CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Nhất định phải khỏe lại

Ngự Tứ rốt cuộc đã hiểu rõ tại sao lần đầu tiên khi nhìn thấy Cố Duyên, anh lại có cảm giác quen thuộc lạ kỳ. Không phải bởi vì khuôn mặt của cô giống Ngọc Ngân, mà là... trong tiềm thức, trong đầu anh có bóng hình này tồn tại.

Anh rốt cuộc cũng hiểu rõ tại sao lần đầu tiên khi nhìn thấy Hạnh Hạnh, cô bé có hành động hơi quá với anh nhưng anh lại không trách, thậm chí có cảm giác thân thiết, hóa ra là vì nguyên nhân máu mủ tình thâm!

Trong cơn mê, Cố Duyên ở ngoài phòng chăm sóc đặc biệt cả một đêm dài, hôm sau lúc tỉnh lại, Phong Thanh mang đến cho cô một tin tốt, bệnh tình của Hạnh Hạnh đã được kiểm soát, phát triển theo chiều hướng tốt.

Cuối cùng Cố Duyên cũng thực sự thở phào nhẹ nhõm, kích động nhào vào lòng Phong Thanh vừa khóc vừa cười.

Phong Thanh vỗ vai cô, dịu dàng ra lệnh: “Em về nghỉ ngơi trước đi, nhân tiện làm chút đồ ăn, nhìn gương mặt em khóc như mèo.”

“Không được, em phải ở lại đây.” Cố Duyên cố chấp.

Phong Thanh nhìn thoáng qua cửa phòng chăm sóc đặc biệt: “Em ở lại đây cũng vô ích, không thấy được Hạnh Hạnh, ngoan, nhanh về đi.”

Cố Duyên bất đắc dĩ, đành ngoan ngoãn đi về phía thang máy cùng Tô Lý Lý.

Tô Lý Lý hất cằm về phía Ngự Tứ đang lặng lẽ đứng trong góc, nói: “Tớ thấy sắc mặt của anh ta không tốt lắm, có phải do truyền máu quá nhiều không? Hơn nữa tớ thấy anh ta đứng cả đêm như hóa đá vậy.”

Lúc này Cố Duyên mới chú ý đến Ngự Tứ vẫn đứng trong góc, đêm qua cô chỉ lo đau lòng, vừa nãy thì chỉ lo vui vẻ, đã thực sự quên mất anh.

Hạnh Hạnh được cứu rồi, tâm trạng của cô cũng khá hơn, cô đi tới trước mặt Ngự Tứ, cảm kích nói với anh: “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn tôi cái gì?” Ngự Tứ nhìn cô hỏi.

Sắc mặt của anh quả thực không tốt, đôi mắt sâu thẳm cũng không có thần như trước, nhìn anh, trong lòng Cố Duyên có sự biết ơn.

Nhưng câu hỏi của Ngự Tứ lại khiến cô bắt đầu lo lắng, anh hỏi như vậy là có ý gì? Trải qua chuyện truyền máu cấp cứu tối qua, nhất định anh đã đoán được thân phận thực sự của Hạnh Hạnh rồi!

Trong lúc nhất thời, Cố Duyên không biết nên đáp lại anh thế nào, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của Phong Thanh: “Anh Ngự, đã lâu không gặp.”

Ngự Tứ di chuyển ánh mắt, rơi vào khuôn mặt của Phong Thanh.

Anh không nhớ Phong Thanh, nếu là trước đây, anh đều chọn thái độ làm ngơ đối với tất cả sự việc và con người mà anh không nhớ. Nhưng hôm nay thì khác, sau khi đoán ra thân phận thực sự của Hạnh Hạnh, anh trở nên hứng thú đối với những việc và người liên quan đến Cố Duyên.

Nói chính xác hơn, anh muốn biết mình và Cố Duyên đã từng có quá khứ như thế nào.

“Xin lỗi, tôi không nhớ anh.” Anh bình thản nói với Phong Thanh.

Phong Thanh từ tốn cởi nút gài tay áo, sau đó đấm một cú vào mặt Ngự Tứ ngay lúc mọi người không ngờ đến.

Ngự Tứ đau đớn ngã dưới đất, yếu đến mức không bò dậy nổi, nhưng anh vẫn nhìn Phong Thanh với ánh mắt kiêu ngạo, cho dù Phong Thanh có đánh anh thêm một cú cũng được

Chỉ cần Phong Thanh bằng lòng nói cho anh biết tất cả, anh sẵn lòng chịu đánh chịu mắng. Những năm gần đây, anh chưa từng căm ghét việc mình mất trí nhớ như bây giờ, căm ghét bản thân mình lại có thể quên sạch quá khứ.

“Người anh không nhớ đâu chỉ có tôi?” Phong Thanh lạnh lùng liếc nhìn anh, sau đó xoay người đưa Cố Duyên rời đi.

Cố Duyên về đến nhà, cô cũng không nghỉ ngơi, chỉ ăn qua loa bữa sáng thím Tô chuẩn bị rồi vội vàng đi thăm Hạnh Hạnh.

Trước khi đến bệnh viện, cô nhờ thím Tô chuẩn bị giúp cô một phần canh gan heo. Ngự Tứ truyền quá nhiều máu cho Hạnh Hạnh, lại thức đêm, nhất định ăn không tiêu.

Tô Lý Lý nói đùa với cô: “Cậu vẫn rất quan tâm đến anh ta, trong lúc nghĩ cho Hạnh Hạnh cũng không quên bồi bổ cho anh ta.”

Cố Duyên cười khổ, muốn buông bỏ một người đâu có dễ dàng?

Cô thừa nhận mình vẫn yêu Ngự Tứ, mặc dù anh đã hoàn toàn quên mất cô. Cô không biết tình yêu này kéo dài bao lâu, nhưng trước mắt, nó vẫn đang tồn tại.

Cố Duyên đi đến bệnh viện, nhìn thấy đầu của Hạnh Hạnh quấn gạc dày, sắc mặt hốc hác qua màn hình, trong lòng cô vô cùng xót xa.

“Hạnh Hạnh, con nhất định phải khỏe lại.” Cô lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.

Cô tìm được phòng bệnh của Ngự Tứ ở quầy y tá, Ngự Tứ đồng ý ở trong phòng bệnh làm cô rất kinh ngạc. Trong ấn tượng của cô, Ngự Tứ ghét nhất là bị người khác trói buộc! Trước đây ép anh ở trong phòng bệnh một tháng để chuẩn bị trước khi phẫu thuật mà cứ như muốn lấy mạng anh vậy.

Ngự Tứ tựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi, trên tay còn truyền nước biển, thoạt nhìn đỡ hơn sáng nay nhiều.

Nghe thấy tiếng bước chân tiến đến, anh mở mắt ra, nhìn Cố Duyên đang đi tới một cách chăm chú. Cố Duyên đặt bình giữ nhiệt lên bàn, nói: “Nếu anh không muốn nằm viện thì có thể trở về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, sai người giúp việc nấu cho anh vài món bổ máu.”

“Tôi muốn ở đây, tôi càng cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi.” Ngự Tứ nói xong, liếc nhìn cô hỏi: “Cô Cố, tôi muốn biết trong quá khữ giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì, hy vọng cô có thể nói cho tôi biết.”

Xem ra anh đã chắc chắn Hạnh Hạnh là con gái ruột của anh, có muốn giấu cũng không giấu được nữa. Cố Duyên vừa múc canh vào bát nhỏ, vừa hời hợt nói: “Có gì khó hiểu đâu? Chỉ là chút chuyện cỏn con thôi, tới thời điểm thích hợp thì mỗi người đi một ngả.”

“Cô nói thật sao?”

“Ừ.” Cố Duyên vẫn thản nhiên, cô không dám nhìn vào mắt Ngự Tứ, sợ bị anh phát hiện mình đang nói dối.

“Nhưng cô không giống kiểu người tham tiền tài hoặc nhan sắc của đàn ông.”

“Lúc còn trẻ, ai mà chẳng mong mình trở thành cô bé lọ lem?”

Cô vẫn không thể nói ra khi chưa nói chuyện thẳng thắn, giao hẹn với Ngọc Ngân, cô không thể đẩy Hạnh Hạnh đến bờ vực nguy hiểm một lần nữa. Cô biết sau khi Ngọc Ngân mất đi Ngự Tứ, cô ta tuyệt đối sẽ không buông tha Hạnh Hạnh.

“Xem ra cô sẽ không kể nhiều cho tôi biết.” Ngự Tứ nhắm mắt lại, đẩy bát canh gan heo canh cô đưa tới qua một bên, trầm tĩnh nói: “Hạnh Hạnh là con gái của tôi, đây là điều tôi nên làm cho con bé, cô không cần trả ơn tôi, thậm chí đáng lẽ tôi phải làm nhiều điều hơn cho con bé, nhưng cô chưa từng cho tôi cơ hội này.”

“Nhưng anh không bồi bổ cho khỏe thì sao có thể làm tốt công việc được?”

“Đáng lẽ cô nên nói, tôi không bồi bổ cho khỏe thì sao có thể tìm ra sự thật.” Ngự Tứ nói xong, đột nhiên đón lấy bát canh trong tay cô, uống một hơi cạn sạch.

Anh đặt bát xuống, nhìn chằm chằm Cố Duyên, đột nhiên nghiêng người kéo gần khoảng cách với cô: “Rốt cuộc, quá khứ là tôi nợ cô hay cô nợ tôi? Sao lại khiến cô khó mở miệng như vậy?”

“Ngự Tứ, anh đừng quá vướng mắc với quá khứ, cái gì đã qua cứ để nó qua đi, bây giờ chúng ta đều có cuộc sống hạnh phúc của riêng mình, như vậy không phải rất tốt sao?”

Ngự Tứ khẽ cắn môi, lạnh lùng nói: “Nếu Hạnh Hạnh bị tôi mang đi trong suốt năm năm trời, cô sẽ thế nào?”

Cố Duyên thực sự chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, thậm chí cô cũng không dám nghĩ, Hạnh Hạnh là người cô không thể rời xa trong những năm gần đây

Ngự Tứ còn nói: “Và nếu đổi lại là cô tự dưng bị người ta mắng là đồ bạc tình, phải hứng chịu cú đấm của người khác, trong lòng cô sẽ có cảm giác thế nào? Rốt cuộc cô có biết cảm giác này khó chịu đến mức nào không? Hả?”

Im lặng một lát, Cố Duyên buồn buồn nói: “Nhưng anh đã có vợ, có con trai, sự kiên trì của anh chỉ mang đến tổn thương cho anh và Hạnh Hạnh.”

“Tôi bằng lòng thề với Hạnh Hạnh, đây là lần duy nhất, sẽ không bao giờ có lần thứ hai.”

“Cảm ơn anh.”
Ngự Tứ nhắm mắt, lại lập tức mở ra: “Tôi nghĩ, trước đây tôi nhất định rất yêu cô.”

Lời này có ý gì? Cố Duyên lại nghi ngờ.

Ngự Tứ cũng không nói cho cô biết, trong mấy ngày tiếp xúc ngắn ngủi, anh có thể cảm nhận được cái đẹp xuất phát từ tâm hồn cô. Đó là điểm anh cực kỳ yêu thích, mà Ngọc Ngân lại thiếu mất điểm này.

Từ sau khi Ngự Tứ đi tìm Hạnh Hạnh cùng Cố Duyên, đã vài ngày Ngọc Ngân không gặp Ngự Tứ rồi, điện thoại cũng không liên lạc được, điều này khiến trong lòng cô ta vừa vội vừa bất lực, đồng thời cũng hối hận không kịp.

Mấy ngày nay, Ngọc Ngân luôn ở nhà chờ Ngự Tứ trở về, khó khăn lắm cuối cùng nghe được tiếng xe từ xa đến gần, cô ta nhận ra đây là tiếng xe của Ngự Tứ.

Trong lòng cô ta dấy lên sự vui mừng, Ngọc Ngân kéo Thuyên Thuyên bước nhanh xuống tầng, lúc Ngự Tứ đi vào phòng, cô ta mỉm cười chào đón: “Ngự Tứ, cuối cùng anh đã về, tìm được Hạnh Hạnh chưa?”

Nếu đổi lại là quá khứ, Ngọc Ngân nhiệt tình chào đón như vậy, Ngự Tứ nhất định sẽ dịu dàng đáp lại, nhưng lần này anh lại lạnh lùng tránh né cô ta.

“Ngự Tứ...” Trái tim của Ngọc Ngân chợt lạnh lẽo, chằm chằm nhìn anh.

“Bây giờ Hạnh Hạnh thế nào rồi, em không biết sao?” Ngự Tứ liếc nhìn cô, giọng nói có sự lạnh lùng chưa từng có.

“Em... Xin lỗi, em không cố ý.” Ngọc Ngân cố gắng dùng lời xin lỗi để níu kéo trái tim của anh, trước đây khi cô ta và Ngự Tứ cãi nhau, cô ta luôn dùng cách này khiến anh dịu lại.

Nhưng hình như cô ta chưa ý thức được lần này không giống những chuyện bình thường trước kia, chỉ cần dỗ dành đối phương là xong chuyện.

Thấy sắc mặt Ngự Tứ vẫn lạnh băng, Ngọc Ngân nháy mắt với Thuyên Thuyên, Thuyên Thuyên rất phối hợp tiến lên ôm Ngự Tứ làm nũng: “Cha, hôm nay cha vẫn chưa ôm con đó.”

Ngự Tứ cúi đầu nhìn chăm chú thằng bé, cũng không bế bé lên xoay khắp nhà như trước. Chẳng những không ôm bé, dỗ bé, ngược lại anh lạnh lùng đẩy bé ra khỏi người mình.

“Cha, cha...” Thuyên Thuyên chu cái miệng nhỏ nhắn, không vui.

Đây là lần đầu tiên Ngọc Ngân thấy Ngự Tứ đối xử với Thuyên Thuyên như vậy, không nhịn được nói: “Ngự Tứ, anh giận em, nhưng Thuyên Thuyên không chọc giận anh, tại sao anh lại không để ý đến con?”

Ngự Tứ cất bước đi tới sofa ngồi xuống, nhìn Ngọc Ngân lạnh lùng nói: “Em có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì trước khi anh mất trí nhớ không?”

Ngọc Ngân sợ run, làm thế nào cũng không ngờ Ngự Tứ sẽ đột nhiên hỏi như vậy trong lúc này. Trong đầu cô ta hiện lên vô số ý nghĩ, rốt cuộc Cố Duyên đã nói gì với anh hay bản thân anh đã phát hiện ra điều gì?

Đương nhiên cô ta sẽ không nói cho anh biết chuyện năm năm trước, bằng không hạnh phúc mà cô ta vất vả lắm mới có được sẽ bị Cố Duyên đoạt đi.

“Ngay cả em cũng không chịu nói cho anh biết sao?”

“Em...” Ngọc Ngân cẩn trọng nói: “Không phải em cố ý không nói cho anh biết, mà là em sợ anh đau lòng, những chuyện đau lòng đó hãy cứ để nó qua đi, được không?”

“Vậy em nói cho anh biết, tại sao em lại ra tay với Hạnh Hạnh?”

“Em... em không có.”

“Em có, bởi vì em biết Hạnh Hạnh là con gái ruột của anh nên em xuống tay với con bé, không phải sao?”

Ngọc Ngân lập tức bối rối, Ngự Tứ biết Hạnh Hạnh là con gái ruột của mình rồi!

Cô ta nên làm gì bây giờ? Cô ta phải làm sao mới có được sự tha thứ của Ngự Tứ?

“Không phải!” Ngọc Ngân lắc đầu, quyết định nói dối đến cùng: “Ngự Tứ, anh hiểu lầm rồi, em cũng không biết Hạnh Hạnh có phải là con gái ruột của anh hay không, là do Cố Duyên và Tô Lý Lý năm lần bảy lượt xúc phạm em, em muốn dạy dỗ cô ta một chút nên mới gọi người giấu Hạnh Hạnh đi, dọa cô ta mà thôi.”

“Hạnh Hạnh là con gái ruột của anh, sao em có thể không biết?” Ngự Tứ cầm trong tay một bản tài liệu ném cho cô ta. Đó là kết quả xét nghiệm ADN anh mới nhận được từ bác sĩ hôm nay.

Ngọc Ngân chỉ nhìn lướt qua tài liệu đó, cô ta không xem vì không cần thiết phải xem nữa.

“Ngọc Ngân, cô còn muốn nói dối tới khi nào?” Ngự Tứ thất vọng lắc đầu: “Cô cho rằng chuyện cô và Tiết Uy làm thần không biết quỷ không hay sao? Cô xem tôi là gì? Tôi chỉ mất trí nhớ chứ không mất não!”

“Là sao? Tiết Uy cái gì, em không biết...”

Chương 157: Xin lỗi

“Tiết Uy đã chạy trốn ra nước ngoài rồi, cô còn tự cho rằng chuyện cô và hắn ta làm không chút kẽ hở?” Ngự Tứ cười nhạt: “Thực ra lúc ở khu vui chơi trẻ em, lần đầu tiên cô và Cố Duyên gặp mặt, tôi đã cảm thấy cô và Cố Duyên đã sớm biết, nhưng cô gạt tôi hết lần này tới lần khác nói không biết. Vì thế tôi mới bắt đầu chú ý đến hành động của cô những ngày gần đây, từ đó mới biết được mối quan hệ mật thiết giữa cô và Tiết Uy…”

Ngọc Ngân hoảng sợ vội vàng cắt lời anh, lắc đầu nói: “Ngự Tứ, anh hiểu lầm em rồi, em và Tiết Uy chẳng có gì cả, chỉ là bạn bè bình thường thôi... Mấy ngày này anh cũng có thể tra được, ngoại trừ lần gặp nhau trong quán cà phê, em và hắn chưa gặp lại, càng không có quan hệ mật thiết.”

“Tôi biết hai người chỉ gặp nhau trong quán cà phê, chẳng qua đang bàn bạc xem làm thế nào giết chết Sa Sa, cũng không có chuyện gì.”

“Sa Sa...” Ngọc Ngân lại giật mình, xem ra Ngự Tứ thực sự đã biết hết, vậy có phải anh cũng biết...

Cô ta run rẩy liếc nhìn Thuyên Thuyên, anh vừa mới lạnh lùng đẩy Thuyên Thuyên ra như vậy, chẳng lẽ là vì đã nhận ra được điều gì sao?

“Đã nói đến mức này mà cô vẫn không chịu nói thật sao?”

“Ngự Tứ...” Hai mắt Ngọc Ngân rưng rưng, kéo tay anh cầu xin: “Em nói rồi, cho dù em làm chuyện gì thì đều là vì em yêu anh.”

“Lý do mỗi lần cô làm sai chuyện gì đều là vì yêu tôi, nhưng cô làm như vậy là yêu tôi sao? Cô khiến tôi và Hạnh Hạnh không thể nhận cha con, cô còn để Thuyên Thuyên ức hiếp con bé, khinh thường con bé, cô có từng nghĩ đến con bé mới là con gái ruột của tôi không? Có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”

Con bé mới là con gái ruột của tôi... Ngọc Ngân lẩm bẩm ý nghĩa sâu xa của câu nói này, ngồi sụp xuống đất.

“Cô tự giải quyết cho tốt đi!” Ngự Tứ ném lại những lời này, bước nhanh lên tầng.

Vào phòng ngủ, Ngự Tứ lướt mắt nhìn bốn phía, mặc dù chỉ ở vài ngày, nhưng khắp nơi đều là sự ấm cúng do Ngọc Ngân đích thân bày biện. Dù thế nào anh cũng không thể ngờ năm năm trước sau khi anh tỉnh lại, người phụ nữ xưng vợ chồng với anh lại lắm mưu nhiều kế, lòng dạ độc ác như vậy.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ, nhưng làm sao cũng không nhớ nổi năm năm trước anh là người thế nào, từng trải qua chuyện gì, với ai.

Anh đi vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn đầy nước ấm, cơ thể uể oải mệt mỏi rốt cuộc đã có được chút thư giãn.

Lúc Ngự Tứ đi ra khỏi phòng tắm, Ngọc Ngân đã ngồi trên ghế sofa trong phòng ngủ, đôi mắt rưng rưng lặng lẽ nhìn Ngự Tứ, nói: “Anh muốn nghe chuyện quá khứ đúng không? Được, em nói cho anh biết.”

Bước chân của Ngự Tứ hơi dừng lại, ngồi xuống đối diện cô ta.

Ngọc Ngân hít một hơi thật sâu, đi đến ngồi cạnh anh, vừa dùng khăn lau những sợi tóc ướt giúp anh, vừa chăm chú nhìn anh, nói: “Ngự Tứ, em muốn biết có phải bây giờ anh cực kỳ căm ghét em? Cực kỳ thất vọng về em?”

Ngự Tứ lạnh lùng đoạt lại chiếc khăn trong tay cô ta, nói: “Tôi nghĩ, cho dù là kẻ ngốc cũng sẽ không bằng lòng nuôi con thay người đàn ông khác.”

“Xin lỗi...”

“Đây không phải là vấn đề mà hai từ “xin lỗi” có thể giải quyết được.” Ngự Tứ cười châm biếm: “Vốn dĩ tôi chỉ nghi ngờ, sau khi nghe Sa Sa nói như vậy, thực ra tôi đã mang theo cảm giác tội lỗi đi xét nghiệm ADN, không ngờ kết quả lại như thế, cô biết cảm giác của tôi lúc đó thế nào không? Cả trái tim tôi lạnh lẽo băng giá, đây chính là đứa con trai tôi yêu thương suốt bốn năm trời, thực sự quá nực cười!”

“Tuy thằng bé không phải con anh, nhưng em yêu anh thật lòng. Em và hắn không có tình cảm, trước đây em bị ép quan hệ với hắn. Nhưng em không ngờ em lại mang thai, lúc đó anh chưa tỉnh lại, em lo lắng sau khi tỉnh lại anh sẽ rời xa em vì quên mất em, cho nên em mới phải dùng thằng bé để giữ lấy anh.”

Những năm ấy, Hà Ngọc Ngân và Tiết Uy quen biết nhau trong nhóm bạn bè, Tiết Uy theo đuổi Hà Ngọc Ngân, nhưng khi đó Ngọc Ngân có một người bạn trai hoàn hảo như Phong Tùy nên vốn không quan tâm tới hắn. Bởi vì Tiết Uy thích cô ta nên vẫn luôn giúp cô làm việc. Ngọc Ngân có việc muốn nhờ vả đều luôn phải bỏ ra chút gì đó, ngoại trừ tiền bạc, thứ mà Tiết Uy muốn nhất đương nhiên chính là cơ thể cô ta rồi.

Sau khi phẫu thuật xong, Ngự Tứ hôn mê suốt ba tháng trời, cô ta lo lắng Ngự Tứ không mất trí nhớ, nhưng lại lo Ngự Tứ mất trí nhớ sẽ hoàn toàn xa lạ với cô ta, không cần cô ta nữa nên cô ta đã giữ lại đứa con, mà việc này mãi cho đến mấy ngày trước, cô ta còn tưởng rằng nó không có chút sai lầm.

Chẳng những Ngự Tứ quên mất Cố Duyên, còn tin tưởng vào tình cảm vợ chồng của họ không chút nghi ngờ, càng yêu thương đứa trẻ trong bụng cô ta, và vẫn duy trì nhiều năm như thế.

Nếu không phải Cố Duyên đột nhiên về nước, đột nhiên xuất hiện, cô ta và Ngự Tứ, còn cả Thuyên Thuyên vẫn sẽ hạnh phúc đến tận bây giờ!

Cố Duyên, lại là Cố Duyên!

Ngón tay của cô ta lặng lẽ nắm chặt, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ngự Tứ thấy một lúc lâu cô ta cũng không nói lời nào, bèn lên tiếng: “Tôi muốn biết giữa tôi và Cố Duyên đã xảy ra chuyện gì.”

“Chuyện anh quan tâm... chỉ là mối quan hệ giữa anh và cô ta thôi sao?” Cô ta cười, nụ cười đầy cay đắng.

Ngự Tứ không nói, im lặng đợi cô ta lên tiếng.

“Cố Duyên... Đúng, hai người đã từng yêu nhau, nhưng lúc anh sống chết chưa rõ, cần sự quan tâm nhất, cô ta lại rời đi. Người lặng lẽ chờ anh tỉnh lại, lặng lẽ ở bên giường bệnh của anh là em, niệm tình tình cảm mà em dành cho anh, lẽ nào anh không thể tha thứ cho những lỗi lầm em phạm phải vì yêu anh sao?”

“Giết người thì phải đi tù, Ngọc Ngân, cho dù tôi tha thứ cho cô, pháp luật có thể tha thứ cho cô sao?”
“Vậy chúng ta cùng đi tù là được!” Ngọc Ngân đột nhiên nói.

Ngự Tứ hơi ngẩn ra, đương nhiên anh không hiểu rõ ý nghĩa thực sự trong lời nói của Ngọc Ngân, chỉ cho rằng Ngọc Ngân đang giận dỗi.

“Lời cô nói là thật?” Ngự Tứ chỉ muốn xác định, bởi vì trong ấn tượng của anh, Cố Duyên không phải là người ích kỷ như vậy.

“Anh không tin em thì tự đi hỏi Cố Duyên đi.”

“Được thôi, cảm ơn cô đã cho tôi biết những điều này.” Ngự Tứ nói xong, đứng lên đi tới tủ quần áo tìm một bộ trang phục thoải mái để ra ngoài rồi vào phòng cất quần áo để thay.

Ngọc Ngân đứng lên theo anh, quan sát hỏi: “Đã trễ thế này, anh còn muốn đi đâu?”

“Cô nói xem tôi nên đi đâu?” Ngự Tứ lạnh lùng liếc nhìn cô ta.

“Ngự Tứ, anh đừng đi.” Ngọc Ngân cuống quít lao đến kéo tay anh lại: “Em xin anh đừng đi, ở lại đây có được không? Không phải chúng ta đang sống rất tốt sao? Chúng ta có thể sinh thêm con, muốn bao nhiêu đứa cũng được, chỉ cần người một nhà chúng ta có thể hạnh phúc sống bên nhau...”

Tuy cô ta nằm mơ cũng sợ sinh con, mỗi lần nhớ đến lần sinh đầu tiên suýt nữa mất mạng, cô ta liền toát mồ hôi lạnh. Bác sĩ cũng nói cô ta không thích hợp mang thai nữa. Nhưng chỉ cần có thể khiến Ngự Tứ ở lại, cô ta sẵn lòng sinh thêm một đứa, cho dù có nguy hiểm đến tính mạng.

“Cô muốn tôi mặc kệ Hạnh Hạnh không lo sao?” Ngự Tứ cười nhạt.

Ngọc Ngân lắc đầu: “Không phải, chúng ta có thể đón Hạnh Hạnh về sống cùng, Cố Duyên nhất định sẽ đồng ý.”

Cố Duyên sẽ đồng ý sao? Ngự Tứ nhớ tới lúc cô lo lắng cho Hạnh Hạnh mấy lần suýt ngất đi thì biết cô sẽ không đồng ý rồi.

“Cuộc sống sau này, tôi muốn sống thế nào là việc của tôi, cô tự lo cho mình đi.” Ngự Tứ nói rồi hất tay cô ta ra, nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ.

“Ngự Tứ! Ngự Tứ!” Ngọc Ngân khóc lóc đuổi theo, nhưng Ngự Tứ bị tổn thương cực độ vốn không để ý đến lời cầu xin thảm hại của cô ta.

Lúc Ngự Tứ đi ra khỏi phòng ngủ, anh kinh ngạc vì Thuyên Thuyên thình lình xuất hiện trước mắt, vẻ mặt của Thuyên Thuyên hoảng sợ và mờ mịt, hiển nhiên không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là cha mẹ cãi nhau, không vui.

Ngự Tứ hơi dừng bước, cúi đầu nhìn thằng bé, cho dù Hà Ngọc Ngân đã làm gì, nhưng đứa bé này vô tội, lại là đứa con anh yêu thương nhiều năm như vậy. Trong lòng anh không đành, nhưng cuối cùng vẫn bỏ lại thằng bé mà đi.

Lái xe trên đường, thực ra Ngự Tứ cũng không biết mình muốn đi đâu, cảm thấy đi đâu cũng không thích hợp.

Có nhà không muốn về, Hạnh Hạnh vẫn đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, đến đó cũng không gặp được.

Cuối cùng anh vẫn đến bệnh viện, bởi vì ban đêm không phải là thời gian thăm bệnh, nên không xem được video. Anh đứng trước cửa phòng bệnh thật lâu không rời đi, một cảm giác tội lỗi đè lên tim anh nặng nề không dứt.

Anh gặp được một bác sĩ đi ra từ trong phòng bệnh, hỏi thăm tình hình của Hạnh Hạnh, bác sĩ nói cho anh biết lúc nãy Hạnh Hạnh có tỉnh lại một lần, ngày mai là có thể chuyển sang phòng bệnh bình thường.

Nghe xong lời của bác sĩ, anh thở phào nhẹ nhõm, cười ngây ngô trước cửa phòng bệnh.

Cố Duyên và Lý Lý vừa hay cũng đến bệnh viện lúc này, thoáng thấy Ngự Tứ, Cố Duyên lặng lẽ núp trong góc tường tránh đi.

Không phải cô không dám đối mặt với Ngự Tứ, chỉ là không biết giờ này nên ở bên anh như thế nào, vì thế dứt khoát không gặp.

Lý Lý thúc cùi chỏ vào eo cô, thì thầm: “Giả vờ giả vịt, cậu đừng rung động vì vẻ ngoài của anh ta.”

Cố Duyên mỉm cười, cô không hề cảm thấy Ngự Tứ đang giả bộ. Nhìn anh nuông chiều Thuyên Thuyên là biết anh rất yêu con của mình rồi, bây giờ Hạnh Hạnh bị thương nặng như vậy, trong lòng anh nhất định cũng sẽ lo lắng như cô.

“Chúng ta đi thôi, xuống dưới đi dạo, lát nữa hẵng lên.” Cố Duyên kéo tay Lý Lý, xoay người đi về phía thang máy.

“Tại sao phải sợ anh ta, thật là, chưa thấy ai yếu đuối như cậu...” Lý Lý lẩm bẩm đi theo cô cô cùng nhau xuống dưới.

Cố Duyên chỉ bất đắc dĩ cười, cũng không phản bác.

Sau khi Hạnh Hạnh được đưa vào phòng bệnh bình thường, Cố Duyên xin nghỉ làm, ở bên con bé suốt ngày. Bác sĩ nói Hạnh Hạnh có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, điều này khiến cô mong chờ và vui vẻ.

Đã nhiều ngày không nghe Hạnh Hạnh vây quanh cô gọi mẹ, đây là những ngày tháng không chút quen thuộc với cô trong suốt năm năm qua, cô đang mong chờ lúc Hạnh Hạnh tỉnh lại sẽ gọi mẹ suốt.

Hạnh Hạnh ở phòng một người, bên trong phòng bệnh yên tĩnh, chỉ nghe tiếng máy móc “tít tít”.

Cố Duyên ở bên theo dõi sự thay đổi của Hạnh Hạnh và máy móc không dám lơ là phút giây nào, mãi đến khi bác sĩ nói cho cô biết không cần phải căng thẳng như vậy, cô mới thả lỏng hơn, ngồi trên ghế sofa.

Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa nhè nhẹ, Cố Duyên quay đầu, thấy Ngự Tứ đi vào. Lúc này nhìn thấy Ngự Tứ, cô không biết nên nói gì, cũng không muốn nói, cứ thế xoay đầu lại.

Ngự Tứ đi tới bên cạnh cô ngồi xuống, lẳng lặng chăm chú nhìn Hạnh Hạnh, dịu dàng nói: “Chúng ta cùng nhau chờ Hạnh Hạnh tỉnh lại.”

Cố Duyên kín đáo quay đầu nhìn góc nghiêng của anh, vẻ mặt của anh tĩnh lặng như vậy, chăm chú như vậy, xem ra anh thực sự rất yêu Hạnh Hạnh.

Nếu Hạnh Hạnh biết trong cuộc đời thứ hai của mình... có người cha mà bé luôn nhớ nhung, bé sẽ vui biết bao!

“Cảm ơn...” Cô nói.

Cô biết Ngự Tứ không thích nghe cô nói hai từ này, nhưng cô vẫn không nhịn được nói ra.

Ngự Tứ quả nhiên không thích nghe cô nói hai từ này, anh hờ hững liếc mắt nhìn cô, không mở miệng nói gì.

Có Ngự Tứ bên cạnh, Cố Duyên yên tâm hơn rất nhiều, cũng an lòng hơn nhiều. Bởi vì mấy ngày qua quá mệt mỏi, cô dựa vào ghế sofa rồi ngủ mất không hay.

Trong lúc ngủ mơ, cô cảm giác có vật gì đắp lên người mình, ngay sau đó ngửi được một mùi hương quen thuộc đã lâu không gặp. Mùi hương thuộc về Ngự Tứ, đã năm năm rồi cô không được kề sát như thế này!

Cô kín đáo mở mắt ra, thứ đắp trên người cô quả nhiên là áo gió của Ngự Tứ. Tiết trời xuân, áo gió của anh không dày nhưng lại ấm áp như mùa xuân. Cô nhớ năm năm trước cho dù ở đâu, khi nào, chỉ cần cô lạnh, Ngự Tứ nhất định sẽ khoác áo của mình lên người cô, để cô ấm áp.

Anh luôn rất lo cô bị lạnh.

Mà mấy năm nay, một mình cô ở nước Anh cô đơn lẻ loi, đừng nói đến người khoác áo cho mình, ngay cả người để tâm sự cũng chẳng có. May mắn sau đó có Hạnh Hạnh, cuộc sống mới thêm chút màu sắc.

Khóe mắt cô nóng lên, Cố Duyên giật mình khi nước mắt tràn ra, cô cuống quít dùng tay lau đi. Cô cho rằng Ngự Tứ không nhìn thấy, bởi vì cô đưa lưng về phía anh, nhưng vừa quay lại thì đã đối diện với ánh mắt của Ngự Tứ.

Cố Duyên vội vàng ngồi thẳng, hít mũi, cố gắng che giấu sự vô ý lúc nãy của mình.

Chương 158: Cô có tin vào định mệnh_

Ngự Tứ cầm một hộp khăn giấy trên bàn đặt lên đầu gối của cô, nhẹ nhàng nói: “Bác sĩ nói Hạnh Hạnh đang dần có chuyển biến tốt, cô không cần lo lắng nữa.”

Cố Duyên gật đầu, rút khăn giấy lau sạch nước mắt trên mặt, sau đó đưa áo gió trên người cho anh: “Cảm ơn áo của anh.”

“Cô có thể ngủ tiếp, tôi trông Hạnh Hạnh.” Ngự Tứ nói.

“Không ngủ nữa, không ngủ được.” Cố Duyên đứng dậy kéo lại chăn cho Hạnh Hạnh, sau đó cầm bàn tay nhỏ bé của Hạnh Hạnh, thầm gọi: “Hạnh Hạnh...”

“Hạnh Hạnh, cha tới thăm con kìa, cha muốn nói chuyện với con, con mà không tỉnh lại, cha con sẽ đi mất đó...”

“Cha sẽ không đi.” Ngự Tứ đi tới, cầm bàn tay của Hạnh Hạnh từ tay Cố Duyên, nhìn chăm chú vào cô bé, nói: “Mẹ gạt con đó, cha sẽ mãi mãi không đi.”

Dường như Hạnh Hạnh cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ, lời nói của họ, ngón tay chợt động đậy, khẽ cong lại rồi nắm chặt tay của Ngự Tứ tay.

Ngự Tứ và Cố Duyên đều sửng sốt, lập tức mừng rỡ.

“Thấy chưa, Hạnh Hạnh nghe được chúng ta nói, Hạnh Hạnh không muốn anh đi, Hạnh Hạnh mong anh ở lại.” Cố Duyên mừng rỡ nói với Ngự Tứ.

Ngự Tứ cũng vui mừng, sau đó vội vàng ấn chuông gọi bác sĩ y tá đến đây.

“Mẹ ơi...” Hạnh Hạnh khẽ nhúc nhích cái đầu nhỏ, yếu ớt gọi.

Cố Duyên vội vàng nhào tới, dùng hai tay ổn định cái đầu nhỏ của bé, vội vàng nói: “Hạnh Hạnh ngoan, mẹ ở đây, đầu Hạnh Hạnh bị thương, không được lộn xộn, biết không?”

Hạnh Hạnh yên tĩnh lại, bác sĩ kiểm tra toàn diện một lần, thở phào nhẹ nhỏm nói: “Chúc mừng hai người, Hạnh Hạnh đã chính thức tỉnh lại, chính thức có chuyển biến tốt.”

“Thật tốt quá!” Cố Duyên kích động ôm lấy cổ Ngự Tứ: “Ngự Tứ anh nghe thấy không? Hạnh Hạnh đã có chuyển biến tốt, chẳng mấy chốc Hạnh Hạnh sẽ khỏe lại.”

Ngự Tứ không nói, chỉ khẽ cười ôm lấy cô.

Cô gái này đã vui đến mức quên mất hình tượng, anh sợ anh vừa mở miệng sẽ làm cô sợ chạy mất.

“Mẹ ơi...” Hạnh Hạnh lên tiếng lần nữa.

Cố Duyên vội buông Ngự Tứ ra, nắm đôi tay nhỏ của cô bé, dịu dàng nói: “Con yêu, con muốn nói gì? Con đói bụng sao? Hay khát nước? Con nói mẹ nghe nào.”

“Cha... thực sự đến thăm con sao?” Ai cũng không ngờ, câu Hạnh Hạnh muốn nói sẽ là câu này.

Cố Duyên nhìn Ngự Tứ, lập tức gật đầu: “Là thật, lần này mẹ không lừa con, con mở mắt nhìn sẽ biết.”

Hạnh Hạnh quá nhớ cha, bình thường cô bé hay hỏi Cố Duyên lúc nào cha mới về, Cố Duyên luôn nói rằng còn lâu lắm, mà Hạnh Hạnh không rõ lâu lắm rốt cuộc là bao lâu.

Hạnh Hạnh cố gắng mở hai mắt, sau khi đã quen với ánh sáng trong phòng, cô bé bắt đầu lấm lét nhìn trái phải, khi nhìn thấy Ngự Tứ, đôi mắt cô bé từ từ ánh lên màn nước mắt, lập tức khóc òa.

Cố Duyên và Ngự Tứ đều luống cuống, trong lúc nhất thời không biết làm sao.

Ngự Tứ chưa tiếp xúc với Hạnh Hạnh, không hiểu tính nết của cô bé, càng không biết nên làm thế nào cho phải.

“Sao vậy, Hạnh Hạnh, tại sao con khóc?” Cố Duyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hạnh Hạnh, cẩn thận hỏi.

Hạnh Hạnh đầy nước mắt nói: “Con muốn cha thực sự cơ...”

Cố Duyên lập tức đau lòng, thì ra đến bây giờ cô bé vẫn cho rằng Ngự Tứ là giả, cũng đúng, trước đó cô luôn nói với Hạnh Hạnh rằng Ngự Tứ không phải là cha thực sự, bây giờ sao Hạnh Hạnh có thể tin ngay Ngự Tứ là thật?

Ngự Tứ cúi người, sờ khuôn mặt của Hạnh Hạnh, mỉm cười: “Hạnh Hạnh, cha thực sự là cha của con.”

“Chú gạt con.”

“Cha không gạt con, không tin con hỏi mẹ xem.”

Cố Duyên vội vàng nói: “Là thật đó, con còn nhớ lần đầu tiên con nhìn thấy tấm ảnh của cha không, lúc đó mẹ đã nói đó là cha. Con luôn luôn nhớ điều đó, sao bây giờ con lại không tin?”

“Mẹ... tại sao lúc trước mẹ gạt con?”

“Đó là vì mẹ không muốn để cha nhận ra con sớm như vậy, mẹ muốn tạo cho cha con sự bất ngờ.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Cuối cùng Hạnh Hạnh cũng cười, có vẻ đang nhớ lại điều gì đó.

Cố Duyên nói hết tất cả rồi mới giật mình, hình như cô nói quá nhiều. Cô quay đầu nhìn về phía Ngự Tứ, vừa hay chạm phải ánh mắt muốn tìm hiểu của anh.

Cô không tự nhiên cười cười, ghé vào tai anh hạ giọng nói: “Tôi dỗ Hạnh Hạnh vui thôi.”

“Cô còn giữ ảnh của tôi.” Ngự Tứ nhìn chằm chằm cô, nói.

“Uầy... Không cẩn thận giữ lại.” “Không phải đâu...” Hạnh Hạnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chắc nịch: “Mẹ cất ảnh trong một chiếc hộp rất đẹp, sơ ý khiến con thấy được, sau đó đã xé...”

“Hạnh Hạnh, con mới tỉnh lại, không thể nói quá nhiều.” Cố Duyên vội vàng vỗ vỗ tay cô bé: “Được rồi, không được phép nói nữa, mẹ rót nước cho con uống.”

“Nhưng con muốn nói chuyện với cha.” Hạnh Hạnh tiếc nuối.

Khó khăn lắm mới gặp được cha, đương nhiên cô bé không muốn nghỉ ngơi.

Ngự Tứ liếc nhìn Cố Duyên, rồi cũng dỗ Hạnh Hạnh: “Hạnh Hạnh ngoan, cha sẽ không đi, cha sẽ đợi Hạnh Hạnh khỏe lên rồi nói chuyện với con.”

“Thật sao?”

Ngự Tứ gật đầu: “Cha không bao giờ gạt con, không giống mẹ.”

“Cha tốt nhất.” Hạnh Hạnh cười vui vẻ.

“Ừ, cha con tốt nhất, coi như mẹ thương con vô ích rồi.” Cố Duyên trách móc ngoài miệng, nhưng lại cười vô cùng hạnh phúc, có thể thấy nụ cười của Hạnh Hạnh một lần nữa, cô cảm thấy khoảnh khắc này chính là hạnh phúc lớn nhất!

Khó khăn lắm mới dỗ Hạnh Hạnh đang vui vẻ yên tĩnh trở lại, để không ảnh hưởng cô bé nghỉ ngơi, Cố Duyên và Ngự Tứ ra khỏi phòng bệnh. Cố Duyên đóng cửa phòng bệnh lại, nói với Ngự Tứ: “Bây giờ Hạnh Hạnh đã tỉnh, tiếp theo là chờ con bé khỏe lại, một mình tôi có thể chăm sóc tốt cho con bé, anh yên tâm về đi.”

“Cô bắt tôi về đâu?” Ngự Tứ nhìn chằm chằm cô, thản nhiên hỏi.

Cố Duyên hơi ngạc nhiên, nhìn anh không hiểu, trở về đâu? Đương nhiên là về nhà của anh rồi.

Cô hít nhẹ một hơi, nói: “Tôi lo lâu như vậy mà anh chưa về, Ngọc Ngân sẽ cho rằng anh... và tôi có gì mờ ám, không tốt cho chúng ta.”

“Cô yên tâm đi, cô ấy sẽ không cho là thế.”

Cố Duyên không hiểu vì sao anh có thể chắc chắn như vậy, trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Ngự Tứ đi tới chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, từ tốn nói: “Tối qua tôi hỏi Ngọc Ngân, giữa tôi và cô đã xảy ra chuyện gì, cô ấy đã nói cho tôi biết... Cô đoán xem cô ấy nói gì với tôi.”

Ngự Tứ đột nhiên hỏi cô.

Cố Duyên sửng sốt, cô không ngờ Ngọc Ngân sẽ nói những điều này với Ngự Tứ, rốt cuộc hai người bọn họ đã nói gì? Đương nhiên, cô không cho là Ngọc Ngân sẽ nói thật.

Cô suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta từng yêu nhau, sau đó phát hiện anh bị bệnh, bác sĩ nói anh khó sống nổi, tôi đã rời đi, chỉ đơn giản như vậy.”

“Nhưng Ngọc Ngân không nói như vậy.”

“Cô ta nói thế nào?” Cố Duyên rất tò mò.

Ngự Tứ cười cười nói: “Ngọc Ngân nói... trước đây chúng ta rất yêu nhau, nhưng lúc đó cô có thai, vì bệnh của tôi nên cô bất đắc dĩ rời đi. Đương nhiên, tôi tin cô ấy nói, nếu không... cô còn giữ ảnh của tôi làm gì? Cô nói có đúng không?

“Không thể nào!” “Cái gì mà không thể nào? Cô cảm thấy cô ấy không thể nói như thế?”

“Cô rất hiểu Ngọc Ngân.” Ngự Tứ lại cười, nói: “Lúc nãy chỉ là suy đoán của tôi, đương nhiên, từ phản ứng của cô, tôi đã chắc chắn suy đoán của tôi không sai, cô muốn tôi suy đoán tiếp hay sẽ chủ động nói cho tôi biết tất cả?”

Ngự Tứ thật đáng ghét! Lại đang bẫy cô! Cố Duyên cảm thấy tức giận.

Cô xoay người đưa lưng về phía anh, nói: “Anh cứ đoán đi, anh không về thì cứ ở bên Hạnh Hạnh, tôi về chuẩn bị đồ ăn cho Hạnh Hạnh.”

“Cô cứ trốn đi, đừng để tôi tra ra được.” Ngự Tứ nhìn về phía bóng lưng của cô, nói: “Nếu tôi biết được trước kia cô nợ tình tôi, tôi sẽ không buông tha cô. Nếu là tôi nợ cô, tôi càng không buông tha cô!”

Cố Duyên bước nhanh hơn.

Cô nghe rõ, cũng tin Ngự Tứ là người nói được làm được, anh thực sự sẽ không buông tha cô!

Cố Duyên về nhà nấu vài món cơm canh rồi đến bệnh viện cùng Lý Lý

Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, hai cô thấy cảnh Ngự Tứ đang lặng lẽ ở bên giường của Hạnh Hạnh, cứ nhìn cô bé, không hề làm gì mà vẫn có thể chịu được.

Lý Lý cười với Cố Duyên: “Xem ra anh ta rất kiên định.”

Cố Duyên “suỵt” một tiếng, đẩy cửa đi vào.

Ngự Tứ thấy hai cô vào, bèn đứng lên, nói: “Các cô đã tới.”

“Hạnh Hạnh vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn ổn, có tỉnh lại một lần.”

“Chúng tôi ở đây đợi con bé tỉnh lại để cho nó ăn, anh về trước ăn tối đi.” Cố Duyên nói xong, Lý Lý nói tiếp một câu: “Nếu anh không muốn về thì ra ngoài ăn đi, vừa hay Duyên Duyên cũng chưa ăn.”

Lý Lý đã nghe Cố Duyên nói về tình hình của Ngự Tứ, bây giờ cô ủng hộ hai người tái hợp nên đương nhiên hy vọng Ngự Tứ sẽ mãi mãi không quay về bên cạnh Ngọc Ngân nữa.

Ngự Tứ nhìn về phía Cố Duyên: “Cô cũng chưa ăn?”

Lý Lý thay mặt đáp: “Đúng vậy, lúc cô ấy về chúng tôi đã ăn xong rồi, cô ấy nói cô ấy không đói, không muốn ăn.”

Cố Duyên thực sự hối hận khi để Lý Lý đi cùng, dùng sức nháy mắt với cô ấy, nhưng Lý Lý xem như cô không tồn tại.

“Tôi mời cô đi ăn.” Ngự Tứ nói.

Cố Duyên vội khoát tay lắc đầu: “Không cần, thực sự không cần!”

“Vậy cô mời tôi ăn.”

“...”

Cuối cùng, Ngự Tứ và Cố Duyên cùng rời khỏi bệnh viện, đi tới nhà hàng gần bệnh viện nhất. Ngự Tứ dẫn cô đến vị trí gần cửa sổ, nhanh chóng nhìn thực đơn chọn hai món, sau đó để Cố Duyên gọi.

Cố Duyên chọn rau xanh cho xong chuyện, bởi vì cô thực sự không muốn ăn.

Đồ ăn nhanh chóng mang lên, Cố Duyên chậm rãi ăn, có vẻ ăn không ngon miệng. Ngự Tứ đành gắp cho cô một bát đầy thức ăn, nói: “Từ trước đến nay tôi chỉ thích ăn món tây là vì không thích người đối diện ngại gắp thức ăn, chỉ cắm đầu ăn cơm trắng.”

Cố Duyên không nói, cô đâu có ngại? Chỉ là...

Là cái gì nhỉ? Tạm thời cô không nghĩ ra...

“Ngự Tứ...” Cố Duyên chần chừ lên tiếng: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Ý cô hỏi là những ngày tiếp theo.

“Cô có tin vào định mệnh không?” Ngự Tứ không đáp mà hỏi lại.

Cố Duyên lắc đầu.

Ngự Tứ lại nói: “Ban đầu tôi cũng không tin, nhưng bây giờ lại tin. Thực ra tôi không cần phải tự ra tay thu mua một công ty nhỏ như Mùa Hoa, chỉ cần cử ra một người là được. Nhưng tôi lại đích thân đến, sau đó gặp được Hạnh Hạnh, lại giúp tôi nhận ra người thân thiết nhất bên cạnh tôi, đây không phải là do trời xanh sắp xếp thì là gì?”

“Có thể là vậy.” Cố Duyên cúi đầu dùng bữa, tất cả đều là do anh gắp cho.

Tuy cô rất nghi ngờ, muốn biết anh và Ngọc Ngân xảy ra chuyện gì, người thân thiết nhất trong miệng anh có phải là chỉ Ngọc Ngân không, nhưng cuối cùng cô cũng không hỏi.

Cô chỉ có thể giả vờ không quá để ý bởi đây là vấn đề cô không muốn nói.

Chương 159: Cha nói dối

Qua vài ngày, cơ thể của Hạnh Hạnh đã hồi phục có thể nói cười.

Cô bé quấn lấy Ngự Tứ cả ngày, muốn anh nói chuyện với mình, kể cho bé nghe chuyện xưa, chuyện cười. Đương nhiên Ngự Tứ đáp ứng hết những yêu cầu của cô bé, không hề thấy phiền.

Từ bữa tối đến bây giờ, Ngự Tứ đã kể chuyện cho cô bé nghe suốt mấy tiếng đồng hồ mà Hạnh Hạnh vẫn chưa thỏa mãn.

Lần đầu tiên Cố Duyên thấy Ngự Tứ nói nhiều như vậy, từ trước đến nay anh luôn nói năng kiệm lời, mấy ngày nay cũng thật khó cho anh.

Cảm thấy Ngự Tứ đã mệt, Cố Duyên xoa cái mũi nhỏ của Hạnh Hạnh, nói: “Được rồi, đã sắp mười giờ, nên ngủ thôi.”

“Người ta vẫn muốn ở bên cha mà.” Hạnh Hạnh chu khuôn miệng nhỏ nhắn.

“Nhưng cha đã mệt rồi.”

Cô bé chưa từng nhận được tình thương của cha, khó khăn lắm mới có thể nhận cha Ngự Tứ, cô bé chỉ muốn ở bên cha, đâu có nghĩ nhiều như thế?

Nghe Cố Duyên nói vậy, cô bé lưu luyến không nỡ nói: “Vậy được rồi, cha mệt thì mau nghỉ ngơi nhé, ngày mai nhớ đến thăm con.”

Ngự Tứ cười nói: “Không sao, cha cũng muốn ở bên Hạnh Hạnh, cha ở với Hạnh Hạnh một lúc nữa, mười giờ ngủ có được không?”

“Không được không được, cha đã mệt rồi nên phải nghỉ ngơi cho khỏe.” Hạnh Hạnh hiểu chuyện nói.

Ngự Tứ sờ khuôn mặt cô bé, ngẩng đầu mỉm cười nói với Cố Duyên: “Hạnh Hạnh quả nhiên hiểu chuyện hơn Thuyên Thuyên, nếu đổi lại là Thuyên Thuyên, chỉ cần nó muốn thì sẽ không quan tâm người khác sống hay chết.”

“Con và em đều là cục cưng của cha.” Hạnh Hạnh hạnh phúc nói.

Ngự Tứ gật đầu: “Cục cưng ngoan nhất.”

Cố Duyên nhìn góc nghiêng cười rạng rỡ của Ngự Tứ, nhắc nhở: “Cũng lâu lắm rồi anh chưa về thăm Thuyên Thuyên.”

Từ sau khi Hạnh Hạnh chuyển qua phòng bệnh bình thường, hầu như mỗi ngày anh đều ở bên Hạnh Hạnh, buổi tối lại nghỉ ngơi ở khách sạn gần đó. Cô rất không hiểu vì theo cô thấy, Ngự Tứ không phải là người vô tình như vậy.

Anh có thể dịu dàng thân thiết với Hạnh Hạnh, quan tâm chăm sóc cô bé, sao có thể bỏ mặc Thuyên Thuyên nhiều ngày như thế? Anh cũng không phải là người tức giận làm liên lụy những người vô tội. Vì thế mặc dù anh đã nguội lạnh với Ngọc Ngân, cũng không nên vứt bỏ Thuyên Thuyên.

Nụ cười trên mặt Ngự Tứ phai đi, liếc mắt nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Rảnh rỗi tôi sẽ trở về thăm nó.”

“Đương nhiên, đây là chuyện riêng của anh, tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở anh một tiếng.” Cố Duyên nói xong, đổi giọng: “Được rồi, anh mau về nghỉ ngơi đi.”

Ngự Tứ gật đầu, chào tạm biệt Hạnh Hạnh rồi rời khỏi phòng bệnh.

Ngự Tứ ra khỏi bệnh viện, đã thấy Ngọc Ngân nắm tay Thuyên Thuyên lặng lẽ chăm chú nhìn mình trước cửa bệnh viện. Ngự Tứ dừng bước lại, yên lặng nhìn hai người họ.

Ngọc Ngân và Thuyên Thuyên thoạt nhìn đã chờ ở đây khá lâu, lúc nhìn thấy anh, gương mặt lập tức toát ra sự vui mừng.

Thuyên Thuyên bỏ tay Ngọc Ngân, chạy vội về phía Ngự Tứ, ôm anh khóc nức nở: “Cha ơi... cha đi đâu vậy? Vì sao mãi mà không về thăm con?”

Ngự Tứ cúi đầu nhìn Thuyên Thuyên có gương mặt không hề giống mình, tuy anh rất đau lòng, rất thất vọng, cũng rất tức giận, nhưng đứa trẻ đâu có tội, thấy dáng vẻ ngây thơ của Thuyên Thuyên cũng biết thằng bé không biết chuyện.

Ngự Tứ giơ tay lên, chần chờ một lúc mới đặt trên đầu thằng bé, khẽ vuốt tóc, nói: “Bởi vì cha bề bộn công việc.”

“Cha nói dối!” Thuyên Thuyên rưng rưng nói: “Mẹ nói, vì Thuyên Thuyên không nghe lời nên cha mới không về nhà. Cha ơi... sau này con sẽ nghe lời cha, cha về với con nhé, không có cha, mẹ và Thuyên Thuyên đều không quen!”

Thuyên Thuyên vừa nói, vừa kéo góc áo của Ngự Tứ, dùng sức lay lay.

Trong lúc nhất thời Ngự Tứ không biết nên làm thế nào mới ổn, trở về là điều không thể, nhưng bỏ rơi Thuyên Thuyên lại rất tàn nhẫn, dù sao đó cũng là đứa trẻ anh yêu thương hết lòng trong suốt bốn năm trời, anh cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.

Ngọc Ngân lặng lẽ đi tới, cúi đầu nhìn Thuyên Thuyên, sau đó nặng tình nhìn Ngự Tứ, nói: “Mỗi ngày Thuyên Thuyên đều khóc đòi gặp anh, thằng bé làm loạn lên, em lại khóc, ngày nào em và Thuyên Thuyên cũng khóc. Bởi vì luyến tiếc anh, Ngự Tứ... Em sai rồi, anh dùng bất kỳ cách nào trừng phạt em, em cũng không oán than, chỉ cần anh bằng lòng trở về...”

“Ngọc Ngân.” Ngự Tứ cắt lời cô ta, lạnh lùng nói: “Trước khi sự việc chưa rõ ràng, tôi sẽ không trở về, còn Thuyên Thuyên... tôi sẵn lòng tiếp tục coi thằng bé là con ruột, nuôi nó lớn lên, niệm tình tình cảm cha con đã từng.”

“Ý của anh là anh chỉ cần Thuyên Thuyên, không cần em?”

“Đương nhiên, tôi tin Tiết Uy hoặc cha mẹ của Tiết Uy sẽ không đồng ý giao Thuyên Thuyên cho tôi.”

“Hắn có tư cách gì quyết định chuyện của Thuyên Thuyên?” Ngọc Ngân tức giận hét lên.

Ngự Tứ thở dài, nói: “Đã trễ thế này, tôi đưa hai người về.” “Con không muốn về, con muốn ở bên cha.” Thuyên Thuyên lắc đầu.

“Ngoan, cha không rảnh.”

“Không phải cha không rảnh, cha đang ở cùng con gái của hồ ly tinh kia!” Thuyên Thuyên tức giận quay mặt đi chỗ khác.

Ngự Tứ nhíu mày, Ngọc Ngân vội vàng vỗ vai Thuyên Thuyên, nói: “Thuyên Thuyên, con quên rồi sao? Vừa nãy con đã đồng ý nghe lời cha.”

“Nhưng cha không thương con!”

“Cha sẽ trở về với chúng ta.” Ngọc Ngân trấn an thằng bé, ngẩng đầu nhìn Ngự Tứ, lẳng lặng nói: “Ngự Tứ, em yêu anh hơn bất cứ ai, em tin Cố Duyên sẽ không đồng ý trở về bên anh, em chờ anh về, nhưng em không hy vọng quá lâu, nếu không... đến lúc tim em nguội lạnh, anh sẽ hối hận không kịp.”

Nói xong những lời này, Ngọc Ngân liền nắm tay Thuyên Thuyên đến chiếc xe taxi vừa đậu trả khách, không hề quay đầu lại.

Ngự Tứ kinh ngạc trong lòng, Ngọc Ngân nói một cách tự tin như vậy thực sự nằm ngoài sự dự đoán của anh. Điều này khiến anh càng thêm khẳng định trước kia Cố Duyên rời đi là có nguyên nhân, có nổi khổ bất đắc dĩ.

Ngự Tứ trở lại khách sạn, lập tức bấm số của A Kim, bảo cậu ta mau chóng đến đây.

Lúc A Kim nhận được điện thoại, cậu ta đang tiếp khách hàng, nhưng vẫn bỏ khách hàng, chạy tới phòng tổng thống ở khách sạn trong thời gian ngắn nhất.

Khi A Kim tới, Ngự Tứ đang ngồi bên bàn làm việc xem tài liệu. Cậu ta gỡ kính râm lớn trên mặt, cung kính gọi: “Anh Ngự, tìm tôi có chuyện gì?”

Ngự Tứ đứng lên từ ghế da, cất bước đi tới bên cạnh cậu ta, dùng một ngón tay móc chiếc kính trong tay cậu ta, nói: “Đầu tiên, cậu nói cho tôi biết, vì sao mỗi lần tới gặp tôi, cậu đều mang kính râm che hết nửa mặt.”

A Kim kinh ngạc, không ngờ anh lại đột nhiên hỏi điều này.

Chẳng lẽ muốn cậu ta nói cho anh biết là vì che giấu tai mắt sao? Dù sao cậu ta là người đi cùng Phong Tùy mọi lúc mọi nơi.

“Sao? Không muốn trả lời ư?”

“Không phải.”

“Cứ nói đi, chuyện năm năm trước tôi đã hiểu phần nào, hơn nữa... cậu đoán xem lúc nãy Ngọc Ngân đã nói gì với tôi?”

“Nói gì?” A Kim kinh ngạc, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.

“Cô ta muốn tôi trở về, bằng không tôi sẽ hối hận không kịp.”
“Cô... cô ta thực sự nói vậy?”

“Cho nên tôi muốn biết tôi có nhược điểm gì rơi vào tay cô ta, khiến cô ta ăn nói hùng hồn như thế.” Ngự Tứ liếc nhìn cậu ta, giọng nói trở nên kiên quyết: “Hơn nữa tôi cũng có quyền được biết.”

“Anh Ngự...” A Kim muốn nói lại thôi, thực sự không biết có nên nói hay không.

Ngự Tứ buồn bực: “Cậu cảm thấy tôi hẳn nên như bây giờ, giống một kẻ hoảng loạn mặc người ta chém giết, không cách nào đề phòng đúng không?”

“Tôi lại hỏi cậu, đây là ai?” Ngự Tứ cầm lấy một tấm hình trên bàn, A Kim vừa nhìn, là ảnh của Phong Thanh.

A Kim bối rối một lúc, chần chờ nói: “Anh ta... là bác sĩ phẫu thuật cho anh năm đó.”

“Chính là anh ta phẫu thuật? Khiến tôi mất trí nhớ?” Ngự Tứ bỗng dưng vứt tấm ảnh dưới đất, tức giận bừng bừng.

“Là cô Cố cầu xin anh ta làm thế, nguyên nhân chính là...” A Kim suy nghĩ một chút, lại đang rối rắm.

“Rốt cuộc cậu có nói hay không!” Ngự Tứ đấm một cú trên mặt cậu ta, A Kim đau đỡn khẽ rên một tiếng, ngã xuống đất. Cậu ta nhanh chóng bò dậy, sờ khuôn mặt đau đớn, khẽ cắn môi: “Được rồi, tôi sẽ nói từ đầu.”

Cậu ta nắm tay lại, tiếp thêm sức lực cho mình, mới nói: “Là như vậy, anh là cậu hai nhà họ Ngự, trước kia nói anh không có anh chị em, cha mẹ mất đều là lừa anh. Mẹ anh là con gái của nhà họ Tần, sau khi gả cho Ngự Cẩm Sơn, bị Ngự Cẩm Sơn và người tình của ông ta sai người tông chết. Năm ấy anh mới mười tuổi, may mắn được ông của cô Cố cứu. Vì báo thù, anh giả vờ ngu ngốc trước mặt nhà họ Ngự và người đời, sau đó dùng thân phận Phong Tùy để học hỏi kinh doanh và võ nghệ. Tuy anh đã là kẻ ngốc, nhưng Ngự Cẩm Sơn sợ anh hồi phục nên đã hạ độc anh, hại anh mắc một loại bệnh hiếm gặp. Anh đã từng thích Ngọc Ngân, vì Ngọc Ngân muốn độc chiếm anh mà đã giết không ít người, bao gồm cả năm người vợ trước đó của Ngự Tứ. Lúc cô ta đang định giết một người anh yêu thích thì lại bị nhốt trong một căn hầm dưới đất, tất cả mọi người đều cho rằng Ngọc Ngân đã chết. Cô Cố là người vợ thứ sáu Ngự Tứ cưới sáu năm trước, hai người có tình cảm tốt đẹp, sau khi cô Cố phát hiện Ngọc Ngân bị nhốt, đã có lòng tốt cứu cô ta ra. Lúc này anh đã báo thù thành công, Ngự Cẩm Sơn và người tình của ông ta đã bị trừng phạt. Ngọc Ngân muốn đoạt lại anh nên đã đe dọa cô Cố phải ly hôn với anh, nếu không sẽ vạch trần thân phận Phong Tùy của anh. Vì anh lấy thân phận Phong Tùy giết một hai người xấu xa, khi đó cảnh sát toàn thành phố đều đang truy nã anh.”

“Còn người đó...” A Kim hất cằm về phía tấm ảnh dưới đất: “Anh ta là mối tình đầu của cô Cố, sau lại phát hiện hai người là anh em ruột nên đã chia tay. Phong Thanh có tài chữa bệnh, Cố Duyên cầu xin anh ta nghiên cứu về căn bệnh lạ của anh, cuối cùng đã nghiên cứu thành công. Lúc phẫu thuật, vì để anh đón nhận Ngọc Ngân một lần nữa, cô Cố đã cầu xin Phong Thanh làm mất trí nhớ của anh trong lúc phẫu thuật. Chuyện sau đó anh đều biết, Cố Duyên ra nước ngoài, Ngọc Ngân luôn ở bên cạnh chờ anh tỉnh lại... Còn về chi tiết, thân phận và câu chuyện của cô Cố và Phong Thanh, tôi nghĩ sau này anh có thời gian thì hãy tìm hiểu ở chỗ cô Cố, cô ấy hiểu rõ hơn tôi.”

Sau khi A Kim nói hết, cậu ta đi tới máy nước uống rót một ly nước, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Ngự Tứ.

Ngự Tứ chỉ lặng lặng, khuôn mặt nhìn không ra bất kỳ biểu cảm gì, dường như vẫn đang sắp xếp trong đầu câu chuyện mình vừa nghe được.

Nắm đấm của anh ngày càng nắm chặt, lại từ từ buông ra.

Một lát sau, anh chỉ thốt ra một câu: “Chỉ vậy thôi sao?”

“Cơ bản chính là như vậy, đương nhiên, tình cảm yêu hận giữa anh và cô Cố dây dưa có thể viết thành một cuốn từ điển dày, sau này đợi cô ấy từ từ kể cho anh. Tóm lại một câu: Anh yêu cô ấy đến tận tim, cô ấy yêu anh đến tận phổi.”

“Tôi hiểu rồi.” Ngự Tứ gật đầu, cúi người nhặt tấm ảnh của Phong Thanh rơi dưới chân.

A Kim có chút căng thẳng, quan tâm nói: “Anh Ngự, anh muốn làm gì?”

“Không có gì, đánh anh ta một trận, khiến anh ta phải bắt đầu nghiên cứu phẫu thuật khôi phục trí nhớ từ hôm nay.”

“Anh Ngự, như vậy không ổn.”

“Có gì không ổn?”

“Bác sĩ Phong... được sự nhờ vả của cô Cố, mọi người đều vì tốt cho anh.” A Kim cẩn thận nói.

Ngự Tứ tức giận nhìn cậu ta: “Nhưng cậu xem bây giờ tôi có ổn không? Tôi như một kẻ ngốc bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay, tôi vứt bỏ người phụ nữ của mình, lại nuôi con trai giúp người khác nhiều năm như vậy. Trên thế giới này có người đàn ông nào có thể dung thứ cho những điều này? Cậu sao?”

A Kim cứng họng, nói không ra lời.

“Bị con gái ruột gọi là chú, cảm giác này... hễ nghĩ đến là khó chịu.”

“Nhưng nếu Phong Thanh không giúp anh xóa đi ký ức, anh và Ngọc Ngân sẽ...”

“Tôi thà bị Ngọc Ngân vạch trần, hoặc chết, hoặc đi tù, đều dễ chịu hơn bây giờ rất nhiều!”

A Kim bó tay thở dài, nói: “Đã biết không thể nói với anh sự thật, ngày mai không chừng cô Cố sẽ hận tôi lắm.”

“Yên tâm, tôi sẽ khiến cô ấy mệt đến mức không có thời gian để hận.”

“... Tôi đi trước.” A Kim xoay người đi mấy bước, chợt quay lại nói với Ngự Tứ: “Anh Ngự, mấy năm nay cô Cố sống cũng không dễ dàng gì, lúc vừa gả cho anh thì bị người nhà họ Ngự khinh thường, sau đó lại bị Ngọc Ngân làm tổn thương, mấy năm nay sống cô đơn cùng Hạnh Hạnh thực sự không dễ dàng...”

“Cút!” Ngự Tứ gầm lên.

Chương 160: Biết hết tất cả

A Kim cũng không dám... nói nhiều nữa, nhanh chóng “cút” ra ngoài.

Nắm đấm của Ngự Tứ lại siết chặt một lần nữa, ngực phập phồng nặng nề, anh thà để A Kim nói cho anh biết vì phát hiện bệnh của anh nên Cố Duyên mới rời đi chứ không phải nói cho anh biết, mấy năm nay Cố Duyên sống khó khăn cỡ nào, hy sinh vì anh lớn thế nào.

Anh có thể đoán được vì bất đắc dĩ nên Cố Duyên mới rời khỏi anh ra nước ngoài, lại thật không ngờ không phải là bởi vì sợ bệnh của anh, mà là vì chữa khỏi bệnh cho anh, mong anh có thể an toàn sống tiếp nên mới rời đi.

Cũng khó trách Ngọc Ngân lại chắc chắn anh sẽ trở về như vậy, nếu anh không quay về, vậy thì tiết mục đe dọa năm năm trước sẽ tiếp tục tái diễn vào ngày hôm nay của năm năm sau.

Muốn anh thỏa hiệp vì sống sót mà bỏ rơi Cố Duyên một lần nữa, đương nhiên anh sẽ không làm như vậy

Anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã mười một giờ, Hạnh Hạnh và Cố Duyên đều ngủ rồi. Nhưng anh lại muốn nhìn thấy hai mẹ con họ ngay lúc này, hơn nữa ý nghĩ này ngày càng mạnh mẽ.

Cuối cùng, anh không nhịn được xách áo khoác trên móc, nhanh chóng ra khỏi phòng, đi về phía thang máy!

Cố Duyên và Hạnh Hạnh quả nhiên đều đã ngủ, Hạnh Hạnh ôm sách truyện Ngự Tứ mới mua ngủ rất ngon, ngay cả khóe miệng đều mang ý cười. Trải qua mấy ngày an dưỡng, sắc mặt của Hạnh Hạnh đã hồng hào hơn nhiều, sắp khôi phục lại dáng vẻ cô gái nhỏ vui vẻ xinh đẹp.

Ngự Tứ lặng yên rút sách trong ngực cô bé, để lên bàn, sau đó quay đầu đến bên cạnh Cố Duyên ngủ trên sofa, trong ánh đèn lờ mờ, anh yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt trầm tĩnh đang ngủ say.

Anh cố gắng nhớ nhưng làm thế nào cũng nhớ không nổi gương mặt này đã từng xuất hiện trong cuộc sống của anh, làm thế nào cũng không nhớ nổi mình và cô đã từng là vợ chồng.

Cảm giác này khiến anh căm hận thấu xương, nhưng lại không có cách nào thoát khỏi.

Cố Duyên dường như cảm thấy đang có người nhìn mình, thoáng nghiêng cơ thể, sau đó yếu ớt mở mắt ra. Lúc nhìn thấy Ngự Tứ trước mắt, cô không hề cảm thấy kinh ngạc hay nghi ngờ, lại mỉm cười với anh: “Anh đã về?”

Nói xong câu này, cô từ từ nhắm mắt lại, ngủ tiếp.

Lần đầu tiên Ngự Tứ thấy Cố Duyên ngoan ngoãn như vậy, nhìn khuôn mặt cô dịu dàng như con mèo nhỏ, anh không nhịn được ngồi xổm xuống, kề bên tai cô nói: “Ừ, anh đã về.”

Nhưng Cố Duyên không đáp lại lời của anh, ngủ vô cùng yên giấc.

Ngự Tứ rất muốn nhấc cô ra khỏi sofa, yêu cầu cô cho mình một câu trả lời thỏa đáng, nhưng khi nhìn dáng vẻ cô ngủ say, cuối cùng vẫn không đành lòng đánh thức cô.

Anh ngồi xuống trước giường Hạnh Hạnh, cứ đi qua đi lại ngắm nhìn hai người bên cạnh mà anh quên mất, lại chính là người anh yêu thương nhất. Mãi mà anh vẫn không chịu rời đi, cho đến khi sắc trời chuyển sáng.

Sáng sớm, Ngự Tứ ra khỏi phòng bệnh, anh không về khách sạn nghỉ ngơi, mà chờ ở cửa thang máy.

Anh biết hàng ngày Phong Thanh đều sẽ đến thăm Hạnh Hạnh, hơn nữa còn chọn lúc anh không có ở đó, cũng chính là khoảng thời gian sáng sớm. Hôm nay cũng nhất định sẽ tới, anh tin chắc là thế.

Gần bảy giờ, Phong Thanh quả nhiên đã tới, mang theo bữa sáng cho Cố Duyên và Hạnh Hạnh.

Thấy Ngự Tứ, Phong Thanh chỉ lạnh lùng cười: “Sao hôm nay đến sớm vậy.”

“Cũng không thể để người cậu như anh phải vất vả mỗi ngày như vậy, không phải sao?” Ngự Tứ liếc nhìn bữa sáng trong tay anh ấy, vươn tay ra: “Đưa bữa sáng cho tôi.”

“Tôi thương em gái và cháu tôi là điều đương nhiên.” Phong Thanh đưa bữa sáng cho anh, vẻ mặt của hai người có vẻ không tốt.

“Bao gồm cả việc giúp cô ấy ly hôn?” Ngự Tứ vừa nói, đồng thời hung hăng đấm một cú vào mặt Phong Thanh, Phong Thanh bất ngờ, suýt nữa ngã xuống đất. Anh ấy vội vàng ổn định cơ thể, quay đầu, tức giận nhìn anh chằm chằm.

“Một đấm này trả lại cho anh!” Ngự Tứ xoay xoay những ngón tay bị đau, nói một cách lạnh lùng: “Tôi nhớ anh đánh tôi là vì tôi quên mất Duyên Duyên và Hạnh Hạnh, mà hôm nay tôi đánh anh là vì anh hại tôi quên Duyên Duyên. Dựa theo sự việc nặng nhẹ, tôi nên đấm anh thêm một cú nữa mới đúng.”

Ngự Tứ vừa nói vừa muốn đấm anh ấy một cú nữa, Phong Thanh lại đứng yên, ngay cả khi cú đấm của anh đánh tới, anh ấy cũng không suýt ngã xuống như lúc nãy.

Phong Thanh chỉ nghiêng một bên mặt, lập tức quay lại nhìn chằm chằm Ngự Tứ, thờ ơ nói: “Bởi vì tôi biết có đánh anh bao nhiêu cú, Duyên Duyên cũng không trở về được như trước kia nên tôi lười đánh anh.”

“Anh nghĩ sai rồi, Duyên Duyên sẽ trở lại như trước kia, vì thế tôi còn muốn đánh anh một cú nữa.” Ngự Tứ nói.

Phong Thanh cười nhạt: “Nếu quả thật là như vậy, anh cứ đánh thêm mấy cú đi.”

“Nếu đánh chết anh, ai có thể khôi phục trí nhớ giúp tôi?” Nắm đấm của Ngự Tứ siết chặt, nhưng cuối cùng cũng không ra tay, anh cần Phong Thanh khôi phục trí nhớ cho mình, anh không thể làm một kẻ ngốc Ngự Tứ không biết gì như bây giờ.

Trong lòng Phong Thanh hiện lên vẻ kinh ngạc, quan sát Ngự Tứ.

“Xem ra anh đã biết làm thế nào mình mất trí nhớ rồi.”

“Tôi không chỉ biết làm thế nào tôi mất trí nhớ, tôi còn biết tại sao tôi lại mất trí nhớ.”

“Xem ra anh đã biết hết.”

“Đúng, tôi đã biết hết.”

“Vậy anh định làm thế nào?” Phong Thanh rất kinh ngạc, làm sao Ngự Tứ biết những điều này, anh ấy cho rằng Cố Duyên không thể nói cho anh biết, vậy làm sao anh biết được?

Ngự Tứ liếc nhìn anh ấy, nói: “Nếu anh thực sự muốn tốt cho Duyên Duyên, vậy hãy trở lại nghiên cứu cách để tôi phục hồi trí nhớ đi.”

“Anh nghĩ tôi là thần sao?” Phong Thanh cười xòa: “Anh cảm thấy tôi có thể khiến ký ức muốn có là có, muốn không là không sao?”

“Tôi tin anh có khả năng này, anh bắt buộc phải có.” Ngự Tứ cáu kỉnh nói.

“Nếu không thì sao?” Phong Thanh nheo mắt, không thèm để ý đến sự đe dọa đó.
“Nếu không tôi sẽ giết anh ngay bây giờ!”

“Vậy thì giết tôi ngay bây giờ đi, bởi vì tôi thực sự không có khả năng này.”

“Anh!” Ngự Tứ chán nản, hiển nhiên, anh cũng biết mình chỉ nói những lời tức giận. Khi cơn tức qua đi, giọng điệu của anh cũng dịu lại, thậm chí có chút cầu xin: “Vậy anh nói cho tôi biết, phải làm thế nào mới có thể tìm lại ký ức đã mất?”

Phong Thanh không phải là thiên tài về phương diện này, đương nhiên không biết rõ làm thế nào để khôi phục ký ức, anh ấy hơi chần chờ, cười nhạt: “Không phải đơn giản lắm sao, hãy đến những nơi hai người đã từng đi qua, nói những lời hai người từng nói, làm những chuyện hai người từng làm.”

“Lại mấy câu kinh điển trên tivi, anh giả quỷ à?” Ngự Tứ tức giận lần nữa.

“Anh có thể không tin.” Phong Thanh bỏ lại những lời này, lướt qua bên cạnh anh, đi về phía phòng bệnh của Hạnh Hạnh.

Lúc Phong Thanh đến phòng bệnh, Cố Duyên và Hạnh Hạnh đều đã rời giường, Cố Duyên đang đẩy xe lăn đưa Hạnh Hạnh ra khỏi toilet sau khi đã vệ sinh cá nhân. Thấy Phong Thanh, Hạnh Hạnh vui vẻ gọi: “Cậu, cuối cùng cậu đã tới, cậu mang món gì ngon cho cháu và mẹ vậy?”

Cố Duyên liếc mắt đã thấy mặt anh ấy sưng đỏ, ân cần hỏi: “Phong Thanh, mặt của anh sao vậy?”

Phong Thanh cố ý lờ đi câu hỏi của cô, cúi đầu nhìn thoáng qua hai tay trống rỗng của mình, lúc này mới phát hiện vừa nãy quá kích động nên đã quên lấy lại bữa sáng trong tay Ngự Tứ.

Cố Duyên nhìn ra sự áy náy của anh ấy, ân cần nói: “Sao vậy? Quên mang theo ư?”

“Không phải, lúc nãy anh gặp Ngự Tứ ở thang máy, là anh ta cầm đi.”

“Ngự Tứ? Anh ấy tới rồi?” Cố Duyên nghi ngờ, bình thường Ngự Tứ sẽ không tới sớm như vậy, bởi vì mỗi sáng anh đều phải xử lý một số công việc trước khi đến đây.

“Ừ.” Phong Thanh nhìn Cố Duyên, chần chờ nói: “Duyên Duyên, Ngự Tứ đã biết tất cả mọi chuyện rồi, là em nói cho anh ta biết sao?”

Tim Cố Duyên đập mạnh, kinh ngạc: “Anh ấy đã biết tất cả mọi chuyện?”

Từ phản ứng của cô, Phong Thanh đã có thể thấy được đáp án, xem ra không phải Cố Duyên nói cho anh biết.

Anh ấy gật đầu: “Còn bắt anh phải khôi phục trí nhớ cho anh ta, cứ làm như anh là thần thánh trong giới y học vậy.”

“Vết thương trên mặt anh chính là do anh ấy đánh?” Cố Duyên suy đoán.

“Anh ta đúng là một kẻ điên.”

“Vậy bây giờ anh ấy...” Cố Duyên chần chờ, nhưng không biết nên hỏi gì, lát sau mới lên tiếng: “Vậy anh ấy định làm thế nào?”

“Việc này em nên hỏi anh ta.” Phong Thanh nói.

“Đúng, việc này em nên hỏi tôi.” Cùng với giọng nói của mình, bóng dáng của Ngự Tứ cũng đi vào phòng bệnh.

Hạnh Hạnh biết người lớn đang bàn chuyện, hiểu ý ngồi một bên không lên tiếng.

Phong Thanh vội nói: “Duyên Duyên, Hạnh Hạnh khỏe rồi, anh cũng cần phải về, hôm nay anh tới là để tạm biệt em và Hạnh Hạnh.”

“Anh phải đi ư?” “Ừ, phải đi thôi, rảnh rỗi lại gặp.” Phong Thanh đi tới trước mặt Hạnh Hạnh, vuốt đầu của cô bé, nói: “Lần sau chúng ta gặp nhau, Hạnh Hạnh nhất định phải là một thiên sứ nhỏ khỏe mạnh vui vẻ nhé. Hãy chăm sóc bản thân thật tốt, tạm biệt.”

Phong Thanh đi rồi, Ngự Tứ nhìn Cố Duyên, thấy trong mắt cô có sự quyến luyến. Quả nhiên là mối tình đầu, anh chua xót nghĩ.

Ngự Tứ đi tới trước mặt Hạnh Hạnh, cúi người hôn trán cô bé một cái, mỉm cười: “Chào buổi sáng cục cưng.”

“Chào cha buổi sáng.” Hạnh Hạnh cười híp mắt nói.

Sau khi Ngự Tứ và Hạnh Hạnh chào nhau, anh đi đến trước mặt Cố Duyên, nghiêm túc nhìn cô, cười nhạt nói: “Bác sĩ Phong nói muốn khôi phục trí nhớ, cách tốt nhất chính là đến những nơi đã từng đến nói những lời đã từng nói, làm những chuyện đã từng làm, xem ra còn phải nhờ cô Cố vất vả phối hợp rồi.”

Cố Duyên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn chằm chằm hướng Phong Thanh rời đi, anh ấy thực sự nói như vậy sao? Điều này thực sự có thể giúp Ngự Tứ khôi phục trí nhớ? Chỉ là... có cần phải làm như vậy không? Cô vốn không cảm thấy vậy.

Cố Duyên cụp mắt, nói: “Tại sao phải khôi phục? Như bây giờ không tốt sao?”

“Ý của em là em bằng lòng giao Hạnh Hạnh cho tôi?”

“Dĩ nhiên không phải, Hạnh Hạnh là của tôi.” Cố Duyên lên tiếng theo bản năng.

Hạnh Hạnh cũng chen lời: “Hạnh Hạnh là của cha mẹ, Hạnh Hạnh muốn ở bên cha mẹ.”

“Nhìn đi, đây là tiếng lòng của con, cũng là tiếng lòng của tôi.”

“Ngọc Ngân thì phải làm sao? Còn con trai Thuyên Thuyên của hai người phải làm sao bây giờ?” Cố Duyên bất đắc dĩ cười: “Ngự Tứ, không phải anh muốn bỏ vợ con chứ?”

“Em có thể bỏ chồng, vì sao tôi không thể bỏ vợ?”

“Không giống nhau, anh và Ngọc Ngân là vợ chồng, hai người còn có con...” Những lời này của Cố Duyên có sự chua xót nhè nhẹ, điều này khiến Ngự Tứ rất hài lòng, xem ra cô yêu mình hơn Phong Thanh nhiều.

“Đứa trẻ không phải của tôi.”

“Cái gì?”

“Tôi nói, đứa trẻ không phải là con tôi, là của Ngọc Ngân và người khác.” Ngự Tứ nghiến răng, hiển nhiên rất không muốn lặp lại câu nói khiến anh buồn bã.

Cố Duyên vô cùng kinh ngạc, đứa trẻ không phải là con của Ngự Tứ...

Thì ra Lý Lý đoán đúng, trước đây lúc Lý Lý đoán như thế, cô còn bày tỏ thái độ không tin, bởi vì theo cô biết, tình cảm của Ngự Tứ và Ngọc Ngân rất tốt, có một đứa con lớn như vậy cũng rất bình thường.

“Anh thực sự... đã biết hết tất cả?” Cố Duyên nghi ngờ hỏi.

“Đúng, A Kim đã nói với tôi.”

“Vậy anh... có dự định gì không? Ý tôi nói là chuyện của Ngọc Ngân.”

“Đây là chuyện của tôi, không cần em quan tâm, em chỉ cần ở nhà nuôi con cho tốt là được.” Ngự Tứ bình thản nói.

Có dự định gì không, lúc này chính anh cũng không biết, cho nên không thể nào trả lời. Anh lo Cố Duyên sẽ tự ý làm gì đó nên thẳng thắn ra lệnh cô đừng làm bất cứ điều gì.

“Nhưng... đó cũng là chuyện của tôi.”

“Vậy em muốn thế nào? Gọi tình cũ của em đến lấy ký ức của tôi một lần nữa ư?”

“Ngự Tứ, xin anh chú ý cách dùng từ.”

“Tôi nói sai sao? Phong Thanh không phải là tình cũ của em?” Nói đến đây, trong lòng Ngự Tứ lại mơ hồ dấy lên sự chua chát.

Anh vẫn nhớ rõ lúc Cố Duyên gọi điện cho Phong Thanh cầu cứu, cô tin anh ta như thế nào.

“Anh nói đúng, vậy thì sao?”

“Tôi nói rồi, sau khi sự thật sáng tỏ, cho dù em phụ tôi hay tôi phụ em, tôi đều sẽ không buông tha em.” Ngự Tứ nghiêng người, cắn răng nhỏ giọng nói bên tai cô: “Đợi sau khi về nhà, tôi sẽ xử lý em.”

Cố Duyên trợn mắt, lùi một bước nhìn anh chằm chằm.

Rốt cuộc anh muốn trừng trị cô thế nào? Bây giờ hình như không phải là lúc trừng trị đâu nhỉ?

“Anh nên nghĩ cách tự bảo vệ mình trước đi.” Cố Duyên đùa cợt cười, trong lòng dấy lên vẻ lo âu.

“Tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”

Cố Duyên không thèm nói nữa, xoay người sang chỗ khác, bắt đầu cho Hạnh Hạnh dùng bữa sáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau