CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Em cũng thích

Ông nội luôn đức cao vọng trọng, lại từng là một phó tướng uy phong lẫm liệt mà lại nhiệt tình với một kẻ giàu có giống như đối đãi với cha ruột. Mà mẹ kế thì chẳng chừa chút mặt mũi nào, trước mặt người nhà họ Ngự lại ra sức bộc lộ bản chất tham lam của bà ấy vô cùng nhuần nhuyễn, lúc này đôi mắt lấp lánh kia đang dừng trên dây chuyền vàng ở cổ cậu hai nhà họ Ngự, chắc là đang suy nghĩ làm sao có được.

Vì không để mẹ kế quá mất mặt, Cố Duyên che tay ho khan bước xuống xe, ôm cánh tay Diêu Tố mỉm cười: “Mẹ, ông nội không để ý đến con, sao mẹ cũng không chào đón người khách này thế?”

“Sao mẹ lại không chào đón con chứ? Mẹ thương con nhất mà, ừm… cha, Cố Hạo, mọi người mau đưa Duyên Duyên vào nhà đi, con đưa cậu hai đi dạo quanh vườn một chút.” Diêu Tố nói rồi đẩy quà tặng trong lòng vào người Cố Hạo, kéo Ngự Tứ đi “dạo vườn”.

Cố Duyên đã nhận ra Diêu Tố không có ý tốt, đang định tiến lên ngăn cản, bước chân lại bị Diêu Tố lườm cho dừng tại chỗ.

Bỏ đi, kệ bà ấy vậy.

Cố Duyên theo ông nội vào phòng, cô không giống với những cô gái mới lấy chồng, ôm người nhà mình thắm thiết, mà thay vào đó là đập tan mọi thứ trong phòng khách, đồng thời hét lên như sư tử Hà Đông: “Bây giờ ông đã vui chưa? Cháu thành vợ một thằng đần! Đời này cứ như vậy mà bị hủy! Có phải ông cảm thấy rất thành công không?”

Những lời này không phải cô mắng lần đầu, ông cụ Cố lại vẫn lặng lẽ hút thuốc như những lần trước, than thở một lúc lâu mới lắc đầu nói: “Duyên Duyên à, ông làm vậy cũng là vì tốt cho cháu, là muốn tốt cho cháu…”

“Vậy ông xem bây giờ cháu có tốt không? Mỗi ngày không phải bắt dế với anh ta thì lại cùng anh ta đi bắt bướm, cháu sắp thành đứa trẻ ba tuổi luôn rồi!”

“Không phải bắt dế rất tốt sao, khi còn bé con rất thích bắt mà.” Diêu Tố lặng lẽ đi từ ngoài vào, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng ban nãy vẫn ở trên cổ Ngự Tứ.
“Em cũng thích.” Ngự Tứ vẫn tỏ vẻ vui mừng.

Cố Duyên trừng mắt cảnh cáo, Ngự Tứ lập tức cúi đầu xuống, Diêu Tố nhìn quà tặng quý giá trên mặt bàn: “Con xem mấy thứ này có cái nào không phải là đồ quý giá, chẳng phải thứ phụ nữ cần tìm là một nhà giàu có sao? Con xem Ngự Tứ lại là một người ngoan như vậy, hào phóng như vậy, ở bên nhau thật tốt.”

Sợi dây chuyền lớn như vậy cũng chắp tay tặng người, đương nhiên hào phóng rồi.

“Tên ngốc!” Cố Duyên hừ lạnh trong lòng.

Ông cụ Cố nghiêm mặt, bày ra vẻ mặt nghiêm túc của người lính: “Duyên Duyên, cho dù trong lòng cháu tức giận và bất mãn cỡ nào đi nữa, bây giờ ván đã đóng thuyền, cậu hai Ngự đã là chồng cháu, phụ nữ cho dù không được tam tòng tứ đức thì cũng phải có sự tôn trọng và bảo vệ tối thiểu, hiểu chưa?”

“Đúng vậy, Duyên Duyên, phải tôn trọng chồng mình.” Cố Hạo cũng ở bên cạnh nói. Cố Duyên biết nhà này lại sắp bắt đầu dạy dỗ mình, đứng bật dậy đi thẳng về phòng ngủ, không nghe thấy sẽ thanh tịnh.

Buổi tối Cố Duyên hẹn Sương Sương Xinh Xinh đến quán bar uống rượu, hai chị em Sương Sương Xinh Xinh biết rõ đi thể nào cũng sẽ bị mắng, đắn đo một hồi cuối cùng vẫn không thay đổi được một câu uy hiếp cắt đứt tình bạn của Cố Duyên, xuất hiện trước mặt Cố Duyên với tốc độ nhanh nhất.

Thực ra mắng thì cũng đã mắng rồi, ban ngày lại ở nhà náo loạn cả ngày, Cố Duyên thực sự muốn yên tĩnh uống rượu, yên tĩnh uống rượu. Nhưng vừa thấy hai con quỷ Sương Sương Xinh Xinh này, máu nóng không kiềm chế được mà sôi trào.

Sương Sương đánh giá Ngự Tứ đang vui vẻ ăn vặt bên cạnh, cười ha ha lấy lòng: “Duyên Duyên, chồng của cậu thật đẹp trai, đẹp trai hơn tên xấu xa Lam Ba kia nhiều, cậu thật có phúc.”

“Vậy tớ tặng anh ấy cho cậu đấy.” Cố Duyên kéo cánh tay Ngự Tứ qua, Ngự Tứ nghiêng ngả ngã chúi đầu xuống chân Sương Sương, đau đến mức anh kêu la oai oái.

Xinh Xinh ngồi xổm xuống trước mặt Ngự Tứ, lấy tay vỗ vỗ gương mặt đẹp trai của anh khen ngợi: “Đúng ra rất đẹp trai, nếu không phải đầu óc có vấn đề thì tuyệt đối sẽ là người đàn ông ưu tú, hấp dẫn nhất thành phố Tương, chị, em nói có đúng không.”

“Quá đúng ấy chứ.” Hai chị em dìu Ngự Tứ trở lại ghế sofa.

Ngự Tứ xị mặt ra, hiển nhiên là thể hiện sự bất mãn với Cố Duyên.

Chương 17: Bảo anh ta chết đi!

Cố Duyên không quan tâm đến anh, bực bội nói với hai chị em đang lấy lòng mình: “Chuyện tớ bảo các cậu điều tra thế nào rồi? Còn không mau nói chuyện chính.”

“Cái đó…” Sương Sương ngồi xuống bên trái cô, gãi gãi đầu nói: “Để điều tra được thân phận của người kia, tớ đã quấn lấy quản lý khách sạn cả tối, khó khăn lắm mới đăng nhập được vào hệ thống đăng ký, nhưng bên trong không ghi lại thông tin của khách phòng 1012.”

“Sao có thể không ghi lại?” Cố Duyên không tin.

Không sai, cô bảo hai chị em Sương Xinh đi tìm người đàn ông đã xảy ra quan hệ với mình đêm đó, cũng chính là người đàn ông đã cướp đi lần đầu của mình kia.

Trong trí nhớ mơ hồ của cô, người đàn ông kia rất cao, rất đẹp trai, toàn thân tỏa ra hơi thở nho nhã lạnh lùng…

Một người đàn ông khí chất bất phàm như vậy nhất định phải có chút địa vị mới đúng, thực ra cô cũng không biết mình tìm anh để làm gì, trong tiềm thức chỉ muốn tìm anh, dù sao anh đã cướp đi cái ngàn vàng mà hai mươi mấy năm qua mình vẫn giữ gìn mà!

“Sau đó tớ hỏi quản lý Trần, quản lý Trần do dự một hồi lâu mới nói cho tớ biết người nọ là ông chủ đứng sau khách sạn đó, ở khách sạn chưa bao giờ ghi tên, cũng không để ai tiết lộ bất kỳ tin tức gì về anh ta. Sở dĩ quản lý Trần cứ không muốn nói cho tớ biết những điều này cũng là bởi vì sợ ông chủ phía sau kia sẽ trừng trị anh ta.”

“Vậy… cái người gọi là ông chủ kia cũng phải có cái tên chứ?”

“Cái này… quản lý Trần sống chết không chịu nói.”
“Ôi chao bỏ đi.” Xinh Xinh ngồi xuống bên phải Cố Duyên, ôm cánh tay cô lay lay: “Duyên Duyên, cậu cũng đừng nghĩ cái này nữa, biết đối phương là một ông chủ, lại là một anh chàng đẹp trai, thừa xứng với cậu là được rồi, trong lòng cậu cũng coi như được an ủi. Cứ coi như là một đêm gặp gỡ tuyệt đẹp trước hôn nhân đi, những cô gái bình thường còn chả gặp được kìa.”

“Đó là lần đầu của tớ đấy…” Cố Duyên đau khổ chỉ muốn đâm đầu vào tường tự sát.

Nếu như cái người được gọi là ông chủ sau bức màn kia bằng lòng chịu trách nhiệm cưới cô, giúp cô thoát khỏi vận mệnh lấy một tên si đần thì cô sẽ vô cùng cảm kích. Cứ miễn phí cho người ta ăn sạch như vậy, cuối cùng ngay cả một câu cảm ơn cũng không có, nghĩ lại là thấy tủi thân.

“Cố Duyên, cậu có thể đừng cổ hủ như vậy không? Tuổi này rồi mà vẫn mang theo lần đầu đi lấy chồng, cậu không ngại mất mặt sao?” Sương Sương bày ra vẻ mặt nghi ngờ với cô.

Cố Duyên bất mãn đầy bụng, mình chỉ mới có hai mươi ba tuổi.

Cô chẳng muốn tiếp tục tranh cãi về chuyện này, dù sao thảo luận với chị em Sương Sương Xinh Xinh về vấn đề này, kết quả cuối cùng cũng là bị quở trách, lại chả được đồng nào. Hai ly rượu vào bụng, Xinh Xinh mở miệng cong lưỡi một lúc mới phun ra được mấy chữ: “Duyên Duyên à, nói với cậu chuyện này…”

“Cậu nói đi…” Cố Duyên dựa bên người Ngự Tứ, dùng tăm xỉa răng chọc một món đồ ngọt trên đĩa trước mặt anh bỏ vào miệng.

“Chị, mực ngon lắm.” Ngự Tứ chọc một miếng mực đưa tới trước mặt Cố Duyên, Cố Duyên không muốn phủi đi tấm lòng của anh nên mở miệng nhận. Quay lại thấy gương mặt đen tối của hai chị em kia đang chớp chớp mắt với mình, đôi mắt đẹp nhếch lên: “Nói chuyện chính.”

Sương Sương đang ngồi ngay người lại: “Là thế này, Phong Thanh về rồi, anh ta… anh ta hỏi thăm tớ tung tích của cậu, tớ không dám nói cậu đã kết hôn rồi, chỉ nói với anh ta là cậu đã đến thành phố Nhũ làm việc rồi…”

Tay cầm tăm của Cố Duyên run lên, suýt nữa thì đâm trúng ngón tay mình, lời Sương Sương nói làm đầu óc cô chấn động, nhất thời ngừng hoạt động, ánh mắt ngạc nhiên từ mặt bàn chuyển đến mặt Sương Sương.

Sương Sương lộ vẻ như đã biết ngay sẽ thế này mà nên vẫn không dám mở miệng nói chuyện này, cô rũ mắt xuống, ngây ra không dám nghển cổ lên nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên và nghi ngờ của Cố Duyên.

“Là thật đấy, mặc dù anh ta không ở nhà, nhưng mấy hôm nay vẫn đang tìm cậu.” Xinh Xinh ở phía sau thòng thêm một câu.

Cố Duyên từ từ thu ánh mắt lại, vẻ ngạc nhiên trên mặt dần dần chuyển thành thờ ơ, rất lâu mới phun ra một câu: “Bảo anh ta đi chết đi.”

Chương 18: Dừng xe!

Phong Thanh! Người đàn ông mình đã từng đặt tình cảm vào, cũng từng thề non hẹn biển với anh ấy. Từ lần xa nhau vào ba năm trước liền không cho cô một tin tức gì, cô từng cho rằng anh ấy đã chết nơi đất khách quê người rồi, từng rơi lệ vì anh ấy, từng tổn thương trong lòng.

Nhưng không ngờ… Hôm nay, sau ba năm, khi cô vừa mới lập gia đình lại đột nhiên quay về.

Suy nghĩ đầu tiên của Cố Duyên chính là… vì sao anh ấy không về từ mấy hôm trước? Cô thừa nhận tình yêu của mình dành cho anh ấy có quá nhiều oán hận, nếu anh ấy có thể quay về từ mấy hôm trước, cô sao có thể gả cho một kẻ đần độn mình chưa từng gặp mặt chứ?

“Duyên Duyên, cậu đừng như vậy mà, có thể thấy anh ta vẫn rất yêu cậu.”

“Thế thì đã sao? Bây giờ yêu hay không yêu còn ý nghĩa gì nữa sao?” Cô cảm thấy không ý nghĩa gì, bởi vì cô đã là mợ hai nhà họ Ngự, cô cũng biết một khi vào nhà họ Ngự, hai ông bà Ngự cũng không thể nào để cô ra khỏi đó.

Nhưng dù là nghĩ như vậy, trong lòng cô vẫn đau đớn.

Trong phòng có chút yên tĩnh, chỉ có âm thanh Ngự Tứ đang ăn quà vặt và uống nước trái cây.

“Nếu cậu thực sự có thể nghĩ vậy thì cũng tốt.” Sương Sương rót đầy ly rượu vang cho cô, nhìn cô ngửa đầu uống cạn.

Một ly rượu giải ngàn sầu, lúc này Cố Duyên rất cần một cơn say. Cuối cùng Ngự Tứ cảm thấy Cố Duyên có gì đó không đúng, vừa đưa lưỡi liếm dầu mỡ trên ngón tay, vừa ân cần nói: “Chị Cố, em Linh Lung nói chị không thể uống say, uống say rất dễ bị người ta bắt nạt.”

Anh chính là ví dụ sống sờ sờ, mỗi lần khi trong nhà có tiệc tùng gì, đám anh chị em kia liền chuốc anh uống rượu, sau khi anh say mèm rồi bắt đầu dùng mọi thủ đoạn để bắt anh mua vui.

Thậm chí có một lần trong hôn lễ của Ngự Hàn và Dung Kim, anh uống say, bị đám chị em của Dung Kim đẩy tới hồ bơi. Khi đó đang giữa mùa đông, suýt nữa thì anh đã bị chết lạnh trong hồ nước.

Ngự Tứ rất sợ uống say, vậy nên cũng không hy vọng Cố Duyên đối tốt với anh lại say.

Cố Duyên nâng ly rượu lên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn cười, Ngự Tứ nói không sai, người say rất dễ bị người ta bắt nạt, nếu hôm đó cô không uống say thì sao đến cả người đàn ông trong khách sạn cũng không biết được đó không phải là Lam Ba, không công để hắn được hời chứ? Uống say không tốt, nhưng suy nghĩ muốn say trong lòng lại mãnh liệt như vậy…

Đêm nay, Cố Duyên không biết rốt cuộc mình có say hay không, tay chân không có sức lực, cô dựa vào lưng Ngự Tứ, đầu óc lại rất rõ ràng, rõ ràng có thể cảm nhận được tiếng tim đập của Ngự Tứ.

Dọc đường ánh sáng lòe nhòe kỳ dị, đỏ, tím tranh nhau chen qua cửa số xe chiếu vào gương mặt ảm đạm của Cố Duyên. Cô cứ lẳng lặng nhìn chăm chú ngoài cửa sổ như vậy, không nghĩ gì cũng chẳng nói gì.

Ngự Tứ ngồi bên cạnh cô có vẻ vô cùng ngoan ngoãn, tỏ vẻ như đã cảm giác được nỗi sầu não ấm ức của Cố Duyên. Những ngày chung đụng này anh đã học được cách nhìn sắc mặt Cố Duyên, anh sợ một hành động của mình sẽ đột nhiên trêu chọc Cố Duyên, tất cả chỉ vì anh thích cô, thích cô gái duy nhất ngoài Linh Lung ra coi anh là bạn bè.

Xe taxi chậm rãi lái về phía sân nhỏ nhà họ Cố, khi chỉ cách cổng có hai mươi mét, Cố Duyên nhìn thấy một chiếc BMW Cayenne màu bạc từ từ lái ra khỏi sân. Ngọn đèn lớn ở cổng đúng lúc chiếu lên chiếc Cayenne, soi rõ gương mặt đẹp trai mà lại xa lạ kia.

Trong lòng Cố Duyên run lên bần bật, buột miệng khẽ hô: “Tài xế, dừng xe.”

Xe taxi két một tiếng dừng hẳn.

Nhìn chăm chú vào người trong chiếc Cayenne, Cố Duyên cảm nhận được thần kinh đang thắt chặt lại từng chút một, là anh ấy, đúng là anh ấy thật. Chính là Phong Thanh mà Sương Sương Xinh Xinh vừa mới nhắc tới, anh ấy thực sự đã trở về.

Chương 19: Phong Thần VỀ RỒI

Ba năm không gặp, anh ấy trưởng thành hơn một chút, vẫn đẹp trai rung động như vậy, chỉ là trên gương mặt vốn tỏa nắng đã có thêm đôi nét u sầu.

Mà ngồi trên ghế phụ là một cô gái xinh đẹp cười một cách tự nhiên, không phải là Tô Điền trước đây liều mạng theo đuổi anh ấy sao, cũng chính là hoa khôi khóa dưới trong trường đại học của anh ấy.

Trước đây khi Cố Duyên và Phong Thanh vẫn còn yêu nhau, Cố Duyên không chỉ một lần hỏi anh ấy vì sao không có hứng thú với cô nàng hoa khôi xinh đẹp như vậy, Phong Thanh nghiêm chỉnh đáp: cô ấy quá đẹp.

Lúc đó Cố Duyên nghe được đáp án này thì cong cái miệng nhỏ nhắn lên tỏ vẻ bất mãn.

Phong Thanh bật cười bế cô lên đùi, cực kỳ cưng chiều.

Bây giờ xem ra đàn ông quả đúng là không qua được ải mỹ nhân, Phong Thanh cũng như vậy.

Cuối cùng Cố Duyên cũng hiểu được vì sao anh ấy không nói tiếng nào đã bỏ mình mà đi.

“Cô ơi, xin hỏi cô có muốn xuống xe không?” Bác tài hơi mất kiên nhẫn lên tiếng hỏi, Cố Duyên mới giật mình tỉnh lại như vừa đi vào cõi thần tiên. Cô gật đầu thật mạnh, đẩy cửa xe bước ra, ra khỏi xe rồi mới giật mình cảm thấy cả người mình đều run bần bật.

Đối mặt với sự chất vấn của Cố Duyên, Diêu Tố liếc nhìn hướng Phong Thanh vừa mới rời đi, không thể không gật đầu thừa nhận Phong Thanh thực sự đã trở về.

Diêu Tố chần chừ nói thêm: “Không phải cha mẹ cố ý lừa gạt con, dù sao hai đứa cũng đã từng yêu nhau, mà lần này Phong Thanh lại đưa vợ sắp cưới về để tổ chức đám cưới. Chúng ta… cũng là vì sợ con không chấp nhận được sự thật này thôi.”

Vợ sắp cưới, đám cưới…

Phong Thanh sắp kết hôn rồi, anh Phong Thanh của cô sắp kết hôn với người phụ nữ khác rồi.

Dưới chân mềm nhũn, Cố Duyên suýt nữa thì không nhịn được mà ngất trên đất.

Sau khi từ nhà mẹ đẻ về lại nhà họ Ngự, tròn một tháng Cố Duyên không bước ra khỏi ngôi nhà đó một bước. Trước giờ cô vốn sợ cô đơn giờ lại đóng cửa tự giam mình trong phòng, cho rằng như vậy thì có thể thoát khỏi sự thật Phong Thanh sắp kết hôn. Nhưng sự thật chứng minh, ý tưởng lừa mình dối người này là ngu xuẩn, là vô tác dụng.

Trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng Phong Thanh và Tô Điền cùng nhau bước ra từ căn nhà nhỏ của nhà họ Cố, Tô Điền xinh đẹp cười hạnh phúc. Anh Phong Thanh của cô cũng chỉ có Tô Điền con nhà giàu có, xinh đẹp trưởng thành mới xứng thôi.

Nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng hai người họ dắt tay nhau đi trên thảm đỏ, cô đã khó chịu khắp người.

Ánh mặt trời bình minh ấm áp, mềm mại xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, đắp lên người Ngự Tứ đang ngủ say bên trong.

Tối qua là cảnh tượng lần thứ hai Ngự Tứ phát bệnh, không có gì khác so với lần trước, gầm rú, tự hành hạ, bị thương…

May thay lần này ngoài cánh tay bị thương ra thì không bị gì khác.

Lúc phát bệnh Ngự Tứ sợ tất cả mọi người, ngay cả ông Ngự và bà hai cũng không dám tới gần, lại để Cố Duyên một mình đối mặt.

Tối qua khi Cố Duyên nhìn thấy Ngự Tứ phát bệnh, vốn muốn tránh thật xa, kéo cửa phòng mới phát hiện cửa phòng đã bị người ta khóa từ bên ngoài, trong lòng cô nóng như lửa đốt, trong tình thế cấp bách liền chui đầu vào tủ treo quần áo, mặc cho Ngự Tứ gầm rú cầu cứu thế nào cũng không ra.

Không phải cô tàn nhẫn, mà căn bản là không có cách nào cứu, từ sau lần đầu tiên Ngự Tứ phát bệnh, Cố Duyên không chỉ nghe ngóng bệnh tình từ phía bác sĩ Chung một lần, bác sĩ Chung chỉ nói với cô Ngự Tứ mắc một chứng bệnh lạ mà y học hiện giờ không có cách chữa trị, không có bất kỳ loại thuốc nào có thể giúp được anh.
Có lẽ bí bách trong tủ quần áo quá lâu, lúc này Cố Duyên chỉ cảm thấy chật chội, trong dạ dày cũng khó chịu cồn cào.

Cô che miệng nhanh chóng vọt vào toilet, nhào về phía chỗ thoát nước nôn ra toàn là nước và dịch mật.

Mấy hôm nay cô đều ăn rất ít, nôn sạch ra những thứ trước đó, cô ói khó chịu, nước mắt chảy xuống.

“Chị Cố, chị sao vậy?” Ngự Tứ vốn đang ngủ say bị ồn ào mà tỉnh, vừa dụi mắt vừa cùng vào toilet, chăm sóc vỗ sau lưng cô, thân thiết hỏi, còn tỉ mỉ đưa khăn mặt.

Cố Duyên vẫn có chút sợ hãi với anh, theo bản năng nhích sang bên cạnh một bước, lắc đầu: “Tôi không sao.”

Cô không thể nói cho anh biết đây là phản ứng sau khi bị kích động.

Đúng lúc này chị Lưu vào dọn dẹp quần áo nhìn thấy Cố Duyên bám vào bồn rửa tay ói đến trời chao đất đảo, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, lạnh lùng đánh giá cô rồi nói: “Không phải mợ hai có thai đấy chứ?”

Một câu nói như sấm ngang tai, Cố Duyên hoàn toàn hóa đá…

Mang thai? Cụm từ xa lạ này sao có thể móc nối với cô chứ?

Từ khi kết hôn tới nay mỗi ngày cô và Ngự Tứ đều ngủ chay đến sáng, đến quần áo cũng không cởi ra, sao có thể mang thai?

Cô vẫn luôn sạch sẽ, ngoại trừ cái lần ngoài ý muốn trước khi kết hôn kia.

Một lần ngoài ý muốn kia… Cố Duyên hét lên che hai tai lại ngồi xổm xuống, không dám nghĩ tới, không dám đoán.

Tới chết cô cũng không chịu tin mình lại có vận may tốt đến vậy, một phát đã trúng thưởng, người đàn ông ngay cả mặt mũi thế nào cô cũng không thấy rõ, sao cô có thể có thai con của anh?

“Chị Cố không mang thai đâu, chị đi ra ngoài cho tôi đi!” Ngự Tứ thấy Cố Duyên phản ứng mạnh mẽ như vậy liền đẩy mọi lỗi lầm lên người chị Lưu lắm chuyện, bảo vệ Cố Duyên như thói quen. Anh vừa oán giận vừa đẩy chị Lưu ra ngoài, nhanh chóng đóng cửa lại.

Chương 20: Cô mang thai rồi

Mặc dù cực kỳ không muốn tin mình có thể mang thai, nhưng vì lý do an toàn Cố Duyên vẫn mua que thử thai về.

Nếu không phải câu nói kia của chị Lưu nhắc nhở, cô căn bản không nghĩ tới cụm từ “mang thai” này, sau khi tỉnh táo lật xem lịch treo tường, “kỳ” đã chậm hơn hai mươi ngày rồi.

Hơn một tháng qua trong lòng trong đầu cô toàn là tin tức Phong Thanh sắp kết hôn, căn bản không để ý đến sự thay đổi này.

Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy kết quả trên que thử thai, tim vẫn đập loạn nhịp rất lâu.

Cô mang thai rồi, mang thai sau một tháng rưỡi lấy Ngự Tứ!

Đầu tiên cô nghĩ mình phải làm gì mới có thể nhanh chóng xử lý sinh mệnh bé nhỏ không nên xuất hiện này, với điều kiện không ai biết.

Không nói cô không cách nào tiếp nhận được thân phận không rõ nguồn gốc của đứa bé này, nếu như bị người nhà họ Ngự biết cô mang thai, chắc chắn sẽ không để cô sống tốt. Dù sao ai cũng thấy được Ngự Tứ không thể hiểu được những trò chơi của người lớn, không thể nào khiến một cô gái mang thai được.

Chuyện lớn như vậy có thể giấu giếm được nhà họ Ngự sao? Chị Lưu là người bên cạnh bà hai, chị ta sẽ không báo cáo chuyện này với bà hai sao? Cho dù chị ta thực sự lương thiện không nói gì thì đứa bé trong bụng cũng sẽ trưởng thành, cái bụng cũng sẽ to lên.

Trước khi vào nhà họ Ngự cô cũng đã được nghe nói đến gia pháp của nhà họ Ngự, có người nói còn khó chịu hơn cả cái chết. Nhốt người phạm sai lầm vào một gian phòng nhỏ ở vườn sau rồi bỏ đói cho đến chết.

Một người trong số năm cô vợ trước của Ngự Tứ bị bắt trở về nhà họ Ngự trên đường bỏ trốn, từ đó về sau không hề lộ diện, có tin đồn là cô ta bị chủ nhân nhà họ Ngự nhốt vào vườn sau nhận hình phạt theo gia pháp.

Lỗi trốn đi không tính là lớn mà đã bị xử theo gia pháp như vậy, thế mình thì sao? Vừa kết hôn đã mang thai đứa trẻ không rõ nguồn gốc… Chỉ nghĩ tới đây thôi, Cố Duyên đã dựng ngược tóc gáy.

Ông trời ơi, trò đùa của ông còn có thể lớn hơn nữa không?

Cố Duyên rất không hiểu rốt cuộc kiếp trước mình đã đắc tội bao nhiêu tiểu nhân mới có thể tạo thành đủ các loại đau khổ kiếp này.

Để phá bỏ đứa bé trước khi bị người nhà họ Ngự phát hiện, rạng sáng hôm sau Cố Duyên đã đến bệnh viện phụ sản, khi cô đến Sương Sương và Xinh Xinh đã lấy số xong chờ cô sẵn ở đó.

Thấy cô, Xinh Xinh lập tức tức giận: “Sao cậu ngốc thế, sau khi gặp chuyện cũng không biết phòng tránh?”
Sao lại ngốc thế? Cố Duyên cũng không biết vì sao mình lại ngốc thế nữa.

Hôm đó tỉnh rượu xong cô bận nổi cáu, bận hối hận, chỉ không bận đi làm biện pháp tránh thai. Nhưng bây giờ nói những thứ này thì có ích gì? Sinh mệnh nhỏ bé đến không đúng lúc đã sống trong bụng cô rồi.

“Thôi đi, bây giờ nói gì cũng đã muộn, mau mau điền tờ thông tin này đi!” Sương Sương cầm sổ khám bệnh và bút ký tên trong tay đưa tới trước mặt Cố Duyên.

Điền thông tin xong, Cố Duyên và Sương Sương, Xinh Xinh đi siêu âm B, siêu âm B thể hiện thai nhi phát triển bình thường, đã có nhịp tim. Nghe tiếng tim đập “thình thình”, có chút không nỡ trào lên trong lòng Cố Duyên.

Đây chính là một sinh mệnh mới hoạt bát, thân làm mẹ, sao có thể tước bỏ quyền được sống của nó như vậy chứ? Sao có thể ích kỷ như vậy?

“Gương mặt đứa bé rất đẹp, cô chắc chắn muốn phá sao?” Nữ bác sĩ nhìn Cố Duyên bằng ánh mắt khinh thường, ánh mắt đó rõ ràng như đang nói: phụ nữ bây giờ chỉ biết ra ngoài ngủ với đàn ông, làm to bụng xong lại chạy đến bệnh viện, chẳng biết tự ái là gì.

Cố Duyên cũng không để tâm bác sĩ nhìn mình thế nào, nhưng cô vẫn còn do dự, thực sự muốn phá sao? Đây là cốt nhục của mình đấy!

Đứa bé vô tội như vậy, nhỏ như vậy, thậm chí còn chưa phát triển phôi răng.

“Tôi…” Cô mấp máy miệng, thế nào cũng không thốt ra được câu tiếp theo.

“Suy nghĩ kỹ rồi quay lại.” Bác sĩ đẩy lại sổ khám bệnh cho cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau