CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tra xét qua video

“Con biết, con cũng không định tiếp tục dây dưa với anh ấy, mẹ yên tâm đi.”

“Vậy con còn đi mua nhẫn kim cương với nó?”

“...”

“Duyên Duyên, có phải con có chuyện gì khó xử không, con nói cho mẹ nghe, mẹ xử nó cho con.” Diêu Tố vỗ ngực một cái rất phóng khoáng: “Mẹ không cần biết nó là ai, không cần biết nó có tiền có thế hay không, muốn bắt nạt con à, không có cửa đâu!”

“Được rồi, mẹ còn không hiểu con sao, loại chuyện như vậy con tự có chừng mực, mẹ mau đi ngủ đi.” Cố Duyên vừa nói vừa đẩy bà ra cửa: “Nếu như cha và ông hỏi tới, mẹ cứ nói là hiểu lầm, chẳng có chuyện gì nhé.”

Diêu Tố còn muốn nói gì đó, chần chừ không chịu đi, suýt nữa đụng phải Phong Thanh mới từ dưới tầng đi lên. Không thể làm gì khác hơn là kết thúc câu chuyện của Cố Duyên, bà hỏi: “Sao lại trở về nhanh như vậy? Tô Điền thì sao?”

“Cô ấy bỗng có một người bạn gọi đi đánh bài.” Phong Thanh liếc mắt nhìn Cố Duyên rồi nói.

Diêu Tố tỏ vẻ không hài lòng: “Một đứa con gái đã trễ thế này còn đi đánh bài, con cứ dung túng cho nó đi.”

Phong Thanh cười cười: “Không sao đâu, chỉ có mấy cô gái thôi mà.”

“Con gái cũng không được, thói quen này không tốt, sắp kết hôn rồi vẫn còn không hiểu chuyện như thế.” Diêu Tố nói xong thì liếc nhìn Cố Duyên ở sau lưng một cái, lại liếc mắt sang đánh giá Phong Thanh: “Các con đó, thực sự là đứa nào cũng không khiến người ta bớt lo.”

Diêu Tố nói xong cũng trở về phòng, trong hành lang bỗng chốc chỉ còn lại hai người Phong Thanh và Cố Duyên, mỗi lần chỉ có hai người bọn họ, bầu không khí chắc chắn sẽ trở nên nặng nề vô cùng, nặng nề đến mức làm người ta khó mà thở nổi, khiến người ta không biết nên làm sao.

Cố Duyên cho rằng Phong Thanh sẽ truy hỏi chuyện Phong Tùy như Diêu Tố, cô đã nghĩ xong cách trả lời luôn rồi, nhưng Phong Thanh lại không nói gì cả, chỉ bình tĩnh nhìn cô chăm chú và hỏi một câu: “Em không sao chứ?”

Có ý gì? Cái gì gọi là có sao? Cái gì gọi là không sao hả? Cố Duyên bị hỏi đến mức mơ hồ luôn. Dù anh ấy muốn hỏi về chuyện gì, cứ trả lời “Không sao” hẳn là được rồi, cô nghĩ vậy, cho nên lắc đầu, mỉm cười: “Không sao.”

Phong Thanh gật đầu một cái: “Không sao là tốt rồi, đi ngủ sớm một chút.”

“Ngủ ngon.” Cô nói, nhìn anh ấy đi qua trước mặt mình, vào phòng ngủ ở ngay cạnh, là phòng ngủ của anh ấy!

Cố Duyên bỏ chiếc nhẫn kim cương kia vào trong ngăn kéo, cô nghĩ một ngày nào đó sẽ trả nhẫn lại cho Phong Tùy, cô luôn luôn không thích giữ đồ vật không có ý nghĩa ở bên người, cho dù chiếc nhẫn kim cương hình quả lê giá trị có đến hàng tỷ mà trên đời không có mấy.

Cô cởi áo khoác ngoài màu tím ra, cẩn thận gấp gọn lại bỏ vào ngăn dưới cùng trong tủ. Cái áo khoác này mặc lên người vẫn vừa khít như trước, vẫn hợp với mắt thẩm mỹ của cô như trước, mặc lên người cũng rất ấm áp, nhưng chung quy không phải do cô tự mình mua.

Tắm nước ấm một hồi, hơi nước tỏa đầy ra toàn bộ phòng tắm, cô dùng khăn mặt lau đi lớp hơi nước đọng trên gương, trong gương hiện ra thân thể trắng nõn nhẵn nhụi. Phần bụng đã hơi lộ ra, đã bắt đầu có mùi vị mang thai rồi.

Trên vai vết đỏ do bị Phong Tùy bóp kia đã chuyển từ màu đỏ thành bầm tím, không đau mấy, nhưng lại thấy rất rõ ràng. Cô cúi đầu nhìn nước thuốc trong nước, đó là nước thuốc từ lúc đi ra khỏi căn hộ của Phong Tùy, Phong Tùy yêu cầu cô mang về thoa. Cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn thả nước thuốc lên bàn thủy tinh không thoa.

Mặc xong áo ngủ đi ra khỏi phòng tắm, vừa nhìn trên điện thoại di động thì thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của một số máy lạ. Đang do dự xem có nên gọi lại không thì chuông điện thoại di động đúng lúc vang lên, vẫn là số máy lạ chưa từng thấy kia.

Cố Duyên vừa nghe điện thoại vừa vén chăn chui vào giường, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói hào sảng của Phong Tùy: “Nếu em không nghe điện thoại, anh sẽ trực tiếp xông tới giết đó, cô Cố à, em bận lắm sao?”

Cố Duyên nhìn thoáng qua thời gian trên màn hình, tức giận nói: “Anh Phong à, anh thấy giờ này gọi điện thoại có ổn không? Rốt cuộc anh có biết hiện tại đã là một giờ sáng, là thời gian nên nghỉ ngơi rồi không?”

Phong Tùy tràn đầy tự tin: “Anh biết, có điều anh đã tính thử, sau khi em trở về đầu tiên cần phải làm sáng tỏ quan hệ với anh cho Phong Thanh và mẹ kế của em biết, xong thì trở về đi tắm, lúc này chắc hẳn sẽ mới từ phòng tắm đi ra, anh nói đúng không?”

“Không sai, anh rất giỏi, xin hãy nói vào chủ đề chính, nói xong rồi đến em nói.”

“Thoa thuốc chưa?”

“Thoa rồi.” Cố Duyên tùy tiện nói bừa, cô nghĩ dù sao anh cũng không nhìn thấy, ai ngờ cô vừa dứt lời, Phong Tùy lập tức yêu cầu: “Anh xem thử.” sau đó “Tinh” một tiếng, anh yêu cầu trò chuyện qua video.

Cố Duyên vẫn luôn ghét việc anh tự tung tự tác, vốn muốn từ chối, ngón cái lại không tự chủ được ấn đồng ý. Trong tiềm thức, cô cũng muốn nhìn xem giờ anh đang làm gì, nói trắng ra là muốn biết đêm nay rốt cuộc anh có đến nhà cô nàng Dao Trụ không.
Khi cô nhìn thấy khung cảnh trong video là chiếc giường lớn mà cô quen thuộc, trong lòng rất hẹp hòi nên thấy mừng thầm, nhưng cô vẫn cố ý giễu cợt: “Không phải bảo là đêm nay đến nhà cô Dao Trụ qua đêm sao? Sao lại cho người ta leo cây thế?”

“Sao em biết người nằm bên cạnh anh là ai chứ?” Cố Duyên bị một câu của Phong Tùy chặn cho cạn lời.

Hình như cũng đúng nhỉ, cô chỉ thấy giờ anh đang ở trong căn hộ, chứ không nhìn thấy bên kia giường anh có ai đang nằm, thấy anh cười đến là mập mờ như vậy, cổ áo của chiếc áo ngủ mở ra một nửa, lộ ra chiếc cổ màu đồng, nhìn sao cũng thấy như mới vừa ôm phụ nữ xong.

“Ai nằm cũng không liên quan tới em.” Cô cố ý nói dỗi.

Phong Tùy dịch video sang bên cạnh, đứng trên chiếc giường lớn trống rỗng: “Nhìn thấy chưa, chỉ có mình anh.”

“Ha, chuyện này không hề giống phong cách của anh nha, anh Phong.”

“Được rồi, hiện tại đến lượt anh kiểm tra phòng rồi, mau cho anh xem thử ai nằm bên cạnh em hả.”

“Xin lỗi, không phải em đang tra xét phòng của anh, cũng không có hứng thú đi điều tra, cho nên không cho phép anh tra xét phòng của em, anh Phong nếu như không có chuyện gì để nói thì em cúp máy đây.” Cố Duyên nói xong đang định cúp điện thoại thì Phong Tùy vội vàng ngăn lại: “Chờ một chút!”

“Có chuyện gì sao?”

“Cũng không có gì, chỉ là còn chưa xem vết thương của em đã thoa thuốc chưa.”

“Nếu đã khiến em bị thương, thì không cần anh lại phải lo vết thương có sao không.” Cố Duyên cố ý kéo đồ ngủ lên trên vai, nhớ tới nhẫn kim cương xuất hiện ngoài ý muốn trong túi áo khoác, nói rằng: “Anh Phong này, em nói rồi em không cần chiếc nhẫn của anh, hãy...”

“Chiếc nhẫn là do anh cố ý đặt làm riêng cho em.” Phong Tùy ngắt lời cô: “Anh nói rồi, bất cứ cái gì có liên quan đến an hem có thể không cần, nhưng không cần lãng phí thời gian trả lại anh, trực tiếp ném vào thùng rác là được, vậy thì mọi người đều bớt việc.”

Cố Duyên giận: “Anh Phong đây là đang buộc em nhận nhẫn kim cương của anh sao, anh như vậy rất đáng ghét có biết không?”

Phong Tùy cũng giận: “Cô Cố, em như vậy cũng rất không đáng yêu nha, anh đưa em chiếc nhẫn này là do anh thấy cần phải thế, bởi vì em là mẹ ruột của đứa bé của anh, chỉ cần em bằng lòng, tương lai còn rất có thể sẽ là vợ anh.”

“Ai sẽ làm vợ anh chứ, nghĩ ngây thơ thật nhỉ.” Giọng Cố Duyên hoà hoãn lại, lầu bầu nói. Nói xong lập tức bảo: “Em mệt rồi, ngày mai còn phải đi kiểm tra sức khỏe sinh sản.”

“Anh đi cùng em.”
“Không cần.”

“Có cần hay không không do em nói.”

Tên đáng ghét, lại thế rồi! Cố Duyên tức giận vô cùng, Phong Tùy lại cười, nói: “Duyên Duyên, chúng ta chưa từng nói chuyện một cách bình tĩnh hòa hợp bao giờ, đêm nay có thể nói câu chúc ngủ ngon một cách bình tĩnh hòa hợp được không?”

Cũng phải ha, từ khi quen biết tới nay, hai người gặp nhau không ầm ĩ thì gây gổ, chưa từng nói với nhau, trò chuyện với nhau một câu tử tế nào. Anh ngang ngược, cô cố chấp, anh muốn cưng chiều cô tử tế, cô lại muốn chạy trốn ra xa.

Hai chữ “Ngủ ngon” thực sự rất khó nói ra, Cố Duyên giật giật môi, phun ra câu: “Cúp trước đây.”

Bên đầu kia điện thoại Phong Tùy bất đắc dĩ thu điện thoại lại, trong lòng hơi thất vọng.

Sáng sớm, Cố Duyên chuẩn bị đến bệnh viện kiểm tra, Diêu Tố bảo muốn cùng đi với cô, Cố Duyên vốn dĩ định đáp ứng, đột nhiên nhớ ra tối qua Phong Tùy nói muốn đi với cô. Mà người đàn ông đó từ trước đến nay ngang ngược quen rồi, tuyệt đối sẽ không để lời từ chối của cô vào lòng, vì để tránh cho anh thực sự xuất hiện trước mặt mình, cô từ chối ý tốt của Diêu Tố.

Cố Duyên thay quần áo xong đi xuống từ trên tầng, ông cụ Cố cất cao giọng nói với cô: “Duyên Duyên, gọi Phong Thanh xuống ăn bữa sáng nào.”

Cố Duyên xoay người lên lại tầng hai, lúc này Phong Thanh thường thích ở lì trong phòng đọc sách hoặc đọc sách, hoặc làm chút chuyện gì đó, thói quen này vẫn không thay đổi. Cô trực tiếp đi đến phòng đọc sách, lạ là, Phong Thanh lại không có ở đó.

Cô bước vào phòng đọc sách đến ban công, vẫn không nhìn thấy bóng dáng Phong Thanh, đang định rời khỏi phòng đọc sách, lúc xoay người lại thấy cái cốc Mike Phong Thanh đặt trên bàn sách, thế mà lại là cái cốc cô đưa cho anh ấy ba năm trước đây.

Đã nhiều năm như vậy, anh ấy vẫn dùng, vẫn luôn dùng sao?

Cái cốc Mike này có in hoa, trước đây cô chọn in hoa cúc non mà hai người đều thích, mấy năm trôi qua, vẫn nở rộ xinh đẹp, mà tình yêu của cô và Phong Thanh lại đã sớm héo rũ. Đã không còn tình yêu, giữ lại cái cốc này còn có tác dụng gì?

Cố Duyên đặt cái cốc về chỗ cũ, đi vòng qua trước bàn đọc sách ngồi xuống ghế da, nhẹ nhàng chuyển động bánh xe của ghế. Đây là cái ghế mỗi ngày Phong Thanh đều sẽ ngồi, cái bàn mỗi ngày đều sẽ dùng. Tất cả của anh ấy, toàn bộ vẫn đều như cũ, trừ trái tim của anh ấy.

Cô đứng lên, không cẩn thận đụng rớt một chồng văn kiện và sách vở trên mặt bàn, cô ngồi xổm xuống nhặt từng quyển lên, tất cả đều là sách về y học, còn có mấy phần văn kiện... Mấy cụm từ kỳ lạ đập vào mắt cô.

Bệnh lạ, phát tác theo định kỳ, đầu đau như muốn nứt ra...

Cố Duyên cầm văn kiện lên đọc chăm chú, tình huống miêu tả trên đó giống với Ngự Tứ, lần trước cô miêu tả cho Phong Thanh, chỉ là rất nhiều trị số và thuật ngữ y học bên dưới cô đều không hiểu, miêu tả kín mấy trang liền.

“Duyên Duyên, em đang làm gì đấy?” Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng của Phong Thanh, Cố Duyên bị dọa lại càng hoảng sợ, cuống quít đứng lên từ dưới đất, trong tay còn nắm mấy tờ giấy A4, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời anh ấy ra sao.

Phong Thanh dời mắt xuống, rơi vào tập giấy A4 trong tay cô, cười nhạt một cái rồi nói: “Em còn quan tâm đến anh ta sao?”

Cố Duyên lắc đầu, cười nhạt như anh ấy: “Không phải quan tâm, là tò mò, vẫn luôn rất tò mò rốt cuộc anh ấy bị bệnh lạ gì.”

Quan tâm? Cô nghĩ bản thân mình sớm đã không còn nghĩa vụ này rồi, tên cậu hai nhà họ Ngự đáng hận kia cũng không cần sự quan tâm của cô, nói không chừng người ta giờ lại đang đánh trống gõ chiêng nghênh rước cô nàng nào làm vợ rồi, hoàn thành cuộc hôn nhân thứ sáu của anh đó.

Nhớ tới Ngự Tứ, ngoại trừ đau lòng và thất vọng, cô cũng không tìm được bất kỳ cảm giác gì liên quan đến hoài niệm.

“Bây giờ em vẫn muốn nghe sao?” Phong Thanh đi tới dừng trước gót chân của cô, cúi người nhặt đống sách vở chưa nhặt xong lên để lại chỗ cũ, sau đó yên lặng nhìn cô. Thấy cô khẽ khàng cẩn thận gật đầu, anh ấy nói: “Nhìn từ xét nghiệm máu, bệnh này của anh ta do sau này tạo thành, cho nên hẳn không phải là bệnh hết thuốc chữa. Nhưng anh ta từ chối chụp CT não, cho nên cụ thể bộ phận nào trong đầu có vấn đề vẫn không thể xác định được.”

“Em nghe Linh Lung nói, khi còn bé Ngự Tứ rất thông minh, năm mười tuổi từng bị tai nạn xe cộ một lần sau liền thành ngu. Anh xem có khi nào là do tai nạn xe cộ nên mới bị bệnh lạ đó không? Hay là trong đầu có vật gì còn tồn lại có hại cho cơ thể con người?”

“Cho nên lúc ban đầu anh mới cố chấp muốn anh ta đi chụp CT não xem thử.” Phong Thanh suy nghĩ một lát, chỉ vào vài trị số bên trên mà Cố Duyên hoàn toàn không hiểu rồi nói: “Có điều khả năng do tai nạn xe cộ vẫn rất nhỏ, đây là báo cáo xét nghiệm máu, nếu như do bị thương nặng gây ra, đã nhiều năm như vậy, không phải anh ta chỉ bị phát bệnh một tháng một lần, lại càng không ảnh hưởng tới trị số xét nghiệm máu.”

“... Vậy theo anh, có loại thuốc nào có thể kiểm soát hoặc trị hẳn không?” Cố Duyên không nghiên cứu mấy cái này rõ ràng, cô chỉ muốn biết có cách gì thuốc gì có thể chữa trị cho anh không.

Chương 57: Phong Thần, CỨU EM

Phong Thanh lại nói cho cô biết rất rõ ràng: “Tạm thời vẫn chưa có bệnh viện nào có cách chữa trị bệnh này, bệnh này xuất hiện cực ít, cũng không nằm trong phạm vi nghiên cứu y học, cho nên...”

“Ý của anh là, bệnh của Ngự Tứ không thể chữa được?” Đã nói sẽ không quan tâm đến chuyện của anh nữa, nhưng nghe thấy Phong Thanh nói như vậy, trong lòng Cố Duyên vẫn bất chợt căng thẳng, có hơi lo lắng cho anh.

Vợ chồng một ngày tình nghĩa trăm năm, cô vẫn không thể nào thực sự hận anh được, giống như việc cô không thể hận Phong Thanh, cô luôn hiền lành như vậy, nên mới luôn sống khổ sở hơn người khác, mệt mỏi hơn người khác.

“Bệnh của anh ta với trình độ y học hiện nay chẳng những không thể chữa khỏi, mà còn tiếp tục chuyển biến xấu, bây giờ là một tháng phát bệnh một lần, tương lai có thể là nửa tháng phát tác một lần, mười ngày phát tác một lần, mỗi ngày phát tác một lần. Cũng có thể... bỏ mạng trong một lần phát bệnh bất kỳ nào, mỗi một lần anh ta phát bệnh đều là một lần bước vào địa ngục.”

Phong Thanh thấy sắc mặt Cố Duyên thay đổi, vội vàng nói: “Đương nhiên, đây chỉ là tình huống tạm thời do anh đoán, có lẽ cũng không đến nỗi như anh tưởng tượng, tình huống thực sự cần nghiên cứu sâu hơn. Đương nhiên, giờ cũng không cần phải nghiên cứu tiếp nữa đúng không?”

Cố Duyên há miệng, khẽ cúi đầu không nói gì.

Muốn cô nói gì cho phải? Kêu Phong Thanh tiếp tục nghiên cứu sao? Phong Thanh nhất định sẽ cho là cô điên rồi.

“Từ sau khi em rời khỏi nhà họ Ngự, anh đã không quan tâm đến chuyện này nữa, nếu em vẫn muốn một câu trả lời, thì không sao cả, anh sẽ giúp em.” Mặc kệ loại bệnh này phức tạp đến thế nào, mặc kệ nó sẽ tốn hết bao nhiêu thời gian và sức lực của anh ấy, tiền tài và thiết bị của anh ấy, chỉ cần là điều cô muốn, anh ấy nhất định sẽ dốc toàn lực, cố gắng hết sức!

Tấm lòng của anh ấy dành cho cô, sao cô lại không hiểu chứ, nhưng điều này cũng không có nghĩa là anh ấy yêu cô, không yêu thì thực sự là không yêu, cho dù có chết vì cô, vậy cũng không có bất kỳ nghĩa lý gì, không phải là điều cô muốn nhìn thấy.

Mà Ngự Tứ... đã trở thành người dưng rồi, mình còn lo cho anh làm gì chứ? Mặc anh đi thôi, cứ coi như đời này chưa từng gặp anh, chưa từng thấy bộ dạng lúc anh phát bệnh, tiếp tục làm người vợ nhà giàu bị chồng ruồng bỏ của cô là được rồi!

Cô nhẹ nhàng mà lắc đầu: “Không cần, những điều này đều đã không còn liên quan đến em nữa rồi.”

“Cũng được, làm một cô gái nắm bắt được thì cũng buông tay được.” Phong Thanh vỗ vỗ vai cô, mỉm cười.

Ăn sáng xong, Phong Thanh và Tô Điền hẹn nhau cùng đi xem quảng trường tổ chức đám cưới, Cố Duyên chờ anh ấy đi rồi mới ra khỏi cửa, bởi vì lo lắng Phong Tùy thực sự sẽ cùng cô đi xét nghiệm phụ sản, cô đã từ chối yêu cầu cùng đi của ông bà Cố, một mình ra khỏi nhà.

Đi qua một con phố, bên ngoài chính là quốc lộ, không nhìn thấy chiếc xe Bentley của Phong Tùy, cô thở phào nhẹ nhõm, trong lòng đồng thời lại thấy hơi khổ sở. Thầm nghĩ tên đàn ông miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo này, mở mồm nói dễ nghe như vậy kêu phải đi cùng cô làm xét nghiệm phụ sản, kết quả không thấy bóng dáng đâu, quả nhiên là một tên đa tình chỉ biết khua môi múa mép!

Cố Duyên đứng bên đường kêu một chiếc taxi rồi lên xe, xe nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ, lăn bánh đều đều.

Lúc còn cách bệnh viện nửa đường, Cố Duyên đột nhiên cảm giác phía sau dường như có ai đang theo dõi mình, qua kính chiếu hậu cô nhìn thấy trong chiếc xe vẫn theo sát mình kia có một người đàn ông đang ngồi, đeo kính đội mũ, gần như không nhìn thấy mặt.

Từ sau khi bị Tô Uyên nghi ngờ, mỗi lần Cố Duyên đi đâu cũng trở nên vô cùng nhạy cảm, luôn lo lắng mình sẽ bị người của Tô Uyên theo dõi. Mà lúc này chiếc xe sau lưng kia rốt cuộc có phải đang theo dõi mình hay không cô cũng không dám khẳng định, nhưng vẫn dặn tài xế lái nhanh lên.

Nếu như là người mà Tô Uyên phái tới, vậy có thể cho thấy hắn vẫn đang nghi ngờ cô và Phong Tùy có dính dáng đến nhau, như vậy Phong Tùy nhất định sẽ gặp nguy hiểm, xem ra việc Phong Tùy không xuất hiện là đúng đắn, cô đột nhiên bắt đầu hiểu về anh rồi.

Có điều bị người ta theo dõi luôn là điều khiến mình rất tức giận, Cố Duyên càng nghĩ càng giận, lấy điện thoại di động ra gọi vào số của Tô Uyên.

Điện thoại rất nhanh đã được bắt máy, Tô Uyên rõ ràng còn đang ngủ, tiếng nói lười biếng mơ hồ: “Duyên Duyên, tôi bận hơn nửa tháng rồi, khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, em có thể đừng dằn vặt người ta thế này được không?”

“Có phải anh cho người theo dõi tôi không?” Cố Duyên đi thẳng vào vấn đề, tức giận hỏi.

Tô Uyên hơi sửng sốt, lập tức cười tự giễu: “Tôi quả rất muốn theo dõi em, có điều Phong Thanh đã nói trước rồi, nếu tôi dám kéo em vào vụ án này, anh ta sẽ tặng tôi một ống chích chứa virus, để tôi lở loét đầy mặt mà chết.”

Lại là Phong Thanh, thế mà lại là Phong Thanh, Cố Duyên nắm điện thoại mà tim đập mạnh và loạn nhịp, nói không nên lời.

“Duyên Duyên, tôi thực sự hy vọng em không liên quan đến vụ án này, nếu không... tôi cũng rất khó xử, một bên là em, một bên là Phong Thanh, một bên là công việc mà tôi phải hoàn thành, chọn bên nào cũng đều khó khăn.” Tô Uyên ca thán.

“Là anh cứ chăm chăm cho rằng tôi có liên quan đến vụ án này.” Cố Duyên nói xong liền cúp điện thoại, không để cho hắn có cơ hội đáp lời. Vì chột dạ, cũng vì khổ sở, cô không muốn thấy bất kỳ ai vì cô mà khó xử.

Không phải Tô Uyên cử người đến, vậy thì là ai chứ? Chẳng lẽ là cô nhìn lầm?

Cố Duyên nhìn về phía kính chiếu hậu lần nữa, chiếc xe vẫn theo xe cô vừa nãy thế mà lại không thấy đâu, xem ra thực sự là do cô nhìn lầm? Vậy là tốt nhất, cô không cần lo lắng sợ hãi, run như cầy sấy suốt dọc đường nữa. Xe taxi đỗ ở cửa bệnh viện, Cố Duyên xuống xe, đang muốn đi vào trong bệnh viện, đột nhiên nghe thấy một tiếng còi ô tô vang lên, cô bị dọa sợ, quay đầu thấy một chiếc Bugatti màu trắng đỗ ở ven đường. Mà trong cửa sổ xe, khuôn mặt đẹp trai bị kính râm che mất gần một nửa kia, chính là Phong Tùy, không sai, là anh!

Không ngờ lại gặp anh ở đây, anh ở đây đã bao lâu rồi? Là cố ý ở đây chờ cô sao?

Cố Duyên nhìn chung quanh một chút, không thấy gì khác thường mới nhanh chóng đi tới, mở cửa xe ngồi xuống bên cạnh anh vừa mở đầu đã mắng: “Anh không muốn sống nữa sao? Hôm qua em đã nói với anh là Tô Uyên đang nghi ngờ em, anh còn dám chạy đến tìm em?”

“Hôm qua anh cũng nói, anh không thể bởi vì sợ chết mà không gặp bà xã, vậy khác nào kẻ trốn tù thực sự?” Phong Tùy tỏ vẻ không sao cả, đúng là làm như cục cảnh sát là do nhà anh mở ra vậy.

Có điều cho tới bây giờ, Cố Duyên thực sự chưa từng thấy anh sợ cái gì, người đàn ông này không phải bị úng não thì là quá chán sống. Cố Duyên nhìn anh chăm chú: “Lẽ nào anh không phải kẻ trốn tù thật chắc?”

“Chẳng phải anh vẫn còn ở thành phố Tương sao.”

“...” Cố Duyên cảm thấy suy nghĩ của mình mãi mãi cũng không theo kịp anh, quả thực không thể nói chuyện được.

Thấy cô bị mình làm cho tức không chịu được, Phong Tùy lập tức cười cười nói: “Em yên tâm đi, anh có thể giết người thì có thể tự bảo vệ mình, anh còn chưa có ý định đi tìm cái chết đâu, cho nên vấn đề mà em có thể nghĩ tới anh đã sớm suy nghĩ xong hết trước em rồi, từ trước đến nay anh không làm chuyện gì mà không nắm chắc.”

“Anh tự tin thật đấy nhỉ!”

“Không được coi là tự tin lắm đâu, nhìn xem, để tránh né cảnh sát mà đến xe anh cũng phải đổi này.” Anh nhìn thoáng qua xe: “Được rồi, chúng ta đi vào thôi.”

Phong Tùy đẩy cửa xe ra chuẩn bị xuống xe, Cố Duyên nắm lấy cổ tay của anh, anh hơi sửng sốt, quay đầu nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. Cố Duyên nhìn thẳng vào mắt anh nói với vẻ hơi lo lắng: “Hay cứ để tự em vào thôi, em biết anh rất giỏi, nhưng mọi chuyện vẫn phải cẩn thận một chút.”

Anh hài lòng nở nụ cười, nheo mắt nhìn cô: “Đây có tính là em đang lo lắng cho anh không?”

“Coi là vậy đi.” Thừa nhận thôi, chỉ cần anh chịu nhìn thẳng vào sức mạnh của cảnh sát, chỉ cần anh chịu cúi đầu, coi trọng sự an toàn của bản thân, thừa nhận mình thật lòng lo lắng cho anh thì có sao, bị anh trêu cười một chút cũng có sao?

Tay Phong Tùy bị cô túm được theo đà quơ tới, ôm eo cô đi về phía trước, cúi đầu hôn môi cô.

Cố Duyên không ngờ anh lại đột nhiên hành động như vậy, lập tức thẹn thùng, ánh mắt theo bản năng nhìn ra ngoài xe, lúc đầu xe của anh cũng đã đủ làm người khác chú ý, lại còn trình diễn một màn này trong xe, điều này làm cho cô sao có thể chịu nổi! Phong Tùy hôn cô một hồi, buông ra, mỉm cười nhìn chăm chú vào cô: “Yên tâm đi, vừa nãy anh đã nói, anh không làm chuyện gì không nắm chắc.”

“Nhưng...”

“Nhẫn đâu? Vì sao không đeo?” Phong Tùy cầm tay cô lên, nói sang chuyện khác: “Không phải ném thật rồi chứ.”

“Không... Không.” Cố Duyên tức giận liếc mắt lườm anh: “Không phải là anh dùng chiêu này để buộc em nhận nhẫn sao?”

Lời Cố Duyên vừa dứt, đột nhiên cảm thấy trên ngón đeo nhẫn mát lạnh, cúi đầu, thấy một cái nhẫn đang được xỏ vào ngón tay của cô. Cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, tại sao lại là nhẫn, anh coi việc tặng nhẫn là niềm vui sao?

“Nhẫn kim cương em có thể không cần, nhưng cái nhẫn này em phải đeo mỗi ngày, em không thích đồ đắt tiền, anh đã đổi sang đồ rẻ cho em, lần này nếu như em lại kiếm cớ từ chối, anh sẽ...” Anh kéo dài âm cuối rồi ngừng, cười đến là mập mờ.

Cố Duyên ngược lại lại thấy tò mò, rướn mày hỏi: “Anh sẽ thế nào?”

“Lúc anh tức giận thích nhất làm chuyện gì, hẳn là em có biết.” Nói rồi cúi đầu lại hôn một cái vào môi cô.

Cố Duyên bỗng dưng đỏ mặt, đây đâu chỉ là việc thích làm lúc anh tức giận, lúc vui vẻ cũng rất thích làm có được không!

“Đã là người đi xét nghiệm khoa sản rồi, còn động một chút là đỏ mặt, em có cần phải đáng yêu như vậy không?”

“Anh Phong, có người nào từng nói cho anh biết, anh rất đáng ghét chưa?” Cố Duyên đẩy cửa xe ra xuống xe trước rồi đi vào trong bệnh viện, Phong Tùy nở nụ cười, đẩy đẩy kính râm trên mặt rồi xuống xe đi theo.

Bởi vì đứa bé còn nhỏ, Cố Duyên chỉ cần làm một ít kiểm tra theo quy định bình thường, lúc thử máu qua ngón tay, người luôn sợ đau sợ máu như cô chỉ nhìn vũ khí trong tay bác sĩ thôi mà cả người đã run rẩy, đổ mồ hôi lạnh. Cô thà để bác sĩ dùng ống tiêm rút máu, cũng đừng chọc vào ngón tay như vậy, dù sao tục ngữ đã bảo rồi tay đứt ruột xót!

Tay cô bị bác sĩ cầm lấy, theo bản năng nên muốn rút về, bác sĩ lại nắm càng chặt hơn. Cô nhắm mắt lại, không dám cử động, tim lại đập thình thịch, chờ bác sĩ châm kim.

Tay kia của cô đột nhiên được một bàn tay dịu dàng hiền hậu bao bọc, bên tai là tiếng nói dịu dàng của anh: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Cố Duyên tức giận lẩm bẩm: “Có anh ở đây cũng phải chọc ngón tay của em, cũng phải đau nhức, có để anh đau thay được đâu.”

“Vậy tối anh cho em cắn hai cái cho hả giận?”

“Họ Phong kia anh bớt hãm hại em đi, em không trúng bẫy của anh đâu, buổi tối em muốn về nhà mình.”

“Duyên Duyên em quả nhiên đã thông minh lên rồi.” Anh cười rất thỏa mãn.

“Đó là đương nhiên, bằng không sớm đã bị anh lừa thảm rồi... A... Đau quá...!” Đầu ngón tay chợt thấy đau đớn, trong lúc lơ đãng, bác sĩ lại ra tay. Có điều tuy đau nhức, nhưng bởi vì có Phong Tùy giúp cô sao nhãng, chí ít không cần lôi lôi kéo kéo bác sĩ mãi như lần trước, cuối cùng chẳng những không kéo được, còn bị bác sĩ mắng cho một trận.

Bác sĩ cười tủm tỉm nói: “Cô Cố ngay cả chút đau nhức này cô cũng không chịu nổi, tương lai đến lúc sinh thì sao chịu được cơn đau đẻ đến tê liệt cả người chứ? Vẫn phải rèn luyện một chút sự can đảm của mình đi.”

Cơn đau đẻ, đó là chuyện mà Cố Duyên không dám nghĩ tới, vẫn thấy sợ cho tới bây giờ.

Phong Tùy cảm nhận được nỗi lòng sợ hãi của cô, cánh tay nhẹ nhàng ôm chặt cô: “Đừng sợ, anh sẽ vẫn ở bên cạnh em.”

Nghe thấy những lời này của anh, trái tim căng thẳng của Cố Duyên thoáng thả lỏng ra một chút, mặc kệ người đàn ông này có yêu cô nhất hay không, có thật lòng yêu cô hay không, có thể được anh hứa hẹn, cam đoan một câu như vậy, cô cũng thấy thoải mái.

Trong phòng kiểm tra thai nhi, Cố Duyên và Phong Tùy cùng nhau lắng nghe tiếng tim đập có quy luật của đứa bé, Phong Tùy vẫn là lần đầu nghe tim thai, mới lạ y như lần đầu Cố Duyên nghe.

Chương 58: Quẳng em xuống

Mỗi lần nghe thấy tiếng tim đập của đứa bé, trên mặt Cố Duyên sẽ lộ ra nụ cười hạnh phúc, giống như đứa bé đang ở trong ngực cô, cô nhìn chăm chú vào Phong Tùy rồi mỉm cười: “Bác sĩ nói đây là âm thanh của xe lửa nhỏ.”

“Xe lửa nhỏ...” Phong Tùy giật mình, lập tức cũng cười theo: “Thực sự rất giống tiếng của xe lửa nhỏ.”

“Có điều nhóc này lái xe thật nhanh, nghe như sắp chệch đường ray vậy.”

“Mồm quạ đen!” Cố Duyên vỗ một cái vào mu bàn tay của anh, Phong Tùy trở tay túm lấy tay cô đặt bên miệng hôn, hai người cùng nhau nở nụ cười. Dáng vẻ hạnh phúc khiến cả cô y tá đứng một bên nhìn cũng thấy hâm mộ.

Từ bệnh viện đi ra, Cố Duyên ngoài ý muốn nhìn thấy Dương Xinh Xinh, Dương Xinh Xinh hình như đang chờ người, mà dừng bên người cô chính là chiếc Lamborghini Phong Tùy đưa cho cô kia, Cố Duyên ngẩn ra, đang muốn bắt chuyện với cô, lại bị Phong Tùy ngăn lại.

Phong Tùy nhìn thoáng qua Dương Xinh Xinh đang tựa trên thân xe nghịch di động, nói: “Buổi chiều anh có chút việc phải làm, kêu Dương Xinh Xinh qua đây đưa em về nhà, trên đường trở về em cẩn thận một chút.”

Việc này lại hợp ý của Cố Duyên, cô vẫn luôn lo lắng mình tiếp xúc với anh nhiều quá sẽ mang đến phiền phức cho anh, dù sao lời của Tô Uyên không thể tin hoàn toàn, việc này liên quan đến án mạng, hắn sẽ lãng phí một manh mối tốt như vậy không lợi dụng sao?

Không nghĩ nữa không nghĩ nữa, nhưng cô vẫn hỏi anh: “Anh có chuyện gì vậy?”

“Dù sao cũng không phải là đi tìm phụ nữ.” Phong Tùy cười véo mũi cô: “Được rồi, mau đi qua đó đi, anh không xuất hiện đâu.”

“Xinh Xinh cũng không phải người ngoài, anh sợ cái gì?”

“Không phải em dạy anh sao, mọi việc phải cẩn thận, luôn nhắc nhở mình là một tội phạm trốn tù bị truy nã toàn thành phố.”

Cố Duyên căng thẳng trong lòng: “Không phải là anh muốn rời khỏi thành phố Tương đấy chứ?”

“Yên tâm, anh sẽ không rời đi.”

“Anh Phong anh có thể đừng tự tin như vậy không?” Cố Duyên không chịu nổi mà trợn mắt khinh bỉ: “Em nói là sợ anh rời đi bao giờ, sợ anh đi tìm phụ nữ khác bao giờ? Anh muốn làm gì là quyền tự do của anh thôi.”

Trước khi đi còn phải chịu đau lòng như thế, trái tim Phong Tùy chợt thấy buồn.

Ngồi trên xe của Dương Xinh Xinh, trái tim Cố Duyên vẫn còn căng thẳng, không phải bởi vì kĩ thuật lái xe của Dương Xinh Xinh không ổn, thật ra thì cô gái này mới vừa tậu được con xe tốt, còn đang hưng phấn, lái xe rất nhanh.

Dương Xinh Xinh từng làm tài xế một thời gian cho khách sạn nào đó, cho nên kĩ thuật lái xe vẫn rất nhuần nhuyễn.

Cô quay đầu nhìn Cố Duyên đã hơi tái mặt, nói một câu rất phóng khoáng: “Duyên Duyên, biểu cảm này của cậu rất sỉ nhục kỹ thuật lái xe của tớ đấy biết không? Hít sâu, thả lỏng, cảm nhận cảm giác ngồi xe sang một cách xinh đẹp nào.”

“Xinh Xinh, cậu có thể lái chậm một chút không?” Cố Duyên rất cạn lời.

Dương Xinh Xinh dường như quên mất một điều, Cố Duyên đi theo Phong Tùy, xe sang nào mà chưa từng ngồi, nhà đẹp nào mà chưa từng ở chứ.

“Lái xe thể thao mà tốc độ quá chậm sẽ bị người ta khinh bỉ.” Dương Xinh Xinh nhớ tới lời dặn của Phong Tùy với mình, chỉ cần có Cố Duyên ở trên xe, tốc độ xe không được vượt lên quá 100, nên thêm câu: “Cậu đừng nói cho sếp lớn là tớ đưa cậu đi hóng gió nhé, đỡ phải để anh ta tức lên lại thu mất xe, tớ sẽ chẳng biết kêu ai mất.”

“Cậu còn không chậm lại nữa tớ sẽ lập tức gọi điện thoại nói cho anh ấy biết.”

“Cậu dám, tớ quẳng cậu xuống giờ.”

“...”

Lúc này, xe đang lái trên con đường núi ngoằn ngoèo đâm ra bãi biển nào đó, trên đường ít người, chỉ có dòng xe qua lại nhanh chóng. Nếu thực sự quẳng cô xuống, cô thực sự chỉ có thể dựa vào hai chân mình đi về.

Dương Xinh Xinh còn đang bận cảm nhận cái xe sang trọng của cô, sau khi rời đi từ cửa bệnh viện không trực tiếp đưa Cố Duyên về nhà, mà chở cô đến chỗ điên cuồng mà bọn đua xe thích nhất này.

Nếu như để Phong Tùy biết thì không xử cô chết là không được, điều này cô rất rõ ràng, đương nhiên, trong ý thức của cô, chỉ cần Cố Duyên không nói, vậy chỉ có trời biết đất biết, cậu biết tớ biết sếp lớn không biết đâu.

Dương Xinh Xinh đang mơ mộng ảo tưởng Phong Tùy không thể làm gì cô, điện thoại đột nhiên vang lên, cô thoáng giảm tốc độ xe, cầm điện thoại lên vừa nhìn thì thấy một dãy số quen thuộc. Cô chột dạ ngẩn người, ấn nút nhận: “Anh A Kim, có gì chỉ dạy?”

Nghe thấy tên A Kim, Cố Duyên nghi ngờ nghiêng đầu sang nhìn Dương Xinh Xinh.

Bên đầu kia điện thoại giọng nói A Kim rất nghiêm túc: “Cô Dương hình như quên mất cam đoan với anh Phong.”
“Ơ... không đâu.” Dương Xinh Xinh mơ hồ rồi tùy tiện đáp.

“Lúc này dẫn cô Cố đến chỗ Đà Lân đua xe, cô Dương thấy thích hợp sao?” A Kim lạnh giọng.

Dương Xinh Xinh ngạc nhiên, nhanh chóng liếc mắt nhìn Cố Duyên, thấy cô từ đầu đến cuối không hề móc điện thoại ra, không phải cô đánh tiếng, A Kim sao lại biết cô dẫn Cố Duyên phóng thật nhanh tới Đà Lân?

Dương Xinh Xinh nhanh chóng động não, cái khó ló cái khôn: “À... Là Duyên Duyên nói muốn đến bờ biển giải sầu một lát, nên tôi mới dẫn cô ấy đi, hơn nữa tốc độ xe không hề nhanh, ừ, không sai, chính là như vậy, không tin anh hỏi Duyên Duyên đi.”

“Cô Dương, mời cô lập tức đi chậm lại rồi quay đầu xe về.”

“...”

Cúp điện thoại, Dương Xinh Xinh khó hiểu vì sao A Kim lại biết cô đi đâu, suy tư một lát, cô đột nhiên quay sang nổi điên với Cố Duyên: “Cố Duyên! Sếp lớn nhà cậu ghê tởm thật? Tìm người theo dõi tớ?”

“Có không? Sao tớ không biết?” Cố Duyên tỏ vẻ vô tội.

“Cậu nhìn xem chiếc Audi phía sau hình như từ chỗ thành thị đã bắt đầu đi theo chúng ta kìa?” Dương Xinh Xinh nhìn thoáng qua chiếc xe Audi trong kính chiếu hậu. Cô đã sớm phát hiện ra chiếc Audi đi theo ở phía sau rồi, chỉ là không chú ý tới, nghĩ có thể người ta chỉ vừa hay cũng đến cùng một chỗ với cô, cũng là du khách đến bờ biển Đà Lân mà thôi.

Nhận được điện thoại của A Kim xong, cô mới đột nhiên tỉnh ngộ, nếu như không phái người theo dõi, A Kim làm sao biết cô có lái xe quá tốc độ hay không, làm sao biết hiện tại cô đang trên đường đến Đà Lân? Nhìn chiếc xe phía sau, cô càng nghĩ càng giận, thật mất tự do quá đi!

Cố Duyên nghe cô nói vậy, cũng nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, quả nhiên phát hiện có một chiếc Audi theo ở phía sau, tài xế xe Audi là một người đàn ông trung niên đeo kính râm, không nhìn rõ mặt mũi, mơ hồ có thể nhìn ra phía sau còn có hai người đang ngồi.

Trên xe có ba bốn người, không giống như đi theo dõi, Cố Duyên thầm nghĩ Dương Xinh Xinh có phải quá nhạy cảm rồi không.

“Xem tớ cắt đuôi anh ta thế nào đây, Duyên Duyên ngồi vững vào.” Dương Xinh Xinh nói xong, nhấn chân ga lập tức tăng tốc.

Cố Duyên cuống quít nắm chặt tay vịn trên mui xe, lo lắng nói: “Xinh Xinh, chú ý an toàn...” Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện xe Audi thế mà cũng tăng tốc theo, từ xa xa gấp gáp chạy đuổi tới.

Lẽ nào bọn họ thực sự đang theo dõi sao? Phong Tùy thực sự phái người theo dõi các cô?

“Thấy chưa, tớ nói không sai chứ, nhãi nhép, còn muốn đua với tớ? Không biết tự lượng sức mình!” Dương Xinh Xinh vừa mắng vừa điều khiển tay lái, nhanh chóng lượn trái lượn phải trên quốc lộ. Mà Cố Duyên chỉ có thể nắm tay vịn giữ thăng bằng trên xe thật chặt, vừa vội vàng hô: “Xinh Xinh, cậu đừng tăng tốc nữa, cậu chạy nhầm đường rồi, đây là đâu hả...”

Dương Xinh Xinh quá kích động, chăm chăm muốn cắt đuôi xe Audi phía sau, căn bản không nhận thấy mình đang chạy trên một con đường đổ nát xa lạ, mà xe Audi phía sau cứ đuổi theo không ngừng, như thể muốn chống đối cô.

Chạy khoảng chừng mười phút, Cố Duyên đột nhiên thét chói tai: “Cẩn thận! Phía trước cùng đường rồi...!” Dương Xinh Xinh khẩn cấp giảm tốc độ rồi dừng xe, phát hiện phía trước quả nhiên là một con đường chết, thảo nào trên con đường này không có dấu vết xe chạy.

Dương Xinh Xinh dừng xe, xe Audi phía sau cũng dừng theo, cô tức giận đẩy cửa xe ra xuống xe, trực tiếp xông đến trước mặt xe Audi, lập tức thoá mạ gã đàn ông ngồi ở chỗ tài xế: “Này! Các người rốt cuộc muốn đi theo tới khi nào? Theo đuôi người ta như thế có ý gì? Lẽ nào sếp lớn nhà các người không biết tôn trọng người ta chút nào sao?”

Cửa xe Audi mở ra, bốn gã đàn ông đeo kính râm đồng thời bước ra khỏi xe, bọn họ không để ý đến Dương Xinh Xinh, mà đi tới trước mặt Cố Duyên. Khí thế hùng hổ, biểu cảm hèn mọn, nhìn thế nào cũng không giống người của Phong Tùy.

Bọn họ đi đến trước mặt Cố Duyên rồi đứng lại, nhìn cô đầy vẻ mỉa mai nói: “Cô Cố, muốn lén lút gặp cô quả thật không dễ dàng. Mày muốn bọn tao trói mày lên xe, hay là tự mình lên xe? Cho mày ba giây để chọn.”

“Các người là ai?” Cố Duyên nhìn chằm chằm bọn họ hỏi.

“Ai thì sao? Mày còn có thể tiếp tục chạy sao?” Tên cầm đầu kia đột nhiên giơ tay, hung hăng quăng một bạt tai vào mặt Cố Duyên: “Chính mày đã làm gì mà mày còn không rõ sao? Hả?”

Cố Duyên căn bản không ngờ tới bọn họ lại đột nhiên đánh người, sức của đối phương cực lớn làm cô lập tức không đứng vững mà té sang bên cạnh, may mắn bên cạnh chính là xe, mới không khiến cô té lăn ra đất.

Dương Xinh Xinh thấy bọn họ đánh người, gấp gáp xông lên: “Này! Các người sao lại đánh người chứ? Các người rốt cuộc là ai?”

Lúc này, Dương Xinh Xinh và Cố Duyên đều ý thức được đám người này tuyệt đối không phải do Phong Tùy phái tới, nếu như là người của Phong Tùy sao có thể động đến cô chứ? Bọn họ tôn kính cô còn không kịp kìa!

Cố Duyên không hiểu bọn họ nói những lời này là có ý gì, cô đã làm gì? Đúng vậy, cô đã làm gì chứ? Rốt cuộc đã làm gì mà khiến bọn họ kiên quyết đuổi theo cô cả một chặng đường như vậy, vây cô tới cái chỗ kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay này?

Xem ra sáng sớm hôm nay trên đường đi bệnh viện không phải là do cô đa nghi, mà thực sự có người đang theo dõi cô, chọn lúc bao vây cô.

“Tôi không rõ anh đang nói gì.” Cố Duyên bưng khuôn mặt đau đớn, lom lom nhìn hắn rồi từ từ đứng thẳng người lên.

Người đàn ông cười lạnh một tiếng, hung ác nói: “Dù sao mày cũng phải chết, vậy thì để mày chết cũng được rõ ràng nha, con gái phó thị trưởng Đới bị mày sát hại phải không? Giết người rồi, mày cho rằng mày còn có thể sống bình yên sao?”

Thì ra là do cái chết của Đới Mễ Nhiên, điều này Cố Duyên quả thực thấy bất ngờ, nói như vậy đám người này là tay chân của phó thị trưởng Đới rồi. Vốn tưởng rằng việc này đã qua, không ngờ lâu như vậy còn có người tới gây sự với cô.

“Đới Mễ Nhiên chết là do cô ta tự làm tự chịu, không thể tính là do lỗi của tôi được.” Trong lòng cô rất chột dạ, rất sợ, nhưng biểu hiện thì lại là vẻ không hề sợ hãi mà trợn mắt nhìn bọn họ.

Làm sao bây giờ? Cô nên làm gì bây giờ? Đám người này có vẻ hung dữ như vậy, không hề có ý muốn bỏ qua cho cô. Ở cái chỗ ngay cả bóng người cũng không thấy này, dựa vào năng lực của cô và Dương Xinh Xinh làm sao có thể đấu lại bọn họ?

“Con đàn bà chết tiệt, chết đến nơi rồi còn mạnh miệng như vậy!” Người đàn ông kia lại giáng một bạt tai vào mặt Cố Duyên, cũng tiện tay móc ra một con dao nhíp từ trong túi để lên mặt cô: “Xem ra tao thấy trước tiên phải hủy gương mặt này của mày mới được.”

Dao nhỏ để ở hai má của cô, giọt máu nhỏ rỉ ra, trên mặt tràn ra càng nhiều đau đớn, Cố Duyên bị ép phải lui lại một chút, cơ thể tì trên cửa xe, trái tim, bởi vì sợ mà đập thình thịch.

Xe dạng mui trần, dù trời lạnh, Dương Xinh Xinh luôn thích xe mui trần để thể hiện phong cách. Cố Duyên bị ép cho không còn đường lui, trong lòng khẽ động, thừa dịp đối phương không chú ý mạnh mẽ nhảy vào thùng xe. Sau đó nổ máy xe, quay đầu cực nhanh, đâm vào gã vừa đánh cô kia.

Gã đàn ông ngã xuống đất, máu chảy thành sông, Cố Duyên sợ đến ngớ người.

“Duyên Duyên, đi mau!” Dương Xinh Xinh thấy cơ hội tới, nhanh chóng xông lại kéo cửa xe ra lên xe.

Cố Duyên bị cô thúc giục, giờ mới tỉnh táo lại, bất chấp người trong vũng máu sống hay chết, nhấn chân ga phóng về phía trước. Mấy tên còn lại muốn lên trước chặn lại, lại nhìn đồng bọn trong vũng máu mà sợ rụt lại, nhanh chóng tránh ra.

Hai gã đàn ông trong đó thấy Cố Duyên chạy mất, vội vội vàng vàng lên xe Audi mau chóng đuổi theo.

Kĩ năng lái xe và độ gan dạ của Cố Duyên đều không so được với Dương Xinh Xinh, nhưng để cắt đuôi xe Audi, cô không thể không lái xe nhanh lên. Trái tim càng đập càng nhanh, nhanh đến mức cả chân tay cũng run rẩy theo.

Cô muốn cầu cứu, nhưng không biết nên cầu cứu ai mới được, cuối cùng cô kêu Dương Xinh Xinh giúp cô gọi cho Phong Thanh, sau khi gặp chuyện, người đầu tiên cô nghĩ tới vẫn là Phong Thanh, vẫn là anh ấy. Nhưng người nghe điện thoại lại không phải anh ấy, mà là Tô Điền, Tô Điền nói với giọng tràn đầy địch ý hỏi thẳng cô: “Cô tìm Phong Thanh làm gì?”

“Bảo Phong Thanh tới cứu tôi, Tô Điền, tôi muốn tìm Phong Thanh...!” Cô gấp đến độ khóc luôn.

Tô Điền ban đầu hơi sững sờ, rồi lập tức nói mà mặt không chút thay đổi: “Phong Thanh không rảnh.” Nói xong cúp điện thoại.

Chương 59: Ngự tư hình như giận thật

“Duyên Duyên, cậu đừng sợ, lo lái xe đi, tớ đã báo cảnh sát.” Dương Xinh Xinh quay đầu nhìn xe Audi sau lưng rồi nói.

“Không được, đợi cảnh sát tới thì quá muộn, Xinh Xinh, con đường phía trước phải đi thế nào? Có thể lại là một con đường chết nữa không?”

Dương Xinh Xinh tập trung nhìn, phát hiện xe chẳng biết lúc nào lại quẹo vào một con đường xa lạ, cô cũng lo lắng theo, nức nở lớn tiếng nói: “Tớ không biết, tớ cũng chưa đến bao giờ.”

Cố Duyên đột nhiên nghĩ đến Phong Tùy, người đàn ông kia giỏi như thần, anh không phải gì cũng biết sao? Không phải bất cứ chuyện gì cũng không làm khó được anh sao? Không phải đã từng nói khi cô gặp khó khăn thì phải gọi điện thoại cho anh, để anh giải quyết sao? Nhưng khó khăn này, anh nhất định cũng sẽ bất lực như cô đi.

Mặc dù không dám trông cậy vào việc anh có thể giúp được mình, Cố Duyên vẫn gọi điện thoại cho anh, nghe thấy giọng anh, trong lòng lo lắng và sợ hãi chợt tuôn ra, cô luôn luôn cậy mạnh, lần đầu lại dùng giọng điệu ấm ức gọi tên anh, nói với anh: “Em đang bị người đuổi giết, anh mau tới cứu em.”

Giọng Phong Tùy căng thẳng, hỏi: “Bây giờ em ở đâu? Bị ai đuổi giết?”

“Đối phương nói cho em biết hắn tới báo thù cho Đới Mễ Nhiên, giờ em cũng không biết mình đang ở đâu, là một con đường chưa từng đi qua, làm sao bây giờ? Bọn họ vẫn đuổi theo xe của chúng em không rời.”

Cố Duyên gấp đến độ sắp rơi nước mắt, Phong Tùy im lặng một lát, dịu dàng trấn an cô: “Duyên Duyên, em bình tĩnh trước đã, nghe lời dặn của anh. Bây giờ em đang đi vào đường một chiều, thả chậm tốc độ xe xuống, không cần lo lắng bọn họ sẽ đâm vào em hay vượt qua xe của các em, khoảng chừng hai cây số sau sẽ có một ngã rẽ, nhớ rẽ trái.”

Cố Duyên lau nước mắt, thả chậm tốc độ xe lại.

Hai cây số sau, quả nhiên thấy một ngã rẽ để rẽ trái, cô không có thời gian đi ngẫm nghĩ xem vì sao Phong Tùy lại biết cô ở đâu, đang đi với tốc độ nào, đi đường nào, chỉ biết nghe lời dặn của anh mà rẽ sang bên trái.

Sau khi cô rẽ trái, Phong Tùy nói: “Em đi về phía trước, khoảng chừng ba cây số nữa có một chỗ rẽ phải, nhớ rẽ phải. Rẽ phải xong thì tiếp tục đi thẳng, anh cử người đến đó hỗ trợ em, hiểu chưa?”

“Hiểu, nhưng em không thấy rõ ngã rẽ phía trước.” Bởi vì là đường núi, cô căn bản không thấy rõ đường phía trước.

“Đừng lo, em cứ đi đi, sắp đến nơi thì anh sẽ báo cho em biết.”

Nghe thấy Phong Tùy nói vậy, Cố Duyên thoáng yên tâm hơn, cũng không sợ nữa, cô tập trung lái xe.

Đi khoảng chừng ba cây số thì Phong Tùy nhắc nhở: “Chú ý, phía trước 500m rẽ phải, nghe khẩu lệnh của anh, một, hai... Ba! Ngoặt!”

Cố Duyên rẽ thật nhanh, xe ngoặt sát sạt vào ngã rẽ bên phải. Chiếc Audi sau lưng hiển nhiên không ngờ cô lại đột nhiên rẽ, nhất thời vượt quá, cuối cùng chỉ có thể khẩn cấp phanh lại, vòng xe, chờ hắn rẽ phải xong, thì đã cách Cố Duyên cả một đoạn dài.

“Cưng à, em có thể dùng tốc độ bình thường lái thẳng, người đón em ở phía trước.” Phong Tùy thở phào nhẹ nhõm, nghe thấy anh nói như vậy Cố Duyên cũng thở phào nhẹ nhõm.

Phong Tùy đang muốn cúp điện thoại, Dương Xinh Xinh vẫn luôn ngây ra như phỗng đột nhiên đoạt lấy ống nghe điện thoại của Cố Duyên, lớn tiếng hỏi: “Sếp lớn, có phải anh lắp ráp hệ thống định vị vị trí trên xe tôi không? Anh như vậy rất quá đáng biết không?”

Phong Tùy cười nhạt một tiếng: “Cô Dương, cô quá tự đánh giá cao mình rồi, lúc Duyên Duyên không có ở đây, chiếc xe đó không có bất kỳ ý nghĩa gì với tôi. Còn nữa, hôm nào tôi lại tính sổ vụ hôm nay với cô sau!”

Phong Tùy nói xong, quyết đoán cúp điện thoại.

Người của Phong Tùy quả nhiên ở chỗ không xa phía trước hỗ trợ cho Cố Duyên và Dương Xinh Xinh, xe Audi thấy tình hình không ổn, lập tức lui lại, ngay sau đó va phải vòng xuyến bên cạnh, bị ép dừng lại.

Cố Duyên dừng xe ở ven đường, chân vẫn không ngừng run rẩy như cũ, hiển nhiên vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cơn nguy hiểm vừa xong.

Hỗ trợ cô là bốn người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc chỉnh tề, Dương Xinh Xinh vừa thấy bọn họ, lập tức chỉ vào xe Audi liến thoắng: “Bọn họ đánh người, còn tuyên bố muốn giết Cố Duyên, mau tới xử bọn họ cho chết đi! Đừng để cho bọn họ chạy!”

“Yên tâm đi, bọn họ không chạy thoát được đâu.” Một người đàn ông trong đó đã đi tới, đứng ở ngoài cửa xe nói với Cố Duyên: “Cô Cố, anh Phong kêu cô về nhà cô Dương nghỉ ngơi trước, buổi tối anh ấy lại đi đón cô.”

“Bọn họ...” Cố Duyên hoảng sợ quay đầu nhìn thoáng qua đám người núp trong xe Audi không dám xuất hiện.

“Những người này chúng tôi sẽ xử lý, cô Cố không cần lo lắng.”

“Không phải... Tôi vừa mới... hình như đụng chết người rồi.” Nhớ tới người đàn ông vừa mới bị cô đâm ngã trong vũng máu, Cố Duyên vừa thoải mái hơn chút xíu giờ trái tim lại căng thẳng lần nữa. Đâm mạnh như vậy, nhiều máu như vậy, chắc chắn đã chết rồi đi?

“Đâm chết người thì sợ cái gì? Hắn còn đánh cậu, còn muốn cứa mặt cậu kìa, người như thế bị đâm chết là đáng đời!” Dương Xinh Xinh tức giận nói.

Không sai, người kia quả thực đáng chết, là hắn theo dõi cô trước, còn muốn sát hại cô để báo thù cho Đới Mễ Nhiên. Nhưng... Đó dù sao cũng là một mạng người, một người sống sờ sờ cứ như vậy chết trước mặt cô, điều này làm cho cô sao có thể không hoảng hốt đây? Người đàn ông kia cũng không hề lo lắng, nghiêm trang trấn an cô: “Chỉ cần không phải lỗi của cô, đâm chết người cũng không có gì phải sợ, cô Cố trở về đi, dù là chuyện gì đều có chúng tôi tới xử lý.”

Ngoại trừ nghe theo hắn, Cố Duyên cũng không biết mình còn có thể làm gì nữa, cô gật đầu, bước xuống từ buồng lái xe. Bởi vì quá bất ngờ và sợ hãi, dưới chân mềm nhũn, suýt nữa thì té lăn ra đất, may mắn người đàn ông nói chuyện kia đã đỡ lấy cô.

Dương Xinh Xinh không quen thấy cô yếu đuối như vậy, không chịu nổi mà quắc mắt lên: “Duyên Duyên, cậu có cần phải vậy không? Cái loại người chỉ biết to mồm gióng trống khua chiêng đó cậu sợ cái gì? Còn không cả đứng vững...”

Cố Duyên cười khổ, cô cũng không muốn vậy mà!

Xe một lần nữa khởi động, lần này Dương Xinh Xinh lái xe rất chậm rất ổn, không phải vì sợ, mà là...

Cô nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, xe Mercedes đi theo ở xa xa phía sau rõ ràng đang tùy lúc giám sát cô, trong tình huống như vậy, cô muốn đánh liều cũng không dám.

Hôm nay là sinh nhật ông Ngự, trong nhà khách khứa đầy sảnh, vô cùng vui mừng.

Trong vườn hoa, ông Ngự lão gia và một nhóm bạn thân đang tổ chức sinh nhật, trong phòng, Dung Kim và một nhóm cậu ấm cô chiêu đang chơi trò gián điệp, mà Ngự Tứ vẫn như trước, diễn vai đối tượng bị hành hạ và bắt nạt, trên mặt lại cười rất vui vẻ.

“Ngự Tứ, đây là sô-cô-la có nhân em thích ăn nhất.” Dung Kim cầm một miếng bánh ngọt có nhân trong tay cười cười với Ngự Tứ.

Ngự Tứ không chút nghĩ ngợi, đón lấy sô-cô-la liền bỏ vào miệng, trước khi bỏ vào còn rất cảm kích: “Cảm ơn chị dâu.”

Có điều sô-cô-la mới nhai được hai phát, anh đã bị một trận cay nức mũi chảy nước mắt, người ở đó lập tức cười ha ha. Dung Kim vừa cười vừa vỗ lưng Ngự Tứ: “Ngự Tứ, em quá dũng cảm, khá lắm...!”

Ngự Tứ bị sặc nên giận, tức giận nhìn cô ta, vứt lại một câu: “Em không chơi với các người.” liền xoay người đi lên tầng hai.

Mọi người vẫn tiếp tục cười, Mộng Châu nhìn bóng lưng rời đi của Ngự Tứ có chút lo lắng nói: “Ngự Tứ hình như giận thật haiz.”

“Yên tâm đi, nó tức cũng không quá một giờ, sau đúng một tiếng lại chạy tới bám lấy chúng ta ngay.” Dung Kim nói xong tỏ vẻ coi thường, trong ấn tượng của cô ta Ngự Tứ chính là như vậy, cho nên cô ta chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Ngự Tứ.

“Mợ cả, bà chủ tìm cô.” Một người làm đột nhiên đi tới khẽ nói bên tai cô ta.

Cô ta hơi sửng sốt, theo bản năng hỏi người làm: “Bà chủ tìm tôi làm gì? Bà ấy ở đâu?”
“Bà chủ ở trong phòng ngủ của mình, còn về chuyện gì...” Người làm bé nhỏ lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Những ngày tháng sống ở nhà họ Ngự, Dung Kim chả sợ gì, chỉ sợ bà hai đột nhiên triệu tập, nguyên do là vì lúc đó bà hai không dạy dỗ thì là giao nhiệm vụ kêu cô ta đi hoàn thành, hoàn toàn coi cô ta thành người làm để sai bảo.

Tuy trong lòng cực kỳ phản cảm và không muốn, nhưng trong nhà này, ai cũng biết bà hai là người không thể đắc tội nhất, để về sau có thể thuận buồm xuôi gió ở nhà họ Ngự, không thể không gác lại cảm xúc cá nhân mà đi tới phòng ngủ của bà hai.

Đi tới cửa phòng ngủ của bà hai, Dung Kim gõ cửa một cái, cẩn thận đi vào.

Trong phòng, khuôn mặt bà hai đang tỏ vẻ lười biếng nghiêng người dựa vào ghế sofa lật xem tạp chí thời trang, không liếc nhìn cô ta lấy một cái. Xem ra, bà ta rất tức giận, bà ta như vậy trông thực sự khiến người ta sợ hãi trong lòng.

“Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì?” Cô ta hỏi rất cẩn thận.

Ánh mắt của bà hai khiến người ta rùng mình, căm tức lườm cô ta răn dạy: “Đã nói bao nhiêu lần với con rồi, đừng suốt ngày chỉ lo chơi đùa với thằng ngốc Ngự Tứ kia, con bắt nạt nó trêu đùa nó hoặc kể cả giết chết nó nữa thì có ích gì? Nó vẫn là cậu hai nhà họ Ngự, mà đứa bé trong bụng Cố Duyên vẫn là con nó, là máu mủ của nhà họ Ngự.”

Dung Kim cúi thấp đầu không nói lời nào, cô ta chỉ thích chơi với Ngự Tứ, một người đàn ông đẹp trai nghe lời như vậy, cho dù là kẻ ngu si cũng còn tốt hơn tên Ngự Hàn suốt ngày không thích ở nhà kia. Nghĩ đến Ngự Hàn, sự ấm ức và phẫn nộ trong lòng Dung Kim bỗng tăng vọt.

Bà hai chỉ lo thúc giục cô ta mang thai sinh con, thúc giục cô ta nghĩ cách giết đứa bé trong bụng Cố Duyên, nhưng xưa nay không hề quan tâm đến tình cảm giữa cô ta và Ngự Hàn chút nào, chưa từng hỏi tới chuyện Ngự Hàn ở bên ngoài trăng hoa như thế nào.

Nhưng, cho dù có bất kỳ nỗi ấm ức nào, trước mặt bà hai cô ta cũng không dám bật ra một lời bất mãn nào.

“Cha nó suốt ngày lẩm bẩm kêu mẹ đi mời Cố Duyên về, có thể thấy ông ấy thất vọng về con bao nhiêu, coi trọng đứa bé trong bụng Cố Duyên cỡ nào. Đợi nó thực sự trở lại nhà họ Ngự, muốn đối phó với nó sẽ càng khó hơn.”

“Mẹ, không phải con đã tìm người đi đối phó với cô ta rồi sao, con nghĩ lần này cô ta nhất định sẽ khó thoát...”

“Có cái mắt!” Bà hai tức giận đập tạp chí trong tay lên người cô ta, cố kìm nén không để mình quá bùng nổ và nói: “Sao con lại ngu xuẩn như vậy? Tìm một đám ngu xuẩn như vậy làm việc!”

“Sao vậy?”

“Con tìm người xong là xong à? Không cần lúc nào cũng theo dõi và liên lạc sao? Ngoài chơi ra con còn biết làm gì hả?” Bà hai tức đến mức lấy tay quạt quạt trên mặt, Dung Kim cuống quít rót chén nước qua cho bà ta. Bà hai uống một ngụm rồi nói tiếp: “Mẹ vừa mới nhận được tin tức, trong bốn người con tìm có một người bị Cố Duyên đâm chết, mấy người khác bị chộp tới đồn cảnh sát. Đâm chết thì thôi, mấy người bị bắt, nếu như bọn họ khai ra người đằng sau là con, để xem con làm thế nào.”

Nghe bà hai nói, Dung Kim quá sợ hãi, hai mắt trợn trừng nhìn bà ta.

Thấy cô ta như vậy, bà hai càng tức hơn: “Con xem con đi, đã bao lâu rồi còn không biết gì, giỏi chưa?”

“Bị Cố Duyên đâm chết?” Dung Kim ngạc nhiên lẩm bẩm, sức mạnh không nhỏ của Cố Duyên cô ta đã biết từ lâu, nhưng mạnh đến mức đâm chết người thì cô ta thật đúng là hơi khó tin.

“Con bảo phải làm sao bây giờ.” Bà hai không nhịn được.

Dung Kim thoáng thu lại vẻ ngạc nhiên trong lòng, thản nhiên nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, trước khi họ đi con đã nói với bọn họ kẻ sai khiến phía sau màn là phó thị trưởng Đới, phó thị trưởng Đới muốn báo thù cho Mễ Nhiên, con nghĩ cảnh sát tra thế nào cũng không tra đến chúng ta đâu. Cho dù có chuyện gì, cũng có con chịu trách nhiệm, sẽ không liên lụy đến mẹ đâu.”

Cô ta biết bà hai đơn giản chỉ là muốn cô ta cam đoan vậy thôi, đẩy trách nhiệm và tội ác lên người một mình cô ta.

Nghe cô ta nói như vậy, bà hai quả nhiên thoáng yên tâm hơn, bà ta bất đắc dĩ thở dài: “Lần sau làm việc cẩn thận một chút, chỉ cần xử lý xong cái thai trong bụng Cố Duyên, tương lai vị trí nữ chủ nhân nhà họ Ngự con có thể ngồi vững rồi. Mẹ có thể sống được mấy năm chứ, kêu con làm những điều này còn không phải vì chính con sao, con nói có đúng không?”

“Đúng vậy, cảm ơn mẹ.”

“Hy vọng việc này không ảnh hưởng đến chúng ta, được rồi, con đi ra ngoài đi.”

Dung Kim thở phào nhẹ nhõm, lập tức xoay người đi ra ngoài.

Đi ngang qua phòng ngủ của Ngự Tứ, Dung Kim thấy Linh Lung đang bưng một đĩa bánh ngọt sô-cô-la, vừa gõ cửa vừa gọi: “Cậu hai, cậu đừng nóng giận, mau ra đây ăn chút gì đi, tôi bưng rất nhiều sô-cô-la không có mù tạc tới cho cậu này.”

Chương 60: Không sao, tôi rất ổn

Mặc kệ cô ta kêu thế nào, bên trong phòng ngủ vẫn không hề có tiếng động, Ngự Tứ không đáp, Linh Lung cũng không dám đi vào.

Dung Kim tức giận không có chỗ phát tác đột nhiên đi tới, đoạt lấy đĩa trong tay Linh Lung rồi vặn mở cửa, đá cửa phòng ra rồi vọt vào, hoàn toàn không để cho Ngự Tứ bên trong và Linh Lung có cơ hội tỉnh lại.

Bên trong phòng ngủ anh vốn dĩ nằm trên ghế sofa buồn bực, bị cô ta hù dọa như vậy lập tức ngồi dậy, sợ hãi nhìn Dung Kim đang giận đùng đùng. Dung Kim như vậy, trông vẫn rất dọa người.

“Cậu hai! Mày đang tỏ vẻ giận dỗi với ai hả? Mày cho là mình rất giỏi sao? Rất có địa vị sao? Còn không lập tức ăn hết chỗ điểm tâm trong đĩa này cho tao!” Cô ta hung tợn gào lên, ra sức cầm đĩa điểm tâm lớn trong tay đập lên người Ngự Tứ, không hề suy nghĩ gì. Đĩa rơi trên mặt đất, điểm tâm cũng dây ra đầy đất.

“Ăn! Lập tức ăn nó cho tao!” Dung Kim chỉ vào đống điểm tâm rơi dưới đất rồi quát.

Ngự Tứ sợ rụt lại, đôi mắt hoảng sợ nhìn Dung Kim, không dám nhúc nhích.

“Rốt cuộc mày có ăn hay không?” Thấy Ngự Tứ ngồi im, Dung Kim bước mấy bước tới, nhặt bánh ngọt trên đất liền nhét vào trong miệng anh, mắng: “Cho mày ăn còn dám không ăn, mày cho rằng mình là cái thứ gì hả? Mày cho rằng mình là cậu hai tôn quý chắc?”

Ngự Tứ bị cô ta nhồi nhét thì vẻ mặt tối sầm, tránh cũng không tránh được. Cuối cùng vẫn là do Linh Lung không chịu được, can đảm tiến lên kéo tay Dung Kim: “Mợ cả, cô đừng như vậy, tự cậu hai biết ăn...”

“Mày lại là cái thứ gì hả? Lập tức cút cho tao!” Dung Kim bỗng xoay sang Linh Lung, hung hăng bạt tai cô ta.

Linh Lung bị đánh cực kỳ đau, bụm mặt chạy ra ngoài, lúc đang chạy ra phòng ngủ thì suýt nữa đụng vào ngực bà hai đang đi tới. Bước chân nhanh chóng lùi sang bên cạnh, đứng ở cạnh cửa không dám nhúc nhích.

Thấy bà hai đến, Ngự Tứ lập tức vọt tới như nhìn thấy viện binh, trốn phía sau bà, ánh mắt nhìn chằm chằm Dung Kim vẫn tràn đầy hoảng sợ, tựa như đối phương là một con quỷ cái đáng sợ vô cùng.

Dung Kim vừa bị chập mạch não, không nghĩ đến phòng ngủ bà hai ở ngay tầng hai, bây giờ thấy bà hai tiến đến, mới đột nhiên ý thức được mình đã quá đà. Cô ta vỗ bỏ vụn bánh ngọt trong tay, lên tiếng gọi: “Mẹ.”

Bà hai liếc nhìn cô ta, lạnh lùng mở miệng: “Cô đang mắng ai đó? Ai cho là mình rất giỏi? Ai cho là mình rất có địa vị? Hả? Cô không phục đúng không? Vậy cô nói xem cô không phục cái gì, để tôi tham khảo một chút.”

“Không phải... Mẹ, mẹ nghĩ quá rồi, con đang mắng Ngự Tứ... nó không hiểu chuyện, nó tức giận linh tinh...”

Dung Kim nói chuyện khẩn trương đến mức suýt cắn phải đầu lưỡi, mà Ngự Tứ lập tức dùng sức gật đầu: “Mẹ hai, chị dâu mắng con, có điều con không sợ chị ấy mắng, mẹ cũng đừng mắng chị ấy được không?”

Bà hai liếc nhìn Ngự Tứ, lập tức lại quay lại hướng Dung Kim, lạnh lùng mở miệng: “Dung Kim, tôi đã nói với cô từ lâu rồi, mặc kệ bây giờ thân phận của cô là gì, nữ chủ nhân của nhà họ Ngự vẫn luôn là tôi, cô có thể buộc Cố Duyên đi, nhưng không đụng đến tôi được đâu. Cô hận tôi, chán ghét tôi phải không? Vậy cô hãy dũng cảm như Cố Duyên ấy, rời khỏi nhà họ Ngự!”

“Mẹ, con, con có hận mẹ, cũng không dám chán ghét mẹ, là con không tốt, là con khiến mẹ giận, mẹ đánh con đi!”

Dung Kim xông lên túm tay bà hai, nóng ruột đến mức chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống.

Bà hai có không tốt, có ngang ngược hơn nữa, nhưng Ngự Hàn là con trai ruột của bà ta, là người thừa kế tương lai của nhà họ Ngự, giờ cô ta sống cảnh nhà giàu sướng rồi. Chỉ cần cô ta có thể nhịn, kiểu gì cũng được lợi, điều này cô ta biết rõ.

Bà hai chán ghét hất tay cô ta ra: “Nói thật, tôi càng mong người Ngự Hàn cưới là Cố Duyên, Cố Duyên ngoại trừ kém hơn cô một chút nhan sắc ra, những thứ khác đều tốt hơn cô nhiều.”

“Con biết, mẹ đã từng nói rồi, cô ta có học hơn con, trưởng thành hơn con, hiểu chuyện hơn con, còn có khí chất hơn con, chủ yếu nhất, là cô ta có thể sinh son, còn con thì không thể. Nhưng mà... mẹ, cô ta không nghe lời mẹ, cô ta chưa từng để mẹ vào mắt. Thậm chí cô ta còn tình nguyện cả ngày chơi cùng Ngự Tứ, cũng không chịu dốc chút lòng thành đi lấy lòng mẹ, thân thiết với mẹ.”

Cố Duyên! Cố Duyên chết tiệt, một ngày nào đó, cô ta sẽ làm cô biến mất trên thế giới này!

Dung Kim nói, cũng chính là nỗi đau khó chịu nhất trong lòng bà hai, cô ta nói không sai, Cố Duyên cái gì cũng tốt, nhưng lại không để bà ta vào mắt.

Ngự Tứ trước đó đã cưới năm người vợ, ai cũng ngoan ngoãn nghe lời, coi bà ta như Hoàng thái hậu để tôn kính, để biết sợ. Ngoại trừ Cố Duyên, người phụ nữ khiến người ta nằm mơ cũng chỉ hận không thể hủy diệt này.

“Đó là bởi vì tôi khó chịu với nó, tôi đối xử với nó không tốt trước.” Bà hai nói xong câu này thì quay đi.

Mặc dù trong lòng tức hơn nữa, bà ta cũng sẽ không lộ ra trước mặt Dung Kim, ngay cả một đứa con cháu cũng không trấn áp được, thì hình tượng của bà ta sẽ thất bại thế nào.

Bà hai đi rồi, bên trong phòng ngủ chỉ còn lại Ngự Tứ và Dung Kim, và Linh Lung đứng ở cạnh cửa không dám nhúc nhích.

Ngự Tứ đi tới cạnh Dung Kim, cười ha ha lấy lòng trước: “Chị dâu, chị đừng nóng giận, chị Cố nói giận thì sẽ xấu xí.” “Cho dù có trở nên xấu nữa cũng xinh đẹp hơn chị Cố nhà mày!” Dung Kim nắm gối ôm trên ghế sofa đập lên người anh, nghênh ngang mà đi.

Cố Duyên ở lại trong nhà Dương Xinh Xinh cả một buổi chiều, chị em Dương Sương Sương Dương Xinh Xinh giảng giải cho cô một buổi chiều, mà sự giảng giải của hai chị em vẫn coi như có ích, Cố Duyên vốn dĩ còn bất an đã bình tĩnh hơn nhiều.

Cô không biết người kia rốt cuộc đã chết chưa, còn mấy người khác Phong Tùy xử trí như thế nào, một buổi chiều đều không có tin tức, cô nghĩ có thể người kia chưa chết, chỉ bị thương nặng mà thôi.

Nhìn thử thời gian đã sắp đến giờ ăn cơm tối, vì không để người nhà lo lắng cho mình, Cố Duyên đứng dậy chuẩn bị về nhà.

“Duyên Duyên, cậu phải đi sao?” Dương Xinh Xinh vọt ra ngăn lại đường đi của cô: “Anh Phong kêu cậu đợi anh ấy trở về mà, cậu đừng đi nữa, ở đây ăn cơm tối, đợi anh Phong qua đây rồi lại đi.”

Tuy là Phong Tùy đã là cha của đứa bé trong bụng Cố Duyên, nhưng không hề ảnh hưởng đến tâm trạng thích trai đẹp nhà giàu của Dương Xinh Xinh. Không thể động vào, thì để ở nhà ngắm cũng vui, giờ cô còn mong đợi Phong Tùy đến hơn cả Cố Duyên.

“Anh ấy không nói nhất định sẽ qua đây.” Cố Duyên nói: “Hơn nữa tớ sợ người nhà sẽ lo lắng cho tớ.”

Trong lòng, thật ra Cố Duyên vẫn hơi nhớ anh một chút, đặc biệt là sau khi trải qua cảnh tượng ngày hôm nay, trên người Phong Tùy có tỏa ra cảm giác an toàn, là điều lúc này đáy lòng cô cảm động nhất.

“Anh ấy cũng không nói không đến mà.” Dương Xinh Xinh lôi kéo cánh tay của cô không cho cô đi.

Đang lúc hai người lôi kéo nhau, đột nhiên ở cửa có hai người đàn ông mặc đồ cảnh sát tới, hai người đồng thời giơ thẻ công tác ra với Cố Duyên rồi nói ngay vào chuyện chính: “Xin hỏi vị nào là Dương Xinh Xinh?”

“Là... tôi.” Dương Xinh Xinh giơ một tay, liếc mắt nhìn Cố Duyên, trong lòng đồng thời hiện lên một dự cảm không tốt. Dính phải cảnh sát... Ngoại trừ chuyện buổi sáng ra thì còn có chuyện gì nữa?

“Vậy xin hỏi Cố Duyên ở đây không?”

Cố Duyên ngạc nhiên sợ hãi, run run vài giây mới mở miệng: “Tôi là Cố Duyên, xin hỏi có chuyện gì không?”

“Mời hai vị theo chúng tôi đến cục cảnh sát một chuyến.” Anh cảnh sát không nói nhiều lời, áp giải hai người tới xe cảnh sát dừng ở cửa.

Hai người dùng dằng theo bản năng, phản kháng lại khiến anh cảnh sát càng thêm dùng sức áp giải, Cố Duyên thậm chí bị đẩy suýt nữa ngã xuống đất. Dương Xinh Xinh thấy cô khó chịu, kêu lên với cảnh sát: “Này! Cố Duyên là phụ nữ có thai đó, các người nhẹ nhàng chút cho tôi!”

Lời của cô quả nhiên có tác dụng, anh cảnh sát nhìn vào bụng dưới nhỏ bé hơi nhô lên của Cố Duyên, buông lỏng tay ra một chút. Hai người bị kéo đến đồn cảnh sát xong thì bị nhốt vào hai phòng riêng biệt, đối mặt với cuộc thẩm vấn của anh cảnh sát, Cố Duyên thừa nhận chuyện chính mình đâm vào người thật. Khi cô nghe thấy đối phương đã bị mình đâm chết, trong lòng chợt lạnh, luống cuống.

Đụng chết người là phải đền mạng đó, tuy là không phải lỗi của cô, nhưng dù sao cũng là cô đâm chết.

Cảnh sát thẩm vấn xong, không có phán quyết gì mang tính quyết định đối với cô, chỉ để mình cô ở trong phòng thẩm vấn, sau đó không nói gì nữa, mà Cố Duyên ngẩn ngơ một lúc cũng đã hơn hai tiếng đồng hồ, ngay cả cơm tối cũng không ăn.

Đến khi cửa phòng thẩm vấn lần thứ hai mở ra thì đã là buổi tối, lần này người đi vào là Tô Uyên, Cố Duyên cứ như nhìn thấy ân nhân cứu mạng vậy, trong lòng vui lên, nghênh đón: “Tô Uyên, sao anh lại tới nơi này...?”

Tô Uyên chặn lời cô nói, đưa cô tới một phòng khác, chỉ chỉ cặp lồng đựng cơm trên mặt bàn nói: “Trước tiên ăn tối đi đã.”

Cố Duyên nhìn thoáng qua cặp lồng đựng cơm rồi lắc đầu: “Giờ tôi ăn không vào, anh mau nói cho tôi biết tiến triển đi, các người dự định xử trí tôi như thế nào?”

Tuy cô quả thực đã đói bụng, nhưng thời điểm mấu chốt này cô căn bản không có tí khẩu vị nào, căn bản ăn không vào bất kỳ thứ gì. Giờ cô chỉ muốn biết pháp luật sẽ xử cô thế nào, định để cho cô vào tù bao nhiêu năm.

Tô Uyên thở dài, nói: “Em biết về người đứng đằng sau thẩm định vụ án này là ai không?”

Người đứng đằng sau, lại còn có nhân vật như vậy tồn tại nữa ư? Cố Duyên suy nghĩ một chút, nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ là phó thị trưởng Đới?”

“Làm sao em biết?” Tô Uyên có vẻ hơi ngạc nhiên.

Cố Duyên lạnh lùng cười: “Trước khi đâm vào người ta tôi đã biết là ông ta rồi, ông ta muốn báo thù tôi thay cho con gái ông ta.”

“Nếu biết sự việc nghiêm trọng rồi, thì tốt nhất em nên có chuẩn bị tâm lý, phó thị trưởng đứng ra, đại khái em sẽ dữ nhiều lành ít đó.” Tô Uyên thấy Cố Duyên bị mình dọa cho nơm nớp, vội vàng thay đổi lời nói: “Có điều em cũng không cần quá lo lắng, tôi đã đồng ý với Phong Thanh sẽ dốc sức giúp em, thì nhất định sẽ làm được, giờ khó là khó ở chỗ khu này không do tôi quản.”

“Vậy sao anh có thể đi vào đây được?”

“Vào cũng không khó, Phong Thanh không thấy em đã sắp điên rồi, cho dù là khó cũng muốn tới mang cho em một bữa này đó.” Tô Uyên hếch cằm chỉ chỉ cặp lồng đựng cơm, cười nói: “Cho nên dù như thế nào em cũng phải ăn cơm cho tôi, mới xứng đáng với việc tôi chạy một chuyến tới đây.”

Hắn đã nói như vậy, Cố Duyên đương nhiên không thể không ăn, cô mở cặp lồng ra ăn bừa vài miếng, ngẩng đầu hỏi hắn: “Tình huống như tôi, cho dù muốn xử, cũng nhiều lắm thì phán tôi tội ngộ sát hả?”

“Ngộ sát cũng chia mức nặng nhẹ, cái này phải xem ông ta muốn làm sao.”

Cố Duyên đột nhiên nghĩ đến Dương Xinh Xinh, vội hỏi: “Vậy Xinh Xinh thì sao? Cậu ấy sẽ không sao chứ?”

“Yên tâm đi, cô ấy về nhà lâu rồi, ghi xong ghi chép liền đi, người đắc tội phó thị trưởng là em, không phải cô ấy.” Tô Uyên đứng lên, nhìn thoáng qua đồng hồ: “Được rồi, tôi không tiện ở chỗ này lâu, tự em sẽ ổn thôi, điều chỉnh tâm trạng cho tốt. Hiện tại em là phụ nữ có thai, cho dù xử cũng là chuyện của một năm sau, thời gian dài như vậy, cho dù tôi không thể giúp em lật lại bản án, Phong Thanh cũng sẽ không nhẫn nại được mà chạy đi xin người cha ruột kia của anh ta ra mặt.”

Phong Thanh, cô biết anh ấy nhất định sẽ lo lắng chết mất, nhất định sẽ nghĩ biện pháp tới cứu cô.

Cô cảm động khẽ nói: “Làm phiền anh sau khi rời khỏi đây giúp tôi nói với anh ấy, tôi rất khỏe, không cần lo lắng.”

“Được.” Tô Uyên cười, liếc nhìn cô: “Duyên Duyên, tôi cũng rất quan tâm em, hơn nữa quan tâm không hề ít hơn Phong Thanh, lẽ nào em không có gì muốn nói với tôi à?”

“Ngoại trừ cảm ơn, cũng không biết nên nói gì khác, điều anh muốn nghe tôi có thể nói một trăm lần.”

Cô đương nhiên biết Tô Uyên cũng quan tâm cô, từ trước khi cô còn yêu đương với Phong Thanh hắn vẫn rất quan tâm cô, rất thích cô, nếu như không có Phong Thanh, trước đây có khi cô sẽ thực sự bị hắn theo đuổi mà chạy mất, duyên phận trêu người thật!

“Vậy còn chẳng bằng một câu “em yêu anh chết mất” để làm cho người ta phấn chấn hơn.” Tô Uyên cố ý tỏ vẻ thất vọng. Có điều hắn đã quen bị Cố Duyên làm tổn thương, rất nhanh lại thờ ơ cười: “Đùa với em thôi, được rồi, buổi tối có thể em phải chịu thiệt thòi ở lại trại tạm giam một đêm, tôi sẽ sai người chăm sóc em một chút.”

Cố Duyên chưa từng ở chốn này, trong lòng vẫn rất sợ, nhưng vì để cho Tô Uyên yên tâm, cô cố ý thể hiện là không quan tâm mà cười với hắn, nói: “Không sao, tôi ngủ được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau