CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ném anh ra ngoài!

Khi cô mở hai mắt ra, một gương mặt đẹp trai to đùng thình lình xuất hiện trước mặt cô, gương mặt cười khiến xương quai hàm gồ lên.

“Này! Anh đang làm gì vậy!” Từ sau khi bị một người đàn ông xa lạ “ăn”, Cố Duyên có sự kháng cự cực lớn đối với đàn ông không quen biết. Mà cái người nửa đêm phồng má thổi phù phù lên mặt người khác, lại còn cười ngây thơ vô tội như vậy, ngoài anh chồng có chỉ số thông minh như đứa bé năm tuổi của cô thì còn ai vào đây?

Tên này, không phải mới vừa rồi anh còn chơi rất sung với mấy chị em của anh sao? Sao chợp mắt cái đã lên đây rồi, cô nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, đã sắp một giờ sáng, cô ngủ được hai giờ rồi.

Nếu đã có thể ngủ say như vậy ở một căn phòng xa lạ, ngay cả chính cô cũng cảm thấy không thể tin được.

“Em Cố, sao em lại ngủ sớm như vậy?” Cậu ấm Ngự Tứ tiếp tục bày ra gương mặt tươi cười ngây thơ vô tội của mình.

Em Cố… Đôi mày thanh tú của Cố Duyên nhăn lại, có thể gọi phù hợp với mình một chút không? Bị một tên chỉ số thông minh năm tuổi gọi là em, cô thực sự không thể nào chấp nhận được.

“Gọi chị Cố.” Cố Duyên nhìn chăm chú vào gương mặt đẹp trai đỏ lên vì rượu của anh mà ra lệnh.

Mà cậu hai nhà họ Ngự hiển nhiên là một người cực kỳ dễ bảo, không hề nghĩ ngợi gì mà đổi giọng: “Chị Cố, vì sao lại ngủ sớm như vậy?”

“Mệt thì ngủ thôi.”
“Mẹ hai bảo hôm nay là ngày tân hôn của chúng ta…”

“Tân cái đầu cậu ấy!” Cố Duyên đạp anh một cước lăn xuống giường, trừng mắt nhíu mày nhìn anh: “Tôi cảnh cáo cậu, tôi sẽ không ngủ chung một giường với cậu, ngủ trên sàn nhà hay ngủ ở sofa là do cậu chọn, nếu nửa đêm dám đụng vào tôi một cái, hoặc thậm chí thổi vào mặt quấy rầy tôi thì tôi sẽ ném cậu ra ngoài.”

Ngự Tứ tủi thân ngồi bệt xuống nền nhà, nước mắt lưng tròng, nhỏ giọng ấp úng nói: “Đây là phòng của em…”

“Bây giờ tôi đến rồi thì chính là phòng của tôi, mau cút đi!” Cố Duyên mặc kệ anh có phải là cậu hai nhà họ Ngự hay không, cứ xả được cơn tức giận tích tụ trong lòng cái đã, còn cậu hai hiển nhiên là một đối tượng rất tốt để trút giận.

Chỉ một lễ kết hôn thôi cô cũng đã nhìn ra, những người chủ trong nhà đều xem thường anh, đám người làm thì mặc kệ anh. Một tên ngốc không hề có địa vị và uy tín như vậy, ông nội lại cứ bảo đảm gả cho anh sẽ hạnh phúc.

Hạnh phúc, Cố Duyên thực sự không thể nào nhìn thấy hy vọng của hạnh phúc từ anh. Cô bị ép cưới, lại gặp mặt Ngự Tứ lần đầu, muốn cô nằm trên một chiếc giường với một người đàn ông ngốc nghếch không chút cảm tình nào, cô sợ mình sẽ làm ra một số chuyện không lý trí, thế là ngả đầu xuống ngủ tiếp.

Lại ngủ rồi lại tỉnh, lần này là một âm thanh kỳ lạ khiến cô thấy phiền mà tỉnh dậy.

Ở nơi xa lạ luôn khiến người ta cảnh giác với những thứ khác thường, Cố Duyên chợt mở hai mắt ra, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, liền nhìn thấy trong bóng đêm nhập nhoạng ánh đèn, hình như có thể thấy một bóng người co ro trên nền nhà, bóng người đó dùng hai tay ôm đầu, đang run rẩy, trong miệng khẽ phát ra tiếng đau đớn.

Đây là phòng tân hôn của cô và Ngự Tứ, ở đây ngoài cô cũng chỉ có Ngự Tứ có thể ở đây, mà nhìn kiểu gì thì bóng dáng đau khổ kia cũng là của anh chồng mới cưới của cô.

Anh sao vậy? Xảy ra chuyện gì ư?

Dù không yêu thậm chí là cực kỳ chán ghét kẻ ngốc này, nhưng nhìn bộ dạng đau đớn đó thực sự khiến người ta không đành lòng bỏ mặc.

Cố Duyên cả gan xuống giường lại gần đó, đánh giá anh cẩn thận từng tí, hỏi: “Cậu sao vậy?”

Cảnh tượng tiếp theo khiến cô nhất thời kinh hãi…

Chương 7: Quà tân hôn

Trong đêm tối Ngự Tứ đột nhiên nghe tiếng thì khựng lại một cái, sau đó yếu ớt ngẩng đầu lên, vẻ mặt vốn đau đớn dần dần lui đi, thay vào đó là một ánh mắt hung dữ.

Ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Cố Duyên, giống như một con báo đen đang rình rập quan sát con môi của mình.

Cố Duyên còn chưa kịp hiểu ánh mắt đó, trước mắt đã tối sầm lại, người đàn ông cơ thể cường tráng này mạnh mẽ nhào về phía cô, cổ cũng nhất thời mất đi sự tự do, cứ thế bị anh bóp trong bàn tay.

“Á…”

Cố Duyên thét chói tai theo bản năng.

Ngự Tứ lại như mất đi khả năng tự kiềm chế, vừa túm cổ cô, vừa quát nhẹ: “Đưa thuốc cho tôi! Thuốc! Đưa tôi…!”

Thuốc? Thuốc gì? Rốt cuộc anh muốn thuốc gì? Rốt cuộc khó chịu ở đâu?

“Tôi… tôi… đi tìm…” Gương mặt Cố Duyên vì bị bóp nghẹt đến đỏ bừng, lực tay lại mạnh mẽ như vậy, cô cảm thấy cổ mình sắp bị bóp đứt ra. Thật không ngờ tên ngốc này lại có khía cạnh điên cuồng như vậy, thật không ngờ…

Lúc này đầu óc Ngự Tứ không thể tự khống chế được, trong đầu truyền đến từng cơn đau đớn, từng chút một gặm nhấm dây thần kinh của anh.

“A…” Trong miệng anh phát ra tiếng gầm gừ nho nhỏ, trở tay quăng Cố Duyên lên sofa, Cố Duyên đập đầu vào góc bàn, đau thấu tim gan!

Mà sau khi đẩy cô, Ngự Tứ cũng bị đập đầu vào chân ghế sofa, hai tay ôm lấy đầu đập lia lịa vào đó, giống như chỉ có tự hành hạ mình như vậy mới có thể giảm bớt từng cơn đau đớn truyền tới trên đầu. Nhìn anh nhẫn tâm tự hành hạ mình như vậy, đột nhiên Cố Duyên nghĩ tới trong tin đồn có nói cậu hai nhà họ Ngự không chỉ ngu si mà còn mắc bệnh lạ. Bệnh lạ gì thì không ai biết, đương nhiên Cố Duyên cũng không rõ lắm, bây giờ nhìn thấy Ngự Tứ khác thường như vậy, rốt cuộc cô cũng tin lời đồn không chỉ là lời đồn rồi.

Thì ra anh thực sự không chỉ ngốc nghếch mà còn mắc bệnh lạ!

Cố Duyên thấy anh lại định nhào về phía mình, bất chấp trên thái dương bị đau nhanh chóng bò dậy chạy về phía cửa. Cô kéo cửa phòng ra, chân trần chạy thật nhanh trên hành lang gấp khúc vắng vẻ, vừa chạy vừa hô cứu mạng.

Hành lang gấp khúc vắng tanh, cứ như mãi mãi không thấy điểm cuối, chạy thế nào cũng không chạy hết, Ngự Tứ đau đớn gầm nhẹ bên tai không dứt, lòng cô nóng như lửa đốt, nhưng ngay cả bóng dáng một người làm cũng không tìm thấy.

Bởi vì ngày đầu tiên vào đây nên cô không quen với bố cục nhà này lắm, cứ chạy mãi cuối cùng cô cũng tìm thấy được cầu thang, cô nhảy vội xuống bên dưới.

“Mợ hai, xảy ra chuyện gì?”
Cố Duyên vừa ổn định tầm nhìn, thấy một bà người làm đã già đứng ở tầng một yên lặng nhìn cô, trên gương mặt gầy nhom không có biểu cảm gì.

Vất vả lắm mới gặp được một người, Cố Duyên bất chấp tính toán, vội vàng mở miệng: “Không biết cậu hai bị sao ấy, mọi người mau lên xem anh ấy đi.”

Ai ngờ biểu cảm trên mặt người làm không hề thay đổi, giọng nói cũng vẫn bình thản như ban nãy: “Mỗi tháng cậu hai đều phát bệnh, cô phải học cách quen dần, quay về đi.”

Người phụ nữ nói xong xoay người rời đi.

Cố Duyên ngây người tại chỗ, nghiền ngẫm chi tiết lời nói của người phụ nữ.

Mỗi tháng đều phát bệnh? Còn bắt cô phải học cách quen dần?

Người của nhà họ Ngự quả nhiên là máu lạnh!

Cố Duyên không tìm được giúp đỡ, cũng chẳng dám quay lại phòng ngủ, chỉ có thể vùi trên hành lang quanh co, bưng chặt hai tai lại, cố gắng không cho mình nghe thấy Ngự Tứ phát ra từng tiếng kêu đau đớn.

Hôm nay là đêm tân hôn của cô, đêm tân hôn của cô lại trôi qua trên hành lang.

Mà cảnh tượng bên trong phòng ngủ là quà tân hôn cho cô sao?

Chương 8: Ngày đầu tiên ở chung

Người mà đời này mình phải nắm tay cùng đi đến cuối cuộc đời lại là một kẻ ngu si mắc bệnh lạ, trời ơi!

Cố Duyên cả đêm không ngủ, mãi đến khi trời hơi sáng thì trong phòng ngủ mới từ từ yên tĩnh lại, cô mạnh dạn cẩn thận tiến vào.

Trong phòng rối tung lên, những thứ vốn nằm trên bàn đều lăn lóc dưới đất. Mà cậu hai nhà họ Ngự đau đớn đến mức tự hành hạ mình cuối cùng cũng im lặng, im lặng cuộn mình trong góc.

Quần áo xốc xếch, tóc tai hỗn loạn, trên trán và cánh tay đều rỉ máu, nếu không phải vì lồng ngực anh đang phập phồng đều đều, Cố Duyên sẽ nghi ngờ anh bị đau đến chết rồi.

Sau khi Cố Duyên chắc chắn anh sẽ không tấn công nữa mới nhặt chăn dưới đất lên đắp trên người anh đang run lẩy bẩy.

Người đàn ông này, chung quy cũng là một đứa trẻ đáng thương bị lạnh nhạt, bị lợi dụng! Không khác biệt gì so với cô.

Sau đó xảy ra chuyện gì thì Cố Duyên cũng không có ấn tượng, dù sao cô cũng mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, chỉ biết ngày hôm sau vừa tỉnh lại đã không thấy cậu hai nhà họ Ngự đâu, trong phòng trống rỗng chỉ có một mình cô.

Cố Duyên vùi trong chăn ấm áp vẫn không nhúc nhích, đánh giá căn phòng hỗn loạn, nhớ lại tất cả tối qua, bộ dạng ngốc nghếch cầm sô-cô-la ăn ngấu nghiến của Ngự Tứ trong hôn lễ, căn bệnh lạ của Ngự Tứ trong đêm tân hôn, căn bệnh lạ đáng sợ!

Không phải cô thích nằm ỳ mà là cô không muốn dậy, không muốn ra khỏi phòng này, càng không muốn đối mặt với người nhà họ Ngự. Vùi mặt trong chăn lụa mềm mại ấm áp, Cố Duyên nghe thấy tiếng thở đặc biệt, thuộc hơi thở của đàn ông. Hơi thở của tên ngốc, cô phát hiện mình lại không hề ghét bỏ, thậm chí cảm thấy hài lòng.

So với mùi nước hoa trên người Lam Ba, cô càng thích mùi hương cỏ xanh do tiếp xúc với thiên nhiên này hơn, thoang thoảng, không phô trương, không hăng mũi.

Cố Duyên vẫn đang say sưa, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên bị ai đó đẩy ra, một người phụ nữ khoảng chừng năm mươi tuổi, gương mặt khắc nghiệt không biểu cảm đang đi đến. Chính là người phụ nữ tối hôm qua cô gặp ở tầng một, bà ta đứng trước mặt cô: “Mợ hai nên dậy rồi, đừng để mọi người đợi một mình cô.”

Giọng nói bình thản y như biểu cảm nhạt nhẽo của bà ta.

Không gõ cửa, không hỏi trước, đây chính là địa vị của cậu hai nhà họ Ngự trong cái nhà này sao? Đường đường là cậu hai mà còn như vậy thì cô sẽ phải chịu sự đối xử như thế nào chứ? “Bà bảo mọi người đừng đợi nữa, tôi ngủ tiếp.” Cố Duyên vùi đầu vào trong chăn.

Người phụ nữ không thèm quay đầu lại: “Trân Chu, hầu hạ mợ thay quần áo.”

“Vâng, chị Lương.” Một người làm đi theo sau chị Lương đặt quần áo trong tay xuống, đưa tay kéo toàn bộ cái chăn của Cố Duyên sang một bên.

Cố Duyên lập tức vừa tức vừa gấp gáp, người làm ở đây thật đúng là không xem chủ nhân là chủ, ngay cả chăn của mợ chủ là cô mà cũng dám vén lên? Đang định quát mắng, cô lại nghĩ thôi bỏ đi, dù sao cũng là ngày đầu vào nhà người ta, nhịn một chút sóng yên biển lặng!

Cố Duyên không đổi sắc mặt đi đánh răng rửa mặt, thay xong đồ do người làm đưa cho, là một bộ váy chất liệu rất bình thường, kiểu dáng quê mùa. Đứng trước gương, cô nhìn thấy trên thái dương sưng đỏ một vùng, đó là vết thương tối hôm qua Ngự Tứ để lại cho cô.

Chả trách sáng nay đau như vậy.

Cô đi theo sau chị Lương đến tầng một.

Phòng khách dưới tầng một đầy người, Cố Duyên chỉ biết cơ bản đều là người thân của nhà họ Ngự, phụ nữ thì ai nấy đều xinh đẹp ngất ngây, đàn ông thì thần thái ngời ngời. Trong đó người không có hình tượng nhất, người đáng xấu hổ nhất chính là anh chồng ngốc kia của cô, đang ngồi dưới đất khóc nước mắt nước mũi lưng tròng trông mà phát tội, sống mà y như là mẹ mới chết ấy.

Chương 9: Không mệt, vui lắm

Mà trước mặt anh là ông Ngự vẻ mặt bất đắc dĩ và bà hai tỏ vẻ giễu cợt, bà hai cũng chính là mẹ hai mà Ngự Tứ hay gọi.

“Cha, mẹ hai, chào buổi sáng.” Cố Duyên cất bước đi lên, quét mắt nhanh qua Ngự Tứ sau đó nhìn đến ông Ngự.

Ông Ngự chỉ đáp nhẹ một tiếng, không nói thêm lời nào.

Không ai hỏi cô tối qua thế nào, cũng không có ai quan tâm đến vết thương trên thái dương cô.

Ánh mắt bà hai lăm lăm, nhìn chằm chằm cô lạnh lùng trách mắng: “Cố Duyên, bệnh của cậu hai chắc là tối qua cô cũng thấy, cô không thương xót thì cũng thôi, lại còn để nó ngủ sofa, cô cảm thấy làm vậy có đúng không?”

Thì ra tên ngốc này nước mắt nước mũi tèm lem là đang tố cáo mình.

Cố Duyên nhìn về phía Ngự Tứ, phát hiện anh vẫn bình thường y như tối qua chưa xảy ra chuyện gì cả, ngay cả vết thương trên trán và trên tay cũng chẳng xử lý một chút.

Rốt cuộc anh có biết tối qua mình hù người ta cỡ nào không?

Thấy ánh mắt của bà hai rất đáng sợ, Cố Duyên nghĩ tốt nhất là đừng chọc cho bà ta tiếp tục không vui nữa, cô mỉm cười: “Con đang đùa với cậu hai đấy ạ.”

“Đùa? Đùa cũng phải có mức độ chứ? Cô là vợ được cưới hỏi đàng hoàng của cậu hai, sao hả? Chưa qua ba hôm đã muốn chơi trò ly thân với chồng mình? Có cần cho cô một phòng riêng hay không?” Bà Ngự nghiêm giọng nói. Đằng sau có mấy người phụ nữ lên tiếng cười trộm, Cố Duyên chỉ cảm thấy mặt đỏ tới mang tai, vô cùng xấu hổ!

Nghe chỉ trích một trận xong, bà hai bảo Cố Duyên đưa Ngự Tứ lên tầng trên rửa mặt, Cố Duyên nhịn một bụng ấm ức và tức giận đi lên tầng. Còn Ngự Tứ cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, kéo tay áo cô cười hì hì nói: “Chị ơi, chúng ta cùng đi bắt dế có được không? Vườn sau nhiều dế lắm.”

Bắt dế? Bảo cô cùng đi bắt dế? Cố Duyên cảm giác mình sắp điên luôn rồi.

“Sở thích mãnh liệt này của cậu, nên tìm những người bạn mạnh mẽ vô địch của cậu mà đi cùng, tôi không đi với cậu được.”

“Mẹ hai! Chị Cố không chịu đi bắt dế với con!” Cố Duyên vừa dứt lời, cậu hai nhà họ Ngự liền quay đầu mách lẻo với bà hai ở tầng dưới. Quả nhiên bà hai rất “cưng chiều” anh, nhíu mày hỏi Cố Duyên: “Cố Duyên, có chuyện này không?”
Cố Duyên ngậm chặt miệng, chỉ cảm thấy sống không bằng chết!

Thế là trong ngày đầu tiên mới cưới, Cố Duyên và anh chồng ngốc của cô ở vườn sau bắt dế cả ngày, thấy những con dế nhảy loạn trong túi lưới, lần đầu tiên Cố Duyên cảm thấy làm trẻ con mệt hơn làm người lớn nhiều.

Thật không hiểu vì sao hồi bé mình cũng thích chơi trò này, thật là lãng phí thời gian, vô nghĩa và ấu trĩ cỡ nào!

Trời tối sầm, lúc Cố Duyên xách túi dế về nhà đúng lúc thấy bà hai và một đám người đẹp, trai đẹp đang uống trà, nói chuyện phiếm trong phòng khách. Cố Duyên đang định chào hỏi, chị dâu Dung Kim đã cười hỏi: “Bắt nhiều dế thế, mệt lử rồi đúng không?”

“Không mệt không mệt, vui lắm.” Cậu hai cướp lời, khua tay trả lời.

Đám chị em của anh lại cười khúc khích.

Bà hai và đám người cùng cười xong liền ôm người nói: “Cố Duyên, về phòng chơi đấu dế với cậu hai đi, có cơm tối sẽ gọi cô.”

“Được.” Cố Duyên lẳng lặng đáp lại, dẫn Ngự Tứ lên tầng.

Cô biết những người này đều cố ý, cố ý khiến mình khó chịu, khiến mình tức giận. Không sao, chỉ cần mình không thể hiện ra bộ dạng tức giận hay đau khổ thì bọn họ mãi mãi cũng không thể nào hưởng thụ được màn kịch vui sướng như kỳ vọng.

Chương 10: Không đơn giản như vậy

“Hình như cô ta không cảm thấy khổ sở tí nào ấy.” Dung Kim nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Duyên, nhỏ giọng nói.

“Giả vờ thanh cao.” Một cô gái khác nói.

Một đám con gái thảo luận rì rầm, bà hai dù gì cũng là thế hệ trên, không thể không biểu hiện ra tư thế bề trên, mở miệng nói: “Được rồi, mấy đứa về phòng của mình cả đi, để ông ấy nghe được thì không tốt.”

Đúng lúc này chị Lương đi tới, ghé bên tai bà hai, nhỏ giọng nói: “Thưa bà, ông chủ gọi bà vào.”

Trong lòng bà hai căng thẳng, vội vàng đứng dậy đi về phía phòng ông Ngự.

Rõ ràng ông Ngự đã nhìn thấy cảnh ban nãy, trên mặt có chút tức giận, liếc nhìn bà hai trách mắng: “Bích Chi, bà có thể đối xử tốt với Duyên Duyên một chút không, nó là một người bình thường lại bảo nó bắt dế, đấu dế, khó chịu cỡ nào chứ.”

Bà hai lập tức tỏ vẻ ấm ức: “Ông à, ông có ý gì vậy, tôi là nghĩ cho Tư Nhi mà, dù sao Tư Nhi cũng là một đứa ngốc, tôi sợ mới bắt đầu không tỏ ra oai với Cố Duyên thì nó sẽ ngồi lên đầu Tư Nhi giống như mấy người phụ nữ lần trước vậy.”

“Thôi đi, bà nghĩ gì tôi còn không biết sao? Bà muốn xem trò cười của Tư Nhi, muốn trêu chọc nó thì có.” Ông Ngự âm thầm thở dài, đi đến bên cạnh bà ta, đưa tay vỗ vỗ vai bà ta, chầm chậm nói: “Bích Chi à, dù sao thế giới của nhà họ Ngự bây giờ cũng là giành được từ tay mẹ đẻ Tư Nhi, năm đó vì ép mẹ nó chết nên mới hại nó thành thiểu năng, để khống chế sự trưởng thành của nó còn cấy bệnh lạ vào não nó, chúng ta đã tạo quá nhiều nghiệp chướng rồi, vì sao đến lúc tuổi già này còn không thể đối xử tử tế với một đứa trẻ mãi mãi không trưởng thành chứ?”

“Ông chỉ biết nói chúng ta hại bà ta, vì sao ông không nghĩ thử xem, nếu không phải nhà họ Tần bà ta ép chúng ta xa nhau, ông có bước vào nhà họ Tần để làm chồng của Tần Ngọc không? Ngự Cẩm Sơn, tôi thấy ông vẫn nhớ nhung người phụ nữ kia cho nên mới nói tôi như vậy chứ gì?”
Nhắc tới Tần Ngọc, bà chủ chân chính của nhà họ Ngự kia, trong lòng bà hai vẫn không xả được mối hận.

“Bà đang nói cái gì vậy?” Ông Ngự thẹn quá hóa giận: “Nếu tôi còn nhớ nhung bà ấy, thì trước đây lúc bà gây tai nạn xe đâm hai mẹ con bà ấy một chết một bị thương tôi đã tố cáo bà từ lâu rồi. Chẳng qua là tôi cảm thấy chuyện gì cũng nên một vừa hai phải thôi, nếu Ngự Tứ là một người đàn ông bình thường, bà cảm thấy nó sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?”

Bà hai không cho là vậy: “Dù sao tập đoàn Tần Thị cũng đã là của chúng ta rồi, nó có bình thường lại cũng không làm gì được chúng ta.”

“Bà đừng quên, huy hiệu Tường Ưng không nằm trong tay chúng ta, một khi chưa tìm thấy huy hiệu công ty thì chúng ta chưa nắm gọn được nó, đám cổ đông kia sẽ không dễ dàng nghe theo chúng ta như vậy.”

“Sợ gì chứ, bây giờ người của chúng ta đang dần dần được cài vào, thế lực cũng đang từ từ mở rộng, đám sống dai kia sớm muộn cũng sẽ bị ép tự động rời khỏi Tần Thị.”

“Không đơn giản vậy đâu.” Ông Ngự nghĩ rất chu đáo, vẫn ở bên cạnh lắc lắc đầu tỏ vẻ lo lắng. Tập đoàn Tần Thị trước đây, huy hiệu Tường Ưng đã mất…

Tai nạn hai mươi năm trước, người ngoài thì thấy chuyện rất bình thường, chỉ có hai vợ chồng ông mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, điều đó khiến ông thấy xấu hổ khi nhìn lại quá khứ…

Vì sức ép của bà hai, tối thứ hai tân hôn Cố Duyên không thể không “thả chồng về giường”, có điều trước đó cô đã rất không khách khí mà đặt ra ba điều kiện.

Đầu tiên là không được phép đụng vào cô, thứ hai là không cho phép không có chuyện gì cũng mách lẻo với bà hai, cuối cùng là một vài điều kiện nhỏ như không được phép ngáy to, không được phép nói chuyện… Ngự Tứ không nghĩ ngợi nhiều, đồng ý với tất cả điều kiện này.

Ngốc nghếch thì vẫn là ngốc nghếch, nhanh như vậy đã ngủ rồi, Cố Duyên đờ ra mất hai tiếng đồng hồ cũng không ngủ được, nhìn chằm chằm gương mặt anh yên tĩnh ngủ bên cạnh mà oán thầm trong lòng.

Tuy Ngự Tứ hơi đần độn nhưng chung quy cũng là một chàng trai cao ráo, còn có vóc dáng đẹp và gương mặt xinh xắn, khiến cô không muốn nghĩ ngợi cũng khó.

Ánh trăng đầu đông nhẹ nhàng đáp xuống cửa sổ xuyên vào phòng ngủ rộng lớn, Cố Duyên buồn bực xoay người, chưa đến hai phút lại xoay trở lại, dùng ánh mắt tức giận bất bình nhìn thẳng vào gương mặt đang ngủ của Ngự Tứ, trong lòng rất khó hiểu, rốt cuộc anh có biết địa vị của mình trong nhà này là gì không, có biết kết hôn đại diện cho điều gì không, chung giường chung gối với một cô gái xa lạ lại có thể ngủ vô tư đến như vậy.

Cuộc sống như anh, rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau