CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Em không tin

Điều bây giờ cô có thể làm chính là giữ im lặng, dù bị nghĩ là ngoại tình cũng được.

Bị người khác nghĩ bản thân là tên đàn ông trăng hoa, trên mặt Phong Tùy lộ ra vẻ không vui. Anh dùng tay ôm chặt Cố Duyên, liếc nhìn Tô Lý Lý, lạnh nhạt nói: “Cô Tô, tôi còn chưa tính sổ với cô việc cô giấu Duyên Duyên nhà tôi đâu?”

“Gì cơ?” Tô Lý Lý kinh ngạc, cho rằng mình nghe nhầm.

“Tôi nói là cô phải chịu trách nhiệm vì đã giấu Duyên Duyên ở nhà, hại tôi tìm mất mấy ngày, cô phải đền bù tổn thất tinh thần và tiền bạc cho tôi.”

Cố Duyên nhanh chóng dùng tay huých vào tay Phong Tùy, ra hiệu cho anh đừng tranh cãi với Tô Lý Lý, bởi vì trên thế giới này chưa có ai cãi thắng được Tô Lý Lý.

Phong Tùy không để ý cô, chỉ nhìn Tô Lý Lý, khẽ mỉm cười.

Tô Lý Lý bị nụ cười của anh làm cho hoa mắt, tính háo sắc nổi lên, nhưng cô cũng không chịu thua: “Anh đẹp trai này, anh có nhìn lầm không? Là Duyên Duyên nhà anh tự mình đòi đến nhà tôi lánh nạn, cô ấy còn chưa nói cho tôi biết lí do vì sao rời đi đâu? Tính kĩ lại thì hẳn là anh phải bồi thường tiền ăn, tiền điện, tiền nước, tiền phí tinh thần mấy ngày nay cho tôi mới đúng!”

Tô Lý Lý dừng một chút, nói tiếp: “Anh không biết mấy ngày nay tôi vì để làm Duyên Duyên nhà anh vui mà đã bỏ ra biết bao công sức, biết bao thời gian đâu. Hóa ra cô ấy lại buồn vì người đàn ông, thực sự là lỗ vốn…”

“Lần sau trước khi thu nhận Duyên Duyên thì hãy gọi điện cho tôi.” Phong Tùy nói.

“Vì sao? Lần sau anh lại đuổi cô ấy ra khỏi nhà thì tôi sẽ mang cô ấy đến chỗ bí mật hơn để giấu, làm cho anh cả đời không thể gặp lại cô ấy nữa.”

Thấy Tô Lý Lý nói mãi không ngừng, Cố Duyên luống cuống: “Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa, đều là em không tốt, không nên tạo thêm phiền phức cho mọi người.”

“Em biết thế là tốt.” Phong Tùy nói.

“Đừng nói vậy.” Tô Lý Lý nói.

Tô Lý Lý lườm Phong Tùy, cô không nhìn ra được anh thật lòng yêu Cố Duyên, bởi vì nếu yêu Cố Duyên thì sao lại nói ra được mấy lời này chứ? Thấy Cố Duyên cúi thấp đầu, dáng vẻ áy náy, Tô Lý Lý kéo tay Cố Duyên an ủi: “Tớ đùa thôi, cậu đừng để bụng. Mấy ngày nay ở cùng cậu tớ rất vui vẻ, lần sau trốn nhà đi thì cứ tới đây, tớ sẵn lòng đón tiếp.”

Lông mày Phong Tùy nhíu lại, xem ra Tô Lý Lý cố ý muốn tranh cãi với anh.

Nhưng anh không mở miệng nói chuyện nữa, từ trước tới giờ anh không làm mấy chuyện vớ vẩn như cãi nhau với phụ nữ.

Tô Lý Lý tách Cố Duyên ra khỏi Phong Tùy, kéo sang một bên: “Cậu thành thật trả lời cho tớ, ai mới là chồng của cậu vậy?”

Cố Duyên đương nhiên biết Tô Lý Lý ám chỉ Ngự Tứ và Phong Tùy, đây cũng là câu hỏi mà cô không có cách nào trả lời được. Cô nghĩ ngợi một lúc lâu, cuối cùng đáp: “Người lần trước là thật…”

“Ừm…” Tô Lý Lý nở nụ cười mờ ám, gật đầu: “Tớ thích dáng vẻ này của cậu, có tiến bộ! Đây mới đúng là việc phụ nữ nên làm, tớ về đi làm tiếp đây.”

Tô Lý Lý cười híp mắt rời đi, để lại Cố Duyên và Phong Tùy.

Cố Duyên ngượng tới mức không dám nhìn Phong Tùy, anh vô duyên vô cớ bị mang tiếng xấu, hình tượng của Phong Tùy coi như bị hủy trước mặt Tô Lý Lý rồi…

Phong Tùy tỏ ra không quan tâm, dắt tay Cố Duyên: “Đi thôi!”

“Đi đâu?” Cố Duyên hỏi.

“Em nói xem?” Anh cười cười: “Đương nhiên là về nhà rồi.”

Về nhà… Cố Duyên nghe thấy hai chữ này, trong lòng rối như tơ vò.

Cô biết Phong Tùy nhất định sẽ đưa cô về, cho dù cô không đồng ý cũng phải về. Cho nên cô không cố tình kéo dài thời gian nữa, cô chỉ ngoan ngoãn im lặng, coi như chấp nhận quyết định của anh.

Nhìn biển xanh cát vàng trước mặt, cô thực sự hi vọng cả đời này không cần phải trở về nữa. Cô chỉ muốn ở lại đây, ngày ngày ở cùng người mình yêu, tỉnh dậy sẽ đi dạo ven bờ biển, xuân về ngắm hoa nở… mà thôi.

Nhưng cuộc sống như vậy quá xa vời…

Trên đường về, Cố Duyên đều tựa lưng vào ghế, không nói lời nào, cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Phong Tùy lái chiếc Bugatti, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn cô.

Cuối cùng, Cố Duyên lên tiếng, nhìn anh chăm chú: “Vì sao mặt của anh có thể thay đổi được?”

Đây là điều khiến cô tò mò nhất, nhưng cũng không phải chuyện quá mức quan trọng nên cô không hỏi.

Phong Tùy sờ lên mặt mình, cười cười: “Em chưa từng nghe đến dịch dung sao? Anh quen một chuyên gia trong lĩnh vực này, có thể thay đổi mười mấy dáng vẻ…”

“Em không tin!” Cô không tin trên thế giới này có người nào giỏi như vậy.

“Nhìn xem, em lại nghi ngờ anh rồi.”

“Vậy thì anh nhất định rất vất vả.”

“Làm chuyện có ý nghĩa, không cảm thấy vất vả chút nào.”

Cố Duyên không hỏi nữa, cô nói sang chuyện khác: “Em giúp anh lái một đoạn nhé.”

“Không cần, em cứ ngồi im là được.”
“Sao vậy? Lo em lái không an toàn sao?”

“Đúng thế!”

Cố Duyên im lặng, Phong Tùy còn nói thêm một câu: “Đụng hư em rồi thì anh biết tìm ai chữa đây?”

Nghe thấy câu này của anh, Cố Duyên cũng yên tâm hơn, cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

“Nếu như em muốn giúp anh thì nói chuyện với anh đi.”

Cố Duyên mở mắt ra, nhìn anh mỉm cười: “Anh muốn nói chuyện gì?”

Phong Tùy nghĩ ngợi, sau đó liệt kê ra: “Ví dụ như về sau chúng ta ở đâu? Sinh mấy đứa con? Nuôi mấy con vật nuôi…”

Những chuyện về tương lai xa xôi như vậy, Cố Duyên còn chưa từng nghĩ tới, cô do dự đáp: “Mấy chuyện này đều không quan trọng, sinh mấy đứa con cũng không quan trọng, nuôi mấy con vật nuôi càng không quan trọng… Quan trọng nhất chính là người một nhà phải vui vẻ hạnh phúc, sống bên nhau.”

Cố Duyên trả lời như vậy khiến Phong Tùy rất hài lòng, anh đưa tay nắm tay cô, nói: “Anh thích cách suy nghĩ của em!”

Người một nhà vui vẻ hạnh phúc, sống bên nhau… Chỉ nghe thôi đã khiến cho người ta cảm thấy khát khao rồi.

Cố Duyên được đưa trở về biệt thự bên bờ biển.

Những thứ mà Cố Duyên muốn tránh né đều được đặt trên bàn ăn. Không biết Xuân Noãn vô tình hay cố ý, nhưng sách báo phát hành trong năm ngày trước lại không thiếu một tờ nào.

Cô vừa ăn vừa tiện tay đọc báo, thấy trên tờ báo của ba ngày trước có đăng nội dung về cái chết của cả gia đình sếp Dư.

Độ dài chiếm hơn một nửa trang bìa, nội dung bên trong chủ yếu nói về tranh đấu nội bộ trong tập đoàn Tần Thị, lòng người rối loạn, đám người chức vụ cao kết bè kết phái, bùng nổ mâu thuẫn trước giờ chưa từng có.

Án giết người đã được kết án vào đêm ngày hôm sau, cảnh sát đã dựa vào manh mối ở hiện trường tra ra được người giết chết sếp Dư chính là một cổ đông nhỏ trong tập đoàn Tần Thị, nguyên nhân là vì cổ đông đó bị sếp Dư chèn ép, vì vậy ghi hận trong lòng, đêm hôm đó uống say nên đã chạy đến nhà giết người.

Xem xong báo, Cố Duyên hít sâu một hơi, trong lòng có chút hối hận.

Cô trách lầm Phong Tùy rồi, chuyện này vốn dĩ không liên quan gì đến Phong Tùy.

Không, những tờ báo này đều là Xuân Noãn cố ý đặt ở đây cho cô xem. Phong Tùy lợi hại như vậy, nhất định anh sẽ có cách cách để che giấu tội ác của mình…

Khi cô vừa nghi ngờ tính chân thực của mấy tờ báo này thì điện thoại vang lên, cô tưởng rằng Phong Tùy gọi tới, nhưng không ngờ lại là ông chủ Ngự.

Nắm chiếc điện thoại đang không ngừng reo vang trong tay, Cố Duyên không biết nên nghe hay không. Tại sao ông chủ Ngự lại gọi điện thoại cho cô? Có chuyện gì xảy ra sao? Ông ta không biết chuyện cô bỏ nhà đi sao?

Không, ngay cả Phong Hách cũng không biết thì ông ta càng không thể biết được. Cố Duyên nghĩ vậy, ấn nút trả lời.

Cô lễ phép gọi: “Cha!”
“Ừm, Duyên Duyên, lâu như vậy sao con chưa về nhà?” Giọng điệu của ông chủ Ngự mang theo sự nịnh nọt.

“Con ở đây rất tốt, đỡ phải tranh cãi với Liên Liên. Chờ Liên Liên sinh xong thì con sẽ trở về.” Cô nói.

“Liên Liên…” Ông chủ Ngự bất đắc dĩ thở dài: “Con bé cũng bị mẹ con chiều hư rồi, con đừng chấp.”

“Cha, Ngự Tứ ở nhà không?”

Phong Tùy đưa cô về đây xong đã lập tức rời đi, cô rất tò mò hiện giờ Phong Tùy sẽ ở chỗ nào, dùng thân phận gì để xuất hiện?

“Có, vừa cơm nước xong, mới trở về phòng…” Ông chủ Ngự đáp.

Cố Duyên thấy ông ta không nói vào vấn đề chính, cô chủ động hỏi: “Cha, cha tìm con có chuyện gì không?”

Cô không cho rằng ông chủ Ngự sẽ gọi điện chỉ để hỏi thăm tình hình của cô, ông ta tìm cô nhất định là có chuyện gì đó.

“Là có chút việc.” Ông chủ Ngự do dự, có chút ngập ngừng, một lát sau mới nói: “Duyên Duyên, cha biết cha không nên gọi cho con, nhưng hiện giờ cũng không có cách nào…”

“Chuyện gì vậy ạ?” Cố Duyên rời khỏi phòng ăn, đi lên tầng.

“Là chuyện của công ty. Hẳn là con đã đọc báo rồi, hiện giờ công ty đang ở trong giai đoạn khó khăn, lòng người rối loạn, khách hàng lớn đều rút hợp đồng. Nếu không có cách nào cứu vãn thì công ty chúng ta sẽ bị Thụy Cảnh thu mua.” Ông chủ Ngự vừa thở dài vừa nói.

“Cha nói gì?” Cố Duyên kinh ngạc, công ty lớn như vậy, nói thu mua là thu mua được sao?

Ông chủ Ngự buồn bực trả lời: “Công ty sẽ bị Thụy Cảnh thu mua mất.”

“Thụy Cảnh?” Cố Duyên lẩm bẩm. Nếu như cô nhớ không nhầm thì Thụy Cảnh chính là công ty của Phong Tùy. Nhanh như vậy mà anh đã định thu mua Tần Thị rồi sao?

“Thụy Cảnh rất mạnh, lại có Phong Thị làm chỗ dựa, cho nên rất có khả năng bọn họ sẽ thu mua được Tần Thị.” Ông chủ Ngự thở dài: “Duyên Duyên, Tần Thị sụp đổ thì cả con và Ngự Tứ đều không có lợi ích gì đúng không? Cha cũng không muốn công ty bị thu mua, hi vọng con có thể nói tốt vài câu trước mặt cha con, nói chúng ta là người một nhà, hẳn là nên hợp tác, sáng tạo nên kì tích mới đúng. Đừng giống như hiện tại, làm mấy chuyện có lợi cho người ngoài…”

Người một nhà? Cố Duyên cảm thấy vô cùng nực cuời.

Lúc trước, khi tất cả bọn họ tập hợp lại để bắt nạt cô thì sao không ai nghĩ tới việc bọn họ là người một nhà chứ?

Cô biết đây là thành quả cố gắng nhiều năm nay của Ngự Tứ, chẳng mấy chốc sẽ thành công, vì sao cô phải trợ giúp người khác, phá hủy những thứ mà Ngự Tứ dày công xây dựng?

Cô bình tĩnh nói: “Cha… cha con không nghe con đâu, xưa nay cha con không cho con nhúng tay vào chuyện của công ty. Hơn nữa, ông ấy giúp Thụy Cảnh thu mua Tần Thị nhất định là phải có lợi ích gì đó. Sao cha con phải từ bỏ cả một khoản lợi nhuận lớn vì con chứ?”

“Con có thể dò hỏi một chút, xem ông ấy đạt được lợi ích gì. Tiền không thành vấn đề, cha cũng có thể cho ông ấy. Chỉ cần ông ấy giúp cha vượt qua giai đoạn khó khăn này thì ngay cả cổ phần của Tần Thị cha cũng tặng cho ông ấy.” Ông chủ Ngự đau lòng nói ra lời này.

Cố Duyên nghĩ thầm, có phải đây chính là “ác giả ác báo” người ta thường nói không?

Lúc trước, bọn họ đoạt Tần Thị từ tay ông ngoại Ngự Tứ, hiện giờ bị Ngự Tứ đoạt lại. Có lẽ không ai biết người đứng sau Thụy Cảnh kia chính là tên ngốc mà ngày nào cũng lượn lờ trong nhà họ Ngự…

Nếu như để cho ông ta biết Ngự Tứ đang báo thù, ông ta có tức đến mức hộc máu chết tại chỗ không?

Người xưa nói rất đúng, người đáng thương, tất có chỗ đáng hận!

Cố Duyên không biết nên từ chối như nào, cô đành phải bảo cô sẽ nói chuyện thử với cha cô, sau đó sẽ gọi điện thoại lại cho ông sau, cuối cùng, cô mới cúp điện thoại.

Cô đã quên mất chuyện nhà sếp Dư bị giết hại…

Nhưng cô cũng không định từ bỏ. Cô trở về phòng ngủ, mở ra máy tính mà Phong Tùy mua cho cô, bắt đầu tìm kiếm kết quả điều tra.

Bài đăng về mấy thứ này quả thật không ít, lại trùng khớp với thông tin trên báo. Sau khi kiểm tra, Cố Duyên mới nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó cảm thấy có chút… áy náy.

Cô nhớ ngày hôm đó Phong Tùy đã vội vã chạy về để giải thích với cô, sau đó còn chạy khắp mấy thành phố để tìm kiếm cô…

Cô nắm chặt điện thoại di động, rất muốn gọi điện cho Phong Tùy, muốn xin lỗi anh, nhưng bây giờ Phong Tùy đang ở nhà họ Ngự nên chắc không tiện nghe điện thoại.

Cố Duyên chỉ có thể nhắn tin vào số Phong Tùy: “Phong Tùy, thật xin lỗi, em sai rồi!”

Chỉ có vài chữ ngắn ngủi, lại chứa đựng tình cảm chân thật nhất của cô.

Cô để điện thoại xuống, bắt đầu sắp xếp phòng ngủ. Ở trên giá treo chiếc khăn quàng cổ mà cô mua về, cô lập tức tháo xuống, nghiêm túc gấp lại.

Cô nhớ tới lúc ở làng du lịch, lần đầu tiên Phong Tùy nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ này, anh đã ghen tị với cả thân phận Ngự Tứ…

“Xin chào cô Cố!” Giọng của Xuân Noãn truyền từ ngoài cửa vào.

Chương 107: Cô thật độc ác

Cố Duyên đáp lại: “Vào đi!”

Xuân Noãn đi đến, nói với cô: “Dưới nhà có một người tìm cô, là một cô gái trẻ tự xưng tên là Dao Trụ, cô có muốn gặp không?”

Dao Trụ? Cố Duyên giật mình.

Đã rất lâu cô chưa gặp lại người phụ nữ này rồi, sao hôm nay cô ta lại chạy tới đây tìm cô?

Cô không biết Phong Tùy bây giờ có qua lại với Dao Trụ nữa không, mà cô và Dao Trụ liên hệ với nhau cũng vì liên quan tới Phong Tùy mà thôi. Nếu như Dao Trụ tới đây thì hẳn là chuyện có liên quan đến Phong Tùy.

Cố Duyên do dự một lúc, sau đó nói với Xuân Noãn: “Tôi sẽ xuống ngay.”

“Vâng!”

Cố Duyên đứng trước gương sửa sang lại quần áo, đi ra khỏi phòng ngủ, xuống dưới tầng. Khi đến phòng khách, cô nhìn thấy Dao Trụ đang đi tới, trên mặt có nét buồn bã.

“Dao Trụ, xin chào.” Cố Duyên lịch sự chào một tiếng.

Dao Trụ cười cười, khách sáo nói: “Tôi rất tò mò, đây là ý của cô hay ý của Phong Tùy?”

Cố Duyên nhìn thoáng qua phòng khách, cô lập tức hiểu rõ ý của Dao Trụ, ý cô ta là phòng khách này đã được thay đổi, là ý của cô hay của Phong Tùy? Đây thực sự là ý của Phong Tùy, cô rời khỏi nhà năm ngày, trở về nhà đã thấy phòng khách thay đổi rồi.

Cô không đành lòng nói cho Dao Trụ biết đây là ý của Phong Tùy, bởi vì trong ấn tượng của cô, Dao Trụ là một người rất lịch sự, thái độ ôn hòa, khiến người khác không nỡ làm tổn thương.

Nhưng Dao Trụ rất thích Phong Tùy, Phong Tùy lại là chồng của cô, cho nên giữa bọn họ nhất định không có kết quả gì tốt đẹp, hơn nữa, cô cũng không cho phép bọn họ có kết quả gì. Nếu đã không cho phép thì cô sẽ không gieo rắc hi vọng cho người khác.

Cô nói: “Là ý của Phong Tùy.”

“Dao Trụ, mời ngồi.” Cô chỉ vào ghế sofa, cố ý bỏ qua sự thất vọng trên mặt Dao Trụ.

Dao Trụ ngồi xuống, cười khổ: “Điều này nói lên anh ấy quyết định ở cùng cô cả đời sao?”

“Tôi nghĩ thế.”

“Tôi biết mà...” Dao Trụ nói tiếp: “So với Phong Thanh trước đây thì cô có sức hấp dẫn hơn nhiều, chẳng trách Phong Tùy càng ngày càng yêu cô…”

Phong Thanh trước đây? Trong lòng Cố Duyên khẽ run lên, nghe có người nói đến Phong Thanh, cô cảm thấy rất khó chịu, cô cũng không muốn nghe những chuyện giữa Phong Tùy và Phong Thanh.

“Người đã qua đời thì đừng nhắc nữa.” Cô nói.

Dao Trụ gật nhẹ đầu, nói sang chuyện khác: “Hôm nay tôi đến đây là muốn dẫn cô tới một nơi, không biết cô có hứng thú hay không?”

“Nơi nào vậy?”

“Một nơi mà cô nhất định sẽ cảm thấy hứng thú, hơn nữa còn có người khiến cho cô hứng thú…” Dao Trụ nói một cách thần bí.

Cố Duyên thấy Dao Trụ thừa nước đục thả câu như vậy, cô có chút tò mò, không biết người mà Dao Trụ nói đến là ai? Cô cũng hơi nghi ngờ, sợ Dao Trụ có ý đồ xấu, nhưng nhìn mặt Dao Trụ lại không giống như người biết bày mưu tính kế.

“Dao Trụ, tôi không muốn nghi ngờ lung tung, cô vẫn nên nói thẳng cho tôi nghe thì hơn.” Cố Duyên nói.

Dao Trụ hơi do dự: “Nhất định cô không xa lạ gì với cái tên Phong Thanh đúng không?”

Phong Thanh? Cố Duyên giật mình lo lắng.

Cô không nghe lầm chứ? Người mà Dao Trụ nói là Phong Thanh, thế thân trước đây của cô sao?

“Cô nói gì? Phong Thanh? Không phải cô ấy chết rồi sao?” Cố Duyên nghi ngờ.

“Cô ấy chưa chết, vẫn giống y như trước đây…”

“Sao có thể…”

“Đi xem thử là biết!”

Cố Duyên do dự, cô không biết có nên tin Dao Trụ hay không? Có nên đi theo Dao Trụ không? Mục đích Dao Trụ nói chuyện này với cô là gì? Dao Trụ muốn chia rẽ cô và Phong Tùy sao?

“Sao phải dẫn tôi đi gặp cô ấy… Mà không phải là dẫn cô ấy tới gặp tôi?” Giọng Cố Duyên hơi run.

“Cô ấy nói muốn gặp cô.” Dao Trụ đi tới, kéo tay cô, mỉm cười: “Cô sợ gì vậy? Cô chưa làm chuyện gì tổn hại đến tôi, tôi cũng sẽ không làm chuyện tổn hại đến cô đâu. Tôi đảm bảo, gặp xong sẽ lập tức đưa cô trở về.”

Cố Duyên sao có thể không sợ chứ? Tháng trước cô vừa cùng Phong Hách đi viếng mộ của Phong Thanh, hôm nay lại bảo Phong Thanh còn sống, hơn nữa còn muốn cô tới gặp?

Nhưng cô không biết Dao Trụ nói thật không? Nếu Phong Thanh còn sống thì cô ấy và Phong Tùy sẽ ra sao? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

“Nếu như cô không muốn đi thì thôi, tôi giúp cô báo lại cho cô ấy.”
“Tôi…” Cố Duyên đấu tranh tư tưởng, rất lâu sau mới đưa ra quyết định: “Tôi… đi theo cô.”

“Vậy chúng ta đi!” Dao Trụ dãn Cố Duyên ra bên ngoài.

Cố Duyên đi theo Dao Trụ lên xe, rời khỏi biệt thự.

Xe chạy khoảng nửa giờ, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự. Cố Duyên xuống xe, ngẩng đầu đánh giá phong cách của căn biệt thự trên sườn núi.

“Đây là quà chia tay một năm trước Phong Tùy cho tôi.” Dao Trụ đứng bên cạnh Cố Duyên, khẽ mỉm cười.

Cố Duyên quay đầu nhìn Dao Trụ: “Có ý gì vậy?”

“Từ ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau, Phong Tùy đã tặng cho tôi căn biệt thự này rồi, anh ấy nói có thể sẽ có ngày chúng tôi chia tay…”

Ngày đó, vì Phong Thanh chết nên Phong Tùy đau lòng uống đến say mèm, cô ta và Phong Tùy đã có mối quan hệ một đêm, sau đó anh ta đã tặng căn biệt thự này cho cô. Cô biết điều này có ý nghĩa gì, nhưng cô cũng không nản lòng, cô luôn nghĩ một ngày cô có thể cảm động được anh. Nhưng trái tim Phong Tùy lại là thứ cô không thể nắm bắt được…

Cho tới hôm nay, chẳng qua cô ta cũng chỉ là người mà anh gọi là tới, vung tiền là có thể lên giường mà thôi.

Cố Duyên nhìn vẻ đau khổ trên gương mặt Dao Trụ, trong lòng có cảm giác lạnh lẽo, đây chính là trò chơi của kẻ có tiền, nhà, xe, phụ nữ…

Phong Tùy cũng là một trong những kẻ có tiền này…

“Phong Thanh đâu?” Cố Duyên hỏi Dao Trụ.

Hiện giờ điều mà cô quan tâm nhất chính là Phong Thanh còn sống thật không?

“Đừng vội, giờ tôi sẽ dẫn cô đi.” Dao Trụ kéo tay cô, dẫn cô đi vào nhà chính, bước xuống bậc thang ở tầng hầm.

Bình thường, tầng hầm của biệt thự sẽ là hầm rượu hoặc khu giải trí, nhưng ở nơi này lại trống không, không có gì cả.

Đẩy cửa gỗ của tầng hầm ra, Cố Duyên có thể ngửi thấy mùi hương kì lạ, một mùi hương khiến người ta phản cảm, nhưng lại không cách nào diễn tả được.

Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn nên có chút u ám, rất khó nhìn rõ mọi thứ. Cố Duyên nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng hơi run rẩy.

Cô quay đầu nhìn thoáng qua Dao Trụ, dường như Dao Trụ đã quen với việc này, cô ta vẫn giữ nụ cười mê người.

Cố Duyên rất muốn quay đầu rời đi, nhưng lúc này Dao Trụ lại bật đèn lên, ánh đèn chói mắt lập tức chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

Cuối cùng Cố Duyên cũng thấy rõ, bốn phía có vài bộ bàn ghế, bên trong có một căn phòng nhỏ, nhìn qua khe hở của cánh cửa thì có thể thấy được đó là một phòng ngủ.

Dao Trụ chỉ về phía gian phòng nhỏ, ra hiệu cho Cố Duyên tự mình đi qua đó.

Cố Duyên đi tới, qua khe hở của cửa sắt, cô thấy bên trong có một chiếc giường nhỏ không sạch sẽ cho lắm, một cái bàn nhỏ, mà trước bàn… có một người phụ nữ tóc dài ngồi đó.
Người phụ nữ kia đưa lưng về phía cô nên cô không thấy rõ mặt cô ta, trên người cô ta mặt chiếc áo lông bó sát, dáng người cao gầy, giờ phút này đang dùng lược chải mái tóc đen dài của mình.

Cô ta không quay đầu lại, cũng không lên tiếng, dường như đã trở thành thói quen. Đột nhiên có ánh đèn và tiếng bước chân vang lên…

Cố Duyên kinh ngạc…

Đó chính là Phong Thanh trong miệng Dao Trụ sao? Cũng chính là Phong Thanh mà Phong Tùy yêu đến mức chết đi sống lại sao?

“Ngọc Ngân, cho dù chải đẹp đến đâu thì Phong Tùy cũng không yêu cô nữa, cô cần gì phải làm thế?” Dao Trụ đứng bên cạnh Cố Duyên, cười mỉa mai với người phụ nữ bên trong.

Cố Duyên quay đầu nhìn cô ta, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy sự tàn nhẫn trên gương mặt của Dao Trụ mà cô vẫn coi là hiền lành, dịu dàng…

“Gọi tôi là Phong Thanh.” Người phụ nữ kia vẫn đưa lưng về phía bọn họ, giọng lạnh nhạt.

Đột nhiên Dao Trụ cười lớn tiếng: “Phong Thanh? Hà Ngọc Ngân, đến bao giờ cô mới chịu tin Phong Thanh thực sự đã trở về nhà họ Phong rồi hả?”

“Mãi mãi cũng không tin.”

“Vậy cô mau quay đầu nhìn xem tôi dẫn ai tới thăm cô đi! Mau nhìn, là người cô muốn gặp nhất đó.”

Ngọc Ngân nắm chặt chiếc lược trong tay, thân thể cứng đờ, một lúc sau mới chậm rãi quay người, nhìn về phía cửa.

Cuối cùng, Cố Duyên cũng thấy rõ mặt cô ta. Đó là một gương mặt trắng nõn thuần khiết, không đặc biệt xinh đẹp nhưng lại rất dễ nhìn, gương mặt này có năm phần tương tự với cô.

Trước kia, cô đều nhìn ảnh Phong Thanh qua ảnh, hôm nay cuối cùng cũng được trông thấy người thật. Trong lòng Cố Duyên rất kinh ngạc, cô nằm mơ cũng không nghĩ tới chuyện này.

Đương nhiên, Ngọc Ngân cũng kinh ngạc nhìn Cố Duyên. Cô ta đứng lên khỏi ghế, bước tới cửa, dùng ánh mắt đánh giá Cố Duyên từ đầu xuống chân, sau đó lập tức khóc lóc, cầu xin Cố Duyên: “Xin cô dẫn tôi ra ngoài…”

Dẫn cô ta ra ngoài? Cố Duyên liếc mắt nhìn Dao Trụ, vô số nghi hoặc dâng lên trong lòng cô…

Thì ra Hà Ngọc Ngân thật không chết, thì ra cô ta bị Dao Trụ giam giữ, thì ra…

“Dẫn ra ngoài thì sao?” Dao Trụ nhếch môi cười lạnh: “Bây giờ cô đã tin là Phong Thanh thực sự vẫn còn sống chưa? Hơn nữa Phong Tùy thực sự yêu cô ấy, mỗi ngày bọn họ đều ở cùng với nhau. Không tin thì hỏi thử xem?”

Dao Trụ giơ tay lên, chỉ vào Cố Duyên.

Cố Duyên theo bản năng lùi lại một bước. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mục đích thực sự Dao Trụ dẫn cô tới đây là gì?

“Tôi không tin!” Ngọc Ngân lắc đầu, lau nước mắt: “Người Phong Tùy yêu là tôi!”

Nói xong, cô ta cười lạnh, liếc nhìn Dao Trụ: “Cho dù cô nhốt tôi mười, hai mươi năm cũng vô dụng. Người Phong Tùy yêu chính là tôi, mãi mãi không để cô trong lòng đâu!”

“Vậy cứ ở lại đây mười, hai mươi năm đi!” Sắc mặt Dao Trụ tối sầm.

Cố Duyên không chịu nổi nữa, lùi lại một bước, quay người nhanh chóng bước ra ngoài.

“Cô… Cô đừng đi! Đừng đi!” Phong Thanh hét lên.

Cố Duyên nghe được tiếng gọi của Phong Thanh, cô dừng lại, nghe được lời cầu xin của cô ta: “Xin cô cứu tôi ra ngoài, tôi không muốn ở lại đây, xin cô…”

Quá tàn nhẫn, quá vô tình!

Cố Duyên lắc đầu, cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Sau khi Cố Duyên rời khỏi tầng hầm, trong đó chỉ còn lại Dao Trụ và Ngọc Ngân, Dao Trụ cười nói: “Cô cảm thấy cô ấy sẽ cứu cô sao? Cô ấy ngày ngày đều ở cùng với Phong Tùy, mỗi ngày đều hạnh phúc vô cùng… Cô nghĩ mình là ai? Chỉ là một kẻ thế thân mà thôi!”

“Dao Trụ, tôi xin cô, xin cô thả tôi ra ngoài…” Ngọc Ngân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất: “Chỉ cần cô thả tôi ra ngoài thì cô muốn gì cũng được…”

“Cô đừng nằm mơ nữa!”

“Cô giam giữ tôi làm gì? Cho dù cô giam tôi mười năm thì Phong Tùy cũng sẽ không yêu cô. Phụ nữ trên đời này nhiều như vậy, cô giam được hết sao?”

“Lúc đầu là cô hại tôi trước, bây giờ đừng trách tôi độc ác. Cho dù không chiếm được Phong Tùy thì tôi cũng sẽ không để cô có được anh ấy. Tôi tình nguyện thấy anh ấy và Cố Duyên hạnh phúc cả đời còn hơn là thấy anh ấy yêu cô thêm một ngày!” Dao Trụ càng nói càng lạnh lùng, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo.

Ngọc Ngân vẫn khóc lóc van xin: “Xin lỗi, tôi sai rồi, xin lỗi cô…”

“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô!” Dao Trụ cười một tiếng: “Tôi thích cô giống như bây giờ, biết rõ ràng Phong Tùy ngủ cùng một giường với tôi ở tầng trên, biết rõ Phong Tùy muốn kết hôn với Cố Duyên, nhưng bản thân cô lại chỉ có thể ở trong tầng hầm u ám này cả đời, kêu trời trời không biết, gọi đất đất chẳng hay….”

“Cô… cô thật ác độc!” Ngọc Ngân nức nở nói.

Chương 108: Muốn cô ta sống không được

Vì tra tấn cô ta, Dao Trụ đã nhốt cô ta trong hầm, nhốt liền hai năm. Vì muốn cô ta hết hi vọng, Dao Trụ lại đưa Phong Thanh thực sự đến trước mặt cô ta. Thực sự rất độc ác!

Dao Trụ mỉm cười, vuốt vuốt mái tóc dài: “Cô biết Phong Tùy thích tôi ở điểm nào không? Anh ấy thích sự dịu dàng, lương thiện, hiểu chuyện, không có chút mưu kế nào của tôi đó...”

Nói xong, cô quay người đi về phía cửa, thuận tay tắt đèn: “Cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi, thử nhìn xem Cố Duyên có thể cứu cô không?”

Khi Dao Trụ đi tới tầng một, Cố Duyên đã cầm ly uống nước, Cố Duyên đã uống mấy ly nước rồi, nhưng sự sợ hãi trong lòng cũng không dịu đi chút nào.

Cô không rõ bản thân mình sợ hãi sự độc ác của Dao Trụ hay sợ Ngọc Ngân kia “hồi sinh” nữa. Tóm lại, tim cô đang đập rất nhanh, không cách nào bình tĩnh được.

“Sao rồi? Cô muốn uống nước nữa không?” Dao Trụ cầm ly giấy trong tay Cố Duyên, rót đầy nước cho cô.

“Mở cửa cho tôi đi!” Cố Duyên run rẩy nói.

“Cô sợ sao?”

“Đúng vậy!” Cố Duyên không hề che giấu sự sợ hãi của mình.

“Có phải cô cảm thấy tôi rất tàn nhẫn không?”

“Đúng...”

Dao Trụ nhìn cô, cười khổ: “Nhưng cô có biết không, Ngọc Ngân còn tàn nhẫn hơn tôi trăm ngàn lần.”

Cố Duyên có chút mơ hồ.

Sao cô biết được chứ! Cô không biết gì cả!

“Hai năm trước, tôi chỉ cùng Phong Tùy ăn một bữa cơm, cô ta đã cho người bạo hành tôi, còn châm chọc tôi không được Phong Tùy yêu thích bằng cô ta. Tôi chịu đủ mọi nhục nhã, tiếp cận Phong Tùy, muốn chứng minh rằng cô ta sai rồi. Nhưng Phong Tùy lại vô cùng cứng rắn, không dễ rung động trước phụ nữ, không thể phủ nhận, trong mắt Phong Tùy, tôi thực sự không bằng cô ta. Sau đó, có một lần tôi và Phong Tùy đi về làng du lịch tham dự tiệc, cô ta lại cho người lái xe đâm vào tôi, may mắn lúc đó Phong Tùy kéo tôi lại. Tôi không nhịn được nữa, gọi điện tìm người ngăn cản cô ta, nhốt cô ta vào biệt thự, cũng đẩy xe cô ta xuống biển...”

Dao Trụ dừng lại, cụp mắt xuống, dường như không đành lòng nhớ lại.

“Sau đó, tất cả mọi người đều cho rằng cô ta chết vì tai nạn xe?” Cố Duyên lẩm bẩm.

“Đúng vậy!”

“Vậy cô định làm thế nào? Giam cô ta cả đời sao?”

“Đúng thế! Tôi muốn cô ta sống không được, chết không xong. Đây là cái giá mà cô ta phải trả.”

Cố Duyên kinh ngạc, cảm thấy cả người run rẩy.

Dao Trụ lại mỉm cười: “Người thông minh như Phong Tùy lại không nhận ra được cô ta đang giả vờ, cũng không tin cô ta sẽ làm ra chuyện gây tổn hại đến người khác. Rốt cuộc là anh ấy quá yêu cô ta, hay là anh ấy không hiểu tình yêu là gì?”

“Anh ấy cũng đâu nhìn ra được cô giam giữ người anh ấy yêu...” Cố Duyên uống một ngụm nước ấm, cố làm cho bản thân tỉnh táo lại.

“Đúng vậy, suy cho cùng, hai chúng tôi không xứng được anh ấy yêu...” Dao Trụ hít sâu một hơi: “Tôi tuyệt vọng rồi, nhưng tôi cũng cam tâm tình nguyện, bởi vì giờ phút này người anh ấy yêu nhất chính là cô.”

Yêu cô? Thật sao?

Khi không có Hà Ngọc Ngân, Cố Duyên còn có chút tin tưởng, nhưng Hà Ngọc Ngân xuất hiện rồi, cô sao có thể tự tin vào bản thân mình được nữa?

“Nhưng cô cứ giam giữ cô ta như vậy cũng không phải là cách hay...” Cố Duyên không biết vì sao cô phải nói giúp Ngọc Ngân, chỉ là cô cảm thấy Dao Trụ làm như vậy không ổn chút nào.

“Cố Duyên, cô tin không? Chỉ cần cô ta đi ra, cô đừng mơ đạt được Phong Tùy, cô ta độc ác hơn cô tưởng tượng nhiều.”

Những lời này của Dao Trụ khiến Cố Duyên ngẩn người.

“Phong Tùy rất ít nhắc đến Phong Thanh trước mặt tôi, nhưng mỗi lần nhắc đến đều sẽ nói Phong Thanh lương thiện đáng yêu, lúc đó tôi chỉ biết cười khổ trong lòng, giả vờ đồng tình với anh ấy mà thôi. Về sau, khi tôi biết cô là Phong Thanh thực sự, tôi mới hiểu vì sao anh ấy lại nói như vậy.”

Cố Duyên không nói lời nào, Dao Trụ nói tiếp: “Nếu như cô không cần Phong Tùy, cũng không muốn sống nữa thì cô cứ nói cho Phong Tùy biết Ngọc Ngân ở nơi này đi, nhất định Phong Tùy sẽ tới cứu cô ta...”

Ý của câu nói này là gì? Đe dọa sao?

Cố Duyên bối rối, cô không biết trong lòng của cô có cần Phong Tùy hay không?

Cho tới bây giờ, cô luôn cảm thấy Phong Tùy là người bám theo cô, còn cô thì tránh né anh. Bây giờ cơ hội để thoát khỏi anh đã được đặt ngay trước mặt cô rồi, có Hà Ngọc Ngân, anh sẽ không còn hứng thú với cô nữa, đúng không?

Nhưng cô vừa nghĩ tới việc Phong Tùy rời xa cô, cô lập tức cảm thấy tim mình đau nhói.

Đây là tình yêu sao?

Giống như năm đó, sau khi Phong Thanh rời đi, trái tim cô dường như bị hút cạn, ngoại trừ đau đớn thì không cảm nhận được gì hết.
Yêu Phong Tùy sao? Cô chưa từng nghĩ tới bản thân mình sẽ yêu anh...

“Rốt cuộc cô mang tôi tới đây làm gì? Kích thích cô ta hay kích thích tôi?” Cô nhìn Dao Trụ, ánh mắt lạnh lùng.

Dao Trụ kinh ngạc, không trả lời vấn đề của cô.

Tình yêu sẽ khiến cho một người quên đi mục đích, trở nên tàn nhẫn. Dao Trụ không còn là người phụ nữ lương thiện, dịu dàng trong mắt cô nữa rồi. Cô đứng lên, bước tới cửa chính.

Dao Trụ cũng không làm khó cô, giúp cô mở cửa.

Sau khi rời khỏi căn biệt thự, Cố Duyên nhẹ nhàng thở hắt ra. Dao Trụ không nhốt cô vào tầng hầm cũng coi như kì tích rồi. Có lẽ đúng như Dao Trụ nói, bởi vì cô chưa từng làm tổn thương cô ta, cho nên...

Làm người, vẫn phải lương thiện một chút!

Bên ngoài, không khí lạnh lẽo vô cùng, gió thổi vào mặt, rát buốt như bị dao cắt.

Cố Duyên ngồi lên taxi, không trực tiếp đi về biệt thự bên bờ biển mà đi bộ một mình trên đường cái. Đường phố lạnh lẽo, khắp nơi lại tràn đầy không khí của ngày tết, nhưng cô lại chẳng cảm nhận được chút vui vẻ nào.

Ngay khi Phong Tùy đón cô về nhà, cô còn nghĩ năm nay là năm đầu tiên cô và Ngự Tứ đón tết, có lẽ phải vui vẻ ăn mừng một phen.

Nhưng mới ngắn ngủi một ngày, Ngọc Ngân đã xuất hiện.

Điện thoại của Cố Duyên vang lên, cô nhìn thoáng qua, là Phong Tùy gọi tới. Cô ngẩng đầu, giật mình nhận ra trời đã tối rồi.

Phong Tùy đã đồng ý buổi tối sẽ tới dùng cơm với cô, có lẽ hiện giờ anh đã ở biệt thự bên bờ biển...

Cô vừa định nói rằng cô không thể về nhà ăn cơm được thì một chiếc xe Mercedes Benz phanh lại ngay bên cạnh cô. Cửa xe mở ra, Phong Tùy bước xuống, đứng trước mặt cô.

Cố Duyên sững sờ một chút, cô không ngờ Phong Tùy lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, sau đó cô nhớ ra cô đang cầm điện thoại Phong Tùy tặng, anh tìm được cô cũng là chuyện bình thường...

“Sao không nghe máy? Nơi này là khu vực cấm đỗ xe đó!” Phong Tùy đi đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô, bàn tay cô lạnh như băng.

“Lúc nào em cũng ăn mặc phong phanh!” Nhìn thấy cô mặc mỏng như vậy, anh khoác áo ngoài của mình lên người cô, động tác rất thuần thục.

Cố Duyên há hốc miệng, không nói ra lời, ánh mắt dần trở nên mơ hồ.

“Sao vậy?” Phong Tùy nâng mặt cô lên: “Sao lại khóc?”

Trong trí nhớ của anh, Cố Duyên không thích khóc chút nào, khi còn bé cũng vậy, khi ở nhà họ Ngự cũng thế. Ngoại trừ chuyện của Phong Thanh thì không có ai, cũng không có chuyện gì có thể khiến cô rơi lệ.

Cố Duyên nhìn anh, nhìn vẻ mặt yêu thương của anh, nước mắt rơi xuống như mưa. Cô thực sự không muốn khóc trước mặt anh, nhưng cô không nhịn được.

Từ nãy đến giờ cô không hề khóc, nhưng vừa nhìn thấy Phong Tùy thì nước mắt của cô lại không nghe theo sự khống chế nữa, ào ào tuôn ra ngoài. Đều tại anh, tại anh để cho cô rơi lệ!
“Sao vậy?” Phong Tùy rất lo lắng, cũng không biết nên làm gì, bởi vì ngoại trừ khóc thì Cố Duyên cũng không nói gì với anh cả.

Phong Tùy không còn cách nào, đành phải đưa cô vào trong xe, chạy thẳng về biệt thự bên bờ biển.

Trở về biệt thự, Cố Duyên đã ngừng khóc. Cô được Phong Tùy dẫn vào phòng ngủ.

Cô định cởi áo khoác của Phong Tùy ra, nhưng nút thắt của áo khoác này rất khó cởi, cô không cởi ra được.

Phong Tùy đưa tay cởi núi thắt cho cô, cô vẫn cúi đầu, nước mắt lăn dài.

Cuối cùng, Phong Tùy không nhịn được nữa, ném áo khoác của cô lên ghế sofa, gầm nhẹ: “Cố Duyên, em nhất định phải tra tấn anh sao? Nói chuyện đi!”

Anh vô cùng bất đắc dĩ, hiện giờ anh chỉ có thể nhìn cô rơi lệ, nhưng lại không hiểu nguyên nhân là gì. Cô không nói, anh cũng không đoán ra được, điều này khiến cho anh rất lo lắng, anh không muốn tiếp tục chịu đựng cảm giác lo lắng này nữa.

Cố Duyên bị Phong Tùy dọa sợ, kinh ngạc nhìn anh, trong mắt còn vương nước mắt.

Cô biết dáng vẻ này của cô khiến cho anh rất khó chịu. Cô cũng không muốn thế, nhưng cô không kìm chế được. Cô không biết cô nên làm như thế nào bây giờ? Nói cho Phong Tùy biết Hà Ngọc Ngân còn sống, hay coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cùng anh sống cuộc sống tạm bợ này?

Nếu nói cho anh biết, có phải sau này cô và Phong Tùy sẽ đường ai nấy đi hay không? Nhưng nếu như không nói cho anh thì lương tâm của cô sẽ rất cắn rứt...

Lời cầu cứu của Hà Ngọc Ngân, còn có tiếng khóc của cô ta đều vang vọng bên tai cô, ám ảnh cô, khiến cô không cách nào bình tĩnh được.

Lựa chọn này quá khó khăn...

“Xin lỗi...” Phong Tùy dùng một tay giữ chặt tay cô, một tay lau nước mắt cho cô: “Em cứ như vậy khiến cho anh rất lo lắng...”

Anh kéo Cố Duyên vào lòng, Cố Duyên ngoan ngoãn dựa đầu trong ngực anh, không nhúc nhích.

Cuối cùng cô cũng nhận ra, bản thân cô không nỡ rời xa Phong Tùy...

Hai tay cô ôm vòng qua eo anh, ôm anh thật chặt, giống như một đứa trẻ không tìm thấy cảm giác an toàn vậy.

Xuân Noãn gõ cửa bên ngoài phòng, Phong Tùy đẩy cô ra khỏi ngực, dịu dàng nói: “Chúng ta ăn cơm trước đi.”

Cố Duyên gật đầu, cùng anh đi xuống tầng một.

Ăn cơm xong, Cố Duyên nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm. Phong Tùy muốn tắm cùng với cô, nhưng bị cô từ chối.

Khi Cố Duyên tắm, Phong Tùy đi ra ban công, bấm số điện thoại của Dao Trụ. Dao Trụ vừa kinh ngạc vừa vui vẻ: “Phong Tùy, tuy anh nói không gọi điện cho em nữa, nhưng em vẫn luôn chờ anh gọi điện, cuối cùng em cũng chờ được rồi.”

Ngược lại với sự vui vẻ của Dao Trụ, giọng cua Phong Tùy lại lạnh nhạt: “Hôm nay cô làm gì với Cố Duyên?”

Hôm nay, khi anh trở về đã phát hiện Cố Duyên không có ở nhà, sau khi hỏi Xuân Noãn mới biết Dao Trụ đã dẫn Cố Duyên đi.

Dao Trụ và Cố Duyên... Hai người vốn không nên gặp nhau, sao lại đi cùng nhau chứ? Anh không tin Dao Trụ đến rủ Cố Duyên đi dạo phố, bởi vì Dao Trụ không phải người như vậy, hơn nữa Cố Duyên cũng không thích đi cùng người lạ.

Trong lòng anh có chút lo lắng, nhưng lại không biết nguyên nhân vì sao.

Sau khi anh định vị điện thoại của Cố Duyên, anh lập tức tìm thấy cô đang đi ngoài đường như người mất hồn. Anh nhớ khi anh đưa Cố Duyên về, Cố Duyên vẫn rất vui vẻ, hai người còn hẹn nhau cùng ăn tối.

Anh nghĩ, nhất định là Dao Trụ đã làm gì cô rồi, nếu không Cố Duyên sẽ không trở nên như vậy.

Dao Trụ im lặng một lúc rồi nói: “Cố Duyên nói với anh những gì?”

“Cố Duyên không nói gì cả! Vì thế tôi mới sốt ruột!”

Dao Trụ cười: “Điều này chứng minh cô ấy rất yêu anh!”

“Có ý gì?” Phong Tùy nhíu mày.

Biết Cố Duyên yêu anh, đương nhiên anh rất vui mừng, nhưng anh lại không hiểu vì sao Dao Trụ lại nói như vậy, hơn nữa, anh cũng không tin Cố Duyên lại đột nhiên yêu anh...

Mấy ngày nay, anh có thể cảm nhận được sự thay đổi của Cố Duyên, không hề chống cự khi anh tiếp xúc thân mật, thậm chí còn học cách đáp lại. Nhưng nếu như so sánh với Phong Thanh thì anh còn kém anh ta quá nhiều.

“Em nói với cô ấy anh rất yêu Hà Ngọc Ngân, nếu như Hà Ngọc Ngân có thể sống lại, anh nhất định sẽ rời bỏ cô ấy, lựa chọn Hà Ngọc Ngân một lần nữa.”

“Dao Trụ, rốt cuộc cô muốn làm gì?” Phong Tùy nổi giận.

Chương 109: Bắt đầu từ giờ phút này

“Chẳng lẽ em nói sai sao?”

“Không ngờ cô cũng là người như vậy.”

Dao Trụ có chút mất mát, cười khổ: “Anh nói “cũng” là có ý gì? Còn có người giống như em sao? Người nào vậy? Hà Ngọc Ngân ư?”

Phong Tùy không muốn dây dưa với cô nữa, dứt khoát cúp điện thoại.

Buổi tối, Cố Duyên nằm dài trên giường từ sớm, Phong Tùy bận rộn vài chuyện ở phòng sách xong cũng trở về phòng ngủ.

Hai người ôm nhau ngủ, nhưng cả hai lại không buồn ngủ chút nào.

Phong Tùy ôm cô, cúi đầu hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Anh rất vui vì em có thể ghen với Ngọc Ngân, chứng minh trong lòng em có anh, nhưng em không cần ghen tị với một người đã khuất.”

Cố Duyên mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn Phong Tùy, đối mặt với anh: “Nếu như người đó còn sống thì sao?”

Phong Tùy lắc đầu: “Không có nếu như. Trên đời này không có nhiều chuyện “nếu như” như vậy, anh hi vọng em đừng suy nghĩ nhiều.”

Cố Duyên cười khổ, anh nói thế, bởi vì anh không biết “nếu như” mà cô vừa nói lại thực sự tồn tại mà thôi...

Phong Tùy hôn vào cổ cô, cô kinh ngạc một lát, sau đó nhắm mắt lại.

Thấy cô không chống cự, Phong Tùy bắt đầu hành động.

Anh giật áo ngủ trên người cô ra, sau đó đè lên, áp sát vào người cô. Khi quần áo hai người đều được cởi ra, Cố Duyên vẫn không thể chống lại bóng ma tâm lý trong lòng mình, khẽ đưa tay đẩy Phong Tùy...

Phong Tùy bị cô đẩy, anh kinh ngạc, dò xét nhìn cô: “Sao vậy?”

Rất lâu rồi cô không chống cự như vậy, vì sao hôm nay lại thế? Chẳng lẽ vì lời nói của Dao Trụ sao? Rốt cuộc Dao Trụ đã nói linh tinh những gì với cô?

“Xin lỗi.” Cố Duyên cắn môi: “Em không thoải mái!”

“Chỗ nào không thoải mái?” Phong Tùy liếc mắt nhìn cô, tỏ vẻ tức giận. Sao anh lại không biết đây chỉ là cái cớ chứ?

Cố Duyên thấy biểu cảm của Phong Tùy, cô biết bản thân nói thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy đành im lặng.

Phong Tùy đột nhiên ngồi dậy, tức giận nói với cô: “Tâm lý của em bao giờ mới có thể mạnh mẽ lên vậy? Dao Trụ mới nói một hai câu đã ảnh hưởng em tới mức này rồi sao? Em không cảm thấy bản thân càng ngày càng thiếu tự tin hả?”

Cố Duyên vô cùng oan ức, rõ ràng anh không biết gì cả, cũng không hiểu gì cả...

Nếu đổi lại là người khác, gặp phải tình huống như cô thì nhất định cũng như vậy mà thôi!

“Có phải em muốn anh thề độc, cả đời này chỉ yêu một mình em, cho dù Hà Ngọc Ngân có sống lại hay không thì anh cũng chỉ yêu một mình em đúng không?”

Cố Duyên nhìn anh chăm chú: “Anh sẽ thề sao?”

“Sẽ!” Phong Tùy đưa tay nhặt áo ngủ khoác lên người, sau đó nhặt thêm một cái, ôm lấy Cố Duyên, khoác áo ngủ lên người cô.

Cố Duyên bỗng dưng đẩy Phong Tùy ra, thân thể hai người hơi xê dịch một chút.

“Không phải em muốn anh thề sao?” Phong Tùy nói xong lại ôm lấy cô.

Cố Duyên đột nhiên nhào vào ngực anh, ôm chầm lấy anh: “Không cần, em tin anh...”

Cô không muốn ép anh, càng không thể ép anh vào lúc này được. Bởi vì cô tin tưởng một ngày nào đó, Phong Tùy sẽ biết Hà Ngọc Ngân còn sống, cô không muốn anh khó xử vì lời thề này...

Yêu chính là yêu, cho dù yêu cô hay yêu Hà Ngọc Ngân thì đều là quyết định của riêng anh.

Anh cúi đầu xuống, dùng ngón tay nâng cằm cô lên: “Bao giờ thì em mới có tự tin trong tình yêu đây?”

“Em sẽ học cách tự tin.”

“Vậy thì bắt đầu từ giờ phút này đi...”

“Được!”

Phong Tùy ôm cô, nằm lên giường lần nữa.

Anh ôm lấy cô, ngửi mùi hương thơm ngát trên người cô, anh cảm thấy như có chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh lại không thể xác định được. Bởi vì trong mắt anh, Cố Duyên không phải là người như thế này, cô không đa sầu đa cảm như vậy...

Sáng hôm sau, Cố Duyên tỉnh dậy, tâm trạng của cô cũng không tốt hơn là bao, ngược lại cô còn cảm thấy có thêm chút áy náy... Cô tựa vào đầu giường, nhìn Phong Tùy đang thay quần áo trước gương, trong lòng giống như có một tảng đá lớn đè nặng, vô cùng khó chịu.

Tiếng cầu cứu của Hà Ngọc Ngân lúc nào cũng vang lên trong đầu cô. Nếu Phong Tùy biết cô như vậy thì sẽ cho rằng cô là người tàn nhẫn, thấy chết không cứu, lúc đó anh còn yêu cô như hiện giờ không?

Vì có được Phong Tùy, cô đã lựa chọn che giấu chuyện Hà Ngọc Ngân, nhưng cảm giác tội ác khiến cho cô không thể nào yên lòng được, chẳng lẽ cô sẽ phải chịu cảm giác này cả đời sao?

“Sao vậy? Không muốn dậy sao?” Phong Tùy đi tới, hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Không sao, không muốn dậy thì ngủ tiếp đi.”

Cố Duyên không ngủ nữa, nhanh chóng rửa mặt, sau đó xuống tầng ăn sáng cùng Phong Tùy.

Gần đây Phong Tùy rất bận rộn, Cố Duyên không dám hi vọng xa vời rằng ngày nào anh cũng trở về, nhưng cô vẫn không nhịn được hỏi: “Đêm nay anh về không?”

Phong Tùy nghĩ một lúc, gật đầu: “Có!”

Anh do dự, chứng tỏ anh không rảnh để về đây, vì vậy Cố Duyên nói: “Nếu bận thì không cần về đâu, em ở một mình cũng không sao. Cha em bảo ngày mai về nhà ăn cơm, em cũng có thể ở lại đó mà.”

“Không sao, anh về được!”

“Để hôm khác đi, em cũng muốn về nhà một hôm.” Cố Duyên cố tình nói như vậy để Phong Tùy yên tâm.

Quả nhiên Phong Tùy yên tâm, đặt dĩa xuống, dùng khăn giấy lau miệng, cúi người ôm cô, mỉm cười nói: “Còn vài ngày nữa là bước sang năm mới rồi, chờ anh giải quyết mọi chuyện xong, anh sẽ cùng em ăn tết.”

“Được!” Cố Duyên gật đầu, trong lòng bắt đầu chờ mong.

Cô đứng dậy cùng Phong Tùy, đi ra khỏi phòng ăn. A Kim đã chờ sẵn ở cửa, thấy hai người hôn tạm biệt, cậu ta khẽ cúi đầu xuống.

Trước khi đi, Phong Tùy còn dặn dò một câu: “Sau này nếu Dao Trụ tới tìm thì em cứ tránh đi là được.”

“Em biết rồi!” Cố Duyên gật đầu.

“Anh đi đây!” Phong Tùy hôn lên trán cô một cái.

Đêm ba mươi, Cố Duyên trở về nhà họ Phong ăn cơm tất niện, sau đó đi về nhà họ Cố, chúc tết ông nội Cố và ông bà Cố.

Ông nội Cố nhìn thấy Ngự Tứ và Cố Duyên, vui vẻ vô cùng, nhiệt tình tiếp đãi. Ông Cố, bà Cố đều lạnh nhạt, không có chút nhiệt tình nào. Sau khi Cố Duyên tặng lì xì cho bọn họ, nhận lại một bao lì xì thì bà Cố lập tức khó chịu trở về phòng.

Cố Duyên đành phải đi vào phòng ngủ của ông nội Cố, định trò chuyện cùng ông.

Khi Cố Duyên đi vào, Ngự Tứ và ông nội Cố đang uống trà, cô đi đến bên cạnh Ngự Tứ, hỏi ông Cố: “Mẹ sao vậy?”

Ông nội Cố cười cười: “Không có gì, chỉ là nhìn thấy cháu lại nghĩ đến Phong Thanh, trong lòng khó chịu mà thôi.” “Cũng phải...” Cố Duyên hít sâu một hơi, chuyện này cô cũng không có cách nào.

Cô thấy Ngự Tứ không nói gì, khẽ huých anh một cái: “Anh lì xì cho ông chưa?”

“Rồi!” Ngự Tứ ôm cô, mỉm cười: “Quên ai cũng được, nhưng không thể quên ông được đâu!”

“Lì xì không quan trọng, quan trọng là hai đứa có thể thường xuyên về thăm ông già này.” Ông nội Cố cười cười, dập tắt tàn thuốc trong tay: “Hơn nữa Ngự Tứ bận rộn nhiều việc như vậy, có thể tới đây thì ông đã rất thỏa mãn ồi.”

“Ông à, ông nghĩ oan cho cháu và Duyên Duyên rồi. Chỉ cần Duyên Duyên muốn về, cháu nhất định sẽ đi theo.” Ngự Tứ bóp nhẹ một cái vào tay Cố Duyên, cười híp mắt.

Ông Cố cũng cười theo, sau đó nghiêm mặt nói: “Ngự Tứ, tuy Duyên Duyên không phải cháu gái ruột của ông nhưng lại do một tay ông nuôi lớn, nếu cháu dám phụ nó thì ông sẽ liều mạng với cháu!”

“Đến chết cũng sẽ không!”

“Được!” Ông Cố lại cười một tiếng, chỉ đồ ăn trên bàn: “Đây là bánh như ý mới làm, hai đứa nếm thử xem...”

Ngự Tứ cầm miếng bánh như ý lên cắn một cái, gật nhẹ đầu, sau đó đưa bánh đến bên miệng Cố Duyên đang sợ run người.

Cố Duyên hoàn hồn, đánh giá hai người, kinh ngạc một lúc lâu mới hỏi: “Hai người... Ông, ông biết thân phận thật của Ngự Tứ rồi sao?”

Từ khi Ngự Tứ thẳng thắn thừa nhận thân phận, hai người chưa từng tới nhà họ Cố, cô cũng chưa từng nói với ông, sao ông lại biết được?

Thấy ông nội Cố chỉ cười đầy ẩn ý, Cố Duyên đành chuyển hướng sang Ngự Tứ, nghi ngờ nhìn anh.

Hai người chỉ mỉm cười, không mở miệng nói chuyện, cuối cùng Ngự Tứ vẫn lên tiếng trước: “Ông đã sớm biết thân phận thật của anh rồi, hơn nữa... ông chính là người dạy anh cách sinh tồn. Ông không chỉ là người đầu tiên biết thân phận thật của anh, mà còn là ân nhân cứu mạng anh nữa.”

“Gì cơ?” Cố Duyên càng nghe càng mơ hồ. Ân nhân cứu mạng? Sao cô không biết ông nội từng cứu người vậy?

“Năm đó, khi anh và mẹ gặp tai nạn xe, ông đã cứu anh, sau đó ông thấy anh đáng thương nên đã gửi anh vào kí túc của trường học. Đến khi cha anh tìm tới, vì bảo vệ tính mạng cho anh nên ông đã lừa ông ta, nói rằng anh bị chấn thương não, vì vậy anh đã giả làm một kẻ ngốc, trở lại nhà họ Ngự...” Ngự Tứ giữ chặt tay Cố Duyên, mỉm cười: “Khi anh và ông gặp nhau, em vẫn ở nhà họ Phong làm con nhà giàu đó...”

“Hả?”

Ông nội Cố cười ha hả: “Hiện giờ chắc cháu cũng hiểu vì sao trước đây ông lại gả cháu cho Ngự Tứ chứ? Đã sớm nói với cháu rồi, ông sẽ không hại cháu đâu!”

“Chuyện này...” Cố Duyên chuyển hướng sang Ngự Tứ: “Có phải anh biết em từ trước rồi không?”

Ngự Tứ lắc đầu: “Không biết.”

“Vậy sao anh lại kết hôn với em?” Cô không hiểu.

Ngự Tứ nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Có năm, sáu người phụ nữ đã kết hôn với anh rồi...”

Đúng vậy, trước cô, anh đã kết hôn năm lần rồi, mà hôn nhân của anh đều không do anh làm chủ, đều là ông chủ Ngự và bà hai sắp xếp.

Nụ cười trên mặt ông nội Cố nhạt dần, có chút buồn phiền: “Những năm này ông luôn cảm thấy có lỗi với cháu, cho nên hi vọng duy nhất của ông là có thể gả cháu vào một nhà tốt, sống vui vẻ hạnh phục. Khi ông nói chuyện này với Ngự Tứ, Ngự Tứ cũng không đồng ý, nhưng ông không từ bỏ ý định gả cháu cho Ngự Tứ, cho nên đã sai người đến nói chuyện mai mối với bà Ngự, không ngờ bà ta lại đồng ý.”

“Sau đó ông lừa mọi người rằng nhà thiếu tiền, lừa cháu vào đó sao?” Sắc mặt Cố Duyên tối sầm lại.

Ông nội Cố liếc nhìn cô: “Cháu có công nhận ông lừa người rất giỏi không?”

“Ông à, đâu phải là cháu không gả đi được chứ? Người ta đã không quan tâm ông còn cố đưa cháu qua, thật mất mặt!” Muốn cô thừa nhận ông nội Cố giỏi lừa người sao? Còn lâu cô mới thừa nhận.

Ngự Tứ cười trấn an cô: “Ý em là ban đầu anh có mắt không tròng sao?”

Anh ở nhà họ Ngự nhiều năm, thỉnh thoảng còn phải trở về thân phận Phong Tùy, rất bận rộn, cho nên nhiều năm không đến nhà họ Cố, vì vậy không gặp được Cố Duyên.

Lúc đó, ông nội Cố muốn gả cháu gái cho anh, anh đã nhanh chóng từ chối. Anh sống ở nhà họ Ngự từ nhỏ, chứng kiến không ít mâu thuẫn lục đục tàn nhẫn của đám người đó, nếu như đổi lại là người khác muốn gả vào nhà họ Ngự thì anh sẽ không ngăn cản, bởi vì bọn họ không đáng để anh bảo vệ. Nhưng Cố Duyên thì khác, ông nội Cố là ân nhân cứu mạng của anh, sao anh có thể để cho cháu gái ông sống trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy? Sao anh có thể để cô gả cho một người đàn ông không yêu thương cô chứ?

“Hiện giờ biết rõ mọi chuyện rồi, hai đứa có thể chung sống thật tốt...” Ông nội Cố nói: “Cổ đông lớn nhất Tần Thị hiện giờ là Ngự Tứ, trò chơi mạo hiểm này cũng nên kết thúc rồi. Chờ sau khi mọi chuyện ổn định, hai đứa hãy rời khỏi nhà họ Ngự, sống cuộc sống của riêng mình.”

“Cháu biết rồi!” Ngự Tứ ôm vai Cố Duyên, đáp một cách nghiêm túc.

Cố Duyên thì lại kinh ngạc vô cùng, Tần Thị đã rơi vào tay Ngự Tứ sao? Sao lại nhanh như vậy?

Chương 110: Bà chủ của cái nhà này

Một tuần trước, ông chủ Ngự vừa gọi điện nhờ cô giúp đỡ, cầu xin Phong Hách, bây giờ mới chỉ có một tuần mà Ngự Tứ đã nắm trong tay cả Tần Thị rồi sao? Chẳng trách, mấy hôm nay ông chủ Ngự không gọi cô về ăn cơm đoàn viên, có lẽ đã hận chết cô rồi, không có tâm trạng ăn cơm đoàn viên nữa.

“Duyên Duyên, ngây người gì vậy? Không nghe ông nói chuyện sao?” Ông nội Cố gọi cô một tiếng.

Cố Duyên vội vàng gật đầu: “Cháu đang nghe...”

Cô nghe được ông nội Cố dặn cô và Ngự Tứ về sau phải sống thật tốt, cô lại đột nhiên nhớ tới Hà Ngọc Ngân... Mỗi khi cô nghĩ đến tương lai của cô và Ngự Tứ, cô đều sẽ nghĩ tới Hà Ngọc Ngân bị Dao Trụ nhốt dưới hầm.

“Nghe thì tốt.” Ông nội Cố vung tay lên: “Được rồi, hôm nay là giao thừa, hai đứa đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, mau đi chơi đi.”

Cố Duyên vừa định mở miệng thì Ngự Tứ đã nói trước: “Vậy hôm khác bọn cháu lại tới.”

“Được, đi đi!”

Ngự Tứ nắm tay Cố Duyên rời khỏi nhà họ Cố, ngồi trên xe, Cố Duyên hỏi anh định xuống đâu.

Ngự Tứ chỉ vào cốp xe: “A Kim giúp anh mua ít pháo hoa rồi, chúng ta ra sông Tân bắn.”

Bắn pháo hoa? Lúc này bên bờ sông Tân hẳn là có rất nhiều người bắn pháo hoa, mà đã rất lâu rồi cô không bắn, hơn nữa còn là bắn cùng người yêu. Cô mỉm cười gật đầu, vô cùng vui vẻ.

Xe chạy về phía sông Tân, Cố Duyên nhắm mắt lại, nghe âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn trong xe. Để cô vui vẻ qua hết mùa xuân này đi, cô không muốn nghĩ nhiều nữa, không muốn nghĩ chuyện tương lai, chuyện Dao Trụ, chuyện Hà Ngọc Ngân...

Trân trọng thời gian trước mắt thôi, khoảng thời gian chỉ có cô và anh...

Pháo hoa bên bờ sông Tân đang bắn rực rỡ, hình dáng khác nhau, Ngự Tứ nắm tay Cố Duyên đi đến một góc, xếp pháo hoa thành hình, sau đó châm lửa. Cố Duyên bịt tai đứng lùi ra xa.

Pháo hoa bắn ra thành một hình trái tim lớn, Cố Duyên vô cùng kinh ngạc. Người xung quanh cũng quay sang khen ngợi, nhìn Cố Duyên bằng ánh mắt hâm mộ.

Có một phụ nữ đứng nũng nịu với người đàn ông bên cạnh: “Xem người ta lãng mạn chưa kìa...”

Người đàn ông kia chạy tới hỏi Cố Duyên là mua pháo hoa ở đâu, Cố Duyên lắc đầu, cô cũng không biết Ngự Tứ mua ở đâu, cô còn không biết anh sẽ dẫn cô tới nơi này, bắn pháo hoa vào đêm giao thừa...

Giờ phút này, trong lòng của cô tràn đẩy cảm giác hạnh phúc và thành tựu. Điều khiến cô có cảm giac thành tựu không phải là vì Ngự Tứ đẹp trai cỡ nào, có bao nhiêu tiền, mà chính là vì cách anh thể hiện tình yêu với cô.

Bắn pháo hoa xong, Ngự Tứ lại lấy từ cốp xe ra một cây pháo sáng, đưa vào tay Cố Duyên, Cố Duyên lắc đầu tránh né: “Em sợ...”

“Không cần sợ, em nhìn xem, mọi người đều đang chơi mà.” Phong Tùy chỉ già trẻ bốn phía xung quanh.

Cố Duyên bị ép nhận lấy pháo sáng, Ngự Tứ châm lửa cho cô, tia sáng rực rỡ phun ra, Cố Duyên vừa vui vừa sợ.

Bắn xong pháo sáng trong tay, Cố Duyên hỏi Ngự Tứ: “Còn nữa không?”

Sau đó, trong ánh sáng mịt mờ của pháo hoa, cô nhìn thấy bóng người quen thuộc ở sau lưng Ngự Tứ, nụ cười của cô cứng đờ trên mặt. Là Tô Uyên, đã lâu cô không gặp người này!

Bên cạnh Tô Uyên có một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng, gương mặt xinh đẹp, nhưng lại có biểu cảm khinh thường. Cô ta đang nhìn Cố Duyên, Cố Duyên cũng nhìn thấy cô ta.

“Đã lâu không gặp.” Cố Duyên mỉm cười chào hỏi.

Kể từ khi biết Tô Uyên lợi dụng cô để vây bắt Phong Tùy thì cô không có chút cảm tình nào vớ Tô Uyên. Sau tai nạn xe cộ của Phong Thanh thì cô càng không muốn gặp Tô Uyên.

Tô Uyên đánh giá cô một lần, sau đó lại nhìn Ngự Tứ dò xét, trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ, sau đó mới mỉm cười: “Cậu hai khỏi bệnh rồi sao? Có thể bắn pháo hoa rồi hả?”

Cố Duyên mất tự nhiên liếc nhìn Ngự Tứ, xem ra vừa nãy cô và Ngự Tứ bắn pháo hoa đã bị Tô Uyên thấy rõ ràng rồi. Cô không biết nên nói gì cho thích hợp, bởi vì cô không biết Ngự Tứ có muốn dùng thân phận thật trước mặt Tô Uyên hay không?

Thấy cô luống cuống, Ngự Tứ mỉm cười, trả lời thay cô: “Tốt hơn trước nhiều rồi.”

“Chúc mừng!” Tô Uyên nói.

“Cảm ơn!” Ngự Tứ ném pháo hoa trong tay, ôm Cố Duyên: “Chúng ta trở về!”

“Được!” Cố Duyên đi theo Phong Tùy, bước lên xe.

Hai người lên xe, rời khỏi nơi này.

Cố Duyên có chút mất hứng, quay đầu nhìn Ngự Tứ: “Anh không che giấu thân phận nữa sao?”

“Không cần thiết.” Ngự Tứ cười cười.

Anh đã đoạt lại Tần Thị, cần gì phải giả ngốc nữa?

Cố Duyên hiểu rõ ý của anh, không hỏi nhiều nữa: “Bây giờ chúng ta về nhà sao?”

“Em mệt rồi à?” Ngự Tứ hỏi cô.

Cố Duyên lắc đầu, ở cùng với anh, cô không mệt.

Ngự Tứ thấy cô lắc đầu, anh hỏi: “Muốn đi xem lễ hội đèn đón năm mới không?”
“Muốn!” Thật ra chỉ cần có anh ở cạnh, đi đâu cũng được.

Xe đột nhiên bẻ lái, đi về phía trung tâm thành phố, hoạt động đón năm mới được tổ chức ở quảng trường trung tâm. Trên trời dưới đất có rất nhiều loại đèn, chiếu sáng rực rỡ, không khí lạnh lẽo dường như cũng bị xua tan.

Hai người xuống xe, Cố Duyên vui vẻ đi đến chỗ một cái đèn hình bí đỏ lớn, Ngự Tứ nhìn vẻ mặt vui vẻ của cô, không khỏi vui theo.

“Đi thôi, chúng ta đi lên trước xem.” Ngự Tứ ôm cô đi về phía trước.

Vừa đi mấy bước, chân Ngự Tứ đột nhiên bị một bé gái năm, sáu tuổi ôm lấy, bé gái ngẩng mặt lên, sợ hãi nhìn Phong Tùy, nói: “Anh đẹp trai, mua cho chị một chiếc đèn hoa đăng đi, rất đẹp đó, mười lăm ngàn một cái.”

Ngự Tứ và Cố Duyên liếc nhìn nhau, đánh giá chiếc đèn hoa đăng hình hoa sen trên tay bé gái, Cố Duyên ôm tay Ngự Tứ: “Hoa đăng này thật đẹp.”

Ngự Tứ lấy trong ví ra ba trăm ngàn, đưa cho bé gái: “Bán cho anh một chiếc, không cần trả lại tiền.”

“Cảm ơn anh chị!” Bé gãi vẫn có chút sợ hãi, không dám nhận tiền.

Để xoa dịu nỗi sợ trong lòng cô bé, Cố Duyên đặt tay lên vai cô bé, mỉm cười: “Phải gọi là cô chú, biết không?”

“Nhưng hai người đều rất trẻ mà, còn xinh đẹp nữa, mẹ nói nhìn thấy trai xinh gái đẹp thì phải gọi là anh chị.” Bé gái thành thật nói.

Cố Duyên nghe câu nói này xong, trong lòng vô cùng dễ chịu, ai bảo trẻ con không biết nói dối chứ!

Sau khi bé gái rời đi, Ngự Tứ mỉm cười nhìn cô: “Xem ra em rất hài lòng!”

“Đương nhiên, rất ít khi có người khen em xinh đẹp!”

“Anh không được tính sao?”

“Hình như anh chưa từng khen em xinh đẹp.”

“Bởi vì anh nghĩ rằng em không phải là người thích hư vinh như vậy.”

Cố Duyên im lặng, nói như vậy, hiện giờ anh phát hiện ra cô là một người phụ nữ ham thích hư vinh rồi sao? Vậy vì sao anh vẫn đối xử tốt với cô chứ?

Đúng vậy, Ngự Tứ vẫn đối xử với cô rất tốt, ngoại trừ lúc anh bắt cô rời khỏi nhà họ Ngự thì hơi căng thẳng một chút, lúc bình thường đều đối xử với cô không tệ.

“Ngự Tứ, có rất nhiều chuyện em không hiểu...” Cố Duyên nói.

Ngự Tứ hỏi: “Chuyện gì?”

“Ví dụ như... khi em vừa gả vào nhà họ Ngự, anh đã đối xử với em rất tốt, vì em là cháu gái của ông sao?”

“Anh nghĩ thế!” Ngự Tứ gật đầu: “Lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã nhận ra em là người phụ nữ đi nhầm phòng khách sạn hôm đó, trong lòng hơi buồn bực một chút, vì sao cháu gái của ông nội Cố lại là người tùy tiện như vậy? Về sau anh mới phát hiện em không hư hỏng như anh nghĩ, cũng không ham hư vinh, mà ngược lại, em giống hệt như lời ông đã nói, ngây thơ, lương thiện, tốt bụng...”

Anh đã cưới nhiều người phụ nữ như vậy, nhưng không ai giống như Cố Duyên, tôn trọng anh, bảo vệ anh. Điều này khiến cho anh rất cảm động, cũng rất vui mừng.
Từ lúc đó, anh càng ngày càng cảm thấy Cố Duyên giống Phong Thanh, càng ngày càng thích ở cùng cô. Có lẽ từ giờ phút đó, anh đã dần dần yêu cô...

“Phong Thanh... Ý em là Hà Ngọc Ngân, cô ấy cũng là người như vậy sao?” Cố Duyên do dự hỏi.

Cô nhớ tới Dao Trụ, Dao Trụ từng nói Hà Ngọc Ngân đã mấy lần muốn hại chết cô ta, chỉ vì muốn đuổi cô ta rời khỏi Phong Tùy. Hà Ngọc Ngân vì một người đàn ông mà làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, vẫn được coi là một người phụ nữ lương thiện sao? Hay là Dao Trụ lừa gạt cô.

Cô nghĩ, nhất định là Dao Trụ đang nói dối, bởi vì Ngự Tứ trước mặt cô không chút do dự gật đầu, sau khi gật đầu xong, Ngự Tứ ôm bả vai cô: “Không nói tới cô ấy nữa, hôm nay chỉ nói chuyện của chúng ta thôi.”

Quả nhiên Cố Duyên không nhắc lại nữa, vui vẻ đi dạo cùng anh.

Buổi tối, bọn họ trở về nhà họ Ngự, bầu không khí u ám lạnh lẽo, không có chút nào giống như tết, bởi vì khi bọn họ về nhà đã hơn mười hai giờ rồi, người trong nhà đều đã đi ngủ.

Ngự Tứ nắm tay Cố Duyên rón rén đi lên tầng, trở lại phòng ngủ của bọn họ.

Cố Duyên lấy đèn hoa đăng vừa mua đặt ở góc phòng, chiếc đèn tỏa ra tia sáng ấm áp dịu dàng.

Lần lượt tắm rửa xong, hai người ôm nhau xem chương trình đón năm mới phát lại trên tivi, âm nhạc rộn ràng.

Thấy Cố Duyên vui vẻ quá mức, Ngự Tứ tắt tivi đi, không cho cô xem nữa, một tay anh ép cô ngã xuống giường, nói: “Đi ngủ sớm một chút, mai còn có việc phải làm.”

“Việc gì?” Cố Duyên cảm thấy có chút bất an.

“Em nói xem?” Ngự Tứ hỏi lại.

“Ý anh là ngày mai phải ứng phó với cha mẹ sao?”

“Ừ!”

Cô biết là chuyện này, cô thực sự rất muốn trốn tránh, không muốn đối mặt.

“Sao vậy? Sợ sao?” Ngự Tứ thấy cô không nói gì, ngẩng đầu nhìn cô hỏi.

Cố Duyên lắc đầu: “Có anh ở đây, em không sợ.”

Đúng vậy, cô không sợ hãi chút nào, trước kia, khi không có Ngự Tứ, cô đã phải đối mặt với việc bị người khác bắt nạt rồi, hiện giờ có Ngự Tứ, cô còn gì phải sợ nữa?

“Ngoan...” Ngự Tứ hôn cô, theo thói quen ôm chặt cô trong ngực.

Cố Duyên đã quen với việc Ngự Tứ lúc nào cũng có thể cúi xuống hôn cô rồi, cho nên cô nhanh chóng đáp lại, quấn quýt dây dưa với anh.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Cố Duyên phát hiện cô vẫn nằm trong ngực Ngự Tứ. Cái ôm của Ngự Tứ luôn ấm áp như vậy, khiến cô không nỡ rời đi

Cô dụi mắt, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, phát hiện ra đã chín giờ rồi, mùng một đầu năm không được ngủ dậy muộn như vậy, cô hơi tự trách, chậm rãi ngồi dậy.

Vừa chui ra khỏi chăn, Ngự Tứ lập tức ôm cô vào trong ngực, đồng thời dựa đầu vào vai cô, âm thanh nặng nề: “Ngủ tiếp đi.”

Cố Duyên đẩy anh ra: “Không được, hôm nay là mùng một, phải dậy sớm ăn cơm với cha mẹ.”

“Quy củ ở đâu ra mà nhiều vậy?” Ngự Tứ mất kiên nhẫn.

“Cha mẹ sẽ không vui đâu!”

“Từ hôm nay trở đi, em là bà chủ của cái nhà này, tất cả quy định đều do em đặt ra.” Ngự Tứ ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn cô.

Bà chủ của nhà họ Ngự? Trời ạ? Nghe đã thấy ngại rồi...

“Em... Em không muốn làm bà chủ gì đó...” Cô ấp úng.

Ngự Tứ cười: “Thật sao? Vậy anh sẽ đi lấy thêm một bà hai, để bà hai bắt nạt bà chủ này...”

“Anh..” Cố Duyên nhìn chằm chằm Ngự Tứ: “Anh dám?”

“Đương nhiên không dám!”

“Được rồi, mau rời giường đi.” Cố Duyên vỗ vỗ anh, nhanh chóng ngồi dậy.

Trên người bọn họ đều không mặc quần áo, tuy trong phòng ấm áp, nhưng khi da thịt tiếp xúc với không khí vẫn cảm thấy hơi mát lạnh. Cô cúi đầu ngượng ngùng, nhanh chóng nhặt áo ngủ trên mặt đất, khoác lên người.

Khi buộc dây, cô thấy ở ngực có một vết bầm màu tím, cô khẽ nhíu mày lại, màu sắc này quá khó nhìn.

“Sao vậy?” Ngự Tứ thấy cô ngẩn người, cũng ngồi dậy, ôm lấy cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau