CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Chồng tôi không phải họ hà

Cố Duyên lấy lại tinh thần đi tới, cúi người bước lên xe của hắn.

Xe nổ máy, chậm rãi tiến vào dòng xe, lúc thắt dây an toàn Cố Duyên vô tình nhìn thấy chỗ để đồ ở giữa hai ghế có đặt một chiếc mặt nạ thần chết.

Cô ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Phó Huệ, chợt hiểu thì ra người đàn ông đeo mặt nạ thần chết trong hội trường ban nãy chính là Phó Huệ! Không ngờ hắn cũng thích tham gia mấy loại hoạt động kiểu này.

Phó Huệ quay đầu nhìn cô rồi nói: “Thỏ trắng chẳng hợp với cô chút nào đâu.”

Cố Duyên liếc nhìn con thỏ trắng trong tay, cười ha hả nói: “Thì ra anh cũng thích tham gia vũ hội hóa trang, anh… có hay đến không?”

“Cũng hiếm khi, hôm nay là lần đầu tham gia, mà còn là bị Giang Ngọc lừa đến.”

“Cô đó? Có thích không?” Phó Huệ hỏi lại.

“Tôi cũng mới đến lần đầu.” Cô bị Lý Lý lôi tới.

“Hiểu ra rồi.”

Hai người kia rốt cuộc muốn làm chuyện xấu gì? Không phải là muốn đẩy cô và Phó Huệ đến cùng nhau sao? Đúng là điên mà!

Nếu lúc này không có Phó Huệ bên cạnh, cô nhất định sẽ gọi điện thoại ngay cho hai người đầu đất kia hỏi xem có phải họ ăn đậu phụ để lớn lên hay không.

Cô đồng ý với Hạnh Hạnh là buổi chiều sẽ đi đón bé tan học cùng Giang Ngọc, bởi vì Giang Ngọc bận việc bên ngoài nên hai người hẹn nhau sẽ gặp mặt ở cổng nhà trẻ.

Nhưng khi đến nhà trẻ thì đến một bóng ma cũng không thấy, Cố Duyên lấy điện thoại ra định gọi điện, phía sau đột nhiên vọng tới một giọng nói quen thuộc: “Cô Cố.”

Giọng nói này rất lạnh nhưng cũng rất hiền từ, không cần đoán Cố Duyên cũng biết đó là Ngự Tứ rồi, nhưng cô vẫn nghi ngờ mà quay người sang hướng khác, mãi đến khi nhìn thấy anh, cô mới kinh ngạc hỏi: “Sếp Ngự, sao anh lại ở đây?”

Hôm nay Ngự Tứ mặc bộ vest màu xám tro cùng một chiếc cà vạt được thắt cẩn thận, vẫn là biểu cảm bình tĩnh như thường. Lướt mắt nhìn Cố Duyên một lượt rồi mới nói: “Sếp Phó nói cô có việc cần tôi giúp đỡ.”

Sếp Phó... Đúng rồi, rốt cuộc sếp Phó kia làm sao vậy? Sao lại gọi Ngự Tứ tới đây chứ? Còn nữa, sao hắn biết cô có việc cần giúp đỡ. Mà kể cả có cần giúp đỡ thì cô cũng đã hẹn Giang Ngọc rồi, đâu có liên quan gì đến hai nhân vật này chứ!

Chắc Giang Ngọc không lỡ hẹn đâu nhỉ?

Da đầu của Cố Duyên đã tê rần, Ngự Tứ là cha ruột của Hạnh Hạnh đó! Cái đồ xấu xa đáng chết đó! Không đến cũng không thèm gọi điện thoại cho cô! Nếu để cô chọn, có đánh chết cô cũng sẽ không cho Ngự Tứ biết về Hạnh Hạnh, kể cả bây giờ anh đã mất trí nhớ!

“À, không có việc gì đâu, không có việc gì đâu, sếp Ngự anh về đi nhé.” Cố Duyên cuống quýt nói.

Ngự Tứ cũng không thèm nói nhảm với cô, đi tới bên cạnh xe, chuẩn bị mở cửa bên ghế lái, còn một phút nữa sẽ tan học, Cố Duyên nói thầm trong lòng: Đi nhanh đi, đi nhanh đi...

Nhưng đúng lúc này điện thoại của Ngự Tứ reo lên, cánh tay đang nắm tay vịn cửa rút lại, lấy điện thoại di động từ túi ra. Tức giận gằn giọng quát: “Sếp Phó, anh đừng có rảnh rỗi không có việc gì làm nên vẽ chuyện cho người khác làm nhé, tôi rất bận… Biết rồi… Tôi sẽ cố gắng…”

Về sau giọng nói hiền hòa hơn nhưng biểu cảm vẫn lạnh lùng như trước, anh cất điện thoại vào túi rồi đi đến bên người Cố Duyên. Cánh tay dài duỗi ra, ôm eo cô bước vào nhà trẻ.

“Ơ... Anh đang làm cái gì vậy?” Cố Duyên ngạc nhiên, không ngừng giãy giụa. Chuông tan học vừa hay vang lên, các bạn nhỏ đáng yêu chạy ùa ra khỏi phòng học, vẻ mặt hớn hở lao vào lòng cha mẹ mình.

“Cha! Mẹ!” Một giọng nói non nớt vang lên, Cố Duyên còn chưa kịp tách Ngự Tứ ra, Hạnh Hạnh đã vui mừng chạy đến, lao đến ôm chặt Ngự Tứ.

Ngự Tứ bị đụng phải lùi một bước nhỏ về sau, cúi đầu nhìn “con gái ruột” lần thứ hai gặp mặt, không sai, đây chính là lời nhờ vả của sếp Phó, coi bé như con gái ruột của mình, biểu hiện phải thân mật một chút!

Có điều, bé gái trước mắt cũng biết diễn quá đi? Ôm một người đàn ông xa lạ lần đầu gặp mặt đã rất tình cảm gọi người ta là cha rồi.

Ngự Tứ nhếch môi, lộ ra một nụ cười vô cùng dịu dàng, ngồi xổm xuống, hai tay nắm lấy vai Hạnh Hạnh cười nói: “Hôm nay có ngoan không? Có nghe lời cô giáo hay không?”

Hạnh Hạnh gật đầu: “Hạnh Hạnh rất ngoan, không tin có thể hỏi cô giáo.”

“Đúng đó, anh Hà, Hạnh Hạnh vừa ngoan lại thông minh.” Cô giáo nhà trẻ mỉm cười đi tới, xoa đầu Hạnh Hạnh nói.

Trên trán Ngự Tứ hiện lên một vạch đen.

“Ôi, chồng tôi không phải họ Hà.” Chuyện đã đến nông nỗi này, Cố Duyên đành tiếp tục diễn thôi, làm gì còn đường lui nữa chứ. Cô giáo nhà trẻ hơi sửng sốt một chút, lập tức mỉm cười: “Xin lỗi, thì ra là mang họ mẹ.”

Cố Duyên khoác tay Ngự Tứ, mỉm cười: “Đúng đó, chồng tôi đến ở rể nhà họ Hà chúng tôi. “

Trên trán Ngự Tứ xuất hiện vạch đen thứ hai.

“À.” Cô giáo nhà trẻ bày ra bộ dạng bừng tỉnh, biểu cảm như muốn nói: Bảo sao đẹp trai như vậy mà lại chịu mang họ vợ, thì ra là ở rể!

Thấy Ngự Tứ đang tức giận đến nhíu mày lại nhưng vẫn phải giả bộ lịch sự mỉm cười, Cố Duyên biết ngay bản thân đã kích thích tâm hồn của anh. Nhưng lời đã nói ra như bát nước hất đi, đành để anh chịu thiệt làm kẻ được bao nuôi thôi.

Có lẽ cô giáo nhà trẻ cũng phát hiện sắc mặt Ngự Tứ không đúng lắm, vội vàng lấy lòng nói: “Ha ha, Hạnh Hạnh rất giống anh đó, nhất là khuôn mặt, đều đẹp như nhau.”

Cố Duyên quả thực rất muốn hộc máu, cô giáo này cũng nhiều lời quá đi, lại còn nói đến đâu sai đến đấy. Cô thực sự rất muốn hét vào mặt cô ta: Xin cô đừng nói nữa!

Tuy nghĩ như vậy nhưng cô vẫn không kìm lòng được mà so sánh hai người, không thể không thừa nhận, cũng giống nhau đến bốn phần đó, chỉ là bình thường người ta không chú ý đến thì sẽ không đem ra so sánh.

Nhưng Ngự Tứ lại không thèm để ý, trong lòng chỉ coi đây như lời nói khách sáo của người ta, không cần bận tâm.

“Cố Hạnh, đây là cha cậu sao? Đẹp trai quá đó!” Một bé gái mê trai đẹp ngưỡng mộ nói.

Lúc này Cố Duyên mới phát hiện xung quanh còn có rất nhiều bạn nhỏ đang chờ cha mẹ đến đón, Màn kịch này diễn cũng... có tỉ lệ người xem cao đấy nhỉ!

Hạnh Hạnh vòng tay lên cổ Ngự Tứ, thân mật dựa vào lòng anh, mặt hãnh diện nhìn đám bạn kia nói: “Tớ cũng đã nói trước rồi mà, cha tớ đẹp trai lắm đó, chẳng qua cha tới bận rộn công việc nên bình thường chỉ có mẹ đến đón tớ tan học thôi.”

“Cố Hạnh, xin lỗi, tớ không nên nói linh tinh rằng cậu không có cha.” Một bạn nhỏ đi tới xin lỗi Hạnh Hạnh.

Hạnh Hạnh cười hì hì xua tay: “Không sao, chúng ta là bạn tốt mà, mẹ nói giữa bạn bè với nhau không được mang thù hằn.”

Cố Duyên nhìn nụ cười vui sướng khôn xiết trên mặt Hạnh Hạnh, trong lòng đau xót, đôi mắt hiện lên một lớp sương mù. Để không ai phát hiện ra biểu cảm của mình, cô ra sức chớp mắt, đứng dậy đi ra cửa. Lý Lý nói đúng, cô nên cho Hạnh Hạnh một người cha!

Lúc Ngự Tứ ôm Hạnh Hạnh đi ra khỏi nhà trẻ, vừa hay thấy Cố Duyên đang dùng khăn giấy lau mắt, cô đang khóc sao? Anh kinh ngạc.

Cố Duyên thấy bọn họ đi ra, liền đi ôm lấy Hạnh Hạnh đang ở trong lòng Ngự Tứ, cảm kích nói với anh: “Hôm nay phiền anh rồi, cảm ơn nhé.”

Ngự Tứ không nói gì cả, đi tới bên cạnh xe, mở cửa nói với hai mẹ con: “Lên xe đi.” “Không cần phiền toái như vậy, tôi có thể đi tàu điện ngầm về.” Cô rất ngại làm phiền anh, cô biết Ngự Tứ công việc bộn bề, mỗi phút đều là tiền tài!

“Nếu đã diễn thì phải diễn đến cùng.”

Cố Duyên nhìn mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ vẫn đang nhìn mình, không thể làm gì khác hơn là đặt Hạnh Hạnh xuống, chuẩn bị lên xe. Chân vừa chạm đất, Hạnh Hạnh vui vẻ leo lên ghế phụ, nhìn người Ngự Tứ cười tủm tỉm: “Cảm ơn chú Ngự, chú Ngự, cháu từng thấy chú hai lần rồi.”

“Ồ? Cháu gặp chú rồi sao?” Ngự Tứ mỉm cười nheo mắt nhìn bé, trên mặt tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Đúng vậy, hôm đó ở sân bay, chú Ngự ra đón cái cô hung dữ kia.”

“Hạnh Hạnh, không lễ phép!” Cố Duyên kêu lên một tiếng rồi ôm bé lên đùi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạnh Hạnh ngượng ngùng lè lưỡi, không dám lên tiếng nữa. Cuối cùng Ngự Tứ cũng nhớ ra, hôm đó anh đi đón bạn thân của em gái - cô Sachi, váy của Sachi bị một bé gái làm bần, lúc đó anh cũng chỉ nhìn lướt qua bé gái đó nên không nhớ khuôn mặt. Không ngờ lại là cô bé trước mặt này, đúng là duyên phận mà?

Lúc này Ngự Tứ mới nghiêm túc quan sát Hạnh Hạnh, da trắng mịn, tóc thắt thành hai bím. Khuôn mặt tinh tế, điểm khiến người khác chú ý nhất chính là đôi mắt to, chớp chớp mắt như một con búp bê, một cô bé xinh đẹp!

Anh chăm chú quan sát, khiến Cố Duyên rất lo lắng, luôn cảm thấy ánh mắt của anh như dao, có thể lôi hết bí mật nhỏ của cô từ trên khuôn mặt của Hạnh Hạnh.

Hai tay cô thu lại, ôm Hạnh Hạnh vào lòng, mỉm cười không mấy tự nhiên: “Sếp Ngự, lái xe đi.”

Chiếc xe Bentley chậm rãi hòa vào dòng xe, đang giờ tan tầm cao điểm, trên đường có rất nhiều xe. Mặt trời buổi chiều xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong xe, Cố Duyên trộm nhìn Ngự Tứ đang chăm chú lái xe.

Góc nghiêng cứng cỏi, môi mím thành một đường, anh vẫn giống năm năm trước, làm chuyện gì cũng hết sức chăm chú. Đàn ông như vậy rất có tính trách nhiệm, đối với sự vật, đối với sinh mạng...

Xe dừng ở cửa khu nhà, lúc xuống xe, Hạnh Hạnh lưu luyến không rời hỏi thăm: “Chú Ngự, sau này chú có còn đến đón cháu tan học nữa không?”

Ngự Tứ mỉm cười, vuốt ve đầu của bé dịu dàng nói: “Mẹ cháu hình như rất đề phòng chú, chỉ sợ lần sau mẹ cháu muốn đổi chồng mới.”

Cố Duyên hơi ngạc nhiên, sự phòng bị của cô rõ đến vậy sao? Đã khiến anh liếc mắt là nhìn thấu cả rồi. Không ngờ người đàn ông này còn ghi thù, bởi vì tình huống bắt buộc nên mới khiến anh trở thành kẻ được bao nuôi, cũng đâu phải cô cố ý đâu.

“Xin lỗi, vở kịch cần, hy vọng sếp Ngự đừng để bụng.”

“Cha là ông chủ đó, cha thật tài quá đi!” Hạnh Hạnh vui mừng ôm lấy chân anh.

“Học tập cho tốt, đến khi trưởng thành, cháu cũng sẽ rất giỏi.” Ngự Tứ bị dáng vẻ khoa trương của bé chọc cười, Cố Duyên ở bên bất đắc dĩ nói: “Trẻ con bây giờ đều thích tranh đua, nó chưa bao giờ nhắc đến tôi trước mặt bạn bè nó.”

Nói rồi, cô bế Hạnh Hạnh vẫn đang lưu luyến không rời ra khỏi xe, nói lời cảm ơn lần thứ hai với Ngự Tứ sao đó đi về phía vườn hoa. Lúc bước vào cửa, cô bất giác quay đầu lại, thấy Hạnh Hạnh đang làm mặt quỷ với Ngự Tứ, mà anh cũng đang mỉm cười vẫy tay chào bé.

Sợi dây đàn nào đó trong lòng như vừa bị động vào một chút, cũng chỉ là Hạnh Hạnh và Ngự Tứ gặp mặt chính thức lần đầu thôi mà đã hợp nhau đến như vậy, lẽ nào đây chính là quan hệ máu mủ tình thâm sao?

Còn Ngự Tứ luôn luôn lạnh lùng lại đang cười dịu dàng với Hạnh Hạnh, ngoại trừ người kia ra, cô chưa từng thấy anh cười với ai như vậy.

Không, anh còn có thể cười với Ngọc Ngân, còn có con trai yêu quý của người đó, anh và con trai của Ngọc Ngân, chắc chắn rồi!

Cố Duyên vừa về tới nhà, Lý Lý lập tức chạy ra đón, ngồi xổm trước mặt Hạnh Hạnh, đưa hai tay lên nắm bả vai của bé hỏi: “Hạnh Hạnh, thích người cha này không?”

“Thích!” Hạnh Hạnh vui vẻ trả lời.

“Hạnh Hạnh có muốn sở hữu một người cha như vậy lâu lâu chút không?”

“Muốn, Hạnh Hạnh muốn mỗi ngày đều ở bên cha.” Hai mắt Hạnh Hạnh sáng rực nhìn Lý Lý: “Dì Lý Lý ơi, làm sao mới có thể ở bên cha mỗi ngày đây?”

“Ừm…” Lý Lý suy nghĩ một lát rồi xoa đầu bé: “Kêu mẹ và cha kết hôn, sau đó một nhà ba người có thể ở bêm nhau mỗi ngày.”

Hạnh Hạnh nhìn Cố Duyên, vẻ mặt trông đợi hỏi: “Mẹ, mẹ sẽ kết hôn với cha chứ?”

Chương 142: Không có ý gì với sếp phó

“Vả miệng!” Cố Duyên mắng bé một tiếng, lập tức kéo Lý Lý lại, lôi cô ấy vào phòng rồi khóa cửa lại, nhìn cô ấy tức giận nói: “Tô Lý Lý, rốt cuộc cậu muốn làm gì đây? Muốn hại chết tớ sao?”

“Cái gì cơ, lòng tốt không được báo đáp.” Tô Lý Lý trợn mắt một cái, hất tay cô ra, vừa xoa cỏ tay bị cô tóm đến đau nhức vừa nói: “Tớ đây không phải vì tốt cho cậu sao, cậu xem Hạnh Hạnh cần có thêm một người cha, hơn nữa, Phó Huệ có gì không tốt? Thông minh, có năng lực, có tiền, có diện mạo, nếu không phải gặp nguy cơ khủng hoảng tài chính thì cũng đâu đến mức phải bán đi công ty. Hơn nữa, chắc chắn cậu còn chưa biết đâu, các đồng nghiệp đều đang đồn Phó Huệ có ý với cậu, đều đang hâm mộ cậu đó. Cậu xem đi, Lili trong công ty đẹp hơn cậu, Lisa kiều diễm hơn cậu, nhưng Phó Huệ lại hết lần này tới lần khác coi trọng một người đơn thân nuôi con như cậu, cậu…”

“Tô Lý Lý!” Cố Duyên quát lên một câu.

“Sao vậy? Tớ nói sự thật mà?”

“Cậu có biết người đến nhà trẻ hôm nay là ai không?”

“Ai chứ? Không phải Phó Huệ sao?”

“Là Ngự Tứ!”

“Hả?” Lý Lý ngẩn người, kinh ngạc nhìn cô: “Cậu nói gì vậy? Sao lại là anh ta?”

“Tớ cũng đang muốn hỏi cậu đây, sao lại là anh ta chứ? Người tớ hẹn rõ ràng là Giang Ngọc, không phải Phó Huệ cũng không phải Ngự Tứ, đây rốt cuộc là chuyện gì?” Thấy bản thân Lý Lý cũng đầy mơ hồ, trong lòng Cố Duyên cũng đã đoán ra được chuyện gì đang xảy ra, trong lòng càng thêm tức giận.

Lý Lý cười khan một tiếng, ngại ngùng nói: “Ừm… Tớ à, cũng là vì lòng tốt, vốn là Giang Ngọc đi, sau đó lại nghĩ lại thấy nên nhân cơ hội này để hai mẹ con cậu gần gũi với sếp Phó hơn, nếu hai người bên nhau cũng rất tốt mà, người được chọn làm cha Hạnh Hạnh đã được quyết định. Nhưng sao lại biến thành Ngự Tứ, cái này thì phải đi hỏi sếp Phó rồi, hay để tớ gọi điện hỏi nhé.”

Lý Lý lấy điện thoại ra định bấm số.

Cố Duyên thản nhiên ngăn cô ấy lại: “Không cần.”

“Không phải cậu muốn biết nguyên nhân sao?” Bản thân Lý Lý cũng rất muốn biết nguyên nhân.

“Chuyện đã qua thì cho qua đi, tớ không muốn truy cứu nguyên nhân nữa.” Cố Duyên cười lạnh một tiếng, còn về nguyên nhân, cô chẳng cần xác minh cũng đã biết. Phó Huệ không hề có ý gì với cô, cũng chỉ vì khuôn mặt cô giống với Ngọc Ngân mà thôi.

Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn không muốn buông tha cho cô.

Nếu như vậy, cô sẽ cho hắn được toại nguyện, cố gắng bàn giá cả với Ngự Tứ, coi như báo đáp ơn cứu mạng của hắn vậy.

“Duyên Duyên, cậu không giận thật đấy chứ?” Lý Lý cẩn thận nhìn cô mà hỏi.

Cố Duyên lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ấy: “Tớ giận thật đó, tớ cảnh cáo cậu, lần sau còn làm mấy chuyện mai mối vớ vẩn này nữa tớ sẽ tuyệt giao với cậu.”

“Cậu không có ý gì với sếp Phó sao?”

“Không hề.”

“Thực ra sếp Phó cũng rất tốt, thật đó…”

“Được rồi!” Lý Lý còn muốn nói nữa nhưng Cố Duyên lại cắt lời cô ấy: “Sếp Phó có tốt hay không cũng chẳng liên quan đến tớ, còn về cha của Hạnh Hạnh, tớ sẽ tự mình chọn từ từ.”

“Ừ.” Lý Lý hậm hực ngậm miệng.

Im lặng một hồi, Lý Lý rất nhanh vui vẻ trở lại, cười híp mắt nói: “Nhưng mà tớ thấy Hạnh Hạnh rất thích Ngự Tứ đó, lẽ nào đây chính là do máu mủ tình thâm sao?”

Do máu mủ tình thâm, có lẽ là vậy! Trong đầu Cố Duyên đột nhiên lại hiện ra cảnh Ngự Tứ dịu dàng cười với Hạnh Hạnh, đó đúng là nụ cười của một người đàn ông dành cho con gái mình!

Lý Lý còn nói: “Như vậy cũng tốt, nếu Hạnh Hạnh biết Ngự Tứ hôm nay đóng vai cha nó là cha ruột của nó thì chắc nó sẽ vui lắm.”

Cố Duyên liếc mắt nhìn cô ấy, dùng ánh mắt cảnh cáo cô ấy tốt nhất đừng có gây phiền phức cho cô.

Hôm sau vừa đến công ty, quả nhiên Cố Duyên cảm nhận được ánh nhìn xung quanh vô cùng khắc thường, lúc cô đến phòng trà nước rót nước, chị Tăng còn ghé sát tai cô, mặt mày mờ ám hỏi: “Duyên Duyên, em và sếp Phó mà có tiến triển thì đừng quên mời bọn chị kẹo cưới đó nhé.”

“Chắc chắn rồi.” Cố Duyên tức giận cười nói với cô: “Đương nhiên, bao giờ có tiến triển thực sự hãy nói.”

“Sao lại không thể tiến tới chứ? Em xem hai người xứng với nhau như vậy cơ mà, Lili ở quầy lễ tân đã tức điên lên rồi, chỉ hận số cô ta không tốt bằng em.” Chị Tăng cười hì hì rồi đi ra ngoài.

Xứng, Cố Duyên thật là hết nói nổi mà, người đàn ông đơn thân tuổi trẻ tài cao và người phụ nữ ba mươi tuổi đã ly hôn có gì mà xứng chứ? Đúng là nói bừa mà?

Cố Duyên vừa trở về chỗ ngồi, liền nhận được một cuộc gọi của sếp Phó, trong điện thoại sếp Phó dặn cô chuẩn bị tài liệu, lát nữa hắn cần mang đi gặp Ngự Tứ.

Cố Duyên chuẩn bị xong tất cả nhanh nhất có thể, đẩy cửa phòng làm việc của sếp Phó đi vào. Sếp Phó đang làm việc, không ngẩng đầu lên nói: “Đặt tài liệu lên bàn đi.”

Cố Duyên đi tới, đặt tài liệu lên bàn nhưng vẫn chưa rời đi, vẫn đứng trước mặt, yên lặng chăm chú nhìn hắn. Một lúc sau, sếp Phó lộ vẻ đã cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô hỏi: “Có chuyện gì không?”

Cố Duyên chần chờ một lát, bình tĩnh nói: “Sếp Phó, cảm ơn anh tối qua đã tìm người đến làm cha cho con gái tôi, con bé rất vui.”

“Trẻ con vui là được rồi.” Sếp Phó mỉm cười. “Lát nữa tôi sẽ thay anh đi gặp sếp Ngự, tôi sẽ cố gắng thuyết phục anh ta, nhưng chỉ một lần này thôi, hy vọng sếp Phó có thể hiểu.” Cô cười như không nói.

Sếp Phó nghe thấy cô nói như vậy, không hề tỏ ra vui sướng, ngược lại có vẻ không được tự nhiên, rầu rĩ nói: “Nếu cô không muốn đi thì không nên đi, tôi muốn bán công ty cho có mặt mũi, có tôn nghiêm một chút, nhưng dựa vào đàn bà để làm việc đúng là mất mặt mà, dù sao đây cũng không phải phong cách của tôi.”

“Không sao, tôi cho rằng chưa chắc Ngự Tứ đã đồng ý đổi giá.”

“Sao cô lại chắc chắn như vậy?”

Cố Duyên im lặng, trong lòng bỗng thấy buồn bã, làm vợ chồng với Ngự Tứ một thời gian, tuy không quá lâu, nhưng cô vẫn khá hiểu phong cách làm việc của Ngự Tứ.

Một khi anh đã quyết định chuyện gì rồi, nếu không có lợi thì anh sẽ khó mà thay đổi, đặc biệt là chuyện trên thương trường.

“Tôi đi thử một lần nhé.”

“Đuợc, cần tôi đi cũng không?”

“Không cần, anh bận rộn như vậy, vẫn nên ở lại công ty đi.” Cố Duyên dùng cằm chỉ vào tài liệu cô mới để trên bàn nói: “Sếp Phó anh xem qua tài liệu một chút đi, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước.”

“Được, xem xong tôi sẽ gọi điện thoại lại cho cô.” Hắn nói.

Cố Duyên gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Giá tiền bàn với Ngự Tứ, kỳ thực Cố Duyên cũng không nắm chắc, nhưng cô vẫn muốn thử một lần, coi như để Phó Huệ hết hy vọng đi!

Lúc Ngự Tứ đến thành phố Hàn, thường thì sẽ đi về ngay trong ngày, sau đó sẽ đặt chân đến công ty chi nhánh của Tần Thị.

Từ thành phố Tương đến thành phố Hàn, lái xe nhanh nhất cũng mất ba tiếng, vậy thì xem ra một ngày phải mất sáu tiếng ngồi trên ô tô. Ngự Tứ liều mình như vậy, Cố Duyên phỏng đoán chắc ở thành phố Tương có thứ gì đó thu hút anh đi về mỗi ngày, chắc chắn là Ngọc Ngân và con trai của họ rồi!

Cũng chủ có hai người thân thiết nhất này của anh mới khiến anh không sợ bôn ba như vậy, mỗi khi nghĩ tới những thứ này, trong lòng Cố Duyên lại dâng lên một nỗi buồn vô cớ.

Ngự Tứ hạnh phúc, Ngọc Ngân hạnh phúc, một nhà ba người hạnh phúc... Thật tốt!

Đứng dưới tòa nhà Tần Thị, Cố Duyên thở sâu, cô cũng không chắc hôm nay Ngự Tứ sẽ đi từ thành phố Tương qua đây, nhưng hôm qua sếp Phó hẹn anh mười giờ hôm nay.

Sau khi hỏi qua thư ký của Ngự Tứ, lễ tân dẫn Cố Duyên tới phòng khách ở tầng 28. Phòng khách ở đây lớn hơn ở Mùa Hoa, thiết bị đầy đủ, các loại tạp chí đều được xếp ngay ngắn.

Cố Duyên lấy một quyển tạp chí tài chính và kinh tế trên giá xuống lật xem qua, xem hết một quyển vần không thấy Ngự Tứ đến, lại xem thêm một quyển cũng vẫn không thấy Ngự Tứ đến.

Quả nhiên cái giá của ông chủ tập đoàn lớn khá cao, cô nghĩ.

Lại qua hai mươi phút, Cố Duyên không thấy Ngự Tứ tới, ngược lại lại có một đứa bé mặc quần áo đắt tiền, khuôn mặt đẹp đẽ. Đứa bé để đầu bí đỏ, da trắng muốt, mắt to, cái miệng nhỏ nhắn, nhìn không ra trai hay gái. Trong tay cầm một cây kem, khóe miệng cũng dính bơ, thật là đáng yêu. Cố Duyên vẫy tay với nó, nó không động đậy, chỉ yên lặng nhìn cô.

Cố Duyên cho là mình cười chưa đủ dịu dàng, nên mới cười tươi hơn, vẫy tay với nó lần nữa: “Bạn nhỏ, cho hỏi cháu là trai hay gái vậy?”

Đứa bé không trả lời câu hỏi của cô, ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn cứ nhìn cô chằm chằm nói: “Cô đến tìm daddy của tôi ư?”

Cố Duyên ngẩn ra, daddy của nó... Ai là daddy của nó? Lời của nó sao chẳng có đầu có đuôi gì vậy?

“Xin hỏi ai là daddy của cháu?” Cố Duyên vẫn cười.

“Hồ ly tinh!” Đứa bé mắng một câu, trong lúc Cố Duyên không phòng bị, liền ném cây kem trong tay lên trước ngực Cố Duyên.

Cố Duyên kinh hãi kêu lên một tiếng, vừa cúi đầu nhìn, một mảng sữa lẫn sô cô la dính đầy trên bộ vest màu trắng!

Đứa bé này, đúng là không có quy củ mà, Cố Duyên tức đến nỗi cả khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nhưng không làm gì được nó. Đứa trẻ nhỏ như vậy, cũng không thể xông lên đánh nó hoặc mắng nó một trận được?

“Đứa bé hư không có lễ phép, buổi tối sẽ gặp ác mộng.”

“Cô mới là đứa trẻ hư đó! Không phải, cô là hồ ly tinh!” Thằng nhóc nhổ vào cô.

“Thuyên Thuyên, không được vô phép.” Bên ngoài cửa vọng đến âm thanh dịu dàng, ngay sau đó là hình dáng của Ngự Tứ xuất hiện trước mặt Cố Duyên.

Cố Duyên ngẩn người, liền hiểu ra đứa bé ngạo mạn này là ai, cũng đã biết rõ giới tính của nó, nó chính là kết tinh tình yêu của Ngự Tứ và Ngọc Ngân, là con trai yêu của bọn họ!

Thấy khuôn mặt tuy là trách mắng nhưng lại đầy cưng chiều của Ngự Tứ, cô đã hiểu ra hết!

“Daddy, cô ta là hồ ly tinh!” Đứa trẻ tên Thuyên Thuyên chỉ vào Cố Duyên nói.

Ngự Tứ nhíu mày: “Ai nói?”

“Mami nói đó.”

Cố Duyên lại một phen kinh ngạc, mami nói... Không phải là Ngọc Ngân sao? Ngọc Ngân nói cho nó biết?

“Nói bậy, mau đi ra ngoài chơi đi.” Ngự Tứ khom lưng vỗ mông nó, ra hiệu nữ thư ký xinh đẹp dẫn nó ra ngoài chơi.

Cô thư ký dẫn Thuyên Thuyên ra ngoài, Ngự Tứ đưa mắt nhìn lên người Cố Duyên, thấy cô đang dùng khăn tay cố sức lau chùi sô cô la trên ngực. Anh quay đầu dặn dò một thư ký khác: “Đi mua bộ đồ giống như này cho cô Cố.”

Một thư ký khác cũng đi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người là Cố Duyên và Ngự Tứ. Ngự Tứ cười nhìn cô: “Xin lỗi, trẻ con khó tránh khỏi bướng bỉnh.”

Cố Duyên khó chịu trong lòng không phải vì Thuyên Thuyên làm dơ đồ của cô, mà là cái câu “hồ ly tinh” trong miệng Thuyên Thuyên kia, bởi vì trong lòng nén giận nên cô không nói tiếng nào.

Cô lau một hồi, đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi anh: “Mẹ đứa bé đâu? Không đến sao?”

“Nếu đến đây thì đã không khiến cô dính đầy người sô cô la.” Ngự Tứ bật cười.

Cố Duyên yên lòng, may mà Ngọc Ngân không tới, Ngọc Ngân không tới là tốt rồi, nếu không... nếu vô tình gặp mặt, cũng không biết mọi chuyện sẽ ra sao nữa.

“Quần áo tôi sẽ đền cho cô bộ mới, coi như chuộc lỗi.” Ngự Tứ nói.

Cố Duyên đứng thẳng người, nhìn anh: “Quần áo không cần, như anh nói đó, trẻ con khó tránh bướng bỉnh, quần áo mang về giặt là được, chúng ta vào vấn đề chính đi.”

“Về chuyện thu mua, còn có gì để nói sao?” Ngự Tứ nói rồi đi đến ngồi xuống ghế, sau đó ra hiệu kêu cô ngồi.

Cố Duyên cũng ngồi xuống theo, lấy ra một tập tài liệu từ trong túi rồi để lên bàn: “Đây là hợp đồng đã được sửa lại, nhưng tôi mong vẫn còn cơ hội sửa lại nữa.”

“Ồ? Nói xem cô muốn sửa gì đây?”

“Tôi hy vọng anh có thể suy nghĩ lại yêu cầu của sếp Phó, cũng chính là vấn đề giá cả.”

“Không thành vấn đề.” Ngự Tứ không chút nghĩ ngợi.

Cố Duyên ngẩn người, dễ dàng đồng ý như vậy sao? Cô không nghe lầm chứ? Cô cẩn thận hỏi: “Sếp Ngự, anh đồng ý giá sếp Phó ra sao?”

Chương 143: Điều kiện của sếp ngự

“Đúng vậy, coi như là bồi thường vì Thuyên Thuyên đã mạo phạm cô đi.”

“Sếp Ngự, anh sẽ không đổi ý chứ?”

“Cô cho rằng tôi là người không đáng tin vậy sao?”

Nhìn biểu cảm khuôn mặt của anh, Cố Duyên sao có thể tin sau này anh sẽ không đổi ý, cô cười nhạt một tiếng: “Tôi đúng là không thể tin lời của sếp Ngự.”

Cô hy vọng có thể lập tức ký hợp đồng, đương nhiên lời này cô không tiện nói thẳng.

“Ý gì đây?” Ngự Tứ nheo mắt.

“Cũng chính như buổi hẹn hôm nay, sếp Ngự rõ ràng hẹn mười giờ sáng, nhưng bây giờ đã hơn mười một giờ, anh để tôi đợi ở đây hơn một giờ đồng hồ.”

“Nhưng tôi đâu có đồng ý bàn bạc với cô, tôi hẹn là hẹn sếp Phó của các người.”

Cố Duyên im bặt, mặt đỏ lên.

“Như vậy cô Cố cho rằng cô đáng tin chắc?” Ngự Tứ hỏi lại, thấy vẻ mặt không phục và khó hiểu của cô, tiếp tục nói: “Nếu cô Cố đáng tin thì đã không dạy con mình nói dối, tùy tiện tìm người đi lừa gạt người khác nói đó là cha của nó, dù sao Hạnh Hạnh mới chỉ có bốn tuổi, sẽ học theo, không phải sao?”

“Ý của sếp Ngự là tôi không biết dạy con sao?” Trong lòng Cố Duyên dấy lên cảm giác không phục.

“Trên phương diện này đúng là không nên.”

Cố Duyên không nhịn được phản bác: “Tôi thấy sếp Ngự cũng đâu biết dạy con, rất đơn giản, nếu đổi lại là Hạnh Hạnh nhà tôi ném kem lên người người khác như Thuyên Thuyên, tôi sẽ đánh vào lòng bàn tay con bé, yêu cầu nó xin lỗi người ta, sau đó sẽ giúp người ta lau sạch. Chứ không phải tỏ vẻ cưng chiều nó, kêu thư ký đi mau bộ đồ khác hoặc nhượng bộ đối phương trên kinh doanh để xoa dịu đối phương.”

“Giống như lần trước cô đánh Hạnh Hạnh sao?”

“Anh cảm thấy lần trước Hạnh Hạnh không đáng đánh sao?”

Ngự Tứ nhìn cô, ánh mắt hai người đan vào nhau trên không trung, trong lòng hiển nhiên đều là sự bực tức, không ai nhường ai.

Cuối cùng vẫn là Ngự Tứ thỏa hiệp, anh thu hồi ánh mắt, khẽ nhếch khóe môi cười: “Có lẽ cách giáo dục của mỗi người khác nhau, tôi thừa nhận, Thuyên Thuyên bị tôi và vợ tôi chiều hư rồi.”

Vợ tôi... Cố Duyên buồn vô cớ nở nụ cười.

“Ở điểm này, Thuyên Thuyên đúng là không hiểu chuyện bằng Hạnh Hạnh, về sau còn phải học tập cô nhiều.” Ngự Tứ lại nói.

Ngự Tứ cũng có lúc khiêm tốn? Cố Duyên kinh ngạc nhìn anh, lập tức cười nhạt: “Không dám nhận, trẻ con trong gia đình đơn thân, không được bố mẹ yêu thương chăm sóc, đương nhiên sẽ tự chủ, hiểu chuyện hơn rồi.”

“Đơn thân?” Ngự Tứ nhíu mày, nhìn cô, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc.

Cố Duyên im lặng, lúc này mới hiểu ra mình quá nhiều lời, trước mặt Ngự Tứ cũng không nên nói về Hạnh Hạnh, vừa rồi lại còn bàn chuyện giáo dục con cái với anh, đúng là không nên mà.

Cô cười không mấy tự nhiên, không tiếp tục đề tài này nữa, nói chuyện khác: “Nếu sếp Ngự đồng ý sửa giá, vậy nhất định sẽ có yêu cầu khác, anh nói thử xem, tôi sẽ về chuyển lời lại cho sếp Phó của chúng tôi.”

Ngự Tứ trầm ngâm, hiển nhiên vẫn chưa nghĩ ra, im lặng một hồi sau mới nói: “Đêm nay thành phố Hàn có một buổi tiệc rượu gây quỹ từ thiện, tôi nghĩ sếp Phó nhất định sẽ tham gia, đến lúc đó tôi sẽ gặp mặt nó chuyên với anh ta.”

“Nếu như vậy, tôi xin đi trước, cảm ơn sếp Ngự đã đón tiếp.” Cố Duyên đứng lên, xoay người đi ra cửa phòng khách.

Nếu lúc này không mau rời đi, cô sợ rằng mình sẽ nói những lời không nên nói mất.

Vừa hay, thư ký vừa rời đi mang quần áo đến, lễ phép nói với cô: “Cô Cố, quần áo đã được đưa tới, mời theo tôi đến phòng thay đồ để thay đồ.”

Cố Duyên nhìn chiếc túi nilon trong tay cô, lắc đầu: “Cảm ơn cô, có điều không cần đâu, tôi trở về tự giặt là được rồi.”

Cô bước ra khỏi phòng khách, Thuyên Thuyên cũng không đi xa, vẫn đang núp sau cửa còn làm mặt xấu với cô, Cố Duyên vừa tức vừa buồn cười, sau khi làm mặt quỷ đáp trả nó, cũng không quay đầu lại mà đi.

Con trai của Ngự Tứ và Ngọc Ngân nếu hiểu chuyện một chút thì vẫn rất đáng yêu, cô nghĩ.

Nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng Ngự Tứ hiện lên một sự mơ hồ, không hiểu sao luôn cảm thấy Cố Duyên lộ ra chống cự và trốn tránh với anh. Người đàn ông luôn được phụ nữ vây quanh như anh, sao lại trở lên không có sức hút trước mặt cô như vậy chứ?

“Sếp Ngự, quần áo này làm sao bây giờ? Trả lại nhé?” Câu hỏi của thư ký cắt đứt suy nghĩ của anh.

Ngự Tứ thu tầm mắt lại, không quay đầu lại mà nói với cô ấy: “Không cần, cô cứ giữ lại mà mặc.” “Cảm ơn sếp Ngự.” Thư ký cười vui vẻ, ôm quần áo mới đi theo phía sau Ngự Tứ ra phòng khách.

Cố Duyên trở lại công ty nói chuyện vừa rồi cho Phó Huệ, trên mặt Phó Huệ cuối cùng cũng hiện ra nụ cười nhẹ nhõm nhất trong mấy ngày qua.

Hắn kéo tay Cố Duyên lại, cười nói: “Duyên Duyên, thực sự rất cảm ơn cô, tối nay có bữa tiệc, tối mai tôi mời cô ăn cơm.”

Cố Duyên không được tự nhiên giật ra, nhưng không thoát được khỏi tay hắn, cô lắc đầu: “Khỏi cần ăn cơm, tôi nói rồi, đây là tôi báo đáp ơn cứu mạng lần trước của anh.”

“Lần trước cũng chỉ là đi ngang qua, cho tới bây giờ tôi chưa từng nghĩ muốn báo đáp.” Phó Huệ tự giễu cười: “Có điều hiện tại nói gì cũng vô ích, tôi nghĩ trong lòng cô đang khinh bỉ tôi lắm nhỉ.”

Cố Duyên vừa muốn mở miệng nói chuyện, nhưng bên ngoài cửa phòng làm việc đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó cửa kính bị người ta đẩy ra, Lili lễ tân đi đến.

Cố Duyên cuống quýt dùng sức đẩy tay Phó Huệ, ngại ngùng nói: “Sếp Phó tôi ra ngoài làm việc trước.”

Lili lễ tân là đàn em của Phó Huệ, lại là người theo đuổi Phó Huệ, vốn nghe công ty đồn cô ta cũng đã khá bất mãn rồi, giờ lại thấy cô và Phó Huệ tay nắm tay, nhất định đã tức điên lên rồi nhỉ? Nghĩ tới những điều này, Cố Duyên thậm chí không dám nhìn mặt cô ta.

Không ngờ Phó Huệ lại nói: “Không vội, chúng ta còn chưa nói xong mà.”

Hắn nói rồi quay sang Lili, mặt khôi phục vẻ nghiêm túc thường ngày: “Lili, có chuyện gì không?”

Lili nhìn hắn, lại nhìn Cố Duyên một chút, khóe môi khẽ cong cười nói: “Em thấy đêm nay có tiệc nên đến hỏi anh có cần bạn gái đi cùng không?”

Bởi vì Phó Huệ không có bạn gái, mấy lần dự tiệc trước đều là Lili đi cùng, cho nên lần này Lili tự đến tiến cử cũng là chuyện rất bình thường.

Tin đồn trong mấy ngày qua không phải Phó Huệ không biết, cũng biết Lili đang ghét Cố Duyên, vì không muốn Lili lãng phí thời gian vào mình, hắn lắc đầu cười: “Không cần, tối nay anh và sếp Ngự có chuyện cần bàn, để Cố Duyên đi cùng là được rồi.”

Cố Duyên hơi sửng sốt, kêu cô đi cùng sếp Phó đi dự tiệc, nơi sắc hương nồng nặc, dối trá nhàm chán đó, một bà mẹ như cô sao thích hợp chứ?

Nhìn khuôn mặt tràn đầy xấu hổ và đố kỵ của Lili, vì để về sau có thể chung sống hòa thuận với nhau, cũng không nên đoạt cơ hội của cô ta. Cố Duyên suy nghĩ một chút, mỉm cười nói với Phó Huệ: “Sếp Phó, hay là để Lili đi cùng anh đi, tôi còn phải về nhà chăm con.”

“Con thì để Lý Lý trông đi, tôi trả cô gấp ba lần tiền lương, cứ quyết định như vậy đi.”

Cố Duyên còn muốn nói gì nữa, vào lúc Lili đang tức giận xoay người đi ra ngoài. Cô không thể làm gì khác hơn là đổi giọng nói: “Sếp Phó, chúng ta như vậy sẽ khiến các đồng nghiệp hiểu lầm.”

“Hiểu lầm theo thời gian sẽ hết, không cần bận tâm, trước khi cô đến làm, mọi người còn đồn tôi và Lili tình đầu ý hợp cơ mà.” Phó Huệ cười rồi bước qua ghế làm việc ngồi xuống: “Được rồi, cô ra ngoài làm việc đi, chiều nay chúng ta tan ca sớm.”

Cố Duyên không hề muốn đi tham dự tiệc tùng gì đó, nhưng Phó Huệ đã hạ mình đến mức này rồi, cô không thể làm gì khác hơn cùng hắn tan ca, rời khỏi công ty.
Ngồi trên xe Audi của Phó Huệ, trong lòng cô càng nghĩ càng không vui, nghĩ thầm Phó Huệ đúng làm một người đàn ông ích kỷ, vì thoát khỏi Lili liền ép cô đi dự tiệc, nhưng không nghĩ rằng vì vậy mà cô sẽ bị Lili ghét hơn

Xem ra Phó Huệ chính là một người đàn ông ích kỷ, ở chuyện gì cũng vậy!

Lúc cô đang miên man suy nghĩ, xe Audi dừng trước một trung tâm thương mại, Phó Huệ cầm tay lái nói với cô: “Cô ngồi đây đừng có nhúc nhích, tôi đi lấy thứ này.”

Nói xong, hắn xuống xe rời đi, mấy phút sau, Phó Huệ trở lại xe, đặt một hộp quà lớn trên đùi cô: “Lát nữa đến khách sạn thì thay bộ này lên.”

Cố Duyên gật đầu, cô đang lo không biết mình mặc đồ công sở dính đầy sô cô la như vậy thì đi dự tiệc thế nào đây, xem ra Phó Huệ coi như có lòng.

Trang phục là kiểu váy ngang vai có áo choàng, có gắn hạt châu màu trắng, không quá hoa lệ, lại đơn giản nên Cố Duyên rất vừa lòng. Cô thích chính là loại váy không cầu kỳ, bình thường cũng có thể mặc nó ra ngoài. Giày là loại cao gót có quai, đi vào hơi rộng nhưng vẫn có thể đi được.

Khi cô mặc bộ này xuất hiện ở trước mặt Phó Huệ, Phó Huệ có cảm giác hai mắt phát sáng, nhìn cô cười híp mắt nói: “Thật không hiểu sao cô lại thích gán cái thân phận bà mẹ cho mình đến vậy, nhìn vóc dáng của cô, màu da của cô, khuôn mặt của cô đi trông rất trẻ mà.”

Hắn đặt tay cô lên khuỷu tay của hắn: “Lần sau không được tự nói mình là bà mẹ.”

Cố Duyên không nói gì, một bà mẹ của đứa bé bốn tuổi, cô rất ngại nếu nói mình là thiếu nữ!

Cô không nói gì, dắt tay Phó Huệ đi về hướng hội trường, lúc đang đi ra phòng nghỉ thì vừa hay gặp Ngự Tứ và một cô gái xinh đẹp đi từ ngoài vào.

Bốn người đều sửng sốt, dừng bước, quan sát lẫn nhau một hổi.

Cố Duyên nhìn lên, phát hiện cô gái kia chính là người mình gặp ở sân bay, chỉ là không rõ vì sao cô ta và Ngự Tứ lại thân đến vậy, lẽ nào Ngự Tứ vẫn không đổi được bản tính lăng nhăng sao?

Người kia cũng đang quan sát cô, quả nhiên cô ta khá kinh ngạc vì bề ngoài khá giống Ngọc Ngân của cô. Cô ta chỉ vào Cố Duyên, líu lưỡi nói: “Ngự... Anh xem khuôn mặt của cô ta…”

“Cô ấy là khách hàng.” Ngự Tứ ngắt lời, cười với Phó Huệ và Cố Duyên: “Sếp Phó, cô Cố, thật là trùng hợp.”

Cố Duyên không hề mở miệng nói, chỉ gật đầu chào với họ.

“Thật là trùng hợp.” Phó Huệ mỉm cười lịch sự đáp lại anh.

Mọi người cùng tiến vào hội trường, sau đó ai nấy đều nói chuyện với người quen, lôi kéo làm thân, do đó đám người lập tức bị tách ra. Người ở đây hầu như không quen Cố Duyên, cô cũng không thể đi theo bên người Phó Huệ được, vì không biết bản thân mình có thể làm gì nên cô đành trốn vào phòng nghỉ xem ti vi.

Trong phòng nghỉ chỉ có một mình cô nên rất yên tĩnh.

Sau khi xem hết hai tập phim truyền hình, cô nghe thấy giọng của Phó Huệ truyền đến từ ngoài cửa, cô ngồi thẳng người, chỉnh lại váy của mình.

Phó Huệ đang gọi điện thoại, nhìn thấy Cố Duyên thì cúp điện thoại, giọng trách móc nói: “Cô đi đâu vậy? Hại tôi đi tìm cô khắp nơi.”

“Xin lỗi, tôi không biết uống rượu, lại không giỏi giao tiếp, cho nên...” Cố Duyên áy náy đứng lên từ ghế sofa.

“Đi thôi, theo tôi đến một phòng nghỉ khác.” Phó Huệ kéo cô đi ra cửa.

Cố Duyên kiềm nén sự nghi hoặc trong đáy lòng, đi theo hắn đến một gian phòng nghỉ ở cuối hành lang, lúc hai người bước vào liền thấy trong phòng chỉ có một mình Ngự Tứ.

Ngự Tứ... Cố Duyên bất giác lui về sau một bước, xoay người định trốn.

Nhưng phản ứng nhỏ này của cô lại vừa hay bị Ngự Tứ nhìn thấy, anh bật cười, nhìn chằm chằm vào cô mà nói: “Cô Cố, tôi đáng sợ vậy sao?”

Mặt Cố Duyên bắt đầu nóng lên, thật ghét tác phong đàn bà này của mình.

Muốn đối xử với Ngự Tứ như những khách hàng bình thường hay cấp trên gì đó, nhưng bản thân cô lại không thể tỏ ra rộng lượng.

Cô miễn cưỡng cười gật đầu với Ngự Tứ một cái: “Chào sếp Ngự.”

“Ngồi đi.” Ngự Tứ chỉ vào một chiếc ghế sofa bên cạnh.

Ba người ngồi xuống chỗ xong thì Phó Huệ nói ngay vào vấn đề chính: “Sếp Ngự, rất cảm ơn anh đã chấp nhận thay đổi giá cả, không biết điều kiện của anh là gì đây?”

Chương 144: Đi ăn cùng mà thôi

Lúc Cố Duyên nói cho hắn biết Ngự Tứ đồng ý thay đổi giá cả thì trong lòng hắn vẫn có chút hoài nghi, đến nay vẫn không dám tin đây là thật. Cho nên, hắn cho rằng chắc chắn Ngự Tứ sẽ đưa ra một điều kiện rất khó chấp nhận để chờ hắn.

Ngự Tứ nhìn hắn, lại quay sang quan sát Cố Duyên đang ngồi cạnh hắn, một lúc lâu sau mới khẽ mỉm cười nói: “Sếp Phó, anh rất biết dùng nhân viên đấy nhỉ, cô Cố đây rất ưu tú, khiến người ta gặp một lần lại muốn gặp lại lần hai.”

Những lời này của anh vừa nói ra, cả Phó Huệ và Cố Duyên đều kinh ngạc, không ai ngờ rằng anh lại nói ra những lời này, cũng chẳng ai hiểu nổi anh nói vậy là có ý gì.

Cố Duyên kinh ngạc nhìn anh, cô rất muốn tìm ra đáp án trên gương mặt mang theo ý cười nhưng lại khiến người ta thấy đáng sợ của anh, nhưng đến cùng vẫn không thành công.

Cô sẽ không tự kỷ đến mức tin lời Ngự Tứ nói là thật, cho rằng Ngự Tứ thực sự thích mình, nhưng... rốt cuộc đây là ý gì đây?

Quả nhiên Phó Huệ cũng không đoán ra ý nghĩ của anh, cũng chẳng buồn đi đoán, nhìn anh cười mà nói: “Sếp Ngự, có lời gì cứ nói thẳng.”

“Không có gì, chỉ sợ yêu cầu của tôi sẽ bị hai người cho là thô lỗ.” Ngự Tứ cầm ly rượu lên nhẹ nhàng nhấp môi, trên mặt hiện lên ý cười.

“Sếp Ngự cứ nói thẳng đi, không sao đâu.”

“Tôi muốn…” Ngự Tứ đặt ly rượu xuống, đứng lên khỏi ghế sofa, cất bước đi tới trước mặt Cố Duyên, sau đó khi cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã nắm bàn tay phải đang đặt trên đầu gối của cô rồi nở nụ cười dịu dàng: “Điều kiện của tôi rất đơn giản, kêu cô Cố đi theo tôi một đêm.”

“Anh điên rồi!” Cố Duyên bỗng đứng bật dậy khỏi ghế sofa, hất tay của anh ra tức giận lườm anh.

Ngự Tứ, đây chính là Ngự Tứ cô từng yêu đến chết đi sống lại sao, sao anh lại trở nên nông cạn, không có nhân phẩm thế nhỉ? Cô rất thất vọng, trong mắt hiện lên đầy sự thất vọng.

Phó Huệ cũng kinh ngạc, đứng dậy khỏi ghế sofa theo Cố Duyên, trên mặt cũng mang theo biểu cảm phẫn nộ.

Nhìn biểu cảm phong phú trên mặt hai người, ngược lại Ngự Tứ nở nụ cười, liếc nhìn hai người: “Vội gì, chỉ là ăn bữa ăn khuya, nói chuyện một chút mà thôi, nhìn mặt hai người cứ như gặp kẻ háo sắc không bằng. Một người phụ nữ đã có gia đình con cái đã ba mươi tuổi rồi, đâu phải cứ kéo lên giường là ngủ cùng được đâu phải không?”

Đúng vậy! Anh là người cao quý đến bậc nào chứ? Sao lại muốn ngủ với một người phụ nữ ba mươi tuổi mà đã ly hôn rồi chứ? Cố Duyên cười khổ trong lòng, đến tư cách ngủ cùng anh, cô cũng không có.

Ngự Tứ, anh đúng là biết làm tổn thương người khác.

Trên mặt Cố Duyên hiện lên vẻ đau thương, nhưng rất nhanh lại thở phào nhẹ nhõm, đi ăn và nói chuyện cùng thôi mà, một buổi tối thôi mà, cũng đâu có mất mát gì!

“Thế nào? Không muốn sao?” Ngự Tứ nheo mắt nhìn cô.

Cố Duyên khẽ cắn môi, gật đầu: “Đương nhiên đồng ý rồi, chỉ là ăn cơm cùng thôi mà.”

“Vậy… sếp Phó thì sao?” Ngự Tứ chuyển sang Phó Huệ.

Phó Huệ nhìn Cố Duyên, trên mặt hiện lên một chút khó xử. Cuối cùng vẫn là Cố Duyên tự đưa ra quyết định: “Việc này tôi có thể tự mình quyết định, không cần hỏi sếp Phó của chúng tôi.”

“Nếu đã như vậy, vậy bây giờ chúng ta đi thôi.” Ngự Tứ kéo cô đi ra khỏi cửa phòng nghỉ. Sau đó đưa cô ra khỏi hội trường rời đi bằng của sau khách sạn.

Ngồi trên xe của Ngự Tứ, Cố Duyên rất không tự nhiên, cô nghiêng mặt trộm nhìn anh, định mở miệng nói gì đó để làm ấm không khí, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.

Trong tay cô cầm một chai nước khoáng, bởi vì chân tay luống cuống nên thân bình đã sắp bị cô bóp đến biến dạng, im lặng một hồi lâu Cố Duyên mới chần chừ mở miệng: “Ừm… Tối nay không về thành phố Tương sao?”

“Không về nữa.”

“Tại sao?” Theo như cô biết, ngày nào Ngự Tứ cũng sẽ về đó.

Ngự Tứ quay đầu nhìn cô: “Vợ tôi đến thành phố Hàn rồi, tôi còn về thành phố Tương làm gì chứ?”

Chai nước Cố Duyên cầm trong tay liền rơi “bụp” một tiếng rồi lăn xuống dưới ghế, cô ngây người.

Vợ anh đến thành phố Hàn, vợ anh... Ngọc Ngân...

Tại sao cô ta lại đột nhiên đến thành phố Hàn chứ? Sao lại tới đây?

Phản ứng của cô đã bị Ngự Tứ nhìn thấy, Ngự Tứ không hiểu sao cô lại có phản ứng lớn như vậy, anh giảm tốc độ của xe, chậm rãi dừng lại ở ven đường, sau đó cúi người nhặt chai nước rơi dưới ghế lên đặt trở lại tay cô, nhìn cô: “Sao vậy?”

Cố Duyên chớp mắt bừng tỉnh, cô nhìn anh, lắc đầu lia lịa: “Không có gì, xin lỗi.”

“Chắc cô không sợ tối nay sẽ bị cô ấy bắt được đó chứ?” Ngự Tứ trêu ghẹo nói.

Cố Duyên chỉ cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Ngự Tứ nhìn cô nói thêm: “Cô Cố, cô thực sự cho rằng tôi cần cô đi ăn đêm và nói chuyên với tôi ư?”

“Ý gì?” Cố Duyên nhìn anh, lại cảm thấy mơ hồ.

Ngự Tứ này, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Rốt cuộc anh đang làm gì? Vì sao cô lại không thể hiểu nổi anh chứ?

Ngự Tứ gõ nhẹ ngón tay đặt trên tay lái, suy nghĩ một chút mới nói: “Cô cho rằng một người đàn ông chỉ biết lợi dụng cô sẽ yêu cô thật lòng sao? Đừng ngạc nhiên, tôi nói sếp Phó. Tôi nghĩ chắc cô biết suy nghĩ và kế hoạch của anh ta chứ nhỉ?” “Tôi biết.” Cố Duyên chớp mắt.

Thì ra không phải chỉ mình cô biết mà Ngự Tứ cũng đã nhìn ra.

“Biết mà sao vẫn còn làm những điều này vì anh ta? Thực sự yêu anh ta đến vậy sao?”

Cố Duyên định mở miệng nói, nhưng không biết nên nói gì cho phải.

Cô muốn nói cho Ngự Tứ biết cô đang trả ơn cứu mạng cho Phó Huệ, cũng không phải thích Phó Huệ, nhưng cô lại hy vọng trong mắt Ngự Tứ, cô không hề có một mình, có lẽ như vậy sẽ không chuốc lấy thị phi cho bản thân về sau.

Ngự Tứ lại nói: “Cô yên tâm, giá cả thì tôi sẽ đổi, đồng ý với cô rồi thì sẽ làm được.”

“Vậy anh… tại sao lại lôi tôi ra khỏi hội trường làm gì?”

“Việc này quả thực tôi không nên xen vào.” Ngự Tứ tiếp tục gõ ngón tay, nghĩ một chút: “Nhưng nghĩ đến cô đang tìm cha cho Hạnh Hạnh nên tôi không thể không lo chuyện bao đồng.”

Nghĩ đến dáng vẻ Hạnh Hạnh ôm mình rồi kêu cha, Ngự Tứ cảm thấy ấm áp trong lòng, anh không thể nào quên được dáng vẻ hiểu chuyện của Hạnh Hạnh, ánh mắt khiến người ta đau lòng khi bé gọi anh làm cha.

Trước giờ chưa từng có đứa bé nào không có quan hệ gì với anh mà lại khiến anh thương đến vậy!

Cố Duyên cười ngượng: “Anh… có vẻ quan tâm đặc biệt đến Hạnh Hạnh nhỉ, tại sao vậy?”

Tại sao? Bản thân Ngự Tứ cũng rất muốn hiểu.

Anh lưỡng lự một lúc rồi mới nói: “Nói thật, lần đầu tiên gặp Hạnh Hạnh và cô, tôi đã có cảm giác như đã gặp bé từ lâu, cảm giác này rất kỳ diệu, không thể nào dùng ngôn ngữ để diễn đạt được.”

Ngự Tứ nói xong, nghiêng người, chăm chú nhìn cô trong khoảng cách gần: “Cô Cố, trước đây chúng ta đã gặp mặt rồi sao?”

Bọn họ gặp mặt nhau chưa? Ngự Tứ quả thực rất nghi ngờ, anh có thể khẳng định trong năm năm gần đây anh chưa từng gặp cô, nhưng nếu là ba mươi năm trước thì anh cũng không dám chắc, bởi vì anh không còn nhớ gì về quãng thời gian đó.

Cố Duyên kinh ngạc đến ngây người, cô yên lặng nhìn thẳng vào mắt anh, không ngừng lùi ra sau, nhưng phía sau chính là ghế ngồi, không còn đường lùi về phía sau nữa.

Ngự Tứ đột nhiên nói ra những lời này với cô, điều này khiến cô chống đỡ sao đây?

“Cô đang hoảng gì chứ? Lẽ nào chúng ta thực sự quen biết?” Ngự Tứ lên tiếng lần nữa.

Cố Duyên lắc đầu, miễn cưỡng cười: “Sao có thể chứ? Chắc sếp Ngự không biết nhỉ? Tôi mới trở về nước, trước đây tôi luôn sống ở nước ngoài…”

“Thật không?”

“Thật.” Cố Duyên nói dối trắng trợn.
Đây là lời nói dối có thiện ý, có thiện ý...

Chỉ cần không làm ảnh hưởng đến cuộc sống hạnh phúc của nhau, nói dối điều gì cũng đáng để tha thứ, cô không ngừng thầm an ủi bản thân.

Ngự Tứ nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi lui về ghế lái, nói với cô: “Xin lỗi, chỉ là tôi tò mò thôi.”

“Không, không sao.” Cố Duyên lắc đầu, cười cứng nhắc: “Cám ơn anh đã quan tâm đến Hạnh Hạnh, có điều xin anh yên tâm, tôi và sếp Phó...”

Cố Duyên đang nói chuyện, đột nhiên bị tiếng động bên ngoài cửa sổ xe truyền đến làm cho hoảng sợ, cô nghiêng đầu sang nhìn, nhìn thấy Phó Huệ đang dùng nắm đấm đập vỡ thủy tinh. Trong lúc mơ hồ có thể nghe được hắn đang kêu tên cô, kêu cô xuống xe.

Cố Duyên kinh ngạc nhìn hắn, không hiểu tại sao hắn lại đột nhiên xuất hiện, xuất hiện với mục đích gì đây.

Dù làm gì, cũng nên xuống xe đi tìm hiểu rõ ràng, Cố Duyên thử mở cửa xe, phát hiện cửa xe đã khóa rồi, cô quay sang nhìn Ngự Tứ. Phát hiện Ngự Tứ không hề sợ hãi, thậm chí còn mang theo nụ cười trêu ngươi nhìn sếp Phó.

Đó là biểu hiện của sự khinh bỉ, nhìn sếp Phó một cách khinh bỉ.

“Sếp Ngự... phiền anh mở cửa xe một chút.” Cố Duyên thỉnh cầu nói.

Ngự Tứ vẫn không nói gì, ấn mở cửa xe, không đợi Cố Duyên động tay, cửa xe liền bị Phó Huệ kéo ra từ bên ngoài, Phó Huệ tức giận kéo tay Cố Duyên, nói: “Duyên Duyên, xuống xe, tôi đưa cô về.”

“Sao vậy? Sếp Phó?” Cố Duyên nghi ngờ nhìn hắn.

Trong thời gian ngắn ngủi chỉ có nửa tiếng không hiểu chuyện gì đã xảy ra mà khiến hắn lo lắng như vậy, còn đuổi theo tới đây nữa chứ?

Phó Huệ lạnh lùng nhìn Ngự Tứ đang ngồi trên ghế lái, nói: “Tôi không cần đổi giá nữa, cô không cần đi cùng anh ta.”

Nói xong, hắn mạnh mẽ kéo Cố Duyên từ trong xe ra ngoài, sau đó lại khom lưng một lần nữa, nhìn chằm chằm Ngự Tứ, nghiêm túc nói: “Sếp Ngự, tôi rất cần một giá cả tốt, nhưng hy vọng anh có thể đưa ra điều kiện khác, cảm ơn anh.”

Hắn lôi Cố Duyên lên một chiếc xe Audi ở bên, lập tức nổ máy rời đi.

Nhìn xem Audi hòa vào dòng xe cộ rồi biến mất nhanh chóng, Ngự Tứ mỉm cười, cũng nổ máy theo.

Khuôn mặt Phó Huệ hiện rõ đang giận, Cố Duyên cẩn thận hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Phó Huệ quay đầu nhìn cô, lửa giận trên mặt đã giảm bớt, nói: “Còn có chuyện gì nữa chứ, chỉ là đột nhiên nghĩ thông, không muốn để cô đi làm mấy chuyện không có tự trọng thôi.”

Cố Duyên rất tò mò tại sao hắn lại đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng thấy bộ dạng không muốn nói nhiều của hắn, cô cũng không thể làm gì khác hơn là im lặng.

Mãi đến khi xe dừng trước cửa nhà Lý Lý, lúc Cố Duyên chuẩn bị xuống xe, Phó Huệ mới mở miệng nói: “Duyên Duyên, có phải cô cảm thấy tôi rất ích kỷ, rất vô liêm sỉ hay không?”

Cố Duyên kinh ngạc, đồng thời cũng chột dạ đứng lên, nói thật, cô có nghĩ như vậy thật. Nhưng cô không thể nói thật, lại không muốn nói dối, cho nên không thể làm gì khác hơn là giữ yên lặng theo thói quen.

“Tôi rất ích kỷ, nhiều khi sẽ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, nhưng lợi dụng đàn bà để đạt được mục đích thì vẫn là lần đầu, nói thật, mấy ngày nay tôi cũng rất giày vò, rất khó nghĩ có nên để cô ra mặt không. Nhưng đến lúc quan trọng nhất thì tôi lại từ bỏ, xin lỗi, xin cô tha thứ cho sự ích kỷ và vụ lợi của tôi.”

Cố Duyên thở sâu, Phó Huệ như vậy thật khiến người ta càng thêm khó có thể chống đỡ, cô thậm chí đã quen với sự ích kỷ của hắn.

Cô lắc đầu, bình thản nói: “Sếp Ngự không không hề làm gì tôi, anh ta cũng mới nói với tôi anh ta đang đùa thôi, anh ta rất bận, còn phải về với vợ con nữa. Cho nên anh không cần nói xin lỗi với tôi, thực sự, cám ơn anh đã đưa tôi về.”

Trong lòng cô thoải mái hơn, Ngự Tứ đang thử thăm dò Phó Huệ, mà Phó Huệ hiển nhiên cũng không phải người như cô nghĩ. Sau này cô cũng không lằng nhằng với một cấp trên vụ lợi cá nhân nữa.

Sau khi Cố Duyên xuống xe, Ngự Tứ trở về biệt thự Lương Sơn, đây là nơi ở tạm thời ở thành phố Hàn của anh, bình thường anh rất ít tới, nhưng hôm nay sẽ về bởi vì Ngọc Ngân và Thuyên Thuyên đều đã tới rồi.

Xe vừa dừng, Thuyên Thuyên vui vẻ lao từ trong nhà ra, nhảy thẳng vào lòng Ngự Tứ vừa xuống xe, miệng nhỏ nhắn chu lên làm nũng nói: “Cha, hôm nay cha nói sẽ về sớm mà? Sao bây giờ mới về?”

Ngự Tứ xoa cái đầu nhỏ của bé, cưng chiều mỉm cười: “Giờ còn chưa đủ sớm sao?”

“Không đủ, không đủ, cha xem trời đã tối rồi kìa.”

“Cha có việc cần làm mà.”

“Việc gì chứ? Uống rượu cũng là việc sao?” Ngọc Ngân cười tủm tỉm đi theo ra, đưa tay ôm Thuyên Thuyên từ trong lòng Ngự Tứ, sau đó nghiêng người, dùng mũi ngửi người Ngự Tứ: “Ồ... Quả nhiên có mùi nước hoa phụ nữ, vẫn là loại nước hoa chỉ có Sa Sa dùng.”

“Nói gì đó, dạy hư con.” Ngự Tứ ôm cô ta đi vào trong nhà.

“Cha, con không thích dì Sa Sa, mẹ cũng không thích dì Sa Sa.” Thuyên Thuyên phồng lên miệng nói.

“Nhưng cha thích đó.” Ngọc Ngân nói thêm một câu.

Chương 145: Còn muốn hỏi gì nữa_

Vào nhà, Ngọc Ngân đặt Thuyên Thuyên xuống, Thuyên Thuyên lập tức chạy qua chơi với đồ chơi của nó.

Ngự Tứ thấy Ngọc Ngân đang chu môi giống Thuyên Thuyên, vẻ mặt không vui là mấy, biết cô ta lại suy nghĩ nhiều. Anh cười ôm cô ta vào lòng, nói: “Ngọc Ngân, Sa Sa là em của Lăng Tinh, chắc em không ghen với cô ấy đâu nhỉ?”

“Em gái Lăng Tinh sẽ không đi quyến rũ chồng người khác chắc?” Ngọc Ngân phản bác.

Ngự Tứ bị cô ta làm cho không nói được lời nào, chỉ biết cười lắc đầu.

Ngọc Ngân cắn môi nhìn anh, sau đó bày ra vẻ mặt hoài nghi nói: “Mấy ngày nay có vẻ anh thân thiết hơn mức bình thường với Sa Sa nhỉ?”

“Ý gì?”

“Anh nói xem? Mấy ngày nay anh thân thiết với người phụ nữ đó em đều nghe hết rồi, anh đừng có lừa em.” Cô ta bĩu môi, gương mặt ấm ức.

Ngự Tứ nghe mà hồ đồ, nghĩ lại một hồi, vẫn không hiểu gần đây mình có thân thiết với người phụ nữ nào. Aanh bất đắc dĩ thở dài, nhìn cô ta nói: “Ngọc Ngân, em lại nghĩ lung tung rồi, anh đã nói với em rồi, bên này gần đây đang thu mua một công ty, cho nên phải chịu khó một chút. Sao em có thể vì nghi ngờ mà đem Thuyên Thuyên đến đây chứ? Thuyên Thuyên còn phải đi học cơ mà.”

“Em lo anh bị một con hồ ly tinh cướp mất đó.” Ngọc Ngân vẫn ấm ức.

“Lấy đâu ra lắm hồ ly tinh đến vậy.” Ngự Tứ cười, dùng ngón tay vuốt lên chóp mũi cô ta: “Yên tâm đi, cho dù có hồ ly tinh xuất hiện, anh cũng sẽ không dễ dàng bị câu đi như vậy đâu.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy sau này anh không được ở cùng Lăng Sa Sa nữa.”

“Sa Sa là em của Lăng Tinh, mỗi lần Lăng Tinh xuất hiện chắc chắn sẽ có cô ấy, hơn nữa lúc cô ấy đến anh đâu thể nhốt cô ấy bên ngoài cửa không tiếp chứ?”

Ngự Tứ biết Ngọc Ngân có tính chiếm hữu rất mạnh, để tránh phiền phức nên anh rất ít đi họp mặt bạn bè, tránh ở riêng với gái đẹp bên ngoài.

Đây cũng chính là điểm anh ghét nhất ở Ngọc Ngân, có điều cứ nghĩ đến trước đây khi làm phẫu thuật tỉnh lại, người đầu tiên anh nhìn thấy là Ngọc Ngân, lúc ở viện cũng là Ngọc Ngân chăm sóc anh không rời một bước. Nghĩ đến lúc vì sinh Thuyên Thuyên mà cô khóc đến chết đi sống lại, anh đành rộng lượng tha thứ cho những điều không tốt ở cô.

“Vậy tối nay anh đi dự tiệc với cô ấy hả?” Ngọc Ngân tiếp tục truy cứu.

“Đó là bởi vì em nói em mệt mỏi, không muốn dự tiệc.” Ngự Tứ ôm lấy cô ta, cưng chiều cười: “Được rồi, anh đồng ý về sau ít tiếp xúc với cô ấy là được chứ gi, hỏi đủ chưa? Nếu đủ rồi thì để anh đi tắm rửa thay đồ nhé.”

“Chưa thì sao.”

“Hử? Còn muốn hỏi gì nữa đây?”

“Em hỏi anh, có phải gần đây anh rất thân thiết với một cô gái ở công ty Mùa Hoa không?”

“Em nói ai? Cô Cố trợ lý của sếp Phó sao?”

“Em không biết cô gái đó tên gì nhưng em nghe nói anh đối xử với cô ấy khác hẳn những cô gái khác.”

Về tin đồn này, Ngọc Ngân nghe từ chỗ thư ký Lâm bên người Ngự Tứ, thư ký Lâm là người cô ta giới thiệu đến chỗ Ngự Tứ, cũng chính camera giám sát để cô ta giám sát anh.

Điều này Ngự Tứ đương nhiên cũng biết, anh không sa thải thư ký Lâm, vẫn là câu nói kia, anh rộng lượng bao dung mọi thứ về Ngọc Ngân..

“Là thư ký Lâm nói cho em nghe?”

“Anh để ý làm gì?”

“Thư ký Lâm có nói cho em biết cô ấy đã ba mươi tuổi, còn là mẹ của một đứa bé bốn tuổi chưa. Anh có muốn tìm thì cũng phải tìm cô gái hai mươi tuổi chưa kết hôn mới phải chứ?”

“Cô ấy kết hôn rồi?” Giọng Ngọc Ngân dịu dàng hơn một chút, cuối cùng cũng yên tâm một chút.

Ngự Tứ gật đầu, tuy bây giờ Cố Duyên đã ly hôn, có điều có Phó Huệ ở đây, chắc không lâu nữa cô ấy sẽ tái hôn.

“Em yêu, bây giờ anh có thể lên tầng tắm rửa rồi chứ?”

“Được rồi, tắm xong thì xuống ăn khuya, anh muốn ăn gì để em nấu nào.”

“Anh muốn ăn món mì em nấu.”

Ngự Tứ nói xong liền xoa đầu cô ta, đứng dậy đi lên tầng.

Nhìn bóng lưng đi lên tầng của anh, Ngọc Ngân mỉm cười hạnh phúc, giờ khắc này, trong lòng cô, trong mắt cô, trong máu cô... ngay cả trên từng lỗ chân lông cũng đều cảm thấy hạnh phúc đong đầy.

Hạnh phúc này không hề dễ dàng có được, cô ta nhất định sẽ quý trọng nó, bảo vệ nó, không cho bất cứ ai cướp mất từ tay cô ta.

Cũng bởi vì quá sợ mất đi nên mới phải ngày ngày lo sợ, Ngự Tứ hơi về muộn một chút hay không trở về, cô ta sẽ lập tức gọi điện thoại hỏi xem anh ở đâu, chỉ sợ Ngự Tứ có phụ nữ ở bên ngoài.

Cô ta cũng biết làm như vậy rất dễ khiến đàn ông phiền chán, nhưng cô ta không có cách, không có cách ngăn bản thân không làm vậy.

Cố Duyên cho rằng Ngự Tứ sẽ không đáp ứng giá cô yêu cầu thay đổi, không ngờ anh không làm như vậy, anh chính thức ký hợp đồng vào ngày hôm sau. Hai ngày trước là cuối tuần, Cố Duyên quyết định ở bên Hạnh Hạnh, gần đây bận công việc nên không ở bên bé nhiều được.

Cách nhà Lý Lý không xa là bãi biển, Hạnh Hạnh đã chơi chán rồi nên khi Cố Duyên vừa nhắc tới sẽ đi nhặt vỏ sò với bé, Hạnh Hạnh tỏ ra thất vọng, khuôn miệng nhỏ nhắn chu lên.

Cố Duyên dùng ngón tay chạm lên chiếc môi nhỏ nhắn đang chu lên của bé, bật cười nói: “Con yêu, vậy con muốn đi đâu chơi, mẹ sẽ đi với con.”

“Con muốn đến công viên thiếu nhi chơi, mẹ sẽ dẫn con đi chứ?” Hạnh Hạnh đầy kỳ vọng nhìn cô.

Công viên thiếu nhi, Cố Duyên có chút khó xử, nơi nhiều người như vậy, đến cô còn không dám đi một mình, nhỡ không may làm lạc Hạnh Hạnh, cô sao sống nổi chứ.

Cố Duyên do dự một hồi, Hạnh Hạnh giống như một khinh khí cầu hết hơi, không hề ôm bất kỳ kỳ vọng nào.

Cuối cùng vẫn là Lý Lý đang trang điểm mở miệng: “Chỉ là công viên thiếu nhi thôi mà, dì Lý Lý dẫn con đi.”

“Thật sao?” Hạnh Hạnh cười vui sướng đứng lên.

“Đương nhiên là thật, dì có lừa con bao giờ đâu.”

“Dì là tốt nhất!” Hạnh Hạnh vui mừng nhảy loạn trong phòng.

Cố Duyên nhìn Tô Lý Lý, giễu cợt hỏi: “Không phải cậu muốn đi câu anh nào đó sao?”

“Câu gì chứ? Là anh ta hẹn tớ cơ mà?”

Cố Duyên đổi giọng: “Vậy cậu không muốn đi hẹn hò với anh nào đó sao?”

“Không phải cậu kêu tớ phải một lòng với Giang Ngọc sao? Tớ đi dời lịch hẹn lại.” Tô Lý Lý cười hì hì.

Cô ấy có hẹn một anh nào đó đi nghỉ mát, nhưng từ lúc cô ấy quyết định đi, cũng chính là từ tối hôm qua đến bây giờ. Cố Duyên khuyên cô ấy, sau đó châm chọc cô ấy, về sau mắng cô ấy không biết xấu hổ. Sau khi hai người cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, cô ấy uy hiếp Cố Duyên nếu còn dám chửi một câu nữa thì cô ấy sẽ đuổi hai mẹ con cô ra ngoài thì cô mới im miệng.

Bây giờ Cố Duyên không mắng nữa, nhưng ngược lại chính cô ấy lại cảm thấy ngượng ngùng, cô ấy định dời lịch lại đến khi nào đó Cố Duyên không biết thì lại đi.

“Đây mới là người con gái tốt trong lòng Giang Ngọc.” Cố Duyên dựng ngón tay cái hướng về phía cô.

Lý Lý đi chiếc xe Cayene màu xám bạc của cô ấy, lái xe với tốc độ rất nhanh, mau chóng đến công viên thiếu nhi.

Bên trong công viên thiếu nhi có rất nhiều người, Cố Duyên nắm tay Hạnh Hạnh đi xuyên qua đám người, Hạnh Hạnh rất hứng thú với các trò chơi trong đó, thấy cái gì cũng muốn chơi.

Lý Lý dắt tay Hạnh Hạnh, chỉ vào đu quay ngựa gỗ phía trước: “Đi, dì đưa con đi chơi ngựa gỗ nhé.”

“Dạ, con muốn chơi ngựa gỗ!” Hạnh Hạnh vui sướng đi theo Tô Lý Lý đến chơi đu quay ngựa gỗ.

Tô Lý Lý cũng là người ham chơi, có cô ấy đi theo, Cố Duyên không cần lo Hạnh Hạnh không được chơi.

Cô đứng bên ngoài vòng bảo vệ của đu quay ngựa gỗ, đưa ống kính máy chụp hình hướng đến chỗ hai người chụp ảnh. Trong tấm hình Hạnh Hạnh đáng yêu tươi cười, chỉ nhìn thôi Cố Duyên cũng vui theo.

Chơi ngựa gỗ xong, Tô Lý Lý lại dẫn Hạnh Hạnh đi chơi trò khác, mãi đến khi Tô Lý Lý mệt không chạy được nữa, mới đưa tay cầu xin: “Bé Hàm à, chúng ta đi ăn chút gì đã rồi chơi có được không?”

“Vâng ạ, con muốn ăn kem sô cô la!”

“Được, chúng ta đi ăn kem nhé.” Tô Lý Lý kéo cánh tay bé nhỏ của bé: “Đi, dì biết chỗ này có cửa hàng kem ngon lắm, dì dẫn con đi ăn.”

Cố Duyên thấy Tô Lý Lý kéo Hạnh Hạnh thẳng đến cửa hàng kia, vừa đuổi theo vừa nói: “Hay là đổi chỗ khác đi, cửa hàng này đắt lắm.”

“Tiền thôi mà, chị đây có.” Tô Lý Lý nói khoác mà không biết ngượng.

Đây là một cửa hàng đồ ngọt khá đẹp, giá cả kinh người, bởi vì giá cả quá cao nên bên trong không có nhiều khách lắm. Ba người cùng đi đến chỗ một chiếc bàn tròn ngoài trời, Tô Lý Lý rút một tấm thẻ từ ví ra đưa vào tay Cố Duyên: “Cậu đi mua đi, chị đây mệt rồi.”

Cố Duyên nhìn tấm thẻ cô ấy đưa cho: “Đây là thẻ gì?”

“Thẻ hội viên đó, người khác tặng, bên trong có nhiều tiền, đi đi.”

Cố Duyên cầm thẻ xoay người trong cửa hàng gọi chút đồ, Tô Lý Lý kêu Hạnh Hạnh ngồi yên trên ghế đừng chạy lung tung, tránh bị người khác lấy mất chỗ, mình thì đi sang một góc nghe điện thoại.

Lúc Hạnh Hạnh đang ngồi giữ chỗ thì có người đến lấy chỗ.

Đó là một bé trai ăn mặc cao quý, vẻ mặt ngạo mạn, bước lên nói với Hạnh Hạnh nói: “Này, cậu qua kia đi, tôi muốn ngồi đây.”

Nói xong dùng ngón tay chỉ chỗ bên cạnh, chỗ ngồi đó gần góc tường, tầm nhìn còn hạn hẹp.

Hạnh Hạnh lại càng hoảng sợ, nhìn chằm chằm thằng bé ngạo mạn kia, nhưng bé không chịu nhường chỗ, ngược lại bé tức giận nói lý: “Dựa vào cái gì chứ? Là tôi tới trước cơ mà.”

“Cậu đến trước bao giờ? Cha tôi là ông chủ ở đây, đây là bàn nhà tôi.” Thằng bé phổng mũi nói.

Hạnh Hạnh cũng vênh mặt lên: “Nói mạnh miệng mà không sợ bị người ta cắt lưỡi à, cha tôi là ông chủ ở đây, đây là bàn nhà tôi!”

“Cậu!” Thằng bé quay người sang phía một người phụ nữ, tức giận chỉ trích: “Mẹ… Con bé đó không nhường chỗ cho chúng ta, mẹ mau đuổi nó đi.”

“Thuyên Thuyên, không được mất lịch sự.” Ngọc Ngân kéo nó lại, chỉ vào bàn bên cạnh dỗ dành nó: “Người ta ngồi đó trước rồi, chúng ta sang bên kia đi.”

“Không! Con muốn ngồi đây, trước đây con đều ngồi đây mà.” Thuyên Thuyên không nghe lời mà làm ầm lên.

Ngọc Ngân bất đắc dĩ, nhìn Hạnh Hạnh, thấy bé cũng rất cố chấp, bèn rút ra mấy tờ tiền từ trong túi đưa đến trước mặt bé, cười híp mắt nói: “Bạn nhỏ này, có thể nhường chỗ được không? Tiền này cho cháu này, có thể mua được rất nhiều kem đó.”

Hạnh Hạnh nhìn lên xấp tiền trên bàn, quả thực có thể mua được rất nhiều kem, có điều mẹ nói, không được nhận đồ của người khác, đặc biệt là người lạ.

Bé cắn môi, trong lúc không biết nên làm thế nào thì xấp tiền trên bàn bị người nào đó nắm lấy, rồi đặt trở lại trong tay Ngọc Ngân.

“Cầm số tiền thối tha này của cô đi, cút đi cho tôi ngồi.” Tô Lý Lý đứng trước mặt Ngọc Ngân và Thuyên Thuyên, dáng vẻ khí thế ngời ngời.

Ngọc Ngân bị cô ấy nói như vậy, lập tức cảm thấy khó chịu, kéo Thuyên Thuyên xoay người rời đi, có điều lúc đi trong trong miệng cô ta còn phun ra một câu nói: “Đồ thần kinh!”

Tô Lý Lý không chịu để yên, chạy đến kéo tay cô ta ngăn không cho đi, sau đó lôi mạnh lại, trừng mắt nhìn quát lớn: “Cô nói ai bị thần kinh? Rốt cuộc là ai bị thần kinh hả? Cô nói rõ hẵng đi.”

Ngọc Ngân nhìn mọi người đang vây xem xung quanh, cô ta không muốn tự hủy hình tượng của mình ở đây nên đành nhịn không nói lời nào.

“Đúng là mẹ nào con nấy, khẩu khí của thằng ranh con này cũng không nhỏ…”

“Cô mới là thằng ranh ý, đồ ranh con!” Thuyên Thuyên phồng miệng cãi nhau với Lý Lý.

“Thằng ranh mày còn nói nữa thì tao sẽ ăn mày đó!” Tô Lý Lý làm khuôn mặt quỷ với nó.

Thuyên Thuyên bị cô ấy làm cho sợ đến nỗi khóc “oa” một tiếng.

Trong cửa hàng, Cố Duyên gọi xong ba suất kem và một ít điểm tâm, lúc đang tính tiền thì nhân viên thu ngân nói cho cô biết thẻ không có tiền.

Cố Duyên sững sờ một chút, thẻ hội viên không có tiền? Lý Lý nói trong thẻ của cô ấy có rất nhiều tiền mà. Cái đồ ngốc này, không biết đã bị tên nào lừa rồi.

“Ôi... Xin lỗi, tôi đi ra bên ngoài lấy ví tiền một chút, bạn tôi ở bên ngoài...” Cố Duyên áy náy nói với người bán hàng, xoay người định đi.

Người bán hàng vội vàng kêu cô lại: “Không được, cô không thể đi, đồ lấy rồi không trả lại được.”

“Tôi không định trả lại hàng, tôi chỉ đi ra ngoài lấy tiền thôi mà.” Cố Duyên cảm thấy tê cả da đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau