CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Anh... Là ai_

Xinh Xinh gấp gáp, kéo cô sang một bên hỏi dồn: “Duyên Duyên, cậu sao vậy? Đã đến lúc này còn do dự cái gì chứ?”

Đúng vậy, lúc này còn do dự cái gì nữa chứ? Ngoại trừ tàn nhẫn, cô còn có con đường khác để chọn sao?

Cầm sổ khám bệnh trong tay, Cố Duyên chỉ cảm thấy nó như nặng ngàn cân.

Vì sao đứa bé không phải của Ngự Tứ, mặc dù anh là kẻ ngốc, cũng chẳng có địa vị ở nhà họ Ngự, nhưng suy cho cùng thì vẫn là một thành viên của nhà họ Ngự, có thể cho đứa bé một khoảng trời để sống tiếp.

Biết rõ là không thể, nhưng cô vẫn lẩm bẩm lên tiếng: “Có thể không làm không?”

“Cậu điên rồi? Không muốn sống nữa sao?” Xinh Xinh cố gắng hạ giọng: “Lẽ nào cậu muốn chết đói hay bị giam cả đời sao? Tớ nghe nói trái tim bà hai nhà họ Ngự kia còn độc hơn cả thuốc độc đó.”

Một câu nói này khiến Cố Duyên không còn lý do chần chừ nữa.

Cô cứ mơ hồ như vậy mà đi vào phòng phẫu thuật, mơ hồ nằm lên bàn phẫu thuật lạnh giá theo lời của bác sĩ và y tá, nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt chảy xuống từ khóe mắt.

Khi cô cho là mình sẽ mất đi đứa bé này, trong phòng phẫu thuật đột nhiên xảy ra chuyện, cô đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì bỗng nhìn thấy vài bóng người màu đen đang vây quanh, bác sĩ và y tá đã hét ầm lên, lập tức, cô bị một trong những người áo đen đó lôi xuống khỏi bàn phẫu thuật.

Không cho cô có thời gian ngạc nhiên, không cho cô có thời gian phản ứng, cô đã bị lôi ra khỏi phòng phẫu thuật, ngay cả thời gian đáp lại tiếng kêu của Sương Sương và Xinh Xinh cũng không có, cô chỉ thấy bên cạnh có vô số bóng người đang lui dần về phía sau, cách xa dần.

Mãi đến khi bị đẩy vào trong một chiếc xe ô tô xa hoa, Cố Duyên vẫn không hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Từ khi cô xuống khỏi bàn phẫu thuật cho đến khi ra khỏi bệnh viện, rồi lên xe, thời gian rất ngắn, chắc cũng không quá hai mươi giây.

“Cậu chủ, đã đưa cô Cố đến rồi.” Một trong những người mặc đồ đen cung kính nói.

“Rất tốt.” Giọng nói nam tính truyền tới từ phía sau.
Cố Duyên quay đầu lại, liền nhìn thấy người đàn ông đeo kính râm đang ngồi ở hàng ghế sau. Vóc dáng của anh cao lớn, chân dài vắt chéo, kính râm che mất một phần ba khuôn mặt đẹp trai, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc khiến người ta phát hiện sự hoàn mỹ của nó.

Gương mặt này... Nhìn thế nào đi nữa thì Cố Duyên cũng cảm thấy rất quen mắt.

“Anh... là ai?” Cố Duyên hoảng hốt nhìn lại anh.

Hơn hai mươi năm qua, cô luôn khiêm tốn ngoan hiền, cũng chưa từng trêu chọc người nào. Nhưng người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trước mắt này, nhìn thế nào cũng không giống người thường.

Người đàn ông đeo kính râm không trả lời câu hỏi của cô, khóe môi khẽ nhúc nhích, thản nhiên ra lệnh: “Lái xe đi.”

Theo mệnh lệnh của anh, chiếc xe bắt đầu khởi động, lúc này Sương Sương và Xinh Xinh cũng đã đuổi đến, vừa đuổi theo chiếc xe đã chạy vừa hô to “Dừng xe”.

Cố Duyên cũng đang vẫy hai tay về phía họ để cầu cứu, mà hành vi này của họ rõ ràng đã chọc giận người đàn ông đeo kính râm kia, giọng nói của anh vẫn lạnh lùng như cũ: “Dạy dỗ hai cô gái kia một chút.”

“Vâng, thưa cậu chủ.” Một trong những người đàn ông kia mở cửa xuống xe, còn về việc anh dạy dỗ Sương Sương và Xinh Xinh thế nào thì Cố Duyên không hề biết, bởi vì chiếc xe đã lập tức rời khỏi cửa bệnh viện một cách nhanh chóng.

“Rốt cuộc anh là ai? Muốn làm gì họ vậy?” Cố Duyên sắp bị bầu không khí kỳ dị này làm cho phát điên rồi.

Rốt cuộc bọn họ là ai? Tại sao muốn bắt mình đi? Vì tiền? Nhìn bọn họ đi xe sang trọng như vậy không hề giống là người cần tiền, cần người? Trên đường đầy cô gái xinh đẹp hơn mình mà.

Lúc cô đang gấp gáp muốn biết câu trả lời, người đàn ông đeo kính râm liền rướn người lên phía trước, đưa tay lấy kính trên mặt xuống, đôi mắt màu xanh lam toát lên vẻ thông minh mà lạnh lùng, yên lặng nhìn chằm chằm vào cô: “Em cho rằng anh là ai?”

Cố Duyên sợ hãi, nhìn lại anh một lần nữa, có chút quen thuộc, có chút xa lạ, mặt mũi tuyệt đẹp khá giống Ngự Tứ, chỉ là anh thần bí hơn Ngự Tứ một chút, lạnh lùng hơn một chút.

Bọn họ là hai thế giới hoàn toàn trái ngược, không phải người cùng đẳng cấp.

Cô nghĩ, chắc những người đàn ông có tướng mạo đẹp đều trông giống nhau nhỉ, giống như một tác phẩm nghệ thuật được các nhà nghệ thuật điêu khắc ra.

Giống như cô nhìn Ngự Tứ mà lại luôn nghĩ đến Phong Thanh vậy!

Sau một hồi lâu, cô lắc đầu.

Cô vốn không quen anh.

Người đàn ông đột nhiên nở nụ cười, cánh tay dài đưa lên, ngón tay thon dài ôm lấy, đẩy cổ của cô lên phía trước, sau đó, đôi môi của anh phủ lên đôi đôi môi cô.

Anh đang hôn cô? Cố Duyên ngạc nhiên trợn tròn hai mắt.

Chương 22: Tại sao lại có thể ngang ngược như vậy_

Cô đang định phản kháng thì anh đã rời ra, nụ cười mờ ám vô cùng: “Vậy nhất định là em có nhớ hơi thở của anh.”

“Anh…” Cố Duyên ghét bỏ dùng tay áo lau đôi môi đỏ hồng của mình, tức đến mức không nói nên lời.

“Nếu lần sau còn để anh biết em định bỏ con của anh, anh sẽ khiến em chết thảm hơn con đó.” Lời sau đó của người đàn ông này khiến Cố Duyên sợ đến ngây người, cánh tay đang lau môi dừng giữa không trung, mồm miệng há hốc.

Con của anh...

Con của anh...

Cuối cùng Cố Duyên cũng hơi hiểu ra, anh chính là người đàn ông ăn sạch mình sau đó bốc hơi khỏi thế gian? Sao có thể chứ? Tại sao lại có thể có chuyện trùng hợp như vậy?

Không, suy nghĩ kỹ một chút thì thực ra chẳng hề có chút trùng hợp nào cả, anh đến tận cửa cưỡng ép lôi cô ra khỏi phòng phẫu thuật, đây là chuyện mà anh đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.

Cố Duyên vẫn có thể mơ hồ nhớ ra người đàn ông kia rất cao, thân hình đẹp, toàn thân toát ra hơi thở quý tộc, thực sự rất giống người đàn ông ở trước mặt.

Thì ra anh không hề bốc hơi khỏi thế gian, không hề rời khỏi thành phố này, chỉ là đứng ở một nơi mình không thể nhìn thấy được mà thôi.

Nhưng làm sao anh biết cô mang thai? Ngay bản thân cô cũng phải đến tối qua mới biết mà.

Cô nhớ ra trước đây Dương Xinh Xinh từng nói với cô về thân phận của người đàn ông này, là ông chủ đằng sau khách sạn cao cấp kia, đây đúng là thân phận thật của anh sao?

Tất cả những nỗi băn khoăn đều có vẻ thần bí như vậy, Cố Duyên rất muốn hỏi rõ từng chút một, nhưng người đàn ông trước mặt vẫn im lặng như vậy, bộ dạng lạnh như băng giá, vốn không giống như người sẽ bằng lòng mở miệng giải thích.

“Lần đó là tôi không đúng, giờ tôi xin lỗi anh một tiếng, nhưng đứa bé không thể để lại, bởi vì tôi đã là mợ hai của nhà họ Ngự rồi.” Cô bình tĩnh mở miệng. Người đàn ông lại một lần nữa đeo kính râm lên mặt, lui về phía sau, miễn cưỡng tựa lưng vào ghế: “Em đã biết mình không đúng, vậy thì anh sẽ cho em một cơ hội chuộc tội, bảo vệ con của anh cho tốt. Nếu không người chết thảm không chỉ có mình em, còn có hai đồng lõa là Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh.”

Nói đến Sương Sương và Xinh Xinh, lúc này Cố Duyên mới nhớ tới vừa rồi anh hạ lệnh trừng trị họ, không biết bây giờ bọn họ thế nào rồi.

Giống như nhìn thấu nỗi lo của cô, người đàn ông lại nói: “Yên tâm, chỉ cần em ngoan ngoãn, họ sẽ không sao hết.”

“Sao anh có thể ngang ngược như vậy chứ?” Cố Duyên tức giận, đứa con trong bụng của cô, còn cô thì sống trong sự soi xét của bà hai, muốn cô bảo vệ tốt cho đứa bé này? Đến lúc đó sợ rằng ngay cả chính mình cũng khó mà bảo toàn tính mạng.

Đương nhiên, những thứ này đều không phải thứ người đàn ông đeo kính râm kia bận tâm, anh vẫn không trả lời câu hỏi kia theo thói quen, nhếch khóe miệng bình thản nói: “Em có thể xuống xe rồi.”

Cố Duyên nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện mình đã trở lại cổng ngôi nhà của nhà họ Ngự, vừa rồi chỉ mải lo lắng và nghĩ đến chuyện kia nên căn bản không để ý hướng đi của xe. Tưởng rằng anh sẽ lôi cô đến chỗ không người rồi bỏ lại, không ngờ anh lại đưa cô về biệt thự nhà họ Ngự.

Cô đẩy cửa xe ra, định xuống xe, chân vừa bước ra được một nửa lại thu lại, quay đầu nhìn anh: “Vậy tôi có thể biết tên anh không?” Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô không nói gì, rõ ràng là đang chần chừ, một lát sau mới mở miệng thốt ra hai chữ: “Phong Tùy.”

Nói xong, anh đưa mắt ra hiệu cho một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, người đàn ông đó lập tức đưa một tấm danh thiếp vàng cho cô.

“Đây là số điện thoại của anh, có chuyện gì có thể gọi số này để tìm anh.” Anh nói.

Cố Duyên nhìn sang tấm danh thiếp nhưng không cầm lấy, cô đóng sầm cửa xe rời đi, cũng không hề quay đầu lại.

Cô không cho rằng mình có thể giữ được đứa bé này, cũng không cho rằng tìm anh sẽ có tác dụng, còn về đứa bé này... Cô cũng không biết nên làm sao với nó nữa.

Buổi tối, Cố Duyên nhận được điện thoại của Dương Xinh Xinh, cô khóc lóc kể rằng quản lý Trần của quán rượu bị đuổi việc rồi, nguyên nhân là do lắm miệng tiết lộ thông tin của ông chủ khách sạn.

Quản lý Trần chắc chắn là do Dương Xinh Xinh làm lộ tin tức ra ngoài, bởi vì hắn chỉ đề cập đến ông chủ phía sau thần bí trước mặt mỗi Dương Xinh Xinh, nên đã đề nghị chia tay.

Vất vả lắm mới kiếm được người có tiền, không ngờ lại cứ thế mà làm tuột mất.

Cố Duyên biết, lúc Dương Xinh Xinh vừa đau lòng cũng sẽ vừa nghi ngờ mình, cô cảm thấy cả tinh thần lẫn thể lực đều mệt mỏi vô cùng, ngay cả lời giải thích cũng chẳng buồn nói.

Cũng chẳng có tâm tư mà nghĩ ngợi về ông chủ phía sau trong truyền thuyết kia, cũng chính là cha của con cô, làm sao biết được quản lý Trần tiết lộ bí mật cho Dương Xinh Xinh, vì sao lại hiểu rõ chuyện của mình như nắm trong lòng bàn tay như vậy, càng lười đoán thân phận thật của anh.

Bởi vì lúc này cô đang phiền lòng, đang băn khoăn chuyện quan trong hơn.

Chương 23: Ngậm máu phun người

Cố Duyên đoán được chị Lưu nói tin tức có lẽ cô mang thai cho bà hai, nhưng không ngờ mọi chuyện lại đến nhanh như vậy.

Ngày hôm sau lúc vừa tắm rửa xong đi xuống tầng, liền thấy bà hai đã ngồi đợi trên ghế sofa rồi, bên trong phòng khách còn có Dung Kim và mấy anh chị em họ ăn không ngồi rồi suốt ngày ở lì trong nhà họ Ngự.

Nhìn thấy bọn họ, bước chân của Cố Duyên ngừng lại một chút, trong lòng bỗng hiện lên một dự cảm chẳng lành.

Cố Duyên vừa chào hỏi đám người kia xong thì Ngự Tứ cũng từ trên tầng đi xuống, lúc nhìn thấy Cố Duyên anh liền cười toe toét, vứt luôn bánh ngọt trong tay lao thẳng đến, miệng vui mừng nói: “Chị Cố, chị đã về rồi? Nghe nói trong bụng chị có em bé, thật sao? Em thực sự sắp làm cha sao?”

Ngự Tứ nói xong liền đưa tay sờ bụng dưới phẳng lì của Cố Duyên.

Quả nhiên! Đều biết rồi!

Trong lòng Cố Duyên rất hoảng sợ, nhìn biểu cảm trên mặt bà hai là biết bà ta đang giận rồi, lại nhìn sang chị dâu Dung Kim, dáng vẻ có chút hả hê, chứng tỏ đã chuẩn bị sẵn sàng để xem chuyện vui.

Cô cẩn thận che giấu sự hoảng hốt trong lòng, biểu hiện vô cùng bình tĩnh. Đưa tay lên, gạt cánh tay của Ngự Tứ xuống, giả vờ bất mãn trách: “Nói bậy cái gì đó, bên trong không có em bé.”

Đúng vậy, trước khi có chứng cứ, cô không thể thừa nhận, không thể tự mua dây buộc mình.

Còn Ngự Tứ rõ ràng không hề hiểu suy nghĩ của cô, tiếp tục hét lên: “Nhưng chị dâu nói có mà, chị dâu nói em sắp được làm cha rồi mà.”

“Chị dâu trêu em cho vui thôi mà.” Bà hai nhìn cô, trong mắt hiện lên sự ác ý khó mà thấy được, giọng nói lạnh lùng: “Có mang thai hay không đi kiểm tra là rõ ngay, giấy tờ đã thay cô chuẩn bị xong, chị Lương, đưa mợ hai đi.”

Rời ánh mắt đi, bà ta ra hiệu cho chị Lương.

“Vâng ạ.” Chị Lương cung kính đáp lại, đi tới trước mặt Cố Duyên, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường: “Mợ hai, xin mời đi theo tôi.”

Nghĩ cũng thật là chu đáo, xem ra không làm rõ mọi chuyện thì bọn họ sẽ không để yên đâu.

Trốn tránh cũng không được, muốn lừa gạt cũng không xong, thôi thì cứ vui vẻ mà thừa nhận đi, sống hay chết cũng phải nghĩ cho mình.

Cô nhìn sang tờ giấy trong tay chị Lương, nói: “Không cần, chị Lưu nói không sai, tôi đang mang thai.”
Vừa dứt lời, Dung Kim liền kích động nhảy thẳng từ trên ghế sofa xuống, chỉ vào cô mà kêu la om sòm nói: “Xem đi xem đi, con đã nói cô ta mang thai rồi mà, cũng không biết là con của ai nữa, đúng là không biết xấu hổ! Thấy Ngự Tứ nhà chúng tôi ngốc nghếch nên định cắm cặp sừng lớn như vậy cho nó, thật đáng hận mà!”

Nói xong nhanh chóng đi vòng qua ngồi bên người bà hai, lay cánh tay của bà ta rồi tiếp tục gào to: “Mẹ, lúc đầu con đã nói rồi mà, loại đàn bà ham vinh hoa phú quý này không thể cưới về được, không có gia giáo, không có tự tôn, không biết liêm sỉ...”

Cố Duyên nắm chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, đau đến chết lặng.

Không biết liêm sỉ, đúng vậy, mình đúng là vô cùng không biết liêm sỉ, gả cho Ngự Tứ lại mang thai con của người đàn ông khác. Nhưng mình có không biết xấu hổ hơn nữa, cũng không tới phiên đám phụ nữ chả cao thượng hơn mình là mấy trước mặt phê phán.

Cô cười, liếc nhìn Dung Kim lạnh lùng châm chọc: “Cô Dung này, chuyện trước đây của chị với vị đạo diễn kia ai ai cũng biết, nếu không phải chị tham tiền của nhà họ Ngự thì tại sao phải chia tay với anh ta, sau đó gả vào nhà họ Ngự chứ? Chị chẳng qua không mang thai mà thôi, nếu mang thai, chưa chắc đã là con của anh cả đó. Còn về đứa con của em có phải con của Ngự Tứ hay không, chị còn chưa đủ tư cách để lắm miệng.”

“Cô... Cô ngậm máu phun người!”

“Ngậm máu phun người là chị mới đúng chứ nhỉ?”

“Ha, khả năng của Ngự Tứ mọi người ai cũng biết, nó sao có thể hiểu chuyện giữa nam nữ chứ, đứa bé sao có thể là của nó được!”

“Buổi tối đóng cửa phòng, làm sao chị biết chúng em trải qua đêm dài đằng đẵng như thế nào? Hàng đêm chị đều đến xem trộm, đến nghe lén chúng em chắc?”

Câu nói của Cố Duyên khiến Dung Kim cứng họng.

Chương 24: Đứa bé là của ai_

Bà hai không nhịn được mà lên tiếng ngăn hai người đấu võ mồm lại, lạnh lùng nhìn Cố Duyên: “Nói, đứa bé là của ai!”

Đứa bé là của ai? Chính bản thân Cố Duyên cũng muốn biết, người đàn ông chỉ có duyên gặp mặt một lần kia rốt cuộc là ai? Ai có thể nói cho cô biết đây?

Cô thản nhiên đáp: “Mẹ hai nói lời này không cảm thấy kì lạ sao?”

“Xem ra không dạy dỗ, thì cô sẽ không định nói thật nhỉ.” Bà hai cắn răng nói xong, liền quay đầu đưa mắt ra hiệu cho chị Lưu luôn túc trực bên mình, chị ta lập tức đứng ra phía sau Cố Duyên, hung dữ đá một cước vào phía sau đầu gối của cô. Cố Duyên mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.

“Thấy chiếc roi da trong tay chị Lưu chưa? Nếu không muốn da tróc thịt bong thì nói thật ra người đàn ông đó là ai.” Bà hai vừa dứt lời, chị Lưu liền rất phối hợp mà đưa roi da trong tay lên trước mặt cô, lắc qua lắc lại.

Đó là một chiếc roi da nhìn thì có vẻ vô hại, quấn trên tay chị Lưu như một con rắn vậy.

Quất trên người nhất định sẽ rất đau.

Cô nghĩ.

Nhưng cô vẫn kiên trì ngậm miệng không nói, bởi vì đây là đường sống duy nhất của cô.

Chị Lưu được bà hai nuôi bên mình, ác độc vô cùng, chủ nhân còn chưa kịp ra lệnh chị ta đã không chờ được mà quất roi da lên người Cố Duyên.

Một roi quất xuống cả người như bị lửa đốt, đau thấu tim gan, đàn ông cũng chưa chắc chịu được nỗi đau này.

Cố Duyên chỉ là một cô gái, lập tức toét máu, cô cắn răng nằm sấp trên mặt đất, cố nhịn nhưng sau mấy roi thì cũng không nhịn được mà kêu lên.
“Cho cô cơ hội nói thật cô lại không nói, nhìn cô cứng miệng kìa, xem cô có nói hay không...” Chị Lưu vừa ra sức quất roi vừa nói lẩm bẩm. Hoàn toàn không để ý tới chuyện Cố Duyên đang đau đến mức lăn qua lăn lại kia có mang thai hay không, có phải là cô gái yếu đuối hay không, như muốn đem hết bực tức mà thường ngày bản thân phải chịu khi ở bên bà hai xả hết vào lúc này.

Thấy Cố Duyên bị đánh, Ngự Tứ nóng lòng, tóm lấy góc áo của chị Lưu kêu gào ầm ĩ: “Không được đánh chị Cố! Không được đánh chị ấy!”

Thấy chị Lưu không dừng tay, Ngự Tứ lao đến bên người Cố Duyên, đưa thân mình ra bảo vệ cô, lo lắng đến nỗi nước mắt cũng sắp tuôn rơi: “Chị còn đánh chị Cố, tôi sẽ nói cho cha, kêu cha nhốt chị vào vườn sau!”

Sự đáng sợ của vườn sau, dù có là đứa ngốc như anh cũng biết được.

“Ngự Tứ, tên ngốc nhà em!” Dung Kim đi tới lôi anh từ bên người Cố Duyên ra, vừa lớn tiếng nói: “Chị Cố của em lăng loàn với người đàn ông khác bên ngoài, cắm cặp sừng lớn như vậy lên đầu em vậy mà em vẫn bênh vực cô ta sao?”

“Chị Cố mới không thèm lăng loàn với người đàn ông khác!” Ngự Tứ không phục.

Dung Kim lười giải thích thêm với anh, đưa mắt ra hiệu người làm đưa cậu chủ đi, khó khăn lắm ông Ngự mới đi công tác xa, không nhân cơ hội này xử lý Cố Duyên thì về sau sẽ càng không có cơ hội. Ngự Tứ bị ép lôi đi, người trong phòng đều ngồi nghiêm chỉnh, không ngờ bà hai dạy dỗ Cố Duyên bằng cách tàn nhẫn đến vậy. Thấy Cố Duyên đã chảy máu đầm đìa, một cô gái cuối cùng cũng không dám nhìn nữa, đi tới trước mặt bà hai nói: “Dì à, mau kêu chị Lưu dừng tay đi, còn đánh như vậy nữa thì đứa bé trong bụng sẽ gặp nguy hiểm mất.”

“Mộng Châu, cô có lầm hay không vậy? Đứa bé này mà giữ lại sẽ hủy hoại danh tiếng nhà họ Ngự, sảy rồi không phải càng tốt sao!” Dung Kim dứt lời, chạy đến ngồi bên người bà hai, ôm cánh tay của bà ta: “Mẹ, mẹ không thể nhẹ dạ, bây giờ phải trừng trị cô ta ngay, nếu cha mà về thì không còn cơ hội đâu.”

Tuy bà hai một lòng muốn hại chết cái thai trong bụng Cố Duyên, nhưng khi thấy Dung Kim gấp gáp như vậy, bà vẫn rất không vui trừng mắt nhìn cô ta. Đương nhiên, bà ta cũng không hề hạ lệnh kêu chị Lưu dừng lại.

Roi da của chị Lưu cứ không ngừng quất xuống cho đến khi Cố Duyên quỳ rạp trên mặt đất, không nhúc nhích thì mới dừng lại, trên mặt roi dính đầy vết máu của Cố Duyên, dưới ánh mặt trời trông có vẻ khát máu và tàn nhẫn, trông như bà la sát vừa mới trở về từ chiến trường.

Cố Duyên co quắp người trên mặt đất, từ đầu đến cuối hai tay đều không hề rời khỏi bụng, rời khỏi cốt nhục của cô.

Nỗi đau thấu xương từ bốn phương tám hướng bủa vây, trong lòng không ngừng gào thét: Để mình chết như vậy đi, cứ chết như vậy đi.

Từ khi gả vào nhà họ Ngự, cô đã không biết ý nghĩa của việc bản thân còn sống là gì, nếu ngay cả cốt nhục của mình cũng không bảo vệ được, sống lại càng không có ý nghĩa.

Chết cũng tốt, đến một nơi không còn đau khổ nữa, không có Phong Thanh, không có Tô Điền, không có cha mẹ, không có người nhà họ Ngự nữa...

Chỉ có cô và con!

Chậm rãi nhắm mắt, cô dường như thấy được điểm cuối của cuộc đời, vừa gần vừa xa, đi thế nào cũng không đến được!

Cuối cùng, cô mệt mỏi, ngủ thiếp đi.

Chương 25: Mãi mãi đừng xuất hiện

Không biết đã ngủ bao lâu, Cố Duyên lại tỉnh lại dưới sự kích thích của thuốc khử trùng.

Cô không mở mắt, không phải bởi vì đau đớn, mà vì không muốn đối mặt.

Cô nghe được tiếng nói cố kìm nén của ông Ngự: “Bác sĩ Chung, đứa bé phải giữ, người mẹ cũng phải được chữa trị, thuốc gì có thể dùng đều dùng cho con bé.”

“Vâng, thưa ông.” Bác sĩ Chung đáp.

Động tác của bác sĩ Chung rất nhẹ nhàng, nước thuốc được bôi lên từng vết thương trên người cô, lại là một lần đau như vào địa ngục. Cố Duyên cắn răng nằm chịu đựng, vất vả lắm mới nhịn được đến khi bác sĩ Chung rời đi.

Sau khi bác sĩ Chung rời đi, cô chậm rãi mở hai mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường của mình, trời cũng đã tối rồi. Ngoài cửa sổ ánh đèn sáng rực rỡ chiếu vào làm mắt cô đau nhức.

Ngự Tứ thấy cô tỉnh lại, vui mừng lau nước mắt nước mũi trên mặt: “Chị Cố, cuối cùng chị cũng tỉnh lại rồi? Hu... Chị Cố, em còn tưởng chị sẽ không tỉnh lại nữa chứ...” Đang cười lại bật khóc.

Mọi thứ đều là lỗi của anh, nếu như không có anh, thì sao cô lại bị ép gả vào nhà họ Ngự, sao lại bị một người đàn ông đến mặt cũng chưa từng thấy ăn sạch ở trong khách sạn rồi còn mang thai nữa chứ?

Hiện tại cô không thể nào không oán, không hận.

“Cút ra ngoài cho tôi.” Giọng nói lạnh lùng.

“Chị Cố…” Giọng Ngự Tứ rất ấm ức.

“Đi ra ngoài! Mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Mãi mãi, sao có thể chứ? Ngự Tứ là chồng của cô cơ mà!

Ngự Tứ vừa đi ra ngoài vừa ngoái đầu lại, trong phòng ngủ chìm vào yên tĩnh, Cố Duyên lại nằm xuống giường, để không đè vào thai nhi, bác sĩ Chung đã lót thêm rất nhiều gối dưới người cô.
Cố Duyên dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng, cũng may, đứa bé không sao, đây là điều duy nhất đáng để cô vui mừng.

Bên ngoài cửa vang lên từng hồi âm thanh ầm ĩ cùng tiếng thét chói tai, tiếng chân người chạy qua chạy lại, năm phút sau, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa đến gần, càng ngày càng gần.

Cố Duyên vốn không thích náo nhiệt, nhưng bên ngoài thực sự quá ồn, khiến cô không thể đi vào giấc ngủ.

Cửa phòng bị người đẩy ra, Linh Lung mặt tái mét đi vào đưa thuốc cho cô, cô bưng chén thuốc lên lơ đãng hỏi một câu: “Bên ngoài sao vậy?”

Linh Lung đưa mắt nhìn cô, giọng nói hơi run lên: “Chị Lưu ngã từ tầng ba xuống tầng một, ngã trên cỏ không có vết thương, không đổ máu, cũng chẳng hiểu sao lại chết.”

Trong lòng Cố Duyên run lên bần bật, vô cùng ngạc nhiên, chị Lưu sáng nay vẫn khỏe mạnh cầm roi quất cô sắp chết sao lại chết rồi? Cô còn chưa kịp hận chị ta cơ mà!

Ngã từ tầng ba xuống vườn hoa tầng một ư? Không bị thương, không có máu, nhưng lại chết?

Hậu sự của chị Lưu do cảnh sát và nhà họ Ngự cùng nhau xử lý, sau hai ngày hai đêm điều tra, cảnh sát đưa ra kết luận là chị Lưu chết ngoài ý muốn.
Chị Lưu chỉ là một người làm, ông Ngự cũng không có ý định tiếp tục truy cứu.

Không ai biết nguyên nhân cái chết của chị Lưu, bao gồm cả Cố Duyên!

Chuyện chị Lưu chết ngoài ý muốn mặc dù khiến mọi người đều kinh sợ, nhưng trong căn nhà đã nhanh quay về vẻ yên tĩnh lúc trước.

Ông Ngự cũng coi như có cơ hội truy cứu chuyện Cố Duyên bị thương, đối mặt với lời giáo huấn của ông Ngự, Dung Kim đã sớm suy nghĩ xong đối sách. Mở miệng là nói đều vì nghĩ cho huyết thống và danh dự của nhà họ Ngự, còn đòi Cố Duyên đi xét nghiệm ADN để bảo đảm huyết thống thuần khiết.

Tuy ông Ngự cũng hoài nghi lai lịch của đứa bé nhưng chuyện xét nghiệm ADN không phải chuyện nhỏ, dù nói thế nào đi nữa thì đây cũng là một sự sỉ nhục đối với Cố Duyên.

Bà hai ở bên đồng ý nói: “Dung Kim nói cũng không phải không có lý, Ngự Tứ vốn không hiểu loại chuyện đó, để cho an toàn, vẫn nên đi xét nghiệm ADN sẽ tốt hơn, dù sao cũng chỉ là lấy chút nước ối, đâu phải chuyện gì khó.”

“Đúng vậy, chị dâu Liên cũng vì kết hôn với anh Ngự Tứ những nửa năm mà anh Ngự Tứ không chịu động đến chị ấy nên mới yêu cầu ly dị.” Một cô gái trong đám chị em đột nhiên nói ra câu nàys.

Chị dâu Liên mà cô ta nói chính là vợ đời thứ tư của Ngự Tứ, sau khi kết hôn được nửa năm liền trốn đi, đến nay tung tích cũng không rõ.

Nói đến kiểm tra ADN, Cố Duyên vốn hoảng hốt lại càng thêm hoảng loạn...

Người nhà họ Ngự quả nhiên không dễ đối phó như vậy, cũng đúng mà, chẳng ai muốn cô được tốt, cũng chẳng ai coi cô là người nhà, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội hại cô, sao họ có thể cam tâm buông tha chứ?

Cố Duyên thậm chí còn nghi ngờ năm người vợ trước của Ngự Tứ là bị họ ép đến đường cùng nên mới không thể không trốn đi.

“Cứ làm như vậy đi.” Ông Ngự đưa quyết định để kết thúc chuyện này.

Biết rõ hy vọng xa vời, nhưng Cố Duyên vẫn thử tìm cách: “Không nên! Nước ối là hồ bơi sống trong mười tháng tới của em bé, không thể tùy tiện lấy được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau