CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đẹp quá đi

Ánh trăng men theo gò má Ngự Tứ, biến gương mặt vốn góc cạnh của anh càng thêm cuốn hút mê người, vết thương ở thái dương không ảnh hưởng tí gì đến vẻ đẹp của anh, Cố Duyên có chút ngây dại. Nhìn từ góc độ này, người đàn ông này bình thường như thế, không có một điểm nào là đần độn.

Nhìn gương mặt sạch sẽ ngủ một cách yên tĩnh, thở nhẹ đều đều… cô đột nhiên cũng nhớ tới Phong Thanh, người đã từng yêu đến chết đi sống lại, sau đó lại bỏ mình mà đi kia.

Phong Thanh của cô cũng có gương mặt sạch sẽ, ngủ một cách yên tĩnh, cơ thể cường tráng.

Cô nhớ tới buổi tối Phong Thanh đến nhà cô, hôm đó cô đang đi học trên trường, ông nội gọi điện thoại vui vẻ nói cho cô biết, cô có anh trai.

Có anh trai? Khi vừa mới nghe nói như vậy, cô không rõ mình tức giận hay là thất vọng, cô biết người phụ nữ cha vẫn qua lại đã có một đứa con trai đi làm. Cô vẫn luôn ghét người phụ nữ kia, chán ghét người anh chưa bao giờ gặp mặt kia, vẫn luôn phản đối cha đưa hai mẹ con bà ta về nhà.

Cô không muốn chia sẻ cha mình với người khác, mặc dù đối phương đã là một người đàn ông bước ra xã hội rồi.

Nhưng cha lại lừa cô đưa người phụ nữ đó về nhà.

Cô không nhớ rõ lúc đó tức giận cỡ nào, chỉ nhớ là hôm đó vừa chạy ra khỏi trường thi sau kì thi cuối kỳ, cô chạy một mạch về nhà, vọt vào phòng ngủ của anh trai.

Phòng ngủ của anh trai có giường mới, bàn mới, tủ mới, khắp nơi đều là mùi gỗ mới của đồ dùng. Mà anh trai chỉ nằm trên chiếc giường lớn Simmons cao cấp nhắm mắt lại, yên tĩnh và thanh bình.

Gương mặt anh trai đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào nhưng cũng nam tính hơn bất kỳ người đàn ông nào, mái tóc mềm mại, lông mày đen nhánh, sống mũi thẳng… Cô rất không có tiền đồ, nhất thời bị cảnh tượng trước mắt hút hồn…

Tất cả nằm ngoài dự tính của cô, cô vẫn luôn cho rằng người anh này có lẽ là một tên xấu xí, tầm nhìn hạn hẹp, ngày ngày híp đôi mắt nhỏ tính toán với mẹ mình làm sao có thể gả vào nhà họ Cố.

Khoảnh khắc đó, cô thậm chí đã quên luôn nỗi tức giận trong lòng.

Cô cứ ngơ ngác như vậy, đứng ngây ngô tại chỗ mà nhìn anh ấy, mãi đến khi anh ấy từ từ tỉnh lại, nhẹ nhàng nở một nụ cười ma mãnh với cô, chầm chậm mở miệng: “Hi, em gái, rốt cuộc chúng ta cũng gặp nhau rồi.”

Giọng nói trầm gợi cảm mà dễ chịu, ngay cả đáy mắt cũng hàm chứa ý cười.
Anh trai đúng là vô cùng đẹp, mà vẻ đẹp này hôm nay cô lại có thể thấy được trên người một kẻ ngu si!

Cố Duyên không tự chủ được xích lại gần Ngự Tứ, mong nhìn rõ thêm một chút.

Nhìn anh cứ giống như nhìn anh trai Phong Thanh của cô.

Mà mỗi lần nhìn anh trai Phong Thanh của cô, cô lại trở nên không hề rụt rè, giống như lúc này.

Có lẽ bị người ta nhìn chằm chằm quá lâu, cậu hai nhà họ Ngự run run mí mắt rồi bỗng mở ra, trong màn đêm, ánh mắt kia khôn khéo sắc bén, sâu thẳm như giếng. Cố Duyên bị giật mình, cô lùi lại phía sau theo bản năng, nhìn anh chằm chằm.

Ánh mắt như vậy quá đỗi xa lạ với cô, qua một ngày ở chung như hình với bóng, ngoài nhìn thấy sự ngu si trong đôi mắt Ngự Tứ ra, Cố Duyên chưa từng thấy ánh mắt sắc bén như muốn giết người giống vậy?

Cô rùng mình một cái, lúc này ánh mắt Ngự Tứ lại thay đổi, biểu cảm chậm chạp, lộ ra nụ cười kiểu lấy lòng của anh: “Chị Cố, vì sao chị lại đè lên người em? Vừa rồi em có quấy rầy chị nghỉ ngơi sao?”

Đây mới là đồ ngốc cô quen thuộc!

“Đúng vậy… cậu ngáy to quá, còn ngáy nữa sẽ bịt mũi cậu lại.” Cố Duyên bỏ lại câu này rồi xoay người kéo chăn bông đắp qua đỉnh đầu.

Chương 12: Ai kéo tôi_

Gương mặt vùi dưới chăn đã nóng ran lên.

Ngự Tứ hít mũi một cái, gật đầu cam đoan sẽ không ngáy to nữa.

Cố Duyên vẫn mất ngủ đến hơn ba giờ mới ngủ được, hôm sau tỉnh dậy vẫn chỉ có một mình cô như trước, cô nhìn đồng hồ, sắp đến thời gian ăn sáng nhà họ Ngự quy định, không thể làm gì khác hơn là xoay người rời giường, vừa thay quần áo vừa nghĩ lại tất cả tối qua.

Tối hôm qua, cô như thấy được anh Phong Thanh của cô, cô rất mất mặt coi tên ngốc Ngự Tứ là anh Phong Thanh của mình.

Sau khi Phong Thanh rời đi, cô vẫn luôn nghĩ nhất định là anh ấy có việc gấp nên đi mất, nhất định sẽ vẫn quay về bên cô, ôm hy vọng trong lòng chờ đợi anh ấy tròn hai năm. Nhưng hai năm trôi qua anh ấy vẫn không tin tức gì, chỉ nói cho mẹ kế là anh ấy sống ở Mỹ rất tốt.

Từ khoảnh khắc đó trở đi, cô đã thề sẽ không chờ anh ấy, không nhớ anh ấy, không ngóng trông anh ấy nữa.

Nhưng mới chỉ qua một năm cô lại bắt đầu không ngừng nhớ tới anh ấy.

Đều tại tên ngốc Ngự Tứ kia, cô nghĩ vậy.

Cố Duyên tắm rửa xong cũng thay quần áo, kéo cửa kính đi ra ngoài sân.

Ngôi nhà xây dọc theo núi, không khí tự nhiên trong lành hơn phố xá sầm uất nhiều, tuy lạnh nhưng dễ chịu, cô dang hai cánh tay, ngửa gương mặt nhỏ nhắn lên hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy cả người đều thật sảng khoái. Chỉ là tâm trạng tốt đẹp này chỉ duy trì trên người cô khoảng năm giây, sau đó liền bị cảnh tượng trong sân hủy diệt.

Trong vườn hoa xinh đẹp, từng đóa hoa rực rỡ như vậy, lá cây xanh mướt như thế, bãi cỏ sạch như kia, mà chỗ bụi hoa lại có một đám nam nữ xấu xa ác liệt.

Giữa trời lạnh lẽo anh chồng ngốc xui xẻo của cô đang bị bắt nạt bò bằng bốn chân, bò trên mặt cỏ đầy sương, trên lưng còn cõng một cô gái cao ráo.

Một đám người lớn người bé cả trai cả gái cười đến nghiêng ngả, đều là họ hàng nhà họ Ngự hoặc là những cậu ấm cô chiêu những nhà có quan hệ qua lại, đám người sinh ra ở nhà giàu này, sao ngay cả một chút phẩm chất và đạo đức cũng không có?

Mà anh chồng không có tiền đồ kia của cô lại rất vui vẻ tùy ý để bọn họ thay phiên nhau cưỡi trên lưng, thậm chí còn cho mấy người phụ nữ cười duyên dùng roi da quất lên người mình.
Cố Duyên khẽ nhíu mày lại, thực sự không hiểu sao mình lại đồng ý gả cho một anh chồng vô tích sự như thế nữa!

Lúc Cố Duyên đến vườn hoa, trên lưng Ngự Tứ đã đổi một người phụ nữ khác, cô ta lại là chị dâu Dung Kim.

Làm chị dâu mà lại cưỡi trên lưng em trai chồng chơi, người phụ nữ này còn không sợ mất thể diện.

Nhìn gương mặt cười đến xấu xa, Cố Duyên thực sự không nhìn được nữa, xông lên mà mặt không cảm xúc, đưa tay bám cánh tay cô ta kéo xuống một cái.

Dung Kim không ngờ rằng lại xảy ra tình huống này, đầu trực tiếp cắm xuống bãi cỏ, cô ta bị hoảng sợ lại vừa tức giận bò lên từ đám cỏ, vừa thét chói tai: “Ai đấy! Ai kéo tôi?”

Khi cô ta nhìn thấy Cố Duyên đứng trước mặt, trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Cảnh tượng cười cợt lập tức yên tĩnh lại theo sự xuất hiện của Cố Duyên, tất cả mọi người nín thở nhìn chăm chú vào Cố Duyên, ngay cả Ngự Tứ cũng bị dọa đến mức cúm rúm bên cạnh. Hiển nhiên không ai ngờ được một Cố Duyên xuất thân nhỏ bé, bị bà hai độc ác cưới về cho Ngự Tứ lại có khí thế này.

Càng nhiều người đến hóng hơn, xem vị mợ cả nhà họ Ngự tên Dung Kim này sẽ xử lý đè bẹp Cố Duyên ra sao, những ánh mắt này không chớp lấy một cái, cứ như sợ sẽ bỏ lỡ một màn đặc sắc kia.

“Cô! Sao cô lại kéo tôi? Muốn làm tôi ngã chết?” Để thể hiện thân phận đẳng cấp cao hơn Cố Duyên, để không bị đám chị em cười nhạo, sự kinh ngạc trên mặt Dung Kim bị lửa giận thay thế, bước vài bước vọt đến trước mặt Cố Duyên, trợn mắt lườm cô.

Chương 13: Ra tay

Cố Duyên lại không hề sợ hãi, từ khoảnh khắc gả vào nhà họ Ngự, cô đã không cảm thấy thân phận của Dung Kim có gì cao quý. Bây giờ thấy những việc cô ta làm thì đáy lòng càng cảm thấy cô ta trơ trẽn.

Một ngôi sao hạng ba hết thời cũng chỉ đến thế mà thôi.

Khóe miệng khẽ hé, cô nhìn mắt cô ta cười: “Chị dâu, chị thân là mợ cả nhà họ Ngự, sao không có một chút tư cách của mợ chủ nhà giàu nào vậy? Không nói đến bắt nạt một kẻ yếu như vậy là không đúng, ngồi trên lưng một người đàn ông như thế cũng không nên chứ? Không sợ cha và anh cả nhìn thấy sẽ không vui sao?”

Tuổi của Dung Kim cũng chạc tuổi Cố Duyên, suy nghĩ và tính cách lại không ổn định như vậy cho nên mới suốt ngày quanh quẩn chơi chung với đám con nhà giàu này, làm ra chuyện không có hình tượng như hôm nay.

Mà bản thân cô ta không hề cảm thấy có gì không ổn, ngược lại hống hách nhướng mày nhìn cô: “Ngự Tứ người ta bằng lòng, lại còn vui vẻ, Ngự Tứ, em nói có đúng hay không?”

Cô ta nói xong liếc mắt về phía Ngự Tứ trong góc, Ngự Tứ vội vàng gật đầu không ngừng: “Chơi vui lắm, vui lắm, em vẫn muốn chơi.”

“Có nghe thấy không? Người ta vẫn muốn chơi.” Dung Kim cười điệu, Cố Duyên lập tức bực bội, ánh mắt tức giận chuyển đến người Ngự Tứ, thầm nghĩ một kẻ ngốc không có tính đấu tranh như vậy, mình còn quản anh sống hay chết để làm gì? Mặc kệ anh có bị xem thành ngựa, bị cưỡi chết hay không, lạnh chết hay không cũng kệ. Nhưng khi thấy Ngự Tứ bị ánh mắt tức giận của mình dọa sợ đến mức lui về phía sau, thấy đầu gối và tay áo anh vừa ướt vừa bẩn, vết thương cũ trên bàn tay còn bị bật máu, cô không thể không hít sâu, ép bản thân bình tĩnh, bình tĩnh…

Ngự Tứ chỉ là một đứa trẻ, một đứa bé bị đám con nhà giàu này bắt nạt mà mình cũng mặc kệ sống chết của anh thì còn ai lo? Chẳng ai coi anh là người, cũng chẳng ai mong chờ anh khỏe mạnh. Mà nếu như mình đã gả cho anh thì nên giữ gìn một chút tôn nghiêm tối thiểu của anh, coi như giữ gìn tôn nghiêm của mình là được.

Trước khi Dung Kim gọi Ngự Tứ đến trước mặt, định cưỡi lên lần nữa, cô bước lên trước một bước kéo Ngự Tứ từ dưới đất dậy, kéo ra phía sau mình, lạnh lùng nói với Dung Kim: “Mợ cả, rất xin lỗi mà cảnh cáo chị, Ngự Tứ là chồng em, nếu làm trâu làm ngựa thì cũng chỉ có thể có một chủ nhân là em. Nếu chị thích cưỡi ngựa như vậy thì bảo cậu cả cho chị cưỡi là được rồi, chỉ là cậu cả có cả đống bóng hồng vây quanh, chưa chắc anh ta đã đồng ý đâu, tự xử lý đi, chúng ta đi!”

Cố Duyên kéo Ngự Tứ đi về phía nhà chính, Dung Kim tức đến mức giậm chân, hùng hổ uy hiếp Ngự Tứ: “Ngự Tứ! Em dám đi! Em bước một bước nữa cho chị xem!” Rõ ràng Ngự Tứ rất sợ, dừng bước lại không chịu đi nữa, trở tay dùng dằng muốn thoát khỏi tay Cố Duyên: “Chị Cố, em không muốn đi, em muốn chơi với các em trai em gái…”

“Về phòng tôi chơi với cậu!” Cố Duyên cười cười.

“Ngự Tứ, bây giờ em đi thì sau này sẽ không ai chơi với em nữa.” Dung Kim lớn tiếng uy hiếp.

Vừa nghe cô ta nói vậy, Ngự Tứ càng thêm không chịu đi, Cố Duyên tiếp tục nhẫn nại, còn phải giả vờ tỏ ra dịu dàng hiền hậu giành giật với bọn họ, kéo Ngự Tứ tiếp tục mỉm cười: “Chồng à, đợi qua ba ngày em đưa anh ra ngoài chơi với người đàng hoàng, còn như mấy người không có lòng tốt này… chúng ta tránh xa một chút, bọn họ sẽ cản trở đến sự khỏe mạnh về thể xác và tinh thần biết không?”

“Chị Cố, chị thực sự sẽ đưa em ra ngoài chơi sao? Ra ngoài chơi?”

“Đương nhiên rồi, ngày kia đi luôn.” Thấy hứng thú của anh rõ ràng là sắp bị mình kéo về, Cố Duyên vội vàng bảo đảm, sau đó không để ý tới đám con nhà giàu kia có bị tức đến xì khói hay không, đôi vợ chồng son hớn ha hớn hở quay về phòng.

Chương 14: Chị đừng nóng giận

“Chị Cố, ngày kia thực sự chị sẽ đưa em ra ngoài chơi sao?” Vừa về tới phòng ngủ, Ngự Tứ liền cười lấy lòng hỏi lại lần nữa.

Bởi vì bình thường cũng chẳng ai muốn dẫn anh ra ngoài chơi, bà hai lại không cho phép một mình anh ra ngoài, một năm anh cũng không ra khỏi ngôi nhà này được mấy lần, cho nên bây giờ vừa nghe thấy Cố Duyên bằng lòng dẫn anh ra ngoài chơi thì lập tức mừng rỡ, rất sợ Cố Duyên lừa anh.

Cố Duyên vừa vào phòng đã chơi trò giở mặt, đưa tay đẩy anh ngã trên đất, nổi giận đùng đùng: “Nằm sấp xuống cho tôi!”

“Chị…” Người nào đó vô cùng hoảng sợ.

Chị Cố Duyên hai tay chống nạnh: “Không phải cậu thích làm ngựa cho người khác cưỡi lắm sao? Bây giờ tôi sẽ cho cậu cơ hội, mau quỳ xuống!”

“Chị…”

“Còn không mau quỳ xuống?”

“Chị… Em không thích làm ngựa…”

“Ban nãy cậu làm vui thế cơ mà?”

“Là… là các em gái muốn em làm ngựa, nếu em không làm thì bọn họ sẽ không chơi với em…” Ngự Tứ cúi đầu, giọng thấp đến mức giống như đang thì thầm.

Cảm giác tức hộc máu của Cố Duyên lại nổi lên, cô tức giận đi một vòng trong phòng, quay lại trước mặt anh trách mắng: “Sao cậu lại không có tiền đồ thế chứ? Không chơi với cậu thì tự cậu chơi thôi, đám súc sinh chơi với cậu đâu hả? Bọn họ là đang đùa giỡn cậu, coi cậu như khỉ thôi cậu biết không? Cậu nhìn lại cả người dính bẩn của cậu đi, bọn họ chẳng những không đồng cảm với cậu chút nào, còn cảm thấy đùa cậu như vậy rất vui, cậu đó! Thật là chẳng giống đàn ông gì cả! Chẳng trách được không ai coi cậu là người.” “Chị… chị đừng nóng giận mà.”

“Sau này còn để tôi thấy cậu làm ngựa cho bọn họ cưỡi, tôi sẽ mặc kệ cậu đấy!”

Ngự Tứ vừa nghe vậy thì căng thẳng, bò đến trước mặt Cố Duyên, cẩn thận kéo ống quần cô lấy lòng: “Chị ơi, chị đừng bỏ mặc em mà, sau này em không làm ngựa cho bọn họ là được mà.”

Nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của anh, Cố Duyên cũng không tiện tiếp tục mắng mỏ nữa, cô bất đắc dĩ thở dài, kéo anh vào phòng tắm, rửa tay chân cho anh rồi thay một bộ quần áo sạch, để anh ngoan ngoãn ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, sau đó tìm hộp thuốc trong ngăn kéo ra giúp anh rửa vết thương bị bật máu.

“Chị… đau…”
Cố Duyên nắm chặt bàn tay anh không cho anh tránh né, tức giận: “Một người đàn ông, không được phép kêu đau.”

“Tại đau thật mà.”

“Ban nãy lúc bò dưới đất sao không thấy cậu kêu đau?” Cố Duyên lườm nguýt, Ngự Tứ lập tức ngoan ngoãn, không dám nhắc tới chuyện vừa rồi khiến Cố Duyên không vui.

“Cậu đó, cậu lớn tồng ngồng ra rồi, phải học cách bảo vệ mình, phải thường xuyên ghi nhớ cậu là đàn ông, không thể chơi với một đám con nhà giàu không đứng đắn, bắt nạt mình rồi lấy tiền cược làm thú vui được. Chẳng trách năm cô vợ trước của cậu đều biến mất không thấy tăm hơi, tôi thấy 80% là bị cậu chọc tức nên mới bỏ đi.”

“Vậy chị sẽ đi sao?”

“Nếu còn tiếp tục như vậy nữa tôi nghĩ là có đấy.”

“Ơ… Chị, chị đừng đi, sau này em làm đàn ông là được, chị tốt với em nhất, em không muốn chị đi…” Ngự Tứ như thằng bé con ôm lấy cánh tay Cố Duyên lay lay cầu xin.

Thế đã bảo là tốt với anh rồi? Cố Duyên không khỏi buồn cười: “Vợ trước của cậu không tốt với cậu sao?”

Ngự Tứ lắc đầu, chu mỏ: “Bọn họ và các em trai em gái bắt em bò dưới đất làm ngựa, bọn họ không bắt dế với em, cũng không giúp em bôi thuốc, thay quần áo.”

“Mà bọn họ vẫn chọn bỏ đi.” Cố Duyên cười buồn bã.

Chương 15: Cậu hai nhà họ ngự

Đúng vậy! Có cô gái bình thường nào lại có thể chịu đựng được chồng mình là một kẻ đần độn chứ? Hơn nữa lại còn là một kẻ đần độn mắc bệnh lạ, dù anh là cậu hai nhà họ Ngự đứng nhất nhì trong thành phố Tương. Nếu còn tiếp tục thế này, cô sợ mình cũng sẽ giống mấy người đi trước kia.

Ba ngày tân hôn ở nhà họ Ngự, ngày đầu tiên Cố Duyên bắt dế và đấu dế, ngày thứ hai lại bắt bướm, ngày thứ ba ác chiến hơn, chơi bùn cát với cậu hai cả ngày.

Ba ngày trôi qua quả thực Cố Duyên cũng sắp sụp đổ, vất vả lắm mới chờ được qua ba ngày để lại mặt, thậm chí cô còn không ăn sáng để đợi khoảnh khắc thoát khỏi căn nhà này của nhà họ Ngự.

Cô dám khẳng định, cuộc sống như vậy mà bảo cô sống một tuần, chỉ cần một tuần thôi, chắc chắn cô sẽ sụp đổ như năm cô vợ trước của Ngự Tứ mà bỏ nhà đi!

“Mợ chủ, tôi đã để quà tặng ở cốp xe cả rồi.” Linh Lung, người giúp việc duy nhất của nhà họ Ngự coi Ngự Tứ và Cố Duyên là chủ nhân, đứng bên cạnh xe, vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Được, cảm ơn.” Cố Duyên đáp lại, mà Linh Lung chỉ cười nhẹ chứ cũng không nói lời nào, rõ ràng chính là một cô gái rất hiền lành, rất có trình độ, nhưng lại tỏ ra vẻ bình thản lạnh nhạt như vậy, điểm này Cố Duyên thấy khó hiểu nhất.

Cô nhìn ra được Linh Lung thật lòng tốt với Ngự Tứ, giá như cô không lạnh nhạt như vậy, có lẽ còn có thể làm bạn bè tâm sự, ở căn nhà này mình cũng không rơi vào cảnh không có lấy một người để nói chuyện, chỉ tiếc là…

“Linh Lung, cô đi cùng cậu chủ và mợ chủ, trông chừng cậu chủ.” Dung Kim đứng trước nhà chính không có ý tốt.

“Vâng.” Linh Lung kéo cửa xe ra ngồi vào ghế phụ.

Bà hai cũng ở bên cạnh dặn dò: “Duyên Duyên, nhớ chăm sóc tốt cho cậu hai.” “Con biết rồi.” Cố Duyên vâng lời theo, Ngự Tứ đã rất lâu không ra ngoài, sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng từ lâu, giục tài xế mau chóng lái xe.

Xe chậm rãi ra khỏi nhà chính, vừa ra đến cổng chính, Ngự Tứ đã như thằng bé con, quẫy tay hò hét: “Yeah! Rốt cuộc em cũng có thể ra ngoài chơi rồi! Thật tốt quá! Em muốn ăn kem, em muốn ăn bánh donut, em muốn ăn…”

Thấy bộ dạng hớn hở đến quên đi tất cả của anh, Cố Duyên không nhịn được chọc ghẹo: “Linh Lung, cậu chủ nhà các cô căn bản là một đứa bé mà.”

“Mợ chủ, cậu chủ chỉ là hơi trẻ con thôi.” Trong giọng điệu bình thản tinh tế của Linh Lung có kèm chút không hài lòng. Cổ họng Cố Duyên như bị chọc ngang, há miệng không nói nên lời, thầm nghĩ cô gái này cũng quá nhàm chán rồi, tưởng thật sao?

Xe dừng ở sân nhỏ trong ngôi nhà kiểu cũ của nhà họ Cố, Cố Duyên lại chần chừ không xuống xe, thực ra không phải cô mong ngóng ba ngày lại mặt để về nhà mẹ đẻ. Cô chỉ là muốn có một lý do mau chóng rời khỏi tòa nhà không chút tình người của nhà họ Ngự kia mà thôi.
Dù sao cũng là một tay ông nội đẩy cô vào nhà họ Ngự, trong lòng chung quy vẫn còn nỗi hận đối với ông cụ.

Ông cụ Cố nghe tiếng xe liền hớn hở ra đón, mở cửa xe bảo Cố Duyên xuống xe xong lại vòng qua cửa bên kia mở cửa xe ra, cười nheo mắt vừa kéo Ngự Tứ ra ngoài vừa nhiệt tình nói: “Cậu hai đi đường có mệt không? Mau mau vào nhà uống chén trà.”

Ngự Tứ rất ít khi được người khác đối xử nhiệt tình như vậy, nhất thời được yêu chiều nhưng cũng sợ hãi nhếch lông mày, miệng như phết mật: “Ông nội, Ngự Tứ đã muốn tới thăm ông từ lâu, nhưng cha mẹ nói phải đợi ba ngày lại mặt mới có thể về nhà, ông nội, cháu có mang quà cho ông đấy.”

Ngự Tứ như đứa trẻ chạy đến ghế sau lấy quà tặng, ông cụ Cố đứng bên cạnh dùng sức xua tay: “Không cần không cần, cháu đến là ông đã vui lắm rồi, không cần mang quà, cứ mang về đi, nhà họ Ngự các cháu nhiều người…”

“A, nhân sâm này chắc là tốt lắm đây, cha, hôm qua cha mới đòi một củ mà.” Diêu Tố xông pha lên nhận lấy quà tặng.

Diêu Tố là mẹ kế của Cố Duyên, mẹ ruột của Phong Thanh!

Thấy gương mặt bà ấy và Phong Thanh có vài nét giống nhau, trong lòng Cố Duyên căng thẳng, mấy năm qua cô vẫn ở trong trường, rất ít khi về nhà cũng là bởi vì không muốn nhìn thấy Diêu Tố, nhìn thấy bà cứ khiến cô nhớ tới Phong Thanh đã đi xa.

Cố Hạo vừa thấy vợ mình mất lịch sự như vậy thì dùng sức nháy mắt với bà ấy, Diêu Tố luôn tham lam mấy món lời nhỏ căn bản không để ý đến ánh mắt ông, tiếp tục tìm quà trong đuôi xe.

Cố Duyên nhìn cả nhà đáng xấu hổ này, mày nhíu lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau