CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Sao lại bị thương_

Phong Thanh hiển nhiên cũng không ngờ cô sẽ đứng ở cửa phòng ngủ của mình, đôi mắt lập tức thấy ngạc nhiên. Có điều, gặp phải loại tình huống này, phản ứng của anh ấy tự nhiên hơn Cố Duyên nhiều, anh ấy có thể cười mà gọi tên cô: “Duyên Duyên, đã lâu không gặp.”

Đã lâu không gặp, đúng nha, ba năm rồi, quả thực đã lâu...

Cố Duyên cố gắng ép mình phải thật tự nhiên, cố gắng mỉm cười, cô muốn cho anh ấy biết, mặc dù bị anh ấy nhẫn tâm vứt bỏ, mặc dù gả cho một kẻ ngu, cô vẫn sống rất hạnh phúc vui sướng.

“Đã lâu không gặp.” Đã cố hết sức để giữ bình tĩnh rồi, nhưng lời nói ra lại vẫn khó nghe hơn cả khóc.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô nhìn thấy sự không nỡ trong mắt của Phong Thanh, cô rất ghét bản thân mình như vậy, không hề có chút kiên cường nào, không hề có chút đáng yêu nào.

Cô không thèm anh ấy thương hại, cô không cần phải thừa nhận mình sống thảm hơn anh ấy! Cái tên vô tình vô nghĩa này!

“Em sống tốt chứ?” Phong Thanh nhìn cô chăm chú, một lúc lâu mới hỏi vấn đề đơn giản mà sâu sắc này.

Cố Duyên cúi đầu, có ý muốn lảng tránh sự quan tâm của anh ấy, nhẹ nhàng mà nói ra hai chữ: “Rất tốt.”

Rất tốt, bộ dạng của cô trông giống như sống rất tốt sao? Người sáng suốt đều nhìn ra được.

Cố Duyên nghĩ, Phong Thanh nhất định đã biết mình gả vào nhà họ Ngự rồi, sự thương tiếc trong mắt anh ấy, rốt cuộc là do đang thương hại mình phải gả cho một kẻ ngu, hay là...?

Ánh mắt Phong Thanh rất tinh tế, liếc mắt là thấy vết thương không thể dùng quần áo che lại trên cổ Cố Duyên, anh ấy không nhịn được giơ bàn tay lên vạch cổ áo cô ra, giọng nói ngạc nhiên mà thấm đượm vẻ quan tâm: “Cổ sao lại bị thương?”

Cố Duyên lui về phía sau một bước nhỏ tách khỏi bàn tay của anh ấy theo bản năng, như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ: “Không cẩn thận bị quệt phải nên bị thương.” Lúc này, bất kỳ động tác gì của Phong Thanh đối với cô mà nói đều là vượt quá quy tắc, là không nên, dù sao anh ấy đã là chồng chưa cưới của người khác rồi.

Tay Phong Thanh dừng giữa không trung rất khó chịu, anh ấy biết mình đã dọa cô, thực sự không nên như vậy.

Duyên Duyên của anh ấy, không còn là cô gái nhỏ có thể dán vào ngực anh ấy nũng nịu mọi lúc mọi nơi kia nữa.

“Ế? Có khách tới nhà ư? Đây không phải là Cố Duyên sao?” Một giọng nữ nhẹ nhàng khoan khoái đột nhiên truyền đến từ phía sau Phong Thanh, ngay sau đó một cô gái vóc người cân đối, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp xuất hiện. Chính là hoa khôi khóa dưới của trường Phong Thanh trước kia, vợ chưa cưới của anh ấy hiện nay - Tô Điền.

Khách... Cố Duyên chợt thấy tim như bị đao cắt, đã từng, cô đã sống vui sướng đến dường nào tại nơi này, có ông thương, có cha mẹ nhường, còn có anh trai yêu. Cô là công chúa của nơi này, chủ nhân của nơi này, mà nay thoáng chốc, lại chuyển từ chủ nhân thành khách.

Chủ nhân tương lai ở nơi đây là cô ta, Tô Điền, là Tô Điền hạnh phúc nhất trần đời!
“Chào chị Tô.” Cô cố chấp không gọi cô ta là chị dâu.

Tô Điền cũng không để ý, tiếng cười vẫn sảng khoái như trước, đánh giá cô rồi nói: “Cô vẫn ngây thơ đáng yêu giống như trước đây, ngay cả phong cách mặc quần áo cũng không thay đổi.”

Cố Duyên cúi đầu nhìn thoáng qua cách ăn mặc của mình, áo phông, quần thụng, giày lười, quả thực là ngây thơ, nói khó nghe hơn một chút thì là quê mùa dung tục.

Lại nhìn sang Tô Điền, trên mặc áo hai dây màu đen, váy cực ngắn màu đen, áo khoác là một chiếc áo gió thời trang dài đến đầu gối, chân đi giày cao gót mười phân nạm kim cương, cả người từ trên xuống dưới đều là nhãn hiệu quốc tế. Cao quý, xinh đẹp...

Đây chính là gu của Phong Thanh sao?

Cố Duyên đột nhiên hơi hiểu ra tại sao mình bị vứt bỏ rồi, so với Tô Điền, mình quả thực tầm thường đến mức... không xứng để đứng bên cạnh Phong Thanh cao quý nho nhã.

Cố Duyên chỉ cười nhạt, Tô Điền còn nói: “Nghe nói cô cũng kết hôn rồi, còn là gả vào nhà họ Ngự nổi tiếng nhất thành phố Tương, sao rồi? Cậu hai nhà họ Ngự đối tốt với cô không? Có thấy quen không? Anh ta sẽ không làm cô tổn thương chứ?”

Rốt cuộc ngay cả cái mỉm cười cơ bản nhất cũng không tiếp tục nổi nữa, Cố Duyên cảm thấy nóng mặt, địch ý trong lời nói của Tô Điền là đang trả thù sao? Chắc là vậy!

Ba năm trước đây lúc yêu thương nồng nhiệt với Phong Thanh, Cố Duyên luôn lén xóa bỏ tin nhắn tỏ tình Tô Điền gửi cho Phong Thanh, cố ý phá bỏ cơ hội hai người bọn họ ở chung một chỗ, ngay cả cơ hội trường học sắp xếp cho bọn họ cùng nhau hoàn thành bộ môn thực nghiệm cũng bị cô phá bỏ.

Khi đó cô cố chấp cho rằng mình và Phong Thanh sẽ yêu nhau trọn đời.

Không ngờ, đúng là thời thế thay đổi!

Chương 32: Vì sao không thể yên tĩnh_

“Tô Điền!” Phong Thanh khẽ nhíu mày, ngăn lại lời nói tiếp theo của Tô Điền. Rồi lập tức lại quay sang nhìn Cố Duyên, áy náy nói: “Xin lỗi, Duyên Duyên, Tô Điền luôn thẳng thắn như vậy.”

“Không sao.” Cố Duyên khẽ rướn môi cười cười một cách khó khăn, bước qua bên cạnh hai người, đi tới phòng ngủ.

Cố Duyên không nói cho người nhà mẹ đẻ là mình mang thai, dù sao đứa bé không phải của Ngự Tứ, chính cô cũng ngại mở miệng.

Diêu Tố đặt bàn bày tiệc trong sân, trên mặt bàn bày đủ loại món ngon, cua đỏ bày đầy cả một mâm lớn. Cả nhà ngồi quanh bàn vừa ăn vừa cười cười nói nói.

Trên miệng trên tay Ngự Tứ đều dính nước tương, trong tay còn giơ lên một con cua còn nguyên, miệng nịnh nọt vô cùng ngọt ngào: “Cua ông làm ăn ngon thật, lần sau cháu còn muốn tới nữa!”

Ông cụ Cố nghe mà mặt mày rạng rỡ, gật đầu thật mạnh vẻ tán thưởng.

Ông Cố oán trách: “Từ sau khi các con kết hôn, Duyên Duyên đã không cần cái nhà này rồi, lần sau vẫn chẳng biết là lúc nào đây.”

“Nhanh thôi ạ, con sẽ mau chóng trở lại.” Ngự Tứ hứa hẹn với vẻ thành thật, xong còn quay sang Cố Duyên mong được làm chứng: “Có phải không? Chị Cố?”

“Chị?” Tô Điền bật cười “phụt” một tiếng, ánh mắt đảo tới đảo lui qua hai người: “Cậu gọi Duyên Duyên là chị? Hình như cậu lớn hơn cô ta nhiều mà? Thằng ngốc.”

“Là chị Cố bảo em gọi như vậy.”

“Xem ra chị Cố nhà cậu lấy chồng theo chồng rồi, đầu óc bị cậu lây bệnh cho luôn.” Tô Điền che miệng cười.

Cố Duyên cúi đầu, hết sức chăm chú tách chân cua, tách xong cái nào là bị Ngự Tứ đoạt mất cái đó.

Lời Tô Điền nói khiến cô khó chịu, sự tồn tại của Phong Thanh khiến cô không biết làm sao, ước gì trên mặt đất có thể có một lỗ cho cô chui vào.
Lúc cô đang nghĩ nên nói gì đây thì bên tai truyền đến giọng nói dễ nghe như thuở nào: “Cố Duyên thích người khác gọi em ấy là chị, trước đây lúc vẫn còn đi học đã thế.”

Câu này của anh ấy xem như giúp cô giải vây sao? Cố Duyên nhanh chóng liếc mắt nhìn anh ấy, vừa hay chạm đến ánh mắt yên lặng chăm chú nhìn mình của anh ấy. Trái tim của cô đột nhiên lỡ mất một nhịp, ánh mắt này quá khó để hiểu, mà cô cũng căn bản không hiểu.

Vì sao luôn có thể nhìn thấy vẻ u buồn man mác trong mắt anh ấy chứ?

“Duyên Duyên, đây là gạch mà cháu thích ăn nhất, ăn nhiều một chút, rất bổ.” Ông cụ Cố cầm phần gạch cua đã bóc sẵn trong tay đưa cho Cố Duyên.

Cố Duyên từ nhỏ đã thích ăn gạch, nhưng bây giờ thân phận đã khác, có một sinh mạng nhỏ cần cô che chở cẩn thận, cua thuộc tính lạnh rất dễ ảnh hưởng không tốt đến thai nhi, đương nhiên cô không thể ăn, nhưng khi nhìn thấy vẻ cưng chiều của ông cụ Cố cô lại không đành lòng từ chối.

Giữ phần gạch ngon miệng trên tay, cô nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Mà khi cô đang xoắn xuýt, Ngự Tứ như đã hiểu được suy nghĩ của cô, rất không khách sáo mà cướp mất miếng gạch cua, vừa bỏ vào trong miệng vừa gật đầu nhồm nhoàm ăn ngon, hoàn toàn không để ý việc Tô Điền ở bên cạnh cười trộm.

Tiếp theo ông cụ Cố lại tách cho Cố Duyên thêm mấy cái, toàn bộ đều bị Ngự Tứ cướp mất. “Chị Cố thích ăn đùi gà.” Ngự Tứ gắp cho Cố Duyên một cái đùi gà để lấy lòng.

Đùi gà trông toàn dầu, rất ngán, Cố Duyên nhìn thấy đùi gà lại muốn ói ra, nhưng cô vẫn mỉm cười gặm từng miếng một. Tô Điền cười khen Ngự Tứ thương yêu bà xã, cứ đòi Phong Thanh cũng phải gắp cho mình một cái.

Phong Thanh gắp một cái to nhất cho cô ta, Tô Điền chê to, lại yêu cầu Phong Thanh tự cắn trước một miếng, Phong Thanh vẫn mỉm cười nghe theo.

Miệng Phong Thanh dính mỡ gà, Tô Điền dùng khăn giấy lau cho anh ấy, toàn bộ quá trình trông thật ấm áp mà ngọt ngào.

Cố Duyên thực sự không nhịn nổi nữa, lấy cớ vào giúp đỡ để nhanh chóng trốn vào phòng bếp.

Phòng bếp cũng đã sửa lại rồi, không còn là dáng vẻ mà Cố Duyên quen thuộc nữa, đến cả muốn lấy cái bát cũng không biết tìm ở đâu.

Diêu Tố thấy cô luống cuống chân tay, cười híp mắt nói: “Từ từ con sẽ quen thôi, sau khi Phong Thanh và Tô Điền kết hôn hầu hết thời gian đều ở nhà, Tô Điền lại là cành vàng lá ngọc từ nhỏ lười biếng hay ở nhà, cũng không thể quá để nó thiệt thòi đúng không nào?”

Cố Duyên không đáp lại, cúi đầu chăm chú rửa rau.

Diêu Tố còn nói: “Phong Thanh đã ba mươi tuổi rồi, sự nghiệp cũng thành công từ lâu, khó khăn lắm mới bằng lòng trở về kết hôn, hy vọng sang năm là có thể ẵm cháu rồi, ha ha.”

Vì sao không có chỗ nào là không có bóng dáng của anh ấy vậy?

Cô đã trốn vào tận phòng bếp rồi, vì sao vẫn không thể yên tĩnh?

Anh ấy sắp kết hôn rồi, nhà cũng sửa sang lại vì anh ấy và Tô Điền...

Chương 33: Đứa ngốc

Tại sao phải nói cho cô biết những điều này, vì sao? Cố Duyên cảm giác mình sắp sụp đổ mất.

Ăn xong, ông cụ Cố bảo có lời muốn nói cùng Ngự Tứ, gọi anh vào phòng đọc sách, Phong Thanh và Tô Điền nói chuyện phiếm trong sân, Cố Duyên giúp Diêu Tố rửa bát xong, một mình rảnh rỗi lại đi đi lại lại trong phòng khách đã được trang hoàng lại mà không biết làm gì.

Đồ phải rửa thì rửa rồi, đồ phải dọn dẹp cũng dọn dẹp rồi, muốn tìm chút chuyện để làm cũng khó như vậy.

Trong nhà nơi quen thuộc duy nhất chỉ có phòng ngủ của cô, cô đi vào, bò lên giường, trùm chăn vùi vào góc giường.

Trung thu đến, ánh trăng trông cũng sáng hơn bình thường, dịu dàng len lỏi qua tấm rèm cửa sổ rọi lên người cô, lên mặt cô, thẩm thấu nỗi buồn đau vô tận.

Trước đây cô không như thế, nhất là lúc còn ở phòng ngủ bé nhỏ này.

Lúc Phong Thanh đi vào, nhìn thấy cảnh như vậy. Tim, chợt như bị ong chích, đau đớn khó chịu.

Chỉ là nỗi đau của anh ấy chỉ có thể giấu trong lòng, bởi vì đã không thể giống như trước đây yêu cô không cần kiêng dè nữa rồi.

“Duyên Duyên...” Anh ấy gọi, giọng khàn khàn trúc trắc.

Không nhớ rõ đã bao lâu chưa gọi tên cô như vậy rồi.

“Không cần đi theo Tô Điền nữa à?” Cô hỏi.

“Cô ấy đi rồi.” Anh ấy đáp.

Một người hỏi một người đáp xong, không còn gì nữa, hai người đều yên lặng, ai cũng không mở miệng nói thêm một chữ nào.
Vẫn không có dù một câu giải thích, ngay cả câu xin lỗi cũng không, Cố Duyên nhìn góc nghiêng tuyệt đẹp của khuôn mặt anh ấy, tim, còn rét lạnh hơn cả đêm ngoài cửa sổ.

Ông Ngự quyết định ở nhà đãi tiệc cùng nhau ngắm trăng đêm Trung thu, mấy ngày nay đang bắt đầu chuẩn bị, chủ nhân và người làm trong nhà cũng không nhàn rỗi.

Trên đường trở về sau khi Cố Duyên kiểm tra khoa sản ở chỗ bác sĩ Chung xong, tình cờ gặp Dung Kim và một cô gái nhỏ đang bơi trong hồ nước nóng, Dung Kim vừa nhìn thấy Ngự Tứ, cố ý vẫy tay sai bảo anh: “Ngự Tứ, giúp chị cầm quần áo ở phòng thay đồ vào phòng đi.”

Ngự Tứ "Ồ" một tiếng, nhanh chóng chạy về phía phòng thay quần áo, trên kệ áo treo đồ lót màu hồng của Dung Kim, Ngự Tứ không hề kiêng kỵ mà cầm trong tay rồi đi ra.

Đứa ngốc này!

Nhìn anh như đứa vô dụng, Cố Duyên chỉ thấy gấp gáp, tức đến mức muốn đánh chết anh ngay tại chỗ.

Khi cô chạm phải ánh mắt khiêu khích của Dung Kim, càng thêm giận dữ, cô khẽ cắn môi, cố nhẫn nhịn cảm giác bốc đồng muốn quẳng Ngự Tứ vào trong nước. Sắc mặt bình thản chỉ vào nước trong hồ rồi ra lệnh cho Ngự Tứ: “Ném quần áo xuống.”

Ngự Tứ ngu người tại chỗ. “Ngự Tứ em dám?” Dung Kim hung hăng trợn mắt nhìn anh.

Ngự Tứ quả thực không dám, trong lúc nhất thời rơi vào thế khó xử.

Anh luôn luôn nghe lời Dung Kim, mà mệnh lệnh của Cố Duyên anh cũng không dám không nghe theo.

“Nếu như em muốn làm một người đàn ông, muốn làm cha của đứa bé, thì lập tức quẳng bỏ cho chị.” Cố Duyên nhìn anh chòng chọc: “Còn nhớ rõ câu chị đã từng nói với em không? Từ nay về sau, ngoại trừ các bậc bề trên, chỉ có chị có thể bắt nạt em, chỉ có chị có thể sai em làm việc.”

“Em muốn làm một người đàn ông chân chính, em muốn làm cha của đứa bé!” Ngự Tứ cầm quần áo trong tay vứt vào trong hồ, vẻ rất hiên ngang.

Quần áo bồng bềnh trong nước, dần dần chìm xuống.

Cố Duyên hài lòng nở nụ cười, liếc nhìn Dung Kim với vẻ cười cợt, dắt Ngự Tứ nghênh ngang đi về phía nhà chính.

Dung Kim tức đến mức ngúng nguẩy trong nước, Ngự Tứ quả thực thay đổi rồi, thực sự thay đổi rồi!

Từ khi Cố Duyên vào cửa tới nay, cô ta đã không thể thao túng bất kỳ hành động nào của Ngự Tứ như trước, cô ta không phục, đương nhiên không phục.

“Rõ ràng chỉ mang thai một đứa con hoang, còn có mặt mũi lấy ra để khoe khoang, thực sự là không biết xấu hổ!” Dung Kim mắng đến mức không còn chút hình tượng nào, vỗ vỗ nước trong hồ tung tóe. Người chị em bên cạnh khẽ phun ra một câu: “Trước khi đứa bé sinh ra, cô ta có vốn liếng để khoe khoang trước mặt cậu, muốn thấy cô ta khóc long trời lở đất, vậy kiên nhẫn chờ đứa bé sinh ra đi.”

Nghe cô ta nói như vậy, Dung Kim rốt cục cũng dễ chịu hơn chút.

Không sai, chờ sau khi sinh đứa bé ra, cô ta không tin Cố Duyên còn có thể kiêu ngạo giống bây giờ.

Chương 34: Chị ơi chị thật là tốt

Một màn vừa rồi trong bể bơi đúng lúc lọt vào mắt bà hai, bà hai sai người giúp việc gọi Dung Kim tới trước mặt, ánh mắt bén nhọn quét trên người cô ta, cũng gấp gáp chết được.

Dung Kim do bà một tay kéo vào cửa, vốn mong cưới một cô gái như vậy vào cửa để mình dễ khống chế.

Dung Kim cũng quả thực rất nghe lời bà, chỉ là cô bé này quá đần quá ngốc, tốt xấu gì viết toàn bộ lên mặt. Không lấy được lòng chồng mình mà cơ thể cũng không thể mang thai thì thôi đi, thậm chí ngay cả Cố Duyên không có chút bối cảnh nào, lại không quyền không thế, chỉ là con nhỏ bình thường như vậy mà cũng không bằng, điều này làm cho bà sao có thể không lo lắng.

Dung Kim thấy sắc mặt của bà không ổn, cũng biết là đang giận chuyện quần áo, cô ta thức thời đứng ở cạnh cửa chờ răn dạy.

Những gì nên dạy bảo, nên dạy dỗ trước đây bà hai đều đã dạy đến nát lưỡi rồi, giờ thấy hơi nản lòng thoái chí, nhìn cô ta chòng chọc rồi tức giận nói: “Mẹ đã nói với con từ lâu rồi, không có bản lĩnh áp đảo nó thì cũng đừng tự rước lấy nhục, bị người khác nhìn thấy còn tưởng rằng con thích thêu dệt chuyện đến thế nào, sao mà con mãi không học được sự kín đáo trưởng thành của Cố Duyên hả?”

“Mẹ, con chỉ giận cô ta dạy hư Ngự Tứ thôi.” Dung Kim bĩu môi, nói rất nhỏ.

“Một thằng ngốc con để ý như vậy làm gì? Bây giờ con phải làm sao nghĩ cách giết cái thứ nằm trong bụng Cố Duyên kia kìa, đừng để nó sinh ra máu mủ của nhà họ Ngự trước con.”

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, con dám bảo đảm đứa bé này không phải của nhà họ Ngự.” Dung Kim vẫn tràn đầy tự tin như trước.

Bà hai chán nản, nói: “Cái cam đoan của con có tác dụng không? Nhỡ đâu đứa bé là của Ngự Tứ thì con phải làm sao?”

Dung Kim im lặng, trên khuôn mặt tinh xảo chợt hiện vẻ chột dạ. Cô ta cũng không biết mình vì sao có thể tự tin rằng đứa bé của Cố Duyên không phải của Ngự Tứ như vậy, có lẽ là quá tự tin về thuốc mà bà hai giao cho cô ta, nhưng trực giác cũng đang nói cho cô ta biết, không phải!

Nhưng nhỡ đâu phải thì sao? Chỉ cần có một chút xíu cơ hội, địa vị của cô ta tại nhà họ Ngự sẽ gặp nguy hiểm!

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ không để cô ta có cơ hội sinh ra đứa bé này.” Cô ta trịnh trọng hứa hẹn.

Bà hai nhẹ nhàng mà thở dài một hơi, giọng nói hoà hoãn lại, bảo: “Con tự xem thế nào mà làm đi, chú ý bất cứ chuyện gì cũng đừng làm quá lộ liễu, phải để thần không biết quỷ không hay biết không?” “Biết ạ.”

“Còn nữa, chính con cũng phải tranh thủ vào, không giữ được lòng của đàn ông còn không giữ được người của nó sao? Ngự Băng không biết cầu tiến, không chịu kết hôn sinh con đàng hoàng cho mẹ, đàn bà của Ngự Hàn thật ra thì nhiều, nhưng lại không ai đẻ được con, thật là khổ tâm.”

Bà hai nói xong thì đi ra ngoài, quẳng Dung Kim lại một mình hằn học thưa “Vâng”.

Dung Kim là con của một người bạn của bà hai, trước đây bà hai tác hợp cho mối hôn nhân này, cô ta hưng phấn đến mức mấy đêm liền không ngủ ngon. Mà Ngự Hàn từ trước đến nay đối với phụ nữ ai đến cũng không từ chối, không suy nghĩ gì đã chốt mối hôn nhân này rồi.

Ngự Hàn không phải là không cho cô ta cơ hội mang thai, lúc mới vừa kết hôn hai người cũng coi như dính lấy nhau, nhưng bụng của cô ta cứ mãi không có tin tức gì.

Thậm chí để sớm có bầu máu mủ của nhà họ Ngự cô ta còn lén đi khám không ít bác sĩ, biết rõ vấn đề không phải tại mình, còn nhắm mắt nuốt xuống không ít thuốc Đông y thúc đẩy chuyện mang thai.

Trung thu sắp tới, trong vườn hoa giống như năm rồi treo đầy đèn lồng lớn màu đỏ và đèn nê ông, dưới lồng đèn đỏ, Dung Kim và đám con cái nhà giàu kia đang nướng thịt uống rượu, khiến căn nhà thêm phần náo nhiệt. Cố Duyên xưa nay không thích ồn ào, cô thích nhất là nằm lì ra đó, như ở phòng ngủ của mình.

Gần đây cô thích đọc sách về chuyện mang thai, chuyên tâm cố gắng học tập làm một người mẹ tốt.

Linh Lung không biết lấy một cái đèn lồng từ đâu cho Ngự Tứ, giờ đang ở ngoài sân chơi rất vui, có điều rất nhanh đã thấy chán, tiện tay vứt bỏ đèn lồng rồi chạy đến ngồi xuống bên cạnh Cố Duyên, ôm cánh tay của cô bắt đầu làm nũng: “Chị, chúng ta đi vào vườn hoa chơi đi, em cũng muốn ăn thịt nướng.”

“Không cho đi.” Cố Duyên lạnh nhạt ra lệnh, cũng không quay đầu lại.

Ngự Tứ mất hứng dẩu miệng ra, tỏ vẻ vô cùng ấm ức.

Anh chỉ là một đứa trẻ con, trẻ con bẩm sinh đã ham chơi, nhốt anh trong phòng như vậy thực sự có hơi làm khó anh. Cố Duyên không đành lòng, nhưng giờ quả thực không muốn để Ngự Tứ ở chung với đám con cái nhà giàu không có mắt kia, không thể làm gì khác hơn là để quyển sách xuống, nhìn anh lấy lòng nói: “Thế này đi, đêm nay em ở trong phòng với chị, ngày mai chị dẫn em đi ra ngoài chơi.”

“Thật sao? Em muốn chơi với ông!” Ngự Tứ lập tức hưng phấn.

“Ừm... Được.”

Cố Duyên thực sự không muốn đáp ứng yêu cầu này của anh, bởi vì không muốn gặp lại Phong Thanh và Tô Điền, nhưng khi nhìn thấy gương mặt hưng phấn của Ngự Tứ, lại không đành lòng tạt cho anh gáo nước lạnh.

Thật không rõ, sao anh lại nói chuyện được với ông nhỉ? Mỗi lần đến còn đều quấn lấy ông ở riêng trong phòng đọc sách chơi chứ. Chẳng lẽ thực sự như người khác nói, người già rồi thì lại trở thành trẻ con? Ông cũng bắt đầu đi theo hướng ngây thơ hả?

“Chị ơi chị thật là tốt!” Ngự Tứ hưng phấn mà nhào tới, hôn cái miệng đầy nước vào hai má của cô.

Chương 35: Chết người rồi

Đây là cách một đứa trẻ lấy lòng, không liên quan gì đến tình yêu, nhưng mặt của Cố Duyên vẫn không tự chủ được mà nóng lên, đỏ ửng, rất đáng yêu.

“Chị ơi chị đỏ mặt kìa!” Ngự Tứ như thể thèm ăn đòn mà cười cực kỳ đắc chí.

“Câm miệng, kêu nữa chị đánh em đó!” Cố Duyên mắng.

Hai người đang cười đùa thì cửa phòng ngủ truyền tới một tràng tiếng gõ cửa, ngay sau đó cửa phòng bị người ta đẩy ra. Là người làm Trân Chu bưng bát vào, thấy hai người cười đùa thì môi khẽ cong lên, lộ ra vẻ khinh thường.

Cố Duyên đã thấy rất nhiều vẻ mặt này trong nhà chính nhà họ Ngự, đã sớm quen rồi, cô không nói gì, cúi đầu lật sách tỏ vẻ làm lơ cô ta.

“Cô hai, đây là canh dưỡng thai phòng bếp chuẩn bị cho cô, xin hãy uống lúc còn nóng.”

“Để xuống đi.”

Cố Duyên vẫn không ngẩng đầu lên, Trân Chu đặt canh dưỡng thai lên bàn vẫn chưa rời đi, nói giọng đang làm việc công: “Phòng bếp dặn phải thấy cô hai uống xong mới tính.”

Quy củ lắm thật!

Mấy ngày nay phòng bếp chuẩn bị không ít canh bổ dưỡng cho Cố Duyên, để đứa bé có thể phát triển đầy đủ Cố Duyên đều nhận hết, lời Trân Chu nói mặc dù hơi khó nghe, nhưng đồ bưng lên lại là thứ tốt.

“Chị, em giúp chị bưng qua nha.” Ngự Tứ xung phong nhận việc rồi nghiêng người bưng bát canh bổ trên mặt bàn đến trước mặt Cố Duyên, Cố Duyên đang muốn đón lấy, Ngự Tứ lại bưng về: “Rất nóng, em thổi cho chị một lát.”

Nói xong phồng miệng lên thổi “vù vù” trong bát.

“Được rồi, để tự chị làm.”

“Đừng nha! Để em!”

Hai người lôi lôi kéo kéo, chén canh “choang” một tiếng rơi xuống đất vỡ tan, canh bổ và mảnh sứ vỡ nát đầy đất.

Ba người ở đó đều đơ người, chết trân nhìn chằm chằm đống hỗn độn đầy đất.

Cuối cùng vẫn là Ngự Tứ phản ứng lại trước, vừa la hét trách Cố Duyên không nghe lời vừa ngồi chồm hỗm trên đất nhặt các mảnh vụn, đang nhặt được một nửa thì đột nhiên kêu “a” một tiếng.

Ngón trỏ thon dài sứt một đường, máu đen trào ra.

“Em không sao chứ?” Cố Duyên cuống quít nắm ngón tay bị thương của anh, dùng miệng ngậm, một vị đắng tràn vào trong miệng, trong bụng thấy rất khó hiểu...

Cô đã ăn không ít tổ yến, đặc biệt là trong mấy ngày nay, nhưng mùi vị tổ yến không phải như vậy. Máu tươi cũng là vị ngọt, tanh tanh chứ tuyệt đối không phải vừa đắng vừa chát, lại nhìn giọt máu hóa đen rơi trên sàn nhà, đó căn bản chính là hậu quả của việc bị nhiễm độc tố.

Cố Duyên chợt ngẩng đầu nhìn Trân Chu một bên với vẻ nghiêm nghị, Trân Chu đầu tiên khẽ kinh sợ trong lòng, có điều trở lại bình thường rất nhanh, nói như người vô can: “Cô hai chờ chút, tôi đi kêu phòng bếp làm lại một bát.”

“Không cần, giúp tôi gọi bác sĩ Chung qua đây.”
Trân Chu chần chờ một giây, xoay người đi ra ngoài.

Rất nhanh, bác sĩ Chung đã tới, ông liếc mắt nhìn vết thương trên đầu ngón tay Ngự Tứ biến thành màu đen cũng không nói gì, dùng nước khử trùng giúp anh rửa sạch, bôi thuốc, băng bó. Còn dặn dò anh một đống điều phải chú ý.

Nếu như chỉ là vết thương thông thường, nhiều lắm chỉ cần chú ý không để thấm nước, sao phải chú ý nhiều chuyện như vậy?

Cố Duyên kêu Ngự Tứ đi ra ngoài, quay đầu nhìn chăm chú vào bác sĩ Chung nói: “Ông nói thực cho tôi biết đi, loại độc này có phải sẽ làm sinh non không?”

“Cô hai nghĩ nhiều rồi, cậu hai cũng không trúng độc gì, có điều cuộc sống về sau vẫn phải chú ý một chút mới tốt, thuốc bổ không thể ngày nào cũng uống.”

Bác sĩ Chung ném lại cho cô một câu mập mờ như vậy rồi xoay người muốn đi.

Ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của một cô nàng tên Mộng Châu: “Chết người rồi... Có người chết...!”

Cố Duyên nhanh chóng chạy tới sân, thấy Mộng Châu đang ở trong vườn hoa nghẹn ngào gào lên, mà trước mặt cô ta, cũng chính là chỗ lần trước chị Lưu ngã chết, Trân Chu trợn tròn hai mắt, nằm trên cỏ không nhúc nhích.

Chỉ chốc lát sau, các cậu ấm cô chiêu đang nướng trong vườn hoa đều xúm lại, người nhát gan nhìn thoáng qua liền thét lên chạy đi, người to gan thì vây quanh bên người Trân Chu chỉ trỏ, mồm năm miệng mười: “Tại sao có thể như vậy, vừa nãy vẫn còn thêm than cho chúng ta mà.”

“Đúng rồi, mới vừa nãy còn nói giúp tôi lên tầng lấy áo khoác...”

“Sao lại chết?”

“Nhìn cô ta hình như không bị thương.”

“...” Tất cả mọi người trong nhà lục tục chạy đến tìm tòi, chỉ có Ngự Tứ và Cố Duyên không đến, người luôn luôn thích chơi đùa, thích ồn ào như Ngự Tứ lại không tới. Trong lòng Cố Duyên bỗng thấy thoải mái, xem ra những điều dạy dỗ ân cần của mình đối với Ngự Tứ không phải đều bị anh coi như gió thổi ngoài tai.

Bình thường điều cô thích dạy bảo Ngự Tứ nhất, chính là cách xa đám cậu ấm cô chiêu này ra một chút.

Trân Chu chết Cố Duyên và mọi người đều kinh hoàng, chết giống như chị Lưu ít ngày trước, dù sao cũng là một mạng người sờ sờ ra đấy!

Chỉ là trong lòng ngoại trừ sợ, ngay cả nỗi thương hại cơ bản nhất cũng không có, như với chị Lưu và Trân Chu hoặc là những người lạnh lùng với mình khác trong nhà, cô không tìm được lý do để phải thương hại.

Cố Duyên khẽ hít vào một hơi, trong lòng chợt hoang mang, trước kia cô không phải như thế, nhìn đến con chó con mèo ven đường bị xe cán chết cũng sẽ đau lòng mất mấy ngày, huống chi là người.

Xem ra một người thực sự sẽ thay đổi suy nghĩ vì hoàn cảnh, sống lâu trong cảnh lạnh lùng vô tình này của nhà họ Ngự, dần dần cũng bị cuốn theo rồi.

Xác Trân Chu nhanh chóng được nhân viên công vụ mang đi, trải qua giám định sơ bộ của bác sĩ Chung cho thấy là do khó thở mà chết, còn về chuyện tại sao lại đột nhiên khó thở, bác sĩ Chung nói cần nhân viên khám nghiệm tử thi giám định chính xác đã.

Giống như chị Lưu lúc trước, chủ nhân nhà họ Ngự căn bản không rảnh đi truy cứu thêm, giao họ cho quản gia đi đàm phán với người nhà chuyện bồi thường.

Trong phòng khách mọi người tụ tập đông đủ.

Bà hai lo lắng: “Ông à, trong nhà liên tục mất đi hai mạng người, lẽ nào ông không thấy tò mò về nguyên nhân sao? Tiếp tục như thế, còn ai dám tiếp tục ở lại trong nhà làm việc?”

Ông Ngự nhắm mắt trầm ngâm chốc lát, gật đầu: “Tôi sẽ kêu quản gia điều tra rõ.”

Ông Ngự vừa đi, Dung Kim lặng yên đi tới bên cạnh bà hai nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ không cảm thấy kỳ lạ sao? Gần đây hai người chết đều... ờm... có liên quan tới Cố Duyên ngay trước đó.”

Giọng cô ta cực thấp, nhưng Cố Duyên vẫn luôn ngồi một góc giữ yên lặng vẫn nghe thấy, cô chợt quay đầu nhìn về phía hai người, vừa hay chạm phải ánh mắt dò xét của hai người. Cô không tức giận, ngược lại khẽ cong đôi môi đỏ mọng cười lạnh một tiếng.

Cây ngay không sợ chết đứng, cô chưa từng làm chuyện gì đương nhiên không cần sợ hãi.

Mà người đàn bà Dung Kim này, không phải đang rõ ràng thừa nhận hạ độc cô, còn kêu Trân Chu đem đến phòng ngủ của cô sao.

Đương nhiên, chuyện không có chứng cớ cô chỉ có thể lựa chọn im lặng, người ngay cả bác sĩ Chung cũng không dám đắc tội, cô đương nhiên cũng phải cẩn thận một chút, không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Ông Ngự trở về phòng rồi, cũng nên giải tán rồi, Cố Duyên xoay người định trở về phòng ngủ, lúc ngang qua người Dung Kim nghe thấy Dung Kim cố ý cao giọng nói: “Đúng rồi, hôm nay hình như là mùng một nhỉ, Trân Chu lại ra đi vào mùng một, thật đáng tiếc, sắp Trung thu rồi.”

Mùng một!

Cố Duyên chợt chấn động trong lòng.

Mùng một, là thời gian Ngự Tứ phát bệnh!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau