CHỒNG À, ANH CÓ THỂ LƯU TÂM ĐẾN EM HƠN ĐƯỢC KHÔNG!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chồng à, anh có thể lưu tâm đến em hơn được không! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Một giờ rưỡi sáng, Kỷ Thanh mới vừa cùng người yêu của anh ân ái xong, đang hồi phục thở hồng hộc, một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Anh vội vàng nhận. Người yêu anh — Cố Dần, nhà giáo nhân dân, dạy vật lý cấp hai, ngày hôm nay phải dậy sớm coi lớp tự học, giờ học tiết một, phe một đống bài tập, mệt chết đi, phải nghỉ ngơi thật tốt.

Anh lên tiếng, “Alo, ai vậy ạ? “

Anh mới vừa trải qua một trận làm, thanh âm khàn khàn, giọng mũi lẫn vào hơi thở lồng ngực mang theo lười biếng thỏa mãn, âm cuối dinh dính, hơi chút cao lên, cộng thêm ngữ điệu cố ý đè thấp, trầm thấp gợi cảm, êm tai đến không nói ra được.

Đối phương không nghĩ tới anh mới đó đã nhận nhanh như vậy, cũng không nghĩ tới anh biết dùng loại thanh âm này nói chuyện, sửng sốt một chút, lúc này mới lên tiếng:

“Kỷ Thanh anh là tên khốn khiếp tên đàn ông phụ bạc, đồ mất nết, đồ đáng ghét! “

Kỷ Thanh há hốc mồm: “…. “

Anh ngay từ đầu còn tưởng rằng một cô bạn gái cũ nào nhậu xỉn của Cố Dần, hoặc là bị nữ sinh nào bị bài tập vật lý bức điên, nào đâu có thể ngờ được, người ta lôi cả tên họ anh ra mà mắng đích danh Kỷ Thanh.

Kỷ Thanh vốn là gay chính hiệu, còn là gay chính tông có sinh hoạt sạch sẽ, bàn tay nhỏ của con trai còn chưa từng sờ loạn qua, chớ đừng nhắc tới phụ lòng đàn bà. Anh nghĩ cú điện thoại này cố tình quấy rầy, vừa định cắt đứt, nữ nhân lại tê tâm liệt phế kêu lên:

“Anh không thích tôi vậy sao anh lại thân thiết như vậy, anh không có chọn trúng tôi tại sao lại ước hẹn với tôi, anh là tên đàn ông cặn bã không biết xấu hổ, lừa dối tình cảm của tôi nhiều năm như vậy! “

Thân thiết?

Cô ấy nhắc tới như thế, Kỷ Thanh nhưng lại nhớ ra.

Quả thật có sự kiện như thế — chuyện anh cùng một cô tiểu thư danh giá đi coi mắt.

Lúc đó anh mới vừa đối với Cố Dần tỏ tình qua điện thoại, anh còn không có lá gan trước mặt nói ra cho Cố Dần, anh sợ hồi hộp lúc nhìn thấy Cố Dần, nói cũng không nói được.

Anh viết ở trên tờ giấy “Cố Dần em thích anh, chúng ta có thể thử quen nhau hay không”.

Anh biết lời này đã quá cũ kỹ rập khuôn, chỉ được cái là nó rõ ràng thẳng thắn, ai đọc vào cũng hiểu ý anh đang nói là gì. Anh nghĩ, khi nào bên kia bắt máy thì cứ đọc theo trên giấy là được, không khó. Chỉ có như vậy mà vẫn nói lắp bắp. Biết rất rõ là không ai nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách lúc này của anh, nhưng gương mặt vẫn đỏ gay do xấu hổ lẫn buồn bực, tiếng nói căng lên, cũng không dám uống một ngụm nước cho trôi — đây là do anh đọc được từ mấy tiểu thuyết trinh thám, lúc uống nước vào thì mấy lời muốn nói cũng theo đó nuốt vào trong bụng. Anh không muốn nửa đường phải bỏ cuộc.

“Cố, Cố Dần,e..e…e..e…em…em …th…thích anh” Kỷ Thanh nắm chặt tờ giấy, đầu cuối gục, lỗ tai đã đỏ rực lên, môi run run rồi lại tay run run, điện thoại di động anh còn cầm không vững, không thể làm gì khác hơn là đem điện thoại kẹp vào giữa tai với bả vai, vậy mà nửa người cũng bắt đầu run run, anh ôm lấy bản thân đang run lẩy bẩy nằm ở trên giường, nghĩ thầm thực sự là kỳ quái, đến cơn run mà cũng lây nữa hả.

Rõ ràng ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ, lúc này anh cảm giác cả người mình rơi vào tháng 12 băng giá, lạnh đến độ cả người anh đều run rẩy.

Mấy lời còn lại anh thực sự kinh sợ đến nói không nên lời rồi, “Quen nhau” hai chữ đơn giản mà như nặng ngàn cân, đè nặng đầu lưỡi của anh, làm sao cũng nói không nên lời. Bất quá anh cảm thấy Cố Dần tốt xấu gì cũng từng yêu đương qua, lời mặc dù nói phân nửa, nhưng ý tứ muốn biểu đạt không cần nói toàn bộ Cố Dần cũng có thể hiểu rõ

Kỷ Thanh lại là chờ mong lại là hoảng loạn lại là run rẩy đợi câu trả lời.

Quá trình này thật sự là gian nan, anh hồi hộp đến độ tay chân lạnh lẽo, muốn lôi ra chăn bông dày bên trong tủ đắp lên trên người, anh cho rằng được sưởi ấm sẽ không run nữa, có thể làm cho anh dễ chịu hơn bây giờ một chút.

Vậy cái tên Cố Dần kia nói cái gì? Ah, Cố Dần nói, “Ai da không phải chỉ là giúp em phụ đạo một môn khóa dưới thôi sao, còn nói lời buồn nôn như vậy? Mấy anh nhóc này thật là ghê gớm như hổ, được rồi, bảy giờ tối nay mời em di ăn cơm, anh còn có việc cúp trước nhaa. “

Giọng nói nhẹ nhàng tựa như đem câu anh nói từ “Em thích anh” nghe thành “Cám ơn anh”.

Kỷ Thanh ngay trong nháy mắt này, không còn run nữa.

Chuyện phát sinh kế tiếp chính là anh gọi điện thoại lại, không có run lên cũng không lắp bắp nữa, giọng điệu không lạnh không nhạt nói, “Không được, bảy giờ tối nay em… có buổi hẹn hò rồi. “
Anh cố ý nói là hẹn hò cho thêm thân thiết, như vậy anh có vẻ càng chủ động, quan hệ với bên nhà gái thân mật hơn.

“Ah, vậy chờ khi nào em rãnh rỗi anh lại mời em đi ăn cơm nha! Còn có chuyện gì khác sao? “

Thái độ này quả thực đem Kỷ Thanh nở nụ cười gằn, Kỷ Thanh dùng giọng điệu u ám quái gở nói: “Không sao”. Sau đó không đợi Cố Dần phản ứng liền cúp điện thoại.

Sau đó có trả thù bằng cách Thân thiết”.

Cũng không biết kết quả là trả thù ở trên đầu người nào.

Anh hiện tại đã gặt được quả ngọt, cô gái này chính là khúc nhạc dạo trên đường tiến tới hạnh phúc của anh, mấy vấn đề liên quan tới hạnh phúc đã giải quyết rồi, cô gái này tên gì, dáng dấp ra sao, anh là hoàn toàn không nhớ rõ. Duy chỉ có chuyện thân thiết này anh vẫn luôn nhớ kỹ, là bởi vì anh đã làm một chuyện không tử tế.

Anh những năm trước đây gây họa cho con gái người ta, giờ thì cũng có ngày bị người ta tìm đến tận nơi mắng vốn.

Kỷ Thanh tự biết đuối lý, không dám phản bác không dám cúp máu, máy móc che miệng lại sợ quấy rầy đến Cố Dần nghỉ ngơi, một bên nhìn Cố Dần một bên nghe điện thoại, rất rắc rối.

Cố Dần ôm cánh tay của anh giật giật, đã tỉnh.

“Của người nào? “

Cố Dần ghé vào lỗ tai anh thấp giọng hỏi, thanh âm mới vừa tỉnh ngủ còn có chút mơ hồ, nhưng hơi thở mang theo khí nóng để trong lòng anh một hồi mềm mại.

Trái tim Kỷ Thanh đã phiêu phiêu đãng đãng, anh có cái ý xấu nhỏ này, ngón tay run rẩy, bật loa ngoài.

“Em có một đối tượng hẹn hò. “

Kỷ Thanh cắn môi, Cố Dần từ phía sau ôm anh, anh nhìn không thấy biểu tình của Cố Dần.

Anh lắng nghe, hô hấp Cố Dần có chút nặng nề, lồng ngực dán chặc phía sau lưng của anh, khá nóng, một hít một thở, thả lỏng rồi lại ép vào, rung động đến lưng anh thấy tê dại.Cố Dần có phải đã tức giận rồi hay không?

Anh có thấy hơi vui một chút, cũng có chút chua xót tí ti trong lòng.

Lần trước Cố Dần nổi nóng với anh, là lúc anh bị đội sổ mấy môn. Cố Dần là trợ giảng, sau lưng len lén dạy thêm cho anh, lúc lên lớp ráng nhịn không lên cơn, dạy thêm rồi mà vẫn rớt, Cố Dần giận quá mới dạy dỗ anh một trận.

Lúc đó bọn họ còn chưa có gì, Cố Dần còn là một thẳng nam, mỗi ngày đều bị mấy em gái xinh đẹp bày tỏ, bị mấy em giai đẹp trai hẹn pháo, Kỷ Thanh xuất phát từ lòng đố kị của đàn ông, dẫn ra bẻ cong Cố Dần.

Cố Dần sau khi đã cong rồi mới thấy anh thật sự rất tốt, anh vốn có thể được nâng thành giảng viên, nhưng bởi vì trường học xa nhà của Kỷ Thanh, anh vậy mà từ bỏ công tác, ở một nơi nhỏ hơn gần chỗ họ ở tìm một trường trung học cấp hai để dạy.

Cô gái đầu bên kia điện thoại đã ngưng chửi rủa, thấp giọng khóc to, Kỷ Thanh nghe thanh âm nhỏ, cũng bắt đầu lải nhải nói với Cố Dần mấy câu vô căn cứ. Anh cảm thấy đem sự thực nói ra thì quá là xàm đi, giận dỗi lại đi hẹn em khác, trẻ con ấu trĩ đến thế?

“Mấy năm trước em chưa có comeout với người nhà, bọn họ liền an bài cho em hẹn hò với người ta. “

“…. “

“Tuy là em có đi, nhưng chuyện xấu gì em cũng chưa từng làm, em cố ý biểu hiện rất thô lỗ, giống như một thằng ngang ngược, để cho cô ấy không sinh ra được bất cứ cảm tình nào với em. “

“…. “

Kỷ Thanh không kìm nổi mà đôi môi run run, cho dù Cố Dần nhìn không thấy, “Em còn cố ý không cạo râu, để cho hình tượng của mình rất lôi thôi, khi đó em xấu lắm, anh có thấy cũng sẽ không thích. “

“…. “

Không có được an ủi như mình muốn, Kỷ Thanh dù thấy khó chịu, nhưng cũng không có ép buộc Cố Dần nói những lời kiểu như Em ra sao cũng đẹp”, anh chịu đựng ủy khuất, tiếp tục nói dông dài:

“Sau lại cô ấy không chịu nổi, nói chia tay với em, em chưa có từng làm chuyện thân mật gì với cô ấy. “

Đồng thời bên đầu kia điện thoại cô gái cầu khẩn nói, “Ngày hôm qua em đã thấy anh trên báo rồi, em phát hiện ra em còn yêu anh, anh ly hôn đi, về bên em nhé!. “

Kỷ Thanh kích động ngừng thở.

Cố Dần sẽ ngang ngược giật lấy điện thoại di động, nói lời thoại kiểu như “Người đàn ông này là của tôi” sao?

Hoặc là hung hăng hôn lên bờ môi của anh, làm cho cô gái kia được nghe GV live sao?

Đem điện thoại di động quăng xuống trên mặt đất, tức giận muốn trừng phạt anh là cách tốt hơn nhất.

Kỷ Thanh đợi nửa ngày, đợi đến lúc Cố Dần thoải mái ngủ khò khò. =))

Trầm bồng du dương, xen lẫn niềm vui sướng

Kỷ Thanh miệng ỉu xìu, đối với cô gái kia nói “Cô nghĩ sao mà mượn cái cớ chả ra sao như vậy, lại thất bại”, tức giận cúp điện thoại.

Anh xoay người rời giường, giơ lên cái chân dài của Cố Dần, nhắm ngay vị trí chọc vào.

Chương 2

Huyệt đỏ au, toàn là nước, tinh không ngừng chảy dài ra bên ngoài.

Nước tinh mỏng manh, lúc chảy ra lúc còn kéo theo sợi chỉ bạc, hiện ra miệng huyệt một mảng lóa nước.

Góc chăn kia bị dịch dính ướt, một mảng nhỏ dịch dính vào trên cái mông tròn của Cố Dần, cái mông vểnh kia đã có chút đã ươn ướt.

Cố Dần dáng vẻ sắc tình như vậy, không phải Kỷ Thanh không cho tẩy rửa, là Cố Dần cảm thấy không cần rửa, tinh dịch không độc vô khuẩn, cần gì chùi sạch.

=)) xạo đó các bợn,khoa học chứng minh là tc  thấy mệ nha:)))))

Cho nên kết hôn đã nhiều năm như vậy, Cố Dần vẫn chứa tinh của anh đi ngủ.

Chỉnh tiểu huyệt Cố Dần đến lỏng loẹt mềm èo, phá lệ mẫn cảm, mỗi lần lần mò đều có thể lấy ra tinh dịch nhơ nhớp.

Kỷ Thanh sau khi tiến vào không gấp gáp di chuyển, anh bị mút vào rất thoải mái, tiểu huyệt vừa nóng lại chặt, quả thực muốn đem anh ngậm đến mất hồn, đang co rúc lại theo quy luật.

“Anh tỉnh rồi ah? “

Kỷ Thanh ưỡn ưỡn thắt lưng, Cố Dần kêu lên một tiếng đau đớn, mở mắt ra nhìn anh.

Không có lên tiếng, không có ngăn cản, chân mày không nhíu lại, trong ánh mắt cũng không có không muốn.

Cố Dần nhoài người lên hôn Kỷ Thanh một cái, cùng anh mặt đối mặt dán vào, ôn nhu hỏi:

“Làm sao? “

Kỷ Thanh có chút không nỡ, Cố Dần ngày mai còn phải dậy sớm đấy.

Anh chậm rãi rút ra ngoài, dương v*t đã hoàn toàn cương lên, trên lông mu còn vương bọt nước, cương cứng đến mức anh có chút khó chịu.
Anh đem Cố Dần áp đảo, một tay chậm rãi khuấy động ở dưới thân, ghé vào trên ngực Cố Dần không bằng lòng mà nói:

“Có người hơn nửa đêm gọi điện tỏ tình, anh nói ngủ thì cứ như thế mà ngủ, sẽ không có một chút ý thức nguy cơ nào sao? “

“Anh quá mệt rồi.” Cố Dần vuốt ve phần gáy của Kỷ Thanh, lại bồi thêm một câu, “Có chứ, nhưng anh tin tưởng em mà. “

Hắn ngáp một cái, xoa xoa đỉnh đầu Kỷ Thanh, đem chân ra hiệu cho Kỷ Thanh cọ cọ vào, “Hiện tại em chính là vợ của anh. “

Kỷ Thanh lại đau lòng.

Hắn tin tưởng mù quáng kiểu gì vậy, chính mình thực sự đã từng thân thiết đó.

Thì… Anh cũng có thể sơ ý một chút rồi xách người chạy mất, không muốn Cố Dần yên tâm như thế đâu.

Kỷ Thanh nghĩ như vậy, ở giữa hai đùi Cố Dần ma sát,bộ phận kia của hai người theo động tác mạnh dính vào cùng nhau, nóng bỏng vô cùng.

Kết hôn nhiều năm như vậy, Cố Dần cực kỳ tâm lý. Mỗi lần đi công tác không có tra xét, mỗi lần điện thoại không có tìm đọc, mỗi lần đi quán bar không hỏi nhiều, mỗi lần cùng người mẫu nam thân mật đều tỏ vẻ hiểu chuyện.
Có một lần anh đi công tác hơn nửa tháng, bạn thân cùng đi điện thoại không ngừng, Wechat không ngừng, thấy điện thoại di động của Kỷ Thanh không có động tĩnh, hâm mộ nói:

“Đối phương hiểu chuyện chính là chuyện tốt. “

Kỷ Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, đem những lời này coi là khiêu khích, thẹn quá thành giận nói, “Công việc của anh làm xong chưa, ai cho anh đang ở trong thời gian làm việc dùng điện thoại riêng? “

Người bạn của anh thấy vậy đành phải bỏ đi ra, lúc này mới lén tìm điện thoại gọi cho Cố Dần, vừa nghe được tiếng của hắn đã bắt đầu ủy khuất.

“Anh sao không gọi điện thoại cho em chứ, gởi tin nhắn lại không nghe được tiếng người. “

Hơn nữa ngày Cố Dần mới nói tiếp, “Về nhà nói chuyện sau, học sinh đang hỏi bài anh. “

Thật vất vả chịu đựng đến giờ Cố Dần tan tầm, anh khẩn cấp gọi đến, Cố Dần hùng hổ la lên trong điện thoại:

“Trời tối rồi vậy mà dm chúng nó mới chút tuổi đã nói chuyện yêu đương, mới vừa tan học đã ôm lấy nhau hôn chùn chụt, nhưng mà anh đã bắt được rồi. “

Lúc này Kỷ Thanh còn có thể làm sao, chỉ có thể khấp khởi mừng thổi lời gió bên tai Cố Dần, “Nhất định phải chia rẽ bọn nó, loại chuyện chia cắt đôi lứa này quả thực vô cùng khẩn cấp. “

Chờ đến buổi tối, Cố Dần nhưng lại thành thật, chủ động gọi điện thoại cho anh, trong phòng vang lên tiếng động bùm bùm ầm ĩ.

Kỷ Thanh nhíu mày, “Anh đang làm gì thế? “

“Anh tức muốn điên rồi, mấy đứa học sinh ngu ngốc của anh thi giữa kỳ tới nơi rồi còn chơi game online. “

Kỷ Thanh không thể tưởng tượng nổi nói, “Anh làm vậy nó mất ngủ mất? Anh mau trả lại đồ cho người ta. “

“Đợi nó kiểm tra thử lên điểm mới trả.” Cố Dần dửng dưng cười khằng khặc, “Con thỏ  chết bầm này còn nói là thầy cứ đợi xem, ngày mai xem anh sợ chết hay nó sợ. “

Chương 3

Kỷ Thanh nhớ không nổi tiếp sau như thế nào, trong đầu anh trống rỗng, cơn cực khoái cơ hồ khiến khóe mắt anh chảy nước.

Chờ anh bắn ra sau, phát hiện Cố Dần chẳng biết lúc nào cũng bắn, dương v*t ỉu xìu, trên bụng còn mấy vệt trắng, lúc này đang ngủ ngon lành.

Kỷ Thanh rất biến thái muốn đem dịch đục này liếm sạch, liếm sạch sẽ, một giọt cũng không chừa, còn muốn vươn đầu lưỡi để cho Cố Dần xem, biểu thị anh sẽ nuốt hết vào.

Anh khắc chế hơn nửa ngày, chỉ có rút ra tờ khăn giấy, nhẹ nhàng chà lau cho Cố Dần.

Anh làm như vậy hoàn toàn không phải là sợ Cố Dần tư tưởng bảo thủ, người từng là trai thẳng không nhìn nổi gay nuốt tinh dịch.

Anh là sợ Cố Dần bị kích thích, thú tính quá độ không khắc chế, ngày mai lên lớp cũng không cần lên.

Cố Dần rất dễ phục vụ, chơi thế nào anh đều phối hợp. Đem chân bẻ thành hình chữ M, tự an ủi cho bạn đời của mình nhìn, hoặc là từ trong miệng thốt lên một đống mấy câu dâm tục, Cố Dần đều cho rằng không có gì lớn.

Nhưng mà Kỷ Thanh không được, anh chịu không nổi, anh cảm thấy có hơi thẹn.

Trong xương anh vẫn là loại bảo thủ cổ lỗ sĩ, làm tình cần gì nhiều đến mấy trò quỷ quái như vậy, cũng không phải vận động viên thể thao, phải đào ra một đống tư thế, bất quá chỉ là chủ nghĩa hình thức, chung quy thì cuối cũng cũng đâm vào thôi, đâm sao mà chả là đâm.

Cố Dần đâu để ý đến chút dè chừng này của Kỷ Thanh.

Anh là chủ nhiệm lớp, tinh mắt nhìn về phía cửa sau, tịch thu được một quyển  manga. Ảnh bìa hai đứa con trai đều rất tuấn tú, Cố Dần lật sơ sơ mấy trang, nhớ kỹ không ít lời thoại.

Đêm đó lúc ân ái anh học gì làm nấy, nhưng khiến Kỷ Thanh sợ hết hồn.

“Của vợ lớn quá! A ~ không muốn chơi nữa bị hư mất! “

“Anh còn muốn, nóng nóng quá bắn cho anh, nóng quá sướng quá sướng quá đi! “

“Muốn ra muốn ra, chính là chỗ đó, á không nên đụng nơi đó… A ~ đáng ghét, lại bắn! “Kỷ Thanh hốt hoảng che miệng Cố Dần, đỏ mặt hỏi anh:

“Anh giỡn kiểu gì vậy? “

“Anh kêu dâm mà.” Cố Dần vươn đầu lưỡi liếm lòng bàn tay Kỷ Thanh, mềm nhũn, khiến mồ hôi Kỷ Thanh rơi liên tiếp.

“Không được kêu nữa!” Kỷ Thanh đánh anh một cái, “Không được học theo, bỉ lắm! “

Cố Dần nghiêm túc gật đầu, khuôn mặt như người, kiên cường, rắn rỏi, cương quyết, máu nóng, thẳng thắn cương nghị, mặt không chút thay đổi.

Kỷ Thanh nghĩ, một khuôn mặt chính trực như vậy, sao lại nói ra mấy lời càn rỡ đến vậy.

Cố Dần nhớ lại, cái quyển manga kia trong đó cũng không thiếu mấy thứ thú vị khác, anh đề nghị, “Nếu không chúng ta lại thử tư thế cưỡi ngựa chút đi! Để em dùng sức hoài anh cũng băn khoăn, không công bằng cho em. “

Kỷ Thanh cảm thấy có thể tiếp thu, kín đáo gật đầu một cái, có chút nhăn nhó đồng ý.
Nhưng mà súng thật đạn thật vừa bị áp xuống thì Kỷ Thanh thấy không được, Cố Dần ưỡn cặp mông đẹp đặt ở trên túi nang của anh, lúc lên lúc xuống, khẽ co khẽ rút, mỗi lần tiến nhập vừa nhanh vừa độc, cảm giác hai hòn d*i cũng bị cái mông của hắn nuốt chửng vào.

Trong phòng tràn đầy tiếng “Pah pah pah”, so với trước giờ còn vang dội hơn, người đàn ông áp ở trên người hắn giống như đã hóa thú, chủ động nhiệt tình, hung mãnh dị thường.

Kỷ Thanh có chút sợ, anh không đẩy được Cố Dần, anh sờ soạng một cái vào chỗ hai người đang kết hợp với nhau, dính ẩm ướt một mảnh, tiếng nước nhóp nhép làm cho anh mặt đỏ tim đập.

Kỷ Thanh sợ muốn khóc, không thể chơi như vậy, cân nặng của đàn ông cộng thêm lực độ như liều mạng để về đích, làm đến độ phía dưới Kỷ Thanh tê dại.

Anh muốn bắn ra, nhưng Cố Dần từ đầu đến cuối đung đưa thân thể, cái lưng nhấp nhô lên xuống, hậu huyệt giống như cái cờ lê bằng sắt. Gắt gao kẹp anh vào, anh muốn bắn cũng bắn không ra.

Cuối cùng Kỷ Thanh thật vất vả mới xoay người đem Cố Dần ngăn chặn, như đang nghiêm phạt vỗ xuống thật mạnh cái mông kia, vành mắt đỏ lên chậm nửa ngày, chậm rãi đút vào hồi lâu, lúc này mới có thể trấn tĩnh lại, thoải mái bắn ra.

Kỷ Thanh làm tình để ý cẩn thận như vậy, cũng không phải anh không có khỏe hay gì, hông của Kỷ Thanh cũng giống như cái motor vậy, có thể “phạch phạch phạch” không ngừng nghỉ.

Chỉ là Kỷ Thanh tuyến lệ phát triển, tâm tình kích động là hay chảy nước mắt, anh bởi vì khuyết điểm nhỏ này của mình tự ti thật lâu, anh cảm giác mình giống như bánh bèo, nhưng anh cũng không muốn. Anh không phải miệng lưỡi không lanh lẹ, thời điểm nếu muốn chống chế chuyện gì đối phương không nhất định có thể đáp lời, anh chỉ cần trước khi nói hít thật sâu, nhắm mắt lại không cho viền mắt đỏ lên đến rơi lệ, vẫn là có thể gây gổ.

Thế nhưng anh biến thành như bây giờ, hoàn toàn không khống chế được tâm tình, đều do Cố Dần!

Bởi vì Cố Dần nói: “Em tủi thân cái gì chứ, bả vai của anh cho em dựa vào, haizz, lớn tướng như vậy mà còn giống như con nít khóc nhè nha. “

Kỷ Thanh dĩ nhiên là òa khóc lên, nước mắt tuôn trào tựa ở trên vai Cố Dần.

Có người dỗ có người đau lòng, người anh quan tâm kia lại không ngại, anh còn có lý do gì để nhịn lại để kiềm chế chứ?

Cho nên dẫn tới hiện tại, tình ái quá mức kịch liệt, Kỷ Thanh biết không khống chế được vừa khóc vừa chịch.

Anh không thể tin được là đây là cảnh tượng kiểu gì, đơn giản là làm cho lòng anh sinh ra sợ hãi.

Chương 4

Kỷ Thanh sau khi tỉnh lại, phát hiện Cố Dần đã đi làm rồi, bên giường là một con gấu bông bự dài hai thước, anh ép Cố Dần đặt ở đó cho anh.

Như vậy mỗi ngày tỉnh lại đều có người ở bên, không phải một người cô đơn, tốt đẹp biết bao.

Trên bàn đặt sẵn đĩa bánh dẻo trứng rán* mua ở quán ngoài đường, Cố Dần thích món điểm tâm này, mỗi sáng sớm một cái bánh rán trái cây, một cái bánh bao nhân thịt, với hắn mà nói đơn giản là nhân gian mỹ vị.

* Món này mình đặt tên đại, tên gốc của nó là “Bánh rán điểm tâm” – một món ăn sáng nổi tiếng của vùng Thiên Tân và Hà Bắc, có trứng, đậu xanh, bột nếp dẻo, chấm với sốt tương ngọt và hành

Kỷ Thanh cắn vào, miệng đầy vị hành.

Anh có thể tưởng tượng ra cảnh, Cố Dần nhất định là kéo giọng, học nói theo giọng địa phương của người bán rong, hơi nóng mờ mịt bốc lên mặt của hắn, mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ lắm, nhưng trong lúc nói chuyện với nhau dù cho có cách một quầy bánh bao nhân thịt cũng đều có thể nghe được: Nhiều hành hơn một chút! Sao cho gì ít vậy, bỏ thêm một vốc đi!

Kỷ Thanh trước đây không ăn hành, không ăn tỏi, lúc lên đại học Cố Dần mời Kỷ Thanh ăn món mì trộn dầu*, Kỷ Thanh cho rằng mì trộn dầu chính là một đống dầu bỏ vô mì, anh cảm thấy nếu một thằng đàn ông mà than “Béo quá ăn ngán lắm” thì quá kiểu cách, nên ráng nhịn không nói ra.

Chờ đến lúc bưng ra trước mặt, Kỷ Thanh vui mừng thấy dầu cũng không phải rất nhiều, có lớp tỏi ở trên cũng không có gì đáng lo.

Anh lôi đũa khạy khạy mấy miếng tỏi ra, đem toàn bộ tỏi bỏ vào trong bát Cố Dần.

Cố Dần không có ngăn lại, “Em không ăn hành tỏi ah? “

Kỷ Thanh cũng không ngẩng đầu, tiếp tục khều ra, “Không ăn. “

“Vậy chờ đến lúc anh ăn mì xong thúi chết em.” Cố Dần hướng anh hà hơi, “Em chỉ có thể ngoan ngoãn ngửi, em không ăn tỏi thì không có miệng thúi để phản công. “

Kỷ Thanh ngoan ngoãn ngửi thấy được mùi vị nhàn nhạt trong miệng Cố Dần, một chút mùi tỏi.

Làm cho anh có hơi hơi động tình.

Anh có chút xấu hổ cúi đầu.

Trong nháy mắt đó, anh dĩ nhiên muốn nhào qua, ngậm đầu lưỡi Cố Dần, mút mát lâu lâu một chút, nếm thử xem tỏi là vị thế nào.

Bất quá sau này lúc bên nhau đã nếm được, thiệt buồn nôn, muốn ói, mùi thấy gớm gì thế này.

(=)) editor cũng team ko hành nên hoàn toàn thấu hiểu anh Thanh)

Kỷ Thanh nghĩ đến Cố Dần chưa có đánh răng đã hôn anh, đây thật là không lịch sự.

Kỷ Thanh lại nghĩ đến Cố Dần kỳ thực rất nhiều chuyện không xem trọng anh, kết thúc làm tình không cho anh rửa sạch người qua một chút, miệng mới ngậm qua JJ của anh lại hôn lên miệng anh, tối hôm qua nửa đêm anh bị người khác quấy rầy, Cố Dần cũng có thể an tâm ngủ.

Được lắm, Cố Dần.

Kỷ Thanh cười lạnh một tiếng, siết lại cái cà- vạt.

Anh có chút tức giận.

Loại sức sống này vẫn duy trì liên tục đến lúc lên công ty, lúc họp gương mặt Kỷ Thanh cũng căng ra, mãi đến khi điện thoại của quản lý xí nghiệp Lưu Dương reo —

Mắt Kỷ Thanh liếc nhìn, là cuộc gọi của vợ ông ta.

Cái kiểu công khai khoe khoang yêu đương ngọt ngào này thúi lắm.

Đi làm còn tra xét, họp cũng không để chế độ im lặng, biểu hiện qua điện thoại di động đều tràn ngập mùi thả thính nhau.

Anh như đang nở nụ cười.

Anh không đợi Lưu Dương xin lỗi, liền cười nói, “Nhận đi. “

Quản lý Lưu vẻ mặt xấu hổ, mồ hôi đầy trán, gấp gáp đến nói lắp, anh lại bổ sung, “Mở loa ngoài. “

Vợ của Lưu Dương tuổi còn trẻ, nhỏ hơn 20 tuổi so với ông ta, giọng nói rất dẹo, rất nũng nịu, rất hờn dỗi, vừa mở miệng ra là không biết đã làm bao nhiêu thằng đàn ông nhũn như con chi chi.

Xinh đẹp, ngực to chân dài, lần đến đưa tài liệu cho Lưu Dương đã làm không ít người phải trầm trồ trước cô.

Nhất là cái câu vạn tiễn xuyên tim “Chồng ơi” kia, từ thang máy gọi vào cửa chính, âm giọng thanh thúy, lực xuyên thấu mạnh vô cùng, Kỷ Thanh muốn học chiêu này đã rất lâu rồi.Âm cuối của cô bẻ ngoặt đi vô cùng thành công, bén nhọn, nhưng sẽ không phá giọng.

Có điều vẫn nên quên đi.

Loại hành vi này với kiểu Cố Dần học người ta rên rỉ khác nhau ở chỗ nào?

Kỷ Thanh thở dài, trông coi khuôn mặt khổ sở của Lưu Dương, cười cười, “Gạt anh thôi, thấy vui không?” anh nổi khùng lên làm bộ dạy dỗ: “Họp phải để im lặng, đã nhấn mạnh bao nhiêu lần mà sao vẫn không nhớ được? “

Giữa lúc nghe tiếng vâng dạ khô khốc của Lưu Dương, anh nghĩ xấu xa, ai mà muốn cho ông cơ hội được khoe cô vợ hết sảy chứ, nhìn mà bực á.

Kỷ Thanh hừ một tiếng “Tan họp”, bước đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc, lấy điện thoại ra liền gọi điện thoại cho Cố Dần.

Anh muốn tra xét.

Tra xét là một việc làm cần kỹ thuật, ở điểm này Kỷ Thanh có đẳng cấp rất cao. Anh luôn có thể tra xét một hồi khiến Cố Dần tự đào hố chôn mình. Cố Dần không những ngu ngốc nhảy xuống, nhảy xuống xong vẫn không quên thương tiếc chặn lấy tay của Kỷ Thanh đang đào hỏi anh có mệt không.

Kỷ Thanh tuy là còn đang tức giận, nhưng lúc mặt đang nghiêm túc tra xét, giận một chút cũng không tính là gì. Anh vẫn luôn rất mềm dẻo, ở trong lòng nhiều lần lẩm bẩm, Cố Dần là thầy giáo, mà ở trong lòng thầy giáo, thái độ vẫn là quan trọng nhất, thái độ tốt thái độ tốt thái độ tốt…

Cứ như vậy tự tẩy não lấy mình, bên kia Cố Dần nhận điện thoại.

“Chuyện gì? “

Kỷ Thanh tẩy não đã hơn nửa ngày “Thái độ là quan trọng nhất”, thiếu chút nữa thì bị cái câu không mặn không lạt “Chuyện gì” này công phá.

Vì tra xét, em nhịn lại.

Kỷ Thanh hít sâu, làm nũng nói:

“Honey, anh làm sao mà không gọi điện thoại cho em, kêu em rời giường a? “

Cố Dần: “…. “

Kỷ Thanh tiếp tục lẩm bẩm, “Ngày hôm nay đi làm mệt mỏi quá đi, có người không tôn trọng em. “

Anh làm bộ ra tiếng khóc thút thít, hạ giọng xuống giả như đang thút tha thút thít, “Họp cũng không để im lặng, căn bản không đem em để vào mắt. “

Cố Dần đang chơi trò Solitaire, cho rằng Kỷ Thanh  đang nói lời tương tự như “Anh không muốn gọi điện thoại cho em, có phải không đem em để vào mắt  hay không”, không yên lòng an ủi nói:
“Đó là bởi vì đem em để ở trong lòng cũng không đủ, làm sao cam lòng để cho con mắt chiếm tiện nghi chứ. “

Kỷ Thanh: “… Anh đang nói cái gì? “

Ngay sau đó, anh lại bổ sung: “Anh đang làm gì? “

Cố Dần vừa nghe Kỷ Thanh phản ứng không đúng, vậy mà không có vui vẻ gọi hắn là “Chồng ơi”, lúc này mới bất tri bất giác phản ứng kịp mình đã nói sai. Hắn là người thông minh cỡ nào chứ, chủ động chơi chiêu bài khác, không có chăm chú nghe anh nói, lại gãi đầu, cứng ngắc nói sang chuyện khác, “Á, đồ ăn trong nhà không có, sau khi tan việc cùng đi mua thức ăn? “

Kỷ Thanh đạt được câu trả lời mong muốn, gật đầu, ổn định tâm tình nhỏ giọng nói, “Ừ được. “

Anh dừng một chút, thật là có ý tưởng để nhõng nhẽo rồi, giả vờ tội nghiệp hỏi Cố Dần, “Anh có thể cảm giác được em đã gật đầu sao? “

“…. “

“Em  muốn làm cho bản thân mình khôn khéo hơn chút.” Kỷ Thanh thở dài, vừa mới từng bước ép sát mình làm sao để không dính dáng tới hai chữ “khôn khéo”, vậy mà anh vẫn mặt dày tố cáo: “Bọn họ đều nói em bắt nạt anh hết mức, nếu em ngoan hiền, anh cũng sẽ không bỏ chạy. “

Cố Dần vừa nghĩ tới Kỷ Thanh ủy khuất bản thân mình như thế, trái tim đau nhói dữ dội, cũng không chơi bài nữa, hướng trong điện thoại nói lời đường mật, “Chút giờ tan tầm anh đến đón em. “

“Nhưng mà vì sao anh không phản bác lại chuyện em nói là em trói buộc anh?” Kỷ Thanh chực khóc nói, “Năm giờ em đã tan sở, trường của các anh 6 giờ mới mở cổng trường, anh để cho em chờ anh một tiếng? “

Cố Dần: “…. “

Kỷ Thanh khụt khịt mũi, hỏi tới, “Anh vì sao không nói lời nào? “

Anh lúc này thật sự muốn nũng nịu, Cố Dần có một ma lực đặc biệt như thế này, làm cho anh một lần lại một lần, được một tấc lại muốn tiến một thước mà tranh luận thêm. Anh rất thích được Cố Dần dỗ dành, lòng bao dung của Cố Dần dường như là vô cùng, là lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, anh có thể tùy ý hưởng thụ sự yêu chiều từ người yêu, loại cảm giác được quan tâm này anh thật sự rất thích.

Kỷ Thanh lại bắt đầu không thỏa mãn, kỳ thực vào lúc này được cọ cọ người Cố Dần mới là tốt nhất, vừa thân mật lại ngọt ngào, còn có thể nhân cơ hội nói rất nhiều yêu cầu.

Nhưng mà Cố Dần không ở bên người, có muốn có nghĩ như thế nào cũng đều vô dụng, giờ tự dưng đưa ra thêm yêu cầu chính anh cũng ngại làm.

Kỷ Thanh nhẹ lại giọng hỏi, “Có phải em ép anh quá rồi hay không? “

Anh lại tự mình khai ra hết, “Kỳ thực em gọi điện thoại cho anh, không phải không tin anh, mà vì nhớ anh thôi. “

Kỷ Thanh ngoài miệng nói là nhớ nhung, trong lòng nỗi nhớ cũng mãnh liệt hơn, lại có ý nghĩ muốn khóc trong đầu, “Em có thể không có chuyện gì nói với anh, em chỉ muốn được nghe giọng anh thôi. “

Kỷ Thanh nhịn không được, rưng rưng nghẹn ngào từng tiếng, “Em không thể làm gì khác hơn là tìm cái cớ nói chuyện, lúc nhớ anh sẽ gọi điện thoại. “

“Gọi thì cứ gọi.” Cố Dần vội la lên, “Em khóc cái gì? “

“Còn chưa có khóc đâu.” Kỷ Thanh nấc lên từng hồi, “Hức, bởi vì em cảm thấy thật là khổ sở mà. “

Cố Dần sợ nhất Kỷ Thanh như vậy, muốn khóc không khóc, rất sợ nói chọc nhầm tới thần kinh nhạy cảm yếu đuối của Kỷ Thanh. Anh luống cuống tay chân an ủi, “Sao phải khổ vậy, có phải là anh không cho em gọi anh đâu. “

“Thế nhưng anh không muốn gọi điện cho em.” Kỷ Thanh thấy mục đích muốn đạt thành, nhịn không được cười gian nói, “Có phải anh không muốn em hay không? “

“Nghĩ rất muốn mà.” Cố Dần thẳng thắn tự mình đào mồ chôn, không thể làm gì nói, “Anh ngày ngày sẽ gọi cho em. “

“Không muốn về sau.” Kỷ Thanh lại rưng rức nghẹn nói, “Ngay bây giờ, chút nữa họp, anh phải gọi điện thoại cho em. “

Cố Dần: “…. “

“Em sẽ không bắt.” Kỷ Thanh thấp giọng nhỏ nhẹ nói xạo, “Chỉ là em muốn để cho bọn họ thấy em phải giải thích với anh. “

Cố Dần cảm thấy trình độ gạt người Kỷ Thanh còn không có cao bằng học sinh của hắn, bất đắc dĩ nói, “Không được đâu, tụi anh còn phải kiểm tra nữa. “

Anh cố ý hướng về phía điện thoại lớn tiếng á một cái, “Còn có học sinh muốn hỏi bài anh, bận muốn chết rồi, anh cúp trước nha. “

“Thiệt kỳ quá.” Kỷ Thanh cười trộm nói, “Ngay trước mặt học sinh mà nói mấy lời vậy anh không thấy xấu hổ ah. “

Chương 5

Kỷ Thanh cúp điện thoại, suy nghĩ một chút, kêu thư ký gọi Tô Duy tiến đến.

Tô Duy là một nhân tài – trong việc nghĩ ra mấy trò mèo. Cú điện thoại quấy rầy tối hôm qua chính là chủ ý của cô, mấu chốt vấn đề là trước khi gọi lại không có báo trước cho Kỷ Thanh, xác thực dọa anh giật mình.

Kỷ Thanh lại nghĩ đến lúc mới vừa nói yêu với Cố Dần, cũng là do Tô Duy xúi bậy, làm cho anh lục điện thoại di động của Cố Dần, nhìn trong đó xem có thứ gì đen tối bị che giấu không.

Cô nói: “Cố Dần cũng từng yêu đương qua, anh không muốn nhìn một chút xem anh ấy với bạn gái cũ có  còn liên lạc hay không sao? “

Vì một câu nói này, điện thoại Cố Dần luôn trong tâm trí Kỷ Thanh, tựa như quả dưa hấu đỏ không hạt, tràn đầy cám dỗ.

Kỷ Thanh len lén lướt lướt lục lọi, Cố Dần ở sau lưng nhìn hồi lâu, hiếu kỳ hỏi, “Em đang làm gì thế? “

Kỷ Thanh bị dọa sợ hết hồn, anh sợ Cố Dần cảm thấy anh như mụ vợ già, mới vừa nói yêu thương đã xét điện thoại, về sau nếu như kết hôn rồi chắc muốn quản luôn cả mộ phần tám đời nhà người ta.

Còn một chuyện nữa, chính là anh sợ Cố Dần mắng anh.

Anh đã từng thấy Cố Dần mắng học sinh, dữ kinh khủng, nói cũng khó nghe không nể mặt, lớn giọng gào thét, tròng trắng mắt trợn tròn lên, trên tay cũng rất có sức lực, khõ một cái vào đầu đặc biệt đau.

Kỷ Thanh đã bị anh khõ qua, là do anh ghét môn toán cao cấp, lúc đi học Kỷ Thanh không lo nghe giảng, chỉ nghĩ đến mấy chuyện ngượng ngùng kia, khi đi học nếu không phải là cười ngây ngô thì cũng là giấu mặt mình đi.

Ánh mắt còn liếc lung tung, liếc gì đều cười một cái, ngay cả sách toán học cũng không đáng ghét như vậy nữa, gương mặt ửng đỏ từng mảng.

Tâm tình của anh thật tốt, cảm giác mình thật may mắn, có thể ngồi với Cố Dần gần như vậy, nhìn nè, dáng vẻ tay Cố Dần thật là đẹp mắt mà, khớp xương rõ ràng, ngón tay dài mảnh, nhưng thoạt nhìn rất có lực, trên mu bàn tay có nổi lên chút gân xanh gồ gồ, Kỷ Thanh thật muốn ấn một cái.

Kỷ Thanh nhìn bàn tay đẹp kia giơ lên, lòng bàn tay cũng đẹp mắt, chỉ tay không quá dày, rất sâu, rất…

Cố Dần mạnh mẽ bốp một phát vào trên ót Kỷ Thanh. =))

Kỷ Thanh lại càng hoảng sợ, kêu một tiếng nho nhỏ, vừa nhìn sắc mặt tức giận của Cố Dần, lập tức che miệng không phải dám lên tiếng. Anh vừa hoảng vừa sợ, tâm tình có hơi không ổn định, tuyến lệ lại bắt đầu không bị khống chế phân bố ra nước.

Gương mặt của Kỷ Thanh vốn đã nhỏ, bàn tay lớn một chút, che lại miệng chỉ chừa ra đôi mắt đen to tròn như quả nho đen, trong veo như nước, lấp lánh, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Cố Dần, trong mắt từ từ tích tụ một tầng hơi nước.

Cố Dần lại càng thêm hoảng sợ.Nhưng Cố Dần là trợ giảng, nhớ kỹ rằng muốn giáo dục học sinh, còn giữ vẻ nghiêm khắc, mới vừa muốn mở miệng mắng vài câu, đã nhìn thấy những giọt nước mắt cỡ hạt đậu của Kỷ Thanh tí tách rơi xuống.

Không nói không rằng, tiếng khóc bị nghẹn ở trong họng, giống như một con thú nhỏ tội nghiệp.

Đây thật sự là hù chết Cố Dần rồi, không giữ vẻ kiêu ngạo nữa, lúng ta lúng túng an ủi Kỷ Thanh, thiếu điều ôm anh gọi “bé  yêu.”

Kỷ Thanh che lại sau gáy, vẻ mặt không muốn, anh lúc đầu có thể khống chế được nước mắt, đều do một cú đánh kia, thuận khí cho tuyến nước mắt chui ra.

Miệng anh méo xệch xuống như muốn khóc, cảm giác mình thật mất mặt, lại khóc nữa, lại khóc nữa! Anh thẳng thắn vò đã mẻ lại sứt*, như đứa nhỏ tính tình thất thường mà làm ầm ĩ, “Anh đánh người đau quá, anh đánh đau em! Em sợ đau nhất đó, em chừng này tuổi mà còn sợ bị tiêm, anh làm sao mà đánh em mạnh quá vậy? “

*Vò đã mẻ lại sứt: nghĩa là vò đã mẻ rồi thì chính là cái vò mẻ, không cần phải giữ cẩn thận nữa. Nghĩa bóng là vô trách nhiệm, không cầu tiến.

Kỷ Thanh vò vò đầu, không muốn tiến đến để Cố Dần thổi cho, Cố Dần lúng túng thổi vài cái, tóc anh thoang thoảng mùi hương, mấy sợi tóc ngắn thoạt nhìn rất mềm mại.

Cố Dần cảm thấy Kỷ Thanh thật đúng là như đứa trẻ con.

Anh nhớ lại người nhà dỗ con là thế nào, cũng bắt chước theo y chang, “Thổi một chút là hết đau, đau đớn ơi bay đi, bay a bay… “Gương mặt nhỏ của Kỷ Thanh đỏ lên, nước mắt cũng chưa kịp rớt.

Tuy nói không khóc, nhưng anh vẫn còn có chút sợ Cố Dần phát hiện anh làm “chuyện xấu” —

“Em đang làm gì thế? “

Kỷ Thanh nghe được Cố Dần hỏi ở sau lưng, cũng không biết đã nhìn anh trong bao lâu.

Kỷ Thanh cả người tay chân luống cuống, viền mắt trong nháy mắt liền đỏ lên, lúc này anh nào còn nhớ phải khống chế tâm tình, nói cũng không nói, lắp bắp hết nửa ngày trời rồi mới nhở phải chảy nước mắt, trong lỗ mũi ngưa ngứa, Kỷ Thanh sợ chảy ra nước mũi ảnh hưởng đến mỹ quan, cũng không dám thở mạnh một cái, há miệng nhỏ giọng khóc.

Bộ dạng lúc khóc lên rất giống một cô vợ nhỏ đang tủi thân.

Cố Dần luống cuống, lau xong nước mắt lại lau nước mũi, tự báo hành tung vỗ ngực cam đoan, thề thốt về sau làm gì đều nói cho Kỷ Thanh.

Nhìn anh thật vất vả mới ngưng khóc, Cố Dần lúc này mới tha thiết hỏi han:

“Em khóc cái gì? “

“Em sợ. “

“Em sợ gì? “

“Em sợ anh… Anh đánh em.” Kỷ Thanh nói bừa là do hoảng sợ, nhưng thật ra là anh sợ Cố Dần chê anh quản quá chặt. Lông mi của anh ướt nhẹp, thoạt nhìn rất là ngây thơ vô số tội.

Kỷ Thanh lại có xu hướng trở nên nghẹn ngào, trợn tròn mắt nói đại, “Anh đánh người ta đau lắm nên em sợ. “

Cố Dần xem như bó tay.

Anh đang quen một người thích khóc nhè mà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau