CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Chú ngự không phải cha con

“Duyên Duyên, thật ra tôi không muốn làm kẻ thù với cô.” Sau khi hít sâu một hơi, Ngọc Ngân nói: “Mặc dù tôi rất độc ác, rất ích kỷ, nhưng dù tôi có ác độc tới đâu cũng sẽ không quên ngày đó, cô là người cứu tôi ra khỏi căn hầm dưới đất. Bây giờ cuộc sống riêng của chúng ta cũng đã ổn rồi, tôi tin cô cũng không muốn phá vỡ sự bình yên này đúng không?”

Cố Duyên không nói, chờ đợi cô ta nói tiếp.

Ngọc Ngân thấy cô không nói thì tiếp tục: “Tôi không muốn gây chuyện phiền phức với cô, thế nhưng Tô Lý Lý thực sự rất quá đáng, hi vọng cô ấy có thể ngừng chuyện ác ý hãm hại tôi lại. Tôi có thể khiến tất cả bọn cô mất việc, nhưng tôi không muốn làm như vậy, cho nên tôi hy vọng cô có thể chuyển lời cho Tô Lý Lý, đừng có thành kiến với tôi lớn như vậy, tôi chưa từng đắc tội với cô ta, cô ta không cần thiết phải làm như vậy.”

“Nói xong chưa? Nói xong thì tôi đi đây.”

“Nói xong.” Ngọc Ngân gật đầu.

“Nói xong rồi thì mau đi giám sát chặt chẽ ông chồng nhà mình đi.” Không biết từ lúc nào, Tô Lý Lý đã đi đến bên cạnh cô, ra vẻ cười cợt nói với Ngọc Ngân.

Ngọc Ngân nhìn lướt qua xung quanh, ánh mắt dừng lại trên người Ngự Tứ, mà Ngự Tứ cũng không phải đang đứng một mình, Sa Sa đang đứng bên cạnh anh.

Ngọc Ngân lập tức máu lên não, ánh mắt giống như có thể phun ra lửa.

“Tôi còn tưởng Ngự Tứ yêu cô lắm, hóa ra cũng không gì hơn, còn không mau chạy tới đánh con gà móng đỏ kia đi? Chạy tới ăn hiếp một đứa bé thì hay ho gì?”

Trong mắt Tô Lý Lý, biểu hiện vừa rồi của Ngọc Ngân đối với Hạnh Hạnh cũng không phải xuất phát từ thật lòng, nhất định là có mục đích gì.

Ngọc Ngân thở sâu, đè xuống lửa giận trong lòng.

“Đối với Ngự Tứ mà nói thì cô gái kia chỉ là một người phụ nữ có mặt lúc uống rượu mà thôi, chẳng là gì cả, Ngự Tứ đương nhiên cũng sẽ không thực sự thích cô ta. Đối với loại phụ nữ này, tôi luôn luôn không so đo.”

“Bà chủ tịch quả nhiên rộng lượng, cũng không biết có thể rộng lượng một chút với Duyên Duyên không nhỉ?”

“Đi thôi, đừng nói nữa.” Cố Duyên mở miệng, nói với Ngọc Ngân: “Cô Hà, cô yên tâm đi, tôi không muốn truy cứu chuyện quá khứ, tôi cũng không muốn theo đuổi người xưa nữa, tôi hy vọng lời cô vừa nói là thật lòng, làm bạn bè thì thôi khỏi, chúng ta vẫn nên sống cuộc sống của mình, không liên quan đến nhau.”

“Nếu quả thật có thể như vậy, thế là tốt nhất.” Lúc Ngọc Ngân nói những lời này, cố ý nhìn Tô Lý Lý một chút.

“Ai da, người cô ta áp hết lên người sếp Ngự rồi, sao tôi lại có cảm giác bọn họ mới là một đôi trai tài gái sắc, yêu nhau thắm thiết vậy?” Tô Lý Lý cố ý nhìn thằng về phía cô ta, tiếp tục nói chuyện giật gân.

Ngọc Ngân quả nhiên càng hoảng hốt, trừng mắt nhìn cơ thể như con rắn nước của Sa Sa đang dính sát trên người Ngự Tứ. Cô rốt cục không thể nhịn được nữa, cất bước đi về phía bọn họ.

“Không đùa với chị nữa!” Thuyên Thuyên quay đầu làm mặt quỷ với Hạnh Hạnh.

Hạnh Hạnh hừ một tiếng: “Chị không thèm để ý đến em!”

Cố Duyên nắm tay Hạnh Hạnh, nói với Tô Lý Lý: “Chúng ta đi nhanh lên đi.”

“Mắc gì phải đi gấp như vậy chứ? Còn chưa ăn bò bít tết mà.” Tô Lý Lý nhìn cô một chút, ánh mắt một lần nữa quay lại trên người Ngọc Ngân, cười kì cục vô cùng: “Quan trọng nhất là, trò hay còn chưa xảy ra mà.”

Cố Duyên căng thẳng trong lòng, cùng cô đứng nhìn về phía Ngọc Ngân: “Cậu lại muốn làm gì nữa?”

“Cũng không có gì, chỉ là thích xem dáng vẻ mất mặt của Ngọc Ngân thôi.” Lý Lý ôm Hạnh Hạnh trở về trên ghế, bóp một miếng bánh ngọt nhét vào trong miệng, sau đó đưa một miếng cho Hạnh Hạnh.

Tiểu Hạnh Hạnh rất kiên quyết lắc đầu: “Con không ăn đồ ăn của nhà thằng nhóc hư kia đâu.”

“Cái này sao lại là của nhà thằng nhóc đó được?”

“Đồ của nhà chú Ngự là của nhà nó mà.”

“Nói bậy, thằng nhóc hư thối kia còn chưa biết là con nhà ai đâu, đừng để ý đến nó, đây là của nhà con, cứ yên tâm ăn đi.”

“Đây không phải của nhà con.” Hạnh Hạnh tiếp tục lắc đầu, kiên trì nguyên tắc.

“Thằng nhóc thối đó!” Lý Lý chán nản: “Đồ của nhà chú Ngự chính là của con, tranh thủ thời gian ăn đi.”

“Chú Ngự cũng không phải cha con”.

“Sao chú Ngự lại không phải là cha của con chứ?”

“Lý Lý!” Cố Duyên đập một cái xuống đầu Tô Lý Lý, tức giận nói: “Cậu đang nói gì đấy?”

“Xin lỗi, hơi lỡ lời.” Tô Lý Lý cười ha ha, hắng giọng nhẹ nhàng nói: “Chị Lạc nói là các bé đều biết chú Ngự là cha của Hạnh Hạnh, cho nên Hạnh Hạnh cũng coi như chú Ngự là cha của Hạnh Hạnh đi, con xem thật ra chú Ngự cũng rất thích con đó.”

Hạnh Hạnh nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn Cố Duyên, khổ sở hỏi: “Mẹ, tại sao chú Ngự lại là cha của thằng nhóc hư đó chứ?”

Vấn đề này quá huyền ảo, Cố Duyên trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Tại sao Ngự Tứ lại là cha của Thuyên Thuyên? Cô cũng rất muốn biết!
Cô bất đắc dĩ thở dài, sờ lên đầu nhỏ của con bé nói: “Mau ăn đi.”

Khi Ngọc Ngân đi đến bên cạnh Ngự Tứ, trực tiếp gạt cánh tay của Sa Sa khỏi người Ngự Tứ, không thèm để ý tới chuyện Sa Sa bất mãn, mỉm cười nói với Ngự Tứ: “Thuyên Thuyên lại tinh nghịch, anh còn có tâm tư ở đây nói chuyện với cô Sa Sa sao?”

“Thuyên Thuyên sao vậy?” Ngự Tứ nắm tay Thuyên Thuyên.

“Cướp đồ của người ta.”

“Con đâu có.” Thuyên Thuyên phồng miệng.

“Xem kìa, còn học nói dối, còn nói dối trước mặt người lạ.” Ngọc Ngân liếc Sa Sa một chút.

Sa Sa lập tức vây phía bên kia của Ngự Tứ, ngồi xuống, hai tay nắm bả vai nhỏ của Thuyên Thuyên, vừa quan sát thằng bé vừa cười tủm tỉm nói: “Đây là chính là cậu chủ nhỏ Thuyên Thuyên trong truyền thuyết đó sao?”

Cô quay đầu nhìn về phía Ngự Tứ, cười như cũ: “Ngự Tứ, trông chẳng giống anh gì hết.”

Ngọc Ngân giật mình, đôi mắt đang trừng Sa Sa rốt cuộc không che giấu được lửa giận đang hừng hực bốc lên.

“Bây giờ con nít trông giống mẹ hơn một chút ấy mà, bình thường thôi.” Lý Lý một tay cầm đĩa bánh ngọt, một tay bẻ bánh ngọt bỏ vào trong miệng, chậm chạp đi tới.

“Nhưng cũng không thể không giống chút nào chứ?” Sa Sa tỏ vẻ kinh ngạc.

Xung quanh dần dần truyền đến tiếng bàn tán khe khẽ, mặt Ngọc Ngân nóng bừng, bị người chỉ trò dưới công chúng như vậy, làm sao mà cô chịu nổi chứ?

Cô thở sâu, nhìn chằm chằm Sa Sa cười lạnh nói: “Cô Sa Sa, cô đã tốn hết công sức đến cướp chồng tôi, cướp không được là do cô không có bản lĩnh. Nhưng nói ra những lời này trước công chúng, đơn giản chính là muốn châm ngòi quan hệ giữa hai vợ chồng chúng tôi mà thôi, tất cả mọi người đều đang nhìn đấy, cô không cảm thấy xấu hổ sao?”

Sa Sa chán nản, nhưng lại không trả lời được.

“Người ta chỉ đang nói đùa thôi mà, kích động như vậy làm gì?” Lý Lý chen vào.

“Còn có cô…” Ngân Ngọc chuyển hướng Tô Lý Lý.

Tô Lý Lý vội vàng giơ hai tay lên: “Tôi thì sao? Tôi cũng không có hứng thú với ông chồng phụ bạc của cô.”

“Các người… các người thực sự là lương tâm bị chó ăn mất rồi, mời các người tới tham gia tiệc, các người lại bắt tay hãm hại vợ chồng chúng tôi, các người không cảm thấy hổ thẹn sao?”

Ngọc Ngân nói xong, nước mắt chảy xuống, trông rất đáng thương.

Người chung quanh bắt đầu cảm thông với cô, bất mãn Sa Sa, bắt đầu chỉ trích Sa Sa không tốt.

Sa Sa không chịu nổi áp lực nên im miệng, Lý Lý ở một bên đóng vai người tốt: “Đúng vậy nha, đúng vậy nha, người ta đâu có làm gì cô, cô nhiều chuyện làm gì.”
“Cô…” Sa Sa trừng Tô Lý Lý, Tô Lý Lý quay người bỏ chạy ngay.

Ngự Tứ từ đầu đến cuối đều không biểu hiện ra bất mãn hay tức giận, ngược lại dùng cánh tay ôm bả vai Ngọc Ngân dịu dàng an ủi: “Không cần để ý người khác nói bậy, nếu không sẽ trúng kế của bọn họ.”

Nói xong, anh lấy khăn giấy từ người phục vụ, dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô.

“Yên tâm. Anh sẽ không bị ai cướp đi cả.” Anh nói.

Ngọc Ngân nhào vào trong ngực anh, khóc càng lớn hơn, càng khiến người ta đau lòng.

Người xung quanh ghen tị Ngọc Ngân có thể có được một ông chồng có tiền như vậy, lại dịu dàng tâm lý như vậy, đồng thời càng ngày càng chỉ trích Sa Sa kịch liệt hơn.

Lý Lý đã để đĩa lại trên bàn, nhìn chằm chằm Ngọc Ngân đang khóc tràn mi trong lòng ngực Ngự Tứ: “Hình như lần nào tớ cũng là người xấu thì phải?”

Cố Duyên đau thương cười một tiếng: “Tớ đã sớm nói với cậu rồi, cậu không phải đối thủ của cô ta đâu, đừng đùa nữa.”

Ngọc Ngân không những đối xử ác độc với người khác, đối xử với mình còn ác độc hơn, còn rất biết diễn, rất biết chứa nước mắt, nói khóc là khóc ngay. Người đàn bà như vậy, sao Lý Lý có thể là đối thủ của cô ta được!

Nhìn hai người đang ôm nhau trong đám người, Cố Duyên đắng chát cười một tiếng, cụp mắt xuống.

Lý Lý muốn giúp cô xả giận, muốn giúp tâm trạng cô tốt hơn một chút, nhưng kết quả lại luôn hoàn toàn ngược lại, trong lòng cô chẳng những không có được cảm giác sảng khoái mà còn đau đến khó chịu không thôi.

Trên đường trở về, Cố Duyên đánh giá Tô Lý Lý vừa lái xe vừa đấm ngực giậm chân, nghi ngờ hỏi: “Cậu biết cô gái tên là Sa Sa kia sao?”

“Không tính là quen, cùng theo đuổi đàn ông thôi.” Lý Lý nói rất đơn giản.

Cố Duyên kinh ngạc: “Cậu nói cái gì?”

“Chuyện của năm ngoái rồi, tớ theo đuổi một người đàn ông suốt nửa năm, mắt thấy sắp thành công tới nơi rồi thì người đàn bà kia nhảy vào cướp mất anh ta bỏ chạy, mẹ, hận cô ta cả đời luôn.” Nói đến chuyện xưa này, Tô Lý Lý vẫn rất phẫn nộ.

Cố Duyên đùa cợt cười một tiếng: “Điều này nói rõ cái gì?”

“Nói rõ thằng kia đủ vô sỉ, con kia đủ đê tiện!”

“Sai, nói rõ sức hấp dẫn của cậu không bằng người ta.”

“Con khỉ!” Tô Lý Lý tức giận gắt một cái: “Con đó chỉ là do trong nhà có tiền mà thôi, hấp dẫn cái con khỉ. Nhưng thứ đàn ông mê tiền đàn bà như vậy, sớm bị cướp đi thì sớm sạch sẽ.”

“Vậy cậu còn tức cái gì?”

“Tớ tức giận là vì người đàn bà kia không có chút nguyên tắc nào, cướp người xong chưa đến hai tháng đã bỏ người ta rồi, không phải rõ ràng cố ý làm tớ khó xử sao? Cho nên lúc nãy trông thấy cô ta trong bữa tiệc, tớ đã muốn xông lên đạp cô ta hai cái, nhưng nghĩ kĩ lại thì làm vậy ảnh hưởng hình tượng lắm. Thế nên tớ mới giả vờ “hóa thù thành bạn” với cô ta, bí mật cùng đối phó Ngọc Ngân, không ngờ con đó lại ngu ngốc như vậy.” Lúc Tô Lý Lý nói những lời này, mặt rất đắc ý.

“Cậu thực sự… ác quá đi!” Cố Duyên không nhịn được, lắc đầu.

Từ sau khi đi khỏi khách sạn Tình Duyên, Ngọc Ngân vẫn sầu não uất ức, cũng không nói nhiểu nữa.

Ngự Tứ lái xe về biệt thự Lương Sơn, ôm Thuyên Thuyên vào phòng, giao thằng bé cho một cô người làm chăm sóc.

Ngọc Ngân lại ẵm Thuyên Thuyên lại từ trong tay người làm, cẩn thận ôm vào trong ngực.

Thuyên Thuyên hiển nhiên đã cảm giác được Ngọc Ngân không vui, ngoan ngoãn ở trong ngực cô ta, không nói tiếng nào.

Ngự Tứ bất đắc dĩ thở dài, dắt hai mẹ con đến chỗ ghế sofa ngồi xuống, dịu dàng nói: “Ngọc Ngân, anh đã nói với em rồi mà, không cần để ý người khác nói bậy, không được bị ảnh hưởng tâm trạng bởi người khác.”

“Bọn họ nói chuyện khó nghe như vậy, anh nói xem em không để ý kiểu gì đây?” Ngọc Ngân mở miệng, cô ôm sát Thuyên Thuyên, nói tiếp: “Khi nghe bọn họ nói ra những lời này, chẳng lẽ anh không khó chịu sao? Tuyệt đối không nghi ngờ sao?”

“Anh không khó chịu, cũng không nghi ngờ, ngoan, đừng suy nghĩ nhiều.” Ngự Tứ vỗ vỗ vai của cô.

“Nhưng em vẫn muốn mang Thuyên Thuyên đến bệnh viện giám định ADN.” Ngọc Ngân ngẩng mặt lên, yên lặng nhìn anh: “Ngày mai chúng ta đi đi.”

Ngự Tứ đau lòng, lắc đầu: “Không cần, nếu như ngay cả anh cũng không tin em, thì trên thế giới này ai sẽ tin em nữa?”

“Nhưng mà…”

“Đâu ra nhiều nhưng như vậy, không được phép suy nghĩ chuyện vớ vẩn như thế nữa biết không?”

Chương 152: Tai nạn xe cộ bỏ mình

“Em chỉ lo anh sẽ trúng kế của các cô ấy.”

“Yên tâm đi, nhóm máu của Thuyên Thuyên và anh đều là RH-, điều này đã đủ để chứng minh hết thảy.” Ngự Tứ nói.

Nhom máu RH- vốn đã là một nhóm máu vô cùng hiếm, trong mười ngàn người cũng khó có thể tìm được hai người có nhóm máu giống nhau. Thuyên Thuyên trùng hợp di truyền nhóm máu của anh, anh căn bản không cần phải nghi ngờ suy đoán.

Ngày hôm sau, Ngự Tứ sớm đã đi làm, Thuyên Thuyên cũng bị lâm thời đưa vào nhà trẻ, sau khi Ngọc Ngân đi ra khỏi nhà trẻ cũng không trở về nhà, mà là đến một quán cà phê kín đáo.

Sau khi cô đi vào quán cà phê, trực tiếp đi vào phòng sâu nhất bên trong gõ cửa, sau khi được đồng ý thì đẩy cửa bước vào.

Trong quán cà phê có một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi, khi Ngọc Ngân đi vào, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào sau lưng cô.

“Nhìn gì? Chỉ có một mình tôi.” Ngọc Ngân ngồi xuống trên ghế sofa đối diện người đàn ông.

Người đàn ông tỏ ra rất thất vọng, rút lại tầm mắt.

“Tiết Uy.” Ngọc Ngân dùng tay lung lay trước mặt hắn, quan sát hắn, hỏi: “Anh đến đây lâu chưa?”

“Cũng lâu rồi.” Tiết Uy rót ly cà phê cho cô.

“Thật có lỗi, hồi nãy phải đưa đưa Thuyên Thuyên đi nhà trẻ, thằng bé cứ đòi tôi phải ở lại với nó.”

Tiết Uy liếc nhìn cô: “Cô dự định ở lại đây lâu sao?”

“Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, tôi sẽ dẫn Thuyên Thuyên về thành phố Tương.” Ngọc Ngân cười một tiếng: “Nơi đó mới là nhà của tôi.”

“Đã không có ý định ở lâu, tại sao phải cho Thuyên Thuyên đi nhà trẻ?”

“Thằng bé rất nghịch ngợm, nên để các thầy cô dạy dỗ nó.” Khi nói đến Thuyên Thuyên, trên mặt Ngọc Ngân hiện rõ dịu dàng.

Thuyên Thuyên là báu vật quý giá nhất trong lòng cô.

Tiết Uy uống một ngụm cà phê, hỏi: “Hôm nay tới tìm tôi có chuyện gì không?”

“A, anh chờ chút.” Ngọc Ngân lấy một phong thư dày cộm ra từ trong túi xách, đẩy đến trước mặt hắn, nói: “Đây là tóc của Ngự Tứ và đứa bé gái kia, anh giúp tôi mang đi giám định xem có phải là có quan hệ huyết thống hay không.”

Tiết Uy cầm lấy phong thư, lật xem từ trên xuống dưới một lần, cười cười nói: “Cô chắc chắn đây là tóc của đứa bé đó sao?”

“Đương nhiên, tối hôm qua tôi tự mình bứt ra từ đầu nó, sẽ không sai.”

“Rồi, sau khi có kết quả tôi sẽ cho cô biết.”

“Cảm ơn.”

“Có chuyện gì nữa?”

“Còn…” Ngọc Ngân lại lấy một tấm ảnh ra từ trong túi, đưa đến trước mặt hắn: “Xử lý người phụ nữ này cho tôi.”

Tiết Uy cầm lấy ảnh chụp quan sát, thấy khuôn mặt và dáng người nóng bỏng của cô gái kia thì hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra, hắn không hỏi nhiều, cất cả phong thư và tấm ảnh vào cùng một chỗ.

“Làm bí mật vào.” Ngọc Ngân nhắc nhở hắn.

Tiết Uy đùa cợt cười một tiếng: “Đã lo lắng như thế, tại sao vẫn tiếp tục thực hiện tội ác không ngừng? Cô biết mà, đi đêm nhiều, sớm muộn có ngày gặp ma.”

“Nhưng nếu tôi không làm như vậy, Ngự Tứ sớm muộn sẽ bị đám đàn bà này cướp đi.” Ngọc Ngân bất đắc dĩ thở dài, cô cũng không muốn làm như vậy, nếu như không phải lo lắng người yêu bị cướp đi, ai sẽ đồng ý thực hiện chuyện nguy hiểm này chứ?

“Cô thực sự là... cực đoan, yêu đương kiểu này thì còn ý nghĩa gì chứ?” Tiết Uy trợn mắt há mồm.

“Cái này không cần anh quan tâm, anh cứ làm chuyện của anh rồi nhận tiền công là được.”

“Đương nhiên, tôi sẽ không quan tâm.” Tiết Uy nghĩ nghĩ, nói: “Nhưng tôi rất tò mò, tại sao từ trước đến nay cô không ra tay với Cố Duyên, theo lý thuyết mà nói thì cô ta mới là uy hiếp lớn nhất.”

Từ trước đến nay, hắn rất tò mò chuyện này, chỉ là vẫn không hỏi ra thôi. Lúc trước Cố Duyên rời đi thì thôi, bây giờ trở về rồi, mà vẫn sống ngay dưới mắt Ngự Tứ.

Dù hắn thay Ngọc Ngân làm hết thảy, cũng rất thân thiết với cô, nhưng cũng không biết một thân phận khác của Ngự Tứ.

Ngọc Ngân cũng thực sự yêu Ngự Tứ, cũng không muốn anh gặp nguy hiểm nên đương nhiên sẽ không nói cho người khác biết thân phận thực sự của anh.

Ngọc Ngân lạnh lùng cười một tiếng: “Anh sai, Cố Duyên là người tôi yên tâm nhất, mà nói đến cùng thì cô ta từng cứu tôi một mạng, chỉ cần cô ta ngoan ngoãn, tôi đồng ý giữ lại cái mạng cho cô ta. Nếu ngày nào đó cô ta không ngoan, tôi đương nhiên sẽ báo với người khác giết cô ta thay tôi.”

Tiết Uy nghe cô kiểu nói này, lập tức như vừa mới phát hiện chuyện rất mới mẻ, quan sát cô, đùa cợt nói: “Ai da, không ngờ cô cùng có lòng biết ơn đó, không ngờ luôn!”

“Anh có ý gì?”

“Không có ý gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy mới lạ thôi.” Tiết Uy nói xong, đứng lên khỏi ghế sofa: “Nếu như không có việc gì, tôi đi trước.”

“Anh đi đi.”

“Gặp lại sau.” Tiết Uy đi vài bước, quay đầu nói với cô: “Đừng quên chuyện cô đã đồng ý với tôi.”

“Yên tâm đi, tôi sẽ không quên.”

“Vậy tôi an tâm.”

Phó Huệ luôn luôn làm hết trách nhiệm của mình mà hôm nay cũng về sớm, điều này khiến Cố Duyên không khỏi suy nghị lệch sang hướng vì anh bán công ty đi rồi nên mới bắt đầu lười biếng. Vừa đến giờ tan làm, Cố Duyên cũng ngay lập tức cà thẻ ra về.

Tô Lý Lý còn việc chưa làm xong, khinh bỉ cô một chút: “Cậu chạy cũng nhanh ghê, sớm hơn bình thường đến nửa tiếng.”

Cố Duyên chỉ nghĩ Ngọc Ngân nói thế thôi, không ngờ cô ta thực sự không sa thải Giang Ngọc và Lý Lý, hoàn toàn không nằm trong dự kiến của tất cả mọi người.

Nhưng hành vi và ý nghĩ của Ngọc Ngân từ trước đên nay luôn khó nắm bắt, nghĩ tới những thứ này, Cố Duyên không còn suy nghĩ về nguyên nhân nữa.

“Công việc của tớ đều hoàn thành rồi, lại nói sếp Phó cũng về rồi, tớ ở lại đây làm gì?” Cố Duyên đi đến trước mặt cô: “Còn có chuyện gì chưa làm xong? Tớ giúp cậu.”

“Giúp tớ đóng đống này thành sách đi.” Tô Lý Lý giao cho cô một chồng tư liệu, liếc cô một cái: “Sếp Phó phải đi bệnh viện chăm sóc mẹ đang bệnh, sao mà giống cậu được?”

“Cậu nói gì?” Cố Duyên liền giật mình, nghi ngờ hỏi thăm: “Mẹ của sếp Phó bệnh hả? Chuyện khi nào? Sao tớ chưa nghe nói qua?”

Đi làm lâu như vậy, mỗi ngày nhìn thấy Phó Huệ như không có việc gì hết, mà từ xưa tới nay chưa từng có ai nói cho cô biết.

Lý Lý nói: “Bệnh của mẹ sếp Phó cho tới bây giờ cũng không khá hơn được, cũng không hết được, nghe nói tiền thuốc men mỗi ngày phải tính bằng đơn vị triệu, nếu không cậu nghĩ tại sao sếp Phó lại muốn bán công ty với giá tốt chứ?

“Bệnh gì mà đắt như vậy?”

“Nghe sếp Phó nói qua, tên cũng rất mới lạ, quên mất rồi.” Tô Lý Lý vừa tính toán số liệu trên máy tính vừa chậc chậc tán thưởng: “Nhắc tới chuyện này, bệnh của mẹ sếp Phó thật đúng là tốn tiền, một tháng phải trả hơn tỷ, sếp Phó cũng hiếu thảo ghê.”

“Thực sự rất hiếu thảo.” Cố Duyên tán thưởng.

Sau khi nghe thấy Lý Lý nói như vậy, hình tượng của Phó Huệ trong lòng Cố Duyên trong nháy mắt cao lớn hơn rất nhiều. Ích kỷ hoặc vô sỉ trong mắt cô trước đó đều tan rã trong thời khắc này.

Vì chữa bệnh cho mẹ, cho dù là ích kỷ, cũng khiến người khác kính nể.

“Sao? Rốt cuộc cũng cảm thấy sếp Phó cũng là người đàn ông có sức quyến rũ sao?” Tô Lý Lý quay đầu liếc cô một chút, cười cười nói.

“Trước kia tớ cũng đâu có nói anh ta không có sức quyến rũ đâu?”

“Vậy sao cậu lại không thích người ta?”

“Đây là hai chuyện khác nhau mà?”

“Ờ.” Tô Lý Lý bắt đầu tắt máy tính, sắp xếp lại bàn làm việc, sau đó lấy túi xách nói với cô: “Đến công ty đã lâu như vậy, lẽ ra nên đến thăm bà ấy từ sớm, tớ đứa cậu đi.”

“Không được, bây giờ là là buổi chiều.” Cố Duyên cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, theo cô biết, không thể thăm người bệnh vào buổi chiều.

“A, hình như là vậy, nói sớm một thì tớ không tắt máy tính rồi.”

“Cậu có thể tan làm sớm một chút mà, cậu xem, Giang Ngọc đã đợi không kịp rồi.” Cố Duyên dùng ngón tay chỉ vào văn phòng của Giang Ngọc.

Tô Lý Lý tức giận nói: “Anh ta á hả, một câu sa thải thôi cũng đã sợ đến mức run chân, thực sự không muốn gặp lại anh ta chút nào.”

“Vậy cậu muốn thế nào?”
“Không ra hồn.” Tô Lý Lý vừa bước ra khỏi cổng công ty với Cố Duyên, vừa nhấn điện thoại, sau khi vào thang máy thì đưa điện thoại di động đến trước mặt Cố Duyên: “Duyên Duyên, cậu nhìn, người này là cô gái gọi Sa Sa kia đúng không?”

Trên điện thoại di động của cô chính là trang tin tức, mà người phụ nữ trên trang tin tức đó chính là Sa Sa sau khi trang điểm đậm, Cố Duyên kéo trang lên, sau khi nhìn thấy tiêu đề tin tức thì ngay lập tức hoảng hốt.

Con gái nhà giàu gặp tai nạn bỏ mình?

Cố Duyên nhanh chóng kéo xuống dưới, qua loa xem hết toàn bộ bài báo một lần, tin tức nói là cô Sa Sa say rượu điều khiển xe chạy quá tốc độ, cuối cùng đụng vào một cây to ven đường, chết.

Rõ ràng khuya ngày hôm trước lúc nhìn thấy cô ta vẫn còn rất khỏe mạnh hoạt bát, chỉ mới hai ngày ngắn ngủi mà thôi, đã bất hạnh bỏ mạng, Cố Duyên chỉ cảm thấy đáy lóng lạnh lẽo.

Cô lại nhìn thoáng qua tin tức một lần, phát hiện nơi xảy ra tai nạn của Sa Sa tương đối vắng vẻ, cũng không có camera giám sát.

Trong lòng dâng lên cảm giác không tốt, lúc này, tràn vào trong đầu cô đều là nếu như là Ngọc Ngân, cái chết của Sa Sa có liên quan đến cô ta sao? Cô nhớ tới cảnh tượng khuya ngày hôm trước tại khách sạn Tình Duyên, Sa Sa ác ý hãm hại Ngọc Ngân, Ngọc Ngân nhất định sẽ thù!

Nếu thật là Ngọc Ngân làm... Cố Duyên trợn mắt há mồm, không dám tiếp tục nghĩ.

“Cậu nói xem, sao sinh mệnh lại yếu ớt như vậy chứ? Mặc dù tớ rất chán ghét cô ta, nhưng thấy cô ta chết thảm như vậy vẫn cảm thấy đáng thương!” Lý Lý cảm thán.

“Kẻ có tiền thì thích xe thể thao, uống rượu, đi chơi đêm, kết quả chơi tới mất cái mạng của mình luôn, ngẫm lại cũng thật là ác.” Lý Lý vẫn nói ra quan điểm của mình.

Dù Cố Duyên cũng đồng tình Sa Sa, nhưng cô không có cách nào khẳng định chính Ngọc Ngân đã hại chết cô ấy, cô không nói tiếng nào, trong lòng đè nén khó chịu đến cực điểm.

Ban đêm, Ngọc Ngân gọi điện thoại cho Tiết Uy, khen hắn làm tốt lắm.

Tiết Uy rất đắc ý nói: “Loại chuyện như giết người đối với tôi mà nói, quả thực không đáng là gì.”

“Ừ, biết anh lợi hại rồi.” Ngọc Ngân không kiên nhẫn giội nước lạnh, nhưng vẫn có chút lo lắng nói: “Anh làm thế nào vậy? Có chắc là an toàn không?”

“Cứ yên tâm 100% đi, tuyệt đối an toàn.” Tiết Uy đắc ý cười nói: “Chẳng qua tôi chỉ lén lút bỏ chút thuốc vào trong ly của cô ta mà thôi, lúc cô ta đi ra khỏi quán bar thì đe dọa có người muốn giết cô ta, sau đó chính cô ta tự lái xe hơi chạy trốn, sau đó nữa thì thành say rượu chạy quá tốc độ, hoàn hảo không?”

“Anh điên rồi? Sao lại nói anh đang đuổi giết cô ta chứ!” Ngọc Ngân chán nản.

“Nói với người chết thì sợ cái gì?”

“Nếu cô ta không chết thì sao?”

“Tôi làm việc không có nếu như.” Tiết Uy tỏ vẻ đầy tự tin.

“Tôi sớm muộn gì cũng bị anh hù chết!” Ngọc Ngân tức giận ném ra câu này, muốn tắt điện thoại, Tiết Uy đột nhiên hỏi: “Thuyên Thuyên ngủ rồi à?”

“Chưa, đang quấn lấy cha nó đòi xem phim hoạt hình.”

“Ai da, thật đúng là cha con tình cảm sâu đậm.” Tiết Uy cười cười.

Nói tới cha con tình cảm sâu đậm, Ngọc Ngân đột nhiên nghĩ đến Hạnh Hạnh, hỏi: “Có kết quả giám định ADN chưa?”

“Chưa, ngày mai mới có.”

“Vậy ngày mai tôi lại gọi cho anh.”

Tiết Uy sợ cô lại muốn tắt điện thoại, lập tức hỏi một câu: “Ngọc Ngân, ngoại trừ những chuyện này, cô không có gì khác muốn nói với tôi sao?”

Ngọc Ngân không nghĩ gì hết: “Không có.”

“Thực sự là rất máu lạnh.” Tiết Uy đùa cợt cười một tiếng.

“Tiết Uy, anh muốn nói gì?” Ngọc Ngân vừa hỏi xong, Tiết Uy còn chưa kịp phản ứng, lập tức lại thêm một câu: “Nhưng tôi hy vọng anh đừng nói gì hết.”

“Cô cũng đã nói như vậy, tôi còn có thể nói gì?” Tiết Uy ép xuống lời muốn nói trong lòng, nhẹ nhàng hít vào, cuối cùng nói ra một câu: “Thật là một người phụ nữ vô tình.”

“Vậy cứ như vậy đi, không nói nhiều.” Ngọc Ngân từ trước đến nay luôn không thèm để ý Tiết Uy đánh giá mình như thế nào, sau khi nói xong câu này thì không ngần ngại cúp điện thoại.

Buổi sáng, Cố Duyên đi xe của Tô Lý Lý đến công ty, khi đang chờ thang máy thì trùng hợp gặp Phó Huệ, Phó Huệ trông khá tiều tụy, chắc là do tối hôm qua thức khuya mà ra.

Cố Duyên lễ phép lên tiếng chào hỏi với anh, chủ động lùi sang một bên.

Tô Lý Lý cúi người nhỏ giọng nói bên tai cô: “Nhìn kìa, người đàn ông này làm người ta đau lòng biết bao.”

Cố Duyên lén lút nhìn Sếp Phó đang tiều tụy một chút, nghĩ thầm chẳng lẽ sếp Phó chăm sóc cho mẹ cả một đêm sao? Nếu là thật thì cũng quá tội nghiệp.

Tô Lý Lý tăng thêm một câu: “Đây chính là lý do vì sao tớ không theo đuổi người đàn ông vừa giàu, vừa đẹp trai này đó, lo lắng đó.”

“Cậu nản tiền thuốc men hơn cả tỷ một tháng kia thì đúng hơn!” Cố Duyên đâm cô một chút.

“Ai da, sao câu này phát ra từ miệng cậu lại thực tế như vậy chứ?” Tô Lý Lý cười há há, mặt dày mày dạn thừa nhận: “Nhưng đây đúng là nguyên nhân đó.”

“Hai cô, còn chưa bàn xong hả?” Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Phó Huệ, hai người đồng thời hoàn hồn, lúc này mới phát hiện thang máy đã tới tầng một, Phó Huệ đang dùng tay ngăn thang máy đóng cửa. Mà trong thang máy, đã có mấy người không còn kiên nhẫn.

Chương 153: Ngự tư khôi phục ký ức

Cố Duyên vội vã kéo Tô Lý Lý đi vào thang máy, cửa thang máy chậm rãi đóng lại, đến tầng của công ty Mùa Hoa.

Cố Duyên pha cho Phó Huệ ly cà phê để nâng cao tinh thần, quan tâm đưa vào phòng làm việc của anh.

Phó Huệ nhìn thoáng qua cà phê trên bàn, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô nói: “Sau này cô không cần đối xử với tôi tốt như vậy, vì tôi không còn là ông chủ của cô nữa!”

Cố Duyên lại cười nói: “Tôi không nhận ông chủ, tôi chỉ nhận cấp trên.”

“Miệng thật ngọt.”

Cố Duyên thấy anh cúi đầu làm việc, chần chờ mở miệng hỏi: “Nghe nói mẹ anh bị bệnh, bà vẫn khỏe chứ?”

“Còn ổn, bệnh tình tạm thời ổn định.”

“Thứ bảy, tôi bớt chút thời gian đến thăm bà.”

“Thôi.” Phó Huệ cũng không ngẩng đầu lên.

Cố Duyên khó hiểu, nào có ai lại từ chối tấm lòng của người khác như vậy chứ?

“Tại sao?” Cô hỏi.

Phó Huệ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú cô, lập tức cười nói: “Mẹ tôi sẽ nghĩ cô là bạn gái của tôi, sau đó quấn lấy cô, muốn cô ngày nào cũng đến bệnh viện thăm bà.”

“...”

“Làm bạn gái của tôi, không dễ dàng.”

Cố Duyên cười cười: “Đây chính là lý do đã ba mươi rồi mà anh vẫn chưa lập gia đình sao?”

“Có lẽ vậy.”

“Không sao, duyên phận chưa tới mà thôi.”

“Tôi cho là cô sẽ nói, không sao, tôi lấy anh.” Phó Huệ vẫn còn tâm trạng nói đùa.

“Anh nghĩ tôi quá vĩ đại rồi.” Cố Duyên vô cớ cười một tiếng.

Cô không phải không đủ vĩ đại, chỉ là không có cảm giác yêu với Phó Huệ mà thôi. Cô cũng biết trong lòng Phó Huệ thích cô, chỉ là cứ không chịu bày tỏ tình cảm trong lòng mà thôi.

Trước đó cô nghĩ Phó Huệ vì xem mình là sếp nên mới không đồng ý thể hiện tình cảm với cấp dưới, bây giờ mới biết, anh không lo lắng vấn đề mặt mũi của mình, mà là lo lắng người mẹ đang bị bệnh nặng của anh, có lẽ anh chỉ không muốn liên lụy bất kì một người phụ nữ nào.

Nhìn theo hướng đó, Phó Huệ cũng có mặt vĩ đại của anh.

“Nếu như tôi yêu người đó, tôi sẽ không để ý trong nhà anh có vấn đề gì, có bối cảnh gì, tôi nghĩ có rất nhiều người phụ nữ cũng nghĩ như vậy. Giống như người yêu tôi vậy, cũng không ngại bên cạnh tôi còn có Hạnh Hạnh, tình yêu thực sự sẽ vượt qua tất cả mọi thứ.”

“Câu nói này xem như cổ vũ sao? Xem như từ chối?” Phó Huệ nhìn cô, trong lòng có chút mất mát.

“Cảm ơn.” Anh nói, sau đó một lần nữa cúi đầu làm việc.

Hôm nay là sinh nhật của Hà Ngọc Ngân, trước đó Ngự Tứ cũng đã đặt xong phòng và bánh kem trong một nhà hàng món Tây nổi tiếng ở thành phố Hàn, buổi chiều còn tạm bỏ việc đi mua quà với cô.

Sau khi sắc trời tối xuống, Ngự Tứ mang theo Ngọc Ngân đi vào phòng ăn, trong phòng trang trí xa hoa, trông vô cùng ấm áp lãng mạn.

Trên mặt bàn có trang trí hoa, nến, rượu đỏ, nghệ sĩ đàn violin biểu diễn tăng thêm cho căn phòng vài phần lãng mạn.

Toàn bộ trái tim Ngọc Ngân đều tràn ngập hạnh phúc, nhìn ánh nến bập bùng trước mắt, khuôn mặt đẹp trai của Ngự Tứ bên trong ánh nến... tất cả giống như trong một giấc mộng.

“Khi nào thì đặt phòng vậy anh?” Ánh mắt Ngọc Ngân nhìn chăm chú Ngự Tứ hiển rõ yêu thương, bất ngờ kiểu này thực sự khiến cô ta không ngờ tới.

Ngự Tứ không trả lời cô ta, giống như đang suy nghĩ gì.

Ngọc Ngân kêu một tiếng: “Ngự Tứ...”

Ngự Tứ hoàn hồn, Ngọc Ngân lo lắng hỏi thăm: “Anh sao vậy?”

Ngự Tứ đảo mắt, nói: “Vừa nãy lúc mới vào, anh có cảm giác như đã từng trải qua cảnh tượng giống như thế này rồi, món Tây, nến trắng, ngay cả đàn violin cũng giống y hệt. Mà vị trí mà em đang ngồi, người kìa… là ai? Sao anh lại không nhớ gì cả?”

Ngự Tứ nhíu mày, dùng hai tay xoa vị trí huyệt trên đầu.

Ngọc Ngân khẽ giật mình, kinh ngạc nhìn anh.

Đồng thời trong lòng dâng lên lo lắng, đây là lần đầu tiên Ngự Tứ nhắc tới chuyện có liên quan đến ký ức, chẳng lẽ anh ấy đã nhớ đến cái gì sao? Trước kia, tình cảm của anh ấy và Cố Duyên tốt như vậy, đã từng trải qua cảnh tượng như thế này là rất bình thường.

Nếu như Ngự Tứ khôi phục ký ức, cô ta sẽ gặp nguy hiểm!

Cô ta ép buộc mình bình tĩnh, sau đó miễn cưỡng cười vui nói: “Đương nhiên là em rồi, trước kia chúng ta thường xuyên đến những chỗ này ăn món Tây.”

“Ừ.” Ngự Tứ nhẹ gật đầu, bình thường trở lại.

Anh bưng rượu đỏ trên bàn lên, nâng giọng dịu dàng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn anh.” Ngọc Ngân giơ ly lên cụng với anh, sau đó giơ ly rượu khẽ nhấp một ngụm.

Khi đặt ly rượu xuống, điện thoại đúng lúc vang lên, Ngọc Ngân vừa tìm điện thoại trong túi xách vừa thầm mắng là ai mà không biết chọn thời điểm gì hết, quấy rầy thời gian lãng mạn của cô ta và Ngự Tứ.

Cô ta vốn dự định ấn nút khóa máy, nhưng khi nhìn thấy hai chữ “Điền Điền” trên màn hình điện thoại di động thì ngón tay đang định ấn nút khóa máy lại dừng lại.
Tiết Uy gọi điện thoại tới, vì lý do an toàn, cô chỉnh số điện thoại của Tiết Uy thành tên của Điền Điền.

Cô ngẩng đầu nhìn Ngự Tứ một chút, Ngự Tứ cười khẽ với cô: “Mau nghe đi.”

“Dạ.” Ngọc Ngân đứng dậy, đi đến trong nhà vệ sinh mới nhấn nút trả lời, hạ thấp giọng hỏi: “Chuyện gì?”

“Còn có thể là chuyện gì chứ, chuyện mà cô quan tâm nhất thôi.” Tiết Uy cười nói: “Không thấy cô gọi điện thoại đến, tôi đành phải gọi điện thoại cho cô.”

Ngọc Ngân không phải cố ý không gọi điện thoại cho anh ta, chỉ là hôm qua cho tới hôm nay đều không có cơ hội gọi, hôm nay vội vàng lãng mạn với Ngự Tứ, cô càng thêm không nhớ được chuyện này.

Cô đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Sao rồi?”

“Rất không may, con bé là con gái ruột của Ngự Tứ.”

Dù Ngọc Ngân đã chuẩn bị tốt tinh thần, nhưng khi nghe thấy kết quả này, hai chân cũng mềm nhũn, xém chút đã té ngã xuống đất.

Cô ta vội vàng dùng tay vịn chặt bồn rửa tay, ổn định thân thể.

“Sao vậy? Hoảng hốt đến không nói nên lời sao?” Tiết Uy không thèm để ý chút nào, thậm chí còn có ý muốn chọc ghẹo cô ta.

Ngọc Ngân thở sâu, đầu óc hỗn loạn, cô ta thuận miệng nói: “Bây giờ tôi không rảnh nhiều lời với anh, nên làm như thế nào tự anh biết, cúp trước.”

Ngọc Ngân vội vã cúp điện thoại, sờ trán, tất cả đều là mồ hôi lạnh.

Con gái của Ngự Tứ, con gái ruột của Ngự Tứ... Trong đầu của cô ta hết lần này tới lần khác hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Hạnh Hạnh. Lần thứ nhất gặp Hạnh Hạnh, côta đã cảm thấy gương mặt của Hạnh Hạnh có cái bóng của Ngự Tứ, nhưng cô ta vẫn ôm một chút hi vọng muốn kiểm tra ADN, không ngờ…

Nếu để cho Ngự Tứ biết Hạnh Hạnh là con gái ruột của anh, vậy anh sẽ làm thế nào? Cô ta không dám nghĩ nữa.

Cô ta rất muốn điều chỉnh tốt tâm trạng đi ra nhà vệ sinh, trên mặt lại cứng ngắc đến mức kéo kiểu gì cũng không thể kéo ra được một nụ cười, cho đến khi Ngự Tứ ở bên ngoài gõ cửa gọi cô ta, cô ta mới không thể không kéo cửa đi ra ngoài.

“Thật có lỗi, để anh chờ lâu như vậy.” Giọng của Ngọc Ngân đều đang run rẩy.

“Em sao vậy? Sắc mặt kém như vậy.” Ngự Tứ đưa tay đỡ cô ta, lo lắng hỏi thăm: “Có chỗ nào không thoải mái sao?”

“Không có... Không có không thoải mái.”

“Vậy em…”

“Em… em vừa với nhận điện thoại của bạn, cô ấy nói cho em biết, một người bạn chung của tụi em bị xe đụng chết.” Cô bắt lấy cánh tay Ngự Tứ, rất gấp gáp nói: “Ngự Tứ, anh nói tại sao đầu năm nay lại có nhiều tai nạn xe cộ như vậy chứ? Sa Sa vừa đi, một người bạn của em cũng đi, sau này anh cũng nên ít lái xe lại, quá nguy hiểm.”

“Yên tâm đi, anh sẽ cẩn thận.” Ngự Tứ vỗ vỗ tay của cô ta, trấn an nói.

Nhìn sắc mặt cô ta tái nhợt, toàn thân bất lực, Ngự Tứ còn nói: “Chúng ta vẫn nên về sớm nghỉ ngơi đi, người chết không thể sống lại, em cũng đừng quá đau lòng.”

“Dạ.” Ngọc Ngân gật đầu, cô ta quay đầu nhìn thoáng qua ngọn nến đang đốt, bàn trang trí hoa hồng và rượu, cho dù đây là thời điểm rất tốt, cô ta cũng không có tâm trạng để hưởng thụ.

Ngồi trên xe, cô ta yên lặng tựa đầu trên vai Ngự Tứ: “Ngự Tứ, sau này anh sẽ bỏ em đi sao?”

Ngự Tứ nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Tại sao lại hỏi chuyện ngốc nghếch này?”

“Em chỉ muốn xác nhận một chút.” “Vậy em nhớ kỹ, anh sẽ không rời khỏi em.”

“Mặc kệ xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không sao?”

“Ừ.”

Ngọc Ngân đắng chát cười một tiếng, dù Ngự Tứ liên tục cam đoan sẽ không rời khỏi, lòng của cô ta vẫn không thể an ổn. Bởi vì cô ta biết, Ngự Tứ tuyệt đối sẽ không tha thứ sai lầm của cô ta.

Buổi chiều, Phó Huệ gọi điện thoại nội bộ kêu Cố Duyên đi vào một chút.

Cố Duyên tạm dừng công việc đi vào, Phó Huệ đưa cho cô một túi tài liệu, nói: “Đưa bảng báo cáo này vào văn phòng sếp Ngự đi, thuận tiện xác nhận thời gian kiểm tra sổ sách với anh ta.”

“Ngự Tứ...” Cố Duyên cầm túi tài liệu, thực sự có chút khó khăn.

“Có thể kêu người khác đi không?” Cô nhìn Phó Huệ.

“Là sếp Ngự kêu cô đi.” Phó Huệ cười một tiếng, nói: “Cô đưa tài liệu xong là có thể trực tiếp về nhà, cũng sắp tan làm rồi.”

“Tại sao sếp Ngự lại bảo tôi đi?” Cố Duyên cảm thấy rất khó hiểu.

Cô và Ngự Tứ đã rất nhiều ngày không gặp mặt, cũng chưa từng có liên lạc, Ngự Tứ đột nhiên đưa ra yêu cầu này thực sự để cô khó hiểu.

Phó Huệ nhún nhún vai tỏ vẻ không biết.

Cố Duyên chần chờ một chút, nghĩ không đi, nhưng lại không tìm thấy cớ, mà Ngự Tứ còn cố ý gọi cô qua, chắc chắn là có chuyện gì mới đúng. Nghĩ như vậy, cô đành phải cầm túi tài liệu ra cửa.

Văn phòng của Ngự Tứ là văn phòng chủ tịch của công ty Tần Thị, Cố Duyên đi thẳng đến tầng văn phòng chủ tịch. Thuận lợi như vậy, hiển nhiên là trước đó Ngự Tứ đã dặn dò rồi.

Thư ký nói cho cô biết Ngự Tứ đang họp, chắc phải nửa tiếng sau mới có thể đi ra ngoài. Cố Duyên đành phải trở lại quán cà phê tầng một, định nửa tiếng sau lại đến.

Chọn xong món ở quầy, khi cô quay người lại, một thân hình vừa cao lớn vừa quen thuộc bất thình lình xuất hiện trước mặt cô.

Cô theo bản năng lui về sau, nhưng sau lưng chính là quầy bán hàng, cô căn bản không có đường lui. Cô ra vẻ bình tĩnh đầy kính mắt đeo lên để ngụy trang, dự định chạy đi từ bên cạnh.

Người đàn ông cao gầy lại đột nhiên mở miệng kêu một tiếng: “Cô Cố!”

Không còn đường trốn nữa rồi, Cố Duyên đành phải quay đầu lại, lấy mắt kiếng xuống, lúng túng cười cười: “A Kim, đã lâu không gặp.”

Mặc dù A Kim cũng có đeo kính râm, nhưng dù sao cũng đã từng ở chung không ít, có thể rõ ràng nhớ kỹ khuôn mặt của đối phương.

A Kim hiện rõ vẻ kinh ngạc, rất lâu sau mới đánh giá cô hỏi: “Cô trở về khi nào vậy?”

“Tôi... trở về được một thời gian rồi, gần đây cậu vẫn khỏe chứ?”

“Cũng khỏe, tới bên này nói chuyện đi.” A Kim dẫn cô đi đến chỗ vắng vẻ. Cố Duyên đi theo phía sau cậu ta, trong lòng cũng có rất nhiều suy đoán, cô không ngờ còn có thể gặp lại A Kim, không biết bây giờ cậu ta có còn làm việc cho Ngự Tứ nữa hay không?

Sau khi ngồi xuống trên ghế sofa, cô hỏi nghi ngờ này ra khỏi miệng.

A Kim khẽ cười một tiếng nói: “Cô lấy đi ký ức của anh Ngự, nếu tôi không giúp anh ấy, làm sao anh ấy có thể quản lý hai công ty Tần Thị và Thụy Cảnh chứ? Bây giờ Ngự Tứ nắm giữ cách kinh doanh công ty một lần nữa, tôi chỉ thay anh ấy quản lý Thụy Cảnh thôi.”

“Đúng vậy, tôi nhất định hại cậu rất thảm.” Cố Duyên cười khổ, lúc trước cô chỉ muốn để Ngự Tứ quên mình, không cân nhắc đến chuyện anh còn có Tần Thị và Thụy Cảnh vất vả lắm mới cướp về được phải kinh doanh.

Lúc trước, A Kim chính là trợ thủ đắc lực của anh, bây giờ vẫn là, đúng là người khó gặp một lần trong đời!

“Mặc dù tôi không đồng ý cách làm của cô, nhưng cô cũng chỉ một lòng vì anh Ngự mà thôi, cô thảm hơn anh ấy nhiều. Chí ít bây giờ anh ấy sống rất hạnh phúc, nhưng cô thì sao? Trông cũng không quá tốt.”

“Tôi cũng rất tốt.”

“Thật sao?”

“Thật, tôi đã buông tay rồi, cũng đã quen với cuộc sống bây giờ.” Vì để cho A Kim yên tâm, Cố Duyên nói dối.

“Xem ra cô đã gặp anh Ngự.” A Kim nhìn thoáng qua trên tầng.

Cố Duyên gật đầu: “Đã gặp, anh ấy quả thật cũng đã quên tôi, quan hệ giữa chúng tôi bây giờ chỉ là công việc, rất đơn giản.”

A Kim đánh giá cô lần nữa, chần chờ mở miệng: “Cô Cố, có thể hỏi một chút về tình trạng cuộc sống hiện tại của cô không? Cô kết hôn chưa? Có công việc ổn định chứ?”

Cố Duyên biết A Kim nói như vậy là vì quan tâm mình, cô lắc đầu, lại cười nói: “Còn chưa kết hôn, bởi vì những năm gần đây đều ở nước ngoài, lại không muốn gả cho một người nước ngoài. Về phần công việc, sau khi về nước, được bạn bè giới thiệu vào làm tại công ty Mùa Hoa, cũng chính là công ty bị Tần Thị thu mua kia, cũng khá thuận lợi.”

“Sau này có khó khăn gì thì nhớ tới tìm tôi.” A Kim đưa cho cô một tấm danh thiếp, trong lời nói hiển thị rõ lo lắng.

“Cảm ơn.”

“Cô Cố, cô là người phụ nữ tốt bụng, trời xanh nhất định sẽ quan tâm cô.” A Kim cười khẽ với cô, đứng lên: “Tôi không tiện ở chỗ này lâu, đi trước.”

“Gặp lại.”

Nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của A Kim, Cố Duyên thở sâu cười khổ, cô cũng không trông cậy vào ai sẽ chăm sóc cho cô, cô chỉ hi vọng mình và Hạnh Hạnh có thể bình an vô sự, hi vọng Ngự Tứ có thể tiếp tục hạnh phúc.

Chương 154: Không thấy hàm hàm đâu

Cố Duyên cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian trên đồng hồ, Hạnh Hạnh sắp tan học, cô gọi điện thoại nhắc nhở thím Tô đi đón. Thím Tô nói rằng đang ở trên đường, cô mới yên lòng.

Nói chuyện điện thoại xong, Cố Duyên đi ra khỏi quán cà phê, trở lại tầng của Ngự Tứ.

Ngự Tứ vẫn đang họp, cô ngồi đợi trong phòng khách khoảng mười phút, Ngự Tứ mới từ từ đi đến.

“Xin lỗi, đã để cô chờ lâu.” Ngự Tứ đi tới, trong tay bưng một ly trà lài, xa xa có thể ngửi được hương hoa mát mẻ tươi mới.

Mùi hương này rất quen thuộc với Cố Duyên, năm đó Ngự Tứ thích uống trà lài, không ngờ năm năm trôi qua, trí nhớ của anh đã mất nhưng vị giác vẫn vậy.

“Nào, uống ly trà.” Ngự Tứ đặt ly trà đang cầm trong tay xuống trước mặt cô rồi lấy ly cà phê đi.

Cố Duyên nghĩ thầm không phải anh đang đáp lại việc lần trước cô ngâm cúc tuyết cho anh đấy chứ? Nếu không... vì sao phải đặc biệt pha cho cô một ly trà hoa mang vào?

“Cảm ơn.” Cố Duyên nói lời cảm ơn, cúi đầu lấy tài liệu trong túi ra đưa cho anh: “Đây là sếp Phó bảo tôi đưa cho anh. Còn nữa, anh ấy muốn biết lúc nào anh có thời gian kiểm tra sổ sách.”

“Ngày mai đi, mai tôi sẽ đến công ty Mùa Hoa.” Ngự Tứ để túi tài liệu sang một bên, anh nghiêng người nhìn cô trong khoảng cách khá gần.

Cố Duyên ngẩn người vì hành động đột ngột của anh, theo bản năng lui lại, anh ấy có ý gì?

“Có biết tại sao tôi muốn cô đích thân mang tài liệu sang đây không?” Ngự Tứ hỏi.

Đây chính là điểm Cố Duyên nghi ngờ, cô rất muốn hỏi, chỉ là chưa hỏi mà thôi. Cô lắc đầu: “Không biết.”

“Vậy cô muốn biết không?”

“Nếu... anh muốn nói, tôi đồng ý nghe...”

Câu trả lời này có được xem là hợp lý không? Cố Duyên không nhịn được suy nghĩ lung tung, cảm giác khô nóng tán loạn, bao lâu rồi cô không gần Ngự Tứ như vậy, đã năm năm rồi đó!

“Tối qua lúc ngủ, đột nhiên tôi nghĩ tới một số chuyện quá khứ đã quên mất.” Anh nói.

Cố Duyên kinh ngạc, ngơ ngác nhìn anh, trong chớp mắt đầu óc trở nên mù mịt.

Trong thoáng chốc, cô thấy ánh mắt sâu lắng của Ngự Tứ có sự tìm tòi, cô không kịp nghĩ nhiều, không tự chủ được hỏi một câu: “Anh đã khôi phục trí nhớ ư?”

Ngự Tứ chớp mắt, nói: “Sao cô biết tôi mất trí nhớ?”

“Tôi...” Cố Duyên ngẩn ra, đúng rồi, sao cô biết anh mất trí nhớ? Người đàn ông nhạy bén như Ngự Tứ quả thật là tâm tư khó dò.

Anh nhất định đang nghi ngờ nên mới dùng cách này để gài bẫy cô nói ra, mà người ngốc nghếch như cô lại trúng kế. Cô kiên trì nói: “Tôi nghe Ngọc Ngân nói.”

“Cô gặp Ngọc Ngân lúc nào?”

Gặp Ngọc Ngân lúc nào, đây cũng là một câu hỏi khó, cô nên nói lúc nào mới hợp lý đây? Nếu nói sai thì sẽ chỉ khiến anh nghi ngờ thêm.

Ngự Tứ nói thêm một câu: “Theo quan sát của tôi, cô né Ngọc Ngân còn không kịp, sẽ không ngồi nói chuyện với nhau đâu.”

Ngự Tứ, anh muốn ép chết tôi sao? Cố Duyên bất đắc dĩ nhắm hai mắt.

May mà lúc này điện thoại di động vang lên, cô đường đường chính chính lướt qua Ngự Tứ rồi nép vào một góc, hoang mang lấy điện thoại trong túi xách ra, ngay cả số điện thoại còn chưa nhìn mà đã nhấn nghe.

Là điện thoại thím Tô gọi tới, vừa bắt máy đã nghe thím Tô sốt ruột kêu lên: “Duyên Duyên, không xong rồi, Hạnh Hạnh đã bị người ta đón đi mất.”

“Cái gì? Hạnh Hạnh bị người ta đón đi? Là ai đón đi?” Cố Duyên lại hoang mang lần nữa, nóng lòng hỏi.

“Nghe nói là một cái cô gái trẻ tuổi, người Hạnh Hạnh quen biết.”

Cô gái trẻ tuổi, người Hạnh Hạnh quen biết...

“Có phải là Lý Lý đón đi không?” Cô nín thở hỏi.

Tuy cô biết rõ Lý Lý không rảnh đi đón Hạnh Hạnh và gần như cũng không đi đón một mình, nhưng cô vẫn ôm một tia hi vọng hỏi.

Thím Tô lại cắt đứt ý nghĩ của cô: “Không phải! Tôi gọi điện thoại hỏi Lý Lý rồi, cô nghĩ xem Hạnh Hạnh còn quen ai không? Là đồng nghiệp của cô sao?”

“Đồng nghiệp của tôi không biết con bé học trường nào, cũng sẽ không rảnh rỗi giúp tôi đi đón con bé.” Trong lòng Cố Duyên dâng lên một dự cảm không lành, trong đầu hiện ra hình ảnh Ngọc Ngân.
Cô chợt hít một hơi thật mạnh, ngã trên mặt đất.

Nếu Hạnh Hạnh thực sự rơi vào tay Ngọc Ngân, vậy có còn hy vọng sống không? Cô thực sự không dám nghĩ tới!

Từ lúc cô nói chuyện điện thoại, Ngự Tứ đã hiểu chuyện gì xảy ra, bây giờ thấy cô đột nhiên ngã xuống đất, anh căng thẳng trong lòng, vội vàng đi tới đỡ cô.

“Cô Cố, cô sao vậy?”

Cố Duyên thở dồn dập, ngực phập phồng không ngừng, nhưng cô vẫn kiên trì ngồi dậy, thì thào nói: “Hạnh Hạnh không thấy... không thấy đâu...”

“Có lẽ chỉ là người quen đón đi, cô đừng vội.”

“Ngọc Ngân...” Cố Duyên đột nhiên dùng hết sức bình sinh nắm lấy áo Ngự Tứ, nóng lòng nói: “Ngọc Ngân, là Ngọc Ngân bắt con tôi đi, Ngự Tứ... xin anh hãy giúp tôi tìm con về!”

Ngự Tứ nhíu mày: “Cô chắc chắn là Ngọc Ngân đón Hạnh Hạnh đi?”

“Chắc chắn!” Cố Duyên liều mạng gật đầu.

Chẳng những cô chắc chắn, mà còn khẳng định.

Ngự Tứ mang theo vẻ nghi ngờ: “Nhưng Ngọc Ngân không có lý do đón Hạnh Hạnh đi.”

“Cô ta có cả đống lý do!” Cố Duyên khóc thất thanh, hai tay vẫn nắm chặt áo của anh, cầu xin: “Cầu xin anh dẫn tôi đi gặp Ngọc Ngân, tôi muốn gặp Ngọc Ngân, cầu xin anh...”

“Gặp Ngọc Ngân thì không có vấn đề, tôi chỉ lo cô bỏ lỡ thời gian.”

“Không đâu!”

Thấy Cố Duyên kiên quyết muốn gặp Ngọc Ngân như vậy, Ngự Tứ đỡ cô từ dưới đất lên, kéo cô bước nhanh về phía thang máy.

Anh chưa trải qua nỗi đau mất con, nhưng vừa nghĩ tới, anh đã thấy tim mình lạnh lẽo, nên anh có thể hiểu cho tâm trạng của Cố Duyên lúc này, sẵn lòng giúp cô đi tìm Hạnh Hạnh.

Lúc đi xuống tầng trệt, Ngự Tứ gọi điện để tài xế chạy xe đến trước cửa tòa nhà, hai người vừa xuống tầng trệt, xe đã chuẩn bị xong.

Ngự Tứ tự mình lái xe chở Cố Duyên chạy nhanh về phía biệt thự Ngọc Long, chỉ mất một nửa thời gian so với bình thường.

Cố Duyên không còn tâm tư quan sát căn nhà được trang trí xa hoa, khắp nơi tràn đầy sự ấm áp và hạnh phúc, cô theo Ngự Tứ vào phòng khách. Ngọc Ngân quả nhiên đang ở nhà, thấy Ngự Tứ trở về bèn nở nụ cười chào đón. Khi cô ta nhìn thấy Cố Duyên sau lưng Ngự Tứ, lòng cô ta giật thót, kinh ngạc không ngớt.

Cố Duyên vừa nhìn thấy Ngọc Ngân, lập tức kích động nhào lên nắm lấy hai tay cô ta, hỏi: “Hạnh Hạnh đâu? Cô đưa con gái của tôi đi đâu rồi?” Ngọc Ngân ngớ người, vội giật tay ra, bực bội nói: “Cô nói gì vậy? Con gái cô không thấy đâu lại chạy tới hỏi tôi? Dựa vào cái gì chứ?”

“Hà Ngọc Ngân, tôi biết là cô, cô mau giao Hạnh Hạnh cho tôi!” Cô mất kiểm soát hét lên: “Nếu không tôi sẽ không để cô yên!”

Ngọc Ngân bị dọa sợ vì lửa giận của Cố Duyên, hoảng hốt lùi ra sau, Cố Duyên như thế này là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy! Xem ra Hạnh Hạnh quả thật rất quan trọng với cô! Ngọc Ngân không khỏi lo lắng, sau khi cô ta lừa Hạnh Hạnh ra khỏi nhà trẻ thì đã giao cho Tiết Uy rồi, sau đó xảy ra chuyện gì cô ta cũng không biết, càng không biết bây giờ Hạnh Hạnh sống hay chết.

“Hà Ngọc Ngân, đừng tưởng rằng chỉ có cô biết uy hiếp người khác.” Cố Duyên rơi nước mắt, cắn răng nói: “Nếu Hạnh Hạnh có chuyện gì bất trắc, cô cũng đừng mong sống sót, cô có thể dùng Phong Tùy uy hiếp tôi, tôi cũng có thể dùng Phong Tùy đáp lại cô, đến lúc đó để xem tôi và cô ai thảm hơn!”

Hà Ngọc Ngân biết Cố Duyên yêu Ngự Tứ, không nỡ để Ngự Tứ chịu bất cứ tổn thương gì, nên mới phải cố gắng kiểm soát tình hình. Bây giờ nghe Cố Duyên nói như vậy, cô ta lập tức luống cuống.

Lúc này Cố Duyên kích động đến mức sắp phát điên, mà đối với một người sắp điên lên, không có chuyện gì là không làm được, cô ta đột nhiên hối hận về việc ra tay với Hạnh Hạnh vội như vậy!

“Ngọc Ngân, Hạnh Hạnh thực sự do em đón đi sao?” Ngự Tứ nhìn chăm chú vào Ngọc Ngân, hỏi.

Ngọc Ngân mở miệng, nhưng lại không nói lời nào.

Im lặng có nghĩa là thừa nhận, Ngự Tứ hít sâu, đôi mắt lướt qua sự lạnh lẽo. Ngọc Ngân cảm giác được sự lạnh lẽo này, đương nhiên không thể nào tiếp tục nói dối nữa, trong lòng cô ta không biết phải làm sao.

“Em...” Cô ta mở miệng, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu vô tội: “Em chỉ muốn đón con bé về chơi với Thuyên Thuyên thôi, hơn nữa đây là ý của Thuyên Thuyên, vốn không có ý xấu.”

Cô ta thừa nhận, Hạnh Hạnh đúng là được cô ta đón đi, Hà Ngọc Ngân... là người nguy hiểm cỡ nào! Cố Duyên không thở nổi lại sắp ngã xuống đất. Nhưng trước khi chưa tìm được Hạnh Hạnh, cô không thể ngã xuống, cô phải tìm Hạnh Hạnh về bằng được.

“Chơi cùng Thuyên Thuyên?” Cố Duyên điên cuồng hét lên: “Thuyên Thuyên vẫn luôn chỉ biết bắt nạt và coi thường Hạnh Hạnh, sao lại có thể muốn chơi với nó?”

“Cố Duyên, trước hết cô đừng kích động.” Ngọc Ngân lên tiếng trấn an: “Hạnh Hạnh không sao, bây giờ Hạnh Hạnh rất ổn...”

“Bây giờ Hạnh Hạnh đang ở đâu?” Ngự Tứ cau mày hỏi.

“Ở...” Ngọc Ngân suy nghĩ một chút, nói dối: “Sau khi em đón con bé về, bởi vì Hạnh Hạnh không chịu ở đây lâu nên em sai người đưa con bé về rồi, em... em đi gọi điện thoại hỏi xem con bé tới nhà chưa.”

Ngọc Ngân nói rồi xoay người vào phòng, cầm điện thoại lên gọi cho Tiết Uy, vừa bắt máy, Tiết Uy đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Nói đi, giải quyết ai tiếp theo?”

Ngọc Ngân len lén liếc nhìn Ngự Tứ và Cố Duyên, hạ giọng hỏi: “Hạnh Hạnh đâu? Đã đưa con bé về chưa?”

“Đưa về?” Tiết Uy thoáng sửng sốt, lập tức nở nụ cười: “Sao vậy? Người ta đến đòi người à?”

“Đúng vậy, nói mau, bây giờ con bé ở đâu?” Ngọc Ngân nóng lòng như lửa đốt, trong lòng không ngừng cầu khẩn Hạnh Hạnh đừng xảy ra chuyện gì, lần này tốt nhất Tiết Uy đừng ra tay quá nhanh...

“Cũng biết cô sẽ hối hận.” Tiết Uy đùa cợt cười, nói: “Yên tâm đi, cô bé nhỏ nhắn xinh đẹp như vậy, vừa nhìn đã nghĩ đến Thuyên Thuyên, nghĩ đến Thuyên Thuyên thì sao nỡ ra tay chứ.”

“Bớt nói nhảm, bây giờ đứa trẻ đang ở đâu?” Ngọc Ngân không nhịn được truy hỏi.

“Đang nhốt ở phòng hoa trên sân thượng nhà xưởng cũ cuối con hẻm.”

“Vậy anh còn không mau đưa con bé về?”

“Cô Hà.” Tiết Uy tức giận, bực bội nói: “Cô hãy nghe cho kỹ, tôi chỉ phụ trách bắt đi, chứ không phụ trách đưa về, cô tự mà đi đi.”

Tiết Uy có thể giết chết nhiều người thay cô ta như vậy thì không phải là người thiếu cẩn thận, đương nhiên cũng sẽ không ngốc. Bây giờ việc bắt cóc Hạnh Hạnh đã vỡ lở ra, nếu hắn quay về nhà xưởng cũ thả người, không chừng sẽ có cảnh sát hoặc ai đó mai phục bốn phía chờ hắn sa lưới.

Cho nên, hắn chắc chắn sẽ không làm chuyện ngu ngốc này rồi.

“Anh!” Ngọc Ngân chán nản, tiếp theo là tiếng điện thoại tút tút bên tai cô ta.

Gọi lại cho Tiết Uy, điện thoại đã tắt máy, vậy bước tiếp theo chắc hẳn là đổi số.

Thực sự là tên xảo trá!

Ngọc Ngân xoay người, thấy Cố Duyên trừng mắt chằm chằm đợi câu trả lời, cô ta mặt dày nói: “Hắn nhốt Hạnh Hạnh trong nhà xưởng cũ cuối con hẻm...”

Cô ta chưa nói hết, Cố Duyên lập tức xoay người lao về phía cửa.

Chương 155: Làm thế nào bù đắp cho cô_

Ngự Tứ đuổi theo cô, nắm lấy cổ tay của cô: “Cô làm thế nào rời khỏi đây? Để tôi đưa cô đi.”

Mặc dù biệt thự Ngọc Long không thuộc ngoại ô thành phố, nhưng không có xe riêng thì cũng phải mất khá lâu để đi ra ngoài. Lúc tới Cố Duyên cũng biết rõ điều này nên cô không từ chối, lúc này không có gì quan trọng hơn tính mạng của Hạnh Hạnh.

Ngự Tứ lái xe rất nhanh, không bao lâu đã đến con hẻm, anh lái xe chậm lại, chú ý nhà cửa hai bên con hẻm.

Đây là con hẻm cũ sắp được phá bỏ, vì việc tháo dỡ và di dời, trong con hẻm gần như không có ai sống. Nhìn nhà cửa đổ nát hiu quạnh, nước mắt của Cố Duyên lại không ngừng rơi.

Ném Hạnh Hạnh đến nơi này, cho dù không làm tổn thương nó, chắc hẳn con bé sẽ rất sợ, sẽ khóc lóc thảm thiết. Nghĩ tới đây, trái tim cô đau đớn như bị xé toạc.

Cuối cùng, phía trước xuất hiện một gian nhà xưởng nhỏ cũ nát, chính là cuối hẻm. Ngự Tứ dừng xe ven đường, nói với Cố Duyên: “Cô ở trên xe, tôi lên trước quan sát một chút.”

“Tôi đi cùng anh.” Cố Duyên lau nước mắt trên mặt.

“Phía trước không an toàn.”

“Nơi Hạnh Hạnh có thể đi, vì sao tôi không thể đi?” Cố Duyên đẩy cửa xuống xe, không chút do dự bước vào trong nhà xưởng.

Trong xưởng điêu tàn vô cùng, ván gỗ và gạch vương vãi khắp nơi, Cố Duyên men theo từng tầng tìm kiếm dấu vết của Hạnh Hạnh, vừa gọi tên Hạnh Hạnh.

Ngự Tứ gọi điện cho Ngọc Ngân xác nhận vị trí cụ thể rồi nói với Cố Duyên: “Lên sân thượng.”

Hai người cùng lên sân thượng, trên sân thượng quả thật có một phòng nhỏ trồng hoa như Ngọc Ngân nói, cửa bị khóa, Cố Duyên đập cửa gọi tên Hạnh Hạnh, tuy nhiên hoàn toàn nghe không được tiếng đáp lại, cô càng sốt ruột hơn.

Cuối cùng Ngự Tứ mạnh mẽ phá cửa ra.

Sắc trời đã dần tối, nhưng Cố Duyên liếc mắt đã thấy hết trong căn phòng nhỏ không có ai, cô lo lắng quay đầu hét lên với Ngự Tứ: “Ngọc Ngân gạt người! Hạnh Hạnh vốn không có ở đây!”

Ngự Tứ lướt mắt bốn phía, nói: “Nơi đây quả thật có vết tích người đến.”

Nói xong, anh đi đến cửa sổ pha lê bị dỡ ra, nhìn xuống phía dưới. Cố Duyên cũng nhào đến, khi nhìn thấy Hạnh Hạnh nằm bất động trên mái ngói tầng hai, cô hoảng sợ gào khóc.

Trời mờ tối, cô có thể thấy Hạnh Hạnh nằm không nhúc nhích giữa một đống ngói vụn, máu nhuốm đỏ cả chiếc váy trắng.

Rất rõ ràng, vì Hạnh Hạnh muốn trốn thoát nên đã nhảy từ tầng bốn xuống!

Ngự Tứ nắm lấy cánh tay của Cố Duyên, ngăn cô ngã trên mặt đất, anh nói: “Nếu cô muốn Hạnh Hạnh được cứu chữa sớm thì hãy mạnh mẽ lên cho tôi.”

“Tôi... tôi mạnh mẽ, tôi sẽ mạnh mẽ!” Cố Duyên vội vàng gật đầu không ngừng.

Muốn xuống mái tầng hai thì phải nhảy xuống, không có thang, Ngự Tứ xuống tầng ba, nhanh chóng dò xét một lượt sau đó tung người nhảy xuống, mạo hiểm đáp xuống ngay bên cạnh Hạnh Hạnh.

Ngự Tứ ôm lấy Hạnh Hạnh, sờ mạch đập của Hạnh Hạnh, phát hiện Hạnh Hạnh còn thở, lúc này anh mới ngẩng đầu nói với Cố Duyên: “Yên tâm đi, Hạnh Hạnh còn sống.”

Cố Duyên thở phảo, gấp gáp chạy xuống dưới.

Ngự Tứ ôm Hạnh Hạnh lên xe, nổ máy, quay đầu chạy đến bệnh viện gần nhất.

Từ lúc nhận được tin Hạnh Hạnh mất tích, tinh thần của Cố Duyên căng thẳng cực độ, cuối cùng không chịu nổi nữa ngã xuống ghế ngồi.

Không biết là đã ngất hay ngủ mất, nói chung cô chỉ ngủ được một lúc, có lẽ do quá lo lắng cho Hạnh Hạnh. Lúc tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện.

“Hạnh Hạnh!” Cô ngồi bật dậy, đôi mắt trợn tròn.

“Duyên Duyên, cậu tỉnh rồi.” Tô Lý Lý vội vàng đi tới đỡ cô, vỗ bả vai của cô trấn an: “Sợ lắm hả? Không sao đâu, sẽ khá hơn thôi.”

“Hạnh Hạnh đâu? Bây giờ Hạnh Hạnh sao rồi?” Cố Duyên nắm tay Tô Lý Lý, sốt ruột hỏi.

Lúc này, cô thực sự hận mình không thể mạnh mẽ hơn, không thể ở bên cạnh Hạnh Hạnh mà lại ngủ mất.

Tô Lý Lý buông tiếng thở dài, nói: “Hạnh Hạnh đang ở trong phòng cấp cứu, có điều cậu yên tâm, Hạnh Hạnh chỉ bị thương phần đầu, không sao.”

“Bị thương phần đầu mà không sao? Vậy phải tổn thương chỗ nào mới có sao?” Cố Duyên nóng nảy hét lên, rút ống truyền trên mu bàn tay ra, chạy về phía cửa phòng bệnh.

Lý Lý gọi cô vài câu, biết rõ không ngăn được cô, đành để cô làm theo ý mình, cùng cô đến phòng cấp cứu.

Cố Duyên chạy tới cửa phòng cấp cứu, thấy đèn trên cửa vẫn sáng, ngoại trừ khóc lóc, lo lắng, cô biết mình chẳng thể làm gì khác.

Lý Lý nhìn Ngự Tứ và thím Tô với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Không ngăn được cô ấy.”

Trong lúc gấp gáp, Cố Duyên đột nhiên nghĩ đến Phong Thanh, vội chạy về phía Lý Lý lấy số điện thoại, sau đó nhanh chóng bấm số Phong Thanh. Vừa bắt máy, nghe được giọng Phong Thanh, Cố Duyên khóc như đứa trẻ, nói đứt quãng: “Phong Thanh... Hạnh Hạnh đã xảy ra chuyện, mau tới cứu nó... Mau đến đây đi...” Phong Thanh nhất định có thể cứu sống Hạnh Hạnh, nhất định có thể!

Anh ấy có thể chữa bệnh cho Ngự Tứ, có thể khiến Ngự Tứ mất trí nhớ thì chắc chắn cũng có thể chữa lành vết thương cho Hạnh Hạnh. Nhưng Phong Thanh ở xa quá, cách thành phố Tương bốn trăm kilomet!

Nhưng cô biết, chỉ cần là chuyện của cô, Phong Thanh nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ, nhất định anh ấy sẽ chạy đến đây trong thời gian ngắn nhất!

Nghe cô khóc lóc lo lắng như vậy, Phong Thanh sốt ruột hơn cả cô, anh ấy vừa an ủi Cố Duyên vừa cam đoan nhất định sẽ cứu Hạnh Hạnh, tuy anh cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Nhưng anh yêu cầu Cố Duyên không được phép khóc nữa.

Cố Duyên gật đầu bằng lòng, nhưng nước mắt rơi lã chã xuống đất.

Cô để điện thoại xuống, lặng lẽ lau nước mắt trên mặt, cố gắng kiềm chế không để mình quá xúc động, Phong Thanh cũng nói với cô rằng bản thân cô phải có lòng tin, cũng phải cho Hạnh Hạnh một chút lòng tin.

Cô cũng muốn thế!

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trái tim của Cố Duyên dần bình tĩnh lại.

Đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng, vậy chứng tỏ Hạnh Hạnh vẫn còn sống, vẫn đang được cấp cứu. Cố Duyên thực sự mong cửa phòng phẫu thuật mau chóng mở ra, nói cho cô biết rằng vết thương của Hạnh Hạnh đã ổn định, nhưng lại rất sợ sau khi cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, bác sĩ nói cho cô biết: Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức...

Tô Lý Lý ôm cô đứng yên không nhúc nhích cùng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.

Xung quanh đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí chết lặng.

Ngự Tứ vẫn luôn yên lặng đứng cuối hành lang cầm điện thoại lên, sau đó lẳng lặng ấn nút tắt.

Tiếng chuông reo lần nữa khiến mọi người chú ý tới anh, Tô Lý Lý đứng dậy bước tới trước mặt anh, tức giận mắng: “Sao anh còn ở đây? Có phải anh muốn thấy Hạnh Hạnh chết mới hài lòng? Còn không mau cút đi!”

Ngự Tứ nhìn Tô Lý Lý không nói gì, chuyển hướng đi đến trước mặt Cố Duyên, áy náy nói với cô: “Tôi không biết tại sao Ngọc Ngân muốn làm vậy, cũng không biết cô và cô ấy có khúc mắc gì, nhưng tôi vẫn phải thay cô ấy nói lời xin lỗi với cô và Hạnh Hạnh, tôi sẽ chịu trách nhiệm đối với tất cả những điều này, có khó khăn gì tôi sẽ hết lòng giúp đỡ cô, hy vọng cô có thể dễ chịu hơn.”

“Trách nhiệm mà anh có thể chịu đơn giản chỉ là tiền thuốc men của Hạnh Hạnh, chỉ cần Hạnh Hạnh có thể trở về, tiền thuốc men có tính là gì?” Cố Duyên khổ sở cười, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi biết việc này không liên quan đến anh, cũng không cần anh xin lỗi tôi hay Hạnh Hạnh, anh đi đi.”

“Có nghe thấy không? Ai cũng không muốn nhìn thấy anh, mau trở về bên cạnh cô vợ cục cưng của anh đi!” Tô Lý Lý đi đến đuổi người lần hai.

Ngự Tứ nhìn Cố Duyên, định mở miệng nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Anh lặng lẽ đi về phía thang máy.

Mà ngay lúc này, cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, một cô y tá vội vã đi tới, không để Cố Duyên hỏi thăm đã sốt ruột nói: “Đứa trẻ cần truyền máu gấp, người thân của đứa trẻ có ở đây không?”

“Có tôi...” Cố Duyên thốt ra hai chữ theo bản năng. Nói xong mới giật mình, cô y tá muốn người nhà truyền máu, nhưng nhóm máu của cô...

“Xin hỏi cô là nhóm máu B loại RH âm tính sao?” Cô y tá cúi đầu nhìn thoáng qua thông tin cột nhóm máu trong bệnh án.

Đầu óc Cố Duyên trở nên mơ hồ, cô không phải nhóm máu đó!

“Cô ấy là nhóm máu O, nhóm máu O được không?” Tô Lý Lý vội hỏi: “Còn nữa, tôi là nhóm máu B, nhóm máu B được không?”

Cố Duyên đã sớm biết nhóm máu của Hạnh Hạnh vô cùng hiếm, cũng cố ý tìm hiểu nhóm máu RH âm tính, nhưng Lý Lý là lần đầu tiên nghe nói.

Cô y tá quăng cho cô ấy một ánh mắt “ngu ngốc”, nói: “Bây giờ đứa trẻ cần máu gấp, nhưng kho máu bệnh viện gần như thiếu nhóm máu RH âm tính quanh năm.”

“Là ý gì?” Lý Lý vừa đỡ Cố Duyên lung lay sắp ngã, vừa hoảng sợ hỏi: “Ý của cô là Hạnh Hạnh không cứu được sao?”

“Phải tìm được nhóm máu RH âm tính trong thời gian ngắn nhất, nhân viên y tế đang liên lạc với các bệnh viện lớn.” Cô y tá nói khá uyển chuyển.

“Không cần liên lạc, lấy của tôi đi.” Lúc Ngự Tứ nghe thấy mấy chữ RH âm tính, anh đã dừng bước lại.

“Anh là nhóm máu RH âm tính?” Cô y tá hỏi.

“Đúng vậy.”

“Là nhóm B?”

“Vâng!” Ngự Tứ mất kiên nhẫn.

“Mời đi theo tôi.” Cô y tá nhanh chóng dẫn anh vào phòng lấy máu.

Tô Lý Lý thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Cố Duyên an ủi: “Yên tâm đi, Hạnh Hạnh được cứu rồi. Sao lúc nãy chúng ta không nghĩ đến Ngự Tứ là cha ruột của Hạnh Hạnh, chắc Hạnh Hạnh di truyền nhóm máu của anh ta?”

Cố Duyên buồn vui lẫn lộn.

Xem ra bí mật về thân thế của Hạnh Hạnh không thể giữ được, nhưng lúc này chỉ cần Hạnh Hạnh có thể khỏe lại, những chuyện khác sau này tính tiếp.

Ban đêm, Phong Thanh tới.

Hạnh Hạnh vẫn đang được theo dõi chặt chẽ trong phòng cấp cứu.

Trên đường đến, Phong Thanh đã thỏa thuận xong xuôi với bệnh viện này, vừa tới bệnh viện là có thể vào phòng cấp cứu. Trước cửa phòng cấp cứu, anh thấy vẻ mặt lo lắng khổ sở của Cố Duyên.

“Phong Thanh...” Nước mắt của Cố Duyên lại rơi, đó là nước mắt tủi thân và tràn đầy kỳ vọng.

Phong Thanh đi tới ôm cô, nói bên tai cô: “Ngốc à, em không tin anh sao?”

Cố Duyên gật đầu, cô tin.

Không kịp nói nhiều, Phong Thanh vào phòng cấp cứu.

Lại là sự chờ đợi đằng đẵng, cuối cùng Hạnh Hạnh đã ra khỏi phòng cấp cứu, Cố Duyên còn chưa kịp nhìn một chút, con bé đã được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Cố Duyên lại bị ngăn cách bởi cánh cửa lạnh băng một lần nữa, Tô Lý Lý thở phào nhẹ nhõm nói: “Xem ra Hạnh Hạnh đã thoát khỏi nguy hiểm, cậu cũng có thể yên tâm.”

Cố Duyên lặng lẽ gật đầu, có Phong Thanh ở bên Hạnh Hạnh, cô rất yên tâm.

Ngự Tứ truyền máu hơi nhiều, lúc này nên về phòng bệnh nghỉ ngơi theo lời dặn của bác sĩ, nhưng anh cũng không nằm yên như Cố Duyên, bởi vì trái tim đã đặt cả trên người Hạnh Hạnh rồi.

Anh ngồi trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt, trong đầu nhớ lại vô số lần gặp gỡ Hạnh Hạnh trong khoảng thời gian gần đây. Hạnh Hạnh xinh đẹp đáng yêu luôn tươi cười, Hạnh Hạnh hiểu chuyện, lần đầu tiên Hạnh Hạnh gặp anh, con bé đã nhào đến ôm anh gọi cha hết sức thân thiết.

Có nhóm máu giống Hạnh Hạnh, điều này đã khiến suy đoán trước đây của anh sáng tỏ một nửa, phản ứng quá khích của Ngọc Ngân càng khiến anh thêm chắc chắn mình và Hạnh Hạnh có quan hệ máu mủ.

Vì hoàn toàn khẳng định Hạnh Hạnh là con ruột của mình, lúc nãy khi đang truyền máu, anh đã lén lấy mẫu máu đi xét nghiệm ADN, nhưng kết quả phải hai mươi ngày sau mới có.

Nếu kết quả xét nghiệm Hạnh Hạnh là con ruột của anh, anh nên làm gì bây giờ? Phải làm sao đây? Làm thế nào mới có thể bù đắp những tổn thất bao nhiêu năm qua cho cô ấy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau