CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Bệnh của ngự tứ có hy vọng không_

Cô biết Ngọc Ngân nhất định sẽ hận sự trở về của cô, nhưng hôm nay cũng không phải là lúc sợ điều này, Ngự Tứ có thể qua được đêm nay không còn chưa biết, chờ qua đêm nay rồi hãy nói.

Cô lao nhanh đi, đường xe vốn cần bốn giờ đồng hồ, cô chỉ đi ba giờ đồng hồ đã tới, cô trực tiếp chạy xe về hướng nhà mình.

Thời gian trên đồng hồ hiển thị là đã qua mười hai giờ, bàn tay cầm tay lái của cô nắm chặt lại.

Lúc cô về đến nhà, vô tình gặp Ngọc Ngân ở tầng một, Ngọc Ngân đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly trà, sắc mặt trắng bệch. Thấy Cố Duyên trở về, đầu tiên cô ta hơi sửng sốt, sau đó đứng lên bước về phía cô, nhìn cô chằm chằm: “Sao cô lại quay lại?”

Cố Duyên đảo mắt nhìn bốn phía, đám người làm đều đã đi ngủ hết, cô thu lại ánh mắt trên mặt Ngọc Ngân, lo lắng hỏi: “Ngọc Ngân, có phải Ngự Tứ bị bệnh không?”

Nhất định là như vậy, nếu không sao lại chỉ còn mình Ngọc Ngân trong phòng khách?

Ngọc Ngân tức giận trừng mắt nhìn cô: “Đúng thế thì sao? Bây giờ đã không cần cô quan tâm nữa rồi.”

“Nhưng cô không quan tâm đến anh ấy, tôi cũng không quan tâm đến anh ấy, chẳng lẽ để một mình anh ấy tự sinh tự diệt hay sao? Cố Duyên đi vòng qua cô ta, bước nhanh lên tầng hai.

“Cố Duyên!” Ngọc Ngân tức giận gầm nhẹ một tiếng, xông lên túm lấy cánh tay cô: “Cô muốn làm gì? Có phải muốn đổi ý rồi không?”

Thái độ của Cố Duyên lập tức mềm đi, chỉ cần vừa nghe Ngọc Ngân nói câu này, dù trong lòng cô có nhiều phòng tuyến hơn nữa cũng không chịu nổi một đòn! Cô ngấn lệ, trong giọng nói lộ ra sự cầu xin: “Tôi không muốn đổi ý, tôi chỉ muốn trông anh ấy qua hết đêm nay, đợi đến lúc anh ấy ngủ rồi, yên tĩnh rồi tôi sẽ đi, có được không?”

“Không thể được! Bây giờ anh ấy sống hay chết đều không liên quan đến cô nữa.”

“Ngọc Ngân, cô cũng biết bệnh của Ngự Tứ đã rất nghiêm trọng rồi, lúc nào cũng có thể mất đi tính mạng, lẽ nào cô nhẫn tâm để anh ấy một mình sao? Cô sợ, vậy thì hãy để tôi đi, trước khi anh ấy khỏe hơn tôi nhất định sẽ rời đi, được không?”

Thấy Hà Ngọc Ngân vẫn không động đậy, Cố Duyên kéo tay cô ta, hai đầu gối quỳ xuống đất: “Nể tình tôi đã cứu cô từ trong tầng hầm ra, xin cô cho tôi một cơ hội cuối cùng này, tôi xin cô...”

Cuối cùng Ngọc Ngân cũng không cố gắng ngăn cản nữa, lạnh lùng hất tay cô ra, quay lưng lại.

Cố Duyên mừng rỡ, vội vàng đứng lên chạy nhanh lên tầng, khi cô đẩy cửa phòng ngủ, không ngoài dự kiến, Ngự Tứ nằm úp sấp trong góc sàn nhà, co ro run rẩy vì đau đớn.

“Ngự Tứ...” Cố Duyên xông lên, kéo cánh tay anh, cố gắng đỡ anh từ dưới đất lên trên giường. Sàn nhà lạnh như vậy, nằm như vậy một đêm nhất định sẽ bị ốm.

Nhưng anh nặng như vậy, hơn nữa lại không phối hợp, điều này khiến Cố Duyên kéo thế nào anh cũng không động đậy.

Cố Duyên lại lấy một cái chăn đến đắp lên người anh, lấy tay sờ, phát hiện trên đầu trên mặt anh đều là mồ hôi lạnh, ngay cả lòng bàn tay cũng có mồ hôi, cô chỉ có thể tỉ mỉ lau sạch cho anh.

Ngự Tứ đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, một tay vung lên, nặng nề đập lên trên đầu mình, sau đó túm lấy những sợi tóc đã bị anh nắm đến mức rối tung, nắm thật chặt, ngón tay trắng bệch.

“Ngự Tứ, anh đừng như vậy, đừng làm mình bị thương.” Cố Duyên cuống quít gỡ từng ngón tay của anh ra, lấy tay từ trên đầu anh xuống.

Nhưng Ngự Tứ đã quá đau, căn bản không có cách nào để tay mình nhàn rỗi, tay lại nắm thật chặt. Lần này anh nắm chặt lấy tay Cố Duyên, Cố Duyên hoảng hốt, tơ máu rỉ ra trên mu bàn tay cô trong nháy mắt.

Ngay cả Ngọc Ngân sợ hãi đứng ở cửa cũng hoảng hốt thay cô, lúc này Ngự Tứ hoàn toàn mất lý trí, căn bản không khống chế được hành vi của mình, thậm chí rất có thể bóp chết hoặc làm người bên cạnh bị thương nặng, vì vậy khi Ngự Tứ phát bệnh, từ trước đến nay cô ta đều không dám tới gần, cũng không dám nhìn dáng vẻ vừa đau đớn vừa đáng thương kia của anh.

Chứng kiến dáng vẻ không sợ hãi như thế của Cố Duyên, trong lòng cô ta không khỏi phục sát đất. Nhưng cùng với bội phục là càng nhiều ghen tị và ước ao, chẳng trách Ngự Tứ lại yêu cô như vậy, cho đến nay, trừ cô ra, không có người thứ hai dám đến gần khi Ngự Tứ phát bệnh cả.

Lẽ nào cô không sợ chết sao? Hay là vì yêu, cô phải dũng cảm hơn bất kỳ ai?

Cô ta căm hận quay người sang chỗ khác, không muốn nhìn thấy bóng dáng hai người trong phòng nữa.

Cố Duyên bị Ngự Tứ túm, đã đau đến mức nước mắt trào cả ra rồi, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, thay vì để anh làm chính mình bị thương, hãy để anh làm cô bị thương thì hơn.

Mí mắt Ngự Tứ giật giật, khẽ mở mắt ra, ánh mắt yếu ớt chiếu trên mặt cô, dừng lại một giây như vậy. Lập tức môi anh cũng giật giật, rõ ràng là có lời muốn nói, nhưng rất lâu sau cũng không nói được chữ nào.

“Ngự Tứ, anh muốn nói gì?” Cố Duyên nâng mặt anh, nước mắt rơi đầy mặt.

“Ra... ngoài...” Rốt cuộc anh cũng mơ hồ phun ra hai chữ này.

Trong ý thức sau đó, anh vẫn thấy rõ là cô, anh biết nhất định mình sẽ làm cô bị thương, vì vậy anh hy vọng cô có thể cách xa anh ra một chút.

Nhưng khi bảo cô ra ngoài, tay anh lại không buông cô ra, lúc này anh không còn khống chế được tay mình nữa.
Cố Duyên không đi ra ngoài, cũng không có ý định đi ra ngoài, cô lắc đầu, chảy nước mắt nói: “Ngự Tứ, anh đừng nói chuyện, hãy nghỉ ngơi thật tốt đi, em sẽ ở đây với anh. Không... em đỡ anh lên giường được không?”

Nói xong, cô muốn đỡ anh lên nhưng Ngự Tứ lại hất tay cô ra, lùi người vào góc tường.

Đau đớn lớn hơn đánh úp vào não anh, anh núp ở góc tường, càng run rẩy dữ dội hơn.

Cố Duyên nhìn ở trong mắt, đau ở trong lòng, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đau đớn.

“Ngự Tứ...” Cố Duyên đột nhiên nhào tới ôm lấy anh, nắm lấy hai tay anh nức nở: “Nếu như anh không lên giường được thì em ở đây với anh, nhưng anh không thể làm mình bị thương, biết chưa? Anh đã đồng ý là phải bảo vệ em cả đời, nếu anh không thương chính bản thân mình thì sao có thể yêu thương người khác được?”

“Ngự Tứ, em muốn gánh chịu nỗi đau này thay anh, dù là một lần cũng được, nhưng ông trời không cho em cơ hội này. Vậy anh nói cho em biết đi, em phải làm thế nào mới có thể giúp anh giảm bớt đau đớn, làm thế nào mới có thể khiến anh tốt hơn?”

Cố Duyên khẽ nói bên tai anh, cô có thể cảm nhận được những ngón tay nắm chặt lấy mình của Ngự Tứ đang dần thả lỏng, vẻ đau đớn trên mặt cũng dịu đi...

Cô cực kỳ phấn khởi, tiếp tục mở miệng tìm chủ đề nói chuyện với anh: “Ngự Tứ, anh nói năm sau chúng ta sẽ có một đứa con nữa, em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, nhưng anh cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, có một đứa con mới tốt lên được. Lần này em nhất định sẽ cẩn thận, sẽ để tâm bảo vệ con của chúng ta...”

Thời thế đổi thay, Cố Duyên cảm thấy mình đã nói đến mức miệng cũng khô rồi, Ngự Tứ cũng đã dần yên tĩnh lại, dường như anh đã ngủ rồi.

Cô mừng rỡ ôm lấy anh, một cử động nhỏ cũng không dám, cô chống trán mình lên trán anh, vừa động vào, cô mới giật mình nhận ra trán Ngự Tứ nóng kinh người.

Trái tim vừa mới thả lỏng lại đột nhiên căng thẳng, cô cuống quýt để Ngự Tứ lại trên sàn nhà, lấy nhiệt kế ra đo, đã sắp bốn mươi độ rồi.

Cô hoảng hốt, nhất thời hoang mang lo sợ, chạy xuống dưới tìm đá, nhưng nghĩ lại thì sốt như vậy nên đưa đi bệnh viện mới đúng. Thế là cô bắt đầu gọi điện thoại cho cấp cứu, cuối cùng lại nghĩ, không đợi được xe cấp cứu nữa rồi, chi bằng tự mình đưa anh đi bệnh viện cho nhanh.

Ngọc Ngân đang ngủ gật trên ghế sofa ở phòng khách tầng một nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của cô, lập tức tỉnh táo lại không ít, đứng lên từ trên ghế sofa, gấp gáp nói: “Sao vậy? Ngự Tứ anh ấy...”

Lúc hỏi câu này, cô ta ngẩng đầu lên nhìn thời gian, bây giờ đang là hơn bốn giờ sáng. Bình thường hơn năm giờ Ngự Tứ sẽ ngủ, bây giờ mới hơn bốn giờ.

“Ngự Tứ bị sốt rất cao, tôi muốn đưa anh ấy đi bệnh viện.” Cố Duyên nói xong bắt đầu lấy điện thoại nội tuyến gọi mấy người làm đến giúp đỡ Ngự Tứ lên xe.

Đám người làm thấy máu chảy trên tay Cố Duyên, đều bị dọa sợ tới mức không dám đến gần phòng ngủ của Ngự Tứ, những cuối cùng vẫn cảm động bởi sự gấp gáp của Cố Duyên, mấy người hợp sức đưa anh vào trong chiếc xe Cayenne.

Nhìn bóng lưng đoàn người gấp gáp rời đi, Ngọc Ngân chợt cảm thấy mình thật dư thừa, không được cần đến. Điều này khiến cô ta càng thêm căm tức, dù sao cũng là người mình yêu, cô ta cũng rất mong mình có thể làm được điều gì đó cho đối phương.

Cố Duyên, để cô đắc ý đêm cuối cùng này đi, cô ta âm thầm nói câu này trong lòng rồi lên xe, cũng đi theo hướng bệnh viện.

Cố Duyên đưa Ngự Tứ đến bệnh viện Á Ân, sau khi sắp xếp xong chuyện nằm viện, cô trực tiếp đi tìm chủ nhiệm Trình. Nhưng cô đã quên một điều, hiện giờ trời vẫn còn chưa sáng, sao chủ nhiệm Trình có thể đến bệnh viện làm việc được? Cô gõ cửa phòng chủ nhiệm Trình ầm ầm, cuối cùng vẫn có một cô y tá nhắc nhở cô, chủ nhiệm Trình không có trong phòng làm việc.

Cố Duyên bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là gọi điện thoại cho bác sĩ Trình, vì bệnh viện này dưới danh nghĩa của tập đoàn Phong Thị, bác sĩ Trình đương nhiên không dám thờ ơ, vội vã chạy tới.

Chủ nhiệm Trình chạy tới phòng bệnh, sau khi kiểm tra đơn giản tình hình của Ngự Tứ thì bắt đầu rút máu, sau đó giao mẫu máu cho y tá bên cạnh, nói: “Mau giao mẫu máu cho bác sĩ Phong.”

Y tá cầm mẫu máu, nhanh chóng chạy ra.

Bác sĩ Phong... Cố Duyên hơi hoảng hốt, là cô nghe nhầm sao? Sao ở đây lại nghe có người gọi bác sĩ Phong?

Là Phong Thanh sao? Trước đây Phong Thanh làm việc ở đây, cô lắc đầu, nhất định là mình nghe lầm rồi.

Vừa hay lúc này chủ nhiệm Trình thúc giục cô: “Cô Cố, mau đi cùng chúng tôi đến phòng kiểm tra để làm kiểm tra.”

“Được.” Cố Duyên cuống quýt giúp đoàn người đẩy Ngự Tứ đi đến phòng kiểm tra.

Đầu tiên là làm kiểm tra CT toàn thân, sau đó làm các loại điện tâm đồ, đến khi xong xuôi thì trời đã hửng sáng rồi, Ngự Tứ vẫn chưa tỉnh lại.

Cố Duyên vuốt trán anh, nóng lòng hỏi: “Chủ nhiệm Trình, anh ấy vẫn sốt, làm thế nào bây giờ?”

“Đừng gấp.” Chủ nhiệm Trình trấn an cô: “Trước khi chưa có kết quả xét nghiệm thì không thể dùng thuốc một cách tùy tiện được, cần chờ thêm một chút nữa.”

“Phải đợi tới khi nào?” Cố Duyên sốt ruột, Ngự Tứ sốt cao như vậy, cô sợ không đợi được kết quả xét nghiệm anh đã sốt đến hỏng người rồi.

“Đã đang cố gắng làm nhanh rồi, nếu không... cô đi về nghỉ ngơi trước đi, giao cậu ấy cho chúng tôi.” Chủ nhiệm Trình nói.

Cố Duyên lắc đầu: “Tôi không mệt.”

“Vậy cô đợi một lát, đừng nóng vội.” Nói xong, chủ nhiệm Trình quay người rời đi.

Cố Duyên bị ngăn ngoài phòng bệnh, Ngự Tứ nằm ở bên trong, cô lại không nhìn thấy, cũng không sờ được, cả đêm không ngủ cô lại không cảm thấy mệt chút nào.

Mãi đến khi trời sắp sáng hẳn, chủ nhiệm Trình đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, Cố Duyên túm vạt áo ông, sốt ruột hỏi: “Thế nào rồi? Đã có kết quả xét nghiệm chưa? Bệnh của Ngự Tứ có hy vọng không?”

“Hy vọng thì cũng có.” Chủ nhiệm Trình gật đầu, nhìn cô, hơi khó xử.

Trái tim Cố Duyên đã sắp vọt ra khỏi cổ họng, nhưng chủ nhiệm Trình lại tỏ vẻ muốn nói lại thôi.

Ngọc Ngân ở bên cạnh không nhịn được nữa, mất kiên nhẫn xông lên nói với chủ nhiệm Trình: “Có thể chữa được hay không ông nói đi, không thể chữa được thì chúng tôi mau chóng chuyển viện, đừng ở đây quấy rầy làm mất thời gian của chúng tôi!”

Chủ nhiệm Trình liếc mắt nhìn cô ta, không trả lời cô ta mà nói với Cố Duyên: “Qua hơn ba tháng nghiên cứu, cách thì vẫn có, nhưng bác sĩ điều trị chính của chúng tôi đột nhiên quyết định từ bỏ việc chữa trị cho anh Ngự.”

“Từ bỏ? Vì sao?” Ngọc Ngân tức đến mức kêu la om sòm: “Thế thì gọi gì là bác sĩ? Giờ phút mấu chốt, sao có thể nói từ bỏ là từ bỏ?”

Cố Duyên cũng nóng nảy, sốt ruột nói: “Chủ nhiệm Trình, bác sĩ điều trị chính là ai, phiền ông dẫn tôi đi gặp người đó.”

“Nhưng cậu ấy không muốn gặp ai.” Chủ nhiệm Trình vẫn mang vẻ mặt khó xử.

Ngọc Ngân tức giận nói: “Anh ta là cái thá gì? Có quyền gì nói từ bỏ? Bệnh viện này là nhà ai mở, anh ta không biết sao? Không muốn làm nữa chứ gì? Không muốn làm cũng phải đợi bệnh của Ngự Tứ tốt hơn rồi mới có thể cút!”

“Ngọc Ngân, cô đừng nóng vội.” Cố Duyên kéo tay cô ta. Thực ra trong lòng cô còn nóng vội, bất lực hơn cả Ngọc Ngân, nhưng kêu la om sòm ở đây càng bất lợi cho việc giải quyết vấn đề hơn.

Cô không thể làm gì khác hơn là đưa ánh mắt xin giúp đỡ về phía chủ nhiệm Trình, trong giọng nói cũng là sự cầu xin: “Chủ nhiệm Trình, bệnh của Ngự Tứ đã nghiên cứ lâu như vậy, sao có thể nói từ bỏ là từ bỏ được? Xin ông hãy dẫn tôi đi gặp anh ta, tự tôi cầu xin anh ta, có được không?”

Chủ nhiệm Trình suy nghĩ một lát, cực kỳ khó xử gật đầu một cái: “Được rồi, đi theo tôi.”

Chương 132: Mong mọi người phối hợp một chút

Chủ nhiệm Trình xoay người đi về phía thang máy, Cố Duyên và Ngọc Ngân cuống quýt đi theo. Chủ nhiệm Trình dẫn bọn họ vào trong một tòa nhà, chính là phòng nghiên cứu lần trước Cố Duyên đã tới.

Chủ nhiệm Trình gõ cửa phòng nghiên cứu, sau khi được cho phép, ông đẩy cửa đi vào, vừa hay có một y tá bưng khay đựng mấy thứ đồ như chai nước thuốc đi từ bên trong ra, lễ phép chào hỏi vài câu với chủ nhiệm Trình rồi đi ra ngoài.

Chủ nhiệm Trình cuống quýt gọi cô ấy lại, quan sát chai thuốc trong tay cô ấy, nghi ngờ nói: “Tiểu Hồ, cô muốn cầm cái này đi đâu?”

“Cầm đi xử lý.”

“Ai cho cô đi?”

“Bác sĩ Phong đó.” Tiểu Hồ rất vô tội.

“Trả đồ về trước đã.” Chủ nhiệm Trình phất tay với cô ấy, y tá hơi khó xử, nhìn bên trong một chút, rồi lại nhìn chủ nhiệm Trình, cuối cùng vẫn đặt về chỗ cũ.

Lại một lần nữa nghe được cái tên “bác sĩ Phong” này, trong lòng Cố Duyên lại thấy nghi hoặc, cô nghĩ thầm, nhất định là mình quá nhạy cảm, người trùng họ trùng tên trên thế giới này nhiều như vậy.

Cô vừa mới cười mình nhạy cảm đã thấy một người mặc áo choàng trắng đi từ trong phòng nghiên cứu ra, một người đàn ông có vóc dáng cao ráo. Người đàn ông kia đeo khẩu trang và đội mũ nhưng cô vừa nhìn đã nhận ra đó chính là Phong Thanh.

Phong Thanh! Cô ra sức dụi mắt, khi nhìn lại lần nữa, không sai, vẫn là Phong Thanh.

Cố Duyên đã từng nghĩ Phong Thanh nhất định vẫn còn sống, nhưng có thế nào cô cũng không ngờ được là sẽ gặp lại anh ấy ở đây, thời gian qua anh vẫn luôn ở đây sao? Vì sao từ trước tới giờ không ai biết đến?

Phong Thanh cũng nhìn thấy Cố Duyên, nhưng anh ấy không sửng sốt cũng không ngạc nhiên, dường như đã sớm đoán được cô sẽ xuất hiện vậy.

Cố Duyên thế nào cũng không tin Phong Thanh lại lạnh lùng với mình như vậy, thậm chí cô bắt đầu nghi ngờ mình nhận lầm người. Cô xông lên, kéo chiếc khẩu trang che đi nửa bên mặt của anh ấy xuống. Xuất hiện trước mắt cô chính là khuôn mặt đẹp trai cô đã từng mê mẩn một thời kia.

Vẫn đẹp trai như vậy, giống hệt như trước đây, ngoại trừ biểu cảm lạnh lùng trên mặt anh ấy. Phong Thanh của trước kia dù thế nào cũng sẽ không lộ ra vẻ mặt ấy với cô! Anh ấy chỉ biết nuông chiều cô, dùng hết suy nghĩ để nuông chiều cô...

Anh ấy nhìn thoáng qua Cố Duyên và Ngọc Ngân rồi chuyển hướng sang chủ nhiệm Trình, lạnh nhạt nói: “Chủ nhiệm Trình, phòng nghiên cứu sao lại để cho người ngoài vào? Đây không phải là quy định của bệnh viện sao?”

“Đúng đúng đúng...” Chủ nhiệm Trình liên tiếp gật đầu, lập tức liếc nhìn Cố Duyên, nói: “Nhưng cô Cố nói cô ấy nhất định phải gặp cậu...”

“Không gặp.” Phong Thanh vẫn lạnh nhạt.

Ngay từ đầu Ngọc Ngân cũng bị vẻ đẹp trai của Phong Thanh hấp dẫn, nhưng vừa nghĩ tới Ngự Tứ, cô ta lập tức đổi giọng chất vấn: “Anh chính là bác sĩ điều trị chính?”

Phong Thanh vẫn không quan tâm đến cô ta, chủ nhiệm Trình ở bên cạnh lại gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là bác sĩ Phong.”

Ngọc ngân đang muốn mắng chửi, Phong Thanh đã nói trước: “Vậy thì để cô Cố ở lại đi, bệnh của anh Ngự là do tôi nghiên cứu vì cô ấy, bây giờ tôi chỉ giao lại tất cả cho cô ấy.”

Ngọc Ngân chán nản, nhìn chằm chằm anh ấy nói: “Anh có ý gì? Hiện giờ Ngự Tứ là người đàn ông của tôi! Anh chỉ cần giao lại cho tôi.”

Cố Duyên hiểu Phong Thanh, anh ấy không phải người lơ mơ, làm như vậy nhất định là có quyết định riêng của anh ấy. Để tiết kiệm thời gian, cô không thể làm gì khác hơn là kéo tay Ngọc Ngân ý bảo cô ta câm miệng.

Trái lại, Ngọc Ngân lại có một cảm giác không được để ý tới, không vui hất tay cô ra, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Phong Thanh.

“Ngọc Ngân, nếu cô muốn tốt cho Ngự Tứ thì hãy phối hợp với mọi người một chút.” Cố Duyên rốt cuộc cũng nghiêm mặt lại.

Ngọc Ngân thấy Phong Thanh kiên trì, chỉ có thể không cam lòng xoay người đi ra khỏi phòng nghiên cứu.

Trong phòng nghiên cứu chỉ còn lại hai người Phong Thanh và Cố Duyên, Cố Duyên yên lặng nhìn anh ấy chăm chú, trong lòng có sự ngạc nhiên không nói nên lời. Có thể gặp lại Phong Thanh ở kiếp này, cô vẫn rất vui vẻ.

“Phong Thanh, vì sao anh không nói cho mọi người là anh còn sống?” Một lúc sau, cô yếu ớt hỏi một câu như vậy.

Phong Thanh vẫn chưa nói, Cố Duyên tiếp tục mở miệng: “Anh có biết lúc đó sự biến mất của anh khiến mọi người đau lòng thế nào không? Anh có biết anh làm như vậy rất ích kỷ, rất không có trách nhiệm không?”

“Phong Thanh...”

“Anh biết.” Phong Thanh bình tĩnh nói.

“Vậy tại sao anh còn muốn làm như vậy?” Cố Duyên không hiểu, từ trước tới giờ Phong Thanh không phải là người không có trách nhiệm như vậy.

Phong Thanh lại cho cô một câu trả lời ngoài ý muốn của cô, anh bình thản nói: “Vì em.”
Lần này đổi thành Cố Duyên im lặng, vì cô, chính là vì cô?

Phong Thanh lạnh nhạt, lẳng lặng nói: “Không phải trước đây em muốn anh phải mau chóng khỏe lại, ít nhất phải giúp em tìm được hạnh phúc mới có thể ngủ say hay sao? Anh nghe em, vì vậy anh đã tỉnh lại rồi, sau đó tự nhốt mình vào trong phòng nghiên cứu nhỏ bé này. Anh làm vậy chỉ vì em yêu anh ta, em và anh ta ở bên nhau được hạnh phúc vui vẻ.”

Cố Duyên ngơ ngẩn, cô nhớ lúc đó khi mình đến phòng bệnh thăm Phong Thanh, quả thật cô đã nói mấy lời như xin anh ấy hãy tỉnh lại, giúp cô cùng tìm hạnh phúc. Nhưng cô không ngờ Phong Thanh lại nghe được, không chỉ nghe thấy, anh ấy còn làm theo.

“Phong Thanh...” Cô chăm chú nhìn anh ấy, ngơ ngác kêu lên một tiếng, lại không biết mình nên nói gì tiếp theo. Nói cảm ơn với anh ấy sao? Quá bình thường, hơn nữa cũng chưa chắc Phong Thanh đã cần.

Phong Thanh cũng không định nghe cô nói gì, vẻ mặt anh lạnh nhạt hơn, tiếp tục mở miệng: “Nhưng kết quả thì sao? Anh ta đã trở thành người đàn ông của người khác rồi? Em khiến anh lãng phí tâm huyết bao nhiêu năm như vậy, hạnh phúc của em ở đâu?”

Thì ra đây chính là nguyên nhân anh ấy từ bỏ việc chữa trị, cuối cùng Cố Duyên cũng đã hiểu.

Cố Duyên vội vàng nói: “Phong Thanh anh hiểu lầm rồi, Ngự Tứ anh ấy vẫn rất yêu em, cũng chưa từng nghĩ đến việc chia tay với em, là em, là em không thể không rời xa anh ấy, không liên quan gì đến anh ấy.”

“Thế thì sao? Dù sao anh ta cũng không phải là người đàn ông của em nữa rồi, anh cũng không cần phải lãng phí tâm tư cho anh ta nữa.” Phong Thanh bước đến gần cô, cười nhạt: “Chuyện của em và anh ta, anh đều biết cả rồi, mấy ngày gần đây mới biết được.”

Cố Duyên cũng không biết anh ấy biết được bao nhiêu, nhưng cô vẫn rất lo lắng, lo Phong Thanh thực sự sẽ vì những điều này mà từ bỏ việc chữa trị cho Ngự Tứ.

Cô khẽ hít vào một hơi, trong giọng nói mang theo sự cầu xin: “Phong Thanh, cho dù cuối cùng anh ấy ở bên ai thì cũng là người em yêu, vì vậy em hy vọng anh ấy sẽ khỏe mạnh. Giống như anh vậy, rõ ràng biết sau này không thể nào ở bên em được nữa, nhưng anh vẫn muốn nghiên cứ bệnh của Ngự Tứ vì em đấy thôi. Chúng ta đều giống nhau, chỉ cần người mình yêu được hạnh phúc, đó chính là hạnh phúc lớn nhất của chúng ta rồi.”

Cô đột nhiên túm lấy tay Phong Thanh: “Vậy nên em xin anh, nếu đã nghiên cứu thành công rồi thì hãy làm tròn nguyện vọng này của em, để Ngự Tứ mau chóng khỏe lại, Phong Thanh, em cầu xin anh...”

“Tình huống của anh và anh ta không giống nhau.” Phong Thanh bất đắc dĩ lắc đầu.

Đối với anh ấy mà nói, lời cầu xin của Cố Duyên là trí mạng, anh ấy thực sự không muốn nhìn thấy, nhưng lại không thể thoát khỏi.

“Cho dù có giống nhau hay không, nhưng đều là tâm ý yêu, chỉ cần anh ấy khỏe lên, em mới tốt được, dù không thể ở bên anh ấy cả đời em cũng cam tâm tình nguyện, được không? Anh Phong Thanh?”

Một tiếng anh này chứa đựng bao nhiêu tình cảm, lập tức khiến đáy lòng Phong Thanh xúc động, anh ấy dang hai tay ra, ôm Cố Duyên vào lòng. Khóe mắt trong giờ phút này đã nóng lên, chua chát nói: “Muốn thấy em hạnh phúc mà cũng khó như vậy.”

“Có thể chữa khỏi bệnh cho Ngự Tứ chính là hạnh phúc của em, em cầu xin anh, tranh thủ thời gian đi!” Cố Duyên ôm lại anh ấy, ôm thật chặt: “Em ở đây cảm ơn anh trước.”

Phong Thanh đột nhiên buông cô ra, nói: “Để anh nghĩ lại đã.”

“Được, vậy anh quyết định nhanh lên một chút.” Cố Duyên lùi về sau một bước, quay người đi vài bước lại quay đầu lại rồi ra khỏi phòng nghiên cứu.

Ngọc Ngân đợi ở cửa, thấy Cố Duyên đi ra, vội vàng hỏi: “Sao rồi? Anh ta vẫn giữ thái độ đó sao?” Cố Duyên lắc đầu, nhìn cô ta nói: “Có lẽ sẽ thay đổi, nhưng tôi phải nhắc nhở cô một điều, tốt nhất cô không nên đi trêu chọc anh ấy, vì tính tình của anh ấy không tốt đâu.”

Cô không nói với Ngọc Ngân, Phong Thanh từ bỏ việc chữa trị vì Ngọc Ngân, vì không muốn giải thích quá nhiều, cũng không có tâm trạng giải thích.

Ngọc Ngân không cho là đúng: “Tôi không tin đâu, thời đại này còn có chuyện đập tiền vào cũng không động đậy sao, không phải anh ta muốn tiền hay sao? Bảo anh ta ra giá đi là được!”

Cố Duyên chỉ cười nhạt một tiếng, không nói gì, cũng không muốn giải thích cho nhân phẩm của Phong Thanh.

Cô lặng lẽ trở về bên ngoài phòng bệnh của Ngự Tứ, chờ Phong Thanh ra quyết định.

Tuy không cam lòng nhưng Phong Thanh vẫn đồng ý với yêu cầu với cô, đây chính là anh ấy, vẫn là anh ấy lúc ban đầu. Chỉ cần là chuyện của Cố Duyên, chỉ cần là yêu cầu của Cố Duyên, anh sẽ đồng ý một trăm phần trăm.

Cố Duyên cực kỳ phấn khởi, trông ở cửa phòng bệnh của Ngự Tứ một phút cũng không rời.

Đầu tiên bác sĩ giúp Ngự Tứ hạ sốt, sau khi hạ sốt xong, Ngự Tứ cũng tỉnh lại rất nhanh. Ngọc Ngân nhìn Cố Duyên đang mừng rỡ, lạnh lùng nhắc nhở cô phải nhớ kỹ lời hứa của mình.

Trong nháy mắt, Cố Duyên như bị dội một gáo nước lạnh, cô bất đắc dĩ nói: “Ngọc Ngân, tôi lo Ngự Tứ sẽ tìm tôi, sau đó ảnh hưởng đến việc chữa trị, để tôi ở bên anh ấy đến khi chữa trị xong đi.”

Thấy Ngọc Ngân trừng mắt nhìn, cô vội vàng bỏ thêm một câu: “Không phải tôi không muốn tuân thủ lời hứa, thực sự là tình hình bây giờ khác đặ biệt, tôi lo một mình cô không chống đỡ được. Hơn nữa... bác sĩ Phong có thể tiến hành chữa trị đến phút cuối hay không cũng cần tôi trông chừng anh ấy.”

“Tên người yêu cũ kia của cô?” Ngọc Ngân cười cợt: “Anh ta thật đúng là nể mặt cô.”

“Nếu như... để Ngự Tứ biết cô và anh ta gặp lại nhau rồi, anh ấy nhất định sẽ rất giận, chưa biết chừng còn không cho anh ta chữa trị nữa.”

“Ngọc Ngân, đây không phải là yếu tố chúng ta cần nghĩ đến.” Cố Duyên ngắt lời cô ta.

Ngọc Ngân bĩu môi, nghĩ lại lời Cố Duyên nói cũng không phải là không có lý, dù sao hiện giờ chỉ có Phong Thanh mới có thể cứu được Ngự Tứ, cô ta đành bất đắc dĩ đồng ý.

Hiện giờ cô ta không lo lắng chút nào về việc Cố Duyên không chịu rời đi, điều cô ta lo lắng chính là dù Ngự Tứ không có Cố Duyên cũng chưa chắc anh sẽ lại yêu cô ta một lần nữa!

Sau khi Ngự Tứ tỉnh lại, thấy trong huyết quản của mình đang truyền dịch, đành từ bỏ việc nhấc người dậy.

Khi anh thấy người đi vào phòng bệnh không phải là Cố Duyên mà Ngọc Ngân, trên mặt hiện lên sự kinh ngạc rõ ràng, anh lập tức lạnh lùng đi, chăm chú nhìn cô ta: “Ngọc Ngân, tôi nghĩ những gì nên nói tối qua tôi đã nói hết với cô rồi, vì vậy hy vọng cô đừng lãng phí thời gian với tôi nữa.”

Ngọc Ngân dịu dàng cười, đi tới chiếc ghế trước giường bệnh, nói: “Những gì nên nói anh đã nói hết rồi, em cũng nghe thấy hết, em chỉ lấy thân phận bạn bè để đến đây, lẽ nào cái này cũng không được sao?”

“Xin lỗi, tôi không muốn lại vì cô mà Cố Duyên không vui.”

“Anh yên tâm, bây giờ Duyên Duyên căn bản không có tâm trạng không vui vì anh đâu.”

“Có ý gì?” Ngự Tứ nhíu mày.

Tuy anh không nhớ rõ lắm chuyện xảy ra tối qua nhưng vẫn mơ hồ nhớ là Cố Duyên đã trở lại, Cố Duyên vẫn giống như nhiều lần trước kia, không sợ nguy hiểm trông giữ bên người anh.

Vì vậy khi vừa mới mở mắt ra không nhìn thấy Cố Duyên, anh rất thất vọng, cũng rất nghi ngờ, anh tưởng rằng Cố Duyên sẽ trông giữ bên giường bệnh đợi anh tỉnh lại. Thế nên sau khi nghe những lời này của Ngọc Ngân, điều đầu tiên anh nghĩ đến là Cố Duyên đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Cô ta...” Ngọc Ngân nhìn về phía cửa phòng bệnh, cố ý cười mập mờ: “Người yêu cũ của cô ta quay về rồi, làm gì có thời gian quan tâm đến sống chết của anh?”

“Ai? Tô Uyên?” Ngự Tứ cười giễu cợt.

Tô Uyên, anh rất yên tâm về người này, vì anh biết Cố Duyên cũng không yêu anh ta.

Ngọc Ngân lắc đầu, nói: “Một người đàn ông tên là Phong Thanh.”

Nghe được cái tên này, trái tim Ngự Tứ nháy mắt căng thẳng, đã bao lâu rồi anh chưa nghe đến cái tên này, cũng đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy người này rồi!

Anh ta đã quay về... là có ý gì? Lại trở về bên cạnh Cố Duyên rồi? Nhưng...

Chương 133: Phải phối hợp chữa trị

Ngự Tứ nở nụ cười, liếc nhìn cô ta: “Nhưng cô có biết Phong Thanh là ai của cô ấy không?”

“Là ai?” Lần này đổi thành Ngọc Ngân nghi ngờ.

“Là anh trai ruột của cô ấy.”

Tim Ngọc Ngân đập mạnh, lập tức lắc đầu: “Không thể nào, chính mắt em nhìn thấy bọn họ ôm nhau, Phong Thanh còn giữ cô ta trong phòng nghiên cứu nói chuyện riêng, bọn họ còn...”

“Có thế nào đi nữa thì bọn họ cũng không thể kết hôn, sống như vậy đến hết đời.” Ngự Tứ ngắt lời cô ta.

Tuy trên mặt Ngự Tứ vẫn là vẻ không sao cả nhưng trong lòng đã sớm bị Ngọc Ngân quấy rối đến mức phiền não không dứt, anh rút ống tiêm trên mu bàn tay, đứng dậy xuống giường.

Ngọc Ngân bị hành động của anh dọa sợ, vội vàng kéo anh: “Ngự Tứ, anh muốn làm gì? Anh vẫn còn đang tiêm đó!”

“Có lần nào tôi phát bệnh cần tiêm? Không cần.”

“Vậy anh... Này... anh muốn đi đâu?” Ngọc Ngân thấy Ngự Tứ đi về phía cửa phòng bệnh bèn cuống quýt đuổi theo sau anh đến tận phòng nghiên cứu ở tòa nhà bên cạnh.

Ngự Tứ trực tiếp đi tới phòng làm việc của Phong Thanh, anh không gõ cửa mà cứ thế mở cửa xông vào. Hai người bên trong bị anh dọa sợ, trong nháy mắt ngẩng đầu lên nhìn anh.

Bên trong phòng làm việc, Phong Thanh và Cố Duyên ngồi trên ghế sofa đối diện, Cố Duyên theo thói quen cầm lấy ly nước, khóe mắt hơi ửng đỏ. Khi nhìn thấy Ngự Tứ, cô rõ ràng luống cuống một lát, cụp mắt, lúc nhìn Ngự Tứ một lần nữa, trong mắt là một nụ cười.

Ngự Tứ liếc nhìn Phong Thanh cả người khoác áo choàng trắng, nở nụ cười: “Nghe nói bác sĩ Phong đã trở về, tôi đặc biệt qua đây ôn chuyện một chút, không biết bác sĩ Phong có chào đón không?”

Nói xong, anh đi thẳng tới ngồi bên cạnh Cố Duyên, cũng rất tự nhiên đưa tay khoác tay lên bả vai cô, tỏ vẻ thân thiết.

Phong Thanh nhìn Ngự Tứ, vẻ mặt lạnh nhạt: “Không chào đón.”

Cố Duyên thấy bầu không khí không đúng, vội vàng nói với Ngự Tứ: “Em và Phong Thanh đang bàn chuyện, anh mau về phòng bệnh nằm đi.”

“Một mình anh?” Ngự Tứ nheo mắt với cô.

Cố Duyên liếc mắt nhìn Phong Thanh, đứng dậy nói: “Em đi với anh.”

Đi ra khỏi phòng làm việc của Phong Thanh, Cố Duyên thấy Ngọc Ngân đứng ở ngoài cửa, cô đi không được ở lại cũng không xong, đành nói với Ngự Tứ: “Nếu không... để Ngọc Ngân về phòng bệnh với anh trước đi.”

“Em vẫn còn tiếp tục bàn chuyện?” Ngự Tứ không vui.

Cố Duyên bất đắc dĩ, đành quay về phòng bệnh với anh, hai tay Ngự Tứ để sau gáy, nhìn cô, nói: “Em và anh ta có chuyện gì cần bàn bạc?”

Cố Duyên nghẹn họng, cô biết từ trước đến nay Ngự Tứ không thích Phong Thanh, giống như Phong Thanh không thích anh vậy. Vì cô, hai người vốn không có giao thiệp gì lại ghét nhau, bất mãn với nhau.

Bệnh tình của Ngự Tứ cần anh dùng toàn lực của mình để phối hợp, cô nghĩ một lát mới mở miệng chậm rãi giải thích với anh: “Là thế này, bệnh của anh đã nghiên cứu ra cách chữa trị rồi, nhưng cần tiến hành một cuộc phẫu thuật não, cuộc phẫu thuật nhanh nhất được sắp xếp vào cuối tháng này, trong khoảng thời gian này cần anh toàn lực phối hợp.”

Ngự Tứ kinh ngạc, có lẽ là bị quá nhiều bệnh viện quá nhiều bác sĩ từ chối, anh không tin có người có thể chữa khỏi bệnh của anh. Cố Duyên cũng đoán được là anh sẽ không tin, cô nói thêm một câu: “Mấy tháng nay Phong Thanh vẫn luôn tự nhốt mình nghiên cứu, em nghĩ có lẽ sẽ không có vấn đề gì đâu.”

“Phong Thanh? Tự nhốt mình hơn ba tháng vì anh? Sao có thể như vậy?” Ngự Tứ cười giễu cợt, anh cũng không phải không biết Phong Thanh ghét mình thế nào, ngay ánh mắt nhìn anh ban nãy của Phong Thanh cũng đã hận không thể lăng trì anh.

Cố Duyên khổ sở cười: “Nếu là vì anh thì quả thật là không thể nào, nhưng anh ấy nới với em, anh ấy làm như vậy đều là vì em, để nửa đời sau của em có thể hạnh phúc. Anh ấy biết em yêu anh, anh hiểu không?”

Thì ra là vì cô, vừa nói như vậy, Ngự Tứ đã hiểu, cũng đã tin.

Phong Thanh có thể nhảy vào nơi nước sôi lửa bỏng vì Cố Duyên, điều này bất kỳ ai quen anh ấy đều biết.

“Vì vậy em mong anh có thể phối hợp, coi như là vì em đi.” Cố Duyên nhìn anh, trong mắt đều là chờ mong.

Ngự Tứ bật cười: “Anh có thể từ chối sao?”

“Anh có lý do từ chối sao? Có tư cách từ chối sao?” Cố Duyên đứng lên từ trên ghế, nhìn anh chằm chằm: “Rốt cuộc anh có nghĩ thay em hay không? Anh làm em mang thai, lại sinh một đứa con, sau đó chính mình lại buông tay đi trước, lẽ nào anh muốn một mình em nuôi đứa bé này hay sao?”

“Vậy nên anh chỉ hỏi em anh có thể từ chối sao?’ Ngự Tứ nắm lấy tay cô: “Nói cho anh biết, có phải em có rồi không?”

Cố Duyên sửng sốt một lát, thực ra cô cũng không chắc chắn có phải mình đã có thai hay không, nhưng vừa rồi khi Phong Thanh bảo cô nhất định phải ăn cơm, cô đột nhiên cảm thấy một cơn khó chịu như dời sông lấp biển trong dạ dày. Vì đã có kinh nghiệm mang thai trước đó nên lần này cô lập tức nghi ngờ mình đã có thai.

Nhưng để Ngự Tứ có thể phối hợp chữa trị, cô chỉ có thể gật đầu, nói dối: “Vâng.”

Quả nhiên Ngự Tứ rất vui vẻ, dán mặt lên bụng cô: “Nói như vậy là anh lại sắp làm cha rồi?”

“Thế nên anh phải phối hợp chữa trị.”

“Được, chỉ cần có thể sống được, có thể thấy em và con bình yên, bảo anh làm gì cũng được.” Ngự Tứ phấn khởi đồng ý.

Mặc kệ bác sĩ điều trị chính của anh có phải Phong Thanh hay không, mặc kệ cuộc phẫu thuật của anh có nguy hiểm hay không, anh chỉ muốn sống, trong cuộc đời này, anh chưa từng có mong muốn được sống mạnh mẽ như vậy.

“Vậy là đúng rồi, sau này anh phải ngoan ngoãn nghe lời của bác sĩ, bây giờ nằm xuống nghỉ ngơi thật tốt đi.” Cố Duyên đắp chăn lên người anh.

Ngự Tứ lại đưa tay ôm cô lên giường, nói: “Vậy em cũng đừng ngồi nữa, chúng ta cùng nghỉ ngơi... Đúng rồi, cái này bé quá, bảo anh em đổi chiếc giường khác lớn hơn cho chúng ta đi.”
“Đừng làm rộn.” Cố Duyên giùng giằng xuống giường, cô không muốn để Ngọc Ngân thấy cảnh cô và Ngự Tứ quá thân mật, không muốn lại xảy ra rắc rối trong quá trình chữa trị của Ngự Tứ.

“Một lát nữa bác sĩ muốn lấy máu xét nghiệm, trước khi phẫu thuật còn phải uống một ít thuốc, em đi lấy thuốc cho anh.” Nói xong cô bèn đi ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Ngọc Ngân với khuôn mặt căm giận đang nhìn mình chằm chằm.

Ngọc Ngân vội vã kéo cô đến cuối hành lang, hổn hển nói: “Cô vừa mới nói gì? Cô mang thai?”

“Tôi lừa Ngự Tứ, nếu không anh ấy sẽ không chịu làm phẫu thuật.”

“Thật không?”

“Thật.”

Cho dù mình có thực sự mang thai hay không, đương nhiên cô cũng không thể nói cho Ngọc Ngân biết mình mang thai được, nếu không thì sao Ngọc Ngân có thể để cô giữ lại con của cô và Ngự Tứ?

Thấy Ngọc Ngân vẫn có vẻ nửa tin nửa ngờ, cô còn nói: “Cô cứ yên tâm đi, đợi đến khi cuộc phẫu thuật của Ngự Tứ làm xong tôi sẽ đi, bây giờ cô có thể vào với anh ấy rồi.”

Đây là cơ hội cô đặc biệt tạo ra cho Ngọc Ngân, cũng là điều Ngọc Ngân yêu cầu, tuy trong lòng không nỡ, nhưng không nỡ thì có tác dụng gì? Cô vẫn phải làm theo lời hứa giữa cô và Ngọc Ngân.

Cố Duyên đến chỗ y tá lấy thuốc đưa cho Ngọc Ngân, còn mình thì không có việc gì đi lang thang bên ngoài bệnh viện, trùng hợp gặp được Phong Thanh ở cầu thang.

Hai người đối mặt với nhau, lại không biết nên nói gì.

Cuối cùng vẫn là Phong Thanh mở miệng trước, lạnh nhạt hỏi cô: “Hà Ngọc Ngân đang ở cạnh anh ta?”

Cố Duyên gật đầu một cái, cô cúi đầu xuống, không dám tiếp xúc với ánh mắt mang theo sự tức giận và đau lòng kia, lập tức ngẩng đầu nói với anh: “Được rồi, mấy lời vừa nãy còn chưa nói xong, em muốn hỏi anh vài chuyện.”

“Về cuộc phẫu thuật?”

“Vâng.”

Phong Thanh do dự một chút: “Đi theo anh.”

Nói xong, anh ấy đi về phía phòng làm việc. Cố Duyên đi theo sau anh ấy vào phòng làm việc, ngồi xuống chỗ lúc nãy, trên bàn vẫn còn để ly nước lọc cô đã uống một nửa ban nãy.

Cô cầm trong tay, nước vẫn còn ấm.

Phong Thanh đi tới lấy cái ly trong tay cô, đổi cho cô một ly nước nóng, đặt lại vào tay cô, sau đó ngồi xuống chỗ đối diện cô.

Cố Duyên khẽ hít một hơi, nói: “Em muốn biết mức độ nguy hiểm của cuộc phẫu thuật của Ngự Tứ rốt cuộc là bao nhiêu?”

“Tỉ lệ thành công trên tám mươi phần trăm, yên tâm đi.”

Tám mươi phần trăm, cao hơn Cố Duyên nghĩ một chút, cơ hơi yên lòng.

“Vậy... có ảnh hưởng gì đến cuộc sống sau này của anh ấy không?”
“Không đâu.”

“Vậy thì em yên tâm rồi.”

Cố Duyên nói xong, hai người lại im lặng một phen, Cố Duyên nhìn anh ấy, tỏ vẻ muốn nói lại thôi, hiển nhiên còn có chuyện muốn nói.

Mà Phong Thanh cũng không thúc giục cô, chỉ lẳng lặng đợi cô mở miệng.

“Phong Thanh...” Cuối cùng Cố Duyên vẫn lên tiếng: “Em hy vọng... anh ấy có thể quên em, quên em mãi mãi... Vậy thì sẽ tốt biết bao nhiêu, anh nói có đúng không?”

Ngón tay cầm ly nước của Phong Thanh nắm thật chặt, ánh mắt nhìn Cố Duyên xẹt qua ý lạnh, anh ấy nói: “Cố Duyên, đừng quá đáng quá!”

Anh ấy gọi cô là Cố Duyên, chứ không phải cái tên Duyên Duyên từ trước đến nay vẫn luôn gọi!

Cố Duyên cúi đầu xuống, cô biết mình yêu cầu quá nhiều, cô biết Phong Thanh thương cô, nếu không có cách nào, cô cũng sẽ không bảo Phong Thanh làm những việc này.

Phong Thanh cố nén lửa giận trong lòng, đi tới bên cạnh Cố Duyên, khẽ vuốt đỉnh đầu cô, thở dài nói: “Sao phải để mình uất ức như vậy?”

“Vì em không muốn anh ấy bị Tô Uyên phát hiện.”

Mà lựa chọn duy nhất không muốn bị Tô Uyên phát hiện chính là khiến anh quên cô đi, khiến anh quay về bên cạnh Ngọc Ngân một lần nữa.

“Phong Thanh, thực ra anh đã sớm biết Ngự Tứ chính là Phong Tùy rồi, nhưng anh không hề nói cho em biết.”

“Vì anh tin rằng một ngày nào đó em cũng sẽ biết.” Phong Thanh cười khổ.

Không sai, anh ấy đã sớm biết rồi, lần đó khi Phong Tùy bị một vết thương do súng bắn trốn trong nhà Dương Sương Sương, khi anh ấy chữa trị vết thương cho Phong Tùy đã phát hiện thân phận thật của anh rồi, nhưng lúc đó anh ấy không nói. Về phần tại sao không nói, đó chỉ là một cách anh bảo vệ Cố Duyên mà thôi.

“Em trở về nghỉ ngơi cho khỏe trước, ở đây giao cho anh là được.”

“Dù sao em cũng không ngủ được.”

“Nghe lời, trở về đi.” Phong Thanh thúc giục cô.

Cố Duyên không muốn đi, cô còn muốn tiếp tục thảo luận chuyện phẫu thuật với Phong Thanh, nhưng Phong Thanh lại không muốn thảo luận với cô, có lẽ là không muốn nghe thấy cô đưa ra những yêu cầu vô lý.

Cố Duyên đành đi ra ngoài, rời khỏi phòng làm việc của Phong Thanh.

Đứng ở cầu thang, cô do dự không biết mình nên đi đâu, quay về sao? Cho dù quay về rồi, trái tim vẫn ở trong bệnh viện thì có ích gì?

Cô lặng lẽ quay lại cửa phòng bệnh của Ngự Tứ, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ trên ván cửa, cô nhìn thấy Ngự Tứ đang nghỉ ngơi, không biết đã ngủ chưa, mà Ngọc Ngân đang ngồi bên cạnh giường anh gọt táo. Hai người không nói gì, cũng không biết ở chung với nhau như thế nào.

Ngay sau đó, điện thoại của cô vang lên, là Ngự Tứ gọi tới, đi thẳng vào vấn đề hỏi cô đã chạy đi đâu. Cố Duyên thuận miệng nói dối mình về nhà nghỉ ngơi rồi.

Ngự Tứ chán nản, nhưng vẫn dặn cô nghỉ ngơi thật tốt rồi cúp điện thoại.

Quả thực Cố Duyên đã về nhà, nhưng không nghỉ ngơi, cũng không ngủ được. Cô đi vòng quanh nhà một lần, thời gian cô ở đây không dài nhưng chỗ nào cũng có những dấu vết cô và Ngự Tứ ở bên nhau để lại.

Vốn không nên tăng thêm trách nhiệm cho sự không đành lòng của mình, lại không nhịn được mà quay lại cảm nhận. Sau đó tàn nhẫn xóa đi những dấu vết cô đã từng ở đây từng chút một.

Cố Duyên lấy đi từng món đồ thuộc về cô, hoặc vứt đi, hoặc là đốt, hoặc là mang đi, không để lại thứ gì.

Ban đêm, nằm trên chiếc giường đôi lớn, ngửi mùi hương thuộc về cơ thể anh, cả đêm cô không ngủ được, sau đó thức dậy sớm xuống dưới tầng nấu cháo.

Bác sĩ yêu cầu trong vài ngày trước khi phẫu thuật, Ngự Tứ phải ăn đồ ăn thanh đạm, cô nấu xong cháo trắng, lại chậm chạp không đưa tới bệnh viện, bởi vì Ngọc Ngân.

Thời gian chờ đợi là khoảng thời gian khó chịu nhất, tuy Cố Duyên không dám xác định rốt cuộc mình đang đợi điều gì, kim đồng hồ chỉ chín giờ sáng, cô lại có cảm giác dường như đã đợi cả một thế kỷ dài.

Trong lúc này, cô nhận được điện thoại của Lăng Tiêm Hà, hầu như ngày nào Lăng Tiêm Hà cũng gọi điện thoại cho cô, nhưng để bà đỡ lo lắng, từ đầu đến cuối Cố Duyên không nói cho bà biết về bệnh tình của Ngự Tứ.

Nhưng Lăng Tiêm Hà có thể nghe ra được từ trong nghi ngờ, bà đã cảm thấy giữa cô và Ngọc Ngân, còn có Ngự Tứ nữa, nhất định có chuyện gì đang xảy ra.

Khi sắp mười giờ, Ngọc Ngân gọi điện thoại tới, Cố Duyên chớp mắt hiểu được, cái mình đợi chính là cuộc điện thoại của Ngọc Ngân.

Ngọc ngân nói Ngự Tứ không chịu ăn bữa sáng của cô ta, muốn đợi Cố Duyên đưa đồ đến mới chịu ăn.

Cố Duyên nhìn thoáng qua thời gian, thời gian ăn sáng đã sớm qua rồi, muộn như vậy vẫn chưa ăn sáng rất không tốt đối với anh, thế là cô đẩy nhanh tốc độ mang cháo trắng đã nấu xong đến bệnh viện.

Ngự Tứ náo loạn lung tung thật giống như đứa bé, cô mỉm cười nghĩ.

Khi cô chạy tới bệnh viện, Ngự Tứ đang truyền dịch, Ngọc Ngân ngồi yên trước giường anh, trong tay vẫn cầm quả táo đang gọt. Dường như ngoại trừ gọt táo ra cô ta cũng không có việc gì khác để làm, giống như khi không được tự nhiên, Cố Duyên thường thích cầm một ly nước lọc trong tay vậy.

Chương 134: Hoàn toàn buông tay

Thấy cô đến, Ngọc Ngân ngoài cười nhưng trong không cười theo sát cô chào hỏi vài câu, sự lạnh lùng trong giọng nói chỉ có Cố Duyên mới nghe ra được.

Cố Duyên gật đầu với cô ta, để bữa sáng lên bàn, sau đó quay người đánh giá Ngự Tứ, hỏi: “Anh thấy thế nào rồi?”

Ngự Tứ vẫn chưa đáp lời cô, cũng không quan tâm bên cạnh có còn một Ngọc Ngân không, vươn cánh tay vòng qua hông cô, cười ấm áp: “Nghỉ ngơi đủ rồi?”

Cố Duyên nhanh chóng nhìn thoáng qua Ngọc Ngân, không được tự nhiên gật đầu: “Nghỉ ngơi đủ rồi.”

Sau đó cô thoát khỏi cánh tay Ngự Tứ, thoáng tránh sang bên cạnh một bước, hai tay bắt đầu xử lý bữa sáng mình mang tới.

Cháo vẫn nóng, cô dùng bát sứ múc một bát cho Ngự Tứ, Ngự Tứ nhận lấy ngửi thử, hài lòng gật đầu khen: “Vẫn là mùi cháo ở nhà thơm.”

“Vậy anh ăn nhiều hơn một chút.” Cố Duyên nhận được khích lệ.

Ngự Tứ gật đầu, ăn một miếng, ngẩng đầu hỏi cô: “Em ăn chưa?”

Cố Duyên đáp theo bản năng: “Em ăn rồi.”

Thực ra cô vốn chưa ăn, cũng ăn không vào, nhưng để Ngự Tứ yên tâm, cô vẫn nói một lời nói dối có ý tốt như vậy.

Ngự Tứ lại chuyển sang Ngọc Ngân: “Ngọc Ngân, cô cũng nên về ăn sáng đi, cảm ơn sự chăm sóc của cô, nhưng đã có Duyên Duyên ở đây rồi, không thể lại làm phiền cô nữa, mau đi về đi.”

“Em muốn chăm sóc anh.” Ngọc Ngân nhìn thoáng qua Cố Duyên: “Hơn nữa không phải Duyên Duyên là người đang mang thai, không thích hợp ở lâu trong bệnh viện sao?”

Cố Duyên lại tiếp xúc với ánh mắt Ngọc Ngân nhìn sang một lần nữa, vội nói: “Đúng vậy, để Ngọc Ngân ở đây với anh đi, em không thể ở đây lâu được, con quan trọng hơn.”

Ngự Tứ mỉm cười: “Ngọc Ngân còn chưa ăn sáng nữa, em yêu à, em mau để người ta đi về đi.”

Cố Duyên thấy sự không vui rõ ràng trong nụ cười của Ngự Tứ, đành chuyển sang Ngọc Ngân, không đợi cô mở miệng, Ngọc Ngân thức thời nói: “Vậy tôi đi về trước, lát nữa sẽ đến thăm các người.”

“Không cần, một mình tôi rất ổn.” Ngự Tứ dang hai cánh tay: “Nhìn đi, có chỗ nào tôi cần người khác chăm sóc không?”

Nếu không phải vì đã đồng ý với Cố Duyên phối hợp với bác sĩ đợi phẫn thuật cuối tháng, anh đã sớm đến công ty làm việc rồi, sẽ không mất thời gian nằm ở đây.

Nằm trong bệnh viện đếm ngày trong tình trạng không có chút không thoải mái nào, khoảng thời gian này mới thực sự là khổ sở!

Ngọc Ngân không nói gì thêm, quyến luyến cười với hai người, cầm lấy túi xách bên cạnh rồi đi ra cửa phòng bệnh.

Ngọc Ngân vừa mới đi, nụ cười trên mặt Ngự Tứ liền nhạt đi, anh kéo cổ tay Cố Duyên qua, nhìn thẳng vào cô: “Em nói cho anh biết, có phải Ngọc Ngân lại nói gì với em không? Hay là cô ta uy hiếp em?”

Trong suy nghĩ của anh, cho dù trước đây khi Cố Duyên chỉ một lòng yêu Phong Thanh, thấy anh bị bệnh, cô cũng sẽ ở bên cạnh anh không rời, đừng nói đến bây giờ.

Hai ngày nay, anh có thể cảm nhận được một cách rõ ràng Cố Duyên đang xa lánh mình, thậm chí đang tạo cơ hội cho anh và Ngọc Ngân ở bên nhau.

Ngự Tứ nói thêm một câu: “Hay là bởi vì Phong Thanh đã trở về, lòng em lại bắt đầu rối loạn?”

“Không phải.” Cố Duyên hoảng sợ vội vàng kéo tay anh, lắc đầu: “Cái gì cũng không phải, anh đừng suy nghĩ bậy ba.”

Cô biết Ngự Tứ sẽ không thỏa hiệp với sự uy hiếp của Ngọc Ngân, không thể để anh vì chuyện này mà khiến cuộc phẫu thuật có thêm rắc rối.

“Thực sự là anh nghĩ nhiều?” Ngự Tứ nhìn cô chăm chú, trong mắt đều là sự nghi ngờ.

Cố Duyên mỉm cười, cầm tay anh lên hôn một cái, nói: “Ngự Tứ, trước kia anh luôn nói em không tin tưởng anh, sau đó tức giận với em. Sao bây giờ lại biến thành em không tin anh rồi? Phong Thanh là anh ruột của em, sao em có thể lại có mơ mộng gì với anh ấy được? Giống như anh nói trước kia vậy, coi người yêu không thể bên nhau cả đời thành ký ức giữ lại nơi đáy lòng, như vậy rất tốt.”

“Em thực sự nghĩ thông suốt rồi?”

Cố Duyên gật đầu, Ngự Tứ ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn cô, vẫn luôn nói bên tai cô: “Nghĩ thông suốt là được rồi, buông xuống là được rồi, anh đợi giờ phút này quá lâu rồi.”

Cố Duyên không nói nữa, chỉ lẳng lặng dựa vào lòng anh, lòng đau không chịu được.

Không phải cô vẫn luôn chờ đợi giây phút này sao? Nhưng... đợi được rồi, duyên phận của cô và Ngự Tứ cũng theo đó mà kết thúc!

Cô nghe được Ngự Tứ nói bên tai mình: “Con đường này chúng ta đi quá khó khăn, đừng vì bất cứ nguyên nhân gì mà buông nhau ra nữa, biết không?”

Cố Duyên yết ớt gật đầu, cô biết người Ngự Tứ chỉ là Ngọc Ngân, cô cũng biết Ngự Tứ sẽ không khuất phục Ngọc Ngân. Nhưng... giận dỗi có thể giữ được mạng anh không? Cô không có chút lòng tin nào!

Cố Duyên chớp hai mắt, làm tan đi hơi nước suýt chút nữa đã xông lên, sau đó rời khỏi lòng anh, dịu dàng nói: “Mau ăn sáng đi.”

“Anh nghe em, cái gì anh cũng nghe em, vậy nên em cũng phải nghe lời anh.” Ngự Tứ bưng bát lên, húp một hơi hết sạch cháo trong bát.

Cố Duyên nhìn thấy sự không tin tưởng và chờ mong trên mặt anh, cực kỳ đau lòng. Ngự Tứ trong trí nhớ của cô không phải như thế, anh ấy phải là cậu hai nhà họ Ngự muốn gió được gió muốn mưa được mưa, không để tất cả mọi thứ vào trong mắt. Cô quay người thu dọn đồ trên bàn, vì thực sự không nhẫn tâm nhìn thấy một Ngự Tứ như vậy.

Đúng lúc này, cửa truyền tới tiếng gõ cửa, cô như được cứu, vội vàng đi mở cửa, không ngờ người gõ cửa lại là Phong Thanh. Cô sửng sốt một chút, lập tức quay đầu nhìn Ngự Tứ rồi lại nhìn Phong Thanh, thực sự không yên tâm để hai người này chạm mặt.

“Phong Thanh, anh tới tìm em sao?” Cố Duyên cẩn thận hỏi.

Mong là đến tìm cô chứ không phải tìm Ngự Tứ.

Nhưng Phong Thanh lại hất cằm về phía Ngự Tứ, thản nhiên nói: “Tìm anh ta.”

Bàn tay vốn đang lau miệng của Ngự Tứ ngừng lại một chút, nhìn Phong Thanh, lập tức cười: “Được, đúng lúc tôi cũng muốn tìm anh.”

Cố Duyên nhìn qua nhìn lại hai người, tuy lo lắng nhưng lại không thể không tránh ra bên ngoài phòng bệnh.

Bên trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người đàn ông với vẻ mặt đều không được thiện chí, bầu không khí chớp mắt hạ xuống nhiệt độ đóng băng, hai tay Phong Thanh đút vào trong túi, không nhúc nhích đứng tại chỗ nhìn Ngự Tứ.

Ngự Tứ thong thả lau miệng, lau tay, sau đó bưng ly nước ấm trên bàn lên uống một ngụm. Một lúc lâu sau mới nhìn Phong Thanh, cười nhạt nói: “Nghe nói anh tự nhốt mình gần bốn tháng để nghiên cứu bệnh của tôi, điều này tôi vẫn cần phải cảm ơn anh, cảm ơn nhé.”

“Anh không cần cảm ơn tôi, vì tôi làm như vậy không phải vì anh mà là vì Duyên Duyên, vì Duyên Duyên yêu anh. Anh nên hiểu, không có Duyên Duyên, trong mắt tôi anh chẳng là cái gì cả.” Phong Thanh lạnh nhạt nói xong, đi thẳng đến một chiếc ghế, ngồi xuống.

Ngự Tứ thờ ơ nhún vai: “Điều này tôi hiểu, cũng không để ý, vì không có Duyên Duyên, anh cũng sẽ không tồn tại trong thế giới của tôi.”

“Tuy cái gì tôi cũng nghe Duyên Duyên, nhưng phẫu thuật là phẫu thuật của tôi, tôi vẫn muốn biết vài điều cụ thể.”

“Anh muốn biết cái gì?”

“Ví dụ như phương pháp phẫu thuật, tính rủi ro trong phẫu thuật, các thủ tục sau khi phẫu thuật.”

“Phương pháp giải phẫu chủ yếu là áp dụng cách mổ sọ, làm sạch chất độc bên trong, thời gian phẫu thuật khoảng ba tiếng đồng hồ. Trong hơn hai mươi ngày trước phẫu thuật này anh nhớ phải uống thuốc đúng giờ, chú ý đồ ăn, điều này giúp ích cho việc làm sạch chất độc. Rủi ro trong phẫu thuật không cao, điều này anh có thể yên tâm, còn các thủ tục sau khi phẫu thuật thì đến lúc đó hãy nói, dù sao đối với anh mà nói, đến lúc đó trời đất thế nào ai cũng không biết được.”

“Anh có ý gì? Có di chứng?” Lòng Ngự Tứ căng thẳng.

“Sao vậy? Anh sợ mình biến thành một tên ngốc thực sự à?” Phong Thanh giễu cợt cười.

Ngự Tứ tức giận: “Anh nói rõ ràng ra cho tôi!”

Phong Thanh không để sự tức giận của anh vào mắt mà tiếp tục nói với giọng giễu cợt: “Nếu tôi nói anh sẽ mất trí nhớ, quên hết tất cả những chuyện trước đây, anh có sợ không?”

“Chết tiệt, anh nói xem có sợ không?” Ngự Tứ phát điên: “Anh đừng nói với tôi là phẫu thuật sẽ khiến tôi mất trí nhớ!”

Anh không muốn mất trí nhớ, không muốn quên tất cả mọi chuyện hiện nay, quên Cố Duyên... “Anh sợ gì chứ?”

“Anh nói tôi sợ cái gì? Khó khăn lắm tôi mới đi cùng Cố Duyên đến ngày hôm nay.”

“Anh thực sự yêu cô ấy như vậy sao?”

“Điều này không cần anh quan tâm.”

“Xin lỗi, tôi là bác sĩ mổ chính của anh, vì vậy tôi bắt buộc phải quan tâm.”

“Được thôi, anh Phong, anh nghe cho rõ đây! Tôi yêu Cố Duyên, tôi rất yêu Cố Duyên, vì vậy anh dám khiến tôi mất trí nhớ, tôi sẽ đập phòng nghiên cứu của anh!” Ngự Tứ điên rồi, chỉ tay vào anh ấy mà mắng chửi.

Sự uy hiếp của anh cũng không ảnh hưởng đến Phong Thanh, lời của anh cũng không khiến Phong Thanh yên tâm, ngược lại Phong Thanh cười khổ sở: “Tình yêu của anh quá không đáng tin, có điều anh yên tâm đi, vừa rồi tôi dọa anh thôi, phẫu thuật rất tốt, sẽ không có bất cứ di chứng gì.”

Ngự Tứ yên lòng, đồng thời dùng ánh mắt càng thêm căm phẫn trừng Phong Thanh, tức giận nói: “Anh đến đây để dọa tôi sao?”

“Không, tôi chỉ muốn xác định lại xem cuộc phẫu thuật này có đáng để tôi làm hay không, nên làm thế nào thôi.”

“Vậy anh xác định được chưa?”

“Xác định được rồi.”

“Nên làm thế nào?”

“Làm thế nào có thể khiến nửa đời sau của anh sống tốt hơn thì làm, đây là mong muốn của Duyên Duyên, tôi sẽ tôn trọng mong muốn của cô ấy, hoàn thành mong muốn ấy.” Nói rồi, Phong Thanh từ trên ghế đứng lên, liếc nhìn anh: “Được rồi, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước, anh tự giải quyết đi.”

“Cái gì gọi là tự giải quyết?” Ngự Tứ khó hiểu, nhìn chằm chằm bóng lưng của anh ấy, hỏi với theo.

Phong Thanh lại không nói nữa, đi nhanh ra khỏi phòng bệnh của anh.

Thời gian hai mươi ngày nói dài không dài nói ngắn không ngắn, nhưng đối với Cố Duyên mà nói lại vô cùng khó khăn, vì trong khoảng thời gian này, giây phút nào cô cũng lo lắng cuộc phẫu thuật của Ngự Tứ liệu có xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không.

Cô sợ Ngự Tứ đột nhiên nói với cô anh không muốn làm phẫu thuật nữa, sau đó phất tay rời đi, vì Ngự Tứ quả thật là ngang ngược như vậy.

Co càng sợ Phong Thanh đột nhiên nói cho cô biết, việc nghiên cứu xuất hiện phản ứng mới, cuộc phẫu thuật không thể tiến hành được nữa. Hoặc là nói với cô anh ấy nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng không thể nào chấp nhận được suy nghĩ phấn đấu quên mình vì Ngự Tứ của cô.

Nói chung cô suy nghĩ rất nhiều, cũng may tất cả những điều này cũng chỉ là suy nghĩ nhiều, thực tế vẫn chưa gặp phải.

Công việc chuẩn bị trước khi phẫu thuật cho Ngự Tứ cũng rất thuận lợi, còn nửa tiếng nữa là vào phòng phẫu thuật, Ngự Tứ kéo vạt áo Cố Duyên, ánh mắt đáng thương, nói: “Em sẽ đợi anh ở cửa phòng phẫu thuật phải không?”

Cố Duyên xoa đầu anh như xoa đầu thú cưng: “Em sẽ mà, anh yên tâm vào đi.”

“Sao anh lại có cảm giác như sinh ly tử biệt vậy?” Ngự Tứ buồn bực.

“Bởi vì anh nghĩ nhiều quá.”

“Em không có cảm giác này sao?”

Cố Duyên lắc đầu: “Không có.”

Trên thực tế cô cũng không phải là không có, thậm chí cảm giác này của cô còn rõ ràng, mạnh mẽ hơn cả Ngự Tứ, bởi cô biết rõ lần này mình thực sự phải vĩnh biệt Ngự Tứ rồi.

Cô lặng lẽ ở bên cạnh Ngự Tứ, trong lòng khó chịu như bị một tảng đá lớn đè lên.

Ngự Tứ đang chuẩn bị trước khi vào phòng phẫu thuật, Cố Duyên đứng ở cửa kính bên ngoài nhìn bác sĩ đưa những dụng cụ lên người anh, cô có thể nhìn thấy khuôn mặt đầy sự mong chờ của Ngự Tứ, cô cứ nhìn, khóe mắt dần nóng lên.

“Duyên Duyên.” Phía sau đột nhiên vang lên tiếng Phong Thanh, Cố Duyên quay đầu lại, miễn cưỡng vui cười với anh: “Chuyện gì vậy?”

Phong Thanh nhìn thoáng qua Ngự Tứ bên trong, chăm chú nhìn cô, nghiêm túc nói: “Em chắc chắn muốn làm vậy? Phẫu thuật xong, em có muốn hối hận cũng không có cơ hội nữa, điều này em phải hiểu rõ.”

“Em hiểu rõ.” Cố Duyên gật đầu, suy nghĩ một lát rồi lại gật đầu: “Em chắc chắn.”

“Thực sự muốn hoàn toàn tặng anh ta cho người khác?”

Chương 135: Năm năm sau

“Phong Thanh, em đã suy nghĩ kỹ rồi, cứ làm như kế hoạch đi.” Cố Duyên khẽ hít một hơi nói, đương nhiên cô không muốn đưa người đàn ông mình yêu cho người khác, nhưng... cô có có cách nào khác sao?

Phong Thanh thấy ý cô đã quyết, cũng không khuyên nữa, gật đầu đi ra ngoài.

Tất cả đã được chuẩn bị ổn thỏa, Ngự Tứ được người ta đẩy từ trong phòng phẫu thuật ra, thấy Ngự Tứ mặc đồ phẫu thuật, Cố Duyên nhịn không được đi lên kéo tay anh, nước mắt rơi xuống trong nháy mắt.

Cũng không biết là rơi nước mắt vì hai mươi phần trăm nguy hiểm kia của Ngự Tứ hay là không đành lòng vì lần gặp cuối cùng này, chung quy cô vẫn không nhịn được.

“Ngự Tứ...” Cô nghẹn ngào gọi tên anh, trong giọng nói lộ ra sự không nỡ.

Ngự Tứ giơ bàn tay lên lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, cười khẽ: “Ngoan, không khóc, chờ anh đi ra, anh mời em và con đi ăn ngon.”

Chờ anh đi ra, cô còn có thể chờ sao?

“Anh hy vọng sau khi tỉnh lại, người đầu tiên anh nhìn thấy là em.” Ngự Tứ nhìn cô chăm chú, nói.

Cố Duyên lấy tay che miệng, nhắm mắt, nước mắt càng trào ra nhiều hơn.

Cô không trả lời, Ngự Tứ lại vẫn chờ, mãi đến khi cô gật đầu đồng ý, anh mới bỏ tay cô ra, mặc cho bác sĩ và y tá đẩy mình vào phòng phẫu thuật.

Đèn trên cửa phòng phẫu thuật đã sáng, Cố Duyên lặng lẽ ngừng khóc, lặng lẽ xoay người, khẽ nói với Ngọc Ngân bên cạnh: “Hy vọng cô có thể nhớ kỹ lời hứa của mình, bảo vệ anh ấy thật tốt, quan tâm anh ấy, chăm sóc cho anh ấy...”

Ngự Tứ và Cố Duyên lưu luyến không rời, không phải Ngọc Ngân hoàn toàn không có cảm xúc, có lẽ đây mới là tình yêu thực sự. Cô ta và Ngự Tứ cũng có thể yêu nhau sâu đậm thế này ư? E rằng thêm mười năm nữa cũng chưa chắc, cô ta nghĩ.

“Tôi nghĩ hơi khó.” Cô cười tự giễu, nhìn cửa phòng phẫu thuật rồi xoay người lặng lẽ đi tới cửa chính bệnh viện.

Cô không tìm được ý nghĩa để mình ở lại, cũng không tìm được lòng tin để níu kéo Ngự Tứ...

Con đường phía trước phải đi như thế nào, nhất thời cô vẫn chưa nghĩ ra, nhưng trái tim yêu Ngự Tứ sẽ mãi mãi không thay đổi!

Ánh nắng đầu xuân rất đẹp, giống như một tấm thảm lớn mềm mại bao phủ cả một vùng, máy bay từ Anh bay đến thành phố Tương xẹt qua tầng mây, vững vàng đáp xuống sân bay quốc tế thành phố Tương. Trong khoang máy vang lên giọng nói ngọt ngào lễ phép nhắc nhở mọi người khi máy bay hạ cánh phải chú ý hành lý của mình.

Cố Duyên đi ra khỏi khoang máy bay, dang hai tay, khẽ ngửa mặt cảm nhận nắng ấm đã lâu này, vẫn giống với năm năm trước, ấm áp, xen lẫn hơi thở đặc biệt thuộc về thành phố này.

“Mẹ, đây chính là nhà của mẹ sao?” Một giọng nói non nớt vang lên bên tai cô.

“Đây cũng là nhà của con!” Cố Duyên thu hai tay lại, tâm trạng cực tốt sờ đầu bé gái: “Đi thôi, cục cưng Hàm, dì Lý Lý ở nhà đã làm xong cơm chờ chúng ta đấy.”

“Yeah, con có thể gặp được dì Lý Lý rồi!” Cô bé phấn khích kêu lên một tiếng, nhảy nhót đi ra cửa sân bay.

Cố Duyên mỉm cười, kéo chiếc va li nặng bước nhanh theo sau, Lý Lý vốn muốn tới sân bay đón cô nhưng đã bị cô từ chối. Cũng không phải là sợ làm phiền người ta, mà là cô muốn vừa xuống máy bay đã có một bữa cơm nóng ăn.

“Mẹ, con muốn ăn kem ở nhà mẹ!” Cố Hạnh tung tăng chạy đến trước tủ lạnh của một gian hàng tiện lợi.

Cố Duyên mỉm cười móc tiền ra mua cho bé một cây kem, cô nhóc kia vừa liếm kem vừa tiếp tục chạy ra cửa sân bay. Quả đúng là dáng vẻ lần đầu tiên đến thành phố Tương, Cố Duyên đáng thương kéo va li đuổi theo sau, đuổi đến mức người đổ đầy mồ hôi.

“Cục cưng Hàm, đừng chạy nhanh như vậy, đợi mẹ đã...” Cố Duyên chống hai tay lên đầu gối, khom lưng thở hồng hộc kêu lên.

Tiếng cô vừa dứt, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của một cô gái: “A! Con cái nhà ai! Va vào tôi đầy người kem!”

Cố Duyên lo lắng, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ thở hổn hển nhìn vạt váy dính đầy kem của mình, Cố Hạnh sợ hãi nhìn, trên mặt đã sớm không còn nụ cười rạng rỡ ban nãy nữa.

Cố Duyên hoảng sợ vội vàng xông tới, kéo Hạnh Hạnh ra phía sau, vừa vội vàng rút khăn giấy ra giúp cô ta lau vừa xin lỗi rối rít: “Xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện, thực sự xin lỗi!”

“Một câu xin lỗi là xong việc sao? Đứa bé có cha sinh không có cha dạy, đi không vững thì đừng để nó đi lung tung ở nơi đông người!” Người phụ nữ vừa mắng vừa tự mình rút khăn giấy từ trong chiếc túi Gucci ra lau.

Cố Duyên bị lời nói của cô ta kích thích, bàn tay cầm khăn giấy nắm chặt, bỗng nhiên đứng lên nhìn thẳng vào người phụ nữ, tức giận nói: “Cô à, mong cô nói chuyện tôn trọng một chút, trẻ con va chạm là chuyện khó tránh khỏi, vừa rồi tôi đã xin lỗi cô rồi, nếu cô là người có giáo dục thì không nên chấp nhặt như một đứa trẻ như vậy!”

“Cô...” Người phụ nữ nén giận, lát nữa cô ta phải gặp một nhân vật quan trọng, trên chiếc váy trắng tinh bị dính một mảng sô cô la lớn như vậy, đương nhiên rất tức giận rồi. Nhưng lời của Cố Duyên dường như cũng có lý, hiện giờ cô ta ngậm đắng nuốt cay, có khổ khó nói.
“Dì ơi, cháu xin lỗi, dì đừng giận.” Hạnh Hạnh xụ mặt nhỏ giọng nói, cô bé làm sai chuyện đứng một bên, không dám nói lời nào.

Hạnh Hạnh đã mở miệng nói xin lỗi, người phụ nữ muốn tiếp tục phát giận cũng ngại, vẻ mặt u ám khi đứng lên đột nhiên thay đổi, một nụ cười ngọt ngào tràn ra trên mặt.

“Ngự...” Người phụ nữ mừng rỡ nghênh đón hướng cửa sân bay, bàn tay thon thon ôm lấy một người đàn ông đẹp trai đi vào, cười híp mắt nói: “Anh tới thật đúng lúc, em vừa xuống máy bay.”

Người đàn ông đẹp trai có dáng người thon gầy, khuôn mặt đẹp cương nghị, cử chỉ nho nhã. Đôi mắt hàm chứa ý cười quan sát đánh giá người phụ nữ. Người phụ nữ kéo chiếc váy âu phục trên người, dùng cằm chỉ Hạnh Hạnh, tức giận nói: “Đứa nhóc thối kia va vào em dính đầy sô cô la, thật đáng ghét.”

Người đàn ông đẹp trai nhìn theo hướng cô ta chỉ, vừa hay tiếp xúc với dáng vẻ chột dạ của Hạnh Hạnh, mà Cố Duyên đang quỳ trước mặt bé lau bàn tay dính đầy kem cho bé.

“Không sao, anh đi với em đến phòng vệ sinh rửa.” Người đàn ông đẹp trai thu ánh mắt lại, khẽ cử động khóe môi cười với người phụ nữ.

Người phụ nữ gật đầu, ôm khuỷu tay anh đi về phía phòng vệ sinh. Cố Duyên lau sạch bàn tay cho Hạnh Hạnh xong đứng lên, đúng lúc nhìn thấy hai người đi sát qua người trước mắt mình, sự quen thuộc chợt lóe lên ấy khiến trái tim cô ngừng đập trong nháy mắt.

Cô chợt quay đầu lại, sững sờ nhìn bóng dáng người đàn ông đẹp trai đi càng ngày càng xa, Ngự Tứ? Tại sao người đó lại giống Ngự Tứ, người đàn ông cô trốn tránh năm năm đến thế?

Sẽ không trùng hợp như thế chứ! Nhất định là mình bị hoa mắt! Cố Duyên không ngừng an ủi mình trong lòng.

“Mẹ, mẹ đang nhìn gì vậy?” Hạnh Hạnh kéo tay cô tò mò hỏi, Cố Duyên hồi hồn, lắc đầu cười với bé: “Không có gì, mẹ đang nhìn dì hung dữ kia, sau này cách xa dì ấy ra một chút.”

“Mẹ ơi, dì hung dữ thật đáng ghét.”

“Ừ, đáng ghét!”

Trên mặt hai mẹ con một lần nữa lại hiện lên nụ cười, dắt tay nhau đi về trạm bắt xe taxi, giây phút khi taxi đi vào, Cố Duyên không nhịn được quay đầu lại, đảo mắt nhìn sảnh sân bay người qua kẻ lại, xa lạ, hoàn toàn xa lạ!

Xe taxi vừa dừng lại tại một khu nhà nào đó, bóng dáng thời thượng của Lý Lý đã nhào tới, hoàn toàn không có chút hình tượng thục nữ nào kéo cửa sau xe ra.

“Dì Lý Lý!” Hạnh Hạnh mừng rỡ gọi một tiếng, dang hai tay nhào vào trong lòng Lý Lý.

“Hạnh Hạnh lại cao hơn rồi.” Lý Lý ôm Hạnh Hạnh xoay mấy vòng trong vườn hoa, thơm hai cái vang dội lên mặt bé: “Thế nào? Có nhớ dì Lý Lý không?”

“Có, con và mẹ ngày nào cũng nhớ dì!”

Xe taxi rời đi, Cố Duyên vừa sắp xếp lại hành lý trên đất vừa ngẩng đầu lên nói: “Lý Lý, mau thu lại sự nhiệt tình của cậu đi, giúp tớ mang hành lý lên trước đã.” “Duyên Duyên, cậu để đó đi, tớ gọi người đến giúp cậu mang lên.” Lý Lý buông Hạnh Hạnh ra, nói.

“Không cần đâu, chỉ có hai cái va li thôi.”

Đây là căn nhà tạm thời của Lý Lý, ba phòng hai sảnh. Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, Cố Duyên đã sớm đói bụng vọt vào phòng ăn, kinh ngạc kêu lên: “Oa! Hạnh Hạnh, có sườn xào chua ngọt còn thích ăn nhất này!”

“Đương nhiên, còn có đùi gà của Hạnh Hạnh nữa.” Lý Lý để một cái đùi gà vào trong bát nhựa.

“Đi, đi rửa tay.” Cố Duyên kéo Hạnh Hạnh đi rửa tay xong đi ra, hai mẹ con bắt đầu ăn.

“Đúng, không sai, tay nghề tiến bộ không ít so với năm năm trước.” Cố Duyên dựng thẳng ngón cái lên với cô ấy. Tay nghe nấu nướng được người khác công nhận luôn là niềm kiêu ngạo của phái nữ, Lý Lý đương nhiên cũng được hư vinh một lần, lần đổ máu này coi như không mất công không rồi.

“Đúng rồi, Duyên Duyên, lần này cậu về còn đi nữa không?”

“Không đi nữa, công ty cử tớ đến thường trú ở thành phố Tương, nhưng tớ không thích thành phố Tương, vì thế đã từ chức rồi, có một đồng nghiệp giới thiệu cho tớ một công việc mới ở thành phố Hàn, cũng không biết có được hay không.”

Không phải Cố Duyên không thích thành phố Tương, chỉ là thành phố Tương có người mà cô muốn gặp lại không thể gặp, cho nên...

“Đúng lúc quá, tháng sau tớ cũng về thành phố Hàn, hay là đến công ty chúng tớ đi, vừa hay công ty chúng tớ đang thiếu người.”

“Thời gian làm việc có phù hợp không?” Đây là điều quan trọng, vì Cố Duyên còn có một Hạnh Hạnh bé nhỏ cần phải chăm sóc.

“Ý nghĩ kia của cậu tớ còn không hiểu hay sao? Không phù hợp cũng sẽ không giới thiệu cho cậu.” Lý Lý nói: “Còn nữa, cậu có thể đưa Hạnh Hạnh về nhà mẹ đẻ nuôi, mẹ cậu có thời gian mà.”

“Thôi...” Ánh mắt Cố Duyên đột nhiên ảm đạm đi, nhớ tới năm năm trước mình không từ mà biệt, nhất định đã làm tổn thương đến tấm lòng cha mẹ, bao nhiêu năm qua cô không chỉ trốn tránh Ngự Tứ mà còn cả cha mẹ mình nữa!

Lý Lý thở dài, khuyên nhủ: “Chuyện đã như vậy rồi, con cũng đã lớn vậy rồi, có lẽ sẽ hiểu cho cậu.”

“Tớ không chắc lắm, ha ha.”

Cố Duyên đâu chỉ không chắc, đơn giản là nghĩ cũng không dám nghĩ, năm đó cha mẹ nhà họ Phong khó khăn lắm mới đoàn tụ được với cô, cô lại đột nhiên biến mất, đổi lại là ai cũng sẽ hận chết cô.

“Vậy thì thế này, tớ thuê một phòng cho cậu cở thành phố Hàn, nhân tiện tặng kèm một người giúp việc (mẹ tớ), chia cho tớ số lẻ hai mươi phần trăm tiền lương của cậu.”

“Tô Lý Lý! Năm năm không gặp cậu vẫn đen tối như thế! Tớ thật hối hận năm năm nay còn ngốc nghếch coi cậu là bạn thân!”

“Bạn thân thì sao? Anh em ruột thịt còn tính toán rõ ràng, còn nữa, mẹ tớ đã hơn năm mươi tuổi, bị loãng xương, mắt kém, tay chân bất tiện, rất cần phí phụng dưỡng hai mươi phần trăm của cậu.” Lý Lý nói lí lẽ hùng hồn, Tô Lý Lý có lòng tham như vậy chỉ có người lòng dạ rộng lớn như Cố Duyên mới có thể chịu được cô ấy mười mấy năm.

Mà người mẹ hơn năm mươi tuổi bị loãng xương, tay chất bất tiện, mắt kém kia của cô ấy, theo Cố Duyên được biết thì mấy ngày nay vừa mới tham gia cuộc thi leo núi do câu lạc bộ tổ chức cùng với mấy người già, người trung niên ăn no không có việc gì làm.

“Được! Tớ nhịn cậu.” Cố Duyên cắn răng phun ra mấy chữ này.

“Đúng rồi, cậu định bao giờ đi thành phố Hàn?”

“Ngày mai đi.” Cố Duyên nhớ tới bóng lưng mình nhìn thấy ở sân bay ban nãy, là Ngự Tứ sao? Có lẽ là vậy. Thành phố Tân lớn như vậy, cô lo mình vừa quay người đã lại gặp được anh.

Đúng rồi, người phụ nữ sóng vai với anh ấy ban nãy không phải là Hà Ngọc Ngân, lẽ nào là mình nhìn nhầm? Người kia không phải là Ngự Tứ? Hay là Ngự Tứ và Ngọc Ngân cuối cùng cũng không đến với nhau?

Từ sau khi rời đi, cô không nghe ngóng tin tức của bọn họ nữa, vì thế cô căn bản không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ nghe Phong Thanh nói cuộc phẫu thuật rất thành công, Ngự Tứ cũng thành công quên đi tất cả.

Là cô yêu cầu Phong Thanh làm cho Ngự Tứ quên đi tất cả trong cuộc phẫu thuật!

Mà anh, cũng thực sự đã quên rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau