CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Thêm lần nữa

“Anh có ý gì?”

“Ý anh chính là... em giờ là người của anh, cũng là anh nuôi em béo lên, cho dù em có muốn đi làm cũng nên đến công ty anh làm, giúp anh kiếm tiền, như vậy anh mới có thể nuôi em béo hơn được nữa, không phải sao?”

Thì ra là ý này, Cố Duyên lại không nói. Cô không cho rằng mình làm ở đâu có thể giúp người kia kiếm tiền, với năng lực làm việc của cô cũng có thể làm trợ lý, xử lý tài liệu. Cô quyết định đi làm, là vì không quen ở nhà cả ngày ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, muốn bản thân mình có thể bình thường một chút.

“Em không muốn béo thêm nữa.”

Cô nói.

Ngự Tứ đi đến, cánh tay ôm chặt lấy eo cô, mỉm cười:

“Không béo chút nào cả, anh còn muốn nuôi béo thêm chút nữa.”

“Đừng làm loạn, anh không đi làm sao?”

Cố Duyên cười đẩy anh ra:

“Anh không đi làm nhưng em phải đi làm, em không muốn ngày đầu tiên đi làm đã đến muộn.”

“Bà xã, anh rất tha thiết mời em thêm một lần nữa, đến công ty anh làm việc, làm việc bên cạnh anh, ông xã bảo kê cho em.”

“Không muốn.”

“Tại sao?”

“Anh chưa từng nghe sao? Duy trì khoảng cách phù hợp, chúng ta ngày đêm ở cạnh nhau như vậy, không đến mấy ngày cả hai sẽ nhìn nhau đến phát chán.”

Cố Duyên mặc quần áo xong, cầm túi xách:

“Quan trọng đó là, em không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng vụng về của em.”

Cố Duyên thừa nhận năng lực công việc của mình không tốt, đặc biệt là khi so sánh với phương pháp kinh doanh mạnh mẽ của Ngự Tứ, vậy nên không làm chung với nhau vẫn tốt hơn.

Cố Duyên nói xong đi ra cửa, Ngự Tứ theo sát phía sau:

“Em yên tâm đi, anh đã nhìn em gần một năm rồi, vẫn chưa có cảm giác chán ghét, sau này nhất định cũng sẽ không có. Hơn nữa... anh muốn xem bộ dạng vụng về của em sẽ như thế nào.”

Ngự Tứ nở nụ cười kỳ lạ.

Từ nhỏ đến lớn, Cố Duyên ở trong mắt anh vẫn luôn hoạt bát đáng yêu, thông minh lương thiện, nhã nhặn khéo léo, vẫn chưa từng nhìn thấy lúc cô vụng về bao giờ.

Cố Duyên cười, không nói gì nữa, thái độ cũng rất cứng rắn.

Ngự Tứ lại nói:

“Lẽ nào em không muốn ở cạnh giám sát anh sao? Nói cho em biết, mấy cô gái bên bộ phận thư ký chưa có ai kết hôn cả, trình độ học vấn cao, lại còn rất xinh đẹp quyến rũ nữa.”

Đương nhiên cô biết, có điều... đây không thể trở thành động lực khiến cô thay đổi kế hoạch được.

“Bộ phận em làm cũng có rất nhiều đàn ông, cũng chưa chắc là trình độ học vấn thấp, chưa chắc tất cả đều kết hôn.”

Cố Duyên nói.

Hai người cùng đi đến cửa chính, Ngự Tứ mở cửa xe cho cô, cô cười ngồi vào xe.

Trên đường, sắc mặt của Ngự Tứ có chút khó coi, Cố Duyên nhìn vẻ mặt như trẻ con của anh, nín cười, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đến trước cửa tập đoàn Phong Thị, Ngự Tứ không muốn dừng xe ở ven đường.

Cố Duyên đưa hai tay ôm lấy mặt anh, hôn lên, cười híp mắt, nói:

“Thư ký có gì tốt, chuyện dễ dàng mà, ngoan, đi làm đi.”

Nói xong, mở cửa xe bước xuống.

Vừa để một chân xuống đã bị Ngự Tứ kéo lại, Ngự Tứ nghiêng người ôm Cố Duyên đang đưa lưng về phía mình vào trong lòng, một tay khác nâng cằm cô lên, ép cô ngẩng mặt lên nhìn vào mình.

“Cưng à, em ác lắm!”

Cúi đầu, cắn lên môi cô, sau đó buông cô ra.

Cố Duyên vội vàng ngồi thẳng người, vừa xoa cổ vừa nhìn anh lên án:

“Anh có thể dịu dàng một chút không?”

“Có thể, làm lại lần nữa.”

Ngự Tứ làm bộ muốn kéo cô lại, bị cô đẩy ra.

“Ở nơi đông người, nghiêm chỉnh một chút đi.”

Cố Duyên nhìn gương mặt tươi cười xấu xa của anh, xoay người, cũng nở nụ cười. Phía sau truyền đến giọng nói của anh:

“Tối đón em tan làm, ra ngoài sớm một chút.”

Cố Duyên không quay đầu lại làm dấu ok với anh, bước nhanh vào cao ốc Phong Thị.

Tùy ý chọn một chức vị ở Phong Thị, Cố Duyên chọn một chức vụ nhân viên kinh doang, cảm thấy chức vụ này sẽ không quá cứng nhắc, quá buồn chán, vì vậy liền chọn.

Vì để không có ai đến kiếm chuyện, có thể thuận lợi hòa nhập với đồng nghiệp, cô dùng thân phận một cô gái bình thường Cố Duyên.

Trước khi lấy Ngự Tứ, cô đã từng làm công việc hậu cần cùng Sương Sương Xinh Xinh hơn nửa năm, cho nên đã không xa lạ gì với cuộc sống sáng đi tối về này.

Ngày mới nhậm chức, quan hệ giữa Cố Duyên và các đồng nghiệp cũng không tệ, công việc cũng không khó bắt đầu, một ngày rất nhanh trôi qua. Khi tan làm, cô nhận được điện thoại nội bộ của Phong Hách, bảo cô và Ngự Tứ về nhà họ Phong ăn cơm.

Trong lòng Cố Duyên vô thức nghĩ đến Ngọc Ngân, sau đó theo bản năng muốn từ chối, nhưng Phong Hách đã mở miệng rồi, cô lại không tìm được lý do từ chối, đành đồng ý.

Sau khi tan làm ra khỏi công ty, quả nhiên nhìn thấy xe của Ngự Tứ dừng ở ven đường, cô đi đến trong ánh mắt hâm mộ của các đồng nghiệp, mở cửa lên xe.

Ngự Tứ nhìn cô mỉm cười:

“Sao vậy? Ngày mai vẫn đến sao?”

Cố Duyên bị nụ cười trên mặt Ngự Tứ kích thích, tức giận trừng mắt nhìn anh:

“Ngự Tứ, anh đừng có xem thường người khác như vậy có được không? Trong lòng anh em là người không chịu được khổ, vô trách nhiệm với công việc vậy sao?”

Ngự Tứ nhún vai, thật là. Thế nhưng anh không trêu chọc cô nữa, mà là khởi động xe, chiếc xe âm thầm chen vào dòng xe cộ.

Đi được một lúc, Cố Duyên đột nhiên nói với anh:

“Cha em bảo chúng ta đến ăn cơm tối.”

“Em đồng ý rồi sao?”

“Đồng ý rồi.”

“Em vui là được rồi.”

Ngự Tứ nói.

Cô vui là được... Cố Duyên cười khổ trong lòng, cô không hề vui vẻ, cô không muốn đi. Chỉ cần Ngọc Ngân còn ở đó một ngày, cô cảm thấy khắp người không được tự nhiên.

Khi hai người đến nhà họ Phong, Ngọc Ngân đang ở trong bếp giúp Lăng Tiêm Hà nấu bữa tối, nhìn thấy hai người đi vào, cười híp mắt nói:

“Mẹ nghe nói hai con về ăn cơm, phải đích thân xuống bếp.”

Nói xong nhìn Cố Duyên một lượt, lại nói:

“Nghe cha con nói con đến công ty làm, sao rồi? Có quen không?”
“Vẫn ổn.”

Cố Duyên cười, đi vào rửa rau.

Ngọc Ngân nhanh chóng giật rau trong tay cô, nói:

“Cô ra uống trà với cha và Ngự Tứ đi, tôi làm là được rồi.”

“Đúng vậy, Thanh Nhi, con nghỉ ngơi đi.”

Lăng Tiêm Hà nói thêm.

Vì vậy Cố Duyên đành rời khỏi phòng bếp.

Cố Duyên vừa mới nói cho Phong Hách công việc ngày hôm nay xong thì Ngọc Ngân gọi vào ăn cơm, trên bàn ăn có rất nhiều món ăn, nhìn rất ngon.

“Mẹ, những món này đều do mẹ nấu sao?”

Cố Duyên tò mò.

Ngọc Ngân cười hì hì trước mặt Lăng Tiêm Hà, nói:

“Trong đó có một món là tôi làm, cô đoán xem là món nào.”

Cố Duyên liếc nhìn thức ăn trên bàn, lắc đầu mỉm cười:

“Tôi không đoán được.”

“Không đoán được sao? Không đoán được có thể hỏi Ngự Tứ, để Ngự Tứ nói cho cô biết.”

Ngọc Ngân vẫn nở nụ cười vui vẻ.

Ngự Tứ vốn đang cúi đầu ăn canh, ngẩng đầu, vừa hay tiếp xúc với ánh mắt của Cố Duyên.

Ngọc Ngân giục:

“Ngự Tứ, anh mau nói cho Thanh Nhi đi, để Thanh Nhi nếm thử tay nghề của em.”

Ngự Tứ liếc nhìn thức ăn trên bàn, cầm đũa lên, gắp một miếng thịt sườn kho để vào bát Cố Duyên, dịu dàng nói:

“Thử xem.”

Trong lòng Cố Duyên tò mò, quan hệ giữa Ngự Tứ và Ngọc Ngân đã thân thiết đến mức này rồi sao? Ngay cả món ăn cô ta thích làm cũng có thể nhớ rõ như vậy, có thể vừa nhìn mười mấy món ăn trên bàn đã có thể tìm ra.

Cô nhìn Ngự Tứ, lại nhìn Ngọc Ngân đang mỉm cười, gắp sườn lên cắn một miếng, cô không nếm được là mùi vị gì, không nếm được có ngon hay không, giống như mất đi vị giác vậy, không thể phân biệt được.

“Thế nào?”

Ngọc Ngân thúc giục hỏi.

Cô gật đầu:

“Rất ngon.”

Ngọc Ngân cười vui vẻ, có chút cảm giác thành công, nói:

“Ngự Tứ thích nhất món thịt sườn kho mà tôi làm, không những Ngự Tứ thích ăn, mẹ cũng thích ăn.”

Cô ta nói xong liền gắp một miếng cho Ngự Tứ:

“Ngự Tứ, thử xem tay nghề của em có bị tụt giảm hay không.”

Sau đó lại gắp một miếng cho Lăng Tiêm Hà:

“Mẹ, sau này con sẽ thường xuyên làm cho mẹ ăn.”

“Được, Ngọc Ngân ngoan nhất.”

Lăng Tiêm Hà cười tươi nói.

“Rất ngon, tôi cũng muốn ăn.”

Cố Duyên gắp miếng thịt trong bát của Ngự Tứ sang bát mình.

Ngọc Ngân hơi thay đổi sắc mặt, thế nhưng rất nhanh lại khôi phục lại bình thường:

“Thích ăn thì sau quay về nhiều nhiều một chút, tôi nấu cho mọi người ăn.” “Cảm ơn.”

Cố Duyên cảm kích nói.

Mọi người vui vẻ ăn cơm, đang ăn, Ngọc Ngân nói:

“Cha, con cũng muốn đi làm.”

Phong Hách cũng không để ý, ông cười đồng ý:

“Được, chỉ cần con thích thì lúc nào đi làm cũng được.”

“Cảm ơn cha, con sẽ suy nghĩ xem nên vào bộ phận nào cho tốt.”

Ngọc Ngân cười mãn nguyện.

Ăn cơm xong, Ngự Tứ và Phong Hách vào trong phòng sách nói chuyện, Cố Duyên nói chuyện với Lăng Tiêm Hà, cảm thấy trong phòng có chút ngột ngạt, vì vậy quyết định đi loanh quanh trong vườn.

Đèn trong vườn rất sáng, hoa cỏ cũng không phải rất tươi tốt, Cố Duyên ngồi xuống bên xích đu. Lăng Tiêm Hà từng nói với cô, lúc nhỏ cô rất thích ngồi trên xích đu trong vườn, mặc dù mấy năm nay cô không ở đây, nhưng xích đu vẫn để lại cho cô. Bây giờ cuối cùng cũng đợi đến ngày cô quay về, xích đu vẫn vững chắc như vậy.

Thực ra hiện tại cô không còn thích nữa, thậm chí có chút sợ hãi, mỗi khi xích đu bay lên không trung, cô sẽ rất sợ. Thậm chí cô còn nghi ngờ bản thân mình lúc nhỏ có thực sự thích hay không.

Cô tựa lên dây thừng trên xích đu, nhắm mắt lại, cố gắng nhớ đến cái gì đó, nhưng lại không sao nhớ được. Ký ức trước kia mất rồi, không thể quay về được sao?

Vào lúc cô đang suy nghĩ, Cố Duyên đột nhiên lung lay, suýt nữa đã ngã xuống đất. May mà hai tay của cô nắm chặt lấy xích sắt của xích đu, bằng không đã ngã rồi.

Còn chưa kịp phản ứng, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng cười khanh khách của Ngọc Ngân:

“Đang suy nghĩ gì vậy?”

Thì ra là cô ta!

Cố Duyên vỗ vỗ ngực mình, trách mắng:

“Suýt nữa dọa chết tôi rồi.”

“Lá gan nhỏ thật đấy.”

Ngọc Ngân cười lớn nói:

“Nào, ngồi vững, tôi đẩy cô.”

“Đừng!”

Cố Duyên kêu lên, nhưng đã không kịp, cả người đều bay lên không trung. Cô vội vàng nắm chặt lấy dây thừng hai bên, sau đó nhân lúc xích đu gần mặt đất liền nhảy xuống.

“Tình Nhi, cô nhảy xuống làm gì, chơi nữa đi, cô xem tôi đẩy cô cao như thế...”

Ngọc Ngân đẩy cô ngồi lại lên xích đu.

Cố Duyên quơ tay giãy giụa:

“Đừng, tôi sợ độ cao.”

“Cô nói dối, mẹ nói lúc nhỏ cô rất thích chơi xích đu.”

“Tôi không gạt cô, tôi không nhớ tôi đã từng thích...”

“A...!”

“Ùm” một tiếng, Cố Duyên giật mình, là Ngọc Ngân ngã xuống bể bơi bên cạnh. Lúc này, Ngọc Ngân đang vũng vẫy dưới hồ nước lạnh lẽo, hét chói tai...

“Cứu! Cứu tôi...!”

Ngọc Ngân chìm nổi trong nước.

Dần dần, có người giúp việc chạy đến, Phong Hách và Ngự Tứ cùng Lăng Tiêm Hà cũng lần lượt chạy đến. Lăng Tiêm Hà sợ đến nhũn người, vừa chạy vừa kêu:

“Ngự Tứ! Mau, Ngọc Ngân không biết bơi, mau kéo nó lên...!”

Ngự Tứ hiển nhiên biết Ngọc Ngân không biết bơi, không nói hai lời liền nhảy xuống nước vớt cô ta lên. Ngọc Ngân sặc nước, ngồi bệt cạnh hồ ho khan, Ngự Tứ vuốt sau lưng cô ta, trên người hai người đều nhỏ nước.

Cuối cùng Cố Duyên cũng hoàn hồn lại, cô đứng bên cạnh chân tay luống cuống, nhất thời không biết làm thế nào cho phải.

Cuối cùng, cô nhận lấy khăn lông từ trong tay người làm quấn lên người Ngọc Ngân, trong miệng không ngừng nói:

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý.”

Cô không hề cố ý, thậm chí cô còn quên mất bên cạnh có hồ bơi, sao có thể làm loạn ở đây được?

Ngọc Ngân không giận cô, chỉ ho liên tục, thân thể vì lạnh mà không ngừng run rẩy.

“Mau về phòng ngâm nước nóng, thay quần áo khác, Ngự Tứ, con cũng mau thay đi.”

Phong Hách giục.

Ngự Tứ kéo Ngọc Ngân đứng dậy, nhưng Ngọc Ngân lại không đứng lên được, Ngự Tứ đành phải ôm cô từ dưới đất lên, đi nhanh vào trong phòng.

Tất cả mọi người đều chạy vào trong nhà, trong vườn chớp mắt chỉ còn lại một mình Cố Duyên trơ trọi đứng đó, hơn mười phút ngắn ngủi, nếu không phải dưới đất vẫn dính nước rõ ràng như vậy, cô sẽ cho rằng mình vừa mới nằm mơ, kỳ thực chưa từng xảy ra chuyện gì cả, Ngọc Ngân không xuất hiện, không bị ngã xuống nước.

Cô đầy tội lỗi đi vào trong nhà, trong phòng bếp, chị Trần vội vàng nấu canh gừng cho Ngọc Ngân, cô đi vào trong, giúp chị Trần nấu canh xong thì bưng canh gừng đến phòng ngủ của Ngọc Ngân.

Ngọc Ngân đã tắm xong, cũng đã thay quần áo, lúc này đang bọc mình trong chăn, bộ dáng trong lòng vẫn còn sợ hãi.

“Ngọc Ngân, xin lỗi, cô nhất định rất lạnh.”

Cố Duyên bưng bát canh gừng đến trước mặt cô:

“Mau uống canh gừng đi.”

“Cảm ơn.”

Ngọc Ngân nhận lấy bát canh gừng trong tay cô, bắt đầu uống.

Lúc này, Ngự Tứ đi vào, nhìn thấy Ngọc Ngân không sao mới yên tâm. Cố Duyên bưng canh gừng cho anh, nói:

“Anh cũng uống một bát đi.”

“Sức đề kháng của anh rất mạnh, không cần uống.”

Ngự Tứ cầm lấy bát canh trong tay cô, đưa cho Ngọc Ngân:

“Vẫn nên để Ngọc Ngân uống thêm một chút, sức khỏe của cô ấy vốn không tốt, bị cảm thì lại phiền.”

Ngọc Ngân nhận lấy bát canh gừng, vừa uống vừa khóc.

Nhìn thấy Ngọc Ngân khóc, Lăng Tiêm Hà càng thêm lo lắng đau lòng, nhìn Ngọc Ngân và Cố Duyên hỏi:

“Chuyện này rốt cuộc là sao? Đang yên đang lành sao lại ngã xuống nước?”

Chương 122: Nhất định là do cô nghĩ nhiều

Cố Duyên đứng ở một bên nhìn Ngọc Ngân, không biết nói thế nào.

Ngọc Ngân bưng bát canh gừng, lặng lẽ nói:

“Con tin Thanh Nhi không cố ý, chuyện này cũng trách con, là con chọc cô ấy trước.”

Câu này nghe như không có gì nhưng trong lòng Cố Duyên lại khó chịu cùng kỳ lạ không nói ra được.

“Được rồi, không sao là tốt rồi, sau này cẩn thận một chút.”

Lăng Tiêm Hà trấn an Ngọc Ngân, xoay người giận dữ nói với Phong Hách:

“Bảo người xả nước trong bể bơi đi, mùa đông rồi còn để nước làm gì?”

Phong Hách cười gật đầu:

“Phải phải, ngày mai chị Trần xả nước đi.”

Ngọc Ngân tủi thân nói:

“Nếu không phải Ngự Tứ chạy đến cứu con, hiện giờ con nhất định đã mất mạng rồi.”

Trong lòng Cố Duyên lại phát lạnh, cô lặng lẽ lùi ra sau một bước, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Cô không nhảy xuống cứu Ngọc Ngân là không đúng, nhưng lúc đó chính cô cũng bị dọa đến ngây người, đợi cô phản ửng lại kịp thì Ngự Tứ đã nhảy xuống cứu Ngọc Ngân rồi.

Đứng trước mặt Ngọc Ngân đang nước mắt ngắn nước mắt dài, Cố Duyên vô cùng xấu hổ, ở lại cũng không được mà đi cũng không xong. Cô chỉ biết không thể quay lại ngôi nhà này nữa, không thể lại gần Ngọc Ngân thêm nữa.

Chuyện ngày hôm nay, cô không dám nói là ai đúng ai sai, càng không dám nói Ngọc Ngân cố ý, cũng không có chứng cứ nói người ta như vậy. Nhưng dù sao giữa cô và Ngọc Ngân, một núi không thể có hai hổ, một nhà sao có thể có hai Phong Thanh được?

Vào lúc cô không biết làm thế nào cho phải, Ngự Tứ đột nhiên cầm tay cô, nói với Ngọc Ngân:

“Duyên Duyên sợ nước, lại không biết bơi, lúc đó nhất định cũng bị dọa sợ, cho nên em đừng trách cô ấy.”

Cố Duyên ngây ngẩn, nghiêng mặt nhìn Ngự Tứ, không ngờ anh còn có thể nói thay cho cô, trong lòng cô cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.

Ngọc Ngân lắc đầu, cười khổ:

“Sao em lại trách cô ấy được? Cô ấy không trách em nghịch ngợm em đã vui rồi.”

“Vậy... nếu vậy, con nghỉ ngơi cho tốt đi, lát nữa nhớ bật máy sưởi lên.”

Lăng Tiêm Hà dặn dò.

Ngọc Ngân gật đầu, vẫy tay với mọi người, sau đó nói với Cố Duyên và Ngự Tứ:

“Hai người đi thong thả, tôi không tiễn được.”

Cố Duyên mỉm cười với cô, xoay người cùng mọi người đi ra phòng ngủ của cô ta.

Mãi đến khi rời khỏi nhà họ Phong, trong lòng Cố Duyên vẫn khó chịu giống như bị thứ gì đè lên vậy, từ khi bắt đầu lên xe cô đã tựa lưng vào ghế, không nói một câu nào.

Cô không lên tiếng, Ngự Tứ cũng không mở miệng nói chuyện, khiến bầu không khí trong xe trở nên vô cùng ngột ngạt.

Trở về biệt thự Nguy Hùng, Cố Duyên lại một mình trở về phòng, tắm rửa, thay quần áo, sau đó nghe thấy tiếng nước truyền ra trong phòng tắm, là Ngự Tứ đang tắm.

Tiếng nước ngừng chảy, Ngự Tứ sấy khô tóc đi ra, nhìn thấy cô ngồi không nhúc nhích, đi đến nghiêng người dùng ngón tay nâng cằm cô lên, nhìn cô nói:

“Sao vậy? Vẫn chưa bình tĩnh lại sao?”

Cố Duyên nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn ý cười nơi đáy mắt anh, nghĩ thầm lẽ nào anh không tức giận, không nghi ngờ sao? Dù sao khi Ngọc Ngân ngã xuống nước cũng chỉ có mình cô ở đó, hơn nữa khi Ngọc Ngân rơi xuống nước, cô ngay cả tay cũng không đưa xuống, chứ đừng nói nhảy xuống cứu người.

Ngay cả cô cũng nghi ngờ sao lúc đó mình lại máu lạnh như vậy, nghi ngờ đó không phải là bản thân cô, bị dọa ngây người và không biết bơi là lý do sao?

“Anh không nghi ngờ sao?”

Cô nói ra nghi hoặc trong lòng.

Ngự Tứ hơi ngạc nhiên, cười:

“Nghi ngờ cái gì? Nghi ngờ có phải em cố ý đẩy cô ấy ngã hay không sao?”

Cố Duyên không nói gì, Ngự Tứ hơi dùng sức nắm cằm cô:

“Cục cưng à, em xem phim nhiều quá rồi.”

Cố Duyên thoáng quay mặt đi chỗ khác, tránh ngón tay của anh, yếu ớt nói:

“Lúc đó em đang ngồi trên xích đu, Ngọc Ngân chạy đến nói muốn đẩy giúp em, em sợ, vậy nên lôi lôi kéo kéo với cô ấy, sau đó không biết sao cô ấy lại ngã xuống nước, có lẽ do em dùng sức quá mạnh.”

Ngự Tứ ngồi xuống bên cạnh cô, ôm lấy vai cô:

“Chuyện này đã qua rồi, Ngọc Ngân cũng không sao, đừng quấn quýt nữa, ngày mai còn muốn đi làm không?”

“Muốn.”

“Muốn thì nhanh đi ngủ đi.”

Ngự Tứ ôm cô vào trong chăn.

Cố Duyên nằm trong tay anh, nhắm mắt lại, mặc dù trong lòng vẫn có chút buồn phiền, nhưng đã tốt hơn so với vừa rồi.

Ngự Tứ không nghi ngờ cô, không trách cô là được rồi!

Cố Duyên cũng cho rằng chuyện này đã qua rồi, xong hết rồi, nhưng không ngờ buổi chiều ngày hôm sau vừa mới tan làm, nhận được điện thoại của Ngự Tứ nói Ngọc Ngân bị cảm, sốt rất nặng.

Trong lòng Cố Duyên căng thẳng, không cần Ngự Tứ nói cô cũng biết Ngọc Ngân bị cảm có liên quan đến chuyện ngã xuống nước ngày hôm qua, hôm qua lạnh như vậy, nước lạnh như thế, Ngọc Ngân lại yếu đuổi như vậy... Sao có thể không bị cảm chứ? Ngự Tứ nói với cô Lăng Tiêm Hà gọi đến thông báo, nhưng không bảo bọn họ đến thăm, Cố Duyên chần chừ một lúc lâu, hỏi Ngự Tứ:

“Vậy anh có đi không?”

Ngự Tứ nói:

“Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, anh bảo tài xế đưa em đi thăm, được không?”

Cố Duyên do dự, tối qua vừa mới âm thầm nhắc nhở bản thân sau này ít về đó thôi, hôm nay lại phải đến. Lần này không phải đến ăn cơm, là Ngọc Ngân bị ốm, Ngọc Ngân ốm rồi, cô nên đến thăm không phái sao?

“Anh không đến, không sợ Ngọc Ngân đau lòng sao?”

“Vậy anh đi, không sợ em đau lòng sao?”

“...”

Cố Duyên không nói gì.

Ngự Tứ chỉ cười:

“Hôm nay thực sự không có thời gian, em thay anh đến hỏi thăm là được rồi, ngày mai anh lại đến thăm cô ấy.”

“Vậy được rồi.”

Cố Duyên cúp điện thoại.

Cố Duyên một thân một mình đến biệt thự nhà họ Phong, khi cô vào phòng ngủ của Ngọc Ngân, rõ ràng nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô ta. Không nhìn thấy Ngự Tứ, quả nhiên cô ta rất thất vọng.

Cô ta thực sự bị ốm, khuôn mặt tái nhợt tiều tụy, thoạt nhìn rất suy yếu. Nhìn thấy Cố Duyên đi vào, trên khuôn mặt tái nhợt nặn ra nụ cười:

“Tình Nhi, cô đến rồi, thực ra không cần làm phiền cô, chỉ là bị cảm nhẹ mà thôi.”

Cố Duyên lắc đầu:

“Không sao, tan làm cũng không có việc gì làm, vậy nên qua thăm cô.”

Một cô người làm bưng đĩa hoa quả đã được cắt gọt mang vào trong, Cố Duyên nói:

“Bị ốm thì ăn nhiều hoa quả một chút, miệng sẽ không đắng nữa.”

“Cảm ơn.”

Ngọc Ngân cảm ơn nói, hỏi cô:

“Ngự Tứ đâu? Sao không đi cùng cô?”

“Ngự Tứ anh ấy tối nay có một cuộc họp quan trọng, ngày mai sẽ đến thăm cô.”

“Ừm, thay tôi cảm ơn anh ấy.”

Cố Duyên mỉm cười, nói vài câu, sau đó không biết nên nói gì nữa. Cô ngồi trên ghế sofa khá gần Ngọc Ngân, vừa cúi đầu liền nhìn thấy ảnh chụp chung của Ngự Tứ và Ngọc Ngân.

Phải, là Ngự Tứ, người đàn ông được Ngọc Ngân ôm chặt cánh tay kia chính là Ngự Tứ.

Ảnh chụp chung được chụp gần đây, vừa nhìn đã thấy, là sau khi Ngọc Ngân ra khỏi tầng hầm đã chụp với Ngự Tứ. Rất đẹp, rất xứng, nhìn bức ảnh này, Cố Duyên mới giật mình phát hiện mình và Ngự Tứ vẫn chưa có bức ảnh chụp chung nào!

Từ khi kết hôn đến nay đã được gần một năm, ngoại trừ lần trước đi xem điêu khắc băng cùng Phong Tùy dùng điện thoại chụp một hai tấm ảnh, những lúc khác đều không có. Lúc này, cô đột nhiên rất muốn bản thân cũng có một bức ảnh như vậy, lớn hơn, đẹp hơn của Ngọc Ngân, cô còn muốn quang minh chính đại treo trong phòng, trong phòng khách.

Cuối tuần này nhất định phải kéo Ngự Tứ chụp chung một bức, cô âm thầm quyết định trong lòng.

“Ảnh có đẹp không?”

Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng nói của Ngọc Ngân.

Cố Duyên bị cô ta dọa sợ, ngẩng đầu, phát hiện Ngọc Ngân không biết đã đứng trước mặt mình từ khi nào. Cô để khung ảnh xuống bàn, đứng dậy nhìn cô ta, lo lắng nói:

“Sao cô lại ngồi dậy? Mau nằm xuống đi.”

“Không sao, nằm lâu quá, muốn đi lại một chút.”

Ngọc Ngân kéo cô ngồi xuống sofa.

“Ảnh chụp có đẹp không?”

Cô ta tiếp tục hỏi.

“Đẹp.”

Cố Duyên gật đầu.

“Cô sẽ tức giận sao?” Ngọc Ngân cầm khung ảnh lên nói với cô:

“Nhìn thấy ảnh chụp chung của tôi và Ngự Tứ nên để bụng sao? Sẽ không vui sao?”

“Không đâu.”

Cố Duyên nói là vậy nhưng trong lòng lại không nghĩ vậy, lắc đầu.

Cô tất nhiên sẽ để bụng, đương nhiên sẽ không vui, chỉ là... Ngọc Ngân trước mắt đáng sợ như vậy, khuôn mặt nhợt nhạt, vẻ mặt cười như không cười, giọng điệu giống như chất vấn vậy...

Là cô nghe lầm sao? Nhìn lầm sao? Cô lắc đầu, có lẽ là vậy!

Ngọc Ngân đột nhiên cười, để ảnh vào trong lòng:

“Tôi biết cô sẽ không để ý, mọi người đều nói cô lương thiện, rộng lượng, hiểu chuyện. Cô biết không, đây là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của tôi và Ngự Tứ, cũng là bức ảnh duy nhất. Trước kia Ngự Tứ luôn lấy thân phận Phong Tùy qua lại với tôi, Phong Tùy rất cẩn thận, rất thận trọng, chưa từng chụp ảnh. Ngay cả cơ hội chụp ảnh với anh ấy cũng không có, hiện giờ khó khăn lắm anh ấy mới khôi phục lại thân phận thực sự, đương nhiên tôi phải bù đắp tiếc nuối trong lòng.”

“Phong Tùy... sao lại nói cho cô biết thân phận thực sự của anh ấy?”

Chuyện này Cố Duyên vẫn luôn nghi ngờ, theo cô biết, thân phận thực sự của Phong Tùy ngoại trừ ông nội Cố, Dao Trụ và A Kim biết thì không có ai biết cả. Ngay cả Phong Hách cũng mới biết gần đây, sao Ngọc Ngân lại biết?

Ngọc Ngân nhìn cô, giống như cô hỏi một chuyện rất ngây thơ vậy, lập tức cười nói:

“Tình Nhi, cô thật đơn thuần, tôi và Phong Tùy chung chăn chung gối hơn một năm, sao anh ấy lại giấu tôi được, sao lại có thể gạt tôi?”

Cố Duyên ngạc nhiên, trong lòng nhanh chóng lạnh lẽo.

Chung chăn chung gồi hơn một năm...

Cô hít sâu một hơi, ép buộc bản thân bình tĩnh, bình tĩnh, những chuyện này không là gì cả, hơn một năm thì sao? Tình nguyện nói với cô ta thân phận của mình thì làm sao? Hiện tại vợ của Ngự Tứ không phải là Cố Duyên cô sao!

Cô đứng lên, đi đến máy uống nước rót một ly nước ấm, cố gắng để tâm tình của bản thân bình tĩnh lại.

“Sao vậy? Anh ấy không nói cho cô biết thân phận thực sự của anh ấy sao?”

Ngọc Ngân hỏi ngược lại.

Cố Duyên khẽ giật khóe môi, miễn cưỡng nở nụ cười:

“Sao lại không có, ngay cả Dao Trụ anh ấy cũng nói rồi, huống chi là tôi?”

Cô không biết vì sao Phong Tùy lại nói thân phận của mình cho Ngọc Ngân biết, cô chỉ biết Phong Tùy vẫn luôn giấu mình, lừa gạt mình, nếu như không phải chính cô phát hiện, có lẽ đến giờ vẫn giấu cô.

Cô không muốn suy đoán giữa cô và Ngọc Ngân, trong lòng Ngự Tứ rốt cuộc ai quan trong hơn, bởi vì không cần. Cô và Ngự Tứ... đã vì Ngọc Ngân mà đi trên đoạn đường không hề bằng phẳng, thực sự không muốn đi thêm nữa.

“Là tôi nói cho Dao Trụ.”

Ngọc Ngân cười nhạt nói.

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Cố Duyên, cô tiếp tục nói:

“Dao Trụ đào ra từ miệng tôi, lừa tôi nói, nói cô ta biết sự thật thì sẽ thả tôi ra ngoài, kết quả lại nuốt lời. Chẳng qua miệng người kia cũng rất kín, chưa từng tiết lộ với người khác lấy một chữ. Nếu như đổi lại là tôi, người đàn ông mình yêu chỉ có quan hệ như vậy với mình, không có tình yêu, tôi nhất định sẽ lập tức vạch trần anh ta, để anh ta chết không có chỗ chôn, cô nói có đúng không?”

Tay Cố Duyên vốn đang cầm ly nhựa bỗng siết chặt, nước ấm tràn ra ngoài, tràn ra tay cô, trên đầu gối, làm ướt quần áo cô...

Cô ngây ngẩn nhìn Ngọc Ngân, nhìn gương mặt cười như không của cô ta, cô ta nói như vậy rốt cuộc có ý gì? Rốt cuộc là có ý gì?

“Tình Nhi, cô sao vậy? Cô không sao chứ?”

Ngọc Ngân đưa tay muốn cầm ly nước trong tay cô, nhưng lại vì bị cô bóp chặt mà không cầm được.

Cố Duyên ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt của cô ta, ánh mắt của cô ta đột nhiên trở nên trong suốt như nước, đẹp đến mức khiến người ta rung động, không có lấy một chút tạp chất nào.

Cô nghĩ, nhất định là mình quá nhạy cảm rồi, nhất định là vậy!

Chương 123: Tạm biệt

“Không sao.”

Cố Duyên lắc đầu, đứng lên:

“Tôi đi về trước, ngày mai còn phải đi làm.”

“Được, có thời gian thì nhớ đến thăm tôi.”

Ngọc Ngân đứng dậy.

Trong lòng Cố Duyên muốn nhanh chóng chạy trốn, thuận miệng nói:

“Tôi biết rồi.”

“Ngày mai bảo Ngự Tứ đến thăm tôi, hai ngày không gặp, rất nhớ anh ấy.”

“Được... được rồi.”

“Tạm biệt.”

Ngọc Ngân vẫy tay với cô.

“Tạm biệt.”

Cố Duyên xoay người, nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ của cô ta.

Đi ra từ phòng ngủ của Ngọc Ngân, Cố Duyên bước nhanh xuống tầng, Lăng Tiêm Hà vừa hay từ phòng bếp đi ra, cười híp mắt bắt chuyện với cô:

“Duyên Duyên, vào ăn cơm đi. Ngọc Ngân không sao chứ?”

“Cô ấy rất khỏe.”

Cố Duyên đáp, cô chần chừ một lúc, sau đó nói dối:

“Mẹ, con còn có chút chuyện, không ăn cơm đâu.”

“Vậy sao được? Chuyện lớn đến mấy cũng phải ăn cơm đã.”

Lăng Tiêm Hà đi đến kéo cô đi đến phòng ăn, vừa đi vừa cười nói:

“Hôm nay cha con đi xã giao, Ngọc Ngân lại không xuống được, nếu ngay cả con cũng không ở lại ăn cơm với mẹ, mẹ ăn một mình, rất chán.”

Lăng Tiêm Hà đã nói đến mức này rồi, Cố Duyên chỉ đành ở lại ăn cơm với bà.

Lăng Tiêm Hà cưng chiều gắp thức ăn vào bát cô, cười nói:

“Sau này con thường xuyên về đây, mẹ thích nấu cơm cho các con ăn, nuôi mấy đứa trắng mập lên.”

Cố Duyên cúi đầu ăn cơm, không trả lời Lăng Tiêm Hà, bởi vì cô thực sự không muốn quay lại nữa!

“Mẹ thấy con và Ngọc Ngân nói chuyện cũng rất hợp nhau, lúc trước khi còn nhỏ con luôn hỏi mẹ vì sao người khác đều có anh chị hay em trai em gái, mà con lại không có, con luôn chơi một mình. Hiện giờ cuối cùng cũng có chị em tốt rồi, con cũng có thêm một người bạn.”

Cố Duyên vẫn cúi đầu ăn cơm, trong lòng lại vô vàn cảm xúc đan xen.

Giữa cô và Ngọc Ngân... có thể nói chuyện sao? Có thể làm chị em tốt sao? Rốt cuộc Lăng Tiêm Hà có ảo giác từ đâu vậy?

Lẽ nào chính là vì nhìn thấy cô và Ngọc Ngân nói chuyện lâu trong phòng thì cho rằng hai người rất hợp nhau sao? Trời mới biết cô và Ngọc Ngân vô cùng xa cách.

Lăng Tiêm Hà tiếp tục nói:

“Không ngờ Ngọc Ngân lại nghĩ thông suốt dễ dàng như vậy, tự nguyện rời khỏi thế giới tình cảm của con và Ngự Tứ, vừa mới bắt đầu mẹ còn tưởng rằng nó sẽ làm loạn rất lâu, mọi người sẽ chịu nhiều đau khổ.”

“Mẹ, không phải mẹ đã nói rồi sao? Ngọc Ngân là một cô gái lương thiện.”

Cuối cùng Cố Duyên cũng nói một câu.

Lăng Tiêm Hà cười lớn, gắp thịt vào trong bát cô, bản thân cũng ăn một miếng.

Cố Duyên nhìn miếng thịt trong bát, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêm Hà, hỏi:

“Mẹ, Ngọc Ngân thực sự là một cô gái lương thiện sao?”

Lăng Tiêm Hà gật đầu, nghi ngờ nhìn cô:

“Sao lại hỏi vậy?”

“Không có gì, cảm thấy tò mò mà thôi, vì con không hiểu cô ấy lắm.”

Cô lặng lẽ cầu nguyện: Ngọc Ngân lương thiện, hy vọng chỉ là do mình nghĩ nhiều, nhạy cảm thôi...

“Ngọc Ngân, nó vẫn luôn vô cùng ngoan ngoãn, rất lương thiện, còn dùng tiền tiêu vặt cha con cho nó đi giúp đỡ một số đứa nhỏ ở nông thôn đến trường, bình thường trên đường nhìn thấy có người khó khăn cũng rất vui lòng giúp đỡ, cũng vô cùng hiếu thảo với chúng ta, thực sự không muốn làm tổn thương nó.”

Lăng Tiêm Hà vô cùng kiêu ngạo nói.

Mỗi lần nói về Ngọc Ngân, Lăng Tiêm Hà luôn khen không dứt miệng, Cố Duyên nghĩ thầm: Hy vọng mọi thứ không phải là giả!

Ngự Tứ họp xong thì đi gặp khách hàng, lúc về nhà đã là nửa đêm, anh lặng lẽ không tiếng động đẩy cửa phòng ngủ, nhìn thấy Cố Duyên vẫn chưa ngủ, mới thả lỏng bước chân đi vào, cười nói:

“Biết em nhất định vẫn chưa ngủ mà.”

Anh đưa một túi đồ ăn để trước mặt cô, nói:

“Thử xem, đặc biệt gói về cho em đó.”

“Cảm ơn.”

Cố Duyên mở hộp trong túi đồ ăn ra, chiếc bánh kem rất đẹp, nhưng cô lại không muốn ăn, bộ dáng không có hứng thú.

“Sao vậy? Không thích sao? Đây là bánh kem của khách sạn năm sao đó.”

Ngự Tứ nghiêng người, dùng tay nâng cằm cô hôn lên:

“Cho anh chút mặt mũi đi, ăn thủ một miếng?”

Cố Duyên cầm lấy cắn một miếng, mỉm cười:

“Rất ngon.”

“Như vậy mới ngoan, ăn nhiều một chút, anh đi tắm trước.”

Ngự Tứ vỗ nhẹ lên mặt cô, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, Cố Duyên vừa ăn bánh kem, vừa nghĩ đến những lời hôm nay Ngọc Ngân nói. Cô do dự không biết có nên nói với Ngự Tứ hay không, để anh chuẩn bị trước. Lại lo lắng Ngự Tứ sẽ cảm thấy cô lòng dạ hẹp hòi, nghi ngờ quá nhiều, dù sao hiện tại ngay cả bản thân cô cũng không xác định được rốt cuộc những lời kia của Ngọc Ngân là có ý gì.

Ngự Tứ tắm xong từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy cô đang ngơ ngẩn, mỉm cười:

“Lại làm sao?”

“Sao anh không hỏi em Ngọc Ngân thế nào rồi?”

Cố Duyên nghiêng mặt hỏi anh.
“Cô ấy mới gọi điện cho anh nói đã đỡ hơn rồi.”

Ngự Tứ vừa lau tóc vừa nói, nói xong mới giật mình nhận thấy có chút không ổn, vội vàng nói lại:

“Anh bảo đảm, ngoại trừ nói về bệnh tình của cô ấy, không hề nói về những cái khác, vừa rồi anh ở cạnh khách hàng, cũng không có thời gian nói chuyện với cô ấy.”

Cố Duyên chỉ cười, không nói gì.

“Sao vậy? Không tin sao?”

Ngự Tứ đi đến ngồi xuống cạnh cô, làm bộ cam đoan.

Cố Duyên vội vàng kéo tay anh, nhìn chằm chằm vào anh:

“Đừng nghĩ em chỉ biết gây sự vô lý như vậy.”

Ngự Tứ ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, lập tức ôm cô, hôn cô.

Tóc của anh vẫn còn dính nước, ẩm ướt dính lên gò má cô, lành lạnh, cô nhẹ hít một hơi, đưa tay ôm lấy anh.

Ngự Tứ... xung quanh đều là hơi thở của anh, nhưng rốt cuộc phải đến bao giờ cô và anh mới có thể thực sự bắt đầu lại?

Rất lâu sau, Ngự Tứ mới buông cô ra, cúi đầu nhìn cô:

“Nói anh nghe, hôm nay lại gặp chuyện gì không vui ở nhà họ Phong rồi?”

Cố Duyên nghĩ một lúc, nhìn anh nói:

“Em nhìn thấy ảnh chụp chúng của hai người ở trong phòng của Ngọc Ngân, em đang nghĩ, chúng ta kết hôn đã gần một năm rồi, nhưng ngay cả một bức ảnh chụp chung cũng không có, có phải có chút không thích hợp không?”

Ngự Tứ cười:

“Thì ra em đang lo lắng chuyện này, ngày mai anh bảo người liên lạc với nhiếp ảnh chụp một bộ ảnh chụp chung của chúng ta, tùy em muốn bao nhiêu cũng được.”

“Em muốn treo kín phòng.”

“Được, dán hết lên sàn nhà cũng không sao.”

Cố Duyên nở nụ cười, Ngự Tứ nghĩ người phụ nữ này thực sự rất dễ thỏa mãn.

Dây dưa một hồi, hai người ôm nhau nắm trong chăn, Ngự Tứ ôm cô nhắm nghiền hai mắt, hiển nhiên đã rất mệt. Cố Duyên trong lòng lại không hề buồn ngủ, nhìn gương mặt đẹp trai gần ngay trước mắt, cuối cùng vẫn chần chừ mở miệng nói:

“Ngự Tứ, anh có từng lo lắng bị người khác vạch trần anh chính là Phong Tùy hay không?”

Chuyện này với Ngự Tứ mà nói hiển nhiên không phải chuyện lớn, bởi vì anh không hề mở mắt, chỉ ôm chặt lấy cô, nhẹ giọng nói:

“Không lo lắng.”

“Vì sao?”

“Bởi vì không có nhiều người biết chuyện này, mà những người đó đều là người anh tin tưởng.”

“Hình như anh rất tin người khác.”

Cố Duyên lo lắng.

Ngự Tứ lại đột nhiên mở mắt, nhìn cô:

“Sao đột nhiên lại hỏi vậy?”

Cố Duyên vội vàng lắc đầu:

“Không có gì, chỉ có chút lo lắng thôi.”

“Người em lo lắng là Dao Trụ và Ngọc Ngân?”

Cố Duyên không trả lời, trong lòng nghĩ lẽ nào không phải sao? Ngự Tứ đã từng yêu Ngọc Ngân như vậy, rốt cuộc hiểu được cô ta bao nhiêu?

Ngự Tứ trầm ngâm một lúc, giơ tay tắt đèn, lại ôm chặt lấy cô:

“Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ sớm đi.”
Ngày hôm sau là cuối tuần, Ngự Tứ quả nhiên hẹn nhiếp ảnh đến chụp ảnh, Cố Duyên vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Theo yêu cầu của Ngự Tứ, bối cảnh chụp ảnh là ở trong biệt thự, nhiếp ảnh gia đang chọn cảnh xung quanh, Cố Duyên nên mặc quần áo mang chút u buồn thì hiệu quả chụp ảnh sẽ tốt hơn.

Ngự Tứ lười nhác ngồi trên sofa phía sau cô, nhìn cô nhíu mày, mỉm cười:

“Anh thích sự thuần khiết nơi em.”

Sự thuần khiết... đương nhiên Cố Duyên cũng thích bản thân mình như vậy, nếu Ngự Tứ đã nói vậy rồi, cô cũng không làm mất thời gian xoắn xuýt nữa, tùy ý chọn một bộ quần áo để thay.

Không trang điểm, chụp ảnh cũng khá nhanh, nửa tiếng sau là có thể chụp xong nguyên bộ, điện thoại Ngự Tứ vang lên.

Ngự Tứ ý bảo nhiếp ảnh tạm thời ngừng chụp ảnh, lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn, sau đó do dự hai giây rồi ấn tắt.

“Tiếp tục.”

Ngự Tứ ra hiệu cho thợ chụp ảnh, máy ảnh vừa lóe lên, điện thoại lai kêu, lần này Cố Duyên nhìn thấy số điện thoại đang trên màn hình, là số của Ngọc Ngân.

Ngự Tứ nhìn Cố Duyên, có chút mất tự nhiên, Cố Duyên mỉm cười:

“Nhận đi.”

Ngự Tứ đi sang một bên nhận điện thoại, chỉ nói vài vâu ngắn ngủi liền quay lại, nói với Cố Duyên:

“Ngọc Ngân hỏi anh sao không đến thăm cô ấy.”

Cố Duyên đã đoán được, Ngọc Ngân không phải đã nói rồi sao, cô ta nhớ Ngự Tứ, muốn gặp anh.

“Vậy à, có muốn đi luôn không?”

“Không cần, đợi chụp ảnh xong, chúng ta cùng đi.”

Ngự Tứ kéo cô lại gần:

“Nào, gần một chút, nhìn máy ảnh bên kia.”

Cố Duyên cười, Ngự Tứ cũng xem như rất có tâm.

Chụp ảnh xong, mỗi một bức ảnh đều rất đẹp, quan trọng nhất đó là Ngự Tứ như vậy rất đẹp trai, mỗi một bức đều vô cùng đẹp. Mà thứ khiến Cố Duyên cảm động nhất chính là trong tấm ảnh có hai người, có cô.

“Thế nào? Hài lòng chưa?”

Ngự Tứ ôm cô ngồi lên đùi, cằm đặt lên vai cô, bàn tay không an phận di chuyển liên tục bên eo cô.

Cố Duyên gật đầu, rất hài lòng, rất thích, rất cảm động...

“Vậy anh bảo thợ ảnh rửa chúng.”

“Vâng.”

Ngự Tứ lấy USB ra, ôm cô đi xuống tầng, đưa USB cho nhiếp ảnh đang đợi dưới tầng. Sau khi nhiếp ảnh rời đi, Ngự Tứ quay đầu nói với cô:

“Đi thôi.”

“Đi? Đi đâu? Đi thăm Ngọc Ngân sao?

Cố Duyên theo bản năng lắc đầu:

“Không, hôm nay em không muốn ra ngoài, anh đi một mình đi.”

Ngọc Ngân muốn gặp Ngự Tứ, Ngọc Ngân dám ngang ngược nói với cô nhớ Ngự Tứ như vậy, nhất định không gặp không được. Cho dù mục đích cô ta gặp Ngự Tứ là gì, cô cũng chỉ có thể khoan dung cho lần này của họ thôi.

Ngự Tứ quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt là sự hiểu rõ. Sao anh không biết Cố Duyên không muốn gặp Ngọc Ngân chứ? Chỉ là, nếu một mình anh đi, anh lo Cố Duyên sẽ có suy nghĩ không tốt.

“Anh đi đi, đi sớm về sớm.”

Cố Duyên giục.

Ngự Tứ cười:

“Sau này chỉ cần là chuyện không liên quan đến công việc, chúng ta phải đi với nhau mới tốt, phu xướng phụ tùy.”

Không còn cách nào khác, Cố Duyên chỉ đành đi cùng anh đến nhà họ Phong.

Xe dừng lại trước cửa nhà họ Phong, Cố Duyên mở cửa xuống xe, vừa hay nhìn thấy Lăng Tiêm Hà đang phơi nắng một mình trong sân. Vào lúc mặt trời chiếu xuống, ánh sáng màu vàng chiếu lên người bà càng tăng thêm sự quý phái.

Cố Duyên và Ngự Tứ đi đến chào hỏi bà, Lăng Tiêm Hà ngồi dậy, mỉm cười nói:

“Hai con đến rồi, ngồi xuống uống trà, ăn chút gì đi.”

Cố Duyên đi đến, đỡ bà cùng ngồi xuống ghế, Lăng Tiêm Hà đổ nước vào trong cốc, lại ngâm nước trà một lượt, rồi lại đổ nước trà đi, mới rót trà vào chén đưa cho hai người, động tác vừa thành thục vữa nhã nhặn.

Cố Duyên nhấp một ngụm trà, chợt cảm thấy miệng ngập hương trà, Lăng Tiêm Hà rất hiểu về văn hóa trà.

Ngự Tứ cũng cần chén trà lên uống một ngụm, hỏi Lăng Tiêm Hà:

“Mẹ, bệnh của Ngọc Ngân đã đỡ hơn chưa?”

Đây là mục địch anh đến, kỳ thực không nhìn thấy bóng dáng của Ngọc Ngân đâu anh đã đoán được đại khái rồi. Quả nhiên, Lăng Tiêm Hà lắc đầu thờ dài nói:

“Không tốt lắm, thất thường, uống thuốc cũng không thấy khỏe lên.”

“Có đưa cô ấy đến bệnh viện tiêm hay không?”

“Nó không chịu, nói sợ đau, đứa nhỏ này cũng rất bướng bỉnh.”

Lăng Tiêm Hà lắc đầu:

“Hai con lên thăm nó đi, thuận tiện khuyên nó xem.”

Cố Duyên và Ngự Tứ nhìn nhau, sau đó thu ánh mắt lại, nhìn chén trà trước mặt.

Ngự Tứ do dự một lúc, đứng lên:

“Con lên xem sao.”

Nói xong thì đi lên tầng, trực tiếp đi đến phòng ngủ của Ngọc Ngân, anh đứng ngoài gõ cửa, cánh cửa được người bên trong mở ra, Ngọc Ngân mặc quần áo ngủ xuất hiện trước mặt anh.

Sắc mặt Ngọc Ngân tái nhợt, vẻ mặt thiếu sức sống, ngay cả đứng cũng có chút khó khăn. Mỉm cười, nhìn Ngự Tứ vẫn đẹp trai như trước đang đứng ngoài cửa, trong lòng giống như có hai dòng ấm và lạnh đan xen nhau vậy, trong lòng có chút rung động, cũng có chút buồn khổ.

Người đàn ông hoàn hảo như vậy, vì sao hết lần này đến lần khác cô không giữ được?

Chương 124: Chưa từng trách em

“Anh đến rồi.”

Ngọc Ngân tựa vào cánh cửa, mỏng manh khiến người ta nhìn có cảm giác thương xót.

“Nghe nói em bị ốm, đã đỡn hơn chưa?”

Ngự Tứ mỉm cười.

“Buổi tối hôm trước ngâm nước lạnh, nửa đêm hôm trước toàn thân rét run, sau nửa đêm lại nóng, đã lâu không sốt rồi, vừa sốt thì không ngừng, nhưng giờ đỡ hơn nhiều rồi.”

Ngọc Ngân giang hai cánh tay trước mặt anh xoay một vòng:

“Nhìn xem, đỡ hơn nhiều rồi, không cần lo lắng.”

Vừa dứt lời, cô nhanh chóng ngã xuống đất.

“Cẩn thận.”

Ngự Tứ nhanh tay nhanh mắt, nhanh chóng bắt lấy cánh tay cô ta, đỡ lấy cô ta. Tuy Ngọc Ngân không ngã, nhưng trên khuôn mặt lại vô cùng sợ hãi. Cô ta cầm lại cánh tay Ngự Tứ, đốt ngón tay trắng bệch, đầu ngón tay bấm sâu vào da thịt Ngự Tứ, vết máu đỏ tươi dính lên móng tay cô ta.

Ngự Tứ nhíu mày, nhịn đau, không nói tiếng nào, mặc cô ta phát tiết.

Tay Ngọc Ngân không rời khỏi bàn tay của anh, máu cũng không ngừng chảy, từng giọt rơi xuống đất. Rơi xuống đất còn có thêm cả nước mắt của Ngọc Ngân.

Cuối cùng cô ta không nhịn được nữa, khóc òa lên. Tiếng khóc này dường như chứa đựng mọi sự bất mãn của cô ta, ấm ức và đau lòng…

Ngự Tứ rất ít khi thấy cô ta như vậy, cũng không có kinh nghiệm ứng phó. Anh lập tức đứng im không nhúc nhích, nghe thấy tiếng khóc của Ngọc Ngân ngày càng lớn, sau đó lại nhỏ dần. Nghe cô ta vừa khóc vừa chất vấn:

“Ngự Tứ, sao anh có thể thay lòng như vậy? Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Lẽ nào anh quên lời hứa lúc trước rồi sao? Anh từng nói muốn ở bên em cả đời…”

Ngự Tứ thấy cô thực sự ốm rồi, thực sự đứng không nổi nữa, không nói gì cả, ôm ngang cô ta lên đi vào trong phòng, đặt cô ta lên giường.

“Cho dù anh thay lòng, em cũng nên yêu thương bản thân mình.”

Anh nói, yên lặng nhìn cô.

“Vậy còn lời hứa của anh thì sao?”

Ngọc Ngân nước mắt ngắn nước mắt dài.

“Lời hứa…”

Ngự Tứ nhẹ hít một hơi, cười khổ:

“Anh không muốn tổn thương em, nhưng cũng không muốn nói dối em, thực sự rất lo lắng.”

Đúng vậy, thực sự lo lắng, anh từng làm tổn thương vô số phụ nữ, cũng có vô số phụ nữ khóc còn thảm thương hơn cả Ngọc Ngân, cũng có vô số người phụ nữ không chỉ đơn giản dùng móng tay bấm vào cánh tay anh, còn muốn dùng súng bắn anh. Nhưng khi đối diện với Ngọc Ngân vẫn không biết làm thế nào, bởi vì anh từng thật lòng yêu cô ta.

Ngọc Ngân khóc thút thít không nói lời nào, hiển nhiên ôm lấy trái tim đã bị anh làm tổn thương đợi anh tiếp tục nói.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng Ngự Tứ nói:

“Chúng ta đều phải thừa nhận, cho dù là sự gặp gỡ hay tình yêu, hứa hẹn của chúng ta đều do Phong Thanh mà ra. Em chưa từng nói với anh thân phận thực sự của em, đột nhiên lấy thân phận Phong Thanh bước vào thế giới của anh, em hoàn hảo diễn tròn vai diễn đóng giả cô ấy. Anh toàn tâm toàn ý cưng chiều em, yêu em, cho em lời hừa hẹn, cho đến khi Phong Thanh thực sự xuất hiện, anh mới biết người anh yêu là cô ấy, là Phong Thanh trong trí nhớ của anh…”

Anh vốn không muốn nói ra những lời này, bởi vì không đành lòng, nhưng hôm nay lại không thể không nói.

Ngọc Ngân lau nước mắt trên mặt:

“Anh đang trách em gạt anh sao? Nhưng em cũng là bất đắc dĩ, cha mẹ không để em tiết lộ thân phận với bất kỳ ai.”

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh:

“Quan trọng nhất đó là em yêu anh, khi cha mẹ cầm ảnh chụp của anh và Phong Thanh, nói với em thân phận của anh và Phong Thanh cùng quan hệ với nhà họ Phong, em đã yêu sâu đậm anh rồi.”

“Anh chưa từng trách em.”

Ngự Tứ lắc đầu:

“Chuyện trước kia anh không muốn dây dưa thêm nữa, bởi vì Phong Thanh đã quay về bên anh, có truy xét thêm nữa cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”

“Vậy anh nói cho em biết, rốt cuộc anh có từng yêu em không?”

Ngọc Ngân đột nhiên cầm tay anh, bàn tay kia… vừa mới chảy máu, rất đau.

Anh vẫn không kêu lên, chịu đau:

“Đã từng, không có Phong Thanh, có lẽ chúng ta vẫn sẽ yêu nhau.”

“Em cũng nghĩ vậy, bằng không khi nhìn thấy em dưới tầng hầm nhà Dao Trụ, anh sẽ không kích động như vậy, những ngày em nghỉ ngơi cũng sẽ không cưng chiều em như thế.”

“Ngọc Ngân, em vẫn không chịu hiểu, em chết rối sống lại, sao anh có thể không kích động? Em vì yêu anh mà chịu nhiều đau khổ như vậy, sao anh có thể vứt bỏ em ở bệnh viện không quan tâm? Nhưng em biết những ngày đó anh trải qua thế nào không? Vì thân thể em không tốt lo sẽ đả kích em, luôn ở cạnh em, sau đó trơ mắt nhìn Cố Duyên vì chúng ta mà đau lòng khổ sở, anh rất đau lòng.”

“Anh cũng biết em vì anh mà chịu nhiều đau khổ sao? Em tưởng rằng anh đã quên rồi.”

“Anh không quên, cho nên anh hy vọng em có thể sớm tìm được hạnh phúc của mình, hy vọng em vui vẻ.”

“Anh vẫn quan tâm em có ổn hay không sao?”

“Đương nhiên quan tâm.”

Có lời nói này của anh là đủ rồi, cô ta buông tay, cho dù anh có yêu thân phận Phong Thanh này cũng được.

Ngự Tứ tiếp tục nói:

“Nhưng hiện giờ anh chỉ yêu Cố Duyên, hơn nữa bọn anh đã kết hôn, hy vọng em có thể hiểu.”

“Em hiểu, nhưng em vẫn đau lòng, em nói em nghĩ thông rồi, anh tin rằng em thực sự đã nghĩ thông suốt sao?”

Ngọc Ngân lắc đầu, cười đau khổ:

“Muốn buông bỏ một người nói sao mà dễ dàng? Ở dưới lòng đất hơn một năm, ngày đêm đều mong đợi anh có thể đến cứu em, nhưng cuối cùng mong đợi được lại là anh thay lòng đổi dạ, anh cảm thấy em có thể chấp nhận sao?”

Không thể, anh biết, cũng có thể hiểu được, trước kia anh chạy đến vịnh, nhìn thấy xe của Phong Thanh được vớt từ dưới biển lên, tim như tan vỡ.

Cảm giác mất đi người mình yêu, anh nếm không ít hơn người khác!
“Sẽ có một ngày, em sẽ quên anh.”

“Em cũng đang đợi ngày đó, hy vọng thực sự sẽ có ngày đó.”

Ngọc Ngân nhắm mắt lại, yếu ớt nói:

“Nói nhiều như vậy, có hơi khát rồi.”

Ngự Tứ đứng dậy, đi đến bình nước rót ly nước ấm cho cô, Ngọc Ngân nhận lấy uống một ngụm, cười nhạt:

“Tình Nhi ngay cả đến nhìn em cũng không dám sao?”

Ngự Tứ nhận lấy ly cô ta đưa, để lại lên bàn, nói:

“Cô ấy đang ở dưới tầng uống trà với mẹ.”

“Cô ấy đẩy em ngã xuống nước, hại em bị ốm mãi không khỏi, trong lòng nhất định rất áy náy, không dám đến cũng là bình thường.”

“Anh tin cô ấy không phải là cố ý.”

“Em cũng tin.”

Ngọc Ngân đột nhiên cười, lại tiếp tục nhắm mắt:

“Chờ đợi mong mỏi anh có thể đến thăm em, kết quả lại bị làm tổn thương, không có ai tự chuốc vạ vào mình giống em cả.”

“Ngọc Ngân…”

Ngự Tứ vốn cũng không biết nên nói gì cho phải, vừa mới mở miệng đã bị Ngọc Ngân cắt đứt:

“Không cần nói nữa, nói nữa tim của em sẽ không chịu nổi.”

“Vậy được rồi, em nghỉ ngơi đi, nhớ nghe lời bác sĩ, khi nên tiêm thì vẫn phải tiêm.”

Ngự Tứ nói xong thì lùi ra sau một bước, đang muốn xoay người rời đi, Ngọc Ngân lại đột nhiên mở to hai mắt gầm lên:

“Ngự Tứ!”

Ngự Tứ bị cô ta dọa giật mình, nhìn gương mặt cô ta nhăn nhó vì giận dữ.

“Nếu anh vì muốn giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình, không cần phải giả bộ quan tâm em có tiêm hay không, em không cần!”

Ngọc Ngân giận dữ nói.

Ngự Tứ lại không nói được thêm nữa, anh tiếp tục lùi lại, xoay người, đi ra khỏi phòng ngủ.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng khóc của cô ta, vì tức giận chuyển thành bi thương, khóc vô cùng đau khổ, từng tiếng gọi tên anh. Anh nhắm mắt lại, kiên quyết bỏ đi!

Ngự Tứ đi xuống tầng, Cố Duyên và Lăng Tiêm Hà vừa hay đi vào trong nhà, nhìn qua cửa sổ, anh nhìn thấy ánh hoàng hôn bên ngoài đã lặn, trời sắp tối rồi.

Lăng Tiêm Hà cười khanh khách bảo bọn họ ở lại ăn cơm xong hãy đi, Ngự Tứ nhận được ánh mắt cầu cứu của Cố Duyên, mỉm cười nói:

“Không được rồi, tối nay con còn có chút chuyện, đổi ngày khác vậy.”

“Thật sao? Thực sự có việc?”

Lăng Tiêm Hà xoay người nhìn Cố Duyên, thấy Cố Duyên gật đầu, chỉ đành buông tha tiếp tục nói.

“Vậy được rồi, trên đường trở về cẩn thận một chút.”

Lăng Tiêm Hà buông tay Cố Duyên, nhìn cô:

“Con không lên thăm Ngọc Ngân sao?” Đúng vậy, người cũng đã đến rồi, không lên thăm sao được, cô gật đầu:

“Con lên thăm cô ấy, thuận tiện tạm biệt cô ấy.”

Cố Duyên muốn lên tầng, Ngự Tứ đi đến bên cạnh cô:

“Có muốn anh đi cùng em không?”

Tâm tình của Ngọc Ngân không ổn định, anh lo sau khi nhìn thấy Cố Duyên, cô ta sẽ càng kích động hơn.

Cố Duyên lắc đầu nói:

“Không cần đâu, em rất nhanh sẽ xuống.”

Ở chung một chỗ với Ngọc Ngân cô cũng không ở lâu được, quan trong nhất đó là có Ngự Tứ, cô và Ngự Tứ đều rất thận trọng. Bởi vì trọng tâm câu chuyện giữa cô và Ngọc Ngân ngoại trừ Ngự Tứ, còn có gì khác?

Bước từng bước lên tầng, càng đến gần phòng ngủ của Ngọc Ngân, bước chân càng trở nên nặng nề. Cố Duyên không nhịn được cười khổ trong lòng, bản thân lại sợ Ngọc Ngân đến như vậy? Rõ ràng cô mới là cô chủ thực sự của nhà họ Phong, sao lại sợ Ngọc Ngân như vậy?

Trong tiềm thức của cô, cô sợ nghe thấy những lời cô không muốn nghe thấy từ trong miệng Ngọc Ngân, cho dù là quá khứ của Ngọc Ngân và Ngự Tứ, hay những lời nói mập mờ của cô ta.

Nhưng nói cho cùng… căn nhà này vẫn không đủ lớn, cô rất nhanh đã đi đến phòng ngủ của Ngọc Ngân. Cô gõ cửa đi vào trong, vừa hay nhìn thấy Ngọc Ngân đang dùng khăn tay lau nước mắt. Ngọc Ngân như vậy, khiến cô vốn đang lúng túng càng thêm không biết nên làm sao cho phải.

Rốt cuộc Ngự Tứ đã nói gì với cô ta? Thấy bộ dáng của Ngọc Ngân, không giống như bị cảm động mà khóc, vậy nhất định là vì đau lòng mà khóc.

“Cô vẫn ổn chứ?”

Cố Duyên đi đến, đứng trước giường nhìn cô ta.

Ngọc Ngân không khóc nữa, cô ta lau hết nước mắt trên mặt, ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, nhìn Cố Duyên nói:

“Tôi không ổn.”

“….”

“Cô có biết vì sao tôi không ổn không?”

“….”

Cố Duyên tiếp tục im lặng, bởi vì thực sự không biết nên trả lời cô ta thế nào.

Ngọc Ngân khẽ cắn môi:

“Bởi vì Ngự Tứ nói với tôi những lời rất tuyệt tình.”

Nhìn thấy nước mắt của cô ta, Cố Duyên cũng đã đoán được như vậy rồi.

“Ngự Tứ anh ấy…”

Cố Duyên mở miệng, rất lâu sau mới nói:

“Anh ấy không cố ý làm tổn thương cô.”

“Ý của cô là anh ấy bất đắc dĩ mới tổn thương tôi? Vì sao? Là vì cô ép anh ấy sao? Cô ép anh ấy làm như vậy sao?”

Ngọc Ngân hùng hổ dọa người.

Cố Duyên bất lực chống đỡ.

Ngọc Ngân lại nói thêm một câu:

“Thế nhưng Ngự Tứ cũng nói một câu khiến tôi có cảm giác được khích lệ gấp đôi, anh ấy nói nếu như không phải cô trở về, anh ấy vẫn sẽ yêu tôi, cô nghe rõ chưa, anh ấy nói nếu như không có cô, anh ấy vẫn sẽ yêu tôi.”

Ngự Tứ nói vậy sao? Cho dù là vậy, Cố Duyên cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Cô im lặng một lúc, không trả lời Ngọc Ngân, mà là đổi giọng nói:

“Ngọc Ngân, chuyện giữa cô và Ngự Tứ liên quan gì đến chuyện của chúng tôi, tôi lên đây chỉ để xem bệnh tình của cô đã đỡ hơn chưa, với lại nói lời tạm biệt, chúng tôi phải đi rồi.”

Ngọc Ngân thở dài, cười:

“Tình Nhi, cô là người thông minh.”

“Cảm ơn, tôi đi trước.”

“Đi đi, đừng để Ngự Tứ nóng lòng đợi.”

Cố Duyên không muốn suy nghĩ thêm về câu nói vừa rồi của cô ta, cũng không muốn nói thêm nữa, xoay người rời khỏi phòng ngủ của cô ta.

Tất cả mọi người đều cho rằng bệnh tình của Ngọc Ngân sẽ không khỏi nhanh như vậy, không ngờ sang ngày thứ tư giống như đã khỏi hẳn, hơn nữa còn rất khỏe mạnh chạy đến biệt thự Nguy Hùng.

Hôm nay Ngự Tứ vẫn theo lẽ thường đến Phong Thị đón Cố Duyên tan làm, Cố Duyên quyết định đích thân xuống bếp nấu bữa tối, vì vậy kéo Ngự Tứ đi siêu thị mua đồ. Khi về đến nhà trời đã tối, Ngự Tứ vừa mới dừng xe, Cố Duyên đã nhìn thấy Lăng Tiêm Hà và Ngọc Ngân đang cười tủm tỉm đứng ở bậc thang trước cửa nhà cô.

Trên xe hai người đều hơi ngẩn ra, nhìn nhau, nhanh chóng đẩy cửa xuống xe.

“Mẹ, Ngọc Ngân, sao hai người lại đến đây?”

Cố Duyên bước lên đón, tươi cười hỏi.

Lăng Tiêm Hà cười nói:

“Mẹ làm chút bánh ngọt, nghĩ hai con nhất định lại nói bận không qua được, vừa hay Ngọc Ngân cũng đã khỏi bệnh cũng muốn ra ngoài đi dạo, vì vậy mới đến đây.”

Ngọc Ngân cũng cười rạng rỡ:

“Sao vậy? Không hoan nghênh chúng tôi sao?”

Chương 125: Bước đầu tiên

“Đương nhiên hoan nghênh.”

Bây giờ Ngọc Ngân với cô mà nói chính là một quả bom hẹn giờ, cô tránh không kịp, sao có thể hoan nghênh?

Cô không biết lần này Ngọc Ngân đến có mục đích gì, lẽ nào thực sự chỉ do nhàm chán nên muốn ra ngoài đi dạo? Cô rất muốn tin, nhưng sự bất an trong lòng lại không ngừng ngập tràn toàn thân.

“Sao vậy? Hai con mới đi mưa đồ ăn về sao?’

Lăng Tiêm Hà nhìn thấy Ngự Tứ xách túi đồ ăn từ trong xe ra, ngạc nhiên hỏi.

Ngự Tứ cười, nhìn Cố Duyên nói:

“Duyên Duyên nói muốn đích thân làm một bữa tối đơn giản.”

“Ồ, cũng được, luyện nhiều một chút.”

“Đúng rồi, mẹ, mọi người sao không vào trong nhà ngồi?”

Ngự Tứ giục:

“Mau vào trong nhà đi, bên ngoài trời lạnh.”

Mọi người cùng nhau vào nhà, Lăng Tiêm Hà mỉm cười nói:

“Bọn ta cũng vừa mới đến, vừa xuống xe thì nghe thấy tiếng xe bọn con quay về, rất trùng hợp.”

Mọi người vào nhà, Linh Lung nghênh đón mới Lăng Tiêm Hà và Ngọc Ngân ngồi, sau đó đi pha trà, Lăng Tiêm Hà đỡ Cố Duyên ngồi lên sofa, Ngọc Ngân lại không ngồi xuống, mà là quan sát xung quanh căn nhà.

Căn nhà đã không giống với lần trước, giống như Cố Duyên hy vọng, mỗi một góc trong nhà đều treo đầy ảnh chụp chung của cô và Ngự Tứ.

Ngự Tứ nuông chiều cô, thậm chí còn giúp cô treo từng bức ảnh lên, khắp nơi đều có ảnh chụp chung của hai người, nắm tay, ôm, hôn, mỗi một tấm đều thấy được sự ngọt ngào.

Ngọc Ngân cảm thấy mắt mình như nổi lên ngọn lửa vậy, nóng rực khiến tầm nhìn cô ta trở nên mơ hồ…

Lăng Tiêm Hà nhìn theo tầm mắt của cô ta cũng nhìn thấy ảnh chụp chung của hai người họ, sau đó mỉm cười khen:

“Ảnh chụp rất đẹp, chụp khi nào vậy.”

“Chụp vào mấy hôm trước.”

Ngự Tứ đặt ly nước trước mặt bà.

Khóe môi Ngọc Ngân khẽ giương lên, lộ ra nụ cười mỉm giễu cợt.

Khi Cố Duyên đang làm cơm trong phòng, Ngọc Ngân đi vào, đứng sau cô cười híp mắt:

“Động tác thật nhanh.”

“Cái gì?”

Cố Duyên quay đầu nhìn cô ta, nhất thời không biết cây nói này của cô ta đang nói cái gì.

Ngọc Ngân chỉ vào phòng khách:

“Ảnh chụp.”

Thì ra cô ta nói đến ảnh chụp, Cố Duyên lại quay đầu lại tiếp tục làm việc trong tay, mỉm cười nói:

“Tôi cũng không ngờ lại nhanh như vậy, hôm đó nhìn thấy ảnh chụp chung của cô và Ngự Tứ, mới nhận ra tôi và Ngự Tứ vẫn chưa có ảnh chụp chung. Về nhà nói với anh ấy, không ngờ hôm sau anh ấy đã hẹn nhiếp ảnh đến.”

“Cô nói những lời này muốn chứng minh cái gì? Chứng minh anh ấy yêu cô sao?”

Cố Duyên hơi ngẩn người, nhìn nụ cười chậm rãi phai đi trên gương mặt của cô ta, rất lâu sau mới cười nhạt:

“Tôi nghĩ… tình yêu Ngự Tứ đối với tôi, không cần dùng bất kỳ thứ gì chứng mình cả.”

Ngọc Ngân cũng cười, liếc nhìn nồi thịt đang được nấu:

“Thịt cháy rồi.”

Cố Duyên hoàn hồn, lúc này mới phát hiện thịt kho tàu quả nhiên đã cháy, cô vội vàng tắt bếp, cho thêm nước, đáng tiếc mọi thứ đã quá muộn.

“Nói đến kỹ năng nấu ăn, cô quả thật vẫn không bằng tôi.”

Ngọc Ngân cười giễu cợt, trên mặt cô ta đang cười, nhưng đáy lòng lại vô cùng bi thương, ngoại trừ nấu ăn giỏi hơn Cố Duyên, cô ta còn có thứ gì hơn Cố Duyên sao? Không có thứ gì sánh được với cô!

“Từ từ học, sẽ tốt lên thôi.”

Cố Duyên cười, đổ đồ ăn đã hỏng vào trong thùng rác, bắt đầu làm lại.

“Chỉ với trình độ của cô, sao có thể chăm sóc tốt cho Ngự Tứ?”

Ngọc Ngân hạ thấp giọng, lạnh nhạt nói:

“Tôi nghĩ bệnh của Ngự Tứ nhất định đã rất nghiêm trọng rồi? Anh ấy còn bao nhiêu thời gian cho cô lãng phí như vậy? Ngay cả một bữa cơm cũng làm không xong, những chuyện lặt vặt khác còn có thể làm được không?”

“Ngọc Ngân, cô đang chất vấn tôi sao?”

Cố Duyên dừng công việc trong tay, nhìn cô ta:

“Nếu Ngự Tứ đã chọn tôi thì nhất định có đạo lý của anh ấy, anh ấy cảm thấy hạnh phúc là được không phải sao? Nếu anh ấy cảm thấy tôi nấu cơm không ngon, sao không mời đầu bếp trở lại? Tôi làm là tâm ý, tâm ý là dựa vào cảm giác chứ không phải dựa vào ăn, cô có hiểu không?”

“Vì sao cô chịu thừa nhận mình không chăm sóc tốt được cho anh ấy?”

“Bởi vì tôi không nhìn thấy được điểm nào không tốt của Ngự Tứ cả.”

“Cô làm thịt gà kho tàu cho anh ấy ăn?”

Ngọc Ngân chỉ vào thịt gà đã bị cô bỏ thùng rác:

“Hiện giờ thứ Ngự Tứ phải ăn các món nhạt sao, món ăn nhạt có thể khiến anh ấy không đau đớn khi phát bệnh có biết không? Cô không biết sao?”

Cố Duyên ngẩn người, cô thực sự không biết.

Ngọc Ngân chần chừ một lúc, nhìn thẳng vào cô, nói:
“Trả anh ấy lại cho tôi, khoảng thời gian còn lại để tôi chăm sóc anh ấy, cầu xin cô.”

Ngọc Ngân đưa ra yêu cầu này đã nằm trong dự đoán của Cố Duyên vào mấy ngày nay, chỉ không ngờ lại yêu cầu nhanh như vậy, sớm như vậy.

Trả Ngự Tứ lại cho cô ta? Sao lại nói từ “trả”? Ngự Tứ không phải do cô cướp lấy, cũng không phải do cô lừa gạt có được, mà là từ khi bắt đầu… bọn họ đã ở bên nhau rồi.

Thực ra Ngọc Ngân coi như đã khách khí rồi, nói với cô từ “cầu xin” này, chỉ là cô không thể đồng ý được.

Cô cười nhạt:

“Ngọc Ngân, cô không cảm thấy cô nói vậy rất nực cười sao? Ngự Tứ không phải là đồ vật, sao có thể trả đi trả lại được? Ngự Tứ có tình cảm của mình, có lựa chọn của mình, có cuộc sống mà mình muốn. Nếu như anh ấy cảm thấy ở bên tôi không hạnh phúc, không vui vẻ, không cần bất cứ ai làm chủ, anh ấy tự nhiên sẽ rời đi.”

Ngọc Ngân chán nản:

“Anh ấy đã nói rồi, nếu như không có cô, anh ấy nhất định sẽ bên tôi đến già.”

“Nhưng hiện tại có tôi.”

Ngọc Ngân nhìn cô, lắc đầu:

“Cố Duyên, tôi không muốn làm cô tổn thương, dù sao cũng là cô cứu tôi khỏi tầng hầm, nhưng Ngự Tứ, tôi không thể mất đi anh ấy.”

Câu nói này của cô ta là có ý gì? Trong lòng Cố Duyên lập tức dâng lên cảm giác sởn gai ốc. Cuối cùng cô ta cũng ngả bài rồi, đây là chuyện gần đây Cố Duyên đang lo sợ.

“Cho dù dùng thủ đoạn gì, cho dù phải hủy hoại, tôi cũng nhất định phải mang Ngự Tứ quay về bên tôi.”

Ngọc Ngân lặp lại, kiên định và tàn nhẫn.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, không ai nhường ai.

“Tình Nhi, Ngọc Ngân, hai con đang làm gì vậy?”

Giọng nói của Lăng Tiêm Hà từ xa đến gần, sau đó bóng dáng của bà vào trong phòng bếp.

Nhìn thấy hai người họ đứng đấy, ngẩn người, nhìn hai người họ nghi hoặc nói:

“Hai con đang làm gì vậy?”

Ngọc Ngân cười, lắc đầu:

“Không có gì, con đang dạy Thanh Nhi nấu thịt gà kho tàu.”

Lăng Tiêm Hà nửa tin nửa ngờ, xoay người nhìn Cố Duyên, Ngọc Ngân trừng mắt nhìn Cố Duyên, ánh mắt kia mang theo ý cảnh cáo. Cố Duyên cũng cười nói:

“Đúng vậy, con làm cháy thịt gà rồi.”

“Để mẹ làm cho.”

Lăng Tiêm Hà cười tươi nói, mặc tạp dề vào, nhưng lại bị Ngọc Ngân ngăn lại. Ngọc Ngân mỉm cười nói:

“Mẹ, muộn rồi, hay là chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn đi.”

Lăng Tiêm Hà suy nghĩ, treo tạp dề vào chỗ cũ:

“Cũng được, Ngự Tứ nhất định cũng đói rồi.”

Cố Duyên đương nhiên không dám từ chối lời đề nghị của Ngọc Ngân, cô bảo Ngọc Ngân và Lăng Tiêm Hà ra ngoài trước, mình ở lại dọn dẹp tàn cục trong phòng bếp. Nhìn thấy thịt gà bị mình làm cháy nằm trong thùng rác, trong lòng cô vô thức dâng lên sự đau xót.

Cô chỉ muốn làm một bữa ăn cho Ngự Tứ, Ngọc Ngân cũng không cho phép sao?

Ngày hôm sau, Cố Duyên đến bệnh viện Á Ân tìm chủ nhiệm Trình hỏi về bệnh tình của Ngự Tứ và những chuyện cần chú ý, khi chủ nhiệm Trình nói với cô Ngự Tứ nên ăn những món nhạt, cô đột nhiên có chút buồn. Cho tới giờ, cô luôn cấp bách nghĩ cách chữa bệnh cho Ngự Tứ, thế nhưng lại quên mất điều quan trọng nhất.

Cô bỗng nhiên phát hiện, thực ra Ngự Tứ rất ít khi ăn các món dầu mỡ, ngay cả anh ấy cũng biết để ý đến ăn uống, nhưng cô với anh mà nói là người thân thiết với anh nhất, lại chưa bao giờ để ý. Đi ra bệnh viện, Cố Duyên một thân một mình đi bên đường, trong lòng có chút khó chịu, muốn lập tức nhìn thấy Ngự Tứ. Cô biết hôm nay anh phải gặp khách hàng, sáng sớm nay khi ra ngoài anh đã nói với cô rồi, nhưng cô vẫn cầm điện thoại lên bấm số của Ngự Tứ.

Điện thoại vang lên, truyền đến giọng nói của Ngự Tứ:

“Duyên Duyên, sao vậy?”

Ngay cả Ngự Tứ cũng biết, khi anh bận, không có chuyện gì lớn Cố Duyên sẽ không tùy tiện gọi điện cho anh.

Sao vậy? Đúng vậy, rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao phải phải gọi điện? Hối lỗi với anh vì bản thân không đủ săn sóc anh, không đủ quan tâm anh sao? Làm vậy có ý nghĩa sao?

Cô nhẹ hít một hơi:

“Không có gì, chỉ là nhớ anh thôi.”

Ngự Tứ ở đầu dây bên kia ngẩn người, lập tức mỉm cười:

“Em yêu, anh đang ăn cơm với khách hàng.”

Đương nhiên Cố Duyên biết anh đang ăn với khách hàng, bởi vì có thể nghe thấy bên cạnh dường như có tiếng ồn ào của đàn ông. Cô lưu luyến nói:

“Vậy anh làm việc đi, uống ít thôi, về nhà sớm một chút.”

“Em đang ở đâu?”

“Trên đường về nhà.”

“Một mình sao?”

“Vâng.”

“Chú ý an toàn.”

Cúp điện thoại, Cố Duyên tiếp tục đi về phía trước, đi không được mấy bước tiếng chuông điện thoại vang lên, khi cô nhìn thấy số điện thoại giống như ác mộng kia, trong lòng căng thẳng, muốn ném điện thoại đi.

Không sai, số điện thoại này, chủ nhân của số điện thoại này, bây giờ với cô mà nói chính là ác mộng, là ác mộng cô không kịp tránh!

Cố Duyên chần chừ một lúc mới nhận điện thoại, cô còn chưa kịp mở miệng, Ngọc Ngân đã nói rồi:

“Duyên Duyên, nhà hàng Duyên Phận bên trái, nhìn sang đây.”

Cố Duyên ngẩn người, quay đầu nhìn con đường bên trái, quả nhiên nhìn thấy nhà hàng Duyên Phận. Mà bên trong cửa kính trên tầng hai, Ngọc Ngân đang vẫy tay với cô.

“Tôi không rảnh.”

Cố Duyên thu tầm mắt lại, định cúp máy, nhưng động tác trong tay lại bị câu nói tiếp theo của Ngọc Ngân ngăn lại:

“Cô không muốn gặp tôi, lẽ nào cũng không muốn gặp Tô Uyên sao?”

Tô Uyên? Cố Duyên lại ngây người, lại nhìn lên trên tầng hai của nhà hàng, nhìn thấy Ngọc Ngân chỉ sang hướng khác:

“Đang rửa tay.”

Trong lòng Cố Duyên mơ hồ dâng lên cảm giác bất an, cô thu tầm mắt lại, bước nhanh lên tầng hai của nhà hàng, đi đến trước mặt Ngọc Ngân, lạnh lùng nhìn cô:

“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Trong tay Ngọc Ngân đang cầm một chiếc thìa nhỏ, chậm rãi khuấy ly cà phê trong tay, giọng điệu cũng thong thả ung dung:

“Không thế nào cả, chỉ là hôm nay ra ngoài trùng hợp gặp Tô Uyên mà thôi, anh ta nhìn khuôn mặt của tôi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, đang sẵn sàng tinh thần.”

Trùng hợp? Trùng hợp gặp quỷ! Cố Duyên không tin cô ta và Tô Uyên đến đây là vì trúng hợp!

Vừa hay Tô Uyên đi ra từ phòng rửa tay, khi nhìn thấy Cố Duyên, gương mặt kinh ngạc, lập tức bắt đầu quan sát Cố Duyên và Ngọc Ngân, cười híp mắt nói:

“Hai người… là chị em ruột thất lạc từ nhỏ sao?”

Ngọc Ngân nhìn Cố Duyên, cười:

“Đương nhiên không phải, chúng tôi chỉ là bạn bè, còn vì sao lại giống nhau như vậy… tôi chỉ có thể nói là kỳ tích.”

“Cũng phải, minh tinh cũng có ngày đụng mặt, huống hồ là người bình thường.”

Tô Uyên ngồi đối diện Ngọc Ngân, thuận tay kéo Cố Duyên ngồi xuống bên cạnh, sau đó hỏi Ngọc Ngân:

“Là cô hẹn Duyên Duyên ra đây sao?”

“Không phải, vừa mới nhìn thấy cô ấy đi ngang qua, nên gọi cô ấy lên đây.”

Ngọc Ngân gọi phục vụ đến, gọi cho Cố Duyên một ly cà phê. Sau đó xoay người nhìn Cố Duyên, cười tủm tỉm nói:

“Vừa rồi nói chuyện với Tô Uyên, Tô Uyên nói từng theo đuổi cô, nhưng không theo đuổi được, phải không?”

Cố Duyên cười, gật đầu.

Cô không thể nói lung tung được, không thể tùy tiện rơi vào bẫy của Ngọc Ngân, trong lòng rối bời, chỉ muốn nhanh chóng biết mục đích lần này của Ngọc Ngân.

“Chẳng trách lần đầu Tô Uyên nhìn thấy tôi lại nói sẽ lấy tôi.”

Tô Uyên không được tự nhiên cười, có chút ngượng ngùng.

Ngọc Ngân bưng cà phê lên uống một ngụm, nói sang chuyện khác:

“Đúng rồi, nghe mẹ anh nói gần đây anh đang bận điều tra một vụ án, liên quan đến chuyện Phong Tùy giết sếp Chu, hiện giờ tiến triển thế nào rồi?”

Lần thứ ba Cố Duyên ngây ngẩn, ánh mắt không tự chủ quay sang nhìn Tô Uyên, ánh mắt vừa hay tiếp xúc với ánh mắt của Tô Uyên. Ngọc Ngân cuối cùng cũng lộ ra mục đích lần này của mình, cô ta đã tàn nhẫn đi bước đầu tiên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau