CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Thay cậu đánh cô ta!

“Vậy cũng không được, ai mà biết cô có trở lại hay không?”

“Vậy...” Vậy phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Trong khoảng thời gian ngắn, Cố Duyên thực sự không nghĩ ra cách giải quyết.

“Quẹt thẻ của tôi đi.” Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói rất quen thuộc, giọng nói này... Dù đã năm năm không nghe thấy, Cố Duyên vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.

Cô quay sang, nhìn thấy Ngự Tứ đang đứng tính tiền ở một quầy khác.

Ngự Tứ đưa thẻ cho nhân viên phục vụ kia, nhân viên phục vụ đó vừa nhận được thẻ đã quẹt ngay, Cố Duyên muốn ngăn cản cũng không kịp.

“Ừm… tôi sẽ trả tiền lại cho anh.” Cô lúng túng nói.

Ngự Tứ thờ ơ cười: “Không sao. Cũng chẳng có bao nhiêu.”

“Đúng rồi, anh đi với ai vậy? Nhóc ranh nhà anh hả?” Cố Duyên nói xong, mới giật mình nhận ra mình đã nói cái không nên nói. Cô nhìn về phía Ngự Tứ lần nữa, quả nhiên thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm.

Cố Duyên tranh thủ thời gian đổi giọng: “Không, ý tôi là cậu chủ nhỏ nhà anh.”

Ngự Tứ cười, gật đầu: “Đúng là đi cùng nhóc ranh nhà tôi.”

Lúc nói lời này, hai người đã đi khỏi quầy hàng, Cố Duyên đột nhiên nghĩ, Ngự Tứ đi với Thuyên Thuyên, vậy Ngọc Ngân thì sao? Có khi nào cũng đi cùng không?

Cô vội vã dừng bước, cô cũng không muốn chạm mặt với Ngọc Ngân.

“Sao vậy?” Ngự Tứ quay đầu, thấy sắc mặt của cô không tốt lắm, hỏi cô.

Cố Duyên thở sâu, lắc đầu: “Không... Không có gì, sếp Ngự anh đi trước đi, tôi để quên bánh kem phô mai rồi.”

“Cô quên? Trong thẻ của cô cũng không có tiền.”

Á… Cố Duyên thực sự muốn tìm góc tường đâm đầu chết cho rồi, sếp Ngự... anh đâu cần quan tâm đến chuyện này đâu!

“Mẹ…” Khi cô còn đang lúng túng khó xử, Tiểu Hạnh Hạnh đột nhiên chạy tới, kéo góc áo của cô lo lắng nói: “Mẹ ơi, mẹ mau lên, dì Lý Lý đang đánh nhau với người ta.”

“Cái gì? Đánh nhau với ai?”

“Cô nào đó lạ lắm, cô Lý Lý chảy máu rồi!”

Vừa nghe nói Lý Lý đánh nhau đến mức chảy máu, Cố Duyên rốt cuộc cũng không lo được nhiều như vậy nữa, vội vã đi theo Hạnh Hạnh. Sau đó, quả nhiên thấy Lý Lý đang chống nạnh cãi nhau túi bụi với người ta, mũi còn đang nhỏ máu, trông chật vật vô cùng!

Mắt thấy Lý Lý lại muốn đánh nhau, Cố Duyên vội vàng xông lên, kéo cánh tay của cô ấy lại, gấp gáp nói: “Lý Lý, mau dừng tay, sao cậu lại đánh nhau với người ta chứ?”

“Người đàn bà này đáng đánh!” Tô Lý Lý ra sức hất tay Cố Duyên ra, lại nhào tới muốn đánh, mắt thấy sắp đánh vào mặt Ngọc Ngân rồi thì Ngự Tứ lại đột nhiên xuất hiện, đưa tay nắm chặt cổ tay của cô, khống chế cô dễ như trở bàn tay.

“Buông ra! Buông ra cho bà!” Tô Lý Lý tức hổn hển giằng co.

“Đủ rồi!” Ngự Tứ ra sức đẩy, Lý Lý lùi về sau mấy bước, xém chút đã té lăn trên đất, may mà có Cố Duyên kịp thời đỡ lấy cô.

Lý Lý từ trước đến nay không phải là người dễ chịu thua, càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh, không quan tâm hình tượng chút nào, lại nhào tới muốn đánh. Nhưng mà... khi cô thấy rõ người vừa nãy xém chút đã đẩy mình ra là Ngự Tứ thì tất cả động tác đều dừng lại, kinh ngạc nhìn anh ta chằm chằm.

Ngự Tứ, cô biết người này, người đàn ông ngầu như vậy, dù đã năm năm trôi qua cô vẫn nhớ kỹ.

Thật lâu sau, cô mới thoáng lấy lại tinh thần, kéo góc áo của Cố Duyên, thấp giọng hỏi: “Duyên Duyên, chuyện gì vậy? Tại sao anh ta lại ở đây?”

Không nhận được câu trả lời của Cố Duyên, cô nghiêng đầu, lúc này mới phát hiện Cố Duyên cũng bị kinh ngạc bởi cảnh tượng trước mắt, Ngọc Ngân cũng thế.

Người kinh ngạc nhất chính là Ngọc Ngân, từ lần đầu tiên nhìn thấy Cố Duyên, cô đã hoảng hốt quên cả nguy hiểm, quên trước mắt còn có một bà điên là Tô Lý Lý.

Kiểu gì cô cũng không ngờ là có thể gặp lại Cố Duyên ở thành phố Hàn: “Cố Duyên... Cô xuất ngoại rồi cơ mà? Trước kia cô biến mất rồi mà?”

Ngọc Ngân thậm chí đã thả lỏng cảnh giác, cho rằng Cố Duyên sẽ không còn xuất hiện nữa, bây giờ thấy cô vẫn mạnh khỏe như lúc ban đầu, thậm chí dáng người và khuôn mặt cũng không có chút thay đổi nào, trong nháy mắt, lòng cô ta lạnh đến mức đóng băng.

So với Ngọc Ngân quá sợ hãi thì Cố Duyên tốt hơn nhiều, lần đầu tiên nhìn thấy Ngự Tứ, trong lòng cô đã bắt đầu có cảm giác bất an, luôn cảm thấy sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày phải gặp mặt Ngọc Ngân. Cô đã chuẩn bị tốt tâm lý, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy!

Cố Duyên gục đầu xuống, trốn tránh ánh mắt lạnh lẽo của Ngọc Ngân, sau đó kéo Tiểu Hạnh Hạnh nhanh chóng bước xuyên qua đám người, đi về phía cửa chính Khu vui chơi thiếu nhi.

“Mẹ, mẹ muốn kéo con đi đâu vậy? Con còn chưa ăn kem mà!” Tiểu Hạnh Hạnh bị Cố Duyên lôi đi, vô cùng gấp gáp.

Mà một tiếng “mẹ” này của bé lại như một con dao hung hăng cắm vào trái tim Ngọc Ngân... Mẹ… Một đứa bé bốn, năm tuổi gọi Cố Duyên là mẹ, sao cô ta có thể không sợ hãi, không nóng nảy được chứ?

Bởi vì quá sợ, quá gấp, cô ta thậm chí không lo được chuyện Ngự Tứ đang ở đây, nhanh chóng đuổi theo, kéo cổ tay Cố Duyên, ép buộc ngăn cô lại, không cho cô đi.

Cố Duyên bị cô ta nắm chặt, bất đắc dĩ đành phải dừng bước, cô quay mặt sang chỗ khác, hờ hững nói: “Xin cô bỏ tay ra.”

Ngọc Ngân quan sát Tiểu Hạnh Hạnh đáng yêu, càng xem càng cảm thấy gương mặt xinh đẹp và hai đầu lông mày có mấy phần rất giống Ngự Tứ, cô dùng ngón tay chỉ Tiểu Hạnh Hạnh, run giọng hỏi: “Con bé là con gái của cô hả?”

Một tiếng “mẹ” ban nãy của Tiểu Hạnh Hạnh lớn tiếng như vậy, ai cũng nghe thấy được. Cố Duyên không có cách nào nói láo bé không phải là con gái mình, đành phải gật đầu: “Đúng vậy.”

Ngọc Ngân lại khẽ đảo mắt, vừa thăm dò vừa lạnh lùng hỏi cô: “Mấy tuổi?”

“Ba tuổi.”

“Mẹ, con...” Tiểu Hạnh Hạnh vốn muốn sửa lời Cố Duyên nói mình bốn tuổi, Cố Duyên đúng lúc ngắt lời bé: “Hạnh Hạnh, con mau đi xem thử cô Lý Lý bị thương thế nào rồi, nhanh đi.”

Hạnh Hạnh bị đuổi đi, Ngọc Ngân nhìn Hạnh Hạnh, thấy thế nào cũng không giống một đứa bé ba tuổi, cảm giác không tốt lóe lên trong đầu.

“Cha của nó là ai?”

“Đồ chết tiệt! Bà tám thúi hoắc! Cô muốn biết cha của Hạnh Hạnh là ai đúng không? Để tôi nói cho cô biết! Tuyệt đối khiến cô sợ tè ra quần luôn!” Lý Lý vừa dùng tay chỉnh lại đầu tóc bị Ngọc Ngân vò, vừa đi tới, giữ chặt tay Hạnh Hạnh, vừa muốn mở miệng, Cố Duyên đã vội vàng bắt lấy cô, đâm ngón tay vào lòng bàn tay cô để cảnh cáo.

Lý Lý bị cô nắm đau đớn vô cùng, Cố Duyên trừng cô một chút: “Chỉ là một thằng đàn ông xấu xa có gia sản hơn trăm triệu, không biết quan tâm, không biết dịu dàng mà thôi, có gì đáng để khoe khoang đâu chứ?”

Lý Lý nghiến răng nghiến lợi, không cam lòng muốn mở miệng: “Dù sao cũng tốt hơn bà tám cướp chồng của người khác kia!”

“Cô nói cái gì? Ai cướp chồng ai?” Ngọc Ngân tức hổn hển kêu lên.

“Ai cướp thì người đó tự biết!”

“Ngự Tứ, chúng ta đi.” Ngọc Ngân không muốn tiếp tục cãi nhau với bọn họ, tránh cho Ngự Tứ nghe được những thứ không nên nghe, vội vã kéo Ngự Tứ và Thuyên Thuyên đi về phía cửa ra.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bọn em quen nhau sao?” Ngự Tứ liên tục quay đầu.

Ngọc Ngân tức giận nói: “Không biết, sao em lại quen biết loại phụ nữ không có giáo dục như vậy chứ!”

“Ngự Tứ!” Tô Lý Lý không thể nhịn được nữa, rống một tiếng với bóng lưng của Ngự Tứ.

Ngự Tứ quay đầu, Tô Lý Lý xông lên, chỉ vào anh chửi mắng một trận: “Anh là đồ bội bạc! Anh yêu người khác thì thôi đi, thế mà còn cưới người phụ nữ có mẹ sinh không có mẹ dạy như vậy, sớm muộn có một ngày anh sẽ phải chịu báo ứng!”
Trong đầu Ngự Tứ hoàn toàn mơ hồ, những năm gần đây, đây là lần đầu tiên anh bị người ta chỉ vào mặt mắng đồ bội bạc, khiến anh cảm thấy rất tò mò rốt cuộc là anh đã phụ lòng ai.

“Có ý gì, phiền cô nói rõ ràng hơn một chút?” Ngự Tứ liếc nhìn cô, lông mày không vui nhăn lại: “Còn nữa, xin tôn trọng vợ tôi một chút, cô cũng có phần trong chuyện đánh nhau, nếu như cô ấy có mẹ sinh không có mẹ dạy, vậy còn cô thì sao?”

“Anh… đồ tồi, anh được lắm, tôi...” Lý Lý gấp đến mức giơ chân, cô đang nghĩ cách phản bác anh ta thì Ngọc Ngân đột nhiên đập đầu xuống đất, đầu vừa lúc nện trúng cây cột xi măng, máu chảy ồ ạt...

“Mẹ…” Thuyên Thuyên bị dọa, sợ đến mức ngồi xổm kế bên cô ta, òa khóc.

“Ngọc Ngân...” Ngự Tứ cũng gấp, đỡ Ngọc Ngân từ dưới đất dậy, một tay ôm cô một tay ấn vào vết thương trên đầu cô, vội vã hỏi: “Em sao rồi?”

“Em choáng... váng...” Ngọc Ngân yếu ớt mở miệng.

Cố Duyên thấy máu trên trán Ngọc Ngân chảy nhanh như vậy, vội vàng tháo khăn lụa trên cổ ra, dùng khăn lụa ấn trên vết thương của cô, gấp gáp nói: “Mau đến bệnh viện!”

Ngự Tứ ôm cô, khẩn cấp phóng về phía cửa chính, chạy được mấy bước, anh quay đầu nói với Cố Duyên: “Làm phiền cô giúp tôi chăm sóc Thuyên Thuyên một chút.”

Cố Duyên gật gật đầu: “Tôi sẽ trông chừng thay anh.”

Ngự Tứ nhanh chóng rời đi, Cố Duyên bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch.

Thuyên Thuyên khóc lớn hu hu nói muốn tìm cha mẹ, Cố Duyên luống cuống chân tay, dỗ kiểu gì cũng không được.

Tô Lý Lý thì đứng yên tại chỗ nhảy lên mắng: “Con nhỏ đó giả vờ đó, Duyên Duyên, hồi nãy cậu không thấy hả? Tự cô ta đâm đầu vào cây cột!”

Cố Duyên quay đầu nhìn chằm chằm cô: “Mặc kệ cô ta có giả vờ hay không, máu cũng là thật, Lý Lý, cậu vẫn nên giúp tớ dỗ đứa bé này đi.”

Lý Lý rất giỏi dỗ con nít, mỗi lần Hạnh Hạnh khóc la đều do cô dỗ nín. Nhìn Thuyên Thuyên đang khóc la không ngừng, cô thực sự không biết nên làm thế nào mới tốt.

Lý Lý cất bước đi đến trước mặt Thuyên Thuyên, liếc nhìn thằng bé, tức giận nói: “Thằng nhóc này vừa không lễ phép vừa ngạo mạn vô cùng, bỏ nó đi!”

Thuyên Thuyên vừa nghe muốn bỏ nó, khóc càng lớn hơn.

Cố Duyên chán nản trừng mắt nhìn Lý Lý, cô đâu có mời cô ấy đến gây phiền phức chứ.

Cô bất đắc dĩ thở dài, sờ đầu Thuyên Thuyên dụ dỗ: “Thuyên Thuyên ngoan, mẹ con bị ngã phải đến bệnh viện chích ngừa, chích xong sẽ tới đón Thuyên Thuyên có được hay không?”

“Không được, bây giờ con muốn cha mẹ.” Thuyên Thuyên tỏ vẻ không có thương lượng gì hết.

Cố Duyên tiếp tục tốt tính dỗ dành: “Nhưng bây giờ cha mẹ cưng đang bận, chúng ta đi ăn kem nha? Đi ngồi ngựa gỗ? Đi...”

“Đi cái gì mà đi, không đi đâu hết!” Lý Lý trừng mắt nhìn Thuyên Thuyên, mặt lạnh đe dọa: “Thằng nhóc rác rưởi, còn khóc nữa tao ném ra ngoài cho chó ăn!”

Thuyên Thuyên lập tức im re, hoảng sợ trừng mắt nhìn Lý Lý.

Rốt cục cũng chịu nín, Cố Duyên nhẹ nhàng thở ra, nhưng thấy thằng bé tỏ ra hoảng sợ như vậy, trong lòng lại không đành lòng. Mặc dù cô hận Ngọc Ngân, nhưng thằng bé là vô tội, lại là con trai của Ngự Tứ, cô thực sự không đành lòng nhìn thấy nó như vậy.

“Đi thôi, chúng ta về nhà trước đi.” Cố Duyên kéo tay thằng bé, đưa tay khác cho Hạnh Hạnh, cười cười nói với bé: “Đây là chị Hạnh Hạnh, con nhỏ hơn nên phải gọi là chị nha. Hạnh Hạnh, đây là Thuyên Thuyên, không thể cãi nhau với em, biết chưa?”

Trong ý thức của cô, Hạnh Hạnh chắc chắn lớn hơn Thuyên Thuyên một chút, bởi vì khi cô bỏ đi, Hạnh Hạnh đã nảy mầm trong bụng cô.

“Dạ”. Hạnh Hạnh khéo léo đồng ý.

Thuyên Thuyên lại nghiêng đầu đi, tỏ vẻ xem thường.

Trên đường trở về, Lý Lý vẫn muốn hỏi Cố Duyên chuyện liên quan đến Ngự Tứ và Ngọc Ngân, nhưng Cố Duyên không muốn nói đến chuyện này trước mặt bọn nhỏ, vẫn luôn không trả lời cô. Lý Lý đành phải chờ đến khi về đến nhà, đuổi hai đứa nhóc vào sân chơi, sau đó lại kéo Cố Duyên vào phòng bắt đầu hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”

Trước kia cô cũng đã hỏi Cố Duyên lý do thực sự của việc ly hôn rất nhiều lần, nhưng Cố Duyên chỉ hời hợt nói cho cô, Ngự Tứ kết hôn với người khác, cô chủ động bỏ đi.

Cô hít vào một hơi, lạnh nhạt nói: “Duyên Duyên, nể mặt tớ chứa chấp cậu nhiều ngày như vậy, cậu nói cho tớ biết, có phải người đàn bà vừa nãy đã cướp Ngự Tứ đi không?”

Cố Duyên buông thõng lông mày, cũng không nói chuyện, bởi vì cô thực sự không biết phải giải thích những chuyện này với Lý Lý như thế nào. Chuyện này dính dáng đến thân phận của Ngự Tứ, mà vấn đề này lại không nên để Lý Lý biết.

“Sao vậy? Cậu vẫn không chịu nói hả?” Lý Lý tỏ ra giận dữ, buồn bực: “Nếu cô ta thực sự cướp chồng cậu, lần sau gặp lại, tớ chắc chắn sẽ thay cậu đánh cô ta!”

Chương 147: Chỉ là muốn nhắc nhở cậu

Tô Lý Lý, Tô Lý Lý luôn luôn hấp tấp, cô không phải không làm được!

Cố Duyên đắng chát cười một tiếng: “Lý Lý, cậu như vậy, làm sao tớ dám nói với cậu chứ!”

“Sao? Cậu còn muốn bảo vệ con đàn bà đó hả?”

“Không phải bảo vệ, chỉ là không muốn dùng phương pháp cực đoan để gây tổn thương thôi.”

“Được, vậy tớ rút lại lời vừa nói, được chưa?” Lý Lý nói xong, thấy Cố Duyên vẫn im lặng, tiếp tục nói: “Người đàn bà kia cũng không phải là kẻ tốt lành gì, vì kéo Ngự Tứ đi, cô ta cũng dám ra tay quá nặng với mình, xem ra không có chuyện gì là cô ta không làm được.”

“Đúng vậy, có chuyện gì mà cô ta không làm được chứ?”

Nghĩ đến cú đập đầu vô cùng mạnh kia của Ngọc Ngân, cảnh tượng máu chảy ồ ạt đó, toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh. Vì có được Ngự Tứ, vì giữ lại Ngự Tứ, cô ta thực sự chết cũng không sợ!

Cho nên, cô vô cùng chắc chắn nếu Ngọc Ngân không chiếm được Ngự Tứ, cô ta thà hủy luôn anh ấy!

Cô trợn mắt há mồm, nói: “Lý Lý, tớ không yêu Ngự Tứ, nên xin cậu đừng thay tớ cảm thấy không đáng nữa, cũng không cần lại đi tìm phiền phức vì tớ, cứ để chúng tớ giữ vững cuộc sống hạnh phúc hiện tại đi.”

Lý Lý á khẩu không trả lời được, muốn phản bác cũng không biết phải phản bác thế nào.

Cô hạ giọng: “Nếu như không yêu anh ta, tại sao cậu lại phải trốn sang Anh?”

“Thật ra tớ muốn nói mấy câu thoại tình yêu cũ rích kia kìa, tình cảm là không thể nhường nhịn, nếu quả thật có yêu, vậy phải cố gắng giành lấy.”

“Tớ biết, nhưng bây giờ tớ không muốn giành giựt gì nữa, huống hồ Ngự Tứ cũng đã quên tớ, nếu bây giờ anh ấy đang sống rất hạnh phúc, vậy thì cứ để thế thôi.”

“Có một chuyện tớ cảm thấy rất kì lạ, người đàn bà vừa rồi trông rất giống cậu, cô ta là gì của cậu vậy?”

“Cô ấy...” Cố Duyên nghĩ nghĩ, cười cười: “Chỉ là một người xa lạ, còn chuyện trông giống nhau, chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Cũng bởi vì trông giống nhau, nên cuộc sống của cô đã bị thay đổi hoàn toàn, Cố Duyên cười khổ. Có đôi khi ngẫm lại, cô thực sự rất ghét khuôn mặt này của mình, tại sao hết lần này tới lần khác lại trông giống Ngọc Ngân chứ? Tại sao lại là cô?

Trải qua một buổi chiều làm quen, Thuyên Thuyên đã chơi cùng Hạnh Hạnh rất tốt, chỉ là ngẫu nhiên vẫn sẽ lộ ra tính tình cậu chủ của nhóc.

Lúc ăn cơm tối, Cố Duyên vì muốn đãi thằng bé nên đã làm thêm hai món ăn, nhưng cậu chủ nhỏ vừa lên bàn, vẫn cau mày phun ra một câu: “Đống đồ ăn này xấu ghê, ăn không ngon gì hết, con muốn ăn tôm hùm giòn do chú Lưu đầu bếp làm.”

“Ai da, nhóc con, tôm hùm giòn có gì ngon đâu, tôm nhỏ ăn ngon hơn nè.” Thím Tô kẹp cho nhóc một con tôm, cười tủm tỉm nói.

Ai ngờ Thuyên Thuyên không thèm nhận, đổ tôm từ trong chén ra ngoài: “Không muốn! Con chỉ muốn ăn tôm hùm giòn!”

Cố Duyên cũng gia nhập đội ngũ thuyết phục: “Nhưng bây giờ trời đã tối, không thể mua tôm hùm được, ngày mai cô mua cho con ăn được không?”

“Không được!”

“Bốp” một tiếng, Lý Lý một tay cầm đũa vỗ lên bàn, nhìn thằng bé chằm chằm: “Muốn ăn tôm hùm thì về nhà nhóc mà ăn, kêu thằng cha tỷ phú mua cho mà ăn, ở đây không có tôm hùm!”

Thuyên Thuyên vẫn rất sợ Lý Lý, Lý Lý vừa nổi nóng, nhóc lập tức ngoan ngoãn.

Lý Lý lấy một cái tô lớn từ trong phòng bếp ra, múc cơm vào trong tô, thêm đồ ăn, sau đó đặt xuống trước mặt nhóc con giống như đang cho heo ăn, ra lệnh: “Ăn hết cho cô, ăn không hết thì không được đi khỏi bàn!”

Thuyên Thuyên nhìn đồ ăn trong tô, nhìn khuôn mặt âm u của Lý Lý, bập bẹ nói: “Con muốn cô Tô đút con ăn.”

“Đút cái gì mà đút? Nhóc không có tay hả?”

“Nhưng ở nhà, cha với mẹ sẽ đút cho con ăn!”

“Anh bạn, chỗ này là nhà con hả?”

Tô Lý Lý luôn có biện pháp xử lý nhóc con này, Cố Duyên không chịu được, kéo tay áo cô nhắc nhở: “Lý Lý, đừng cay nghiệt với một đứa bé như vậy, nó vẫn còn nhỏ mà.”

“Mẹ, cậu ăn đi, không dạy dỗ thằng nhóc thối này, nó còn tưởng mình là cậu ông trời, không thấy chị Hạnh Hạnh cũng tự mình ăn cơm hả? Còn không ăn nhanh lên!”

Tô Lý Lý lại trách cứ lần nữa, Thuyên Thuyên rốt cuộc không chịu nổi áp lực, cầm lấy muỗng bắt đầu ăn. Mặc dù ăn không quen lắm, cơm rớt ra ngoài lung tung, nhưng cuối cùng cũng chịu tự mình ăn.

Thấy bộ dạng đáng thương của nhóc, Cố Duyên nhịn không được bật cười.

Cô nhớ tới lần đầu tiên Hạnh Hạnh tự ăn cơm cũng tỏ vẻ đáng thương như vậy, bây giờ cũng đã giống như người lớn có thể tự mình cầm muỗng ăn cơm rồi.

Sau buổi cơm tối, khi Cố Duyên đang rửa chén thì điện thoại di động vang lên, cô lau khô tay cầm điện thoại lên nhìn, ra là Phó Huệ gọi đến.

Đêm hôm khuya khoắt, anh ta gọi điện thoại làm gì? Cố Duyên hiếu kì, chần chờ một chút mới kết nối điện thoại: “Sếp Phó, có chuyện gì sao?”
“Mới nảy sếp Ngự hỏi tôi số điện thoại của cô, tôi chưa cho anh ta biết, nhưng tôi không biết làm thế có đúng hay không.” Phó Huệ nói.

Ngự Tứ muốn số điện thoại của cô, Cố Duyên đương nhiên biết tại sao, cũng không cảm thấy tò mò chút nào. Cô nói: “Anh ta tìm tôi có việc, lát tôi sẽ gọi điện cho anh ta.”

“Anh ta tìm cô làm gì?” Phó Huệ tỏ vẻ rất tò mò.

Cố Duyên chần chờ một lát, không biết có nên nói thật với hắn hay không, cũng không biết nên nói như thế nào mới tốt, mới thuận miệng nói: “Một chút chuyện nhỏ thôi, sếp Phó còn có chuyện gì nữa không?”

“Không có, chỉ là muốn nhắc nhở cô, cẩn thận một chút.”

“Tôi biết, cảm ơn.” Cố Duyên cảm thấy buồn cười, sếp Phó nghĩ sai quá rồi, chẳng lẽ trong lòng anh ta, cô là phụ nữ không có tự trọng, thích kẻ có tiền như vậy sao?

Cúp điện thoại, cô nghĩ Ngự Tứ không tìm thấy Thuyên Thuyên đương nhiên sẽ sốt ruột, nên gọi điện thoại cho anh ta. Người bình thường sẽ không biết số điện thoại của Ngự Tứ, cho nên cô chỉ gọi điện thoại cho thư ký quản lý công việc.

Không ngờ thư ký vừa nghe nói cô là Cố Duyên, lập tức mở miệng nói: “Cô Cố, tốt quá có thể nhận được điện thoại của cô rồi, sếp Ngự vừa dặn tôi nếu nhận được điện thoại của cô thì phải chuyển cho anh ấy ngay, cô chờ một lát, tôi lập tức chuyển cho cô.”

“Cảm ơn.” Cố Duyên cười cười, Ngự Tứ quả nhiên đang sốt ruột.

Chỉ chốc lát sau, đầu bên kia điện thoại đã truyền đến giọng nói không che giấu được lo lắng của Ngự Tứ: “Cô Cố, rốt cuộc cô cũng gọi tới.”

“Thật có lỗi, tôi chuẩn bị cơm nước xong xuôi rồi mới gọi điện thoại cho anh.”

Ngự Tứ không kịp chờ đợi hỏi: “Thuyên Thuyên sao rồi? Có ăn cơm không? Có uống nước không? Có khóc không?”

Quan tâm liên tiếp thể hiện rõ ràng sự quan tâm và bảo vệ mà anh ta dành cho Thuyên Thuyên, trẻ con có cha thật hạnh phúc, Cố Duyên đắng chát nghĩ.

Cô nhẹ hắng giọng, nói: “Sếp Ngự yên tâm, Thuyên Thuyên rất khỏe, có ăn cơm, có uống nước, cũng không khóc.”

“Vậy là tốt rồi.” Ngự Tứ nhẹ nhàng thở ra.

Cố Duyên nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn lo lắng hỏi một câu: “Cô Ngự vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn, không tổn thương đến xương, mới từ bệnh viện trở về nhà, cảm ơn cô đã quan tâm.”

“Ừ, không có việc gì thì tốt rối.” Cố Duyên rầu rĩ trong lòng, không thể nói rõ là nên may mắn hay thất vọng vì Ngọc Ngân không sao. Vì có được Ngự Tứ, Ngọc Ngân không tiếc tự mình hại mình, nói đến cũng là kẻ đáng thương. Nhưng người đáng thương đương nhiên có chỗ đáng giận, so với đồng tình, cô hận cô ta nhiều hơn.

“Phiền cô cho tôi biết địa chỉ nhà cô, tôi đến đón Thuyên Thuyên trở về.” Ngự Tứ nói.

Ngự Tứ muốn đến đây? Đầu óc Cố Duyên trống rỗng năm giây mới vội vàng mở miệng nói: “Sếp Ngự không cần phải chạy xa như vậy đâu, tôi chở Thuyên Thuyên đến cho.”

Vẫn là đừng nên để anh ta đến đây, đừng để anh ta biết cô ở chỗ này, thực sự không nên tiếp tục gặp mặt anh ta nữa.
Ngự Tứ lại không chút nghĩ ngợi nói: “Tôi không ngại xa.”

“Vậy đi, bây giờ chúng tôi đang đi dạo phố bên ngoài, tôi mang Thuyên Thuyên đến cổng chính quảng trường văn hóa, anh đến đó đón người là được rồi.” Trong tình huống gấp gáp, Cố Duyên vịn một lý do rất hoang đường.

“Vậy làm phiền cô Cố.”

“Không có gì, lát gặp.”

Cúp điện thoại xong, Cố Duyên rửa tay sạch sẽ đi ra phòng bếp, cô vốn định bắt Tô Lý Lý đi trả người, nhưng nghĩ lại nếu Tô Lý Lý thấy Ngự Tứ, chắc sẽ lại nói ra cái gì không nên nói, hoặc là chửi mắng anh một trận, vì tránh cho càng nhiều phiền phức, cô phải tự đi thôi.

Cô lấy chiếc Cayenne của Tô Lý Lý, gài dây an toàn cho Thuyên Thuyên, chở nhóc con đến quảng trường văn hóa.

Khi Cố Duyên mang Thuyên Thuyên đến cửa chính của quảng trường văn hóa, Ngự Tứ đã đợi ở nơi đó, Thuyên Thuyên vừa nhìn thấy xe Ngự Tứ đã vui sướng đến mức hô to gọi nhỏ.

Ngự Tứ mỉm cười đi tới, Thuyên Thuyên chỉ vào dây an toàn trên người, cả giận nói: “Cha nhìn nè, hồ ly tinh này siết con chặt như vậy nè, cha mau tháo ra giúp con!”

Cố Duyên nhăn mày, tức giận trừng mắt nhìn Thuyên Thuyên. Thằng nhóc hư hỏng này, tức giận thì mắng cô là hồ ly tinh, thực sự là thiếu giáo dục, thực sự nên để ở nhà cho Lý Lý dạy dỗ mấy ngày.

Ngự Tứ dùng bàn tay đập một cái: “Không thể hỗn láo như vậy, phải gọi là cô, cảm ơn cô đã chở con về.”

Thuyên Thuyên làm mặt quỷ với Cố Duyên, vèo một cái nhảy vào trong ngực Ngự Tứ, nhưng vẫn không chịu gọi.

“Thật có lỗi, trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ gì.” Ngự Tứ áy náy nói với Cố Duyên.

Dù trong lòng Cố Duyên cảm thấy rất khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì một đứa bé được, đành phải không cam lòng cười cười: “Không sao, tôi về trước đây.”

Cố Duyên vừa muốn nổ máy xe, Ngự Tứ đột nhiên nói: “Cô Cố, tôi muốn hỏi cô chút chuyện.”

Hỏi cô chút chuyện? Cố Duyên theo bản năng cứng đờ, cô có cảm giác chuyện mà Ngự Tứ muốn hỏi có liên quan đến chuyện xảy ra tại Khu vui chơi thiếu nhi sáng nay. Cô cân nhắc thiệt hơn thật lâu mới bất đắc dĩ gật đầu.

“Cô quen biết Ngọc Ngân sao?” Ngự Tứ hỏi rất trực tiếp.

Vấn đề trực tiếp như vậy lại khiến Cố Duyên trong khoảng thời gian ngắn không biết phải trả lời như thế nào mới đúng. Trong lúc rối ren, cô lắc đầu: “Làm sao mà tôi biết cô ấy được?”

“Nhưng hôm nay bạn của cô nói chuyện rất kì lạ.”

“Cô ấy...” Cố Duyên lại khẽ chần chờ, đầu óc lập tức chuyển động thật nhanh: “Cô ấy... chính là kiểu người như vậy đó, sếp Ngự đừng thấy lạ, vì bạn tôi từng đọc những tin tức râu ria về anh trên tạp chí nên mới lỡ lời mắng anh là đồ bội bạc, hi vọng anh không trách cô ấy.”

“Thật là vậy sao?” Ngự Tứ đương nhiên có nghi ngờ.

“Ừ.” Ngự Tứ nghĩ, còn nói: “Về phần cô ấy và vợ anh… Đó là bởi vì Thuyên Thuyên và Hạnh Hạnh tranh chỗ ngồi gây nên tranh chấp, tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đều chỉ là hiểu nhầm, nếu cô Ngự đã không sao, hy vọng sếp Ngự không truy cứu mọi chuyện nữa.”

“Nếu đã vậy thì gặp lại sau.”

“Sếp Ngự, vợ anh sao rồi?”

Cố Duyên cũng không phải là quan tâm thương tích của Ngọc Ngân, cô chỉ không rõ, nếu Ngự Tứ có nghi ngờ, tại sao lại không hỏi vợ mình, mà lại chạy tới hỏi cô.

Ngự Tứ nói: “Vẫn khỏe, nhưng không chịu nói chuyện.”

Khó trách, Cố Duyên cười cợt trong lòng, không nói lời nào là có thể trốn tránh nghi ngờ của Ngự Tứ. Hà Ngọc Ngân, cô quả nhiên mãi mãi cao tay như vậy!

Ngự Tứ mang Thuyên Thuyên về nhà, lúc vào nhà thì thấy người làm đang đi xuống tầng, nhìn lướt qua đồ ăn trong tay người làm, anh khẽ nhăn mày: “Sao vậy? Lại không chịu ăn hả?”

“Bà chủ nói cô ấy bị choáng đầu, không chịu ăn.” Người làm bất đắc dĩ nói.

“Hâm đồ ăn lại rồi bưng lên.” Ngự Tứ nói xong câu này, nắm tay Thuyên Thuyên chạy lên tầng.

Trong phòng ngủ, Ngọc Ngân đang tựa trên đầu giường nhắm mắt, trên đầu quấn một vòng băng gạc thật dày, bộ dạng tiều tụy khiến người ta nhìn mà đau lòng.

Ngự Tứ không khỏi bước nhẹ chân hơn, Thuyên Thuyên lại xông lên vừa kéo cánh tay của cô ta vừa làm nũng nói: “Mẹ! Sao mẹ lại bỏ con lại giữa đường! Mẹ xấu lắm!”

Ngọc Ngân bị nhóc kéo lấy lắc trái lắc phải, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt, tỏ vẻ đau đớn không chịu nổi.

“Thuyên Thuyên, mau buông tay!” Ngự Tứ bước nhanh lên, kéo Thuyên Thuyên xuống: “Con không thấy hả? Mẹ bị thương, không được làm phiền mẹ.”

Chương 148: Ai nói không thể_

“Nhưng con muốn mẹ, muốn chơi với mẹ!” Thuyên Thuyên chu cái miệng nhỏ nhắn.

“Không thể, mau trở lại trong phòng mình đi.” Ngự Tứ ngoài miệng ra lệnh như vậy, Thuyên Thuyên cũng đã leo lên giường, uốn éo bên cạnh Ngọc Ngân, hoàn toàn xem lời Ngự Tứ nói không ra gì. Mà Ngự Tứ hiển nhiên cũng đã quen bị thằng con cục cưng này lơ, không thể làm gì được.

Thuyên Thuyên thậm chí còn làm mặt quỷ với anh.

“Đừng đuổi con đi, để nó ở lại đây với em đi.” Ngọc Ngân đưa tay ôm Thuyên Thuyên vào khuỷu tay, mở miệng nói.

“Ngọc Ngân, em sao rồi? Có thấy đỡ hơn chưa?” Ngự Tứ bắt lấy tay cô, phát hiện bàn tay của cô lạnh như băng, ủ nó vào trong lòng bàn tay của mình.

“Vẫn ổn, chỉ có chút choáng váng thôi.”

“Nếu khó chịu thì ở lại bệnh viện đi.”

Bác sĩ vốn không đề nghị xuất viện, thế nhưng Ngọc Ngân khăng khăng muốn xuất viện, Ngự Tứ không thể làm gì khác, đành phải mang cô ta về nhà. Bây giờ thấy cô yếu ớt như vậy, anh bắt đầu hối hận mang cô ta xuất viện.

“Không muốn, em không thích chỗ đó.” Ngọc Ngân lập tức từ chối.

Ngự Tứ bất đắc dĩ, đành phải theo cô ta.

Lúc này, cô người làm đúng lúc bưng đồ ăn nóng đến, Ngự Tứ nhận lấy, nói với Ngọc Ngân: “Có thể không đi bệnh viện, nhưng cơm thì nhất định phải ăn, ngoan, mau ăn cơm đi.”

Ngọc Ngân nhìn thoáng qua đồ ăn trong chén, nũng nịu với Ngự Tứ: “Em muốn anh đút em ăn.”

“Chỉ cần em chịu ăn, đút cho em ăn chẳng phải là vấn đề gì lớn.” Ngự Tứ cười cười bưng chén lên, rất tự nhiên dùng thìa đút, mà Ngọc Ngân cũng rất tự nhiên há miệng ăn đồ ăn anh đưa đến.

Ăn đồ ăn Ngự Tứ đút cho, nhìn vẻ chiều chuộng của Ngự Tứ, ôm Thuyên Thuyên trong ngực, tất cả mọi thứ đều hạnh phúc như vậy. Nhất định không thể để hạnh phúc này chạy mất, nhất định không thể, cô ta âm thầm nhắc nhở mình từ tận đáy lòng.

Sự trở về của Cố Duyên không thể nghi ngờ là đả kích và uy hiếp rất lớn đối với cô ta, bởi vì cô ta không chắc liệu một ngày nào đó, Cố Duyên có giống mình năm đó đã uy hiếp cô ấy - uy hiếp mình lại hay không.

Nếu như Cố Duyên thực sự làm như vậy, cô ta không thể làm gì được.

“Mẹ, mẹ là người lớn, người lớn sao lại bắt người khác đút ăn chứ?” Thuyên Thuyên nghiêng đầu nói với cô.

Ngọc Ngân sờ sờ đầu nhỏ của thằng bé, mỉm cười: “Ai nói không thể?”

“Cô hồ ly tinh nói đó.” Thuyên Thuyên nói rất chững chạc đàng hoàng: “Cô hồ ly tinh nói chỉ có em bé hoặc người không có tay mới muốn người khác đút ăn thôi, còn có cái cô hung dữ kia bắt con tự ăn cơm, con không ăn thì ném con cho chó ăn, thật là đáng ghét!”

“Ai? Ai ép con ăn cơm?” Ngọc Ngân lập tức nhăn mặt, vừa nghe có người ăn hiếp bé cưng của cô ta, cô ta lập tức đau lòng.

Thuyên Thuyên là vật củng cố tình cảm giữa cô ta và Ngự Tứ, về tình về lý cô đều phải cẩn thận cưng chiều.

“Chính là cái cô hung dữ đã đánh mẹ bị thương đó!”

“Sau này nếu có gặp loại người hung dữ và hồ ly tinh như vậy thì con nhớ phải cách xa bọn họ chút có biết không?”

“Dạ.” Thuyên Thuyên nhẹ gật đầu, lập tức tò mò hỏi: “Mẹ ơi, cô hung dữ thực sự sẽ ăn thịt người sao?”

“Đương nhiên, cho nên con phải cẩn thận một chút.” Ngọc Ngân đe dọa.

Thấy Thuyên Thuyên sợ hãi co rúm lại, Ngọc Ngân còn muốn nói thêm nữa, lại bị Ngự Tứ cướp lời: “Người làm sao mà ăn thịt người được? Mẹ hù con thôi.”

“Nhưng bà cô hung dữ đó nói nếu con dám khóc thì ăn con luôn.” Thuyên Thuyên vẫn tỏ vẻ sợ hãi.

“Cô cũng chỉ dọa con mà thôi.” Ngự Tứ đưa tay bóp cái mũi nhỏ của thằng bé: “Còn nữa, không được hỗn như vậy, không thể nói người ta là hồ ly tinh, cũng không thể nói người khác là bà cô hung dữ.”

“A.”

Ngự Tứ cho Ngọc Ngân ăn một miếng cơm, nhìn chằm chằm cô ta nói: “Ngọc Ngân, em không thể cưng chiều Thuyên Thuyên như thế được, phải dạy con học lễ phép, những từ như hồ ly tinh sao có thể nói lung tung như vậy được chứ?”

Trong giọng nói của Ngự Tứ mang theo trách cứ, Ngọc Ngân lập tức không vui, liếc nhìn anh: “Thì sao? Thuyên Thuyên nói bọn họ có một chút thôi mà anh cũng đau lòng? Không vui hả?”

“Anh không nhằm vào ai hết, Thuyên Thuyên còn nhỏ, không thể dạy con những thứ không tốt như vậy. Huống hồ dù người ta có tranh chấp với em, nhưng vẫn bỏ đi thù hận giúp chúng ta chăm sóc Thuyên Thuyên, em không cảm ơn người ta cũng không sao, nhưng không thể dạy Thuyên Thuyên không biết biết ơn, còn nói xấu người ta như thế.”

“Bọn họ chăm sóc Thuyên Thuyên? Anh không nghe Thuyên Thuyên nói hả? Bọn họ không chỉ mắng nó, còn bắt nó tự ăn cơm, Thuyên Thuyên có bao giờ tự mình ăn cơm không? Đứa bé nhỏ như vậy, một mình sao mà ăn được?” Ngọc Ngân quay mặt chỗ khác: “Còn nói không yêu thương cô ta, em rõ ràng thấy anh bị cô ta quyến rũ.”

“Cố tình gây sự!” Ngự Tứ đặt chén xuống, đứng lên từ mép giường: “Ngọc Ngân, em nghi ngờ ít thôi!”

“Em nghi ngờ hả?” Nước mắt của Ngọc Ngân nói đến là đến, nhìn anh chằm chằm: “Anh nói cho em biết, cô Cố của công ty Mùa Hoa trong miệng anh có phải là người trông rất giống em không? Mấy ngày nay anh đang liên hệ với cô ta đúng không?”

Đàn ông có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ bị nước mắt của phụ nữ chinh phục, đặc biệt là nước mắt của người phụ nữ mà mình quan tâm. Nhìn nước mắt cô ta rơi lã chã, Ngự Tứ không biết nên làm gì nữa. Giọng điệu cũng mềm nhũn: “Anh và cô Cố chỉ tiếp xúc làm việc mấy lần mà thôi, anh thừa nhận lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, anh quả thật rất kinh ngạc vì vẻ ngoài của cô ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ có cảm tình hay ý nghĩ gì với cô ấy. Ngược lại là em, Ngọc Ngân, anh đã hứa hẹn sau này sẽ yêu em, yêu Thuyên Thuyên, yêu cái nhà này. Hứa hẹn sẽ không có bất kì ý gì với những người phụ nữ khác, nhưng em vẫn từng giờ từng khắc bới lông tìm vết, điều tra anh, đồng thời còn dùng tiền mua chuộc thư ký Lâm bên người anh. Trong hôn nhân của hai người rõ ràng có chôn giấu không tin tưởng, em cảm thấy phải như vậy sao? Còn nữa, Thuyên Thuyên của chúng ta cũng đã lớn như vậy rồi.”

“Người ta làm tất cả những chuyện này là vì quá yêu anh mà.” Ngọc Ngân giữ chặt tay anh, sau đó ôm lấy anh: “Ngự Tứ, đừng trách em, em không thể mất anh, nếu anh yêu người phụ nữ khác, em và Thuyên Thuyên sẽ không sống được, bọn em đều rất yêu anh.” “Anh không trách em.” Ngự Tứ sờ đầu cô, bất đắc dĩ hít vào một hơi: “Tin tưởng anh, anh sẽ không đi theo những người phụ nữ khác, trên thế giới này cũng không có người phụ nữ nào có sức quyến rũ lớn đến mức để anh phải bỏ vợ bỏ con, ngoan, đừng khóc.”

“Thật sao?” Ngọc Ngân nâng khuôn mặt tràn đầy nước mắt lên, tỏ vẻ đáng thương.

“Thật.”

Ngọc Ngân vùi mặt vào sâu trong lòng ngực anh một lần nữa, dịu dàng hứa: “Ngự Tứ anh yên tâm, sau này em sẽ không tìm người điều tra anh nữa.”

“Không sao, anh không sợ em điều tra.”

Ngọc Ngân rốt cuộc bật cười, trong mắt thậm chí còn dính đầy nước mắt.

Cô nghĩ nghĩ, nhìn chằm chằm Ngự Tứ hỏi: “Ngự Tứ, anh còn muốn ở lại thành phố Hàn bao lâu?”

“Nếu như em không thích nơi này, sáng sớm mai chúng ta sẽ trở về ngay, sau này cố hết sức không đến đây nữa, có chuyện gì thì nói cho trợ lý, được không?” Sau khi cân nhắc, Ngự Tứ mới nói ra câu này.

Công ty đã được mở rộng khắp toàn quốc, đặc biệt là thành phố Hàn chiếm số lượng chi nhánh lớn nhất, nếu sau này không đến đây nữa thì quả thật hơi khó, nhưng vì để cho Ngọc Ngân giảm bớt lòng nghi ngờ, anh vẫn đưa ra cam kết như vậy.

Vốn tưởng rằng Ngọc Ngân sẽ tràn đầy vui vẻ, không ngờ Ngọc Ngân chỉ do dự một chút, liền nói: “Không sao, công việc cần thì phải đi, sau này chúng ta có thể ở lại nơi này lâu hơn.”

“Sao vậy? Không lo lắng anh bị Sa Sa hoặc là cô Cố bắt cóc sao?” Ngự Tứ trêu ghẹo nói.

“Hồi nãy nói rồi mà, giữa vợ chồng phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Vậy mới ngoan.” Ngự Tứ sờ sờ đầu cô, bưng bát đũa quay người đi ra cửa phòng ngủ.

Nhìn bóng lưng anh rời đi, nụ cười trên mặt Ngọc Ngân dần dần chuyển thành lạnh lùng, muốn cô ta tin tưởng Ngự Tứ thực sự là quá khó, đặc biệt là sau khi Cố Duyên trở về. Cho nên cô ta không thể đi, cô ta muốn ở chỗ này...

Thứ hai, khi Cố Duyên đến văn phòng của Phó Huệ nộp tài liệu, tiếp xúc đến ánh mắt ân cần của Phó Huệ, cô để tài liệu lên bàn, mỉm cười: “Sếp Phó, mặt anh vậy là sao?”

“Cô nhìn ra đây là biểu cảm nghi ngờ sao?” Phó Huệ tựa lưng vào ghế ngồi, cười cười đánh giá cô.

“Vậy tiếp theo sếp Phó muốn hỏi tôi và Ngự Tứ phát triển thế nào đúng không?”

“Thực sự có ý này.”

“Vậy tôi cho anh biết, giữa tôi và Ngự Tứ không có gì hết, anh có thể tin hay không?”

“Đương nhiên tin.” Phó Huệ buông tay tỏ ý tin tưởng.

“Vậy là được rồi, tôi đi trước làm việc đây.” Cố Duyên quay người rời khỏi văn phòng của Phó Huệ. Tất cả mọi người trong công ty, bao gồm cả Giang Ngọc có tình cảm tốt nhất với Phó Huệ đều cảm thấy Phó Huệ là người rất khó ở chung, thế nhưng Cố Duyên không cảm thấy thế, thậm chí cô còn cảm thấy Phó Huệ không hề giống với vẻ ngoài lạnh lùng của hắn.

Chẳng lẽ là bởi vì cô thay hắn lấy được giá tốt sao? Hay là vì cô tương đối dễ ở chung, người nào cũng có thể quen thuộc được?

“Hôm nay là ngày kí hợp đồng chính thức, Ngự Tứ sẽ đích thân đến công ty để ký.”

Cố Duyên không bất ngờ về việc Ngự Tứ sẽ đích thân tới, việc cô không ngờ được là bên người Ngự Tứ lại là Hà Ngọc Ngân. Ngọc Ngân... Cô ta thế mà cũng tới, xuất hiện với thân phận vợ của chủ tịch.

Ngọc Ngân mặc một bộ váy rất sang trọng, tóc quăn khoác lên vai, mái cắt ngang trán che lại hoàn hảo vết thương trên trán, ai không biết sẽ không thể nhìn ra trán cô ta đang bị thương.

Đứng bên cạnh Ngự Tứ, khẽ cười duyên lộ ra sự cao quý nhã nhặn, xinh đẹp hào phóng, để một đám nhân viên của Mùa Hoa không ngừng hâm mộ.

Chị Tăng nhìn Ngọc Ngân mãi, nghiêng người nói với Cố Duyên: “Duyên Duyên, sao chị thấy em và cô ta giống nhau quá vậy?”

Lúc này, Cố Duyên căn bản không quan tâm đến chị Tăng và những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, hai tay cô đang nắm chặt cánh tay của Lý Lý. Bởi vì cô nàng này từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Ngọc Ngân thì giống như phát điên vậy, như muốn nhào vào Ngọc Ngân cắn xé cho hả giận.

Lý Lý như thế này thực sự rất đáng sợ, Cố Duyên không thể không đề phòng chuyện cô chạy ra ngoài gây náo loạn.

Mà Ngọc Ngân hiển nhiên cũng thấy hai người bọn cô trong đám người, khóe môi nhã nhặn nhếch lên một chút, lộ ra sự mỉa mai nhạt đến mức chỉ có Cố Duyên và Lý Lý nhìn thấy.

Mà chỉ bằng một cái mỉa mai này khiến cảm xúc của Lý Lý càng tăng vọt hơn.

“Một con bánh bèo mà còn ra vẻ hả! Xem tôi có giải quyết cô được hay không!” Tô Lý Lý vừa vuốt vuốt tay áo, vừa nghiến răng nghiến lợi muốn gạt hết đám người ra nhào tới đánh nhau.

“Lý Lý!” Cố Duyên vội vàng tóm cô trở về, tức hổn hển hạ giọng: “Cậu muốn chết hả? Đánh cô ta, hợp đồng không thể kí được!”

“Ý của cậu là chờ sếp Ngự ký xong thì đánh hả? Nhưng tớ không chờ được lâu như vậy.” Tô Lý Lý nhảy nhảy nói.

“Có mười phút mà cậu cũng không chờ được sao!” Cố Duyên im lặng. Nhưng điều quan trọng nhất là... cô cũng không cổ vũ cô ấy đánh nhau sau khi Ngự Tứ ký tên!

“Đừng làm loạn, nhiều người như vậy, nếu thực sự quậy lên thì sếp Phó cũng khó xử.”

“Nhưng cậu nhìn cô ta mà xem…”

“Cậu không nhìn là được rồi, tỉnh táo, tỉnh táo...” Cố Duyên vỗ bờ vai của cô.

Khi Ngự Tứ mang theo Ngọc Ngân ngồi xuống vị trí chính, ánh mắt Phó Huệ đảo qua đám người, rơi xuống hai người bọn họ, hiển nhiên đã cảm nhận được Tô Lý Lý đang kích động, trong mắt xuất hiện ý cảnh cáo.

Ngự Tứ nói: “Dù Mùa Hoa đã nằm dưới danh nghĩa của Tần Thị, nhưng tất cả nhân viên và chức vị cũng không thay đổi, hi vọng mọi người có thể có càng nhiều nhiệt tình để thực hiện công việc trước đây của mình. Những ai không vượt qua cuộc thi ba tháng trước, quản lý nhân sự sẽ cho thôi việc theo quy định. Ngày mai sẽ có quản lý Lưu của ban quản lý nhân lực Tần Thị đến đây giải thích rõ ràng cụ thể cho mọi người, mọi người có vấn đề gì cũng có thể hỏi trực tiếp quản lý Lưu.”

Không gian hoàn toàn yên tĩnh, Ngự Tứ lên tiếng lần nữa: “Tối hôm nay tổ chức tiệc ăn mừng tại khách sạn Tình Duyên, bữa tiệc sẽ có một nhóm đầu bếp món Tây đích thân đến chuẩn bị món ăn, coi như là một chút lòng thành của hai vợ chồng chúng tôi, hoan nghênh mọi người tham gia.”

Vừa nghe thấy có đầu bếp món Tây, xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán, lập tức bắt đầu hưng phấn trò chuyện ầm ĩ.

“Có thể mang theo người nhà không?” Chị Tăng giơ tay phát biểu.

“Đương nhiên có thể.”

“Vậy thì tốt quá…” Tiếng reo hò càng lớn hơn vang lên.

Tô Lý Lý quệt miệng tức giận nói: “Hai vợ chồng... thế mà anh ta cũng dám nói! Tôi nhổ vào!”

“Cậu nói nhỏ một chút.” Cố Duyên ra hiệu im lặng với cô.

Tiếp theo chính là lúc ký tên, nhân viên không có liên quan bị đuổi ra khỏi phòng họp, vì coi chừng Lý Lý, cũng vì để cách Ngọc Ngân xa một chút, Cố Duyên xin Phó Huệ được rời khỏi. Phó Huệ nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ một lần, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Cố Duyên kéo Lý Lý đi về phía nhà vệ sinh, Lý Lý không ngần ngại nói: “Duyên Duyên, cậu phiền quá đi, cậu muốn kéo tớ đi đâu?”

“Cùng đi nhà vệ sinh.” Cố Duyên kéo cô vào nhà vệ sinh, nghiêm túc nói: “Trước khi Ngọc Ngân đi, cậu vẫn nên ở trong nhà vệ sinh tỉnh táo lại, tin tớ đi, cậu không đấu lại cô ta đâu.”

Ai có thể đấu thắng Ngọc Ngân? Bây giờ cô thực sự không nghĩ ra được cái tên nào.

“Sao mà tớ không đánh lại cô ta được? Lần trước bị tớ đánh chảy máu đầu lênh láng cơ mà? Nói không chừng lần này cô ta lại tự té nữa, trực tiếp bể đầu.”

Cố Duyên trợn mắt một cái, vỗ vỗ đầu cô: “Lý Lý, thực tế chút đi…”

Chương 149: Sợ gặp mặt sếp ngự

“Không sai, thực tế chút đi.” Tiếng cười cợt truyền đến từ cửa phòng rửa tay, hai người đang ở bên trong sửng sốt một chút, sau đó nhìn thấy Ngọc Ngân chậm rãi đi đến.

So với mặt mũi tràn đầy nhã nhặn cao quý lúc trước thì giờ phút này ngoại trừ đùa cợt chính là mỉa mai, nhìn hai người với ánh mắt khinh bỉ.

“Hồ ly tinh! Cô xem chiêu của tôi đây!” Tô Lý Lý nhào tới, một phát bắt được trang phục của cô ta, đẩy cô ta sát lên tường, Ngọc Ngân cũng không giãy giụa, không lên tiếng, chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô.

“Cô Tô, trừ việc có thể đánh tôi một trận thì cô còn có thể làm gì nữa vậy? Có thể giống như tôi, không cần tốn bao nhiêu công sức cũng có thể đạp đổ chén cơm của cô không? Có thể giống như tôi, cấm các cô đi vào khu vui chơi thiếu nhi không?”

“Cô nói cái gì?” Tô Lý Lý chán nản.

“Tôi nói, ngày mai cô không cần đi làm nữa, ai trong công ty Mùa Hoa cũng không phải đi, chỉ có cô và Giang Ngọc nhất định phải đi…”

“Mụ già, cô đuổi tôi thì cũng đúng thôi, liên quan khỉ gì tới Giang Ngọc chứ?” Tô Lý Lý tức giận đến mức giơ tay tát một cái vào mặt cô ta. Lại đúng lúc bị cô ta chụp lấy, trong khoảng thời gian ngắn không thể động đậy.

Tô Lý Lý vùng vẫy, khẽ lảo đảo, không giãy ra được, chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn cô ta.

“Sao? Thực sự muốn đánh tôi sao? Cũng không thèm nhìn xem mình có đủ tư cách hay không!”

“Ngọc Ngân, cô đừng quá đáng!” Cố Duyên đã cứu Tô Lý Lý ra từ tay Ngọc Ngân, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: “Chuyện đã qua tôi không muốn nhắc lại, cũng không muốn lật lại, nhưng xin cô tự trọng, đừng kiếm chuyện gây sự nữa. Cô có quyền sa thải Lý Lý, nhưng Giang Ngọc vô tội.”

“Cố Duyên, cô nhìn cho rõ ràng, tôi đang kiếm chuyện hả?”

...

“Muốn tôi rút lại quyết định này cũng được.” Ngọc Ngân liếc nhìn xung quanh một chút, sau đó nhìn vào bảng làm việc nói: “Tôi muốn đi nhà vệ sinh, nhưng nhà vệ sinh ở đây dơ quá, cô giúp tôi lau sạch sẽ đi.”

“Muốn tôi lau nhà vệ sinh?” Mặt mũi Cố Duyên lập tức nóng lên, việc này quá làm nhục người ta rồi!

Nhưng ai kêu bây giờ Hà Ngọc Ngân có quyền lợi lớn như vậy chứ? Nếu như Tô Lý Lý và Giang Ngọc đều thất nghiệp, bọn họ phải đi đâu tìm việc làm? Đặc biệt là Giang Ngọc, thật vất vả mới có thể leo lên được vị trí quản lý nhân sự.

Nhà vệ sinh ở đây cũng không bẩn, thật ra lau một chút cũng không sao.

Cô thở sâu, lạnh nhạt nói: “Có phải là lau xong nhà vệ sinh, cô sẽ không động đến chức vụ của hai người bọn họ không?”

“Đương nhiên.”

“Vậy được.” Cố Duyên liếc nhìn xung quanh một chút, lấy chổi, ki và thùng nước từ trong tủ chứa đồ trong góc vắng vẻ ra. Cô sắp xếp gọn gàng thùng nước, lúc đang muốn lau dọn thì đột nhiên bị Tô Lý Lý nắm lấy.

“Tớ làm cho.” Tô Lý Lý nói: “Là tớ chọc đến cô ta trước, có muốn lau nhà vệ sinh thì cũng phải là tớ lau.”

Nói xong, cô lại lấy ra cái bình gì đó từ trong tủ chứa đồ, đi vào nhà vệ sinh, xịt lên cánh cửa, khẽ rửa sạch, sau đó mới mở cửa nói với Ngọc Ngân: “Bà chủ tịch, mời dùng.”

“Cảm ơn, tôi rất thích người biết nghe lời như vậy.” Ngọc Ngân mềm mại cười một tiếng, cất bước đi vào nhà vệ sinh, cũng tiện tay đóng cửa lại.

Lý Lý nói với cánh cửa: “Cảm ơn bà chủ tịch, tôi thích được khen tặng, vì nó có thể cổ vũ cho tôi rất nhiều.”

Trong nhà vệ sinh phát ra tiếng “rầm”, sau đó là tiếng hô đau đớn của Ngọc Ngân.

Sau đó là Tô Lý Lý dùng giọng điệu rất kì quặc nói với cánh cửa: “Ai da, xin lỗi nha... Mặt đất sao lại trơn như vậy chứ, ngã chết tôi luôn, đau quá nha…”

Lý Lý nói xong, còn tặng thêm tiếng cười ha ha trên nỗi đau của người khác, cười đến mức ngã trước ngã sau.

Bên trong, Ngọc Ngân không ngừng la hét, Cố Duyên trong khoảng thời gian ngắn không hiểu rõ chuyện này rốt cuộc là như thế nào, một bên là giọng hét đau đớn của Ngọc Ngân, một bên là tiếng cười sung sướng của Lý Lý.

Thật lâu sau, cô mới phản ứng lại được, đẩy cửa ra quan sát thử, Ngọc Ngân đang quỳ trên mặt đất với tư thế rất chật vật, hai tay vịn vào tấm ngăn.

“Ha ha... Bà chủ tịch làm sao vậy? Là do nhà vệ sinh quá sạch sẽ đứng không vững sao?” Tô Lý Lý duỗi đầu nhìn cô ta: “Ai da, nhìn kìa, đầu gối cũng sưng đỏ rồi, hôm qua mới vừa ngã đập đầu, hôm nay lại ngã đập chân, đáng thương ghê luôn!”

Ngọc Ngân vừa thẹn lại vừa giận, tức giận trừng mắt nhìn cô.

Lý Lý ra vẻ như nghĩ mà sợ: “Bà chủ tịch đừng trừng tôi nha, tôi sợ lắm luôn đó…”

“Tô Lý Lý, cô chờ đó!” Ngọc Ngân nghiến răng nghiến lợi, vịn tấm ngăn khó khăn đứng lên từ dưới đất, bởi vì quá đau, chỉ có thể chân thấp chân cao đi không giống ai cả.

Cố Duyên lùi sang một bên, nhìn cô ta, trong phút chốc không biết nên làm sao mới tốt. Quan tâm hả? Vậy cũng quá giả! Nhưng thoải mái cười to như Tô Lý Lý thì cô đúng là không làm được.

“Ây da, bộ quần áo hàng giới hạn này vừa dính nước dơ một cái là xấu đi ngay nha! Lát nữa người ta mà nhìn thấy thì mất mặt biết bao! Bà chủ tịch nhã nhặn xinh đẹp của chúng ta té một cái trong nhà vệ sinh, nói ra cũng có thể trở thành tin đầu bài nha!”

“Lý Lý, chúng ta đi thôi.” Cố Duyên nắm tay cô.

Tô Lạc mới biết Ngọc Ngân, không hiểu rõ Ngọc Ngân, thế nhưng cô hiểu rõ, khiến cô ta nổi giận tuyệt đối không có kết quả tốt gì. Vì để tránh chuyện lửa càng chơi càng lớn, cô nghĩ phải kéo Tô Lý Lý đi mới được.

Tô Lý Lý báo thù xong rồi, cũng đủ ghiền rồi, đương nhiên cũng không muốn ở lại, đi ra theo Cố Duyên.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Cố Duyên nhìn Lý Lý đắc ý đầy mặt, nhỏ giọng hỏi.
Lý Lý cười há há với cô, nói: “Không có gì, chẳng qua là đổ nửa bình nước tẩy rửa lên sàn chào đón đôi giày cao gót kia mà thôi.”

“Cậu thật là…” Cố Duyên lắc đầu, thật không biết nên nói cô cái gì mới tốt.

“Sao nữa? Tớ làm mọi chuyện là vì cậu mà!” Tô Lý Lý liền nói cô không biết ơn gì cả.

Cố Duyên bất đắc dĩ thở dài: “Tớ biết, tớ chỉ lo nếu Giang Ngọc và cậu thực sự thất nghiệp thôi, làm như vậy không bù được mất!”

Cố Duyên nói đến mức vô cùng lo lắng, Lý Lý lại không có vấn đề gì: “Nếu Ngự Tứ là người sợ vợ như vậy, tớ cũng không thể nói gì hơn, kệ đi, công việc mà, đi đâu tìm mà không có mới chứ?

“Thực sự không có cách nào với cậu.” Cố Duyên cuối cùng chỉ có thể lắc đầu cho cô mấy chữ này.

Ngự Tứ có sợ vợ hay không thì cô không biết, nhưng Ngự Tứ cưng vợ thì cô hiểu rõ vô cùng, lúc trước khi Ngự Tứ cưng chiều cô, cô nói cái gì thì là cái đó, bây giờ chắc anh cũng giống y hệt vậy với Ngọc Ngân.

Khi các cô trở lại phòng họp, Ngự Tứ và Phó Huệ đã ký xong hợp đồng, đang bắt tay với nhau, sau đó đi về hướng cửa phòng họp.

Khi Ngự Tứ bước ra phòng họp, đảo mắt xung quanh nhưng không nhìn thấy Ngọc Ngân đâu, hỏi thư ký Lâm đang đứng một bên: “Ngọc Ngân đâu? Sao lại đi lâu như vậy?”

Thư lý Lâm vội nói: “Không biết nữa, tôi đi xem một chút.”

Thư lý Lâm muốn đi, Tô Lý Lý đột nhiên nói một câu: “Hồi nãy tôi thấy bà chủ tịch té trong nhà vệ sinh, tôi tốt bụng muốn dìu cô ấy, còn bị cô ấy mắng một trận.”

“Cái gì?” Ngự Tứ khẽ giật mình.

“Tôi nói bà chủ tịch té trong nhà vệ sinh.”

Thư lý Lâm nghe xong, bước nhanh hơn về phía nhà vệ sinh.

Cô chưa đi được mấy bước, Ngọc Ngân đã chạy từ trong nhà vệ sinh ra, trên mặt cô ta có ý cười, tóc tai đã được chỉnh gọn gàng, vết bẩn trên người cũng đã được rửa sạch sẽ, mặc dù lúc đi đường có chút chân thấp chân cao, nhưng nhìn lướt qua vẫn cao quý như thường.

“Chồng à, đừng nghe cô Tô nói quá, chỉ là không cẩn thận cọ trúng đầu gối thôi.” Ngọc Ngân mỉm cười đi đến bên cạnh Ngự Tứ, kéo váy, lộ ra vết sưng đỏ trên đầu gối.

Ngự Tứ nhíu mày, ngồi xuống, dùng tay nhẹ nhàng chạm lên vết thương: “Sao lại té nặng như vậy?”

“Sàn nhà quá trơn, chồng à, trên xe có thuốc, anh giúp em xoa một chút là được rồi.” Ngọc Ngân mở miệng liên tục nói “chồng à”, cố ý làm cho ngọt ngào.

“Ở đây cũng có thuốc chữa sưng, tôi đi lấy giúp cô.” Giang Ngọc lập tức xoay người đi vào phòng chứa đồ lấy dầu thuốc đưa cho Ngự Tứ, hoàn toàn không cảm giác được ánh mắt giết người của Lý Lý.

Ngự Tứ nhận lấy bình thuốc, xoay người ôm Ngọc Ngân, đặt cô lên trên ghế. Sau đó dịu dàng thay cô lau vết thương, động tác dịu dàng nhã nhặn khiến một đám nhân viên nữ mê chết.

Nhìn những động tác dịu dàng mà Ngự Tứ dành cho Ngọc Ngân, Cố Duyên đột nhiên nhớ tới lúc trước khi mình và Ngự Tứ còn ở bên nhau, Ngự Tứ đã từng dịu dàng như vậy tỉ mỉ thay cô thoa thuốc, sợ cô có chút không thoải mái.

Cô xoay người, thực sự không đành lòng tận mắt chứng kiến cảnh tượng chạm vào nỗi đau trong lòng trước mắt.
Cô biết Ngọc Ngân cố ý biểu hiện cho cô nhìn, Ngọc Ngân đã đạt được mục đích, nhìn bọn họ, cô sẽ đau lòng, sẽ đau khổ, sẽ hoài niệm...

“Duyên Duyên, cậu không sao chứ?” Tô Lý Lý đi theo Cố Duyên trở lại chỗ ngồi, lo lắng hỏi thăm.

Cố Duyên hít cái mũi chua xót, mỉm cười: “Tớ đâu có sao đâu.”

“Con khốn kia cố ý.” Tô Lý Lý hạ giọng.

“Kệ cô ta, tớ không quan tâm.” Cô cười, cười đắng chát vô cùng.

Làm sao có thể không quan tâm? Làm sao có thể?

Rốt cuộc, Ngự Tứ ôm Ngọc Ngân rời đi, trước khi đi, cô có thể cảm giác được đắc ý bên môi Ngọc Ngân.

Trong lòng cô ta nhất định đang suy nghĩ, mặc dù Lý Lý khiến cô ta ngã một phát, thế nhưng lại cho cô ta cơ hội để Ngự Tứ biểu lộ yêu thương, nói cho cùng thì người thắng vẫn là cô ta!

Bọn họ đi rồi, bên trong công ty vẫn còn bàn tám chuyện của bọn họ, một người dịu dàng đa tình, một người xinh đẹp tốt bụng. Thật tốt, Ngọc Ngân diễn thật tốt!

“Sao vậy? Kêu cô tiễn bọn họ cô cũng không đi sao?” Không biết đã trôi qua bao lâu, trên đỉnh đầu phát ra giọng của Phó Huệ.

Cố Duyên lấy lại tinh thần, hồi nãy Phó Huệ có nói cô cùng tiễn khách sao? Cô thế mà không nghe thấy gì hết!

“Thật xin lỗi, vừa nãy tôi đột nhiên có chút việc phải làm, cho nên...”

“Nhưng vừa nãy cô cũng không làm gì hết.”

“Ha ha...” Cố Duyên chỉ có thể gượng cười để che dấu sự bối rối của mình.

Phó Huệ đánh giá cô, sau một lúc lâu mới chần chờ hỏi: “Trông cô ngơ ngác cả buổi sáng, không phải yêu sếp Ngự thật đó chứ?”

“Làm sao có thể?” Cố Duyên phản bác theo bản năng.

“Không có thì tốt, mau kéo tinh thần lại làm việc đi.” Phó Huệ nói xong, cất bước đi vào phòng làm việc của mình.

Mau tập trung tinh thần vào công việc đi, Cố Duyên nói lại câu này một lần nữa trong lòng, thực sự không nên bị Ngự Tứ ảnh hưởng nữa, càng không nên để ý Ngọc Ngân sẽ làm gì mình, nếu không mãi mãi cũng không có khả năng có được cuộc sống bình yên thực sự!

Cố Duyên không phải người tham đồ ăn ngon, cho nên đối với cô mà nói, tiệc tối không có chút hấp dẫn nào, cô không tham gia bữa tiệc, ngược lại tan ca sớm đón Hạnh Hạnh tan học.

Khi cô xin phép sếp Phó nghĩ sớm trước một tiếng, sếp Phó nhìn cô, rất đương nhiên xem chuyện cô không tham gia tiệc tối là để trốn tránh Ngự Tứ. Bởi vì từ trên xuống dưới công ty, mặc kệ nam nữ hay già trẻ, giờ phút này đều là không kịp chờ đợi muốn tham gia.

“Cô sợ gặp sếp Ngự đến vậy sao?” Phó Huệ liếc nhìn cô hỏi một câu.

Cố Duyên cười cười: “Không phải sợ, chỉ là không có hứng thú với tiệc tối, không có hứng thú với món Tây, cho nên muốn đón con về nhà hơn.”

“Nhưng cô là trợ lý lại không có mặt, có thể lộ ra chút không thích hợp gì hay không?”

“Chắc là sẽ không đâu…”

Phó Huệ nhìn cô, trầm ngâm một lát mới gật đầu, chấp nhận yêu cầu của cô.

Cố Duyên ra khỏi công ty, ngồi tàu điện ngầm đến chỗ nhà trẻ của Hạnh Hạnh. Nhà trẻ này là nhà trẻ nổi tiếng nhất thành phố Hàn, cơ sở vật chất và dạy học đều là tốt nhất, lúc trước khi Cố Duyên đưa Hạnh Hạnh vào học từng do dự vì học phí quá cao, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đưa Hạnh Hạnh đến nơi này.

Hạnh Hạnh đi ra khỏi phòng học, thấy Cố Duyên thì vui vẻ lắm, giơ đóa hoa hồng lớn trong tay lên cho cô nhìn. Cố Duyên cười sờ đầu cô khích lệ nói: “Hạnh Hạnh giỏi nhất!”

“Đương nhiên rồi, cô cũng nói con giỏi nhất đó, đúng không, cô giáo Chu!” Hạnh Hạnh nhảy cà tưng đến trước mặt cô giáo, cười hì hì nói.

Cô giáo Chu gật đầu, nói với Cố Duyên nói: “Hạnh Hạnh thực sự rất giỏi, hôm nay tôi mới biết Hạnh Hạnh còn biết chơi dương cầm và nhảy ba lê.”

Cố Duyên mỉm cười: “Hồi trước từng học, gần đây vì mới chuyển nhà, cũng không mua được dương cầm nên lâu lắm rồi con bé cũng không chơi.”

Khi còn ở Anh, bởi vì phát hiện Hạnh Hạnh có thiên phú âm nhạc, Cố Duyên tiết kiệm tiền mua cho con bé một chiếc dương cầm, sau đó vẫn tiếp tục học, đến nay đã học được hơn một năm. Cô cũng không thấy Hạnh Hạnh chơi đàn tốt gì, dù sao vẫn còn nhỏ.

Cô giáo Chu lại có vẻ rất tán thưởng: “Không luyện tập mà vẫn đàn tốt như vậy, coi như không tệ.”

Dừng một chút, Cô giáo Chu còn nói: “Sắp tới ngày quốc tế thiếu nhi rồi, tôi tính để Hạnh Hạnh đại biểu trường học đi tham gia một bữa tiệc mừng 1/6, không biết cô và chồng cô có đồng ý cùng đến không?”

Tham gia biểu diễn đêm 1/6, đối với Hạnh Hạnh mà nói thì đây là trải nghiệm rất tốt, Cố Duyên cảm thấy vui thay cho Hạnh Hạnh. Cho nên không nghĩ ngợi chút nào đã gật đầu: “Tôi rất rất ủng hộ.”

“Vậy chồng cô thì sao?” Cô giáo Chu lại hỏi.

Chương 150: Tại sao lại không thể đi_

“Anh ấy…” Trong đầu Cố Duyên nháy mắt hiện ra bóng dáng của Ngự Tứ, cô bị giật mình bởi phản ứng này của mình, tại sao lại nghĩ đến anh ấy vào lúc này? Tại sao có thể liệt anh vào danh sách lựa chọn chồng mình chứ? Hạnh Hạnh sớm đã không có quan hệ với anh, đã sớm trở thành người xa lạ!

Chắc là do gần đây gặp mặt Ngự Tứ quá nhiều lần, nên mới có loại phản ứng này?

“Cô Cố?” Cô giáo Chu đánh giá cô, cẩn thận từng li từng tí hỏi.

“Mẹ ơi, cô giáo hỏi mẹ kìa!” Hạnh Hạnh cũng đứng bên cạnh kéo ngón tay Cố Duyên thúc giục nói.

Cố Duyên lấy lại tinh thần, ngượng ngùng cười cười: “Thật xin lỗi, tôi vừa mới thất lễ. Về chuyện Hạnh Hạnh tham gia biểu diễn, đây là chuyện đáng để tự hào, tôi nghĩ anh ấy sẽ không phản đối.”

“Vậy là tốt rồi, vậy ngày mai tôi sẽ đăng ký tên Hạnh Hạnh vào.”

“Ừ, cảm ơn cô giáo Chu.”

“Không cần cám ơn, Hạnh Hạnh rất thông minh.” Cô giáo Chu sờ đầu nhỏ của Hạnh Hạnh, cười tủm tỉm nói: “Tiểu Hạnh Hạnh rất nổi tiếng trong trường học chúng tôi đó nha, các thầy cô giáo đều rất thích con bé, nói con bé rất xinh xắn.”

Cố Duyên bị thổi phồng đến mức không biết phải làm sao, đồng thời lại cảm thấy vui mừng, cuối cùng lại thương cảm. Hạnh Hạnh có thể trông xinh đẹp như vậy, nguyên nhân chính vẫn là di truyền từ bộ gen tốt đẹp của Ngự Tứ nhỉ, cô nghĩ.

“Cô giáo Chu, tới đây một chút!” Bên trong có tiếng người gọi.

Cô giáo Chu “ừ” một tiếng, nói với Cố Duyên: “Tôi vào trước, ngày mai gặp.”

“Ngày mai gặp.”

Đi ra nhà trẻ, Cố Duyên nắm tay Hạnh Hạnh vừa mới đi được nửa đường đến trạm xe thì ven đường đột nhiên có một chiếc xe dừng lại.

Hạnh Hạnh nhìn thử, là chiếc Cayenne của Lý Lý, lập tức hoan hô tiến lên, mở cửa xe bò vào thùng xe vui vẻ nói: “Dì Lý Lý, dì cố ý đến đón con hả?”

“Đã nói với cưng rồi mà, phải gọi chị Lý Lý.” Tô Lý Lý đánh đầu nhỏ của bé con một cái.

Hạnh Hạnh cười hì hì chuyển hướng Cố Duyên, Cố Duyên dạy bé gọi là dì Lý Lý.

Cố Duyên cười nói: “Nếu dì Lý Lý không chịu nhận mình già thì con kêu cô một tiếng chị đi, để dì vui vẻ một chút!”

“Chị Lý Lý.” Hạnh Hạnh thế mà thực sự nói rất thuận miệng.

Lý Lý cũng nghe được rất vui vẻ, cười tủm tỉm nói: “Ngoan quá, chị dẫn em đi ăn ngon nè!”

“Ăn gì ngon vậy ạ?”

“Ví dụ như bò bít tết nè, còn có nhiều món bánh ngọt nữa.”

“A! Quá tốt rồi! Cảm ơn chị Lý Lý nha!”

Con nít chính là con nít, vừa nghe thấy có đồ ăn ngon là lập tức vui vẻ ngay, Tiểu Hạnh Hạnh suy cho cùng cũng chỉ là một đứa bé.

Cố Duyên lại luống cuống, vội nói: “Lý Lý, cậu đừng nói muốn dẫn Hạnh Hạnh đi tham gia tiệc tối gì đó, con bé không thể đi!”

“Sao con bé lại không thể đi?” Lý Lý quay đầu liếc cô một chút: “Khó được có món Tây miễn phí ăn, tớ còn muốn mang bà già ở nhà theo nè, ai ngờ bà chạy đi đâu mất tiêu rồi.”

“Cậu có thể dẫn mẹ cậu theo, nhưng Hạnh Hạnh không thể đi, tớ không thể để nó gặp mặt Ngọc Ngân.”

“Yên tâm đi, còn có tớ mà, có tớ ở đây cô ta chẳng làm được gì đâu.” Khi Tô Lý Lý khoác lác thì mãi mãi cũng không biết ngượng như vậy.

Cố Duyên không muốn tốn nhiều miệng lưỡi với cô, giọng điệu kiên quyết nói: “Tóm lại không thể để Hạnh Hạnh đi, còn nữa, tớ cũng không muốn đi, cậu muốn đi thì đi một mình đi.”

“Mẹ, con muốn đi theo chị Lý Lý ăn đồ ăn ngon.” Hạnh Hạnh chờ mong nhìn Cố Duyên.

“Xem kìa, Hạnh Hạnh muốn đi.” Tô Lý Lý liếc Cố Duyên một chút qua kính chiếu hậu, tức giận nói: “Cố Duyên, cậu đúng là không có lương tâm, bình thường tớ thấy cậu chỉ lo công việc, không đưa Hạnh Hạnh đi chơi gì cả, cho nên mới nghĩ đến chuyện mang con bé đi chơi tối nay, vậy mà cậu còn không cho đi!”

Cố Duyên im lặng, nói tới nói lui, mình đã thành tội ác tày trời.

Cô bất đắc dĩ nói thầm: “Tớ đây là lo lắng sẽ mang đến phiền phức cho Hạnh Hạnh mà? Cậu không phải không biết Ngọc Ngân là hạng người gì.”

Lần trước, Hà Ngọc Ngân đã gặp Hạnh Hạnh một lần, đã hoài nghi thân phận thực sự của Hạnh Hạnh, cô lo lắng nếu Hạnh Hạnh gặp lại cô ta sẽ có rắc rối xảy ra.

“Cậu yên tâm đi, bà tám kia té sưng chân thành như vậy, bây giờ chắc đang la làng đau đớn rồi, sao mà đi dự tiếc tối được chứ? Ngự Tứ cũng luôn là người bận rộn, càng không có khả năng có mặt.”

Sau khi nghe Tô Lý Lý nói vậy, Cố Duyên mới nhớ tới Ngọc Ngân vừa té một lần, đầu gối vẫn còn đang sưng đỏ, chắc là trong khoảng thời gian còn chưa khỏi.

Nghĩ như vậy, cô thoáng yên tâm lại một chút, lại nhìn gương mặt tràn đầy mong chờ kia của Hạnh Hạnh, đành phải bất đắc dĩ đồng ý.

Bữa tiệc diễn ra ở tầng hai của Tình Duyên, khi Tô Lý Lý và Cố Duyên đến, toàn bộ các nhân viên của Mùa Hoa đều đã đến đông đủ, còn có một số nhân viên của Tần Thị tại thành phố Hàn.

Cố Duyên nhìn xung quanh một lần, đa số đều là người không quen biết.

Cô lấy mắt kính đã chuẩn bị sẵn từ trước từ trong túi ra, đeo lên, cô làm như vậy là vì chí ít nhìn thế sẽ không thu hút quá nhiều ánh mắt khác thường. Có gương mặt tương tự như bà chủ tịch thực sự là chuyện phiền toái, giờ phút này đối với cô mà nói chính là như vậy.

Cố Duyên quay người lại, thấy Phó Huệ đang đi tới chỗ mình, cô sửa sang quần áo trên người, so với những người phụ nữ trang điểm lộng lẫy xung quanh, trang phục của cô thực sự rất quê mùa. Nhưng cô không để ý, bởi vì cô cũng không muốn tìm đàn ông ở đây mang về nhà.

“Tôi cho là cô sẽ thực sự không đến.” Phó Huệ mỉm cười với cô, nói.

“Bị tôi kéo đến đó.” Lý Lý nói.

“Tôi biết là công lao của cô mà.” Phó Huệ cười ha ha một tiếng.

Cố Duyên vội vàng đẩy Hạnh Hạnh lên trước mặt, giới thiệu với Phó Huệ: “Anh còn chưa chính thức làm quen với con gái tôi đúng không? Cố Hạnh, đang học mẫu giáo.”

Phó Huệ sờ sờ đầu Hạnh Hạnh, cười nói: “Không cần giới thiệu thì công chúa nhà cô cũng đã nổi tiếng khắp công ty rồi.”

“Cháu chào chú.” Hạnh Hạnh khéo léo chào hỏi.

Phó Huệ tràn đầy vui vẻ trong lòng: “Hạnh Hạnh ngoan.”

Cố Duyên biết Phó Huệ đang nói chuyện lần trước Hạnh Hạnh gọi Ngự Tứ là cha ngay trước mặt tất cả mọi người, chuyện kia qua đi, Hạnh Hạnh đúng là nổi tiếng ở công ty thật. Tất cả mọi người khen cô có đứa con gái đáng yêu, đương nhiên cũng có người châm chọc cô nuôi một đứa con gái thông minh.

Cô ngượng ngùng nói: “Lần trước rất xin lỗi…”

“Chuyện trước kia không cần phải nhắc lại, mà tôi cũng không trách Hạnh Hạnh.”

“Sếp Phó.” Lý Lý cười ha ha nói: “Tôi và Giang Ngọc… sẽ không thực sự bị đuổi đó chứ?”

“Cô nói thử xem?” Phó Huệ nhìn chằm chằm cô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Cô cũng thấy Giang Ngọc đều vì chuyện này mà không có tâm trạng đi tiệc tối, ai bảo ngay cả bà chủ tịch mà cô cũng dám đắc tội.”

“Không công bằng, chỉ sa thải tôi mà không sa thải Duyên Duyên á?”

“Tôi cũng không biết.” Phó Huệ nhún nhún vai.

“Mụ kia tối nay có đến không?” Lý Lý lại tỏ vẻ hiếu chiến, từng cái lông tơ dựng thẳng lên.

“Nghe nói không đến.”

“Đoán chắc cô ta không dám đến, bà đây đánh chết!” Lý Lý lại tiếp tục dõng dạc, hoàn toàn không phát hiện Phó Huệ đang khẩn cấp nháy mắt với cô, tiếp tục mở miệng: “Chỉ có Duyên Duyên mới tốt bụng như vậy, nếu đổi lại là tôi, sớm đã xé cô ta thành từng mảnh cho chó ăn…”

“Khụ khụ... Sếp Ngự, bà Ngự...” Trong tình huống không còn cách nào khác, Phó Huệ đành phải sớm mở miệng chào hỏi.

Tô Lý Lý và Cố Duyên đều sững sờ, quay đầu lại, quả nhiên thấy Ngự Tứ và Ngọc Ngân đang nắm tay đi về phía này. Tô Lý Lý kinh ngạc xém nữa đã té ngã, Cố Duyên trợn mắt ở trong lòng. Không phải vừa mới nói xong bọn họ sẽ không tới hả? Vừa nói xong thì người cũng xuất hiện luôn.

Một nhà ba người, hạnh phúc đến mức khiến người ta ngạt thở.

Đầu gối của Ngọc Ngân vẫn sưng đỏ, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến việc di chuyển của cô. Ngọc Ngân là người sĩ diện, có đau cũng sẽ không biểu hiện ra. Rõ ràng trên trán, trên đầu gối đều là vết thương, nhưng vẫn có thể biểu hiện ra dáng vẻ nhã nhặn vửa đủ, năng lực nhịn đau của cô ta quả thật khiến người ta phải bái phục!

Cố Duyên rất muốn tức giận trừng Tô Lý Lý một chút, bởi vì cô bị cô ấy bắt ép kéo tới. Thế nhưng vừa nghĩ đến chuyện Tô Lý Lý lúc này còn khó xử hơn cả cô, đành phải tha cho cô ấy một lần.

“Cô Tô, cô định xé tôi thành từng mảnh như thế nào vậy?” Ngọc Ngân cười cười nhìn chằm chằm vào Tô Lý Lý, nụ cười kia trông vô cùng dịu dàng.

Cố Duyên kéo tay Tiểu Hạnh Hạnh, quay người chui vào giữa đám người.

“Tô Lý Lý, cậu tự cầu phúc đi, coi như tớ có lỗi với cậu.” Cô yên lặng nói trong đáy lòng.

“Mẹ, là chú Ngự.” Hạnh Hạnh vừa đi ba bước vừa quay đầu lại nhìn Ngự Tứ, còn vung tay chào anh.

“Không cần để ý đến chú ấy, chúng ta qua bên kia ngồi đi.” Cố Duyên bắt lấy cái tay đang quơ của con bé, nhanh chóng nhìn thoáng qua vị trí của Ngự Tứ và Ngọc Ngân. Vừa vặn tiếp xúc đến ánh mắt của Ngự Tứ, cô nhanh chóng quay đầu về, tiếp tục trốn vào trong đám người.

“Mẹ, tại sao không thể nhìn chú Ngự vậy? Cũng không cần để ý Thuyên Thuyên sao?” Hạnh Hạnh không ngừng hỏi.

Cố Duyên không biết nên trả lời thế nào, đành phải cả giận nói: “Nếu con lại hỏi nhiều thứ như vậy, mẹ sẽ mang con về nhà ngay.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạnh Hạnh xịu xuống, đáng thương vô cùng đi theo Cố Duyên trốn đến nơi hẻo lánh.

Tô Lý Lý thấy Cố Duyên đi, trong lòng trực tiếp mắng cô đủ thứ, mặt ngoài lại cười ngọt ngào với Ngọc Ngân: “Nếu như cô vui lòng, chúng ta vào phòng nghỉ thương lượng biện pháp đi, thế nào?”

“Thật có lỗi, tôi bề bộn nhiều việc, cô tự nghĩ trước đi.” Ngọc Ngân cười một tiếng với cô, ôm cánh tay Ngự Tứ: “Ngự Tứ, chúng ta đi.”

“Cha! Con muốn chơi với chị Hạnh Hạnh!” Thuyên Thuyên từ đầu đến cuối đều nhìn về phía Hạnh Hạnh rời đi.

Ngự Tứ đúng lúc bị mấy người bạn cản lại chúc rượu, kêu Ngọc Ngân dỗ thằng bé, Ngọc Ngân nhìn thoáng qua Cố Duyên đang ở trong góc, nói với Thuyên Thuyên: “Mẹ dẫn con đi.”

“Cẩn thận một chút, đừng để Thuyên Thuyên quá tinh nghịch.” Ngự Tứ dặn dò một câu.

Ngọc Ngân mang theo Thuyên Thuyên đi đến chỗ Cố Duyên và Hạnh Hạnh, Cố Duyên đang lấy bánh ngọt cho Hạnh Hạnh, đặt món sô cô la ngọt ngào mà con bé muốn ăn vào trong dĩa của Hạnh Hạnh.

“Cảm ơn mẹ.” Hạnh Hạnh nói xong, đang chuẩn bị muốn ăn thì cái dĩa và món sô cô la trước mặt đã bị người khác bưng đi mất.

Hai mẹ con đồng thời khẽ giật mình, quay đầu lại thì thấy Ngọc Ngân và Thuyên Thuyên, Thuyên Thuyên đang một tay cầm đĩa, một cái bỏ bánh vào trong miệng, vừa sung sướng nói: “Sô cô la ăn ngon thật...”

“Sao em lại cướp đồ của chị?” Hạnh Hạnh không vui nhìn nhóc, miệng nhỏ chu lên thật cao.

Thuyên Thuyên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Cái này là của chị hả? Cái này là của nhà em!”

“Sao lại là đồ của nhà em được, đó là do mẹ mang tới cho chị.”

“Mang tới từ nhà của em!”

“Không phải!”

“Là thật!” Thuyên Thuyên tức giận ném nửa cái bánh sô cô la còn lại lên mặt Hạnh Hạnh, khuôn mặt trắng trẻo của con bé ngay lập tức dính vài vết sô cô la màu đen.

“Con không ăn nữa! Con muốn về nhà!” Hạnh Hạnh mang theo nước mắt rống lên một câu với thằng bé, tuột xuống từ trên ghế, chui vào trong lòng trong ngực Cố Duyên, khóc hu hu.

Cố Duyên ôm con bé, dỗ dành: “Hạnh Hạnh không khóc, mẹ ra ngoài mua cho con bánh ngon hơn nha.”

Nói xong, kéo Hạnh Hạnh quay người đi về hướng cửa ra vào.

“Chờ một chút.” Ngọc Ngân cuối cùng cũng mở miệng, cô đi đến trước mặt Hạnh Hạnh, dùng bàn tay vuốt ve đầu của Hạnh Hạnh, mỉm cười nói: “Hạnh Hạnh không khóc, em trai còn nhỏ không hiểu chuyện, con đừng tức giận nhé? Cô lấy cho con có được không?”

Nói xong, ôm Hạnh Hạnh trở về trên ghế, cũng đặt một đĩa tràn đầy bánh ngọt lên trên bàn.

Hạnh Hạnh yên lặng nhìn qua cô, trong hốc mắt toàn là nước mắt, hiển nhiên là sợ Ngọc Ngân xa lạ, đương nhiên cũng không dám đụng tới bánh ngọt trong đĩa.

Cố Duyên nhìn Ngọc Ngân làm tất cả mọi chuyện, thực sự không rõ Ngọc Ngân rốt cuộc muốn làm gì. Hôm nay đến công ty Mùa Hoa vẫn là dáng vẻ cao sang lạnh lùng, bây giờ lại kiên nhẫn dỗ Hạnh Hạnh như vậy sao?

Bởi vì không rõ ý đồ của cô, cho nên cô chỉ lẳng lặng ở một bên nhìn, không mở miệng, cũng không ngăn cản cô ta.

Cho đến khi Hạnh Hạnh trượt xuống từ trên ghế lần nữa, trở lại bên người cô, cô mới nhẹ thở phào, nói với Ngọc Ngân: “Cảm ơn bánh ngọt của bà chủ tịch, nhưng chúng tôi tôi phải đi về, cứ để cậu chủ nhỏ ăn bánh ngọt đi.”

Cô nói xong muốn đi, Ngọc Ngân đột nhiên ngăn cô lại, quan sát cô, dịu dàng nói: “Duyên Duyên, con nít đều không biết lớn nhỏ, không có nề nếp gì, cô cũng đừng chấp Thuyên Thuyên, nếu có chỗ nào đắc tội, tôi thay nó xin lỗi được không?”

Cố Duyên đồng thời cũng quan sát cô ta, thật muốn nói một câu, Hà Ngọc Ngân có lời gì cứ việc nói thẳng đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau