CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Ai chọc giận em_

Cô giơ tay lên gãi trán, mới phát hiện mình đang toát mồ hôi.

Tô Uyên bất đắc dĩ nhún vai:

“Phong Tùy có quý nhân trợ giúp, lại quá giảo hoạt, gần đây lại vô cớ biến mất không thấy tung tích, có lẽ sắp trở thành vụ án chưa giải quyết được rồi.”

Cố Duyên đương nhiên biết quý nhân trong miệng Tô Uyên là mình, cô cúi đầu, tránh ánh mắt nóng rực của hắn.

“Không sao, cứ từ từ, sẽ tìm được người thôi.”

Ngọc Ngân cười trấn an hắn.

Tô Uyên cũng không muốn nói đến chuyện này, nghiêng đầu nhìn Cố Duyên cười hỏi:

“Sao trước đây không thấy em nhắc đến mình có người bạn có gương mặt giống em như vậy?”

“Trước đây…”

Cố Duyên do dự một lúc, cười nói:

“Cảm thấy không cần thiết.”

Ngọc Ngân cúi đầu nhìn đồng hò, đứng lên, nói:

“Tôi còn có việc, đi trước, hai người lâu ngày không gặp, cứ từ từ nói chuyện đi.”

“Có cần tôi tiễn cô không?”

Tô Uyên hỏi cô ta.

“Tôi trước giờ không thích làm phiền người khác.”

Ngọc Ngân lắc đầu, xoay người cười với Cố Duyên:

“Duyên Duyên, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

“Được.”

Cố Duyên đứng dậy, cùng cô ta đi ra cửa nhà hàng, giống như con rối vậy.

Ra ngoài cửa kính, Ngọc Ngân quay đầu nhìn chỗ Tô Uyên đang ngồi:

“Tô Uyên thực sự là người đàn ông rất đẹp trai, gia cảnh cũng rất tốt.”

“Ngọc Ngân, có gì cô cứ nói thẳng đi.”

Cố Duyên thực sự không chịu được cảm giác đoán mò này.

Ngọc Ngân mỉm cười:

“Điều tôi muốn nói đó là hoặc cô lấy một người đàn ông hoàn hảo như vậy, hoặc tôi lấy, nếu như cô lấy anh ta, tôi sẽ chúc phúc cô, nếu như tôi lấy, vậy thì tôi nghĩ cô nhất định sẽ hối hận, cô suy nghĩ cho kỹ đi.”

Cố Duyên cừng đờ tại chỗ, bỗng cảm thấy tay chân lạnh lẽo.

Ngọc Ngân xoay người rời đi, đi được mấy bước lại quay đầu lại:

“Đây là trận chiến giữa tôi và cô, tốt nhất đừng nói cho người thứ ba biết, đặc biệt là Ngự Tứ, đây là lời khuyên chân thành đầy thiện ý của tôi với cô.”

Ngọc Ngân nói xong câu này, cười lạnh xoay người tiếp tục đi xuống tầng.

Trước khi bóng dáng của cô ta biến mất ở chỗ ngã rẽ ở cầu thang, Cố Duyên bỗng nhiên đuổi theo, kéo lấy cánh tay của cô ta, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô ta:

“Hà Ngọc Ngân! Nếu cô thực sự yêu Ngự Tứ, sao có thể nhẫn tâm đối xử với anh ấy như vậy? Nếu để Tô Uyên biết được thân phận thực sự của anh ấy, anh ấy sẽ chết, sẽ mất đi Tần Thị mà anh ấy khó khăn lắm mới giành về được, sẽ mất đi tất cả. Nếu cô yêu anh ấy, sao có thể nhẫn tâm nhìn anh ấy rơi vào kết cục đó?”

“Cố Duyên, tôi không có gì sánh ngang được với cô, nhưng có một thứ hơn cô, đó chính là ác độc hơn cô. Tôi đã từng nói, thứ tôi không có được, người khác cũng đừng mơ có được, cho dù có phải hủy hoại nó.”

“Cô quả thực là người có tâm lý vặn vẹo!”

“Đó cũng là do các người ép tôi!”

Ngọc Ngân gạt tay cô ra:

“Nếu cô không chịu thua, cô cũng có thể đợi đến khi Ngự Tứ quay về bên tôi rồi, vạch trần anh ấy với Tô Uyên, hủy hoại anh ấy, để anh ấy mãi mãi rời xa tôi.”

“Tôi không biến thái như cô!”

Cố Duyên giận dữ đến đỏ mặt, hận không thể bóp chết người phụ nữ có tâm lý vặn vẹo trước mặt này!

Ngọc Ngân lại không hề cảm thấy mình quá đáng, trên gương mặt lộ ra ý cười lạnh lùng:

“Cho nên cô không đấu lại tôi, vẫn nên ngoan ngoãn làm cô chủ Phong của cô đi, sau đó tìm một người đàn ông hoàn hảo giống như Tô Uyên, kết hôn với anh ta, sẽ hạnh phúc hơn vạn lần so với bây giờ.”

“Tôi… thực sự hối hận vì đã cứu cô ra khỏi tầng hầm.”

Cố Duyên tức giận đến mức sắp khóc.

Ngọc Ngân lại đột nhiên kích động hét lên với cô:

“Tôi thà rằng cô không cứu tôi ra, cô Cố, cô là người đã cứu tôi ra khỏi tầng hầm. Nhưng lại tàn nhẫn cướp đi thứ mà đời này tôi khó dứt nhất, cô như vậy với tôi, còn tàn nhẫn hơn rất nhiều so với việc nhốt tôi dưới tầng hầm cô có biết không? Tôi thà rằng cô không thả tôi ra, như vậy chí ít trong lòng tôi còn có một tia hy vọng, đó chính là Ngự Tứ vẫn còn yêu tôi. Nhưng hiện tại hy vọng đó đã không còn, còn phải ngày ngày nhìn cô và Ngự Tứ ân ái bên nhau, cô muốn tôi phải trải qua ngày tháng như vậy cả đời sao? Xin lỗi, tôi không làm được!”

Cố Duyên nhắm mắt lại, cảm giác hối hận chiếm lấy toàn bộ con người cô.

Tại sao lại cứu Ngọc Ngân ra ngoài? Tại sao?

Cô đột nhiên nghĩ đến lời nói của Dao Trụ, cô hối hận rồi, thực sự chỉ chưa đầy một tháng ngắn ngủi, cô đã hối hận rồi!

Ngọc Ngân đi rồi, cô vẫn đứng ở chỗ cũ, ngơ ngác. Mãi đến khi Tô Uyên đi đến, mới thoáng hoàn hồn lại.

Tô Uyên nhìn dưới tầng, nhìn cô hỏi:

“Ngọc Ngân đi rồi?”

Cố Duyên gật đầu, không nói gì.

Tô Uyên thấy sắc mặt của cô không được tốt lắm, lo lắng hỏi:

“Em sao vậy? Sao sắc mặt lại kém như vậy?”

Cố Duyên sờ mặt mình, cố gắng nặn ra nụ cười:

“Không sao, có thể là vì trời lạnh quá.”

“Vậy thì vào trong ngồi, sẽ ấm hơn.”

Tô Uyên cầm tay cô, trở về chỗ ngồi.

Cà phê đã nguội lạnh, Tô Uyên gọi cho cô cốc khác, nhìn cô, mỉm cười:

“Quả nhiên tâm trạng của em không tốt, ai chọc giận em rồi?”

“Không ai chọc tôi cả.”

Cố Duyên nhìn hắn, hỏi: “Sao anh và Ngọc Ngân lại quen biết nhau?”

Nhất định là Ngọc Ngân chủ động tìm hắn, cô nghĩ.

Tô Uyên nghĩ một lúc, nói:

“Nói cũng thật trùng hợp, có một lần đột nhiên gặp trên đường, khi đó tôi còn tưởng là em, còn chào cô ấy. Sau đó mẹ tôi bảo tôi đi xem mắt, không ngờ đối tượng xem mắt lại là cô ấy.”

“Sau đó anh đồng ý sẽ cưới cô ta?”

Đột nhiên lại gặp? Thành phố Tân rộng lớn như vậy, sao có thể trùng hợp như vậy được? Cố Duyên cười lạnh trong lòng, nhất định là Ngọc Ngân đã sắp xếp tất cả. Mà gần đây Lăng Tiêm Hà lại tìm người đàn ông cho Ngọc Ngân, tìm các anh chàng giàu có trong xã hội thượng lưu, trùng hợp gặp Tô Uyên cũng không có gì lạ.

“Lúc đó trong lòng luôn nhớ đến em, vừa hay cô ấy lại giống em, nhất thời mê muội ăn nói hồ đồ, không phải em ghen rồi đó chứ?”

Tô Uyên cười lớn, vỗ lên đầu cô:

“Nhóc con đừng ghen, chỉ cần em đồng ý, lúc nào tôi cũng có thể đi xe hoa đến cửa nhà em cưới em về.”

Cố Duyên khẽ cười, hiện giờ cô cũng không có tâm trạng nói đùa.

Tô Uyên nhìn cô, đổi giọng nói:

“Em ấy? Gần đây sao vậy? Vẫn trăn trở bên cạnh Phong Tùy và Ngự Tứ sao?”

Cố Duyên nhướng mày nhìn hắn, hắn vội vàng giơ tay lên:

“Em yên tâm, tôi sẽ không mất tích giống như Phong Tùy.”

“Vì sao? Anh không muốn bắt Phong Tùy sao?”

“Đương nhiên muốn, đây là nỗi nhục lớn nhất trong kiếp này của tôi.”

Cố Duyên im lặng, lập tức lại nhướng mày nhìn hắn hỏi:

“Bắt được thì thế nào? Định xử tử anh ấy sao?”

Tô Uyên nhíu mày:

“Em muốn xin tha cho anh ta sao?”

“Có thể sao?”

“Em nói xem?”

Tô Uyên cười:

“Giữa anh và Phong Tùy không phải là ân oán cá nhân, anh ta phạm vào luật pháp của nhà nước, muốn xử lý anh ta cũng là luật pháp. Duyên Duyên, em thông minh như vậy, sẽ không phải ngay cả chuyện này cũng không biết chứ?”

Sao cô có thể không biết? Mặc dù đã biết không thể, nhưng cô vẫn hỏi, bởi vì không muốn từ bỏ bất kỳ hy vọng nào!

“Em yêu, xem ra em vẫn còn yêu Phong Tùy!”

Tô Uyên đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô:

“Thật là một đứa nhỏ cố chấp, như vậy là không đúng.”

Cố Duyên tâm phiền ý loạn không để ý hắn đang gọi cô là gì. Cũng không ý thức được bàn tay của cô đang được hắn nắm lấy, càng không chú ý đến ngoài cửa xa mà gần, hình bóng khiến vô số phụ nữ kinh hô là Ngự Tứ!

Mãi đến khi bàn tay của Tô Uyên rời khỏi tay cô, tươi cười chào một câu:

“Anh Ngự, đã lâu không gặp.”

Cố Duyên kinh ngạc vì hai chữ “anh Ngự” này, theo tầm mắt của Tô Uyên nhìn Ngự Tứ đang đứng bên cạnh, Ngự Tứ… sao anh ấy lại đến đây? Anh ấy đến lúc nào vậy?

Nhìn biểu tình trên gương mặt anh hiển nhiên là hiểu lầm cái gì rồi, nhất định đã hiểu lầm cô và Tô Uyên rồi.

Cố Duyên vội vàng đứng dậy, nhìn anh chậm rãi gọi:

“Ngự Tứ.”

Cô dừng vài giây, mới lại hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Ngự Tứ mỉm cười nhìn cô:

“Không phải em nói em nhớ anh sao? Anh đành phải bỏ khách hàng lại thôi.”

Ngự Tứ nói xong ôm lấy bả vai cô, nhìn Tô Uyên, trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhã nhặn:

“Anh Tô, quả thực đã lâu không gặp rồi, gần đây vẫn khỏe chứ?”

“Không tốt bằng anh.”

“Ồ?”

“Nếu anh nhường Duyên Duyên lại cho tôi, đương nhiên tôi sẽ sống tốt hơn anh.”

Tô Uyên cười ha hả:

“Đùa thôi, đừng để ý.”

“Duyên Duyên không để ý, tôi sẽ không để ý.”

Ngự Tứ thờ ơ nhún vai.

Cố Duyên không hy vọng bọn họ ở chung một chỗ với nhau thêm nữa, vội vàng kéo tay áo Ngự Tứ giục:

“Chúng ta mau đi thôi, nên về rồi.”

“Tạm biệt, anh Tô.”

Ngự Tứ nói với Tô Uyên, Tô Uyên vẫy tay với hai người.

Lên xe, Cố Duyên nghiêng đầu nhìn Ngự Tứ, không hề nhìn thấy sự không vui vẻ trên gương mặt anh, nhưng vẫn giải thích:

“Em và Tô Uyên trùng hợp gặp nhau, anh ta thích đùa, anh đừng hiểu lầm.”

“Không đâu.”

Ngự Tứ đưa tay xoa đầu cô:

“Có ai không có người bạn khác giới.”

Anh có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, Cố Duyên thoáng yên tâm.

“Sao anh tìm được em? Lại là định vị sao?”

“Ừm, vì anh cũng nhớ em.”

Ngự Tứ vừa nhận được điện thoại của cô, nghe thấy cô nói cô nhớ anh, trái tim anh mềm nhũn, không có tâm tư nói chuyện với khách hàng nữa, lập tức bảo A Kim tìm vị trí của Cố Duyên, nhanh chóng chạy đến.

Trên đường đến, lại vừa hay nhận được điện thoại của Ngọc Ngân, nói với anh Cố Duyên đang ở cùng một người đàn ông xa lạ, chuyện này khiến anh càng bức bách muốn lập tức xuất hiện bên cạnh cô. Không ngờ người đàn ông này là Tô Uyên, khi vừa nhìn thấy, trong lòng anh quả thực có chút tức giận, Ngự Tứ nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau.

Nhưng nghĩ lại, anh và Cố Duyên khó khăn lắm mới ở bên nhau, sao Cố Duyên có thể tìm người đàn ông khác sau lưng anh được?

Nếu như hôm nay người ở cạnh Cố Duyên không phải là Tô Uyên, mà là Phong Thanh, vậy thì anh nhất định sẽ nổi điên, sẽ mạnh mẽ “xử lý” cô một trận!

“Ngự Tứ…”

Cố Duyên nhìn anh, muốn nói lại thôi.

Cô vốn muốn nói với Ngự Tứ về Ngọc Ngân, nhưng lại nghĩ đến lời cảnh cáo của Ngọc Ngân, không biết rốt cuộc có nên nói hay không. Dao Trụ từng nói, Ngọc Ngân là người vì Ngự Tứ chuyện gì cũng dám làm, đối diện với cô ta, tốt nhất đừng quá cứng rắn.

Ngự Tứ quay đầu nhìn cô:

“Sao vậy? Có chuyện gì khó nói sao?”

“Không có gì.”

Cố Duyên lắc đầu.

“Nói.” Ngự Tứ ra lệnh.

“Chính là… muốn hỏi anh có phải thực sự nhớ em hay không.”

Cố Duyên thuận miệng nói dối. Sau đó như cô dự đoán, Ngự Tứ phát cáu rồi, “két” một tiếng đỗ xe bên đường, nghiêng người, nhìn cô:

“Có cần chứng minh không?”

“Đùa anh thôi.”

“Nghịch ngợm.”

Ngự Tứ ôm lấy cô, mang theo ý trừng phạt hôn cô.

Cố Duyên mỉm cười, tình cảnh này thực sự rất hạnh phúc.

Chỉ là hạnh phúc này rốt cuộc còn có thể ở bên cô bao lâu? Nghĩ đến Ngọc Ngân, trong lòng cô lại giống như bị bóp nghẹt vậy, khó chịu ngay cả thở cũng khó khăn.

Sáng sớm thứ bảy, Cố Duyên nhận được tin nhắn của Ngọc Ngân, trong tin nhắn chỉ có mấy chữ ngắn ngủi: Tôi cho cô ba ngày quyết định.

Mấy chữ ngắn ngủi, nhưng trái tim của Cố Duyên lại như bị bóp nghẹt.

Ngọc Ngân hung hăng dọa người, đã sắp bức cô đến bước đường cùng rồi, nếu vẫn không cho cô ta câu trả lời rõ ràng, cô lo Ngọc Ngân sẽ tức giận mà đi tố cáo Ngự Tứ.

Ngự Tứ ra ngoài làm việc, Cố Duyên một mình trong phòng đi tới đi lui, nhìn ảnh chụp chung với Ngự Tứ ở trên tường, nhìn thế nào cũng không thấy chán.

Ảnh chụp này là trước kia cô và Ngự Tứ treo từng bức lên, khi treo lên Ngự Tứ còn nói với cô ảnh chụp thật đẹp, cứ treo như vậy cả đời đi, để con cháu cũng được nhìn thấy tình yêu của hai người bọn họ.

Bây giờ mới qua mấy ngày ngắn ngủi, cô lại không thể không tháo những bức ảnh này xuống, cất từng bức ảnh vào trong hòm.

Sau khi cất xong những bức ảnh chụp chung của hai người, Cố Duyên một thân một mình đi dạo trên đường, lúc này cô không muốn hẹn bạn bè, không muốn gặp người nhà, chỉ muốn ở một mình, yên tĩnh đi dạo một lát.

Cũng không biết đi bao lâu, khi cô ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đi đến nhà Dao Trụ, trong lòng hơi ngẩn ra, ngay cả chính cô cũng không biết vì sao mình lại muốn đến đây.

Dao Trụ, cô và cô ta vốn không hay gặp nhau, cũng không tính là bạn, nhưng trong tiềm thức lại có một nguồn sức mạnh kỳ lạ thúc đẩy cô đến đây.

Cuối cùng cô vẫn đi vào nhà của Dao Trụ, nhìn thấy cô, Dao Trụ lại không hề kinh ngạc, giống như đã sớm đoán được cô nhất định quay lại vậy.

Dao Trụ nhìn gương mặt buồn bã của Cố Duyên đứng ngoài cửa, nhường một bước nhẹ giọng nói:

“Vào đi.”

Chương 127: Người phụ nữ ngu ngốc

Cố Duyên đi vào ngồi xuống sofa, sau đó ngẩng đầu nhìn cô ta:

“Có thể cho tôi một ly nước ấm không?”

Dao Trụ đi vào phòng bếp rót nước ấm cho cô, Cố Duyên nhận lấy ôm vào lòng bàn tay, kỳ thực cô không khát, chỉ là trong tay trống không, lại lạnh lẽo, rất muốn cầm thứ gì đó xoa dịu đi cảm giác này mà thôi.

Dao Trụ ngồi đối diện cô, lặng lẽ nhìn cô uống trà lài.

Dao Trụ vẫn xinh đẹp như vậy, làn da trắng hồng, dáng vẻ yểu điệu, toàn thân tỏa ra hơi thở mê người. Đẹp hơn rất nhiều so với Cố Duyên và Ngọc Ngân, nhưng… vẫn cứ cô đơn một mình như vậy.

Cuối cùng vẫn là Cố Duyên mở miệng trước, cụp mắt lặng lẽ nói:

“Dao Trụ, cô cho tôi lời khuyên đi, nói tôi biết tiếp theo tôi nên làm gì mới không đau khổ nữa.”

Dao Trụ cười buồn:

“Nếu như tôi có cách thì đã không cần ngồi ở đây một mình.”

“Còn nhớ những lời khi đó tôi nói với cô không?”

“Đương nhiên nhớ.” Cố Duyên hít sâu một hơi:

“Tôi biết tôi sẽ hối hận, chỉ là không ngờ hối hận lại đau khổ như vậy, tôi đã quá tin tưởng Hà Ngọc Ngân rồi.”

“Chuyện đã đến mức này, cô còn có thể làm gì được sao? Từ bỏ, đi xa, đến một nơi không có Ngự Tứ.”

Dao Trụ cười nhạt, trong giọng điệu lại mang theo một tia đau buồn phẫn nộ.

Cố Duyên không nghe lời cô, cứ cố thả Ngọc Ngân ra ngoài, bây giờ ngoại trừ thông cảm với Cố Duyên, với cô mà nói chỉ có cảm giác cười trên nỗi đau của người khác.

Chỉ có thể như vậy, Cố Duyên hiểu rõ.

Cô nở nụ cười chua xót, ngước mắt nhìn Dao Trụ, buồn bã nói:

“Cô cũng nhốt tôi xuống tầng hầm đi, vậy là xong chuyện.”

“Nhốt người phụ nữ ngu ngốc như cô, tôi còn ngại làm bẩn tầng hầm của tôi.”

Dao Trụ đặt ly xuống, vẻ mặt bắt đầu trở nên bình thản:

“Trước kia tôi đã cảnh cáo cô, Ngọc Ngân thủ đoạn độc ác, để có được thứ mình muốn sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào, nhưng cô lại muốn chọc đến cô ta, rơi vào bước đường này chỉ trách chính cô mà thôi.”

Đúng vậy, chỉ có thể tự trách mình mà thôi.

Cố Duyên đứng lên, xoay người lặng lẽ đi ra bên ngoài. Cô đi đến cửa chính, phía sau truyền đến giọng nói của Dao Trụ:

“Tôi không biết hiện giờ cô ta đang báo thù cô như thế nào, nhưng tôi khuyên cô một câu cuối cùng, nếu muốn sống thì cách xa cô ta ra một chút. Đàn ông không phải sinh mạng, khi nào nên dứt thì dứt đi.”

Cố Duyên dừng chân, quay đầu nhìn cô cười khổ:

“Thật hy vọng có thể có sự lạc quan của cô.”

Trước đây khi Phong Thanh bỏ đi, khó khăn lắm cô mới chịu đựng được, bây giờ lại phải đối diện với ngày tháng mất đi Ngự Tứ, phải trải qua sự đau khổ day dứt này thêm lần nữa, cô thực sự lo lắng mình sẽ không chịu nổi.

Dao Trụ lắc đầu:

“Đừng nghĩ tôi sống tốt như vậy, thực ra tôi và cô giống nhau cả thôi, vì tôi yêu Ngự Tứ hơn cô.”

Cố Duyên tin điều này, Dao Trụ biết Ngự Tứ lâu như vậy, vẫn luôn lặng lẽ ở cạnh bên anh, có thể ở bên một người đàn ông không yêu mình, phải cần có tình yêu rất lớn!

Khi Cố Duyên đi ra khỏi nhà Dao Trụ, điện thoại đột nhiên vang lên. Là Ngự Tứ gọi đến. Cô nhận điện thoại, nghe thấy giọng nói lo lắng của Ngự Tứ:

“Nghe Linh Lung nói em ra ngoài rồi, đi đâu chơi sao?”

Cố Duyên cười:

“Em còn có thể đi đâu chơi? Một mình đi dạo phố mà thôi.”

“Nhàm chán vậy sao?”

“Đúng vậy, anh có rảnh không?”

Ngự Tứ chần chừ ba giây, nói:

“Có.”

“Ra ngoài với em?”

“Nói anh biết em đang ở đâu.”

Cố Duyên nhìn xung quanh, nói với anh:

“Trên đường Trường Sa.”

“Đợi anh.”

Ngự Tứ cúp điện thoại.

Cố Duyên có thể tưởng tượng hiện giờ anh nhất định bỏ mọi việc sang một bên, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến bên cô. Bình thường cô sẽ không đành lòng quấy rầy anh, cũng sẽ không không hiểu chuyện yêu cầu anh bỏ công việc xuống đến với cô, nhưng hôm nay…

Chỉ có lần này thôi, thỏa sức hưởng thụ sự cưng chiều che chở của anh. Nếu không hưởng thụ, sợ rằng sau này sẽ không có cơ hội nữa.

Cố Duyên tìm ghế đá ngồi xuống, cơn gió lạnh lẽo thổi qua, nhìn thấy các cặp tình nhân hạnh phúc trên đường, trong lòng đột nhiên nhớ đến cảm giác khi là một người bình thường.

Người đàn ông hoàn hảo giống như Phong Thanh và Ngự Tứ, cô thực sự không nên dính vào.

Ngồi bên bờ sông chưa đầy mười phút Ngự Tứ đã đến, cô đứng lên, khuôn mặt tươi cười nhìn Ngự Tứ đang bước đến bên cô. Vào giây phút Ngự Tứ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cô cảm nhận được ánh mắt hâm mộ của những người xung quanh.

Nếu đổi lại là trước kia, cô sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhưng hôm nay, cô chỉ có thể đau xót, không nếm được bất kỳ mùi vị hạnh phúc nào.

“Hôm nay sao vậy? Có hứng thú như vậy?”

Hai tay Ngự Tứ ôm lấy vai cô, cười cười nhìn cô.

“Đúng vậy, khó có được ngày cuối tuần.”

Cố Duyên không muốn anh nhìn thấy vẻ đau buồn của mình, hơi rũ mắt, không để anh nhìn thấy đôi mắt của mình.

“Anh không bận sao? Có phải làm phiền anh rồi không?”

Cô hỏi.

Ngự Tứ hờ hững lắc đầu:

“Không sao, tiền kiếm không hết.”
“Em muốn đi đâu chơi?”

“không muốn đi đâu cả, cứ đi dọc bờ sông như vậy, giống như bọn họ.”

Cố Duyên hất cằm về những đôi tình nhân trước mặt.

Ngự Tứ nhìn bọn họ, thực sự không có ai đi cùng một người phụ nữ như vậy cả. Nhưng chỉ cần Cố Duyên thích, trước giờ anh chưa từng từ chối.

Hai tay của Cố Duyên nắm lấy khuỷu tay của Ngự Tứ, kéo anh, chậm rãi đi dọc bờ sông. Gió từ mặt sông thổi đến có chút lạnh, nhưng không ảnh hưởng đến tâm trạng của hai người lúc này.

“Ngự Tứ, anh cảm thấy hiện tại anh có hạnh phúc không?”

Cố Duyên đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Ngự Tứ hiển nhiên bất ngờ với câu hỏi này của cô, nghiêng mặt ngạc nhiên nhìn cô:

“Sao lại hỏi như vậy?”

“Chỉ muốn nghe tiếng lòng của anh thôi.”

“Em muốn nghe tiếng lòng sao?”

Ngự Tứ cười, dừng lại, dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, cúi đầu hôn xuống:

“Cảm nhận được chưa?”

Cố Duyên gật đầu, cô cảm nhận được rồi.

Đột nhiên rất tò mò, Ngọc Ngân dùng trăm phương ngàn kế cướp Ngự Tứ đi, rốt cuộc có thể đem đến hạnh phúc cho Ngự Tứ hay không?

Bỏ đi, không muốn nói những chuyện sau này, bởi vì có nghĩ cũng không có tác dụng. Ngọc Ngân yêu Ngự Tứ như vậy, nếu tới tay rồi, sẽ cố gắng để anh được hạnh phúc mới đúng.

Hai người đi được một đoạn, Ngự Tứ đột nhiên quay lại hỏi cô:

“Vậy còn em? Có hạnh phúc không?”

Câu hỏi giống nhau, Cố Duyên lại im lặng, điều này khiến Ngự Tứ cảm thấy vô cùng bất ngờ, anh nhìn Cố Duyên, vốn chỉ thuận miệng hỏi lại đột nhiên nghiêm túc lại, nghiêm túc đợi câu trả lời của cô.

Cố Duyên vốn muốn trả lời cô hạnh phúc, nhưng những lời uy hiếp của Ngọc Ngân đúng lúc hiện lên trong đầu cô, thực sự không thể cảm động cùng Ngự Tứ.

Dao Trụ nói đúng, hiện tại cô nên chậm rãi buông bỏ Ngự Tứ, cũng để cho Ngự Tứ có thể chậm rãi buông bỏ cô, sau đó hoàn toàn buông nhau ra, đi đến một nơi xa xoi, một nơi không có nhau.

“Duyên Duyên, em đang nghĩ gì vậy?”

Ngự Tứ có chút thất vọng, một câu hỏi đơn giản như vậy, Cố Duyên lại nghĩ lâu như thế.

Điều này khiến anh không thể không hoài nghi, trong lòng cô có phải vẫn còn có người khác, là Phong Thanh, nhất định là anh ta.

Cố Duyên chần chừ một lúc lâu, cuối cùng gật đầu:

“Hạnh phúc.”

Cô cho anh đáp án như vậy, nhưng trong lòng Ngự Tứ vẫn có chút mất mát, bởi vì đó là đáp án do dự rất lâu mới trả lời được. Mà đây cũng là mục đích của cô, cô đạt được rồi.

“Ngự Tứ, em hy vọng anh có thể sống hạnh phúc.”

Cô nói.

“Sau đó thì sao?”

Ngự Tứ nhìn cô:

“Sao cảm thấy hôm nay em giống như đang sinh ly tử biệt với anh vậy?”

Sinh ly tử biệt... trái tim Cố Duyên đột nhiên đau xót, chuyện này với cô mà nói không phải chính là sinh ly tử biệt sao? Cô hít sâu một hơi, nói:

“Bệnh của anh lúc nào cũng có thể cướp đi mạng của anh, không phải ngày nào chúng ta cũng có thể là sinh ly tử biệt sao?”
“Thì ra em đang lo lắng chuyện này?”

Ngự Tứ đột nhiên thở phào nhẹ nhõm:

“Anh còn tưởng em nói em muốn tái hôn.”

Anh chính là như vậy, mỗi lần nói đến bệnh tình của anh sẽ luôn bộ dáng thờ ơ như vậy, Cố Duyên đành bất đắc dĩ, cũng không biết trong lòng anh rốt cuộc có phải nghĩ thông suốt như vậy không, có thể không quan tâm đến sống chết của mình.

Cố Duyên nhìn anh, cẩn thận hỏi:

“Nếu như em thực sự tái hôn, anh sẽ thế nào?”

“Tái hôn cùng với em.”

“Ngự Tứ, em đang nói chuyện nghiêm túc với anh.”

“Ồ… Anh sẽ bóp chết em, róc xương em.”

“Anh cứ ra tay như vậy sao?”

“Thử xem không phải là biết sao?”

Ngự Tứ mỉm cười, nghiêng người hôn lên trán cô.

Cố Duyên không tin anh thực sự sẽ bóp chết mình, bởi vì với sự hiểu biết của cô về Ngự Tứ, Ngự Tứ sẽ không có tính cách giống như Ngọc Ngân. Giống như trước kia khi cô yêu điên cuồng Phong Thanh, anh cũng chỉ thùng rỗng kêu to mà thôi, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô yêu Phong Thanh đến chết đi sống lại.

Cô không lo lắng Ngự Tứ sẽ đối với cô thế nào, ngược lại lo lắng Ngự Tứ sẽ thế nào với bản thân mình!

Nếu như Ngự Tứ thực sự yêu cô giống như anh nói, vậy nhất định cũng sẽ rất khó buông bỏ được, giống như trước kia không buông bỏ được Ngọc Ngân vậy.

Đường Trường Sa rất dài, đi cả ngày cũng chưa chắc hết được, Cố Duyên lại muốn đi như vậy, hơn nữa còn không cảm thấy mệt. Nhưng trời tối rồi, Ngự Tứ cũng mệt, để Ngự Tứ không phải vất vả nữa, cô từ bỏ nguyện vọng đi hết quãng đường này.

Ngự Tứ nghe nói cô muốn về nhà, nhìn xa xa phía trước, mỉm cười nói:

“Em chắc chắn muốn trở về sớm như vậy?”

“Cũng không còn sớm nữa, nên về ăn cơm thôi.”

Cố Duyên nói, điều cô lo lắng nhất đó là Ngự Tứ sẽ mết chết, dù sao đàn ông bình thường không hay đi dạo, cũng ít khi bộ, còn những người đàn ông có tiền giống như Ngự Tứ khi ra ngoài sẽ có tài xế riêng đưa đón, căn bản chưa từng rèn luyện.

“Ăn cơm là chuyện nhỏ.”

Ngự Tứ ôm lấy vai cô:

“Anh mời em ăn.”

“Để em mời anh đi, lần nào cũng là anh bỏ tiền.”

“Người một nhà còn nói tiền nong cái gì, không cho phép vướng mắc chuyện nhỏ này nữa.”

Ngự Tứ ôm cô bước nhanh vào xe.

Ngự Tứ dẫn Cố Duyên đến một nhà hàng kiểu Tây lãng mạn, chính là chỗ lần trước đi cùng Sương Sương và Xinh Xinh, Cố Duyên quan sát xung quanh nhà hàng, ngay cả phòng cũng là căn phòng lần trước.

“Sao vậy, không thích nhà hàng này sao?”

Ngự Tứ mỉm cười:

“Lần trước vốn định cùng em ăn cơm tối ở nhà hàng lãng mạn này, nhưng lại bị cặp chị em sinh đôi kia quấy rầy.”

“Họ cũng chỉ là ngưỡng mộ anh mà thôi.”

“Lời này anh thích nghe.”

Ngự Tứ đẩy thực đơn đến trước mặt cô:

“Nhìn xem có món gì muốn ăn không, không có thì như cũ, anh gọi cho em.”

“Hay là anh gọi cho em đi.”

Cố Duyên liếc nhìn thực đơn:

“Thực đơn đều là thịt, vậy anh ăn cái gì?”

“Anh? Mặt sau còn có salad, phomat và mỳ, anh đều có thể ăn được.”

Ngự Tứ gọi phục vụ, gọi thức ăn cho hai người xong thì trả lại thực đơn.

Anh nghiêng người nắm lấy tay cô, nhẹ hôn lên mu bàn tay của cô, mỉm cười nói:

“Hình như em không hề có tự tin về bệnh của anh, như vậy không ngoan.”

Nhìn thấy Cố Duyên ngày ngày đều đau buồn vì bệnh của anh, Ngự Tứ đương nhiên không muốn, tuy rằng không nắm chắc được bệnh có thể khỏe lại hay không, nhưng anh vẫn muốn biểu hiện sự lạc quan, không sao cả, chỉ vì không muốn nhìn thấy cô lo lắng cho anh.

“Là anh không cho em tự tin.”

Cố Duyên rũ mắt, khóe mắt nóng lên.

“Sao anh lại không có?”

“Bảo anh đi bệnh viện kiểm tra toàn diện, anh đều không muốn đi, đây là cho em lòng tin sao?”

“Thì ra em vẫn nhớ đến chuyện này sao.”

Ngự Tứ cười thoải mái, đưa tay xoa đầu cô:

“Được rồi, đợi hôm nào có thời gian, anh sẽ đi, bệnh viện Á Ân phải không?”

“Anh nói thật sao?”

“Đương nhiên, trước giờ anh đều rất nghe lời em.”

“Vậy là ngoan rồi.”

Cố Duyên cười, nhưng nụ cười lại nhanh chóng nhạt đi, thứ cô lo lắng đâu chỉ có một chuyện này.

Chương 128: Treo ảnh chụp chung không tốt

Nhìn ngón lửa trên cây nến nhảy trên bàn, đóa hoa hồng đỏ tươi trong bình cùng bầu không khí lãng mạn và ấm áp, Cố Duyên cố gắng kéo khóe miệng lên, ở một nơi đẹp như vậy, không khí tốt như vậy, quan trọng nhất đó là chỉ có cô và Ngự Tứ, thực sự không nên lãng phí.

Cô cầm ly rượu đỏ trước mặt, giơ về phía Ngự Tứ:

“Chúc mừng tối nay chúng ta có một bữa ăn có ánh nến đẹp như này.”

Ngự Tứ cầm ly rượu lên, nhưng lại không uống mà cười nói:

“Có gì mà chúc mừng, em thích thì sau này chúng ta còn có rất nhiều cơ hội, chuyện chúng ta nên chúc mừng chính là chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới.”

Bắt đầu lại... Cố Duyên nghe mấy chữ này đau lòng không thôi, cô và Ngự Tứ không phải bắt đầu lại... mà là sắp kết thúc rồi.

“Sao vậy? Anh nói sai sao?”

Ngự Tứ thấy cô không uống, khó hiểu nhìn cô.

Cố Duyên vội vàng lắc đầu:

“Không có, nào, cụng ly.”

Ly rượu của hai người khẽ đụng nhau, chất lỏng màu đỏ lan ra, cuộn thành làn sóng trong ly. Một thứ đẹp như vậy, Cố Duyên thậm chí có chút không nỡ uống.

Cô nếm thử một ngụm, món đồ xinh đẹp lại thường ẩn giấu sự chua xót, giống như tình yêu của cô và Ngự Tứ vậy!

Lần này, cô không ngờ mình lại uống say, cô nhớ mình chỉ uống hai ly rượu, vậy mà lại say, say đến mức lảo đảo không vững, cô cũng nhớ Ngự Tứ đã cõng cô từ trong nhà hàng lên xe.

Cửa sổ xe không đóng kín, gió lạnh thổi vù vù lên mặt cô, khiến cô tỉnh táo hơn một chút.

Cô nghe thấy tiếng cười cưng chiều của Ngự Tứ:

“Đi nhà hàng cũng có thể uống say thành như vậy.”

Sau đó, cửa sổ xe được đóng lại, gió lạnh nháy mắt bị cản bên ngoài, nhiệt độ trong xe cũng ấm lên không ít.

Cố Duyên không nói gì, đầu óc không tỉnh táo, nửa mê nửa tỉnh. Ngay cả Ngự Tứ ôm cô xuống xe vào phòng cũng không hề ngăn cản, lười nhác mặc anh mệt mỏi.

Bật đèn phòng khách tầng một, ánh đèn chói mắt chiếu vào mắt Cố Duyên, sau đó, cô cảm giác được bước chân của Ngự Tứ đột nhiên dừng lại.

Anh dừng lại, vì sao? Rõ ràng vẫn chưa đến phòng ngủ.

Rất nhanh, Ngự Tứ lại bước đi, ôm cô lên tầng, đặt cô lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ. Nhưng anh không hề để cô ngủ yên, mà lắc cô dậy, giọng điệu không vui:

“Cố Duyên, em tỉnh lại cho anh!”

Cố Duyên cố gằng tránh sự quấy nhiễu của anh, nhưng Ngự Tứ vẫn không bỏ cuộc, mà không vui hỏi cô:

“Anh hỏi em, chuyện gì xảy ra với các bức ảnh rồi?”

Ảnh? Ừm… ảnh, đầu óc Cố Duyên tỉnh táo lại, bởi vì cô còn nhớ hôm nay trước khi ra ngoài cô đã gỡ hết ảnh xuống. Không sai, bị cô gỡ xuống hết không sót một cái.

“Em nói rõ ràng cho anh!”

Ngự Tứ mạnh mẽ kéo cô đứng lên, ép cô ngồi đối diện với anh.

Cố Duyên mở to đôi mắt u buồn mới tỉnh ngủ của mình, nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai của anh, cười nói:

“Em gỡ xuống rồi… Em… cảm thấy treo ảnh trên tường không tốt, cho nên đã tháo hết xuống…”

“Vì sao treo trên tường không tốt?”

Ngự Tứ truy hỏi.

“Bởi vì… em cũng không biết, chính là cảm thấy không tốt…”

Cố Duyên trả lời loạn xạ, vì cô thực sự không tìm ra được lý do thích hợp, lẽ nào muốn cô nói với Ngự Tứ, cô đã quyết định rời xa anh sao, cho nên mới thu hết ảnh lại?

Sao Ngự Tứ có thể chấp nhận lý do này? Anh nhất định sẽ bóp chết cô ngay tại chỗ.

Kỳ thực… bóp chết cô cũng chưa chắc không tốt, cô không lo cho mình, mà là anh sẽ như thế nào.

Ngự Tứ càng thêm tức giận, thực sự hận không thể bóp chết cô, anh cười lạnh nói:

“Chính vì cảm thấy không tốt, em liền tháo hết ảnh xuống, em xem chuyện này là trò đùa sao? Thích thì treo lên, chán rồi thì lại tháo xuống? Vậy thì tình cảm anh đối với em có phải cũng như vậy không? Vui thì cười với anh, không vui thì xoay người bỏ đi?”

Cố Duyên im lặng, rũ mắt, bởi vì không muốn để anh nhìn thấy nước mắt trong mắt cô.

Ngự Tứ nói tiếp:

“Lúc đầu là em nói muốn treo ảnh chụp chung của chúng ta trong phòng, sau đó trong thời gian ngắn nhất anh tìm nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất thành phố Tương, anh bỏ công việc sang một bên để ở bên em chụp ảnh cùng em, kết quả em lại xem nó là trò đùa sao?”

Cố Duyên khó chịu vùi mặt mình vào hai đầu gối, thực sự không muốn nghe thấy những lời này của của Ngự Tứ, nếu như có thể, sao cô lại nỡ gỡ ảnh chụp người mà cô yêu đến khắc sâu trong tim xuống được?

Nhưng Ngự Tứ lại không cho cô cơ hội trốn tránh, vẫn tức giận nhìn cô, bộ dạng cô bắt buộc phải cho anh một câu trả lời thỏa đáng.

Một lúc lâu sau, Cố Duyên cuồi cùng cũng ngẩng đầu lên, trong ánh mắt cũng có sự bất mãn:

“Ngự Tứ, đến lúc nào anh mới có thể thu lại tính khí của mình? Cho dù là một chuyện vô cùng nhỏ anh cũng tức giận? Anh có biết anh như vậy khiến em rất chán ghét không?”

Cố Duyên khó nhịn được đau lòng, không phải vì bất mãn, cũng không phải vì tính khí nóng nảy của Ngự Tứ. Thực ra cô không hề chán ghét Ngự Tứ như vậy, bằng không cũng không yêu anh.

Nhưng để đạt được mục đích, cô không thể không nói những lời trái với lương tâm này.

Ngự Tứ quả nhiên nghe lọt tai, yên lặng nhìn cô, ánh mắt mang theo sự lạnh lùng: “Đây chính là câu trả lời của em?”

“Em không muốn nói về chuyện này nữa, buông tha em đi.”

“Em có nói với anh sao? Từ khi bắt đầu là anh luôn truy hỏi em.”

Ngự Tứ phút chốc đứng lên:

“Vậy được, anh bỏ qua cho em, nhưng sáng ngày mai em nhất định phải treo hết ảnh về chỗ cũ.”

Ngự Tứ bỏ lại câu này, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng ngủ.

Rất nhanh, Cố Duyên nghe thấy ngoài cửa sổ vang lên tiếng động cơ xe, Ngự Tứ đi rồi.

Cuối cùng Cố Duyên cũng khóc.

Cô lặng lẽ đứng lên, bước từng bước ra ngoài ban công. Bởi vì say rượu, bước chân của cô không hề vững, suýt nữa đã ngã xuống đất.

Đã trễ như vậy rồi, Ngự Tứ sẽ đi đâu đây? Có thể đi đâu đây?

Cố Duyên cảm giác bản thân mình thực sự là rất khốn nạn, cả một buổi tối tốt đẹp như vậy, vừa rồi còn ăn tối lãng mạn tràn ngập ánh nến, chớp mắt lại khiến cho Ngự Tứ không thể không bỏ đi.

“Mợ hai.”

Phía sau truyền đến giọng nói của Linh Lung, Cố Duyên chớp mắt, xoay người lại.

Trong tay Linh Lung cầm chiếc áo khoác ngoài của Cố Duyên, vừa khoác lên người cô, vừa nói:

“Cậu hai dặn mợ uống say rồi, dễ cảm lạnh, bảo tôi lên trông chừng. Không ngờ mợ thực sự không chú ý gì cả, lạnh như vậy cũng không ở trong phòng.”

“Tôi không sao.”

Cố Duyên xoay người, đưa lưng về phía Linh Lung, cô không muốn Linh Lung nhìn thấy nước mắt của cô.

Tức giận đến mức này, cũng không quên cô uống say, không quên gọi Linh Lung lên chăm cô. Ngự Tứ, bỏ lỡ anh, thực sự chính là tiếc nuối lớn nhất trong kiếp này của em!

Linh Lung vẫn đứng phía sau cô, cẩn thận mở miệng nói:

“Cậu hai thoạt nhìn rất tức giận, trời lại lạnh như vậy, mợ hai, mợ vẫn nên gọi cậu ấy về đi.”

“Không cần.”

Cố Duyên bình tĩnh nói.

Linh Lung bất đắc dĩ xoay người rời khỏi ban công.

Ban công lớn như vậy chỉ còn lại một mình Cố Duyên cô quạnh đứng đó.

Trong đầu không ngừng vang lên lời nói vừa rồi của Linh Lung: Cậu hai nhìn rất tức giận, thời tiết lại lạnh như vậy…

Hôm nay đúng là rất lạnh, cô đưa tay, trên bầu trời dường như còn có hạt mưa lớt phớt, muộn thêm chút nữa, có lẽ sẽ mưa nặng hạt. Ngự Tứ ở bên ngoài… sẽ rất lạnh, rất buồn.

Gọi anh về, nói cho anh biết, không phải cô cố ý, mọi thứ cô làm đều là vì bất đắc dĩ…
Quả nhiên bắt đầu mưa, Cố Duyên ngẩn ngơ nhìn mưa bụi hiện lên dưới ánh đèn, lập tức xoay người, bước nhanh vào phòng ngủ. Sau đó bắt đầu tìm trong túi xách của cô, tìm điện thoại của cô.

Rất nhanh đã tìm thấy điện thoại, cũng rất nhanh bấm số điện thoại của Ngự Tứ, nhưng lại không có ai nghe máy.

Cô biết hiện tại Ngự Tứ rất tức giận, không muốn nhận điện thoại của cô, nhưng cô vẫn không từ bỏ, gọi hết lần này đến lần khác, vẫn không có ai nhận điện thoại, cô cất điện thoại, bước nhanh ra khỏi cửa.

Cô chạy nhanh về phía cửa chính, khi đi qua tầng một, bị Linh Lung cản lại. Linh Lung nhìn cô hỏi:

“Mợ hai, mợ muốn đi đâu vậy? Mợ quên rồi sao? Mợ uống say rồi.”

Cố Duyên vỗ hai tay lên gò má, đúng vậy, cô không phải uống say rồi sao? Sao lại tỉnh táo giống như người bình thường vậy. Sức mạnh của tình yêu quả nhiên rất lớn, tuy bước chân vẫn có chút không vững nhưng không ảnh hưởng đến cô ra ngoài.

“Tôi không sao, ra ngoài một lúc sẽ quay lại.”

Cô nói xong tiếp tục đi ra cửa.

“Mợ muốn đi tìm cậu hai sao?”

Linh Lung thuận tau lấy ô sau cánh cửa:

“Cậu hai cũng không biết đi đâu rồi, mợ không tìm thấy đâu.”

“Rồi sẽ tìm được, từ từ sẽ tìm được.”

Cố Duyên mỉn cười với cô, nhận lấy cây ô trong tay cô, nói cảm ơn xong thì xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng Cố Duyên biến mất trong màn mưa, Linh Lung cuống quýt không biết làm sao, không biết đâu mà lần, đầu óc hỗn loạn quay mấy vòng cũng không nghĩ ra được.

Cuối cùng, cô bấm dãy số của Ngự Tứ.

Linh Lung rất căng thẳng gọi cho Ngự Tứ, bởi vì lúc đi anh đã căn dặn phải chăm sóc tốt cho Cố Duyên, nhìn thấy Linh Lung gọi đến, điều đầu tiên anh nghĩ đến chính là có phải Cố Duyên đã xảy ra chuyện gì rồi hay không.

“Chuyện gì?”

Anh nói dứt khoát.

Linh Lung nhìn về phương hướng Cố Duyên biến mất, gấp gáp nói:

“Cậu hai, mợ hai một thân một mình chạy ra ngoài, nói muốn tìm cậu, phải làm thế nào bây giờ?”

“Cô ấy một thân một mình chạy ra ngoài?”

Ngự Tứ sửng sốt, lập tức trách mắng:

“Sao cô không ngăn cô ấy lại?”

Nói xong, Ngự Tứ liền cúp điện thoại.

Linh Lung hiển nhiên rất vô tội, Cố Duyên là người rất có chủ kiến, khi cô muốn làm gì ngay cả Ngự Tứ cũng rất khó ngăn cản cô, huống hồ là Linh Lung.

Chạy ra khỏi biệt thự, Cố Duyên chỉ cảm thấy thật ngốc, thành phố Tương lớn như vậy, Ngự Tứ lại lái xe đi, cô có thể đi đâu tìm anh đây?

Mưa không lớn nhưng lại bay lên người cô, quần áo của cô ướt sũng, lạnh đến phát run, vô cùng khó chịu.

Cô lấy điện thoại muốn gọi cho Ngự Tứ, mới phát hiện điện thoại vì dính mưa nên màn hình đã đen thui rồi.

Cô đi dọc theo con đường dài phía trước, biết rõ không thể tìm thấy Ngự Tứ, nhưng từ đầu đến cuối lại không muốn quay đầu lại. Cô biết, Ngự Tứ sẽ không trở về sớm như vậy.

Cứ đi về phía trước chính là quảng trường Tân Giang, vì trời mưa, trên quảng trường không có một ai. Môt mình cô đi dọc theo quảng trường, nhớ đến hôm ba mươi tết Ngự Tứ dẫn cô đến đây bắn pháo hoa, khi đó tuy trong lòng cô vướng mắc về Ngọc Ngân, nhưng lại vô cùng hạnh phúc vui vẻ.

Ngự Tứ, không biết hiện giờ anh đang ở đâu? Có phải vẫn đang tức giận vì cô gây sự vô lý hay không?

Cố Duyên đi đến mệt, tìm ghế ngồi, lau sạch nước mưa ngồi xuống.

Cô nhìn thấy cách đó không xa có một đôi nam nữ đang đi tới, đôi nam nữ kia hẳn là đang cãi nhau, người đàn ông phía sau hét lên với người phụ nữ phía trước:

“Rốt cuộc cô muốn thế nào? Thứ tôi có thể cho cô tôi đã cho hết rồi, cô muốn nhà muốn xe, muốn hôn lễ xa hoa, tôi vẫn chưa thỏa mãn cô sao?”

Trên khuôn mặt của người phụ nữ đi phía trước đều là nước mắt, cô dừng lại dùng ánh mắt thất vọng nhìn người đàn ông kia:

“Tôi có thể không cần nhà không cần xe không cần hôn lễ, tôi chỉ muốn một người đàn ông chung tình không hai lòng mà thôi, anh có thể cho tôi không?”

Người đàn ông kia đột nhiên cười lạnh:

“Cô xem phim nhiều quá rồi đấy? Vừa muốn cao ráo giàu có đẹp trai, vừa muốn người ta chung tình? Người đàn ông như vậy cô tìm ở đâu được? Tôi hỏi cô một câu cuối cùng, cô có cưới hay không?”

Cô gái kia không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

“Tôi cho cô một ngày suy nghĩ!”

Người đàn ông kia nói xong câu này, xoay người nghênh ngang rời đi.

Bỏ mặc cô gái kia trong đêm mưa lạnh như vậy, người đàn ông như vậy có tốt cũng có hạn, trong lòng Cố Duyên không khỏi thông cảm cho cô gái kia.

Cô gái kia bước đi, đi về phía Cố Duyên, lập tức ngồi xuống cạnh Cố Duyên.

Chương 129: Là em không đúng

Quần áo của cô ta đều ướt sạch, không ngừng run rẩy, nước mắt tí tách tuôn rơi. Cố Duyên thương hại, chạy đi mua khăn giấy ở một cửa hàng gần đó đưa cho cô ta.

Người phụ nữ nhận lấy khăn giấy, cảm ơn Cố Duyên, sau đó rút một tờ ra, lau nước mắt trên mặt. Sau khi lau sạch, cô ta hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Cố Duyên: “Sao cô cũng ở đây dầm mưa? Cũng bị đàn ông bắt nạt sao?”

Cố Duyên lắc đầu, cười với cô ta.

“Đàn ông bây giờ quá ghê tởm!”

“Hai người định kết hôn sao?” Cố Duyên nhìn về phía người đàn ông biến mất.

“Không kết hôn nữa!” Người phụ nữ vo viên khăn giấy, ném ra ngoài: “Người đàn ông này rất quá đáng, cậy bản thân có tiền, ra ngoài trăng hoa với rất nhiều phụ nữ, còn không cho tôi quản. Chưa từng thấy người đàn ông nào không biết xấu hổ như vậy!”

“Vậy cô không gả cho anh ta nữa sao?”

Người phụ nữ lập tức im lặng, Cố Duyên nhìn ra được cô ta vẫn muốn gả. Sau khi im lặng, cô ta dò xét hỏi Cố Duyên: “Nói đi, nhà người kia làm gì cô, lại để cô một thân một mình tới nơi này dầm mưa?”

“Anh ấy...” Cố Duyên cười một tiếng: “Anh ấy không làm gì tôi cả, đối xử với tôi rất tốt!”

“Vậy thì vấn đề nằm ở gia đình anh ta sao? Nhà anh ta quá nghèo? Cha mẹ anh ta phản đối hai người?”

“Không phải!”

“Nếu như không phải thì sao cô lại đau lòng?”

Đúng vậy, có một người chồng tốt như thế, còn có gì phải đau lòng nữa chứ? Hiện giờ vấn đề của cô đang đối mặt đều không liên quan đến mối quan hệ giữa cô và Ngự Tứ, cô thực sự không nên làm như vậy...

“Gả cho một người đàn ông tốt, đối xử tốt với bản thân mình.” Người phụ nữ đột nhiên vỗ vai cô: “Tôi nghĩ thông suốt rồi, tiền tôi có thể tự kiếm, không cần đến tiền của anh ta! Tôi đi trước đây!”

Người phụ nữ đi rồi, Cố Duyên ở lại một mình.

Cánh tay cầm ô của cô lạnh đến mức đóng băng, cả người cũng giống như hóa đá. Cô đứng lên, hi vọng có thể tìm một chỗ ấm áp, ở lại thêm lát nữa. Chỉ là nơi này không thuộc về địa bàn của cô, sao có chỗ cô cảm thấy ấm áp được?

Cô nhìn xung quanh một lúc, sau đó đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đỗ ở mấy chục mét ven đường.

Mũi cô có chút chua xót. Cố Duyên suýt nữa rơi lệ. Ngự Tứ... Cuối cùng anh vẫn xuất hiện trước mặt cô vào lúc cô khó chịu nhất, đau khổ nhất...

Ngự Tứ bước từ trên xe xuống, ô cũng không mở, nước mưa rơi trên đầu anh, làm ướt tóc và quần áo của anh.

Nhưng anh cũng không vì thế mà dừng lại, anh vẫn sải bước đi thẳng đến chỗ Cố Duyên.

Bóng đêm tối mù mịt, nhưng Cố Duyên liếc mắt cũng có thể thấy được sự tức giận trên gương mặt anh.

Nhất định anh lại tức giận vì trời lạnh như vậy mà cô lại ra ngoài đường, hơn nữa còn dầm mưa.

Ngự Tứ thực sự rất tức giận, nhưng anh càng đau lòng hơn. Anh đi tới bên cạnh cô, dùng sức bóp chặt lấy vai Cố Duyên, gào lên: “Cố Duyên! Rốt cuộc em muốn như thế nào? Nhất định phải ép anh phát điên em mới chịu được sao?”

Chiếc ô văng ra khỏi tay Cố Duyên, rơi trên mặt đất.

Nước mưa hắt lên người bọn họ, cả hai đều không mở được mắt.

“Lớn như vậy rồi còn một mình chạy tới nơi này làm gì? Dầm mưa vui lắm sao? Mắc bệnh rất vui sao?” Ngự Tứ tiếp tục gầm lên, dường như muốn trút ra hết lửa giận trong lòng.

Cố Duyên cúi thấp đầu, nước mắt lăn dài. Cuối cùng cô nhào vào trong ngực anh, nhón chân ôm lấy anh, ghé vào tai anh nghẹn ngào: “Xin lỗi, là em không đúng, là do em...”

“Em không đúng chỗ nào? Nói!” Ngự Tứ đẩy cô ra, lau nước mưa trên mặt, ép sát vào cô.

Anh cảm thấy phải để cho cô nhận thức được sai lầm của mình thì lần sau cô mới không tái phạm nữa.

“Em...” Cố Duyên cúi đầu, khóc nức nở: “Em không nên lấy ảnh xuống, không nên một mình chạy đi, nhưng vì tìm anh nên em mới chạy đi...”

“Tìm anh làm gì?” Giọng Ngự Tứ hơi hòa hoãn.

Cuối cùng anh không đẩy cô ra nữa, mặc cho cô ôm chặt anh, thậm chí anh còn duỗi hai tay ra ôm cô vào lòng, ôm chặt thân thể lạnh như băng của cô, trong lòng dâng lên cảm xúc yêu thương.

“Bởi vì em muốn nói cho anh biết, em bất đắc dĩ mới phải lấy ảnh xuống, em cũng không nỡ!” Cô không muốn giấu diếm gì nữa.

“Vì sao?” Ngự Tứ hỏi, sau đó im lặng chờ đợi câu trả lời của cô.
“Ngọc Ngân...” Cố Duyên nuốt nước miếng, không nói ra được thành lời. Cô không biết nếu cô nói cho Ngự Tứ biết chuyện này thì sẽ có hậu quả gì, cô cũng không dám nghĩ...

Trước đó Ngọc Ngân đã cảnh cáo cô, không cho phép cô nói với Ngự Tứ, nhưng nếu muốn cô một mình gánh chịu chuyện này thì quả thật quá khó khăn.

Cô còn đang không biết nên nói hay không, Ngự Tứ lại đột nhiên cười lạnh: “Là Ngọc Ngân bảo em lấy xuống sao?”

Cố Duyên im lặng, việc này đúng là do Ngọc Ngân, nhưng Ngọc Ngân cũng không thực sự bảo như thế.

“Cô ấy muốn em rời khỏi anh, đúng không?” Ngự Tứ hỏi lại.

Cố Duyên ngẩng đầu, gạt nước mắt, hỏi Ngự Tứ: “Sao anh biết?”

“Anh đoán được. Nhưng chúng ta đừng dầm mưa ở đây nữa...” Ngự Tứ kéo cô vào trong xe, hai người cùng nhau đi lên, cả người ướt sũng nước.

Ngự Tứ mở điều hòa ấm hết cỡ, cuối cùng Cố Duyên mới cảm thấy đỡ lạnh hơn một chút.

Ngự Tứ gọi điện cho Linh Lung chuẩn bị nước tắm, trên đường đi hai người đều im lặng, không ai nói chuyện.

Về đến nhà, Linh Lung đã xả nước đầy bồn tắm. Cố Duyên đứng bên cạnh bồn tắm, không nhúc nhích. Ngự Tứ đi tới, cởi từng lớp quần áo trên người cô và anh xuống.

Bồn tắm to lớn bao phủ hai người, nước nóng từ trong bồn trào ra, phát ra tiếng rào rào.

Ngự Tứ ôm lấy cô, để cô tựa vào ngực anh.

“Em rất sợ Ngọc Ngân, đúng không?” Ngự Tứ ôm cô, bàn tay vuốt ve trên người cô.

Cố Duyên gật đầu, nói: “Dao Trụ từng nói cho em biết Ngọc Ngân rất đáng sợ.”

“Em sợ gì? Em sợ cô ấy đến cục cảnh sát vạch trần anh sao?”

“Thì ra anh đã biết cả rồi...” Cố Duyên cười khẽ, thì ra anh biết rồi, anh biết rồi cũng tốt, cô cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa...

“Anh cũng đâu phải người ngốc, sao anh lại không nhận ra em sợ cô ấy chứ? Mà nguyên nhân duy nhất khiến em sợ cô ấy chính là vì cô ấy có thể đến cục cảnh sát vạch trần anh mà thôi, đúng không?”

Cố Duyên kinh ngạc, sau đó nhanh chóng bình tĩnh lại.

Ngự Tứ thông minh như vậy, sao có thể không nhận ra hành vi mờ ám của người bên cạnh chứ?

Cô hít sâu một hơn, quay đầu nhìn Ngự Tứ: “Vậy anh cảm thấy em nên làm gì?” “Làm theo cách của em, một dao cắt đứt. Anh tìm Hà Ngọc Ngân của anh, em tìm Tô Uyên của em, cả đời không qua lại với nhau.” Ngự Tứ nói.

Cố Duyên đương nhiên biết anh đang giận cô, nhưng cô không biết anh phát hiện ra mọi chuyện từ lúc nào, vì sao anh không hề nhắc đến?

Dường như Ngự Tứ nhìn thấy suy nghĩ trong lòng cô, cười nhạt: “Không cần em nói anh cũng biết, anh đoán được Ngọc Ngân đã đưa cho em một vấn đề khó lựa chọn, nhưng không ngờ em lại thực sự giải quyết theo cách đó...”

Khi anh nói thẳng với Ngọc Ngân rằng anh yêu Cố Duyên, anh đã đoán được Ngọc Ngân sẽ dùng chuyện này để uy hiếp anh, nhưng không ngờ người cô ta uy hiếp không phải anh mà lại là Cố Duyên.

Cố Duyên lại là một cô gái lương thiện, sao có thể chống lại Ngọc Ngân được?

“Nếu như cô ấy khai ra anh thì chẳng phải anh xong đời rồi sao?” Cố Duyên vẫn lo lắng vô cùng, nếu Ngự Tứ bị bại lộ thì phải làm sao? Suy nghĩ và hành động của Ngọc Ngân rất điên cuồng, không ai khống chế được, ngay cả Ngự Tứ cũng chưa chắc có thể khống chế cô ta.

Ngự Tứ cười nhạt, không nói gì.

Xong đời? Với anh thì cái nào mới là xong đời? Bệnh chết cũng là xong đời, mà bị xử bắn chết cũng vậy, dù sao đời này của anh cũng không thoát được...

“Cho dù cô ta muốn làm gì thì cũng là chuyện của anh, em chỉ cần yên tâm làm vợ anh là được, đừng lo nghĩ nhiều.” Ngự Tứ nói.

Cố Duyên cười khổ, anh nói thì nghe rất đơn giản. Không cần cô lo nghĩ? Chẳng lẽ cô phải trơ mắt nhìn anh bị cảnh sát bắt đi sao?

Cố Duyên định lên tiếng, nhưng Ngự Tứ đột nhiên chặn trước mặt cô: “Xem ra em tỉnh rượu rồi, không mơ hồ chút nào!”

Đúng vậy! Náo loạn suốt một đêm, say đến mấy cũng phải tỉnh lại rồi!

“Về sau không cho phép vì chuyện của Ngọc Ngân mà chọc anh tức giận, biết không?” Ngự Tứ ôm cô vào lòng.

Cố Duyên há hốc mồm, cảm giác máu cả người nóng lên. Cô dựa đầu vào hõm vai anh, hơi nước mù mịt khắp nơi, bầu không khí vô cùng mờ ám...

“Sao lại không nói gì?” Ngự Tứ hơi dùng sức.

Cố Duyên co người lại, đấm vào vai anh.

“Em có biết thái độ im lặng của em khiến cho người khác rất khó chịu không?” Ngự Tứ nâng mặt cô lên, nhìn chăm chú.

“Anh có biết thái độ truy hỏi đến cùng của anh càng khiến người khác khó chịu hơn không?” Cố Duyên phản lại một câu, sau đó nhào vào ngực anh lần nữa.

Thân thể ngâm trong nước ấm, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều. Lúc này cô mới giận mình nhận ra bản thân mình đang ở đâu, sao cô lại ôm Ngự Tứ trong tư thế này....

Cô chôn mặt trong ngực anh, không dám đối diện.

Ngự Tứ rất bất mãn với phản ứng của cô. Hai người là vợ chồng rất lâu rồi, sao cô vẫn cứ thẹn thùng như thế chứ? Đâu phải đang đi ngoại tình?

Cô muốn trốn, anh lại không cho cô trốn. Anh mở hết đèn trong phòng tắm lên.

“Duyên Duyên, em nhìn dáng vẻ bây giờ của em đi, xem em giống một người phụ nữ đã có chồng hay là một cô gái chưa trải sự đời?” Ngự Tứ cúi đầu hôn nhẹ vào vai cô, bàn tay nhanh chóng chuyển động.

“Em tắm xong rồi.” Cố Duyên thẹn thùng, tránh né bàn tay của anh.

“Nhanh vậy sao?”

“Đúng... A...”

“Vậy thì không tắm nữa!” Ngự Tứ ôm cô, đứng dậy khỏi bồn tắm, đi tới giường lớn, không để ý trên người toàn là nước.

Cố Duyên vỗ vào vai anh: “Ướt... ga trải giường...”

“Thay sau!” Ngự Tứ chỉ lo hôn lên da thịt mềm mại của cô, không quản chuyện khác.

Cố Duyên nhắm mắt lại, cảm nhận được hơi ấm của cơ thể anh, cảm nhận sự vuốt ve của anh. Cô không hề kháng cự cảm giác mà anh mang lại, cả người còn nổi lên phản ứng...

Bản lĩnh chinh phục phụ nữ của người đàn ông này thực sự rất mạnh!

Chương 130: Thực sự đi tìm tô ương

Một đêm trôi qua rồi, những thứ nên đối mặt cũng phải đối mặt, tuy Ngự Tứ nói cô không cần lo nghĩ nhưng Cố Duyên lại không thể nào bỏ mặc mọi chuyện được.

Khi Ngọc Ngân gọi điện vào di động của cô, cô không dám nghe, bởi vì cô không biết có nên nói cho cô ta biết Ngự Tứ đã biết chuyện hay không? Nếu như nói cho cô ta, liệu cô ta có tức giận mà đi tìm Tô Uyên, nói những lời không nên nói hay không?

Sau khi cô cúp điện thoại, cô khẽ lắc đầu, quyết định tiếp tục chăm chỉ làm việc.

Mười phút sau, Ngọc Ngân lại gọi điện. Cô do dự một chút rồi ấn từ chối. Ngọc Ngân tiếp tục gọi lại, cô tiếp tục từ chối, lặp lại vô số lần như vậy, Ngọc Ngân không biết mệt sao?

Cuối cùng, điện thoại của cô không vang lên nữa, cô cho rằng Ngọc Ngân đã từ bỏ rồi, nhưng không ngờ cô lại nghe được giọng của Ngọc Ngân truyền đến từ cửa phòng làm việc. Ngọc Ngân đang dùng giọng nói trong trẻo của mình để chào hỏi cùng các đồng nghiệp.

Một đồng nghiệp nữ đi tới, cầm sô cô la mà Ngọc Ngân tặng cho mọi người, cười híp mắt nói với cô: “Phong Thanh, chị cô tới tìm cô này!”

Ngọc Ngân tự xưng là chị của cô sao?

Cố Duyên im lặng. Ngọc Ngân đã tìm tới cửa rồi, tránh cũng không được, vì vậy cô đành phải đi ra ngoài. Ngọc Ngân đi thẳng tới phòng khách. Khi Cố Duyên tới phòng khách thì gương mặt thân thiện của cô ta đã biến mất, thay vào đó là bộ mặt lạnh lùng.

Thấy Cố Duyên, cô ta hờ hững cười: “Sao vậy? Cuối cùng cũng đồng ý gặp tôi sao?”

“Có gì thì cô nói thẳng đi.” Cố Duyên rót cho cô ta một ly nước. Ngọc Ngân tuy đáng giận, cũng rất đáng ghét, nhưng cô ta nắm giữ quyền sống chết của Ngự Tứ, cho nên cô vẫn phải cẩn thận hầu hạ.

Ngọc Ngân cầm ly nước lên, nhưng không uống, mà lại dội thẳng vào mặt Cố Duyên. Cố Duyên không ngờ cô ta lại làm như vậy, cô giật mình, nhắm mắt lại. Giọt nước chảy dọc theo khuôn mặt cô, nhỏ vào quần áo, nhỏ xuống sàn nhà.

Chờ nước trên mặt trôi xuống bớt, Cố Duyên mới mở mắt ra, thấy gương mặt Ngọc Ngân đang gần sát trước mặt cô. Ngọc Ngân nghiến răng nói: “Sao phải tránh tôi như chuột vậy? Tôi chỉ muốn ăn cơm trưa với cô mà thôi, khó lắm sao?”

Cố Duyên im lặng rút khăn giấy trên bàn ra lau nước trên mặt, thừa nhận sự mềm yếu của bản thân mình. Trước mặt Ngọc Ngân... cô không thể mạnh mẽ được, cho dù bị dội nước vào mặt thì cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

“Cảm ơn, nhưng tôi không thích ăn trưa bên ngoài.” Cố Duyên ném giấy trong tay đi.

Ngọc Ngân cười một tiếng: “Cô có biết không? Không có cô ở đó, chỉ có tôi và Tô Uyên, hai người thì ăn chẳng ngon miệng gì cả...”

Cố Duyên khẽ giật mình, ngạc nhiên nhìn chằm chằm Ngọc Ngân. Tô Uyên? Sao cô ta lại gặp Tô Uyên?

“Đúng rồi, tôi quên nói cho cô một chuyện, sáng nay Ngự Tứ hẹn tôi gặp mặt, cô đoán xem anh ấy nói gì với tôi? Mau đoán đi...”

Ngự Tứ? Anh đi tìm Ngọc Ngân rồi sao? Cố Duyên hít sâu một hơi, mọi chuyện càng lúc càng phức tạp rồi...

“Cô muốn thế nào?” Cố Duyên hỏi.

“Cô nói thử xem?” Gương mặt nhỏ nhắn của Ngọc Ngân tức giận tới mức vặn vẹo: “Cô biết không? Trước đây Ngự Tứ rất yêu tôi, anh ấy cảm thấy tôi là người phụ nữ đáng để anh ấy yêu nhất trên đời này. Là cô đã khiến cho anh ấy thay đổi. Hiện giờ anh ấy cảm thấy không yêu tôi như trước nữa, thậm chí còn cảnh cáo tôi về sau không được quấy rầy cô. Hừ, một Ngự Tứ như vậy, tôi giữ lại có tác dụng gì? Cô nói xem, tôi giữ anh ấy lại thì có tác dụng gì chứ?”

Cô ta tiến lên một bước, đẩy Cố Duyên vào trong góc: “Tôi đã cảnh cáo cô rất nhiều lần rồi, tốt nhất đừng nói cho anh ấy biết tôi yêu anh ấy như vậy, đừng nói tôi dùng mọi thủ đoạn để đạt được anh ấy, nhưng cô lại nói cho anh ấy biết... Vậy thì tôi chỉ có thể nói được làm được, hủy anh ấy đi mà thôi! Đúng vậy, hủy anh ấy đi, chúng ta không phải ở đây tranh giành nữa. Đàn ông thôi mà, ở đâu chả có!”

Cố Duyên bị Ngọc Ngân ép vào trong góc, nhìn gương mặt vặn vẹo của cô ta, Cố Duyên bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngọc Ngân, làm như vậy thì cô được gì chứ? Ngoại trừ việc mất đi anh ấy, cô còn mất đi cả thân phận con gái của nhà họ Phong, mất đi tất cả... Cô làm vậy có đáng không?”

“Đừng đề cập mấy chữ con gái của nhà họ Phong với tôi!” Ngọc Ngân đột nhiên cắt ngang: “Từ sau khi cô xuất hiện, tôi đã chẳng còn địa vị gì ở nhà họ Phong rồi! Đều tại cô! Ngay cả tên của tôi cũng phải trả lại cho cô! Nhưng không sao, tôi không cần, bây giờ tôi không cần gì nữa...”

“Cô không cần gì nữa? Chẳng lẽ cô cũng không muốn sống nữa sao?” Cố Duyên dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Cô là hạng người gì thì cô tự biết. Cô giết chết nhiều người như vậy, làm nhiều chuyện xấu như vậy, tôi đều không tố cáo cô, cũng không nói với bất kì ai, nhưng cô lại nhất định ép tôi đến bước đường cùng... Ngự Tứ không phải kẻ ngốc, anh ấy có thể bị cô che mắt nhất thời, nhưng cô có thể che mắt anh ấy cả đời sao?”

“Đúng!” Ngọc Ngân gật đầu: “Tôi đã hại không ít người, còn giết chết năm người vợ trước của Ngự Tứ nữa. Cô có thể đi tố cáo tôi... Dù sao không còn Ngự Tứ, tôi cũng không làm con gái nhà họ Phong nữa, tôi còn giữ lại cái mạng này làm gì?”

Cố Duyên tuyệt vọng rồi, cô không biết nên nói gì nữa, dường như lúc này có nói gì cũng không cứu vãn được tâm hồn vặn vẹo của Ngọc Ngân...

Cô mệt mỏi dựa vào tường, thấy Ngọc Ngân lấy điện thoại ra bấm một dãy số. Sau khi bấm xong, Ngọc Ngân còn đưa cho cô xem, đó chính là số điện thoại của Tô Uyên.

Ngọc Ngân cười khẽ, nói vào trong điện thoại: “Tô Uyên, thật xin lỗi. Cố Duyên nói hôm nay cô ấy không rảnh, chỉ có hai chúng ta ăn cơm thôi, anh không ngại chứ? Không ngại thì tốt quá, thời gian vẫn như cũ nhé. Vậy giờ tôi qua, tạm biệt!”

Ngọc Ngân cúp điện thoại, quay đầu nói với Cố Duyên: “Tô Uyên mời tôi ăn đồ Tây, là nhà hàng lần trước, tôi đi đây...”

Không cho Cố Duyên cơ hội đáp lại, Ngọc Ngân đã nhanh chóng rời đi.

Trong phòng tiếp khách lập tức yên tĩnh lại. Cố Duyên ngã ngồi trong góc phòng.

Ngọc Ngân thực sự tìm Tô Uyên sao?

Sao bây giờ? Cô phải làm sao bây giờ?

Cố Duyên biết lần này Ngọc Ngân không nói đùa. Nhưng cô cũng không thể để Ngự Tứ rơi vào tay Tô Uyên được. Tô Uyên còn có ân oán cá nhân với Ngự Tứ nữa, nhất định anh ta sẽ dốc hết sức để đối phó với Ngự Tứ...

Cho dù Tô Uyên nương tay, chỉ giam Ngự Tứ vài năm thì Ngự Tứ cũng sẽ bị ốm đau bệnh tật hành hạ tới chết...

Rơi vào đường cùng, Cố Duyên đành gọi điện thoại cho Ngự Tứ, giờ phút này cũng chỉ có thể gọi điện cho anh mà thôi.

Cô cầm điện thoại lên, bấm số của Ngự Tứ, điện thoại tự lưu vào hộp thư thoại.

Cố Duyên đứng ngẩn người trong phòng khách mười phút, sau đó cô hoảng loạn chạy xuống tầng một, nhanh chóng cản một chiếc taxi lại, đến nhà hàng lần trước.

Khi cô tới nơi, Ngọc Ngân và Tô Uyên đang vui vẻ trò chuyện với nhau. Thấy cô tới, Tô Uyên vô cùng vui vẻ, đứng dậy vẫy tay với cô: “Duyên Duyên, tôi còn tưởng em không tới chứ, mau tới đây ngồi!” Cố Duyên đánh giá Tô Uyên, xem xét thái độ Ngọc Ngân, hiển nhiên Ngọc Ngân chưa kịp nói chuyện về Ngự Tứ. Cô đi đến trước mặt Ngọc Ngân, cầm lấy tay cô ta: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

“Có chuyện gì không thể để ngày mai nói sao? Bây giờ đang trong bữa ăn mà...” Ngọc Ngân mỉm cười, nụ cười che giấu sự mỉa mai, chỉ Cố Duyên mới nhìn ra được.

Cố Duyên không muốn nhiều lời cùng cô ta, cô ép cô ta đi ra khỏi cửa nhà hàng đồ Tây, bình tĩnh nói: “Tôi biết cô rất yêu Ngự Tứ, cũng không hi vọng anh ấy chết. Tôi quyết định rồi, tôi sẽ làm theo ý cô, rời khỏi Ngự Tứ, được không?”

“Nhưng hiện giờ Ngự Tứ ghét tôi như vậy, tôi phải làm sao hả?”

“Không phải cô từng nói, Ngự Tứ bảo rằng nếu không có tôi, anh ấy sẽ yêu cô tới già sao? Cho nên chỉ cần cô kiên nhẫn thì tôi tin sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ bị tình yêu của cô làm cho cảm động, yêu cô thêm lần nữa...”

“Thật sao? Cô chắc chắn không?”

“Tôi chắc chắn!” Cố Duyên nhắm mắt lại, nói.

Cô cũng không chắc chắn lắm, nhưng ngoại trừ cách này thì cô không nghĩ ra được cách nào nữa.

Ngọc Ngân nghĩ ngợi một lát, sau đó cười rộ lên: “Đây chính là do cô nói đó, như vậy thì từ hôm nay trở đi, không, ngay từ giờ phút này, cô phải cách xa Ngự Tứ, sau đó gả cho Tô Uyên...”

Gả cho Tô Uyên?

Cô và Tô Uyên thực sự chẳng có chút tình cảm nào.

“Vì sao phải tổn thương người vô tội? Tô Uyên có lỗi gì?”

Ngọc Ngân nói: “Tôi nhìn ra được Tô Uyên rất thích cô, hẳn là sẽ tình nguyện kết hôn với cô.”

“Vậy cô cũng phải cho tôi thời gian chứ? Thủ tục ly hôn giữa tôi và Ngự Tứ cũng không thể làm nhanh như vậy được. Nhưng cô yên tâm, tôi sẽ nghĩ cách để Ngự Tứ nhanh chóng ly hôn với tôi.”

Cố Duyên rất khó chịu. Chỉ cần nghĩ đến việc phải ly hôn với Ngự Tứ thì lòng cô đau như dao cắt.

Cô biết Ngự Tứ tuyệt đối sẽ không đồng ý, cũng không dễ dàng ly hôn với cô, cho nên cô cũng chỉ còn cách để cho anh quên đi cô mà thôi...

“Tốt! Tôi tin cô một lần.” Ngọc Ngân cười rạng rỡ, ôm chầm lấy tay cô: “Đi thôi, chúng ta không thể bỏ mặc Tô Uyên ở đó được, nhanh đi ăn thôi, đồ ăn ngon lắm đó!”

Ngon thì cũng phải có tâm trạng mới ăn được chứ...

Cô đi theo Ngọc Ngân vào nhà hàng, Tô Uyên đang xem điện thoại, thấy hai người đi vào lập tức mỉm cười, bỏ điện thoại vào túi áo: “Nói chuyện xong rồi hả?”

“Nói xong rồi, cũng không có gì quan trọng.” Ngọc Ngân ngồi xuống ghế, sau đó ra hiệu cho Cố Duyên ngồi xuống.

Cố Duyên ngồi trên ghế, ăn một chút đồ trên bàn, không cảm nhận được hương vị gì...

Tô Uyên mỉm cười hỏi Ngọc Ngân: “Ngọc Ngân, không phải cô có chuyện muốn nói với tôi sao? Chuyện gì vậy?”

Ngọc Ngân nhìn Cố Duyên một chút, mỉm cười: “Làm gì có chuyện gì chứ? Chẳng qua tôi muốn gặp anh mà thôi. Nếu tôi không nói vậy thì sao có thể mời anh ra đây ăn cơm chứ?” “Khôn lỏi.” Tô Uyên nhếch môi.

Ngọc Ngân nhìn Cố Duyên, nở nụ cười.

Lần này Cố Duyên rất giữ lời, từ khi tan làm ở công ty cũng chưa từng về nhà. Cô biết Ngự Tứ nhất định sẽ đi tìm cô, cô lừa anh rằng bản thân phải đi công tác.

Quả nhiên Ngự Tứ nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn để cô đi, chỉ dặn cô về sớm một chút.

Vì đề phòng Cố Duyên lật lọng, Ngọc Ngân còn tự mình đưa Cố Duyên đến nhà ga. Đứng trước quầy bán vé, Cố Duyên không biết bản thân nên đi đâu. Chẳng lẽ lại đi tìm Tô Lý Lý?

Cô không biết lời nói dối này sẽ lừa được Ngự Tứ bao lâu. Sau khi Ngự Tứ phát hiện ra thì nhất định sẽ đi tìm cô khắp nơi, sau đó sẽ tới nhà Tô Lý Lý.

“Sao vậy? Không muốn đi nữa sao?” Ngọc Ngân đứng sau lưng cô, lạnh lùng hỏi.

Cố Duyên đi vào quầy bán vé, mua một vé đến thành phố Hàn, sau đó vào trạm chờ. Đến khi thấy Cố Duyên lên tàu điện, Ngọc Ngân mới yên lòng, rời khỏi nhà ga.

Đến thành phố Hàn thì đã là giờ ăn cơm tối.

Cố Duyên đến khiến cho Tô Lý Lý rất vui vẻ, cô còn rủ Cố Duyên tới quán hải sản để ăn mừng. Cố Duyên đi theo, trong lòng có chút hoảng hốt.

Cô biết cô rời đi như vậy cũng không phải biện pháp tốt, hi vọng Ngự Tứ đừng đau lòng, sớm quên cô đi một chút...

Tô Lý Lý thấy Cố Duyên không phản ứng gì, cô ấy huých vào tay Cố Duyên: “Này, này, không phải nói là đi công tác sao? Sao trông mặt giống như bỏ nhà đi vậy?”

Cố Duyên cười cười, dùng đũa gắp thịt cá thả vào trong miệng, nói: “Chỉ đang nghĩ vài chuyện mà thôi.”

“Nghĩ chuyện gì? Nghĩ đến mấy anh đẹp trai kia của cậu sao?” Tô Lý Lý cười khanh khách.

“Không phải, đang nghĩ chuyện kinh doanh...” Cố Duyên gục đầu xuống. Tô Lý Lý nói cũng không sai, cô thực sự đang nghĩ đến Ngự Tứ.

Tô Lý Lý nhìn Cố Duyên, nụ cười càng thêm mập mờ: “Ngốc, lát ở đây sẽ có biểu diễn đó, là một anh chàng rất đẹp trai biểu diễn, cậu có thể nhìn anh ta cho đỡ thèm! Ngoan, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

Tô Lý Lý vừa dứt lời, trên sàn diễn lập tức hỗn loạn.

“Sắp bắt đầu rồi, mau xem đi!” Tô Lý Lý ra hiệu cho Cố Duyên nhìn lên trên.

Cố Duyên nhìn về phía sàn diễn, thấy một người phụ nữ cầm micro nói với mọi người: “Chào buổi tối các quý bà và quý ông, hôm nay là tết Nguyên Đán, cũng là ngày kỉ niệm quán chúng tôi khai trương được mười năm, vì để cảm ơn các vị khách quý, hôm nay cửa tiệm chúng tôi...”

Sau đó người dẫn chương trình nói gì thì Cố Duyên không nghe thấy nữa, tất cả suy nghĩ của cô đều dừng lại ở câu mà người dẫn chương trình vừa nói.

Hôm nay là tết Nguyên Đán...

Nguyên Đán? Hôm nay là tết Nguyên Đán sao? Đúng rồi! Bị Ngọc Ngân làm cho rối loạn nên cô đã quên mất hôm nay là tết Nguyên Đán rồi!

Tết Nguyên Đán, chính là ngày mà Ngự Tứ phát bệnh...

Mà trong ngày này cô lại rời đi, để Ngự Tứ một mình ở nhà sao?

“Duyên Duyên, mau nhìn đi, anh đẹp trai đến rồi!” Tô Lý Lý nắm lấy tay cô, vô cùng kích động.

Cố Duyên không nhìn lên sàn diễn, cũng không nhìn người mà Tô Lý Lý bảo đẹp trai kia, cô chỉ lo lắng nói với Tô Lý Lý: “Lý Lý, tớ phải trở về thành phố Tương một chuyến, cho tớ mượn xe của cậu dùng một hôm được không?”

Đã hơn chín giờ, nhà ga chắc đã đóng cửa rồi, nhưng cô cần phải trở về một chuyến.

Tô Lý Lý thấy dáng vẻ nghiêm trọng của Cố Duyên, cô vội hỏi: “Sao vậy? Sao lại vội thế?”

“Tớ có việc gấp, rất gấp! Cậu đừng hỏi nhiều nữa.”

“Mượn xe cũng được, nhưng cậu vội vã như vậy sao tớ yên tâm để cho cậu lái xe chứ?” Tô Lý Lý không yên lòng.

Cố Duyên hít sâu, cố gắng để cho bản thân tỉnh táo lại, sau đó nói với Tô Lý Lý: “Cậu yên tâm đi, tớ rất yêu quý mạng nhỏ của mình, không sao đâu!”

Cô nói như vậy, Tô Lý Lý cũng không tiện ngăn cản nữa, đành đưa chìa khóa xe cho cô.

Cố Duyên nhận lấy chìa khóa, cảm ơn Tô Lý Lý, sau đó nhanh chóng rời đi.

Cô lái chiếc Cayenne của Tô Lý Lý, lái rất nhanh, nhưng lại cực kì cẩn thận.

Không sai, cô rất yêu quý cái mạng nhỏ của mình, bởi vì cô còn chưa nhìn thấy Ngự Tứ khỏe lên, sao cô có thể xảy ra chuyện được?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau