CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Rốt cuộc em yêu anh ta đến nhường nào

“Vì vậy tôi không ép em phải nói thật, rốt cuộc em thích anh ta đến nhường nào chứ? Cho dù có nguy cơ bị xử phạt cũng muốn chạy tới báo tin cho anh ta sao? Anh ta là người mà em có thể chung sống ư? Em có biết, em làm như vậy khiến người ta rất lo lắng không?”

Dễ dàng nhận thấy trong giọng nói của anh ta chứa đầy ghen tị. Năm đó thất bại dưới tay Phong Thanh anh ta cũng không còn gì để nói, nhưng hôm nay lại chịu thua Phong Tùy, anh ta không thể chấp nhận được, bởi vì anh ta vẫn là một người đàn ông.

“Tôi chưa từng nói thích anh ta, cũng không hề muốn theo anh ta…” Cô bỗng cảm thấy trên eo đau xót. Nếu thực sự là do Phong Tùy âm thầm lén lút nhéo cô, vậy cô không còn gì để nói nữa rồi. Người đàn ông không biết sống chết này, đã tới lúc này mà anh vẫn có tâm trạng làm loạn. Lẽ nào anh không cảm nhận được trái tim của cô đã sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi sao?

Dương Sương Sương bê hộp thuốc tới trước mặt cô, ân cần nói: “Duyên Duyên, nên thay thuốc rồi. Mặt cậu vẫn chẳng đỡ sưng chút nào.”

Trông thấy mặt cô thực sự sưng lên, giọng anh ta hơi dịu hơn chút, “Đây là do hôm qua bị cảnh sát đánh sao?”

“Đúng vậy, cám ơn anh đã ban tặng.”

“Tô Uyên, Duyên Duyên không chỉ bị thương mình khuôn mặt đâu, cậu ấy còn đang động thai nữa đó. Anh đừng kích động cậu ấy.” Dương Sương Sương nhìn cô, nhắc nhở.

“Là tự em tìm lấy.” Anh khoanh hai tay trước ngực, liếc nhìn cô: “Theo như quy định, em cũng sẽ bị bắt. Chẳng qua thấy em vẫn còn đang ốm, cho nên trước hết tôi sẽ thay em chống đỡ. Em chỉ cần nói cho tôi biết, bây giờ Phong Tùy đang ở đâu, mau gọi anh ta ra đầu thú. Anh ta không những giết người mà còn bắn cảnh sát bị thương, anh ta chạy không thoát đâu.”

“Các người không bắn anh ta sao?” Cô lạnh lùng cười, nói: “Anh không cảm thấy vấn đề mình vừa hỏi rất nực cười sao? Phong Tùy bị thương, lại được người của anh ta đưa đi. Lúc này, chắc hẳn anh ta đang ở trong bệnh viện nào đó cấp cứu, làm sao có thể theo tôi đến đây chờ chết chứ?”

“Ý của em là anh ta không có ở chỗ này?”

“Không phải anh đã khám xét khắp nhà rồi sao?”

Tuy anh cảm thấy cô nói rất có lý, nhưng vẫn không thể yên lòng mà quét mắt liếc nhìn bốn phía. Anh kiểm tra qua tủ quần áo và nhà vệ sinh, sau khi xác định không có ai mới quay lại nhìn cô: “Vì sao em không đi cùng anh ta?”

“Anh cho rằng anh ta sẽ mang theo bên người một kẻ phiền toái như tôi sao? Hơn nữa, tôi đã sớm nói với anh rồi, trên đời này tôi chỉ yêu duy nhất một người đàn ông chính là Phong Thanh, không có người thứ hai. Anh không cần nghi ngờ tôi.”

Cô cảm giác được bàn tay đang đặt ngang hông cô của Phong Tùy bỗng dừng lại, cô biết nhất định anh đang tức giận. Hy vọng anh đừng mất khống chế mà từ trong chăn nhảy ra.

“Nếu em đã nói vậy, tôi đành phải đi trước. Em nên chăm sóc thân thể cho thật tốt, lát nữa sẽ có cảnh sát đến lập biên bản điều tra.” Nói xong, anh ta cúi người gần lại, nhìn cô nói: “Duyên Duyên, hy vọng em không nên tự tìm phiền phức.”

“Tôi cũng không muốn tự tìm phiền phức đâu.” Cô cười chua xót. Nếu như có thể lựa chọn, làm sao cô sẽ để mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy?

Từ sau đêm gặp gỡ Phong Tùy đó, cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, nhất định phải dính líu đến hai chữ nguy hiểm.

Sau khi Tô Uyên rời đi, cuối cùng cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm, lau sạch mồ hôi ướt đẫm trên trán.

“Làm tớ sợ muốn chết.” Dương Sương Sương vỗ ngực than thở, trong lòng cô ấy vẫn còn sợ hãi.

Cố Duyên chỉ biết cười khổ, suýt chút nữa cô cũng bị dọa chết rồi.

Ngay lúc cô định vén chăn xuống giường thì bên hông lại bị Phong Thanh vốn nên yếu ớt không thể nhúc nhích ôm chặt. Cô khẽ cử động thân thể tỏ ý nhắc nhở, nhưng anh vẫn không theo ý cô, tiếp tục ôm cô.

Cô cúi đầu nhìn anh, nói: “Bọn họ đều đi cả rồi, anh để em xuống giường đi.”

Đột nhiên anh ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô, “Những lời vừa rồi của em đều là thật sao?”

“Lời gì?” Cô cố ý giả ngu, bởi vì cô thực sự không biết phải trả lời anh thế nào mới thích hợp.

Hết lần này tới lần khác, anh không hề keo kiệt nhắc nhở cô: “Đời này em chỉ yêu duy nhất một người đàn ông đó là Phong Thanh?”

Quả nhiên là câu này. Cô lén lút liếc nhìn thoáng qua biểu cảm trên mặt anh, thấy anh không hề tức giận hay là không vui giống như trong tưởng tượng, mới nghiêm túc nói: “Em không muốn lừa dối anh. Không sai, người em yêu chính là Phong Thanh. Em cũng không biết vì sao mình lại phải yêu đến mất hết hy vọng như vậy, nhưng yêu chính là yêu. Đừng cười nhạo em, đây cũng không phải chuyện sai trái hay mất mặt gì cả.”

Anh bỗng buông tay khiến cô vô cùng sửng sốt, anh làm vậy là sao chứ? Đồng ý? Hay là sự yên tĩnh trước cơn bão đây?
Để chứng minh mình vô tội, không hề sai chút nào. Cô lại lần nữa lên tiếng: “Không phải anh cũng giống vậy, từ trước tới giờ vẫn không quên được cô ấy sao?”

Anh liếc nhìn cô, một lúc lâu sau mới phun ra vài từ: “Cô ấy là ai?”

Làm sao cô có thể biết về quá khứ của anh chứ? Anh chưa bao giờ nhắc tới trước mặt cô mà.

“Sao em biết cô ấy là ai? Anh cũng biết đấy, đối với lịch sử lãng mạn em không hề có hứng thú. Chuyện duy nhất khiến em cảm thấy kỳ lạ chính là làm sao anh vừa có thể si tình lại vừa lăng nhăng chứ?”

Nói một cách khoa trương, anh có quá nhiều phụ nữ. Chuyện này không biết là Dao Trụ vô tình hay là cố ý nói cho cô biết.

Lúc đang ở trong vòng vây của nhiều phụ nữ như vậy mà anh vẫn còn có thể dành ra một góc trong tim để nhớ nhung một người.

“Cô Cố, đừng cho là anh có thể nói chuyện thì vết thương coi như không sao, liền đụng vào chỗ hiểm của anh. Cẩn thận anh bị kích động quá mức mà chết ở trước mặt em, đến lúc đó em chính là tội phạm đấy.” Anh không thể nói rõ cảm giác trong lòng lúc này là đau đớn hay tức giận. Đã sống nhiều năm như vậy, anh chưa bao giờ bị một người phụ nữ từ chối hoàn toàn như thế, cũng chưa từng thất bại.

Chỉ có Cố Duyên, chỉ có mình cô mới dám cư xử không biết điều trước mặt anh.

Lời này đúng lúc nhắc nhở cô, đúng rồi, anh vẫn còn đang bị thương, giữa hai hàng lông mày đều là đau đớn. Cô áy náy cười nói: “Xin lỗi, cho dù anh có xem em thành người thay thế hay không thì em cũng không nên làm tổn thương anh như vậy. Nhưng về mặt tình cảm, em thực sự không muốn lừa dối đối phương. Mặc kệ đối phương là ai, em cũng không muốn lừa gạt chính bản thân mình.

Nói xong những lời này, cô mới âm thầm hít thở thật sâu.

Anh cũng không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ nheo mắt, không biết đang nghĩ cái gì.

Tô Uyên đi rồi, tiếp đó A Kim lại tới nhà họ Dương đón anh rời đi.

Anh liếc nhìn cô một cái. Tuy rằng vết thương đau đớn đến mức anh không muốn cử động chút nào, nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định rời khỏi chỗ này.

Vừa nghe nói anh muốn đi, Dương Xinh Xinh lập tức nóng nảy, bỗng chốc nhảy đến trước mặt A Kim, chỉ vào cậu ta, chửi ầm lên: “Này, anh không có một chút nhân tính nào ư? Không thấy lúc này ông chủ nhà anh đau đến mức không xuống giường được sao? Còn muốn mang anh ta đi?”

A Kim thể hiện thái độ cực tốt, không hề tức giận nói: “Cô Dương, cảm ơn cô hai ngày qua đã giúp đỡ. Nhưng dù sao chỗ này cũng không an toàn, cảnh sát có thể quay lại bất cứ lúc nào, cho nên, anh Phong không thể tiếp tục ở lại đây.”

“Vậy các người muốn đi đâu?”
“Cái này…” Đang lúc A Kim khó xử, Phong Tùy liền tiếp lời: “Đây là bí mật.”

Nói xong anh lại quay sang nhìn cô, “Lần này anh đi có thể là cả đời, em chắc chắn để cho anh đi?”

Anh có ý gì? Muốn cô mở miệng giữ anh lại sao? Trong lòng cô căng thẳng, cô thực sự để anh đi sao? Nhưng anh chính là cha ruột của cục cưng trong bụng cô mà. Hay là thôi đi, trong lòng cô và anh đều không có bóng dáng của đối phương, mãi mãi cũng không có khả năng.

“Chỉ cần là nơi an toàn, anh cứ đi đi.” Cô quay mặt qua chỗ khác, giọng nói có chút cứng ngắc.

Anh khẽ gật đầu, khó khăn chống người ngồi dậy. Trong nháy mắt, trên vết thương lại truyền đến một trận đau nhức nhưng vẫn không thể che giấu được bi thương trong lòng. Anh thừa nhận, mình yêu cô cũng bị cô tổn thương rồi.

A Kim đỡ anh xuống giường. Thấy anh đứng không vững, cô liền lập tức tiến lên giúp đỡ không ngờ lại bị anh ngăn cản. Anh chậm rãi ổn định thân thể, nhìn cô nói: “Tuy rằng em đã mang đến phiền phức lớn cho anh nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng là vì anh mà thôi. Em yên tâm, anh sẽ thay em giải quyết tất cả. Không cần lo lắng sẽ bị cảnh sát mang đi hoặc là bỏ tù.”

“Cảm ơn. Chỉ là bây giờ anh đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, tốt nhất không nên giúp em.”

“Em chỉ mong được sống thanh thản, hơn nữa, cũng không thể để cục cưng bé nhỏ của em theo anh chịu khổ được.”

Phong Tùy đi rồi, nhìn theo bóng dáng chiếc xe của anh rời khỏi sân nhỏ nhà họ Dương, trong lòng cô đau đớn đến vô cùng. Lần từ biệt này thực sự là suốt đời sao? Tuy không có duyên với anh, nhưng cô vẫn có tình cảm. Dù sao anh cũng đã từng đối xử dịu dàng với cô.

Chỉ là, anh bỏ được cô, lẽ nào cũng muốn bỏ luôn đứa bé này ư? Không phải gần đây anh rất quan tâm đến nó sao?

“Cố Duyên, cậu quá ngu ngốc. Người đàn ông tốt như vậy mà lại không cần.” Thấy Phong Tùy rời đi, Dương Xinh Xinh cảm thấy sốt ruột thay cô.

Nhưng cô chỉ bất đắc dĩ thở dài, một lời khó nói hết nỗi lòng. Thế giới tình cảm của cô làm sao người ngoài như cô ấy có thể hiểu được chứ.

Thấy cô không nói câu nào, cô ấy lại tiếp tục mắng cô, “Cậu thích Phong Thanh thì sao chứ? Ngày kia anh ta sẽ kết hôn với người phụ nữ khác rồi. Lẽ nào ngoài anh ta ra, cả đời này cậu sẽ không yêu ai khác nữa sao? Cũng không lấy chồng ư? Cậu mau tỉnh lại đi”

“Xinh Xinh, đừng nói nữa được không?” Những thứ này cô đều nghe nhiều rồi, thậm chí đã chán ngán rồi.

Cô dùng trọn thời gian ba năm cũng không thể quên đi anh ấy, lẽ nào lúc này nói quên liền quên được sao? Mặc dù anh ấy sắp kết hôn rồi, đời này cũng sẽ không cưới cô, nhưng ai có thể quyết định được hướng đi của tình cảm chứ?

“Cậu có thể không nghe, nhưng tớ nhất định phải nói.” Dương Xinh Xinh đi vòng tới trước mặt cô, càng gào to hơn, “Dù thế nào anh ấy cũng là cha ruột của đứa bé trong bụng cậu, coi như cậu vì nó mà gả cho anh ấy có sao đâu? Mà cậu đối với Phong Thanh, nói dễ nghe một chút thì là chung tình, còn khó nghe hơn chính là da mặt dày. Người ta và Tô Điền đến bên nhau rồi, cậu như thế có khác gì mấy kẻ thứ ba chuyên phá hoại gia đình người khác đâu? Cậu làm vậy có xứng với Phong Thanh, Tô Điền, Phong Tùy không chứ?”

“Xinh Xinh, nói thật với cậu.” Cô hít vào một hơi thật sâu, thản nhiên nói: “Người Phong Tùy yêu không phải là tớ, cũng không phải đám người đẹp có thể chất thành đống của anh ta. Mà là cô gái đã từng cùng anh ta hiểu nhau, yêu thương lẫn nhau.”

“Là ai?” Cô ấy sợ run, hỏi theo bản năng.

“Tớ không biết, cũng chưa từng hỏi anh ta. Nhưng cô ấy thực sự tồn tại.”

Nếu như lúc trước cô vẫn nghi ngờ Dao Trụ không có lòng tốt, cố ý bịa đặt câu chuyện để lừa cô, nhưng sau khi nói chuyện với anh sáng nay, cô đã hoàn toàn tin tưởng. Lúc cô nhắc đến người phụ nữ kia, anh lại không hề phủ nhận.

Nếu như không có một người như vậy tồn tại, có lẽ cô sẽ thử yêu anh, nhưng anh vẫn cứ là người không quên chuyện cũ. Cô có thể không yêu cả đời, nhưng lại không cách nào sống chung với người đàn ông trong lòng luôn nhớ nhung về người phụ nữ khác.

Thậm chí cô tình nguyện ở bên Ngự Tứ. Tuy anh ngốc ngếch, hơn nữa còn cưới qua năm người vợ, nhưng thế giới tình cảm của anh lại vô cùng thuần khiết.

“Chị cũng nghĩ một người đàn ông đẹp trai, nhiều tiền giống anh không thể nào chung tình với Duyên Duyên được.” Dương Sương Sương đi tới, vỗ nhẹ vai cô an ủi: “Cậu đừng nghe Xinh Xinh nói lung tung. Nó đã sớm bị Phong Tùy mê hoặc rồi.”

“Nếu như anh ta muốn tớ thì tốt rồi. Tớ cũng không quan tâm chuyện anh ta có bao nhiêu phụ nữ đâu, ai!” Dương Xinh Xinh than vãn thở dài.

Đây chính là điểm khác biệt giữa nhưng cô gái, mục đích cùng suy nghĩ cũng không giống nhau. Cố Duyên nghĩ thầm.

Chương 67: Em thực sự thích anh ta sao

Mai chính là ngày tổ chức hôn lễ của Phong Thanh và Tô Điền, đương nhiên Cố Duyên không thể tiếp tục ở lại nhà Dương Xinh Xinh nữa. Trên danh nghĩa cô là em gái của anh ấy, đám cưới anh trai làm sao em gái có thể không tới giúp đỡ chứ?

Sở dĩ anh ấy chưa từng khuyên cô trở về là vì không hy vọng cô tham dự đám cưới của mình và Tô Điền, cũng không muốn cô nhìn thấy hai người bọn họ trở thành vợ chồng. Anh ấy có thể tưởng tượng được sau khi hôn lễ kết thúc, cô nhất định sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Đi tới trước cửa phòng anh ấy, cô đưa tay gõ nhẹ. Khi nghe thấy tiếng trả lời vọng ra, cô mới đẩy cửa bước vào.

Trong phòng ngủ thật to, khắp nơi đều có thể nhìn thấy sắc đỏ vui mừng, đó là một loại màu sắc tràn đầy hạnh phúc.

“Duyên Duyên…” Anh ấy từ trên ghế sofa đứng dậy, trong tay cầm theo một quyển sách Kinh Thánh. Lúc này anh ấy vẫn còn có thể bình tĩnh xem Kinh Thánh sao? Trước đêm tân hôn, không phải anh ấy nên xúc động đến mức đứng ngồi không yên, đếm sao chờ trời sáng ư?

“Sao anh còn chưa ngủ?” Cô đến gần anh ấy, đặt hộp quà trong tay mình xuống trước mặt anh ấy, cười nói: “Đây là quà cưới em tặng cho anh, không biết có hợp ý hai người không?”

“Cho dù có hợp hay không, thì ý nghĩa cũng đều là tốt. Hi vọng hai người có thể trăm năm hạnh phúc.” Vừa nói, cô vừa mở hộp quà ra. Bên trong chính là một đôi búp bê bằng pha lê đang chụm miệng vào nhau, tượng trưng cho hạnh phúc ngọt ngào gấp bội. Trên người mỗi con búp bê có khắc hai cái tên Phong Thanh và Tô Điền.

Cô đặt chúng trong lòng bàn tay, đưa qua cho anh ấy nhìn. Nhưng anh ấy chỉ thoáng liếc qua, rồi cười nói: “Rất đẹp, cảm ơn em.”

“Cảm ơn cái gì chứ? Đây là tấm lòng của em mà.” Cô cất chúng vào trong hộp.

Phong Thanh chăm chú nhìn cô cẩn thận sắp xếp chúng, buộc lại thật chắc, dịu dàng khéo léo. Dưới ánh đèn, hai hàng lông mi của cô tựa như cánh quạt, khẽ chớp tạo ra từng vệt tối xinh đẹp. Lẽ ra cô phải là người phụ nữ được người yêu cưng chiều trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở. Vậy mà ngay cả ánh mắt cũng đều thấm đẫm cô đơn, chỉ cần nhìn cô, anh đã đau lòng đến mức không thở nổi.

Anh ấy vốn tưởng rằng Kinh Thánh có thể điều chỉnh tâm trạng, giúp anh ấy yên ổn vượt qua tối nay và tương lai, thế nhưng dù cho có đọc nhiều hơn nữa cũng không thể chống lại bóng dáng khiến lòng người đau nhói của cô. Chỉ cần một ngày chưa rời xa cô, anh ấy sẽ không thể nào bình tĩnh được, anh ấy nghĩ thầm.

“Duyên Duyên, sau khi kết hôn anh sẽ rời khỏi đây.” Anh nhẹ nhàng nói.

Cố Duyên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Sao đột nhiên anh lại muốn chuyển đi? Không phải đã nói sau này sẽ sống ở thành phố Tương sao?”

“Anh nghĩ nước Mỹ vẫn là thích hợp nhất đối với anh.” Đây chính là quyết định anh mới đưa ra một phút trước. Rời đi, chỉ có rời xa cô, nếu không sẽ giống như Diêu Tố nói, còn tiếp tục như vậy nữa mọi người cũng không còn cách nào để sống.

“À.” Cô gật đầu. Nếu anh ấy đã quyết định, cô cũng không tiện nói thêm gì nữa. Đưa tay chỉ chỉ vào cửa, cô nói: “Anh ngủ sớm chút đi, tinh thần phải thật tốt đó. Em đi ngủ đây.”

Cô xoay người đi ra ngoài, bước chân thật nhanh giống như chạy trốn vậy. Cô rất sợ anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang dâng lên trong mắt mình.

Anh lại muốn đi rồi, lần này sẽ là bao nhiêu cái ba năm đây? Nước Mỹ thực sự tốt hơn nơi này sao? Cô không tin.

“Duyên Duyên…” Phong Thanh bỗng gọi cô lại. Cô lập tức dừng bước, không dám quay đầu, chỉ đưa lưng về phía anh ấy.

“Em thực sự thích người đàn ông kia sao?” Anh ấy tiến lên, túm lấy tay cô, xoay người cô lại. Khi thấy nước mắt tràn đầy trong mắt cô, anh ấy liền ngẩn người, chỉ lẳng lặng nhìn cô chăm chú, trái tim đau đớn tựa như bị dao cắt.

Cô vội vàng lấy tay áo lau sạch nước mắt, gượng cười nói: “Em rất thích.”

Lời nói dối của cô làm sao anh ấy lại không nhìn ra chứ? Anh ấy không vì vậy mà cảm thấy tâm trạng buông lỏng, ngược lại càng thêm đau lòng. Cổ họng giống như bị vật gì đó lấp kín, vô cùng khó chịu. Ngay cả giọng nói của anh cũng đều trở nên khàn khàn, “Em hiểu anh ta sao?”

Cô chỉ đành cúi đầu xuống. Nói thật, cô không biết gì về anh, cũng không cần thiết phải đi tìm hiểu.

“Anh ta không hề giống như vẻ bề ngoài em thấy.”

“Anh có ý gì?” Cô ngẩng đầu nhìn anh lần nữa.

“Anh cũng không có cách nào để nói rõ ràng cụ thể cho em. Tóm lại em phải nhớ kỹ, anh ta chính là một người đàn ông phức tạp, nguy hiểm.”

“Thật sao?” Cố Duyên cười cười. Cô biết Phong Tùy luôn luôn thần bí, vô cùng nguy hiểm.

“Em chưa từng nghiêm túc, cẩn thận chú ý đến anh ta sao? Cho dù là hành động tác phong hay là người của anh ta?”

Một chút suy nghĩ cũng không hề có, bởi vì thời gian bọn họ ở chung với nhau không nhiều lắm, hơn nữa phần lớn đều là tranh cãi ầm ỹ.

Phong Thanh, anh đang quan tâm em sao? Nếu đã quyết định kết hôn với người khác rồi, vì sao còn muốn quản lý việc của cô chứ? Chỉ vì cảm thấy áy náy sao?

“Thích chỉ là thích, không liên quan đến những thứ khác.” Cô thờ ơ nói.

Nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi, vì không muốn khóc thêm lần nữa, cô khẽ hít mũi nói: “Cứ như vậy đi, anh ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Đi được vài bước, đột nhiên cô quay đầu, chăm chú nhìn vào anh: “Phong Thanh, có thể ôm em lần cuối được không?”

Coi như cái ôm từ biệt.

Vừa dứt lời, anh ấy đã lập tức vươn tay ôm cô vào lòng. Anh ấy ôm rất chặt, tựa như sợ cô đột nhiên tránh thoát, sau đó biến mất không còn bóng dáng.

Hai trái tim nóng bỏng tựa vào một chỗ, cùng nhau quay lại năm đó. Khi ấy, lúc ôm cô anh ấy luôn luôn vui vẻ thân thiết như vậy, để hai người có thể dựa gần nhau hơn.

Cô cảm thấy mình sắp bị anh ấy nặn vào trong máu thịt rồi. Nhưng cô không hề nói gì, cũng không phản kháng, cứ như vậy lẳng lặng dựa vào ngực anh ấy, tham lam hít lấy hơi thở quen thuộc trên người anh ấy, vô cùng say sưa.

“Duyên Duyên, đừng hận anh…”

“Không, em không hận anh. Chỉ cần anh sống hạnh phúc là được.”

Cô khổ sở nói: “Kiếp sau em không muốn gặp lại anh nữa, cũng không muốn lại quen biết anh.”

“Không muốn gặp lại.” Anh ấy hít vào một hơi thật dài, nếu như kết cục chính là như vậy, anh ấy thà rằng không gặp còn hơn. Nếu không gặp gỡ, sẽ không yêu nhau, cũng sẽ không có nhiều đau khổ thế này.

Cuối cùng, cô chui ra khỏi ngực anh, xoay người nhanh chóng quay về phòng mình.

Hôm nay, chính là ngày Phong Thanh kết hôn. Từ lúc trời còn rất sớm, Diêu Tố đã đánh thức cô.

Bà ấy nói, cô là em gái duy nhất của Phong Thanh, theo quy định cần phải cùng anh ấy đi tới nhà họ Tô đón cô dâu.

Bà ấy đưa cho cô một bộ lễ phục vừa vặn. Chân váy bó sát dài từ eo tới đầu gối, kết hợp cùng áo choàng bằng nhung màu hồng nhạt, mặc lên người không hề để lộ bụng. Mái tóc dài tùy ý xõa ở sau gáy, vô cùng tươi mát xinh đẹp.

Bà ấy kiên nhẫn giải thích cho cô nghe về các lễ nghi, hình thức phải làm sau khi đến nhà họ Tô. Cô gật đầu đồng ý, nhớ kỹ từng cái một.

Mười một chiếc xe hoa được trang trí xinh đẹp trải dài từ trong sân ra tới vị trí bên ngoài cách cửa trăm mét, dẫn đầu là chiếc Cayenne. Cô đứng trong phòng khách ở tầng một quan sát anh. Hôm nay anh là chú rể, rất nhiều bạn bè thân thiết đều vây quanh anh nói lời may mắn. Tuy rằng anh ấy cười đáp lại mọi người, nhưng trong đáy mắt lại phủ đầy ảm đạm mà người khác khó có thể phát hiện.

Một ngày vui như vậy, anh lại lộ ra vẻ mặt mệt mỏi là vì đêm qua ngủ không ngon sao?

Diêu Tố nói với mọi người: “Cả nhà đã chuẩn bị xong chưa? Xong rồi thì mau lên đường thôi, đừng để lỡ giờ lành.”

“Được rồi, được rồi. Đi thôi.” Bà mối tươi cười rạng rỡ kêu to, dẫn đầu đi ra khỏi cửa, đoàn người cũng đều lần lượt theo sau. Cố Duyên chậm rãi xuống tầng, từng bước tới gần bọn họ.
Rốt cuộc Phong Thanh cũng nhìn thấy cô. Lúc này, không thể hiểu rõ cảm xúc nơi đáy mắt anh.

Cô khẽ nhếch môi mỉm cười với anh, nói: “Thời gian không còn sớm nữa, mau đi thôi.”

Nhà họ Cố hân hoan phấn khởi, nhà họ Tô cũng là vui mừng náo nhiệt, cô dâu chú rể gặp mặt trong phòng, Cố Duyên cùng đội ngũ đón dâu đều chờ ở phòng khách. Khi thấy Tô Uyên từ trên tầng đi xuống, cô đã không tự chủ mà cúi thấp đầu, toàn thân bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên. Theo lẽ thường mà nói, lúc này chắc chắn cô đang ngồi trong tù rồi, vậy mà vẫn còn ăn mặc lễ phục xinh đẹp xuất hiện trước mặt anh ta.

Anh ta đùa cợt cất tiếng cười, đứng trước mặt cô nói: “Duyên Duyên, em không cần cảm thấy hổ thẹn với tôi. Hôm nay là ngày lành của Tô Điền và Phong Thanh, chúng ta không nên để chuyện khác làm ảnh hưởng tới tâm trạng.”

“Tôi chưa bao giờ cho rằng mình sẽ hổ thẹn với anh, trái lại, phải là anh cảm thấy xấu hổ với tôi mới đúng. Là anh không biết xấu hổ lợi dụng tôi.”

Về điểm này, cô vẫn luôn rất tức giận. Chẳng qua hôm nay là ngày vui của Phong Thanh, cô không muốn vì vậy mà phá hỏng bầu không khí. Dù sao mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, tiếp tục truy cứu cũng không có ý nghĩa gì.

“Không phải đã nói không nên nhắc tới chuyện kia sao?” Tô Uyên nhún vai cười, sau đó đột nhiên nắm lấy tay cô, “Đi, dẫn em đi xem cái khác.” Nói xong, không để cho cô có cơ hội từ chối, anh ta liền kéo cô bước nhanh lên tầng.

Vốn dĩ cô muốn từ chối, nhưng còn chưa kịp nói hết câu anh ta đã kéo cô lên tầng hai. Cô đành phải coi như không có gì, theo anh ta quẹo trái quẹo phải đi tới phòng ngủ.

Trước đây lúc còn đi học, cô đã từng theo Phong Thanh đến nhà họ Tô, cũng đã đi vào phòng ngủ của Tô Uyên… Đây chính là căn phòng rộng rãi mà đơn giản, mỗi góc đều tràn đầy hơi thở đàn ông trong trí nhớ của cô.

Anh ta chỉ vào một chậu cây vạn niên thanh trên sân thượng, nói: “Em xem, tôi đã nuôi nó thành một bó lớn rồi.”

“Sao cơ?” Cô có chút khó hiểu.

“Em không nhớ rõ sao?” Anh ta có vẻ rất thất vọng, nói: “Chậu vạn niên thanh này là em đưa cho tôi.”

“Sao một chút ấn tượng tôi cũng không có nhỉ?” Cố Duyên nhíu mày, cô từng đưa vạn niên thanh cho Tô Uyên sao? Không phải cô giả vờ mà thực sự cô không hề nhớ gì hết.

“Đương nhiên em không có ấn tượng rồi, nhưng mà tôi có thể nhắc cho em nhớ lại. Chậu cây này là do em nhặt được ở trên đường rồi đưa cho tôi. Trước đây em đã từng nói, chờ tôi trồng cho gốc cây vạn thiên thanh đã bị bánh xe nghiến thành hai đoạn sống lại, em sẽ gả cho tôi.”

Cô bỗng nhiên hiểu ra, rốt cuộc cũng nhớ lại.

Đúng vậy, cô đã từng nói như vậy. Đó là một buổi xế chiều của bốn năm trước. Hôm ấy, cô theo Phong Thanh tới tham dự sinh nhật của bạn học, sau khi tan cuộc, ba người cùng nhau ra về. Khi đó Tô Uyên rất thích trêu chọc cô, hai người cứ như đứa trẻ đuổi bắt chạy quanh anh ấy. Bỗng anh ta tức giận nói: “Cố Duyên, cẩn thận bị anh bắt được, em sẽ phải gả cho anh đấy.”

“Gả cho anh cũng được, nhưng anh phải làm cho gốc cây vạn niên thanh này sống lại.” Cô vung tay ném cho anh ta cái cây đã bị đứt thành hai đoạn, đó là công cụ dùng để đùa giỡn suốt dọc đường của bọn họ. Không chỉ có thân cây bị gãy mà ngay cả lá cũng đều rập nát.

Khi đó bọn họ không biết vạn niên thanh lại có sức sống mãnh liệt như vậy. Cố Duyên cũng thật không ngờ, Tô Uyên lại thực sự mang nửa nhánh cây đó về nhà trồng, hơn nữa nó còn lớn lên vô cùng tươi tốt.

“Xin lỗi, tôi không nhớ rõ.” Cô vẫn lắc đầu.

“Xem ra em không muốn nhận món nợ này rồi.” Anh ta nhíu mày nhìn cô.

Không sai, cô chính là không muốn nhận món nợ này, bởi vì đây chẳng qua chỉ là một câu nói đùa trong lúc cô và Phong Thanh yêu đương ngọt ngào nhất mà thôi. Mặc dù hôm nay anh ấy đã cưới người khác, nhưng cô cũng không thể chỉ vì một câu nói mà gả cho anh ta. Dựa vào thân phận của cô, không cần biết người nhà Tô Uyên có chấp nhận hay không, ngay cả chính cô cũng không thể nào đồng ý.

Anh ta mỉm cười nói: “Duyên Duyên, thực ra em có thể suy nghĩ về việc để tôi trở thành cha của đứa trẻ, ít nhất ở trong mắt Phong Thanh tôi sẽ không dám bắt nạt em. Vậy thì, hai nhà chúng ta chính là thân càng thêm thân rồi, thế nào?”

“Tô Uyên, đây coi như là anh đang cầu hôn sao?” Cô ngước mắt lên quan sát khuôn mặt tươi cười dịu dàng của anh ta.

Anh ta thản nhiên nhún vai, “Em cứ coi như tôi đang cầu hôn đi, còn nhẫn thì hôm khác tôi sẽ bổ sung.”

Cố Duyên im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào chậu vạn niên thanh xanh biếc, nhẹ nhàng hít vào một hơi, “Hãy quên nó đi, Tô Uyên, chúng ta cũng không còn là mình của trước đây nữa. Một người phụ nữ đã trải qua thăng trầm giống như tôi, anh còn muốn lấy làm gì?”

Cố Duyên, ngay cả từ chối người khác em cũng phải khéo léo vậy sao. Tô Uyên mỉm cười giễu cợt.

“Phong Tùy có thể liều mạng bảo vệ em chứng minh em đang còn giá trị. Lẽ nào em vẫn thích anh ta sao?”

“Hôm đó rời đi, anh ta đã nói với tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa, cho nên…” Cô khẽ lắc đầu, giữa hai hàng lông mày nhuộm đầy thương cảm. Phong Tùy, người đàn ông đến vội mà đi cũng vội này, thực sự đã trở thành một vị khách qua đường trong sinh mệnh của cô.

“Tôi không tin anh ta không trở lại.” Anh ta dứt khoát lắc đầu.

Chương 68: Tôi đồng ý

Không tin, anh dựa vào cái gì mà không tin chứ? Trong lòng cô rất khó hiểu, không phải anh không hề hiểu Phong Tùy bằng cô sao?

“Đương nhiên, cho dù anh ta trở về, tôi vẫn sẽ không buông tha anh ta.” Anh nói thêm một câu.

Trong lòng cô bỗng cảm thấy căng thẳng, khẽ nâng mắt nhìn anh ta, chỉ là rất nhanh lại cụp mắt xuống. Lời này của anh ta tuy rằng rất đáng tức giận nhưng đây chính là trách nhiệm của anh. Phong Tùy không chỉ giết người mà còn bắn cảnh sát bị thương. Đời này anh muốn bình an vượt qua là không thể nào.

“Đến giờ rồi, nên ra cửa thôi!” Giọng nói sắc bén, hưng phấn của bà mối từ dưới tầng truyền lên. Cô xoay người ra khỏi phòng ngủ, anh cũng theo sát phía sau. Tại khúc quanh trên cầu thang, hai người đúng lúc chạm mặt cô dâu chú rể đang dắt tay nhau đi tới.

Phong Thanh tuấn tú sánh vai bên cạnh Tô Điền xinh đẹp, được một đám người bao gồm cả trai lẫn gái vây quanh tung tăng reo hò đi về phía trước. Cô dừng bước, thực sự không thể nhìn ra vẻ vui mừng trên mặt anh là thật hay giả. Nhưng còn Tô Điền, toàn thân cô ta đều toả ra cảm giác hạnh phúc rất bắt mắt. Đặc biệt ném tới cho cô cái nhìn vô cùng kiêu gạo, cực kỳ đắc ý.

Cô ta vẫn luôn có thái độ thù địch với cô, hy vọng qua hôm nay mọi thứ đều sẽ tốt hơn.

Qua ngày này, hai người bọn họ sẽ chính thức trở thành vợ chồng, người ta có lý do để kiêu ngạo, không phải sao?

Cô đi theo đoàn người từng bước xuống tầng, bên tai tràn đầy tiếng nhạc vui mừng cùng tiếng cười nói của mọi người. Nếu như Phong Thanh thực sự vui vẻ, tại sao cô không để cho anh đi chứ? Cô mỉm cười chúc phúc, bỗng chốc nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, gió biển khẽ thổi qua mặt lại không hề lạnh lẽo chút nào.

Hội trường tiệc cưới dựa theo yêu cầu của Tô Điền, khắp nơi đều có thể nhìn thấy màu xanh quyến rũ xinh đẹp. Thảm đỏ thật dài kéo tới tận bờ biển, gió nhẹ lướt qua thổi bay lụa trắng. Hai người bọn họ cùng dắt tay nhau bước lên thảm đỏ.

Dàn phù dâu xách theo giỏ hoa gắng sức rải cánh hoa lên người bọn họ, dưới cơn gió biển hiu hiu, cánh hoa nhẹ nhàng tung bay khắp mọi nơi, cực kỳ xinh đẹp. Đây chính là hôn lễ mà cô ta mong muốn, thực sự vô cùng lãng mạn.

Diêu Tố cười đến toe toét, ông cụ Cố và ông Cố cũng đều thoải mái. Cố Duyên rất muốn vui vẻ mỉm cười giống như mọi người, ít nhất bề ngoài vẫn phải tỏ ra vui mừng, thế nhưng, khóe miệng lại cứng ngắc vô cùng, cười còn khó nhìn hơn cả khóc.

Lấy tư cách là người nhà chú rể để tham dự đám cưới thật là giày vò người ta, cô cảm giác mình sắp không chịu nổi nữa rồi. Nhưng bên cạnh có nhiều bạn bè thân thiết như vậy, cô lại đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên dành cho người nhà, không thể để lộ ra sự thất lễ được.

Đột nhiên cô cảm thấy tay mình được một bàn tay dịu dàng hiền hậu nắm lấy, trong chớp mắt đã sưởi ấm giá rét cho cô. Cô bỗng giật mình, nghiêng đầu sang bên cạnh, hóa ra là ông cụ Cố. Ông cụ thấy cô có chút cảm động, khóe môi già nua khẽ động nhưng lại không hề nói ra lời nào. Có lẽ lúc này, ông cũng không biết nên nói gì.

Một lát sau, ông mới thở dài, ôm cô cảm thán: “Duyên Duyên, là ông nội có lỗi với cháu…”

Cô nhướn mày nhìn ông, không rõ vì sao ông lại nói vậy vào lúc này. Những lời này là có ý gì chứ? Chẳng lẽ ông hối hận vì đã gả cô cho nhà họ Ngự sao? Rõ ràng mấy ngày trước ông vẫn còn khuyên cô trở về mà.

Hay là chuyện cô và Phong Thanh phải xa nhau có liên quan đến ông? Cô không hy vọng là vậy.

“Tôi đồng ý.” Nghe Phong Thanh nói ra ba chữ này, cô liền ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện có mục sư chứng giám, bọn họ đã hứa hẹn cả đời rồi.

“Tôi cũng đồng ý.” Tô Điền vội vàng nói.

“Vậy thì mời hai người trao nhẫn cho nhau.” Mục sư tuyên bố.

Phù rể, phù dâu lập tức đưa nhẫn, đó là một đôi nhẫn kim cương, kiểu dáng đơn giản trang nhã, rực rỡ chói mắt. Một tay Phong Thanh nhận lấy chiếc nhẫn, một tay nhẹ nhàng nâng tay cô ta lên, dịu dàng đeo vào ngón trỏ của cô ta.

Trong thời khắc vốn nên hạnh phúc nhất này, nụ cười trên khuôn mặt cô ta lại đột nhiên tối sầm, cái miệng nhỏ nanh chu lên: “Đây không phải cái nhẫn em muốn.”

Mọi người có mặt ở đây đều ngẩn người, mục sư cũng sợ run lên, cả hội trường trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, tất cả đều nín thở dõi mắt về phía hai người.

Cái cô ta muốn chính là chiếc nhẫn có viên kim cương hình trứng chim bồ câu mà hai người đã cùng nhau đặt, vô cùng xa hoa, tao nhã, cao quý xinh đẹp, còn có cái tên rất kêu ‘Trái tim vĩnh hằng’, chính là do anh đặc biệt đặt riêng cho cô. Chứ không phải là chiếc nhẫn đơn giản giống như bây giờ.

Sau một lúc sửng sốt, Diêu Tố mới vỗ gáy, vội lên sân khấu kéo tay Tô Điền, áy náy nói: “Đều trách mẹ, trách mẹ, chỉ vì mẹ cảm thấy cặp nhẫn này tương đối thích hợp. Điền Điền à, con trước hết cứ chấp nhận đi, sau khi hôn lễ kết thúc đổi lại là được mà.”

“Vậy không được! Con không muốn cái này.” Cô ta kiên quyết từ chối.

Đó là chiếc nhẫn Phong Thanh mua cho cô ta, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Còn cái này lại do Diêu Tố mua, đối với cô ta mà nói nó không có chút giá trị nào.

Diêu Tố cảm thấy rất khó xử. Vào lúc tất cả mọi người đều đang căng thẳng, Cố Duyên bỗng đứng lên nói: “Để tôi quay về lấy.”

Đột nhiên cô ta quay sang trợn mắt nhìn cô, tức giận nói: “Cô đừng ở chỗ này giả vờ tốt bụng nữa, đây nhất định là ý kiến của cô. Lúc nào cô cũng ghen tị chuyện tôi và Phong Thanh kết hôn. Cô…”

“Điền Điền.” Tô Uyên đi tới, trừng mắt khẽ quát cô ta, “Em nói cái gì vậy? Mọi người bên dưới đều đang nhìn đấy.”

“Anh! Bọn họ bắt nạt em. Em còn chưa vào cửa mà bọn họ đã hùa nhau ăn hiếp em rồi.” Cô ta nức nở khóc to, tố cáo.

Diêu Tố không ngừng xua tay: “Không có không có. Con là con dâu của nhà họ Cố, sao chúng ta có thể ức hiếp con chứ?”

“Vậy tại sao lại lén lút đổi nhẫn cưới của chúng tôi?” “…”

Cố Duyên xoay người chuẩn bị về nhà đổi nhẫn nhưng Phong Thanh đã cất bước đi xuống, túm chặt tay cô, “Để anh đi. Nhẫn ở trong phòng anh, chỉ có anh mới lấy được.”

Nói xong, anh liền bước nhanh ra khỏi hội trường tổ chức đám cưới. Chiếc xe Cayenne quay đầu, phóng đi như gió.

Nhìn theo hướng chiếc xe rời đi, Diêu Tố vẫy tay hét to, “Chậm thôi. Nhớ chú ý an toàn.”

Đợi đến khi bà ấy nói xong, chiếc xe sớm đã không còn trông thấy bóng dáng…

Trong lúc nhất thời, cả hội trường đều rơi vào cục diện bế tắc, Tô Điền xoay người trở về phòng nghỉ ngơi dành cho cô dâu. Sau khi trách mắng cô ta một trận, ông bà Tô mới bắt đầu động viên tinh thần cô ta. Cô ta càng khóc càng khổ sở, dường như muốn xả toàn bộ uất ức vẫn luôn chôn vùi dưới đáy lòng, khuôn mặt trang điểm kĩ càng cũng nhòe đi vì nước mắt khiến người khác nhìn vào cảm thấy thương tiếc.

Lúc này, Cố Duyên đang đứng nghỉ ngơi ở bên ngoài, cô cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Mãi đến khi cảm xúc của cô ta ổn định hơn một chút, cô mới đi vào. Cô ta căm hận trừng mắt lườm cô, rồi nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác.

Cô nhìn cô ta chằm chằm, bình tĩnh nói: “Chị Tô Điền, suýt nữa chị đã trở thành chị dâu của em rồi, đây không phải là ước muốn của chị sao? Chỉ vì một chiếc nhẫn mà bỏ lỡ Phong Thanh, chị không sợ bản thân sẽ hối hận suốt đời sao?”

“Bỏ lỡ? Làm sao tôi có thể bỏ lỡ anh ấy chứ. Chẳng bao lâu nữa anh ấy sẽ mang theo chiếc nhẫn của tôi về đây.” Cô ta không phục nói.

Cô lắc đầu cười khổ: “Chị không nhận ra vẻ mặt anh ấy lúc rời đi rất thất vọng ư? Không phải chị rất yêu anh ấy sao? Vậy mà không hiểu tính cách của anh ấy? Lần này anh ấy đi, chưa chắc đã quay về.”

“Cô nói cái gì? Làm sao anh ấy có thể không trở lại chứ? Anh ấy chỉ về lấy nhẫn cho tôi mà thôi, cô đừng dọa tôi,” Cô ta đứng lên, kéo làn váy chạy tới tủ đồ, lấy di động ra bắt đầu gọi cho anh ấy.

Nhưng hết lần này tới lần khác, vẫn không chờ được anh nghe máy. Cố Duyên đứng trước mặt cô ta, nhìn vẻ tự tin kiêu ngạo của cô ta đang dần chuyển thành nóng lòng như lửa đốt.

Từ trước tới nay, cô vẫn luôn hiểu rất rõ con người anh ấy. Nhất định anh ấy sẽ không bao giờ ép buộc bản thân phải làm những việc mà mình không thích. Từ giây phút anh ấy xoay người rời đi kia, rốt cục cô cũng hiểu, anh không hề thật lòng muốn đám cưới này.

Chỉ vì liên quan đến cô mà cô ta liền trở nên ngang ngược vô lý, cũng không để ý đến hậu quả. Đây xem như một loại trừng phạt đối với cô ta sao?

Cô ta đột nhiên nói với cô: “Duyên Duyên, Phong Thanh không nghe điện thoại của tôi, cô giúp tôi gọi cho anh ấy có được không? Cô hãy nói với anh ấy tôi không muốn chiếc nhẫn trái tim vĩnh hằng kia nữa, chỉ cần anh ấy quay về hoàn thành lễ cưới này mà thôi. Cô giúp tôi một chút được không? Xin cô đó.”

Cô ta càng nói càng kích động. Cố Duyên bị cô ta lay mạnh không thể đứng vững, cô khó xử lùi về sau một bước. Giúp cô ta gọi điện cho Phong Thanh…như vậy thích hợp không? Anh ấy thực sự sẽ nghe điện thoại của cô sao?

“Duyên Duyên, trước kia là tôi không tốt, thái độ đối với cô vẫn luôn có vấn đề. Sau này nhất định sẽ không thế nữa, có được không?” Nói xong, khóe mắt cô ta lại ươn ướt, lần này không phải vì tủi thân hay tức giận, mà vì sốt ruột.

Thấy cô ta nóng lòng như vậy, cô đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý. Sau đó xoay người qua chỗ khác, bắt đầu gọi điện cho anh ấy.

Điện thoại của cô vậy mà anh ấy cũng không nghe. Đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Trái tim tựa như bị vật gì đó xẹt qua, đau đớn dữ dội. Cô nghĩ, rốt cuộc trong lòng anh đang dồn nén bao nhiêu đau thương chứ? Nhất định không thể nào ít hơn cô được. Đến cuối cùng, ai mới là người nắm giữ vận mệnh này? Là ai đã đánh mất đối phương trong cuộc tình này?

“Chắc chắn anh ấy đã xảy ra chuyện.” Cố Duyên nhỏ giọng nỉ non. Di động từ bên tai cô trượt xuống, ‘Cạch’ một tiếng, nằm trên mặt đất.

Tô Điền tức giận, tát vào mặt cô, “Cô đang rủa anh trai của mình đấy, biết không hả?”

Lúc này, cô đã không còn cảm giác gì nữa, có lẽ đau đớn trong lòng sớm đã khiến toàn thân tê dại. Cô chỉ im lặng, không hề lên tiếng, cũng không giải thích gì cả.

Di động nằm trên sàn nhà đột nhiên reo vang, cô vội khom lưng nhặt điện thoại lên, vừa nghĩ có thể là anh ấy gọi tới, cô liền nhanh chóng ấn nút trả lời. Trong ống nghe truyền tới giọng nói của một cô gái: “Xin chào, đây là trung tâm cấp cứu 120…”

Chân cô run rẩy mềm nhũn, đối phương nói gì sau đó, một câu cô cũng không hề nghe rõ, ý thức dần dần biến mất từng chút một.

Trung tâm cấp cứu…

Phong Thanh…

Cô không có dũng khí, cũng không có can đảm tiếp nhận tin tức này.

Cô không biết mình trốn tránh bao lâu, ngủ bao lâu, cho đến khi tỉnh lại liền bị một mảnh trắng toát mênh mang làm cho hoa mắt. Đây là màu sắc đặc trưng của bệnh viện.

Cô liếc mắt nhìn quanh bốn phía, trong phòng bệnh rất yên tĩnh, không có người thân, càng không có Phong Thanh. Ngoại trừ Tô Uyên ra thì không có người thứ hai.

“Em tỉnh rồi.” Anh thản nhiên mỉm cười, “Em có thể khiến cho mọi người thêm loạn đấy, biết không?”

Những ký ức trước khi bất tỉnh tựa như một cuốn phim cũ chậm rãi chiếu lại từng tấm một. Trung tâm cấp cứu… Phong Thanh…

Cô nhìn chằm chằm vào anh, nín thở hỏi: “Phong Thanh sao rồi?”

Vừa hỏi, trong lòng cô vừa âm thầm cầu xin anh không cần nói cho mình biết bất kỳ tin tức gì liên quan đến anh ấy. Cô không muốn nghe, cũng không dám nghe. Nhưng anh vẫn rất tàn nhẫn nói cho cô biết, anh ấy bị lật xe trên đường núi bao quanh Đà Lân, rơi xuống vực, chiếc xe Cayenne đã cháy sạch chỉ còn lại bộ khung, anh ấy cũng lành ít dữ nhiều.

Trong phút chốc, cô đã hoàn toàn sụp đổ, đau đớn khóc to thành tiếng. Cô không để ý đến kim truyền nước biển ở tay trái, lảo đảo xuống giường, muốn rời khỏi phòng bệnh.

Một tay Tô Uyên ôm lấy cô, tay còn lại túm chặt cánh tay đang truyền nước biển của cô, sốt ruột nói: “Cố Duyên, em còn định tiếp tục khiến cho mọi người thêm loạn sao? Lúc này không ai có tâm trí để chăm sóc em đâu. Nếu như em thực sự muốn tốt cho Phong Thanh thì phải mạnh mẽ lên.”

Đâu có ai không muốn mạnh mẽ, tốt lành chứ? Chỉ là, cô không thể làm được.

Ba năm trước, lúc Phong Thanh rời đi, tim cô dường như đã bị chia cắt một nửa. Cô có thể ép buộc bản thân tiếp nhận việc anh không thương mình, sẽ cưới người phụ nữ khác. Nhưng nếu muốn cô tiếp nhận việc từ nay về sau anh sẽ biến mất khỏi thế giới này, vậy chẳng khác nào đang dùng dao mạnh mẽ khoét sâu vào trái tim chỉ còn lại một nửa của cô.

Không có tim, cô còn có thể sống sao? Không thể nào…

“Tôi muốn gặp anh ấy…” Cô quay đầu nhìn anh cầu xin.

“Phong Thanh vẫn đang ở trong phòng cấp cứu, không ai được gặp cậu ấy hết.”

“Vậy để tôi chờ anh ấy đi ra từ phòng cấp cứu cùng mọi người đi.”

Cố Duyên vẫn rất kiên trì. Dễ dàng nhận thấy cho dù là ai tới đây cũng không thể lay động được cô. Anh biết có ép cô ở lại cũng vô ích, đành phải gật đầu, “Được, chờ sau khi truyền xong tôi sẽ đưa em qua đó. Nhưng em phải đồng ý với tôi một điều kiện, không được phép kích động.”

Chỉ cần có thể tới gần Phong Thanh, có điều kiện gì mà cô không thể đồng ý chứ? Thậm chí cô còn không nghe rõ những lời anh nói, chỉ vội vàng gật đầu đáp ứng.

Chờ đợi là một quá trình dài đằng đẵng, cô chăm chú nhìn vào ống truyền đang nhỏ xuống từng giọt, trong lòng nóng như lửa đốt.

Rốt cuộc cũng đã truyền xong. Cô vội vàng xuống giường, lại phát hiện chân mình không ngừng run rẩy, không biết là do sợ hãi hay là lo lắng. Ông cụ Cố và ông Cố đang ngồi im lặng trước cửa phòng cấp cứu, Diêu Tố đưa tay lau nước mắt, hai mắt đã sớm khóc đến đỏ hoe. Tô Điền cũng đang ở đây đau lòng khóc thầm.

Thấy cô xuất hiện, cô ta bỗng trở nên vô cùng kích động, xông tới cấu xé cô. May mà Tô Uyên nhanh tay lẹ mắt, kịp thời che chở cho cô.

“Anh, là do cô ta hại Phong Thanh thành như vậy, tại sao anh còn muốn bảo vệ cô ta chứ?” Cô ta khóc lóc lên án.

Anh tức giận trừng mắt nhìn cô ta, “Nếu như không phải tại em tùy hứng làm sao Phong Thanh lại có thể xảy ra tai nạn chứ? Còn không biết xấu hổ mà trách móc Cố Duyên.”

Chương 69: Phong thanh đã xảy ra chuyện

Tô Điền đau lòng, từ đầu đến cuối, cô ta vẫn không chịu thừa nhận, cũng không dám thừa nhận lỗi lầm thuộc về mình. Nhưng ngay cả người anh trai ruột thịt của cô ta cũng nói như vậy. Cô ta khóc to đẩy anh ra, chạy nhanh về phía cửa bệnh viện.

Anh bất đắc dĩ thở dài, quay sang động viên cô: “Em đừng để ý những gì con bé nói. Nó đã sốt ruột đến phát điên rồi.”

Cố Duyên vô cùng khổ sở, lúc này ngoại trừ tình trạng của Phong Thanh, cô đâu còn tâm trí để ý đến suy nghĩ của người khác chứ? Cô lướt qua anh ta, từng bước tới gần cửa phòng cấp cứu, ngắm nhìn ngọn đèn trên cửa.

Phong Thanh đang ở bên trong. Một người luôn ở đây cứu giúp người khác như anh vậy mà hôm nay lại trở thành bệnh nhân để người khác chữa trị.

Cô xoay người đi tới chỗ Diêu Tố. Mẹ con bọn họ ôm chặt lấy nhau, khổ sở khóc lóc.

Cô nức nở, nỉ non: “Mẹ, là lỗi của con, là lỗi của con…”

Bà ấy lắc đầu, không nói nên lời. Lúc này không phải cô chỉ nên có tâm trí lo lắng cho tình trạng vết thương của Phong Thanh thôi sao? Truy cứu những thứ này còn có ý nghĩa gì? Tuy rằng bà cũng giống như Tô Điền cho rằng người sai là cô. Nếu không có cô, Phong Thanh sẽ không biến thành như ngày hôm nay.

Anh ấy yêu cô, yêu đến sâu đậm. Thời gian ba năm vẫn không thể thay đổi được anh ấy, Tô Điền xinh đẹp cũng không thể làm anh ấy quên cô. Không chỉ mình bà biết rõ tình cảm của anh ấy, mà có lẽ tất cả mọi người trong nhà họ Cố đều biết, nhưng…

Trải qua gần tám giờ cấp cứu, bác sĩ không mang đến tin tức tốt cho mọi người, ngược lại chỉ hỏi người nhà có muốn từ bỏ chữa trị hay không? Nghe thấy đề nghị này, Diêu Tố liền lập tức hôn mê bất tỉnh.

Cố Duyên không hề ngã xuống, bởi vì cô không thể ngã. Cô sợ sau khi mình sụp đổ, bác sĩ sẽ thực sự từ bỏ trị liệu. Cô khóc cuồng loạn, nước mắt rơi xuống như mưa, cầu xin bác sĩ cố gắng cứu chữa cho anh ấy.

Bác sĩ tàn nhẫn lắc đầu, “Bệnh nhân bị thương quá nặng, cho dù cứu sống cũng sẽ trở thành người thực vật, chính là kẻ tàn tật. Cần gì phải lãng phí tiền bạc, hơn nữa còn gây nên đau khổ cho tương lai của mình chứ?”

“Miễn là anh ấy còn sống, cho dù là người tàn phế chỉ còn lại hô hấp tôi cũng cần anh ấy.”

Đúng vậy, chỉ cần anh ấy có thể sống là tốt rồi. Cô không sợ đau khổ, dù cho phải dùng thời gian cả đời để chăm sóc anh, làm bạn anh. Có anh bên cạnh, nằm cũng được, đứng cũng không sao, cô sẽ không cảm thấy cô đơn. Không phải ước nguyện đời này của cô là có thể được ở bên anh trọn đời sao?

Bác sĩ thấy cô kiên trì như vậy, đành thôi khuyên nhủ, xoay người trở lại phòng cấp cứu.

Lại trôi qua hai tiếng nữa, Phong Thanh được bác sĩ và y tá đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh kể từ sau khi anh ấy rời khỏi hôn lễ. Lúc thấy băng gạc dính máu quấn đầy trên đầu, trên người anh, khuôn mặt tái nhợt của anh, cô lại lần nữa tan vỡ.

Cô khóc thật to, không ngừng kêu tên anh, nắm chặt bàn tay của anh. Cho dù cô cố gắng muốn đánh thức anh dậy thế nào đi chăng nữa, anh vẫn không hề có phản ứng gì.

Y tá vội vã đẩy anh tới phòng chăm sóc đặc biệt, lần nữa ngăn cách cô ở ngoài cửa. Đợi suốt một ngày, mong mỏi ngóng trông, chẳng qua cũng chỉ đổi lại một cái liếc mắt vội vã, tàn nhẫn như vậy.

Anh Phong Thanh của cô, chưa bao giờ đáng thương thê thảm như thế.

Não bộ bị tổn thương rất nghiêm trọng, đây là nguyên nhân chủ yếu khiến anh không có cách nào tỉnh lại.

Đã ba ngày trôi qua, cô không hề rời khỏi bệnh viện dù chỉ một lát, ngày đêm canh giữ ở khu vực chờ của phòng chăm sóc đặc biệt đợi anh tỉnh lại. Tuy rằng hy vọng vô cùng mong manh, nhưng cô tin tưởng, chỉ cần cô sẵn lòng chờ đợi thì nhất định anh sẽ tỉnh lại.

Thấy cô như vậy, trong lòng ông cụ Cố vô cùng đau xót. Chỉ là ông không thể nào lay động được sự cố chấp của cô.

Nhìn ông cụ đang đi tới, cô lặng lẽ mở miệng, nói: “Ông nội, ông không cần khuyên cháu đâu. Chỉ có ở chỗ này, tâm trạng của cháu mới dễ chịu một chút. Ông cứ để cháu ở đây chờ anh ấy đi.”

Phong Thanh đang ở trong phòng bệnh, một mình lẻ loi, lạnh lẽo. Cô sợ anh tỉnh lại không tìm thấy người nhà liền sẽ đau lòng.

“Nhưng cháu vẫn phải chú ý đến thân thể chứ.” Ông cụ khe khẽ thở dài, ánh mắt rơi vào phần bụng hơi nhô lên của cô, “Lẽ nào ngay cả con mình cháu cũng không lo sao? Bác sĩ đã dặn cháu phải nghỉ ngơi thật nhiều mà.”

Ba ngày qua, cô ăn không được, ngủ không ngon, đôi mắt khóc đến vừa đỏ vừa sưng. Ông sợ Phong Thanh còn chưa tỉnh lại thì chính cô đã ngã xuống trước rồi.

Trong lòng cô rất rõ ràng, nếu như ngay cả cục cưng của cô cũng không chịu hiểu cô, vậy cô thực sự cũng không biết phải làm sao. Nhưng dường như đứa bé này không hề quan tâm đến cô, còn làm cô đau một trận. May mà bác sĩ nói không có chuyện gì.

Ông Cố vẫn luôn không nói câu nào lúc này lại ngồi xuống cạnh cô, lên giọng ra lệnh cho cô: “Duyên Duyên, ở đây có rất nhiều người chăm sóc cho Phong Thanh, con mau về nghỉ ngơi đi. Sau này ít tới bệnh viện thôi.”

“Không.” Cô theo bản năng lắc đầu, “Con không muốn về nhà, con phải ở lại chỗ này.”

“Ngay cả bản thân con còn không chăm sóc tốt thì ở lại có ích gì? Hơn nữa, đã có bạn gái Tô Điền của nó ở đây rồi, không cần đến con đâu.” Giọng nói của ông dần trở nên lạnh nhạt.

Từ nhỏ, cha đã thờ ơ với cô, cũng không quan tâm cô bằng ông nội, cho nên cô rất sợ ông ấy, không dám làm trái ý ông bất cứ chuyện gì. Nhưng hôm nay lại không giống vậy, cho dù là ai đi nữa cũng không thể đuổi cô khỏi chỗ này. Cô đi tới trước mặt Diêu Tố, lẳng lặng quỳ xuống, nâng lên khuôn mặt ướt nhòe nước mắt nhìn bà ấy cầu xin, “Mẹ, để con chăm sóc cho Phong Thanh đi. Dù cho anh ấy có biến thành dáng vẻ gì thì con cũng sẽ không ghét bỏ anh ấy, sẽ chăm sóc anh ấy cả đời cho đến khi không còn sức lực mới thôi. Tình yêu không thể mua bán, con sẽ không nhường lại anh ấy lần nữa, con muốn ở bên anh ấy cả đời.”

Bà ấy kinh ngạc nhìn cô, một lúc lâu sau lại lắc đầu từ chối.

“Mẹ, xin mẹ đó.”

“Mày im miệng cho tao.” Ông Cố đột nhiên xông tới, hung hăng đánh cô một bạt tai. Cố Duyên sợ hãi kêu lên, lập tức ngã nhào xuống đất.

Ông cụ Cố muốn đi lên giúp cô nhưng cuối cùng cũng chỉ biết thở dài lắc đầu, cố gắng ngồi im tại chỗ. Ông Cố tức giận gào to: “Sao mày lại không thể ngoan ngoãn nghe lời người lớn quên Phong Thanh đi, tự tìm cuộc sống cho riêng mình chứ? Tại sao cứ mãi giữ lấy không buông? Mày làm hại nó còn chưa đủ sao? Còn muốn nó chết nữa sao?”

Cố Duyên sợ run nhìn ông ấy nổi giận đùng đùng, thực sự không rõ vì sao ông ấy phải nói ra những lời tuyệt tình như vậy.

Cô không phục, lắc đầu nói: “Con chẳng qua chỉ là muốn yêu một người cả đời mà thôi, con sai ở đâu chứ?”

“Mày yêu Phong Thanh chính là sai lầm rồi.”

“Con không hiểu. Cha, rốt cuộc con có phải là con gái ruột của cha không vậy?”

“Không phải.”

Cố Duyên giật mình, sững sờ nhìn người đàn ông mà mình đã gọi là cha suốt nửa đời người này. Vì sao ông ấy có thể nói ra nhưng lời tuyệt tình như vậy chứ? Chỉ vì tức giận mà có thể nói năng lung tung sao?

Ông ấy nhìn cô chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày không phải họ Cố. Nhà họ Cố không có một đứa con gái như mày.”

“Vậy con họ gì?”

“Mày họ Phong, giống Phong Thanh vậy.”

Bốn phía bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, chỉ có Cố Duyên cùng ông Cố đang trừng mắt nhìn nhau. Cô ngơ ngác, trong lúc nhất thời không thể hiểu nổi. Cô không phải họ Cố mà là họ Phong? Cha vừa mới nói vậy sao?

Nghiền ngẫm tỉ mỉ những lời này, biểu cảm trên mặt cô dần dần thay đổi.

Diêu Tố cúi đầu che miệng khóc nức nở. Ông cụ Cố đi tới, vỗ nhẹ vai cô thở dài, “Duyên Duyên, đàn ông tốt trên đời này nhiều như vậy, vì sao hết lần này tới lần khác cháu vẫn lựa chọn anh ruột của mình chứ?” Anh ruột… Trong lòng cô vô cùng kinh sợ, giờ phút này, cô đã lập tức hiểu rõ rất nhiều chuyện. Vì sao trước khi Phòng Thần trở về mấy ngày ông nội lại ép cô gả cho Ngự Tứ, vì sao Diêu Tố rất thích giới thiệu bạn trai cho cô, vì sao từ nhỏ ông Cố đã không thích cô, vì sao ba năm trước đây Phong Thanh lại đột nhiên biến mất. Mọi thứ đều đã có đáp án.

Cô lại nghĩ tới mấy ngày nay, mỗi lần cô nhìn thấy anh ấy đều là lúc trong đáy mắt anh mang đầy ưu thương không dễ dàng nhận ra. Nghĩ tới rõ ràng anh không yêu Tô Điền nhưng vẫn kiên trì muốn kết hôn cùng cô ta. Lòng anh phải đau đớn cùng bất đắc dĩ đến mức nào chứ. Hóa ra anh đã sớm biết hết tất cả.

Xem ra mấy ngày qua không chỉ có mình cô đau đớn, nhất định anh ấy còn khó chịu hơn rất nhiều.

Chỉ là, muốn cô tiếp nhận chuyện anh ấy là anh ruột của mình, vậy thà bị giết chết cô còn cảm thấy thoải mái hơn.

Giờ khắc này, cô tình nguyện người nằm bên trong chính là mình.

“A” Tiếng thét chói tai thật dài tràn ra khỏi cổ họng cô. Trước mắt bỗng nhiên tối sầm, cô lại lần nữa té xỉu trên đất.

Sau khi chi tay anh ấy, cô đã nghĩ tới vô số lý do. Có thể là anh thay lòng đổi dạ, anh không thích loại con gái có hoàn cảnh gia đình bình thường giống cô hoặc là anh chẳng khác gì đa số đàn ông trên thế giới này đều thích những cô gái xinh đẹp, vóc dáng hoàn hảo, gia thế hiển hách như Tô Điền.

Đã nhiều lần cô nghĩ anh ấy rời đi nhất định là có nguyên nhân, có lẽ là ông Cố không thích anh, cho nên đã phản đối anh không được ở bên con gái mình. Hoặc có thể ngược lại là Diêu Tố không thích cô, nên đã cấm đoán hai người, hoặc là…

Nói chung rất nhiều khả năng, rất nhiều giả thiết cô đều nghĩ qua chỉ duy nhất không nghĩ đến… anh ấy lại là anh ruột của cô. Đả kích lớn như vậy, sao cô có thể chịu được chứ?

Cô vô cùng hối hận vì sao bản thân lại phải hỏi ông Cố mình họ gì chứ, vì sao lại biết rõ sự thật này.

Cô tình nguyện giống như trước đây, cái gì cũng không biết. Dù phải nhìn anh ấy cưới người phụ nữ khác, thấy anh ấy thay lòng đổi dạ thì ít nhất cô vẫn có thể tiếp tục yêu anh ấy, có thể chôn giấu nguyện vọng tốt đẹp trong lòng. Bây giờ thì sao? Thật đáng thương khi ngay cả tư cách để yêu anh ấy cô cũng không có, muốn ở cạnh anh, chăm sóc cho anh cả đời cũng không được.

Cuộc sống như vậy thật không có ý nghĩa, thật vô nghĩa…

“Duyên Duyên, con đừng như vậy. Mau bình tĩnh một chút được không?” Diêu Tố túm chặt góc chăn của cô, nhẹ nhàng an ủi.

Từ sau khi tỉnh lại, cô chỉ trùm chăn kín đầu lớn tiếng khóc rống, đến lúc này đã gần ba giờ rồi, nhưng cô vẫn không có ý dừng lại, căn bản cũng không thể dừng.

Ngoại trừ khóc, cô không biết mình có thể làm được gì khác. Cho dù khóc đến chết, giờ khắc này cô cũng bằng lòng.

Cô còn lại gì trên thế giới này chứ? Không hề có gì hết. Ông nội hiểu cô rõ nhất lại không phải là của cô, cha mẹ cũng không phải ruột thịt, còn Phong Thanh đã tự nhốt mình trong thế giới của anh ấy rồi.

“Duyên Duyên, không phải con vẫn luôn rất kiên cường sao? Ngay cả gả cho Ngự Tứ con còn có thể thích ứng, vậy có chuyện gì mà con không thể chịu được chứ?” Ông cụ Cố ngồi ở bên giường, cách tấm chăn vuốt nhẹ vào lưng cô.

Giọng nói khổ sở của cô từ trong chăn truyền ra: “Cháu không cần anh trai, không muốn Phong Thanh là anh trai của cháu…”

Ông cụ cười khổ: “Ông rất thích Phong Thanh, cũng hy vọng cháu có thể gả cho nó, chung sống hạnh phúc đến suốt đời. Nhưng đây là ý trời, không ai có thể thay đổi sự thật này được. Cháu nhất định phải mạnh mẽ lên.”

“Cháu không tin. Cháu không tin Phong Thanh là anh ruột của cháu. Cháu không có anh trai, không cần anh trai, anh ấy không phải… Nhất định là mọi người hùa nhau lừa cháu. Cháu không tin…”

“Duyên Duyên, con hãy nghe mẹ nói, trước đây…”

“Con không nghe. Cái gì cũng không muốn nghe…” Cô che tai lại, khóc đến vô cùng đau khổ.

Nếu muốn nói cho cô biết chuyện năm đó thì cô không cần nghe, cô tình nguyện không biết gì hết.

Nhưng Diêu Tố lại mạnh mẽ giữ chặt tấm chăn trên đầu cô. Chăn và gối đều bị nước mắt thấm ướt, cô vẫn che kín lỗ tai như trước. Bà ấy lại túm lấy tay cô, cố gắng kéo xuống khiến cô càng giãy dụa mãnh liệt hơn.

Cuối cùng, cả ba người bọn họ cùng nhau ấn chặt cô ở trên giường.

Bà ấy nhìn gương mặt ướt đẫm nước mắt của cô, nói: “Cho dù con có muốn nghe hay không thì những chuyện đó cũng đều là sự thật. Cố Duyên là tên sau này của con, khi còn bé con tên Phong Thanh, là con gái ruột của Phong Hách và người đàn bà kia…”

Ông Cố đột nhiên ngắt lời, ngước mắt nhìn bà ấy, “Người ta có cưới hỏi đàng hoàng, chú ý cách nói chuyện của bà.”

Chương 70: Cút ra ngoài cho cha

“Cưới hỏi đàng hoàng? Bà ta biết rõ tôi và Phong Hách đã có một đứa con trai năm tuổi, vậy mà còn gả vào nhà họ Phong…”

Ông cụ Cố không kiên nhẫn lên tiếng, “Được rồi, bây giờ đang nói chuyện Phong Thanh và Duyên Duyên. Chuyện xưa của các người không cần phải kể trước mặt con bé.”

Diêu Tố tức giận không nói gì nữa, lập tức xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Ông Cố chỉ đành hít sâu một hơi, lạnh lùng tiếp tục: “Diêu Tố… Chính là mẹ con, năm đó là hoa khôi trong trường, cha và bà ấy còn có Phong Hách đều học chung một trường. Từ lúc bắt đầu nhập học cha đã bắt đầu theo đuổi bà ấy, nhưng bà ấy lại thích gia thế hiển hách của hắn, hơn nữa còn không ngừng theo đuổi anh, thậm chí không tiếc lấy cái thai để giành lấy tình yêu của đối phương. Nhưng Phong Hách không hề thật lòng yêu bà ấy, lúc Phong Thanh được năm tuổi đã cưới mẹ ruột của con, một năm sau liền sinh ra con. Mãi cho đến khi con mười tuổi, Diêu Tố vẫn không hề hết hy vọng với hắn. Bà ấy đợi hắn mười một năm, cha cũng chờ bà ấy mười một năm. Năm ấy cha đã cầu hôn bà ấy vô số lần nhưng đều bị bà ấy từ chối. Trong cơn tức giận, cha đã trút hết toàn bộ nguyên nhân lên người hắn, muốn trả thù hắn. Cha biết người hắn quan tâm nhất chính là đứa con gái cưng, vì thế, cha đã tìm cơ hội, thừa dịp cả nhà hắn ra ngoài dạo chơi mà bắt cóc con làm con bị thương nặng ở đầu, tính mạng bị đe dọa. Lúc đó cha rất hoảng sợ, liền lập tức đưa con vào bệnh viện rồi bỏ chạy về nhà. Sau đó ông nội con nghe cha kể lại mọi chuyện đã chạy đến bệnh viện đưa con đi cấp cứu…”

Ông Cố càng nói càng tức giận, nói đến phần sau cũng bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

Ông cụ Cố lại tiếp tục: “Khi đó ông chỉ muốn chữa khỏi cho cháu, rồi trả cháu lại cho nhà họ Phong, thay cha cháu chuộc tội. Nhưng sau một tháng hôn mê, lúc cháu tỉnh lại, khoảnh khắc đó, suốt đời này ông không thể nào quên được. Cháu mở to hai mắt, sợ hãi nhìn một lượt khắp phòng rồi dừng lại ở trên người ông, nụ cười vui vẻ lan đến tận đáy mắt, ngọt ngào kêu to: Ông nội…”

“Lần đầu tiên trong đời, có mội đứa bé vui vẻ gọi ông là ‘ông nội’ như vậy, lúc đó lòng ông tựa như tuyết đọng tan chảy, liền lập tức thích cháu. Sau đó ông lại phát hiện cháu đã bị mất trí nhớ, quên hết tất cả. Từ khi bình phục, cháu giống như đứa cháu gái ruột của ông vậy, lúc nào cũng bám lấy ông khiến ông vui vẻ. Khi đó ông đã nghĩ, nếu trả lại cháu cho nhà họ Phong, nhất định cha cháu sẽ bị xử tội bắt cóc trẻ em, hơn nữa cháu cũng đã quên hết mọi chuyện, sống vui vẻ ở nhà họ Cố như vậy. Không bằng liền giữ cháu ở đây nuôi dưỡng, sau đó sửa tên cháu thành Cố Duyên. Những chuyện tiếp theo cháu đều biết rồi.”

Ông cụ yêu thương đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô: “Duyên Duyên, là ông nội quá ích kỷ, ông có lỗi với cháu. Cháu hãy tha thứ cho ông được không?”

Cố Duyên đã từ khóc to thành tiếng chuyển thành thút thít nỉ non. Tuy rằng cô không muốn nghe nhưng những lời hai người bọn họ nói cô đều nghe rất rõ. Đúng vậy, cô không hề có kí ức trước năm mười tuổi. Từ khi cô bắt đầu có ý thức, cô đã sống ở nhà họ Cố, vì thế cô đã cho rằng mình là một đứa trẻ vui vẻ có nhà có cha có ông nội, nhưng không ngờ…

Rốt cuộc cô đã hiểu vì sao ông Cố vẫn luôn không thích mình, thậm chí còn lạnh lùng với mình như vậy, cũng hiểu tại sao Diêu Tố chưa bao giờ coi cô như con gái ruột. Hóa ra cô chính là con gái tình địch của bà ấy. Thật làm khó cho bọn họ bao nhiêu năm qua luôn phải đối mặt, thậm chí còn nghe con gái của tình địch gọi mình là cha, mẹ.

Ông cụ tiếp tục nói: “Ba năm trước, rốt cục Diêu Tố cũng hết hy vọng với Phong Hách, bằng lòng gả cho cha cháu. Đáng lẽ ngày nó mang theo Phong Thanh đến vào nhà họ Cố ông phải nghĩ tới, các cháu đều lớn rồi, cũng đã hiểu tình yêu, làm sao có để cho hai đứa quen biết như vậy chứ, sao có thể để cho hai đứa chung sống dưới một mái nhà? Đều tại những bề trên như chúng ta không suy nghĩ chu đáo.”

“Duyên Duyên, cháu làm sao vậy? Cháu nói chuyện đi.” Ông cụ lo âu lắc lắc tay cô.

Cố Duyên vẫn không nói gì, hai mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng như tuyết trên đỉnh đầu, không ai biết cô đang suy nghĩ cái gì. Ông cụ càng nhìn càng lo lắng, đột nhiên ông Cố lại nổi nóng, liếc cô lạnh lùng nói: “Tóm lại con muốn thế nào mới chịu nói chuyện? Nếu như con muốn trở về nhà họ Phong làm cô chủ, bây giờ cha có thể đưa con về. Con là con gái duy nhất của Phong Hách và bà Phong, có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý không bao giờ hết. Mau về đi thôi, ngôi nhà nhỏ này của chúng ta không chứa nổi một người cao quý như con đâu.”

“Sao mày lại nói với Duyên Duyên như vậy? Mau cút ra ngoài cho cha.” Ông cụ cố trách mắng lên tiếng. Ông Cố hung ác lườm cô, sau đó hất tay đi tới cửa phòng bệnh.

Ông cụ nhẹ nhàng kéo tay cô, dịu dàng nói: “Duyên Duyên, Phong Hách và bà Phong đều rất yêu thương cháu, năm đó bọn họ đã dùng mọi cách để tìm được cháu. Nếu bây giờ cháu quay về, nhất định bọn họ sẽ rất kinh ngạc vui mừng, vô cùng cưng chiều. Chỉ cần cháu đồng ý, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về.”

“Vậy thì có tác dụng gì chứ? Phong Thanh vẫn còn chưa tỉnh.” Cô cười khổ sở.

Cô đã sớm nghe qua về nhà họ Phong, cũng coi như giàu có nhất nhì thành phố Tương này. Chỉ là… đối với cô mà nói đó căn bản chỉ là một nơi xa lạ, bây giờ cô quay về còn có ý nghĩa gì chứ?

Tất cả ân oán đã qua cô không muốn truy cứu nữa, làm vậy cũng chẳng có tác dụng gì. Điều duy nhất bây giờ cô quan tâm đến chính là Phong Thanh, luôn là anh ấy, chỉ mong anh ấy có thể tốt hơn.

Thấy cô luôn mồm nhắc đến hai chữ ‘Phong Thanh’, ông cụ đành Cố đành phải bó tay, không còn gì để nói nữa.

“Ông nội, cháu muốn ngủ.” Cô ngừng khóc, trong hốc mắt ngân ngấn lệ. Vừa nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt lại lặng lẽ lăn dài.

“Được, cháu ngủ đi. Cũng nên ngủ một giấc thật ngon rồi. Ông đi nấu cho cháu chút đồ ăn.” Ông cụ đứng lên, vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô, sau đó xoay người ra ngoài.

Trong phòng bệnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh, cô mở mắt ra nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu, tiếp đó lại yếu ớt ngồi dậy, xuống giường, chỉ mặc một bộ quần áo bệnh nhân đơn giản, ngay cả giầy cũng không đi, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, đi về phía của bệnh viện.

Bệnh viện rất lớn, còn có nhiều người qua lại. Tất cả bọn họ đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô, mà cô lại không hề có chút phản ứng nào, cứ ngơ ngác xuyên qua đám người ra khỏi bệnh viện, bước lên vỉa hè.

Cô dần dần tăng tốc, sau đó điên cuồng mà chạy.
Gió thổi vù vù bên tai, dưới chân là mặt đất rét buốt như băng. Vậy mà cô lại không hề cảm thấy lạnh chút nào, cũng không muốn dừng lại. Dừng lại rồi cô có thể làm gì chứ?

Nước mắt theo gò má lắn xuống nhanh chóng bị cô bỏ rơi ở ven đường. Cô không khống chế được mình, càng khóc càng lớn tiếng, nước mắt ướt đẫm trên gương mặt. Cô không ngừng chạy dọc theo vỉa hè, tựa như chạy hết con đường này thì chờ đợi cô chính là một kiếp khác. Nhưng con đường này lại dài như vậy, xa đến thế, cho dù cô có gắng liều mạng thế nào đi nữa cũng không thể nhìn thấy điểm cuối.

Cuối cùng dưới chân vấp phải thứ gì đó, cô liền ngã xuống đất.

Trên đầu gối, trên tay… khắp nơi đều là đau đớn. Cô muốn đứng lên chạy tiếp nhưng lại chẳng còn hơi sức, cũng không chạy nổi nữa rồi. Cô chỉ có thể ngồi ở chỗ này, mặc cho đau xót lan tràn khắp toàn thân, vận mệnh bị chia cắt.

Cô không thể bò dậy, chỉ đành quỳ rạp trên mặt đất, khóc đến đau lòng muốn chết.

Tình cảnh này, tiếng khóc này, hù dọa người qua đường phải bỏ chạy. Ai cũng cho rằng có lẽ cô đã bị bệnh viện tuyên án tử hình, không chịu nổi đả kích mà phát điên.

Bốn phía xung quanh, ngoại trừ xe cộ qua lại không ngừng, thì chỉ còn một đám người ở phía xa xa đang vây xem. Cô không biết mình đã trở thành tâm điểm ở chỗ này, cũng không quan tâm. Giờ khắc này, còn có thứ gì đáng để cô chú ý chứ?

Ngay lúc cô cho rằng mình sẽ chết trong giá lạnh thì bỗng nhiên có một chiếc Bugatti màu trắng dừng lại bên cạnh. Cô nghe được tiếng bước chân vừa dày vừa nặng vang lên, ngay sau đó cả người cô đều được bao bọc bởi một chiếc áo khoác của đàn ông, trên đó còn mang theo nhiệt độ cơ thể của chủ nhân. Áo khoác rất dài, gần như ôm chọn cả người cô, vô cùng ấm áp.

Ngay sau đó, cả người cô đều được nhấc lên, bên tai lại vang lên tiếng gào thét của gió lạnh. Cô mở mắt ra, lập tức chạm vào khuôn mặt cương nghị lo lắng của anh.

Là anh, Phong Tùy! Người đàn ông mà mấy ngày trước đã nói với cô rằng sẽ không bao giờ quay lại.

Lúc này cô đang nằm trong ngực anh. Anh đi rất vội vàng, gần như là đang chạy.

Rất nhanh, cô đã bị anh đưa về bệnh viện, vào trong một phòng bệnh lạnh lẽo như băng. Cô vừa mới chạy trốn ra ngoài, còn chưa kịp đi xa lại đã bị bắt về, thật đúng là bi thương!

Trên người vẫn đang khoác áo của anh, cô còn nằm trong lòng anh, vậy mà run rẩy đến mức ngay cả hàm răng cũng va vào nhau, mặt mũi trắng bệch vì giá rét, đôi môi trở nên tím tái. Không phải cô không biết lạnh mà cả thể xác lẫn tinh thần đều tê dại, căn bản không còn cảm giác gì nữa.

Mặc cho bác sĩ sờ tới sờ lui trên người, cắm ống truyền vào tay. Ngoại trừ nức nở rơi lệ, cô cũng không làm được gì khác.
“Không phải em không cần anh sao? Không phải bướng bỉnh muốn sống một mình ư? Tại sao lại tổn thương chính mình như vậy?” Anh ôm chặt thân thể đang không ngừng run rẩy của cô, vừa tức giận vừa đau lòng.

Tô Uyên nói không sai. Làm sao anh có thể thực sự biến mất, không quay về nữa chứ? Ở nơi này có cô, sao anh nỡ buông bỏ, đi mất được?

Anh xuất hiện lần nữa liền trông thấy cảnh tượng vừa rồi. Trong bóng đêm giá rét, cô mặc một bộ quần áo bệnh nhân, chân trần, quỳ rạp trên mặt đất khóc đến đứt từng đoạn ruột. Đồ ngốc đáng ghét này, sao lại không biết quý trọng chính mình chứ?

“Phong Thanh… em không muốn anh trở thành anh ruột của em đâu, em không muốn…” Giọng cô khàn khàn khiến người nghe đau lòng.

Phong Thanh bị tai nạn xe, sau đó lại trở thành anh ruột của cô, những chuyện này anh đều biết, cũng đoán được cô nhất định sẽ không thể nào tiếp nhận, cho nên anh mới xuất hiện, mới có thể nhìn thấy cô đang khóc lóc nức nở ở ven đường.

Đáng lý ra, khi biết Phong Thanh là anh ruột của cô anh phải vui vẻ mới đúng. Nhưng dù thế nào đi nữa anh cũng không thể vui nổi. Thấy cô đau khổ, khó chịu như vậy, làm sao anh có thể vui được chứ.

“Anh ruột không có gì không tốt cả, ít nhất em đã biết được trước đây anh ta không thực sự vứt bỏ em.” Anh nói.

Cố Duyên càng khóc nhiều hơn, cô thà trước đây bị anh ấy vứt bỏ cũng không muốn biết sự thật này.

“Ngoan, đừng khóc. Hãy ngủ một giấc thật ngon.”Anh vừa mới đặt cô lên giường, bỗng chốc cô lại kích động, quơ hai tay khóc lớn, “Không muốn! Em không muốn ngủ! Em muốn nhìn thấy Phong Thanh.”

Cô không cẩn thận lại động đến ống truyền, kim tiêm bị lệch, máu đỏ từ vết kim chảy ra.

Phong Tùy vừa vội vừa tức, ôm chặt lấy cô, gầm nhẹ: “Cố Duyên. Rốt cuộc em muốn thế nào chứ? Em định hành hạ mình và cục cưng đến chết sao? Trong lòng em ngoại trừ Phong Thanh ra chẳng lẽ không còn để ý đến bất kỳ thứ gì sao?”

Cố Duyên sợ run, ngơ ngác cứng ngắc trong vòng tay anh.

Cục cưng, đúng rồi, trong bụng cô còn có một sinh mệnh bé nhỏ đấy. Phong Tùy mắng rất đúng, cô có thể không để ý đến mình nhưng lẽ nào lại muốn hành hạ đứa trẻ đến chết ư? Cô thực sự cam lòng sao?

Lúc này, bác sĩ chính đột nhiên đi vào, chăm chú nhìn cô nói: “Cô à, vì cảm xúc của cô quá kích động cho nên đã tổn thương nghiêm trọng đến bào thai. Để tính mạng cô được an toàn, chúng tôi đề nghị cô nên phá nó đi.”

Mấy ngày nay, cô đã phải trải qua rất nhiều chuyện kinh ngạc, bất ngờ, cũng không còn cách nào để thể hiện hoàn toàn khiếp sợ lên mặt. Cô vẫn ngơ ngác nhìn bác sĩ, bỗng chốc nước mắt lăn dài trên gò má.

Tại sao cục cưng của cô lại có thể yếu đuối như vậy chứ, sao có thể xa rời cô? Không, tuyệt đối không được.!

Thì ra không phải cô không quan tâm đến bất cứ thứ gì, vẫn còn có người cô không thể bỏ được.

Nghe bác sĩ nói vậy, anh không tự chủ mà cảm thấy chấn động, lập tức ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn chằm chằm bác sĩ: “Ông nói cái gì? Đứa bé bị sao cơ? Không phải lúc nãy ông bảo tất cả đều bình thường sao?”

“Đứa trẻ rất khỏe mạnh, chỉ là…” Bác sĩ thở dài, liếc mắt nhìn cô: “Cơ thể của cô ấy quá yếu, cảm xúc cũng thường xuyên không ổn định, không thích hợp mang thai sinh con.”

Một cô y tá cầm theo quyển sổ trị liệu đi tới, nói với anh: “Xin hỏi anh có quan hệ như thế nào với bệnh nhân.”

“Tôi là chồng cô ấy.” Anh trả lời không hề suy nghĩ.

“Nếu như đồng ý nạo thai, mời anh ký tên vào phần người thân.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau