CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Hít khí trời thôi

“Thay tôi cảm ơn anh Phong, à nhờ anh nhắn với anh ấy là khi nào rảnh thì ghé qua đây chơi, và cứ yên tâm để Duyên Duyên ở đây với chúng tôi.” Dương Xinh Xinh vui vẻ đến mức không thể đứng yên ở một chỗ.

A Kim làm xong việc được giao thì ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, Dương Xinh Xinh thấy vậy thì vội vàng nói: “Duyên Duyên còn đang ngủ, nếu không để tôi gọi cô ấy xuống.”

“Không cần, anh Phong bảo tôi để ý xem hai ngày này cô Cố có ngủ ngon hay không, nếu giờ mà cô ấy còn đang ngủ thì coi như là không có vấn đề gì, tôi cũng có thể trở về báo cáo với anh Phong.” A Kim chỉ về phía cổng: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép về trước.”

“Vậy anh đi thong thả.” Dương Xinh Xinh đi theo sau anh ta, dáng vẻ của cô còn cung kính hơn là đang tiễn nguyên thủ quốc gia ra về.

A Kim đi, Dương Xinh Xinh lại bắt đầu đi dạo trong sân để ngắm nghía chiếc xe mới tinh của cô, từ đầu xe đến cuối xe, từ trong ra ngoài, thích đến mức liên tục khen ngợi, không thể không thừa nhận lần này cô kiếm lớn rồi.

Cuối cùng thì Dương Sương Sương cũng trở về với thực tế, cô lôi kéo tay của Dương Xinh Xinh, lo lắng hỏi: “Xinh Xinh, sao em có thể nhận những món đồ đắt tiền như vậy chứ, những thứ này không thể nhận được, em mau trả cho người ta đi.”

“Vớ vẩn, em sống hơn hai mươi năm rồi mới phất được lên, sao có thể nói trả là trả được chứ? Hơn nữa em cũng không lấy không của ai, chị không hiểu ý của người ta sao, nếu như Duyên Duyên có mệnh hệ gì thì em sẽ phải gánh đủ.” Dương Xinh Xinh tức giận lườm chị của mình một cái.

“Cho dù như vậy thì em cũng không thể đòi nhiều thứ như thế, nhiều lắm là đòi anh ta mấy trăm triệu là được rồi.”

“Mấy trăm triệu? Chỉ sợ nếu là như vậy thì Phong Tùy cũng sẽ cảm thấy mất mặt.”

Hai chị em cứ tiếp tục cãi nhau, không có ai để ý đến Cố Duyên ở phía sau hai người, đợi đến khi cả Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh tức đến mức muốn trở về phòng thì mới nhìn thấy Cố Duyên đã đứng sau lưng họ từ lúc nào.

“Duyên Duyên.” Dương Sương Sương thấy khoé mắt của Cố Duyên đỏ hoe thì có hơi luống cuống: “Cậu dậy rồi à?”

Dương Xinh Xinh nghe thấy Dương Sương Sương nói vậy thì cũng quay lại, khi thấy Cố Duyên còn đang mặc đồ ngủ thì lập tức thốt lên: “Ôi chao ơi, tổ tông của tôi ơi, sao cậu ra ngoài mà không mặc áo khoác vậy, nhanh vào trong nhà đi, đừng để bị cảm.”

Cô vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác trên người mình ra rồi khoác lên người Cố Duyên, sau đó bảo cô ấy vào trong nhà.

Dương Sương Sương thắy sắc mặt của Cố Duyên là lạ thì không ngừng nhắy mắt với Dương Xinh Xinh.

Xinh Xinh cuối cùng cũng nhận ra Cố Duyên không giống như bình thường, còn cho rằng cô ấy vì sự tham lam của mình mà tức đến phát khóc, vì vậy ngượng ngùng nói: “Duyên Duyên, có phải là cậu giận tớ không? Tớ…”

Cố Duyên nhanh chóng chớp mắt hai cái, sau đó lắc đầu và miễn cưỡng cười vui: “Sao có thể như thể như thế được chứ? Xe rất đẹp.”

Cô nói xong thì xoay người vào nhà, có ý muốn lảng tránh ánh mắt của hai chị em kia.

Tức giận? Sao cô có thể tức giận được? Việc Phong Tùy tặng xe và nhà cho Xinh Xinh thì có liên quan gì đến cô? Dù sao cũng không phải do cô bỏ tiền, hơn nữa anh ta có nhiều tiền như vậy thì chi ra một chút cũng không có gì đáng trách cả, cô cầu còn không được nữa ấy chứ!

Nếu để cho họ biết cô khóc là vì sự quan tâm của Phong Tùy thì cô phải làm sao? Lúc đó cô còn mặt mũi nào mà ở lại đây? Bởi vì ngay cả cô cũng cảm thấy bản thân rất trơ trẽn.

Dù sao người mà luôn nói với hai chị em nhà họ Dương rằng bản thân chán ghét và không muốn gặp mặt Dương Tùy là cô.

Nhưng mà cô không thể không thừa nhận rằng Phong Tùy rất biết cách chăm sóc cho người khác, đặc biệt là khi cô nghe A Kim nói Phong Tùy yêu cầu Xinh Xinh buổi tối phải ngủ cùng cô thì cô đã không cầm được nước mắt.

Một người đàn ông chu đáo như vậy tại sao lại là anh, người đàn ông thần bí, tàn nhẫn như đến từ một thế giới khác chứ? Vì sao không phải là một người đàn ông bình thường, người mà có thể cho cô một cuộc sống đơn giản và yên bình chứ?

Cố Duyên vì không muốn người nhà phải lo lắng, và cũng không muốn bị Phong Tùy quấy rầy nên cuối cùng vẫn chọn trở về nhà họ Cố.

Nếu như trở về nhà họ Cố thì cũng đồng nghĩa với việc cô phải thông báo tin mình có thai. Mới đầu cô còn nghĩ là ông nội sẽ lo lắng và bắt cô đến bệnh viện để phá thai khi biết tin cô có thai sau khi bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự.

Nào ngờ người ông lúc nào cũng lạc quan này của cô không chỉ không lo lắng mà còn cười toe toét, sau đó vẫn luôn nói bản thân sắp được lên chức cụ, sắp có chắt trai rồi. Ông còn nói một câu rất buồn cười là: con của Ngự Tứ sau này nhất định sẽ rất thông minh và giỏi giang!

Cố Duyên không biết phải nói gì, nếu đây là con của Ngự Tứ thì cô sẽ không giữ đến bây giờ, hoặc đã sớm đi làm trị liệu về IQ rồi. Vì đầu óc của Ngự Tứ có vấn đề, và cũng không biết nó có di truyền hay không.

Diêu Tố lại có chút lo lắng, bà chần chừ một lúc lâu mới cẩn thận lên tiếng: “Nếu như bây giờ con đã không còn quan hệ nào với nhà họ Ngự nữa thì mau đi phá thai đi, nhỡ đâu lại sinh ra một đứa bé bị thiểu năng thì không phải là làm khổ đứa bé sao.”

“Không được phép phá thai.” Ông cụ Cố vội nói: “Theo như ông biết thì Ngự Tứ bị thiểu năng là phải đến sau này mới bị, nên không có quan hệ gì với việc di truyền cả.”

“Hay là chúng ta nghe ý kiến của Duyên Duyên xem sao.” Phong Thanh, người mà vẫn luôn giữ im lặng kể từ khi Cố Duyên thông báo tin mang thai cuối cùng cũng lên tiếng.

Cố Duyên ngẩng đầu, cô nhìn thấy sự u buồn trong đôi mắt anh, có phải là sau khi anh nghe tin cô có thai thì cũng ghen tị đến phát điên, đau lòng đến mức không thể hô hấp như khi cô nghe tin anh kết hôn không? Chắc không đâu, anh đã từng nói rất rõ ràng là anh không còn yêu cô, nếu không yêu thì sẽ không đau lòng, sẽ không khổ sở, cho dù là cô có ly hôn hay mang thai…

“Cháu sẽ giữ đứa bé này lại.” Cô cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói. Đứa bé này không phải là của Ngự Tứ, nên cô cũng không cần phải lo đến chuyện trí lực của nó có vấn đề, trái lại cô còn rất tự tin vào trí thông minh của em bé. Nếu như nó được một nửa của Phong Tùy thì cũng gần như là thần đồng rồi.

“Duyên Duyên, con còn phải lập gia đình, còn phải bắt đầu một cuộc sống mới nữa chứ.” Diêu Tố cầm lấy tay cô.

Cố Duyên nở một nụ cười tự giễu: “Con lập gia đình một lần là đủ rồi, con không muốn lấy người khác và cũng không cần phải làm như thế.”

“Con nói vớ vẩn gì vậy? Phải có đàn ông bên cạnh thì phụ nữ mới có thể sống tốt được, giống như người đàn ông không thể thiếu phụ nữ vậy, huống hồ con còn có một đứa con, chắc lẽ con muốn hít khí trời mà sống sao?” Diêu Tố giống như một bà mẹ bình thường đang lo lắng cho hôn nhân của con cái, bà ấy nghĩ một chút rồi mới nói tiếp: “Duyên Duyên, con cũng đừng nản lòng, mọi việc cứ từ từ, mẹ nhất định sẽ tìm cho con một người đàn ông tốt.”

Đây chính là xem mắt trong truyền thuyết sao? Cố Duyên thực sự không thể tiếp thu được việc này, nhưng mà cô cũng không thể vứt bỏ tâm ý của mẹ, nên cô chỉ có thể im lặng.

Tô Điền vẫn đang cúi đầu ăn cơm cũng ngẩng đầu lên nói: “Duyên Duyên, em cũng nhanh tìm một người đàn ông khác mà gả đi thôi, nếu em không chịu lấy chồng thì mọi người trong nhà mình đều không thể yên tâm.”

Mọi người trong nhà mình…

Cố Duyên nhìn cô ta và cũng cảm nhận được địch ý ở trong mắt của đối phương, đúng vậy, cô một ngày chưa lấy chồng thì sẽ có người không thể yên tâm. Nhưng người này không phải là cả nhà họ Cố mà chỉ là một mình Tô Điền mà thôi.

“Vừa hay chị có một người bạn mới du học từ nước Anh về, con người rất tốt, chị có thể giới thiệu để hai người làm quen.” Tô Điền nói.

Phong Thanh nhíu mày, sau đó quay sang nhìn cô ta: “Người bạn học kia của em đã từng có một đời vợ, và cũng có con riêng nữa.”

“Từng ly dị và có con riêng thì sao chứ? Không phải là Duyên Duyên cũng đã ly dị và có con riêng sao? Dù gì người ta cũng là nghiên cứu sinh, có công tác ổn định, thu nhập khá, chính là có hơi lùn một chút thôi.”

Cố Duyên cảm thấy cay đắng, đây chính là giá trị con người cô lúc này, cho dù là chọn một người đã từng li dị và có con riêng thì cũng là trèo cao. Vậy mà trước đây cô còn từng hy vọng Phong Thanh sẽ về bên cô, nhưng như cô bây giờ, thì sao có thể xứng đáng với một người lịch lãm, cao quý như Phong Thanh chứ!

Sao này cô không dám, và cũng không thể mơ mộng như vậy nữa!

“Nếu như có con rồi thì thôi đi.” Ông Cố lên tiếng phản đối.

“Có con hay không cũng không quan trọng, quan trọng là người chồng đối tốt với mình là được, cha xem, lần trươc em ấy gả cho nhà giàu, cuối cùng thì còn chưa đến ba tháng đã bị đuổi ra khỏi nhà? Gả cho người không môn đăng hộ đối cũng không đáng tin đâu ạ!” Những câu này của Tô Điền tuy có gai nhưng cũng có lý.

Ông cụ Cố không nói gì cả, chỉ tập trung ăn cơm, thỉnh thoảng lại nở một nụ cười khó hiểu.

Ông Cố và bà Cố cũng không tiếp tục phản đối, hiển nhiên là đồng ý với quan điểm của Tô Điền.
Phong Thanh nghiêm mặt, sau đó anh ấy ném cho Tô Điền một câu: “Em không phải quan tâm đến chuyện của Duyên Duyên, em ấy có chủ kiến của mình.”

Như thế, Tô Điền lại càng đố kỵ và hận Cố Duyên.

Kể từ khi biết tin Cố Duyên mang thai thì ông cụ Cố vẫn luôn dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị thức ăn dinh dưỡng cho cô, giống như là muốn chăm cho chắt trai của ông cụ trở thành một đứa bé trắng trẻo mập mạp, làm cho Cố Duyên giờ cứ nhìn thấy canh bổ là cảm thấy buồn nôn.

Đám cưới của Phong Thanh và Tô Điền sắp diễn ra rồi nên Diêu Tố trang trí lại nhà cửa, làm cho trong nhà đâu đâu cũng có không khí vui mừng, Cố Duyên không có gì làm nên cũng Diêu Tố cắt hoa trang trí trên cầu thang.

Mỗi đường kéo cắt xuống, nhưng không phải cắt trên giấy mà cắt ở trong tim cô, vô cùng đau đớn.

Cô đột nhiên nhận ra việc dọn về nhà họ Cố là một sự lựa chọn sai lầm, sao cô lại dọn về đấy chứ? Dù sao nơi đây cũng là chứng nhân cho tình yêu của Phong Thanh và Tô Điền mà!

Hôm nay ông cụ Cố bảo Phong Thanh đón Tô Điền đến nhà ăn cơm, khi hai người trở về thì còn có Tô Uyên theo sau nữa.

Tô Uơng vừa bước vào nhà đã nói với Cố Duyên: “Duyên Duyên, nghe nói em sắp làm mẹ, chúc mừng nha.”

Phong Thanh thúc cùi chỏ của mình vào sườn của Tô Uyên, khiến cho anh ta đau đến nhe răng, cuồi cùng thì Tô Uyên chỉ có thể hậm hực ngồi xuống vị trí đối diện với Cố Duyên, sau đó cùng cô cắt giấy.

Vì để cho Phong Thanh không để ý đến mình nữa nên Cố Duyên cố gắng vắt hết óc tìm chuyện để nói với Tô Uyên. Cô nhớ đến vụ án của Phong Tùy, nên giả vờ như bản thân vô tình nhắc đến: “Vụ án ám sát giám đốc Chu đang điều tra đến đâu rồi?”

Đây là cô đang quan tâm đến Phong Tùy sao? Cố Duyên rất muốn nói với bản thân là không phải, nhưng nếu như cô không quan tâm đến anh thì tại sao lại hỏi như vậy? Tại sao lại để ý xem anh có thể bị bắt hay không?

Tô Uơng nghe thấy cô hỏi như vậy thì có hơi ngạc nhiên, anh ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt thì nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như muốn thăm dò điều gì, Cố Duyên bị anh ấy nhìn như thế thì cảm thấy luống cuống, chột dạ và lo lắng.

“Hình như em rất hứng thú với vụ án này?” Tô Uyên cười nói.

Cố Duyên giật mình, trong lòng đang nghĩ bản thân cô không nên tò mò và cũng không nên lắm mồm. Cô tiếp tục giữ vững dáng vẻ bình tĩnh rồi nói: “Đương nhiên là tôi cảm thấy hứng thú rồi, dù sao người chết cũng là sếp lớn của tập đoàn nhà họ Ngự chúng tôi mà.”

“Chỉ là vì thế?”

“Nếu không anh cho rằng là như thế nào?” Cố Duyên nhướn mày hỏi ngược lại.

Tô Uơng im lặng, giống như anh ấy đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó đứng dậy nói với cô: “Duyên Duyên, tôi có chuyện muốn nói với em, chúng ta lên phòng của em để nói chuyện được không.”

Có chuyện muốn nói với cô? Sao không thể nói trong phòng khách chứ? Cố Duyên cảm thấy nghi ngờ, nhưng cô vẫn gật đầu rồi dẫn Tô Uyên lên trên tầng trên.

Tô Uơng tiện tay đóng cửa lại, bây giờ trong phòng chỉ có hai người, làm cho bầu không khí có phần căng thẳng. Tô Uơng lấy hai tờ báo ở trong túi của mình, sau đó xoay ngược lại rồi để lên trên bàn, ý bảo Cố Duyên lại gần để nhìn.

Cố Duyên lại gần nhìn hai tờ báo này thì thấy một tờ đăng tin giám đốc Chu bị giết, còn một tờ thì đăng hình cô bị Phong Tùy cưỡng hôn ở trước cổng nhà họ Ngự. Nhưng mà bức ảnh đó không chụp rõ mặt của Phong Tùy, cũng không chụp rõ thân hình của anh, mà chỉ có thể thấy được đó là một người đàn ông, cô và một người đàn ông.

Trái tim của Cố Duyên lại trở nên căng thẳng, Tô Uyên đưa hai tờ báo này cho cô là có ý gì? Anh ta đang nghi ngờ điều gì?

“Tôi nghi ngờ hai người đàn ông này là một.” Cuối cùng thì Tô Uyên cũng nói ra những nghi ngờ ở trong lòng.

Cố Duyên thốt lên: “Làm sao có thể như vậy được?”

“Em không nhận ra ai sao.” Tô Uyên đẩy tờ báo về phía cô: “Nhìn kỹ một chút.”

Cố Duyên nhìn đi nhìn lại nhưng vẫn lắc đầu, tỏ ý bản thân cô vẫn không nhận ra. Tô Uyên thấy vậy thì chỉ vào ngón tay của Phong Tùy: “Cái này.”

Cố Duyên cuối cùng cũng hiểu được, thì ra là Tô Uyên nhận ra chiếc nhẫn trên ngón áp út nên mới biết đó là Phong Tùy, lúc trước cô nhận ra sát thủ ở trong bức ảnh lả Phong Tùy cũng đều dựa vào chiếc nhẫn đó. Tuy hai tấm hình này không chụp rõ mặt nhưng có thể loáng thoáng thấy được chiếc nhẫn, và cũng thấy được kiểu dáng và chạm khắc của hai chiếc nhẫn giống hệt nhau!

Tô Uơng nhìn cô chằm chằm: “Duyên Duyên, em chỉ cần nói cho tôi biết mối quan hệ thực sự giữa em và người đàn ông này, còn những việc khác thì tôi sẽ không làm khó em.”

Quả nhiên là có liên quan đến vụ án.

Chương 52: Có ảnh làm bằng chứng

Cố Duyên cảm thấy hoảng sợ, trong thời gian ngắn cô cũng không biết nên trả lời như thế nào để Tô Uyên không nghi ngờ. Bởi vì im lặng có nghĩa là thừa nhận nên Cố Duyên nhanh chóng suy nghĩ rồi lập tức trả lời: “Tô Uyên, đến Phong Thanh cũng không tin tôi là người có lối sống phóng khoáng như thế, thì sao anh lại tin tưởng như vậy? Anh tin là tôi có quan hệ mờ ám với người đàn ông này sao?”

“Duyên Duyên à, lúc mới đọc bài báo này thì tôi cũng có chút nghi ngờ, nhưng mà có bức ảnh này làm vật chứng mà, không phải sao?”

“Được rồi, thật ra tôi cũng không biết người đàn ông này là ai, hôm đó tôi đã uống rất nhiều, nên đứng trước cửa quán bar để bắt taxi, sau đó không biết tại sao lại mơ hồ leo lên xe của anh ta. Mới đầu anh ta muốn dẫn tôi đến khách sạn để thuê phòng, nhưng tôi sống chết cũng không chịu, cuối cùng anh ta không thể làm gì nên chở tôi về nhà. Chỉ có như vậy thôi, còn việc anh ta và kẻ ám sát giám đốc Chu có phải là một người không thì tôi không rõ lắm.”

Phong Tùy, anh cũng đừng trách tôi nói anh đáng khinh như vậy, bởi vì anh chính là một tên khốn! Cố Duyên nói thầm ở trong lòng.

Khi Cố Duyên nói ra những lời này thì ánh mắt vẫn luôn nhìn xuống, bởi vì cô sợ Tô Uyên nhận ra cô đang nói dối.

“Thật không? Em không bịa chuyện chứ?” Tô Uyên nhướn mày, cẩn thận quan sát cô.

“Không có, chỉ có mỗi lần đó, sau này tôi cũng không gặp lại anh ta.” Bàn tay của Cố Duyên giơ tay lên xoa bụng trong vô thức, thầm nghĩ rằng không ngờ khả năng nói dối của cô cũng rất cao. Rõ ràng là trong bụng cô còn đang có đứa con của người ta mà lại có thể nói câu "chỉ có một lần đó", chẳng lẽ ở nhà họ Ngự lâu như vậy nên cô cũng trở thành kẻ mưu ma chước quỷ sao?

Cô không ngừng an ủi bản thân: Lời nói dối này là bất đắc dĩ, bất đắc dĩ…

Khuôn mặt của Tô Uyên hiện lên vẻ không tin, nhưng lại không thể chỉ ra sai ở đâu, vì thế anh ta chỉ có thể cười cười nói: “Tốt nhất là như vậy, tôi cũng không muốn em có bất kỳ quan hệ gì với người đàn ông này, dù sao hắn ta cũng là một tên tội phạm đáng chết.”

Tên tội phạm đáng chết! Đúng là một cái tội danh to tát!

Cố Duyên không nhịn được nữa mà bắt đầu cảm thấy sốt ruột, trong lòng cô cũng đang vô cùng coi thường bản thân, rõ ràng là lúc nào cũng nói chán ghét anh, cả đời cũng không muốn nhìn thấy anh. Nhưng khi nghe thấy tin anh gặp nguy hiểm thì lại sẽ lo lắng, sẽ sợ hãi.

“Vụ án vẫn chưa có tiến triển nào sao?” Cô cẩn thận hỏi.

Tô Uơng thở dài, sau đó đi ra ban công và nhìn ra bên ngoài: “Hành tung của người này rất bí ẩn, không hề để lại bất kỳ manh mối nào, nhưng mà nhóm của tôi đã được bổ sung thêm cảnh sát, nên tôi tin là sẽ sớm bắt được hắn thôi.”

“À.” Cảnh Duyệt nhỏ giọng ứng một tiếng, sau đó không lên tiếng nữa.

Cố Duyên cũng không hiểu tại sao Diêu Tố lại gấp gáp muốn gả cô đi như vậy.

Lúc trước khi bà ấy giúp ông nội khuyên cô gả vào nhà họ Ngự thì cô có thể hiểu là vì Diêu Tố tham tiền. Nhưng điều kiện của người bạn mà Tô Điền giới thiệu cũng không giàu có gì, theo lý thuyết thì bà ấy sẽ không kiếm được bao nhiêu, nhưng mà bà ấy lại vẫn tích cực như vậy, bận rộn chuẩn bị hết mọi thứ cho cô.

Diêu Tố còn giúp cô mua cả quần áo để mặc đi xem mắt, sau đó còn thay cô là quần áo và không ngừng khuyên bảo: “Duyên Duyên à, con phải tin mẹ, người phụ nữ không thể không có một người đàn ông ở bên cạnh làm bạn, con xem, mẹ đợi nhiều năm như vậy nhưng cuối cùng cũng phải tìm một người đàn ông. Hơn nữa cuộc sống bây giờ cũng không kém, tuy người này không kiếm được nhiều tiền nhưng lại đối tốt với mẹ, và mẹ cũng rất hài lòng với cuộc sống bây giờ.”

Từ sau khi Diêu Tố nói đến việc xem mắt trong bữa ăn hôm nọ thì Cố Duyên vẫn luôn tỏ thái độ phản đối, đến tận bây giờ cũng không chịu khuất phục. Cô vẫn ngồi yên một chỗ, mặc kệ Diêu Tố cứ liên tục là quần áo chuẩn bị cho buổi đi xem mắt của cô.

Cô nghe thấy Diệu Tố nói vậy thì ngẩng đầu lên nhìn bà ấy: “Mẹ, có phải mẹ rất yêu Phong Hách không?”

Diêu Tố không ngờ là cô sẽ hỏi như vậy, nên hơi ngẩn ra, sau đó lập tức mỉm cười rồi lắc đầu: “Rất yêu, rất yêu, nhưng mà đến giờ mẹ cũng không biết là trước đây mẹ yêu ông ấy hay là yêu tiền của ông ấy nữa.”

Xem đi, bà ấy căn bản cũng không yêu Phong Hách cho nên mới có thể buông tay, mới có thể không tiếp tục chờ đợi nữa và đi tìm một người đàn ông khác để kết hôn. Nhưng cô có thể sao? Cô có thể quên Phong Thanh, sau đó gả cho một người đàn ông bình thường và sống một cuộc đời bình thường sao?

Từ trước đến nay cô chỉ yêu một mình Phong Thanh, có lẽ đó cũng là lý do cho việc cô không buông bỏ được!

Diêu Tố rũ mắt, hàng lông mi che đi cảm xúc nơi đáy mắt của bà, tạo cho người khác một cảm giác u buồn. Bà ấy là một người phụ nữ xinh đẹp, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cao gầy, vòng nào ra vòng nấy, cho nên mới có thể sinh ra một đứa con đẹp trai như Phong Thanh.

Bà hít một hơi thật sâu rồi quay sang nói với Cố Duyên: “Được rồi, con mau đứng dậy thay quần áo đi, nếu không sợ người ta phải đợi lâu rồi.”

Cố Duyên vừa định nói là không đi thì ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói của Phong Thanh: “Mẹ, nếu Duyên Duyên không muốn đi thì mẹ cũng đừng ép em ấy.”

Anh đi đến bên giường, một tay đút trong túi quần, ánh mắt hướng về phía Cố Duyên.

Diêu Tố tức giận trừng anh ấy một cái, sau đó lên tiếng cảnh cáo: “Đây không gọi là ép, không phải là chúng ta đã hẹn xong hết rồi sao.”
“Nhưng Duyên Duyên chưa từng nói là muốn tìm bạn trai.”

“Vậy nếu cả đời này Duyên Duyên cũng không muốn tìm thì sao? Chẳng lẽ cả đời sẽ không lấy chồng?”

“Cả đời không lấy chồng thì sao chứ? Chẳng lẽ nhà họ Cố lại không nuôi nổi sao.”

“Người lớn trong nhà cũng sẽ có ngày ra đi, đến lúc đó con nuôi nó sao? Con có thể làm được sao?”

Những lời này của Diêu Tố làm cho Phong Thanh từ buồn bực chuyển sang im lặng, không trả lời được.

Cả căn phòng đều trở nên yên lặng, bầu không khí cũng trở nên đè nén, Phong Thanh thì im lặng không nói, còn khóe mắt của Diêu Tố cũng đỏ hoe.

Bầu không khí đè nén lúc này làm cho Cố Duyên không thể không lên tiếng, cô nhỏ giọng nói: “Me, con sẽ đi với mẹ.”

Xem mắt từng là kiểu yêu đương mà cô chán ghét nhất, cô cũng từng cho rằng là mình sẽ không bao giờ dính vào loại chuyện này, nhưng mà ngày hôm nay nó lại rơi xuống đầu của cô, đúng là đáng châm chọc mà!

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt đau lòng và bất lực của Phong Thanh, có lẽ bên trong còn mang theo một tia xấu hổ và thất vọng.

Đúng vậy, trước đây ở trong mắt anh thì cô là một người con gái trong sáng, đáng yêu, còn bây giờ thì từ vợ của một kẻ ngốc đến người phụ nữ bị nhà chồng ruồng bỏ, có lẽ còn là một người phụ nữ không biết xấu hổ khi vác bụng bầu đi xem mắt, đi lấy lòng một người đàn ông đã từng ly hôn và có con riêng.

Nắm đấm của Cố Duyên siết chặt lại, móng tay bấm vào trong thịt, đau đến chết lặng.

Cuối cùng thì Phong Thanh cảm thấy bản thân không thể ở lại đây nữa, anh xoay người đi ra khỏi phòng ngủ. Nắm đấm của anh còn siết chặt hơn của Cố Duyên, lòng bàn tay của anh thậm chí còn đang rỉ máu, trái tim anh còn đau hơn Cố Duyên nhiều!

Diêu Tố nhìn theo bóng lưng của anh điên cuồng mà gào lên: “Phong Thanh! Nếu con còn như thế nữa thì mọi người không còn cách nào có thể sống được!”

Bóng lưng của Phong Thanh cứng đờ, sau đó nhanh chóng biết mất sau cánh cửa.

Diêu Tố tát một cái lên mặt của mình, sau đó bắt đầu khóc lóc nỉ non: “Đều là lỗi của mẹ cả! Là mẹ không tốt, nhưng mà cho dù mẹ có không tốt thì những gì mẹ làm cũng là vì con! Đứa con trai không có lương tâm như con hận mẹ cả đời đi, hận chết mẹ đi!”

Cố Duyên chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Diêu Tố, trong mắt cô thì Diêu Tố là một người phụ nữ thích tham những món lời nhỏ, nhưng lương thiện, chỉ là một người dân bình thường không có lo lắng gì, vì Phong Thanh rời khỏi nơi này ba năm, hai mẹ con cô không có cơ hội nói chuyện nên có hơi xa cách, nhưng cũng không rõ là vì Cố Duyên cố ý xa cách hay là còn vì nguyên nhân nào nữa.
Cố Duyên sợ đến mức nước mắt rơi như mưa, khi cô thấy bà ấy lại định tát mình thì vội vã đứng dậy, nắm lấy bàn tay của bà rồi khóc nức nở: “Mẹ, mẹ đừng làm như vậy, con nghe lời mẹ, con sẽ đi, giờ mẹ nói gì con cũng nghe theo.”

Cho dù Cố Duyên có ngốc thì cô cũng nghe được sự lo lắng trong giọng nói của Diêu Tố, bà ấy lo lắng cô sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm của Phong Thanh vào Tô Điền, sợ đám cưới của bọn họ sẽ xảy ra chuyện, cả bà ấy và Phong Thanh đều rất thích Tô Điền.

Vì sao mọi người đều thích Tô Điền? Vì sao vậy chứ!

Diêu Tố nắm lấy tay cô, khóc nói: “Duyên Duyên, mẹ cũng không muốn ép con, mẹ cũng không nỡ, cũng sợ con gả đi nhưng không được hạnh phúc... nhưng mà mẹ không còn cách nào nữa. Không sao đâu, nếu con cảm thấy không thích hợp thì có thể không chọn cậu ta, mẹ sẽ chọn những người khác cho con, sẽ chọn cho đến khi con cảm thấy thích mới thôi, có được hay không?”

“Được.” Cố Duyên gật đầu, cố gắng không cho nước mắt chảy xuống.

Gặp được một người đàn ông mà cô thích, có dễ như vậy sao?

Tuy trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng cô vẫn không thể trơ mắt nhìn Diêu Tố liên tục tát vào mặt bà ấy như thế được. Cố Duyên đúng giờ xuất hiện ở một nhà hàng đồ tây cao cấp, sao đó cả người cảm thấy không được tự nhiên khi Diêu Tố và Tô Điền thay phiên nhau tâng bốc cô.

Người đàn ông ngồi ở đối diện không cao, không đẹp trai, là loại đàn ông khi đi vào những nơi đông người thì sẽ không tìm được. Khi Diêu Tố không ngừng khen cô thì anh ta cũng chỉ mỉm cười và gật đầu, có thể thấy được là anh ta cũng khá hài lòng với Cố Duyên.

Cố Duyên lại không hề có chút xíu cảm xúc nào với anh ta cả, nhưng vì nể mặt Diêu Tố nên cô vẫn cố gắng mỉm cười.

“Duyên Duyên, Hà Phi là một người nổi tiếng ở trong trường của bọn chị, cậu ấy rất biết cách chăm sóc người khác, nếu em không tin thì có thể hỏi Phong Thanh.” Tô Điền híp mắt cười nói, sau đó quay sang nói với người đàn ông tên Hà Phi kia: “Hà Phi, Duyên Duyên rất ngoan ngoãn, em ấy hầu như chưa từng đến quán bar hay quán karaoke, cũng rất sạch sẽ, sau này khi cậu đi làm về sẽ không lo không có người nấu cơm rồi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, Duyên Duyên nhà chúng tôi nấu cơm cũng rất được, là mẫu phụ nữ đảm đang tháo vát điển hình.”

Hà Phi cười cười: “Nếu mà đúng như vậy thì cô Cố đúng là rất ưu tú, cháu cũng cảm thấy phụ nữ nên như vậy, biết cách quản lý gia đình, biết cách sống, nếu như chúng cháu ở bên nhau thì cháu tin cả hai sẽ rất hạnh phúc.”

Một người phụ nữ biết cách quản lý gia đình, biết cách sống đúng là rất tốt, ngoài mấy người đàn ông có tiền sẵn sàng cưới một bình hoa thì không người đàn ông bình thường nào lại không ưu thích mẫu phụ nữ như vậy? Ngay cả Cố Duyên cũng không tin bản thân mình là một người như vậy.

“Anh Phi, không biết là Tô Điền đã nói với anh chuyện tôi mang thai chưa.” Đây là câu đầu tiên của Cố Duyên từ khi bước chân vào nhà hàng.

Hà Phi cũng không để ý: “Không sao cả, chúng ta có thể cùng nhau chăm sóc cho đứa bé, tôi cũng rất thích trẻ con.”

Xem ra là anh ta cũng rất hài lòng về lần xem mắt này, còn Cố Duyên thì chỉ thấy bất đắc dĩ, xem ra không thể làm cho anh ta biết khó mà lui rồi.

“Ha ha, nếu hai người đều hài lòng với đối phương thì trao đổi số điện thoại để sau này tiện đường liên hệ đi thôi.” Diêu Tố lấy cùi chỏ khẽ huých vào người của Cố Duyên, sau đó đưa giấy và bút để cô viết số điện thoại của mình vào.

Cô Duyệt hơi chần chờ một lúc rồi cũng viết số điện thoại của mình vào, Diệu Tố đẩy tờ giấy đến trước mặt của Hà Phi rồi cười nói: “Đây là số điện thoại của Duyên Duyên.”

Hà Phi lấy danh thiếp của mình ra rồi đưa cho Cố Duyên, Cố Duyên cũng ngoan ngoãn nhận lấy. Khi tay cô vừa chạm vào tấm danh thiếp đã bị một bàn tay ấm áp đè lại, lực của người kia rất mạnh, khiến cho cô vô cùng đau đớn.

Cô hơi sửng sốt, cô không cần ngẩng đầu lên cũng biết đó là ai, bởi vì chiếc nhẫn trên ngón áp út đã nói cho cô biết người đến làm loạn này là người nào rồi. Ánh mắt của cô nhìn lên khuôn mặt tức giận của anh, cho dù cô đã biết đó là ai nhưng khi nhìn vào ánh mắt của anh thì cô vẫn cảm thấy cả người lạnh lẽo, sau đó nhanh chóng rời ánh mắt sang chỗ khác để trốn ánh mắt của anh.

Không chỉ có Cố Duyên sửng sốt mà những người ngồi đây cũng ngẩn người, và cùng ngẩng đầu nhìn người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất hiện.

Cho dù bên cạnh Tô Điền đã có một người đàn ông vô cùng đẹp trai thì cô ta vẫn bị dáng vẻ của người ông này hút hồn, sau đó chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh.

Diêu Tố cũng ngây người, bà ấy nhìn Phong Tùy, ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không thể nói thành lời.

Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác thì Phong Tùy lại làm ra hành động còn gây chấn động mạnh hơn. Anh giữ chặt lấy cánh tay của Cố Duyên, nhân lúc cô chưa phản ứng kịp thì kéo cô vào trong lồng ngực của mình rồi cúi đầu, sau đó đôi môi ấp áp của anh hôn lên môi cô một nụ hôn thật sâu.

Dưới ánh mắt của bao nhiêu người mà anh ta cũng dám làm vậy sao!

Chương 53: Đi xem mắt thì sao chứ_

Lần này thì không chỉ những người ngồi cũng bàn với cô ngơ ngác mà những người khách ở xung quanh cũng ngây dại, nếu như nói Phong Tùy là cảnh đẹp thì nụ hôn này chính là thứ tô điểm cho cảnh đẹp đó.

Tất cả mọi chuyện đều diễn ra một cách đột ngọt, Cố Duyên mở to hai mắt nhìn về phía khuôn mặt đẹp trai kia, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì Phong Tùy đã buông cô ra, nhưng cánh tay của anh vẫn ôm chặt lấy eo của cô, xem ra anh cũng không có ý muốn buông tay.

“Mẹ, con là bạn trai của Duyên Duyên, lần đầu gặp gỡ mong sẽ được mẹ chỉ dạy.” Phong Tùy nhìn Diêu Tố, sau đó vươn tay ra trước mặt bà.

Bạn trai? Anh ta lại dám chạy đến trước mặt người nhà của cô giả mạo là bạn trai của cô? Rốt cuộc là người đàn ông này muốn làm cái gì?

Diêu Tố giơ tay ra bắt tay với anh trong vô thức, khó khăn lắm bà mới nói được một câu: “Cậu... nói cái gì? Cậu là... bạn trai của Duyên Duyên sao?”

Bà chưa từng gặp hay nghe ai nói đến người đàn ông này, vậy mà anh ta không chỉ hôn Cố Duyên, còn tự nhận là bạn trai của Duyên Duyên, lại còn gọi bà là ‘mẹ’? Tình cảnh lúc này không biết đã làm cho bao nhiêu người sợ hãi, và nghi ngờ!

Diêu Tố nhìn về phía Cố Duyên, ánh mắt như muốn hỏi xem điều này có đúng không.

Cố Duyên cũng vì sự xuất hiện của Phong Tùy mà trở tay không kịp, khi cô đang hốt hoảng lại bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Diêu Tố thì nhất thời không biết nên nói như thế nào cho phải, phải nói thế nào để cho mọi người không quá khiếp sợ.

Cô nhìn Phong Tùy, lại nhìn Tô Điền, sau đó nhớ đến Tô Uyên, nhớ đến việc anh ấy muốn đẩy Phong Tùy vào chỗ chết. Tuy lúc này cô rất muốn thoát khỏi Hà Phi, cho dù nằm mơ thì cô cũng mong có một vị hoàng tử cưỡi ngựa trắng đến mang cô đi. Nhưng nếu đó là Phong Tùy thì cô tình nguyện không cần!

Người đàn ông không biết sống chết này, chẳng lẽ anh ta không biết bản thân đã trở thành đối tượng truy nã từ lâu rồi sao? Giờ lại còn dám đi đến những nơi đông người như thế này nữa, đúng là ngốc muốn chết mà!

Cô mở miệng, vừa giãy giụa vừa lắc đầu: “Không phải, mẹ, con không biết anh ta, mẹ đừng có tin lời của anh ta...”

“Em yêu, không phải chúng ta đã bàn là đợi đến cuối tuần thì anh sẽ đến nhà em để cầu hôn sao? Tại sao đến giờ em vẫn còn giấu cha mẹ chuyện chúng ta yêu nhau? Như vậy đúng là không nên.” Phong Tùy cắt đứt lời nói của cô, cánh tay trên eo cô lại càng thêm chặt hơn, thế nhưng khuôn mặt của anh vẫn luôn hiện lên nụ cười lịch lãm, giống như một vị hoàng tử vậy.

Phong Tùy! Rốt cuộc là anh muốn làm lớn chuyện này đến mức nào đây! Cố Duyên tức đến mức khuôn mặt cũng tái đi rồi, sau đó hung hăng nhìn về phía anh.

Phong Tùy giống như là không nhìn thấy ngọn lửa giận dữ ở trong mắt cô vậy, anh quay sang mỉm cười với Diêu Tố: “Mẹ, mẹ cũng đừng lấy làm lạ, Duyên Duyên vốn là người da mặt mỏng, lại cứng đầu, tính tình cũng không quá tốt.”

Anh nói xong cũng không cho Cố Duyên có cơ hội cãi lại mà tiếp tục lướt mắt nhìn về phía hai ngươi còn lại: “Mẹ, mọi người cứ chơi đi, bọn con đã hẹn với một cửa hàng vàng bạc đá quý là hôm nay sẽ đến để đặt nhẫn đính hôn, cũng đã sắp đến giờ rồi, tạm biệt mọi người.”

Ngay sau đó Cố Duyên bị anh kéo đi về phía cửa nhà hàng.

Diêu Tố trừng mắt nhìn theo bóng lưng của hai người, thật lâu sau mới nói ra hai chữ: “Tạm biệt...”

“Đây là chuyện gì vậy?” Hà Phi có vẻ bất mãn, ánh mắt của anh ta nhìn về phía hai người.

Tô Điền chỉ biết cười ha ha, sau đó nó: “Ôi chao... xin lỗi, họ không nói cho mình biết là Duyên Duyên đã... có bạn trai. Mẹ, sao mẹ cũng không nói gì, hại con còn tưởng là Duyên Duyên vẫn đang độc thân chứ.” Cô ta quay sáng trách cứ Diêu Tố.

Diêu Tố cũng không biết gì: “Mẹ cũng không biết, Duyên Duyên chưa từng nói gì với mẹ cả, mẹ cũng giống các con, lần đầu tiên mới gặp anh chàng đẹp trai đó, đều do Duyên Duyên không chịu nói rõ mọi chuyện cho chúng ta biết. Ôi chao, cậu Hà, thực sự xin lỗi.”

“Đồ điên!” Hà Phi ném lại một câu rồi tức giận bỏ đi, để lại Diêu Tố vào Tô Điền ngồi nhìn nhau.

Cố Duyên bị Phong Tùy kéo ra khỏi nhà hàng, lực trên cánh tay anh càng lúc càng lớn, không còn sự dịu dàng và lịch lãm như lúc ở trong nhà hàng, mà giống như là anh muốn bóp nát cổ tay của cô vậy.

Cố Duyên vừa đi theo vừa đánh vào cánh tay đang nắm tay cô của anh, hạ giọng nói: “Anh muốn làm cái gì? Đồ tâm thần, mau buông em ra!”

Phong Tùy xoay người lại, đối mắt lạnh lùng của anh như muốn phun ra lửa vậy, anh nhìn chằm chằm về phía cô: “Buông em ra để em làm gì? Hay em định trở về tiếp tục xem mắt?”

“Em đi xem mắt thì có vấn đề gì? Mắc mớ gì đến anh? Anh dựa cái gì mà kéo em ra ngoài, anh...”

Bởi vì Cố Duyên đi rất nhanh nên suýt chút nữa đã đập đầu vào lưng anh, cô nhìn về phía Phong Tùy, không biết tại sao anh lại dừng lại, nhưng khi nhìn qua thì cô cũng đã biết được lý do, thì ra là bị một cô gái chặn đường, hơn nữa cô gái đó chính là cô Dao Trụ.

“Phong Tùy, anh…” Dao Trụ nhìn về phía Cố Duyên, muốn nói lại thôi.

Lửa giận trong đôi mắt của Phong Tùy biến mất, giọng nói cũng trở nên bình tĩnh hơn: “Không phải là anh đã bảo A Kim đến đón em sao?”
“Được rồi, em đi về trước đây.” Tuy Dao Trụ nói như vậy nhưng chân của cô ta giống như là đã mọc rễ ở chỗ này rồi vậy.

Phong Tùy dùng cánh tay còn lại để ôm lấy eo của cô ta rồi cúi xuống hôn: “Ngoan.”

Dao Trụ mỉm cười dịu dàng, sau đó đi lên chiếc Bentley ở bên cạnh.

Cố Duyên nhìn nụ hôn tạm biệt quyến luyến không rời của hai người thì tức đến mức suýt chút nữa là phun một búng máu lên mặt của Phong Tùy rồi, cái tên đàn ông chết tiệt không biết xấu hổ này! Đúng là loại đàn ông đứng núi này trông núi nọ điển hình mà, tay thì ôm người này nhưng miệng lại hôn một người khác, anh ta thực sự coi mình là thần sao?

Phong Tùy! Tốt nhất là bây giờ anh bị cảnh sát bắt đi xử bắn cho rồi!

Cố Duyên nguyền rủa thầm trong lòng mà không biết rằng bản thân đã bị anh kéo lên một chiếc xe khác, và chiếc xe cũng đang lăn bánh.

Phong Tùy tức giận nhìn cô, cô tức giận thì anh lại cảm thấy thoải mái hơn, nhưng khi nghĩ đến chuyện cô giấu anh đi xem mắt thì ngọn lửa giận khó khăn lắm mới yếu bớt đi kia lại bùng cháy, tốc độ của chiếc xe cũng tăng lên.

Mãi cho đến khi Phong Tùy đỗ xe ở trước khu chung cư Vang Nguyện, nơi mà lần trước cô từng ở qua đêm, sau đó mở cửa xe rồi kéo cô ra thì Cố Duyên mới hoàn hồn. Cô liếc mắt nhìn bốn phía, tức giận nói: “Sao anh lại kéo em đến đây?”

“Từ trước đến nay mỗi khi anh làm việc đều không bao giờ hỏi câu làm gì?” Phong Tùy kéo cô vào đại sảnh tầng một, rồi bấm thang máy lên tầng 33.

Cổ tay của cô bị anh nắm đau, nên Cố Duyên vừa cố gắng rút tay của mình ra vừa tức giận nói: “Anh dẫn em đến nhà của anh làm gì? Em lại không thể cung cấp bất kỳ loại hình phục vụ nào cho anh, anh đi tìm cô Dao Trụ của anh đi, cô ta sẽ chịu làm mọi thứ vì anh, và có thể làm mọi thứ cho anh!”

“Buổi tối anh sẽ đi tìm cô ấy, điểm này không cần em quan tâm.”

“…” Cố Duyên lại có cảm giác muốn hộc máu.

Phong Tùy mở cửa phòng rồi hất tay Cố Duyên ra, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía cô: “Cô Cố, rốt cuộc là em muốn làm gì?”

Cố Duyên cảm thấy nghi ngờ, lời này đáng lẽ phải do cô hỏi anh mới phải? Rốt cuộc là anh muốn cái gì?

“Những lời này không phải là do em hỏi anh sao? Anh dựa vào cái gì mà phá buổi xem mắt của em? Chẳng lẽ anh không biết làm như vậy là không lễ phép sao?”

“Chết tiệt! Em còn dám nói chuyện đi xem mắt với anh!” Phong Tùy từng bước lại gần, sau đó nâng cằm của cô lên rồi cúi đầu xuống hôn, hoàn toàn không cho cô có cơ hội hô hấp.
Anh phải làm gì với người phụ nữ này đề cô có thể nghe lời một chút? Chẳng lẽ cô không thể ngoan ngoãn như Dao Trụ, giống như một chú cừu con ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, chờ anh về sao?

Cố Duyên nghiêng đầu sang một bên, bắt đầu phản kháng, ngón tay cô cấu chặt vào tay anh, trong miệng cung không ngừng phát ra những tiếng ô ô, cô vội đến phát khóc. Cái tên đàn ông xấu xa nay, lúc nãy mới hôn một người phụ nữ khác, có khi son của cô ta còn dính ở trên môi anh, như vậy thì sao cô có thể không tức, có thể không giận chứ?

Nhưng mà cô càng phản kháng thì Phong Tùy lại càng tức giận, càng không cho cô có cơ hội thoát ra. Anh càng thêm ôm chặt lấy cô, nụ hôn cũng càng sâu thêm, giống như là anh muốn xả hết lửa giận ở trong lòng.

Sự mạnh mẽ của người đàn ông luôn được thể hiện trong bất kỳ lúc nào và hoàn cảnh nào. Cố Duyên đã sớm hiểu ra điều này, nhưng một người quật cường như cô thì sao có thể nghe theo lời của anh, để cho anh bắt nạt và nhất là ở mặt tình cảm!

Cuối cùng thì cô mệt đến mức không còn sức mà giãy dụa nữa, chỉ có đôi mắt mang theo lửa giận là vẫn cứ nhìn anh chằm chằm.

Anh buông cô ra nhưng vẫn ôm chặt lấy cô, sau đó thuận thế đưa cô vào gần tường, nhốt cô trong vòng tay anh: “Cô Cố, nếu em không mang thai thì anh sẽ dậy em một trận, em phải cảm ơn đứa bé trong bụng, bởi vì nó đã bảo vệ em.”

Khuôn mặt của anh chỉ cách cô có vài phân, hơi thở của anh như đang vuốt ve khuôn mặt của cô, bởi vì tức giận nên lồng ngực của anh không ngừng phập phồng, có thể thấy được là anh đang rất giận. Cố Duyên cũng tin là nếu như không có đứa bé thì người đàn ông này sẽ làm cả những chuyện khác nữa với cô như anh ta vừa nói.

Nhưng mà từ trước đến nay cô chưa từng sợ bất kỳ lời đe doạ nào, cho dù đối phương là một người tàn nhẫn như là Phong Tùy.

“Anh có thể tha thứ cho việc em không quên được Phong Thanh, bởi vì anh ta đẹp trai, anh cũng có thể tha thứ cho việc em gả cho Ngự Tứ, bởi vì nhà họ Ngự có tiền, nhưng mà em lại trao đổi số điện thoại và nói chuyện vui vẻ với gã họ Hà kia. Một người đàn ông đã từng li hôn, có con riêng và còn thấp hơn em thì có gì đáng để em thích? Hay là chỉ cần đó là đàn ông thì em đều có thể trao đổi số điện thoại? Hả?”

Một cánh tay của anh thì chống lên trên tường, còn cánh tay kia thì bóp lấy vai cô, anh càng nói thì càng bóp chặt, khiến cho cô cảm thấy đau đớn. Nhưng cố vẫn đứng im cắn răng chịu đựng.

“Nói!” Anh gầm lên, vì tức giận hai con mắt của anh chuyển sang màu đỏ.

“Anh Phong, anh có biết bản thân mình lúc này ghê tởm như thế nào không?” Một lúc sau cô mới lên tiếng, cô nhìn anh mà không hề thấy sợ hãi, sau đó cười nhạt: “Hôm nay anh đã hôn hai người phụ nữ trong vòng ba mươi phút, chẳng lẽ anh không cảm thấy xấu hổ sao? Anh phá hỏng buổi ăn cơm của em, sau đó kéo tôi đến nơi này, em còn chưa mắng anh mà anh đã bắt đầu quản xem em gặp gỡ ai rồi, anh cảm thấy mình có tư cách đó sao?

“Anh không có tư cách?” Vẻ mặt của anh càng trở nên âm u.

“Có sao? Có phải là anh lại muốn nói anh là cha ruột của đứa bé nên có quyền nhúng tay vào chuyện của em. Nhưng mà cả anh và em đều biết rõ đứa bé này xuất hiện bằng cách nào, cho dù chuyện trước đây là lỗi của em, nhưng em cũng không phải là vợ của anh, sẽ không bị anh quản lý. Em muốn gả cho ai, muốn đi xem mắt với ai đều là chuyện riêng của em, giống như em chưa bao giờ quản việc anh ở chơi bời với bao nhiêu người phụ nữ một lúc vậy.”

Anh nói: “Cho dù em muốn tìm cha cho đứa trẻ trong bụng thì cũng nên tìm một người tốt hơn anh chứ.”

Cô cười: “Trên thế giới này có người đàn ông nào mà không tốt hơn anh sao? Hà Phi thì sao, ít nhất thì anh ta cũng biết tôn trọng em, đối xử với em cũng rất lịch sự. Nhưng anh thì sao, ngoài việc ép em làm những chuyện mà em không muốn, ngoài việc tức giận với em thì anh còn biết làm gì nữa.”

“Anh nói là anh yêu em, anh muốn có thể bên em suốt đời hơn nhiều so với bọn họ, anh không cần em phải giúp chồng dạy con, không cần em phải xuống bếp nấu cơm, Anh chỉ cần em ở bên anh thôi, em có tin không?” Anh bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô.

Cố Duyên cười nhạt rồi gật đầu: “Em tin, anh không chỉ yêu em mà còn yêu Dao Trụ hoặc là những người phụ nữ khác, anh có nhiều tiền như vậy, có thể mời rất nhiều đầu bếp nổi tiếng, thì còn cần gì một người phụ nữ biết nấu cơm chứ? Anh…”

Phong Tùy cúi đầu xuống, lại một lần nữa ngăn lời nói của cô lại.

Người phụ nữ cố chấp đến ngoan cố lại không chịu thay đổi này…

Rốt cuộc anh phải làm như thế nào thì cô mới tin là bản thân cô cũng rất có sức hút, hơn nữa linh hồn anh đã bị cô mang đi rồi!

Lần này cô không phản kháng bởi vì cô biết có phản kháng thì cũng là vô dụng, nhưng sự tức giận trong lòng cô lại được thay thể bằng cảm giác tủi thân.

Những chuyện này đều không phải là ý của cô! Chia tay với Phong Thanh, gả cho Ngự Tứ, đi xem mắt với Hà Phi… Có lần nào không phải là dùng dao đâm vào tim cô đâu? Nếu như cô được lựa chọn thì sao lại nguyện ý hạ thấp bản thân mình đi như thế?

Khoảng mười phút sau thì Phong Tùy mới buông ra, anh liếc mắt nhìn cô thở hổn hển: “Cô Cố, em có biết là khi em lên cơn ghen thì cũng sẽ điên cuồng, đầu óc cũng không tỉnh táo, và nói ra những lời không suy nghĩ giống anh không.”

Anh cũng không còn tức giận như lúc đầu, giọng nói cũng mang theo một tia bất đắc dĩ và trêu đùa.

Chỉ với một câu nói này thôi mà nước mắt của Cố Duyên đã chảy như mưa rồi.

Chương 54: Không ăn không được

“Ai ghen tị chứ? Em lại không thích anh, nên em mới không thèm quan tâm anh yêu đương với bao nhiêu người phụ nữ một lúc đâu!” Cô giống như một đứa bé, hai nắm tay không ngừng đánh vào ngực anh.

“Một ngày nào đó em sẽ yêu anh.” Anh tự tin tuyên bố, sau đó lại cúi đầu làm tiếp việc lúc nãy.

Khoang miệng của cô đều là mùi vị của anh, vô cùng tươi mát, thậm chí Cố Duyên còn quên mất chuyện anh đã từng hôn Dao Trụ, cũng quên mất sự phản cảm, cô để cho cảm xúc của mình nghe theo trái tim, không thể không thừa nhận, chỉ cần anh hơi dịu dàng một chút thì cô vẫn rất thích anh.

Con người như anh, nếu như không tức giận, không đáng ghét thì lịch lãm như một vị hoàng tử, chỉ cần khuôn mặt của anh cũng đủ để thoả mãn tất cả mộng tưởng của cô. Anh nói sẽ có ngày cô yêu anh, và cô cũng tin vào điều đó!

Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cô cũng sẽ yêu anh, yêu người đàn ông nguy hiểm này!

Cãi nhau thì cũng đã cãi nhau rồi, ầm ĩ thì cũng đã ầm ĩ rồi, sau đó cả hai người đều bình tĩnh lại, cùng nhau dựa vào chiếc ghế sofa để nghỉ ngơi.

Phong Tùy nhìn về phía đôi môi của cô, anh sợ là lát nữa không khống chế được bản thân rồi lao vào ăn cô, dù sao bây giờ cô còn trong giai đoạn ba tháng đầu.

Anh đi về phía cô, khom lưng bế cô lên giường: “ Nếu như em mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút đi.”

Cố Duyên đúng là rất mệt mỏi nên cô cũng để mặc anh ôm mình lên giường mà không phản kháng, cô ngắm nhìn dáng vẻ ân cần, lắng nghe giọng nói dịu dàng của anh: “Em có khát nước không? Hay là có đói không?”

“Em muốn uống nước.” Cô nói với anh.

Phong Tùy xoay người đi lấy cho cô một cốc nước ấm, sau đó khom lưng, nâng nửa người của cô lên rồi đặt cốc nước xuống dưới miệng của cô. Cố Duyên mới chạm vào cốc nước đã lập tức quay mặt sang chỗ khác: “Nước lạnh quá.”

Phong Tùy rót thêm nước nóng vào cốc, sau đó lại đưa đến trước mặt cô.

“Nóng quá.” Cô nói, dáng vẻ lúc này của cô vẫn vô cùng bình tĩnh, không hề có chút áy náy nào.

Còn Phong Tùy thì lại nở nụ cười, dáng vẻ khi cố ý làm khó anh của cô đúng là đáng yêu, cô muốn làm cho anh mất kiên nhẫn sao? Có hơi khó!

Anh uống một ngụm nước ấm, sau đó cho thêm ít nước lạnh, lúc này thì Cố Duyên không có ý kiến nữa mà ngoan ngoãn uống cạn cốc nước.

Phong Tùy đặt cốc nước xuống, nhưng anh cũng không buông cô ra mà theo đà nằm xuống bên cạnh cô.

“Em còn muốn uống nước nữa.” Cố Duyên liếc nhìn anh.

Phong Tùy cười, sau đó ôm chặt lấy cô: “Nếu uống quá nhiều nước một lúc cũng không tốt, đợi em ngủ dậy thì anh sẽ lấy nước cho em sau.”

“Em muốn về nhà.” Cố lại tiếp tục làm mình làm mẩy, dáng vẻ này của cô như muốn nói nếu anh không tức giận thì cô sẽ không dừng lại. Mà Phong Tùy cũng không tức giận, trái lại còn vui vẻ: “Đợi em ngủ dậy thì anh sẽ đưa em về, còn bây giờ thì em ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ đi.”

Anh biết cô có thói quen ngủ trưa, mà bây giờ đã hơn ba giờ chiều rồi, thể nào trông cô có vẻ mệt mỏi hơn lúc nãy. Ngay cả việc tức giận với anh mà cô thích nhất cũng lười không muốn làm.

Hai người ôm lấy nhau, cũng không biết đã ôm bao lâu rồi, Cố Duyên cũng đã ngủ say, cô giống như một con mèo nhỏ núp trong lồng ngực của anh. Phong Tùy nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn lúc ngủ của cô thì nở nụ cười, sau đó cúi xuống nhẹ nhàng hôn cô.

Người phụ nữ này, khi tỉnh thì giống như một con mèo đang nhe nanh múa vuốt, khi ngủ thì lại yên tĩnh và dịu dàng như một chú báo con còn chưa mọc vuốt, tuy có thể tấn công người khác bất cứ lúc nào nhưng lại không hề có lực sát thương.

Cố Duyên ngủ một giấc thẳng đến tối, đợi đến khi đói bụng thì cô mới tỉnh, Cố Duyên mới mở mắt thì đã bị cảnh tượng vừa xa lạ vừa quen thuộc ở trước mặt doạ sợ, sau đó lập tức tỉnh táo lại, là cái tên Phong Tùy đáng chết kia kéo cô đến đây. Anh không chỉ phá hỏng buổi xem mắt của cô mà còn mạnh mẽ kéo cô rời khỏi, sau đó còn bắt nạt cô, đến bây giờ cổ tay và vai của cô còn cảm thấy đau.

Cố Duyên cử động cơ thể của mình, định giơ tay lên để xoa bóp phần vai bị đau, nhưng tay còn chưa chạm vào vai đã bị người khác ngăn lại.

“Đừng có động chạm lung tung.” Phong Tùy giữ chặt tay của cô lại, nhưng hai mắt anh vẫn nhắm chặt như trước.

Cả người Cố Duyên đều trở nên cứng đờ, chả trách cô có thể ngủ ngon như vậy, hoá ra là vì cô ngủ trong lồng ngực của anh. Còn anh thì vẫn thích ôm cô ngủ từ phía sau, dùng cơ thể ấm áp của mình để ôm cô, để sưởi ấm cho cô.

Nhưng Cố Duyên lại rất cứng đầu, anh không cho thì cô lại càng muốn xoa bóp nơi cảm thấy đau đớn, nhưng mà tay cô đã bị anh giữ chặt nên mọi thứ không diễn ra như mong muốn của cô.

Anh thở dài một cách bất đắc dĩ, sau đó kéo áo của cô lên, để lộ ra bả vai trắng nõn mang theo một chút ửng đỏ: “Anh đã bôi thuốc cho em rồi, sẽ nhanh hết đau thôi.” Sau đó anh cúi xuống thổi lên chỗ bôi thuốc, làm cho cô cảm thấy lành lạnh, nhưng cũng rất thoải mái.

“Lần sau đừng có chọc tức anh, nghe không? Bởi vì em không đánh lại anh, mà khả năng kiềm chế của anh cũng không tốt.” Khi thấy bả vai của cô bị bản thân bóp đỏ thì anh thấy xót, hối hận, áy náy… “Vậy anh tiếp tục thổi cho em đi.” Cố Duyên cũng không quay đầu lại.

Phong Tùy chưa bao giờ từ chối những yêu cầu nhỏ này của cô, vì vậy anh lại tiếp tục dịu dàng giúp cô thổi.

“Anh có thể tặng cho em một khẩu súng, vậy thì lần sau em sẽ thắng anh.”

Anh hơi ngừng một lúc, sau đó xoay người cô lại rồi cười nói: “Nếu em giết anh thì con của chúng ta sẽ trở thành một đứa bé không có cha?”

“Em có thể tiếp tục đi xem mắt, dù sao trên đời này còn có rất nhiều đàn ông.”

“Cố Duyên!” Phong Tùy gầm nhẹ, khuôn mặt anh cũng nhanh chóng bị lửa giận bao phủ. Còn cô thì vẫn không để cơn giận của anh vào mắt, thậm chí đáy mắt của cô còn có ý cười, kiên cường nhìn anh.

“Anh đã cảnh cáo em là đừng có chọc giận anh, hay là em muốn bả vai bên kia của mình cũng bị thương?” Phong Tùy nắm lấy cằm của cô, sau đó cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ quật cường này. Anh cũng chỉ có thể làm như vậy nếu không anh sợ mình sẽ vô tình làm cô bị thương, rồi sau đó lại cảm thấy hối hận.

Nụ hôn của anh rơi xuống cổ của cô, Cố Duyên bị ngứa nên không ngừng cười khanh khách, sau đó lại bắt đầu giãy giụa.

Bây giờ thì Phong Tùy cũng biết là cô cố ý, như vậy thì đây có tính là chuyện tốt không? Cuối cùng thì cô cũng biết nói đùa ở trước mặt anh. Người phụ nữ vẫn luôn chống đối, luôn nhe nanh múa vuốt ở trước mặt anh nay cuối cùng cũng biết cười rồi!

Cái mà anh muốn chính là thứ này, anh chỉ muốn cô sẽ không phản kháng, giãi dụa nữa mà sẽ thuận theo và quen với việc anh hôn cô ở mọi nơi và mọi lúc như những cặp đôi bình thường quen thuộc lẫn nhau.

Bàn tay anh nhẹ nhàng xoa lên bụng của cô: “Em có đói bụng không? Chúng ta đi ăn thôi.”

“Không đói.” Cố Duyên nghĩ một đằng lại nói một kiểu.

“Anh đói rồi.” Phong Tùy bế cô từ trong chăn ra.

Anh chính là một người như vậy, anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác, chỉ cần anh đã quyết định thì cô sẽ không có quyền phản đối.

Cố Duyên tức giận: “Em phải về nhà, muộn như này mà em chưa về thì họ sẽ lo lắng.”

Khi nói đến người nhà thì cô cũng lập tức nhìn xung quanh để tìm điện thoại, cuối cùng thì thấy ở trên tủ đầu giường, không biết là Phong Tùy đã chuyển sang chế độ im lặng từ lúc nào. Cô xem thông báo thì thấy có 8 cuộc gọi nhỡ, trong đó có hai cuộc là trong nhà gọi đến, còn có hai cuộc là do Phong Thanh gọi.

Phong Tùy ôm cô từ phía sau, cằm của anh đặt lên trên vai cô, khi anh thấy rõ một hàng dài tên của Phong Thanh trong danh sách lịch sử cuộc gọi thì ghen tuông nói: “Xem ra anh ta rất lo lắng cho em.” “Em là em gái của anh ấy, nên anh ấy đương nhiên sẽ lo lắng cho em.” Cố Duyên chán nản mà để điện thoại xuống bàn, sau đó đứng dậy thay quần áo. Không biết là ai đã buộc đai áo ngủ mà giờ cô không thể nào tháo ra, làm cô tức dến mức muốn lấy cái kéo cắt nát nó ra.

Ngay sau đó thì Phong Tùy cầm một chiếc kéo đi vào rồi bình tĩnh nói: “Để anh.”

Cố Duyên thấy thế thì trợn tròn mắt, sau đó tức giận nói: “Anh Phong, anh nhiều tiền đến mức không có chỗ tiêu sao, nếu như anh cắt như vậy thì chiếc áo ngủ này còn có thể mặc nữa sao?”

“Vậy em nói phải làm sao bây giờ?” Anh vô tội mà nhún vai một cái.

“Em tự giải quyết.” Cố Duyên bắt đầu kiên nhẫn gỡ từng nút thắt, còn Phong Tùy thì nằm ở trên giường, nhàn nhã nhìn cô.

Nút thắt trên áo càng gỡ lại càng chặt, Cố Duyên không cởi ra được nên vội đến mức đầu đầy mồ hôi, khi thấy người đàn ông kia đang dùng ánh mắt xem trò hay để nhìn mình thì cô trợn mắt trừng anh: “Anh cố ý phải không?”

Phong Tùy mỉm cười, anh đứng dậy đi về phía cô, sau đó vừa giúp cô tháo dây áo vừa nói: “Em yêu, anh nào có lắm mưu kế như em nghĩ đâu chứ.”

Càng thần kỳ là, cho dù Cố Duyên có gỡ như thế nào thì cái nút thắt này vẫn không chịu lỏng ra, vậy mà anh vừa kéo nhẹ một cái là đã thành công. Anh không chỉ giúp cô gỡ dây áo mà còn giúp cô cởi áo ngủ, sau đó thì cảm giác lạnh lẽo cũng ùa đến.

Khuôn mặt của Cố Duyên đỏ bừng, cô vội vã kéo chăn lên để che lại cơ thể, rồi dùng ánh mắt xấu hổ và tức giận để nhìn anh.

Phong Tùy mỉm cười, anh nhìn cô một cách chăm chú rồi nói: “Anh đã quen với việc giúp em thay và mặc quần áo, vậy mà em vẫn chưa quen với việc thay quần áo trước mặt anh sao, xem ra em cần phải rèn luyện nhiều ở phương diện này, nhanh chóng mặc quần áo vào đi, cẩn thận không bị cảm đó.”

Thấy anh đưa quần áo thì cô lập tức nhận lấy sau đó nhanh chóng mặc quần áo vào.

“Em mặc ít quá.” Phong Tùy đi về phía tủ quần áo, sau đó lấy một chiếc áo khoác lông màu tím đưa cho cô, rồi ra lệnh: “Mặc cái áo này vào.”

Cố Duyên bắt lấy chiếc áo khoác mà anh ném cho cô, sau đó nhìn về phía nhãn hiệu, tất cả đều là ngoại ngữ, hơn nữa cô cũng chưa từng nghe về nhãn hiệu này. Cô lại nhớ đến bộ quần áo gây ra hoạ lớn kia cũng là được lấy ở đây thì lập tức cảm thấy sợ hãi bộ quần áo này.

Nhờ có Mễ Nhiên và Dung Kim thì cô mới biết bộ quần áo kia của cô là hàng giới hạn của một thương hiệu nổi tiếng thế giới, còn cái áo khoác này thì sao? Có khi nào lại là trang phục của một nhãn hiệu nổi tiếng với mức giá trên trời không? Chất lượng của chiếc áo này đúng là rất tốt, cho dù không phải là nhãn hiệu nổi tiếng thế giới thì giá của nó cũng không rẻ, và đây cũng là phong cách tiêu tiền của anh!

Không có công thì không thể nhận thưởng, cô không thể lấy đồ của anh, hơn nữa cô cũng không muốn vì một bộ quần áo mà lại có chuyện nữa.

Cô đung đưa chiếc áo trong tay mình rồi cất lời đùa giỡn: “Chắc chiếc áo này sẽ lại không phải là bản giới hạn nữa đấy chứ? Em không mặc nổi loại quần áo đắt tiền như vậy đâu, hơn nữa em cũng không thấy lạnh, anh đưa chiếc áo khoác này cho người phụ nữ khác đi.”

“Người phụ nữ khác sẽ có tủ quần áo khác, nên không cần em quan tâm.” Phong Tùy nghiến răng nghiến lợi, anh lấy chiếc áo trên tay cô rồi mặc vào người cô, vừa giúp cô sửa lại áo khoác vừa tức giận nói: “Nếu như em nhất định muốn anh mặc áo cho em thì cũng không có vấn đề gì, anh rất vui lòng[q1], còn nếu như em không muốn mặc thì cũng không sao, đợi đến khi em về đến nhà thì thẳng tay vứt nó đi là được, rất đơn giản.”

Lại tức giận, Cố Duyên không nhịn được nữa mà trợn mắt nhìn anh, người đàn ông này thực sự còn nhỏ mọn hơn phụ nữ nữa!

Ra khỏi khu chung cư, Phong Tùy chở Cố Duyên đến một nhà hàng tây cao cấp để ăn tối. Nhưng khi đến nơi thì Cố Duyên lại không chịu xuống xe, cô nhìn hai chữ "cơm tây" ở trên bảng hiệu rồi nói: “Chúng ta có thể không ăn cơm tây không?”

“Vậy thì em muốn ăn món gì?” Phong Tùy quay đầu sang nhìn cô, vất vả lắm anh mới dỗ được cô đi ăn tối với mình nên không thể ép cô ăn những món mà cô không thích được, và anh cũng không có ý kiến gì khi phải đổi sang một quán khác.

“Em muốn ăn mì.”

“Bên trong cũng bán mì, em muốn loại nào cũng có.”

“Em muốn ăn mì của quán kia, mùi vị của nó khá là chuẩn.” Cố Duyên chỉ tay về phía quán mì ở bên cạnh nhà hàng cơm tây.

Đó là một quán mì nhỏ theo kiểu miền Bắc, Cố Duyên đã từng đến đây ăn vài lần với Sương Sương và Xinh Xinh, mùi vị cũng rất ngon, so với mấy món tây vừa nhiều dầu mỡ lại chưa chín kỹ thì cô thà ăn loại mì mấy chục ngàn một bát còn hơn.

Nhưng mà, khi Phong Tùy nhìn thấy trang trí và diện tích của quán ăn thì chân mày khẽ nhăn lại, anh chưa từng đến nơi nào nhỏ hẹp như vậy, và anh rất nghi ngờ không biết đồ ăn bên trong có thực sự ngon như vậy không? Và có thể ăn không?

“Sao vậy? Nếu anh không đi thì em đi.” Cố Duyên mở cửa xe rồi đi về phía quán mì, bình thường đều là anh khống chế mọi thứ, nên ngày hôm nay cô muốn làm chủ một lần, nhất định cô phải ăn mì do ông chủ của quán này nấu.

Chương 55: Chọn nhẫn

Phong Tùy thấy cô không chịu đổi ý thì cũng chỉ có thể xuống xe, trước khi cô bước vào trong quán thì đã bị anh kéo lại, sau đó mạnh mẽ kéo cô đi vào nhà hàng tây: “Nếu em muốn ăn đồ ăn của quán đó cũng được, vào trong này rồi ăn, anh sẽ thỏa mãn ước mơ của em.”

“Em chỉ muốn thức ăn của cửa hàng đó thôi, không muốn của nơi khác!” Người nào đó nhắc lại yêu cầu.

“Em đã nói một lần rồi, và anh cũng đã nghe thấy rồi.” Người nào đó tỏ vẻ bất đắc dĩ, yêu phải cô thì anh cũng chỉ biết chấp nhận.

Cố Duyên căn bản không để những lời của anh vào tai, bởi vì đã vào trong nhà hàng, nhân viên cũng rất nhiệt tình nên cô chỉ có thể nhận thua, sau đó để mặc anh kéo đến một vị trí ở gần cửa sổ.

Phong Tùy thấy cô tức giận thì mỉm cười, sau đó gọi một nhân viên phục vụ đến gần, nghiêm túc căn dặn cô sang quán mì bên cạnh mời ông chủ ở bên đó đến đây nấu mì. Cái làm cho Cố Duyên ngạc nhiên hơn là nhân viên ở đây lại rất nghiêm túc đồng ý với yêu cầu của anh, sau đó lập tức lui xuống.

Mười lăm phút sau, bát mì của Cố Duyên được bưng lên, cô nhìn về phía bát mì quen thuộc sau đó không nhịn được mà ăn một miếng, đúng là mùi vị mà cô cảm thấy quen thuộc, là mùi vị mà ông chủ ở quán bên cạnh làm ra.

Cô nhướn mày, nhìn Phong Tùy chậm rãi ăn mì thì thầm nghĩ không biết anh có phải là thần tiên hạ phàm hay không, cho dù là có chuyện gì thì anh đều có thể giải quyết một cách dễ dàng?

“Đừng có dùng ánh mắt khi nhìn thấy thiên thần để nhìn anh, đây cũng không phải là chuyện gì khó, chỉ cần ra giá gấp đôi để mời người ta qua đây mà thôi.”

Anh nói thật là đơn giản, Cố Duyên nhìn xung quanh nhà hàng, tò mò hỏi: “Nhà hàng này cũng là của anh sao?”

“Anh chưa bao giờ ăn cơm trong nhà hàng của người khác.” Phong Tùy ăn một miếng mì, gật đầu: “Mùi vị cũng không kém, thể nào mà em cứ muốn ăn ở đây, nếu như em thích thì anh có thể mời ông ấy đến nhà để nấu mì cho em.”

Cố Duyên trợn mắt, mời đến nhà để nấu mì cho cô? Chẳng lẽ anh muốn cô ăn mì sống qua ngày?

Hai người cùng nhau ăn tối trong nhà hàng cơm tây, sau đó Phong Tùy vẫn chưa chở cô về nhà mà đưa cô đến phòng VIP của một cửa hàng vàng bạc châu báu, quản lý của cửa hàng niềm nở tiếp đón hai người.

Cố Duyên đánh giá cửa hàng, sau đó hỏi: “Anh dẫn em đến đây để làm gì?”

“Hôm nay khi dẫn em đi anh đã nói với mẹ là dẫn em đi mua nhẫn kim cương, nên sao có thể để em ra về tay không được.” Phong Tùy kéo cô ngồi lên trên người mình, nhân viên nhanh chóng mang một chiếc nhẫn kim cương khoảng 8cara đến trước mặt của hai người, cười nói: “Anh Phong, đây là nhẫn kim cương mà anh đặt trước, chiếc nhẫn đã được gia công xong, mời anh xem qua.”

“Em xem có thích hay không.” Phong Tùy trực tiếp để chiếc nhẫn vào trong tay của Cố Duyên.

Nhân viên cũng thuần thục giới thiệu: “Đây là kiểu nhẫn hình quả lê có giá trị lớn nhất, dùng công nghệ Hearts and Arrows để cắt kim cương, kiểu dáng cao quý lịch sự, rất hợp với cô Phong.”

Nhân viên vừa giúp Cố Duyên đeo nhẫn vừa nịnh bợ: “Cô Phong, anh Phong xem ra rất yêu chị, em chưa từng thấy anh ấy tỉ mỉ lựa chọn nhẫn như thế, hơn nữa khi chị đeo vào không lớn cũng không nhỏ, rất vừa vặn.”

Cô Phong... Cố Duyên cảm thấy không được tự nhiên khi nghe thấy hai chữ này, anh chưa bao giờ tỉ mỉ lựa chọn như vậy thì có nghĩa là bình thường anh cũng hay đến đây để chọn nhẫn? Cũng đúng, với mức độ lăng nhăng của anh thì sao có thể không tặng nhẫn kim cương cho người ta được? Không phải là kẻ có tiền đều thích như thế sao? Yêu đương với một đống phụ nữ, sau đó liều mạng tiêu tiền để lấy lòng đối phương!

Cố Duyên nhìn chiếc nhẫn, với mức độ sang trọng của nó thì giá cả sẽ không dưới ba tỷ. Nếu như cô nhận cái nhẫn này của anh, thì không phải cũng giống như những người phụ nữ hám tiền kia sao? Cô mới không thèm giống bọn họ!

“Em không cần!” Cô gỡ chiếc nhẫn ra khỏi tay, để về chỗ của nhân viên rồi xoay người đi ra ngoài.

Phong Tùy và nhân viên đều ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của cô, đúng là Phong Tùy đã mang nhiều phụ nữ đến đây để chọn nhẫn kim cương, và nhân viên cũng đã tiếp rất nhiều vị khách. Nhưng chưa từng gặp ai giống như Cố Duyên, có người mua nhẫn kim cương cho mà lại không vui, hơn nữa còn đưa nhẫn lại cho người ta, đây chính là loại nhẫn kim cương có giá hơn ba tỷ, là thứ mà vô số phụ nữ cho dù mơ cũng không dám mơ đến!

“Xin lỗi, tôi sẽ mang nhẫn đi trước, đợi lần sau đến sẽ thanh toán.” Phong Tùy bỏ nhẫn vào trong túi quần rồi nhanh chóng đuổi theo.

Phong Tùy đuổi theo Cố Duyên, kéo cô lại rồi chăm chú nhìn cô: “Không thích sao?”

“Không thích.” Cô trả lời, có tức giận nhưng cũng có thật lòng. Cô vốn không thích mang đồ trang sức đắt tiền, bởi cô cảm thấy đó là trói buộc, cho dù giá của nó lớn đến mức nào hay đó là chiếc nhẫn kim cương trong mộng của vô số phụ nữ.
“Nếu em không thích thì chúng ta chọn một chiếc khác.”

“Anh Phong, anh còn không biết sao? Em không thích những món đồ này, đặc biệt là quà do một người đàn ông không chút quan hệ nào như anh tặng thì em lại càng không thể nhận.” Cố Duyên nói xong, cô cũng biết anh nhất định sẽ không vui khi nghe thấy những lời này nên nói thêm một câu: “Xin lỗi, em chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, chúng ta không phải là vợ chồng, không phải là người yêu, em có thể miễn cưỡng nhận quần áo mà anh tặng, nhưng em không thể nhận một chiếc nhẫn kim cương đắt tiền như vậy, đây là vấn đề nguyên tắc, hy vọng anh sẽ không làm khó em.”

Phong Tùy im lặng nhìn cô, không biết là anh đang suy nghĩ những gì, một lúc sau anh mới thở dài nói: “Em đã nói như vậy thì anh có thể nói gì đây? Đi thôi, anh chở em về nhà.”

Đáng lẽ anh phải sớm nhớ đến đây là Cố Duyên, là một Cố Duyên không giống đến những người phụ nữ khác. Anh thậm chí còn không biết nên làm gì cho cô vui, tặng quần áo cho cô thì cô không được tự nhiên, tặng cô nhẫn kim cương thì cô không muốn, vậy rốt cuộc là cô muốn cái gì?

“Còn có, về sau anh cũng đừng gọi mẹ em là mẹ, anh làm như vậy là đang hại em đó.”

“Sao vậy? Đây không phải là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra sao?” Phong Tùy lại không suy nghĩ nhiều, chỉ là vì anh thích gọi như vậy.

“Vậy thì đợi đến ngày anh lấy em rồi hãy gọi.” Cô Duyệt nói xong lập tức mở cửa xe đi lên, Phong Tùy cũng ngồi vào ghế lái, khởi động xe, còn chuyện có lấy được cô không thì anh không thấy lo lắng.

Bởi vì đồng ý với điều kiện của Cố Duyên nên Phong Tùy dừng xe ở ngã rẽ cách nhà họ Cố khoảng 300m. Cố Duyên đang chuẩn bị xuống xe thì nghĩ đến điều gì đó nên quay sang nói với Phong Tùy: “Nếu anh còn cứ suốt ngày rêu rao khắp nơi như vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt thôi.”

Có tên tội phạm truy nã nào giống anh sao? Không có chút dáng vẻ nào của tội phạm truy nã cả, rõ ràng là kẻ hại nước hại dân mà.

Phong Tùy thấy vọng nhún vai một cái: “Anh còn tưởng là em quay lại để tặng anh một nụ hôn tạm biệt cơ.”

“Không phải là anh muốn đi tìm cô Dao Trụ sao? Sao em dám làm lỡ chuyện của anh chứ?” Cố Duyên đùa cợt, cô đẩy cửa xe xuống xe, sau đó nghe thấy giọng của anh: “Nếu như em bằng lòng ở lại bên anh đêm nay thì anh sẽ không đi tìm cô ấy.”

“Anh vẫn là đi tìm cô ấy đi! Dù sao anh cũng đã hứa với người ta rồi.” Cô vẫn không quên lời hới của Phong Tùy với Dao Trụ lúc cô ta rời khỏi, nghĩ đến đây thì cô cảm thấy chua xót, nghèn nghẹn, khó chịu, vì thế mà cô bước nhanh hơn.

Khi Cố Duyên vào trong nhà thì cũng đúng lúc Tô Điền chuẩn bị ra về, Phong Thanh đi ở phía sau, bước chân của ba người cùng dừng lại, đứng ở trong sân nhìn nhau.

Cố Duyên cảm giác được Phong Thanh vừa thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên là anh không còn lo lắng nữa, còn Tô Điền thì quan sát cô từ đầu đến chân, giống như lần đầu tiên gặp cô vậy. Cố Duyên bị cô ta nhìn như vậy thì cảm thấy không được tự nhiên, nhỏ giọng nói: “Chị về sớm thế?”
“Còn sớm sao? Đã mười hai giờ rồi.” Rõ ràng là Phong Thanh đang trách cô về muộn.

Tô Điền vuốt ve tay áo của cô ta rồi cười nói: “Em mua quần áo mới sao, hơn nữa còn là thương hiệu quốc tế, xem ra vị bạn trai bí mật kia của em đối xử với em rất tốt. Đúng rồi, không phải là anh ta nói dẫn em đi mua nhẫn kim cương sao? Thế nhẫn đâu? Cho chị xem một chút, xem có đẹp không, nếu như lớn hơn cái mà Phong Thanh mua cho chị thì chị nhất định phải đổi nhẫn, ha ha ha, chị nói đùa thôi, nếu không Phong Thanh sẽ giết chị mất.”

Cố Duyên lắc đầu, tỏ ý là không có nhẫn kim cương.

“Em giấu chị, em không coi chị là người một nhà!” Tô Điền vẫn chưa từ bỏ ý định, cô ta cố ý phồng miệng lên nhõng nhẽo, sau đó giằng lấy túi xách của cô. Sau đó nhanh chóng lôi ra một chiếc hộp trang sức.

Cố Duyên nhìn thấy chiếc hộp kia thì ngẩn người, chiếc nhẫn ở trong hộp cũng là chiếc nhẫn mà cô vừa trả về. Sao lại như vậy được? Phong Tùy bỏ nhẫn vào túi cô từ lúc nào? Còn cô thì lại không hay biết gì cả.

Tô Điền nhìn thấy chiếc nhẫn thì không nhịn được mà lên tiếng khen ngợi, hai mắt của cô ta còn lớn hơn cả đèn pha ô tô nữa.

Nếu như nhà họ Ngự tặng cho Cố Duyên một chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy, đẹp như vậy thì cô sẽ không ngạc nhiên, nhưng mà sau khi rời khỏi nhà họ Ngự mà cô vẫn có thể tìm một người bạn trai giàu như vậy, tốt số đến mức khiến cô ta phải ghen tỵ.

Nhưng ghen tỵ cũng chỉ là ghen tỵ thôi, chứ cô ta vẫn rất vui. Cô ta không quan tâm là cô tìm được kiểu đại gia gì, chỉ cần cô không cưới Phong Thanh của cô ta là cô ta đã cảm ơn trời đất rồi. Cái mà cô ta muốn chỉ là cô sớm ngày lấy chồng và rời xa Phong Thanh thôi.

Cố Duyên theo bản năng nhìn về phía Phong Thanh, thì thấy ánh mắt của anh ấy vẫn luôn dừng ở trên chiếc nhẫn, có nghi ngờ và cũng có ảm đạm.

Nhất định là Tô Điền đã nói hết mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho anh biết, và anh ấy chắc chắn đã biết đến Phong Tùy, rõ ràng anh là người nói không yêu cô vậy sao khi anh ấy nhìn thấy chiếc nhẫn lại buồn bã như vậy? Phong Thanh, rốt cuộc là anh muốn gì?

“Rất đẹp, có thể tìm được một người bạn trai giàu có và đẹp trai như vậy không phải là chuyện dễ, chị chúc hai người có thể sống bên nhau đến khi răng long đầu bạc.” Tô Điền trả nhẫn cho cô, sau đó khoác lấy tay của Phong Thanh rồi nói: “Anh yêu, đi thôi, nếu không mẹ sẽ cằn nhằn em cả ngày mất.”

Phong Thanh và Tô Điền rời khỏi, Cố Duyên cầm chiếc nhẫn ở trong tay, nhìn theo bóng chiếc xe Cayenne rời khỏi sân.

Nếu như chiếc nhẫn kim cương này là Phong Thanh tặng thì cô nhất định cũng sẽ hạnh phúc như Tô Điền vậy, đáng tiếc...

Và những chuyện sau đó giống như những gì cô đã tưởng tượng, khi cô vừa vào đến nhà đã bị Diêu Tố chặn cửa.

Diêu Tố mặc đồ ngủ, đi dép lê, rót một cốc trà sau đó làm tư thế chuẩn bị thẩm vấn: “Duyên Duyên, con muốn đầu thú hay là để mẹ phải nghiêm hình bức cung? Chọn nhanh lên, mẹ cũng không có nhiều thời gian đâu, không phải, mọi người trong nhà đều không có nhiều thời gian.”

“Mẹ, không phải như mẹ đã tưởng tượng đâu, con và anh ta không thể đến với nhau đâu.” Cố Duyên cố gắng để làm cho mọi việc trở nên đơn giản, nhưng mà Diêu Tố lại không tin. Cũng đúng, trong tình huống đó thì có ai tin cô và Phong Tùy không phải là người yêu chứ?

Quả nhiên, Diêu Tố nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ: “Duyên Duyên, khả năng nói dối của con vẫn còn kém lắm, mẹ cũng không ngốc như vậy, con cho rằng lúc nãy mẹ không nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương kia sao? Đó không phải là do cậu ta mua sao? Hơn nữa trưa nay cậu ta còn hôn con. Nếu còn nói hai người không có quan hệ gì thì quá giả dối rồi, đổi cách nói khác đi.”

Muốn cô giải thích như thế nào đây? Phải giải thích như thế nào thì mẹ mới tin? Cố Duyên bỗng chốc không biết nói gì.

“Mẹ, con sẽ nói cho mẹ, anh ta có một đống phụ nữ, hơn nữa với người phụ nữ nào cũng như vậy. Hôm nay khi anh ta dẫn con đi mua nhẫn thì nhân viên ở đó cũng nói anh ta hay mang phụ nữ đến đó mua nhẫn. Lúc anh ta kéo con ra khỏi nhà hàng còn có một người phụ nữ khác, hơn nữa còn hôn tạm biệt cô ta ở trước mặt con, rồi còn hứa đêm nay sẽ đi tìm cô ta. Đây chỉ là trò chơi của kẻ có tiền thôi, mà con chỉ là một quân cờ của anh ta mà thôi.”

Khi Cố Duyên nói những lời này thì tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, hộp trang sức ở trong túi cũng bị cô bóp méo.

Diêu Tố thấy cô không giống như nói dối thì cảm thấy lo lắng.

“Duyên Duyên, tuy mẹ hy vọng con sớm lấy chồng, nhưng cũng không phải là loại đàn ông nào cũng được, nếu con đã biết anh ta chỉ là chơi đùa thì sao không rời xa anh ta? Con có biết là con đang tự đào mồ chôn mình không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau