CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cũng là vì tiền

Từ nhỏ Cố Duyên đã cảm thấy cho dù cha mẹ không có ơn nặng như núi với mình nhưng cũng xem như tàm tạm, ông nội càng thương yêu mình hơn, nhưng không ngờ lúc quan trọng vẫn bán đứng mình.

Kể từ khi biết cha mẹ vì tiền tài mà hứa gả mình cho cậu hai ngu ngốc nhà họ Ngự kia, cô đã nản lòng nhụt chí, tức đến mức một tuần chưa về nhà.

Vốn nghĩ sau khi mình cật lực phản đối thì ông nội vốn thương yêu mình hết lòng sẽ thay đổi quyết định, không ngờ đã qua một tuần rồi, ông nội tám mươi tuổi vẫn sống khỏe mạnh của cô lại chẳng hề có ý mở miệng.

Vì tiền mà có thể gả cháu gái ruột của mình cho một kẻ đần độn? Trên đời này còn có ông nội nào không có lương tâm hơn thế này nữa không?

Lúc nửa đêm Cố Duyên đã hơi say, cô chớp chớp đôi mắt đỏ au lên nhìn Dương Xinh Xinh ngồi đối diện, có chút lo lắng nặng nề nói: “Xinh Xinh, cậu nói xem tại sao đàn ông đều ích kỷ như vậy?”

Cô đã từng có một người bạn trai tên Phong Thanh, sau khi mẹ kế gả vào nhà họ Cố dẫn anh ấy đến ở cùng. Cố Duyên đột nhiên có thêm một người anh, bọn họ yêu thương nhau, tin tưởng lẫn nhau, đúng lúc yêu nhau say đắm thì Phong Thanh lại đột nhiên bỏ cô ra nước ngoài.

Ba năm qua chẳng có tin tức gì.

Anh trai cô lại tàn nhẫn như vậy, tuyệt tình như vậy!

Anh… Vì sao không phải anh ruột chứ, nếu là anh ruột của cô thì cô sẽ không ngốc nghếch thích anh ấy, sẽ không đau khổ như vậy.
Xinh Xinh vỗ tay cô an ủi: “Duyên Duyên, nếu đã đồng ý lấy anh ta thì giao mình cho anh ta đi.”

Anh ta trong miệng của Xinh Xinh không phải là Phong Thanh mà là bạn trai thứ hai của cô, Lam Ba, một người đàn ông đẹp trai, thông minh, nhưng cũng có đôi chút ích kỷ.

Chỉ vì Cố Duyên có quan niệm truyền thống khá mạnh nên vẫn không chịu tiến thêm một bước thân mật với anh ta, anh ta liền cho rằng cô không hề yêu anh ta, từ đầu tới cuối không muốn hứa hẹn cho cô một cuộc hôn nhân cô mong muốn.

“Xinh Xinh, ý tưởng em đưa ra có ổn không đấy.” Dương Sương Sương, chị gái song sinh của Xinh Xinh lo lắng nói.

“Chắc chắn không vấn đề gì, đến lúc đó Duyên Duyên đi thẳng đến phòng 1201 chờ anh ta, để tên Lam Ba kia thấy thành ý của cậu ấy, xem anh ta còn gì để nói, còn lý do gì để từ chối kết hôn.” Dương Xinh Xinh vừa nói vừa rót rượu vang đầy ly cho hai người, trong đôi mắt lóe ra sự tinh ranh.

“Nhất định phải như vậy sao?” Cố Duyên cầm ly rượu vang trên bàn lên lắc lư, những gợn sóng nhỏ li ti trong ly phản chiếu gương mặt sầu não ấm ức, khiến người ta nhìn mà đau lòng. Dương Xinh Xinh tiếp tục an ủi: “Duyên Duyên, cậu yên tâm đi, ngoài việc hơi ích kỷ ra thì cậu Lam Ba cũng không tệ lắm, nhà lại giàu như thế, chẳng kém gì so với nhà họ Ngự, đến lúc đó chắc chắn ông nội cậu sẽ vui thôi.”

Tiền, đúng vậy, cũng là vì tiền.

Vì tiền mà cô nhất định phải gả cho một kẻ đần độn chưa gặp bao giờ, tiền đúng là thứ chi phối tất cả!

Cố Duyên lại uống thêm một ly rượu vang, cảm giác nóng bừng trên mặt không so được với trong lòng, cô cảm giác mình sắp bốc cháy.

“Nhưng tên Lam Ba này hơi hẹp hòi.” Dương Sương Sương nói.

Từ đầu đến cuối đều là chị em nhà họ Dương bàn luận, Cố Duyên chỉ việc nghe. Không, ngay cả nghe cô cũng chẳng muốn nghe nữa, nhưng không nghe không nghĩ thì chuyện có thể được giải quyết tốt đẹp sao? Không thể nào, cô biết điều đó.

“Vậy cũng còn tốt hơn là gả cho một thằng đần, hơn nữa lại còn là một tên ngu si mắc bệnh lạ, để tuột mất năm cô vợ.”

“Cũng phải.” Dương Sương Sương thấy cũng phải, cho dù Lam Ba là hạng người nào thì ít nhất cũng không phải kẻ ngốc, điều này đã là tốt hơn nhiều rồi.

Chương 2: Kế hoạch săn hôn

Sợ Cố Duyên không yên tâm, Dương Xinh Xinh còn nói: “Tên Lam Ba này bình thường không thích đến hộp đêm chơi gái, trong lòng, trong mắt anh ta chỉ có doanh nghiệp của gia tộc anh ta, đối xử với cậu cũng nhẹ nhàng, dịu dàng nhã nhặn, thực sự rất xứng đôi với Duyên Duyên.”

Rất xứng đôi… Cố Duyên nâng ly rượu lên rồi lại thêm ly nữa.

Vì uống nhiều rượu vang, Cố Duyên càng cảm thấy miệng khô lưỡi nóng, toàn thân nóng ran, giống như có một đám cháy đang tràn ra trong nội tạng vậy.

Cô loạng choạng đứng dậy, nói: “Tớ không uống được nữa đâu, đi nhà vệ sinh cho tỉnh rượu tí.”

“Ôi dào…!” Dương Xinh Xinh hoảng sợ vội vàng đứng dậy níu cánh tay cô: “Đã đến giờ hẹn với Lam Ba rồi, đến nhà nghỉ giải rượu đi!”

“Hay là… đợi thêm chút nữa đi…” Cố Duyên không được tự nhiên lắc đầu, tuy đã cân nhắc đến quyết định này hai ngày hai đêm, cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi, nhưng cho tới thời khắc quyết định này cô vẫn muốn bỏ trốn.

Khi còn ở bên Phong Thanh cô từng tưởng tượng vô số lần về cảnh tượng đêm động phòng hoa chúc lúc hai người lấy nhau, trong phòng nhất định phải rải đầy hoa hồng tươi đẹp, nhất định phải cắm ít nhất năm mươi cây nến, cô muốn trở thành người phụ nữ của anh ấy trong không khí lãng mạn.

Trong giấc mơ của cô tuyệt đối không phải như vậy, tuyệt đối không phải vì lấy lòng người đàn ông luôn miệng nói yêu mình mà không cam tâm tình nguyện phơi bày bản thân.

“Còn chờ gì nữa? Không phải đã hẹn là mười một giờ đúng thì đi sao?”

“Nhưng…” “Đưng nhưng nhị gì cả, sống chết nửa đời sau hoàn toàn dựa vào chính cậu đấy!” Dương Xinh Xinh không nói nhiều thêm mà kéo cô vào thang máy, trước khi rời đi không quên dặn dò Dương Sương Sương xuống tầng để xe đón Lam Ba lên.

Thang máy rất rộng, xung quanh đều là gương, Cố Duyên khẽ nheo mắt nhìn bộ dạng chật vật của chính mình trong gương, khóe môi hơi cong lên lộ ra một nụ cười tự giễu.

Mình như thế này thật xấu xí.

Thang máy thẳng lên tầng mười hai, Dương Xinh Xinh quen cửa quen đường bèn dìu cô đi tới trước phòng 1201.

Trong phòng khách đã có người, Dương Xinh Xinh làm một động tác cổ vũ Cố Duyên, trấn an: “Cậu cứ coi như đêm động phòng hoa chúc với chồng tương lai của cậu, nhất định không thể lùi bước, tin mình đi, Lam Ba là một người đàn ông rất tốt, lấy anh ta tuyệt đối tốt hơn ngàn vạn lần so với lấy một kẻ ngu.”
Nói xong cô không đợi Cố Duyên có bất kỳ phản ứng gì, ngón tay nhỏ nhắn ấn chuông cửa một cái rồi nhanh chóng trốn ở cầu thang cuối hành lang.

Cố Duyên nhìn thấy Dương Xinh Xinh rời đi, suýt nữa thì chạy theo cô, nhưng nghĩ vất vả lắm mới sắp đặt được kế hoạch săn hôn thì không cất bước nữa. Tim cô đập thình thịch càng ngày càng mạnh, đợi ở cửa khoảng một phút đồng hồ thì cửa phòng mới được ai đó kéo ra từ bên trong.

Thình lình xuất hiện trước mặt cô là một người đàn ông đẹp trai, vóc dáng cao gầy khỏe khoắn, chỉ buộc một chiếc khăn tắm lớn quanh hông. Mặc dù người đàn ông này đứng ngược sáng nhưng vẫn có thể khiến người ta liếc mắt cũng cảm giác được anh tuyệt đẹp.

Cố Duyên rất không có tiền đồ đứng ngây ngẩn ở đó, trong lòng chỉ có một âm thanh, bất cứ lúc nào Lam Ba cũng là người đẹp nhất.

Người đàn ông ưu tú như vậy, cô còn do dự gì nữa?

Cô đột nhiên không còn hối hận như vậy nữa, nghe theo kế hoạch săn hôn của chị em nhà họ Dương.

So với lấy một tên ngu ngốc thì lấy một người đàn ông đẹp trai như vậy, dù cho bình thường anh ta hơi hẹp hòi thì cũng đáng.

Nếu đổi lại là trước đây, Cố Duyên tuyệt đối sẽ không bao giờ mê mẩn cười ngây dại với một người đàn ông như vậy, nhưng đêm nay… Cô chỉ cảm thấy máu toàn thân đang sôi trào, trong lòng lập tức có một mong muốn mạnh mẽ là quật Lam Ba xuống!

Người đàn ông tuyệt đẹp nhíu mày lại, giọng nói không vui: “Có chuyện gì không?”

Chương 3: Tiêu rồi tiêu rồi

“Em…” Cố Duyên nhìn anh cười với đôi mắt mê ly, tiến lại, vươn hai cánh tay nhỏ dài ra ôm lấy cổ anh: “Em đồng ý…”

“Tôi không cần, ra ngoài!” Người đàn ông đưa tay kéo cô ra khỏi người.

Cố Duyên bị anh gạt mạnh xuống đất, cánh tay truyền đến một cơn đau nhức, trong lòng còn nói người đàn ông này nho nhã ở đâu chứ, bình thường đều là giả vờ.

Đây không phải là điều anh muốn sao? Lúc này lại đang giả vờ ngây thơ gì chứ?

Tuy lúc này đầu óc cô đã buồn ngủ đến mức sắp không thể suy nghĩ nổi nữa, nhưng vẫn có thể nhớ được vận mệnh bi thảm mình bị ép lấy một kẻ ngốc.

Xinh Xinh nói đúng, hạnh phúc quãng đời còn lại chỉ có thể tự mình giành lấy.

Nghĩ tới đây Cố Duyên liền ép mình vứt bỏ lòng tự trọng sang một bên, đứng dậy, ôm lấy eo anh từ phía sau, dùng giọng nói mê người: “Nhưng anh nói anh cần một cô gái đồng ý dâng hiến toàn bộ…”

Giây tiếp theo, Cố Duyên đã bị ném lên giường lớn trắng như tuyết, cô còn chưa phản ứng kịp thì một thân thể nặng trịch không hề dịu dàng đã đè lên cô.

Anh tới rồi, nhưng cô vẫn sợ.

Cô muốn chống cự theo bản năng, nhưng suy nghĩ mãnh liệt trong đầu lại khiến cô không nắm tay lại nữa mà giang ra ôm thật chặt lấy eo anh, vụng về đáp lại nụ hôn như bão táp của anh…

Hôn nhân săn về như vậy có thể bền lâu sao? Cô không biết, cô bị rượu đùa đến hoa mắt váng đầu, lúc này không thể suy nghĩ đến vấn đề này, chỉ có thể chìm nổi theo chuyển động của người đàn ông.

Dương Xinh Xinh trốn ở cầu thang thấy Cố Duyên đã vào bên trong thì hài lòng vỗ tay xuống tầng, chuyện thành công như trong kế hoạch, rốt cuộc cô cũng có thể yên lòng.

Dương Xinh Xinh vui vẻ ăn một đĩa bít tết ở khu tự phục vụ, uống một ly nước trái cây mới về đến phòng karaoke, vào cửa nhìn thấy Dương Sương Sương đang nóng ruột mà bấm điện thoại, thấy Xinh Xinh bước vào, vội vàng chạy lại hỏi: “Em đi đâu thế? Điện thoại cũng không mang, Duyên Duyên đâu?”

“Yên tâm đi, em đã quăng cậu ấy vào phòng rồi!” Dương Xinh Xinh cầm ly nước sôi trên bàn uống một ngụm, trên mặt hiện ra vẻ sung sướng.

“Hả? Em đưa cậu ấy vào phòng nào rồi?” Dương Sương Sương sốt sắng đến độ giậm chân.

“1201, sao thế?” Dương Xinh Xinh nghiêm túc hơn hẳn.
“Không phải chị đã nói với em, chờ điện thoại của chị gọi tới thì mới đưa vào sao? Tên Lam Ba kia bỏ bom rồi, nói công ty có việc.”

“Hả?” Dương Xinh Xinh giậm chân theo: “Không đúng, rõ ràng em thấy có người mở cửa cho Duyên Duyên, thấy bóng trên mặt đất chính là đàn ông, em còn đang nghĩ sao Lam Ba lại tới nhanh thế.”

“Tiêu rồi tiêu rồi, Duyên Duyên tiêu đời rồi!” Dương Sương Sương gấp đến độ đi qua đi lại, đi vài vòng xong quay đầu lại: “Em đã cho cậu ấy uống bao nhiêu thuốc đó?”

“Uống sạch một gói.”

“Tiêu rồi tiêu rồi…” Dương Sương Sương gấp đến độ đi vòng quanh tại chỗ.

“Vậy… vậy làm sao bây giờ?” Dương Xinh Xinh cũng bắt đầu sốt sắng, vừa gấp vừa tức: “Tên Lam Ba kia đúng là chẳng ra gì! Vậy mà lại dám cho chúng ta leo cây, gặp lại nhất định phải đánh chết anh ta!”

“Bây giờ không phải là lúc chỉ trích Lam Ba, phải nghĩ cách làm sao cứu Duyên Duyên ra!”

“Chúng ta mau lên đó thôi.”

Hai chị em lòng như lửa đốt phóng về phía thang máy, khi bọn họ vọt tới phòng số 1201, trên sàn trong phòng tán loạn quần áo của Cố Duyên, mà trên giường chỉ còn lại một mình Cố Duyên bọc chăn ngủ khò khò.

Nhìn thấy cảnh tượng này, chị em nhà họ Dương lập tức áy náy đến mức muốn đập đầu vào tường…

Chương 4: Nhà họ ngự đúng là giàu có

Ánh nắng tươi sáng, bầu trời trong xanh ngút ngàn, thời tiết đẹp như vậy nhưng không cách nào khiến một cô gái như kẻ điên nguôi giận.

Lòng đầy lửa giận, cả buổi sáng Cố Duyên đã đập vỡ mọi thứ trong nhà, chăn gối trong phòng bay tứ tung, ngay cả mấy thứ dễ vỡ như điện thoại, ly nước, ấm trà cũng bị ném khắp nơi. Lúc này hình tượng của cô càng giống như một người phụ nữ chanh chua bị kích thích đến cực độ, tóc tai rối bù, quần áo xốc xếch, hai mắt đỏ long xòng xọc như lửa.

Mà trước khi vào nhà, hai chị em Sương Sương và Xinh Xinh như học sinh tiểu học bị phạt đứng, cúi đầu đứng nép ở cửa không dám nói một tiếng nào.

Bị một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, ăn sạch sành sanh, cướp đi lần đầu quý giá, điều này đúng là một đòn kích động cực lớn đối với Cổ Duyệt, vì vậy cô phát điên lên.

Khó khăn lắm mới đập đồ xong, chửi mắng xong, cuối cùng Cố Duyên cũng khóc òa lên.

Sương Sương và Xinh Xinh nhìn nhau, sau một hồi đùn đẩy nhau cuối cùng Sương Sương do dự tiến lên, ngồi bên cạnh cô nói một cách thật cẩn thận: “Duyên Duyên, cậu đừng như vậy…”

“Thật không ngờ tên Lam Ba kia lại cho cậu leo cây, có điều cậu yên tâm, tối nay chúng ta lại thực hiện theo kế hoạch, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa.” Xinh Xinh cũng đi tới nhẹ giọng an ủi và đảm bảo.

Còn muốn làm lại một lần nữa? Chê cô chưa được ăn sạch sẽ đúng không? Cố Duyên tức đến mức cả người run lên, một lúc sau mới hét lên một câu như sư tử Hà Đông: “Tớ muốn cắt đứt quan hệ với các cậu!”
“…” Hai chị em lại cúi đầu im lặng.

Săn hôn không thành công, đương nhiên trốn hôn cũng vô vọng rồi, Cố Duyên trốn ngang trốn dọc một tuần, cuối cùng vẫn bị ông cụ Cố sáng suốt bắt về nhà đợi lấy chồng.

Đêm trước hôm lấy chồng, ông cụ Cố gọi một mình cô vào phòng, nghiêm túc và chân thành kéo tay cô, nói mà nước mắt lưng tròng: “Duyên Duyên à, đừng trách ông ác độc, ông chỉ muốn tốt cho cháu thôi, gả vào nhà họ Ngự xong cháu chính là mợ hai nhà họ Ngự rồi, sau này có thể tận hưởng vinh hoa phú quý…”

“Rõ ràng là chính ông tham tiền nhà người ta!” Cố Duyên gạt tay ông ra, lần đầu trong cuộc đời nói với ông nội tám mươi tuổi bằng giọng ghét bỏ.

Ông cụ Cố than vãn và rơi nước mắt đau lòng, lắc đầu nỉ non: “Bây giờ cháu không hiểu nhưng sau này sẽ rõ, một ngày nào đó cháu sẽ hiểu nỗi khổ này của ông.” “Cả đời này cháu sẽ ghi nhớ là ông ép cháu lấy một kẻ ngu đần làm chồng!” Cố Duyên nói một cách lạnh lùng xong phủi tay ra ngoài, suýt nữa thì đụng phải cha mẹ đang núp ngoài cửa nghe lén, cô cũng liếc nhìn cha mẹ mình với đôi mắt thù hận.

Cố Duyên biết mẹ mình tham lam những thứ lợi nhỏ, coi tiền như mạng sống, nhưng không ngờ rằng ông nội và cha lại càng tham hơn, vì tiền mà lại cam lòng bán cháu gái, bán con mình, điều này bảo cô sao có thể không hận bọn họ cả đời?

Hôn lễ được tổ chức trong biệt thự nhà họ Ngự, cảnh tượng còn đồ sộ hơn cả tưởng tượng của Cố Duyên, chuyện này nằm ngoài dự đoán của cô, vốn tưởng rằng ông hai nhà họ Ngự tổ chức một đám cưới không môn đăng hộ đối cho đứa con trai ngốc sẽ làm qua loa, không để ý mấy chứ.

Xem ra quả thật nhà họ Ngự rất giàu có.

Bước vào không gian đám cưới, Cố Duyên liếc nhìn người chồng mới cưới của cô, Ngự Tứ trong truyền thuyết, cậu hai nhà họ Ngự có chỉ số thông minh của đứa trẻ năm, sáu tuổi, từng cưới năm cô vợ. Lúc này anh đang được một người phụ nữ ăn mặc duyên dáng dắt tay, trên hai tay và ngoài miệng đều dính đầy kẹo sô-cô-la.

Ngự Tứ đang giãy giãy hai tay, hiển nhiên là không nỡ bỏ kẹo sô-cô-la của anh xuống.

Người đàn ông này… Cố Duyên đứng tim lại, lần đầu tiên trong đời cô gặp được một chàng trai đẹp như vậy.

Chương 5: Hôn lễ

Cho tới giờ cô luôn tự cho rằng Phong Thanh là người đàn ông đẹp trai nhất trên thế giới này, không ngờ núi này cao còn có núi khác cao hơn.

Một người đàn ông đẹp đến mức không có từ nào miêu tả được vẻ hoàn hảo mà lại là một kẻ ngu si, ông trời quả nhiên rất công bằng.

Chỉ là chẳng biết tại sao nhìn thân hình cao lớn khỏe khoắn của anh cô lại có cảm giác đã từng quen biết, Cố Duyên tin chắc hôm nay là lần đầu tiên mình nhìn thấy anh. Còn cảm giác quen thuộc này từ đâu mà tới thì lúc này cô không có tâm trạng để suy nghĩ.

Lúc này Ngự Tứ nhìn thấy cô, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Cố Duyên nhất thời có thể nhìn thấy trong mắt đối phương lóe lên sự ngạc nhiên. Chỉ là sự ngạc nhiên này tới đi vội vã, nhanh chóng bị vẻ mặt hớn hở thay thế.

Cố Duyên thầm hít vào một hơi, dời tầm mắt khỏi người anh.

Ngự Tứ lại càng tỏ ra vui mừng, dùng dằng muốn chạy về phía cô, trong miệng liến thoắng: “Mẹ hai, con muốn cô dâu, cha nói nhìn thấy cô dâu là phải hôn cô ấy…”

Trong đám người phát ra từng tiếng cười trộm.

Bà Ngự nóng ruột, níu thật chặt cánh tay anh, nhỏ giọng nói: “Ngoan ngoãn đứng yên nào, bây giờ không thể hôn, lát nữa khi bảo con hôn thì con hôn nhé.”

“Nhưng con sợ cô dâu chờ chút xíu lại bỏ đi.” Ngự Tứ ngoác miệng ra, ấm ức khó oe oe như đứa trẻ.

Bà Ngự tốt bụng an ủi: “Không đâu, sau này cô dâu sẽ là vợ của con, không bao giờ bỏ đi đâu.”

“Thật ư?” Thấy bà Ngự gật đầu, Ngự Tứ vui sướng tiếp tục ăn sô-cô-la của anh.

Nhìn tất cả những thứ này, trong lòng Cố Duyên chảy nước mắt ròng ròng.

Đây chính là người đàn ông hôm nay cô phải lấy! Người đàn ông cô dựa vào nửa đời sau!

Dựa vào…

Trời ơi!
“Xem đi, anh chồng thật đẹp trai, ông nội có hại con đâu?” Ông Cố huých cùi chỏ vào cánh tay Cố Duyên một cái, Cố Duyên khẽ cắn môi không nói lời nào, cô sợ mình vừa mở miệng sẽ bật khóc.

Nếu có thể, cô thà rằng mình chưa từng đến thế giới này, chứ đừng nhắc tới làm cháu gái của ông cụ Cố.

Toàn bộ hôn lễ Cố Duyên đều đi theo sự chỉ dẫn của bà mối, mà anh chồng đẹp trai kia của cô chỉ toát ra sự ngạc nhiên và hớn hở lúc nhìn thấy cô thôi, còn toàn bộ quá trình sau đó đều chơi với mấy chị em nhà anh, vui đến nỗi quên mất sự tồn tại của cô dâu là cô.

Vất vả lắm khách mới về hết, trời cũng đã tối, Cố Duyên ăn cháo hạt sen do người làm đưa lên, cháo hạt sen thì ngọt mà ăn vào miệng lại đắng, đắng đến mức cô không cách nào nuốt nổi.

Phòng ngủ rộng lớn xa hoa nhưng lạ lẫm, mỗi chi tiết nhỏ đều là tông màu xám cô ghét.

Cố Duyên buông bát, đứng dậy bóc đi chữ hai chữ hỷ dán trên cánh cửa, xé thành mấy mảnh ném vào thùng rác.

Tâm trạng tích tụ trong lòng vô cùng cần bộc phát ra, chỉ là xé bỏ hai chữ hỷ này rồi thì quan hệ giữa cô và Ngự Tứ có thể bị xé bỏ theo sao? Cố Duyên biết là không thể, cho nên cô cũng quá lười biếng để xé nốt hai chữ hỷ trên đầu giường.

Quá trình ngày hôm nay kết thúc, cô đã mệt chết đi được rồi, mặt cũng cười đến nỗi tê cứng, cho dù cuộc sống sau này phát triển theo hướng nào, lần này cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon mà không bị ai quấy rầy.

Vì quá mệt mỏi, Cố Duyên vừa mới lên giường đã ngủ say, trong mơ toàn là hình ảnh anh chồng đần độn kia, bộ dạng tên ngốc này đang cầm sô-cô-la ăn ngấu nghiến, bộ dạng anh bị đám chị em kia cố ý ép rượu.

Cũng không biết ngủ được bao lâu, trong lúc mơ màng cảm thấy có vật gì phe phẩy trước mắt mình. Cố Duyên khó chịu xoay người sang chỗ khác, ai ngờ cảm giác nhột nhột theo sát bên tai, khiến cô không thể không mở hai mắt ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau