CHINH PHỤC HỌC TRƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chinh phục học trưởng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Tạ Lỗi bất lực bị trói chặt hai tay, ngực ưỡn ra, đau đớn rất nhanh truyền tới, càng lúc càng mãnh liệt, tất cả xúc cảm đều tập trung tại một bên núm vú, sau đó da thịt xung quanh cũng bị những chiếc kẹp kẹp chặt, liên tục và dày đặc, dần dần nửa bên ngực hắn đau tới chết lặng, giống như hàng vạn mũi kim châm, mà nửa ngực kia lại không bị đối xử như vậy, tương phản mãnh liệt sinh ra khoái cảm mãnh liệt, Tạ Lỗi cắn chặt môi, không thể đối diện với bản thân vì đau đớn và nhục nhã mà dâng trào khoái cảm.

“Chuẩn bị đủ cả rồi? Ngoan lắm.” Dứt lời, người nọ vươn tay qua người Tạ Lỗi, cầm một thứ khác hắn đặt trên tủ kính lên.

“Đã đến giờ trừng phạt.” Đối phương thấp giọng thì thầm bên tai Tạ Lỗi, rồi thình lình một tiếng giòn vang, Tạ Lỗi nhịn không được phải há miệng kêu khẽ.

Cây thước không rộng, nhưng đánh vào mông cũng rất đau. Lần thứ hai quất xuống, Tạ Lỗi hơi run rẩy, nhưng vẫn mím môi không phát ra tiếng nào.

Người nọ lại đưa tay vuốt ve bờ môi hắn, sau đó luồn ba ngón tay vào miệng hắn, nắm lấy đầu lưỡi hắn, Tạ Lỗi còn đang kinh ngạc, cây thước lần thứ ba hạ xuống, lần này còn mạnh hơn lần trước, quất vào mông giật nảy, mang đến xúc cảm như điện giật.

Cảm giác đau này khác cảm giác đau khi bị kẹp, mỗi lần cây thước rời đi, đau đớn lưu lại vừa râm ran, vừa nóng rát, mà mỗi khi cây thước hạ xuống, nơi bị đánh vừa sưng tấy, vừa co giật, khiến cho Tạ Lỗi khó lòng chống đỡ nổi.

Ước chừng đánh khoảng hai – ba mươi lần, Tạ Lỗi đau tới nỗi phải tựa vào tủ kính, để tránh những chiếc kẹp cọ vào tủ, hắn còn phải ưỡn ngực, cong người, mệt đến thở hổn hển.
“Bộ dáng học trưởng lúc nãy thật dâm, kêu cũng dâm, gọi một tiếng học đệ chủ nhân cho tôi nghe nào.” Người nọ thì thầm bên tai hắn, hơi thở nóng hầm hập làm hắn run lẩy bẩy.

Mặt đối mặt, cho dù nhìn không thấy, nhưng hoàn cảnh này cũng quá nhục nhã, Tạ Lỗi cắn môi không chịu đáp, một chiếc kẹp trên ngực phải vừa bị gỡ xuống, chuyển sang vị trí đối xứng bên ngực trái, cảm giác đau lần này dường như còn mãnh liệt hơn, Tạ Lỗi cắn môi, gian nan chịu đựng. Chiếc kẹp cuối cùng kẹp núm vú phải bị tháo xuống, nhưng không chuyển sang bên trái, mà nụ hoa phải vừa bị kẹp tới đau điếng lại được vuốt ve. Sau khi bị chiếc kẹp tra tấn, nơi đó càng thêm nhạy cảm, khoái cảm do đầu ngón tay mang đến rõ rệt hơn nhiều, lại thêm những lời mềm mại ấm áp bất ngờ lướt qua tai.

“Thích không?” Người nọ nhẹ giọng cười hỏi.

“Thích…” Tạ Lỗi cuối cùng mới thẳng thắn thừa nhận, “Học đệ, học đệ… Chủ nhân.”
“Chưa được, chưa nghe rõ.” Cây thước ten tét đánh vào nụ hoa hắn, đánh rất khéo léo, Tạ Lỗi cảm giác từ ngực tới đùi đều bị cây thước lướt qua, sau mông nóng rát, đau đớn truyền tới dọc theo xương sống.

“Sao học trưởng không nghe lời, hay là cố tình phạm sai lầm để được tôi trừng phạt?” Người nọ xoa nắn hai cánh mông hắn, những nơi bị đánh giờ phút này đặc biệt mẫn cảm.

Những chiếc kẹp và cây thước vốn đã tạo nên đau đớn và khoái cảm khó nói, giờ năm ngón tay đùa bỡn lại càng khiến người ta khó có thể chịu đựng.

Đối phương nhẹ cười, lấy kẹp kẹp nụ hoa bên kia.

Nhưng sức chú ý của Tạ Lỗi lại tập trung ở phía sau, một thứ chất lỏng mát lạnh đang được bôi lên lối vào của hắn.

“Thực ra vốn định đùa học trưởng thêm,” Những ngón tay tách mở lối vào của hắn, một ngón nhè nhẹ đâm vào, “Nhưng nhớ tới lúc học trưởng chạy bộ, chỗ này cong lên, lại nhịn không được phải chiếm lấy học trưởng rồi.”

“Nếu lúc này học trưởng không mở miệng ngăn cản tôi, về sau sẽ hối hận đó.” Người nọ thì thào bên tai Tạ Lỗi, hành động kế tiếp lại khiến hắn đánh mất tất cả kiên trì và tự tôn của mình.

Chương 12

Tạ Lỗi biết người nọ muốn hắn nói gì, trong tiểu thuyết, hắn thường xuyên viết tình tiết tiểu công ác liệt bức bách tiểu thụ nói ra những lời đáng xấu hổ, nhưng những câu từ đó viết ra đã đủ ngượng rồi, nếu chính miệng thốt lên thì quá nhục nhã, tự tôn và kiêu ngạo tận đáy lòng không cho phép hắn thản nhiên chấp nhận yêu cầu đó.

Ngón tay lạnh như băng mang theo gel bôi trơn tiến vào bên trong hắn, cảm giác ban đầu không có gì nhiều, nhưng càng lúc lại càng rõ rệt, nơi đó vừa đau đớn, vừa bỏng rát, nhưng đau đớn miễn cưỡng còn chịu được. Mới đầu Tạ Lỗi cực kỳ căng thẳng, phía sau kẹp chặt, nhưng một bàn tay người nọ không ngừng vuốt ve eo bụng hắn, như có như không lướt qua phía trước và phía sau bị đánh sưng đỏ của hắn, phân tán sự chú ý của hắn, vì vậy một ngón tay rất nhanh đã dễ dàng luồn vào.

“Học trưởng, anh xem anh dâm không này, một ngón tay vào thẳng tuột luôn đó.” Âm thanh lướt qua tai khiến hắn xấu hổ vô cùng, trong tiểu thuyết, hắn luôn viết lần đầu tiên tiểu thụ kiên cường bất khuất cỡ nào, tiểu công tốn bao công sức vẫn không nới lỏng được, cuối cùng chỉ đành mạnh bạo dùng sức, không cẩn thận còn chảy máu, vậy mà giờ đây chính mình bị tiến vào dễ dàng như thế, hắn không thể không hoài nghi liệu có phải trời sinh mình ra để làm O.

Ngón tay nọ thoăn thoắt duỗi ra rồi gập lại, liên tục cọ xát bên trong hắn, hình thành một thứ cảm giác vừa nóng vừa khó chịu, không hẳn là đau đớn, nhưng lại cực kỳ không thoải mái. Tạ Lỗi chỉ xoa xoa bên ngoài nơi đó khi tự tiêu khiển, hắn chưa từng tự đưa tay vào, nên không biết lần đầu tiên lại khó chịu như vậy.

Ngón tay nọ kiên nhẫn khuấy đảo bên trong hắn, gel trơn lạnh lẽo ban đầu ấm dần lên, Tạ Lỗi cũng thôi căng thẳng, lúc này ngón thứ hai tiến vào, tới tới lui lui trong thân thể hắn.

Cảm giác ban đầu thật sự khá giống bị táo bón như một tác giả nào đó đã miêu tả, nhưng khi ngón thứ hai gia nhập, nơi ấy đã khá quen thuộc với cảm giác bị tiến vào, thứ ma sát đó sản sinh ra một loại khoái cảm kỳ lạ, tê tê, chậm rãi lan tràn, Tạ Lỗi mím chặt môi, hắn có phần sợ hãi thứ cảm giác ấy, bởi vì thân thể hắn mơ hồ đã mất khống chế.

Bàn tay còn lại của người nọ vẫn mải miết vuốt ve khắp người hắn, chuyển những chiếc kẹp tới cơ bụng hắn, mà hai núm vú tuy đã tự do, nhưng lần đầu tiên bị đối xử như vậy, nên đã sưng đỏ lên, cực kỳ mẫn cảm, chỉ cần người nọ nhè nhẹ đụng vào, Tạ Lỗi đã run bắn lên vì khoái cảm mãnh liệt.

Mà lúc này, hai ngón tay phía dưới khẽ gập lại, Tạ Lỗi giật bắn mình, “A” một tiếng, rồi vội vàng ngậm miệng.
“Học trưởng cảm giác được đúng không? Học trưởng đúng là tiểu xử nam, truyện viết ra cũng chỉ đủ lừa người chưa có kinh nghiệm thôi. Để đụng tới cái nơi khiến người ta phát cuồng không cần tới 18cm đâu, chỉ một ngón tay ấn thôi là đủ rồi.” Người nọ vừa thầm thì, vừa ngậm lấy vành tai Tạ Lỗi, làm hắn sợ hãi nói không nên lời.

Mà thứ khiến hắn sợ hãi nhất, chính là cái cảm giác hắn chưa bao giờ trải qua trong đời này.

Hai ngón tay nằm sâu trong lối vào, khi nhẹ khi nặng ấn xuống vách tường của hắn, Tạ Lỗi có cảm giác như mình đã nhịn WC đã rất lâu, sức ép từ bên trong hướng ra ngoài, nhưng rất nhanh sau đó, cảm giác ấy hòa cùng động tác ma sát lặp đi lặp lại, biến thành kỳ quặc rất khó hình dung, dọc theo bụng dưới xuống thấp, vừa tê dại, vừa nặng nề, hắn hoàn toàn chìm đắm vào trong nó.

“Ba ngón vào rồi nha, nghe nói bề ngang thứ ấy của đàn ông vừa đúng bằng ba ngón tay, cũng chính là đường kính ở dưới này, học trưởng chuẩn bị xong chưa?” Người nọ rút tay ra, xoay người đẩy Tạ Lỗi ngã trên tủ kính, Tạ Lỗi vừa cảm giác vách thủy tinh lạnh buốt tiếp xúc với da thịt, giây tiếp theo, chân hắn bị nâng lên cao, một ngón tay lại tiến vào, chuyển động rất nhẹ, như có như không, vuốt ve bên dưới hắn.

Nơi ấy quả thật đã làm quen, một ngón tay dễ dàng xâm nhập vào trong, hơn nữa cảm giác còn quá mở nhạt, không thỏa mãn được hắn.Ý nghĩ đó vừa thoáng qua đầu, xấu hổ và chờ mong lập tức càn quét toàn thân Tạ Lỗi, tại sao, tại sao hắn lại có thứ suy nghĩ ấy, tại sao hắn lại thành như thế này?

Nhưng ngay sau khi được nới rộng trọn vẹn, thứ khiêu khích giống như gãi ngứa này lại khiến Tạ Lỗi cảm thấy trống trải, nỗi khát khao chạy dọc theo xương sống, luồn vào não hắn, nóng rực như thiêu đốt. Tạ Lỗi hổn hển thở dốc, không biết phải làm sao.

Đúng lúc đó, một vật nóng hổi, cứng rắn, nhè nhẹ cọ xát lối vào của hắn, Tạ Lỗi đột nhiên ý thức được đó là thứ gì.

“Học trưởng, có muốn không?”

Đỉnh vật cứng khẽ khàng chen vào một chút, sau lại lùi về, lặp đi lặp lại.

“Đừng, đau!” Tạ Lỗi đau thật, ai nói câu kia đúng là lừa bịp, thứ đó chắc chắn lớn hơn ba ngón tay rất nhiều, “Lớn quá, cậu gạt tôi!”

“Ha ha, học trưởng không muốn à?” Người nọ vẫn lặp lại động tác ra vào trước lối vào, đồng thời hai tay vuốt ve eo bụng, dời đi sự chú ý của hắn, đôi môi ngậm lấy vành tai hắn, khiến cho hắn nóng ran thở dốc, rồi thình lình chỉ trong nháy mắt, mạnh bạo chọc thẳng vào.

Chương 13

Khi vật thô to thúc vào, Tạ Lỗi thật sự cảm giác như có người dùng côn đâm hắn, đau đớn quất thẳng tới nơi sâu nhất trong thân thể hắn, khiến cho hắn bật rên lên.

May rằng người nọ từ phía sau dịu dàng vuốt ve bờ vai hắn, nhẹ nhàng mút liếm môi hắn, cổ hắn, dần dần xoa dịu hắn.

“Có đau không?” Đợi thật lâu sau, người nọ ôn hòa nói với hắn.

Gel bôi trơn vẫn rất hữu ích, lúc mới vào tuy cực kỳ khó chịu, nhưng càng về sau, đau đớn càng giảm xuống. Tạ Lỗi cảm giác một đôi tay trượt dọc lên từ lưng hắn, mang theo chút thô bạo, một bàn tay nắm lấy cơ ngực hắn, mạnh mẽ nắn bóp, bàn tay còn lại vỗ về gò má hắn, ép hắn xoay đầu, cùng người nọ hôn môi.

Tạ Lỗi bị đối phương nắm lấy cằm, chỉ có thể hé miệng, đầu lưỡi mềm mại đảo qua đảo lại trên môi hắn, hắn bất giác vươn lưỡi ra để quấn quýt cùng người nọ, càng hôn càng động tình.

“Ưm…” Tạ Lỗi khẽ kêu một tiếng, ma sát phía sau khiến hắn hơi khó làm quen, nhưng cảm giác này lại rõ ràng hơn hẳn những ngón tay khi nãy, vật thô to nới rộng hắn hết cỡ, cọ xát liên tục vừa đau đớn lại vừa ngứa ngáy làm hắn run rẩy, một thứ tê dại rất nhỏ từ đâu truyền đến chậm rãi lan tỏa trong bụng hắn, đó là một loại khoái cảm mới, tuy vẫn chưa đủ, Tạ Lỗi khiếp sợ nhận ra, hắn cảm thấy mềm mại mà xa xôi như vậy còn lâu mới đủ, hắn, muốn nhiều hơn.

Điều này sao có thể, Tạ Lỗi lập tức xua đi ý nghĩ trong đầu, chỉ tiếc là, dưới thời điểm huấn luyện khắc nghiệt ngày thường, hắn muốn xua đi ý nghĩ chỉ cần một chớp mắt, nhưng trong giờ phút này, hắn thực sự không làm được. Người nọ nhẹ nhàng chuyển động, không nhanh không chậm, ngứa ngáy càng lúc càng nặng, toàn thân Tạ Lỗi bị khát khao bào mòn, rất cấp bách, hắn nhận thấy trong người mình bắt đầu trào lên một cảm giác kỳ dị, mỗi lần người kia cử động, thân thể hắn căng cứng, cảm giác ấy khuếch tán càng rộng, hắn chỉ thấy hai chân bủn rủn, lồng ngực nóng như thiêu như đốt.

Nhưng người nọ, vẫn thảnh thơi chậm rãi!

“Sao, sao cậu chậm thế?” Tạ Lỗi ra vẻ điềm tĩnh nói ra những lời này, thầm muốn kích thích đối phương.

Nhưng đối phương chỉ cười khẽ một tiếng, “Học trưởng, anh dụ dỗ tôi à?”

Ngón tay người nọ nhẹ nhàng gãi dọc theo eo hắn, Tạ Lỗi khẽ run run, “Bây giờ toàn thân anh đỏ bừng, nơi này cũng ngẩng cao.” Ngón tay lướt qua phía trước hắn, Tạ Lỗi cứng người, “Chỉ khi người đàn ông cực kỳ phấn khích, nơi này mới cứng như vậy, vừa chạm nhẹ đã nảy lên, chưa nói đến…” Người nọ ghé sát vào tai hắn, “Mỗi lần anh run lên, bên trong kẹp tôi chặt quá.”

Tạ Lỗi chỉ nghe thấy “Ầm” một tiếng, một luồng hơi nóng dồn khắp người hắn, khiến cho hắn xấu hổ vô cùng, hắn chỉ biết mình càng run rẩy nhiều, thân thể lại càng khó chịu, hắn biết, phía dưới mình thật sự giống như trong tiểu thuyết, kẹp tới sít sao, hắn muốn che giấu, nhưng thân thể đã sớm phản bội hắn.

“Ngoài miệng không thành thực, nhưng thân thể lại rất thật thà, đúng không?” Người nọ lại mang một câu ‘danh ngôn kinh điển’ ra chế nhạo hắn, Tạ Lỗi xấu hổ chỉ muốn chết đi.
“Học trưởng, có phải rất muốn tôi nhanh lên không?” Người nọ thì thào bên tai hắn.

Tạ Lỗi lặng im một lát, cam chịu gật đầu.

Nhưng người nọ vẫn không tha cho hắn, “Như vậy không được nha, tôi nói rồi, học trưởng không nghe lời thì phải chịu phạt, những lúc thế này nên nói cái gì, học trưởng viết văn nhiều như vậy, chẳng lẽ còn không biết sao?”

Những lời đó sao có thể tự mình nói ra được, Tạ Lỗi cắn chặt môi, hắn sợ nếu hé miệng lại không kiểm soát được mình.

Lúc này, người nọ rời đi một chút, đó là đang rút ra, bởi vì bị bịt mắt, nên thân thể hắn càng thêm mẫn cảm, hắn thấy trống trải, thứ ấy dần dần rút ra, tựa như một thanh kiếm đang rời khỏi vỏ, hoặc là, là một thanh kiếm đang vận sức chờ phát động.

Trong lòng Tạ Lỗi đột nhiên nảy lên một suy nghĩ, dài quá… Hắn xấu hổ nhận ra, chiều dài này, là do hắn dùng thân thể của chính mình đo đạc, chiều dài này, khi nó mạnh tiến vào, khi nó co rút, cảm giác sẽ ra sao?

Hiện tại, vật nọ chỉ còn lưu lại một chút trong thân thể hắn, nỗi trống rỗng khiến hắn không thể chịu đựng được.

“Vào, vào đi…” Hắn khẽ khàng nói những lời này, người nọ lại ác liệt kề sát bên tai hắn, “Học trưởng, anh nói gì cơ?”Tạ Lỗi cắn môi, trầm ngâm một lát, rồi tựa như đầu hàng, lớn tiếng kêu lên, “Xin cậu, cho vào, đẩy vào, xin cậu vào trong tôi.”

“Xin ai?” Người nọ vẫn không buông tha hắn.

“Học đệ chủ nhân, xin ngài, cho vào trong tôi đi!” Tại khoảnh khắc kêu lên, Tạ Lỗi chỉ cảm thấy bản thân mình cuối cùng đã phá bỏ thứ gì đó, đồng thời người nọ cũng mạnh bạo đâm thẳng vào hắn, Tạ Lỗi nhất thời không nói nên lời, người nọ bắt đầu ra vào như cuồng phong bão táp, mỗi một lần đều rút ra gần hết, sau đó lại ác liệt thúc vào. Tạ Lỗi bị người nọ nắm lấy bả vai, muốn trốn cũng không được, công kích như điên như cuồng làm hắn không ngừng muốn tránh, nhưng hắn không thoát được, chỉ có thể dùng thân thể cảm nhận cảm giác bị người khác xâm nhập đến tận cùng. Công kích mãnh liệt kéo dài gần mười phút mới dừng lại, Tạ Lỗi chỉ còn biết thở dốc, lúc này hắn mới nhận ra, miệng mình vẫn còn chưa thôi rên rỉ, âm thanh nỉ non ấy khiến hắn ngượng nghịu đến phát run, thứ âm thanh đó, thật sự là do hắn thốt lên?

Người nọ vẫn vùi mình thật sâu trong thân thể Tạ Lỗi, khẽ nghiêng người, giúp hắn cởi bỏ dây thừng, cánh tay Tạ Lỗi run run, nhất thời không cử động được, người nọ đỡ lấy tay hắn, khoác lên vai mình.

Tạ Lỗi giật thót, miễn cưỡng ôm lấy bờ vai người nọ, từ bả vai trượt xuống, hắn phát hiện da thịt người nọ thật rắn chắc và mạnh mẽ, cơ bắp sau lưng sít sao chặt chẽ, vai rộng eo nhỏ, không phải kiểu lưng hùm vai gấu, mà cực kỳ dẻo dai và cứng cáp.

“Muốn nữa không?” Người nọ dùng bả vai chống đỡ đầu gối Tạ Lỗi, khẽ đẩy một cái, khiến thân thể hắn gập đôi lại. Tạ Lỗi ngập ngừng một lát, rồi trầm trầm dõng dạc nói, “Học đệ chủ nhân, yêu tôi đi…”

“Học trưởng dâm đãng, anh thật đúng là, cuồng dâm,” Người nọ mắng hắn, rồi lập tức hung bạo tiến công, Tạ Lỗi đột nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng.

“Sao thế?” Âm thanh lẫn cả ý cười quanh quẩn bên tai, Tạ Lỗi muốn che miệng, nhưng người nọ lại nâng tay hắn, buộc hắn tiếp tục ôm lấy vai mình, cười khẽ, tiếng cười trong veo, nhưng lại mê hoặc không nói nên lời, “Tư thế này, rất dễ đâm trúng…”

Nói xong, lại mãnh liệt thúc ép, Tạ Lỗi bị đè nghiến, cố gắng ôm lấy bả vai người nọ, hắn chỉ cảm thấy bờ vai đối phương cũng chấn động theo từng đợt va chạm, mà chấn động ấy cũng đánh sâu vào trong thân thể hắn, Tạ Lỗi vẫn giữ nguyên tư thế gập người, mà nơi vừa được đối phương dùng tay ve vuốt, lúc này lại được ma sát theo từng lần va chạm, cảm giác ấy khác với những ngón tay, giống như vừa khươ khoắng, vừa chọc sâu vào thân thể hắn, thúc ép khoái cảm vào thật sâu bên trong hắn.

“Mạnh quá… A a… Đừng…” Những cú thúc vừa nhanh vừa mạnh, phía dưới truyền đến từng đợt âm thanh ‘ten tét’ không ngừng, vừa ẩm ướt, vừa giòn vang, mà kèm theo công kích, Tạ Lỗi cũng liên tục ngắt quãng rên rỉ, mỗi lần va chạm, hắn lại rên lên thật to. Hắn muốn kìm nén, nhưng không cách nào kiểm soát chính mình, khoái cảm theo từng lần va chạm nặng nề truyền tới, đánh sâu vào nơi sâu nhất bên trong hắn, hắn chỉ còn biết gắng sức bám lấy lưng người nọ, không thể chạy thoát. Càng khiến hắn sợ hãi chính là, chiều dài của thứ kia so với lần trước hắn cảm nhận còn kinh người hơn nhiều, hắn nghĩ, độ sâu thân thể mình sắp không đủ để đo hết chiều dài của đối phương.

Tựa hồ nhận ra Tạ Lỗi bị gập người đến khó chịu, người nọ nắm lấy mắt cá chân hắn, nhấc hắn lên, xoay tròn, đổi sang tư thế sau lưng, Tạ Lỗi bị xoay tròn bất ngờ, khẽ rên lên một tiếng, nhưng không đợi hắn đứng vững, người nọ đã kéo lấy tay hắn, tiếp tục hung hăng đưa đẩy. Tạ Lỗi bị ép kề đầu sát vào tường, không có chỗ trốn, chỉ đành cam chịu từng đợt va chạm mãnh liệt không ngừng ập đến.

“A, ư, học trưởng, học trưởng…” Hai chân Tạ Lỗi bủn rủn, tới khi hắn sắp không đứng vững, đối phương đột ngột ôm lấy hắn, hai bàn tay mạnh bạo xoa nắn trước ngực hắn, tốc độ va chạm còn nhanh hơn vừa nãy. Tạ Lỗi cảm thấy khoái cảm tích lũy trong thân thể hắn đã bị thúc lên tới đỉnh núi rồi, khác hẳn với khi hắn tự thỏa mãn, thứ cảm giác này tựa như sóng cuộn biển gầm, càng ngày càng dâng cao, từ giữa hai chân, xuyên thẳng tới eo, lại dọc theo xương sống xông lên não, tiếp theo đó, máu nóng toàn thân hắn dồn lại một chỗ, giữa từng cơn khoái cảm mãnh liệt, hắn chỉ còn biết mê muội, ngay cả phía sau dừng lại lúc nào hắn cũng không biết, tới khi lấy lại tinh thần, hắn phát hiện mình đang tựa vào lòng đối phương, được ôm chặt, tiếng hô hấp mỏi mệt của cả hai quanh quẩn khắp gian phòng.

Chương 14

Qua một lát, Tạ Lỗi thử với tay lên miếng bịt mắt, nhưng đối phương giữ chặt tay hắn, bắt chéo tay hắn, trao cho hắn một nụ hôn triền miên, “Học trưởng không nghĩ rằng không nhìn được tôi thì càng kích thích hơn sao? Không nhìn được tôi thì càng có thêm nhiều cách chơi mà.”

Tạ Lỗi không lên tiếng, chỉ gật đầu.

“Tôi lau cho anh nhé.” Người nọ cầm một thứ gì đó tới phía sau Tạ Lỗi, lúc này Tạ Lỗi mới nhận ra, “Cậu không đeo bao à?”

“Học trưởng yên tâm đi, tôi rất sạch sẽ, lần đầu tiên của tôi đó.” Y dán sát bên tai Tạ Lỗi, vui cười.

Tạ Lỗi chặn tay y lại, “Cậu gạt tôi à, lần đầu tiên mà mạnh bạo thế sao?”

“Hì hì, tôi có thể xem câu này là khích lệ nhỉ, học trưởng lẳng lơ bị chọc cho bắn tinh, cảm giác thế nào?” Y vẫn ghé vào tai Tạ Lỗi, cười nói.

Lúc này Tạ Lỗi đã tỉnh táo, lại bắt đầu ngượng ngùng, “Cậu nói bậy bạ gì đó.”

“Không chịu nhận à, học trưởng cào lưng tôi đau quá này.” Y nói, có vẻ ấm ức.
Bụng Tạ Lỗi khẽ thót lên, mỉm cười, “Ai bảo cậu thúc mạnh thế, tôi còn suýt khóc kìa.”

Người nọ dồn dập thở, “Học trưởng, anh đang đùa với lửa đấy nhé…”

“Đừng nói lung tung nữa.” Tạ Lỗi đẩy đẩy y, không cho y lau chùi hộ hắn, “Đi nhanh đi, ở mãi trong này cũng không hay.” Tựa hồ phối hợp với lời của hắn, ngoài hành lang phòng điều hành vắng vẻ truyền đến tiếng nói chuyện.

Người nọ hôn môi hắn một cái, “Tôi cũng phải lên lớp rồi, lần này tha cho học trưởng, lần sau nhất định sẽ thúc cho học trưởng khóc lên.”

Tạ Lỗi tức giận đá một cước theo âm thanh, nhưng đối phương né rất nhanh, chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ và tiếng tiếng đóng cửa, rồi tiếng bước chân bỏ đi xa.Tạ Lỗi vội vàng kéo miếng bịt mắt xuống, nhìn thấy người nọ còn để lại một gói khăn giấy, lòng hắn khẽ ấm lên, nhưng về sau dùng ba tờ vẫn chưa lau hết dịch trắng thì hắn lại có phần tức giận.

Vất vả mặc quần áo tử tế, cất kỹ bộ lễ phục quân trang, Tạ Lỗi trốn khỏi phòng vinh quang, lần đầu tiên bị người khác đào móc thân thể, cảm giác đau đớn và tê dại sau kích thích vẫn tinh khiết như rượu hồng, khiến thân thể hắn mềm nhũn từng đợt, vì thế hắn lại khá hối hận lúc nãy từ chối lời đề nghị hiệp hai của đối phương.

Hắn vội vàng giơ tay che khuôn mặt nóng bừng, cố ngăn chặn ý nghĩ vô liêm sỉ nọ, nhưng làn da lộ ra giữa các kẽ ngón tay vẫn phừng phừng đỏ, hắn lại như đang suy nghĩ điều gì.

Đúng lúc đó, phía trong phòng điều hành truyền đến tiếng cười đùa, vài học đệ đùn đùn đẩy đẩy đi tới, Tạ Lỗi sầm mặt, thấp giọng quát, “Làm gì thế hả, ồn ào quá, không biết đây là trước cửa phòng điều hành à? Chút ý thức của sinh viên quốc phòng cũng không có!”

Đám học đệ bị nhắc nhở lập tức đứng nghiêm, vẻ mặt lúng túng, nhưng lúc này cơn đau trong người hắn lại cuộn lên, Tạ Lỗi không muốn tiếp tục dạy dỗ bọn họ, bèn thấp giọng nói, “Lên lớp nhanh đi.”

“Hì hì, học trưởng ơi, cám ơn anh giúp đỡ em nhé, không có anh chắc chắn em rớt môn này rồi.” Đúng lúc đó, một học đệ mặt mũi thanh tú bước đến gần Tạ Lỗi, Tạ Lỗi nghe tiếng nói của y, lại cảm giác từng đợt tê dại từ trong xương dội lên não, hắn không biến sắc đáp, “Vương Tử Luân, lần sau còn tái phạm thì đừng gọi cho tôi, tự nghĩ cách đi.”

Vương Tử Luân tiến lại, muốn cảm ơn hắn, Tạ Lỗi lùi lại một bước, thình lình nắm cổ áo Vương Tử Luân, hỏi, “Vết đỏ trên cổ cậu từ đâu mà có?”

Chương 15

“Oài, má nó, cào thành vết luôn à?” Vương Tử Luân hốt hoảng ngoái cổ nhìn, “Mẹ nó quậy gì không quậy lại quậy người khác, thất đức quá.”

“Lần sau để ý chút đi.” Tạ Lỗi ra vẻ bình tĩnh vỗ vỗ lưng cậu, rồi xoay người rời khỏi tầng điều hành.

Khi nãy Vương Tử Luân kéo cổ áo lên hắn đã thấy, vết đỏ kia chỉ ở ngoài da, không sâu, không thể chảy máu, vì thế không phải Vương Tử Luân.

Vậy thì học đệ thần bí kia rốt cuộc là ai?

Cảm nhận từng cơn mệt mỏi sau cao trào, thêm cả phía dưới tê dại vì ma sát quá mãnh liệt trong thời gian dài, Tạ Lỗi không khỏi đỏ mặt, đã bị người ta thịt mà còn chẳng biết là ai, mình là Tiểu Long Nam sao?

Nhưng Tạ Lỗi không có nhiều thời gian suy ngẫm, hắn còn phải phụ trách công tác của toàn đại đội, khoa quốc phòng trường hắn thực hành quản lý quân sự rất nghiêm khắc, nghiêm hơn hẳn các trường khác, bởi vậy nên thân làm đại đội trưởng, trách nhiệm của Tạ Lỗi cũng lớn hơn nhiều.

Sực nhớ hôm nay là thứ Sáu, sắp đến cuối tuần, sinh viên quốc phòng có thể xin phép về nhà, hoặc nếu muốn ngủ bên ngoài thì phải đến phòng điều hành xin phép.

Sau khi phát đơn xin phép cho mọi người, Tạ Lỗi quay về ký túc xá, bạn cùng phòng của hắn một là phó trung đội trưởng năm 3, một là chỉ đạo viên năm 3, ba người bọn hắn ngủ trong căn phòng bốn người, coi như cũng được chút ưu đãi.

Nhưng hai người kia một là người bản địa, một đã có bạn gái, cuối tuần đều xin rời trường, để lại một mình Tạ Lỗi trong tịch mịch.

Đương nhiên, đêm nay thì khác. Tạ Lỗi ngồi trên giường, vất vả bình tâm lại, hồi tưởng những cảm xúc ban ngày, lúc thì hắn thấy rất sung sướng, lúc lại cảm thấy rất ngượng ngùng, thân thể khi ấm khi nóng, không bình tâm nổi, thế là nhịn không được lấy điện thoại ra, nhắn tin cho dãy số thần bí nọ.

‘Ngủ chưa?’‘Chưa ngủ.’

Câu trả lời đến rất nhanh khiến Tạ Lỗi trở tay không kịp, ‘Làm gì đó?’

‘Nghĩ về anh.’

Câu này lại khiến tim hắn nóng lên, nhưng đối phương lập tức nhắn thêm một dòng, ‘Nghĩ là muốn thịt anh.’

Vì không phải đối mặt, lá gan Tạ Lỗi cũng to hơn, ‘Ban ngày chưa thịt đủ à?’

‘Học trưởng coi thường người ta quá, học đệ chủ nhân của anh rất siêu phàm đó.’
‘Học trưởng này, mở QQ lên, chúng ta chat video đi.’

Tạ Lỗi lập tức đứng dậy, bật máy tính, vào QQ, học đệ nhắn tên QQ cho hắn, hắn thêm vào danh sách mới thấy tên QQ là, Tôi vần học trưởng, tôi tự hào.

Tạ Lỗi giận, muốn trở mặt, nhưng rồi hắn đổi ý.

Đầu kia gửi lời mời chat video, Tạ Lỗi chấp nhận, vừa nhìn đã không khỏi nín thở, video bên kia rõ ràng không phải quay trong ký túc xá trường, mà là đối diện một giá sách, trên còn bày một ít đồ đạc.

Trước camera là một chiếc sô pha máy tính rộng rãi thoải mái, người ngồi trên sô pha mặc áo thể thao quân đội ngắn tay.

Hơn nữa người nọ không mặc áo thể thao quân đội kiểu mới, áo kiểu mới đều liền khối, màu xanh, trước ngực trái có biểu tượng, còn áo của người nọ là kiểu cũ, rằn ri loang lổ.

Loại áo rằn ri này chỉ sinh viên năm hai mới có, năm nhất đều là áo kiểu mới.

“Cởi ra.” Âm thanh truyền tới rất trong trẻo, nhưng qua đường truyền nghe lại hơi khác, hơn nữa kiểu giọng này cũng không phải hiếm gặp, thỉnh thoảng Tạ Lỗi cũng cảm giác mình vừa nghe một giọng nói rất quen, nhưng thực ra lại là người lạ, chất giọng này tuy cũng đặc biệt, nhưng hoàn toàn không phải hiếm.

“Cậu cũng cởi đi.” Tạ Lỗi yêu cầu.

“Ừ.” Người nọ bình thản đáp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước