CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Ba người ở cùng nhau định làm gì_

Cố Duyên liếc mắt nhìn xung quanh, tức giận nói với bà ta:

“Bà đứng lên đi, tôi không muốn người khác cho rằng tôi đang hành hạ người làm bề trên là bà đây.”

Bà hai nghe vậy thì đứng lên, Cố Duyên không biết làm sao, đành theo bà ta quay lại chỗ ngồi.

“Tôi không yêu cầu mấy người nhường lại Tần Thị, cũng có thể không cần ngôi nhà lớn của nhà họ Ngự, tôi chỉ mong cô có thể bảo đảm được cuộc sống của Ngự Hàn và ông chủ, xét về thân phận thì bọn họ là người thân nhất của Ngự Tứ, mong cô đối xử tốt với bọn họ, mọi tội lỗi đều do một mình tôi chịu trách nhiệm là được rồi.”

Lời nói của bà hai khi vào tai Cố Duyên lại vô cùng chói tai, cô cười lạnh:

“Trước kia khi Ngự Tứ vẫn là một tên ngốc, sao không thấy mấy người coi anh ấy là người thân?”

Bà hai cúi đầu, không nói được lời nào.

Chuyện quá khứ, quả thật bà ta không sao nhắc lại được.

Ác giả ác báo, câu nói này lại linh nghiệm trên người bà ta.

“Nếu cô không muốn, tôi sẽ hủy nó.”

Bà hai xé tờ giấy trong tay thành hai mảnh.

Cố Duyên vội vàng ngăn bà ta lại, nói:

“Bà nói điều kiện trước, tôi sẽ suy nghĩ xem có nên trao đổi với bà hay không.”

Bà hai suy nghĩ một lúc, nói:

“Cho bọn họ một căn phòng, một tài khoản có tám số trở lên, với cô mà nói đây chỉ là chuyện nhỏ, cô có thể làm được.”

Cố Duyên không chỉ là cô chủ của nhà họ Phong, còn là vợ của Ngự Tứ, cho dù là thân phận nào cũng ở trên ngàn người. Bà hai đương nhiên cho rằng cô có năng lực thực hiện được điều kiện này.

Mà Cố Duyên quả thực đến có chuẩn bị, cô đưa tay cầm đơn thuốc trong tay bà hai, bà hai né tránh. Nhìn sự đề phòng trên mặt bà hai, cô cười, lấy thẻ vàng từ trong túi xách đưa đến trước mặt bà ta:

“Thẻ không thời hạn, bà có thể rút tiền, có thể quẹt thẻ, nhớ kỹ khi quẹt thẻ đến tám số phải thu tay đúng lúc, quẹt nhiều sẽ phải trả tiền.”

Bà hai vội vàng nắm chặt thẻ vàng trong tay, giống như sợ cô sẽ đổi ý vậy.

Tấm thẻ này là của Phong Hách đưa cho cô từ lâu, cô vẫn luôn để ở nhà chưa từng dùng đến, hiện giờ cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Nhìn thấy sự đề phòng trên gương mặt của bà hai, trong lòng cô không khỏi cảm thấy nực cười, một người cao quý kiêu ngạo như bà ta cũng có ngày hôm nay.

Cô lấy chìa khóa xe ở trong túi xách đưa cho bà ta:

“Tôi không có nhà, nhưng chiếc xe này ngang với năm căn nhà có vườn hoa rộng hơn một trăm mét vuông ở trong thành phố, khi nào muốn làm thủ tục thì tìm tôi.”

Bà hai lại nhanh chóng cầm lấy chìa khóa xe, Cố Duyên đưa tay về phía bà ta, bà ta ngoan ngoãn để đơn thuốc vào tay Cố Duyên.

Cố Duyên mở tờ giấy ra nhìn, trên giấy một nửa là tên chất hóa học mà cô chưa từng nghe qua, cô cất tờ giấy vào trong túi xách, đứng dậy rời khỏi quán cà phê.

Đi ra từ quán cà phê, Cố Duyên đi dọc theo đường phố, vừa đi vừa nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo. Cô không biết đơn thuốc này rốt cuộc có tác dụng hay không, nhưng cũng có thể thử một chút.

Cô đi đến bệnh viện Phong Thanh ở trước kia, đó là bệnh viện tư nhân lớn, sau này Cố Duyên mới biết ông chủ đứng sau bệnh viện là Phong Hách, đây chính là bí mật mà ngay cả Phong Thanh cũng không biết, sau khi cô quay về nhà họ Phong mới biết được chuyện này.

Cô trực tiếp tìm chủ nhiệm Trình của trung tâm nghiên cứu, chủ nhiện Trình là một người đàn ông trung niên rất có năng lực, lần trước khi mang Ngự Tứ đến chụp CT đã gặp một lần dưới sự giới thiệu của Phong Thanh. Lần này gặp lại, chủ nhiệm Trình rất ngạc nhiên, cũng rất lịch sự.

Cố Duyên đưa ông đơn thuốc kia, nói:

“Chủ nhiệm Trình, ông có nhớ người tên Ngự Tứ không?”

“Ngự Tứ?”

Chủ nhiệm Trình kinh ngạc, lập tức gật đầu:

“Đương nhiên là nhớ.”

“Bệnh của anh ấy chính là do những loại thuốc này tạo thành, tôi mong ông nghiên cứu một chút xem có cơ hội chữa khỏi hay không.”

“Yên tâm đi, bệnh của Ngự Tứ vẫn còn cơ hội.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy, Phong Thanh đã...”

Chủ nhiệm Trình lại không nói nữa.

Cố Duyên ngạc nhiên nghi ngờ:

“Phong Thanh?”

“À... Ý tôi là, trước đây Phong Thanh đã từng nghiên cứu.”

“Nhưng trước kia Phong Thanh nói với tôi bệnh của Ngự Tứ căn bản không có cơ hội chữa khỏi được.”

“Vậy sao?”

Chủ nhiệm Trình cười ngượng:

“Vậy là do tôi nhớ nhầm rồi.”

“Cô yên tâm đi.”

Chủ nhiệm Trình lại nói:

“Tôi nhất định sẽ cho người của viện nghiên cứu xem xét thật kỹ.”

Trái tim Cố Duyên khó khăn lắm mới thả lỏng vì câu nói chắc chắn của chủ nhiệm Trình, cô gật đầu:

“Cảm ơn ông, có cần Ngự Tứ phối hợp gì không?”

“Máu lấy được trên người cậu ta trước kia vẫn còn ở đây, đương nhiên, nếu cô có thể thuyết phục cậu ta đến đây kiểm tra toàn diện thì càng tốt.”

“Tôi sẽ cố gắng.”

Cố Duyên và chủ nhiệm Trình chào tạm biệt nhau, đứng dậy ra khỏi phòng làm việc của chủ nhiệm Trình, phòng bên cạnh phòng làm việc chính là phòng nghiên cứu, cách một lớp kính phun cát nên cô không nhìn thấy gì cả. Nhưng bên trong lại giống như có thứ gì đó đang hấp dẫn cô, khiến bước chân của cô bất giác dừng lại, kề cà không chịu rời đi.

Cô lắc đầu, nghĩ thầm nhất định là vì quá hy vọng bệnh của Ngự Tứ sẽ tốt lên.

Đi ra khỏi bệnh viện, trời vẫn còn sớm, Cố Duyên nhìn lên bầu trời một lúc, cô không muốn quay về sớm như vậy, nên nói là không muốn đối mặt với Ngọc Ngân.

Bên cạnh chính là một cửa hàng rộng lớn, cô đi vào trong, nhẹ nhàng sờ lên từng món hàng rực rỡ đủ loại bên trong, nhưng không hề có ý muốn mua.

Khi có một mình, ngay cả đi dạo phố cũng tẻ nhạt vô vị. Nhưng cô lại muốn đi một mình như vậy, yên lặng, không có bất kỳ ai làm phiền, nếu không cô có thể hẹn Sương Sương Xinh Xinh đến làm bạn.

Đi vào một cửa hàng trang sức, các loại trang sức vàng bạc bên trong rực rỡ khiến cô hoa mắt, nhân viên cửa hàng lịch sự bước lên hỏi, cô cười nhạt với đối phương:

“Tôi chỉ muốn xem thôi.”

Nhân viên cửa hàng khinh khỉnh rời đi, cô cũng không để bụng, trong tay cầm một chiếc ghim cài trước ngực bằng bạc, trên mặt có hai bông hoa đuôi diều đang đón gió đong đưa, tinh xảo đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Nếu là trước kia, cô nhất định không chút do dự mua nó, nhưng hôm nay cô không hề có ý muốn cái ghim cài này. Đang chuẩn bị để vào chỗ cũ, ghim cài trước ngực đột nhiên bị một người lấy ra, đầu ngón tay nhói đau, cô ngạc nhiên quay đầu, nhìn thấy người mà mấy ngày nay cô không muốn nhìn thấy nhất.

Ngọc Ngân, Ngự Tứ, đây đúng là tổ hợp khiến cô đau lòng…

Vì sao lúc nào cũng như hình với bóng bám gót cô.

“Cô đang dạo phố một mình sao?”

Ngọc Ngân cầm trâm bạc, ôm lấy khuỷu tay của Ngự Tứ, gương mặt tràn đầy ý cười, sắc mặt rất tốt.

Cố Duyên liếc nhìn Ngự Tứ, trên gương mặt của Ngự Tứ mang theo nụ cười nhạt, một tay bị Ngọc Ngân ôm lấy, tay kia cầm túi xách của Ngọc Ngân cùng các túi hàng hiệu, xem ra bọn họ đã đi dạo phố được một lúc rồi.

Cố Duyên nhìn bọn họ cười, bất giác giấu ngón tay bị ghim cài cứa đau ra phía sau.

“Rất đẹp, Thanh Nhi cô có muốn không? Nếu muốn tôi tặng cho cô.”

Ngọc Ngân quan sát một vòng xong thì cười híp mắt hỏi Cố Duyên.

Cố Duyên vội vàng lắc đầu:

“Không cần, tôi chỉ tùy tiện xem thôi.”

“Vậy… tôi muốn nó, dù sao cũng không đắt.”

Ngọc Ngân để vào tay Ngự Tứ:

“Em muốn cái này.”

Ngự Tứ cầm chiếc ghim cài trước ngực đến quầy hàng gói vào, cẩn thận nhìn anh mới phát hiện trên cây ghim cài trước ngực có vết máu, anh quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Cố Duyên giấu tay sau lưng, mà sàn nhà phía sau cô đã dính vài giọt máu đỏ tươi.

Anh bước về phía Cố Duyên, đưa tay cầm lấy tay phải vừa cầm ghim cài trước ngực, phía trên có một vết thương nhỏ dài, máu tràn ra từ miệng vết thương.

Anh đột nhiên tức giận, nhìn cô chằm chằm:

“Sao bị thương cũng không nói?”

Ngọc Ngân nghe thấy lời của Ngự Tứ liền quay đầu lại, cũng nhìn thấy vết thương trên tay Cố Duyên, lo lắng cầm tay cô kêu lên:

“A? Thanh Nhi, tay cô làm sao vậy? Sao lại bị thương rồi?”

Cô ta nói xong lại quay sang Ngự Tứ, nói với anh:

“Ngự Tứ, trong túi xách của em có băng gạc, mau tìm giúp em.”

Nhìn hai người họ gấp như vậy, Cố Duyên không được tự nhiên cười:

“Chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi, không sao đâu.”

Ngự Tứ tìm băng gạc trong túi xách của Ngọc Ngân, Ngọc Ngân giật lấy, vừa băng bó cho Cố Duyên vừa áy náy nói:

“Xin lỗi, đều tại tôi không nghĩ đến phía trên có kim.”

Băng bó vết thương xong, Cố Duyên mỉm cười với hai người họ, nói:

“Hai người đi dạo đi, tôi còn có việc đi trước.”
“Cùng nhau đi dạo đi.”

Ngọc Ngân cầm tay cô lưu luyến không rời.

Cùng nhau đi dạo? Ban người đi cùng nhau? Định làm gì chứ?

Cố Duyên khăng khăng đi trước, giống như trốn ra khỏi cửa hàng vậy, cô đứng ở ven đường bắt xe, từng chiếc xe đi qua, nhưng lại không có xe nào trống. Nơi cô càng muốn trốn thì càng không trốn được, thật quái lạ!

“Xe của em đâu?”

Ngự Tứ đi theo ra ngoài khó hiểu hỏi cô.

Xe… Cố Duyên chần chừ một lúc, thuận miệng trả lời:

“Dương Xinh Xinh mượn rồi.”

“Xe của Dương Xinh Xinh đâu?”

Ngự Tứ truy hỏi. Hiển nhiên anh không tin câu trả lời của Cố Duyên, hiển nhiên anh đang nghi ngờ hành trình hôm nay của Cố Duyên.

Cố Duyên cứng họng, nhất thời không tìm ra được lý do trả lời câu hỏi của anh, trùng hợp lúc này có một chiếc xe dừng ngay trước mặt cô, cô nhanh chóng lên xe, cô theo thói quen lựa chọn trốn tránh.

Cố Duyên vừa mới quay lại nhà họ Phong không bao lâu, Ngự Tứ và Ngọc Ngân trở về, chị Trần dọn cơm cho mọi người, Phong Hách và Lăng Tiêm Hà ngồi ở ghế chính, Ngọc Ngân và Ngự Tứ ngồi với nhau.

Lúc ăn cơm Phong Hách hỏi Cố Duyên hôm nay đi đâu, Cố Duyên thuận miệng nói chỉ đi dạo xung quanh. Cô không dám ngẩng đầu, bởi vì cho dù không ngẩng đầu cô cũng biết lúc này ánh mắt của Ngự Tứ đang nhìn xoáy vào gương mặt mình. Ánh mắt tĩnh lặng, sâu thẳm, lại ẩn chứa chút suy tư.

“Sau này muốn đi dạo, có thể gọi mẹ hoặc Ngọc Ngân đi cùng con.”

Lăng Tiêm Hà cười híp mắt nói.

Ngọc Ngân cũng nở nụ cười:

“Đúng vậy, tôi rất thích dạo phố, lần say nhớ gọi tôi.”

“Được.”

Cố Duyên gật đầu, cúi đầu im lặng ăn cơm, sau đó ngẩng đầu nói với Phong Hách:

“Cha, thẻ lần trước cha cho con, hôm nay con dùng rồi, nói với cha một tiếng.”

“Không sao, dù sao cũng là cho con, sau này thiếu tiền thì nói với cha, Ngọc Ngân cũng vậy.”

Phong Hách gắp thịt gà bỏ vào bát của Ngọc Ngân, lại gắp một miếng khác bỏ vào bát của Cố Duyên, đối xử như nhau.

“Cảm ơn cha.”

Ngọc Ngân rất vui vẻ.

“Không cần cảm ơn, chỉ cần các con vui là cha vui rồi.”

“Đúng, đúng vậy.”

Lăng Tiêm Hà ngồi bên cạnh gật đầu phụ họa.

Cố Duyên tùy ý ăn mấy miếng, đặt bát đũa lên bàn nói với mọi người:

“Con ăn xong rồi, mọi người từ từ ăn đi.”

“Sao ăn ít vậy?”

Lăng Tiêm Hà hỏi.

“Vừa nãy có ăn chút đồ bên ngoài rồi.”

Cố Duyên nhìn Ngọc Ngân và Ngự Tứ, thuận miệng trả lời.

Khi cô rời chỗ, Phong Hách đột nhiên nói:

“Duyên Duyên, lát nữa đến phòng sách của cha, cha có chuyện muốn bàn bạc với con.”

Cố Duyên ngạc nhiên, Phong Hách tìm cô bàn việc chính thức như vậy, có chuyện gì sao?

“Bây giờ sao?”

Cô hỏi.

“Buổi tối cũng được, con nghỉ ngơi trước đi, cha vừa hay cũng có chút chuyện phải làm.”

Phong Hách nói.

Cố Duyên gật đầu, vừa hay cô cũng có chuyện muốn bàn bạc với Phong Hách.

Cô quay lại phòng ngủ, lấy quần áo ở nhà từ trong tủ quần áo đi vào phòng tắm, nước nóng chạy dọc theo da thịt của cô, chạy xuống đầu ngón tay, vết thương bị chiếc ghim cài kia cứa vào nhói đau.

Cô tùy ý tắm gội thay quần áo, sau đó bắt đầu lục tung trong phòng tìm thuốc khử trùng. Cô chưa từng để thuốc trong phòng, xem ra chỉ có xuống tầng mới có thuốc.

Đang muốn xuống tầng, cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, cô đã quá quen thuộc với tiếng bước chân này, không cần nhìn cũng có thể biết là ai. Cô vội vàng chỉnh quần áo trên người, xoay người, quả nhiên nhìn thấy Ngự Tứ đang đi đến, trong tay cầm hộp thuốc.

“Anh…”

Cố Duyên kinh ngạc nhìn anh.

Ngự Tứ đi đến trước mặt cô, đặt hộp thuốc trên bàn thủy tinh rồi lấy nước khử trùng từ tròng hộp thuốc, sau đó kéo tay cô bắt đầu khử trùng. Từ khi vào đến khi khử trùng xong, anh không hề nói một câu nào. Chỉ nhíu mày khi nhìn thấy vết thương của cô vì dính nước mà sưng lên, còn trợn mắt.

Cố Duyên cũng không lên tiếng, nhìn sự lạnh lùng trên mặt anh, động tác trong tay lại vô cùng dịu dàng, cô không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng nhất định biết anh không vui.

Cuối cùng cũng băng bó vết thương xong, anh buông cô ra. Ánh mắt lại chuyển lên gương mặt cô, nhìn cô chằm chằm:

“Hôm nay em đi gặp bà Ngự?”

Trong lòng Cố Duyên giật mình, anh biết rồi!

Chương 117: Tôi đến tìm ngự tư

Biết rồi thì sao, sớm muộn gì cũng phải biết, cô rũ mắt, bình tĩnh gật đầu:

“Đúng vậy.”

“Đưa thẻ và xe của em cho bà ta rồi?”

“Vâng.”

“Sao em luôn luôn không nghe lời khuyên của anh vậy?”

Ngự Tứ đột nhiên đứng lên, nhìn cô chằm chằm, trên gương mặt đầy sự tức giận:

“Em nói anh biết em làm như vậy có ý nghĩa gì không? Anh sẽ không cảm ơn em, sẽ không nhận tình cảm của em, em cũng không cần phải vì anh mà đi thương lượng với bà ta!”

Khi biết xe của Cố Duyên vô cớ mất tích, nghe thấy cô nói với Phong Hách cô đã quẹt thẻ vàng của cô, anh đã đoán được Cố Duyên nhất định đã đi gặp bà hai rồi. Bởi vì hôm qua bà hai cũng tìm anh, cũng đưa ra điều kiện giao dịch với anh.

Cố Duyên cũng không sợ cơn tức giận của anh, chỉ cười nhạt, nói:

“Ngự Tứ, trước kia em vì anh mà nhịn bao nhiêu, trả giả thế nào, em có bao giờ cần anh cảm ơn không? Cảm ơn với em mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì cả. Em muốn làm chuyện này, em có suy nghĩ và dự định của riêng mình, anh không cần cưỡng ép suy nghĩ của anh lên đầu em.”

“Em…”

Ngự Tứ nghiến răng:

“Đúng là điên rồi.”

“Vậy anh cứ coi như em bị điên rồi đi.”

Cố Duyên giơ vết thương trên tay lên:

“Cảm ơn anh đã băng bó cho em, em đi trước đây.”

Nói xong, cô xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

Chính là vì biết Ngự Tứ sẽ không đồng ý để cô đi, cho nên cô mới không báo cho anh mà hẹn gặp bà hai, bây giờ quả nhiên Ngự Tứ tức giận rồi.

Cố Duyên đến phòng Lăng Tiêm Hà nói chuyện với bà một lúc, Lăng Tiêm Hà nhắc cô đến phòng đọc sách của Phong Hách, cô đứng dậy, cùng Lăng Tiêm Hà đến phòng đọc sách.

Trên đường đến phòng đọc sách, Cố Duyên hỏi Lăng Tiêm Hà:

“Mẹ, cha tìm con có chuyện gì vậy?”

“Mẹ nghĩ chắc là chuyện hôn nhân của con và Ngự Tứ.”

Bước chân của Cố Duyên bỗng chốc dừng lại, hôn sự của cô và Ngự Tứ? Đúng vậy, hiện tại cô và Ngự Tứ vẫn là vợ chồng hợp pháp, nhưng Ngự Tứ lại quay về bên Ngọc Ngân rồi, mối quan hệ này sớm muộn gì cũng phải làm rõ.

Đi đến phòng ngủ của Phong Hách, Phong Hách đang gọi điện thoại, Cố Duyên và Lăng Tiêm Hà ngồi ở sofa đợi, Phong Hách nghe điện thoại xong thì đi đến. Cố Duyên cười nói:

“Cha, vừa hay con cũng có việc tìm cha.”

“Ừm, con nói trước đi.”

Phong Hách ngồi xuống bên cạnh Lăng Tiêm Hà, châm điếu xì gà.

“Chính là chuyện công việc của con, không biết công ty chi nhánh bên thành phố Hàn có chức vị phù hợp với con không, con muốn đến đó làm việc.”

Cố Duyên nói, cô đã suy nghĩ mấy ngày hôm nay mới đưa ra được quyết định này.

Rời khỏi thành phố Tương, bắt đầu một cuộc sống mới, cô tin bản thân mình nhất định có thể làm được.

“Con muốn rời đi sao?”

Phong Hách ngạc nhiên.

Lăng Tiêm Hà cũng kinh ngạc, lập tức kéo tay cô:

“Tình Nhi, con khó khăn lắm mới quay về được, sao lại muốn rời đi? Mẹ không nỡ xa con.”

Cố Duyên vỗ lên cánh tay bà, trấn an bà:

“Mẹ, thành phố Hàn không xa lắm, mỗi tháng con có thể về nhà thăm mẹ.”

“Nó không giống nhau, mẹ muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy con.”

Phong Hách ý bảo Lăng Tiêm Hà bình tĩnh, sau đó nghiêm mặt hỏi Cố Duyên:

“Con quyết định rời xa Ngự Tứ sao?”

Trong lòng Cố Duyên siết lại, đương nhiên cô không muốn bỏ đi, suy cho cùng thì gặp được một người mình yêu cũng không dễ dàng gì. Nhưng tình hình trước mắt cho phép cô muốn hay không muốn sao? Khi Ngự Tứ quyết định quay về bên Ngọc Ngân, cô còn có thể nói không muốn sao?

“Cha, cha cũng đã nhìn thấy rồi, Ngự Tứ và Ngọc Ngân…”

Cô không nói nữa, không muốn nói ra sự thật phía sau.

Phong Hách lại nói:

“Ngự Tứ trước giờ chưa từng nói muốn ly hôn với con, nó quay về bên Ngọc Ngân là vì Ngọc Ngân cần nó, sức khỏe của Ngọc Ngân vẫn chưa khỏe lại, ngay cả cha cũng nhìn ra được nó vẫn yêu con, lẽ nào con không nhìn ra sao?”

Phong Hách dừng một chút, lại nói:

“Trước đây cha để con nghĩ thông suốt, là vì cũng tưởng rằng Ngự Tứ thực sự quay về bên Ngọc Ngân giống con, nhưng mấy ngày nay ta quan sát nó rất kỹ, phát hiện mọi chuyện không giống như chúng ta tưởng tượng.”

“Đúng vậy, Phong Thanh, nhìn ra được con cũng thích Ngự Tứ, nếu đã thích, vậy thì đợi Ngự Tứ làm yên lòng Ngọc Ngân rồi quay về bên cạnh con, hai con sẽ hạnh phúc vui vẻ giống như trước kia.”

Lăng Tiêm Hà cũng nói thêm vào.

Cố Duyên cười khổ, đợi, phải đợi đến khi nào? Khi nào Ngọc Ngân mới có thể khỏe lại? Đợi đến khi cô ta khỏe lại rồi, tình cảm cùng với Ngự Tứ cũng đã đến mức khó chia lìa rồi?

Ngự Tứ cũng từng nói với cô, muốn cô đợi, anh sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.

“Cha, mẹ, con sẽ đợi, nhưng hy vọng hai người có thể hiểu được chỗ khó của con, để con rời đi, đi xa một chút, đối với con, Ngự Tứ và Ngọc Ngân đều có lợi, không phải sao?”

Phong Hách và Lăng Tiêm Hà nhìn nhau, không lên tiếng.

Đương nhiên bọn họ biết nỗi khổ trong lòng Cố Duyên, cũng biết cô khó chịu thế nào khi đối mặt với Ngọc Ngân và Ngự Tứ, nếu đã vậy cũng không thể ép cô ở lại được nữa.

Cố Duyên suy nghĩ một lúc, lại nói:

“Cha, vẫn còn một chuyện con muốn nói với cha, con bán xe cha tặng con rồi, dù sao thì rời đi rồi cũng không dùng được nữa.”

“Con thích là được rồi, đợi đến khi sang bên kia, cha sẽ mua cho con chiếc khác.”

Mấy thứ vật chất kia với Phong Hách mà nói không có gì đáng kể cả.

“Không cần đâu, cha cũng biết, bình thường con không thích lái xe của mình.”

Cố Duyên chột dạ, cô không dám nói cho Phong Hách biết cô đưa xe cho bà hai rồi.

Phong Hách cười lớn, nói:

“Đến lúc đó hẵng nói.”

Cố Duyên nghĩ đến mục địch đến đây, hỏi:

“Cha, cha tìm con có việc gì sao?” “Không có gì, cũng chỉ muốn hỏi chuyện giữa con và Ngự Tứ mà thôi.”

“Vâng.”

Cố Duyên gật đầu.

Cố Duyên nói chuyện với Phong Hách và Lăng Tiêm Hà một lúc lâu sau mới rời khỏi phòng đọc sách, quay về phòng mình.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ chiếu vào bên trong, Cố Duyên nằm trên giường, im lặng, bình thản. Cô hy vọng bản thân có thể trải qua một đêm như vậy, nhưng trong lòng lại bắt đắt đầu xao động. Lời nói của Phong Hách vẫn quanh quẩn bên tai cô, hình ảnh Ngự Tứ và Ngọc Ngân vẫn lượn lờ trước mắt cô.

Cô nghĩ, đáy lòng mình rốt cuộc vẫn không đủ kiên định.

Phong Hách nhanh chóng sắp xếp chức vị cho cô, công ty của mình, cũng không có gì khó làm. Đêm trước khi rời khỏi thành phố Tương, Cố Duyên chủ động đến trước phòng Ngự Tứ tìm anh.

Phòng ngủ của Ngự Tứ nằm cạnh phòng của Ngọc Ngân, là để tiện chăm sóc cho cô ta.

Đứng trước cánh cửa gỗ khắc hoa, trong lòng Cố Duyên có vị chua xót không nói lên lới, cô và Ngự Tứ là vợ chồng, là vợ chồng hợp pháp, nhưng lại rơi vào cảnh bản thân muốn vào phòng của anh, muốn tìm anh còn phải nghĩ đến cảm giác của Ngọc Ngân.

Cô ngập ngừng gõ cửa, cửa mở, hình bóng của Ngọc Ngân xuất hiện trước mắt cô.

“Tình Nhi, cô đến tìm Ngự Tứ sao?”

Ngọc Ngân luôn cười híp mắt, cho dù với ai cũng vậy.

“Ừm, có tiện không?”

Cố Duyên không tiện vào trong, chỉ có thể đứng ở cửa đợi.

Ngọc Ngân quay đầu nhìn bên trong, còn chưa kịp trả lời, giọng nói của Ngự Tứ từ bên trong truyền đến:

“Tiện, vào đi.”

Cố Duyên đi qua người Ngọc Ngân, vào phòng, dường như Ngự Tứ đang nghịch laptop, thấy Cố Duyên đi vào, gập máy tính lại nói với Ngọc Ngân:

“Ngọc Ngân, máy tính cứ để chỗ anh, lát nữa anh sửa giúp em.”

“Vậy em ra ngoài trước.”

Ngọc Ngân cười cười vẫy tay với Cố Duyên, xoay người rời khỏi phòng ngủ của Ngự Tứ.

Ngự Tứ bảo Cố Duyên ngồi trên sofa, rót nước cho cô. Xoay người nhìn thấy Cố Duyên đang nhìn chằm chằm vào túi đồ ăn vặt trên bàn, anh đặt ly nước trước mặt cô, cẩn thận thu dọn túi ăn vặt trên bàn.

“Hình như Ngọc Ngân rất thích ăn đồ ngọt.”

Cố Duyên nói bâng quơ.

Ngự Tứ lại nhìn thẳng vào cô:

“Tìm anh có chuyện gì?”

“Không có việc gì không thể tìm anh sao?”

Cô cười.

“Không phải không thể, là sẽ không tìm.”

Được rồi, anh nói rất đúng, vào giờ phút quan trọng này, không có việc gì quả thực cô sẽ không tìm anh.

Cô cầm ly nước uống một ngụm, thấy Ngự Tứ nhìn chằm chằm ngón tay bị thương của cô, cô thu ngón tay mình lại, nói:

“Ngự Tứ, em hy vọng anh có thể đến bệnh viện Á Ân làm kiểm tra toàn diện.”

“Tay đỡ hơn chưa?”

Ngự Tứ luôn thích hỏi một đằng trả lời một nẻo hỏi cô.

“Đỡ rồi.”

Cố Duyên gật đầu.

Ngự Tứ di chuyển ánh mắt từ vết thương của cô, nhìn xuyên qua bên ngoài cửa sổ, hờ hững đáp:

“Vô dụng thôi, anh đã làm kiểm tra như vậy ở hơn mười nước phát triển rồi, ai cũng không giúp được anh.” “Lần này không giống vậy…”

“Không có gì khác cả.”

Ngự Tứ cắt đứt lời cô, sau đó dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, nói sang chuyện khác:

“Ngày mai không phải em sẽ rời khỏi thành phố Tương sao? Còn không nghỉ ngơi sớm một chút?”

Biết rằng anh sẽ từ chối, Cố Duyên cũng không biết làm sao.

Cô nhìn ra được tâm trạng của Ngự Tứ không tốt, nhưng lại không hiểu rốt cuộc là vì sao, khi tâm trang Ngự Tứ không tốt sẽ rất khó nói chuyện, cô nghĩ hay là thôi đi, đợi khi nào tâm trạng anh tốt rồi lại khuyên anh sau.

“Vậy em về phòng nghỉ ngơi trước.”

Cố Duyên đứng lên, đứng dậy đi về phía cửa phòng ngủ.

Ngoài cửa, Hà Ngọc Ngân vẫn chưa đi, thấy cô ra ngoài thì cười híp mắt, nói:

“Sao nhanh vậy?”

“Cũng không có chuyện gì, cho nên cũng nhanh.”

Khi Cố Duyên nói, ra ngoài liếc nhìn Ngự Tứ, nhìn thấy sự hờ hững trong mắt anh, cảm thấy anh muốn nói lại thôi.

Cô đứng ở cửa đợi anh mở miệng, nhưng anh lại bị Ngọc Ngân kéo vào trong phòng.

Sáng ngày hôm sau, trên bàn ăn không nhìn thấy bóng dáng của Ngự Tứ và Ngọc Ngân, Lăng Tiêm Hà nói với cô sáng sớm Ngọc Ngân đã quấn lấy Ngự Tứ đi thể dục buổi sáng với cô ta rồi.

Cố Duyên gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Lăng Tiêm Hà thấy cô cúi đầu chỉ lo ăn sáng thì biết trong lòng cô nhất định khó chịu, vì vậy cẩn thận nói:

“Nếu không… đợi Ngự Tứ quay về, con với nó cùng nhau nói chuyện, để nó đưa ra quyết định rõ ràng.”

“Không cần!”

Cố Duyên vội vàng nói:

“Con lo Ngọc Ngân sẽ đau lòng.”

Ngọc Ngân nhất định sẽ đau lòng, hơn nữa sẽ rất cực đoan, nếu đúng như Dao Trụ nói, cô ta là người phụ nữ có ý muốn chiếm làm của riêng mãnh liệt như vậy, nhất định sẽ làm đủ thứ khiến người ta không sao ngăn cản được.

“Con nhìn con xem, chỉ biết nghĩ cho người khác.”

Cô bất đắc dĩ cười:

“Mẹ, bây giờ mẹ để Ngự Tứ chọn, anh ấy cũng chưa chắc sẽ chọn con, tình yêu không thể cưỡng ép, vẫn nên thuận theo tự nhiên đi.”

“Tình Nhi nhà chúng ta rất rộng lượng.”

Phong Hách cười ha hả, vỗ lên vai Cố Duyên:

“Giống cha.”

“Cha…”

Cố Duyên rót đầy ly sữa cho ông.

Phong Hách thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc dặn dò:

“Một mình ở bên ngoài phải cẩn thận, có chuyện gì cứ gọi điện cho cha mẹ, không muốn ở đó thì nhanh chóng quay về.”

“Cha, cha đã nói mấy chục lần rồi đó! Không phải nói với cha rồi sao, con có bạn ở đó.”

“Già rồi, thích lải nhải, con đứng chấp nhặt với ông ấy.”

Lăng Tiêm Hà cười nói.

“Cha, hai người từ từ ăn, con đi trước.”

Cố Duyên đứng dậy rời khỏi bàn ăn, kéo vali từ trong phòng chuẩn bị đi.

Lăng Tiêm Hà khăng khăng muốn tiễn cô, lại bị cô từ chối, cuối cùng bà chỉ đành để tài xế đưa cô đến trạm xe lửa.

Cố Duyên vừa mới đi, Ngự Tứ và Ngọc Ngân trở về, trên người hai người đều mặc quần áo thể thao, hiển nhiên vừa mới chạy bộ về. Nhìn thấy Lăng Tiêm Hà và Phong Hách đứng ở ngoài cửa, Ngọc Ngân mỉm cười hỏi:

“Cha mẹ, hai người đứng ngoài cửa làm gì?”

“Không có gì, Thanh Nhi vừa mới đi.”

Phong Hách cười, nhìn Ngự Tứ.

Ngự Tứ cụp mắt, anh hiểu ánh mắt của Phong Hách muốn nói cái gì.

“Cái gì? Thanh Nhi đi rồi? Không phải nói ngồi tuyến buổi trưa sao?”

Ngọc Ngân ngạc nhiên.

“Nó đổi ý rồi.”

Lăng Tiêm Hà kéo tay Phong Thanh:

“Vào nhà thôi, trong nhà ấm hơn.”

Ngọc Ngân cười gật đầu, cùng nhau vào trong nhà.

Cố Duyên đến vừa hay đúng lúc, còn có mấy phút nữa là có thể lên xe, cô cầm vé xe trên tay, trong lòng có chút ngẩn ngơ.

Xung quanh người đi kẻ lại, tiếng loa phát thanh, âm thanh ồn áo nhức tai.

Cô vốn có thể bảo tài xế đưa cô đến thành phố Hàn mất bốn tiếng, nhưng cô sợ sự cô quạnh trong xe, sự hỗn loạn cùng tiếng ồn ào ở trạm xe lửa với cô mà nói cũng tốt hơn là một mình.

Thành phố Hà cách thành phố Tương cũng không xa lắm, nhưng cô lại cảm thấy bản thân giống như đã rời xa hoàn toàn vậy. Cảm giác lưu luyến này khiến tâm tình cô càng thêm nặng nề và hoảng hốt.

Lần trước khi từ đây đến thành phố Hàn, trong lòng cô không hề khó chịu như vậy, bởi vì lần trước không có Ngọc Ngân, khi không có Ngọc Ngân, Ngự Tứ vẫn hoàn toàn thuộc về cô!

“Cô đưa vé xe ra đây.”

Cố Duyên nghe thấy một giọng nữ vang lên, mới giật mình mình đã đi đến cửa soát vé rồi.

Cô vội vàng lấy vé xe từ trong trong túi xách, không đợi nhân viên trạm xe nhận lấy, vé xe đã bị một bàn tay của một người đàn ông giật lấy. Cố Duyên và nhân viên trạm xe đều ngẩn người, theo bản năng quay đầu nhìn.

Ngự Tứ, là Ngự Tứ, Cố Duyên càng thêm kinh ngạc.

Chương 118: Theo anh về nhà

Sao anh lại đến đây? Vì sao lại đến? Lúc này không phải anh đang tập thể dục cùng Ngọc Ngân sao, không phải vẫn đồng ý hôm nay sẽ đi dạo phố cùng Ngọc Ngân sao?

Trên người anh vẫn đang mặc bộ quần áo thể thao, bộ dáng gấp gáp, có thể thấy được anh vội vàng chạy đến đây.

Cố Duyên không thể không thừa nhận đáy lòng mình vui mừng và rung động, bởi vì cho dù thế nào cô cũng không nghĩ Ngự Tứ sẽ xuất hiện. Là đến tiễn cô sao? Thực sự không cần phải vậy…

Ngự Tứ không chỉ giật tấm vé trong tay cô, còn kéo cô ra khỏi hàng.

“Ngự Tứ, anh đang làm gì vậy, xe vào trạm rồi, đưa vé cho em.”

Cố Duyên hoàn hồn, bình tĩnh đưa tay trước mặt Ngự Tứ.

Nhưng Ngự Tứ lại chỉ cười nhạt một tiếng, xé vé xe ra làm đôi, lại gấp làm đôi tiếp tục xé.

“Em đi thật?”

Ngự Tứ nghiến răng nghiến lợi.

Cố Duyên không hiểu vì sao anh lại nói như vậy, cô không nên đi sao? Cô nên ở lại nhìn anh và Ngọc Ngân tình chàng ý thiếp sao?

“Ngự Tứ, rốt cuộc anh có từng nghĩ cho em hay không? Anh cho rằng em nên ở lại nhà họ Phong sao?”

Trong lòng Cố Duyên vô cùng thất vọng, Ngự Tứ mà cô biết không phải là người ích kỷ, nhẫn tâm như vậy.

Cô nhẹ hít một hơi, giọng điệu lạnh nhạt:

“Nếu anh đã chọn Ngọc Ngân rồi thì đừng quan tâm em đi hay ở nữa.”

“Chọn? Ai cho anh quyền lựa chọn? Em sao?”

Ngự Tứ nắm lấy hai bả vai của cô, xung quanh tiếng người huyên náo, ồn ào hỗn loạn, Cố Duyên tưởng rằng mình nghe nhầm, hoa mắt, rốt cuộc Ngự Tứ đang làm gì vậy? Nói gì vậy?

Cô nghẹn lại không nói được câu nào, chỉ ngơ ngác nhìn anh.

“Cho dù em cho anh quyền lựa chọn, anh cũng có quyền từ chối, tình yêu không phải tùy tiện chọn lại.”

Anh lạnh nhạt nói thêm một câu.

“Ngự Tứ, rốt cuộc anh đang nói gì vậy? Là chính anh chọn Ngọc Ngân, không phải sao?”

Cố Duyên mơ hồ, cô thực sự không hiểu sao Ngự Tứ lại thay đổi nhanh như vậy, vừa mới tập thể dục cùng với Ngọc Ngân, giờ lại chạy đến trạm xe xé vé xe của cô. Rốt cuộc anh muốn thế nào? Lẽ nào anh muốn có cả cô và Ngọc Ngân sao?

Suy nghĩ này quá ích kỷ rồi, cô quăng ra sau đầu, ép mình không được nghĩ Ngự Tứ là người đáng ghét như vậy.

“Anh chưa từng nói mình quay về bên Ngọc Ngân.”

Ngự Tứ giận dữ.

“Vậy anh…”

Cố Duyên kinh ngạc, ngày càng mê muội với Ngự Tứ.

“Không phải anh đã nói với em rồi sao, cho anh thời gian, anh sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện.”

Cố Duyên rũ mắt, nước mắt không nhịn được chảy ra khỏi khóe mắt, dọc theo gò má rơi xuống đất, trong lòng không nói rõ được là cảm động, vui vẻ hay phiền muộn.

Ngự Tứ nói vậy có nghĩa là gì? Có nghĩa là anh đã quyết định ở bên cạnh cô, từ bỏ Ngọc Ngân sao? Nhưng làm vậy Ngọc Ngân sẽ thế nào? Cô ta buông được Ngự Tứ sao?

“Anh biết mấy ngày này em rất tủi thân, rất buồn, nhưng anh không thể không làm vậy, Ngọc Ngân là vì anh mới bị Dao Trụ nhốt ở phòng dưới lòng đất. Cô ấy cần anh, dựa vào anh, anh có trách nhiệm giúp cô ấy hồi phục lại vết thương vể thể xác và tinh thần, nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ ở bên cô ấy, em có hiểu không?”

Cố Duyên gật đầu, im lặng đứng đó.

Mấy ngày nay nhìn thấy cô đau lòng khó chịu, trong lòng anh vừa đau lòng vừa vui vẻ, vui vì cuối cùng cũng phát hiện cô có tình cảm với anh. Người phụ nữ có trái tim cứng hơn đá này cuối cùng cũng được anh ủ ấm, rung động rồi.

Ngự Tứ cầm tay cô, dùng sức nắm lấy, khiến cô đau:

“Còn em thì sao, trước giờ chưa từng tin anh, còn làm loạn muốn bỏ đi, em thấy mình làm vậy không có lỗi với anh sao, không có lỗi với trái tim của mình sao?”

“Em xin lỗi, em chỉ…”

Cố Duyên nghẹn ngào ngập ngừng:

“Chỉ là em tưởng rằng anh yêu Ngọc Ngân lại từ đầu rồi, dù sao trước kia hai người cũng đã yêu nhau như vậy, vậy…”

Ngự Tứ buông lỏng tay, gương mặt dần trở nên dịu dàng:

“Vậy vì sao em không nói mười lăm năm trước chúng ta đã từng thề ước, sao không nói hiện giờ hai ta là vợ chồng? Lẽ nào em cho rằng anh sẽ ly hôn với em, sau đó lấy Ngọc Ngân sao? Không sai, anh từng yêu Ngọc Ngân, nhưng đó đã là tình yêu của quá khứ rồi, hiện tại anh thương hại cô ấy, chiều cô ấy, giúp cô ấy, nhưng đó không phải là yêu, em có hiểu không?”

Từ đầu tới cuối Ngự Tứ không dám nói trước kia yêu Ngọc Ngân là vì cô, nhận nhầm Ngọc Ngân là cô, anh cũng không dám nghĩ như vậy, bởi vì như vậy quá bất công, quá đả kích cũng quá tàn nhẫn với Ngọc Ngân.

Cố Duyên cười khổ trong lòng, lời thề ước của mười lăm năm trước, khi đó cô mới mười tuổi, anh cũng không đến mười lăm tuổi. Trò trẻ con như vậy, xa xôi như vậy, xa đến mức… cô đã sớm quên mất rồi.

“Đi thôi, theo anh về nhà.”

Ngự Tứ kéo vali của cô, tay kia ôm cô.

Cố Duyên vẫn có chút lo lắng:

“Vậy Ngọc Ngân phải làm sao? Anh giải thích với cô ấy thế nào?”

“Hiện giờ cô ấy đã không có gì đáng ngại nữa, cũng là lúc để cô ấy tự chủ rồi, em yên tâm đi, cô ấy sẽ hiểu thôi.”

Ngự Tứ nói rất đơn giản, nhưng sự lo lắng trong lòng Cố Duyên lại không giảm đi chút nào, cô không nghĩ Ngọc Ngân sẽ bỏ qua dễ dàng như vậy.

Ngự Tứ vẫn quá tin tưởng Ngọc Ngân rồi, cô nghĩ.

“Vậy chúng ta bây giờ… quay về nhà họ Phong sao?” Cô hỏi.

Nói thật thì cô không muốn quay lại nhà họ Phong, thứ khiến cô nhớ nhung hơn đó là những ngày tháng sống cùng Ngự Tứ ở biệt thử bên cạnh biển. Chỉ là biệt thự đó là nơi ở của Phong Tùy, không tiện để Ngự Tứ đến ở, cũng không an toàn.

“Trở lại nhà họ Phong, sau đó sẽ tìm nơi ở lâu dài, còn địa điểm, em tự chọn giữa biệt thự Hải Sơn và biệt thự Nguy Hùng. Hỏi xong chưa? Có thể đi chưa?”

Ngự Tứ nhìn cô.

Cố Duyên gật đầu, cùng anh ra khỏi trạm xe lửa.

Hai người cùng nhau trở về nhà họ Phong, Phong Hách và Lăng Tiêm Hà và Ngọc Ngân đều ở đó, lúc này đang đạp chiếc xe đua cao cấp đi vòng quanh vườn.

Ngọc Ngân cười vô cùng vui vẻ, nói:

“Cha, cảm ơn cha đã tặng con chiếc xe này, con rất thích.”

“Thích là được rồi.”

Phong Hách cười híp mắt nói.

Xe của Ngự Tứ dừng trước cửa chính, hai người cùng nhau xuống xe, Ngự Tứ đi vòng đến cạnh Cố Duyên cầm tay cô. Cố Duyên nhìn thấy Ngọc Ngân thì vô thức rụt tay lại, nhưng lại bị anh nắm chặt.

“Hai người quay về rồi.”

Phong Hách mỉm cười, hiển nhiên đã sớm đoán được Cố Duyên sẽ trở về.

Ngọc Ngân kinh ngạc nhìn hai người, sau đó xông lên kéo tay Ngự Tứ, hỏi Cố Duyên:

“Tình Nhi, sao cô lại trở về? Không mua được vé xe sao?”

Cố Duyên không được tự nhiên nở nụ cười, lặng lẽ nhìn Ngự Tứ.

Ngự Tứ cầm lại bàn tay nhỏ bé của Ngọc Ngân, nhìn cô chằm chằm, nghiêm túc nói:

“Ngọc Ngân, có chuyện anh bắt buộc phải nói với em lại lần nữa, anh và Duyên Duyên đã kết hôn được gần một năm rồi.”

Anh đã nói chuyện này với Ngọc Ngân vào hôm cô ta xuất viện, chỉ là khi đó Ngọc Ngân căn bản không muốn tin anh, cũng không muốn chấp nhận sự thật này. Sau đó giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, tiếp tục dính lấy anh, ỷ lại vào anh.

Bây giờ nghe được một lần nữa, nhìn thấy anh và Cố Duyên tay trong tay, Ngọc Ngân muốn tiếp tục giả ngốc cũng khó. Cô nỏ nụ cười chua xót, nói:

“Em cho rằng anh vẫn còn yêu em.”

“Đi, vào nhà nói chuyện.”

Lăng Tiêm Hà bảo mọi người vào nhà.

Mọi người vào trong nhà, ngồi trên sofa, chị Trần đi pha trà, bộ trà trong suốt, trà hương đắt tiền. Mùi hương trà tràn ngập căn phòng khách rộng lớn, mùi hương thơm như vậy, nhưng lại không có cách nào khiến người ta thả lòng tinh thần được.

Cố Duyên và Ngự Tứ ngồi cùng nhau, Lăng Tiêm Hà kéo Ngọc Ngân ngồi cạnh, gương mặt Ngọc Ngân yên lặng, không nhìn ra được vẻ mặt gì. Lăng Tiêm Hà cầm tay cô, dịu dàng nói:

“Ngọc Ngân, chuyện Ngự Tứ và Cố Duyên đã kết hôn là sự thật, hy vọng con có thể chấp nhận sự thật này, đối mặt với sự thật, trở về cuộc sống độc thân vui vẻ hạnh phúc trước kia.”

Ngọc Ngân vẫn không nói gì, hai tay cầm chén thủy tinh.

“Ngọc Ngân, xin lỗi, anh hy vọng em có thể tìm được người khác tốt hơn anh.” Ngự Tứ nói.

Ngọc Ngân nở nụ cười chua xót, cuối cùng mở miệng nói:

“Đi đâu tìm được người đàn ông yêu em hơn anh như trước kia?”

“Ngọc Ngân.”

Phong Hách vỗ vai cô:

“Con là con gái của cha, cha nhất định sẽ không để con chịu ấm ức, nhất định sẽ thay con tìm một người chồng như ý vừa trẻ vừa đẹp trai cho con.”

“Tôi là gì? Cô ta mới là con gái của ông?”

Ngọc Ngân nở nụ cười giễu cợt, chỉ vào Cố Duyên:

“Cái tên “Phong Thanh” này trả lại cho cô ta, phòng trả lại cho cô ta, ngay cả người đàn ông tôi yêu cũng yêu cầu trả lại cho cô ta. Cô ta mới là con gái ruột của mấy người, tôi biết, tôi hiểu.”

“Ngọc Ngân…”

Lăng Tiêm Hà lo lắng kéo tay cô ta, nhưng lại bị cô ta vung ra.

“Chẳng trách mấy người lại đột nhiên mua cho tôi một chiếc xe đắt tiền như vậy, thì ra là tính kế khuyên tôi rời xa Ngự Tứ, giúp cho con gái ruột của mấy người. Mấy người quá bất công rồi, thật quá đáng!”

Ngọc Ngân bỗng đứng lên, xoay người chạy lên tầng.

“Ngọc Ngân!”

Ngự Tứ đuổi theo kéo cánh tay của cô ta, yên lặng nhìn chằm chằm vào cô ta:

“Là anh có lỗi với em, em đứng trách tội bọn họ, làm cha mẹ nuôi, bọn họ trước giờ chưa từng đối xử với em như con gái nuôi, họ thực sự thương yêu em.”

“Thật lòng thương yêu tôi?”

Ngọc Ngân cười lạnh:

“Đó là trước kia, khi Phong Thanh vẫn chưa quay về? Bọn họ xem tôi là thế thân của Phong Thanh, dựa theo thói quen và tính cách của Phong Thanh, trong lòng bọn họ, tôi chẳng qua chỉ là tâm hồn dùng để an ủi nỗi đau mất đi con gái ruột của bọn họ, là thế thân của Phong Thanh, ngoại trừ điều này, tôi còn có thể là gì chứ? Trong lòng bọn họ, tôi còn là cái gì?”

Cố Duyên đứng dậy, đi đến trước mặt cô ta, nói:

“Nếu như thực sự là vậy, khi biết cô vẫn còn sống, họ sẽ không vui như vậy, sẽ không toàn tâm toàn ý chăm sóc cô, chấp nhận cô như vậy. Họ hoàn toàn có thể không có bất kỳ quan hệ gì với cô, nhưng họ không hề làm vậy, họ đối xử với tôi và cô như nhau. Còn hôn nhân của tôi và Ngự Tứ, đó là vì mọi người đều tưởng rằng cô đã chết mới kết hôn, không phải hiện tại.”

Ngọc Ngân không nói gì, cụp mắt, nước mắt rơi lã chã xuống sàn nhà.

Cô ta không lên tiếng, không ai biết trong lòng cô ta đang nghĩ gì, không ai biết nên nói câu gì tiếp theo, bởi vì sợ sẽ làm cô ta tổn thương.

Một lúc lâu sau, cô ta mới đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Ngự Tứ, hỏi:

“Vậy anh nói cho em biết, anh rất yêu cô ta sao?”

Trong lòng Cố Duyên căng thẳng, nhìn Ngự Tứ.

Ngự Tứ nghiêng mặt, nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, trả lời dứt khoát:

“Rất yêu.”

Ngọc Ngân gật đầu, dùng tay lau nước mắt trên mặt, xoay người chạy lên tầng.

Trong lòng Cố Duyên cảm động, nhưng lại không có cách nào vì cảm động mà yên lòng, Ngọc Ngân đau lòng khiến người ta xoắn xuýt, cô ngẩng đầu nhìn Ngự Tứ, Ngự Tứ chỉ vỗ lên vai cô ý muốn trấn an.

Lăng Tiêm Hà đi đến, nhìn hướng Ngọc Ngân rời đi, lo lắng nói:

“Ngự Tứ, con lên xem Ngọc Ngân đi.”

“Vâng.”

Ngự Tứ buông Cố Duyên ra, đi lên tầng.

“Tình Nhi…”

Lăng Tiêm Hà cũng lo lắng cho Cố Duyên, cẩn thận nắm tay cô.

“Mẹ, con không sao.”

Cố Duyên nắm lại tay bà ngồi lên sofa, mặc dù trong lòng rất loạn nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh, cô không muốn để mọi người đang lo lắng cho Ngọc Ngân lại còn phải lo lắng cho cô.

Phong Hách thở dài, nói:

“Muốn xử lý công bằng mọi chuyện quả thật quá khó rồi, hai ta đã cố gắng hết sức nghĩ xem đối tốt với Ngọc Ngân thế nào, nhưng cuối cùng vẫn bị nó nói bọn ta thiên vị, thực sự không nghĩ tới mọi chuyện lại trở nên như vậy.”

“Ông à, ông còn không hiểu sao? Thứ nó muốn là Ngự Tứ?”

“Đáng tiếc Ngự Tứ chỉ có một.”

Phong Hách nói xong thì im lặng, cô đang nghĩ mình trở về rốt cuộc là đúng hay sai? Nhưng muốn cô chắp tay đưa Ngự Tứ cho Ngọc Ngân, cô căn bản không làm được, đặc biệt là khi nghe thấy câu sau của Ngự Tứ.

Đúng vậy, vì sao Ngự Tứ chỉ có một?

Chương 119: Quay về bên cô ấy đi

Khi Ngự Tứ vào phòng của Ngọc Ngân, cô đã không còn khóc nữa, khóe mắt ửng đỏ ngồi trên sofa.

Ngự Tứ đi đến ngồi đối diện với Ngọc Ngân, im lặng, nhất thời không biết nên nói gì an ủi cô mới thích hợp. Ngọc Ngân liếc nhìn anh cười nhạt:

“Anh đang làm gì vậy? Sợ tôi nhảy lầu sao? Yên tâm đi, lúc nhỏ cuộc sống đau khổ như vậy cũng trải qua rồi, giờ trưởng thành rồi, còn có gì chưa trải qua đâu?”

Cô ta dừng một chút, nói:

“Anh có biết lúc nhỏ tôi đã trải qua thế nào không? Mẹ tôi dẫn theo tôi tái hôn, người cha kế ngày nào cũng đánh mắng tôi, nhưng lại vô cùng cưng chiều đứa con của ông ta. Hai đứa bé đó kiêu căng ngang ngược, vô cùng độc ác, mỗi lần cha dượng tôi đánh tôi chúng đều đứng cạnh đổ thêm dầu vào lửa, chỉ lo cha dượng không đánh chết tôi. Năm mười tuổi có một lần, con gái của ông ta chửi tôi là đồ con hoang, tôi tức giận đẩy cô ta từ tầng bảy xuống, cô ta ngã chết.”

Ngọc Ngân nghe thấy tiếng hít thở của Ngự Tứ, liếc nhìn anh:

“Không phải anh từng nói, người đáng chết nên chết sao?”

“Ngọc Ngân…”

Ngọc Ngân cắt đứt lời anh, tiếp tục nói:

“Sau đó cha dượng tôi đánh tôi thừa sống thiếu chết, sau đó có một người hàng xóm đến ngăn ông ta lại, nói với ông ta tôi khá giống với con gái của một người nhà giàu, mà vừa hay người giàu có kia đang tìm một người con gái như vậy. Cha dượng tôi liền bán tôi cho nhà họ Phong, cầm một khoản tiền lớn chuyển đi nơi khác. Trong ấn tượng của tôi, một đứa bé bị bán đi đều rất bi thảm, có thế nào cũng không ngờ nhà họ Phong lại là gia đình giàu có như vậy, càng không ngờ người nhà họ Phong lại đối xử với tôi tốt như vậy.”

“Vậy nên, em phải sống thật tốt, đừng phụ lòng cưng chiều thương yêu của họ đối với em.”

Ngự Tứ dịu dàng nói.

Ngọc Ngân lại đột nhiên cười nhạt:

“Ngự Tứ, anh nhầm rồi, từ khi bắt đầu, họ đã xem tôi là thế thân của Phong Thanh, cưng chiều tôi, thương yêu tôi, mang tôi về nhà cũng là để có thể chữa khỏi bệnh cho bà Phong. Anh tưởng rằng bao năm qua tôi sống rất hạnh phúc, rất thoải mái sao? Để có thể khiến cho bọn họ vui vẻ, giữ chắc vị trí cô chủ nhà họ Phong, tôi ép buộc bản thân mình thay đổi thói quen sống, tính cách và sở thích của mình, thậm chí còn lén phẫu thuật thẩm mỹ ở nước ngoài, chính là để giống cô ta thêm một chút.”

Ngự Tứ cười khổ trong lòng, chẳng trách lúc trước khi nhìn thấy Ngọc Ngân ở nhà họ Phong, anh lại không chút nghi ngờ thân phận của cô ta!

Trước đây khi lần đầu tiên nhìn thấy Ngọc Ngân khi anh đến dự tiệc mà Phong Hách tổ chức cho Ngọc Ngân, Ngọc Ngân vui vẻ nhào về phía anh, ôm lấy anh gọi anh Phong Tùy, rất giống với Phong Thanh năm đó. Sau đó, không chút thấp thỏm nhớ mong, chuyện đương nhiên đó là… hai người yêu nhau.

“Thực ra tôi biết, người anh thích là Phong Thanh, nhưng tôi không quan tâm, tôi tin rằng cả đời này sẽ diễn tròn vai diễn Phong Thanh này. Khi tôi có được tất cả, nhưng… cô ta lại trở về. Cô ta cứu tôi, cho tôi hy vọng, nhưng lại cướp đi mọi thứ của tôi, bao gồm cả tình yêu tôi không buông bỏ được, anh nói xem tôi nên cảm ơn cô ta hay nên hận cô ta đây?”

Ngọc Ngân nhìn anh, đáy mắt hiện lên sự đau khổ tột cùng.

Ngự Tứ cụp mắt, một lúc sau mới nói:

“Duyên Duyên là người lương thiện, cô ấy không muốn tổn thương em, lúc đầu lấy anh cũng không phải là chủ ý của cô ấy, hy vọng em đừng hận, đừng oán cô ấy.”

“Vậy tôi nên hận ai? Hận anh bạc tình phụ lòng tôi sao?”

“Anh rất thông cảm với cảnh ngộ của em, cũng rất đau lòng cho em, hy vọng em có thể sống tốt, nhưng những thứ này không phải là yêu, anh và Duyên Duyên sẽ không chia tay.”

Ngọc Ngân kích động hét lên:

“Là vì cô ta là con gái ruột là Phong Hách sao? Là vì xuất thân của cô cao quý hơn tôi sao, cô ta lương thiện hơn tôi, cô ta…”

Ngự Tứ nhìn cô ta chằm chằm, lắc đầu:

“Không phải.”

“Vậy là gì?”

“Không có lý do, chỉ là yêu cô ấy, bất giác yêu cô ấy.”

Ngọc Ngân hít sâu một hơi, quay mặt sang chỗ khác:

“Anh đi đi, quay về bên người anh yêu đi.”

“Chỉ cần em bằng lòng, sẽ có một ngày em sẽ gặp được người tốt hơn anh, một người toàn tâm toàn ý sống vì em.”

Ngự Tứ đứng dậy, đi ra khỏi phòng ngủ của cô.

Cố Duyên ngồi trong phòng ngủ nín thở nghe động tĩnh bên ngoài, nghe thấy bước chân của Ngự Tứ thì lập tức đứng dậy, Ngự Tứ đi vào, bộ dáng không biết làm thế nào.

Anh ngồi xuống bên cạnh Cố Duyên, thuận thế kéo cô ngồi lên ghế, không nói lời nào.

Cố Duyên rót nước cho anh, cẩn thận hỏi:

“Ngọc Ngân sao rồi?”

Thực ra khi nhìn thấy vẻ mặt của Ngự Tứ, cô đã có thể đoán được Ngọc Ngân nhất định không ổn lắm, trong lòng cô lại càng thắt chặt lại.

Ngự Tứ cầm tay cô, nhẹ nhàng nói:

“Cho cô ấy thêm chút thời gian, sẽ nghĩ thông suốt thôi.”

Cố Duyên gật đầu, chỉ có thể đợi xem sao.

Ngự Tứ bất đắc dĩ cười, lắc đầu:

“Đây chính là chỗ khác nhau giữa em và Ngọc Ngân, cô ấy không thích mình chịu ấm ức để toại nguyện cho người khác. Ấm ức cầu toàn… không phải là phẩm chất tốt, đặc biệt là trong tình cảm, nhớ rõ chưa?”

Cố Duyên gật đầu, cô biết Ngự Tứ đang nói đến chuyện bỏ đi ngày hôm nay của cô.

“Ngọc Ngân nhất định sẽ rất đau lòng.”

Trong lòng Cố Duyên dâng lên sự đồng cảm, cảm giác mất đi người mình yêu, cô đã trải qua không chỉ một lần, cũng rất hiểu nỗi đau này.

Ngự Tứ cười cười:

“Đây chính là nguyên nhân vì sao mấy ngày nay anh không dám rời khỏi cô ấy.”

“Em hiểu.”

Cố Duyên nhìn anh, khuôn mặt nghiêm túc.

Biết là tốt, hiểu được là tốt rồi, Ngự Tứ nhìn thẳng vào mắt cô, yên lòng.

Rạng sáng hôm sau, Cố Duyên đang làm bữa sáng cùng chị Trần ở dưới tầng, Lăng Tiêm Hà và Phong Hách xuống tầng, Ngự Tứ cũng đi xuống, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Ngọc Ngân đâu.

Lăng Tiêm Hà nhìn xung quanh, hỏi chị Trần:

“Ngọc Ngân đâu? Vẫn chưa dậy sao?”

“Vẫn chưa.”

Chị Trần đáp.
Lăng Tiêm Hà suy nghĩ một hồi, nói với Ngự Tứ:

“Ngự Tứ, con lên xem Ngọc Ngân, thuận tiện gọi nó xuống ăn sáng.”

Ngự Tứ gật đầu, vừa muốn lên tầng, bóng dáng của Ngọc Ngân đã xuất hiện, cô ta đứng trên tầng hai, gương mặt mang theo ý cười, một chút dấu hiệu tức giận cùng hiu quạnh cũng không có.

Trong lòng mọi người đều căng thẳng, im lặng nhìn chằm chằm vào Ngọc Ngân, đợi hành động cùng lời nói tiếp theo khi cô ta đi xuống. Trong tưởng tượng của mọi người, chắc hẳn cô sẽ giận dữ, đau lòng, cực đoan… giống như hôm qua.

“Ngọc Ngân…”

Lăng Tiêm Hà cẩn thận mở miệng gọi.

“Mẹ, buổi sáng tốt lành.”

Ngọc Ngân chào, lập tức liếc nhìn mọi người:

“Cả nhà buổi sáng tốt lành.”

“Buổi sáng tốt lành.”

Lăng Tiêm Hà bước lên đón, kéo cô quan tâm hỏi:

“Con không sao chứ?”

Ngọc Ngân lắc đầu, cùng cô đi xuống tầng, mỉm cười đứng trước mặt mọi người:

“Con không sao rồi, cũng nghĩ thông suốt rồi, Ngự Tứ nói đúng, tình yêu không thể cưỡng cầu, con lựa chọn từ bỏ, còn có…”

Cô áy náy nhìn Phong Hách và Lăng Tiêm Hà, nói:

“Cha, mẹ, hôm qua con quá kích động, nói những lời không nên nói, con xin lỗi.”

Lăng Tiêm Hà vô cùng vui vẻ, kéo tay cô gật đầu:

“Không sao, cha mẹ sẽ không trách con, chỉ cần con có thể vui vẻ, cha mẹ cũng vui rồi.”

“Cảm ơn mẹ.”

Ngọc Ngân nói xong lại đi đến trước mặt Cố Duyên:

“Tình Nhi, là tôi cô cứu tôi khỏi tầng hầm, cảm ơn cô, chúc cô và Ngự Tứ hạnh phúc.”

Cố Duyên nhìn nụ cười trên khuôn mặt Ngọc Ngân, trong lòng có cảm giác không sao thích ứng được, Ngọc Ngân như vậy quá xa lạ, trái ngược với lời đồn.

“Sao vậy? Cô đang giận tôi sao?”

Ngọc Ngân nhìn cô chằm chằm, chậm rãi hỏi cô.

Cố Duyên vội vàng lắc đầu:

“Không, không có.”

“Nếu không sao, chúng ta mau chóng ăn sáng đi.”

Phong Hách cười gọi mọi người cùng vào phòng ăn, ngồi xuống:

“Gia đình hòa thuận, mọi chuyện đều vui vẻ, hy vọng Ngọc Ngân và Thanh Nhi có thể sống chung với nhau giống như chị em ruột.”

“Cha, con biết rồi.”

Ngọc Ngân ngoan ngoãn đồng ý, Cố Duyên cũng gật đầu theo.

Sự hòa thuận bao quanh bàn ăn, Lăng Tiêm Hà không ngừng gắp thức ăn cho Cố Duyên và Ngọc Ngân, Cố Duyên không có khẩu vị, tùy ý ăn vài miếng thì để bát đũa xuống chuẩn bị rời chỗ.

Ngự Tứ đột nhiên nói với Phong Hách và Lăng Tiêm Hà: “Cha mẹ, nếu Ngọc Ngân đã không sao rồi, con và Duyên Duyên cũng nên chuyển đi.”

“Ồ… Định chuyển đi đâu?”

Phong Hách hỏi.

Tuy ông rất muốn Cố Duyên và Ngự Tứ tiếp tục ở lại nhà họ Phong, nhưng còn có Ngọc Ngân, hơn nữa tình cảm của Ngọc Ngân đối với Ngự Tứ sâu đậm như vậy, ở cùng một chỗ quả thực không thích hợp, ông chỉ đành để hai người họ chuyển đi.

Ngự Tứ kéo tay Cố Duyên, cười nói:

“Hình như em vẫn chưa nói cho anh biết em muốn ở đâu.”

Cố Duyên hơi ngớ ra, tối qua quả thực Ngự Tứ có hỏi cô muốn ở biệt thự Hải Sơn hay biệt thự Nguy Hùng, nhưng cô vẫn chưa trả lời anh. Lúc này đột nhiên hỏi, cô nhất thời lúng túng.

Kỳ thực chỉ cần ở cùng Ngự Tứ, ở đâu cũng được, cô lắc đầu:

“Em không sao, ở đâu cũng vậy.”

Phong Hách cười nói:

“Vậy thì ở biệt thự Nguy Hùng đi, cách nơi này khá gần, sau này có thời gian rảnh thì về ăn cơm, trò chuyện với mẹ con và Ngọc Ngân.”

Lăng Tiêm Hà nói:

“Nhưng hình như giao thông ở Ngọc Hồ không được thuận tiện, bầu không khí cũng không tốt, nhưng dù sao cũng gần nội thành.”

“Giao thông không phải là vấn đề, thêm một hai tài xế là được rồi.”

Cố Duyên đưa ra kết luận:

“Vậy biệt thự Nguy Hùng đi, cha nói đúng, gần nhà.”

“Vậy cứ quyết định vậy đi.”

Ngự Tứ buông tay cô ra, tiếp tục ăn sáng.

Nghe mọi người bàn bạc nhà ở, trong lòng Ngọc Ngân vô cùng khó chịu, đó là nhà mới của Ngự Tứ và Cố Duyên, nhưng cô ta chỉ có thể cố giả bộ bình tĩnh, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cố Duyên và Ngự Tứ đi rồi, Lăng Tiêm Hà nói với Ngọc Ngân:

“Ngọc Ngân, hôm nay có bận gì không? Không bận thì đi uống trà với mẹ.”

Ngọc Ngân không chút nghĩ ngợi từ chối:

“Mẹ, hôm nay con không muốn ra ngoài.”

Uống trà cùng với một bà già thì có gì thú vị? Cô ta biết Lăng Tiêm Hà muốn mượn cơ hội này giới thiệu bạn trai cho cô ta, nhưng với cô ta mà nói có người đàn ông nào có thể hoàn mỹ, giàu có như Ngự Tứ được, cô ta không muốn!

Ngọc Ngân nói xong, mỉm cười nhìn hai người rồi xoay người ra khỏi phòng ăn.

Lăng Tiêm Hà bị cô ta từ chối thì không nói được câu nào, Phong Hách vỗ lên tay bà, ý bảo bà đừng vội, cứ từ từ.

Hôm Ngự Tứ và Cố Duyên chuyển đến biệt thự Nguy Hùng, Phong Hách, Lăng Tiêm Hà và Ngọc Ngân cùng đưa hai người họ qua đó.

Mặc dù biệt thự Nguy Hùng gần nội thành, nhưng trang trí lộng lẫy, diện tích rộng, cũng rất ổn.

Đứng ở cửa chính, Cố Duyên ngước nhìn căn nhà đồ sộ trước mắt, trong lòng có chút cảm động: Đây là nhà mới của cô và Ngự Tứ, là nơi bắt đầu một cuộc sống mới của cô và Ngự Tứ.

Sau này không phải trải qua những ngày dầu sôi lửa bỏng giống như trước kia khi ở nhà họ Ngự nữa, không có bà hai và Dung Kim làm khó dễ, không có đám người làm coi thường người khác nữa, cuối cũng cũng đợi được ngày sau cơn mưa trời lại sáng này.

Ngự Tứ đi đến, ôm cô:

“Tuy rằng không so được với biệt thự ở biển, nhưng cũng có đầy đủ mọi thứ, cái gì cần có đều có đủ cả.”

“Mọi thứ có hay không không quan trọng, có hai chúng ta là được rồi.”

Cố Duyên không quan tâm cười nói.

Mọi người cùng nhau vào nhà, Linh Lung đi ra nghênh đón từ phòng bếp, Cố Duyên mừng rỡ không thôi, không thể tin được gọi một tiếng:

“Linh Lung?”

Linh Lung cười híp mắt nói:

“Chào bà chủ, chào mợ hai, tôi đã chuẩn bị bánh trôi cho mọi người, mau ăn đi.”

“Được rồi, ăn bánh trôi đi, sau này cả nhà đoàn viên, bình an.”

Phong Hách dẫn đầu theo Linh Lung vào phòng ăn.

Ngự Tứ thấy Cố Duyên ngạc nhiên, mỉm cười nói với cô:

“Anh thấy em và Linh Lung hay nói chuyện với nhau, hơn nữa Linh Lung nhanh nhẹn, lòng dạ lương thiện, nên bảo cô ấy qua đây quản lý mọi chuyện lớn nhỏ ở đây.”

“Cảm ơn anh.”

Cố Duyên cảm động với sự chu đáo của anh.

Ăn bánh trôi xong, Phong Hách và Lăng Tiêm Hà dẫn Ngọc Ngân chuẩn bị rời đi, khi lên xe, Ngọc Ngân cười ha hả hỏi:

“Sau này khi tôi chán có thể qua đây chơi chứ, hai người sẽ hoan nghênh chứ?”

Cố Duyên cũng cười:

“Đương nhiên rất hoan nghênh rồi.”

“Ngự Tứ, còn anh?”

Ngọc Ngân lại quay sang hỏi Ngự Tứ.

Chương 120: Khó chịu chỗ nào_

Ngự Tứ gật đầu:

“Lúc nào cũng hoan nghênh.”

Ngọc Ngân và cha mẹ đi rồi, Ngự Tứ cũng nói có việc ra ngoài, Cố Duyên dọn dẹp phòng xong, bắt đầu đi tham quan xung quanh, một buổi chiều cứ vậy trôi qua.

Cô ăn tối một mình, khoảng thời gian này Ngự Tứ rất bận, chăm sóc Ngọc Ngân đã lãng phí không ít thời gian của anh, cô có thể hiểu được, cho nên không hề trách anh không về ăn cơm cùng cô.

Mấy giờ Ngự Tứ trở về cô cũng không biết, khi về đến nhà cô đã ngủ rồi, trong lúc mơ hồ cảm thấy có người chui vào trong chăn, ôm lấy cô, hôn cô, cẩn thận dịu dàng.

Đã lâu không được anh ôm như vậy, vậy nên vô cùng mẫn cảm với hơi thở của anh, tiếp xúc không lâu thì tỉnh lại.

Cô bỗng dưng mở to hai mắt, dưới ánh đèn mập mờ, cô không nhìn rõ được mặt anh, nhưng lại có thể xác định được đó chắc chắn là anh.

“Ngự Tứ…”

Cô gọi.

“Ừm.”

Ngự Tứ áy náy cười:

“Đánh thức em dậy rồi.”

“Anh về rồi sao.”

Cố Duyên ngồi dậy, đưa tay bật đèn, ánh đèn chiếu sáng cả căn phòng. Cô dụi mắt, nhìn mái tóc vẫn còn chưa khô của Ngự Tứ. Ngượng ngùng cười:

“Anh về lúc nào vậy? Sao em không biết.”

“Sợ quấy rầy em, anh tắm ở phòng bên cạnh, không ngờ vẫn đánh thức em dậy.”

“Không sao.”

Cố Duyên nhìn đồng hồ trên tường, đã hai giờ rồi, vì vậy hỏi:

“Anh có đói không? Có muốn ăn chút gì không?”

Đàn ông đi xã giao đều là uống rượu không ăn, cô lo Ngự Tứ sẽ đói.

“Không đói.”

Ngự Tứ lắc đầu.

Đói cũng đói rồi, nhưng lúc này anh muốn ăn cô.

Anh ôm cô vào chăn, lâu không ôm cô rồi, vừa rồi khi đi xã giao với khách hàng, trái tim anh chỉ đặt ở nhà, khó khăn lắm mới lật bài chuyện của Ngọc Ngân, khó khăn lắm mới còn lại anh và cô, nhưng ngày đầu tiên hai người chuyển đến nhà mới, anh lại không ở bên cạnh cô.

“Ở nhà một mình có sợ không? Có buồn không?”

Anh hỏi.

“Không sợ, có hơi buồn, nhưng em có thể thích ứng được, đi xung quanh nhà cả một buổi chiều.”

“Thế nào? Có thích không?”

“Thích, anh cũng biết, em trước giờ không quá quan tâm đến vật chất.”

Ngự Tứ cúi đầu hôn cô, anh thích Cố Duyên như vậy!

Cố Duyên không hề buồn ngủ, hơi tách khỏi anh, hỏi:

“Công việc thuận lợi chứ?”

“Thuận lợi.”

Anh không đợi được ham muốn với cô.

Cố Duyên lại đang mải nghĩ đến công việc của anh, thực ra cô căn bản không cần phải lo lắng chuyện công việc của anh, Thụy Cảnh, Tần Thị và Phong Thị đã hợp thành một liên minh lớn, sẽ không có ai sụp đổ.

Ngự Tứ hôn cô, dùng miệng chặn lại lời nói tiếp theo của cô, anh rất mạnh mẽ, Cố Duyên lập tức bị anh thu phục.

Có lẽ là vì đã lâu không thân mật với anh, cũng có thể là vì Ngọc Ngân đã trở thành khúc mắc trong lòng cô, với anh, trong lòng cô đã có suy nghĩ muốn chống cự.

Trong nháy mắt anh xoa lên tay cô, cô đột nhiên toàn thân cứng đờ, bỗng đẩy anh ra.

Ngự Tứ bị cô dọa sợ, hơi chống đầu lên hỏi:

“Sao vậy?”

Đèn vẫn sáng, Ngự Tứ có thể nhìn rõ được sự mất tự nhiên trên mặt cô, nhưng anh không biết vì sao, dù sao thì hai người bọn họ cũng đã không phải lần đầu với nhau rồi.

“Em...”

Lồng ngực Cố Duyên phập phồng, có chút gấp gáp:

“Em hơi khó chịu.”

“Khó chịu ở đâu?”

Vẻ mặt của Ngự Tứ trở nên nghiêm túc, nhìn cô từ trên xuống dưới.

Trong lòng Cố Duyên khổ sở, cô cũng không biết mình khó chịu chỗ nào, có lẽ là khó chịu trong lòng, nhắm mắt lại đều là hình ảnh khi anh và Ngọc Ngân ở bên nhau, là bộ dạng kích động của anh khi nghe tin Ngọc Ngân vẫn còn sống.

Cô biết bản thân không nên quá gò bó anh, dù sao anh cũng đã chọn cô, hơn nữa còn thừa nhận người anh yêu là cô.

“Khó chịu ở đâu?”

Ngự Tứ tiếp tục hỏi.

“Không có...”

Cô lắc đầu:

“Thực sự không có...”

“Chỉ là không muốn, phải không?”

Anh hỏi.

Cố Duyên gật đầu, cô không muốn lừa gạt anh, cũng không muốn bị anh truy xét thêm nữa.

Điều cô không ngờ đến chính là Ngự Tứ lại buông cô ra, nằm sang bên cạnh. Cô nín thở, nghe thấy tiếng hít sâu của anh, trong lòng có chút tủi thân, cũng có chút áy náy... Cô tủi thân là vì có quá nhiều người phụ nữ bên cạnh anh, người này đi lại có người khác đến, mỗi lần khi cô cho rằng sau cơn mưa trời lại sáng, yên ổn một thời gian, đột nhiên lại xảy ra biến cố lớn, thay đổi tất cả.

Cô không biết có thể duy trì được sự yên bình lúc này được bao lâu, cũng không hề chắc chắn.

“Có phải em cảm thấy chuyện của anh và Ngọc Ngân vẫn chưa kết thúc?”

Hai tay Ngự Tứ gối ra sau đầu, nhìn lên trần nhà, im lặng hỏi.

Cố Duyên không trả lời, bởi vì không biết nên trả lời thế nào, trong lòng rất hối hận vì sao lại phá hỏng bầu không khí vốn đang hòa hợp này.

Bọn họ là vợ chồng, an giấc trong hơi thở của nhau, như vậy không tốt sao?

Ngự Tứ nghiêng mặt nhìn cô, cô cụp mắt, xê dịch nằm gần anh, ôm lấy anh, vùi mặt vào trong khuỷu tay anh. Lần này đổi lại cô ôm lấy anh, dịu dàng chậm rãi.

Cô rất ít khi chủ động như vậy, vậy nên hành động này không được lưu loát, nhưng những nơi mà bàn tay cô chạm đến vẫn có thể khiến anh có chút rung động, khơi dậy nhu cầu vốn có nhất của anh.

Anh đột nhiên cầm lấy tay cô, giọng điệu vẫn mang theo sự hờ hững:

“Anh và Ngọc Ngân đã là quá khứ rồi, căng thẳng vì cô ấy, quan tâm cô ấy đều là vì cô ấy vì anh mới bị Dao Trụ giam giữ, anh có trách nhiệm giúp cô ấy khôi phục lại như trước đây.”

“Em biết.”

Cố Duyên gật đầu, anh đã từng nói rồi.

“Em chỉ biết, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không chịu tin tưởng.”

“Em...”

Cố Duyên không nói được nữa.

Ngự Tứ không biết làm sao, trước đây là vì Dao Trụ, Cố Duyên cũng chống cự anh như vậy, khó khăn lắm mới bị anh dẫn dắt lại bình thường, bây giờ lại vì Ngọc Ngân. Anh phát hiện Cố Duyên mắc bệnh ưa sạch sẽ rất nghiêm trọng trong tình yêu, người như vậy rất tốt, nhưng cũng rất đáng sợ.

“Em cũng có quá khứ, từng có Phong Thanh, từng có Lam Ba, nhưng anh chưa từng có tâm lý chống cự lại em.”

“Em khác anh, em và bọn họ chưa từng xảy ra quan hệ.”

Cố Duyên phản bác lại.

Ngự Tứ ngừng lại, lập tức lửa giận cũng tăng theo:

“Nhưng đến giờ em vẫn còn yêu Phong Thanh!”

“Em... em không có!”

Cố Duyên quay mặt sang chỗ khác, nhưng giọng điệu rõ ràng có chút hòa dịu.

Vẫn còn yêu Phong Thanh? Cô vẫn còn yêu Phong Thanh sao? Đã lâu không dám nghĩ đến chuyện này, cũng không dám nghĩ đến Phong Thanh.

“Em nói dối.”

Cố Duyên rơi nước mắt, không biết là vì sự bức bách của Ngự Tứ hay là vì tình yêu trớ trêu không dứt được với Phong Thanh.

Ngự Tứ dùng một tay sờ lên mặt cô, yên lặng nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Anh trước giờ chưa từng yêu cầu em phải lập tức buông bỏ anh ta, quên anh ta. Mà chỉ dẫn dắt từng chút một, cho em đủ thời gian, vì anh tin chỉ cần em có quyết tâm quên đi anh ta thì nhất định có thể làm được.”

“Nếu như Phong Thanh không phải anh ruột của em, anh vẫn sẽ cho rằng như vậy sao?”

Cô nở nụ cười chua xót.

Ngự Tứ ngơ người, đúng vậy, nếu Phong Thanh không phải anh trai ruột của Cố Duyên, anh còn có thể tin cô, tiếp tục chinh phục cô hay không? Nói cho cùng, anh vẫn phải cảm ơn ông trời tạo hóa trêu ngươi, để Phong Thanh trở thành anh trai ruột của Cố Duyên.

“Tuy Ngọc Ngân không phải là em gái ruột của anh, nhưng lại là người phụ nữ mà cả đời này anh sẽ không yêu lại, bởi vì anh đã trao hết tình yêu cho em rồi. Nếu như em cảm thấy rời xa cô ấy vẫn chưa đủ xa, vậy chúng ta tiếp tục chuyển nhà, chuyển đến một nơi mà Ngọc Ngân không đến được.”

“Không cần đâu.”
Cố Duyên lau nước mắt trên mặt:

“Dù sao em cũng đã quen rồi.”

“Em quen cái gì?”

“Quen với việc bên cạnh anh luôn có đủ loại phụ nữ.”

Ngự Tứ cảm giác máu toàn thân đang xông lên đỉnh đầu, khó khăn lắm mới xoa dịu được sự tức giận, lại tiếp tục dâng lên:

“Nếu quen rồi thì khi anh và em ở bên nhau sao lại có phản ứng như vậy, mà không phải khó chịu chống cự, người phụ nữ nói một đằng trong lòng lại nghĩ một nẻo.”

Cố Duyên không nói lại được.

“Sao không nói gì nữa?”

“Nói không lại anh.”

“Chột dạ rồi?”

“Ngự Tứ, anh phải bức em đến phát điên sao?”

Cố Duyên đột nhiên ngồi dậy, nhìn anh chằm chằm, thở gấp nói to:

“Em chính là ngưởi lòng dạ hẹp hòi như vậy! Là người khó ưa thì sao? Trước kia em chỉ ăn cơm với một người đàn ông thân thiết, anh tức giận đến phát điên. Dựa vào cái gì muốn em phải khoan dung độ lượng nhìn anh và Ngọc Ngân lúc nào cũng như hình với bóng như vậy, độ lượng nhìn anh ở bên Ngọc Ngân cả một ngày rồi lại về ôm em, hôn em, em không phải là búp bê vải không có cảm giác không có tình cảm!”

Xả giận xong, Cố Duyên chợt cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, mặc dù đã hơn nửa đêm, hơn nữa lại là ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, cãi nhau không được thích hợp, nhưng cô thực sự không nhịn được nữa.

Vẫn luôn ngấm ngầm chịu đựng, không có nghĩa là cô không để ý.

Ngự Tứ nhìn cô vì tức giận mà gương mặt đỏ bừng, cười khổ trong lòng, đây là đang làm gì vậy? Ban đêm đang yên đang lành, hai người lại tức giận cãi nhau.

Anh lại ôm Cố Duyên chui vào chăn, khuôn mặt đẹp trai dính sát vào gò má của cô:

“Ầm ĩ đủ chưa? Đủ rồi thì mau đi ngủ đi.”

Cố Duyên quay mặt sang chỗ khác, không để ý đến anh.

Mỗi lần cãi nhau đều là anh tức giận trước, rồi lại thỏa hiệp trước, Ngự Tứ đã sớm quen rồi. Đợi Cố Duyên thỏa hiệp gần như không có khả năng, cho nên lần này cũng giống vậy, anh ôm lấy mặt cô, nghiêm túc nói:

“Anh không cần em phải quen, anh bảo đảm với em sau này bên cạnh anh ngoài em ra, sẽ không có bất kỳ người phụ nữ nào khác, có được không?”

Cố Duyên quay đầu nhìn anh, nhìn thấy sự chân thành và nghiêm túc trên gương mặt anh, lại có chút ngượng ngùng, cô lẩm bẩm:

“Thực ra em cũng không phải người ngang ngược như vậy.”

“Anh thích em ngang ngược, cũng nên ngang ngược với chuyện này.”

Ngự Tứ gật đầu.

Ngang ngược có nghĩa là yêu, là để ý, anh muốn cô là một người như vậy.

“Được rồi, tức giận xong rồi, ầm ĩ cũng ầm ĩ đủ rồi, có phải có thể...”

Khuôn mặt Ngự Tứ đến sát khuôn mặt cô, nhẹ nhàng cọ cọ.

Cố Duyên nhắm mắt, anh liền hôn sâu.

Cuối cùng cô không run rẩy nữa, điểm này đã có tiến bộ, anh rất hài lòng.

“Em có thể ôm anh.”

Anh nắm tay cô đặt lên lưng mình, Cố Duyên nhẹ ôm lấy anh, dính chặt lên người anh.

“Em yêu, em vẫn chưa thả lỏng.”

Ngự Tứ hơi lui ra sau, bàn tay chui vào bên trong quần áo của cô, dịu dàng vuốt ve từ trên xuống.

Bàn tay của anh giống như có điện vậy, vừa mới chạm vào làn da trơn nhẵn kia, Cố Duyên lập tức rung động, lập tức thả lỏng bản thân.

Có lẽ là vì vừa mới phát tiết hết mọi ấm ức và không vui trong lòng, nghe được sự nghiêm túc hứa hẹn của anh, cô yên tâm hơn được một chút. Cho nên rất nhanh đã vào trạng thái, đắm chìm cùng anh trong ham muốn.

Cố Duyên không quen ở nhà, cuối cùng vẫn đến Phong Thị làm việc, buổi sáng ngày đầu tiên đi làm, Ngự Tứ đứng dựa ở cửa nhìn cô thử quần áo trước gương, thử hết cái này đến cái khác vẫn không tìm được bộ nào phù hợp.

Cô thử hết một lượt xong còn lẩm bẩm:

“Béo lên rồi, không có quần áo để mặc.”

“Là ai nuôi em béo lên?”

Ngự Tứ liếc nhìn cô.

“Anh.”

Cố Duyên có chút oán hận nói.

Thời gian ở chung với Ngự Tứ, Ngự Tứ luôn nghĩ cách tìm đầu bếp nấu cho cô ăn, bây giờ mới chưa đầy một tuần đã có thể cảm thấy béo lên rồi.

“Không định cảm ơn sao?”

Ngự Tứ nhíu mày.

Cố Duyên không nói gì, cô hận còn không kịp, còn yêu cầu cô cảm ơn? Cô bỏ quần áo xuống, nhìn anh:

“Ngự Tứ, anh muốn nói gì cứ nói thẳng đi.”

Ngự Tứ dùng tay xoa chóp mũi:

“Em muốn đến Phong Thị làm việc.”

“Đúng vậy.”

“Em suy nghĩ cho kỹ, hiện giờ em đang là người của ai?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau