CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đứa bé yêu quá

Trong lòng Phong Tùy quặn thắt, cầm bút nhưng mãi không đành lòng ký tên mình. Con của anh không còn nữa, cuối cùng cũng không còn nữa rồi, đứa con mà anh đã mong đợi từ lâu!

Anh có thể không ký tên, nhưng thấy Cố Duyên yếu ớt, buồn bã như vậy. Nếu như lựa chọn giữa con và Cố Duyên, tất nhiên anh sẽ chọn Cố Duyên, dẫu sao Cố Duyên chỉ có một, con vẫn sẽ có tiếp.

Anh nhanh chóng ký tên của mình, đưa quyển sổ và bút cho chị y tá.

“Mời qua bên đây để làm chuẩn bị trước khi phẫu thuật.” Chị y tá nói với Cố Duyên.

Cố Duyên vẫn trong trạng thái sững sờ đột nhiên tỉnh lại, giằng lấy bản đồng ý phẫu thuật trong tay chị y tá, kích động xé tan bản cam kết.

“Tôi không muốn nạo thai! Tôi muốn con của tôi sống, ai cũng không có tư cách giết con tôi!” Cô vứt trang giấy xé vụn xuống đất.

Phong Tùy giữ chặt vai cô, để cô bình tĩnh, ép cô đối diện với mình: “Nếu như em không thể giữ cho tâm trạng thoải mái, không thể bình tĩnh được, không chỉ không giữ được con, đến em cũng nguy hiểm tới tính mạng, em hiểu không?”

“Em hiểu! Em hiểu rồi! Em bình tĩnh, em không kích động...” Cố Duyên lắc đầu, gật đầu, nói năng lộn xộn.

Phong Thanh đã nằm viện, cha mẹ chán ghét mình, ông nội không cùng huyết thống, nếu đến đứa con này cũng mất rồi, thực sự cô chỉ còn lại mình. Nếu như phải sống, vậy thì đứa con là trụ cột tinh thần không thể thiếu của cô!

“Mọi người suy nghĩ kỹ đi, đề nghị của tôi vẫn là ngừng việc mang thai, an dưỡng tốt rồi mang thai sau.” Bác sĩ nói xong, quay người rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng yên lặng, chỉ có tiếng khóc cố gắng kiềm nén của Cố Duyên.

Phong Tùy cho cô nằm xong, đắp chăn giúp cô, sau đó đưa tay lau nước mắt trên mặt cô: “Nếu còn muốn giữ đứa con này, thì từ bây giờ em phải không được khóc, không được đau lòng, không được buồn bã, coi như là vì đứa bé này đi.”

Cố Duyên gật đầu một cách khó khăn, không đau lòng không buồn bã... Nói sao dễ vậy!

Cô nhắm mắt, để những giọt nước mắt trực tràn ra giữ lại khóe mắt.

Trong lòng có tiếng đang kêu gào: Không được khóc, không được khóc nữa, vì con...

Cô vốn không ngủ được, nhưng vẫn nhắm chặt đôi mắt, hy vọng mình có thể ngủ một giấc thật ngon. Cô cảm giác được Phong Thanh đắp chăn giúp cô, cảm giác anh nhìn mình chăm chú đang bằng ánh mắt thương xót, bản thân anh cũng mới bị thương, thì đã tới đây với cô rồi, đúng là đã làm khó anh rồi.

Dao Trụ nói cô ấy và cô chỉ là một người thay thế, nếu như người thay thế có được sự đối đãi tốt như vậy cũng coi như Phong Tùy có lương tâm rồi.

“Anh sẽ nói với người nhà em là em ở đây dưỡng thai, em an tâm ngủ đi.” Phong Tùy cầm bàn tay đang truyền dịch ấy của cô, cẩn thận để tay cô vào trong chăn, để cô ấm hơn chút.

“Em không muốn gặp bất kì ai.” Cố Duyên khô khan nói một câu. Cô không muốn gặp những người đã từng làm thay đổi vận mệnh của cô, lúc này, cô đã không rõ mình rốt cuộc là hận hay là tức bọn họ nữa.

Bây giờ cô chỉ muốn một mình yên lặng một chút, hoặc là bên mình có một người không nói nhiều nhưng tồn tại cảm giác mãnh liệt, hiểu ý nghĩ của cô như Phong Tùy. Có thể cùng cô ấy, lấp đầy khoảng trống và bất lực trong lòng cô.

“Vậy thì không gặp.” Phong Tùy đồng ý với cô.

Cố Duyên ép mình tĩnh tâm lại, thúc ép bản thân phải ngủ, sau đó cô đã ngủ được, tuy rằng giấc ngủ chỉ ngắn ngủi nửa tiếng. Trong nửa tiếng này Phong Tùy không rời cô, một bước cũng không rời đất trông chừng cô.

Anh lo lắng cô cô đơn, lo lắng cô sẽ chân trần điên cuồng chạy ra khỏi bệnh viện như lúc nãy.

Truyền dịch xong, Cố Duyên lặng lẽ xuống giường, cô thấy cuối giường đặt một quần áo mùa đông của con gái, nhìn chất lượng và đẳng cấp là biết của Phong Tùy mua. Mặc bộ quần áo mùa đông không rộng không chặt,vừa với người, mặc trên người rất ấm áp.

“Em muốn đi đâu?” Phong Tùy đi theo sau cô ra khỏi phòng bệnh.

Tuy cô không khóc, cũng không rơi nước mắt, nhưng sự im lặng và lãnh đạm trên khuôn mặt cô càng khiến cho người ta lo lắng. Nếu là như vậy, anh nguyện để cô khóc ra, chí ít cũng chút hết sự thương cảm, dễ chịu hơn chút.

“Em muốn ra ngoài đi dạo một chút.” Cố Duyên trả lời, chân vẫn không dừng bước: “Anh yên tâm, em sẽ không làm khó bản thân mình nữa đâu.”

Nói đùa chứ, cô như vậy khiến cho anh sao có thể yên tâm được chứ?

“Anh đi cùng em.” Phong Tùy nắm lấy tay cô, vừa dắt vừa dìu cô đi.

Ra khỏi phòng bệnh, theo bản năng Cố Duyên nhìn về một hướng nào đó, đó là gặp phải Phong Tùy trước phòng bệnh mà cô ở, bây giờ đột nhiên cô mất tích, không biết liệu ông nội có lo lắng không?

Ông nội... Sắc mặt của Cố Duyên đột nhiên cứng đơ, dù là gì của ông nội? Khiến ông lo lắng.
“Em yên tâm, anh đã nói với mọi người là em rất khỏe, đã xuất viện rồi.” Phong Tùy luôn hiểu cô như vậy, giỏi nhìn ra sắc mặt cô như vậy, cô chỉ cần nhìn về phía phòng bệnh anh đã có thể hiểu rõ tâm tư của cô.

Ra khỏi bệnh viện, Cố Duyên lên con xe Bugatti của Phong Tùy, xe khỏi động, chạy xe chậm rãi trên đường. Cô cũng không biết mình muốn đi đâu, có thể đi đâu, cứ ngồi ngơ ngác tựa vào ghế nhìn cảnh vật băng băng bên ngoài cửa xe.

Ngoại cửa ánh đèn rực rỡ, nhộn nhịp lạ thường, đúng lúc vui mừng.

Lại nhìn phía trước, xe dần dần rời khỏi phố xa sầm uất, chạy xe trên con đường bờ biển. Phong Tùy không làm phiền cô, chỉ cần cô bình tĩnh lại, ngủ ngon, tỉnh cũng không sao,chỉ cần cô bình tĩnh thì anh sẽ không tranh cãi với cô.

“Dừng xe.” Đột nhiên Cố Duyên nói hai chữ này.

Xe dừng lại, Cố Duyên xuống xe, lặng lẽ đi về phía biển.

Đây là con đường dài để không giáp biển, chính quyền thành phố ven biển đã bỏ ra một số tiền lớn để làm nơi nghỉ dưỡng cho dân, liên miên chạy dài nhìn mãi không thấy điểm cuối. Trước đây Cố Duyên thích quấn quít bên Thần Phong đưa cô đên đây để đi hóng gió hoặc dạo bộ, sau đó Phong Tùy đi rồi, cô dường như không tới nữa.

Ngày hôm nay trở lại, thấy nơi đây đã trở nên đẹp hơn, phương tiện đầy đủ hơn rồi.

Bời vì trời lạnh, lại là lúc nửa đêm, lúc này dường như bốn xung quanh không có bóng người. Cái có thể nghe thấy là tiếng sóng vỗ bờ, tiếng xe, tiếng gió thổi.

Phong Tùy cầm cái áo gió khoác cho cô, cài khóa áo cho cô, cái áo hơi rộng nhưng vẫn ấm áp, mang theo mùi tươi mát của anh, cô rụt cổ trong cái cổ áo lông thú.

Cô đi qua hàng rào bảo vệ con đường, ngồi xuống tảng đá xi-măng, lặng lẽ nhìn chăm chú về phía biển bên kia tối đen như mực.

Phong Tùy ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay vòng qua vai, ôm lấy cô, cùng cô nhìn sóng biển cuồn cuộn.

Cố Duyên quay đầu chăm chú nhìn anh: “Vết thương của anh đỡ chưa?”

Tính đến hôm nay, vết thương của anh cũng chỉ mới được một tuần, vậy mà anh đã đi khắp nơi như vậy rồi.

Cô vừa hỏi, Phong Tùy thấy ngạc nhiên, đúng là không ngờ rằng đến lúc này rồi, mà cô vẫn quan tâm người khác có ổn hay không, xem ra cô cũng không phải là không có lương tâm như vậy.

Anh cười: “Vẫn tốt, ít ra cũng không đau nữa.”

Bị thương đến hôm nay chưa tới một tuần, sao có thể không đau? Cố Duyên cũng không phải là người không biết chuyện, im lặng một hồi, cô lại nói thêm: “Anh không sợ Tô Uyên sao?”

Thỉnh thoảng Tô Uyên sẽ đến bệnh viện hỏi thăm cô và Phong Thanh, nếu như một người không may mắn, hai người gặp nhau thì không ổn.

“Sợ thì sao? Em không thể tốt hơn. Nếu như khi nãy anh không xuất hiện, chẳng phải em định khóc cả đêm đông lạnh ngoài đường sao?” Ngốc nghếch như vậy, hành động không chịu trách nhiệm như vậy, Cố Duyên không dám quay đầu. Cô cúi thấp đầu nhìn xuống bụng, nếu như con xảy ra chuyện vào lúc đó, thì cô sẽ hận bản thân cả đời cũng không đủ!

“Từ lúc bị Phòng Thần bỏ rơi, bây giờ lại bị Ngự Tứ bỏ rơi, bây giờ lại gặp phải chuyện đau khổ gấp ngàn lần so với bị người ta bỏ rơi, có phải anh thấy em rất đáng đời không?”

“Ai trong cuộc đời này chưa bao giờ gặp phải vài lần khó khăn? Xem tâm thế mà đối mặt mà thôi.”

“Còn anh?” Cố Duyên quay đầu nhìn anh, người đàn ông như thần này lẽ nào cũng sẽ gặp phải khó khăn trên con đường đời sao?”

Môi Phong Tùy giật giật, muốn nói lại thôi, lập tức mỉm cười lắc đầu: “Có, nhưng đều quên rồi.”

Đã quên, làm sao có thể? Không nói Cố Duyên không tin, bản thân Phong Tùy cũng thấy câu trả lời này có chút kém trí. Sự khó khăn khắc cốt ghi tâm sư vậy, sao có thể nói quên là quên được?

“Nếu như đã quên, sao anh lại mạo hiểm giết chết giám đốc Chu chứ?” Cố Duyên hít nhẹ một hơi, cô lại vô tình hỏi dò căn nguyên và chuyện đã qua của Phong Tùy, bởi vì cô biết có hỏi dò anh cũng không nói, cứ để anh tiếp tục thần bí đi.

Điều mà cô tò mò là rốt cuộc liệu anh có thể cảm nhận được nỗi đau trong lòng mình không.

“Trước đây khi bị người con gái đó rời bỏ, có phải trong lòng anh đến cái chết cũng nghĩ đến giống em không?” cô hỏi.

Phong Tùy cười cười, im lặng, thực sự không muốn nói.

Cố Duyên thấy anh không có phản ứng, quay đầu qua nhìn anh, chỉ cần nhìn một cái cô cũng có thể kết luận nhất định là có, người đàn ông kiên cường như sắt thép này chắc chắn cũng đã nghĩ tới chuyện muốn chết như mình.

“Có khổ sở thế nào đi nữa, cũng luôn phải có lý do khiến người ta muốn kiên cường mà sống, như em lúc này vậy, cũng muốn vì đứa con trong bụng mà tiếp tục sống tốt sao?”

“Nhưng thời gian dài như vậy trôi qua, anh vẫn không quên được cô ấy.” Cố Duyên đau khổ đến thở sâu cũng khó chịu, cô sợ bản thân cũng sẽ như anh, thời gian có dài đi chăng nữa cũng không quên nổi sự tồn tại của Phong Thanh, rồi không ngừng tìm kiếm người thay thế trong biển người mênh mông, không ngừng tìm kiếm sự an ủi từ đáy lòng.

“Sao cô ấy lại cam lòng rời bỏ anh chứ? Thật ngốc, thật không hiểu được sự quý trọng.”

Cô nhìn phía bên kia biển, một ngọn đèn lẻ loi, như cô và anh lúc này.

Phong Tùy có thể đối tốt như vậy với cô, đối với người con gái ấy càng tốt hơn, người đàn ông đối xử rất tốt với mình lại đẹp trai giàu có như vậy, sao cô ấy nỡ rời bỏ? Nếu như đổi là cô, cô nhất định sẽ yêu thương anh, sống yên ổn với anh cả đời. Trước đây chính là tương lại mà cô mong đợi cùng với Phong Thanh!

“Cô ấy không rời bỏ anh.” Phong Tùy nói xong, dừng một chút: “Là anh hại chết cô ấy.”

Trong lòng Cố Duyên run lên, chết rồi...?

Một người con gái hạnh phúc như cô ấy, lại chết như vậy sao?

Cô chưa bao giờ hỏi qua chuyện trước đây của Phong Tùy, hôm đó khi cô Dao Trụ nhắc đến người con gái như vậy cô cũng không hỏi nhiều, cứ tưởng rằng chỉ là tiết mục chia tay bình thường, lại không nghĩ kết cục là như vậy.

Vậy anh nhất định đau hơn, khó chịu hơn cô, chí ít Phong Thanh vẫn còn sống, cho dù sống chỉ còn lại hơi thở.

Cô có thể nghe rõ thấy âm thanh chuyển động trái hầu của anh, anh đau lòng nói: “Hôm đó anh và Dao Trụ uống rượu ở nhà bạn, Dao Trụ uống say, anh đưa cô ấy về, sau đó thì nghe được tin cô ấy tai nạn xe. Anh nghĩ... có lẽ là vì Dao Trụ.”

Anh nói xong, Cố Duyên cũng nghe xong, hai người đều im lặng, không ai may mắn hơn ai.

Anh hít một hơi lại nói: “Tất cả của quá khứ thì để cô ấy qua đi đi, coi như là lưu lại hồi ức, cứ không thể chỉ vì một đoạn tình cảm mà bỏ qua tất cả, quên đi nhiệm vụ và ý nghĩa mà sống tiếp.”

Cố Duyên nghĩ, nhiệm vụ và ý nghĩa để cô sống tiếp là bình an sinh đứa bé này, sau đó nuôi lớn thành người, thế còn anh thì sao? Trả thù? Giết người? Nếu thật là như vậy, vậy không bằng không sống!

“Em thực sự giống cô ấy sao?” Cô thất vọng hỏi.

Phong Tùy quay người, một tay ôm lấy eo cô, một tay nâng cằm đẹp đẽ của cô, nhìn cô hết lần này lại lần nữa. Một lúc lâu mới nghiêm thúc gật đầu: “Giống, trông giống, tính cách lại càng giống.”

“Có thể kể với em chuyện cũ của cô ấy được không?” Cố Duyên thực ra rất tò mò, trên đời này đúng là có người trông giống cô ấy như vậy sao? Mà người con gái có duyên như vậy, sẽ là là kiểu đời người như thế nào đây?

Chương 72: Đón cô về nhà

Ngoại trừ Dao Trụ, Phong Tùy trước giờ chưa nhắc đến người con gái đã từng yêu sâu đậm với bất kỳ ai, bây giờ Cố Duyên hỏi tới, vốn dĩ anh cũng không định nói. Nhưng vừa nghĩ đến nếu như chuyện cũ của anh có thể đủ để thay đổi sự chú ý của cô, có thể khiến cô ít nhớ về Phong Thanh một chút, vậy thì kể hết cho cô ấy đi!

Anh ngửa mặt nhìn lên bầu trời tối đen như mực, nhanh chóng chải chuốt lại mạch suy nghĩ một lần, cúi đầu nói: “Năm đó cô ấy mười tuổi anh đến tham dự bữa tiệc sinh nhật của cha cô ấy, là người vai dưới anh không có được sự tôn trọng của bất cứ người nào, trong bữa tiệc bị một phú bà đùa giỡn, trong cơn tức giận anh đẩy người đó xuống bể bơi, người đàn bà đó bò lên, la hét muốn chủ nhà đuổi anh đi, chủ nhà không còn cách nào đành phải mời anh rời khỏi. Anh vừa muốn đi thì cô ấu xuất hiện, chính trực giúp anh bảo về công bằng, phú bà đó ngại thực lực của chủ nhà đành phải nuốt giận. Đó chính là lần đầu tiên anh gặp cô ấy, trong thời gian nửa năm sau này, anh luôn cùng cha cô ấy học tập khiến thức thương nghiệp, bởi vì tâm trạng gia đình biến cố không tốt, cô ấy rất thích ở bên cạnh anh, mỗi ngày đều bày trò làm anh vui vẻ. Nửa năm sau anh ra nước ngoài, cô ấy muốn sau khi về nước nhất định phải đến gặp cô ấy. Đã nửa năm, anh về nước, mới phát hiện sau khi anh ra nước ngoài cô ấy cũng ra nước ngoài. Mới đi mà đã mười ba năm, mãi đến hai năm trước cô ấy mới trở về, trong thời gian mười mấy năm cô ấy thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn là cô gái xinh đẹp thuần khiết, chính trực lương thiện đó. Bọn anh như người cũ đã lâu chưa gặp, mới gặp đã cảm mến. Sau đó lại là nửa năm, vẻn vẹn nửa năm bọn anh đều chưa cảm nhận được tình yêu thì cô ấy đã thẳng thừng rời bỏ rồi...”

Một câu chuyện tình yêu khắc cốt ghi tâm lại được Phong Tùy kể xong bằng vài ba câu, sự đau khổ trong câu chữ, Cố Duyên hoàn toàn có thể hiểu được.

Trong lòng đau vô cùng, cũng không biết là vì anh hay vì bản thân, có thể là cả hai.

Cô nhẹ nhàng dựa vào ngực anh, an ủi nhau trong đêm đông lạnh giá này.

“Cô ấy tên là gì?” một lúc lâu sau cô mới hỏi câu này.

Phong Tùy ôm chặt cô, nói: “Phong Thanh, cô ấy tên Phong Thanh.”

Người cô khẽ run, chớp mắt cứng ngắc...

Cái tên này rất quen, cô mới nghe cái tên này từ cha ngày trước, sao có thể? Sao có thể...?

Rốt cuộc là ai đang nói dối? Là cha cô? Hay là Phong Tùy?

Không, Phong Tùy không thể lừa dối cô, anh ấy hoặc là không nói, nếu đã nói ra thì không thể là giả được, đây mới là Phong Tùy mà cô biết. Hơn nữa Phong Tùy cũng không nhất thiết phải lừa dối cô, không có lý do lừa cô, không phải sao?

Vậy là cha đang lừa dối cô, ông nội đang lừa dối cô? Nguyên nhân thì sao?

Cố Duyên siết vạt áo khẽ nắm chặt tay, đầu óc hỗn loạn, còn chuyện gì phức tạp hơn chuyện này!

“Có phải em lạnh rồi không?” Phong Tùy thấy cô run, cằm để trên đỉnh đầu cô.

Cố Duyên vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh, mà run giọng hỏi: “Anh biết tên thật của em là gì không?”

Phong Tùy lắc đầu, nói: “Anh đợi em kể câu chuyện của em và Phong Thanh cho anh rồi biết cũng không muộn.”

Phong Tùy lại không hề biết mối quan hệ phức tạp giữa cô và Phong Thanh, anh chỉ biết mối quan hệ giữa cô và Phong Thanh thay đổi, những thứ khác cũng không cần phải biết, cho nên cũng không điều tra.

Cố Duyên ngẩng đầu, thấy sự chăm chú trên khôn mặt anh, cô nghĩ, trong chuyện này nhất định còn một câu chuyện khác, chỉ là không ai nói cho cô mà thôi.

Sáng sớm, Cố Duyên đã gọi điện cho ông cụ Cố.

Cuộc điện thoại này là cô trốn trong phòng vệ sinh gọi, ông cụ Cố nghe thấy giọng cô, kích động nói năng loạn xạ: “Duyên Duyên... cuối cùng cháu cũng gọi điện về nhà rồi, cháu có biết cả đêm ông lo cho cháu thế nào không, cháu đang ở đâu thế, Phong Thanh đã xảy ra chuyện rồi, cháu ngoan ngoãn đừng gây loạn thêm nữa được không? Về nhà được không...?”

Lúc này, cũng vẫn là ông nội quan tâm cô nhất, tuy là rất tức giận cách làm lúc đầu của ông, nhưng nghe thấy ông nóng lòng như vậy, cô vẫn không thể coi ông là kẻ thù, không quan tâm ông.

“Ông nội, cháu không sao, cháu rất khỏe.” Cô khẽ nói.

Ông cụ Cố vẫn lo lắng: “Sao con có thể tốt được, sao có thể khỏe lên được.”

“Ông nội, con muốn hỏi ông chuyện này, rốt cuộc nhà họ Phong có mấy người con gái?” Cố Duyên chuyển tới vấn đề chính.

Ông cụ Cố sửng sốt một lúc, không hiểu: “Chỉ có mình con thôi, sao thế?”

“Phong Thanh tai nạn xe chết hai năm trước.” Nghe ông cụ Cố nói quả quyết như vậy, trong lòng Cố Duyên đột nhiên dâng lên một hồi vui mừng, cô nghĩ có lẽ tất cả đều là người nhà bịa đặt, chính là vì tách cô và Phong Thanh, cô không phải là con gái duy nhất của nhà họ Phong, không phải tên là Phong Thanh, cô tên là Cố Duyên, từ khi sinh ra tới giờ chỉ có một cái tên là Cố Duyên!
Tưởng tượng luôn tốt đẹp cực kỳ, chỉ là hy vọng càng lớn thì thất vọng càng sâu...

“Làm sao con biết?” Ông cụ Cố lại sửng sốt.

“Ông nội, chuuyện đã đến mức này, ông đừng giấu cháu nữa.”

“Không, ông nội không hề giấu cháu.” Ông cụ Cố chần chờ một lúc, nói: “Phong Tính là giả, tháng thứ ba sau khi cháu rời đi, Phong Hách và vợ nó cứ chôn vùi trong nỗi đau khổ mất con gái không thể tự thoát được, thậm chí tinh thần thất thường, nếu như mua bên ngoài một người con gái bằng tuổi cháu, khuôn mặt giống cháu trở về, để tính cách và thói quen cuộc sống giống cháu. Vì để bà Phong không đau lòng nữa, Phong Hách đã che đậy thông tin mất tích của cháu, chỉ âm thầm tìm kiếm. Đứa bé đó ông đã gặp qua, quả thực trông giống cháu mấy phần, bệnh của bà Phong đã tốt hơn, nhưng đáng tiếc vụ tai nạn xe hai năm trước đã cướp đi tính mạng của đứa bé đó, bệnh tinh thần của bà lại tái phát.”

Ông cụ Cố lại lưỡng lự một lúc mới nói: “Ông không nói với cháu những chuyện này, là vì những chuyện này để sau này nói, cũng lo cháu càng hận ông, ông cũng chỉ thầm điều tra mới biết, không phải cố ý giấu giếm.”

Hy vọng duy nhất cũng tan vỡ, Cố Duyên cực kì thất vọng, chiếc điện thoại trong tay cô rơi xuống, một tiếng vỡ kêu lên.

Cô nhạt điện thoại lên, lắp pin lại vào máy, bình thường rất dễ lắp nhưng lắp thế nào đi chăng nữa thì cũng không lắp được, nước mắt đã dâng lên, tầm nhìn mơ hồ một mảng.

Bên ngoài của có tiếng gõ cửa và tiếng gọi của Phong Tùy, cõ lẽ đã nghe thấy tiếng điện thoại vỡ.

Cố Duyên không muốn để anh nhìn thấy mình khóc, cố kìm lại khong để nước mắt tuôn ra. Phong Tùy gõ cửa càng lúc càng to, cuối cùng vặn cửa xông vào, khi thấy Cố Duyên đang đứng trước bồn nước, chớp mắt thở phào nhẹ nhõm.

“Nào, anh giúp em.” Phong Tùy đưa tay lấy hai mạnh điện thoại bị vỡ trong tay cô.

Chất lỏng ấm nóng rơi xuống mu bàn tay anh, anh cúi đầu nhìn, lại là nước mắt của cô roi xuống. Anh nâng cằm cô lên, khuôn mặt trắng trẻo tràn đầy nước mắt.

“Sao thế? Chẳng phải đã nói là không khóc nữa sao?” bàn tay anh đưa lên, lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô.

Cố Duyên xoay người, nhào vào ngực anh khóc rất bi thương.

Để cô ấy khóc một lần đi, khóc một lần cuối cùng, cô ấy kỳ thực không nhịn nổi nữa rồi!

Ở biệt thự giáp biển của Phong Tùy ba ngày, tâm trạng của Cố Duyên bình tĩnh lại một chút, trong sự khăng khăng yếu cầu của cô, Phong Tùy chỉ có thể tiễn cô về nhà họ Cố. Trước khi về nhà, cô đến bệnh viện thăm Phong Thanh.
Phong Thanh vẫn còn đang nằm trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, nhìn vẻ mặt vẫn chưa có chuyển biến tốt của Phong Thanh, trong lòng cô không dễ vừa mới nguôi ngoai được chút lại bắt đầu khó chịu. Cô bước đến, nhẹ nhàng nắm tay anh ấy, gọi tên anh ấy.

Còn Phong Thanh cứ im lặng như vậy, không có chút phản ứng, ngay cả người mà yêu nhất cả kiếp này hô gọi cung không có phản ứng.

“Phong Thanh...” Cô nhẹ nhàng lay tay anh ấy, nghẹn ngào nói: “Anh sớm đã biết em là em gái ruột của anh? Tại sao lại không nói thẳng với em? Lúc mới sự thật này, có phải anh cũng giống em đau khổ muốn chết đi chứ? Phong Thanh... Anh vẫn chưa giúp em tìm được hạnh phúc, thấy em sống những ngày tốt đẹp, sao lại nhẫn tâm bỏ rơi em một mình mà im lặng ngủ vậy chứ? Anh mau tỉnh đi được không? Không thể làm vợ anh cũng không sao, từ nhỏ em đã hy vọng có một người anh trai, lúc em gặp khó khăn có thể giúp em, an ủi lúc em buồn, anh còn chưa thực hiện trách nhiệm của một người anh trai mà, không thể cứ tiếp tục ngủ như vậy...”

Cô không nói được nữa, che miệng khóc.

Nhìn Phong Thanh trong giấc ngủ mê mệt, cô lại nhớ lại cảnh tượng lúc lần đầu hai người gặp nhau, anh ấy kêu cô là em gái, trên mặt anh ấy lúc đó không có vẻ đau buồn, cười rất tươi, chói lóa như vậy, đẹp trai như vậy.

“Phong Thanh, anh tỉnh lại đi, đừng giày vò em thêm nữa...”

Nước mắt của cô rơi xuống tay anh ấy, to như hạt đậu, nếu Phong Thanh thấy được nhất định sẽ rất đau lòng.

Quá thời gian thăm bệnh, tuy Cố Duyên không muốn nỡ rời đi, nhưng đành phải ra khỏi phòng bệnh.

Ngoài cửa, Tô Điền nhìn căm thù cô, cô ta bất ngờ tiến tới tát cô một cái giận dữ hét lên: “Cô cút đi! Phong Thanh trở thành thế này đều là do cô hại! Cô không có tư cách đến đây thăm anh ấy!”

Ai đúng ai sai, Cố Duyên không muốn lại giải quyết nữa, cô lặng lẽ đứng thẳng người, cũng không thèm nhìn Tô Điền một cái mà đi về phía thang máy, hoàn toàn không quan tâm cô ta đang nhe nanh múa vuốt.

Trên đường tiễn Cố Duyên về nhà, Phong Tùy khẽ cười: “Nếu như anh ta còn thương người em gái này, thì nhất định tỉnh lại.”

“Chỉ hy vọng thôi.” Cố Duyên nhìn chăm chú cảnh vật phất phơ bên ngoài cửa xe: “Cho dù không phải vì em cũng nên tỉnh lại.”

Xe đi vào con đường đến nhà họ Cố, Phong Tùy quay đầu liếc nhìn cô: “Em quyết định quay về không?”

Cố Duyên khẽ gật đầu một cái, ngoại trừ về nhà họ Cố, cô còn có thể đi đâu? Chẳng lẽ còn về nhà họ Phong làm con gái nhà giàu thật sao? Phong Thanh nhân vật này cái tên này đề đã có người thay thế rồi, còn cô với người ta chẳng qua là một người lạ, cứ trở về như vậy, cô sợ sẽ dọa người ta mất, bà Phong vốn dĩ sức khỏe đã không tốt.

Cô biết Phong Tùy vẫn hy vọng cô ở lại biệt thự cạnh bãi biển, có thể sống trong phạm vi tầm nhìn của anh, chỉ là không danh phận như vậy... sao có thể thực sự sống bên anh? Huống hồ trong lòng anh còn tồn tại một Phong Thanh, bên cạnh còn có Dao Trụ.

Phong Tùy cho dừng xe ở vị trí cũ cách nhà họ Cố mấy trăm mét, xoa xoa gáy cô như cưng chiều một đứa bé vậy: “Đừng quá buồn nữa, có chuyện thì tìm anh.”

“Cảm ơn anh.” Cô nói xuất phát từ lòng cảm kích.

Hai ngày qua may mà có Phong Tùy, nếu không cô không biết mình bị giày vò đến mức nào.

Cố Duyên quay về nhà họ Cố, vừa đúng lúc gặp ông cụ Cố và ông Ngự đi từ trong phòng ra, thấy ông cụ Cố rất bình thường, nhưng ông Ngự... Sự cuất hiện của ông quả thật khiến người ta quá kinh ngạc.

Bước chân của cô khựng lại, trong lúc nhất thời không biết nên chào hỏi cho ổn, nên xưng hô với ông như nào. Hay là gọi ông là cha như trước? Hay là gọi ông Ngự? Trên pháp luật, cô vẫn là vợ của Ngự Tứ, con dâu của nhà họ Ngự, nhưng trên thực tế, cô đã bị nhà họ Ngư đuổi ra khỏi nhà, cũng chính lag không được nhà họ Ngự thừa nhận.

Hai người bước từ trong phòng ra cũng thấy cô, ông Ngự tiến tới chỗ cô nói: “Duyên Duyên trở về rồi.”

Người nhà chủ động ra chào hỏi, Cố Duyên cũng không tỏ vẻ không kiềm chế như vậy, khóe miệng mỉm cười: “Cha, cha tới rồi.”

“Ừ, đến thăm con, tiện đón con về nhà.” Ông Ngự nói có chút ngượng ngùng.

Trong lòng Cố Duyên buồn bã, ông ấy quả nhiên đã tới, quay về nhà họ Ngư... Sao cô có thể còn mặt mũi nào trờ về! Lúc đầu bị đuổi ra ngoài, là bị đuổi trước mặt nhiều người, nếu như quay về, bà hai sẽ khinh thường cô như nào, Dung Kim sẽ giễu cợt cô ra sao, Ngự Tứ sẽ gạt bỏ cô như thế nào? Không để ý tới cô?

Chương 73: Đừng gọi tôi là cha

Điều quan trọng nhất là cô vốn một chút cũng không quay quay về căn nhà lớn khắp nơi tràn ngập mối nguy đó, căn bản là không thích hợp sống cuộc sống giàu sang.

Ông Ngự thấy sắc mặt của cô không đúng, lại dùng giọng nói áy náy nói: “Duyên Duyên, lúc trước đúng lá rất có lỗi, cha là vì nhất thời hồ đồ, cho nên mới tin lời của chị dâu cả con giật dây, nghi ngờ tính tình của con. Cha nói lời xin lỗi với con ở đây, hy vọng con có thể về nhà sớm, được không?”

Một tiếng xin lỗi này Cố Duyên vẫn còn có chút chột dạ, cô biết vì sao ông Ngự phải kiên nhẫn đón cô về, đơn giản cũng là vì đứa bé trong bụng cô, nhưng đứa bé là con của ai, chỉ cô và Phong Tùy còn cả chị em nhà họ Dương biết.

“Cha, con không muốn về.” Cô rũ mắt xuống, không dám tiếp xúc với ánh mắt của ông Ngự.

Ông Ngự hiển nhiên có chút thất vọng, nhưng vẫn không từ bỏ khuyên bảo: “Đó là nhà của con, chẳng phải cha đã xin lỗi con rồi sao?”

Một người đàn ông có thân phận tôn quý nhận lỗi một người vai dưới, đây vốn là một chuyện rất xấu hổ, Cố Duyên hết lần này đến lần khác cố chấp không chịu nhận, điều này khiến ông Ngự không biết để mặt vào đâu.

Cố Duyên không sợ, giữ vững ý nghĩ trước sau như một của mình: “Không phải là vẫn đề xin lỗi, là con căn bản không muốn quay về, cuộc sống của con ở đó hàng ngày chỉ có nối âu lo và sợ hãi, không có niềm vui, càng không nói nổi là sống yên bình.”

“Duyên Duyên.” Ông cụ Cố kéo cô sang một bên, nhìn cô trầm giọng trách: “Sao con lại nói chuyện như thế với cha chồng? Cho dù con có không đông ý, đó cũng là nhà của con, nếu như ở thời cổ, con cho dù có chết cũng phải chết ở đó.”

“Bây giờ không phải là ngày xưa nữa!” Cố Duyên nói lại, bỏ tay ông ra bước nhanh vào phòng.

Cô không muốn về nhà, sau khi trở về muốn gặp Phong Thanh thì quá khó khăn, cô phải ở bên ngoài chăm sóc anh, cùng anh vượt qua cửa ải khó khăn này, cho dù là dùng thân phận là em gái cô cũng đồng ý!

Ông cụ Cố đành chịu, đành phải quay người đi về phía ông Ngự cười gượng ha hả: “Xin lỗi, điểm này của Duyên Duyên không tốt, tự do quá, ông cứ về trước đi, tôi sẽ cố gắng khuyên bảo nó, cố gắng khuyên cháu nó quay về.”

“Làm phiền ông rồi.”

Ông Ngự thoáng nhìn vào phòng, cất bước đi ra cổng.

Ông cụ Cố đuổi theo Cố Duyên vào phòng, vừa khuyên giải an ủi: “Duyên Duyên, sao cháu lại có thể từ chối ý tốt của người ta thế chứ? Người ta đường đường là một ông chủ lớn của tập đoàn Tần Thị, cháu...”

“Ông nội!” Cố Duyên dừng bước, quay đầu nhìn ông: “Ông không ép cháu phát điên mới can tâm đúng không? Trước đây ông ép cháu gả cho nhà họ Ngự, quá không phải là cuộc sống của người bình thường, không dễ dàng gì con mới chạy thoát khỏi, ông lại ép cháu quay về, nếu như ông không muốn cháu sống ở nhà thì cháu đi là đúng rồi! Nhưng con không về nhà họ Ngự!”

Ông cụ Cố thấy nước mắt của Cố Duyên sắp trực trào ra, vội vàng đi đến nắm lấy tay cô nói nhẹ nhàng: “Sao ông nội lại không muốn cháu ở nhà chứ? Chỉ là ông thấy bụng của cháu đang to lên rồi, không thể cứ mãi một mình như vậy được, đứa bé sinh ra cũng không thể không có cha, cho nên ông mới khuyên cháu quay về, chí ít Ngự Tứ cũng đối tốt với cháu.”

“Ngự Tứ! Ngự Tứ! Lúc nào ông cũng khen Ngự Tứ tốt, một tên ngốc có cái gì tốt chứ? Là anh ta giúp nhà đó đuổi con ra ngoài, ông có biết không!” Cố Duyên càng kêu gào càng to, càng gào càng uất ức.

“Không thể nào.” Nét mặt ông cụ Cố nổi lên chất vấn: “Ngự Tứ không thể đuổi con, cho dù có đuổi cũng là bất đắc dĩ!”

Bất đắc dĩ, tận đáy lòng Cố Duyên cười nhạt, một người đến suy nghĩ cũng không có, có cái gì mà bất đắc dĩ.

“Nói tóm lại là con không trở về đó!” Cố Duyên để lại những lời này rồi quay người đi lên tầng, bước mấy bước, đột nhiên thấy ông Cố đứng trên tầng mắt say lờ đờ, tay cầm một bình rượu, đôi mắt trợn trừng nhìn Cố Duyên.

Người cha như vậy, Cố Duyên lúc đầu thấy trong ấn tượng của cô, tuy ông Cố không thương cô, không thích nói chuyện với cô, nhưng trước giờ chưa từng đánh chửi cô, lại càng chưa từng dùng ánh mắt đáng sợ này nhìn cô.

Cô há hốc mồm, cẩn thận dè dặt gọi: “Cha...”

“Đừng gọi ta là cha!” cùng với tiếng quát của ông Cố “choang” một tiếng, chai rượu thủy tinh đạp vỡ tan dưới chân cô, Cố Duyên bị dọa kêu lên một tiếng kêu sợ hãi, đứng im tại chỗ không dám cử động.

Ông cụ Cố cuống quýt đi lên, kéo Cố Duyên ra phía sau, trừng mắt nhìn ông Cố tức giận: “Sao mày lại uống rượu rồi? Lại còn nổi điên, mày muốn dọa Duyên Duyên sao?”

Từ ngày tiết lộ thân thế của Cố Duyên, ông Cố ngày nào cũng uống rượu, say khướt.

Ông cười rồi khóc, rồi vẻ mặt ghét bỏ chỉ tay vào Cố Duyên: “Cô Phong... Sao cô vẫn còn ở đây? Chẳng phải cô đã quay về làm cô chủ nhà họ Phong sao? Cô còn quay về đây làm gì? Cô có biết không, tôi thấy cô... đáng ghét như thấy Phong Thanh! Tôi thật không muốn thấy cô nữa...!”

“Mày câm miệng cho tao!” Ông cụ Cố lại tức giận mắng.

Ông Cố không hề ngậm miệng, ngửa đầu cười, vừa cười vừa khóc: “Ai có buồn cười như tôi không... Đứa con gái mình nuôi lại là của nhà họ Phong kia, con trai cũng là của nhà họ Phong, nhà họ Phong đó có tiền có quyền, haha... Hắn ngạo mạn hơn tôi. Không... Hắn có gì mà ngạo mạn chứ, hắn có tiền thì sao? Con trai con gái đều gọi tôi là cha... Haha... Nếu như để hắn biết sự thật này, hắn nhất định sẽ rất tức, rất hận tôi... Cũng như tôi hận hắn... Haha...”

Ông ngồi dưới đất, cười mấy tiếng, lại ngẩng đầu chỉ Cố Duyên: “Cô cút đi! Cô không phải con gái của tôi! Đây cũng không phải nhà cô, cút về nhà họ Ngự hoặc nhà họ Phong...!” “Cha...” Cố Duyên rưng rưng gọi một tiếng, trước đây quả thực ông rất đáng hận, lại thay đổi số phận của cô, nhưng thế nào đi chăng nữa, bây giờ người đàn ông này cô cũng đã gọi là “cha” mười mấy năm nay, thấy ông như vậy cô cũng rất khổ sở.

“Đừng gọi tôi là cha, cô không phải con gái tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô...” Ông Cố vừa nói, cúi đầu rồi ngủ thiếp đi.

Ông cụ Cố vỗ vỗ vai Cố Duyên động viên: “Đừng nghe cha cháu nói linh tinh, chỉ cần con muốn, đây mãi mãi là nhà của con.”

“Con vẫn nên đi đi.” Diêu Tố vừa từ bệnh viện về chậm rãi bước vào, nhìn ông Cố dưới đất, ánh mắt lại nhìn Cố Duyên: “Cho dù là nhà họ Ngự hay nhà họ Phong, dù sao cũng thích hợp với con hơn nơi này.”

“Sao con cũng tham gia vào chuyện này?” Ông cụ Cố tức giận, một người vừa ngủ thì người khác lại tới.

Ông kéo tay Cố Duyên đưa cô lên tầng, chân Cố Duyên như mọc rễ, không nhúc nhích.

Lúc này, cô nên đi hay nên ở lại? Lúc cha mẹ không muốn cô ở lại, cô còn có thể ở lại sao?

“Phong Thanh cũng trốn ra nước ngoài rồi, cũng lấy vợ rồi, nếu như con không nhúng tay vào thì nó sao có thể xảy ra chuyện?” Diêu Tố hít một hơi, khổ sở nói: “Chuyện quá khứ thì cứ để nó trôi đi, ta cũng không trách con nữa, nhưng trong những ngày sau này, ta hy vọng con có thể tránh xa Phong Thanh của ta một chút, nó cũng không cần con phải đến chăm sóc, đã lấy chồng rồi, thì về nhà họ Ngự đi, nhà họ Ngự mới là chỗ dựa của con sau này.”

“Mẹ...” Cố Duyên nghẹn ngào gọi, không cần cô, đuổi cô đi cũng không sao, nhưng không để cô ở gần Phong Thanh, không cho phép cô đi thăm Phong Thanh, điều này khiến cô sao có thể chấp nhận?

Nhưng vẻ kiên quyết trên khôn mặt Diêu Tố lại mãnh liệt như vậy, trong lòng bà nhất định là rất hận cô!

Lẽ não cô phải quay về nhà họ Ngự thật sao? Rời khỏi đây, ngoài nhà họ Gia ra còn nhà ngoại của cô, đâu mới là nhà của cô? Nếu Phong Thanh tỉnh lại thì tốt, Phong Thanh nhất định sẽ không để cô khổ sở như vậy!

Cố Duyên quay người, bước nhanh ra ngoài, cô biết nơi này cũng không chứa cô nữa rồi!

“Duyên Duyên, cháu đi đâu...?” Ông cụ Cố đuổi theo, nhưng không đuổi kịp cô, đuổi theo một đoạn đường, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Duyên lên taxi rời đi.

Thực ra Cố Duyên cũng không biết mình có thể đi đâu, đến câu hỏi của tài xế cô cũng không biết trả lời, cuối cùng, địa chỉ mà cô nói là bệnh viện. Ngoài bệnh viện, không còn bất kỳ nơi nào cho cô cảm giác thuộc về nữa.

Một mình đến bệnh viện, đến bên ngoài phóng bệnh của Phong Thanh, nhưng bây giờ không phải là thời gian thăm bệnh nhân, cô không thể gặp Phong Thanh, bên ngoài phòng bệnh rất yên lặng, bởi vì không cho thăm bệnh nhân, không được ồn ào, hầu như không thấy bóng người.

Cố Duyên lặng lẽ ngồi trên ghế hành lang, chỉ cách Phong Thanh một bức tường.

Cũng không biết đã ngồi bao lâu, cô nghe có tiếng bước chân, tiếng bước chân này rất quen thuộc, dẫu sao cũng sớm tối bên nhau bao nhiêu năm. Cô đứng dậy, nhanh chóng trốn vào một góc ngoặt hành lang. Người đến quả nhiên là Diêu Tố, Diêu Tố cũng như cô, đứng ngoài phòng bệnh, yên lặng, một mảnh lạc lõng.

Phong Thanh là người con trai duy nhất của Diêu Tô, là chỗ dựa của bà, bây giờ cứ vậy mà ngã xuống, nỗi đau của bà trong mắt Cố Duyên áy náy trong lòng.

Cố Duyên ra khỏi bệnh viện, bắt một chiếc xe taxi, lại đi không có mục đích.

Không thể về nhà họ Cố nữa rồi, nơi cô có thể đến ngoài nhà họ Phong là nhà họ Ngự.

Nhà họ Ngự là ác mộng của cô, cô không muốn đến, nhà họ Phong... Cô xa lạ đến địa chỉ cụ thể nằm ở cũng không biết.

Cô chỉ nhớ ông nói đã từng nói với cô nhà họ Phong ở biệt thự bờ núi phía tây bắc ở Tân Thành, là người giàu có nhất nhì Tân Thành.

Cô bảo tài xế lái xe đến biệt thự ở bờ núi, tài xế nghi ngờ nhìn cô qua gương chiếu hậu, không nhẫn được hỏi: “Thưa cô, cô đến biệt thự ở bờ núi làm gì? Tìm việc sao? Nghe nói người có tiền ở đó tuyển người làm rất nghiêm khắc.”

Cố Duyên không nói lời nào, chỉ cười nhạt.

Tài xế cũng không tiện nói gì nữa, cho xe đến trước biệt thự ở bờ núi.

Đây là một biệt thự theo kiểu trồng cây cảnh, quy mô khổng lồ, trang trí xa hoa. Trên cổng chính có treo một tấm gỗ vàng viết hai chữ “Phong Thị”, nhìn xuyên qua cánh cổng sắt khắc hoa, có thể thấy bên trong được cắt tỉa chỉnh tề, thiết kế kiểu lâm viên có phong cách độc nhất.

“Thưa cô, đấy là căn biệt thự ở rìa núi đây rồi.” Tài xế chỉ nhìn cô mà không xuống, chỉ nhắc cô như thế.

Cố Duyên lặng lẽ đẩy cửa xe, tài xế lại hỏi: “Có cần tôi ở đây đợi cô không?”

Cô gật đầu, buốc chân bước gần đến cổng lớn khắc hoa hơn một chút, nhìn chằm chằm cái nhà to lớn này. Đây đã từng là nhà của cô sao? Là ngôi nhà mà cô đã sống mười năm? Nhưng, bây giờ nhìn thấy, từng tấc đất từng cây cỏ từng cái cây trông đều xa lạ như vậy.

Về kí ức nơi đây, quả thực cô đã quên hết sạch rồi.

“Này! Cô đang làm gì đó?” Vài người bảo vệ đi từ trong nhà bảo vệ ra hỏi cô không khách khí chút nào, vừa tỏ ra kiểu muốn đuổi người không nhẫn được nói: “Đi đi đi... Ở đây không phải nhà ở tư nhân, không phải để cho cô tham quan du ngoạn cảnh đẹp!”

Tên bảo về dẫn đầu thậm chí còn dùng tay đẩy cô, Cố Duyên bị bọn họ liên tiếp đẩy đi, tài xế thấy chướng mắt, tức giận đi về phía mấy người bảo vệ đó nói: “Sao các anh lại đối xử với một cô gái như vậy chứ? Người ta chỉ là đến tìm việc, phải đuổi người ta như vậy sao? Sao đến một chút nhân tính cũng khồn có thế!”

“Nơi đây không tuyển người, mau rời khỏi đây, còn không đi đừng trách tôi không khách khí!” Bảo vệ tiếp tục đẩy Cố Duyên.

Anh tài xế tốt bụng tức giận, mở cửa xuống xe, đi về phía mấy người bảo vệ đứng hung hăng: “Tôi lại muốn xem anh không khách khí như thế nào! Mắt chó coi thường người khác, còn cho mình ra vẻ chủ nhân của nhà họ Phong.”

“Anh nói cái gì? Nói ai mắt chó xem thường người khác?”

“Là nói anh đó, nói anh thì sao? Tôi nói sai sao?”

Một nhóm người một câu, tôi một câu, dọa khiếp Cố Duyên ở bên cạnh, cô rất biết ơn anh tài xế tốt bụng này, cũng rất bất mãn với mấy người bảo vệ nịnh hót này, nhưng nếu như hai bên vì cô mà đánh nhau thì cô thực sự là có lỗi!

Đang lúc cô không biết như nào cho phải, lúc bảo vệ và tài xế nhốn nháo sắp đánh nhau, phía sau vang tới một hồi còi xe. Đám người đang nhốn nháo đẩy nhau đột nhiên dừng tay, lùi sang một bên.

Một chiếc xe sang trọng đi chậm rãi từ con đường nhà riêng tới gần, dừng lại, cửa xe phía ghế sau hạ xuống, một người đàn ông vẻ ngoài cao quý xuất hiện trước mặt mọi người. Vẻ mặt người đàn ông có chút tức giận nghiêm nghị nhìn bảo vệ.

Bảo vệ cúi đầu, cung kính hô: “Ông chủ.”

Tất nhiên, người đàn ông thân phận cao quý này chính là chủ nhân cửa ngôi nhà – Phong Hách!

Đây chính là Phong Hách, cha ruột của cô!

Chương 74: Anh ấy là chồng hợp pháp của tôi

Cố Duyên kinh ngạc nhìn người đàn ông vẻ mặt uy nghiêm này, người đàn ông sống cùng nhau trong thời gian mười năm, hôm nay gặp lại xa lạ như vậy, đến một chút cảm giác thân thuộc trên người ông ta cũng không tìm thấy.

“Có chuyện gì mà làm ầm ĩ ở đây lên thế?” Phong Hách nhìn qua tất cả mọi người lạnh lùng hỏi.

Một người bảo vệ quét mắt qua Cố Duyên và tài xế một cái, tức giận tố cáo với Phong Hách: “Ông chủ, cô gái này tới đây tìm việc, chúng tôi nói với cô ta là không tuyển người, bọn họ liền bắt đầu đánh người.”

Cuối cùng ánh mắt của Phong Hách từ trên người bảo vệ chuyển sang người Cố Duyên và tài xế, nhìn trên dưới hai người một lúc. Lúc ánh mắt của ông ta xẹt qua Cố Duyên, trong lòng cô chợt căng thẳng, có chút căng thẳng và hoảng loạn.

Ông ta còn nhận ra cô sao? Đã mười ba năm trôi qua, ông ta còn nhận ra cô sao? Nhớ cô sao? Trong lòng căng thẳng, cũng mong chờ, lúc này, cô hy vọng nhường nào có một người thân thực sự yêu thương mình nhận và giúp đỡ cô, che chở cô!

Nhưng mà, ánh mắt của Phong Hách lại nhanh chóng lướt qua khuôn mặt cô, chỉ là lướt qua mà thôi, không có một chút ngừng lại. Lập tức vòng lại người bảo vệ, liếc nhìn mọi người lạnh nhạt nói: “Ra tay tàn nhẫn với người không liên quan còn ra thể thống gì nữa, đều cút về vị trí cho tôi!”

Nói xong, xe lại khởi động, chậm rãi lái vào trong cổng, cha ruột của cô lại nghênh ngang mà đi như vậy trước mắt cô.

Người không liên quan... Câu nói này in trong đầu Cố Duyên, quặn đau không thể chịu nổi.

Cô lặng lẽ xoay người, quay về xe taxi mở cửa xe ngồi vào trong.

Xe taxi lái khỏi nhà họ Phong, trong lòng tài xế vẫn còn tức, tức giận mắng một mình: “Thời buổi này người có tiền chính là mắt chó xem thường người, đến thể loại nuôi ngoài cửa trông coi cửa cũng hung hăng như vậy, đúng là quá khinh người! Cô à, cô đừng buồn, tôi thấy cái gì mà ông chủ cũng không phải thử là thứ tốt đẹp gì, làm việc dưới tay ông ta chắc chắn không dễ chịu, ta không cần cầu ông ta!

Nước mắt Cố Duyên chảy xuống.

Taxi chạy đến hơn nửa thành phố, từ nhà họ Phong đến nhà họ Ngự.

Cuối cùng Cố Duyên vẫn lựa chọn quay về nhà họ Ngự, bởi vì chỉ có nhà họ Ngự cô mới có thể danh chính ngôn thuận trở về.

Khiến cô không thể ngờ tới là trên đường đến nhà họ Ngự lại gặp Phong Tùy, chắc chắn mà nói, Phong Tùy chắc là cố ý đợi cô. Con xe Bugatti của anh dừng bên đường, còn anh dường như dự cảm được Cố Duyên sắp xuất hiện.

Cố Duyên xuống xe, nhìn anh từ xa, anh đi tới, nhìn cô chăm chú: “Em chắc chắn sẽ trở về nhà họ ngự?”

Hom nay lúc tiễn cô về nhà nhìn thấy xe của ông Ngự đi từ nhà họ Cố ra, anh đã đoán được có ý mời Cố Duyên trở về rồi, không ngờ Cố Duyên thực sự bị ông ấy thuyết phục, quyết định trở về tiếp tục chịu khổ.

“Anh rất tò mò, Ngự Cẩm Sơn rốt cuộc đã nói gì khiến em quyết định quay về nhà họ Ngự.” Trên mặt Phong Tùy tỏ rõ vẻ tức giận, nói mà nghiến răng nghiến lợi.

“Ông ấy không nói gì có tác dụng, là em quyết định quay về.” Cố Duyên bình tĩnh nói. Trong lòng cô vẫn bị sự thờ ơ của Phong Hách đối xử đến rỉ máu khó chịu.

“Vì sao?” Phong Tùy nắm chặt hai vai cô: “Nếu không cho anh một lý do thích hợp, em khiến anh sao có thể buông tay để em trở về? Em nói đi!”

“Phong Tùy, về nhà mình còn cần có lý do sao?”

“Đó là nhà sao? Em quên rằng lúc trước em đã chịu khổ ở đó rồi sao?”

“Thế thì sao chứ? Ai bảo người em lấy chính là Ngự Tứ? Ai bảo anh ta chính là chồng hợp pháp của em.” Cố Duyên đành cười, tất nhiên cô hiểu suy nghĩ của Phong Tùy, nhưng không là gì của anh, hai bên cũng không thực sự yêu đối phương, sự kết hợp như vậy có thể đủ hạnh phúc lâu dài sao? Để anh đi tìm một người con gái thực sự yêu thương cùng sống với nhau cả đời đi!

Phong Tùy chán nản: “Đây coi là lý do sao? Chỉ cần em đồng ý, em không về ai có thể ép em? Hơn nữa em thực sự định để con của anh nhận nhà họ Ngự làm người thân sao?”

“Chuyện sau này để sau này tính tiếp đi.” Chuyện xa như vậy cô còn chưa nghĩ qua, cũng không muốn nghĩ.

“Vẫn muốn quay về?” Phong Tùy nhíu mày.

Cố Duyên im lặng, lập tức gật đầu một cái.

Ngoại trừ trở về nhà họ Ngự, cô quả thực là đến bước đường cùng rồi...

Nếu phải rời xa Phong Thanh, đối với cô mà nói, ở đâu cũng vậy cả, bây giờ cô chỉ cần không lại mang phiền phức cho người khác.

Phong Tùy thất vọng nhắm mắt, lùi một bước sang bên cạnh, Cố Duyên không chần chờ sượt qua người anh mà đi.

Nhà họ gia vẫn như lúc cô rời đi, không có gì thay đổi, đến bầu không khí trong nhà cũng vẫn tĩnh mịch nặng nề như trước.

Lúc Cố Duyên quay vào nhà, người nhà họ Ngự đang ăn cơm, trên bàn bày đầy các món ngon, yên tĩnh, chỉ có tiếng bát đữa chạm nhau. Ngồi xung quanh bàn ăn là ông Ngự vad bà Ngự nghiêm túc, Ngự Hàn, còn có cả Dung Kim quyền phát ngôn rất ít, duy chỉ có thiếu Ngự Tứ tên ngốc nghếch ấy. Lúc Ngự Tứ không ở đây, trên bàn ăn lại càng yên lặng, ai cũng không thích mở mồm nói chuyện.

“Mợ hai, cô đã về rồi.” Khuôn mắt Linh Lung đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, cất bước tiến tới chào đón.

Người bên cạnh bàn ăn đang dùng bữa tối nghe thấy tiếng Linh Lung, đều nhìn qua đây, lúc nhìn thấy Cố Duyên, biểu cảm trên mặt mỗi người không giống nhau.

Dung Kim và bà hai hầu như là đề từ kinh ngạc đến tức giận, trên mặt Dung Kim thêm phần giễu cợt, đang muốn mở miệng chếu nhạo vài câu thì ông Ngư kịp đến trước cô ta cười, vừa đặt bát đũa xuống vừa hỏi: “Duyên Duyên trở về rồi, ăn cơm chưa?”

Cố Duyên lướt qua mắt nhìn mọi người, theo lễ phép chào hỏi một tiếng: “Cha, mẹ, anh cả, chị dâu, con về rồi.”

Cô tay không trở về, đứng trước bàn ăn, dường như chỉ là sáng mới ra ngoài tối đã trở về, không giống như rời khỏi nhà sắp hai tháng một chút nào.

“Ái chà, bụng to lên không ít rồi, xem ra thức ăn bên ngoài không tệ lắm, lại không biết được người đàn ông nào nuôi lớn.” Dung Kim dò xét giễu cợt nói.

“Người đàn ông nào nuôi thì liên quan gì đến cô? Im mồm cho tôi!” Ngự Hàn cắt ngang Dung Kim, ánh mắt lại chuyển qua Cố Duyên, đáy mắt hiện ra ý cười. Cố Duyên quay mặt đi không muốn tiếp xúc với ánh mắt của anh ta.

Ngự Hàn thích người đẹp, gái đẹp bên cạnh không thiếu. Điểm này rất giống với Phong Tùy, chỉ là trong ánh mắt của anh ta luôn tràn đầy sự tham lam dâm dê. Phong Tùy thì với ai cũng lạnh lùng hà khắc nghiêm túc, khiến người ta vừa yêu vừa hận.

Bàn tay chắc nịch của ông ngự đập lên bàn một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Sau này ai còn đám ăn nói linh tinh, công kích người khác, thì ta sẽ không khách khí với người đó, đều nghe rõ cả chưa?”

Câu nói này tất nhiên là nói với Dung Kim, đương nhiên bà hai cũng không ngoại lệ, tuy trong lòng hai người có thù hằn, nhưng trước mặt ông Ngự không dám tùy tiện, sau khi liếc Cố Duyên một cái rồi cúi đầu ăn cơm.

Cuối cùng cũng tới lượt Cố Duyên nói, cô mỉm cười, nói với mọi người: “Mọi người phát biểu xong hết chưa? Nếu phát biểu xong rồi con về phòng trước, mọi người từ từ dùng.”

“Duyên Duyên, con ăn cơm chưa?” Ông Ngự lại hỏi câu này.

Cố Duyên gật đầu: “Ăn rồi.”

Nói với cả nhà như vậy, mặc dù là cô chưa ăn cũng sẽ nói ăn rồi, bởi vì ngồi xuống cũng chưa chắc đã nuốt trôi.

Cố Duyên một mình quay về phòng ngủ, trong phòng lạnh lẽo, so với lúc cô đi cũng không có gì thay đổi.

Trên bàn ăn không thấy bóng dáng của Ngự Tứ cũng không thấy kỳ lạ, bởi vì anh thường xuyên chơi một mình không biết giờ ăn cơm, rồi đều là Linh Ling tìm anh về ăn một mình. Trong phòng ngủ không thấy anh cô cũng không thấy kỳ lạ, nên Cố Duyên cũng không để ý.

Cô bước vào phòng tắm, khắn tắm và đồ dùng của cô vẫn còn, cô rửa mặt, rửa sạch tay. Sau đó đi ra khỏi phòng tắm, Linh Lung đang chỉnh lại giường chiếu, cô tiện miện hỏi: “Cậu hai đâu?” Linh Lung để chăn sang một góc nói: “Sau khi mợ đi, cậu hai không chịu ở yên trong phòng, mợ cả luôn bắt nạt cậu ấy, khiến cậu ấy thích đến khắp nơi làm loạn, không ra được khỏi cổng, cậu ấy liền chạy ra sân sau, không ai dám tới gần sân sau, cậu ấy lại không sợ chút nào, có lúc mấy ngày mấy đêm không về, ông bà chủ cũng quen rồi.”

Cố Duyên cười cười, ông bà chủ không phải là quen rồi, là vốn dĩ không quan tâm sự sống chết của anh, điều này cô vẫn biết.

Cô không hỏi Ngự Tứ nữa, tắm xong ôm chăn tựa vào đầu giường. Bời vì trong lòng đè nặng quá nhiều chuyện muốn ngủ cũng không ngủ được, thế là mở TV, bật kênh này sang kênh khác, cứ thoảng qua căn bản không thuận mắt cô.

Ông Ngự bước vào phòng, thì thấy khuôn mặt trầm lặng của bà hai đang ngồi trên sofa hậm hực, không cần hỏi, ông cũng biết đại khái là bà hai đang giận cái gì.

Bà hai vẫn không muốn Cố Duyên quay về, cũng chắc chắn nói với ông sẽ không đón nhận Cố Duyên nữa.

Ông thở dài, đến gần bà ta, vỗ vai bà ta nói: “Bà cũng đừng giận nữa, dù sao Cố Duyên đang mang thai cháu nhà họ Ngự, cháu nhà họ Ngự sao có thể để nó lưu luyến bên ngoài được?”

Bà hai bực dọc hất tay ông ra: “Tôi nói rồi, ông muốn bao nhiêu cháu Ngự Hàn đều sinh cho ông, tại sao cứ phải đón cô ta về? Cô ta mang thai con của Ngự Tứ, lẽ nào ông định sau này để gia nghiệp để lại hết cho con của Ngự Tứ sao? Ông yên tâm sao? Tôi thấy là ông muốn cháu đến phát điên rồi!”

“Có gì mà không yên tâm, con của Ngự Tứ thì sao? Chỉ cần là cháu của Ngự Cẩm Sơn tôi là được.”

“Nực cười, để qua hai mười năm nữa, nếu như để nó biết lúc trước ông đối xử thế nào với Ngự Tứ, nó sẽ không giết ông?”

“Bà không nói tôi không nói, sao mà nó biết được?”

“Ông dám chắc rằng Ngự Tự cả đời này không tỉnh lại không?”

“...”

Ông Ngự cứng họng, nói thật, ông thật đúng là không thể chắc chắn.

Có điều từ bỏ đứa con trong bụng Cố Duyên, điều này ông nhất quyết phản đối, còn nguyên nhân...

Sau khi ông than ngắn thở dài một lúc, giọng nói bất mãn: “Bà cũng thấy rồi đấy, Ngự Hàn và Dung Kim ccungx đã kết hôn ba năm rồi, bụng Dung Kim một chút tin tức cũng không có, tôi cũng già rồi, Ngự Hàn lại khôngocos ý chí tiến thủ như vậy, vất vả tranh giành được gia nghiệp về tay, ai kinh doanh? Ai xư lý? Còn Ngự Tứ, tôi muốn.... thời gian đã hai mươi năm không thể tỉnh táo được, sau này nhất định sẽ không có cơ hội này, chúng ta vẫn đừng dọa nạt nhau là được.”

“Tôi thấy ông muốn có đến đến điên rồi, cẩn thận tự làm tự chịu!” bà hai quay đi không tèm để ý ông.

Ông Ngự không mở miệng nói thêm, im lặng một hồi lâu, bà hai mới lại nói: “Thật không hiểu ông vội vàng cái gì, Ngự Hàn còn trẻ như vậy, Dung Kim không có con, người con gái khác cũng không đẻ được sao?”

Ông Ngự cảnh giác nhìn bà ta: “Bà không phải muốn Ngự Hàn và Dung Kim ly hôn chứ? Bà điên rồi!”

Bà hai không để bụng: “Thời buổi này tìm một người sinh con khó biết bao, điều này cũng trách Dung Kim nó không chịu tiến thủ, nếu đếu lòng khoan dung này cũng không có, nó có thể lựa chộn ly hôn với Ngự Hàn, hoặc là nó tự tìm cách sinh một đứa.”

“Bà cũng đừng luôn ép bọn trẻ quá.” Ông Ngự lắc đầu, quay người đi ra ngoài.

Mấy tiết mục truyền hình hết, Cố Duyên không thấy buồn ngủ chút nào, một chút buồn ngủ cũng không có, bụng cũng bắt đầu reo lên.

Đã sắp mười một giờ rồi, bữa tối cô còn chưa ăn, đến lúc là cũng đói bụng rồi.

Tắt TV đi, Cố Duyên rời giường xuống tầng, trong tủ lạnh ngoại trừ một ít thịt đồ ăn không có gì cả, cũng không còn đồ có thể ăn nhanh, cô thấy ttrong tủ lạnh có mỳ, lúc đang định muốn lấy một ít ra nấu, phía sau đột nhiên có tiếng của Dung Kim. Chế giễu tột cùng: “Mang thai không giống như bình thường, một ngày ăn bốn bữa.”

Cố Duyên quay đầu, thấy Dung Kim đang cầm cốc nước cười giễu cợt.

Cô bỏ mỳ vào lại tủ lạnh, đứng dậy quay người đi lên tầng, đến nói một câu với Dung Kim cô cũng cảm thấy ác cảm, đến nhìn cô ta một cái cũng thấy chướng mắt, cô thà rằng không ăn mỳ.

Sự khinh thường của cô khiến Dung Kim vừa tức giận vừa khó chịu, trừng trừng nhìn cô, nhưng không thể làm gì cô.

Ai đã nói, đả kích lớn nhất với kẻ thù là không coi ra gì đến cùng, Cố Duyên sử dụng chính là chiêu này, cũng không cần vắt óc suy nghĩ đả kích cô ta thế nào, cũng không cần tỏ ra không kiềm chế như vậy.

Mà hậu quả lần này là... Cố Duyên đã định trước là phải để bụng đói rồi.

Chương 75: Trở về nhà họ ngự

Không tìm được đồ ăn, cô đành phải quay về phòng ngủ, cô đi về phòng ngủ, nhịp độ không nhanh, nhưng không dừng lại, bời vì cô không biết mình dừng lại sẽ làm cái gì, tiếp tục xem TV, hay là ngủ đây? Nhưng ngủ thế nào được?

Cô đột nhiên dừng bước, giương mắt thoáng nhìn đồng hồ trên tường, đã mười một giờ, Ngự Tứ vẫn chưa về, không sẽ là không về nữa? Không về thì có thể ở đâu? Lại chơi ở sân sau không biết về nhà?

Vừa định tìm Linh Lung để hỏi, ngoài cửa đúng lúc có tiếng quở trách của Linh Lung: “Cậu hai, cậu thật là không biết gì, mợ hai hôm nay về nhà rồi, cậu lại còn chơi mãi muộn như này mới về, thật không nên,”

“Ai muốn cô ta quay về? Tôi không muốn cô ta quay về?” Đây là giọng của Ngự Tứ, nói xong mà thấy bất mãn tột cùng, trong lòng cô ngưng lại. Ngự Tứ cũng không muốn cô trở về như bọn người Dung Kim, anh chính là nhân vật mấu chốt!

Cố Duyên từ đầu tới cuối cảm thấy bà hai và Dung Kim muốn cô quay về hay không không quan trọng, bời vì cô không hề có ý định chạm trán với hai bọn họ nhiều. Nhưng Ngự Tứ thì khác, có thế nào đi nữa, Ngự Tứ cũng là chồng của cco, không phải sao? Nếu chồng của mình cũng ghét bỏ mình như vậy, thế thì những ngày ở đây của cô khó khăn rồi.

Đã hơn một tháng không thấy Ngự Tứ rồi, lúc này, tới lúc biết giây kế tiếp anh sẽ bước vào, cô lại có chút căng thẳng và chân tay luống cuống, dường như lần gặp đầu tiên của một cặp đôi có ấn tượng tốt.

Cô nhìn ra phía cửa phòng, thấy Linh Lung đi cùng Ngự Tứ đi vào, mặt Ngự Tứ bẩn, quần áo cũng bẩn, giày dính đầy bùn đất.

Trước đây anh cũng luôn chơi bẩn hết cả người, chỉ là lúc đó có Cố Duyên ở bên, Cố Duyên luôn giúp anh xử lý sạch sẽ, nhưng Ngự Tứ trước mắt lại trở về bộ dạng lúc cô thấy anh lần đầu, cả người bẩn thỉu.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt có biểu cảm phức tạp giống nhau, nhìn thấy anh trong lòng cô bất ngờ dâng lên sự chua xót. Muốn nói hết với anh những uất ức phải chịu đựng khi ở bên ngoài hơn một tháng với anh.

Anh là chồng cô, một người đàn ông có thể quan tâm, che chở, yêu chiều cô!

Chỉ là anh không phải là người chồng bình thường, người đàn ông bình thường. Thấy trên khuôn mặt anh dần chuyển thành biểu cảm chán ghét, Cố Duyên liền tỉnh lại, người đàn ông tên Ngự Tứ này, một người đàn ông cái gì cũng không thể cho cô!

Cô bình tĩnh bước đến, hai tay xoa nhẹ kéo khóa áo khoác của anh xuống nói: “Quần áo bẩn rồi cũng không biết thay.”

Không giống như lâu ngày gặp lại, trại lại lại giống như một đôi vợ chồng son chung đụng sớm chiều.

Cho dù cô rất yêu rất yêu Phong Thanh, cô mang thai con của người khác, nhưng từ bỏ hai điều này, là vợ của Ngự Tứ cô lại rất biết điều, cô luôn cố gắng làm tốt chức vụ của một người vợ, cho dù chồng là một tên ngốc.

Ngọn đền ấm áp trên đỉnh đầu bao phủ xuống, tôn lên sắc mặt cô càng thêm ấm áp như mùa xuân.

Ngự Tứ lùi về phía sau một bước, khiến tay Cố Duyên buông xuống thành công.

“Không muốn cô động vào tôi.” Anh nói, trừng cô buồn rầu.

Tay Cố Duyên tay dừng tại một nửa, lúng túng, thấy vọng không thôi.

Trong lòng nghĩ: Anh hay lắm Ngự Tứ, anh chẳng qua là một tên ngốc đến đâu cũng bị người ta ức hiếp, không được người ta coi trọng, lại dám cau mặt với tôi, anh đủ tư cách sao? Anh có ra vẻ tôi cũng giúp đám con nhà giàu đó cùng khiến anh trở thành con ngựa cưỡi, khiến anh trở thành thằng hề...

Cố Duyên giật mình một cái, vội vàng áp những suy nghĩ nực cười này đi. Sao cô có thể nghĩ ra sự khinh thường mà mình đã trải qua rất nhiều, những chuyện không có phẩm chất như vậy chứ!

Lắc lắc đầu, trên mặt cô lại nở nụ cười ấm áp, đi cùng Ngự Tứ bước tới trước giường, cưỡng ép giúp anh thay quần áo. Ngự tư lắc lắc tránh né, nhưng làm thế nào cũng không tránh được sự kiên trid của cô, áo khoác bị cô cởi ra, bên trong chỉ mặc chiếc áo giữ nhiệt, trời lạnh như vậy, anh lại mặc ít như vậy.

Linh Lung chăm sóc anh thế nào, anh chăm sóc mình như thế nào?

Linh Lung bên cạnh thấy cô ngẩn ra, cũng hiểu ra ý nghĩ của cô, vội vàng nói: “Cậu hai luôn mặc ít.”

Cố Duyên cũng không nói gì, đưa tay muốn cởi áo Ngự Tứ, anh ghét bỏ hất cô một cái, Cố Duyên ngã vào sofa, may mà là sofa.Nhìn khuôn mắt tức giận của anh, cô uất ức nhưng lại không chịu phục.

“Cậu hai, tôi đi pha nước cho cậu tắm.”Linh Lung đi vào phòng tắm xả nước vào bồn tắm.

Bên ngoài phòng tắm, hai người đều tức giận, Cố Duyên yếu ớt ngước đôi mắt nhìn chằm chằm Ngự Tứ: “Ngự Tứ, anh còn như vậy em sẽ giận đó.”

“Tôi không sợ cô giận.” Ngự Tứ bướng bỉnh nhướng mày với cô.

Ngự Tứ luôn luôn sợ nhất là cô tức giận lại không sợ cô giận nữa, đây có phải là đại diện cho mình đã hoàn toàn thay đổi nhiều trong lòng anh rồi không? Cô nghĩ nhất là đúng.

Bao nhiêu, vẫn là có chút rối rắm và đau lòng.

Cô nhẫn nại, ung dung nói: “Ngự Tứ, nếu như trước đây có chỗ nào làm sai, mong anh tha thứ. Ai cũng có lúc phạm sai lầm, phạm sai lầm rồi có thể sửa còn tốt. Nếu em đã trở về, thế thì chúng ta vẫn là vợ chồng, vẫn cùng nhau tiếp chung sống, trong căn nhà này, người thật lòng đối tốt với anh có vài người, hy vọng anh hiểu điều này.”

“Cô đối xử với tôi một chút cũng không tốt! Chị dâu nói cô đối xử với người đàn ông khác tốt hơn, người cô thích là người khác, cô không thích tôi, tôi cũng không thích cô nữa, không cần cùng tôi chung sống nữa.” Ngự Tứ gào xong, quay người đi vào phòng tắm. Cố Duyên nghĩ thầm, Dung Kim đã rót những độc ác cho Ngự Tứ, thay đổi suy nghĩ của anh một cách triệt để, Ngự Tứ thay đổi rồi, nhưng cô lại không phải là người dễ thua phục, sẽ có một ngày Ngự Tứ sẽ lại thích cô. Đến lúc đó sẽ giống như trước đây ngày ngày quấn lấy cô, quấn đến mức cô thấy phiền.

Ngự Tứ tắm xong bước ra, trên người mặc bộ đồ ngủ bằng bông, trên tóc những giọt nước nhỏ xuống, tóc uotwsdinhs sát vào thái dương, anh vẫn đẹp trai như trước.

Cố Duyên ngồi mép giường nhìn Linh Lung giúp anh lau khô những giọt nước trên tóc, giúp anh sấy khô, sau đó đắp chăn cho anh.

Ngự Tứ chui vào chăn chỉ để lộ đầu, chỉ nói với Linh Lung: “Tôi muốn ăn mỳ.”

Linh Lung làm khó dễ, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường: “Cậu hai, đầu bếp đều ngủ rồi, hay là mai rồi ăn.”

“Không được, bây giờ tôi đói.”

“Vậy...”

Linh Lung cắn môi suy nghĩ, chuyện nấu mỳ tuy đơn giản, nhưng không phải là phần công việc của cô, nếu như để người khác nhìn thấy cô mở tủ lạnh đun nước trong phòng bếp nhất định sẽ trừng phạt cô.

Cô đang muốn tiếp tục khuyên ngăn cái ý nghĩ ăn mỳ của Ngự Tứ, Cố Duyên đứng dậy: “Em đi nấu mỳ cho anh.”

Nói xong, cô đi ra phòng ngủ, xuống tầng một.

Dưới tầng yên tĩnh, lúc sớm muốn nấu mỳ nhưng không nấu được, bây giờ Ngự Tứ muốn ăn, cô càng có động lực nấu một chút. Cắt cà chua và hành lá một cách thành thạo, tách hai quả trứng gà, rất nhanh hai bát mỳ nóng hổi đã làm xong.

Cô tự tin bưng hai bát mỳ vào phòng ngủ, Phong Thanh đã từng khen cô nấu món mỳ trứng cà chua rất ngon, Phong Tùy cũng đã một một hơi hết hai bát mỳ to, cô tin rằng nó thực sự ngon.

Cô để mỳ trên bàn thủy tinh, mỗi bên một bát, sau đó đi tới Ngự Tứ nói: “Mỳ nấu xong rồi, qua ăn đi.”

“Tôi không ăn đồ cô làm.” Ngự Tứ không thèm nhìn cô lấy một cái.

Trong lòng Cố Duyên trầm xuống, cô im lặng một lúc, đi tới cưỡng ép kéo Ngự Tứ đến trước bàn thủy tinh.

“Mỳ là chỉ làm cho anh, anh nhất định phải ăn.”

Choang một tiếng, bát mỳ bị Ngự Tứ hất xuống đất, đổ đầy đất. Ngự Tứ tức giận kêu gào: “Đã nói không ăn là không ăn! Tôi không muốn ăn mỳ cô nấu! Tôi rất ghét cô!”

Kêu gào xong, quay về giường, kéo chăn đắp kín người. Cố Duyên bị cảnh bát mỳ rơi xuống làm cho kinh ngạc, một lúc lâu sau mới định thần lại, nhìn chằm chằm những sợi mỳ dười đất, cô không gì, lặng lẽ thu dọn sạch sẽ. Sau đó ngồi xuống trước bát mỳ còn lại, dùng đũa gắp mấy sợi ăn, rõ ràng là rất ngon...

Cô lại gắp một gắp bỏ vào mồm, một miếng tiếp một miếng, miệng bị cô nhét đến phồng ra.

Khói nóng hổi bốc lên mặt cô, làm mờ mắt cô, mặt giọt nước lớn chừng hạt đậu lăn xuống rơi vào bát mỳ, cổ họng như bị cái gì chặn lại không thể nuốt xuống, nuốt cũng là một gánh nặng.

Cuối cùng, cô cũng bỏ bát mỳ trứng cà chua có những giọt nước mắt của cô.

Ngự Tứ cũng không biết ngủ chưa, quay lưng về phía cô, hơi thở nhẹ nhàng.

Ánh đèn đầu giường ấm áp, ấm không lộ ra vẻ lạnh lùng của anh.

Kẻ ngốc buồn bực không giống như người bình thường khiến người ta đành chịu.

Cố Duyên vén chăn nằm một bên giường, giường rộng hai mét, hoàn toàn đủ để hai người "nằm riêng" mà ngủ.

Trời lạnh như vậy, Cố Duyên đột nhiên nhớ tới cảm giác chung sống với Ngự Tứ trước kia, Ngự Tứ của lúc đó đáng yêu đơn thuần như một đứa trẻ. Thấy cô lạnh, anh hai cánh tay ôm chặt cô, thấy chân cô lạnh, mà không ngại ủ chân cô trước ngực đến khi ấm mới thôi.

Cô không trách Ngự Tứ thay lòng đổi dạ, bởi vì cái ban đầu sai chính là bản thân vốn không tìm được lý do để trách.

Quay đầu, im lặng nhìn chăm chú bóng lưng Ngự Tứ, nàng không tin Ngự Tứ thực sự đã thực sự thay lòng.

Ở trong lòng và bầu không khí như vậy, bản thân Cố Duyên không dám tin mình lại có thể ngủ được, cô không những ngủ được, còn ngủ một mạch đến khi trời sáng, đêmlạnh như vậy, cô đều không thấy lạnh chút nào.

Trong mơ mơ màng màng, cô co người vào trong chăn, giống như một con mèo sợ lạnh co ro lại.

Cô luôn sợ lạnh cứ đến mùa đông là ngủ không ngon, trong những ngày tháng ở bên Ngự Tứ tuy trải qua nguy hiểm, mỗi ngày sống trong phiền phức mà Dung Kim và bà hai tạo ra, nhưng ban đêm lại rất tốt, bởi vì có Ngự Tứ làm bạn.

Cố Duyên tỉnh lại, không cần nhìn, không cần nghe, chỉ là phần hơi thở đặc biệt của Ngự Tứ ấy cũng đủ để cô nhớ tới tất cả của hôm qua.

Ngự Tứ buồn bực, Ngự Tứ ăn nói ngông cuồng, Ngự Tứ gạt rơi bát mỳ... Lúc này, cô đang trong lòng anh.

Đúng vậy, cũng chỉ có ngủ bên người Ngự Tứ tối qua mới ấm áp như vậy!

Cố Duyên nhớ rất rõ ràng, tối hôm qua hai người bọn họ mỗi người ngủ một bên, ở giữa ước chừng cách một mét. Kết quả là lúc nào đã nằm trong lòng anh, cô đến một chút ấn tượng cũng không có.

Đây chính là phản ứng bản năng của con người với sự ấm áp sao? Cô có chút ngượng ngùng ngồi dậy.

Cẩn thận rút cánh tay trên ngực anh, rời khỏi ngực anh, Cố Duyên ra khỏi chăn. Ngự Tứ vẫn ngủ, đối diện với đôi mắt còn nhắm chặt của cô, khôn mặt đang ngủ tuấn tú đẹp trai yên ổn bình tĩnh, hoàn toàn nhìn không giống tối qua bộc lộ sự bất mãn với cô.

Ngự Tứ vẫn đang ngủ khiến cho người ta thích một chút, cô cười cười, ngồi dậy không một tiếng động, xuống giường, đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, lúc tắm rửa sạch sẽ đi ra, Ngự Tứ đã tỉnh rồi, vừa xoa mắt nhập nhèm vừa tìm giầy.

Anh vẫn luôn có tật xấu này, sau khi thức dậy cứ tìm giầy,mãi mãi cũng không nhớ trước khi đi ngủ mình đã cởi giầy ở đâu.

“Giầy ở đây.” Cố Duyên nhặt giày lên bên trái một cái bên trái một cái ở cuối giường, đặt dưới chân anh.

Ngự Tứ không để ý cô, đi giày vào, đi vào nhà tắm.

Cố Duyên cũng không thèm để ý, thay quần áo, lấy quần áo của Ngự Tứ trong tủ ra phối hợp từng bộ một,mới cũ, loại bỏ từng cái bẩn, rách.

Lúc cô không ở đây, tủ quần áo của Ngự Tứ là một cái thùng rác lớn!

Ngự Tứ hình như không nhận tình cảm của cô, lúc bước ra khỏi phòng vệ sinh nhanh chóng xông tới, làm loạn quần áo cô vừa phân loại và gấp xong bỏ lại vào trong tủ, tức giận gào lên: “Không cho phép động vào đồ của tôi!”

Trước mắt Cố Duyên trống không, còn chưa kịp mở miệng nói gì, Ngự Tứ đã tức giận đi ra ngoài cửa phòng, xem ra lại muốn đi kiện cáo với bà hai rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau