CHÓ NGÁP PHẢI RUỒI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chó ngáp phải ruồi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Bunny Tiger ới hai anh dễ thương quá đi *lăn lăn lăn*

Mỗi chương ta sẽ chăm chỉ kiếm một tấm hình sát phong cảnh đó nhe~~

======Edit: Koori Rin. Beta: Nguyệt Thần======

Sau khi tan học, về văn phòng, Chương Chiêu nhận được tin nhắn WeChat* Thái Thư gửi.

*Một mạng xã hội phổ biến ở Trung Quốc, WeChat cũng phát triển một app nhắn tin miễn phí trên di động.

“Em nghĩ chúng ta nên chia tay thôi.”

Chương Chiêu nhất thời hơi choáng váng. Anh cầm chiếc điện thoại đứng bần thần giữa hành lang, học sinh đi ngang cúi đầu chào cũng không phản ứng. Mãi một lúc lâu sau có đồng nghiệp lại vỗ vai, anh mới định thần lại, theo bản năng nhét điện thoại vào túi.

“Sao vậy?” Tần Yến Yến tò mò nhìn anh. Cô nàng mới tốt nghiệp năm nay, “nhập hội” với Chương Chiêu, tràn đầy tinh thần mạnh mẽ đặc biệt của con người xã hội mới. Chương Chiêu thả lỏng cơ thể, cười với cô: “Không có gì.”

Tần Yến Yến liếc anh, cũng không hỏi nhiều, ôm một đống đồ dùng dạy học về lớp.

Chương Chiêu thở phào một hơi, đến văn phòng cất đồ đạc xong, ngồi xuống, rồi mới lôi điện thoại ra lần nữa. Thái Thư gửi cho anh một chuỗi tin, một đoạn rất dài, chiếm cả gần nửa màn hình điện thoại của Chương Chiêu.

Chương Chiêu uống một ngụm nước, đọc từng chữ từng chữ.

“Em nghĩ lâu rồi.” Thái Thư nói: “Là vấn đề ở em. Chúng ta cũng quen nhau hơn một năm rồi. Anh vô cùng tốt —— thật sự rất tốt. Nhưng mà quá tốt đi. Khiến em thấy không được mới mẻ, không thú vị. Anh biết em… Em ưa mấy thứ kích thích. Em biết anh hiểu em mà.”

Kết thúc là một dãy dài icon le lưỡi.

Chương Chiêu không phản ứng. Nằm ngoài dự đoán của anh, anh cũng không thấy bản thân tức giận gì. Có lẽ là như Thái Thư nói… Anh có thể hiểu được cậu bạn nhỏ này. Anh nhớ đến lần đầu gặp Thái Thư, trời mưa, anh đến đại học Thuận Thành làm chút chuyện, khi đi ngang kí túc xá, vội vã thế nào mà đụng vào Thái Thư. Khi ấy Thái Thư cả người ướt sũng, đôi mắt ngời sáng dưới màn mưa, vừa vui vẻ vừa nhanh nhạy, hoàn toàn khác hẳn Chương Chiêu. Dường như trong suy nghĩ anh khi ấy đã mơ hồ hiểu được, nếu như anh có thể đến với Thái Thư, thì cũng không được bao lâu.

Chương Chiêu suy nghĩ một chút, viết: “Có ai khác theo đuổi em đúng không?”

Anh chờ năm phút, thấy Thái Thư hồi âm.

“Một đàn anh ở học viện kiến trúc công trình bên cạnh. Lớn hơn em một tuổi, học nghiên cứu sinh.”

À, ra là lửa gần rơm*. Phải rồi, khoảng thời gian này mình cũng ít khi gặp Thái Thư, Thái Thư sắp tốt nghiệp, mình thì bận bịu suốt, chuyện đến nước này cũng có thể hiểu được. Chương Chiêu thở ra một hơi, suy nghĩ nửa ngày cũng không biết đáp thế nào, bèn hỏi: “Cho anh xem bộ dạng hắn ta thế nào?”

*Chỗ này nguyên tác dùng “Lâu đài gần nước”: lâu đài xây gần hồ nước sẽ đón được ánh trăng từ mặt nước hắt lên, ý chỉ khi ở gần sự vật sự việc nào đó thì sẽ bị ảnh hưởng từ nó. Mình thay bằng cụm “lửa gần rơm” cho dễ hình dung.

Không lâu sau Thái Thư gửi sang một bức ảnh.

Là một tấm ảnh Thái Thư chụp chung  cũng vị “đàn anh” kia. Nhìn gần, Thái Thư mới cắt tóc, phần mái ngắn ngủn làm lộ ra phần trán đầy đặn, trông hết sức hoạt bát. Vị đàn anh đứng bên trái Thái Thư cao hơn cậu ta nửa cái đầu, để đầu đinh, da trắng, lông mày dài đậm, đôi mắt lấp lánh có hồn, cười tươi khoe hàm răng trắng, khắp người tản ra hơi thở thanh xuân. Chương Chiêu nhìn chằm chằm một hồi, rồi bỏ điện thoại xuống.

Ờ thì, xét mỗi ngoại hình mà nói, anh hoàn toàn không địch lại nổi mà.

Anh cũng không nói thêm nữa, gửi đi bốn chữ, vậy là cuộc tình hơn một năm này kết thúc.

“Vậy thì chia tay.”

Thái Thư gửi lại một mặt cười. Đại khái cậu nhóc nghĩ sau khi chia tay hai người vẫn có thể làm bạn. Chương Chiêu nhấn mở danh bạ điện thoại, ngón tay dừng tại dãy số của Thái Thư một hồi lâu, nhưng rốt cục vẫn không xóa đi.

Tan tầm về đến nhà, Chương Chiêu bắt tay vào nấu cơm, dọn dẹp, soạn bài. Trước khi đi ngủ, anh vào phòng tắm rửa mặt, thấy chiếc cốc Captain America đặt trên bệ bồn rửa mặt, và cái bàn chải đánh răng trong suốt bên trong, phiền muộn trong chớp mắt chợt nhấn chìm anh. Vậy đó. Xem ra cho dù anh có tự an ủi mình thế nào, bị bạn trai cũ bỏ rơi như vậy, vẫn không khỏi cảm thấy khổ sở. Anh ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương, khuôn mặt tái nhợt, lông mày nhạt (mờ), hai bên sống mũi điểm ít tàn nhang, khiến anh thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi già dặn. Nhưng tuổi mụ* của anh mới có ba mươi thôi mà.

*Tuổi mụ là một khái niệm tuổi của người Trung Quốc và Việt Nam, theo thói quen dân gian, khi mới sinh ra thì một đứa trẻ đã được 1 tuổi, qua năm tiếp theo thì cộng thêm 1, chứ không quan trọng đúng sinh nhật mới cộng tuổi, vậy tuổi thực của anh thụ vào khoảng 28-29 tuổi^^

Chương Chiêu mở vòi sen, ra sức chà lên hai má, rồi ném bàn chải và cốc của Thái Thư vào thùng rác.

Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu anh thất tình. Hầu như lần nào cũng là người kia nói chia tay. Có lẽ bình thường anh quá tốt tính, cho nên đám bạn trai cũ không lo ngại gì. Đôi lúc Chương Chiêu cũng biết bản thân mình quá nhu nhược, sao lại để người ta muốn bỏ là bỏ, anh cũng không phải cái dù mà hết mưa thì cất. Anh phải học cách cương quyết một chút, chí ít gai phải dày hơn*, để mấy con đũy* đó đạp phải sẽ thấy đau.

Aizz…

Chương Chiêu vùi mặt vào gối, đếm dê rồi thiếp đi. (Đếm dê!?)

*Ý anh là phải cứng lên, để không đứa nào dám nhờn =_= Mà, chỗ “con đũy” (tiểu biểu tử, từ dùng chỉ gái điếm), mình nghĩ phải là mấy thằng đũy mới đúng tại ảnh là gay mà =_= 

Sau ngày đó thì vẫn bình thường. Vì Chương Chiêu không xóa số Thái Thư, khi lướt vòng bạn bè* vẫn có thể thấy trạng thái của Thái Thư, cũng may Thái Thư không có thói quen đăng ảnh, nên Chương Chiêu cũng không quá đau lòng. Có khi anh nghĩ sao mình không xóa số Thái Thư cơ chứ? Thế rồi anh phát hiện khi anh đăng bài trong vòng bạn bè, Thái Thư sẽ nhấn thích (like). Cho dù cậu nhóc này có vô tình nhấn phải… Cứ như này, nếu Chương Chiêu xóa cậu ta, chắc sẽ bị cho là hẹp hòi mất.
Đúng thật. Giữa ba mươi tuổi và hai mươi tuổi, luôn có một khoảng cách rất lớn.

*Một chức năng trên mạng WeChat, giống như bảng tin trên FB ấy, người dùng có thể chia sẻ, đăng bài, cập nhật trạng thái,…

Xoắn xuýt hơn ba tuần, đến sinh nhật ba mươi của Chương Chiêu. Giờ tan ca, Chương Chiêu không nhịn nổi: Mình muốn phát tiết. Mình cần phát tiết. Mình nhất định phải phát tiết. Mình phải tống hết phiền muộn hỗn tạp mơ hồ luôn quấn lấy mình trong khoảng thời gian này. Đê ma ma, mình không thể tự làm mình nghẹn được!

Thế nên Chương Chiêu đến một quán bar ở tiểu khu gần đó.

Quán bar này chủ yếu dành cho đồng chí (gay), nhưng dân thẳng cũng có thể đến. Trước đây khi buồn bực Chương Chiêu cũng tới đây uống rượu, cũng coi như quen biết bartender. Anh chào bartender, rồi ngồi xuống cạnh quầy bar, uống một ly bia. Lúc này vẫn còn sớm, DJ vẫn chưa đến “chà đĩa”, khắp đại sảnh được bao phủ bởi ánh đèn mờ mờ, chỉ có vài tiếng thì thầm thi thoảng vang lên xung quanh.

Người phục vụ đưa bia. Chương Chiêu uống một hơi cạn sạch, xoay người quan sát xung quanh. Có hai thanh niên ngồi gần anh, đang chọc ghẹo nhau, xa một chút là một cô gái trẻ, đang lặng lẽ bấm điện thoại. Trong góc phía tay phải cũng có một đôi, sờ mó gạ gẫm rất hăng hái. Chương Chiêu buồn chán liếc nhìn, đang định quay đầu đi, thì người đàn ông ngồi ngoài đột nhiên đứng dậy bỏ đi, người ngồi trong là một thanh niên, gương mặt khôi ngô tuấn tú.

Chương Chiêu nhìn thấy, cứ ngờ ngợ đối phương có vẻ quen quen. Anh chớp mắt, tập trung nhìn chắm chằm nửa ngày, đột nhiên nhớ ra: Đệt, chẳng phải cái thằng đàn-anh-ở-học viện-kiến-trúc-công-trình của Thái Thư kia sao?

Chương Chiêu càng nhìn càng hiểu rõ. Mặc cho đèn đóm lờ mờ thế nào, anh vẫn có thể thấy rõ đôi mày rậm của người thanh niên kia, khiến cậu ta thoạt nhìn vừa trẻ trung lại đầy sức sống. Chương Chiêu do dự một lát, bèn đặt ly rượu xuống, đi đến.

Cậu thanh niên nghe tiếng động, quay đầu nhìn về phía Chương Chiêu. Tia sáng ảm đạm trong ánh mắt cậu ta gây cảm giác áp chế cực kỳ, có lẽ là cảm giác khiêu khích đặc biệt ở những người trẻ tuổi. Chương Chiêu không khỏi chần chừ một chút —— vì chuyện này vốn chả mắc mớ gì đến anh —— nhưng anh vẫn lên tiếng: “Cậu, ừm, cậu là sinh viên đại học Thuận Thành à?”

Người thanh niên nhướn mày: “Anh quen tôi?”

“Tôi biết Thái Thư.” Chương Chiêu lời ít ý nhiều: “Cậu là bạn trai Thái Thư mà? Nhưng hình như người vừa nãy không phải Thái Thư thì phải.”

Anh chỉ về hướng khi nãy người đàn ông kia rời đi. Người thanh niên nhìn theo hướng tay anh, nhún vai: “Nhưng tôi không phải bạn trai Thái Thư. Tôi độc thân.”

“Ể?” Chương Chiêu phát ra âm thanh có hơi kém thông minh. Người thanh niên kia nhìn vào mắt anh, khóe miệng khẽ nhếch, rồi bật cười: “Lúc trước tôi có theo đuổi Thái Thư. Cũng thân thiết. Cơ mà vẫn chưa đến mức bạn trai đâu.”

Chương Chiêu cảm thấy bản thân cũng đơ ra. “À…” Anh máy móc gật đầu, ba mươi năm qua chưa từng mất mặt thế. Cũng chưa từng thất bại như này: Anh còn tưởng Thái Thư có bạn trai mới nên đá mình. Dè đâu thậm chí “vẫn chưa đến mức bạn trai”.

Người kia quan sát trên dưới anh một hồi. “Anh là bạn Thái Thư? Em không biết cậu ấy có một người bạn lớn tuổi như vậy. Ừm, thật ngại quá.” Cậu ta mỉm cười, nhưng chút xíu vẻ xin lỗi cũng không có: “Em là Lâm Hoài Đông.”

Chương Chiêu cũng không thèm để ý người ta mỉa mai mình. Hiện giờ anh chỉ muốn quay đầu bỏ đi. “Chương Chiêu.” Anh đơn giản bỏ lại tên mình, định ra ngoài tìm quán bar khác.

Lâm Hoài Đông kéo anh lại. “Ngồi một lát đi! Làm quen đã.” Chương Chiêu bị cậu ta kéo ngồi phịch xuống bên cạnh, Lâm Hoài Đông nhếch miệng cười với anh, rồi vẫy tay gọi thêm ly rượu, quay đầu hỏi như quen biết lâu rồi: “Em biết rồi. Anh là bạn trai cũ của Thái Thư phải không?”

Lúc này da đầu Chương Chiêu chợt tê rần, anh cảnh giác trừng Lâm Hoài Đông: “Sao cậu biết?”

Lâm Hoài Đông ha ha cười: “Đừng kích động. Em đoán thôi.” Cậu ta nghiêng đầu, cười híp mắt nhìn Chương Chiêu: “Bạn bè Thái Thư em đều biết cả. Chỉ có bạn trai cũ là chưa từng gặp. Trước cậu ấy có nhắc đến anh, nói anh là giáo viên dạy Toán tiểu học, chừng ba mươi tuổi, hai bên mũi có nhiều tàn nhang. Rất dễ nhận ra. Nãy vừa nhìn anh đã biết ngay rồi.”

Vừa nói, cậu ta vừa đưa tay ra, ngón trỏ chạm vào những đốm tàn nhang nhỏ xíu hai bên sống mũi Chương Chiêu. Chương Chiêu nhìn cậu ta, khẽ nhíu mày.

“Thái Thư nói với em anh muốn xem ảnh em rồi. Em cười ngất.” Lâm Hoài Đông nói: “Người tốt bụng lắm mới có thể hỏi xem ảnh tình địch lúc chia tay nha. Không hổ là nhà giáo nhân dân, tấm lòng quảng đại nha.” Cậu ta giơ ngón cái với Chương Chiêu.Chương Chiêu không nói gì. Đến lúc phục vụ mang rượu đến, anh mới mở miệng: “Lúc chia tay Thái Thư nói tôi thế… Tôi còn tưởng hai người các cậu đã bàn trước rồi.”

“Ây da, không có mà.” Lâm Hoài Đông vung vung tay: “Thật ra thì. Trước đây em chưa từng với đàn ông bao giờ. Mà chơi với Thái Thư rất vui, tụi em ở chung cũng ổn. Em chỉ muốn thử một lần. Thế mà đến giờ vẫn chưa thành công.”

Chương Chiêu không hiểu.

Lâm Hoài Đông nhướn mày: “Anh biết đó. Cậu ta không chịu lên giường với em.”

Chương Chiêu nhìn chằm chằm cậu ta, không nói gì. Té ra người này muốn lên giường, vậy thì đi tình một đêm có phải tiện hơn không.

“Ơ mà.” Lâm Hoài Đông đột nhiên hỏi anh: “Anh đến đây làm gì?”

Chương Chiêu không biết anh nên giao tiếp kiểu gì với tên nhóc này. Anh tức giận vặn ngược lại: “Tôi có thể đến đây làm gì?” Một tay vươn ra cầm ly bia nốc cạn một hơi, đang định đứng dậy đi. Không ngờ Lâm Hoài Đông giữ tay anh lại, mắt sáng rực nhìn anh, mở miệng phán: “Không bằng chúng ta thử đi?”

Chương Chiêu tốn một phút cuộc đời mới hiểu rõ Lâm Hoài Đông nói gì. Anh nhìn gương mặt đẹp đẽ của Lâm Hoài Đông, bất chợt hiểu ra cái gì gọi là “Gối thêu hoa một bao cỏ”*. Mịa, các cụ nói cấm có sai mà.

*Kiểu như nhìn vậy mà không phải vậy, trông đẹp thế mà là cặn bã =_=

Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình-tĩnh-lễ-độ: “Cái đờ mờ điên à?”

Lâm Hoài Đông vẫn cười như bị tâm thần: “Không phải, em nói thiệt đó. Em với Thái Thư cùng xem bao nhiêu phim rồi. Vậy mà em nói cậu ta có ‘thổi kèn’ cho em được không thì cậu ta lại không chịu. Cơ mà cậu ta có bảo em.” Cậu ta nhìn Chương Chiêu, vươn đầu lưỡi liếm môi một cái: “Cậu ta nói anh ‘thổi kèn’ rất tốt.”

Khóe miệng cậu ta cong lên, nghiêm túc nhìn chằm chằm Chương Chiêu, ánh mắt nóng lòng mong đợi, làm Chương Chiêu sởn tóc gáy cả lên. Chương Chiêu nhìn đầu lưỡi hồng hồng như ẩn như hiện ở bờ môi Lâm Hoài Đông, yết hầu chuyển động lên xuống (do nuốt nước miếng), cánh tay bị Lâm Hoài Đông nắm lấy không hiểu sao hơi nóng lên. Anh hắng giọng: “Có bệnh thì đi viện. Giấu lâu không tốt.”

Lâm Hoài Đông bật cười thành tiếng. Vẫn không thả lỏng tay Chương Chiêu. Ngược lại, cậu ta lại gần Chương Chiêu hơn, khiến Chương Chiêu có thể ngửi được mùi rượu trên người mình, và mùi nước cạo râu nhàn nhạt. Cậu ta đã say. “Cậu say rồi.” Chương Chiêu thẳng thừng nói.

Lâm Hoài Đông bĩu môi: “Một xíu hoy.” Cậu ta bỗng nhiên đặt tay lên đùi Chương Chiêu, đầu ngón tay nhích dần nhích dần lên trên, hệt như lông chim lướt qua dương v*t Chương Chiêu cách một lớp vải. Thân dưới của Chương Chiêu run lên, Lâm Hoài Đông bèn ghé sát bên tai anh: “Dù sao thì em cũng đến để chơi. Anh cũng đến chơi. Sao lại không thể? Hay là ——” Cậu ta kéo dài giọng, đầu lưỡi vươn ra liếm vành tai Chương Chiêu: “Anh không thể nào quên được Thái Thư chăng?”

(*chỉ chỉ* mình kiếm được một hình hơi bị hợp với cảnh này í, ghim ở đầu trang đó >v<)

Câu nói này lập tức đâm trúng tim đen Chương Chiêu. Anh ngẩng lên, chỉ thấy đôi mắt đầy ý cười của Lâm Hoài Đông, bao nhiêu buồn bực vướng mắc trong lòng anh mấy tuần qua chợt biến mất sạch.

Mịa, Lâm Hoài Đông nói không sai. Mình đến là để phát tiết. Mình đến để chơi! Chả nhẽ không tìm người chơi? Lâm Hoài Đông tuyệt hơn tất cả mấy người ở đây nhiều. Huống hồ người ta cũng nói rồi, cậu ta không phải bạn trai Thái Thư. Độc thân! Hai người họ cùng lắm là đúng dịp cùng làm nhau thoải mái thôi. Cũng chả có tí vấn đề đạo đức nào cả. (Nội chuyện “nhà giáo nhân dân” đi 419 là thấy có vấn đề rồi đó ba =_=)

Vậy thì quất thoai!

Chương Chiêu có cảm giác trên người đã mọc ra tầng gai mình hằng mơ ước tha thiết. Cứ để đám đũy đực kia quay lại giẫm đi. Chắc chắn sẽ quang quác quàng quạc kêu đau.

Anh nhanh chóng đứng dậy, bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

=========

Góc tự kỷ của bạn editor dễ thương:3

Editor: Chương Chiêu anh quá nhàm chán! Tui muốn hài! Thịt gì nhạt thếch!

Chương Chiêu: Tôi đã phóng đãng cho mấy người coi còn gì ┐( ˘ 、 ˘)┌

Lâm Hoài Đông:ヾ(‘ヘ’)ノ゙Em chưa thấy!

Chương Chiêu: Thật ra, tôi có ý này *cười gian*

Editor: @[email protected]

Chương Chiêu: Đổ hết cho Lâm Hoài Đông, cậu ta bắn sớm đó.

Lâm Hoài Đông: (ノ°益°)ノEm không có!!!!

Editor & Lâm Hoài Đông: Chúng tôi hiểu mà~

Lâm Hoài Đông: *vỗ vai Lô Chu* Em hiểu cảm giác của anh rồi (╥﹏╥)

Lô Chu: =..=||| Tiêu Nghị, thả chó!

Chương 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Khụ khụ~ Các bé ngoan nhớ ngó nghiêng quan sát kĩ rồi mới xem hình nha^^

Ta muốn hét lên: (҂’ ロ ‘)ノ゙Tui muốn bộ truyện này có tí ý nghĩa!!!!! Tui không thích lạm giao nha!!!! Mấy người mà không yêu đương đàng hoàng là tui drop!!!

======Edit: Koori Rin. Beta: Nguyệt Thần======

Lâm Hoài Đông và anh vào phòng vệ sinh đầu tiên ở trong cùng.

Đèn ở đây sáng hơn trong đại sảnh quán bar nhiều. Chương Chiêu xoay người, có thể thấy gương mặt nhợt nhạt ửng đỏ của Lâm Hoài Đông, và cả hai cánh môi ươn ướt của người thanh niên kia. Anh nuốt nước bọt, không thừa thãi nhiều lời, bắt đầu cởi thắt lưng.

Lâm Hoài Đông cũng nhanh chóng cởi quần, để hai chân trần đến gần Chương Chiêu. Chương Chiêu liếc nhìn nơi đó của cậu ta, cảm thấy người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, vậy mà đã hơi cương, khá là lớn. Chương Chiêu liếm môi, không biết mình có thể ngậm hết nó vào hay không: Mấy tên bồ cũ của mình không lớn bằng của Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông cũng đang nhìn dương v*t của Chương Chiêu. Cậu ta vươn tay nắm lấy “em trai” của Chương Chiêu, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, ngón cái vô tình mà hữu ý lướt qua đỉnh quy đầu. Chương Chiêu khẽ thở dốc, đong đưa thắt lưng hướng về phía Lâm Hoài Đông, vừa trấn áp chút lý trí còn lại trong đầu.

Lâm Hoài Đông nắm cổ áo kéo Chương Chiêu lại gần rồi hôn anh. Trong miệng người thanh niên này thoang thoảng mùi bia, đăng đắng ngòn ngọt. Chương Chiêu cắn môi dưới cậu ta, đẩy Lâm Hoài Đông ra: “Làm chính sự.”

Anh quỳ xuống giữa chân Lâm Hoài Đông. Sàn nhà lạnh như băng, khiến Chương Chiêu rùng mình một cái. Anh mở mắt, thấy Lâm Hoài Đông đang tràn đầy mong đợi nhìn mình, khuôn mặt bị tình dục nhuộm hồng. Một giây đó Chương Chiêu đã nghĩ: Thế này hình như không hay lắm. Nhưng rốt cuộc anh vẫn không bỏ chạy, mà dùng tay vuốt ve Lâm Hoài Đông vài cái, rồi ngậm lấy thứ đó của người thanh niên. 

Lâm Hoài Đông nắm tóc anh: “Đệch!” Tiếng rên rỉ của người thanh niên vang lên trên đầu Chương Chiêu, mềm mại, như được ngâm trong nước. Chương Chiêu buồn cười, một tay mò xuống nắm lấy vật kia của mình, đong đưa đầu, mút “em trai” Lâm Hoài Đông hai cái, rồi lè lưỡi liếm dọc theo dương v*t.

Lâm Hoài Đông tựa lưng vào cánh cửa. Bàn tay đang nắm tóc Chương Chiêu chợt dùng sức, hơi thở đứt quãng: “Con mợ nó anh thật lợi hại…” Eo cũng hướng phía miệng Chương Chiêu mà đẩy tới. Chương Chiêu không thể làm gì khác ngoài nắm chặt lấy gốc dương v*t Lâm Hoài Đông, liếc mắt lườm cậu ta, ra hiệu cậu đừng có mà lộn xộn.

Lâm Hoài Đông mặt đã đỏ bừng: “Ưm, xin lỗi.” Cậu ta xin lỗi chẳng có xíu thành ý nào, vẫn không khống chế được mà đẩy eo về phía trước. Mắt ngựa của cậu ta đã rỉ ra chất lỏng, chảy ướt đẫm miệng và cằm Chương Chiêu, dưới ánh đèn trông anh thật chật vật. Chương Chiêu liếm môi dưới, miễn cưỡng khống chế được hành động của Lâm Hoài Đông, cúi xuống cắn lấy tinh hoàn người thanh niên kia, lại liếm lên trên, lần thứ hai ngậm lấy phía trước của Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông rên một tiếng. Cậu ta kêu rất gợi tình, chất giọng khàn khàn, khiến phía dưới Chương Chiêu cũng có chút hưng phấn. Chương Chiêu nhắm mắt lại, vừa thật nhanh chà xát thứ kia của mình, vừa há to miệng, cố gắng để bản thân thả lỏng, để Lâm Hoài Đông đâm 

Thân thể Lâm Hoài Đông lập tức cứng đờ. Nhưng một giây sau cậu ta lại đột nhiên cử động, dùng sức đẩy eo về phía trước. Chương Chiêu bất ngờ, không kịp chuẩn bị, lại bị Lâm Hoài Đông giữ đầu không thể động đậy, miệng thì bị cậu ta mạnh bạo cắm vào. Đỉnh dương v*t hung hãn đâm sâu vào họng anh, bộ phận thô to cọ vào vách khoang miệng đau đến tê dại. Chương Chiêu kêu lên đau đớn, nắm lấy chân Lâm Hoài Đông định mắng chửi.

Thế nhưng Lâm Hoài Đông nào để cho anh cơ hội mở miệng. Cậu thanh niên đè gáy Chương Chiêu, đẩy eo một cái về phía miệng Chương Chiêu, rồi liên tục đâm vào không theo quy luật, hổn hển thở gấp, đỉnh dương v*t liên tiếp rút ra cắm vào miệng Chương Chiêu, anh vội lùi ra sau một chút, đầu lưỡi lướt qua mắt ngựa của thứ đồ chơi kia, Lâm Hoài Đông lập tức rên rỉ như nức nở: “Em —— Em muốn ——”

Muốn cái nồi. Chương Chiêu nghĩ: Không thể nào. Mấy phút rồi?

Anh lùi ra sau, thấy Lâm Hoài Đông đưa tay đỡ lấy bộ phận kia của mình, sờ sờ hai cái, bắn ra thật.

Cậu ta bắn rất nhiều, một dòng trắng đục, một ít còn văng lên cằm Chương Chiêu. Chương Chiêu ngớ người, quên cả lau tinh dịch đi, nhìn Lâm Hoài Đông tựa vào cửa thở dốc, tay vẫn còn nắm dương v*t, thứ đã ướt nhẹp nước bọt Chương Chiêu và tinh dịch. Trông vậy mà thật gợi tình.

Thật lâu sau Chương Chiêu mới đứng lên. Bộ phận kia của anh vẫn còn ở trạng thái bán cương cứng, đang lơ lửng giữa không trung. Lâm Hoài Đông thở hổn hển một chút, định thần lại, ngượng ngùng nhìn “cậu em” của Chương Chiêu, rồi lại nhìn mặt Chương Chiêu: “Ờm… Em giúp anh?”

Chương Chiêu thật sự quá thất vọng. Anh đã hiểu tại sao Thái Thư không có hứng thú lên giường với Lâm Hoài Đông rồi. Tên này nhìn mặt thì đẹp, nhưng mọe nó bắn sớm vãi ra! Anh phất phất tay, giọng khàn khàn: “Không cần, tôi tự xử được rồi. Cậu ra ngoài đi.”

Mặt Lâm Hoài Đông vẫn còn ửng hồng, dường như cũng bối rối về việc “bắn sớm” của mình. Cậu ta mở miệng như muốn giải thích, nhưng cuối cùng lại xé giấy ăn, qua loa lau lau phía dưới, rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Chương Chiêu tựa vào vách ngăn, nghe từng tiếng loạt xoạt bên ngoài. Anh nhắm mắt lại, tay phải dùng sức nắm chặt bộ phận bên dưới, di chuyển lên xuống. Thằng nhóc kia vừa rồi đâm vào miệng anh quá thô bạo, nên đến giờ vẫn còn cảm giác như có dương v*t trong miệng, Chương Chiêu há miệng, cho ngón trỏ và ngón giữa tay trái vào, mô phỏng dương v*t đang rút ra đâm vào miệng mình.

Anh biết bộ dạng mình lúc này có lẽ rất phóng đãng. Miệng ướt nhẹp, phía dưới cũng ướt cả rồi, hai chân vẫn còn mở lớn. Thế mà không ai nhìn thấy. Lâm Hoài Đông cũng ở ngoài…

Ừm, mình không nên bảo Lâm Hoài Đông đi ra. Phải bắt thằng nhóc kia phục vụ cho mình mới đúng chứ. Nói không chừng miệng cậu ta chặt lắm đây*. Chương Chiêu dùng đầu lưỡi quấn lấy đầu ngón tay mình, tay phải dần dần vuốt ve lên xuống mạnh hơn. Nắm tay siết chặt một xíu… lại chặt thêm một xíu… Chương Chiêu ngửa cổ ra sau, cảm nhận được Lâm Hoài Đông há miệng ngậm thứ của anh vào.

*Nói sao nhỉ… Kiểu như lúc khẩu giao miệng ngậm chặt một chút sẽ tạo ma sát hơn => sướng hơn í…

Anh ê a rên rỉ, lại cắm thêm một ngón tay vào miệng, dùng sức đâm vào một lúc rồi rút ra, luồn tay vào áo mò đến đầu ti đã dựng đứng, mạnh bạo vân vê một chút, “Ưm” một tiếng, phía dưới xuất ra.

Sau khi lên đỉnh Chương Chiêu không còn chút sức lực. Hai chân anh như nhũn ra, gắng gượng chống đỡ mãi mới không lăn kềnh ra sàn, toàn thân vẫn run rẩy từng cơn. Thật lâu mới tỉnh lại từ trong dư vị, chậm chạp lấy giấy ăn ra lau khô trên dưới, mặc quần, chỉnh lại quần áo xong rồi đẩy cửa bước ra.

Vậy mà Lâm Hoài Đông vẫn còn đứng bên ngoài chờ anh.

Chương Chiêu không biết người này ở lại chỗ này làm gì: “Cậu không đi hả?”
Trên mặt Lâm Hoài Đông còn hơi ửng đỏ, ánh mắt nhìn lướt qua phía dưới Chương Chiêu, rồi ngẩng đầu đối diện với anh: “Vừa nãy em —— ờm, em muốn nói, bình thường em không ——”

Chương Chiêu giơ tay lên cắt ngang lời cậu ta: “Đừng lo. Không sao cả.” Coi như lần này Chương Chiêu được mở mang kiến thức.

Lâm Hoài Đông vẫn cố chấp: “Em thật sự không bắn sớm mà! Anh cứ hỏi bạn gái cũ của em thì biết.”

Chương Chiêu dịu dàng mỉm cười, xoay người rửa tay: “Tôi không có quen bạn gái cũ của cậu.”

Lâm Hoài Đông ngập ngừng, lát sau lại nói: “Em chỉ là —— Em nói anh rồi, trước giờ em chưa từng làm với đàn ông. Khó tránh khỏi có hơi căng thẳng…”

Chương Chiêu lười nghe cậu ta lảm nhảm. Anh và Lâm Hoài Đông có quan hệ cái rắm ấy, sao phải đứng đây nghe tên này giải thích? “Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói gì với Thái Thư.” Có lẽ Thái Thư cũng biết lâu rồi: “Tôi phải đi. Cậu có đi không?”

Lâm Hoài Đông trợn tròn mắt nhìn anh. Chương Chiêu cũng bình tĩnh nhìn lại, chợt nhận ra người thanh niên này khi buồn bực thì lông mày nhếch rất cao, đôi mắt cũng mở to, không còn chút điệu bộ vênh váo ngông ngênh nào, mà lại có chút đáng yêu. Anh bỗng chốc cũng không hiểu được, tại sao Lâm Hoài Đông bắn sớm như vậy, mà Thái Thư vẫn chia tay với mình vì cậu ta.

Anh thở dài, lại phát hiện bản thân mình rốt cuộc cũng không còn phiền muộn khôn tả như trước; xem ra phát tiết đúng lúc quả là có lợi với cả thể xác và tinh thần.

“Có cần tôi đưa cậu về không?” Anh mở cửa xe, thân thiện nói với Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông nhìn anh lâu thật lâu, cuối cùng không chịu nổi nữa bèn ỉu xìu, buồn buồn đáp: “Không cần.”

+++

Một tuần sau đó trôi qua khá vui vẻ. Chương Chiêu đã nghĩ kĩ: Anh không cần phải giữ lại mấy thứ đồ của Thái Thư, thế nên buổi tối sinh nhật hôm ấy, vừa về nhà là anh xóa ngay Weibo của Thái Thư đi. Rồi anh quét tước trong ngoài một lần, những món đồ nho nhỏ lúc trước Thái Thư tình cờ để lại cũng bị anh ném đi từng cái từng cái một. Lúc nên chấm dứt thì chấm dứt, Chương Chiêu nghĩ, hài lòng ngả người lên giường thiếp đi.

Cuối tuần, Chương Chiêu đến đại học Thuận Thành trả sách. Anh mượn vài quyển tạp chí về giáo dục ở thư viện đại học Thuận Thành, bởi Thái Thư nên trước đó anh cũng không muốn đi, giờ đã quá hạn. May mà nhân viên quản lý là bạn anh.

“Mày sao thế?” Trình Kiếm Nghi bất mãn nhận lấy quyển tạp chí từ tay Chương Chiêu: “Đã nói bao nhiêu lần là đừng có quá hạn rồi. Em rất khó xử đó đại ca à.”

Chương Chiêu không thèm để ý đến lời càu nhàu của anh ta. Trình Kiếm Nghi nhìn vào mắt anh, cũng ngậm miệng lại, sắp xếp sách xong thì đến gần hỏi: “Có chuyện gì vậy? Không vui hử? Thái Thư đâu?”

Chương Chiêu không đỡ nổi cái vẻ mặt hóng hớt của Trình Kiếm Nghi. Nhưng bọn họ dù gì cũng là bạn thân lớn lên cùng nhau, nên điều gì cũng rất thẳng thắn, Chương Chiêu cũng không có ý định giấu giếm làm gì: “Chia tay.”

“Hả?” Hai mắt Trình Kiếm Nghi trợn to: “Khi nào?”

“Cũng được hơn một tháng rồi.” Chương Chiêu nói.

“Ể?” Trình Kiếm Nghi lại bối rối: “Hơn một tháng? Chú không coi anh là huynh đệ à.” Anh ta nhìn Chương Chiêu từ trên xuống nhiều lần, một lúc sau lại giơ hai tay lên, thở dài: “Thôi, tùy mày vậy.” Dừng một chút, lại nói: “Cơ mà cũng tốt. Thái Thư không hợp với mày. Thằng nhóc còn nhỏ quá.”Chương Chiêu không chịu được nữa. Anh đeo balo lên, chỉ chỉ bên ngoài: “Tao ra ngoài đi dạo.” Trình Kiếm Nghi cũng không giữ anh lại, chỉ đáp: “Vậy tối mày đến nhà tao ăn cơm.” Chương Chiêu ừ một tiếng, chạy ra ngoài.

Giờ là đầu tháng Tư, tiết trời cuối xuân, khí trời mát mẻ. Cơn gió buổi chạng vạng vi vu lùa qua tai Chương Chiêu, man mát như tiếng thì thầm đầu môi. Chương Chiêu đứng trong khoảng sân rộng trước thư viện, xa xa về phía Tây Nam có thể thấp thoáng thấy được một tòa ký túc xá: Thái Thư ở đó. Anh chỉnh lại dây đeo balo, hướng thẳng về phía Đông.

Từng học sinh ríu ra ríu rít lướt qua anh. Chương Chiêu ung dung bước từng bước, cả nửa ngày mới đi đến một sân bóng, ngồi trên khán đài nhìn xuống. Cách anh không xa có vài nữ sinh đang ngồi, cười ha ha tán gẫu rôm rả, rồi chỉ chỉ trỏ trỏ phía bên dưới. Chương Chiêu nhìn sang hướng các cô chỉ, mới nhìn thấy có người đang tập luyện ở góc sân.

Họ vốn cách Chương Chiêu khá xa, anh cũng không thấy rõ. Lát sau bọn họ xếp thành hàng tập chạy, nắng chiều bao phủ khắp người, vàng óng lấp lánh, khiến Chương Chiêu bất giác hơi chói mắt. Anh đưa tay dụi dụi hai mắt, lại nhìn sang, bỗng nhận ra có một người trong nhóm đó đang nhìn anh.

Gương mặt góc cạnh rõ ràng, lông mày dài đậm, đôi mắt sáng bức người… Là cái tên Lâm-Hoài-Đông-bắn-sớm đây mà.

Chương Chiêu không khỏi có chút ngượng ngùng. Anh tự cảm thấy bộ dạng mình lúc này, ngồi ở đây xem người ta tập luyện, giống như là cố tình đến vậy. Anh chỉ có thể âm thầm hi vọng Lâm Hoài Đông đừng tới chỗ mình.

Mà, đương nhiên là Lâm Hoài Đông muốn đến tìm anh.

Người thanh niên nhoẻn miệng cười với anh, rời khỏi hàng ngũ, chạy tới phía anh. Nhìn gần, Chương Chiêu mới thấy trên mặt cậu ta đầy mồ hôi, quả đầu đinh nhìn chẳng khác gì bị dội nước, mọe nó đúng là tuổi trẻ mà. Chương Chiêu chợt có chút xúc động.

“Sao anh tới đây vậy?” Lâm Hoài Đông dừng lại trước mặt Chương Chiêu, kéo áo lau mồ hôi. Áo ba lỗ bị kéo lên để lộ cơ bụng sáu múi, Chương Chiêu còn chưa có manh động thì đã nghe đám nữ sinh ngồi bên kia lén cười khúc khích.

“Đúng lúc đi ngang.” Chương Chiêu thành thật đáp. Lâm Hoài Đông lại nhếch khóe miệng, nét mặt kiểu “Tui bít chắc anh hổng có vô tình đi ngang đâu” ngồi xuống bên cạnh Chương Chiêu.

“Đó là bạn gái cũ của em.” Lâm Hoài Đông đột nhiên nói.

“Hở?” Chương Chiêu không theo kịp mạch máu não của cái tên thần kinh này. Anh nhìn cô nữ sinh đứng cạnh nhóm người tập luyện mà Lâm Hoài Đông đang chỉ, tóc dài tung bay, dáng vẻ thanh lịch thuần khiết: “Thì sao?”

“Vậy nên anh có thể hỏi cổ bình thường em có bắn sớm không.” Lâm Hoài Đông đáp.

Ơ cái con mịa nó —— Chương Chiêu hết nói nổi. “Tôi nói rồi.” Anh nói: “Không quan trọng.”

Lâm Hoài Đông: “Đối với em nó rất là quan trọng hiểu không? Liên quan đến danh dự của em đó.” Cậu ta nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Chương Chiêu, bắt anh phải đi xác minh.

Chương Chiêu kích động trợn mắt: “TÔI PHẢI ĐI.”

“Nè, đợi đã.” Lâm Hoài Đông kéo anh lại: “Đến phòng thay đồ với em. Em có cái này cho anh.”

Chương Chiêu nhướng mày. Lẽ nào là cái thứ chứng minh mọi khi cậu ta không bắn sớm chăng?

“Cái gì?”

Lâm Hoài Đông cười hì hì: “Anh cứ đến đi rồi biết.”

=========

Editor: *vỗ vai* Đừng có vớt vát hình tượng nữa anh à~

Lâm Hoài Đông: (ノ°Д°)ノ︵ ┻━┻

Chương Chiêu: Cứ tiếp tục phát huy, khỏi lo truyện không ai xem nữa rồi.

Editor:╰(*≧▽≦*)╯Hi sinh vì đại cuộc đi~

Bonus cảnh “bước đến dưới ráng chiều” nà ❤



Share this:

Chương 3

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



I’m in love with the shape of you~ We push and pull like a magnet too~ Although my heart is falling too~ I’m in love with your body~~

Giá Tiger cạo râu là quá hợp với hình tượng anh Chiêu rồi T^T

Về sau có lẽ sẽ khá ngược… Bạn công đầu gỗ quá mà, lúc nào cũng nghĩ mình chỉ thích sex với Chương Chiêu, rồi mị còn trẻ mị muốn chịch =_= bắt đầu ghét tên công này rồi đó, hứ!

======Edit: Koori Rin. Beta: Nguyệt Thần======

Phòng thay đồ ở sân bóng rất lớn. Ở giữa là một hàng bốn băng ghế dài, hai bên vách tường kê tủ sắt đỏ, đèn huỳnh quang trên trần chiếu xuống, ánh sáng khiến nơi này trông thật rộng. Chương Chiêu ngồi xuống ghế dài, nhìn Lâm Hoài Đông mở tủ sắt cởi quần áo lau mồ hôi, đường nét cơ bắp nửa người trên cường tráng săn chắc, chỉ nhìn cũng khiến đầu ngón tay ngứa ngáy.

Chương Chiêu mất tự nhiên ho khan một tiếng, nhìn đi chỗ khác, hỏi: “Đồ đâu?”

“Đừng sốt ruột.” Lâm Hoài Đông cười cười. Đến khi tạm thời lau khô người xong, cậu ta vất khăn mặt đi, lấy ra thứ gì đó từ trong tủ, đắc ý ngồi xuống cạnh Chương Chiêu. Chương Chiêu chăm chú nhìn —— biết mà. Anh biết ngay là không thể ôm hi vọng bình thường gì với Lâm Hoài Đông.

“Áo mưa?” Anh nhìn Lâm Hoài Đông: “Thật?”

Lâm Hoài Đông nhếch nhếch lông mày, cười y hệt hồ ly: “Nếu anh không muốn lấy chứng cứ từ người khác, thì em không còn cách nào khác ngoài tự mình chứng minh rồi.” Cậu ta nói cứ như sắp làm một dự án đẳng cấp thế giới không bằng: “Thấy sao?”

Chương Chiêu không đáp lại. Lâm Hoài Đông cũng không thèm để ý, đột nhiên đứng thẳng dậy, đang khi Chương Chiêu cho rằng cậu ta lại sắp sửa làm trò bịp bợm gì đây, thì cậu trai dạng hai chân ra, ngồi xuống đùi Chương Chiêu ngon lành. Chương Chiêu sững sờ, theo bản năng đứa tay đỡ lấy eo Lâm Hoài Đông.

“Cậu muốn làm gì?”

“Anh nói sao?” Lâm Hoài Đông hỏi ngược lại một câu, cái mông cọ cọ lên nơi-nào-đó gần bắp đùi Chương Chiêu. dương v*t Chương Chiêu đột nhiên bị kích thích, anh rên lên một tiếng, vươn tay đặt lên ngực Lâm Hoài Đông: “Cậu ——”

Anh không thể nói trọn câu, Lâm Hoài Đông đã kề sát người vào, đưa tay giữ lấy cằm anh, cúi đầu hôn Chương Chiêu.

Nụ hôn lần trước với Lâm Hoài Đông khá vội vàng. Lần này cậu trai trẻ lại chậm rãi từ từ, vừa cuốn lấy đầu lưỡi Chương Chiêu nhẹ mút vào, vừa dùng tay nắm chặt cằm Chương Chiêu để anh không thể tránh đi. Chương Chiêu đòi tách ra, lại cảm thấy Lâm Hoài Đông dùng răng cắn nhẹ cánh môi dưới của mình, cái đau nhè nhẹ khiến đầu ngón tay anh ngứa ngáy, không cự tuyệt nữa.

Thật lâu sau Lâm Hoài Đông mới thả Chương Chiêu ra. Anh liếm môi, hô hấp nhất thời hơi gấp gáp. Lâm Hoài Đông nhìn anh cười ha ha, đưa tay chạm lên những đốm tàn nhang cạnh sống mũi Chương Chiêu, rồi di chuyển xuống, ấn môi dưới của Chương Chiêu, duỗi hai ngón tay cắm vào miệng anh.

Chương Chiêu liếc cậu ta một cái, rồi ngậm lấy ngón tay của Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông nhìn anh bằng đôi mắt ngời sáng. Chương Chiêu rũ mắt xuống, liếm mút ngón tay Lâm Hoài Đông một hồi thì bắt đầu chầm chậm đong đưa sau trước, nuốt những ngón tay kia vào sâu hơn. Một tiếng rên rỉ phát ra từ cổ họng Lâm Hoài Đông, cậu ta đột nhiên rút ngón tay ra, đứng lên lùi về sau, cởi quần ra.

Chương Chiêu vẫn ung dung ngồi đó. Chờ đến khi Lâm Hoài Đông cởi sạch không còn một mảnh, chỉ còn mỗi đôi vớ trắng trên chân, Chương Chiêu mới nhàn nhã đứng lên, đưa tay cởi áo sơ mi. Nhưng dường như Lâm Hoài Đông không đủ kiên nhẫn đợi chờ: Chương Chiêu mới cởi được hai nút áo, cậu trai đã tóm lấy anh, “ầm”, mặt anh bị đè lên tủ đồ, Chương Chiêu kêu lên một tiếng, gò má áp vào mặt kim loại lạnh như băng, trên lưng bất chợt nóng lên, Lâm Hoài Đông tựa sát vào.

“Anh thiệt là xẹc xi.” Lâm Hoài Đông cắn vành tai anh khen ngợi. Chương Chiêu đáp trả bằng một cái bĩu môi: “Đừng bắn sớm nhá.” Vừa dứt lời thì bị Lâm Hoài Đông kéo quần xuống, toàn bộ nửa dưới trần trụi lộ ra dưới ánh đèn. Chương Chiêu nhắm chặt mắt lại, cảm nhận được hai cánh mông bị Lâm Hoài Đông bắt lấy, xoa nhẹ hai lần, rồi “bốp” —— má nó anh thế mà bị Lâm Hoài Đông tét mông.

Chương Chiêu rùng mình một cái, phần mông nóng như lửa đốt, một cảm giác khó nói thành tên. “Cậu đánh mông tôi làm gì!” Anh gầm gừ, chợt nhận ra giọng mình đã khàn đặc.

Lâm Hoài Đông thầm thì xin lỗi. Nhưng vẫn như trước, không một xíu xiu thành ý. Hai tay cậu ta vòng ra phía trước, một tay xoa ngực rồi lần mò phía bụng dưới Chương Chiêu, tay còn lại thì vuốt ve bộ phận kia của Chương Chiêu. “Em nghĩ anh sẽ thích.” Cậu ta đặt môi lên vai Chương Chiêu, “tiện miệng” hôn hai cái, vươn đầu lưỡi liếm dọc theo bả vai, nhồn nhột ngưa ngứa khiến bàn tay Chương Chiêu đang chống lên tủ như nhũn ra.

Anh không tự chủ dạng hai chân, cái mông cũng hơi vểnh lên, bày ra tư thế đầy mời gọi.

Lâm Hoài Đông cười khẽ: “Chờ xíu hen.” Cậu ta lùi về sau, loạt soạt không biết đang làm gì, chỉ còn mình Chương Chiêu đứng chống tay ở đó, hai chân mở lớn. Cũng may không lâu sau Lâm Hoài Đông lại sáp đến, Chương Chiêu miễn cưỡng quay đầu nhìn, mới biết các ngón tay phải của cậu ta ướt nhẹp: Ra vừa nãy cậu ta đi lấy dầu bôi trơn.

“Từng ngón một nha?” Lâm Hoài Đông hỏi anh. Chương Chiêu “ừm” một tiếng, cái mông phía sau chợt mát lạnh, ngón trỏ của Lâm Hoài Đông đặt nơi hậu huyệt [cửa sau =v=]. Anh nén tiếng thở gấp, cắn chặt răng, cảm giác phía sau bị mở ra, ngón tay cứ từng tấc từng tấc đâm vào mông anh. Khi ngón tay vào hết cũng là lúc anh nén không nổi tiếng rên, cái mông cũng kìm không đặng mà thít lại.

“Mẹ nó.” Lâm Hoài Đông cũng đang thở dốc: “Mông anh chặt ghê.”Cậu ta động động ngón tay, thử co tay rút ra đâm vào thăm dò. Chương Chiêu nhắm mắt lại, áp trán lên tủ, cái mông đẩy về phía sau thuận theo ngón tay Lâm Hoài Đông. Cảm giác dị vật xâm nhập thật rõ ràng, hai chân anh mềm oặt, bộ phận bán cương cứng ở phía trước ngày càng hưng phấn, cứng dần lên bởi chuyển động trước sau, thậm chí còn rỉ ra chút chất lỏng. Mẹ, Chương Chiêu nghĩ, lâu lắm rồi mình chưa bị “làm”.

Lâm Hoài Đông lại chèn thêm một ngón vào. Bên trong càng căng đầy hơn, Chương Chiêu cắn môi, không kìm được tiếng ư a trong cổ họng. Lâm Hoài Đông cũng dựa sát vào, cơ thể cậu ta nóng rực như phát sốt, nhiệt độ cao khiến lưng Chương Chiêu tê rần. “Sao rồi?” Lâm Hoài Đông hỏi anh: “Được chưa?”

Chương Chiêu không trả lời, chỉ nâng mông cao hơn, nửa người trên hạ xuống, tạo thành một đường cong xinh đẹp, hoàn toàn không biết bộ dạng của mình lúc này gợi cảm biết bao nhiêu. Lâm Hoài Đông thở nhẹ, cúi đầu cắn một cái lên vai Chương Chiêu, đâm ngón tay thứ ba vào mông Chương Chiêu, động tác mở rộng dần trở nên thô bạo.

“Lần sau.” Lâm Hoài Đông nói: “Lần sau em sẽ liếm cho anh.”

Chương Chiêu bị đâm đến hơi choáng váng, cũng không nghe rõ, mơ mơ màng màng đáp một tiếng, cái eo khẽ đong đưa. Lát sau anh đột nhiên cảm thấy bên trong trống rỗng: Lâm Hoài Đông đã rút ba ngón tay ra. Rồi đặt thứ đồ chơi to bự lên hậu huyệt của anh.

Chương Chiêu biết Lâm Hoài Đông muốn vào. Anh chớp chớp mắt, mồ hôi trên chóp mũi rơi vào miệng, vị mằn mặn. “Chậm, chậm thôi.” Anh nhắc nhở.

Lâm Hoài Đông đáp “ừm”, thật chậm rãi cắm dương v*t vào bên trong Chương Chiêu.

Chương Chiêu nghiêng đầu cắn răng chống tay lên tủ. Quá trình bị đâm vào chầm chậm thế này… thật khiến cả đầu ngón chân cũng không còn chút sức lực. “Cậu em” của Lâm Hoài Đông thật sự rất lớn, Chương Chiêu chỉ cảm thấy phía sau hoàn toàn bị lấp đầy không chừa một kẽ hở. Chết mất. Trước đây anh chưa từng trải qua cảm giác bị nhồi như thế này.

Đến khi Lâm Hoài Đông cuối cùng cũng vào hết, hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Cả người Chương Chiêu gần như bị đè áp sát lên cửa sắt, chỉ còn phần eo bị Lâm Hoài Đông nắm lấy, kề sát thân dưới của Lâm Hoài Đông. Anh có hơi váng đầu hoa mắt, một lúc lâu sau mới ổn định nhịp thở, nhưng vẫn còn rất gấp gáp.

Lâm Hoài Đông hôn lên bờ vai anh, một tay vòng ra phía trước quẹt ngang điểm yếu của “cậu em” Chương Chiêu. “Em động?” Cậu ta hỏi.

Chương Chiêu khẽ gật đầu, mặc cậu ta. Lâm Hoài Đông cắn lên cổ anh, thân dưới chậm rãi chuyển động. Đầu tiên là rút hết ra, chỉ còn lại phần đỉnh ở bên trong, rồi lập tức cắm vào. Vài lần như vậy, Chương Chiêu bị làm đến không rên thành lời, chỉ có thể đong đưa cái mông theo Lâm Hoài Đông. Cậu ta bèn giữ lấy eo anh, “lép nhép”, thật nhanh đẩy vào trong Chương Chiêu hệt như đóng cọc, khiến Chương Chiêu áp sát tủ sắt, cái tủ cũng ầm ầm ầm kêu theo nhịp chuyển động, âm thanh vang dội giữa không gian phòng thay đồ.

“Thật chặt…” Lâm Hoài Đông vừa làm anh lại còn đòi phát biểu: “Cái mông anh giỏi ghê.”

Chương Chiêu cũng muốn đáp lại vài câu, tỷ như “‘Thằng nhỏ’ của cậu cũng không tồi” này nọ, nhưng mở miệng ra lại chỉ phát ra tiếng rên rỉ, một từ cũng không nói được. Anh khẽ lay cái mông, mỗi điểm nhạy cảm trên thành ruột đều được dương v*t của Lâm Hoài Đông không ngừng cọ xát, cảm giác như điện giật, khiến dương v*t không người vuốt ve phía trước cũng cực kỳ hưng phấn.

Lâu rồi Chương Chiêu mới cảm thấy cái mông bị làm đến tê dại. Anh đưa tay tự an ủi “cậu em” của mình, mới vừa nắm chặt thì “a” lên một tiếng: Lâm Hoài Đông đụng tới tuyến tiền liệt của anh. Cậu trai bật cười, giữ chắc eo Chương Chiêu không cho anh lộn xộn, điều chỉnh góc độ, “cậu em” bắt đầu không ngừng đẩy vào trong mông Chương Chiêu. Mỗi nhịp đều khiến Chương Chiêu không nhịn được “ưm” một tiếng, cái mông anh vốn nhạy cảm, không lâu sau tứ chi bắt đầu bủn rủn không thể trụ vững.

“Lâm, Lâm Hoài Đông…” Anh gọi tên Lâm Hoài Đông. Cậu ta đáp một tiếng, không đụng đến tuyến tiền liệt của Chương Chiêu nữa, dương v*t đâm vào trong Chương Chiêu một hồi rồi rút hết ra, xoay người Chương Chiêu lại, hai người mặt đối mặt.
Chương Chiêu đưa mắt nhìn, mặt Lâm Hoài Đông đỏ ửng, môi khẽ nhếch, hơi thở gấp gáp, dáng vẻ như lần trước. Nhưng Chương Chiêu cũng không cười nhạo người ta: Anh đoán mình cũng y như vậy. Tầm mắt anh hạ xuống, thấy “cậu nhỏ” của Lâm Hoài Đông, thứ đang được cậu ta nắm trong tay, đeo bao, nặng trĩu.

Lâm Hoài Đông lột bao ra ném vào thùng rác gần đó, bộ phận cương cứng đỏ au phô trước mắt Chương Chiêu. Anh liếm môi, nuốt nước miếng.

Lâm Hoài Đông: “Em muốn anh liếm giúp em…”

Chương Chiêu không nhiều lời, quỳ xuống giữa hai chân Lâm Hoài Đông, nâng bộ phận kia của Lâm Hoài Đông rồi ngậm vào. Thân dưới Lâm Hoài Đông tỏa ra mùi hormone nồng đậm, xộc lên khiến da đầu Chương Chiêu tê dại. Anh miễn cưỡng liếm hai lần rồi ngậm quy đầu mút một lúc, phía dưới của anh có vẻ không nhịn được nữa, được anh xoa vuốt mà bắn ra.

Khi xuất tinh cơ thể anh căng cứng, khoang miệng cũng theo bản năng co lại như muốn nuốt luôn dương v*t Lâm Hoài Đông. Hai tay cậu ta nắm chặt mái tóc ngắn của anh, rên rỉ một tiếng: “Em, em bắn trong miệng anh được không?”

Chương Chiêu nhất thời chưa nghe rõ: Anh còn đang ngẩn ngơ sau cao trào. Lâm Hoài Đông cho rằng anh đồng ý, bộ phận kia hết sức đâm vào rút ra hai lần, rồi phun ra. Lúc này Chương Chiêu mới hoàn hồn, cuống quít lùi ra sau, nhưng vẫn bị Lâm Hoài Đông bắn vào miệng một chút, phần tinh dịch còn lại cũng chảy xuống cằm, rồi theo đường cong chảy xuống cổ và ngực. Chương Chiêu ho khan hai tiếng, giơ ngón giữa với Lâm Hoài Đông. (◣_◢)┌∩┐

Lâm Hoài Đông đang sảng khoái, cũng không để ý, thừa lúc còn dư vị mà tuốt “cậu nhỏ” vài cái rồi mới thở hổn hển ngồi xuống ghế dài. Chương Chiêu cũng từ từ bám tủ bò dậy, cầm áo thể thao của Lâm Hoài Đông lau mặt lau người để trả thù.

“Ây…” Lâm Hoài Đông tính kháng nghị nhưng không dám.

Chương Chiêu dựa vào tủ sắt nghỉ một lúc. Rồi hỏi Lâm Hoài Đông: “Phòng tắm ở đâu?” Lâm Hoài Đông chỉ hướng, Chương Chiêu khập khễnh bước tới. Anh đang tắm dở thì nghe tiếng động ở phòng bên cạnh, biết Lâm Hoài Đông cũng vào tắm, lát sau lại nghe tiếng Lâm Hoài Đông vang lên giữa âm thanh róc rách: “Ban nãy không bắn sớm chứ?”

Anh không nhịn được bật cười thành tiếng.

Khi Chương Chiêu đi ra thì Lâm Hoài Đông vẫn chưa tắm xong. Anh mặc quần áo xong, đeo balo, hơi do dự, không biết mình có nên ở lại hay không. Nhưng có người đã nhanh chóng khiến anh quyết định: Một nam sinh đầu đầy mồ hôi dưới ánh nắng chiều đang cười đùa đi đến.

Chương Chiêu mím môi, liếc mắt nhìn buồng tắm sau lưng, rồi lén lút chạy ra ngoài bằng cửa hông.

Anh đi được một đoạn thì bất chợt dừng lại: Anh phát hiện áo sơ mi của mình bị mất hai nút. Gió lùa vào làm lộ một bên ngực, rất ngượng. Chương Chiêu cúi đầu nhìn, im lặng suy nghĩ rồi quay đầu định trở lại.

Mới bước vài bước về phía phòng thay đồ, còn cách chừng trăm mét, chợt thấy Lâm Hoài Đông đi ra. Chương Chiêu nhướng mày, vừa định gọi thì thấy có bóng người hơi thấp chạy đến từ phía sau Lâm Hoài, gương mặt kia quá đỗi quen thuộc.

Là Thái Thư.

Thái Thư đứng rất gần Lâm Hoài Đông. Hai người đang cười khì khì, túm tụm không biết đang nói gì. Chương Chiêu đứng từ xa nhìn, đột nhiên cảm thấy thật hoang đường, thật buồn cười —— anh nhận ra chính mình cũng không biết mình hiện đang làm gì.

Anh xoay người, bước nhanh về phía ký túc xá của Trình Kiếm Nghi.

=========

Editor: Ngược chết tên Lâm Hoài Đông điヽ( ‘д’*)ノ

Chương Chiêu: +1

Lâm Hoài Đông: Tui đóng vai ác nên mấy người mới có truyện xem nha!

Editor: Tra công!

Chương Chiêu: +1

Beta: +2  

Lâm Hoài Đông: (╥﹏╥)

Chương 4

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Date: Tháng Bảy 11, 2017Author: Koori Rin0 Bình luận

Editor: Ai da, khiến mọi người hiểu lầm thật ngại quớ, Hoài Đông không phải tra công, đúng hơn là không thấy tác giả đề cập… Mình thì thấy anh ta quá trẻ con =_=

Lâm Hoài Đông: Đã bảo người ta vô tội mừ =3=

Editor: Dù sao anh cũng chẳng dễ thương hơn tí nào đâu, tôi lo là lo cho vận mệnh của cái truyện này =_=

Í, tự dưng nhớ ra, LHĐ để đầu đinh, còn Bunny tóc dài vàng =_= Thôi kệ đi, chả ảnh hưởng:”>

======Edit: Koori Rin. Beta: Nguyệt Thần======

Ký túc xá của Trình Kiếm Nghi ở tiểu khu giáo sư [khu dành riêng cho giáo viên], tầng cao nhất, nơi này không quá lớn, nhưng tầm nhìn rất rộng. Chương Chiêu ngồi trên ban công trông ra xa, rừng cây chìm trong ráng chiều, những tòa nhà cao tầng và người qua đường cũng được phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt, đẹp tựa giấc mơ. Anh hít sâu một hơi, xoay cổ, bỗng thấy muốn hút thuốc.

Trình Kiếm Nghi trong phòng khách gọi anh: “Ra phụ dọn cơm coi, ông tướng.”

Chương Chiêu vội đứng lên. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa trong gian phòng, khiến người ta cồn cào. Trình Kiếm Nghi không thể làm được các món như này: cùng lắm chỉ có thể nấu mì với trứng. Được cái người ta có một ông chồng tốt.

Chương Chiêu liếc nhìn vào bếp. Trình Kiếm Nghi vừa đang bới cơm, vừa táy máy tay chân với ông chồng bên cạnh. Tiếc là người ta cứ đứng yên bất động, ngay cả nét mặt cũng không mảy may thay đổi, Trình Kiếm Nghi đành hậm hực làm mặt quỷ với Chương Chiêu. Chương Chiêu cũng lười để ý anh ta.

“Lại đến nhà hai người ăn chực, thật ngại quá.” Chương Chiêu lịch sự chào Chu Khải Sinh. Chu Khải Sinh là giáo viên chính thức của đại học Thuận Thành, ba mươi tám tuổi đã là phó giáo sư, tiền đồ rộng mở. Chương Chiêu luôn thắc mắc không biết rốt cuộc anh ta để ý Trình Kiếm Nghi ở điểm nào. Lắm mồm chăng?

Chu Khải Sinh ngoảnh đầu cười với Chương Chiêu. Trong ba người anh ta lớn nhất, bình thường cũng khá quan tâm Chương Chiêu, rất có phong thái anh cả. “Không sao. Cũng lâu rồi cậu không đến.” Anh ta nêm một chút vào nồi: “Ếch trâu muối tiêu, cậu thích.”

Chương Chiêu càng ngại hơn, bưng bát đũa ra ngoài cùng Trình Kiếm Nghi. Chu Khải Sinh nhanh chóng dọn bàn ăn, còn cố ý đặt đĩa ếch trâu với hẹ vàng Chương Chiêu thích ở trước mặt anh, vừa nói: “Trình Kiếm Nghi nói cậu chia tay với Thái Thư rồi?”

Chương Chiêu “ừm”, Chu Khải Sinh gật đầu: “Sinh viên, quả là không hợp với tuổi chúng ta. Hôm bữa nghe mẹ anh nói —— bà có một cấp dưới là nghiên cứu viên, mới ở Anh Quốc về, tính cách tốt, trông cũng không tồi. Có muốn…”

Trán Chương Chiêu nhói lên, vội giơ tay đầu hàng: “Em không cần xem mắt.”

Chu Khải Sinh nhìn anh, không tiếp tục đề tài này nữa. Nhưng Trình Kiếm Nghi lại lén la lén lút nhìn anh một hồi, đợi mọi người cơm nước xong xuôi, nhân lúc Chu Khải Sinh đang dọn dẹp, tóm lấy Chương Chiêu gặng hỏi: “Nhóc con, mày mới vừa làm với người ta xong rồi đến chỗ tụi này ăn đúng không?”

Chương Chiêu sửng sốt, Trình Kiếm Nghi lập tức nói: “Dấu hôn trên cổ chú mày còn mới nguyên kia kìa! Được lắm, đừng có ngụy biện, rõ rành rành ra này.”

Chương Chiêu theo bản năng che cổ lại. Lâm Hoài Đông đúng là đã cắn lên đó vài cái. Trình Kiếm Nghi nhướng mày, cười he he hỏi anh: “Thảo nào chia tay với Thái Thư cũng không thèm nói tiếng nào. Ra là đã có ‘lốp dự phòng’ trước rồi.”

Chương Chiêu nhớ đến hình ảnh Lâm Hoài Đông và Thái Thư đầu sát bên đầu* trò chuyện cạnh phòng thay đồ, buồn bực cau mày: “Đừng nói bậy.”

*Nhảm tí: ai còn nhớ mối tình: Súng bên súng đầu sát bên đầu, đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ… hem~?

Trình Kiếm Nghi nhìn vẻ mặt của anh, bĩu môi: “Ờ.” Đáng lẽ phải dừng lại, nhưng kìm không được: “Chú mày càng ngày càng phóng túng, nói mau, mới làm ở đâu, rừng cây nhỏ ở trường học? Nhà vệ sinh công cộng? Đù. Chương Chiêu mày lợi hại ghê ta.”

Chương Chiêu đáp lại bằng vài tiếng cười lạnh.

Sau bữa tối Trình Kiếm Nghi và Chu Khải Sinh đều muốn đi tản bộ. Chương Chiêu không có hứng làm kỳ đà cản mũi, lái xe về nhà. Trước khi ngủ, anh tắm sơ qua, đứng trước gương ngần ngừ một lát, tắt vòi nước nóng, lau chùi mặt kính, quả nhiên thấy trên cổ và bả vai mình có vài dấu hôn rất rõ. Anh đưa tay chạm lên, bỗng có chút muộn phiền.

Anh không đến quán bar kia nữa. Đến đại học Thuận Thành cũng tới hai địa điểm nhất định, hoặc là thư viện, hoặc là ký túc xá của Trình Kiếm Nghi, tuyệt đối không la cà lung tung. Hơn nửa tháng cứ thế an ổn trôi qua, bận rộn với công việc ở trường, Chương Chiêu dần dần gạt hết mọi thứ về Lâm Hoài Đông qua một bên, không quan tâm nữa, coi như là lần đầu “chập mạch”* sau tình một đêm vậy!

*Gốc là đoản mạch, chắc là chỉ tình trạng khó chịu bức bối chăng? (Khi cường độ dòng điện đạt cực đại thì gây ra hiện tượng đoản mạch)

Cơ mà cái kia của Lâm Hoài Đông thiệt là bự… Chương Chiêu dùng ngón tay tự cắm mình vài lần nhưng không thỏa mãn, bèn cắn răng lên mạng mua gậy mát xa. Thứ này vừa thô vừa dài lại có thể rung, Chương Chiêu thử qua một lần thì bị rung đến mức cả buổi vẫn chưa hoàn hồn, bắn lên bụng rất nhiều. Anh bò dậy cho chủ quán năm sao. [đánh giá sản phẩm theo sao, từ 1 đến 5 sao theo mức độ hài lòng]

Sắp tới mùng một tháng Năm. Chương Chiêu nghĩ được nghỉ học, chắc sẽ ít người đến trường, anh bèn đến thư viện đại học Thuận Thành một chuyến. Người trong trường quả nhiên thưa hơn hẳn, đại sảnh lầu một vắng tanh, chỉ còn lèo tèo vài người ngồi trên ghế sa lông làm bài tập. Chương Chiêu ngồi xuống cạnh Trình Kiếm Nghi, giúp anh ta tìm sách.

Trình Kiếm Nghi câu được câu chăng tám nhảm với anh: “Cái người lần trước lão Chu nói với mày í, ở Anh Quốc về, tao thấy rồi, đẹp giai vật vã. Có hình nè, mày muốn xem hông?”

“Không cần.” Chương Chiêu từ chối ngay, Trình Kiếm Nghi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lườm anh: “Nói thật chứ. Người ta trông cũng ngang ngửa tao. Đừng có hối hận.” [Ý ổng là anh kia đẹp như ảnh =_=]

“Không cần.” Chương Chiêu từ chối nhanh gọn. Anh quay đầu quan sát xung quanh, nhìn nhìn, đột nhiên cứng đờ: Mịa nó. Anh nhìn thấy Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông cũng nhìn anh, tóc cậu ta đã dài hơn một chút, mặc áo thun quần bò đơn giản, trông cao ráo hơn nhiều. Chương Chiêu chưa kịp đảo mắt, thì bất ngờ chạm mắt với Lâm Hoài Đông, chợt thấy lúng túng như phát bệnh. Lâm Hoài Đông sáng mắt lên, ba chân bốn cẳng vọt tới.

“Lâu rồi không gặp!” Lâm Hoài Đông chào Chương Chiêu. Anh đáp vài tiếng có lệ, nét mặt vặn vẹo ngoài cười trong không cười.
Trình Kiếm Nghi nhìn vào mắt anh, đôi mắt dần ánh lên chút hứng thú, quay đầu nói với Lâm Hoài Đông: “Mượn sách sao?”

“Hả, em còn sách.” Lâm Hoài Đông đặt mấy quyển sách mình đang bê lên bàn cái  “bộp”, rồi không thèm ngó vị nhân-viên-quản-lý-Trình-Kiếm-Nghi này nữa, tập trung bắt chuyện với Chương Chiêu: “Anh cũng đến đây đọc sách hả?”

Chương Chiêu nghĩ mả cha bay nói chuyện thừa thãi vãi. Anh đáp một tiếng, chỉ Trình Kiếm Nghi: “Cậu ấy là bạn tôi. Tiện thể.” [tiện thể giới thiệu]

Lâm Hoài Đông lúc này mới quay sang nhìn Trình Kiếm Nghi, tầm nhìn dừng lại trên gương mặt như hoa khổng tước* của Trình Kiếm Nghi, bĩu môi, rồi nói với Chương Chiêu: “Thái Thư nói không thấy Weibo của anh.”

*Còn gọi là hoa kim phượng, phiên hồ điệp, là một loài hoa cùng họ và trông khá giống hoa phượng vĩ.

“À.” Chương Chiêu gật đầu: “Lúc trước tôi xóa cậu ấy. Đã qua rồi mà.”

“Cậu ấy rất buồn.” Lâm Hoài Đông nói: “Cậu ấy nghĩ hai người vẫn còn là bạn bè.”

Chương Chiêu cười ha ha.

“Ớ, dạo này anh bận gì zạ?” Lâm Hoài Đông lại hỏi: “Ở quán bar cũng chả thấy anh.”

Chương Chiêu nhún vai: “Công việc ở trường. Cái quán bar kia, ờm, tôi cũng không thường đến.” Thật ra là sau vụ “này kia” với Lâm Hoài Đông, anh không muốn đến nữa. Anh ngước mắt, thấy Lâm Hoài Đông có vẻ muốn nói nữa thì không khỏi có chút buồn bực. Anh không hiểu Lâm Hoài Đông huyên thuyên như vậy là có ý gì: Bọn họ có loại quan hệ có thể vui vẻ tán gẫu thế này ư? Chương Chiêu nhếch miệng, xách balo đứng dậy.

“Tao có việc, đi trước.” Anh gõ tay lên bàn Trình Kiếm Nghi.

“Ừ.” Trình Kiếm Nghi cười híp mắt: “Tối có đến nhà tao ăn cơm không?”

“Thôi, nhà tao còn pizza thừa chưa ăn hết.” Chương Chiêu vẫy tay, quay đầu đi ra cửa. Ai ngờ Lâm Hoài Đông không hiểu ý gì cả, rõ ràng Chương Chiêu chẳng muốn để ý đến cậu ta, ấy vậy mà còn lẽo đẽo theo hỏi Chương Chiêu: “Anh về hả? Em muốn đến quán bar. Anh chở em một đoạn ha?”

Chương Chiêu nhìn từ đầu đến chân bộ đồng phục của cậu ta: “Mặc vầy mà đi hả?”

Lâm Hoài Đông toét miệng cười: “Đẹp giai mừ, mặc gì cũng có người thích.”

Chương Chiêu bị lớp da dày của cậu ta đánh bại, im lặng đi về phía bãi đậu xe. Lâm Hoài Đông cho rằng anh đã đồng ý, bèn đu theo bắt chuyện: “Cái ông nhân viên quản lý kia í, quan hệ giữa hai người tốt ghê ha, còn mời anh đến nhà ổng ăn cơm.”

Chương Chiêu đành đáp: “Chúng tôi là bạn từ nhỏ.”

“Oa, vậy lúc đi học hẳn là anh ta hay bị bắt nạt.” Lâm Hoài Đông nói.

Chương Chiêu liếc cậu ta: “Tại sao?”

Lâm Hoài Đông khẽ nhíu mày: “Cái bộ dạng ẻo lả đó, làm ơn đi. Không bị bắt nạt mới là lạ đó.”
Chương Chiêu hết nói nổi: “Cậu ấy cũng không có ẻo lả lắm mà.”

“Anh thấy anh ta mặc gì không? Sơ mi hoa hòe kìa trời!” Lâm Hoài Đông cường điệu: “Có phải đi Hawaii đâu.”

Chương Chiêu phì cười: “Khiếu thẩm mỹ của cậu ta khá đặc biệt. Mà như cậu nói…” Anh mở cửa xe: “Đẹp trai mà, mặc cái gì cũng có người thích.”

Lâm Hoài Đông khựng lại một chút. Chương Chiêu lên xe, mới vừa thắt dây an toàn, cửa xe bên ghế phó lái đã bị Lâm Hoài Đông kéo ra, cậu trai “huỵch” một tiếng leo lên ghế ngồi ngon lành. Chương Chiêu ngập ngừng, định bụng phải bắt Lâm Hoài Đông xuống xe, nhưng rốt cục vẫn nhịn lại.

“Em chả thấy anh ta đẹp trai.” Lâm Hoài Đông vẫn còn nhận xét về Trình Kiếm Nghi: “Quá gái tính.”

Chương Chiêu nghĩ cái tên này cứ lảm nhảm cái gì vậy. “Tôi thích, được chưa?” Anh khởi động máy, quay đầu xe chạy ra khỏi bãi đỗ. Lâm Hoài Đông há miệng, rồi lại không nói gì nữa, lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ. Chương Chiêu thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chốc lát đã đến đường lớn, Chương Chiêu mở đài phát thanh. Từ loa vang lên tiếng của một nữ MC, đang đọc cho thính giả nghe những chuyện trên Weibo. Giọng đọc của cô nàng vô cùng hồ hởi, trầm bổng du dương, tiếng cười bỗng chốc lấp đầy không gian.

Lâm Hoài Đông đột nhiên mở miệng: “Vậy là anh thích kiểu đáng yêu.”

Chương Chiêu chưa hiểu: “Hở?”

“Thái Thư đó.” Lâm Hoài Đông nói: “Ngoại hình Thái Thư cũng thuộc kiểu tương đối đáng yêu.”

Tay cầm lái của Chương Chiêu chợt ngừng lại, lúc sau mới ậm ừ: “Ừm.” Coi như là câu trả lời. Anh không muốn thảo luận với Lâm Hoài Đông về chuyện của Thái Thư. Anh nhớ đến bức ảnh Thái Thư chụp chung với Lâm Hoài Đông, và cả hôm hai người họ trò chuyện dưới trời chiều. Thật sai lầm, anh nghĩ, anh không nên nhẹ dạ cho Lâm Hoài Đông đi nhờ.

Đèn xanh sáng lên, anh đạp chân ga, phóng lên phía trước.

“Nhắc đến, em tò mò ghê.” Lâm Hoài Đông nói: “Lúc anh với Thái Thư ở chung á, hai người, ờm, ai ở trên vậy?”

Chương Chiêu hận không thể mở cửa đạp bay Lâm Hoài Đông ra ngoài. Bình tĩnh nào, anh tự nói với mình: Mình là một người đàn ông trưởng thành ba mươi tuổi rồi, không nên dính với đứa nhỏ Lâm Hoài Đông còn đang chăm chỉ học tập.

Anh hít sâu một hơi, bình tĩnh đáp: “Thái Thư ở trên. Tôi thuần 0.”

Lâm Hoài Đông nhướng đôi lông mày: “Đệch, thiệt không vậy, cậu ta trông chẳng giống làm số 1 tí nào.” Cậu ta nghiêng đầu, bắt đầu lẩm bẩm: “Ra đó là lí do cậu ta không lên giường với tôi. Chúng tôi ai cũng muốn ở trên.”

Chương Chiêu muốn bùng cháy. Thái Thư. Gì cũng Thái Thư. Não Lâm Hoài Đông lớn lên kiểu gì vậy, chẳng lẽ cậu ta không thấy thảo luận về bạn trai hiện tại với bạn trai cũ là một chuyện vô cùng kỳ cục hay sao? Ớ, đúng rồi. Cậu ta còn chẳng phải bạn trai Thái Thư nữa là.

Chương Chiêu đập tay lái, đột ngột chuyển hướng, xa xa đã thấy đích đến.

“Được rồi, nếu vậy…” Lâm Hoài Đông nói: “Anh thấy giữa em với Thái Thư, ‘kỹ thuật’ của ai tốt hơn?”

Chương Chiêu dùng sức đạp phanh. Lâm Hoài Đông không chú ý, nửa người trên nhào lên phía trước, suýt chút đụng đầu vào kính. “Óa, anh làm gì thế!” Cậu ta la lên.

Chương Chiêu nở nụ cười hiền-hòa-thân-thiện: “Đến bar của cậu đi, xuống xe.”

Lâm Hoài Đông ôm trán rưng rưng ai oán liếc nhìn Chương Chiêu, rồi bĩu môi y như con nít, dựa vào ghế, lớn tiếng: “Em không đi.”

Chương Chiêu rất kiên nhẫn: “Cái gì?”

“Em không đến bar.” Lâm hoài Đông đáp: “Em đổi ý.”

Chương Chiêu nhắm mắt lại: “Được, không thành vấn đề.” Anh nói: “Mà ‘thỉnh’ cậu xuống xe. Đi đâu kệ cậu, gọi taxi cũng được, Uber cũng tốt, ngồi xe buýt cũng ổn, chỗ này rất thuận tiện.”

Lâm Hoài Đông không nhúc nhích, cậu dựa vào lưng ghế, giống như quyết tâm biến thành một pho tượng. Chương Chiêu hít sâu một hơi, thấy kiên nhẫn tích lũy được từ khi đi dạy đến nay chợt tụt sạch, anh vươn tay định mở cửa xe cạnh Lâm Hoài Đông.

Lâm Hoài Đông bắt lấy cánh tay anh. Chương Chiêu không tránh, quay đầu lườm cậu ta, Lâm Hoài Đông lại nhướng mày, tay kia vỗ nhẹ lên đùi Chương Chiêu, đầu ngón tay vung lên, cách một lớp vải chạm vào dương v*t Chương Chiêu.

Chương Chiêu tức khắc như nổ tung: “CẬU BỆNH À!” Anh giận dữ hét.

Lâm Hoài Đông “ừm” một tiếng, vẻ mặt muốn bao nhiêu vô tội thì có bấy nhiêu vô tội: “Là á…” Cậu ta nói: “‘Nghẹn’ thành bệnh lun gòi.”

=========

Editor: Nói mợ nó là “Trình Kiếm Nghi không đẹp bằng em”, “Kỹ thuật Thái Thư thua đứt em” đi =_= Dễ thương cái khỉ, nhóc tì ấu trĩ thì có!

Lâm Hoài Đông: ><

Chương 5

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Nguồn hình:

https://kinhthanbang.wordpress.com/2013/12/01/self-indulgent-sexual-desire/

======Edit: Koori Rin. Beta: Nguyệt Thần======

Chương Chiêu tránh đi nhưng không được. Lực tay Lâm Hoài Đông quá lớn, nắm chặt khiến cánh tay anh ân ẩn đau. Chương Chiêu thở dài, quyết định giảng đạo: “Cậu không thấy chúng ta rất gượng gạo sao? Tôi là bạn trai cũ của Thái Thư. Cậu đang theo đuổi Thái Thư. Cuối cùng hai chúng ta làm với nhau?”

Lâm Hoài Đông trố mắt: “À không.” Cậu ta đáp: “Em không theo đuổi Thái Thư. Là Thái Thư theo đuổi em.”

Má nó ý nghĩa cũng có gì khác nhau đâu! Chương Chiêu nóng nảy, bực mình gằn: “CẬU CÓ BUÔNG TÔI RA KHÔNG?”

Lâm Hoài Đông thấy anh giận thật, đành phải ngượng ngùng rụt hai móng vuốt lại. Thấy Chương Chiêu lườm mình, bèn nắm lấy dây an toàn, mặt xị ra một đống cứ như là oan ức lắm, thấp giọng: “Sao anh dữ tợn với em vậy? Thái Thư nói anh rất tốt.”

Đó là do người hiền bị đè đầu cưỡi cổ đó! Chương Chiêu tức đến khí hư*, vừa bực bội vừa buồn cười. Thầm thở dài một tiếng trong lòng, biết chắc Lâm Hoài Đông sẽ không chịu xuống xe, nên đành lái ra khỏi đường chính, đến bãi đỗ xe. Khi đã bớt giận rồi, anh nhận ra Lâm Hoài Đông đang dè dặt nhìn mình. 

*Chứng khí hư chỉ hiện tượng tạng phủ hư tổn, suy yếu, khiến tinh thần mệt mỏi, yếu sức,… Ở đây chỉ việc anh Chiêu bị chọc tức điên.

Y hệt chú cún con bị chủ nhân dạy dỗ. Chương Chiêu nhắm mắt, nâng tay bóp bóp sống mũi, bất đắc dĩ nói: “Sao cậu cứ bấu tôi không tha vậy?”

Lâm Hoài Đông nhún vai: “Em có tìm người khác chứ. Nhưng không bằng anh. Làm với bọn họ chả thấy hứng gì cả.”

Chương Chiêu liếc nhìn cậu ta: “Cậu đang khen tôi đấy à?”

Lâm Hoài Đông lập tức trưng ra vẻ “đương nhiên”: “Đúng đó.”

Chương Chiêu xoay người khinh thường, kìm lòng không đặng, vươn tay vỗ cái bốp lên ót Lâm Hoài Đông. Lâm Hoài Đông “Á” một tiếng, mà không dám cự, chỉ có thể hậm hực giơ tay xoa xoa đầu.

“Rốt cuộc cậu cũng chỉ là một nghiên cứu sinh năm nhất mà thôi.” Chương Chiêu bùi ngùi.

Lâm Hoài Đông không vui: “Sao chứ, đừng có mỉa em ấu trĩ nha.” Cậu ta tháo dây an toàn, xoay người nhìn Chương Chiêu: “Chuyện này cũng đơn giản mà. Em có nhu cầu sinh lý, vừa hay quen biết anh, anh cũng vậy. Có gì to tát đâu?” Cậu ta đột nhiên dừng lại, do dự rồi nói tiếp: “Hay là anh có… anh có bạn trai rồi?”

Chương Chiêu ngửa ra sau, nghĩ đến cây gậy đấm bóp mình mới mua bữa trước, lúc lâu sau mới thở dài: “Không có.”

“Vì người anh thích? Nên muốn ‘thủ thân như ngọc’ ư?” Lâm Hoài Đông thử thăm dò: “Không phải là cái tên… cái tên ‘nhân viên quản lý’ kia chứ?”

Giọng cậu ta trầm xuống, Chương Chiêu nhăn mũi mắng: “ĐỪNG NÓI BẬY.” Ngày trước không hiểu chuyện, anh đúng thật từng cùng Trình Kiếm Nghi “an ủi” nhau một lần, đó thật sự là trải nghiệm tệ hại nhất đời anh, đến nỗi Chương Chiêu đã sớm nhét đoạn hồi ức kia vào máy ép thành nước rồi đổ vào bồn cầu xả nước cho trôi đi, đời này không muốn nhắc lại nữa.

Lâm Hoài Đông gãi ót, lại “dâng trào cảm hứng”: “Không có thì tốt. Không vướng mắc gì cả.”

Bàn tay cậu ta lén la lén lút mò đến đũng quần Chương Chiêu. Chương Chiêu nhanh như chớp kéo tay cậu ta ra, dở khóc dở cười. Thực ra anh nên hiểu rõ ngay từ đầu: Trong đầu bạn nhỏ Lâm Hoài Đông ngoại trừ sex thì là sex, quả là không nên đòi hỏi gì hơn ở cậu ta. Có lẽ đối với thế hệ cậu nhóc này mà nói, đạo đức, quy phạm, ràng buộc bản thân,… Đều không quan trọng.

Chương Chiêu vuốt mặt, nhẹ giọng: “Thái Thư mà biết sẽ điên mất.”

“Chuyện này có liên quan gì đến Thái Thư đâu.” Lâm Hoài Đông nói: “Anh quan tâm cậu ta chi.”

Chương Chiêu không tin nổi liếc nhìn Lâm Hoài Đông, tên kia ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ dạng vô cùng “quang minh chính đại”, khiến Chương Chiêu có ảo giác “Tên này nói cũng có đạo lý đó chứ”. Anh thất bại kêu than một tiếng, khi Lâm Hoài Đông đụng vào cũng không cự tuyệt nữa.

Ngay từ đầu, vào cái lần đầu tiên quỳ xuống khẩu giao cho Lâm Hoài Đông, đáng lẽ anh nên đoán trước kết quả sẽ thế này.

Anh có tư cách gì mà nói Lâm Hoài Đông có bệnh? Chính anh cũng bệnh không hề nhẹ.

Lâm Hoài Đông sáp lại hôn anh. Chương Chiêu dựa vào ghế không nhúc nhích, hé môi để đầu lưỡi Lâm Hoài Đông luồn vào. Giữa không gian chật chội bên trong xe có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nước “chẹp chẹp” phát ra từ môi lưỡi quấn quýt, và cả hơi thở gấp gáp của họ. Đến khi Lâm Hoài Đông với tay vào quần Chương Chiêu thì anh mới giật mình, vội vàng đẩy Lâm Hoài Đông ra, cau mày kéo khóa lên: “Về đã.”
“Ơ…” Môi Lâm Hoài Đông ướt át, hai má đỏ ửng, rõ ràng đã động tình: “Em muốn XXX anh trong xe…”

Cậu ta sờ nửa dưới của mình, Chương Chiêu liếc mắt nhìn, thấy nơi đó của cậu trai đã phồng lên, làm căng lớp vải jean.

Chương Chiêu dời tầm mắt, hắng giọng, nhanh chóng cho xe chạy khỏi bãi đỗ: “Không được. Không thể làm bẩn xe tôi.”

Lâm Hoài Đông không chịu nghe lời: “Em khẩu giao cho anh. Không làm bẩn đâu.”

Cậu ta vừa nói vừa vươn tay kéo khóa quần Chương Chiêu, anh bị sờ soạng hai lần, “thằng em” cũng có chút phản ứng, cuống quít nhân lúc đèn đỏ nhấc tay Lâm Hoài Đông ra: “Cậu ngưng một lát được không!”

Lúc này Lâm Hoài Đông mới ngồi yên, “Hứ” một tiếng: Mợ anh, tự nhiên khùng lên. Chương Chiêu nhướng mày, cũng không thèm để ý đến cậu ta, mau chóng rẽ vào tiểu khu, xuống xe tiến vào thang máy.

Lâm Hoài Đông lập tức vui vẻ lẽo đẽo theo.

Cửa thang máy vừa đóng lại là Lâm Hoài Đông lập tức dán lên người Chương Chiêu. Cậu ta thở hổn hển, giơ chân chặn giữa hai chân Chương Chiêu, đầu gối cọ vào bắp đùi anh, hô hấp Chương Chiêu bắt đầu mất ổn định. Anh rũ mắt, nhìn đôi môi Lâm Hoài Đông gần ngay trước mắt, giọng khàn khàn: “Có camera giám sát…”

“Ừm.” Lâm Hoài Đông cúi đầu đáp, tay luồn qua vạt áo Chương Chiêu mò lên trên sờ soạng ngực, rồi cúi đầu hôn anh.

Cái hôn lần này của Lâm Hoài Đông thật thô bạo, đuổi theo đầu lưỡi Chương Chiêu khẽ cắn, rồi gặm môi dưới của anh. Chương Chiêu định lùi ra sau thì cậu ta dùng sức day đầu ti anh, đồng thời nhấc chân lên đụng vào dương v*t Chương Chiêu, ép đến khi anh chỉ có thể phát ra những tiếng rầm rì trong cổ họng. Mẹ, Chương Chiêu choáng váng nghĩ: Cái thằng nhóc khốn khiếp này…

Đến khi cửa thang máy mở ra thì hai người đều đã không kiềm chế được nữa. Chương Chiêu lấy chìa khóa mở cửa, tra hai lần mới đúng chìa, bởi Lâm Hoài Đông cứ kề sát phía sau chọt mông anh. Không dễ dàng gì mới mở được cửa, Chương Chiêu vừa thả chìa khóa xuống thì cảm thấy trời đất quay cuồng —— Lâm Hoài Đông đè anh lên cửa, cúi đầu cắn cổ Chương Chiêu. Chương Chiêu vịn vai Lâm Hoài Đông, muốn đẩy nhưng không nỡ, chỉ đành ngửa cổ để Lâm Hoài Đông như quỷ hút máu cắn mút vai cổ mình, rồi vươn tay cởi quần cho cả hai.

Lâm Hoài Đông đã cương cứng, bàn tay Chương Chiêu mò vào quần cậu ta, cả bàn tay ướt nhẹp chất dịch. Chuông báo động tức khắc reo vang trong đầu Chương Chiêu, anh thở hổn hển: “Này, cậu đừng có bắn sớm nha.”

Động tác của Lâm Hoài Đông chợt ngừng lại, ngay lập tức thô bạo cắn lên vai Chương Chiêu một cái, rồi ngẩng đầu nói: “Anh đừng nhắc cái chuyện cũ rích này được không.”

Chương Chiêu cười ha ha, tóm lấy cằm Chương Chiêu hôn một cái, dẫn cậu trai về phòng ngủ. Lâm Hoài Đông vừa đi vừa cởi quần áo, đến lúc đứng trước giường, toàn thân trên dưới đã sạch trơn không còn một mảnh, đường nét cơ thể như được điêu khắc và bộ phận cương cứng đỏ au bên dưới phô ra dưới ánh đèn leo lét. Chương Chiêu đưa mắt nhìn, duỗi tay nắm chặt bộ phận kia của mình ve vuốt hai lần, cảm giác lần trước bị Lâm Hoài Đông làm như dòng điện chạy qua cơ thể anh.

“Ờm.” Anh chợt lúng túng, chỉ tủ đầu giường: “Bao và gel bôi trơn ở trong ngăn kéo.”

Lâm Hoài Đông gật đầu, tiến đến giúp Chương Chiêu cởi quần áo, cúi đầu cắn môi anh: “Nằm úp sấp lên giường.”

Chương Chiêu không hỏi nhiều, ngoan ngoãn bò lên giường nằm úp xuống, cũng rất tự giác dạng hai chân ra, nâng mông lên cao một chút. Anh còn tưởng Lâm Hoài Đông sẽ trực tiếp vào như lần trước —— ngờ đâu Lâm Hoài Đông lại lót hai cái gối dưới bụng anh, rồi quỳ phía sau, vươn tay nắm lấy hai bờ mông anh.
Tâm trí Chương Chiêu run rẩy, vẫn chưa sẵn sàng thì cảm thấy khe giữa âm ấm: Mình bị Lâm Hoài Đông liếm.

Chương Chiêu không kìm được, phản xạ có điều kiện mà bật ra một tiếng rên rỉ. Gương mặt anh nóng bừng, nghiêng đầu cắn ga giường, cái mông nâng cao hơn như muốn sáp lại gần mặt Lâm Hoài Đông. Cậu ta khẽ cười, dùng sức nắm lấy hai cánh mông tách ra, đầu lưỡi liếm dọc theo khe mông, cuối cùng dừng lại trước lỗ hậu, hôn xung quanh mấy lần rồi thử đẩy vào.

Chương Chiêu cắn ga trải giường “Ư” một tiếng, chân và eo như muốn nhũn ra. Anh cũng không phải chưa từng bị người ta liếm mông, nhưng không hiểu sao lúc này lại có vẻ cực kỳ xấu hổ. Anh nhắm chặt mắt, lại càng nghe rõ tiếng “lép nhép” khi Lâm Hoài Đông liếm, cái mông cũng vì thế mà càng nhạy cảm hơn, mỗi khi Lâm Hoài Đông đẩy lưỡi vào trong, thì theo bản năng co thắt lại, không thể kiểm soát được.

Lâm Hoài Đông rút đầu lưỡi ra: “Anh thả lỏng chút đi.” Cậu ta vỗ vỗ mông Chương Chiêu, nghe anh đáp một tiếng rồi lại chôn mặt xuống, tiếp tục vươn đầu lưỡi đâm vào trong hậu huyệt Chương Chiêu. Anh cũng bó tay, đành phải không ngừng thả lỏng rồi lại thả lỏng, mà cảm giác Lâm Hoài Đông liếm mông quá rõ ràng, đầu lưỡi ai kia vừa mềm vừa ẩm vừa nóng bỏng, chỉ mỗi rút ra đâm vào cũng khiến phía sau Chương Chiêu co giật, dường như cả cơ thể từ trong ra ngoài đều bị Lâm Hoài Đông liếm láp.

Mịa, Chương Chiêu cắn khăn, thoải mái muốn rơi nước mắt: Đầu lưỡi thằng nhóc này quá thần cmn kỳ.

Không biết qua bao lâu, Chương Chiêu chỉ cảm thấy cả người đã nhão thành mì sợi, Lâm Hoài Đông mới tha cho anh. Anh thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu thấy Lâm Hoài Đông đang lấy bao và gel bôi trơn, vội vã len lén bóp “em giai” một cái*, để “lúc đó” không bắn sớm quá: Mình không thể làm ra cái trò cười bắn sớm được.

*Nghe bảo bóp thì nó sẽ mềm bớt =))) Vậy sao nhét vô chỗ đó thì nó lại cứng hơn nhỉ!? *mặt ngây ngô*

Lâm Hoài Đông lại quỳ phía sau anh, “Anh xoay người.” Cậu ta nhéo mông Chương Chiêu, rút gối phía dưới ra. Chương Chiêu nghe lời lật người lại, hai chân lập tức bị Lâm Hoài Đông gác lên vai: “Chương Chiêu…” Chóp mũi cậu trai toàn là mồ hôi, đôi mắt sáng như sao, bên trong nhuốm màu tình dục không hề che giấu: “Em mở rộng nhanh hơn chút nha? Em không nhịn được.”

Chương Chiêu ậm ừ, chưa kịp phát biểu câu nào thì Lâm Hoài Đông đã dùng ngón giữa đặt ngay hậu huyệt cắm thẳng vào. Chương Chiêu mới bị liếm một lúc lâu, phía sau đã mềm nhũn, Lâm Hoài Đông chẳng phí chút sức nào mà cắm ngón tay sâu đến cùng, tùy ý đâm rút hai lần rồi chèn ngón trỏ vào. Chương Chiêu trợn to mắt, chỉ cảm thấy hai ngón tay Lâm Hoài Đông ở bên trong không ngừng xoay ấn, rút ra đâm vào, phía sau lúc đau lúc tê lúc lại căng rộng ra, cơ thể bị Lâm Hoài Đông chia thành hai nửa như mất cảm giác.

Lâm Hoài Đông nhanh chóng rút ngón tay ra, cơ thể chen giữa hai chân Chương Chiêu, từ trên cao nhìn xuống anh, gương mặt đỏ bừng, mà khóe mắt đuôi mày thì lại đầy ý cười, đắc ý vô cùng. Chương Chiêu cắn môi, vừa nghĩ bụng phải dạy bảo lại cậu ta sau, vừa nhìn Lâm Hoài Đông đặt dương v*t đã đeo bao ngay lỗ hậu mình.

Trước tiên cậu ta chỉ hơi đẩy vào trong, nhưng cơ vòng trong  hậu huyệt Chương Chiêu đã thả lỏng, không khách khí mà nuốt “cậu em” của Lâm Hoài Đông vào. Lâm Hoài Đông bỗng càng thêm đắc chí, toét miệng cười trêu chọc Chương Chiêu: “Nơi này của anh đói rồi hả?” Vừa cúi người xuống, hai tay chống ở hai bên đầu Chương Chiêu, đẩy eo thật mạnh, cắm cả cây vào trong mông Chương Chiêu.

Cơ thể Chương Chiêu run lên, hai chân suýt chút trượt khỏi vai Lâm Hoài Đông. Cú đẩy đột ngột của Lâm Hoài Đông thật bạo lực, phía sau anh đau rát, nhưng lại có thứ khoái cảm bị nhồi vào toàn bộ, cảm giác đó thật khó mà diễn tả. Anh vươn tay bám lấy tấm lưng trần của Lâm Hoài Đông, ngước cổ nói: “Con mợ nó cậu chậm một chút…”

Lâm Hoài Đông không đáp lại anh, phía dưới cũng không nghe lời, eo đẩy về phía trước vừa nhanh vừa mạnh, phút chốc chỉ nghe thấy tiếng vang “bạch bạch” khi eo mông chạm nhau. Chương Chiêu bị làm đến không ngừng ư a rên rỉ, âm thanh đứt quãng thảm thương xen giữa tiếng thở dốc của Lâm Hoài Đông. Anh chỉ có thể cố bấu lấy lưng Lâm Hoài Đông, ra sức bấm móng tay xuống, đáng tiếc là Lâm Hoài Đông chẳng đau đớn xíu nào, lại còn mở rộng hai chân anh, “tiến công” bạo lực hơn.

Chương Chiêu không nghĩ được gì, đôi chân run rẩy được Lâm Hoài Đông nhấc lên, cái mông cũng theo đó mà nâng cao hơn, dính sát vào bụng dưới Lâm Hoài Đông. Cậu ta cúi đầu hôn anh một cái, đột nhiên rút hết ra, ngay khoảnh khắc phía sau Chương Chiêu còn thả lỏng lại lập tức cắm vào, vừa khéo đâm trúng nơi bên trong kia, còn khiến cái giường đụng vào tường.

Lần này Chương Chiêu bị đâm muốn ngất đi: “Má nó cậu sắp làm chết tôi rồi!”

“Xin lỗi mà.” Lâm Hoài Đông lầm bầm, không rút ra hết rồi tiến vào nữa, mà lại dốc sức thúc vào trong. Chương Chiêu bám chặt cậu ta, cảm thấy mình như con thuyền nơi đầu sóng ngọn gió, chòng chành chao đảo, không làm gì được. Không ngờ khi ý nghĩ này mới hiện lên, “thằng nhỏ” phía dưới không chịu nổi nữa, thậm chí không cần Chương Chiêu đụng vào mà đã bắn ra.

Trước mắt Chương Chiêu tối sầm, cao trào mãnh liệt khiến toàn thân anh run rẩy, mông cũng thít chặt từng đợt, kẹp chặt bộ phận của Lâm Hoài Đông. Cậu ta rên lên, bất chợt rút hết ra, nhanh tay tháo bao ra, bắn lên đùi Chương Chiêu. Tinh dịch Lâm Hoài Đông vừa nóng vừa nhiều, Chương Chiêu lập tức run lên, hai chân mỏi mệt xụi lơ xuống, đầu gối gập lại như chữ “chi” (支).

Lâm Hoài Đông thở hổn hển một hồi lâu, chống tay để không ngã lên người Chương Chiêu, rồi nghiêng mình nằm xuống cạnh anh, khuôn mặt kề bên vai Chương Chiêu thở dốc. Thật lâu sau mới nói: “Anh làm lưng em đau quá…”

Chương Chiêu cười lạnh: “Cậu làm mông tôi cũng đau thấy bà được chưa.”

“Xí, rõ là sướng muốn chết.” Lâm Hoài Đông nói: “Anh bị em làm mà bắn, anh nghĩ em không thấy à.”

Bản mặt dày của Chương Chiêu ửng đỏ, đưa tay đẩy mặt Lâm Hoài Đông: “Lấy khăn mặt đến đây.”

Lâm Hoài Đông rên ư ử, ôm cánh tay Chương Chiêu cọ cọ một hồi rồi mới đứng dậy đến buồng tắm. Chương Chiêu nhắm mắt nằm yên, mơ hồ cảm giác bên trong mông vẫn còn co giật nhè nhẹ, giống như còn muốn nuốt thứ gì đó vào trong. Gương mặt anh càng lúc càng nóng, có loại cảm giác sai lầm khó cưỡng.

Mấy phút sau Lâm Hoài Đông mới quay lại. Cậu ta đã tự lau sạch sẽ, đặt mông trần ngồi xuống cạnh Chương Chiêu, dùng khăn lông ấm tỉ mỉ lau khắp người Chương Chiêu. Chương Chiêu được hầu hạ nên lười biếng, cơ thể lại không có tí sức nào, suýt nữa lăn ra ngủ, Lâm Hoài Đông đẩy anh một cái, hỏi: “Anh có muốn đi tắm sơ qua không?”

Chương Chiêu “Ừm” một tiếng, nằm ườn nghỉ ngơi một hồi rồi mới bò dậy đi vào phòng tắm. Đến khi anh tắm rửa sạch sẽ bước ra, Lâm Hoài Đông đã ăn mặc chỉnh tề, đang đứng trong phòng khách nhìn tủ sách của anh.

=========

Editor: Cuồng dâm = =

Lâm Hoài Đông: Người ta nói: phải biết yêu chiều bản thân mình ┐(︶▽

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau