CHỒNG À, ANH CÓ THỂ LƯU TÂM ĐẾN EM HƠN ĐƯỢC KHÔNG!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng à, anh có thể lưu tâm đến em hơn được không! - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Sáng sớm tỉnh lại, Kỷ Thanh đưa lưng về phía Cố Dần, khoảng cách một người nằm với hắn. Tấm lưng trần của anh trải rộng vết hôn, vết cào, dấu răng, khung xương cánh bướm đẹp đẽ mỗi bên một vết tím bầm lớn, như bị một tên ác bá nào chà đạp.

Ác bá Cố Dần mơ mơ màng màng quơ tay kiếm Kỷ Thanh, chôn ở cổ của anh như có như không thoáng chút hôn một lúc lâu, Kỷ Thanh trên người thơm mát, da cũng non, Cố Dần theo bản năng cắn một cái, như tốn hơi thừa lời, mút lấy không thả. Bả vai của Kỷ Thanh có hơi run lên, không có dám lên tiếng, lông mi rung rung để yên cho hắn hôn.

Cố Dần hôn đã rồi, khàn giọng hỏi anh,  “Còn giận nữa không? ” thanh âm kia còn mang theo vết tích tình sắc tối hôm qua, nói ra miệng cũng có mang điểm gợi tình.

Bả vai Kỷ Thanh lại run lên, nước mắt đã muốn tuôn ra từ hốc mắt, anh đem mặt chôn sâu chút trong gối đầu, làm một bộ dáng vẻ không sao cả, nổi giận nói,  “Đâu có dám giận nữa.  “

“Thực ah?  “

Kỷ Thanh hít mũi một cái, khịt một tiếng, cố ý để cho biểu hiện nói một đằng nghĩ một nẻo của mình rõ ràng chút,  “Thực đó.  “

“Vậy được. ” Cố Dần duỗi  ra vươn người, cúi đầu hôn một cái lên gương mặt mềm mại của Kỷ Thanh, tựa như còn dư vị mà chẹp chẹp miệng,  “Anh đi làm đây, em còn mệt thì cứ ngủ thêm một lát đi. “

Kỷ Thanh:  “….  “

Cố Dần ngáp, đứng dậy vẫn không quên vỗ một phát vào mông Kỷ Thanh, lải nhải nói,  “Anh dậy trễ nên sẽ không làm cơm cho em được, em nói tài xế mua cho em đi, anh đi trước.  “

Kỷ Thanh bưng cái mông, yên lặng chảy nước mắt, hy vọng Cố Dần có thể phát hiện sự không bình thường của anh. Anh lắng tai nghe cả nửa ngày, trong phòng tắm có tiếng nước chảy một hồi, binh binh bang bang tất cả đều là tạp âm, ngay sau đó Cố Dần phi ra như cơn gió,  “Rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Kỷ Thanh sợ đến mức nước mắt cũng rơi nhanh một chút.

Kỷ Thanh xem người đi rồi, khóc cũng không có ai dỗ, tủi thân cũng không ai thương, tự mình một người tinh thần chán nản thực sự là không có ý nghĩa, lau nước mắt một cái, đắp kín mền muốn tiếp tục ngủ.

Chính là khó chịu lấp kín trong lòng, có muốn ngủ cũng ngủ không được.

Kỷ Thanh trở mình, nghĩ tính ra anh và Cố Dần kết hôn không lâu, chỉ mới ba năm, nhưng biết nhau đã là thời gian dài, từ khi mới vô đại học, đến bây giờ đều hơn mười năm. Tính khí của Cố Dần anh đã sờ muốn mòn rồi, phải có qua có lại chứ, tính tình của anh có thể nào Cố Dần hiểu rõ hơn một chút được không.

Hơn nữa, bọn họ trước kia cũng từng có mâu thuẫn tương tự như vậy, ngoài miệng nói không tức giận, kỳ thực là không phải như vậy, Cố Dần thông minh đến thế, có điểm khác thường mà nhìn vô không hiểu sao.

Kỷ Thanh nghĩ đến chua xót trong lòng, lăn qua lộn lại ngủ không được, muốn gọi điện thoại hỏi Cố Dần ăn cơm chưa, tay mới sờ lên điện thoại di động, lại mím môi, bỏ điện thoại ra.

Mới không cần đâu, Cố Dần tối hôm qua quá đáng đối với anh như vậy, anh kêu đau cũng không nghe, khóc thành như vậy cũng không để ý. Hứ, anh bây giờ vẫn còn đang tức giận mà.

Vậy mà còn không dỗ dành anh liền!

Kỷ Thanh lại một mình thấy tủi thân một chút, xoa bóp bả vai ngồi xuống, bả vai vừa xót vừa tê, nghẹo đầu là có thể nhìn thấy dấu tay hồng hồng tím tím. Tối hôm qua Cố Dần đè nặng bờ vai của anh lúc chịch, làm anh đau muốn chết.
Nghĩ tới đây, Kỷ Thanh lại rớt một đống nước mắt.

Đồ tồi, thiếu chút nữa đã quên rồi, Cố Dần phải dỗ anh hai lần, bả vai đau nhức cũng muốn được dỗ.

Vậy mà dỗ cũng không dỗ mà nói cũng không thèm nói, lên lớp đã nửa ngày, Cố Dần một cuộc điện thoại cũng không gọi cho anh.

Kỷ Thanh cách mấy phút liền liếc mắt nhìn điện thoại di động, màn hình đen ngòm, anh còn không hết hi vọng mở khóa để kiểm tra, không có cuộc gọi nhỡ, không có tin nhắn, không có Wechat, không có email.

Cái này trước là chuyện ngàn lần chưa từng có, Cố Dần tuy là tình cảm thiếu hụt, nhưng với Kỷ Thanh, tin nhắn điện thoại một cái cũng không thiếu.

Kỷ Thanh âm thầm suy đoán, Cố Dần có phải tức giận hay không. Có lẽ vậy, ngày hôm nay anh phát cáu, không có giúp Cố Dần phối đồ, là Cố Dần chính mình chọn, khả năng phối đồ của hắn không được tốt lắm, lại lười cân nhắc, bây giờ mấy đứa nhóc miệng thì độc, mắt lại cao, hẳn là cười nhạo Cố Dần một phen, làm cho hắn muối mặt.

Kỷ Thanh không khỏi mím môi cười trộm, vừa nghĩ tới vẻ tức giận của Cố Dần, anh liền vui vẻ. Ngược lại không thể nói do anh biến thái, lúc mới yêu Cố Dần còn sẽ nổi giận, cùng anh nhao nhao cãi nhau huyên náo. Vậy mà sau khi kết hôn, thực sự là tính tình đại biến, chưa từng phát giận với anh, suốt ngày chỉ có cái dáng vẻ chuyện gì đều có thể tha thứ được.

Chuyên gia tình cảm nói, giữa hai vợ chồng không có khả năng không có mâu thuẫn, quan tâm quá hóa loạn, thường thường càng để ý đến đối phương càng dễ dàng phát hỏa nổi máu ghen chỉ số thông minh bị hạ xuống, lý luận này cũng có thể áp dụng cho cặp đôi chồng chồng.

Nhưng hôm nay, Cố Dần tức giận, cảm giác này tựa như trở lại lúc mới yêu, thật để cho người ra hoài niệm.

Kỷ Thanh cũng mừng đến chảy nước mắt rồi, tâm tình sung sướng làm cho anh ngay cả công tác cũng tràn đầy nhiệt tình, vừa kích động lau nước mắt, vừa nghiêm túc phê tài liệu, phê một hồi nội tâm lại bắt đầu nhộn nhạo, ôm ngực nhỏ giọng khóc nức nở.

Hết khổ rồi, hết khổ rồi!
Kỷ Thanh ở trong lòng lẩm bẩm những lời này từng lời từng lời một, thở dài một hơi thật to, lại bắt đầu lau nước mắt.

Tâm tình khá một chút, đầu óc cũng bắt đầu sinh động.

Kỷ Thanh đột nhiên nghĩ đến cái đoạn quá khứ nhục nhã ra sớm kia — Cố Dần ở trên xe đùa giỡn lưu manh, xin được cho b*scu, anh bị con ciu che hết cả lý trí, làm cho anh nhớ lại quá nhiều đi, sơ ý một chút đã ‘giơ tay xin hàng’.

Mà bây giờ nghĩ lại, mấy lời này cũng không có rất lợi hại, chỉ là mấy lời khêu gợi nhàm chán mà thôi, anh hoàn toàn có thể hào phóng nói tiếp,  “Vừa ăn cua vừa ăn gậy th*t sao, không tệ nha”.

Một cái hoàn mỹ play không phải vừa ra đời sao, khiến cho anh giống như một em giai chinh nguyên ngây thơ, bị một tên từng là giai thẳng trêu chọc đến cứng lên, rất mất mặt á.

Kỷ Thanh lại cười trộm trong chốc lát, cảm thấy cùng Cố Dần đã là vợ chồng, giỡn một chút chiến tranh lạnh play cũng rất thú vị, vừa giải quyết được mâu thuẫn, củi khô lửa cháy cuồn cuộn vào nhau, ngẫm lại thật kích thích.

Đang ở thời điểm anh vui sướng, có cuộc điện thoại, Kỷ Thanh tự tin nghĩ là Cố Dần, còn ngâm nga theo nhạc chuông, liếc một cái màn hình báo, có chút mất mát.

“Chuyện gì?  “

Bên đầu điện thoại kia là một giọng nam thành thục, âm sắc trầm thấp, mới nghe tiếng đã có cảm giác trọng ổn,  “Tao nhìn trúng một tiểu minh tinh trong công ty mày, ra ngoài hẹn cho tao gặp đi.” nhưng mà lời nói ra lại rất không đáng tin cậy.

Kỷ Thanh líu lưỡi,  “Ai vậy?  “

“Mày thấy sao? ” Người đàn ông hỏi vặn lại.

Kỳ thực nói vừa nói ra khỏi miệng, Kỷ Thanh đã biết đang nói ai. Trước lúc đó anh đã thấy tiểu minh tinh này rồi, rất tuấn tú rất loá mắt, cũng thật giống em trai của người này, không riêng gì tướng mạo, còn có khí chất, thoạt nhìn sạch sẽ, rất dịu dàng ấm áp.

Kỷ Thanh cau mày, không dám tin nói:  “Mày muốn bao nó ah?  “

“Đúng vậy.  “

Kỷ Thanh cảm thấy hoang đường, còn cười to lên, trực tiếp cự tuyệt nói:  “Em nó không cần mày bao cũng tự nổi được. Con đường thảnh ngôi sao của nó, không thể để mày làm quá khứ đen tối.  “

“Đây không phải là quá khứ đen tối, đây là đường tắt.  “

Người đàn ông  kia nói xong liền cúp điện thoại, Kỷ Thanh nhìn chòng chọc điện thoại di động một lúc lâu không nói, nghĩ muốn để Cố Dần nhổ nước bọt vào cái giới giải trí thật loạn này, đã ấn điện thoại rồi, lại không cam lòng mà tắt nút gọi.

Đáng ghét, bọn họ vẫn còn đang chơi chiến tranh lạnh play mà.

Chương 12

Với chuyện này Kỷ Thanh lại cực kỳ nhẹ dạ, Cố Dần nấu cơm cho anh, sau đó ôm trong lòng dỗ dành vài câu, chút cơn giận kia liền tiêu tan trong không khí; nếu như thời điểm lên giường lại nói ít lời xấu hổ, có thể khó lường lên giường, Kỷ Thanh có thể kích động chân nhỏ đạp một cái đạp một cái mà khóc.

Anh rất thích Cố Dần dỗ anh.

Cố Dần khô khan, nhưng khi dỗ dành lúc nào nên nói, lúc nào nên tỏ ra lưu manh lại là một điểm cũng không thiếu. Đem anh ôm ở trên đùi vùi đầu vào trong cổ của hắn, cánh tay mạnh mẽ mà trói buộc anh, rù rà rù rì nói  “Anh sai rồi cục cưng tha cho anh đi “, dùng cái cằm lún phún râu ma sát cái cổ vốn đã nhạy cảm của anh, hơi nóng trong cổ họng phảng phất như đang gọi tình, nhưng có thể khiến cho trong lòng Kỷ Thanh vui sướng vô cùng.

Lúc còn trẻ, Kỷ Thanh đúng là không muốn, xin lỗi rất nghiêm túc, không táy máy tay chân, sao lại thành không đứng đắn như giờ? Kỷ Thanh còn có thể giãy dụa một cái quay đầu cắn hắn, hiện tại không giống nhau, bây giờ Kỷ Thanh đã trải qua niềm vui sướng trong chuyện chăn gối, những thứ này ở trong mắt Kỷ Thanh tất cả đều là sở thích, thử hỏi người nào không thích nghe người ta kéo giọng gọi là cục cưng? Người nào không thích ngồi ở trên đùi mới uốn éo một chút đã có thể cảm nhận được ngay cây hàng ở giữa bờ mông đâu?

Kỷ Thanh rất thích, mặt nhỏ của anh đỏ lên, cởi quần ra đ* ngay lỗ hậu của Cố Dần.

Kỷ Thanh vỗ vỗ gương mặt, trên mặt nóng ran, cả cái đầu của anh chôn vùi trong lòng bàn tay, âm thầm mắng chính mình một câu không biết xấu hổ, sau đó nâng gương mặt chờ đến giờ tan tầm.

Trái tim mẫn cảm lại yếu ớt của anh không cho phép anh làm ra cái chuyện mới tan làm đã không chịu nổi mà phải lao về nhà ngay, anh có ý định kéo thật lâu, mới thong thả lái xe về nhà.

Anh mới vừa tới cửa, cửa liền mở ra, Cố Dần mặt lạnh nhìn anh, hai tay ôm ngực, xung quanh tản ra áp suất thấp:  “Em đi đâu vậy, làm sao mà tới giờ này mới vừa về?  “

Kỷ Thanh:  “Làm sao, chỉ cho phép anh bận rộn không cho phép em bận rộn phải không? Tôi cũng có chuyện của mình anh không biết thông cảm cho em một chút à?  “

Cố Dần:  “Cục cưng anh sai rồi cục cưng tha thứ cho anh cục cưng anh cũng sẽ không làm thêm giờ nữa.  “

… Hé hé hé

Kỷ Thanh che mặt cười ngốc ra tiếng.

Lúc anh lên lầu vẫn còn ở  trong cơn tưởng tượng, Cố Dần là giữ chặt anh vào lung tung hôn anh nhỉ, hay là đỏ vành mắt nói rất lo lắng cho anh, không muốn anh về trễ như vậy thì đúng hơn?

Đều rất được, cuối cùng Kỷ Thanh cảm thấy Cố Dần đỏ vành mắt vừa hôn anh vừa nói lo lắng cho anh là không còn gì tốt hơn nữa rồi!

Kỷ Thanh đứng ở cửa nhà.

Trực giác của anh mơ hồ nói cho anh biết hiện thực cùng ảo tưởng có chút sai lệch.

Anh móc chìa khoá ra mở cửa.

Trong phòng đen như mực, trên bàn lạnh lẽo không cơm nước, bên cạnh bàn không có Cố Dần đỏ vành mắt.

Kỷ Thanh đem con mắt mở thật to, muốn nhìn cẩn thật từng chút, nhìn xem có cái gì … có chi tiết nhỏ nào anh không có chú ý tới, anh đứng ngốc ở cửa như trời trồng, mới nhớ mà mở đèn để có thể nhìn cho rõ ràng hơn.

Anh lại vội vàng mở đèn.

Lúc đèn đang nhấp nháy, Kỷ Thanh chớp chớp con mắt khô ran của anh.

Thời điểm ánh đèn phủ kín khắp phòng, Kỷ Thanh mới thật sự xác nhận, là anh nghĩ nhiều rồi.

Cố Dần không có ở nhà.

Chiến tranh lạnh không có chút nào ngọt ngào.

Kỷ Thanh hối hận, anh phát hiện mình từ lúc mới bắt đầu đã sai rồi, anh không nên đi thăm dò Cố Dần.

Tình cảm hiện tại của bọn họ rất ổn định, Cố Dần đối với anh rất khoan dung, anh không có cớ gì phải lo được lo mất. Nhưng mà bây giờ, như ước nguyện của anh, Cố Dần không còn bao dung anh nữa, cái anh mong muốn  “Cố Dần tức giận ” rốt cuộc đã tới, anh làm sao  lạikhông thấy vui chút nào?

Kỷ Thanh cúi đầu rơi nước mắt lộp độp.

Anh nghĩ, anh biết lỗi rồi, chiến tranh lạnh không phải ngọt ngào, Cố Dần giận cũng không ngọt ngào, vẫn là sống qua ngày an vui mới ngọt ngào, chờ bọn họ hòa hảo trở lại, anh sẽ không tùy hứng nữa.

Đúng vậy, nhanh giảng hòa lại đi chứ!!

Nhưng mà làm sao để giảng hòa đây, Cố Dần lần này sẽ không dỗ anh nữa, Cố Dần đến bây giờ còn chưa về nhà.

Kỷ Thanh vừa mới điều chỉnh tốt cảm xúc, lại thấy đau thương.

Anh đột nhiên phát hiện, từ lúc yêu đương đến kết hôn, anh chưa từng dỗ dành Cố Dần lần nào. Vẫn luôn là Cố Dần đơn phương trả giá, mặc cho ai cũng biết sẽ một ngày mệt mỏi một ngày chán nản mà!

Đồng thời anh cũng phát hiện, điều anh mong muốn không phải là cái gì mà nổi máu tức giận cảm giác mới yêu sống trở lại, cái anh  muốn chẳng qua là cảm giác dù Cố Dần bận rộn hơn nữa mệt mỏi hơn nữa cũng vô điều kiện mà dỗ dành anh thôi.

Bởi vì lúc Cố Dần dỗ anh mới là lúc ngọt ngào nhất, trong mắt tất cả đều là anh, trong mắt chỉ có anh, đây mới là điều làm cho anh điên cuồng mê luyến.

Tựa như đứa nhỏ dùng nước mặt để gây sự chú ý của người lớn, anh dùng giận dỗi, vụng về lại ngây thơ để được Cố Dần chú ý.

Mình thật là ngu ngốc ngớ ngẩn.

Kỷ Thanh móc điện thoại di động ra, muốn gọi điện thoại lại không dám. Anh nghĩ thấy áy náy, có thể một phần vạn Cố Dần cho là anh lại muốn tra xét, đem quan hệ của hai người làm cho căng thẳng hơn thì làm sao bây giờ?

Kỷ Thanh nản lòng ngồi vào trên ghế sa lon, thời gian từng giây từng phút trôi qua, tâm tình của anh đã được điều chỉnh cho ổn rồi, nước mắt từ lo âu chảy xuôi thành chậm rãi tí tách xuống, anh nghĩ, thêm năm phút nữa, Cố Dần không về anh liền gọi điện thoại.

Nếu không thì đợi qua mười phút!.

Nửa giờ, nửa giờ vừa qua anh lập tức gọi điện thoại.


Kỷ Thanh liếc nhìn màn hình điện thoại, thở dài.

Lại qua một giờ, anh sẽ trực tiếp đi tóm Cố Dần về, vấn đề nào xảy ra giữa bọn họ chung quy phải nói cho rõ ràng, làm hao tổn tinh thần như vậy chuyện gì cũng không giải quyết được, thay vì miên man suy nghĩ không bằng gặp mặt nói cho rõ.

“Lạch cạch ” một tiếng, Kỷ Thanh nghe được động tĩnh cửa mở, ngẩng đầu nhìn lại, lúc thấy Cố Dần vào cửa, nước mắt liền rớt ra một phát.

Anh méo xệch miệng, biết rõ bây giờ không phải là thời điểm làm nũng, có điều lý trí sau khi nhìn đến Cố Dần đã sớm không còn tồn tại, lời nói thuận theo bản năng của anh thốt ra:  “Anh làm sao mà giờ mới về?  “

Sau khi nói xong Kỷ Thanh trầm mặc.

Bước tiếp theo nên nói cái gì, thẳng thắn xin lỗi sao? Như vậy có chút ngốc hay không?

Vẫn là giống như thường ngày cười hì hì xem như qua, nhưng mà làm vậy quá là mặt dày mày dạn đi, chuyện mình đã làm sai làm sao có thể giả vờ rằng chưa từng phát sinh qua.

Anh có chút không biết làm sao, chủ động nhận sai từ lúc quen nhau cho tới bây giờ chưa có từng làm, anh không rành làm ba cái chuyện này.

Cố Dần nhìn đôi mắt trông mong đang nhìn mình, trong mắt đã đong đầy lệ, không khỏi có chút buồn cười,  “Không phải là về trễ một tí thôi sao, không đến mức phải khóc thành vậy mà.  “

Ngoài miệng nói như vậy, Cố Dần giày cũng chưa cởi, bước nhanh đi tới đem Kỷ Thanh ôm vào trong ngực, tựa như trấn an ôm lấy mặt của anh, hôn hai cái,  “Cục cưng của anh cực khổ rồi, ngày hôm nay anh bề bộn nhiều việc, hôm qua anh xin em, em đã làm tốt rồi.  “

Hử…?

“Mời cục cưng hiểu chuyện ăn một bữa thật ngon bên ngoài có được hay không?  “

Ừ?

Cố Dần nhìn Kỷ Thanh vẻ mặt dại ra, cười hôn chụt một cái lên môi anh, hỏi:  “Làm sao vậy? Em choáng váng ở đâu?  “

Kỷ Thanh lắc đầu, anh đã đoán ra Cố Dần vì sao không có gọi điện thoại cho anh rồi.

Tối hôm qua, lúc làm tình xong rồi, thời điểm Cố Dần đang tắm hẳn là nói câu gì đó với anh, bất quá lúc đó trong lòng anh đang bực bội, làm sao lưu ý Cố Dần đang lầm bầm cái gì.

Sau đó Cố Dần liền an tâm vội vàng đi công việc của mình.

Sau đó anh tựa như thằng bị bệnh thần kinh, làm cái chiến tranh lạnh play, rồi còn tỉnh lại nghĩ lại, vừa khóc vừa cười, căng thẳng bản thân.

Kết quả cái anh cho là nguy cơ tình cảm, chỉ là bởi vì Cố Dần bề bộn nhiều việc mà thôi.

Hơn nữa Cố Dần rất bận rộn, còn vẫn báo trước với anh như trước giờ.

Kỷ Thanh nói không nên lời mình bây giờ có tâm tình gì, anh cam đoan sẽ không bao giờ bốc đồng nữa, nhưng khi nhìn đến Cố Dần như một người không có chuyện gì, trong lòng anh ít nhiều có chút không thoải mái.

Loại khó chịu này thậm chí làm cho anh chỉ muốn yên tĩnh một mình, thậm chí làm cho anh lần đầu tiên không muốn được Cố Dần an ủi dỗ dành.

“Không đi bên ngoài ăn, em mệt rồi.  “

“Anh nấu mì cho em, rất nhanh, ăn chút cho ấm bụng. ” Cố Dần cởi giày, đi vào phòng bếp rửa tay,  “Mì cà chua trứng gà được không?  “
“Không cần, em ăn rồi.  “

“Aiz, nhưng mà…  “

Cố Dần lại nói lải nhải nói gì đó, Kỷ Thanh không có chen lời anh, sau khi tắm xong nằm ở trên giường, trùm đầu  lại ép buộc bản thân đi vào giấc ngủ nhanh lên.

Là mình không nghe thấy không trách anh ấy.

Là mình cả nghĩ quá rồi không trách anh ấy.

Không trách Cố Dần không trách Cố Dần không trách Cố Dần, không cho phép cáu kỉnh không cho phép cáu kỉnh không cho phép cáu kỉnh.

Kỷ Thanh ở trong lòng nhấn mạnh ba lần, nước mắt vẫn là chậm rãi từ khóe mắt chảy xuống.

Thực sự không trách anh ấy, không cho phép khóc.

Nệm lõm xuống một bên, ở cạnh mình có một thân thể nóng hổi dán vào, sau đó tự đắp chăn qua người anh ôm người vào thật chặt.

“Xin lỗi. ” Cố Dần nói.

Kỷ Thanh níu áo ngủ, vùi đầu ở trước ngực, hỏi:  “Tại sao muốn xin lỗi?  “

“Anh để em thấy khó chịu.  “

Kỷ Thanh mím môi, mở to đôi mắt ngấn lệ.

“Em không có khó chịu.  “

“Nhưng mà em khóc. ” Cố Dần cách chăn mò lấy đầu Kỷ Thanh,  “Anh có thể cảm giác được bây giờ em đang chảy nước mắt.  “

“…  “

Cố Dần cảm thụ được người trong ngực giật mình, anh đem chăn vén mở một góc, sau đó chui toàn bộ người vào, ôm lấy Kỷ Thanh co lại thành một đống.

“Kỷ Thanh, anh sẽ cố gắng dùng hết khả năng anh có để yêu em, nhưng anh tùy ý đã quen, chỗ nào anh làm không đúng, chỗ nào làm không tốt, chỗ nào chọc phải em, em phải nói để cho anh biết suy nghĩ của em. Em muốn làm gì, không cho em nín.  “

“Anh không có chỗ nào là làm không tốt hết. ” Kỷ Thanh cắn ngón tay nhỏ giọng khóc nức nở,  “Cố Dần là bạn trai tốt nhất trên thế giới.  “

Người phải nói xin lỗi rõ ràng là anh, cố tình gây sự rõ ràng cũng là anh, kết quả cuối cùng nói lời xin lỗi chính là người kia, cũng không phải anh.

Kỷ Thanh xấu hổ nước mắt lại rơi xuống mấy giọt.

“Vậy vì sao em khóc chứ?  “

“…  “

Kỷ Thanh hiếm lắm mới im lặng như vậy.

Anh ở Cố Dần trước mặt thật sự là đã quá nhiều lần mau nước mắt, thế cho nên anh đều nhận thức được nước mắt của mình lúc nào là không đáng giá. Vậy mà Cố Dần vẫn quý trọng từng giọt nước mắt của anh.

Anh có một loại cảm giác hôn mê khi bị hạnh phúc đập trúng đầu.

Cuối cùng, Kỷ Thanh xoay người ôm cổ Cố Dần, tại nơi nho nhỏ phía dưới chăn, dùng hơi nói ra thanh âm chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe được, nói ra câu kia vốn anh nên nói từ trước,  “Em biết lỗi rồi. “

Cố Dần nhíu mày, nói:  “Anh không có ý trách em…  “

“Em biết.” Kỷ Thanh cắt đứt anh thật nhanh, nói:  “Em chính là muốn nói lời xin lỗi với anh. “

Cố Dần không biết Kỷ Thanh vì sao phải xin lỗi, nhưng cái này không ảnh hưởng đến tâm tình vui sướng của hắn lúc này. Hắn nhìn mắt của Kỷ Thanh, có chút sưng đỏ, nhưng vẫn sáng như trước.

“Vậy bây giờ em muốn làm cái gì?  “

“Em muốn đi ra ngoài…  “

“Cái gì? ” Cố Dần trong chốc lát không có phản ứng kịp.

“Đi ra ngoài, trong chăn nực lắm, em khó thở muốn chết rồi.” Kỷ Thanh đỏ mặt nói:  “Hai tay của em đều móc trên cổ anh, em không có tay để kéo chăn ra. “

Cố Dần cười lôi chăn xuống từ trên người bọn họ, tiếp tục hỏi:  “Còn gì nữa không?  “

Kỷ Thanh suy nghĩ một chút, trượt dưới cánh tay, cầm bàn tay rộng lớn mạnh mẽ của Cố Dần, đôi tay này ban ngày ở trên bảng đen múa bút thành văn, buổi tối còn muốn nấu cơm cho anh sắp xếp việc nhà.

Anh không có lý gì mà không quý trọng Cố Dần khổ cực làm tất cả vì anh.

Kỷ Thanh nắm tay hắn đặt lên môi, giương mắt ôn nhu cùng hắn đối diện, nói:  “Ăn mì cà chua trứng gà anh mới vừa làm xong.”

Chương 13

Sau khi ăn mì xong, Kỷ Thanh xoa cái bụng, có hơi mệt mà hơi ngáp một chút, anh nhìn Cố Dần ở nhà bếp làm tới làm lui, giương giọng hỏi:  “Hôm nay anh bận rộn chuyện gì, làm sao một cuộc điện thoại cũng không thể gọi?  “

Tiếng nước chảy ào ào làm Cố Dần không nghe rõ, Kỷ Thanh đứng dậy, đi tới bên người Cố Dần nói lại, lúc này mới nghe rõ anh đang nói cái gì.

“Sắp thi giữa kỳ rồi, phải họp với các ban khác về kế hoạch ôn thi, hơn nữa ngày hôm nay lãnh đạo thành phố tới thị sát, anh đại diện cho trường đi chiêu đãi, không thể phân thân ra được.”

Kỷ Thanh  “Ah” một cái tiếng, thấy hơi đau lòng một chút, anh đem Cố Dần đẩy qua một bên, rửa cái bát hắn chưa rửa kịp.

“Để đó anh rửa cho…  “

“Để em.” Kỷ Thanh lại đẩy tay Cố Dần ra,  “Chuyện em muốn làm bây giờ là rửa chén, anh để cho em làm. “

“….”

Kỷ Thanh nhìn vẻ mặt Cố Dần hiện rõ sự vui vẻ, anh có chút đắc ý, mặc kệ lúc nào Cố Dần đều không làm gì được anh.

Tâm tình của anh rất tốt,  “Chiêu đãi lãnh đạo có mệt không?  “

“Cũng bình thường!” Cố Dần nhìn Kỷ Thanh rửa chén như đang lau tác phẩm nghệ thuật, cẩn thận từng li từng tí, nóng ruột nghĩ muốn đoạt lại, bị Kỷ Thanh rống lên một tiếng nói  “Anh muốn làm gì” xong, ngượng ngùng đứng ở bên cạnh anh, lại không cam lòng lẩm bẩm trong miệng:  “Rửa như em phí nước quá, đồng hồ nước sớm muộn chắc nhảy đến hư luôn quá, hay là để anh rửa cho! “

“Về sau em sẽ rửa chén.” Kỷ Thanh nhìn Cố Dần còn đứng ở bên cạnh vẻ mặt khẩn trương, hung dữ nói:  “Sao vậy, chê em rửa chậm hả? Ngại chậm thì anh qua ghế salon ngồi đi.  “

Cố Dần vội vàng phủ nhận ba lần liền: “Không chê không chậm không ngồi.  “

“Vậy anh đứng ở đây nhìn em.” Kỷ Thanh lại vui vẻ, anh cứ tà tà từ từ cầm cái chén rửa xong, lau khô tay, lôi kéo Cố Dần ngồi vào trên ghế sa lon, tìm một vị trí ngồi thoải mái xong, hỏi:  “Chiêu đãi lãnh đạo không có mệt, vậy dạo này anh mệt cái gì, gần đây anh thực sự vội vàng không ở nhà nhiều.”

Cố Dần tùy ý để Kỷ Thanh cọ ở trong ngực hắn, nói:  “Giám sát mấy đứa nhóc đầu óc bã đậu học tập rất đau đầu, tổ của anh phải nghĩ dùng biện pháp gì mới có thể khích lệ tụi nó học. Nếu thành tích kiểm tra của cả khối tốt, bọn họ sẽ có thưởng.”

Kỷ Thanh nhìn hắn hai tay nắm lấy nhau, nét cười trên khóe môi lại sâu thêm vài phần, cười khanh khách hỏi:  “Thưởng cho cái gì?  “

Cố Dần không có trả lời, chỉ là nghiêng đầu hôn anh một cái.

Kỷ Thanh sửng sốt,  “Sao tự dưng anh hôn em?  “

“Không phải em hỏi thưởng cho cái gì sao? ” Cố Dần nghiêm túc nói: “Thưởng cho Tiểu Kỷ biết rửa chén một nụ hôn nhẹ.  “

“Ai da anh đúng là đồ không đứng đắn. ” Kỷ Thanh cười đến hài lòng, rõ ràng khẩu thị tâm phi mà giả bộ bực tức nói:  “Đang nói chuyện nghiêm túc với anh làm  sao lại chọc em,haizz em và anh không có cách nào để nói chuyện cho đàng hoàng.”

Nói rồi đích thân chạm môi với Cố Dần, dự định đổi phương thức để “nói chuyện đàng hoàng” với hắn.

Nụ hôn này giằng co thật lâu, nhưng ở phương diện nào đó mà nói, nụ hôn này là cực kỳ không nghiêm túc. Hai người mặc dù từ từ nhắm hai mắt, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, không có bị dục vọng làm cho đầu óc u mê. Dù nói đây là hôn môi, không bằng nói này thật ra chính là cách tâm tình của hai người. Bọn họ vừa hôn vừa tán gẫu, kiếm chủ đề nói rồi thân mật cọ xát chóp mũi nỉ non vài câu, nhiều lúc vẫn là môi chạm môi, thỉnh thoảng động động đầu lưỡi, ở trong cổ họng người kia liếm láp một phen, nhưng sau đó tiếp tục mỉm cười môi kề nhau, vẫn duy trì cái tư thế thân mật này.
Sau khi hôn môi kết thúc, hô hấp của hai người đã có hơi đứt quãng, Cố Dần sờ sờ tóc Kỷ Thanh, vẫn còn có chút ẩm ướt, hắn nói:  “Để anh sấy tóc cho em, ngủ đi.  “

Kỷ Thanh gật đầu, anh đứng dậy đi tới nhà tắm, ngắm mình trong gương lại nhịn không được muốn tự khóc thầm, nói với Cố Dần: “Sấy ở trong đây đi anh”

“Không sấy ở phòng ngủ sao? Sấy trong phòng xong rồi em đi ngủ luôn. “

“Sấy ở đây đi.” Kỷ Thanh kiên trì nói, anh ở trong lòng yên lặng nói thêm một câu, anh phải nhớ kỹ tất cả hình ảnh đêm nay, không riêng gì Cố Dần, còn có anh.

Đêm nay thực sự, rất đặc biệt.

Lúc người đàn ông ở phía sau ôn nhu sấy tóc cho anh, ngón tay linh hoạt đan xen trong tóc, Kỷ Thanh thoải mái mà híp mắt, nhìn về trong gương đầy thỏa mãn.

Quan hệ của hai người dường như lại thêm gần gũi.

“Sau này anh luôn sấy tóc cho em nhé?” anh nhịn không được ở thời khắc tình cảm chan hoà này, lại nói một yêu cầu bốc đồng nho nhỏ.

“Có thể chứ “

Tuy  đây là do hắn đoán ý của anh mà trả lời, nhưng Kỷ Thanh vẫn kích động đến đỏ cả vành mắt.

“Cám ơn anh. ” thanh âm của anh có chút run run nói.

“Có gì mà cảm ơn, anh muốn vậy mà.”

Cố Dần sấy tóc xong, vỗ vào mông Kỷ Thanh một cái, giống như lùa gà con mà nói:  “Đi ngủ. “Hai người nằm ở trên giường không có lập tức đi vào giấc ngủ, Cố Dần như có điều chi phiền não trở người lật qua lật lại không ngủ.

“Làm sao vậy? ” Kỷ Thanh kéo Cố Dần qua, làm cho hắn tựa trên vai mình. Chính anh làm động tác này đều cảm thấy có chút không được tự nhiên, nhưng anh cũng muốn lúc người yêu đang buồn phiền, có thể làm điểm tựa cho đối phương.

“Lớp của anh mấy đứa con gái mê người nổi tiếng quá rồi.” Cố Dần thoải mái tựa ở trên người Kỷ Thanh, không có biểu hiện ra là có điểm  nào không thoải mái. Một tay anh khoát lên trên lưng Kỷ Thanh, thở dài, nói:  “Giờ tan học đề tài của tụi nó chỉ có về ngôi sao đó, sắp thi giữa kỳ rồi mà học hành không ra đâu. Bộ làm fan hâm mộ có thể giúp tụi nó làm bài sẽ chuyển sai thành đúng sao? Đi học chỗ nào nghe không hiểu lúc tan học phải hỏi ngay, đây mới là chuyện một học sinh trung học nên làm.  “

Kỷ Thanh không nói gì, anh liếc mắt, nghĩ thảo nào Cố Dần không có sở thích nào, lại cứng nhắc, nghe anh nói kìa, dáng vẻ như một ông giáo già nói chuyện, không biết còn tưởng rằng Cố Dần đã đi dạy hơn 30 năm.

Kỷ Thanh chê thẳng bĩu môi,  “Vậy anh định làm như thế nào?  “

“Anh và thầy dạy Lý thương lượng một chút, nói với mấy đứa nó nếu đạt thành tích ưu tú hôm kiểm tra, sẽ mua cho tụi nó album của anh chàng kia.”

Nghe nói như thế Kỷ Thanh mắt sáng rực lên, anh cảm thấy đây mới là thầy Cố có chí tiến thủ sáng suốt tràn đầy sức sống mà anh thích kia.

Cố Dần tiếp tục nói:  “Anh đối với ngôi sao nam kia  cũng biết một chút, bài hát của anh ta anh có nghe qua, không có mấy cái lời tục tĩu khó nghe, giai điệu cũng gọi là bắt tai, thật không tệ.”

Đây cũng khiến Kỷ Thanh không nghĩ tới, anh có chút ngạc nhiên, hỏi:  “Ai vậy, làm sao mà anh từng nghe qua bài hát của anh ta?  “

“Trong phòng làm việc có cô giáo thích hắn, lúc nào không có lớp sẽ bật lên.” Cố Dần suy nghĩ một chút, nói: “Gọi là… Chu Thiếu Cảnh? Hình như đúng rồi! Người mà sắp tới sẽ tổ chức concert đó. “

“Đúng.” Kỷ Thanh gật đầu, tựa như đang nghĩ tới điều gì thay đổi giọng điệu nói:  “Anh có muốn xem concert của anh ta không?”

“Cái gì?  “

“Muốn đi xem à?” Kỷ Thanh lại hỏi một lần, cười nói:  “Anh ta là nghệ sĩ của công ty em, em có vé.”

“Tốt, tốt. ” Cố Dần suy nghĩ một chút, có chút do dự hỏi: “Anh có thể xin chữ ký của anh ta được không? Anh cảm thấy được có chữ ký của anh ta, càng có thể kích thích ham muốn học tập của tụi nhỏ…  “

“Được chứ. ” Kỷ Thanh cười lớn lên, anh nhìn đôi chân mày nhăn nhíu lại của Cố Dần trầm tĩnh lại, cũng không lâu lắm hơi thở trở nên đều đều, chắc là giải quyết được vấn đề lớn đã làm hắn không yên mấy ngày nay.

Tâm tình của Kỷ Thanh cũng vui vẻ theo.

Có thể giúp người đàn ông này phân ưu giải nạn, nhìn hắn chuyển buồn làm vui, dĩ nhiên so với lâu lâu được ôm ấp thân thiết còn làm anh thấy ngọt ngào hơn.

Chuyện này chỉ cần anh nói mấy câu là có thể giải quyết, thế nhưng anh lại cao hứng giống như cứu vớt được cả thế giới, kích động có chút ngủ không được.

Chắc đây chính là cảm giác thỏa mãn trong lòng nha! Kỷ Thanh ngắm Cố Dần đang ngủ, lòng vui rạo rực.

Chương 14

Ngày thứ bảy diễn ra concert, tối thứ sáu hai người đã làm một ít chuyện ngượng ngùng, rất kịch liệt, giằng co đến hơn nửa buổi tối, lúc thức dậy đã 12 giờ. Bụng còn chưa đói, bọn họ lại ôm nhau dính vào cùng một chỗ  hồi lâu, ngửi thấy mùi đối phương trên người, giữa cơn mơ mơ màng màng lại chập chờn ngủ tiếp.

Tỉnh lại lần nữa đã là ba giờ chiều, Kỷ Thanh duỗi người, cùng Cố Dần đi tắm. Hai tên đàn ông trưởng thành ở phòng tắm coi như an phận, không có cắm vào, chỉ là mượn cớ giúp người kia rửa sạch thân thể lại giúp nhau ‘tự sướng.’

Kỷ Thanh đem ngón tay vói vào hậu huyệt Cố Dần, nơi đó có chút sưng, mới đặt ngón tay vào đã khiến Cố Dần nhíu mày.

“Về sau một khi đã làm xong phải lập tức rửa ráy sạch sẽ. ” Kỷ Thanh có chút không cao hứng,  “Cách cả đêm mới rửa, cái này không phải là anh tự làm khổ mình sao?  “

“Quá mệt mỏi, làm xong chỉ muốn ngủ.” Cố Dần cảm thấy nhét vào trong đít một ngón tay thật sự là quái dị, lắc mông muốn lấy nó ra,  “Tự anh làm là được rồi, em làm việc của mình đi. “

Kỷ Thanh không có kiên trì, anh nhìn Cố Dần ở dưới vòi hoa sen nhắm mắt lại, ngón tay đưa về phía phía sau ra vào từng chút một, đã cảm thấy Cố Dần như vậy…rất gợi cảm.

Cố Dần sẽ biết thủ dâm biết chơi ở phía sau sao? Biết chứ! Đạt cực khoái bằng tuyến tiền liệt rất là sướng, mỗi lần Cố Dần làm đều co mông lại không muốn thả nó ra.

Ánh mắt của anh dời lên, nhìn đầu ti đã đỏ sưng lên, kìm lòng không đậu nuốt ngụm nước miếng.

Biết chơi đầu ti sao? Nói như vậy hai cái tay là không đủ dùng đó! “Bé Cố” bị vắng vẻ có thể thật đáng thương mà vểnh lên hay không, nếu nghĩ không muốn an ủi chơi với nó, nó có thể nhỏ xuống tinh trong hay không?

Cả người đã nóng lên, trong đầu Kỷ Thanh tất cả đều là hình ảnh Cố Dần thở hổn hển không chiếm được thỏa mãn cọ cọ ga giường, vội vàng lắc lắc đầu, muốn để cho mình thanh tỉnh một chút.

Anh mở lời ra nói,  “Anh mệt rồi để em tắm cho anh.” vừa mở miệng phát hiện không nói nên lời, anh vội vã hắng giọng,  mở miệng lần nữa nói:  “Em làm xong cả người đều cứng lên. “

Cố Dần mở mắt ra, hơi nóng bốc dày, ánh mắt lại sắc bén, xuyên thấu qua hơi nước đục ngầu lượn lờ thấy cái cỏ của Kỷ Thanh đã căng lên. Dòng nước chảy từ tóc của anh đi xuống, nhỏ đến lông mi, lướt qua gương mặt, lượn đến tuyến nhân ngư, cuối cùng lại trượt đến lông mu dưới háng.

“Ừ, nhìn đẹp lắm.” Cố Dần ánh mắt trần trụi nhìn theo dục vọng đã ngẩng đầu của anh, hỏi:  “Muốn đâm anh không?  “

Kỷ Thanh hơn nửa cái cổ đã ửng đó lên, hét ra miệng “Em mặc kệ sau này không tắm với anh nữa “, sau đó đi ra phòng tắm như đang trốn chạy.

Đừng có kích thích em. Anh nghĩ, không thể làm, Cố Dần chỗ đó đã sưng tấy, làm tiếp chảy máu mất.

Kỷ Thanh bấm vào thịt bắp đùi để cho mình tỉnh táo lại, mặc quần áo xong đi nhà bếp, anh ngày hôm nay tâm huyết dâng trào muốn đi làm cơm — cũng không tính là tâm huyết dâng trào, Cố Dần quá cực khổ, tinh thần bị học sinh dằn vặt, thân thể bị anh dằn vặt, anh dù sao cũng phải làm cái gì đó để chia sẻ phần này khổ cực.

… Anh luộc bốn quả trứng gà. =))

Nghĩ quá đơn sơ, từ tủ lạnh lấy ra dưa muối tính để ăn kèm.

Lại lôi ra bột sữa đậu nành, nấu nước nóng lên pha uống.

Anh làm xong những thứ này thật sự là xấu hổ, chịu bỏng tay đem bốn quả trứng gà lột vỏ, rồi mới lấy điện thoại di động ra chụp lại.

Hiện ra trong hình là hai chén nước dùng mộc mạc và bốn quả trứng.

Kỷ Thanh run rẩy ngón tay, cắn răng giậm chân mà đăng lên vòng bạn bè – ‘lần đầu tiên làm cơm.’

Tuy là bữa cơm này không có chút nào phong phú, tuy là anh chỉnh thêm filter, làm cho sữa đậu nành không vị nhìn giống như sữa đậu nành vị dâu, cũng không thể xem cái bữa cơm này là đầy đủ thức ăn, nhưng Kỷ Thanh vẫn muốn chụp một bức làm kỷ niệm.

Rất nhanh đã có bình luận.

Tô Duy: Chồng không ở nhà, trứng thật là trắng nước thật nhiều, muốn tìm một người…

Kỷ Thanh cảm thấy con gái vừa đẹp vừa giỏi như vậy mà cô ấy vẫn thấy hài lòng thì cũng OK.

Anh trai: Được đó, Tiểu Kỷ đã lớn rồi.

Mama: Con ăn bốn cái trứng gà? Nhiều lắm, tăng cholesterol.

Papa trả lời mama: Haha, nó với Tiểu Cố mỗi người hai cái, không coi là nhiều.
Kỷ Thanh cười híp mắt nhìn mấy bình luận, khóe miệng chứa nụ cười.

Anh cảm thấy rất hạnh phúc.

Miệng cười tới khi đọc thêm cái bình luận mới hiện ở phía sau–

Cố Dần: Thưởng cho Kỷ Tiểu Bảo lần đầu tiên nấu cơm một nụ hôn nhẹ [ hôn nhẹ ].

Kỷ Thanh nhìn Cố Dần ngồi đối diện anh, để điện thoại di động xuống, chỉ chỉ mặt mình, cười nói:  “Chỗ này cũng muốn. “

Hai người lại lăn đến cùng một chỗ, xô xô đẩy đẩy nằm bẹp trên ghế sa lon chơi 69. Kỷ Thanh có chút đói, hai cái trứng gà không đủ cho anh ăn, Cố Dần ăn nói thô tục kêu vậy em ăn ‘trứng’ của anh đi, Kỷ Thanh mặc dù giận, tuy là thẹn, nhưng vẫn đem tính khí của Cố Dần ngậm sâu chút.

Đến khi kết thúc chuyện mây mưa đã bảy giờ, Kỷ Thanh muốn không đi xem concert nữa, đến thời điểm kêu trợ lý đưa tới album có chữ ký là được. Nhưng Cố Dần khăng khăng muốn, Cố Dần không những muốn đi xem mà còn rất coi trọng, chọn một bộ đồ đẹp không nói, còn xịt chút nước hoa.

Trong lòng Kỷ Thanh cảm giác rất khó chịu, lần trước hắn ăn diện bảnh bao như vậy là để đi chơi với mình, phải là cỡ ba năm trước khi kết hôn,  “Anh làm sao vậy? Chỉ là đi xem concert mà. “

“Cái gì mà làm sao, trước giờ anh với em đi hò hẹn vẫn luôn như vậy mà. “

Kỷ Thanh nghẹn một cái,  “Hò, hò hẹn?”

Cố Dần sửa sang lại tóc,  “Đúng vậy, em hẹn anh đi xem concert, không phải là chúng mình hò hẹn ở ngoài sao? ” anh lấy lược chải mái tóc một chút, hướng về phía gương huýt sáo một cái,  “Hò hẹn ở bên ngoài phải lên đồ chỉnh trang đẹp một chút, đây không phải là chuyện thường sao.  “

Kỷ Thanh vành mắt đỏ lên đi qua giúp hắn chỉnh lại cổ áo. Cố Dần nói, hắn vẫn luôn như vậy.

Là do mình không có chú ý tới, sau đó hiểu lầm Cố Dần không để tâm.

“Anh đã rất đẹp trai rồi.” ngón tay Kỷ Thanh phủ ở gương mặt của hắn, hơi ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, nói:  “Chúng ta đi thôi.  “

Ý nghĩa của cái concert ca nhạc này ở trong lòng Kỷ Thanh đã thay đổi hoàn toàn. Đây không phải chỉ là xem ca nhạc, đây là nơi chốn hẹn hò của anh và Cố Dần.

Ôm ý nghĩ như vậy mà nghe biểu diễn, Kỷ Thanh dĩ nhiên có thể dung nhập vào, cùng mấy fan nữ la to, nhìn thấy phía trước giơ máy lên chụp ảnh, anh cũng lấy điện thoại ra chụp bóng người mơ hồ.

“Chu Thiếu Cảnh! Em yêu anh! ” các cô gái đều hô theo nhịp.
Kỷ Thanh nhếch nhếch miệng, cũng tiến đến bên tai Cố Dần nói mấy câu.

“Em nói cái gì? ” Cố Dần nghiêng đầu nhìn Kỷ Thanh.

Ánh mắt hai người vừa đối nhau, Kỷ Thanh có chút ngượng ngùng, nhưng anh vẫn lớn tiếng hét lên,  “Cố Dần! Em yêu anh!  “

Có nhiều người thật đúng là thêm sức mạnh, tất cả mọi người khi biểu đạt tình yêu, trước đây không dám ở nơi công cộng, hiện tại không chỉ nói mà còn có thể hét lên được.

Ngược lại nơi này rộng như vậy, tiếng nhạc lớn như vậy, không ai chú ý tới đến một tiếng nói không hòa chung nhịp với đám đông kia.

Kỷ Thanh hét xong có chút mất sức tựa ở trong lòng Cố Dần, một lần hét lớn lên kia như lấy hết toàn bộ khí lực của anh, hiện tại chỉ có thể ở bên tai Cố Dần, một lần lại một lần nhỏ giọng lặp lại  “Em yêu anh ”.

“Anh cũng yêu em. ” Cố Dần nắm cằm Kỷ Thanh, ở trong ánh đèn hoa lệ, ở giữa tiếng gào thét chói tai của các cô gái, ở trên sân khấu người thanh niên tuấn mỹ giọng hát đầy sức sống âm thanh lan ra bốn phía, hôn lên môi của anh thật sâu.

Náo cũng đã náo la cũng đã la, bọn họ vốn cũng không hứng thú với mấy thứ này, đều có chút mệt, nửa sau còn lại biểu diễn cái gì Kỷ Thanh hoàn toàn không biết, chốn này quá ồn, nói chuyện khó khăn, anh và Cố Dần dính vào gửi tin Wechat cho nhau.

“Một hồi ăn cái gì?  “

“Có chỗ nhà hàng nào theo phong cách nằm ăn không? Mệt quá. “

“Mệt thì dựa vào bả vai của anh ngủ một lát đi.  “

“Không muốn, vậy anh sẽ còn mệt mỏi hơn.  “

Cố Dần lần này không có trả lời, hắn tự tay ép đầu Kỷ Thanh xuống đặt ở trên bả vai mình.

Kỷ Thanh liền dùng tư thế như vậy, mắt mở một nửa, xem cho hết phần trình diễn còn lại.

Đến lúc kết thúc Kỷ Thanh hỏi Cố Dần,  “Muốn đi hậu trường nhìn một chút không?  “

Cố Dần bất động thanh sắc vận động bả vai,  “Nhìn cái gì?  “

“Chu Thiếu Cảnh đó, có thể chụp một tấm, sau đó cậu ta có thể ký tên ngay tại chỗ cho anh.”

Cố Dần đối với siêu sao đẹp trai không quá cảm thấy có hứng thú,  “Không cần đâu! Anh có hâm mộ ngôi sao gì đâu, đâu cần phải làm như fan của cậu ta.

“Vậy chờ cậu ta ký xong em sẽ kêu người mang qua cho anh. ” Kỷ Thanh lôi kéo tay Cố Dần, theo dòng người đi ra hướng cửa ra,  “Hiện tại chúng ta đi massage đi ” anh nhìn Cố Dần cau mày lại muốn cự tuyệt, nói tiếp ngay sau:  “Đi nha đi nha, đây cũng là một tiết mục hẹn hò mà! “

Cố Dần mím mím môi chưa hề trả lời, Kỷ Thanh xem như hắn đồng ý, còn chưa kịp hài lòng, chợt nghe Cố Dần có chút do dự nói:  “Anh như bây giờ… bỏ đi… Khá là khó nhìn…  “

“Hả…? Anh làm sao vậy, hôm nay anh đẹp trai lắm mà. “

“Anh là nói. ” Cố Dần hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, “Cả người anh đầy vết hôn của em, như vậy mà đi massage rất khó coi.”

Kỷ Thanh mặt đỏ lên, len lén liếc nhìn Cố Dần.

Chính mình vẫn luôn biết hắn đẹp trai, nhưng thật lâu không có hoa mắt ngây dại với gương mặt của hắn. Cũng không phải là do dung nhan già đi, thời gian đối với người đàn ông này thật nhân từ, đến bây giờ hắn vẫn cực kỳ dễ nhìn. Cố Dần là cao lớn anh tuấn, một lớp cơ bắp đủ xài, không có cuồn cuộn khoa trương như mấy anh đi tập gym. Dáng người của hắn cũng đẹp,  vai rộng thắt lưng hẹp, không có cơ bụng múi nhưng cơ bắp ở bụng cũng coi như rắn chắc. Cố Dần hiện tại khoảng chừng 35 tuổi, thành thục ổn trọng, cho người cảm giác đã không phải là đẹp kiểu trai tơ như thời kỳ đại học, mà là đẹp kiểu đàn ông trưởng thành kiên định bình ổn. Hắn đi dạy học, trên người còn nhiều hơn chút khí chất nho nhã, đàn ông như vậy không thể nghi ngờ là vô cùng có mị lực, nhưng đem mị lực của hắn giải thích bằng khuôn mặt với vóc người không lại là không đủ.

Vừa nghĩ tới người tuyệt như vậy lại bị mình đóng dấu bằng dấu hôn, Kỷ Thanh liền kích động đến khó kiềm chế được tình cảm.

” Về rồi em đấm bóp cho anh. ” Kỷ Thanh đỏ mặt nhỏ giọng nói, “Nên có trình tự một bước cũng không có thể thiếu, cởi bằng hết, em muốn cởi cho bằng hết…  “

Cố Dần không nói chuyện, anh cười khúc khích, nắm tay Kỷ Thanh lên xe về nhà

Chương 15

Sau lần coi ca nhạc đó, hai người đều ăn ý với nhau mà rơi vào bận rộn. Nói là ăn ý, bởi vì bọn họ vội vàng giống như đã hẹn từ trước, công việc chất thành một đống, như thi với nhau xem ai tan làm trễ hơn.

Cố Dần vội vàng, Kỷ Thanh bận rộn hơn, thường thường nửa đêm gọi điện thoại nói đêm nay lại không thể về nhà. Cẩn thận đếm lại xem như bọn họ tuần này không thấy mặt nhau được mấy lần, Kỷ Thanh thái độ khác thường ngày không có làm nũng nói muốn anh, nhưng mà trên thực tế là Kỷ Thanh bận đến độ ngay cả thời gian gọi điện thoại cũng không có.

Hôm nay Cố Dần tan tầm, nghĩ mình ngược lại không có chuyện gì, qua chơi với Kỷ Thanh cũng rất tốt, anh không giúp được công việc bận bịu, nhưng anh có thể giúp Kỷ Thanh xoa bóp vai rót cốc nước.

Lái xe đi công ty Kỷ Thanh, trên đường gọi điện thoại cho anh, không ai tiếp, hắn lại gọi điện thoại của văn phòng Kỷ Thanh, này có người nhận, là thư ký cuả Kỷ Thanh.

Thư ký nói Kỷ Thanh vẫn còn đang họp, để cho Cố Dần lên trước tới chờ một chút.

Lần này Cố Dần ngồi chờ, thành ra chờ đến tận hai tiếng.

Trong lúc Cố Dần thực sự buồn chán đang chơi game điện thoại, thư ký hỏi hắn uống gì, Cố Dần vội vàng tóm lại người, nói uống nước là được, sau đó ly nước kia vẫn để lên bàn, Cố Dần cũng không đụng tới một lần. Thư ký nói, anh Cố đến phòng làm việc của Kỷ tổng để chờ, Cố Dần nói không cần, vừa mới bị phân tâm “bốn lần giết” của hắn đã mất, hắn để cho thư ký đi làm việc mình, không cần xen vào nữa.

Lúc hắn đang chơi game, bên người ngồi xuống  có một người, người nọ như là rất gấp gáp, nhìn chung quanh không nói, còn làm đổ cái ly ở trước mắt Cố Dần.

“Xin lỗi xin lỗi.  “

Lúc người kia luôn mồm xin lỗi, Cố Dần ngẩng đầu nhìn cậu một cái — rất trắng, khuôn mặt rất nhỏ, vô cùng đẹp trai, sau đó Cố Dần nói câu  “Không có việc gì “, cứ tiếp tục cúi đầu chơi game.

Người nọ vẫn thất hồn lạc phách nhìn chằm chằm cửa lớn phòng họp, Cố Dần sau khi chết đi trong lúc đợi sống lại len lén liếc mắt quan sát cậu, cảm thấy cậu như học sinh điểm thi tệ giờ đang nơm nớp lo sợ đợi họp phụ huynh xong.

Ánh mắt người nọ sáng lên, bối rối đứng dậy – đã tan họp, Kỷ Thanh nhanh chân đi ra – sắc mặt của anh không phải là rất tốt, môi mỏng nhếch lên, nhìn không chớp mắt, đi vào phòng làm việc  “Rầm” một tiếng cửa đóng lại.

Người còn không có đứng vững co rúm lại, nước mắt liền tí…tách… chảy xuống.

Cậu một bên lau nước mắt một bên hướng phòng làm việc của giám đốc đi qua, đi rất chậm, nhìn cái cửa đến cả hơn nửa ngày, mới tự tay gõ cửa một cái.Cậu đẩy mở ra một cái khe nhỏ, chen vào nửa người, còn chưa kịp vào, đã bị một tiếng nạt làm sợ đến lảo đảo, quỳ ngồi dưới đất.

Cửa không có khóa chặt, vì vậy Cố Dần nghe thấy được giọng nạt rất to của Kỷ Thanh:

“Cậu cút ra ngoài cho tôi!  “

Cố Dần mắt trợn to há hốc mồm.

Kỷ Thanh quát xong tỉnh táo lại không ít, âm lượng thấp, nhưng cơn tức giận không có giảm, anh lười giáo huấn loại con nít hôi sữa không hiểu chuyện này, cũng lười giật dây thư ký ngu ngơ như con rối gỗ, anh lòng buồn bực một hồi, thẳng thắn đi đến phòng giải khát, dự định tự lực cánh sinh, rót cho mình ly nước.

Mấy ngày nay anh thực sự phải nén giận muốn điên, công ty muốn thu mua đột nhiên cổ phiếu lại nóng trở lại, anh muốn rằng không cần tốn quá nhiều tiền, muốn để lọt ra tin đồn bôi xấu ông chủ kia để ảnh hưởng đến giá cổ phiếu, ai biết nghệ sĩ của công ty mình dự định năm nay sẽ đầu tư vào — chính là cái cậu đang nằm úp sấp ở cửa phòng làm việc kia, chủ động leo lên giường người ta, còn chụp cả mấy chục bức ảnh s*x.

Kỷ Thanh nghĩ kế hoạch không thay đổi, thu mua theo lẽ thường, nhưng mà nghệ sĩ sẽ lăng xê năm nay có thể đổi người.

Thu mua đã tiến hành được hồi cuối, kim chủ không được việc, sự nghiệp còn tràn ngập nguy cơ- nghệ sĩ nhỏ kia luống cuống, cậu mặc kệ, cậu không những mặc kệ, cậu còn sợ — thần tiên đánh nhau người phàm gặp nạn, làm pháo hôi trên ván cờ thương trượng, cậu sợ mấy bức ảnh nóng kia bị lôi ra ánh sáng, cậu sợ con đường làm ngôi sao bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.Vì vậy, cậu làm một hành động vô cùng to gan—cậu dám bò lên giường Kỷ Thanh.

Không nghi ngờ chút nào, mặt của cậu là cực kỳ xinh đẹp, mặt của cậu là kế hoạch của chính mình. Một phần vạn Kỷ Thanh coi trọng cậu, một phần vạn Kỷ Thanh đồng ý chừa cho cậu một con đường lui, một phần vạn Kỷ Thanh…sẽ ở đó thì đã là một phần vạn may mắn rồi. Cậu chọn kỹ một đêm hôm khuya khoắc Kỷ Thanh không trở về nhà, công ty lớn như vậy chỉ có vẻn vẹn mấy người tăng ca, ỷ vào tin tức thay người còn chưa để lộ ra ngoài, đánh bạo chạy đến lầu 11, nhìn Kỷ Thanh mới đi xã giao xong có say rượu một chút, đang dựa vào ghế sa lon bằng da thuộc màu đen trong phòng làm việc nhắm mắt nghỉ ngơi — sau hai tiếng thư ký sẽ đánh thức anh dậy, đây là lịch trình đã định sẵn, Kỷ Thanh còn phải xem báo cáo công việc tiếp theo.

Vì vậy, nghệ sĩ nhỏ này quyết tâm ôm lưới rách cá chết, giành giật từng giây, kéo xuống dây quần của Kỷ Thanh, muốn mạnh mẽ cùng anh làm chuyện thân mật kia.

Cậu đem tính khí Kỷ Thanh ngậm trong miệng, dùng hết kỹ xảo từ trước đến giờ để hầu hạ, nhưng cậu không đợi được tính khí trong miệng tỉnh lại, lại chờ được ánh mắt lạnh buốt thanh tĩnh của Kỷ Thanh.

Kỷ Thanh từ trên nhìn xuống cậu, hỏi,  “Ai cho cậu tiến vào.  “

Nghệ sĩ nhỏ run run rẩy rẩy nói không ra lời.

Kỷ Thanh đem tính khí từ trong miệng cậu ta rút ra ngoài, tính khí cùng môi lưỡi dây dưa kéo ra một sợi nước miếng kiều diễm, Kỷ Thanh tự tay lau đi.

Có lẽ là đêm khuya đó cảnh vô cùng đẹp, Kỷ Thanh ở dưới ánh đèn đêm cơ bắp như bạch ngọc con ngươi sáng như sao, anh rũ mắt lại hỏi một lần, lông mi nhỏ dài che khuất mắt, tựa như cụm mây che khuất ánh trăng đa tình– dĩ nhiên là ôn nhu như vậy.

Nghệ sĩ nhỏ cả người tâm thần nhộn nhạo, bất tri bất giác mà thú thật.

Đêm càng tĩnh lặng.

Kỷ Thanh giương mắt dò xét cậu một lát, bình tĩnh nói,  “Cút ra ngoài.”

****

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau