CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Mễ nhiễm chết rồi

“Cứu tôi với--!” Cô kêu cứu trong hoảng loạn, rồi giơ tay về phía trước để bắt lấy một vật gì đó theo bản năng, và tình cờ lại bắt được dây thắt lưng của Mễ Nhiên. Ngay sau đó, cả hai người cùng nhau rơi xuống nước và cùng hét chói tai, một tiếng ‘rầm’ thật lớn vang lên.

“Chị ơi!” Ngự Tứ thấy Cố Duyên bị rơi xuống nước thì lập tức nhảy xuống theo mà không hề nghĩ ngợi, vì vậy mà bầu không khí ở bên bể bơi trở nên hỗn loạn.

Dòng nước lạnh như băng nhanh chóng bao phủ lên người Cố Duyên làm cho cô hoảng sợ, bởi vì không biết bơi nên cô chỉ có thể không ngừng giãy giụa trong nước. Đầu óc thì trở nên trống rỗng, còn nước trong bể bơi thì không ngừng tràn vào miệng và mũi của cô, cái cảm giác này còn khó chịu hơn cái chết nhiều!

Mọi người ở trên bể bơi cũng trở nên cuống cuồng, ai cũng gào thét gọi cứu người nhưng không có ai dám nhảy xuống nước cả. Dù sao thì đây cũng là nước đã đóng băng, ai cũng sợ và không ai muốn cả người ướt như chuột lột cả.

Bể bơi này chỉ cao đến cổ của Cố Duyên, chỉ cần cô đứng thẳng là được, nhưng có lẽ là vì quá sợ hãi nên cô không ngừng giãy giụa, mà càng giãy giụa thì cô lại càng chìm xuống, khiến cho nước trong bể bơi không ngừng ộc vào trong miệng cô.

Lúc này dường như đã trải qua 100 năm rồi vậy, cuối cùng thì Cố Duyên cũng bắt được một chiếc ‘phao cứu mạng’, cô cũng không quan tâm đó là ai, mà cứ ôm chặt lấy đối phương không chịu buông tay.

“Chị ơi, chị không sao chứ, em đến để cứu chị lên đây.” Ngự Tứ ôm lấy cô rồi bơi về phía bờ.

Những người ở trên bờ cũng hợp sức để kéo hai người lên, chị Trần thì đi lấy mấy chiếc khăn tắm lớn ở trong tủ quần áo ra để choàng lên cho hai người rồi ân cần nói: “Cậu hai, mợ hai, hai người mau về phòng tắm nước nóng đi, mợ hai cũng không thể bị cảm được, dù sao em bé trong bụng vẫn còn rất nhỏ.”

Cố Duyên cũng biết bản thân mình không thể bị cảm vào lúc này, vì vậy cô để cho chị Trần dìu mình đứng dậy, vừa ho vừa đi về phía nhà chính. Khi cô mới đi được hai bước thì nghe thấy có cô gái thét chói tai: “A--! Máu! Nhiều máu quá--!”

Máu! Cố Duyên quay đầu lại thì thấy nước trong bể bơi đều từ từ chuyển sang màu đỏ, cuối cùng thì cả một bể bơi lớn đều biến thành màu đỏ.

Cô cúi đầu nhìn xuống hai chân của mình, rồi quay sang nhìn Ngự Tứ, hai người đều không bị thương, ngoài việc bị lạnh và cảm thấy khó chịu bởi vì quần áo ướt sũng thì không có vấn đề gì cả, vậy đây là máu của ai! Nhiều như vậy! Đỏ như vậy!

“Mễ Nhiên! Mễ Nhiên còn chưa lên!” Dung Kim lúc này mới phản ứng lại, sau đó cô ta không ngừng đứng ở bên bể bơi kêu gào.

Đúng vậy, còn có Mễ Nhiên, cô nhớ lúc mình ngã xuống nước thì có kéo Mễ Nhiên cùng nhau rơi xuống nước. Đến bây giờ mà cô ta vẫn chưa đi lên sao? Lúc này cô quá hoảng sợ nên không có tâm trí đâu mà quan tâm đến việc Mễ Nhiên đã lên bờ hay chưa.

Nhân viên bảo vệ vội vàng chạy đến, sau đó mặc nguyên bộ quần áo đó mà nhảy xuống bể bơi để tìm kiếm, sau đó nhanh chóng mang Mễ Nhiên lên bờ.

Khi Mễ Nhiên được đưa lên thì xung quanh lập tức vang lên những tiếng hét chói tai, sau đó mọi người cũng nhanh chóng lùi về sau. Khi Cố Duyên vừa nhìn thấy Mễ Nhiên thì cũng bị dọa sợ, cả người cô trở nên cứng ngắc, đứng yên tại chỗ.

Mới lúc trước Mễ Nhiên còn đang rất khỏe mạnh, hơn nữa không ngừng châm biếm và cố ý đẩy cô ngã xuống bể bơi mà bây giờ đã nằm im trên nền xi măng, hai mắt trợn trừng, máu tươi thì đang không ngừng chảy ra từ cổ của cô, nhuộm đỏ mặt đất.

Một nửa của chiếc ly chân dài đang cắm ở vị trí động mạch chủ ở cổ cô ta, đây là chiếc ly rượu mà lúc nãy cô ta cầm trong tay.

Đây là lần đầu tiên Cố Duyên nhìn thấy kiểu chết tàn nhẫn như vậy. Khi cô nhìn Mễ Nhiên đến chết cũng không nhắm được mắt thì lập tức cảm thấy buồn nôn, giống như là có rất nhiều thứ trong bụng muốn trào ra bên ngoài vậy.

Vậy là cô ta chết rồi sao? Tại sao lại có thể như vậy? Sao lại như thế chứ?

“Mau gọi bác sĩ Chung đến!” Dung Kim gào lên, sau đó có người giúp việc nhanh chóng chạy đi tìm bác sĩ Chung.

Ông Ngự và bà hai vốn đang ở trong phòng nói chuyện, khi hai người bọn họ nghe thấy tin này thì cũng vội vàng chạy đến. Đợi đến lúc hai người nhìn thấy Mễ Nhiên nằm trên mặt đất, hai mắt trợn trừng thì suýt chút nữa bị dọa ngất. Ông Ngự cố gắng đứng vững, sau đó lên tiếng hỏi: “Tại sao lại như vậy? Đã xảy ra chuyện gì!”

“Cha! Là cô ta, là cô ta lôi Mễ Nhiên ngã xuống bể bơi!” Dung Kim cũng bị dọa sợ, cô ta chỉ tay về phía Cố Duyên, vừa khóc vừa nói.

Ánh mắt tức giận của ông Ngự và bà hai lập túc hướng về phía Cố Duyên, thấy cô đang run lẩy bẩy thì có phần không tin.

Ngự Tứ lau khô nước ở trên mặt, rồi vội vàng nói đỡ cho Cố Duyên: “Mới không phải đâu, là Mễ Nhiên ra tay đẩy chị ngã xuống trước.”

“Tất cả mọi người đều nhìn thấy Cố Duyên lôi Mễ Nhiên xuống nước, rồi dùng chiếc ly cắt đứt động mạch chủ trên cổ của cô ấy!” Dung Kim tức giận trừng mắt nhìn Cố Duyên, kỳ thật cô ta cũng đang rất sợ hãi, nếu như cô ta không đổ thêm dầu vào lửa thì sao Mễ Nhiên lại muốn đẩy Cố Duyên ngã xuống nước để phá hoại bộ quần áo của cô ta? Và sao có thể xảy ra những chuyện ngoài ý muốn này?

Ông Ngự trong giây lát cũng không phân biệt được thật giả, đúng lúc đó thì bác sĩ Chung chạy đến, khi ông ta thấy Mễ Nhiên cũng bị dọa sợ. Ly rượu kia được đâm rất sâu và cũng rất chuẩn, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng biết là không thể cứu được nữa rồi.

Khi bác sĩ Chung tuyên bố Mễ Nhiên đã chết thì hai chân của Cố Duyên cũng trở nên mềm nhũn, sau đó ngồi bệt xuống mặt đất.

Mễ Nhiên đã chết, rõ ràng là lúc này cô ta còn rất khỏe mạnh!

Rốt cuộc ai là hung thủ giết chết cô ta? Đây là lỗi của ai? Là của cô sao? Nếu lúc nãy cô không kéo cô ta ngã xuống cùng thì Mễ Nhiên sẽ không ngã xuống bể bơi, và cũng sẽ không có những chuyện sau đó. Đều là lỗi của cô, là cô đã giết chết cô ta...
Cuối cùng thì trong đầu của Cố Duyên chỉ có sự hối hận vô bờ bến, thực sự rất hối hận...

Cố Duyên cảm thấy bản thân chưa ngủ đủ giấc thì đã bị ai đó lay tỉnh. Cô thấy choáng váng, cả người cũng nóng rực, khó chịu đến mức không cách nào mở mắt được. Xung quanh cô là tiếng khóc và tiếng mắng chửi, khiến cô càng cảm thấy khó chịu.

“Cô đứng dậy cho tôi! Đền mạng cho con gái tôi! Đứng dậy đi--!” Giọng nói khàn đặc của một người phụ nữ không ngừng vang lên bên tai của cô, cùng với tiếng kêu khóc chửi mắng của người đó thì cô cũng cảm thấy cánh tay của mình bị nắm đau, thân thể cũng vì thế mà lay động.

Cô rất muốn mở mắt ra xem đang xảy ra chuyện gì, nhưng mà cho dù cô có cố gắng như thế nào thì mí mắt của cô cũng không nhúc nhích, giống như là bị dính chặt lại vậy. Cô muốn rút tay của mình ra nhưng cũng không thể như ý.

“Cô tỉnh dậy đi! Trả con gái lại cho tôi!” Giọng nói kia vẫn cứ vang lên bên tai cô.

Rốt cuộc đó là ai? Là ai đang nắm chặt lấy cánh tay của cô mà đòi con gái? Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Cô nghĩ ra rồi, buổi tiệc hôm Trung thu, dòng nước lạnh lẽo trong bể bơi, cô và Mễ Nhiên cùng nhau rơi xuống nước, một nửa của ly thủy tinh đâm vào động mạch chủ trên cổ của Mễ Nhiên, làm cho máu của cô ta nhuộm đỏ bể bơi, nhuộm đỏ cả mặt đất, cuối cùng thì cô ta chết.

Nhưng người phụ nữ này là ai, tại sao lại muốn cô trả con gái cho bà ta? Rõ ràng đấy cũng không phải là lỗi của cô mà!

Sự đau đớn trên cánh tay bỗng nhiên biến mất, sau đó giọng nói của Ngự Tứ vang lên: “Bà đừng động vào chị nữa! Không phải là chị giết chết Mễ Nhiên! Là Mễ Nhiên đẩy chị xuống nước trước!”

“Đúng vậy, bà Đới, mong bà nén bi thương, sau khi cô Mễ Nhiên rơi xuống nước thì vô tình bị chiếc ly trong tay mình đâm vào động mạch chủ, nên cũng không thể trách Duyên Duyên được!” Ông Ngự cũng đứng ở một bên nhẹ giọng khuyên giải.

Lần này người chết không phải là chị Lưu hay là Trân Chu, mà là con gái rượu của phó thị trưởng thành phố Tương, nên không thể qua loa cho qua chuyện. Đắc tội với phó thị trưởng tuy không phải là con đường chết nhưng cũng sẽ vô cùng rắc rối.

Bà Đới vẫn cứ tiếp tục gào khóc, căn bản là không nghe lời khuyên của người khác: “Bác sĩ cũng nói là vết thương của Mễ Nhiên rất kỳ lạ, không phải là ngoài ý muốn! Nhất định không phải là ngoài ý muốn, nhất định là người phụ nữ độc ác này muốn giết chết nó!”

Bà Đới lại muốn nhào đến, may mà Ngự Tứ kịp thời đẩy ra. Bà Đới ngồi bệt xuống mặt đất, tiếng khóc như đứt từng khúc ruột vậy.

Cố Duyên cố gắng mở mắt ra, khi nhìn thấy cảnh vật xung quanh thì cô lập tức bị dọa sợ, bây giờ có rất nhiều người lạ đứng đứng xung quanh giường của cô, giống như đang chờ cô tỉnh lại vậy. Còn bà Đới đang ngồi ở mép giường, không ngừng khóc lóc nỉ non.

Khi thấy cô tỉnh lại thì mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, còn Ngự Tứ thì vui vẻ nắm lấy tay cô: “Chị ơi, chị tỉnh rồi sao? Chị bị sốt, lại còn ngủ rất lâu, chị ơi, em còn nghĩ là chị sẽ không tỉnh lại nữa.”

Ngự Tứ vừa nói vừa khóc thút thít, giống như một đứa bé bị dọa sợ vậy.

Bà Đới nghe thấy Cố Duyên tỉnh lại thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó nhào lên mắng chửi: “Con khốn! Cuối cùng thì cô cũng đã tỉnh, cô không phải là muốn giả chết sao? Cô giả vờ tiếp đi! Sao giờ lại không giả vờ nữa...!”
Bà ta suýt chút nữa là nhào lên người của Cố Duyên, nhưng may có ông Ngự và bà hai ngăn lại.

Bà hai vì muốn thể hiện sự quan tâm của mình dành cho Cố Duyên nên đành phải dối trá mà khuyên một câu: “Bà Đới, Duyên Duyên mới tỉnh, bệnh tình còn chưa ổn định. Tôi nghĩ chúng ta nên đi xuống tầng nói chuyện, dù gì chúng tôi cũng nhất định cho bà một câu trả lời thỏa đáng.”

Bà Đới cũng không muốn đi, ánh mắt hằn học của bà ta vẫn luôn hướng về phía Cố Duyên, hiển nhiên là muốn cô cho bà ta một câu tra lời.

Bà hai liếc mắt nhìn bà ta, sau đó đi đến bên giường của Cố Duyên rồi nhỏ giọng nói: “Duyên Duyên, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Mễ Nhiên lại bị cái ly ở trong tay mình đâm vào cổ họng? Việc này cũng quá kỳ lạ rồi.”

Ngự Tứ rót một cốc nước ấm cho Cố Duyên, cô uống một ngụm rồi bình tĩnh nhìn về phía bà Đới: “Là Mễ Nhiên cố ý đẩy tôi xuống nước, trong lúc cấp bách thì tôi bắt được dây thắt lưng của cô ta,kết quả là cả hai người đều rơi xuống nước. Tôi không biết bơi, may mà có Ngự Tứ cứu tôi lên, sau đó mọi người mới phát hiện ra Mễ Nhiên bị thương. Toàn bộ câu chuyện là như vậy, còn bà có tin hay không là tùy bà.”

Tuy cô kéo cô ta xuống nước nhưng đó không phải là cố ý, và Cố Duyên hiểu rất rõ điểm này.

“Đúng vậy, đúng vậy, Duyên Duyên cũng không biết bơi, thì sao có thể rảnh rỗi mà giết chết Mễ Nhiên?” Ông Ngự nói.

Bà Đới đương nhiên là không tin, vì vậy lên tiếng cãi lại: “Ai biết là cô giả vờ không biết bơi hay không? Vừa nãy bác sĩ cũng có nói, nếu như Mễ Nhiên tự đâm chính mình thì vết thương sẽ không sâu và chính xác như vậy, nên nhất định là cô làm!”

Nếu như người khác nhất định phải gán cho cô cái tội giết người thì cô cũng không biết phải làm gì. Cố Duyên từ từ nhắm mắt lại, không muốn để ý đến mọi thứ nữa.

Phòng ngủ bỗng trở nên yên tĩnh trong nháy mắt, hành động này của Cố Duyên đã chọc giận bà Đới, bà ta lại muốn bắt đầu khóc lóc òm sòm, ngay lúc này thì phó thị trưởng Đới, người vẫn luôn ngồi yên lặng trên ghế sofa và hút thuốc cũng nhúc nhích. Ông ta đứng lên, đi đến bên cạnh bà Đới, ôm lấy bả vai của bà ta và đau lòng nói: “Được rồi, cố gắng tiết kiệm sức lực đi, bà yên tâm, tôi nhất định sẽ trả thù cho Mễ Nhiên, nếu con bé đã không sống được thì người hại nó cũng đừng mong được sống yên lành, đây là lời hứa của tôi với Mễ Nhiên, bà phải tin tôi.”

Ánh mắt của ông ta nhìn về phía Cố Duyên mang theo một tia độc ác, và lạnh lẽo. Cố Duyên chỉ nghe mỗi lời này của ông ta đã cảm lo lắng, cô đắc tội với phó thị trưởng thì sau này có thể sống yên ổn sao? Nhất định là sẽ khốn khổ hơn trước đây nhiều.

“Nhưng mà tôi chỉ muốn Mễ Nhiên của tôi tỉnh lại thôi!” Bà Đới ngã vào trong lồng ngực của ông ta rồi lại bắt đầu khóc nức nở.

“Nó không tỉnh lại được nữa rồi, chúng ta phải nén bi thương.” Phó thị trưởng Đới vỗ vai của bà ta, sau đó dìu bà ta ra khỏi phòng ngủ.

Ông Ngự và bà hai đi theo phía sau của hai người bọn họ, không ngừng xin lỗi và đích thân đưa bọn họ ra khỏi cửa, khi nhìn thấy bóng xe của bọn họ rời khỏi cánh cổng lớn của nhà họ Ngự thì ông Ngự mới lắc đầu rồi thở dài.

Bà hai nhìn ông sau đó oán trách nói: “Ông, ông xem đi, ngay từ đầu tôi đã không đồng ý việc Tư Nhi cưới Duyên Duyên rồi, nó mới vào nhà này có ba tháng mà đã xảy ra bao nhiêu chuyện, hơn nữa còn chết bao nhiêu người.”

Ông Ngự lại thở dài một tiếng rồi nói: “Không phải là vì tôi thấy không có ai ở bên chăm sóc cho Ngự Tứ, mà con gái nhà giàu lại không chịu gả cho nó, nên mới chọn một cô gái bình thường như Cố Duyên sao.”

“Bình thường? Tôi thấy cô ta chả bình thường chút nào cả, ông không thấy là những người chết trong khoảng thời gian gần đây đều từng có xích mích với cô ta, sau đó cũng không có ai sống quá nửa ngày.” Bà hai thấy ông Ngự có vẻ không vui thì trở nên cẩn thận.

Ông Ngự thấy những lời này của bà ta không phải là không có lý, vì vậy ông liếc về phía bà ta rồi hỏi: “Chẳng lẽ bà cũng nghi ngờ Duyên Duyên đã giết người sao? Nhưng mà tôi thấy Duyên Duyên không phải là loại người độc ác như vậy, không thể nào là con bé được.”

Bà hai nghe vậy thì lập tức đổi giọng: “Tôi cũng không nói là do nó giết, nhưng mà những người kia đều chết sau khi nó vào cái nhà này, nên tôi thấy không thể để người phụ nữ này ở trong nhà được, bởi vì không biết sau này sẽ có thêm ai chết nữa, chẳng lẽ ông không lo lắng sao?”

Ông Ngự cảm thấy vô cùng phiền phức nên chỉ liếc nhìn ba ta một lát rồi phất tay rời khỏi.

Cố Duyên nằm nghỉ cả ngày cuối cùng thì không khó chịu như lúc đầu nữa, sau khi biết đứa bé không có chuyện gì thì cô bắt đầu xuống giường đi lại.

Trong suốt cả ngày hôm nay, Ngự Tứ vẫn luôn ở bên cạnh cô hỏi han chăm sóc, khi cô muốn uống nước thì rót nước cho cô, khi cô không nói gì thì ngoan ngoãn ngồi ở bên giường, không nói một lời.

Cố Duyên ngồi ở bên giường, nhìn về phía bể bơi ở trong vườn, nơi mà Mễ Nhiên đã bỏ mạng qua chiếc cửa sổ sát đất.

Nước trong bể bơi đã bị hút hết, thành bể cũng được lau rửa sạch sẽ, giống như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra vậy. Không có ai rơi xuống nước cũng không có ai chết đi cả, mọi thứ vẫn như lúc ban đầu.

“Chị, chị muốn uống nước sao?” Đây cũng là câu hỏi mà Ngự Tứ hỏi nhiều nhất trong suốt ngày hôm nay. Mà lần này Cố Duyên cũng không nhắm mắt làm ngơ sự quan tâm của anh như mấy lần đầu mà quay sang, lạnh lùng nhìn Ngự Tứ.

Trái tim của Ngự Tứ như ngừng đập vậy, đấy là lần đầu tiên Cố Duyên dùng ánh mắt xa lạ và lạnh lùng như vậy để nhìn anh.

Cố Duyên đi đến bên cạnh anh, bảo anh ngồi xuống ghế, còn cô thì cứ đứng nhìn anh từ trên cao, một lúc sau cô mới nhỏ giọng hỏi: “Em nói thật cho chị biết, có phải là em đã đâm chết Mễ Nhiên không?”

Chương 47: Em không làm!

Ngoài Ngự Tứ ra thì còn có ai vào đây nữa? Lúc đó cũng chỉ có ba người ở dưới bể bơi, cô không làm thì hung thủ chính là anh rồi.

Cố Duyên cũng không quên bác sĩ từng nói với góc độ và độ chính xác của vết thương thì không thể nào là do Mễ Nhiên tự đâm bản thân mình được. Đương nhiên đây là thông tin nội bộ, nếu những lời này mà truyền đến tai vợ chồng nhà họ Đới thì không biết sẽ còn có những chuyện gì nữa.

Ngự Tứ vẫn giữ nguyên tư thế cầm cốc nước, kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía cô, giống như câu nói vừa rồi của cô làm cho người khác cảm thấy ngạc nhiên.

Mà phản ứng này của anh lại làm cho Cố Duyên càng thêm tức giận: “Em đừng có giả vờ ở trước mặt chị, trừ em ra thì còn có ai chứ?”

“Em… em không làm.” Ngự Tứ lắc đầu nói.

“Em lại còn dám chối.” Cố Duyên giơ tay lên đánh vào ót của anh.

“Vốn không phải! Em không đâm chết cô ta! Chị đánh em, em sẽ không thích chị nữa!” Ngự Tứ vừa tủi thân lại vừa quật cường, anh xoa vị trí bị Cố Duyên đáng lúc nãy rồi bắt đầu kêu khóc om sòm.

“Nếu em còn cứ nói dối thì chị cũng sẽ không thích em nữa, em đi mà chơi với mấy đứa em họ của em đi, bọn sẽ không đánh mắng em đâu!” Cố Duyên cũng gân cổ lên nói, sau đó thì xoay người đi về phía chiếc giường. Khi cô đi được vài bước thì quay đầu lại trừng mắt nhìn về phía Ngự Tứ, nhìn thấy đối phương còn đang tức giận thì hỏi: “Em nói đi, rốt cuộc là em có giết người hay không.”

“Không!” Ngự Tứ cũng nhanh chóng trả lời.

“Được rồi, em cũng mạnh miệng lắm.” Cố Duyên kéo chăn lên trùm kín đầu.

Thật ra cô cũng không sợ phải gánh tiếng xấu này, mà cái làm cô tức giận là thái độ của Ngự Tứ, một Ngự Tứ vốn vẫn luôn nghe lời nay lại không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình, cái này thôi thì cô cũng không để ý, nhưng mà anh lại còn quát cô nữa.

Cái khiến cô tức giận hơn là anh còn dám hét lên sau lưng cô: “Em cũng không thích chị, cũng không cần chị nữa, đây là phòng, là nhà của em, còn chị thì về nhà của chị đi!”

Cố Duyên tung chăn ra rồi nhìn anh chằm chằm, trong lòng thì cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, anh vừa nói cái gì? Bảo cô rời khỏi đây sao? Bảo cô rời khỏi căn phòng ngủ này, bảo cô rời khỏi nhà họ Ngự? Tên ngốc đáng chết không có lương tâm này, đúng là làm cô tức chết mà.

“Ngự Tứ! Đây đều do em nói đó!” Cố Duyên tức đến phát khóc

“Là do em nói, chính là do em nói, chị đánh em, em không cần chị nữa, em sẽ bảo mẹ hai đuổi chị ra khỏi nhà!” Ngự Tứ nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Cố Duyên lập tức cảm thấy thất vọng, cảm thấy cuộc sống này không còn chút hy vọng nào nữa.

Đến bây giờ cô vẫn không chiếm được sự đồng ý của mọi người nhà họ Ngự, cũng không chiếm được sự tôn trọng của người giúp việc trong nhà, nhưng cô đều có thể chịu đựng tất cả điều này, nay ngay cả Ngự Tứ cũng trở nên vô tình, còn muốn đuổi cô ra khỏi nhà? Ài, đúng là mỉa mai mà.

Nhưng nếu cô thực sự bị đuổi ra khỏi nhà cũng tốt, tốt nhất là cho cô thêm một tờ đơn ly hôn nữa, để cô có thể hoàn toàn thoát khỏi nhà họ Ngự, sau đó sống một cuộc sống mà cô muốn.

Cô vẫn còn cơ hội về bên Phong Thanh của cô, mà cũng không phải, Phong Thanh của cô sắp tổ chức đám cưới, và sắp trở thành chồng của người khác rồi.

Những giọt nước mắt của Cố Duyên rơi như mưa.

Cố Duyên vốn nghĩ những lời đó của Ngự Tứ chỉ là những lời giận dỗi, qua một lúc sẽ nguôi giận, sau đó lại dính lấy cô, dỗ dành cô và chọc cho cô vui. Nào ngờ lần này anh lại giận thật, hơn nữa còn nói bà hai đuổi cô ra khỏi nhà họ Ngự.

Khi Cố Duyên phải đối diện với khuôn mặt lạnh như băng của bà hai thì cô chỉ muốn xé xác anh ra thôi.

Nhưng mà nơi này là nhà họ Ngự, trong mắt những người nhà họ Ngự thì cô chỉ là người ngoài, cho nên việc xé xác Ngự Tứ có thể nói là nằm mơ ban ngày.

Bà hai hờ hững nói: “Cố Duyên, cô giết chết Mễ Nhiên, nếu như nhà họ Ngự vẫn giữ cô lại trong nhà thì sẽ đắc tội với phó thị trưởng Đới, và nhất định sẽ bị ông ta trả thù. Mà bây giờ ngay cả Ngự Tứ cũng không cần cô, muốn ly hôn với cô. Nên bây giờ cô phải biết điều một chút, nhanh chóng rời khỏi đây đi.”

Cố Duyên nhắm mắt lại rồi nói: “Bà hai, bà muốn đuổi tôi ra khỏi nhà cũng được, nhưng tôi muốn nhắc lại, tôi không giết chết Mễ Nhiên, cô ta rơi xuống nước cũng là vì muốn hại tôi, tất cả mọi việc đều không liên quan gì đến tôi cả.”

“Cho dù cô có nói điều đó bao nhiêu lần cũng vô ích, phó thị trưởng Đới sẽ không tin cô, tất cả mọi người có mặt trong đêm đó cũng không tin cô.”

Cố Duyên không có lời nào để phản bác, cô cảm thấy khổ sở khi nhìn những người ở đây, đây là một nơi không biết nói lý.

“Tôi tin.” Bỗng nhiên vang lên giọng nói của một người đàn ông ở phía cửa.

Cố Duyên cảm thấy giọng nói này có hơi quen thuộc nên quay mặt ra nhìn, sau đó thấy Tô Uyên đang từ từ tiến vào, không ngờ lại là anh ta? Anh ta vào đây bằng cách nào? Nhưng khi cô thấy rõ bộ đồng phục ở trên người của anh ta thì cũng hiểu anh ta vào đây bằng cách nào.

Mọi người trong phòng khách cũng nhìn về phía người đang tiến vào, bà hai khẽ cau mày, có vẻ không vui, tức giận nói với Tô Uyên: “Cảnh sát Tô, anh làm xong việc rồi sao?”

“Đã xong hết rồi,cũng đã có kết quả điều tra rồi, sau khi đối chiếu dấu vân tay trên ly rượu thì chỉ tìm được dấu vân tay của Mễ Nhiên và một nhân viên phục vụ, nên hôm nay tôi chính thức thông báo cho mọi người biết là cái chết của Mễ Nhiên không liên quan đến Cố Duyên, mọi người đều trách oan cho cô ấy.” Tô Uyên đưa tờ báo cáo kết quả điều tra cho bà hai.

Sắc mặt của bà hai nhanh chóng trở nên khó coi, ba ta cầm tờ báo cáo trong tay rồi lẩm bẩm nói: “Bác sĩ cũng đã nói Mễ Nhiên không thể nào ngộ thương bản thân mình được, vậy tại sao bây giờ lại như vậy? Chẳng lẽ bác sĩ nói sai sao?”

Sau đó bà ta cũng cảm giác những lời mình vừa nói là không thích hợp nên lập tức đổi giọng: “Nhưng nếu không liên quan gì đến Duyên Duyên là tốt nhất, và tôi cũng có thể trả lời cho phó thị trưởng, cảnh sát Tô, cậu phải vất vả rồi.”

Tô Uyên mỉm cười: “Việc này là trách nhiệm của tôi, còn lời của bác sĩ thì đó cũng chỉ là suy đoán của ông ấy thôi, chứ không có gì là chắc chắn cả.

“Ồ, vậy được rồi, tôi sẽ nói với ông nhà tôi, cảnh sát Tô, mời cậu ngồi.”

“Không được, tôi còn phải về đồn để viết báo cáo, tạm biệt.”

“Vậy cũng tốt, tôi thấy hơi chóng mặt, Dung Kim sẽ tiễn cậu về.” Bà hai vừa xoa huyệt thái dương vừa nói.

Dung Kim vốn đang cảm thấy vô cùng tức giận bởi vì tờ báo cáo, nay lại nghe thấy muốn cô ta đi tiễn khách thì lập tức xua tay: “Hay là để Duyên Duyên đi tiễn khách đi, con còn có việc phải đi ra ngoài một chút, nên giờ muốn về phòng thay quần áo.” Cô ta vừa dứt lời thì lập tức chạy lên tầng.

Cố Duyên cũng không thèm để ý, đúng lúc cô cũng có vài lời muốn hỏi Tô Uyên, vì vậy cô ra dấu mời Tô Uyên rồi cùng anh ta đi ra cửa.

Khi ra đến cửa chính, Cố Duyên nhỏ giọng hỏi: “Tại sao anh lại tiếp nhận vụ án này? Hình như nơi này cũng không phải là khu vực do anh quản lý thì phải?”

Tô Uyên nhún vai, rồi cười hì hì nói: “Nếu tôi nói là vì tôi quan tâm em nên mới đến đây thì em có tin không?”

“Không tin.”

“Được rồi, tôi cũng không giấu em, là Phong Thanh biết em gặp khó khăn nên nhờ tôi đến cứu em.”

“Phong Thanh?” Cố Duyên lẩm bẩm, là anh ấy sao? Mấy ngày hôm nay đáng lẽ ra anh ấy đang bận việc tổ chức đám cưới, làm gì có thời gian mà quan tâm đến chuyện của cô? Lại còn nhờ Tô Uyên đến minh oan cho cô.
Phong Thanh, rốt cuộc là anh ấy muốn làm gì? Hay là anh ấy muốn chuộc lỗi vì đã vứt bỏ cô sao?

“Đúng vậy, chính là cậu ta, xem ra con người này cũng rất quan tâm em, nhưng nếu cậu ta dám nối lại tình xưa với em thì tôi sẽ thay Tô Điền đánh cho cậu ta một trận.” Khi Tô Uyên nói ra những lời này thì híp mắt lại nhìn cô, ánh mắt hung dữ của anh ta làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên.

Cố Duyên lườm anh ta rồi nói: “Cảnh sát Tô, anh đã nghĩ nhiều rồi.”

“Cũng biết là em rất ngoan, được rồi, em vào nhà đi, tôi đi trước đây.” Tô Uyên vẫy tay với mấy người đồng nghiệp của mình, khi mà anh ta định lên xe thì Cố Duyên lại ngăn lại. anh ta quay đầu nhìn cô rồi cười: “Sao vậy? Không nỡ để tôi đi?”

Cố Duyên lườm anh ta một cái: “Đừng có cợt nhả, tôi chỉ làm muốn hỏi anh, cái kia... thực sự là chỉ có dấu vân tay của Mễ Nhiên và một nhân viên phục vụ ở trên cái ly mà không có dấu vân tay của người thứ ba sao?”

“Sao vậy? Em đã từng chạm vào cái ly?”

“Đương nhiên là không, tôi chỉ muốn hỏi thăm thôi.”

“Cô Cố, em có biết là em đang sỉ nhục đạo đức nghề nghiệp của tôi không?” Tô Uyên giả vờ không vui, anh ta nhìn thẳng về phía cô rồi nghiêm túc nói: “Con người tôi tuy nhìn có vẻ không chính trực, nhưng tôi rất nghiêm túc với công việc của mình.”

“...” Cố Duyên tỏ vẻ cô không có lời nào để nói.

“Còn không mau xin lỗi tôi?”

“Được rồi, là tôi đã sai, hôm nào rảnh sẽ mời anh ăn cơm.”

“Tôi sẽ nhớ kỹ bữa cơm này của em.” Tô Uyên cuối cùng cũng lên xe và rời khỏi đây.

Cố Duyên thở dài một hơi rồi quay người vào nhà.

Cô cảm thấy mình phải đi xin lỗi Ngự Tứ. Cô đi thẳng về phía phòng ngủ, nhưng lại không thấy Ngự Tứ ở trong phòng. Nên cô chỉ có thể đi ra ngoài để tìm anh, và cũng không thấy anh đâu, đến khi hỏi người giúp việc trong nhà mới biết anh ra ngoài đi chơi với Dung Kim.

Cố Duyên cảm thấy vừa tức vừa buồn cười, cái tên không có lương tâm kia thực sự chạy đi chơi với đám người Dung Kim.

Đến tối, Dung Kim dẫn Ngự Tứ về, nhưng mà cô còn chưa kịp xin lỗi giảng hòa với anh thì đối phương đã dùng ánh mắt tràn ngập sự tức giận để nhìn cô.

Ánh mắt này thực sự khiến cho người khác cảm thấy bị tổn thương. Cô thầm nghĩ, cho dù cô có đánh anh thì Ngự Tứ cũng không cần phải tức giận như thế chứ, bởi vì cô cũng đâu có đánh mạnh tay.

Nhưng cô cũng nhanh chóng biết được tại sao Ngự Tứ lại giận cô như vậy, bởi vì lần này Dung Kim không về tay không mà còn mang theo một quyển báo, nhìn thì có vẻ là số báo chiều của thành phố.

Trên đó không chỉ đưa tin về cái chết của con gái rượu của ngài thị trưởng ở trong căn biệt thự nhà họ Ngự mà còn đăng tin về chuyện xấu của mợ hai nhà họ Ngự, đầu đề là tình cảm lén lút của cô và một cậu ấm con nhà giàu.

Khi Cố Duyên nhìn thấy tin tức trên tờ báo thì lập tức sợ ngây người, mặc dù người khác không nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông ở trên xe, nhưng cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra đó là Phong Tùy, người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng và thần bí kia!

Mà bức ảnh này được chụp ở cổng lớn của nhà họ Ngự. Cô còn nhớ rất rõ, đêm đó Phong Tùy tự mình tiễn cô về nhà, hơn nữa còn cưỡng hôn cô trước khi cô xuống xe, mà cảnh đấy lại bị Dung Kim đang đứng trên ban công tầng hai chụp được.

Nhiều ngày như vậy mà cô cũng không thấy cô ta có hành động gì, nên còn tưởng là cô ta chỉ chụp chơi thôi, hoặc là vốn cũng không chụp được gì cả. Không ngờ là người phụ này còn thâm hiểm hơn vẻ bề ngoài của cô ta, cái mà cô ta chờ đợi chỉ là một cơ hội thích hợp mà thôi.

Hai ngày này, bởi vì chuyện của Mễ Nhiên mà cuộc sống của cô ở trong nhà họ Ngự có thể nói là nước sôi lửa bỏng, hơn nữa còn bị người nhà họ Ngự oán giận trách móc. Tô Uyên vừa minh oan cho cô thì lại có chuyện xấu khác ập đến, khiến cho cô trở tay không kịp.

Cố Duyên thấy sắc mặt của ông Ngự và bà hai dần dần chuyển sang màu xanh thì biết lần này cho dù cô có nói gì cũng không chối cãi được rồi.

Có ảnh, có sự thật, cô còn có thể nói gì nữa đây? Sẽ có ai nghe cô giải thích đây?

“Cha, cha đã thấy chưa, con đã nói đứa bé trong bụng cô ta không phải là con cháu nhà họ Ngự mà. Cô ta vẫn luôn ngoại tình với một người đàn ông khác thì đứa bé này sao có thể là của Ngự Tứ được.” Dung Kim thấy mọi việc diễn ra theo ý của mình thì lập tức đổ thêm dầu vào lửa, cô ta cố gắng nói càng khó nghe càng tốt, chỉ hận không thể làm cho ông Ngự lập tức xử lý Cố Duyên và đứa bé ở trong bụng của cô.

Chương 48: Ngự tư, chị không trách em

Bà hai đặt tờ báo xuống bàn, sau đó cúi đầu uống canh.

Ông Ngự thì bị chọc giận, ông ngước mắt trừng Cố Duyên: “Chuyện này là như thế nào? Cô mau giải thích rõ cho tôi.”

Cố Duyên mở miệng, nhưng lại nói không nên lời.

Dung Kim lập tức nói chen vào: “Mọi người nhìn xem, im lặng chính là thừa nhận, chính cô ta cũng không giải thích được.”

Ông Ngự vẫn cứ nhìn chằm chằm về phía của Cố Duyên, hờ hững nói: “Duyên Duyên, cô thực sự không muốn giải thích sao?”

Cố Duyên đứng ở bên cạnh bàn ăn, rõ ràng cô là người có lỗi nhưng dáng vẻ vẫn rất bình tĩnh: “Cha, con chỉ gặp mặt anh ta có vài lần, không có bất kỳ quan hệ nào cả, con biết là cha không tin con, nhưng những gì con có thể nói chỉ có như thế.”

“Ai mà tin được? Đã hôn môi rồi mà còn nói là không có quan hệ gì? Cô có thể lừa được Ngự Tứ nhưng có thể lừa được mọi ngươi sao?” Dung Kim luôn lên tiếng vào những lúc cần thiết, không chừa lối thoát cho Cố Duyên.

Ông Ngự tức giận nhìn về phía Dung Kim, hiển nhiên là ông cảm thấy khó chịu về sự lắm mồm của Dung Kim, sau đó lại quay sang nói với Cố Duyên: “Vậy thì cô nói xem bức ảnh này là thế nào, là thật hay là giả.”

“Là thật, nhưng đó chỉ là đùa giỡn, là để tạm biệt mà thôi, chứ không liên quan đến tình yêu nam nữ.” Cô cũng không nói dối, bởi vì đối với cô thì nụ hôn này không có bất kỳ ý nghĩa nào, cô chỉ coi đó là một nụ hôn vô tâm của Phong Tùy mà thôi. Có lẽ anh cũng đã hôn rất nhiều người phụ nữ, chứ không phải chỉ có mình cô.

Dung Kim lại muốn lên tiếng những lập tức bị bà hai trừng trở về.

Bà hai hỏi: “Trò đùa này có phải là hơi quá không? Có nước nào lại hôn tạm biệt ở trên môi không?”

Bà ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cố Duyên, chẳng lẽ Ngự Tứ không tốt với cô sao? Tuy IQ của nó không cao, nhưng nó cũng là chồng của cô, chẳng lẽ cô không nên tôn trọng và bảo vệ nó sao? Nếu nó là một người đàn ông bình thường thì đã sớm đuổi cô ra khỏi nhà rồi?”

Ngự Tứ vốn đang im lặng không nói gì, nhưng khi nghe thấy bà ta nói vậy thì lập tức lên tiếng: “Mẹ hai, chị còn đánh con nữa, con không muốn chị làm vợ của con, con chán ghét chị, mẹ hai, mẹ tìm cho con một người vợ khác mà không đánh con đi.”

Tìm một người vợ khác cho anh, Cố Duyên không biết phải nói gì, thì ra năm người vợ trước của anh cũng bị đuổi đi như thế này sao?

Ngự Tứ! Tốt nhất là anh đừng hối hận! Cố Duyên thầm mắng ở trong lòng.

Bà hai nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Ngự Tứ rồi mỉm cười nói: “Con nói với mẹ cũng vô ích thôi, nếu muốn thì nói với cha con ấy, chỉ có ông ấy mới làm chủ được cho con.”

Ngự Tứ lập tức quay sang nói với ông Ngự, trong giọng nói mang theo sự thỉnh cầu: “Cha, cha đuổi chị ra ngoài đi, chị dâu cả nói chị thích người đàn ông khác, chứ không thích con, chị còn đánh con nữa, con không muốn chị làm vợ của con!”

Ông Ngự chỉ có thể thở dài, im lặng không lên tiếng.

Cố Duyên đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn về phía mọi người trong cái nhà này, cho dù đã sống cùng nhau trong một khoảng thời gian dài nhưng tất cả đều xa lạ, ngay cả Ngự Tứ cũng trở nên xa lạ, không còn giống với trước đây. Người nhà như vậy thì không cần cũng được!

Ông Ngự im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, sau đó nhìn Cố Duyên rồi nói: “Duyên Duyên, nhà họ Ngự là gia tộc có danh tiếng, thể diện rất quan trọng. Bây giờ cô đã khiến cho mặt mũi của nhà họ Ngự mất hết, nên nếu cô còn ở lại đây thì sẽ trở thành trò cười cho mọi người mà thôi. Nếu Ngự Tứ đã nói thể thì cô hãy đi đi, rời khỏi ngôi nhà này, rồi đi tìm người đàn ông mà cô thích đi.”

Cố Duyên cũng chỉ đợi những lời này thôi, nếu như người đứng đầu nhà họ Ngự đã để cho cô rời khỏi thì cô sẽ ra đi trong vui vẻ. Sau này cô cũng sẽ không lo bọn họ sẽ đổi ý, sẽ lại nhốt cô trong cái nhà tù này nữa.

Cô cười nhạt, nói: “Cha, con sẽ rời khỏi đây.”

“Mau đi đi! Sao không mau đi đi!” Ngự Tứ không nhịn được mà la ầm lên.

Cố Duyên cũng không để ý đến việc phải rời khỏi nhà họ Ngự, sau này sẽ không phải làm người nhà với loại người như bà hai nữa, nhưng mà Ngự Tứ, người đàn ông mà cô đã từng thật lòng đối đãi, từng thật lòng yêu thương nay lại có thái độ như thế này.

Ngự Tứ, anh đúng là máu lạnh! Đúng là tuyệt tình!

Cố Duyên trừng mắt nhìn anh, nước mắt ngập tràn khóe mi.

Cô khóc, bởi vì hai người đã từng là vợ chồng, cô còn có tình cảm với người đàn ông này nữa, và còn nghĩ là anh sẽ đối xử tốt với cô. Sau khi khóc xong thì bọn họ sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa, từ này ai đi đường của người nấy.

Cô đã ở trong cái nhà này được gần ba tháng, thời gian nói dài không dài, mà nói ngắn cũng không ngắn.

Cố Duyên đi dạo một vòng trong phòng ngủ, sau đó nhận ra không có món đồ nào mà cô có thể mang đi được.

Lúc cô đến nơi này là hai bàn tay trắng, bây giờ khi phải rời khỏi, cô nhìn về phía tủ quần áo, quần áo ở trong đó cũng không nhiều, đều là do quản gia của nhà họ Ngự mang đến cho cô. Nếu đã là đồ của nhà họ Ngự thì cô sẽ không mang đi, dù chỉ là một món.

Bộ quần áo mà cô mặc hôm trung thu, và cũng là bộ quần áo đã đẩy Mễ Nhiên vào cái chết được treo ở một góc trong tủ. Cô đã từng thích bộ quần áo này bao nhiêu thì giờ lại chán ghét nó bấy nhiêu, vậy mà hôm nay nó lại trở thành món đồ duy nhất mà cô mang đi được. Cố Duyên lấy bộ quần áo khiến cho Dung Kim và Mễ Nhiên ghen tỵ đến đỏ mắt xuống, sau đó gấp lại một cách cẩn thận, nhưng mà không để nó vào vali mà ném thẳng vào sọt rác không chút do dự.

Việc gặp gỡ và quen biết với Phong Tùy giống như một giấc mơ vậy, không hề có cảm giác chân thực. Cô cũng hy vọng sau khi bắt đầu một cuộc sống mới thì sẽ không gặp lại anh nữa, giống như là cô không cần bộ quần áo này vậy.

Cô rời khỏi phòng ngủ, khi đi ngang qua vườn hoa thì thấy Ngự Tứ đang chơi tennis với Dung Kim và Mộng Châu. Lúc Dung Kim nhìn thấy Cố Duyên đi qua thì lập tức né tránh, muốn cho quả bóng tennis đập vào gáy cô, nhưng Cố Duyên lại nhanh chóng tránh được, có thể nói là tránh được nguy hiểm trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

Dung Kim chạy lại nhặt quả bóng, nhìn cô rồi lên tiếng đùa cợt: “Ôi chao, còn chưa đi sao? Hay là cô không muốn đi? Còn muốn quấn lấy Ngự Tứ và tiếp tục làm con dâu nhà giàu?”

Cố Duyên mỉm cười, không tức cũng không giận, cô liếc nhìn cô ta rồi nói: “Đương nhiên là tôi sẽ đi, chẳng qua là muốn tạm biệt mấy người trước khi đi thôi, dù sao chúng ta cũng từng là chị em dâu, nên hy vọng sau này chị cũng sẽ đắc ý như bây giờ.”

Cố Duyên nói xong thì đi đến trước mặt của Ngự Tứ, nhưng anh không muốn nói chuyện với cô, khi anh xoay người muốn đi thì bị Cố Duyên kéo lại, cô nhìn anh một cách chăm chú: “Ngự Tứ, chị không trách em, những ngày tháng sau này em phải sống cho tốt.”

Ngự Tứ quay đầu sang chỗ khác và không nói gì cả, mọi người ở đây cũng không thấy được vẻ mặt của anh.

Cô Duyệt cũng không hy vọng đối phương có thể nói câu tạm biệt với mình trong lúc này, vì vậy cô xoay người rồi rảo bước đi về phía cổng lớn.

“Nào, chúng ta cùng chơi tiếp nào, Ngự Tứ, nhanh đi nhặt bóng về đi.” Dung Kim trở về vị trí phát bóng rồi ra lệnh cho Ngự Tứ.

Ngự Tứ ném quả bóng trong tay xuống dưới đất, rồi vừa đi về phòng vừa nói: “Em không chơi nữa, không vui gì cả.”

“Này, dù em không muốn chơi thì bọn chị còn muốn chơi, sao còn không nhanh đi nhặt bóng cho chị? Ngự Tứ… em không nghe thấy sao?” Dung Kim đứng đó, không ngừng dẫm chân rồi la hét om sòm, nhưng mà Ngự Tứ lúc này lại cứ vẫn đi thẳng, không thèm quay đầu lại.

“Bỏ đi, em thấy tâm trạng của nó không được tốt, nên chị đừng bắt nạt nó nữa.” Mộng Châu nhìn theo bóng lưng của Ngự Tứ rồi lên tiếng trấn an Dung Kim.

Dung Kim lập tức nở một nụ cười trào phúng: “Tâm trạng của nó không tốt? Nó còn có lúc tâm trạng không tốt cơ đấy? Đúng là buồn cười mà.”

“Người ngốc cũng có cảm xúc mà, người phụ nữ ở trên xe với người đàn ông khác dù gì cũng là vợ của nó đó, nếu người khác rơi vào hoàn cảnh này nhất định sẽ nổi trận lôi đình rồi.” Một người phụ nữ khác lên tiếng, mọi người nghe thấy vậy cũng cười theo.

Cố Duyên ra khỏi nhà họ Ngự nhưng lại không biết sau này nên đi đâu, tuy chưa quá khuya nhưng xung quanh đã vô cùng yên tĩnh, không có lấy một bóng người hay xe. Cố Duyên đứng ở bên vệ đường, nhưng nhất thời không biết đi đâu về đâu.

Trở về nhà họ Cố? Nơi đó là sự lựa chọn tốt nhất trong lúc này, nhưng nếu cô trở về như vậy thì sẽ bị mọi người trong nhà gặng hỏi nguyên nhân, sau đó nhất định sẽ biết chuyện cô bị nhà họ Ngự đuổi ra khỏi nhà.

Cô không sợ sẽ bị mất mặt, mà sợ ông nội và cha mẹ lo lắng, còn có Phong Thanh nữa, nếu như anh ấy biết chuyện cô bị nhà họ Ngự đuổi ra khỏi nhà thì sao cô có thể chịu nổi chứ? Cô đã từng thề sẽ tìm một người đàn ông còn tốt hơn anh, nhưng mà mới có ba năm thôi mà cô đã thua anh xa như vậy.
Không thể về nhà mẹ đẻ, cũng không có tiền thuê khách sạn, nên giờ cô chỉ có thể đi đến chỗ của hai chị em Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh thôi.

Cố Duyên gọi điện thoại cho Dương Xinh Xinh, không biết là Dương Xinh Xinh đang vui chơi ở trong quán bar nào nữa, âm thanh ở đó vừa ầm ĩ lại vừa hỗn loạn, miễn cưỡng lắm cô mới nghe được giọng của Dương Xinh Xinh: “Duyên Duyên! Nếu có chuyện gì thì để mai nói nhé!”

Cô vừa nói dứt lời liền lập tức tắt máy, Cố Duyên cũng bó tay nên chỉ đành gọi điện cho Dương Sương Sương, nhưng không may là Dương Sương Sương cũng đang tắt máy.

Cố Duyên không tìm được ai nên định trực tiếp đi về nhà họ Dương, nhưng là lúc này lại là lúc nhiệt độ xuống thấp, gió đêm thổi mạnh, nơi này căn bản là không bắt được xe. Thỉnh thoảng cũng có xe chạy qua nhưng đều nhanh chóng lao qua.

Cuối cùng thì cũng có một chiếc xe nguyện ý tạt vào vệ đường và thả chậm tốc độ, sau đó dừng lại ở trước mặt cô.

Nhưng mà nó lại là chiếc Bentley mà cô không muốn gặp lại nhất, chiếc Bentley của Phong Tùy.

Cửa xe mở ra, sau đó A Kim với dáng vẻ cung kính như thường ngày xuất hiện: “Cô Cố, xin chào, anh Phong bảo tôi tới đón cô đi đến biệt thự cạnh biển, nơi đó chính là chỗ ở sau này của cô.”

A, tin tức của anh Phong này cũng nhanh và chuẩn thật, mới một lúc mà đã biết tin cô bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự rồi, hơn nữa còn cử tài xế đến đúng giờ như vậy, Cố Duyên nghĩ đến đây lại cười lạnh trong lòng.

Nhưng mà, cho dù tối nay cô không có nơi để đi thì cũng sẽ không đến biệt thự cạnh biển và sống chung với anh ta, tuyệt đối sẽ không.

Cô nhìn A Kim rồi lạnh lùng nói: “Thay tôi cảm ơn ý tốt của anh ta, nhưng mà tôi không cần anh ta thay tôi quyết định cuộc sống của mình, cho nên căn biệt thự bên biển kia để cho anh ta và cô Dao Trụ ở đi, còn tôi không cần.”

“Cô Cố…”

“Còn có chuyện gì sao? Nếu không có thì anh trở về đi.”

A Kim ngập ngừng một lúc rồi nói: “Cô Cố, tôi chỉ muốn nói là anh Phong rất quan tâm đến cô, anh Phong cũng chưa từng để ý đến một người con gái nào nhiều như thế, nên tôi hy vọng cô có thể quý trọng phần tình cảm này của anh ấy.”

“Tôi tin, nhưng tôi cũng không cảm thấy có điểm nào đáng trân trọng cả.”

A Kim cảm thấy không hiểu nên hỏi lại: “Tại sao cô Cố lại nói như vậy?”

“Đợi đến khi đứa bé ra đời mà anh ta còn giữ được phần tình cảm này thì lúc đó tôi quý trọng cũng chưa muộn. Còn bây giờ mong anh chuyển lời cho anh ta, đứa bé này cũng là một khúc ruột của tôi, nên tôi sẽ càng yêu thương nó hơn anh ta, và tôi sẽ dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ nó nên mong anh ta cứ yên tâm.”

Đến bây giờ thì Cố Duyên vẫn không tin là Phong Tùy có tình cảm với cô, nếu như không có đứa bé ở trong bụng thì anh ta sẽ để ý đến một người phụ nữ bình thường như cô sao? Chắc chắn là sẽ không, bởi vì bên người anh ta cũng có không ít phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, khéo hiểu lòng người.

Lúc trước khi ở biệt thư sát biển thì cô cũng đã nói rõ rồi, cô không bao giờ muốn dựa vào đứa con để đòi hỏi bất cứ thứ gì.

“Xem ra thành kiến của cô Cố với anh Phong rất sâu.” A Kim bất đắc dĩ thở dài, sau đó nói: “Cho dù cô Cố không muốn đi đến biệt thự cạnh biển thì chắc cũng muốn rời khỏi nơi quỷ quái này, hơn nữa bây giờ cũng rất lạnh, hay là để tôi chở cô đến nơi mà cô muốn nhé.”

A Kim thấy Cố Duyên lại muốn từ chối thì vội vàng nói: “Nếu cô không muốn dính líu đến anh Phong thì hãy coi như là tôi đang phục vụ cô, còn nếu cô vẫn không đồng ý thì có thể trả tiền xe cho tôi, coi như là tôi kiếm thêm ở bên ngoài vậy.”

Cố Duyên không hiểu tại sao A Kim có thể dùng vẻ mặt nghiêm túc để nói ra những lời nói đùa như vậy. Nhưng mà khi nhìn dáng vẻ thành thật đó của anh ta thì cô không đành lòng từ chối. Cô do dự một lúc rồi cuối cùng cũng gật đầu.

Còn A Kim thấy cô đồng ý thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng mở cửa xe cho cô.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, sau đó từ từ hướng về phía nội thành theo yêu cầu của Cố Duyên.

Hai chị em nhà họ Dương ở trong một ngôi nhà nhỏ có hai tầng, cha mẹ của họ bởi vì công việc nên sống ở một thành phố khác, rất ít khi về nhà. Mấy năm nay chỉ có hai chị em của họ ở đó.

Khi Cố Duyên bảo A Kim lái xe đến nhà họ Dương thì tình cờ gặp được hai chị em Sương Sương và Xinh Xinh vừa xuống xe taxi. Xinh Xinh có vẻ đã uống say nên cả người đều dựa lên người của Sương Sương, hơn nữa bước chân còn rất loạng choạng.

Có lẽ Xinh Xinh đã say quá rồi nên cô ấy vừa cười vừa hát mất bài đồng dao của trẻ em, sau đó còn lớn tiếng ồn ào: “Chị, chị có biết vị quản lí Lâm lúc nãy lái xe gì không? BMW! Là BMW đó, còn tay quản lí Trần kia tính là gì chứ? Hắn ta mới là quản lí của quán bar mà thôi, chả là cái đinh gỉ gì cả, mà lại còn dám đá em? Em đá hắn thì có! Đá chết hắn!”

Dương Sương Sương lên tiếng an ủi: “Xinh Xinh, được rồi, em đã mắng hắn ta một đêm rồi mà không mệt sao? Quản lí Trần đang yên ổn lại vì em mà bị đuổi việc, nên em đừng mắng chửi nữa, mà tích đức chút đi, ngoan, chúng ta về nhà ngủ thôi.”

“Đáng đời anh ta, ai bảo anh ta đá em? Không đúng, là em bỏ rơi anh ta, là em đá anh ta…”

Chương 49: Chỉ là quá hiền lành

Xinh Xinh vẫn cứ tiếp tục ăn nói lung tung, ngay cả khi Cố Duyên gọi thì cô ấy cũng không nghe thấy, cuối cùng phải đợi chiếc Bentley chặn đường thì mới dừng lại.

“Ai vậy? Ai đỗ xe ở chỗ này? Sao có thể đỗ xe bừa bãi ở trước cửa nhà bà… oà… Bentley? Chao ôi, là Bentley! Bentley của ai đang đỗ ở trước cửa nhà tôi vậy?” Dương Xinh Xinh nằm bò lên trên đầu xe, không ngừng vuốt ve logo của chiếc Bentley rồi bắt đầu la hét om sòm.

Còn Dương Sương Sương cuối cùng cũng nhìn thấy Cố Duyên đang đứng ở bên cạnh chiếc xe, cô ngẩn ra một lúc rồi nhanh chóng đi về phía Cố Duyên, sau đó lên tiếng hỏi: “Duyên Duyên, sao cậu lại ở đây? Cậu đã chờ bao lâu rồi? Sao cậu không gọi điện thoại cho tớ.”

“Có gọi, nhưng cậu không nghe máy.” Cố Duyên tức giận trách móc.

A Kim thấy hai chị em nhà họ Dương xuất hiện thì nói với Cố Duyên: “Cô Cố, nếu bạn cô đã về thì tôi xin phép về trước.”

“Được rồi, cảm ơn anh.” Cố Duyên lên tiếng cảm ơn, A Kim nghe thấy cũng chỉ mỉm cười, sau đó nhìn về phía Xinh Xinh vẫn đang ôm và hôn chiếc Bentley rồi mở cửa, lên xe và bắt đầu nổ máy. Chiếc xe từ từ lùi về phía sau, rồi nhanh chóng đi về phía đường lớn.

Dương Xinh Xinh nhìn theo bóng của chiếc xe, sau đó dậm chân gào lên: “Bentley! Anh đừng đi! Anh Bent! Anh Bent! Anh trở lại đi! Em còn chưa sờ đủ mà…”

“Được rồi, cậu còn chưa thấy mất mặt sao?” Cố Duyên trợn tròn mắt rồi kéo cô trở về.

Dương Xinh Xinh vốn nổi tiếng là người ham tiền, cô cũng đã sớm biết cái dáng vẻ thèm khát của cô ấy khi nhìn thấy những chiếc xe nổi tiếng rồi, nhưng mà giờ nhìn cô ấy như vậy thì cô cũng thấy khó chịu. Cô và Xinh Xinh là bạn tốt, hai người là người thuộc cùng đẳng cấp, nay cô ấy lại cúng bái chiếc xe của Phong Tùy như vậy thì có khác gì là nâng cao người khác và hạ thấp bản thân không?

Phong Tùy rất thần thánh, rất giàu có và rất đẹp trai, nhưng mà cô không muốn thừa nhận anh cao hơn cô một bậc.

“Duyên Duyên?” Dương Xinh Xinh nuốt nước bọt, hết nhìn về phía chiếc xe rời khỏi lại quay sang nhìn cô, sau đó ngây ngốc cười: “Thì ra là xe của nhà cậu? Thể nào lại oách như vậy… thật là oách…”

“Bịch” một tiếng, Dương Xinh Xinh nằm lăn ra đất rồi ngủ ngon lành.

Hai người hợp sức dìu Xinh Xinh vào trong phòng của cô ấy, Dương Sương Sương đưa đồ để tắm cho Cố Duyên, rồi kéo tay cô, lo lắng hỏi: “Từ lúc tớ đọc bài báo kia thì cũng đoán được là cậu sẽ có chuyện, nhưng không nghĩ là mọi việc lại xảy ra nhanh như vậy. Bọn họ có mắng chửi cậu không? Có đánh cậu không? Cậu và em bé không sao chứ?”

“Bọn mình đều rất khoẻ.” Cố Duyên chỉ mỉm cười chứ không muốn nói gì, và cũng không muốn giải thích nhiều.

Dương Sương Sương thấy cô không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi cô vụ bức ảnh nữa mà dịu dàng an ủi: “Không có chuyện gì đâu, cậu ở đây bao lâu cũng được, đợi mọi việc lắng xuống thì hãy trở về.”

Đợi mọi việc lắng xuống rồi về… Cố Duyên lắc đầu, cho dù mọi việc có qua đi thì cô cũng sẽ không trở về căn nhà đó nữa.

Cố Duyên nằm lỳ ở trên giường, cả người đều trốn ở trong chăn, rầu rĩ nói: “Sương Sương, tớ thực sự chán ghét sự yếu đuối của mình, biết rõ cô ta là người đứng sau việc này mà lại không làm được gì, cuối cùng vẫn bị đuổi ra khỏi nhà!”

“Cậu không hề yếu đuối, mà chỉ là quá hiền lành mà thôi.” Dương Sương Sương vỗ nhẹ lên tay cô: “Được rồi, nhanh đi tắm đi, sau đó ngủ sớm một chút.”

Cố Duyên gật đầu, cô cầm đồ dùng đi vào trong nhà tắm.

Dòng nước ấm áp từ trên cao chảy xuống, Cố Duyên nhắm hai mắt lại, những chuyện xảy ra trong hai ngày hôm nay không ngừng hiện lên trong đầu cô. Đến tận bây giờ cô vẫn không tin được là sau gần ba tháng sống trong nhà họ Ngự mà cô vẫn không bị sứt mẻ gì. Giờ nghĩ lại thì thấy không thể tin được.

Đêm đó cô ở lại nhà của Sương Sương và Xinh Xinh. Sáng hôm sau, Phong Thanh tìm đến đây và cũng chỉ có anh ấy mới biết được địa chỉ nhà Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh thôi.

Cố Duyên nhìn thấy chiếc Cayenne quen thuộc kia thì thực sự không muốn ra khỏi nhà, giờ đi ra ngoài thì biết nói gì đây? Nói cho anh ấy biết là cô bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự, bây giờ đang ở trong nhà họ Dương sao? Nhất định phải thế sao?

Sau khi Dương Xinh Xinh biết tin Cố Duyên bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự thì đã mắng hết một buổi sáng rồi, giờ thấy Phong Thanh thì không nhịn được cơn tức nữa, hơn nữa còn muốn xông ra ngoài, nhưng may là có Cố Duyên và Dương Sương Sương giữ chặt lấy cô ấy.

Dương Xinh Xinh vừa giãy giụa vừa la mắng: “Hai người lôi kéo mình làm gì? Mình muốn ra ngoài để mắng cho tên khốn Phong Thanh kia một trận! Cố Duyên, anh ta hại cậu thảm như vậy, còn bản thân anh ta thì sắp kết hôn, chẳng lẽ cậu không tức giận sao? Chẳnh lẽ không muốn đánh anh ta một trận sao?”

Cố Duyên lắc đầu cười khổ, sau đó không nói gì.

Không phải là không tức giận, mà là cô đã chôn vùi những tổn thương và tức giận đó xuống sâu trong đáy lòng từ lâu rồi. Đánh một trận, mắng một trận rồi sau đó sẽ sao đây? Cô và anh có thể trở lại như lúc ban đầu sao? Anh sẽ hủy bỏ đám cưới với Tô Điền sao? Những chuyện đó đều không có khả năng trở thành sự thật!

“Xinh Xinh, được rồi, em đừng gây chuyện nữa, để Duyên Duyên tự mình đi xuống nói với anh ấy đi.” Dương Sương Sương nói với Dương Xinh Xinh, rồi quay sang đẩy nhẹ Cố Duyên và nói: “Ngay cả mình và Xinh Xinh đều có thể đoán được cậu sẽ có chuyện, thì người nhà của cậu nhất định cũng sẽ đoán được, cậu cũng đừng để cho người nhà phải lo lắng, ít nhất là cậu cũng nên xuống nói với anh ấy là giờ cậu đang rất tốt.”

Dương Sương Sương vẫn luôn suy nghĩ chu đáo và lý trí hơn Dương Xinh Xinh. Cô ấy nói không sai, bức ảnh kia đã được đăng lên báo, lại còn viết khó nghe như vậy thì sao người nhà của cô có thể không lo lắng cho được?
Cố Duyên đi xuống dưới tầng, theo sau là tiếng mắng của Dương Xinh Xinh: “Chẳng lẽ đẹp trai thì có quyền làm tổn thương Duyên Duyên của chúng ta sao? Tuy Duyên Duyên không đẹp không gợi cảm bằng em nhưng dù gì cũng được xem là xinh xắn mà…”

“...” Cố Duyên tỏ vẻ là cô đã quen rồi.

Cố Duyên đi về phía cổng lớn, cô và Phong Thanh bốn mắt nhìn nhau, không ai nói gì cả.

Vào lúc này thì tất cả thù hận, oán trách đều biến mất trong ánh mắt tràn đầy quan tâm của anh ấy, cô bỗng nhiên muốn khóc, chỉ muốn xả hết toàn bộ sự tủi thân của mấy ngày hôm nay ra.

Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve lên tóc cô, giống như là năm đó, khi cô cảm thấy tủi thân thì anh sẽ nhẹ nhàng xoa đầu cô như đang xoa đầu cún con vậy, sau đó nói với cô là không phải sợ, bởi vì anh ấy vẫn luôn ở bên cạnh cô.

“Tại sao lại thành như vậy?” Phong Thanh nhỏ giọng nỉ non, không biết là anh đang tự hỏi bản thân mình hay là đang hỏi cô.

“Em cũng không biết tại sao nữa, mọi thứ bỗng nhiên lại thay đổi, sau đó trở thành như bây giờ.” Cố Duyên cố gắng để cho nước mắt không chảy xuống, nhưng giọng của cô đã trở nên khàn khàn.

Đột nhiên kết hôn, đột nhiên mang thai, đột nhiên bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự, mọi thứ đều ồ ạt kéo đến làm cho cô trở tay không kịp.

“Không có việc gì cả, mọi việc đều có thể trở thành quá khứ, sau này vui vẻ là được rồi.” Anh nhìn cô gầy hơn trước đây, đôi mắt cũng u buồn hơn trước thì đau lòng đến mức chỉ muốn vứt bỏ mọi thứ, sau đó dẫn cô cao chạy xa bay, đây là người con gái mà anh từng yêu nhất mà!

Nhưng lý trí lại nói cho anh là anh không được làm như thế và không thể làm như thế.

Anh nắm lấy cô tay cô, mở cửa xe ra rồi nói: “Đi thôi, chúng ta về nhà thôi.”

“Không!” Cố Duyên cố gắng tránh khỏi tay của anh, lắc đầu nói: “Em không muốn về nhà, em muốn ở lại đây.”

Anh thấy cô như một con chim nhỏ sợ hãi khi nghe thấy hai từ ‘về nhà’ thì chỉ biết hít một hơi thật sâu rồi bất đắc dĩ nói: “Bởi vì anh sao?”

Cố Duyên không nói gì cả, bởi cô biết, anh chính là nguyên nhân lớn nhất.

“Không sao, anh có thể chuyển ra ngoài ở.” Anh nói, sau đó dừng một lúc mới nói tiếp: “Duyên Duyên, chúng ta là người một nhà, anh đã từng hứa với em là sẽ chăm sóc cho em cả đời, lời hứa này của anh sẽ không thay đổi, cho dù chúng ta trở thành người một nhà theo cách nào thì anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em.”

Cho dù bằng cách nào, có thể là vợ chồng, cũng có thể là anh em, Phong Thanh, những lời này của anh đúng là rất hay!
Cố Duyên nhắm mắt lại, hai dòng nước mắt lăn dài trên mà, rơi xuống vạt áo cô.

“Phong Thanh...” Cô ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt đẫm nước nhìn anh chăm chú: “Đến tận hôm nay em cũng chưa từng hỏi tại sao năm đó anh lại bỏ em, nếu như anh chấp nhận dùng cả đời của mình để chăm sóc cho em thì sao lại bỏ đi! Anh nói cho em biết để em biết lý do đi.”

Phong Thanh quay mặt sang chỗ khác, anh không dám nhìn vào đôi mắt u buồn của cô, không dám nhìn vào ánh mắt khiến cho trái tim anh thắt lại, anh suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Em còn nhớ là năm đó em đã từng hỏi anh tại sao lại chọn em mà không chọn Tô Điền không? Sau đó anh nói với em là tình yêu không có lý do, khi yêu không có lý do, mà khi hết yêu cũng không có lý do, xin lỗi, đây chình là nguyên nhân, mong em sẽ không quá hận anh.”

Phong Thanh, anh còn có thể nói những lời nói làm tổn thương người khác hơn vậy không? Một lời nói dối thiện ý thì có gì đáng xấu hổ chứ!

Cô thà rằng anh nói là vì chuyện học hành, vì tương lai của bản thân nên mới đi, chứ thật lòng anh vẫn còn rất yêu cô, nhưng mà anh lại không nói như vậy, mà anh nói là anh đã không còn yêu cô nữa!

Cố Duyên gật đầu, biết được lý do cũng tốt, thà đau một lần rồi thôi. Giống như là trước đây, khi Lam Ba nói không muốn kết hôn với cô thì cô cũng chỉ đau lòng nửa ngày mà thôi.

Nhưng mà... Lam Ba có thể so với Phong Thanh sao?

Cô lau nước mắt, cố gắng cho giọng nói của mình trở nên bình tĩnh: “Anh không cần phải dọn đi đâu, hai ngày nữa em sẽ về nhà.”

“Hai ngày nữa anh sẽ đến đón em.” Phong Thanh lại một lần nữa nở nụ cười cưng chiều: “Bên ngoài gió lớn, em mau vào nhà đi, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân mình.”

Buổi chiều ngày thứu hai kể từ khi Cố Duyên vào ở nhà họ Dương thì Phong Tùy xuất hiện ở trước mặt cô.

Lúc trước cô cũng đoán được là Phong Tùy sẽ đến, hơn nữa sẽ đến sớm thôi, và quả nhiên là như vậy!

So với sự ngạc nhiên của Sương Sương và Xinh Xinh thì Cố Duyên có phần bình tĩnh hơn, cô không kinh ngạc, không tức giận, giống như đang nhìn một người xa lạ, một người lạ không hề có bất kỳ quan hệ nào với cô cả.

Trên thực tế thì trong mắt cô, Phong Tùy vốn là một người lạ, một người mà cô mới chỉ gặp mặt vài lần, thậm chí hai người còn chưa bao giờ có thể nói chuyện với nhau một cách bình tĩnh, còn nếu nhất định muốn một mối quan hệ thì anh chỉ là cha của đứa bé trong bụng cô, không hơn không kém.

Hai chị em nhà họ Dương thì đang đứng ngẩn người ở gần cửa, cả hai đều nhìn về phía Phong Tùy, anh mặt trời lúc hoàng hôn chiếu vào người anh làm cho Phong Tùy giống như một chàng hoàng tử bước ra từ trong câu chuyện cổ tích vậy. Từ nhỏ đến giờ sao hai người họ chưa bao giờ thấy ai đẹp trai như vậy chứ?

Còn Phong Tùy thì đứng ở giữa cửa, ánh nắng hoàng hôn bao trùm lên cơ thể anh, giống như được mạ một lớp vàng vậy. Anh chặn đứng những tia sáng lúc hoàng hôn, ánh mắt sâu thẳm của anh từ đầu đến cuối đều không có rời khỏi Cố Duyên ở trong phòng.

Anh đi đến chỗ ghế sofa, sau đó ngồi xuống ghế rồi kéo Cố Duyên ngồi lên trên đùi mình, còn bàn tay thì nhẹ nhàng vuối ve bụng của cô: “Em yêu, em bé có khỏe không?”

Cho dù đang ở trước mặt của Sương Sương, Xinh Xinh và A Kim nhưng anh vẫn không cảm thấy xấu hổ khi làm ra những động tác này. Giống như là hai người là một đôi đã yêu nhau từ lâu, là một cặp vợ chồng đã kết hôn nhiều năm vậy.

Phong Tuy, da mặt của anh dày thật đấy! Cố Duyên thầm mắng ở trong lòng, sau đó bắt đầu giãy giụa theo bản năng.

Còn anh thì giống như là rất thích ôm cô ngồi trên đùi mình, có lẽ là như vậy sẽ rất tiện cho việc hôn cô, và ngắm nhìn những vẻ mặt khác nhau của cô.

Cố Duyên càng giãy giụa thì anh lại càng ôm chặt, cuối cùng thì Cố Duyên cũng tức giận, cô trừng mắt nhìn anh: “Anh Phong, anh có thể chú ý đến ảnh hưởng một chút không?”

“Sợ cái gì, dù sao ở đây cũng không có người ngoài, cho dù có thì cũng không cần phải vội, đến con cũng có rồi thì chúng ta làm gì chẳng được.” Phong Tùy vẫn luôn có những lý luận của riêng mình, khiến cho Cố Duyên không cãi được.

Dương Xinh Xinh cũng đã không còn ngạc nhiên nữa rồi, cô nhanh chóng chạy về phía hai người, ánh mắt của cô không ngừng di chuyển ở giữa hai người, cuối cùng thì nhìn về phía Phong Tùy rồi hỏi: “Anh chính là cha ruột của đứa bé sao? Chiếc Bentley ở ngoài kia là của anh sao? Khách sạn Á Ân cũng là của anh?”

Phong Tùy nhìn cô, gật đầu một cách lịch sự, rồi mỉm cười: “Đúng vậy.”

“Ôi chao!” Dương Xinh Xinh ngã lăn xuống mặt đất nhưng mà cũng nhanh chóng đứng dậy, sau đó bắt đầu hoa tay múa chân giống như người vừa uống thuốc lắc vậy rồi vui vẻ nói: “Có phải là anh thích Cố Duyên hay không? Có phải là anh rất muốn đứa bé này?”

“Đúng vậy.” Phong Tùy trả lời mà không chút do dự.

Cố Duyên lạnh lùng nhìn anh, sau đó kéo áo của Dương Xinh Xinh rồi tức giận nói: “Dương Xinh Xinh, cậu câm miệng lại cho tớ.”

Chương 50: CHỈ CẦN Duyên Duyên NHÀ CHÚNG TÔI ĐỒNG Ý

Nhưng có vẻ Dương Xinh Xinh đã quá kích động, cô ấy không để ý đến sự tức giận của cô, mà vẫn tiếp tục nói với Phong Tùy: “Thích là tốt rồi, vậy anh có biết ai là người đã dụ Duyên Duyên đến khách sạn Ánh An, vào phòng 1201 không? Để tôi nói cho anh biết nhé, là tôi đó! Là Dương Xinh Xinh tôi, cho nên giờ anh phải cảm ơn ai? Đó chính là bà mối tôi!”

“Cho nên cô muốn như thế nào?” Phong Tùy nhìn cô, như cười mà lại như không cười, cánh tay anh vẫn cứ ôm chặt lấy eo của Cố Duyên.

Cố Duyên liên tục nháy mắt ra hiệu cho Dương Xinh Xinh, trong lòng cũng vô cùng lo lắng, dám nói điều kiện với Phong Tùy sao? Con nhóc kia không sợ chết sao? Cô bỗng nhiên nhớ đến giám đốc Chu, người đã chết thảm dưới họng súng của anh, sau đó bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Dương Xinh Xinh tiếp tục ngó lơ lời nhắc nhở của cô, sau đó quay về phía Phong Tùy rồi làm động tác đòi tiền: “Dù gì cũng nên đòi phí làm mối chư.”

“Có thể, vậy cô muốn bao nhiêu?” Phong Tùy nhanh chóng trả lời mà không thèm nghĩ ngợi.

Dương Xinh Xinh suy nghĩ một chút, sau đó cẩn thận lên tiếng: “Ừm... thật ra bây giờ tôi đang thiếu một chiếc xe, hay là anh đưa cho tôi một chiếc Audi Q5 đi, dù sao anh cũng có rất nhiều tiền...”

“Có thể.”

“Tôi còn chưa nói hết mà, thật ra R8 càng đẹp, càng có nhiều tính năng hơn Q5, anh nói xem...”

“Có thể.”

“... Nhưng mà, tôi cảm thấy Lotus thích hợp với con gái hơn là R8, ôi chao, thật là khó khăn mà, không biết chọn cái nào tốt hơn đây?”

“Cô tự quyết định đi.”

Một chiếc xe ô tô thể thao mấy tỷ mà anh ta không thèm suy nghĩ đã đồng ý rồi sao? Lần này không chỉ có Sương Sương và Xinh Xinh ngạc nhiên mà Cố Duyên cũng cảm thấy giật mình, cô không ngờ Phong Tùy lại là người hào phóng như vậy, có lẽ là vì cô chưa từng đòi hỏi anh bất kỳ thứ gì.

Dương Xinh Xinh thấy khuôn mặt của Phong Tùy vẫn ấm áp như lúc ban đầu, cô nhịn xuống sự vui vẻ trong lòng, và cố không để cho bản thân nhảy về vì vui vẻ, sau đó cười hì hì nói: “Vậy thì Lotus đi, còn nữa, anh Phong anh nhìn xem, căn nhà này của tôi đã cũ lắm rồi, mỗi lần Duyên Duyên đến đây ở đều không tiện cho lắm, anh xem, nếu như được thì anh tặng cho chúng tôi một căn hộ có ba phòng ngủ nữa được không?”

Có lẽ là vì cô ấy cảm thấy bản thân tham lam như vậy có phần không thích hợp nên vội vàng bổ sung một câu: “Tôi yêu cầu cái này cũng là vì Duyên Duyên thôi, anh xem, cô ấy động một tý là bỏ nhà đi, mà lần nào cũng đến chỗ của chúng tôi, nhưng chỗ nhỏ này của tôi sao có thể phù hợp với cô ấy chứ.”

Dương Sương Sương thấy cô ấy càng nói càng quá đáng thì vội vàng chạy đến, kéo tay cô ấy lại rồi bắt đầu khuyên bảo: “Xinh Xinh, anh Phong cũng không phải là có thể in tiền, nên em đừng có trêu anh ấy nữa.”

Dương Xinh Xinh đẩy tay của cô ấy ra, rồi nhìn chằm chằm về phía Phong Tùy.

Phong tùy hơi trầm ngâm một lúc rồi nói: “Căn hộ có ba phòng ngủ thì vẫn còn quá nhỏ, tôi sẽ tặng cho cô một căn biệt thự kiểu châu Âu có cả vườn nữa, cô thấy sao.”

“Biệt... thự...” Dương Xinh Xinh lắp bắp.

“Còn có yêu cầu khác sao?” Phong Tùy nhướn mày lên nhìn cô, dáng vẻ vô cùng xấu xa.

“Nếu như... có thể được thì cho tôi một ông chồng có tiền nữa là được...” Dương Xinh Xinh cảm thấy bản thân như nằm mơ vậy.

“Tôi, cô thấy thế nào?”

“Anh?”

“Đúng vậy, chỉ cần Duyên Duyên nhà tôi đồng ý.” Phong Tùy cúi xuống hôn lên đỉnh đầu của Cố Duyên, nụ cười vẫn xấu xa như trước.

Cố Duyên nhìn anh bằng ánh mắt chán ghét, lạnh giọng giễu cợt: “Anh Phong, đây chính là cách tán gái của anh sao? Xem ra cũng không quá cao tay.”

Nhà, xe, anh ta thực sự nghĩ bản thân mình có thể in tiền sao?

“Bà nó! Thì ra là anh đang trêu đùa tôi sao?” Dương Xinh Xinh đột nhiên nhảy dựng lên, tức giận nhìn Phong Tùy rồi hét lên: “Đồ đàn ông thối tha! Tôi còn cho rằng anh rất hào phóng cơ, hóa ra là anh đang trêu tôi, tức chết tôi mà!”

Phong Tùy chỉ cười chứ không nói lời nào.

Dương Sương Sương kéo áo của Dương Xinh Xinh rồi khuyên nhủ: “Xinh Xinh, chúng ta đi ra ngoài đi, hai người bọn họ vẫn còn chưa có cơ hội nói chuyện với nhau đâu.”

Dương Xinh Xinh ôm một bụng tức đi ra ngoài, căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh, hai chị em họ vừa rời khỏi thì Cố Duyên lập tức cảm thấy mất tự nhiên. Cô lạnh lùng nhìn Phong Tùy: “Anh Phong, bây giờ anh có thể buông em ra không?”

Phong Tùy vừa buông tay ra là cô lập tức đi ngồi sang chiếc ghế sofa ở phía đối diện, tránh anh như tránh tà vậy.

“Em đã nghĩ kỹ chưa? Khi nào định theo anh trở về?” Phong Tùy nhìn cô chăm chú rồi nghiêm túc hỏi.

Trở về với anh ta? Cho đến bây giờ cô cũng chưa từng nghĩ đến việc này có được không?

“Chẳng lẽ em muốn ở đây cả đời?” Cố Duyên nhìn ánh bằng ánh mắt thù hận: “Anh Phong, kết cục ngày hôm nay của em không phải là do một tay anh tạo thành sao? Anh đợi em bị nhà họ Ngự đuổi đi, không nơi nương tựa thì sẽ về bên anh sao?”

Nếu như không phải trước đây anh dừng xe ở trước cổng nhà họ Ngự và cưỡng hôn cô thì sao có thể bị Dung Kim chụp được ảnh, sau đó còn bị cô ta đăng lên báo chứ? Và sao cô có thể bị nhà họ Ngự đuổi đi chứ?

Mỗi lần cô nhớ đến nội dung ở trên báo thì đều cảm thấy tủi thân đến muốn khóc, và tức giận đến mức muốn cắn chết anh.

Phong Tùy nhún vai một cách vô tội: “Anh không phải là muốn bàn nguyên nhân của chuyện này với em mà là muốn bàn về những ngày tháng sau này của chúng ta.”

Cô quay mặt sang chỗ khác, vẻ mặt kiên quyết: “Anh từ bỏ hy vọng đi, em sẽ không chung sống với anh đâu.”

Phong Tùy bất đắc dĩ mà thở dài, sau đó đứng dậy đi đến trước mặt cô, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên tóc cô: “Duyệt Duyên Duyên, chẳng lẽ anh khiến cho em chán ghét như vậy sao? Hả?”

Có bao nhiêu người phụ nữ yêu anh, muốn được gả cho anh, nhưng người mà đánh lẽ phải gả cho anh thì vẫn luôn cố chấp, giống như một hòn đá vậy. Anh bắt đầu nghĩ, có phải là mệnh của anh và cô khắc nhau không?

“Đúng vậy.” Cố Duyên trả lời mà không chút do dự.

“Tại sao?” Anh hỏi, khuôn mặt xuất hiện vẻ không vui: “Là bởi vì anh ta sao? Là vì Phong Thanh?”

Nếu như là vì anh ta thì anh còn cảm thấy phục, dù sao Phong Thanh không phải là người đàn ông bình thường. Nhưng mà phục cũng không đồng nghĩa với việc anh sẽ chịu thua và từ bỏ.

Cố Duyên chính là người phụ nữ mà anh muốn!

Cố Duyên không nói gì, là vì anh ấy sao? Cô biết rất rõ đáp án là không phải. Bởi vì Phong Thanh đã nói rất rõ là anh ấy không yêu cô nữa, nên cô còn có lý do gì mà nhớ, mà chờ đợi anh ấy, thậm chí còn vì đối phương mà từ bỏ một người đàn ông khác?

Còn Phong Tùy thì cô cũng không biết bản thân ghét anh vì lý do gì, là vì anh ấy quá mạnh mẽ, tàn nhẫn, cho dù là việc gì cũng đều làm theo ý mình? Hoặc có lẽ cô cũng không chán ghét anh, và là vì vấn đề tự tôn và mặt mũi của cô mà thôi.

Từ nhỏ cô đã không thích cúi đầu trước bất kỳ một ai, cho dù đó là anh, người đàn ông vừa tàn nhẫn lại vừa dịu dàng!

Nói đến tàn nhẫn thì Cố Duyên lại cảm thấy khẩn trương, Phong Thanh, anh có khi nào sẽ giết chết Phong Thanh như giết chết giám đốc Chu không? Anh đã từng nói là sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai làm cho anh ngứa mắt...

“Không phải là bởi vì anh ấy!” Cố Duyên lắc đầu quầy quậy.

Phong Tùy cười lạnh: “Em đang muốn bảo vệ cho anh ta sao?”

Thật là đáng chết, anh lại nhìn thấu nội tâm của cô rồi!

“Yên tâm đi, anh cũng không tàn nhẫn như là em đã tưởng.” Phong Tùy đứng dậy rồi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Thật ra anh cũng biết trước là em sẽ từ chối rồi, nhưng vẫn muốn ghé qua để thăm em, thôi được rồi, anh phải đi đây.”
Cố Duyên đứnng lên đi ra ngoài cửa, không hiểu sao khi nhìn theo bóng lưng của anh thì cô lại thấy khóe mắt cay cay.

Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh đang thay phiên xách từng túi từng túi đồ bổ vào trong nhà, hơn nữa còn liên tục tấm tắc kêu đắt giống như người nhà quê lần đầu ra thành phố lớn vậy.

Phong Tùy rời khỏi nhưng để lại một đống đồ bổ.

“Duyên Duyên, nếu như mang mấy cái này đến chợ để bán thì chắc cũng phải kiếm được cả mấy tỷ ấy nhỉ?” Dương Xinh Xinh lại bắt đầu vui cười hớn hở, dường như là đã quên mất chuyện lúc nãy với Phong Tùy rồi.

Dương Sương Sương trợn mắt trừng cô, rồi mắng: “Sao em cứ mở miệng ngậm miệng là nhắc đến tiền vậy, những thứ này là đồ mà anh Phong mua để cho Duyên Duyên tẩm bổ, nên em đừng có suy nghĩ vớ vẩn nữa.”

“Vớ vẩn, nếu Duyên Duyên ăn nhiều đồ bổ như vậy thì không sợ chảy máu cam, hay vì bổ quá mà thăng thiên sao.”

Dương Sương Sương đánh lên miệng của cô: “Cái mồm quạ đen này.”

“...” Cố Duyên tỏ vẻ cô đã quen với việc bị cô ấy nguyền rủa như vậy rồi.

Cố Duyên ở nhà họ Dương hai ngày nhưng vẫn chưa từng có nổi một giấc ngủ ngon, không biết là vì lạ giường hay là bởi vì trong lòng cô có rất nhiều chuyện, những ngày mới đến nhà họ Ngự thì cô cũng từng mất ngủ như vậy, khó khăn lắm mới quen được vậy mà lại phải đổi giường, lại một lần nữa làm quen lại từ đầu, cả đêm trằn trọc không ngủ được, không biết bao giờ trời mới sáng.

Cố Duyên nằm trong chăn, thỉnh thoảng lại trở mình.

Cô là người thể hàn, dù có nằm ở trong chăn đến sáng thì chăn vẫn còn lạnh, ngày còn ở bên Phong Thanh thì anh ấy sẽ tỉ mỉ chuẩn bị vài cái túi giữ nhiệt cho cô. Khi có Ngự Tứ thì anh sẽ ôm chặt cô vào trong lồng ngực ấm áp của mình.

Bây giờ không có Phong Thanh và Ngự Tứ, làm bạn với cô chỉ là chiếc chăn lạnh như băng này.

Nhớ nhung, đôi lúc bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhặt, sau đó không thể dừng lại được.

Cô nhắm mắt lại, ép bản thân không được nhớ đến những người và những việc trong quá khứ nữa, rồi ép bản thân đi vào giấc ngủ.

Nhưng cho dù cô có cố gắng như thế nào thì phải đến lúc gần sáng mới ngủ được.

Giấc ngủ của cô cũng không sâu, mới thiu thiu ngủ được một lúc thì bị âm thanh ồn ào ngoài phòng khách đánh thức, cái giọng oang oang kia của Dương Xinh Xinh không biết lại đang nhao nhao cái gì, lúc thì hét chói tai, lúc lại cười như điên như dại.

Cố Duyên nghĩ là đã có chuyện gì, nên lập tức rời giường, cũng chưa kịp thay quần áo. Không có ai ở trong phòng khách cả, đợi đến khi cô đi đến cửa thì mới hiểu tại sao Dương Xinh Xinh lại như vậy rồi.

Trong sân có một chiếc xe thể thao màu đỏ mới tinh, màu sắc nổi bật, không phải là chiếc Lotus mà Dương Xinh Xinh nói, mà là một chiếc xe thể thao hiệu Lamborghini mới được tung ra thị trường.

“Cô Dương, đây là chìa khóa xe, còn đây là chìa khóa của ngôi biệt thự Vân Dung.” A Kim đưa hai chiếc chìa khóa cho Dương Xinh Xinh, rồi nghiêm túc nói: “Khi nào cô Dương rảnh có thể đến tìm tôi để đi làm những thủ tục liên quan.”

A Kim lại đưa cho cô ấy một cái danh thiếp: “Đây là số điện thoại của tôi.”

Dương Sương Sương mới đầu còn đứng ngây người bên chiếc xe, đến bây vẫn chưa hồi hồn. Dương Xinh Xinh đung đưa chùm chìa khóa và tấm danh thiếp ở trong tay sau đó lên tiếng: “Những thứ này đều là đưa cho tôi sao? Đều miễn phí?”

“Anh Phong có một điều kiện.” A Kim vẫn duy trì nụ cười lễ phép của mình.

“Điều kiện gì?” Dương Xinh Xinh cảm thấy khẩn trương, cho dù có giảm giá 90% hay là giảm 99% thì số tiền đó cũng quá khả năng của cô, không thể trả nổi!

“Anh Phong mong là trong những ngày cô Cố sống ở đây thì cô Dương có thể chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cô Cố.”

“Việc này đơn giản thôi! Anh trở về nói với anh Phong nhà anh biết là tôi hứa sẽ chăm cho Duyên Duyên trắng trẻo béo tốt, bảo anh ấy cứ yên tâm 100% đi.” Dương Xinh Xinh vỗ ngực cam đoan.

Cô còn tưởng rằng là điều kiện gì ghê gớm lắm, ai ngờ lại đơn giản như vậy, đơn giản đến mức cô không dám tin tưởng, sau khi bình tĩnh trở lại thì cô ấy lại cẩn thận hỏi A Kim: “Còn có điều kiện khác không?”

“Anh Phong còn nói cô Cố sợ lạnh nên mong là đến tối cô Dương có thể ngủ chung với cô Cố.”

“Chỉ có như vậy?” Dương Xinh Xinh không thể tin được.

Chỉ đến khi A Kim gật đầu thì cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại vỗ ngực cam đoan: “Không có vấn đề gì! Bảo tôi ngủ với Duyên Duyên kiểu gì cũng được!”

Chỉ với những điều kiện đơn giản như vậy mà cô đã có được xe và biệt thự, làm cho Dương Xinh Xinh cảm thấy yêu chết Phong Tùy, người đàn ông đáng yêu kia. Ngày hôm qua khi anh ta đồng ý với yêu cầu của cô thì cô còn tưởng là anh ta đang đùa mình, nào ngờ lại là thật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau