CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Anh còn giả ngốc sao_

“Còn cách nào nữa đâu? Cũng không thể để cho anh ấy đi ăn cơm một mình được.” Cố Duyên rất không vui, cho dù cô đụng phải cô ấy, có lỗi với cô ấy thì cô ấy cũng không thể cứ quấn mãi lấy cô không buông tha như vậy được. Tô Lý Lý hiểu cô nhất, nhưng nếu như Hà Bình không bị cô ấy đuổi đi mất thì cô cũng không muốn dây dưa với cô ấy.

Tô Lý Lý còn rủ cô sau khi ăn cơm xong thì phải theo cô ấy đi xem phim, ăn thử hương vị đồ ăn nước ngoài.

Sau khi hoàn thành mọi chuyện, Cố Duyên đã mệt mỏi đến mức không muốn động đậy nữa, vậy mà Tô Lý Lý còn hẹn cô ngày mai tiếp tục tới làng du lịch đó để chơi thử hết tất cả những gì có thể chơi được.

Tô Lý Lý dùng giọng điệu cầu khẩn: “Cố Duyên, tớ xin cậu đó, cậu tranh thủ thời gian tìm Hà Bình về nhà đi.”

“Tớ hả? Không, tớ muốn làm kỳ đà cản mũi cậu đó, được không? Ai bảo cậu kết hôn mà không nói cho tớ biết chứ?”

“Cậu đổi bạn trai cũng đâu có nói cho tớ biết...”

“Là do cậu không liên lạc với tớ!”

“Được, tớ không tranh với cậu nữa, tớ về đi ngủ trước đây!” Cố Duyên biết mình không cãi được với Lý Lý, cho nên cô đành từ bỏ.

Sau khi hai người tách ra, Cố Duyên trực tiếp trở về phòng khách sạn, trong phòng trống không, điều đầu tiên cô nghĩ tới là không biết Ngự Tứ đã đi đâu rồi, đến tận khi cô nghe được tiếng nước chảy, biết Ngự Tứ đang ở trong phòng tắm cô mới yên lòng.

Cô vừa thay quần áo xong thì Ngự Tứ đi ra từ phòng tắm, nhìn thấy Cố Duyên, anh sững sờ một chút, sau đó tươi cười: “Chị ơi, chị về rồi à?”

“Ừ, em đang tắm sao?” Cố Duyên hỏi.

“Không, em chỉ rửa tay thôi.”

“Ăn cơm chưa?”

“Em ăn rồi, chị xem đi...” Ngự Tứ chỉ hộp cơm trong thùng rác, đó chính là hộp cơm mà Cố Duyên mua cho anh.

“Ngoan lắm!” Cố Duyên nói xong, lập tức mở vali ra, chuẩn bị đồ tắm rửa.

Ngự Tứ hỏi Lý Lý sao rồi.

Cố Duyên mỉm cười gật đầu, không ngờ Ngự Tứ còn quan tâm đến cả Tô Lý Lý, xem ra Ngự Tứ vẫn còn chút tình người.

Cố Duyên tắm rửa xong, đi ra ngoài, vặn sẵn nước nóng, giục Ngự Tứ đi tắm rửa, sau đó sửa sang lại quần áo.

Ngự Tứ quá lề mề, rất lâu sau vẫn chưa cởi được quần áo ra để tắm rửa, Cố Duyên hỏi anh: “Muốn chị giúp em tắm không”

“Muốn!” Ngự Tứ trả lời không chút nghĩ ngợi.

Cố Duyên không ngờ Ngự Tứ lại trả lời nhanh như vậy, cô lập tức đi vào, giúp anh cởi quần áo trên người ra. Chỉ là quần áo của anh vẫn chưa cởi xong hết thì cô đã bắt đầu rút lui.

“Em vẫn nên tự cởi thì hơn, dù sao cũng lớn rồi mà!” Cô cười cười, có chút mất tự nhiên.

“Không phải chị nói sẽ tắm cho em sao?”

“Chị nói đùa thôi.” Cố Duyên xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Ngự Tứ: “Em cởi hết quần áo ra, nằm vào trong bồn đi, chị giúp em kì cọ...”

Ngự Tứ ngoan ngoãn cởi quần áo trên người ra, nằm vào trong bồn tắm lớn: “Chị, em nằm vào bên trong rồi này!”

Cố Duyên không tin lắm, cô cẩn thận nhích người qua, đến tận khi phát hiện Ngự Tứ đã thực sự nằm vào trong bồn tắm thì mới đi qua đó, dùng bông tắm chà lưng cho anh.

“Chị, dùng sức một chút...”

“Em thích người khác chà lưng giúp em sao?”

“Em thích chị chà lưng thôi...”

“Ngự Tứ, chị cảm thấy miệng lưỡi của em rất ngọt đó!” Cố Duyên đập tay vào lưng anh.

“Chị, em tắm xong rồi!” Ngự Tứ đột nhiên đứng dậy, đối diện với Cố Duyên.

Cố Duyên kinh hãi, hai mắt trừng lớn, sững sờ một lúc, mãi đến khi Ngự Tứ nhắc nhở cô: “Chị, chị không cho em ra ngoài sao? Em lạnh quá...”

“Ngự Tứ, em điên rồi!” Cố Duyên hô lớn lên, sau đó xoay người chạy ra khỏi phòng tắm, tránh né Ngự Tứ.

Trong phòng tắm, Ngự Tứ đứng đó nhìn theo hướng Cố Duyên chạy đi, nhìn dáng vẻ của cô, anh không biết nên tức giận hay buồn cười.

Cố Duyên, em có thể chạy nhanh hơn nữa không? Chúng ta là vợ chồng đó!

Ngự Tứ cười khổ trong lòng.

Khi Ngự Tứ mặc quần áo tử tế, đi ra khỏi phòng tắm thì Cố Duyên đã trốn vào trong chăn, cô chỉ để lộ nửa cái đầu, nhìn thấy Ngự Tứ đã mặc quần áo, cô mới yên lòng.

Ngự Tứ trực tiếp vén chăn lên chui vào, cánh tay choàng qua eo Cố Duyên, ôm cô vào trong ngực. Bàn tay của anh thăm dò vào trong quần áo cô, vuốt ve cơ thể cô từng chút, từng chút...

Trên người của Cố Duyên tỏa ra mùi hương thơm ngát vì vừa được tắm rửa sạch sẽ, mùi hương này... rất thoải mái, rất mê người...

Cơ thể Cố Duyên cứng ngắc, ngây người để Ngự Tứ tùy ý hôn lên, không kháng cự cũng không né tránh.

Cô không biết Ngự Tứ làm vậy là có ý gì, là anh chuẩn bị chứng tỏ thân phận với cô, hay đây vẫn là Ngự Tứ đơn thuần vừa nãy đang thể hiện sự yêu thích đối với cô, nói cho cô biết rằng Ngự Tứ cũng là đàn ông, cũng có nhu cầu?

Người đàn ông này... luôn thay đổi nhanh chóng như vậy, không thể đoán trước được, khiến cô không có cơ hội chuẩn bị tâm lý.

Đến tận khi Ngự Tứ cởi hết áo ngủ của cô ra, cô mới run rẩy hỏi: “Ngự Tứ, em sao vậy?”

“Chị nói thử xem em làm sao?” Ngự Tứ hôn vào má cô, trượt xuống tai, giọng nói trầm xuống.

“Em không phải...” Cố Duyên há hốc miệng, không biết có nên nói tiếp hay không. Ngự Tứ hỏi đến cùng: “Em không phải cái gì?”

Cố Duyên nhìn thoáng qua căn phòng đang sáng đèn, cắn răng nói: “Không phải em thích tắt đèn sao?”

“Thật sao? Em nói thế lúc nào?” Ngự Tứ ngửa mặt lên, nhìn cô chăm chú, ánh mắt mang theo sự mờ ám.

“Ngự Tứ, anh cứ tiếp tục giả bộ đi...” Cố Duyên lườm Ngự Tứ, tức giận nói.

“Em cũng giả bộ rất giống...”

“Anh...”

Lời tiếp theo của Cố Duyên không nói tiếp được nữa, hiện giờ hai người bọn họ không cần thiết nói thêm điều gì nữa, dù sao trong lòng cả hai cũng đã hiểu rõ ràng rồi.

Cả hai người bọn họ đều không muốn rời khỏi đối phương.

Từ khi Cố Duyên có hứng thú với miệng vết thương của anh thì Ngự Tứ đã phát hiện ra việc Cố Duyên hoài nghi thân phận của anh rồi, anh không thừa nhận trước mặt cô là vì anh muốn sau này sẽ giúp cô xóa tan nghi ngờ đó.

Nhưng Cố Duyên cũng không dễ lừa như vậy, cô sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa...

Sau khi ân ái, hai người đều mệt rã rời, nằm im không nhúc nhích.

Ngự Tứ rất hài lòng với biểu hiện đêm nay của Cố Duyên, ít nhất cô không chống cự lại, không đối xử với anh như một người đàn ông xa lạ, đây cũng có thể coi như là một dấu hiệu tốt.

“Cuối cùng anh cũng bằng lòng để lộ thân phận trước mặt em rồi...” Cố Duyên mở to hai mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà màu trắng, cười khổ.

Ngự Tứ vuốt ve thân thể cô, bàn tay chuyển động lên xuống nhiều lần.

“Thật xin lỗi, anh có nỗi khổ bất đắc dĩ. Anh nghĩ em nhất định sẽ hiểu cho anh, nếu không thì em đã vạch trần anh rồi.” Anh cúi đầu xuống, nhìn gương mặt ửng hồng của cô.

Mặt của cô đỏ lên vì xấu hổ.

“Nếu em không hiểu thì sao?” Cố Duyên nhìn anh.

Ngự Tứ mỉm cười, trong ánh mắt có chút áy náy.

“Chuyện còn lại thì anh định giấu em đến bao giờ?” Cô do dự một chút, hỏi Ngự Tứ.

Ngự Tứ giả ngốc: “Chuyện gì?”

“Anh nói xem?”

“Ừm, đợi anh suy nghĩ thật kĩ đã.” Nói xong, Ngự Tứ cúi đầu hôn cô, dùng cách thức như vậy để ngăn chặn việc cô sẽ đặt ra nhiều câu hỏi hơn. Nhưng Cố Duyên lại không bị hành động này đánh lạc hướng, cô giãy giụa: “Ngự Tứ, anh không được bắt nạt em...”

“Không phải anh muốn giấu giếm, chỉ là anh không biết nên nói thế nào cho em hiểu mà thôi. Cho anh thời gian, anh sẽ chứng minh tất cả... Còn bây giờ thì làm chuyện chính trước đi.” Ngự Tứ nói xong lại cúi đầu xuống hôn Cố Duyên.

“Ngự Tứ, em mệt rồi!”

“Không sao, anh sẽ làm nhanh một chút.” Ngự Tứ không định thu tay lại, tiếp tục hành động.

Cố Duyên không nói gì, nhắm chặt mắt lại, mặc cho Ngự Tứ làm mưa làm gió trên cơ thể cô, một lúc sau, cô cũng có phản ứng, đáp trả lại Ngự Tứ.
Ngự Tứ quả nhiên làm rất nhanh, không bao lâu sau đã buông tha cho cô rồi, nhưng dù vậy, Cố Duyên vẫn mệt mỏi tới mức díp hết cả mắt lại, nằm ngủ ngon lành trong lòng của Ngự Tứ.

Ngự Tứ thấy Cố Duyên đúng là rất mệt mỏi, cho nên không tiếp tục quấy rầy cô nữa, chỉ lặng lẽ ôm cô, nói nhỏ vào tai cô: “Yên tâm ngủ đi, sáng sớm ngày mai còn có việc nữa...”

Đúng vậy, cô đã đồng ý đi theo Tô Lý Lý chơi đùa rồi, đúng là có rất nhiều việc phải làm, hiện giờ phải nghỉ ngơi cho tốt.

“Ưm...” Cô mơ màng đáp lại một tiếng.

Cố Duyên và Ngự Tứ ngủ rất say, đến tận mười giờ sáng hôm sau, Cố Duyên mới bị một tràng tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, cúi đầu nhìn Ngự Tứ không mặc quần áo nằm bên cạnh, trong lòng hơi run sợ.

Đây là lần đầu tiên cô và Ngự Tứ ôm ấp nhau như vậy, thậm chí cô còn không biết nếu Ngự Tứ tỉnh lại thì cô nên nói gì với anh nữa.

Tiếng đập cửa vang lên lần nữa, cô tưởng Tô Lý Lý tới nên nhặt áo ngủ mà Ngự Tứ tiện tay ném dưới đất lên, mặc vào người, sau đó mới xuống giường. Lúc này cô vẫn cảm thấy cả người vô cùng mệt mỏi, hai chân mềm nhũn.

Ngự Tứ suýt nữa thì hút cạn sức lực của cô rồi.

Cô đi về phía cửa, khi mở cửa cô mới phát hiện ra người tới chính là Linh Lung.

“Linh Lung?” Cố Duyên kinh ngạc, cô nhìn ra phía sau Linh Lung, phát hiện ngoài Linh Lung thì không còn ai khác.

Nơi này là làng du lịch, Linh Lung chạy tới nơi này làm gì? Cô rất muốn hỏi Linh Lung, nhưng Linh Lung lại chạy đến trước mặt cô nói: “Mợ hai, bà hai gọi cô về nhà đó!”

“Vì sao?” Cố Duyên sững sờ, hôm qua cô vừa mới tới đây, dự định ở lại đây một tuần, hiện giờ mới được hai ngày đã muốn gọi cô trở về sao?

“Mợ cả và cậu cả đã về từ sáng sớm hôm nay rồi, mợ hai không biết sao?”

Linh Lung lo lắng: “Lúc trở về, cả gương mặt mợ cả đều sưng húp, khóc sướt mướt, nói là cô tìm người đánh mợ cả, ông chủ và bà hai đều rất tức giận, bảo tôi và ông Vương nhanh chóng chạy tới đây đón cô và cậu hai về nhà đó.”

“Lại là chiêu này?” Cố Duyên nhíu mày lại, không phải Dung Kim đã từng dùng chiêu này một lần sao? Sao đến lượt Liên Liên vẫn dùng chiêu đó vậy?”

Cô nhớ hôm qua Tô Lý Lý vừa dùng tay kéo quần áo của Liên Liên, vừa đánh cô ta, nhất định mặt Liên Liên đã sưng vù lên rồi. Cô hỏi Linh Lung: “Mợ cả bị thương có nặng không? Đứa trẻ có sao không?”

“Đứa trẻ không sao, mợ cả cũng không bị thương nặng, chỉ là mặt sưng vù lên thôi, nhưng mà mợ cả khóc lóc rất đau lòng. Mợ cả vừa khóc thì bà hai đã rất tức giận, cho nên... mợ hai vẫn nên nhanh về nhà thì hơn.”

Cố Duyên cười lạnh. Trở về làm gì? Trở về để chịu phạt sao? Định phạt cô thế nào đây?

Cô thực sự không hiểu, vì sao sống ở nhà giàu đều phải tị nạnh lẫn nhau, tối ngày ủ mưu tính kế, không tranh giành với người khác thì bọn họ không sống nổi sao? Không ép cô rời khỏi nhà họ Ngự thì không cam lòng sao?

Liên Liên vừa vào cửa đã chống đối cô như vậy, nhất định là có liên quan đến bà hai.

Chẳng qua cô cũng không phải đèn cạn dầu, không phải quả hồng mềm mà ai muốn nắn bóp trong tay cũng được.

“Về nói cho bà hai biết chuyện này không liên quan tới tôi, tôi muốn ở làng du lịch nghỉ ngơi đủ rồi mới về.” Cô thản nhiên nói.

Linh Lung ngẩn người vì sự bình tĩnh của cô, lập tức mở miệng trấn an: “Mợ hai vẫn nên trở về một chuyến đi, hiện giờ ông chủ cũng không dám làm gì cô đâu, cùng lắm chỉ vì an ủi mợ cả mà trách cô vài câu mà thôi.”

“Cứ làm theo lời tôi nói, cô mau trở về đi.” Cố Duyên kiên quyết.

Cho dù trách mắng vài câu thì cô cũng không chịu được. Chạy cả một đoạn đường dài như vậy để về nghe bà hai ác độc kia chửi mắng sao? Cô chưa hèn mọn tới mức đó.

Cô trở lại, nhìn thấy Ngự Tứ nằm trên giường, đột nhiên bừng tỉnh...

Cô làm như vậy đúng là đã bảo vệ được tôn nghiêm của bản thân, nhưng Ngự Tứ thì sao? Liệu có ảnh hưởng tới cuộc sống của Ngự Tứ trong nhà họ Ngự không?

Cô đi qua, lay Ngự Tứ: “Ngự Tứ, mau tỉnh lại, chúng ta trở về.”

Ngự Tứ duỗi tay ra, ôm cô kéo vào trong chăn, ôm ôm ấp ấp, sau đó cọ cằm vào mặt cô: “Về đâu cơ?”

Cố Duyên nghiêng đầu, tránh né Ngự Tứ: “Em biết anh tỉnh rồi, anh nghe được những lời Linh Lung nói rồi đúng không?”

“Nghe được.”

“Vậy sao anh còn giả ngốc?”

“Anh vốn là người ngốc mà...”

“Ngự Tứ, anh có thể đứng đắn một chút không hả?”

“Anh ủng hộ quyết định của em.” Ngự Tứ nghiêm túc nói.

“Gì cơ?” Cố Duyên không biết Ngự Tứ muốn nói đến quyết định nào của cô.

“Chơi xong rồi mới trở về...”

“Nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết, ngủ tiếp đi.” Ngự Tứ ôm cô vào ngực, nhắm mắt lại.

Cố Duyên nhìn gương mặt góc cạnh của Ngự Tứ, nghĩ rằng Ngự Tứ cũng không lo lắng nữa thì cô cần gì phải lo. Vì vậy cô nhắm mắt lại, nhanh chóng ngủ tiếp.

Tuy Ngự Tứ không đồng ý, nhưng buổi tối hôm đó Cố Duyên vẫn chạy về nhà họ Ngự.

Chương 102: Còn phải hỏi sao_

Vừa vào trong nhà, Cố Duyên thấy chị Lương từ bên trong phòng tạp vụ đi ra ngoài, thấy hai người, chị Lương cười nhạt: “Cậu hai, mợ hai trở về rồi.”

Giọng của cô ta rất lớn, sau đó bà hai nhanh chóng từ phòng nghỉ ở tầng một đi tới.

“Cuối cùng cũng về rồi sao?” Bà ta tức giận nói với bọn họ.

“Mẹ, có chuyện gì không?” Cố Duyên cố tình giả ngu.

“Con nói xem?”

“Ồ, là chuyện của Liên Liên sao? Mẹ, con không biết là Liên Liên đã nói cho mẹ biết chưa nhỉ? Liên Liên định dụ dỗ bạn trai của người khác, sau đó bị bạn gái người ta tát cho mấy cái, mà người bạn gái kia lại trùng hợp là bạn học cũ của con.” Cố Duyên nghiêm túc nói ra, Liên Liên đã nhanh chóng chạy từ trên tầng xuống.

“Mẹ, mẹ đừng nghe cô ta nói linh tinh. Bụng con lớn như thế này rồi sao có thể đi dụ dỗ bạn trai của người khác được chứ? Rõ ràng là cô ta xúi giục bạn mình đánh con thì có! Nếu không phải cô ta xúi giục thì đứa con gái kia sao lại chưa nói hai câu đã nhảy vào đánh con chứ?”

Vết sưng đỏ trên mặt Liên Liên còn chưa hoàn toàn biến mất, kết hợp với nước mắt cá sấu của cô ta, nhìn vô cùng đáng thương.

Cố Duyên cười lạnh: “Có phải cô cảm thấy tôi đố kị vì cô mang thai không?”

“Nếu như không phải thế thì sao cô lại gọi người đánh tôi chứ?”

“Vậy cô cảm thấy nếu tôi đánh cô sảy thai thì tôi được lợi gì? Có thể tranh giành tài sản của nhà họ Ngự sao? Cô yên tâm, tôi không có nhiều ý đồ xấu như cô đâu, hơn nữa tôi cũng không cần phải giết chết một sinh mạng vô tội để tranh giành mấy thứ không quan trọng với tôi.”

“Ai mà biết được cô có ý đồ gì chứ? Ra vẻ thanh cao!” Liên Liên hừ lạnh.

“Đủ rồi!” Ông chủ Ngự nghe được tiếng động cũng đi từ trên tầng xuống, lườm mọi người: “Suốt ngày ầm ĩ, không ra thể thống gì cả!”

“Cha...” Liên Liên nhìn ông, chỉ tay vào Cố Duyên: “Là cô ta gọi người đến đánh con... Cha nhìn mặt con...”

“Được rồi, Duyên Duyên là hạng người gì thì trong lòng cha rất rõ ràng, con không cần phải ở đây gây sự nữa.”

Trong lòng Cố Duyên kinh ngạc, không ngờ ông chủ Ngự lại nói giúp cô.

Bà hai cũng không ngờ tới, vì vậy bà tức giận oán trách ông chủ Ngự: “Ông đang nói gì vậy? Rõ ràng trong bụng Liên Liên là cháu của ông, vậy mà ông lại đi nói giúp mấy người không biết lí lẽ kia!”

Ông chủ Ngự trừng mắt nhìn bà: “Trước kia bà chiều hư Dung Kim, bây giờ lại đến lượt Liên Liên, bà không biết cách dạy các con chung sống hòa bình sao?”

“Sao tôi lại không biết cách dạy con chứ? Sao tự nhiên ông lại đẩy vấn đề này lên người tôi?”

Ông chủ Ngự không muốn cãi nhau với bà hai, ông nói với Cố Duyên: “Duyên Duyên, con đừng để ý, đi lên nghỉ ngơi đi.”

Cố Duyên liếc mắt nhìn bà hai, cô thực sự không muốn ở đây dây dưa thêm với đám người này nữa, cho nên cô lập tức kéo Ngự Tứ đi lên tầng.

Trở về phòng ngủ, Cố Duyên coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cô thay quần áo, tắm rửa, thu dọn đồ đạc.

Ngự Tứ đi theo sau lưng cô, nhìn thấy cô chậm rãi thu dọn đồ đạc, nhìn cô từ phòng tắm đi tới, sợi tóc ẩm ướt còn nhỏ nước.

“Anh không tắm sao?” Cố Duyên hỏi.

Ngự Tứ đi đến tủ, lấy máy sấy ra: “Anh sấy tóc giúp em.”

“Cảm ơn!” Cố Duyên cười cười.

Ngự Tứ giúp cô sấy khô tóc, cẩn thận dùng lược chải, dường như sợ bản thân quá mạnh tay sẽ làm tóc cô gãy rụng. Chải xong, anh nhìn cô qua gương: “Duyên Duyên, em ra ngoài ở được không? Rời khỏi nơi này?”

“Vì sao?” Cố Duyên hỏi lại. Trên thực tế, không cần Ngự Tứ trả lời cô cũng biết nguyên nhân, nhưng không biết nên trả lời thế nào, đành phải hỏi ngược lại.

Ngự Tứ đặt lược xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.

“Vừa nãy em đã thấy đủ rồi, còn cần hỏi sao?” Ngự Tứ hỏi lại.

Cố Duyên thản nhiên cười: “Bọn họ có thể làm gì được em? Còn muốn mạng của em nữa sao?”

“Sao em chắc chắn bọn họ không muốn mạng của em chứ?” Ngự Tứ cúi đầu, hôn lên đỉnh đầu cô: “Tin anh đi, chuyện gì bọn họ cũng làm được...”

Cố Duyên im lặng. Cô nhớ tới lời Phong Hách đã từng nói với cô, trong vòng một năm, người nhà họ Tần ai chết cũng đã chết, ai bị thương cũng đã bị thương. Ngay từ lúc đầu, Ngự Tứ đã không hề tin tưởng ông chủ Ngự và bà hai rồi.

“Nghe lời!” Anh lên tiếng.

“Vậy còn anh?” Cố Duyên ngẩng đầu, nhìn Ngự Tứ.

“Anh?” Ngự Tứ nói: “Anh vẫn chưa rời khỏi nhà họ Ngự được, chờ anh xử lý xong vài chuyện, anh sẽ dẫn em rời khỏi nơi thị phi này.”

Đây là lời hứa của Ngự Tứ sao? Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Ngự Tứ dùng thân phận thực sự của anh để hứa hẹn về tương lai với cô. Sự cảm động từ tận sâu trong đáy lòng cô chậm rãi dâng lên.

“Anh còn phải xử lý chuyện gì? Em có thể giúp anh.” Cố Duyên lo lắng hỏi.
Ngự Tứ chỉ cười nhạt, lắc đầu: “Em không giúp được anh, anh cũng không cần sự giúp đỡ của em, em chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà là được.”

“Anh để cho em về nhà họ Phong ở sao?”

“Không, đến biệt thự bên bờ biển ở đi.” Phong Tùy cười một tiếng: “Anh cũng không muốn gặp em mà lại phải nhìn sắc mặt cha vợ, chẳng tự do gì cả.”

“Nhưng cha... sẽ đồng ý sao?” Cố Duyên nghĩ đến cảnh ông chủ Ngự vừa nói tốt cho cô, nếu như không phải vì muốn cô ở lại đây thì sao ông ta lại nói tốt cho cô chứ?

“Em yên tâm đi, hiện giờ ông ta không dám làm gì em đâu. Chỉ cần em không trở lại thì ông ta cũng không có cách nào làm gì em được.”

Cố Duyên im lặng một lúc, lo lắng nói: “Ngự Tứ, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Sao em lại hỏi vậy?” Ngự Tứ nở nụ cười trấn an cô: “Yên tâm, anh tự có chừng mực.”

“Vậy anh phải đồng ý với em, cho dù đối phương làm gì thì không được giết người nữa.”

Cô không hi vọng Ngự Tứ sẽ cải trang thân phận để đi giết người giống như lần giết sếp Chu nữa, cho dù đối phương đáng chết tới đâu thì đó cũng là một mạng người. Hơn nữa, giết người sẽ phải đền mạng, cô luôn lo lắng sẽ có một ngày anh bị quả báo, bị cảnh sát bắt giữ, như vậy thì đời này của anh coi như xong rồi.

“Được, anh đồng ý với em!”

“Anh phải đảm bảo giữ đúng lời đó...”

“Anh đảm bảo!” Ngự Tứ cưng chiều cô không khác gì Phong Tùy, xem ra đây mới là bộ mặt thật của Ngự Tứ.

Tuy Cố Duyên không muốn rời bỏ Ngự Tứ để chuyển ra ngoài, nhưng thấy Ngự Tứ chắc chắn như vậy thì cô cũng đành miễn cưỡng đồng ý. Cô ở lại nơi này chẳng những không giúp được Ngự Tứ mà còn có thể mang đến phiền phức cho anh nữa, vẫn nên rời đi thì tốt hơn.

Sáng hôm sau, Cố Duyên lấy danh nghĩa về nhà ngoại để rời khỏi nhà họ Ngự, tuy ông chủ Ngự không ngăn cản cô nhưng thật ra trong lòng ông ta cũng không thoải mái.

Sau khi rời khỏi nhà họ Ngự, Ngự Tứ lập tức đưa Cố Duyên đến biệt thự bên bờ biển.

Cố Duyên dựa vào thành ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cảnh vật trôi qua trước mắt, cô đột nhiên quay đầu lại, nhìn Ngự Tứ nói: “Có bao nhiêu phụ nữ đã từng ở biệt thự đó vậy? Anh nói thật cho em biết đi!”

Ngự Tứ không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, anh quay đầu nhìn cô: “Sao? Cuối cùng cũng biết ghen rồi sao?”

“Ngự Tứ, em đang nói nghiêm túc đó, em có bệnh sạch sẽ.”

“Ý của em là sao?”

“Em sẽ không ngủ trên chiếc giường mà người phụ nữ khác đã ngủ, cũng không ở trong căn phòng mà có người phụ nữ khác từng ở!”

“Em yên tâm đi, ngoại trừ Dao Trụ đã từng nghỉ ngơi một đêm ở phòng khách thì những phòng khác đều không có ai ở, trừ anh và em.” Ngự Tứ nói.

Cố Duyên cảm thấy rất tò mò, Phong Thanh thì sao? Chẳng lẽ Phong Thanh cũng chưa từng ở nơi này? Biệt thự bên bờ biển này xây mất khoảng hai năm, cộng thêm sửa sang thay đổi thì phải mất thêm một năm, có lẽ thời gian Ngự Tứ ở chỗ này cũng chưa vượt quá một năm.
Cô yên tâm hơn một chút, nhưng trong lòng vẫn có chút rầu rĩ không vui: “Vậy đám phụ nữ thường vây quanh anh ở đâu cả rồi?”

Chẳng lẽ lại ở khách sạn hết sao? Cô không tin anh lại ngốc nghếch như vậy.

Ngự Tứ nghĩ ngợi một lúc: “Anh cũng có bệnh sạch sẽ, không thích người khác ngủ trên giường của anh.”

“Bao gồm cả phụ nữ sao?”

“Cũng chỉ có phụ nữ mới có khả năng ngủ trên đó thôi, chẳng lẽ em nghĩ anh sẽ cho một người đàn ông ngủ trên giường của anh sao?” Ngự Tứ liếc mắt nhìn Cố Duyên, giọng nói có chút không vui: “Duyên Duyên, em nghĩ anh quá xấu xa rồi, anh không giống như em nghĩ đâu!”

“Rõ ràng bên cạnh anh có rất nhiều phụ nữ vây quanh, Dao Trụ cũng nói như vậy.”

“Phụ nữ sao?” Ngự Tứ lắc đầu bật cười.

Cố Duyên im lặng, Ngự Tứ nói tiếp: “Em có cần anh cam đoan với em không, rằng từ nay về sau bên cạnh anh chỉ có một người phụ nữ là em mà thôi.”

“Nếu như anh đồng ý thì như vậy là tốt nhất rồi.”

“Anh đồng ý.” Ngự Tứ dừng xe lại, nhìn Cố Duyên, kéo tay cô lên hôn một cái: “Như vậy em cũng nên cam đoan với anh, rằng trong lòng và bên cạnh em từ nay về sau cũng chỉ có một người đàn ông là anh chứ?”

Cố Duyên im lặng.

Người đàn ông này đúng là không muốn chịu thiệt thòi chút nào.

Trong lòng chỉ có một người đàn ông là Ngự Tứ sao? Đột nhiên Cố Duyên nhớ tới Phong Thanh, anh trai ruột của cô, có lẽ bây giờ cũng là lúc cô nên xóa Phong Thanh ra khỏi trái tim cô rồi. Cô nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không đồng ý với Ngự Tứ, chỉ cúi đầu mỉm cười, không nói gì.

Ngự Tứ bất đắc dĩ hít sâu một hơi: “Em toàn thích để anh chịu thiệt mà thôi. Nhưng không sao, anh không ép em.”

Anh luôn tin tưởng rằng một ngày nào đó Cố Duyên sẽ đặt anh trong lòng. Anh không muốn ép buộc cô, không muốn tạo áp lực cho cô.

Cố Duyên đẩy Ngự Tứ một cái, thúc giục: “Người ta sẽ chê cười đó, mau xuống xe đi!”

“Yên tâm, người làm trong nhà đều đã bị cho nghỉ việc rồi, không có ai ở đây cả.” Ngự Tứ nhìn sang chiếc sân trống rỗng ở bên ngoài cửa sổ xe, cúi đầu hôn Cố Duyên.

Anh luôn thích hôn cô như vậy, cho dù ở chỗ nào, hôn bao nhiêu lâu, anh cũng cảm thấy không đủ.

Thậm chí anh còn ép người cô xuống ghế dựa trên xe, mạnh mẽ khống chế cô.

“Đừng...” Cố Duyên dùng sức đẩy anh ra.

Ngự Tứ đột nhiên ngừng lại, nhìn Cố Duyên: “Vì sao em không muốn? Em không thích anh hay là em có chỗ nào không thoải mái?”

Trong mắt Ngự Tứ có thất vọng, có tức giận. Cố Duyên sợ nhất vẻ mặt này của Ngự Tứ, cô vội nói: “Không phải, chỉ là chân của em sắp bị anh đè gãy rồi...” Nói xong, cô chỉ phần chân đang bị kẹt gần cửa xe.

Ngự Tứ tỏ vẻ hiểu rõ, ngồi thẳng dậy, đẩy cửa xe ra, xuống xe, sau đó đi vòng sang bên Cố Duyên, mở cửa xe, ôm cô ra ngoài.

Anh làm chuyện này rất đơn giản, giống như ôm một đồ vật không có trọng lượng vậy.

Cố Duyên bị anh dọa đến mức hét lớn lên một tiếng, dùng hai tay ôm chặt cổ anh: “Ngự Tứ, anh làm gì vậy?”

“Em nói xem anh làm gì?” Ngự Tứ ôm cô đi thẳng về cửa chính, mở cửa ra, ôm cô đi lên phòng ngủ trên tầng hai.

Cố Duyên ngượng ngùng úp mặt xuống, trong miệng không ngừng oán trách: “Ngự Tứ, anh muốn làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt sao?”

“Ban ngày ban mặt thì sao? Đâu có ảnh hưởng đến ai?” Cơ thể cao lớn của Ngự Tứ đè lên người Cố Duyên, hôn tới tấp lên mặt cô. Cuối cùng, anh không đợi được nữa, mạnh mẽ kéo quần áo trên người cô ra.

Cố Duyên rất nhạy cảm, chỉ cần anh vuốt ve một chút thì ngọn lửa ham muốn trong người cô sẽ được thắp lên, lúc đó cô có muốn giả bộ thục nữ cũng không được.

Ngự Tứ cũng là người có kinh nghiệm trong chuyện đó, cho nên hành động của anh vô cùng thuần thục.

“Còn ngây người ra đó làm gì?” Ngự Tứ hôn lên má cô, dịu dàng hỏi.

“Không có gì.”

“Vậy thì ngoan ngoãn một chút, chú ý một chút đi...”

“Ngự Tứ, yêu cầu của anh cao thật đấy!” Cô biểu hiện sự không vui của bản thân.

Ngự Tứ chỉ cười ha hả, xoay người một cái, ép chặt cô xuống dưới, bắt đầu vuốt ve...

Chương 103: Tôi muốn gặp anh ta

Ngự Tứ chẳng những đổi lại tất cả người làm trong nhà, mà ngay cả bảo vệ và đầu bếp cũng đổi, tuy Cố Duyên không hiểu vì sao anh phải làm như vậy, nhưng cô cũng không hỏi nhiều.

Ngày đầu tiên ở đây, Cố Duyên không phải làm gì, ăn sáng xong thì lập tức ngồi trong phòng khách xem lịch, phát hiện ra chưa tới mười ngày nữa là tết rồi.

Chẳng lẽ cô phải đón năm mới ở chỗ này sao?

Tuy Ngự Tứ không khống chế tự do của cô, cô vẫn có thể đi loanh quanh, có thể về nhà họ Phong hoặc nhà họ Cố, nhưng nếu không có Ngự Tứ, thì cô đi một mình làm gì chứ?

“Cô Cố, cô muốn ra ngoài chơi sao?” Quản gia là một người phụ nữ trung niên, giờ phút này, quản gia đang đứng sau lưng cô, cung kính nói: “Nếu cô Cố muốn ra ngoài chơi thì tôi có thể bảo tài xế đưa cô đi.”

Cố Duyên nghĩ ngợi một lúc, đã lâu rồi cô không gặp ông nội Cố, nhưng hôm nay trời hơi lạnh, hay là để ngày mai qua thăm ông sau vậy.

“Thôi để ngày mai đi.” Cô nói với quản gia.

Quản gia gật đầu: “Vậy ngày mai tôi sẽ bảo tài xế đưa cô đi.”

“Được, cảm ơn!”

Sau khi quản gia lui ra ngoài, Cố Duyên thấy một người làm đang thu dọn giấy báo trên bàn ăn, đó là báo do Ngự Tứ đặt cho cô vì sợ cô ở nhà nhàm chán, mấy hôm nay cô còn chưa kịp đọc.

“Xuân Noãn, đem báo qua đây.”

“Vâng, cô Cố!” Xuân Noãn đi tới, đưa chồng giấy báo trong tay cho Cố Duyên.

“Còn tờ báo kia nữa...” Cố Duyên chỉ về tờ báo còn sót lại trong tay Xuân Noãn.

Cố Duyên vốn chỉ thuận miệng hỏi một chút, nhưng sắc mặt Xuân Noãn lại thay đổi, nắm chặt lấy tờ báo trong tay, giấu ra phía sau. Thấy sự chột dạ của Xuân Noãn, Cố Duyên có chút nghi ngờ.

“Cô Cố... Đây là mấy tờ báo chị Linh bảo tôi lấy cho chị ấy dùng phơi đồ, cho nên...” Xuân Noãn ấp úng.

Cố Duyên nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ, bầu trời âm u như vậy thì phơi đồ cái gì?

“Phơi cái gì vậy?”

“Phơi... hoa cúc... Cậu Phong nói dạ dày của cô Cố không tốt lắm, nên phơi hoa cúc để cô Cố uống cho ấm bụng...”

Không sai, Phong Tùy đã mua cho cô mấy bình nước hoa cúc để uống cho ấm bụng, nhưng nước cúc đó đã đủ tốt rồi, căn bản không cần người làm phải phơi, hơn nữa, cho dù muốn phơi thì cũng không phơi trong thời tiết âm u như thế này.

Xuân Noãn càng che giấu thì Cố Duyên càng nghi ngờ.

Cô rút mấy tờ báo trong tay đưa cho Xuân Noãn, mỉm cười nói: “Mấy tờ báo kinh tế tài chính này tôi không thích đọc, cô mang đi phơi cúc đi.”

“Ơ...” Xuân Noãn há hốc mồm, thấy Cố Duyên kiên trì như vậy, cô do dự một chút, sau đó đưa tờ báo trong tay cho Cố Duyên.

“Cảm ơn!” Cố Duyên tiếp nhận tờ báo trong tay Xuân Noãn, ngồi xuống ghế sofa.

Cố Duyên lật qua xem một lần, đến khi cô thấy hai chữ “Tần Thị” in đậm ở một trang báo thì khẽ giật mình, lập tức dừng lại đọc.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là hình ảnh một căn phòng máu me, sau đó nhìn lên tiêu đề, lại là một vụ án giết người.

Khi cô đọc nội dung, trái tim cô gần như chết lặng, rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao Xuân Noãn lại phải giấu tờ báo này đi rồi.

Nội dung tờ báo nói về việc một nhà ba người của một vị quản lý cấp cao của tập đoàn Tần Thị bị người khác dùng dao đâm chết, nguyên nhân cụ thể thì chưa rõ, thời gian gây án là hơn chín giờ tối hôm qua. Mà hơn sáu giờ chiều hôm qua, sau khi đợi cô ăn cơm tối xong thì Phong Tùy mới rời đi.

Cố Duyên nắm chặt tờ báo, nắm đến mức khớp xương trắng bệch.

Phong Tùy! Nhất định là Phong Tùy làm!

Rõ ràng anh vừa đồng ý với cô rằng sẽ không giết người nữa, vậy mà chớp mắt một cái đã giết người vô tội rồi!

Cô ném tờ báo đi, nhanh chóng cầm lấy điện thoại trên bàn trà gọi cho Phong Tùy. Điện thoại của Phong Tùy rất ít khi khởi động, bởi vì phần lớn thời gian anh đều ở nhà họ Ngự.

Giống như suy nghĩ của cô, Phong Tùy không mở điện thoại, vì vậy, cô lập tức bấm điện thoại gọi điện cho A Kim, A Kim cũng đoán được mục đích cô gọi tới, vì vậy do dự mấy giây rồi mới nghe: “Cô Cố, không phải cậu Phong làm đâu!”

“Không phải anh ta làm sao?” Cố Duyên cười lạnh.

Không phải anh ta? Nếu như không phải anh ta thì sao anh ta phải thông báo cho Xuân Noãn giấu tờ báo đi chứ? Tại sao lại sợ cô nhìn thấy? Đây không phải chột dạ thì là gì?

“Vậy thì phiền anh thông báo cho anh ta, nói rằng tôi muốn gặp anh ta!” Cố Duyên nói.

A Kim có vẻ hơi khó xử, do dự nói: “Cô Cố, hiện giờ cậu Phong đang bận, hay là tối nay tôi bảo anh ấy gọi điện lại cho cô, được không?”

“Không được!”

A Kim không biết nên nói gì nữa, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Cố Duyên như vậy.

Cố Duyên cúp điện thoại, trong lòng vẫn vô cùng kích động, không cách nào kìm chế được.

Qua mấy ngày nay, cô mặc kệ là Phong Tùy hay Ngự Tứ, anh đều vô cùng cưng chiều với cô, vô cùng dịu dàng, tính tình của anh tốt đến mức cô cảm thấy giống như bản thân cô được ngâm trong bình mật vậy.
Cô bỏ qua việc Phong Tùy đã từng giết chết sếp Chu, giết cảnh sát, bởi vì từ đầu đến cuối cô vẫn không tin rằng Phong Tùy là người nhẫn tâm như vậy. Cô cảm thấy, nhất định là Phong Tùy bị ép đến đường cùng nên mới nổ súng giết người.

Bây giờ, cô nhìn thấy cảnh một nhà ba người chết thảm kia, cô đột nhiên cảm thấy Phong Tùy vô cùng đáng sợ.

Cô cho rằng Phong Tùy sẽ không tới, ít nhất sẽ không xuất hiện trước buổi tối.

Nhưng chỉ nửa giờ sau Phong Tùy đã tới, anh ném xe lại cho người làm, bước nhanh vào nhà chính, liếc quanh sảnh lớn, hỏi đám người làm đang quét dọn vệ sinh: “Cô Cố đâu?”

“Cô Cố đang ở trên phòng ngủ ở tầng hai.”

Người làm còn chưa nói xong, Phong Thanh đã đi thẳng lên tầng hai, anh đẩy cửa phòng ngủ ra, quả nhiên thấy Cố Duyên đang ở trong đó.

“Duyên Duyên!” Phong Tùy xông lên, kéo Cố Duyên từ trên ghế sofa dậy, liếc nhìn cô: “Có phải em nhìn thấy tờ báo đó rồi không? Đó không phải...”

“Đừng dùng bàn tay dính đầy máu tươi của anh đụng vào người em!” Cố Duyên hất bàn tay Phong Tùy đang đặt trên người cô ra, lùi lại một bước, nhìn anh chằm chằm: “Phong Tùy! Anh muốn nói gì? Chẳng lẽ anh định nói cho em biết rằng chuyện này không phải do anh làm sao? Anh cảm thấy em có tin không?”

“Vì sao em lại không tin anh chứ?” Phong Tùy lo lắng, nhưng anh lại càng tức giận nhiều hơn, anh không thích thấy Cố Duyên dùng ánh mắt như nhìn kẻ thù để nhìn anh, bởi vì ánh mắt đó của cô khiến cho anh cảm thấy bản thân chính là một kẻ tàn ác.

“Nếu như không phải anh làm thì sao anh phải bảo Xuân Noãn giấu tờ báo đó đi?” Cố Duyên cười lạnh: “Phong Tùy, anh biết không? Nếu như anh không cố ý che giấu thì có lẽ em còn không để ý tới, bởi vì trước giờ em không hề thích đọc báo!”

Cô không thích đọc báo, cho dù đọc thì cũng chỉ tiện tay lật một, hai trang rồi bỏ xuống mà thôi.

“Bởi vì anh sợ em hiểu lầm như bây giờ nên mới gọi điện bảo Xuân Noãn giấu mấy tờ báo đó đi...” Phong Tùy có chút bất đắc dĩ. Nếu anh sớm biết mọi chuyện sẽ trở nên như vậy thì anh đã không gọi cuộc điện thoại đó rồi.

Đây chính là “giấu đầu lòi đuôi”, người thông minh như anh mà cũng có ngày phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy sao?

Anh hít thở sâu, chậm rãi nói: “Cả nhà sếp Dư bị một người quen giết chết, điều tra sơ bộ thì biết được đó là do đấu tranh nội bộ trong công ty, oán hận chất chứa từ lâu nên mới xảy ra án mạng, không có liên quan gì với anh!”

Cố Duyên dùng tay che tai lại, từ chối nghe lời giải thích của Phong Tùy.

Phong Tùy cầm tay cô, kéo mạnh xuống, ép buộc cô nghe anh nói: “Chẳng lẽ cứ dính đến Tần Thị thì đều là do anh làm sao?”

“Đủ rồi! Anh không cần nói nữa! Em không muốn nghe!” Cố Duyên giật tay lại, lớn tiếng quát tháo.

“Vì sao em không muốn nghe? Vì sao em không thể nghe lời giải thích của anh chứ?”

Cố Duyên xoay người, đưa lưng về phía anh.

Phong Tùy túm được cánh tay cô, ép cô xoay người lại, tức giận nói: “Nếu em không muốn nghe anh giải thích thì sao lại muốn gặp anh? Anh đã bỏ tất cả mọi chuyện quan trọng để trở về đây, nhưng vì sao em lại không muốn nghe?”

“Em muốn nghe lời nói thật! Anh có thể nói thật với em không?” Cố Duyên nhìn thẳng vào mắt Phong Tùy, không sợ hãi chút nào.

Cô cũng không biết vì sao cô lại muốn gặp anh, có lẽ lúc ấy cô chỉ tức giận nhất thời mà thôi. Nhưng hiện giờ anh đã trở về, cô lại hi vọng anh mau chóng rời khỏi tầm mắt cô, có lẽ vởi vì cô không muốn nghe thêm bất kì lời nói dối nào nữa.

Phong Tùy nghiến răng nói: “Em muốn thế nào thì mới đồng ý tin rằng anh nói thật? Em nói đi, anh làm theo là được.”

Cố Duyên không muốn nghe anh nói tiếp nữa, cô đẩy anh ra, bước tới cửa phòng ngủ. Phong Tùy vội vã chạy theo giữ chặt cô: “Em muốn làm gì?”

“Về nhà!” Cô lạnh lùng đáp.

“Về nhà nào?”

“Không phải nhà này là được!” Cố Duyên tránh thoát khỏi anh, tiếp tục đi lên phía trước, bước xuống cầu thang.

Phong Tùy lập tức thở hổn hển, chạy theo cô đi xuống tầng, vừa chạy vừa giải thích: “Em đừng đi, nếu em không muốn nghe anh giải thích, không muốn nhìn thấy anh thì anh đi là được!”

Anh giữ chặt cô, sau đó buông ra, bước nhanh về phía cửa chính. Một phút sau, Cố Duyên nghe được âm thanh xe ô tô chạy ra khỏi nhà, cô biết là Phong Tùy đã rời khỏi nơi này rồi.

Cô thở dài một hơi, bước đến ghế sofa, ngồi xuống.

Lửa giận trong lòng nhanh chóng bị sự buồn bực lấn át, cô bắt đầu suy nghĩ về cuộc hôn nhân giữa cô và Ngự Tứ, tương lai của cô và anh. Sống cùng một người tàn bạo như vậy, cô có thể bình yên sống nốt quãng đời còn lại sao? Cô không dám suy nghĩ nữa...

Nếu như lúc trước cô ly hôn cùng Ngự Tứ thì tốt rồi. Nếu như cô không đi điều tra thân phận của anh, cũng không phát hiện ra thân phận thật của anh, thì giờ đây cô cũng không cần khó chịu như vậy.

Xuân Noãn thấy cô không nói gì, ngồi im lặng trên ghế sofa, Xuân Noãn lắp bắp nói: “Cô Cố, cậu Phong đi rồi, cô không gọi điện thoại cho cậu ấy sao?”

Cố Duyên lắc đầu, lạnh lùng nói: “Không cần!”

Cô đứng lên khỏi ghế sofa, nói tiếp: “Buổi trưa không cần chuẩn bị cơm cho tôi, buổi tối cũng không cần!”

“Cô Cố, cô muốn đi đâu vậy?” Xuân Noãn lo lắng nhìn cô.

Cố Duyên không trả lời, cô trở về phòng ngủ, sắp xếp quần áo của mình vào trong một chiếc túi du lịch nhỏ, cất bước đi xuống tầng dưới.

Cô hành động rất dứt khoát, có vẻ như đã hạ quyết tâm rồi.

Cô vừa ở căn nhà này được một ngày, cho nên cô không có bất cứ điều gì lưu luyến với nơi này, thậm chí cô còn hối hận vì đã đồng ý chuyển đến đây ở.

Muốn cô tin tưởng chuyện này không liên quan chút nào đến Phong Tùy thì cô thực sự không làm được. Cô nhìn một vòng quanh ngôi nhà này lần cuối, sau đó bước nhanh ra khỏi phòng, đi tới cửa chính.

Cô không muốn tiếp tục ở lại bên cạnh anh ta nữa. Chỉ có điều khi cô đưa ra quyết định này thì trong lòng cô đột nhiên dâng lên cảm giác đau đớn, rốt cuộc là buồn, hay là thất vọng đây?

Chẳng lẽ cô đã yêu anh ta sao? Không! Cô không thể yêu anh ta được!

Cô lắc đầu, ép bản thân không nghĩ linh tinh nữa.

Cố Duyên rời khỏi biệt thự bên bờ biển, nhất thời cô cũng không biết nên đi đâu về đâu. Nếu để cho Phong Hách biết chuyện này thì chỉ khiến cho ông lo lắng thêm mà thôi.

Cô muốn đến nhà Dương Xinh Xinh, nhưng Phong Tùy và Dương Xinh Xinh quá quen thuộc, cô không muốn bị Phong Tùy tìm thấy. Giờ phút này, cô thực sự không muốn nhìn thấy Phong Tùy chút nào.

Bởi vì chỉ cần vừa nhìn thấy anh thì cô sẽ thấy hai tay của anh, cô sẽ cảm thấy trên hai bàn tay kia dính đầy máu tươi, cô sẽ nhớ tới cảnh anh đã dùng bàn tay dính đầy máu tươi đó vuốt ve khắp thân thể cô. Nghĩ tới đây, trong lòng cô ngoại trừ sợ hãi, còn có thêm cảm giác như vừa làm chuyện ác...

Chỉ là, giờ phút này, cô có thể đi đâu được?

Lúc này, cô đột nhiên nhớ tới Tô Lý Lý, người bạn học vừa mới chia tay không lâu ở thành phố Tương. Tuy nơi này cách thành phố Hàn mấy trăm cây số, nhưng dù sao đó cũng là một lựa chọn khá tốt.

Cố Duyên bấm gọi cho Tô Lý Lý, đầu dây bên kia hơi ồn ào, có vẻ như Tô Lý Lý đang ở mấy chỗ ăn chơi...

“Ồ? Duyên Duyên? Cậu tìm tớ có việc gì vậy?” Giọng của Tô Lý Lý càng lúc càng rõ ràng, âm thanh ồn ào xung quanh càng lúc càng nhỏ đi, đến tận khi không nghe được tiếng ồn nữa, Cố Duyên mới miễn cưỡng cười: “Lâu như vậy không liên lạc với nhau rồi, tớ định qua thành phố Hàn thăm cậu, được không?”

“Được chứ, lúc nào cậu đến đây?” Tô Lý Lý nghe thấy Cố Duyên nói muốn tới thành phố Hàn thì lập tức vui vẻ.

“Bây giờ tớ sẽ tới luôn, hình như chỗ cậu đang rất ồn ào, đang đi chơi cùng ai vậy? Tớ không làm phiền cậu chứ?”

“Không sao đâu, chỉ là bạn trai mới mà thôi.” Tô Lý Lý nói câu này dường như đang kể một chuyện bình thường, hoàn toàn không có chút xấu hổ nào vì việc thay đổi bạn trai quá nhanh.

Cố Duyên lại có chút không vui nói: “Cậu lại đổi bạn trai?”

“Đúng vậy, không có đàn ông thì tớ chết mất!” Tô Lý Lý cười ha hả một tiếng, sau đó dừng cười, nghiêm túc nói: “Cậu định tới bằng cách nào? Tự mình lái xe hay người khác đưa đến? Hay là ngồi tàu điện trên không?”

“Tàu điện đi!” Cố Duyên nhìn bốn phía xung quanh, nơi này cũng không cách xa nhà ga lắm.

“Được, khi đến nơi thì gọi điện cho tớ, tớ sẽ ra đón cậu!”

“Được!”

“Đi đường cẩn thận đó, tớ không tiếp chuyện cậu nữa đâu.” Tô Lý Lý nhanh chóng cúp điện thoại.

Chương 104: Anh ta không ở đây

Cố Duyên bỏ điện thoại vào túi, đứng ở ngã tư đường, cô có chút mơ hồ. Thật ra cô cũng không nghĩ kĩ xem bản thân muốn đi đâu, cô chỉ muốn tìm một chỗ để bình tĩnh lại, một lần nữa suy nghĩ về duyên phận, nghĩ về cuộc hôn nhân giữa cô và Ngự Tứ mà thôi.

Cuối cùng cô cũng đi tới nhà ga, khi chuông điện thoại vang lên, cô tưởng rằng Phong Tùy gọi tới, nhưng nhìn tên hiển thị trên màn hình lại là Phong Hách. Cô hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc, nhẹ nhàng gọi: “Cha...”

“Tình Nhi, đêm nay về dùng cơm đi, mẹ con làm bánh ga tô đậu đỏ mà con thích ăn nhất đó!” Giọng Phong Hách rất bình thường, xem ra ông không biết chuyện giữa cô và Phong Tùy.

Trong lòng cô rất ấm ức, cô lại không thể nói hết cho ông nghe được.

Cô muốn lớn tiếng nói với Phong Hách: “Cha, cha giúp con ly hôn với Ngự Tứ đi...”

Chỉ cần cô không muốn, nhất định Phong Hách sẽ nghĩ cách giúp cô thoát khỏi người đàn ông này.

Cô nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng lại nói: “Không được rồi, hôm nay bạn của con kết hôn, con phải qua chỗ bạn chơi mấy ngày.”

“Ừ, vậy con đi đi, đi cẩn thận.” Phong Hách có vẻ hơi thất vọng.

“Con biết rồi, cha, gặp lại cha sau!” Cố Duyên cúp điện thoại, cô bỏ điện thoại vào trong túi, bước nhanh lên tàu điện trên không.

Đi hết ba giờ, cuối cùng cũng tới thành phố Hàn. Cố Duyên sờ soạng tìm điện thoại, muốn gọi điện thoại cho Tô Lý Lý, nhưng không hiểu vì buồn ngủ hay vì gì mà điện thoại vốn đặt trong túi lại biến mất, không tìm được. Lòng cô siết chặt lại, cúi đầu cẩn thận lục lọi.

Sau khi tìm một lúc lâu mà vẫn không thấy điện thoại, cô lập tức nhìn bốn phía xung quanh, không có ai thay đổi sắc mặt cả, căn bản không thể nhận ra ai là người ăn trộm điện thoại của cô.

Cô không nên rút điện thoại ra nghe ở chỗ đông người như ậy, dù sao điện thoại đó cũng là loại đắt tiền, trước kia Phong Tùy đưa cho cô, ép cô sử dụng.

Lúc trước, khi Phong Tùy đưa cho cô thì bên trong đã đồng bộ hệ thống định vị, nói là để bảo vệ an toàn của cô. Trước khi lên tàu cô còn chưa nghĩ tới chuyện này, bây giờ nghĩ lại một chút thì đúng là trong họa có phúc, tiếc thì có tiếc nhưng mất điện thoại cũng khiến cho Phong Tùy không thể nào tìm thấy cô được.

Cố Duyên xuống xe, tìm bốt điện thoại công cộng gọi điện cho Tô Lý Lý, sau khi Tô Lý Lý nhận điện thoại thì lập tức lớn tiếng: “Cố Duyên, cậu xảy ra chuyện gì sao? Sao giờ này còn chơi trò tắt máy chứ? Cậu có biết tớ đứng đợi cậu ở nhà ga cả tiếng đồng hồ rồi không hả?”

“Xin lỗi, điện thoại di động của tớ bị trộm mất rồi.” Cố Duyên áy náy nói. Cố Duyên vừa dứt lời thì tiếng hét chói tai của Tô Lý Lý lập tức vang ra từ điện thoại: “Cái gì? Điện thoại bị trộm? Ai có lá gan lớn như vậy hả? Cậu nói cho tớ biết đi, để tớ xử kẻ đó!”

“Có lẽ người đó đã sớm xuống tàu rồi.” Cố Duyên vui vẻ cười với Tô Lý Lý: “Bây giờ cậu ở đâu?”

“Tớ ở cửa ra phía Đông, đi một chiếc Cayenne màu xám bạc!”

Cố Duyên đi tới cửa phía đông, liếc mắt đã thấy chiếc Cayenne màu xám bạc đỗ ở ven đường, mà Tô Lý Lý đang ngồi trên ghế lái vẫy tay với cô.

Cố Duyên đi tới bên cạnh chiếc xe, ngây người hai giây, sau đó mở cửa bước lên xe.

Tô Lý Lý nhìn chăm chú, không nhìn thấy vẻ đau buồn trên mặt Cố Duyên, cô cười hì hì hỏi: “Nói đi, tới thành phố Hàn làm gì vậy? Tớ không tin là cậu tới thăm tớ đâu!”

“Vì sao cậu không tin?”

“Trông cậu không giống người tốt như vậy...”

“Lý Lý, cậu thực sự cảm thấy tớ là người không tốt sao?” Cố Duyên hỏi Tô Lý Lý.

Tô Lý Lý ngơ ngác, sau đó cười một tiếng: “Đùa với cậu thôi, sao cậu lại coi là thật chứ?”

Cố Duyên cũng cười với Tô Lý Lý: “Tớ cũng hỏi chơi thôi.”

Cô không nói gì thêm, im lặng hai phút đồng hồ, đột nhiên Tô Lý Lý bẻ lái, cười híp mắt: “Cảm thấy xe này thế nào? Mới lừa được của một tên nhà giàu đó.”

Cố Duyên nhìn lướt qua xe, khẽ gật đầu.

Phong Thanh cũng đi chiếc xe hãng này, màu cũng gần giống thế. Khi nhìn thấy chiếc xe này, cô có cảm giác như được trở về quá khứ, hồi đó Phong Thanh cũng đỗ xe ở ven đường chờ cô như vậy, cũng mỉm cười ngồi ở ghế lái vẫy tay với cô...

Phong Thanh... Rất lâu rồi, cô không dám nghĩ tới cái tên này, không biết hiện giờ anh ấy như thế nào rồi...

“Cậu nhìn nhiều một chút đi, xe này đẹp lắm đó.” Tô Lý Lý nhấn mạnh.

“Không cần đâu, xe này tớ nhìn nhiều rồi...” Cố Duyên vô thức đáp lại.

Tô Lý Lý hiếu kỳ, đánh giá Cố Duyên: “Ai mua xe này vậy? Là người chồng ngốc của cậu hay là...”

“Là anh trai tớ.”

“Anh trai cậu?” Tô Lý Lý kinh ngạc: “Sao tớ chưa từng nghe nói cậu còn có anh trai?”

Cố Duyên cười khổ, cô cũng chỉ vừa mới biết mình có anh trai mà thôi, nói gì Tô Lý Lý...

Hai mắt Tô Lý Lý lập tức tỏa sáng: “Bao nhiêu tuổi rồi? Kết hôn chưa? Đẹp trai không?”

“Anh ấy không ở đây!”

“Không ở đây là sao?”

“Có lẽ là không còn trên đời nữa...” “Ồ... Thật đáng tiếc!” Tô Lý Lý thấy được sự buồn bã trên mặt Cố Duyên, giọng Tô Lý Lý cũng nghiêm túc hơn một chút: “Xin lỗi, cậu đừng buồn...”

Cố Duyên miễn cưỡng cười, gật đầu với Tô Lý Lý. Cô nên sớm kiềm nén cảm xúc đau buồn này lại mới đúng, bình thường cô cũng không nghĩ nhiều tới Phong Thanh, nếu không phải hôm nay Tô Lý Lý lái chiếc xe Cayenne này tới đây thì cô cũng sẽ không nhớ tới anh...

Cô khịt mũi một cái, nói sang chuyện khác: “Bây giờ cậu ở đâu?”

“Ở trong khu nhà cũ thôi.”

“Chỗ lúc trước hả?”

“Đúng vậy, cậu vẫn còn nhớ sao?”

Năm đó, Tô Lý Lý theo cha mẹ tới thành phố Tương học tập nên rất ít khi về thành phố Hàn. Khi nghỉ hè, Cố Duyên từng về nhà Tô Lý Lý, đó là một thôn làng rất thân thiện mến khách, không khí ở đó cũng rất trong lành.

Về đến nhà Tô Lý Lý, Tô Lý Lý sắp xếp cho Cố Duyên ngủ ở phòng khách của tầng hai. Tuy căn phòng không lớn nhưng cũng không có ảnh hưởng gì.

Cha mẹ Tô Lý Lý vẫn đang đi làm ở thành phố Tương, hiện giờ chỉ có một mình Tô Lý Lý ở đây.

“Nhất định là cậu còn chưa ăn cơm trưa đúng không?” Tô Lý Lý hỏi.

Nghe vậy, Cố Duyên mới cảm thấy đói bụng. Từ sáng đến giờ cô chưa ăn cơm, thậm chí nước cũng chưa uống.

Tô Lý Lý mang bánh bích quy lên cho cô: “Cậu ăn chút bánh bích quy trước đi, buổi tối tớ mời cậu ăn hải sản.”

Nhà Tô Lý Lý rẽ trái khoảng trăm mét là đến bãi biển, ăn hải sản là chuyện rất đơn giản. Mấy năm trước Cố Duyên đã từng được ăn thử, cô phải công nhận rằng hải sản ở đó thực sự rất ngon.

“Thôi đừng ăn hải sản, quá tốn kém!” Cố Duyên nói.

Tô Lý Lý dò xét cô, tức giận nói: “Duyên Duyên, tớ thấy cả đường đi cậu cứ rầu rĩ không vui, khác hẳn hôm trước tớ gặp. Tớ bảo rồi, cậu không thật lòng đến thăm tớ đúng không? Nói đi, có chuyện gì xảy ra rồi?”

Cố Duyên lắc đầu: “Không có gì...”

Không có gì? Tô Lý Lý im lặng, nhìn dáng vẻ của Cố Duyên như vậy mà còn nói là không có gì sao?

“Cãi nhau với người nhà sao?”

Cố Duyên không nói, coi như là đồng ý.

Tô Lý Lý lập tức hiểu rõ, cho dù cô hỏi như nào thì Cố Duyên cũng sẽ không nói ra nguyên nhân thực sự. Đã như vậy thì cô sẽ không hỏi nữa: “Vậy thì cậu ở chỗ tớ vài ngày đi, chờ khi nào bình tĩnh thì trở về cũng được.”

“Cảm ơn!” Cố Duyên rất cảm kích Tô Lý Lý.

Buối tối, Tô Lý Lý dẫn Cố Duyên đi ăn hải sản. Vì muốn Cố Duyên vui vẻ, Tô Lý Lý còn cố tình dắt theo đám bạn của cô ấy, đó là vài người đàn ông có dáng vẻ ngây thơ đơn thuần.... Cố Duyên thấp giọng hỏi Tô Lý Lý: “Cậu không có bạn nào là nữ sao?”

“Không phải cậu không biết, từ nhỏ tớ đã khắc phụ nữ rồi mà...” Tô Lý Lý liếc Cố Duyên: “Trừ cậu ra thì tất cả phụ nữ trên đời đều là khắc tinh của tớ, ngay cả mẹ tớ cũng vậy.”

Điều này thì Cố Duyên rất tin tưởng. Trước kia, khi còn đi học, hầu như Tô Lý Lý chỉ chơi với đám học sinh nam, còn với học sinh nữ thì thường như nước với lửa. Tô Lý Lý và Dương Xinh Xinh đã đánh nhau không dưới năm lần, lần nào cũng đánh cho đối phương tơi tả...

“Tớ cũng nghi ngờ, kiếp trước hai chúng ta không phải người yêu thì cũng là chị em đó. Nào, ăn nhiều một chút.” Tô Lý Lý gắp mấy con tôm bỏ vào bát người đàn ông bên cạnh: “Hòa Lực, bóc tôm cho Duyên Duyên đi.”

“Vâng, cô chủ!” Người đàn ông tên Hòa Lực cười hì hì, nhanh chóng bóc tôm.

Cố Duyên khoát tay: “Không cần, tôi tự bóc là được rồi, cảm ơn.”

“Cô Cố yên tâm đi, tôi có mang theo găng tay mà.” Hòa Lực đeo bao tay dùng một lần vào, giơ tay lên.

“Không phải tôi ngại bẩn, nhưng mà... tôi không thích làm phiền người khác...”

“Người ta nói không cần thì thôi, dài dòng làm gì?” Tô Lý Lý vỗ vào đầu Hòa Lực: “Còn nữa, gọi cô Cố làm gì? Phải gọi là Duyên Duyên chứ?”

Hòa Lực nhăn mặt, nói với Cố Duyên: “Duyên Duyên...”

Mọi người đều cười rộ lên, cuối cùng Cố Duyên cũng nở nụ cười đầu tiên trong suốt buổi tối hôm nay.

Đây cũng chính là lí do vì sao Tô Lý Lý không thể làm bạn với phụ nữ, bởi vì phụ nữ không ai chịu được tính cách hùng hổ này của cô.

Tô Lý Lý thấy nụ cười của Cố Duyên, lập tức ra lệnh cho Hòa Lực: “Mấy ngày nay cậu có trách nhiệm làm cho Duyên Duyên vui vẻ đó!”

Hòa Lực im lặng, một lúc sau mới gật đầu tiếp nhận nhiệm vụ gian khổ này.

Khi Tô Lý Lý đi vào nhà vệ sinh, Hòa Lực ghé vào tai Cố Duyên nói: “Cô cũng thấy rồi đó, bình thường Lý Lý đều bắt nạt chúng tôi như vậy, cho nên cô hãy phối hợp một chút, vui vẻ lên, nào, cạn ly!”

Cố Duyên cười cười, cầm ly lên cụng ly với hắn, sau đó cả đám cũng cụng ly, uống cạn ly nước trái cây.

Lúc ăn cơm trôi qua rất vui vẻ, nhưng sau khi tàn tiệc, Cố Duyên lại phải trở về với hiện thực, đối mặt với mọi chuyện...

Suốt hai giờ, Cố Duyên không hề buồn ngủ chút nào, trong đầu cô chỉ nghĩ về chuyện trên báo, về sự tàn bạo của Phong Tùy, về hình ảnh máu me kia...

Cô lắc đầu, dùng hai tay đánh vào đầu, muốn quên đi tất cả. Chỉ tiếc... nghĩ thì dễ, làm mới khó...

Một người đàn ông có thể trở nên như vậy thì nhất phải trải qua rất nhiều đau khổ.

Cố Duyên ở lại nhà Tô Lý Lý năm ngày. Trong năm ngày này cô không xem tivi, không đọc báo, cũng không nghe những tin tức liên quan đến chuyện này.

Mỗi ngày, cô đều đi theo Tô Lý Lý và đám anh em kia đi ngao du khắp nơi, sống buông thả, trải qua khoảng thời gian vui vẻ...

Mặc dù chỉ là vui vẻ ngoài mặt mà thôi...

Ngày hôm nay Tô Lý Lý phải đi làm, nhưng cô cũng không quên Cố Duyên, cô ấy đã sớm dặn dò Hòa Lực đưa Cố Duyên đi đến bờ biển chơi.

Khi Hòa Lực đi vào nhà Tô Lý Lý, Cố Duyên đang ngồi trên ghế nghỉ ngơi. Thấy hắn đến, cô mới ngồi dậy, cười híp mắt: “Lý Lý lại bắt nạt anh sao?”

Hòa Lực gật đầu: “Cô ấy bảo tôi đưa cô ra biển chơi.”

“Không cần, tôi tự đi cũng được.” Trai đơn gái chiếc đi cùng nhau, Cố Duyên vẫn cảm thấy không thích hợp.

Dường như Hòa Lực nhìn thấu suy nghĩ của cô, hắn cười trấn an: “Cô học theo Tô Lý Lý đi, trước giờ cô ấy không coi chúng tôi là đàn ông, cho nên không cho chúng tôi chút tôn nghiêm nào cả...”

“...”

“Lý Lý coi tôi là chị em của cô ấy, còn tôi coi cô ấy là anh em của mình...” Hòa Lực nói thêm một câu.

Cố Duyên mỉm cười. Chẳng mấy khi thời tiết quang đãng, ánh nắng ấm áp như hôm nay, cô tới bờ biển tắm nắng, hóng gió một chút cũng tốt. Cô đi vào phòng, mặc thêm một chiếc áo khoác, sau đó đi với Hòa Lực tới bãi biển.

Biển nơi này vừa rộng vừa sạch, nhìn ra xa không thấy được điểm cuối, gió biển thổi vào khiến Cố Duyên hơi lạnh, nhưng lại làm cô tỉnh táo hơn rất nhiều.

Khi gió bắt đầu thổi, trong lòng cô đã không còn sự tức giận nữa, chỉ còn lại thất vọng và đau lòng mà thôi.

Vì để cho bản thân cô không hận Phong Tùy, mấy ngày nay cô đều không nghĩ tới sự tàn bạo của anh, mà cô chỉ nghĩ về những bất hạnh anh gặp phải khi còn nhỏ, những khó khăn, vất vả của anh...

Cố Duyên xoay người nhặt một vò sỏ trên bãi cát lên, vỏ sò này là vỏ sò tự nhiên, rất xinh đẹp, lúc ánh sáng chiếu vào còn lóe lên màu sắc rực rỡ...

Chương 105: Em không lạnh

Hòa Lực nhìn cô nghịch vỏ sò, cười híp mắt: “Vỏ sò ở đây đều là vỏ sò tự nhiên, hơn nữa còn có rất nhiều, mỗi tuần đều sẽ có người dân tới đây nhặt. Cô thích hình dạng như nào? Tôi giúp cô nhặt.”

“Cái nào xinh đẹp thì tôi đều muốn nhặt.” Cố Duyên nhìn về bờ cát dài ở ven biển, cô cảm thấy nơi đó nhất định càng có nhiều vỏ sò xinh đẹp hơn.

Hòa Lực vui vẻ nói: “Chúng ta mỗi người nhặt ở một hướng, xem ai nhặt nhiều hơn.”

Cố Duyên gật đầu, cô ước gì Hòa Lực đừng có quanh quẩn mãi bên người cô. Có Hòa Lực ở đó, cô làm gì cũng cảm thấy mất tự nhiên.

Cô đi thẳng lên phía trước, chăm chú nhặt vỏ sò. Hòa Lực nói không sai, nơi này có rất nhiều vỏ sò, nhưng đều không phải là loại vỏ sò mà cô thích. Cô cúi xuống, đào từ trong cát ra một chiếc vỏ sò xinh đẹp, rất hài lòng.

Khi cô ngẩng đầu lên, cô thấy phía trước có một bóng người chậm rãi đi đến. Sao bóng người đó lại quen thuộc như vậy, chói mắt như vậy chứ? Cô tập trung nhìn kĩ, thực sự là Phong Tùy.

Sao anh lại tới đây?

Vỏ sò trong tay Cố Duyên rơi xuống, cô kinh ngạc nhìn Phong Tùy đang chậm rãi đi tới.

Cô cho rằng cô trốn ở đây thì không ai có thể tìm thấy được, không ngờ mới chỉ qua năm ngày ngắn ngủi mà Phong Tùy đã xuất hiện. Cô đứng chết lặng tại chỗ, không nhúc nhích. Cô không biết lúc này cô nên xoay người bỏ chạy hay là bình tĩnh đối mặt với anh.

Cuối cùng, cô không bỏ chạy, Phong Tùy cũng đi đến trước mặt cô. Anh nhìn mặt cô, nhìn đôi bàn tay lạnh đến mức đỏ ửng, quần áo mỏng manh của cô, sau đó anh cúi người, dùng một tay nhặt vỏ sò trên cát lên, nắm chặt lại. Một tay còn lại anh đưa ra nắm chặt lấy bàn tay đỏ ửng của cô, truyền cho cô chút hơi ấm.

“Chờ tới mùa hè sang năm, anh sẽ dẫn em tới đây nhặt vỏ sò...” Anh khoác áo lên vai cô, nhẹ nhàng nói.

Cố Duyên cố gắng thu tay lại, nhưng Phong Tùy nắm tay cô rất chặt, không rút ra được.

“Còn có vài ngày nữa là tới năm mới rồi, trở về cùng anh đi.”

Hốc mắt Cố Duyên có chút ẩm ướt, giờ phút này cô mới hiểu rõ, trong lòng cô thực sự có anh!

Mấy ngày nay không có anh, cô không có hứng thú làm gì cả, thậm chí cô còn cố gắng vui chơi buông thả cùng Tô Lý Lý để quên đi anh.

Hòa Lực thấy Phong Tùy, hắn tưởng rằng có người lạ đang bắt nạt Cố Duyên, vì vậy nhanh chóng chạy tới. Khi thấy Cố Duyên khoác áo của người đàn ông kia, hắn mới hiểu có chuyện gì xảy ra.

Cố Duyên chớp mắt một cái, nói với Hòa Lực: “Anh ấy là...”

Cô dừng lại một chút, mấy chữ “chồng của tôi” kia, cô không thể nào nói ra thành lời được.

Phong Tùy có vẻ thoải mái hơn, cười ấm áp với Hòa Lực, nói: “Chồng của cô ấy...”

“Ồ?” Hòa Lực há hốc mồm.

Tô Lý Lý chỉ nói cho bọn họ biết tâm trạng Cố Duyên không tốt, chưa từng nói cho bọn họ biết cô là người đã có chồng, vì giận dỗi chồng nên mới trốn đến nơi này.

“Cảm ơn anh đã đưa Duyên Duyên tới đây hóng mát.” Trong lời nói của Phong Tùy lúc này còn mang theo chút ghen tuông.

Hòa Lực quen tay gãi gãi đầu, cười ha hả: “Không cần cảm ơn, hai... hai người từ từ nói chuyện, tôi đi trước!”

Hòa Lực đi rồi, Cố Duyên nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, lúc này cô lại hi vọng Hòa Lực đừng rời đi, đừng bỏ lại cô ở đây một mình với Phong Tùy...

“Em thích đến bờ biển chơi sao?”

“Đúng vậy?”

“Nhưng em có biết bây giờ là mùa đông không?” Anh nhíu mày, nhìn bốn phía xung quanh, toàn bộ bãi biển lớn như vậy lại chẳng có một bóng người nào.

“Em không cảm thấy lạnh!” Trên người cô đang khoác áo của anh, rất ấm áp.

Cô cởi áo khoác trả lại cho anh: “Anh mặc vào đi!”

Phong Tùy nhận lấy áo khoác nhưng anh không mặc vào, mà anh khoác lại lên người cô, sau đó kéo cô đi đến một mỏm đá, ngồi xuống.

Cô thích dạo chơi ở bờ biển, vậy thì anh sẽ cùng cô đi dạo, đến tận khi giải quyết xong mọi chuyện mới thôi.

Anh cẩn thận dùng khăn giấy lau sạch mấy hạt cát dính trên tay cô, rõ ràng tay cô đã lạnh đến mức đỏ bừng lên rồi mà còn nói không lạnh. Anh dùng bàn tay ấm áp của mình bao lấy bàn tay nhỏ của cô.

Anh làm hành động đó rất tự nhiên, dường như đó là chuyện anh nên làm vậy...

“Nhiều ngày như vậy rồi, có khá hơn chút nào không?” Anh nhìn cô chăm chú.

Nhiều ngày... Đúng vậy, cho dù đối với anh hay với cô thì năm ngày này đúng là dài dằng dặc.

“Tốt hơn nhiều rồi.” Cố Duyên cúi thấp đầu, che giấu nước mắt, không để anh nhìn thấy mặt cô.

Cho dù anh giết cả nhà sếp Dư, cho dù anh là kẻ giết người man rợ, nhưng cô... cô có thể chán ghét anh, căm hận anh, cả đời không qua lại với anh sao? Chuyện này cô không làm được!

Chính bởi vì cô không làm được nên cô mới hận bản thân mình như vậy. Người lúc này cô hận nhất không phải anh, mà là chính bản thân cô.

Phong Tùy dùng một tay nâng cằm cô lên, nhìn chăm chú vào đôi mắt ngập nước của cô, nói: “Cho dù anh giết chết tất cả người trên thế giới này thì anh cũng sẽ không phụ em. Cho dù anh có là kẻ giết người không ghê tay thì anh vẫn là người chồng sẽ ở bên cạnh em, yêu em, trân trọng em cả đời.”

Nước mắt của Cố Duyên không kiềm chế nổi, lã chã tuôn rơi.

Cô không biết lời hứa của anh có thể vượt qua hai chữ “cả đời” hay không? Nhưng bây giờ, cô biết, anh vô cùng thật lòng nói ra những lời này.

Cô nghiêng đầu, lau khô nước mắt trên mặt, sau đó bình tĩnh nhìn anh: “Em vẫn luôn muốn hỏi anh, có phải trước đây anh đã giết chết chị Lưu, Trân Chu và Đới Mễ Nhiên không?”

Phong Tùy hơi ngẩn ra, không ngờ cô lại đột nhiên hỏi chuyện này.

Anh do dự mấy giây, sau đó gật đầu.

Cố Duyên hít một hơi khí lạnh, nở nụ cười khổ sở.

Cô biết, khi thân phận Ngự Tứ của anh được làm sáng tỏ, cô đã đoán được mọi chuyện rồi. Cái chết của chị Lưu, Trân Chu và Đới Mễ Nhiên rất kì lạ, người có năng lực làm ra chuyện này cũng chỉ có Ngự Tứ mà thôi...

Phong Tùy há hốc miệng, giải thích: “Lúc đó... anh cảm thấy những người dám bắt nạt em, làm tổn thương em đều đáng chết. Có lẽ phương pháp của anh có chút độc ác, nhưng đó đều là do bọn họ tự tìm.”

Anh đã từng nói, những người anh giết đều là kẻ đáng chết. Bây giờ anh vẫn nghĩ như vậy, cho rằng chị Lưu và Trân Chu là kẻ đáng chết, Đới Mễ Nhiên càng đáng chết hơn.

“Vậy vì sao anh không giết Dung Kim?”

“Giữ lại cô ta còn có tác dụng khác...”

Phong Tùy cười khổ: “Anh cũng muốn sớm chấm dứt cuộc sống tràn đầy máu tanh này...”

“Vậy thì đổi phương pháp khác đi.” Cố Duyên nói: “Quên đi mọi thứ, từ bỏ tất cả, tạo cho mình một cuộc sống mới.”

“Không, anh có thể từ bỏ tất cả, nhưng kẻ thù thì không thể!” Ánh mắt Phong Tùy dần dần trở nên lạnh lẽo, chỉ cần vừa nhắc tới mối thù của gia đình thì anh sẽ trở thành một người khác.

“Duyên Duyên, em chưa từng bị tổn thương như vậy, em không hiểu được đâu.”

Có lẽ vậy. Cố Duyên nghĩ nếu người nhà cô bị hại đến mức chết thảm, bản thân cô có thể vui vẻ quên hết tất cả, làm lại từ đầu được sao? Không, nhất định cô không làm được! Huống chi là một người đàn ông đầy mạnh mẽ, cứng cỏi như Phong Tùy?

“Em biết không? Vì đi tìm em, anh đã đi đến mấy thành phố, sau đó anh nghĩ có lẽ em sẽ tới nhà Tô Lý Lý, nên anh đã xin thông tin của Tô Lý Lý từ chỗ Dương Xinh Xinh, sau đó chạy tới thành phố này tìm em.”

Cố Duyên cúi đầu xuống, Phong Tùy lại lấy tay nâng cằm cô lên, ép cô đối mặt với anh, nói bằng giọng ra lệnh: “Về sau, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, em cũng đừng rời khỏi nhà, càng không thể tiện tay ném di động đi lung tung được.”

Anh cho rằng cô cầm di động theo, vì vậy anh lập tức truy tìm theo định vị của di động, nhưng khi anh tìm được thì lại chỉ thấy một người đàn ông thô tục.

Trong lúc tức giận, suýt nữa anh đã chặt đứt tay của người đàn ông kia. “Điện thoại của em bị trộm mất trên tàu rồi.” Cố Duyên vô tội nói.

Cô cũng rất tiếc chiếc điện thoại kia, hiện giờ nghĩ đến càng đau lòng, càng tức giận hơn.

“Hừ, hắn ta còn dám lừa anh là nhặt được ở ven đường, nếu như không phải đã từng hứa với em thì anh đã chặt tay hắn ta rồi!” Đúng vậy, lúc anh tìm được tên trộm kia, anh đột nhiên nghĩ đến việc Cố Duyên bỏ nhà đi cũng vì anh quá tàn bạo, cho nên đã dừng tay kịp thời.

Phong Tùy lấy điện thoại di động lấy được từ trên trộm đưa lại cho Cố Duyên: “Giữ lấy đi, đừng làm mất nữa.”

Cố Duyên giật mình, nhìn chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay anh. Đây đúng là chiếc điện thoại mà cô bị mất, cô kinh ngạc cầm lên kiểm tra, không có gì thay đổi cả, vẫn y như cũ.

“Được, em sẽ giữ cẩn thận.” Cô ngẩng đầu, nở nụ cười thật lòng.

Phong Tùy nghiêng qua chỗ cô, cúi đầu, hôn lên môi cô một cái, thở dài: “Em rất biết giày vò người khác...”

Lúc này Cố Duyên mới nhớ ra anh đi tìm cô nhiều ngày như vậy thì thân phận Ngự Tứ phải làm sao? Cô đẩy anh ra, lo lắng hỏi han.

Phong Tùy cười cười: “Cho nên anh mới bảo em biết cách giày vò người khác đó. Nhưng mà em yên tâm đi, đây cũng là lúc anh thoát khỏi cuộc sống hao tổn tinh thần như vậy rồi.”

“Là sao?”

“Anh sẽ cướp lại Tần Thị trong thời gian ngắn nhất, cố gắng vài chục năm, cũng nên thu lưới...”

“Cẩn thận một chút.” Cuối cùng, Cố Duyên cũng chỉ có thể nói với anh mấy câu này.

“Vì em, anh sẽ cẩn thận!” Phong Tùy mỉm cười, nụ cười của anh che giấu sự tổn tương sâu sắc.

Cho dù anh lấy được Tần Thị về, cho dù những người đáng chết đều bị anh giết hết, cho dù anh có thể ngày ngày ở bên Cố Duyên, nhưng... anh thực sự có thời gian cả đời để yêu thương, bảo vệ cô sao?

Cả một đời của anh, có thể dài bao nhiêu chứ?

“Duyên Duyên, chờ sang năm cơ thể em hoàn toàn khỏe mạnh thì chúng ta sẽ lại sinh em bé nhé?” Anh ôm cô, hôn lên trán cô.

Thời gian của anh không còn nhiều nữa, điều này anh rất rõ ràng, cho nên anh muốn có một đứa con, một người có thể giúp anh chống đỡ Tần Thị.

Cố Duyên kinh ngạc, không ngờ anh lại nhắc đến chuyện con cái vào lúc này.

“Anh thích trẻ con sao?”

“Anh chỉ muốn đứa trẻ thuộc về hai chúng ta mà thôi...”

Con của cô và anh... Cố Duyên đột nhiên nhớ tới đứa con chưa kịp chào đời đã mất của cô, cô lập tức rầu rĩ không vui.

Phong Tùy thấy sự đau lòng của cô, anh dịu dàng an ủi: “Con của chúng ta nhất định sẽ khỏe mạnh lớn lên...”

Cố Duyên gật đầu, cô cũng tin như thế!

Tuy cô chưa nghĩ đến việc tiếp tục sinh con với Phong Tùy, nhưng nhìn dáng vẻ mong đợi của anh, cô không đành lòng từ chối.

Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực anh, hơi ngẩng đầu lên, Phong Tùy khẽ cúi xuống, hôn cô một cái thật sâu.

Bên tai là âm thanh sóng vỗ rì rào, hai người không bị ai quấy rầy, hôn đến mức quên hết cả trời đất...

Thật ra, Cố Duyên cũng rất muốn sinh một đứa con, xoa dịu nỗi đau mất con trước đây của cô. Nhưng hiện giờ Phong Tùy còn chưa ổn định được cuộc sống, cô làm gì có tâm trạng nghĩ đến chuyện con cái chứ?

“Cố Duyên, đây là những gì cậu dạy tớ sao?” Ngay khi hai người đang liếc mắt đưa tình thì có một giọng phụ nữ hét lên ở cách đó không xa.

Cố Duyên đột nhiên bừng tỉnh, rời khỏi vòng ôm của Phong Tùy.

Cô quay đầu, thấy Tô Lý Lý cười với cô, gương mặt cô càng đỏ hơn.

“Là ai suốt ngày dạy dỗ tớ phải rời xa đàn ông? Hôm nay ai ở đây ân ân ái ái với chồng mình thế nhỉ?” Tô Lý Lý cười lớn, dường như việc bắt được Cố Duyên đang làm chuyện xấu hổ là một chuyện rất thành tựu vậy.

Vừa nãy nghe Hòa Lực gọi điện thoại tới, nói rằng chồng Cố Duyên đến tìm, Tô Lý Lý còn không chịu tin, cô muốn chạy tới nơi để nhìn tận mắt. Không ngờ vừa nhìn cô đã lập tức choáng váng, đó đâu phải là Ngự Tứ mà lần trước cô gặp?

Điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả, chính là bên người Cố Duyên còn có người đàn ông khác, hơn nữa còn đẹp trai như vậy, quan trọng là hai người bọn họ rất thân mật...

Bị Tô Lý Lý bắt gặp cảnh thân mật của mình và Phong Tùy, Cố Duyên vô cùng xấu hổ, không biết nên giải thích thế nào, còn cả chuyện thân phận Phong Tùy và Ngự Tứ nữa...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau