CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Giết người đền mạng

“Không có gì!” Cố Duyên vội vã buộc lại quần áo, sau đó nhặt áo ngủ của anh lên, đưa cho anh. Giữa ban ngày ban mặt như này, cô không dám nhìn thân thể hoàn mỹ của anh…

Sau khi tắm rửa, thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi xuống tầng.

Ông chủ Ngự, bà hai, Liên Liên đều ở đó, vẫn ngồi ở vị trí chủ nhà trên ghế sofa, nhưng không có tinh thần như hồi trước.

Nhất là ông chủ Ngự, dường như trong một đêm đã già đi rất nhiều. Bà hai thì lại chẳng thay đổi gì, vẫn mang gương mặt lạnh lùng cao ngạo, Còn Liên Liên thì cả mặt đầy nước mắt, rõ ràng là vừa cãi nhau với ông chủ Ngự.

Thấy hai người đi xuống, Liên Liên lập tức chào đón, kéo tay Ngự Tứ: “Ngự Tứ, anh đến rất đúng lúc, hiện giờ anh là chủ của căn nhà này, anh phải làm chủ cho em!”

Ngự Tứ chán ghét tránh sang một bên, lạnh lùng nói: “Chuyện của cô thì cô tự quản đi.”

“Nhưng bà già đáng chết này không cho!” Liên Liên quay người chỉ vào mặt bà hai, tức giận nói: “Tôi đã nói với các người bao nhiêu lần rồi, đây không phải là con của Ngự Hàn, vì sao không ai tin tưởng tôi?”

Bà hai cười lạnh: “Lúc trước, khi cô muốn vào nhà họ Ngự, cô cũng khóc lóc như bây giờ, cầu xin tôi tin tưởng cô, nói rằng đó là con của Ngự Hàn!”

“Đó là bởi vì lúc trước nhà họ Ngự có tiền có thế, tôi muốn vào nên mới nói vậy, hiện giờ nhà họ Ngự sụp đổ rồi, tôi không cần phải diễn trò nữa, hiểu không?” Liên Liên đã giải thích rất nhiều lần rồi mà không ai tin cô ta cả.

Bà hai kia cứ nhốt cô ta, bắt cô ta ở trong nhà chờ sinh đẻ, không cho cô ta ra khỏi cửa.

“Sụp đổ cái gì?” Ông chủ Ngự ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cô ta: “Chú ý từ ngữ một chút, Tần Thị chẳng qua chỉ là đổi chủ mà thôi, người chủ mới vẫn là cậu hai của nhà họ Ngự, sụp đổ cái gì?”

Đúng là nói không biết ngại! Chỉ là nhà họ Ngự thực sự đã sụp đổ rồi! Cố Duyên cười khổ trong lòng.

Liên Liên cũng biết rõ điều này, cười mỉa mai: “Lừa mình dối người làm gì? Hiện giờ bên ngoài đều đồn đại ông chủ Ngự ác giả ác báo, tài sản cuối cùng lại rơi vào tay con trai mình chứ? Ông cảm thấy Ngự Tứ sẽ giữ ông lại nhà họ Ngự an hưởng tuổi già à?”

Ông chủ Ngự khẽ cắn môi, ánh mắt nhìn về phía Ngự Tứ, tràn đầy mong đợi.

Khi Liên Liên vừa nói xong, bà hai lập tức đứng lên, tát Liên Liên một cái: “Con khốn này! Nhà này có thể đổi chủ hay không còn chưa biết đâu! Đúng là nuôi ong tay áo!”

Liên Liên bị bà ta đánh suýt ngã sấp trên mặt đất, may mà có Cố Duyên tới đỡ.

“Bụng to thì đi nghỉ đi, ở đây tranh cãi làm gì?” Cố Duyên nhắc nhở. Cô đã trải qua cảm giác mất con nên cô không hi vọng Liên Liên cũng bị như thế, cho dù Liên Liên đã từng nhẫn tâm muốn làm tổn thương cô.

Liên Liên không muốn nhận ý tốt này của Cố Duyên, cô ta hất tay Cố Duyên ra, lạnh lùng nói: “Bớt ở đây đóng vai người tốt đi! Bây giờ trong lòng cô đang cười nhạo tôi chứ gì?”

Ngự Tứ vẫy tay về phía cửa, hai bảo vệ đi đến, cung kính mở miệng: “Cậu hai, có chuyện gì vậy?”

“Mang người đàn bà điên này nhốt vào phòng cậu cả!” Ngự Tứ lạnh nhạt nói.

Hai bảo vệ không nói gì, lập tức bắt Liên Liên lại, đưa cô ta lên tầng hai.

Liên Liên tức giận, giãy giụa hét lớn: “Tôi muốn đi ra ngoài, không muốn trở về phòng, tôi không muốn ở cùng kẻ điên như Ngự Hàn…”

Giọng của cô ta còn đang vang vọng, nhưng người đã bị đẩy vào phòng ngủ rồi.

Cố Duyên không đành lòng, khẽ giật góc áo Ngự Tứ, nhắc nhở anh đừng tàn nhẫn quá.

Sao Ngự Tứ lại không hiểu rõ ý của cô chứ? Duyên Duyên của anh quá mức lương thiện, cho nên mới bị người khác bắt nạt. Anh ôm bả vai Cố Duyên, im lặng trấn an cô.

Phòng khách chỉ còn lại bốn người, không khí có chút yên tĩnh. Ông chủ Ngự hít sâu một hơi, nhìn Ngự Tứ: “Con định làm gì?”

Khi ông biết Ngự Tứ vẫn đang giả điên lừa gạt ông, anh chính là ông chủ đứng sau lưng Thụy Cảnh thì ông đã không hi vọng Ngự Tứ buông tha cho mình nữa rồi.

Đêm qua ông đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu vì sao mọi thứ lại rơi vào tay đứa con trai ngu ngốc kia. Năm Ngự Tứ gặp tai nạn mới có mười tuổi, một đứa trẻ mười tuổi mà lại có thể đùa giỡn ông trong lòng bàn tay sao? Thật nực cười!

“Rất đơn giản, giết người đền mạng, ông có thể nhớ lại xem mẹ tôi chết như thế nào.” Ngự Tứ nghiêm túc nói.

Ông chủ Ngự kinh ngạc, giết người đền mạng sao? Ông còn chưa muốn chết!
“Ngự Tứ…” Mắt ông chủ Ngự ngấn lệ, nghẹn ngào nói: “Nể mặt mấy năm nay cha dốc lòng kinh doanh Tần Thị mà bỏ qua đi, tha cho mẹ hai và anh trai con…”

“Mẹ hai sẽ có Dung Kim quan tâm, chúng ta không cần nhọc lòng.” Ngự Tứ nói.

Lúc trước, anh giữ lại Dung Kim chính là vì ngày này. Anh biết Dung Kim đã nhịn bà hai rất lâu rồi, một ngày nào đó nhất định sẽ bùng phát. Quả nhiên, chẳng qua anh chỉ đến trước mặt cảnh sát tố cáo cô ta, cô ta lập tức khai cả bà hai ra.

Bà hai làm nhiều chuyện mất hết tính người như vậy, cũng nên vào trong đó.

“Con…” Ông chủ Ngự tuyệt vọng, ngón tay run rẩy chỉ vào anh: “Con lại để cho mẹ con ngồi tù sao?”

“Không được sao? Còn có ông nữa, ông không nên ngồi tù sao?” Ngự Tứ cười lạnh: “Đúng rồi, không nên cho hai người ngồi tù, hẳn là phải dùng dao xẻo từng miếng cho tới chết mới hả giận được….”

“Ngự Tứ, mày không phải là người!” Ngón tay ông chủ Ngự nắm chặt, đánh một cái lên bàn trà.

Ngự Tứ chỉ cười nhạt: “Ông cũng đâu phải là người.”

Cố Duyên lặng lẽ kéo áo Ngự Tứ, nhỏ giọng nói: “Dù sao cha mẹ cũng là bề trên, anh bớt tranh cãi đi.”

Tuy bà hai đáng giận, ông chủ Ngự cũng không khá hơn, nhưng nói chuyện với bề trên như thế có chút hỗn xược, cô cảm thấy không ổn lắm, cô chưa từng thấy ai đối xử với người già như vậy…

“Duyên Duyên, em quên những chuyện bọn họ làm với em rồi sao?” Ngự Tứ quay đầu nhìn Cố Duyên.

Anh thích sự lương thiện của cô, nhưng không thích cô lương thiện tới mức ngu xuẩn như vậy!

“Hay là em không biết hai, ba mươi năm nay anh sống như thế nào?”

Cố Duyên im lặng, cô đương nhiên biết những năm này Ngự Tứ sống như thế nào, không chỉ nghe Phong Hách nói, nghe ông nội Cố nói mà cô còn tận mắt chứng kiến cuộc sống hèn mọn của anh ở nhà họ Ngự.

Cô không lên tiếng nữa, đành để cho anh xả hết cơn tức giận tích tụ bao nhiêu năm nay ra ngoài vậy…

Ông chủ Ngự cắn răng, giọng điệu cũng hòa hoãn lại, cầu xin Ngự Tứ: “Ngự Tứ, trước đây là cha không đúng, bây giờ cha xin lỗi con, có tức giận gì con cứ trút vào cha là được, con buông tha cho mẹ con và anh trai con được không? Coi như cha xin con.”

Ông cho rằng Ngự Tứ sẽ mềm lòng mà tha cho ông một lần, dù sao ông cũng đã lớn tuổi rồi, còn phải hạ mình nói xin lỗi với anh.

Nhưng lời xin lỗi của ông ta càng khiến cho Ngự Tứ tức giận, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng sâu hơn vài phần, nhìn chằm chằm ông chủ Ngự: “Ông vẫn cầu xin cho bà ta sao? Nếu không có bà ta thì sao mẹ tôi lại chết? Nếu không có bà ta thì sao ông lại bỏ mặc mẹ tôi?” Ngự Tứ hít sâu, nhắm mắt lại, trong lòng anh đau đớn vô cùng: “Có phải ông định nói cho tôi biết mẹ tôi là người điêu ngoa tùy hứng, ngang ngược, cậy mạnh hiếp yếu không? Ông lừa được người ngoài, nhưng không lừa được tôi đâu. Bởi vì chỉ có tôi biết mẹ tôi là người như thế nào, chỉ có tôi biết khi ông thông đồng cùng người phụ nữ khác thì bà ấy đã rất đau lòng…”

Ngự Tứ nói rất nhiều, giọng nói anh dường như có chút nghẹn ngào.

Cố Duyên nắm chặt tay anh, im lặng ở bên cạnh anh. Anh đau, đương nhiên cô còn đau hơn.

Cô chưa từng nhìn thấy anh đau lòng như vậy, chưa từng thấy anh nức nở nghẹn ngào như vậy… Cho dù là chuyện của Hà Ngọc Ngân, anh cũng chưa từng phát điên như thế.

Ngự Tứ nắm chặt tay cô, nói với cô: “Anh còn chưa sinh ra, Ngự Hàn đã ba tuổi rồi, ông ta và mẹ anh mới kết hôn có một năm. Em cảm thấy ông ta có đáng chết không? Còn có bà ta nữa…”

Anh chỉ tay vào bà hai.

Cố Duyên im lặng ở cạnh Ngự Tứ, không nói gì, cũng không biết bản thân có thể nói gì.

Điều khiến cô nghi ngờ nhất là mẹ Ngự Tứ rốt cuộc là người như thế nào? Giống như người ngoài nói hay là giống như Ngự Tứ nói?

Cô tin Ngự Tứ sẽ không nói dối, nhất là chuyện như thế này.

“Vậy cậu muốn thế nào?” Bà hai liếc nhìn Ngự Tứ.

Từ đầu đến cuối, bà hai đều mang dáng vẻ lạnh lùng, dường như đây là chuyện không liên quan tới bà ta, ngay cả khi nhắc đến Dung Kim, thái độ bà ta cũng giống như người sắp phải ngồi tù không phải là bà ta vậy.

Ngự Tứ nhìn xung quanh căn nhà, lạnh nhạt nói: “Căn nhà này đã bị chồng bà thế chấp cho ngân hàng rồi, qua nghỉ lễ thì ngân hàng sẽ đến thu lại, dù sao hai người ai nên ngồi tù thì vào tù, nên rời đi thì rời đi, nơi này cũng không ở được nữa. Tôi cũng không định chuộc căn nhà này về, huống chi khắp nơi đều là kỉ niệm không tốt đẹp gì, không cần thiết giữ lại.”

“Đúng vậy, không có kỉ niệm tốt đẹp gì, còn có kí ức đau khổ của Nguyệt Nguyệt nữa.” Bà hai nhếch môi cười, nhìn Ngự Tứ: “Ngự Tứ, cậu thắng tất cả thì sao? Cậu có vui không? Có hạnh phúc không? Cậu còn đủ thời gian cảm nhận niềm vui chiến thắng sao?”

Cố Duyên run lên, lời này của bà hai là có ý gì? Vì sao lại khiến cô lo lắng như vậy? Cô quay đầu nhìn Ngự Tứ, Ngự Tứ chỉ nhếch môi cười lạnh, không kinh ngạc hay lo lắng gì cả.

Cô nhớ Phong Thanh từng nói với cô, bệnh của Ngự Tứ hiện giờ chưa có bệnh viện nào trị được, hơn nữa sẽ nặng dần lên, cho đến khi phát bệnh thì sẽ đau đớn mà chết.

Chẳng lẽ bà hai nói chuyện này sao? Chỉ là… vì sao bà ta lại xác định Ngự Tứ gặp nguy hiểm chứ? Cho dù cô là vợ cũng không biết mà?

“Trước khi chết có thể nhìn hai người thua cuộc, tôi hài lòng rồi!” Ngự Tứ cười cười.

“Chẳng lẽ cậu không sợ…”

“Đời tôi chỉ sợ đúng một chuyện, đó là không thể đoạt lại Tần Thị, không thể nhìn thấy các người thảm hại.” Ngự Tứ cắt ngang lời bà ta. Anh biết bà hai muốn nói gì, nhưng Cố Duyên ở đây, anh không hi vọng Cố Duyên nghe được những lời liên quan đến bệnh tình của anh, anh lo lắng Cố Duyên bị dọa sợ.

“Duyên Duyên, chúng ta về phòng.” Anh nắm tay Cố Duyên, xoay người, đi lên tầng hai.

“Cậu hai, hai người còn chưa ăn sáng.” Linh Lung đuổi theo sau lưng bọn họ.

“Mang bữa sáng lên phòng!” Ngự Tứ nói.

“Còn nữa… ông chủ và bà chủ thì sao ạ?” Linh Lung nhìn ông chủ Ngự và bà hai.

Hiện giờ mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do Ngự Tứ định đoạt, không có lệnh của anh thì bọn họ cũng không dám chuẩn bị thêm một phần ăn sáng.

Ngự Tứ do dự: “Ông chủ và bà chủ vội thu dọn đồ đạc nên không có thời gian ăn sáng, không cần chuẩn bị cho bọn họ, còn có…”

Anh chuyển hướng nhìn về phía chị Lương đứng cạnh bà hai: “Chị Lương, chị có tình cảm tốt với ông bà chủ như vậy, thì phiền chị trông chừng bọn họ. Ngoại trừ quần áo giày dép, không cho mang đi bất cứ thứ gì cả, cho dù là đồ đạc, trang sức dùng tiền của Tần Thị để mua.

“Ngự Tứ, con…” Ông chủ Ngự tức giận hộc máu, đứng dậy khỏi ghế, suýt nữa thì ngã xuống…

Chương 112: Đừng suy nghĩ linh tinh

“Ông đừng nóng!” Bà hai cuống quít đỡ lấy ông chủ Ngự, liếc mắt nhìn Ngự Tứ và Cố Duyên: “Tôi cũng không tin có người không muốn sống nữa...”

Ngự Tứ nắm tay Cố Duyên đi tiếp, không để ý tới bọn họ.

Linh Lung mang bữa sáng lên phòng, Cố Duyên cầm miếng bánh sandwich trong tay, cắn một miếng, không cảm nhận được hương vị gì cả. Cô lo lắng nhìn Ngự Tứ trước mặt, Ngự Tứ dường như không thấy ánh mắt cô, chăm chú ăn bữa sáng.

Ngự Tứ gắp một miếng trứng để vào trong đĩa cô, cười nói: “Ăn nhiều một chút, anh sẽ nuôi cho em béo mập!”

Cố Duyên cúi đầu nhìn trứng trong đĩa, sau đó nhìn về phía Ngự Tứ, do dự nói: “Ngự Tứ, vừa nãy bà hai nói vậy là có ý gì?”

Nhất định Ngự Tứ hiểu ý của bà ta!

Động tác của Ngự Tứ không hề ngừng lại, vỗ vỗ vai cô: “Không có gì, đừng suy nghĩ linh tinh.”

Thật ra anh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, đương nhiên anh cảm nhận được ánh mắt của Cố Duyên, cũng hiểu trong lòng cô đang nghĩ gì, nhưng anh không muốn để cho cô biết quá nhiều, bởi vì anh không mong cô lo lắng.

Nhưng Cố Duyên vẫn hỏi, mà còn hỏi rất nghiêm túc, khiến anh muốn trả lời qua loa cũng không được.

“Bà ta nói đến bệnh tình của anh, đúng không?” Cô hỏi.

Ngự Tứ không nói gì, chỉ gắp thêm miếng dăm bông vào đĩa cô.

“Ngự Tứ, anh còn nhớ chuyện lần trước Phong Thanh kiểm tra cho anh không?”

“Ừm...”

“Khi đó, tuy anh không chịu chụp CT, nhưng Phong Thanh vẫn kiểm tra máu của anh, tình huống không tốt chút nào.”

Ngự Tứ cười cười: “Lúc ấy anh lo chụp CT thì sẽ bị phát hiện là đang giả ngốc, cho nên mới nhảy lầu chạy trốn, suýt nữa thì ngã chết.”

Ngự Tứ ôm vai cô, nghiêng đầu hôn cô một cái: “Đồ ngốc, suýt nữa em hại chết anh rồi đó.”

“Sao em biết được nguyên nhân anh nhảy lầu chứ...”

“Cho nên anh không trách em!”

“Ngự Tứ, em đang nói chuyện quan trọng với anh đó, đừng đánh trống lảng!” Cố Duyên trợn mắt lên, vì sao anh luôn nói sang chuyện khác vậy chứ?

Ngự Tứ im lặng, nghiêm túc nói: “Duyên Duyên, anh biết em quan tâm bệnh tình của anh nên mới đưa anh đi chụp CT, nhưng em yên tâm đi, bệnh của anh tốt hơn nhiều rồi, hơn nữa cho dù anh phát bệnh thì anh cũng sẽ không làm em tổn thương.”

Đúng vậy, hiện giờ anh phát bệnh cũng không làm tổn thương người khác nữa, điều này chứng tỏ bệnh anh có chuyển biến tốt rồi sao? Cố Duyên vẫn có chút nghi ngờ.

Cố Duyên biết cho dù cô nói thế nào thì cũng không hỏi được tin tức từ miệng anh, cho nên đành từ bỏ.

Ăn sáng xong, Cố Duyên thu dọn đồ đạc, hỏi Ngự Tứ: “Ngự Tứ, nơi này sẽ bán thật sao?”

“Sao vậy? Em không muốn bán à? Đừng bảo em có tình cảm với nơi này nhé?” Ngự Tứ cười nói.

Cố Duyên nhìn xung quanh một lúc: “Tình cảm thì không tính, nhưng nơi này là nơi chúng ta quen biết, em cảm thấy vẫn có ý nghĩa...”

Ngự Tứ gật đầu: “Vậy thì giữ lại, sau này có hứng thì về đây vài ngày...”

“Em chỉ thuận miệng nói thôi.” Cố Duyên lấy đồ trang sức ra ngoài, chuẩn bị cất vào vali thì động tác hơi ngừng lại, cô đóng kháo hộp vào, sau đó đưa hộp đến trước mặt Ngự Tứ: “Ngự Tứ, không thấy chìa khóa hộp trang sức nữa, anh mở giúp em.”

Ngự Tứ nhận lấy hộp: “Về nhà anh sẽ giúp em mở.”

“Không, hiện giờ em muốn lấy đồ luôn.”

“Đồ gì quan trọng như vậy?”

“Trâm cài áo, anh nhìn đi, bộ quần áo em đang mặc trên người thiếu trâm cài rồi, nhìn xấu lắm.”

Ngự Tứ kéo cô tới trước mặt mình: “Đẹp mà! Duyên Duyên, không phải bình thường em không quan tâm chuyện ăn mặc sao?”

“Thế anh có giúp em không?”

“Đương nhiên giúp rồi!”

Ngự Tứ nhận hộp, nghiên cứu một chút.

Cố Duyên thừa dịp anh không chú ý, quay người ra khỏi phòng ngủ.

Cô đi thẳng tới phòng bà hai và ông chủ Ngự. Ngự Tứ không nói cho cô thì cô sẽ trực tiếp tới hỏi bà hai, cô không tin không hỏi được.

Cô giơ tay lên, đang định gõ cửa thì nghe được tiếng cãi nhau từ trong vọng ra. Cô im lặng lắng nghe thì biết là bà hai và ông chủ Ngự đang tranh cãi, âm thanh rất kích động: “Đã bảo ông sớm giết chết nó rồi, ông cứ đòi giữ lại bên người làm gì, bây giờ ông hối hận chưa?”

Ông chủ Ngự ai oán nói: “Xã hội này tàn khốc như vậy sao, ngay cả cha con cũng không ngoại lệ?”

“Ông nói đi, chúng ta phải làm sao bây giờ, hai chúng ta và Ngự Hàn phải làm sao?”

“Còn làm sao nữa? Ngự Tứ muốn chết như vậy rồi, chúng ta còn làm gì được chứ?” Ông chủ Ngự tiếp tục than thở: “Chẳng lẽ nó không sợ chết chút nào sao? Chẳng lẽ mỗi lần phát bệnh nó không có chút đau khổ nào?” “Đương nhiên đau khổ, chỉ là không muốn cầu xin tôi thôi.” Bà hai cười lạnh: “Nhưng mà tôi cũng không vội, tôi không tin đến ngày đó nó còn mạnh miệng như vậy...”

“Đúng vậy, nhất định nó sẽ đầu hàng, sẽ nhận thua!” Ông chủ Ngự dường như đang tự an ủi.

Cố Duyên nghe thấy tiếng bước chân của ông chủ Ngự đi về phía bên này, cô không hề né tránh, đứng im không nhúc nhích. Đến tận khi cửa mở ra, ông chủ Ngự xuất hiện trước mặt cô, cô cũng không có hành động gì.

Ông chủ Ngự không ngờ rằng cô lại ở đây, ông ta giật cả mình.

Ông ta quan sát cô, ánh mắt nghi ngờ xen lẫn tức giận, sau đó lạnh lùng hỏi: “Cô tới làm gì? Cười nhạo sao?”

“Cha...”

“Đừng gọi tôi là cha!” Ông chủ Ngự cười lạnh: “Uổng công lúc đầu tôi còn nhờ cô giúp tôi bảo vệ Tần Thị, bảo vệ nhà này, không ngờ cô lại là đồng bọn với Ngự Tứ. Bây giờ cô hài lòng rồi chứ? Nhìn thấy nhà họ Ngự sụp đổ cô vui lắm đúng không?”

“Đương nhiên cô ta vui vẻ rồi, dù sao thì vị trí bà chủ cũng rơi vào tay cô ta mà.” Bà hai cười mỉa mai.

Cố Duyên hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Cha, mẹ, mọi việc Ngự Tứ làm đều do hai người ép. Hai người không tự mình kiểm điểm thì thôi, lại còn nói Ngự Tứ độc ác là sao? Hai người không cảm thấy nực cười à?”

“Con trốn Ngự Tứ đi đến đây không phải để chế giễu, cũng không phải an ủi hai người. Con chỉ muốn hỏi về bệnh của Ngự Tứ, hi vọng hai người có thể nói thật.”

Ông chủ Ngự và bà hai đều im lặng, không ai nói chuyện.

Cố Duyên nhíu mày: “Vì sao không nói gì? Có gì không dám nói sao?”

“Có gì mà không dám chứ?” Bà hai cười lạnh: “Tôi cho cô biết, bệnh của Ngự Tứ là do uống lẫn lộn rất nhiều loại thuốc mới được đó...”

Cố Duyên khẽ run rẩy: “Thuốc gì?”

“Nhưng Ngự Tứ cũng không muốn sống nữa, cô hỏi thuốc thì có tác dụng gì?” Bà hai cười lạnh.

“Anh ấy không muốn sống, nhưng tôi muốn anh ấy tiếp tục sống.”

“Vậy thì đem thành ý ra đây!”

“Muốn như thế nào?”

Bà hai cười một cái, nói: “Bảo Ngự Tứ trả lại tất cả những thứ mà nó đã cướp đi...”

“Không thể nào...” Cố Duyên không chút do dự, lắc đầu: “Ngự Tứ sẽ không đồng ý.”

“Vậy thì để nó chết đi!”

“Không được!” Cố Duyên xông vào, quỳ trước mặt bà hai: “Mẹ, mẹ nói cho con biết đi, con có thể xin Ngự Tứ giúp mẹ, con có thể xin anh ấy tha cho Ngự Hàn, tha cho cha mẹ... Con cũng có thể xin anh ấy giữ lại ngôi nhà này cho mọi người, nhưng Tần Thị là của Ngự Tứ...”

“Hơn hai mươi năm nay người quản lý Tần Thị là cha nó, sao có thể bảo Tần Thị là của nó được?”
“Cha cướp nó khỏi tay người nhà họ Tần mà...”

“Vậy thì sao? Nó muốn sống thì phải trả lại tất cả!”

“Mẹ...”

Tình thế vô cùng cấp bách, cô không ngờ người làm cho Ngự Tứ mắc bệnh lại là bà hai. Chẳng lẽ chỉ bà ta mới cứu được Ngự Tứ sao? Nhưng Ngự Tứ sao có thể đồng ý với điều kiện của bà ta được?

“Duyên Duyên, đừng cầu xin bà ta.” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói bình thản của Ngự Tứ.

Cố Duyên quay đầu lại, cô thấy Ngự Tứ chậm rãi đi tới, kéo cô khỏi nền đất, nói với cô: “Duyên Duyên, đừng tin bà ta, bà ta dùng loại thuốc kia để cho anh phát bệnh là thật, nhưng cũng không có nghĩa là bà ta có thể cứu anh.”

“Là sao?” Cố Duyên kinh ngạc nhìn Ngự Tứ, ánh mắt vô cùng thất vọng.

Người chủ mưu là bà hai mà cũng không thể cứu anh, vậy thì ai có thể cứu anh?

“Biết phương pháp dùng thuốc, cũng chưa chắc biết cách chữa bệnh. Cho nên, em đừng để bà ta uy hiếp.” Ngự Tứ chuyển hướng sang bà hai: “Mười lăm năm trước, lần đầu tiên tôi phát bệnh, tôi đã biết là các người giở trò rồi, các người vẫn tưởng bản thân che giấu rất kĩ sao?”

“Nhưng bây giờ cậu vẫn mắc bệnh, thế là đủ rồi.” Bà hai đứng dậy, đi về phía cửa sổ: “Nói cho cậu biết, loại thuốc này trộn hơn một trăm vị thuốc, nếu cậu có đơn thuốc của một trăm vị thuốc này thì còn mười phần trăm cơ hội sống sót, nếu không có đơn thuốc thì mười phần trăm đó cậu cũng không có, cậu nghĩ cho kĩ đi!”

“Vậy thì tôi sẽ từ bỏ mười phần trăm đó!”

“Ngự Tứ!” Cố Duyên luống cuống kéo tay anh.

Sao anh có thể tùy tiện buông tha cho mạng sống của mình như vậy được?

Cho dù chỉ có mười phần trăm thì cũng không thể từ bỏ! Cô không muốn anh từ bỏ! Không muốn!

Nhưng Ngự Tứ lại kiên quyết, không cách nào lay chuyển được.

“Một ngày nào đó, mày sẽ muốn biết...” Bà hai cười mỉa mai.

“Vậy chúng ta chờ xem!” Ngự Tứ kéo tay Cố Duyên, chuẩn bị kéo đi, nhưng Cố Duyên lại do dự không chịu đi. Cô biết nếu cô rời đi thì Ngự Tứ chết chắc rồi...

Sức của Ngự Tứ khỏe hơn cô, anh cưỡng ép kéo cô ra khỏi phòng của ông chủ Ngự.

Trở về phòng ngủ, Cố Duyên ngồi trên ghế sofa, vô cùng tức giận.

Ngự Tứ thở dài, đi đến bên cạnh cô, mỉm cười: “Ngốc, biết phương thuốc kia thì cũng chỉ có mười phần trăm cơ hội mà thôi...”

“Vậy thì vẫn hơn không có cơ hội...”

Ngự Tứ im lặng.

Cố Duyên nhìn anh, vẻ mặt ấm ức: “Ngự Tứ. Anh có biết anh làm như thế là rất thiếu trách nhiệm không? Anh còn nói muốn em sinh con cho anh, chẳng lẽ anh muốn con vừa ra đời đã không có cha sao? Chẳng lẽ anh muốn em một mình nuôi con?”

Những điều này Ngự Tứ đều đã nghĩ qua, lúc đầu anh không biết có nên có một đứa con không, nhưng sau khi nghĩ thông suốt, anh muốn Cố Duyên, muốn một đứa bé, cho dù cả đời của anh không còn lại bao nhiêu...

Đây là quyết định ích kỉ nhất cuộc đời anh, anh biết.

Nhưng mà, anh chỉ muốn...

Muốn dùng thời gian ngắn ngủ này ở cạnh người phụ nữ anh yêu, cùng cô sinh con đẻ cái, muốn đứa bé đó tiếp quản thật tốt những thứ anh vừa vất vả đoạt lại.

“Xin lỗi.” Ngự Tứ nắm tay cô, ánh mắt bình thản: “Anh sẽ cố sống.”

Anh đã nói như vậy, cô còn có thể nói gì?

Cố Duyên nhắm mắt lại, nếu như cô cũng không đáng để cho anh từ bỏ tất cả, không đáng để cho anh lưu luyến thì có lẽ Ngọc Ngân sẽ làm được điều này...

Cô đương nhiên biết muốn đoạt lại tất cả những thứ này cũng không dễ dàng gì, cô cũng biết những năm này cuộc sống của anh không vui vẻ, nhưng nếu anh chết đi như vậy thì anh có đạt được tất cả cũng đâu có ý nghĩa gì?

Phương thuốc của bà hai chưa chắc đã cứu được anh, nhưng chỉ cần có một tia hi vọng thì anh cũng không nên từ bỏ...

Cô đứng dậy, lấy một ly nước ấm, ngồi xuống bên cạnh anh, im lặng nhìn sóng nước chuyển động trong ly. Cô không khát. Cô cầm ly nước này chỉ vì muốn bàn tay mình ấm hơn một chút, mắt cô có chỗ để nhìn vào, không phải nhìn anh mà thôi...

“Nếu như Hà Ngọc Ngân còn sống thì anh sẽ vì cô ấy mà quý trọng mười phần trăm cơ hội sống sót kia, đúng không?” Cô nắm chặt ly nước, đầu ngón tay trắng bệch.

Ngự Tứ nhìn cô, anh lập tức nổi giận, giật lấy ly nước trong tay cô. Nước ấm khẽ rơi lên mu bàn tay cô, nhưng anh chỉ nhíu mày lại. Có lẽ lúc này anh quá tức giận nên không để ý đến sự đau đớn của cô...

“Cố Duyên, em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa? Anh không cho phép em nhắc đến cái tên Hà Ngọc Ngân nữa. Không muốn em so sánh với cô ấy! Vì sao em lại thích so đo với một người đã chết chứ? Em cảm thấy như thế thú vị lắm hả?”

Nước mắt Cố Duyên tuôn như mưa, tí tách rơi trên mặt thảm lông.

Chương 113: Ngự tứ

Sao cô lại muốn nhắc tới cái tên Hà Ngọc Ngân chứ? Cô còn muốn chôn sâu nó vào đáy lòng, mãi mãi cũng không nhắc đến nữa. Nhưng Hà Ngọc Ngân vẫn còn sống, cô không thể để Hà Ngọc Ngân bị giam giữ chịu khổ ở nơi đó, còn cô và Ngự Tứ vui vẻ sống hạnh phúc bên nhau được!

Hôm nay là mùng một tết, cô nghĩ có thể buông bỏ mọi chuyện để vui vẻ ăn tết, nhưng chuyện đã đến bước này rồi, cô có thể thờ ơ được sao?

Lửa giận trong mắt Ngự Tứ nhanh chóng bị nước mắt của cô dập tắt, anh bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi.”

Cố Duyên nhắm mắt lại, ngăn không cho nước mắt trào ra: “Không phải em muốn nhắc đến cô ấy, không phải em thích so đo với người chết, mà là... Hà Ngọc Ngân vẫn còn sống, cô ấy chưa chết!”

Ngự Tứ giật mình, đến gần cô.

Nước mắt của cô tiếp tục lăn dài: “Xin lỗi, em giấu anh bởi vì không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại, em đã quen có anh mất rồi...”

“Em nói Ngọc Ngân còn sống sao?” Ngự Tứ cảm thấy anh nghe nhầm rồi, nhất định là nghe nhầm rồi, hoặc là Cố Duyên nói sai rồi...

“Đúng vậy!” Cố Duyên gật đầu: “Ngày đó Dao Trụ dẫn em đi khỏi biệt thự, chính là vì đưa em đi gặp Ngọc Ngân.”

“Cô ấy ở đâu?” Ngự Tứ hỏi.

Cố Duyên do dự một lúc mới nói: “Ở tầng hầm nhà Dao Trụ.”

Sau đó, bóng dáng Ngự Tứ đã không thấy đâu nữa. Đúng vậy, anh dùng tốc độ nhanh như gió rời khỏi phòng ngủ, rời khỏi tầm mắt của cô.

Lòng của cô giống như chìm xuống đáy biển.

Cuối cùng, cô vẫn chắp tay dâng anh cho người khác, hủy đi tương lai tốt đẹp của mình.

Cô nhìn xung quanh phòng ngủ, mở chiếc vali mới thu dọn đồ đạc lúc sáng ra, trong đó chứa đồ mà cô và Ngự Tứ định mang đi. Bây giờ Ngự Tứ không ở đâu, cô cũng nên lấy những thứ thuộc về cô lấy, tự mình mang đi thì hơn.

Cô thu dọn tất cả, kéo vali ra khỏi phòng ngủ, chậm rãi xuống dưới nhà. Ra khỏi phòng ngủ, ra khỏi căn nhà này, cũng chính là bước ra khỏi cuộc hôn nhân của cô và Ngự Tứ.

Linh Lung thấy cô đi xuống, nghi ngờ hỏi: “Mợ hai, sao cậu hai rời đi vội thế?”

Cố Duyên nhìn Linh Lung, khẽ lắc đầu, không nói gì.

Rời khỏi nhà họ Ngự, Cố Duyên không biết nên đi đâu. Cô đã từng đứng đây rất nhiều lần, nhìn bốn phía xung quanh, không biết nên rẽ lối nào.

Giống như Ngự Tứ nói, nơi này có quá nhiều kỉ niệm không tốt đẹp...

Chỉ cần một ngày Phong Thanh không trở về nhà thì bà Cố sẽ không chấp nhận cô, cho nên cô không thể về nhà họ Cố được. Hà Ngọc Ngân trở về rồi, cô cũng không thể trở về nhà họ Phong, bởi vì cô không muốn thấy Ngọc Ngân và Ngự Tứ ở bên nhau.

Lúc trước, cô nhìn thấy Phong Thanh và Tô Điền ở cạnh nhau, trong lòng đã cô đau đớn vô cùng, nếu bây giờ lại nhìn Ngự Tứ và Ngọc Ngân thì cho dù trái tim cô có được làm từ tường đồng vách sắt cũng không chịu nổi...

Cuối cùng, cô thấy nhà Dương Xinh Xinh vẫn thích hợp với cô nhất.

Đến nhà họ Dương, Cố Duyên im lặng ngồi trên ghế sofa, uống nước liên tục. Cô không nói cho hai chị em nhà họ Dương về quan hệ giữa Phong Tùy và Ngự Tứ, cũng không nói chuyện của Ngọc Ngân cho bọn họ. Chị em nhà họ Dương cũng quen việc cô tới nơi này rồi, trong mắt bọn họ, nếu Cố Duyên không trốn nhà đi một tháng một lần thì đó mới là không bình thường.

Cố Duyên không nói gì, bọn họ cũng không hỏi.

Buổi chiều, hai chị em nhà họ Dương đi về nhà cùng cha mẹ, trong nhà này chỉ còn có một mình Cố Duyên.

Bên ngoài, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng pháo nổ, vô cùng náo nhiệt. Chỉ có Cố Duyên ở nơi này một mình, lặng lẽ gặm nhấm nỗi buồn.

Tay cô nắm chặt điện thoại, cô vô thức đợi điện thoại của Ngự Tứ, nhưng cô cũng không biết cô đợi để làm gì. Chờ anh gọi điện tới nói rằng anh đã thu xếp ổn thỏa cho Ngọc Ngân, chuẩn bị trở về bên cạnh cô sao?

Mơ mộng hão huyền...

Cuối cùng điện thoại vẫn vang lên, nhưng không phải Ngự Tứ gọi tới, nhìn số điện thoại trên màn hình, tuy cô chưa bao giờ nhìn thấy nhưng cô lại có dự cảm đây là diện thoại của Dao Trụ gọi tới.

Cô nhẹ nhàng ấn nút nghe.

Đầu bên kia quả nhiên truyền đến giọng của Dao Trụ, chỉ là không kích động mấy, giọng vẫn dịu dàng: “Duyên Duyên, lựa chọn của cô đúng là làm cho tôi kinh ngạc!”

Cố Duyên không biết Dao Trụ có tức giận hay bất mãn không, cô há hốc miệng ra, do dự nói: “Xin lỗi, tôi không thể coi như cô ấy đã chết...”
“Cô đúng là cô gái hiền lành lương thiện mà Phong Tùy vẫn hay khen ngợi...” Dao Trụ cười một tiếng: “Cô không cần xin lỗi tôi, cuộc đời của cô là do cô tự quyết định.”

“Vậy còn cô, Phong Tùy có...”

Nhất định Phong Tùy sẽ trách Dao Trụ, mắng mỏ Dao Trụ...

Cô và Ngọc Ngân coi như được giải thoát rồi, vậy Dao Trụ thì sao? Cô ấy sẽ phải trả giá sao?

Dao Trụ không để ý, im lặng một lúc, sau đó buồn bã nói: “Dù sao Phong Tùy cũng không cần tôi, trong lòng anh ấy, tôi là loại người như thế nào cũng không quan trọng nữa, hận thì hận...”

“Bọn họ... ổn không?”

“Ổn, rất ổn!” Dao Trụ cười điên cuồng: “Lúc Phong Tùy chạy tới, anh ấy kích động đến mức suýt phá nát hầm nhà tôi, anh ấy ôm Hà Ngọc Ngân, ôm rất chặt, giống như ôm bảo bối trân quý nhất thế giới này vậy. Anh ấy vừa ôm thì Hà Ngọc Ngân lập tức ngất trong ngực anh ấy, Phong Tùy ôm cô ta đi bệnh viện rồi. Trước khi đi, Hà Ngọc Ngân còn nhìn tôi cười nữa. Nhất định cô ta đang tính toán xem sau này sẽ trả thù tôi thế nào, hẳn là cũng phải nhốt tôi dưới hầm...”

“Không...” Cố Duyên an ủi: “Không đâu, cô ấy có Phong Tùy rồi mà, chắc là sẽ thỏa mãn thôi.”

“Thỏa mãn?” Dao Trụ hét lớn lên: “Cố Duyên, nếu như cô ta hiểu được hai chữ “thỏa mãn” thì sẽ không ra tay sát hại nhiều người vô tội như vậy! Cô cho rằng cô ta mới chỉ ra tay với mình tôi sao? Nói cho cô biết, cô ta ở cạnh Phong Tùy một năm, đã giết chết mười một người phụ nữ có liên quan tới Phong Tùy rồi. Những người phụ nữ kia đều là người vô tội, thậm chí có người chỉ gặp mặt Phong Tùy một lần trong buổi tiệc mà thôi. Cô nói xem, những người đó đáng chết sao?”

Lần đầu tiên Cố Duyên thấy Dao Trụ kích động như vậy, cô có thể tưởng tượng được giờ phút này Dao Trụ đang thất vọng đến cực độ, nước mắt rơi đầy mặt.

Dao Trụ luôn luôn nhẫn nhịn...

“Cố Duyên, cô đã tự hại chết chính cô rồi! Cô đợi một ngày bị cô ta hại chết đi!” Dao Trụ nói xong, lập tức cúp điện thoại.

Nhìn điện thoại trên tay, Cố Duyên không phản ứng kịp.

Ngọc Ngân đã giết nhiều người như vậy sao? Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi mà thôi...

Cho dù cô ta thực sự giết người, cô cũng không thể bỏ mặc cho cô ta ở tầng hầm, không để ý được...

Đêm mùng một, Cố Duyên ngủ trên ghế sofa phòng khách cả đêm.

Sáng hôm sau tỉnh lại, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, không khí trong lành, ánh nắng ấm áp, hoa trong sân đều nở rực rỡ.

Cô ngồi dậy, phát hiện mũi hơi khó thở, có lẽ là tối qua bị cảm lạnh.

Cô cầm điện thoại di động trên bàn trà lên, nhìn thoáng qua, phía trên có khoảng năm cuộc gọi nhỡ, cô nhìn thử thì thấy đều là Phong Hách gọi tới, Ngự Tứ không gọi một cuộc nào. Cô nhớ tới lời tối qua của Dao Trụ. Phong Tùy vừa thấy Ngọc Ngân thì đã kích động tới mức suýt phá hủy hầm nhà Dao Trụ, ôm Ngọc Ngân rất lâu, ôm rất chặt... Lúc này, hẳn là bọn họ còn có nhiều lời muốn nói với nhau, làm gì còn thời gian mà quan tâm đến cô chứ.

Đã lựa chọn con đường như vậy thì cũng nên dũng cảm bước tiếp. Cô còn gì để mong đợi nữa chứ?

Cô nhìn số điện thoại của Phong Hách trên màn hình, thầm nghĩ Phong Hách nhất định đã biết Ngọc Ngân còn sống rồi. Ông gọi cho cô nhiều lần như vậy hẳn là vì muốn thông báo tin tức này.

Tuy nhiên cô không ngờ khi cô gọi lại, Phong Hách lại kích động vô cùng, liên tục nói rằng tìm được Ngọc Ngân rồi, Ngọc Ngân chưa chết...

Nghe giọng nói kích động của ông, cô chỉ khẽ đáp lại.

Phong Hách nói cho cô biết hiện giờ Ngọc Ngân có chút suy yếu, cũng hỏi cô có rảnh đi qua bệnh viện thăm Ngọc Ngân không? Cô chỉ đáp qua loa vài câu rồi cúp máy.

Đi thăm Ngọc Ngân sao? Cô không muốn!

Ba ngày liên tiếp, Cố Duyên đều ở một mình. Đến ngày thứ tư, cô mới tự an ủi mình mọi chuyện sẽ qua thôi.

Cô không thể trốn tránh mãi được, cô phải làm việc, việc gì cũng được, nếu không cô sẽ phát điên mất. Cô muốn tìm một công việc, nhưng các công ty đều đang nghỉ lễ, chỉ có thể chờ tới qua tết.

Cố Duyên ra khỏi nhà, nhìn mưa xuân bay lất phất. Mùa xuân năm nay lạnh hơn mọi năm, nhưng cô lại chỉ có một mình.

Cô cầm ô, đi ra ngoài.

Gió không lớn, nhưng thổi qua mặt lại buốt như dao cắt. Cô túm chặt áo khoác trên người, bước nhanh hơn.

Cô đi đến bệnh viện Ngọc Ngân năm, nhưng bác sĩ nói Ngọc Ngân xuất viện tối hôm qua rồi.

Xuất viện? Đi đâu? Về biệt thự bên bờ biển hay nhà họ Phong.

Cô muốn về nhà họ Phong xem thử, nhưng cô lại không đủ dũng cảm... Trời rất lạnh, trên đường không có nhiều người đi lại. Cuối cùng, cô đành trở về thăm ông nội Cố.

Ông nội Cố nằm nhắm mắt nghỉ ngơi trong phòng ngủ, trên người đắp chăn lông rất dày, không cảm giác được Cố Duyên bước vào.

Cố Duyên đẩy nhẹ tay ông: “Ông ơi...”

Ông nội Cố mở mắt ra, nhìn Cố Duyên, nở nụ cười: “Cháu tới rồi sao?”

Nói xong, ông nhìn bốn phía xung quanh: “Ngự Tứ đâu? Sao không đến cùng cháu?”

“Hôm nay Ngự Tứ không rảnh, cháu tới một mình.” Cố Duyên khó chịu trong lòng. Lần trước, cô còn cùng Ngự Tứ tới đây, nghe ông nội Cố nói về chuyện liên quan tới cô và Ngự Tứ...

Cố Duyên thấy ông hơi yếu, cô đỡ lưng ông ngồi dậy: “Ông, ông sao vậy, không thoải mái sao?”

Ông nội Cố cười lớn: “Già rồi, không chịu được lạnh, cứ trời lạnh là khó chịu.” Ông đánh giá Cố Duyên: “Nhưng cháu thì sao vậy? Sao mặt buồn thế?”

Cố Duyên sờ lên mặt mình, cô biểu hiện rõ ràng vậy sao? Trước khi vào phòng cô đã điều chỉnh tốt tâm trạng rồi mà. Cô lắc đầu, mỉm cười: “Không có gì.”

Cô không chịu nói, ông nội Cố cũng không ép, chỉ khẽ thở dài.

Cố Duyên đương nhiên hiểu ông thở dài là vì lo lắng cho cô, cho nên cô bắt đầu đổi chủ đề nói chuyện.

Nói chuyện với ông nội Cố cả buổi chiều, Cố Duyên mới rời khỏi nhà họ Cố. Bởi vì quá lạnh nên trên đường cũng không có nhiều taxi, cô đành phải đi tàu điện ngầm về nhà.

Từ nhà ga đến nhà họ Dương còn hai cây số nữa, Cố Duyên cảm thấy chân tay cô dường như đóng băng rồi, trời lạnh như vậy đúng là không hợp đi ra ngoài.

Cửa lớn nhà họ Dương đang mở, Cố Duyên tưởng hai chị em nhà họ Dương trở về, cô bước vào nhà. Nhưng không ngờ, vừa bước vào, cô lại không nhìn thấy hai chị em họ, mà cô lại nhìn thấy một người đàn ông...

Cô giật mình, Ngự Tứ...

Chương 114: Thì ra là như thế

Cô cho rằng Ngự Tứ sẽ không bao giờ xuất hiện tước mặt cô nữa, không bao giờ...

Nhưng vì sao anh lại xuất hiện ở đây? Anh muốn nói chuyện ly hôn với cô sao? Hay chia tài sản? Hay áy náy nói với cô một tiếng xin lỗi?

Cô đứng cạnh cửa ra vào, hai gò má đỏ bừng, trong tay cầm theo chiếc ô đang nhỏ nước. Trong lòng vừa kinh ngạc, vừa buồn bã...

Ngự Tứ đi tới, lấy ô ra khỏi tay cô, treo trên cửa, sau đó dùng bàn tay ấm áp của anh lau mấy giọt nước trên tóc và áo cô...

Hai bày tay cô lạnh như băng, bị bàn tay ấm áp của anh nắm lấy.

Vài ngày trước, anh cũng như vậy, dùng bàn tay ấm áp của anh bao bọc lấy bàn tay cô. Chỉ là khi đó hai người bọn họ là vợ chồng, là người yêu...

“Anh tới rồi...” Cố Duyên lặng lẽ tránh thoát khỏi bàn tay anh, lặng lẽ bước vào phòng, rót hai cốc nước ấm đặt lên bàn.

Hai người ngồi ở ghế sofa, cô cầm ly nước, uống từng ngụm một. Những lời muốn nói đều theo dòng nước trôi ngược vào trong bụng...

Cô nên nói gì? Cô còn có thể nói gì đây? Hỏi anh xem Ngọc Ngân khỏe không? Hỏi anh có dự định gì tiếp theo sao? Nhưng cô không dám hỏi gì cả, bởi vì cô sợ câu trả lời của anh...

Ngự Tứ thấy cô uống nước liên tục, anh lấy ly ra khỏi tay cô, đặt lên bàn. Sau đó nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi...”

Cố Duyên mỉm cười: “Xin lỗi gì chứ...”

“Ngọc Ngân khỏe không?” Cuối cùng cô cũng hỏi anh.

Thật ra cô có thể đoán được, Ngọc Ngân có gì không khỏe chứ, hiện giờ cô ta còn khỏe hơn cô mới đúng...

Quả nhiên, Ngự Tứ gật đầu: “Rất khỏe!”

“Anh... anh không ở bên cô ấy sao?”

“Tối hôm qua cô ấy xuất viện rồi, bác trai đưa cô ấy về nhà họ Phong nghỉ ngơi.”

“Không sao thì tốt.” Cô hỏi tiếp: “Dao Trụ sao rồi?”

“Cô ấy... Ngọc Ngân nói không muốn truy cứu trách nhiệm của Dao Trụ, cho cô ấy một cơ hội...”

“Ngọc Ngân đúng là một người phụ nữ lương thiện...” Cố Duyên cười nhạt.

Hai người đều im lặng. Cố Duyên đang đợi Ngự Tứ mở miệng, có lẽ lời anh nói tiếp theo mới là lời cô muốn nghe nhất, cũng liên quan tới tương lai sau này của cô. Cô đang đợi, nhưng Ngự Tứ lại chậm chạp không lên tiếng, bởi vì ngay cả anh cũng không biết nên nói gì vào giờ phút này...

Cuối cùng, anh nói ra mục đích anh tới nơi này: “Duyên Duyên, rời khỏi nơi này trước đã, về nhà đi...”

“Về nhà?” Cố Duyên nhẹ nhàng lẩm bẩm hai chữ này, giờ phút này, nơi nào mới là nhà của cô đây?

“Bác trai rất lo cho em, hi vọng em có thể trở về!”

Thì ra là như thế!

Anh không muốn cô trở về nhà họ Ngự, không muốn cô về biệt thự bên bờ biển mà muốn cô về nhà họ Phong... Cũng đúng, ngoài nhà họ Phong thì giờ cô còn có thể đi đâu chứ?

Anh muốn cô về, vậy thì về thôi.

Cô gật đầu một cái, sau đó đứng dậy, cùng anh ra khỏi phòng.

Trên đường đi, hai người đều không nói gì. Khi đến nhà họ Phong, Cố Duyên đánh giá xung quanh, cảm giác vô cùng xa lạ, giống như cô là một người ngoài, một người qua đường không nên bước vào nơi này...

Nhưng rõ ràng cô mới là chủ ở nơi này, mới thực sự là con gái ruột của Phong Hách...

Phong Tùy đặt tay trên tay lái, nhìn biểu cảm trên gương mặt cô, sau đó đưa tay đặt lên mu bàn tay cô: “Cho anh thời gian, anh sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện.”

Xử lý ổn thỏa? Là ý gì? Anh muốn ly hôn sao? Cô cũng tin anh có năng lực đó.

Cố Duyên ngẩng đầu lên, nhắm chặt mắt, không để cho nước mắt chảy ra.

Cô mở mắt, thấy Ngọc Ngân đứng ở tầng hai mỉm cười với cô, vô cùng xinh đẹp. Mấy ngày không gặp, còn được nghỉ ngơi đầy đủ, sắc mặt cô ta tốt hơn không ít, cũng xinh đẹp hơn.

Cố Duyên nhanh chóng rút tay ra khỏi tay Ngự Tứ, đẩy cửa, bước xuống xe.

Hà Ngọc Ngân trở về, Phong Hách và Lăng Tiêm Hà rất vui vẻ, khi Cố Duyên trở về thì bệnh của Lăng Tiêm Hà mới khá hơn một chút, bây giờ đã khỏe mạnh bình thường rồi.

Lăng Tiêm Hà vội vàng vào phòng bếp làm bánh ga tô đậu đỏ cho Hà Ngọc Ngân, nhìn thấy Cố Duyên, bà mỉm cười nói: “Tình Nhi trở về rồi, đúng lúc mẹ làm bánh ga tô đậu đỏ, nhớ ăn nhiều một chút.”

“Cảm ơn mẹ!” Cố Duyên đứng ở cửa phòng bếp, mất tự nhiên.
Sau khi Lăng Tiêm Hà lau tay, bà dặn dò người làm mấy câu sau đó rời khỏi nhà bếp, kéo Cố Duyên lên tầng: “Mẹ dẫn con đi thăm Ngọc Ngân, nghe nói con cứu Ngọc Ngân nên Ngọc Ngân rất cảm kích đó.”

Cố Duyên bị Lăng Tiêm Hà kéo đi, không chống cự, cũng không phản kháng.

Khi đi vào phòng ngủ, Ngọc Ngân đang sắp xếp lại giường ngủ. Lăng Tiêm Hà lập tức đi lên cướp công việc trong tay cô ta, thúc giục: “Tình Nhi, con mau nằm xuống, đừng làm gì cả...”

Bà gọi Cố Duyên là Thanh Nhi, gọi Ngọc Ngân cũng là Thanh Nhi khiến cho Cố Duyên vô cùng khó chịu.

Ngọc Ngân tựa ở đầu giường, dò xét nhìn Cố Duyên, mỉm cười thân thiện, nói với cô: “Cô đẹp hơn trong hình rất nhiều. Cha mẹ nói đúng, cô là người phụ nữ rất lương thiện, cảm ơn cô đã cứu tôi.”

Cố Duyên khẽ cười, lắc đầu nói: “Không cần cảm ơn.”

Lăng Tiêm Hà oán giận: “Người phụ nữ tên Dao Trụ kia quá đáng sợ, hại Thanh Nhi ở tầng hầm một năm, không nên tha cho cô ta mới đúng!”

“Mẹ, khoan dung độ lượng là việc nên làm mà...” Ngọc Ngân cười nhạt: “Huống chi con đã về nhà an toàn rồi...”

Cố Duyên thấy gương mặt cô ta rất hiền lành, cô bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, nếu thực sự giống như Dao Trụ nói, cô ta đã từng giết mười mấy người thì sao nụ cười của cô ta có thể ấm áp như vậy? Sao có thể che giấu tốt như vậy chứ?

Rốt cuộc là Dao Trụ nói dối hay Ngọc Ngân che giấu quá sâu?

“Sau này hai đứa cũng phải cẩn thận một chút, đừng để bị người ta hại.” Lăng Tiêm Hà nhắc nhở xong, sau đó quan tâm hỏi Ngọc Ngân: “Tình Nhi, con có muốn uống nước không?”

Ngọc Ngân lắc đầu, khéo léo cảm ơn.

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, Phong Hách và Ngự Tứ đi đến, Phong Hách nhìn Cố Duyên và Ngọc Ngân, cười híp mắt: “Nhìn rất giống chị em ruột đó! Điều hạnh phúc nhất đời này của cha chính là có hai đứa con gái như các con...”

Phong Hách ôm lấy Cố Duyên, vô cùng vui vẻ.

“Đúng vậy, ông nhìn đi, sắc mặt Thanh Nhi tốt hơn nhiều rồi.” Lăng Tiêm Hà cầm tay Ngọc Ngân: “Có lẽ Thanh Nhi chính là con gái ruột kiếp trước của tôi đó, nếu không thì sao lại giống Thanh Nhi nhà chúng ta như vậy chứ?”

Ngọc Ngân và Cố Duyên nhìn nhau, hai người đều cảm thấy mất tự nhiên.

“Tiêm Hà, bà gọi như vậy không sợ loạn sao?” Phong Hách khoác tay lên vai bà: “Đừng gọi cả hai đứa cùng là Thanh Nhi, như vậy thì gọi Ngọc Ngân bằng tên thật đi cho đỡ loạn.”

“Ừm, Ngọc Ngân...” Bà Phong gật đầu.

“Nhưng...” Hà Ngọc Ngân liếc nhìn Cố Duyên: “Cha, mẹ, giấy tờ của con đều viết là Phong Thanh, nếu đổi lại lần nữa thì...”

Cô ta không muốn đổi, cô không muốn từ bỏ cái tên Phong Thanh này.

Phong Hách và Lăng Tiêm Hà nhìn nhau, Ngự Tứ không biểu hiện gì. Một lúc sau, Cố Duyên mới nói: “Cha, mẹ, Thanh Nhi nói đúng, đều lớn cả rồi, đổi đi đổi lại rất phiền phức, không cần sửa lại đâu, cứ gọi con là Cố Duyên đi.”

“Không!” Phong Hách lắc đầu: “Tên Phong Thanh này là ông nội tự đặt cho con, không thể thay đổi được.”
Mọi người im lặng, Ngọc Ngân khẽ cười: “Không sao, nếu cái tên này quan trọng với nhà họ Phong như vậy thì con vẫn nên trả lại cho Phong Thanh thực sự...”

“Ngọc Ngân, hi vọng con đừng để bụng.” Lăng Tiêm Hà lo lắng Ngọc Ngân không vui vẻ, bà ngồi xuống, nắm tay Ngọc Ngân.

“Sao lại thế?” Ngọc Ngân tỏ ra không để ý: “Cha mẹ đối xử với con tốt như vậy, sao con lại buồn vì một cái tên chứ?”

“Vậy là tốt rồi, Ngọc Ngân nhà chúng ta thật hiểu chuyện.” Phong Hách nói xong, lập tức quay ra bảo mọi người: “Được rồi, mọi người ra ngoài đi, để Ngọc Ngân nghỉ ngơi một lát.”

Phong Hách ôm Lăng Tiêm Hà đi về phía phòng ngủ, Cố Duyên và Ngự Tứ đi theo sau, Ngọc Ngân đột nhiên lên tiếng: “Ngự Tứ, anh ở lại cùng em được không?”

Mọi người dừng chân, quay đầu, nhìn Ngọc Ngân. Ngự Tứ không chút do dự, gật đầu, trở về bên cạnh cô.

Phong Hách thấy Ngự Tứ đi qua đó, ông há hốc miệng, không biết nói gì.

Cố Duyên cảm thấy trái tim mình đau nhói, cô không quay đầu lại, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, rời khỏi phòng ngủ Hà Ngọc Ngân.

Trong lúc mơ hồ, cô nghe được giọng nũng nịu của Ngọc Ngân: “Ngự Tứ, em muốn uống nước...”

Cô tự an ủi mình, có lẽ Hà Ngọc Ngân và Ngự Tứ đã từng bên nhau nên Ngự Tứ ở cạnh cô ta cũng không có gì không hợp lý cả.

Cố Duyên trở về phòng mình, cô ngồi im lặng trên ghế sofa, cởi áo khoác ra. Cô cúi đầu, cảm thấy kinh ngạc vì bản thân mình không hề khóc lóc như tưởng tượng.

Là vì mấy hôm nay khóc quá nhiều nên đã khô cạn nước mắt rồi sao?

“Tình Nhi.” Cô thấy có người khẽ gọi tên cô. Cô ngẩng đầu lên, thấy Phong Hách và Lăng Tiêm Hà đi tới phía đối diện cô, ngồi xuống.

Cô nghiêm túc: “Cha, mẹ, có chuyện gì sao?”

Phong Hách nhìn cô nói: “Nhìn con có vẻ không vui...”

“Không phải đâu, cha...” Cô giải thích.

Sao cô có thể không vui chứ? Ngọc Ngân trở về sao cô lại không vui? Cô biểu hiện rõ như vậy sao?

“Sao lại không được?” Phong Hách bất đắc dĩ cười cười: “Thật không ngờ mọi chuyện lại trở nên như vậy. Có hai Phong Thanh, mà lại chỉ có một Ngự Tứ. Cha biết Ngọc Ngân rất ỷ lại vào Ngự Tứ...”

Là sao? Cố Duyên không hiểu vì sao Phong Hách lại nói vậy.

Phong Hách nói tiếp: “Tình Nhi, Ngọc Ngân vừa được cứu thoát, cơ thể còn chưa khôi phục hẳn, tình cảm của nó với Ngự Tứ còn sâu đậm như vậy, cho dù Ngọc Ngân làm gì quá đáng thì con cũng đừng để bụng...”

“Cha, con biết rồi.”

“Con cũng đừng quá đau lòng. Cha nhìn ra được, Ngự Tứ cũng có tình cảm với con, cho dù Ngự Tứ chọn ai thì chúng ta cũng không có quyền ngăn cản...”

“Con không định ngăn cản anh ấy...” Cố Duyên hít sâu một hơi: “Nếu như con muốn ngăn cản thì đã không nói tung tích của Ngọc Ngân cho anh ấy rồi.”

“Đúng là một đứa bé ngoan.” Lăng Tiêm Hà đi tới, sờ đầu Cố Duyên: “Con chịu ấm ức rồi!”

Đúng vậy! Rất ấm ức!

Nước mắt Cố Duyên rơi xuống.

Nghỉ ngơi một tuần, Ngọc Ngân đã khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là cảm xúc có chút không ổn định.

Cô ta dính chặt lấy Ngự Tứ, giống như đứa trẻ quấn lấy mẹ ruột vậy. Mọi người đều cho rằng vì ở trong hầm đã chịu khổ quá lâu nên bây giờ Ngọc Ngân mới không có cảm giác an toàn...

Cố Duyên cũng muốn nghĩ như vậy, cô không dám nghĩ sang hướng khác.

Mỗi ngày thấy Ngự Tứ và Ngọc Ngân ở cạnh nhau, Cố Duyên không đau lòng là giả, nhưng cô cũng chỉ có thể trốn trong thế giới của mình, lặng lẽ đau lòng mà thôi.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng ấm áp, Ngự Tứ dẫn Ngọc Ngân ra ngoài giải sầu, không về ăn cơm trưa, cũng không về ăn cơm chiều, có lẽ cũng không về đi ngủ.

Cố Duyên bị Lăng Tiêm Hà kéo đi xem phim truyền hình. Cố Duyên không có hứng thú gì, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc ra cửa, giống như đang đợi Ngự Tứ lái xe về.

Mỗi lần nhìn, lại thêm một lần thất vọng.

Cuối cùng, hơn mười giờ, có tiếng xe lái vào nhà, Cố Duyên khẽ liếc nhìn ra, nhưng vừa nhìn một cái, cánh tay cầm ly trà của cô cũng siết chặt lại...

Chương 115: Duyên duyên, tôi muốn gặp cô

Quả nhiên là Ngự Tứ và Ngọc Ngân trở về. Ngọc Ngân ôm tay Ngự Tứ, một tay còn lại cầm theo túi đồ ăn, vẻ mặt tươi cười, tâm trạng rất vui vẻ. Cô kéo Ngự Tứ ngồi xuống trước mặt Cố Duyên và Lăng Tiêm Hà, để đồ ăn lên mặt bàn, cười tủm tỉm: “Mẹ, Thanh Nhi, hai người chưa ngủ sao?”

“Sắp ngủ rồi, ở bên ngoài chơi vui không?” Lăng Tiêm Hà cũng mỉm cười.

“Vui ạ, Ngự Tứ mang con đi ăn mấy món bánh ngọt nổi tiếng ở thành phố Tương, con mua về cho mọi người đó.” Ngọc Ngân nói xong, lập tức mở túi đồ ăn ra, đưa một trong mấy hộp nhỏ bên trong cho Lăng Tiêm Hà: “Mẹ, đây là vị sữa mà mẹ thích, còn đây là bánh kem cho Thanh Nhi.”

Cô đưa cho Cố Duyên, sau đó cười nói: “Ngự Tứ nói cô thích ăn bánh kem vị sô cô la nhất, tôi mua cho cô hai cái, rất ngon đó!”

“Cảm ơn!” Cố Duyên nhận lấy bánh kem.

Hộp bánh kem tinh xảo vô cùng, bên trên còn hai hình vẽ hoa văn hai con cá, cô cầm trong tay, không nỡ mở ra.

“Ngự Tứ, đây là bánh kem của anh.” Ngọc Ngân đưa chiếc hộp cuối cùng cho Ngự Tứ.

“Anh không thích ăn, em tự ăn đi.” Ngự Tứ mỉm cười cưng chiều.

Ngự Tứ chính là như vậy, khi anh yêu một người thì trong nụ cười ánh mắt của anh đều sẽ mang theo sự cưng chiều vô hạn với người đó.

Ngọc Ngân mở hộp ra, đưa bánh kem lên miệng Ngự Tứ, nũng nịu: “Nào, há miệng ra đi, ngon lắm.”

Ngự Tứ không từ chối nữa, cắn một miếng, gật đầu với Ngọc Ngân: “Ngon lắm!”

“Em biết anh sẽ thích mà.” Ngọc Ngân vui vẻ cười, cắn vào phần bên cạnh mà Ngự Tứ vừa cắn.

Thân mật như vậy, thản nhiên như vậy...

Lăng Tiêm Hà nhìn Cố Duyên, thấy cô cúi đầu ăn bánh kem, trong lòng có chút thương tiếc, nói với Ngọc Ngân: “Ngọc Ngân, con về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi, bác sĩ nói con phải đi ngủ sớm.”

“Mẹ, con vừa về mà, để con nghỉ chút đã.” Ngọc Ngân tiếp tục ăn bánh kem.

Cố Duyên cầm lấy chiếc bánh kem thứ hai. Hiện giờ trời rất lạnh, ăn hai chiếc bánh kem cũng không thích hợp, cô cũng không muốn ăn, nhưng cô chỉ muốn nhanh chóng ăn xong, sau đó có lí do chính đáng để trở về phòng mà thôi. Về phòng rồi thì không cần nhìn Ngọc Ngân và Ngự Tứ ở cạnh nhau nữa.

Cô cầm chiếc bánh kem xinh xắn lên, chậm rãi cảm nhận sự mát lạnh...

Đang định cắn một cái thì bánh kem lại bị người khác đoạt đi, cô ngẩn người ra nhìn vẻ mặt quan tâm của Ngự Tứ, anh nói: “Trời lạnh như vậy đừng ăn nhiều quá, giữ lại để mai ăn đi!”

Anh nói xong lập tức đưa bánh cho chị Trần, chị Trần nhanh chóng cất vào tủ lạnh.

Cố Duyên mỉm cười: “Vậy... em về phòng nghỉ ngơi trước.”

“Ngủ ngon!” Ngọc Ngân và Lăng Tiêm Hà đồng thời lên tiếng.

Cố Duyên đứng lên, liếc nhìn Ngự Tứ một cái, sau đó im lặng rời đi.

Trở về phòng ngủ, Cố Duyên tắm rửa, thay quần áo, xem tivi.

Có lẽ do ăn bánh kem nên bây giờ cô có chút chướng bụng, không thoải mái.

Điện thoại của cô đột nhiên vang lên, cô nhìn thoáng qua thời gian và số điện thoại hiển thị trên màn hình. Đó là một số điện thoại là, sắp mười hai giờ rồi, ai sẽ gọi cho cô chứ?

Cô ấn nút kết nối, đầu bên kia truyền đến giọng nói của bà hai, không chanh chua như trước, giọng điệu lần nầy còn mang theo sự cầu khẩn, có chút ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

“Bà hai, có gì thì nói thẳng ra đi.” Cố Duyên lạnh nhạt nói.

Những chuyện bà hai từng làm thì cô sẽ không quên, cô nhận điện thoại của bà ta cũng chỉ vì nghĩ đến bệnh của Ngự Tứ mà thôi.

“Duyên Duyên, tôi muốn gặp cô!”

“Tôi cảm thấy chúng ta không cần thiết phải gặp nhau.”

“Chẳng lẽ cô không muốn Ngự Tứ khỏi bệnh sao?”

Bệnh của Ngự Tứ... Cô đương nhiên muốn anh khỏi bệnh. Mặc dù Ngự Tứ đã trở lại bên cạnh Ngọc Ngân nhưng cô vẫn không chút do dự, đồng ý với yêu cầu của bà hai, hôm sau gặp mặt tại quán cà phê.

Cúp điện thoại, cô cảm thấy bụng rất khó chịu, định xuống dưới nhà uống một ly nước đường cho ấm bụng.

Gần mười hai giờ, mọi người đều đi ngủ, tầng một yên tĩnh vô cùng. Cố Duyên đi đến nhà bếp, mở tủ lạnh tìm kiếm đường. Cô tìm khắp một lượt cũng không tìm được đường, nhưng sau lưng đột nhiên có tiếng người khiến cô giật nảy mình.

Cô quay đầu lại, hóa ra là Ngự Tứ đang hỏi cô tìm gì.

Cô đứng lên, đóng tủ lạnh lại, cười với anh: “Em tìm đường đỏ, em nhớ là để trong tủ lạnh.”

Ngự Tứ đi tới, mở phần tủ bếp ra, lấy một túi đường đỏ đưa cho cô.

Cố Duyên kinh ngạc, sau anh lại biết đường đỏ đổi lên tủ bếp chứ?

“Vừa nãy anh pha cho Ngọc Ngân một ly, thấy tủ lạnh nhiều đồ quá nên mới đặt lên đây.” Ngự Tứ nhìn ra nghi ngờ của cô, chủ động trả lời. Ngọc Ngân... Anh pha nước đường cho Ngọc Ngân sao?

Cố Duyên nhớ tới lúc cô ở nhà họ Ngự, tuy Ngự Tứ hơi ngốc nhưng mỗi ngày đều rót sữa tươi hoặc trà cho cô, vừa chu đáo vừa ân cần. Thời gian như vậy thật tốt đẹp. Cô không hiểu vì sao lúc đó cô lại không cảm nhận được chút nào...

Có lẽ giống như mọi người hay nói, những thứ đã mất đi mới là những thứ đẹp nhất!

“Có thể pha giúp em một ly không?” Cô vô thức hỏi. Hỏi xong mới phát hiện ra Ngự Tứ đã pha xong cho cô rồi.

“Cẩn thận nóng!” Anh đưa ly nước cho cô.

Cô sờ ly, đúng là rất nóng. Ngự Tứ lại không có ý định rời đi, cô chủ động hỏi: “Ngọc Ngân ngủ chưa?”

Ngự Tứ gật đầu: “Ngủ rồi!”

“Vậy sao anh chưa ngủ?”

“Em biết mà, anh ngủ rất muộn.”

Đúng vậy, sao cô lại hỏi vấn đề ngốc nghếch như vậy chứ? Làm vợ chồng gần một năm rồi, đương nhiên cô biết anh thường ngủ muộn.

Im lặng một lúc, Ngự Tứ nói: “Duyên Duyên, nếu em cảm thấy buồn bực thì có thể theo bác trai đến công ty làm việc.”

Ý anh là sao? Anh vội vã muốn đuổi cô đi để anh và Ngọc Ngân tiện hành động hay là anh lo cô ở nhà buồn bực? Có lẽ anh cũng cảm nhận được bầu không khí xấu hổ giữa ba người rồi, cho nên muốn thay đổi một chút.

“Em cũng đang định như thế.” Cô nói.

Việc này cô đã từng bàn bạc với Phong Hách rồi, Phong Hách cũng đồng ý để cô vào công ty học tập, cũng sắp xếp xong chức vụ cho cô, đợi qua tết sẽ đi làm.

“Hai người ở đây nói chuyện gì vậy?” Ngoài nhà bếp đột nhiên truyền đến giọng nói nghi ngờ của Ngọc Ngân.

Cố Duyên và Ngự Tứ đồng thời quay đầu lại, thấy Ngọc Ngân mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh đi tới, Ngự Tứ nhíu mày lo lắng: “Sao không mặc thêm áo?”

Ngọc Ngân cười híp mắt: “Em đói bụng, muốn tìm chút đồ ăn, tìm xong sẽ về phòng ngay mà.”

“Em muốn ăn gì, anh lấy cho em, mau về phòng đi kẻo lạnh.” Ngự Tứ nói xong, anh ôm lấy vai cô, ép cô lên trên tầng.

“Ngự Tứ, sao anh ngang ngược như thế hả? Em đâu phải trẻ con...” Âm thanh trong trẻo của Ngọc Ngân dần dần biến mất ở cầu thang, để lại một mình Cố Duyên đứng ngây người trong phòng bếp.

Ngự Tứ vốn ngang ngược như vậy, đối với ai cũng thế. Cố Duyên cười chua xót, mang nước đường trở về phòng.

Sáng hôm sau, Cố Duyên đi đến quán cà phê đã hẹn cùng bà hai.

Cô đang đi từ trên tầng xuống thì thấy Ngự Tứ chuẩn bị đi làm, Ngọc Ngân đang lưu luyến dặn anh về nhà sớm một chút.

Sau khi Ngọc Ngân trở về, để tiện chăm sóc Ngọc Ngân, Ngự Tứ đã chuyển hẳn qua đây ở. Phần lớn thời gian anh đều dành để chăm sóc Ngọc Ngân, thời gian làm việc đã giảm đi rất nhiều. Tình cảm anh dành cho Ngọc Ngân, Cố Duyên đều nhìn thấy rõ ràng.

Ngọc Ngân thấy Cố Duyên đi xuống, nghi ngờ hỏi: “Tình Nhi cũng muốn ra ngoài sao?”

“Ừm, ra ngoài gặp một người bạn.” Cố Duyên liếc mắt nhìn Ngự Tứ, cô cũng chưa nói cho anh biết cô sẽ đi gặp bà hai, cô biết nếu cô nói thì anh sẽ không đồng ý.

“Đúng lúc anh muốn ra ngoài, anh đưa em đi.” Ngự Tứ nhìn cô.

Cố Duyên lắc đầu: “Cảm ơn, em muốn tự lái xe đi cho tiện.”

“Vậy em cẩn thận một chút.”

“Em biết rồi, em đi trước!”

Cố Duyên vẫy tay chào bọn họ, đi về nhà để xe, lái xe ra ngoài.

Khi cô đến quán cà phê, bà hai vẫn chưa tới. Đến tận một tiếng sau, bà ta mới tới, trên mặt đeo kính râm, mặc bộ đồ sang trọng, toát lên vẻ già dặn.

Bà đứng trước mặt Cố Duyên, cười thỏa mãn.

Cố Duyên đợi bà cả một giờ, chứng minh Cố Duyên càng sốt ruột hơn bà, trong lòng bà cũng yên tâm hơn, nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện cô.

“Bà Ngự, tôi tưởng bà sẽ không tới.” Cố Duyên đánh giá bà ta. Nếu như không phải tận tai nghe thấy thì cô cũng không tin người nói giọng cầu khẩn với cô đêm qua lại chính là người phụ nữ này.

Bà hai cười lạnh: “Sao tôi biết được cô có dẫn cảnh sát theo không chứ?”

Cố Duyên cũng cười: “Cũng phải, tôi quên mất bây giờ bà đang bị truy nã, nhưng bà vẫn dám chạy loạn ở đây, lá gan cũng thật lớn...”

“Nếu như gan lớn thì tôi cũng không đến trễ như vậy.” Bà hai cười.

Cố Duyên uống một ngụm cà phê, liếc nhìn bà: “Bà Ngự có việc gì thì cứ nói thẳng, rốt cuộc bà muốn gì?”

Bà hai lấy một tờ giấy trắng trong túi ra: “Phía trên ghi những dược liệu đó, nếu trộn lẫn vào dùng trong cả một năm thì sẽ mắc phải chứng bệnh kì quái kia. Thần kì lắm đúng không? Lúc đầu tôi cũng không tin, sau khi thấy Ngự Tứ phát bệnh tôi mới tin...”

“Bà để cho Ngự Tứ uống một năm sao?” Cố Duyên nhíu mày, hai tay nắm chặt lấy khăn trải bàn.

Một năm! Thật đáng giận! Người phụ nữ này thật ác độc!

Bà hai tàn nhẫn cười một tiếng: “Một năm thôi mà! Nếu như uống thêm một năm nữa thì Ngự Tứ đã sớm chết rồi. Đều tại tôi quá lương thiện, không tiếp tục cho nó uống nữa, nếu không sao nó có thể sống tới hôm nay chứ?”

Cố Duyên nắm chặt tay, nghiến răng nói: “Đáng đời bà bị như ngày hôm nay.”

“Tôi cũng thấy vậy.” Bà hai nhún vai.

Nếu như bà tàn nhẫn thêm một chút, hôm nay bà sẽ không ngồi ở đây rồi. Chỉ trách trước đây bà không đủ tàn nhẫn mà thôi, đúng là đáng đời.

Cố Duyên lẩm bẩm: “Ngự Tứ thông minh như vậy, sao lại trúng kế của bà?”

Bà hai nói: “Làm gì có ai vừa sinh ra đã thông minh chứ? Ngự Tứ cũng thế. Nó có thể bước tới hôm nay, trở nên khôn khéo tài giỏi như vậy cũng có một nửa công lao của tôi, dạy dỗ nó trở nên mạnh mẽ.”

Đúng vậy, nếu không phải bà ta dồn ép thì Ngự Tứ sao có thể trở nên như vậy?

“Tôi biết cô muốn Ngự Tứ sống nên tôi cho cô cơ hội. Nhận lấy đi!” Bà hai đưa tờ giấy trong tay ra.

Cố Duyên nhìn tờ giấy, do dự một lúc, cười một tiếng: “Bà hai, không phải bà không biết, Ngự Tứ không thèm phương thuốc này của bà. Tôi cũng không có gì phải kiên trì nữa, dù sao anh ấy cũng nói bệnh này chưa chắc đã trị hết được, cho nên bà cầm đơn thuốc về đi, tôi không cần, dù sao thứ bà muốn tôi cũng không cho được.”

Cố Duyên nói xong, đứng lên khỏi ghế, giả vờ muốn rời đi.

Bà hai thấy cô định rời đi, lập tức hoảng sợ, vội kéo tay cô: “Chờ đã!”

Cố Duyên ngừng lại, đưa lưng về phía bà ta.

Bà hai muốn chơi trò chơi tâm lý sao? Được, cô chơi cùng bà ta!

Quả nhiên, bà hai không chơi nổi nữa, giọng nói ỉu xìu, gương mặt u buồn nhìn cô: “Duyên Duyên, trước đây là do tôi không đúng, hi vọng cô tha thứ cho tôi. Tôi không biết sau này tôi có phải ngồi tù không, nhưng tôi không bỏ được Ngự Hàn. Hiện giờ chồng tôi đã bệnh nặng, Ngự Hàn lại không tự lo liệu được, hai người bọn họ sau này phải sống thế nào?”

“Bà Ngự, không phải bà muốn nhờ tôi chăm sóc hai người họ chứ?” Cố Duyên bật cười: “Bà chỉ nói một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ tất cả sao? Bà có thể quên, nhưng tôi không quên được. Mãi mãi tôi cũng không quên được bà và Dung Kim năm lầy bảy lượt muốn đẩy tôi vào chỗ chết, hại tôi sảy thai. Tôi cũng không quên được Ngự Hàn định cưỡng hiếp tôi, mà bà lại đổi trắng thay đen nói rằng tôi dụ dỗ anh ta. Tôi nói cho bà biết, tôi không giúp!”

“Xin lỗi, tôi sai rồi!” Bà hai khóc lóc, đầu gối khuỵu xuống, quỳ trên đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau