CHINH PHỤC HỌC TRƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chinh phục học trưởng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tiếng nhạc tin nhắn iPhone kinh điển ngân vang, Tạ Lỗi đang cắn ống hút sữa đậu nành hơi khựng lại, cuống quýt lướt ngón tay mở khóa, tin nhắn thật dài lập tức hiện ra.

“Hắn tự mình dang rộng đôi chân thon dài, lộ ra *** trắng mịn… Một ngón tay chăm chú luồn vào… Nới rộng… Hai ngón tay… Khe khẽ rên rỉ… Chủ nhân, xin ngài, cho vào nhanh lên, tiểu cẩu cẩu không chịu được nữa… To quá… Mạnh lên… A a… Dịch trắng… Bắn tung toé…”

Tạ Lỗi đọc mà đỏ bừng cả mặt, đúng lúc ấy, một tin nhắn mới xuất hiện, ‘Học trưởng, cảnh H anh viết hôm nay dâm đãng quá.’

“Rốt cuộc thì cậu là ai?” Bàn tay cầm sữa đậu nành của Tạ Lỗi run lên nhè nhẹ.

‘Học trưởng đừng làm đổ sữa đậu nành nha, nhìn anh cắn ống hút, tôi cứ tưởng tượng cảnh anh ngậm *** của tôi dâm thế nào.’ Đọc xong tin nhắn này, Tạ Lỗi kinh hoảng ngẩng phắt đầu lên, nhưng mọi người xung quanh đều đang ăn sáng, rất nhiều người cầm điện thoại trong tay, hắn hoàn toàn không biết ai đang lén quan sát mình.

‘Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì?’ Tạ Lỗi vừa bất lực, vừa hoang mang, hắn lén lút cúi xuống như kẻ trộm, âm thầm nhắn tin trả lời.

Nhạc chuông reo lên, hình ảnh hiện ra làm Tạ Lỗi chấn động, vội vàng bịt kín màn hình, mặt đỏ phừng phừng.

Màn hình hiển thị một bức ảnh chụp nửa bụng dưới, từ rốn trở xuống là đường lông mềm rất mảnh mai tinh tế, lướt qua cơ thịt, chạy thẳng xuống mép chiếc quần lót tam giác màu trắng, nơi đó rất khéo hé lộ một phần bãi cỏ đen tuyền mềm mại, những thứ khác đều bị che khuất, nhưng chiếc quần tam giác ôm sát lại mô tả hình dạng rõ nét vô cùng, vật thể to lớn nằm ngay chính giữa, Tạ Lỗi mơ hồ cảm nhận, đó là thứ hung khí cực kỳ ấn tượng.

Hình ảnh chỉ hiển thị ngần ấy, Tạ Lỗi nhìn mà đỏ bừng cả mặt, hắn trộm liếc thêm lần nữa rồi vội vã che màn hình lại, nhưng cuối cùng vẫn nhịn không nổi, tiếp tục len lén nhìn qua kẽ ngón tay, hình ảnh nửa kín nửa hở kia quả thật chụp rất khéo, Tạ Lỗi cảm thấy chính mình cũng bắt đầu có phản ứng, thật xấu hổ.

‘Học trưởng thích lắm phải không?’

‘Ai thích chứ!’ Tạ Lỗi vội vàng nhắn tin phủ nhận, tab soạn tin nhắn MMS vẫn còn, nhưng khung cửa sổ nhỏ xíu không thể che kín hình ảnh nọ, màn hình vẫn trưng bày bộ phận đặc sắc kia.

‘Nếu học trưởng chịu làm một chuyện, tôi sẽ gửi tới một hình ảnh còn đẹp mắt hơn.’

Tạ Lỗi rất muốn hiên ngang nhắn lại rằng không cần, nhưng mà, nhưng mà, thực ra hắn rất muốn xem, hắn đã bị chính những tưởng tượng của mình về hình ảnh ‘còn đẹp mắt hơn’ kia hấp dẫn.

‘Chuyện gì?’

‘Học trưởng liếm *** của tôi được không?’

Tạ Lỗi giật nảy, ‘Sao? Đến đâu liếm?’

‘Liếm ảnh chụp của tôi cơ mà, học trưởng nghĩ gì trong đầu thế? Thật đúng là dâm!’ Bị kẻ biến thái thần bí nọ vạch trần quả là khó chịu, Tạ Lỗi nhịn không được, trả lời ngay, ‘Ai lại đi liếm màn hình chứ, chỉ có biến thái mới làm chuyện đó thôi.’

‘Nhưng học trưởng thích biến thái như vậy mà, nếu không thì sao văn chương của anh khẩu vị nặng thế?’

Tin nhắn liên tục đến.‘Học trưởng chỉ cần làm bộ cầm di động suy nghĩ, sau đó áp màn hình lên môi là được rồi, nhanh lên, tôi đang nhìn đó.’

Quả thật rất thông minh, Tạ Lỗi tuy nói cứng, nhưng tim đã đập thình thình, hắn giả vờ vô ý cầm di dộng, rồi lại như đang suy ngẫm điều gì, áp điện thoại lên môi, màn hình vừa cứng vừa lạnh lẽo, ngược lại khó ngăn nổi những xúc cảm trong lòng, thực sự rất xấu hổ, nhưng hắn gần như cảm nhận được vật thể trong bức hình, phía dưới còn hơi cứng lên.

‘Chắc là học trưởng cứng rồi nhỉ?’

Tạ Lỗi cực kỳ không muốn thừa nhận, nên không nhắn tin đáp lời.

Thêm một tin nhắn hình, lần này chụp rõ hơn, nhưng thực ra lại không bằng bức thứ nhất, bởi vì tuy lộ thêm một chút da thịt, nhưng lại chụp nhiều khung cảnh xung quanh, làm Tạ Lỗi muốn hộc máu.

‘Có phải học trưởng đang thất vọng không, hì hì, đừng vội, sẽ có ngày học trưởng được liếm tận nơi, thậm chí còn được làm nhiều hơn thế.’

Tin nhắn này khiến Tạ Lỗi đang thất vọng lại mơ hồ cảm thấy chờ mong, hắn không biết tại sao mình lại như vậy, bị những tin nhắn từ một dãy số lạ khiêu khích mỗi ngày, thế nhưng hắn không hề lo lắng.

Nhìn bề ngoài, hắn là một sinh viên Học viện Quốc phòng, là một sĩ quan tương lai, một quân nhân tiêu chuẩn, hiên ngang rạng rỡ, cực kỳ nghiêm túc và cương nghị.

Chỉ có điều sinh viên Quốc phòng thì cũng là sinh viên, ngày ngày huấn luyện quân sự, nhưng trên thế giới mạng không ai nhận ra ai, hắn thân là gay, còn là một tác giả chuyên viết H văn, chuyên viết chủ thụ, M thụ, thích bị ngược đãi thụ, thậm chí hắn còn có không ít fan.

Chẳng ngờ lại có ngày, một tin nhắn đột nhiên gửi tới điện thoại của hắn.
‘Không ngờ tác giả H văn “Gọi ta là *** bự” lại là học trưởng cùng trường với tôi, thật là có duyên quá.’

Lúc ấy Tạ Lỗi vừa bất an, lại vừa có phần kỳ vọng, ‘Cậu cũng ở X à? Khoa nào?’

‘Học trưởng bình tĩnh thật đó, hay là trước đây cũng có nhiều hủ nữ học muội nhận ra anh, bị anh bắt được?’

‘Làm gì có chuyện đó!’ Tạ Lỗi vội vàng phủ nhận.

‘Thế học trưởng là gay à?’

Tạ Lỗi không biết có nên thừa nhận hay không, nhưng chưa kịp trả lời, tin nhắn mới lại đến.

‘Học trưởng thích viết chủ thụ như thế, hơn nữa thụ còn M, chẳng lẽ học trưởng cũng là tiểu thụ lẳng lơ?’

‘Sao cậu dám nói thế hả?’ Tạ Lỗi rất tức giận, lại có phần lúng túng do bị người khác vạch trần.

‘Bởi vì tôi là một học đệ *** lớn, thầm mến học trưởng đã lâu~’

Từ đó về sau, ngày nào kẻ bí hiểm nọ cũng nhắn tin bình luận cảnh H hắn vừa viết, đùa giỡn hắn, đôi khi lời nói cực kỳ táo bạo, làm Tạ Lỗi đỏ mặt tưng bừng, nhưng hắn không muốn thừa nhận, hắn có cảm giác muốn ngừng mà không ngừng được.

Chỉ có điều hôm nay là lần đầu tiên đối phương gửi ảnh đến, Tạ Lỗi linh cảm, quan hệ của bọn họ sẽ không dừng ở mức chuyện trò qua lại, mà đối phương, cũng không phải người dễ đối phó.

‘Ảnh kia là ảnh thật của cậu đó à?’

‘Học trưởng hỏi vậy, chắc là cũng có chút động lòng nhỉ, dài mười tám cm… Cơ ngực, cơ bụng, hít đất ba nghìn cái không thành vấn đề, học trưởng nghe có thấy ngứa ngáy không?’

Tạ Lỗi vội vã cất điện thoại, khoác ba lô bỏ đi, hắn sợ nếu tiếp tục tán gẫu, chính mình lại không chịu nổi mà cứng lên ngay giữa căng-tin.

Lúc này lại có tin nhắn tới, Tạ Lỗi ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn mở ra xem.

‘Học trưởng đến phòng tự học số Bảy đi, tôi đặt chút lễ vật ở chỗ anh hay ngồi đó  Chắc chắn anh sẽ thích.’

Tạ Lỗi nín thở, hắn mơ hồ cảm thấy, bàn tay của học đệ thần bí này, đang chầm chậm duỗi về phía mình.

Chương 2

Đại học X nằm ven biển thành phố Lâm Hải, tuy xa rời phồn hoa, nhưng khuôn viên rất lớn. Khu học tập, thư viện, phòng thí nghiệm mới đều xinh đẹp và hoành tráng, thiết bị tân tiến, phần lớn sinh viên đều thích đến đó. Khu học tập cũ có từ thời mới dựng nước, do người ngoại quốc thiết kế và xây dựng, nên còn mang đậm nét kiến trúc kiểu Châu Âu, nằm giữa vườn cây xanh mát, nói dễ nghe là tao nhã hoài cổ, bình an tĩnh lặng, còn nói khó nghe thì quỷ khí nồng nặc, vắng ngắt như tờ.

Phòng số Bảy thiết kế rất khác với các phòng khác, nằm lệch vào một góc, chuyên dùng làm phòng tự học. Giờ này khu cũ rất vắng, tất nhiên, số người lúc đông nhất cũng chỉ đếm trên mười ngón tay.

Tạ Lỗi vội vàng bước tới phòng số Bảy, bất thình lình một bóng đen bay về phía hắn, hắn vô thức bắt được, xoay người ném nó vào rổ, gần khu cũ là sân bóng rổ, có mấy đứa bạn đang chơi.

“Học trưởng, lại đây 3 vs 3 đi.” Một học đệ cao gầy xinh đẹp mời chào.

Tạ Lỗi khoát tay cười cười, xoay người bước đi.

Phòng số Bảy còn chưa bật đèn, chỉ có ánh mặt trời ấm áp rọi vào qua những tán lá, Tạ Lỗi bước nhanh tới chỗ ngồi bên cửa sổ của mình, vừa thò tay vào ngăn bàn đã sờ thấy một chiếc hộp nhỏ.

Mặt trên viết [Gửi tặng gtl*b]

Tạ Lỗi suy nghĩ một lát mới hiểu ý nghĩa của mấy chữ này, mặt đỏ ké, hắn mở hộp xem thử, rồi không khỏi sửng sốt, bên trong là một mảnh vải mềm, nâng lên mới nhìn rõ, đó là một chiếc tất thể thao màu trắng, hắn cầm trong tay, chiếc tất còn hơi ẩm, mơ hồ vẫn giữ được hình dáng bàn chân và những ngón chân.

Nhạc tin nhắn lại vang lên, ‘Truyện của học trưởng luôn miêu tả giày đá bóng và tất trắng, hay là học trưởng đặc biệt mến tất mến chân?’

‘Ai thích cái thứ đó!’ Tạ Lỗi siết chặt chiếc tất trong tay, run run nhắn lại.

‘Uổng công tôi thay tất mới, lại chạy mãi trên sân bóng rổ, chỉ để đảm bảo hương vị mới nguyên.’ Đối phương nhắn lại một cái mặt

Tạ Lỗi đọc tới đây, nhìn nhìn chiếc tất trong tay, kiểu cổ thuyền, lúc hắn chơi bóng rổ cũng thích mang kiểu này, nhưng tất của chính mình thì chẳng có cảm giác gì.

Ấy vậy mà bây giờ, Tạ Lỗi nắm trong tay chiếc tất trắng còn lưu hơi ấm, phảng phất liên tưởng ra hình ảnh một đôi giày bóng rổ thoăn thoắt trên cầu trường, bên trong giày là đôi tất trắng bằng vải bông, ôm trọn mắt cá chân thanh thoát, cẳng chân săn chắc, đường cong gợi cảm, cao lên đôi chút là thân thể khỏe khoắn trong bộ đồng phục bóng rổ màu đỏ, nhưng tới đây thì hắn không mường tượng tiếp được nữa, bởi vì hắn vừa nhận ra, bản thân mình chẳng biết từ lúc nào đã đặt chiếc tất lên chóp mũi, nhè nhẹ hít ngửi hương vị còn đọng lại.

Hắn hoảng sợ, vội vàng ném tất xuống mặt bàn.

Tin nhắn đến cực kỳ đúng lúc.

‘Học trưởng không ngửi à?’

Tạ Lỗi chưa kịp lấy lại tinh thần, một tin nhắn khác lại tới.
‘Nói thật.’

Tạ Lỗi ngập ngừng.

Tin nhắn từng bước áp sát, ‘Nhớ lại tiểu thuyết anh viết xem, chủ nhân thích tiểu nô trung thực.’

‘Hay là, anh muốn cố tình nói dối để được tôi trừng phạt?’

Tạ Lỗi cực kỳ muốn kìm chế hai bàn tay khỏi nhắn tin trả lời, nhưng hắn lại không cách nào ngăn mình muốn biết, nếu hắn nói thật, thì sẽ nhận được thứ gì.

‘Có ngửi.’

‘Ngửi lâu không?’

‘Chỉ một chút thôi.’

‘Hẳn là anh đặt trên miệng và mũi, hít sâu, giống trong tiểu thuyết anh viết, phải vậy mới ngửi được toàn bộ hương vị, hương vị của tôi, đúng không?’

Bàn tay run rẩy của Tạ Lỗi đã vô thức nhặt chiếc tất kia lên từ lúc nào, hắn nhìn mảnh vải màu trắng ấm áp mềm mại, nó giống như độc dược có thể khiến hắn đau đớn muôn đời, nhưng đồng thời lại như trái cấm làm hắn không cách nào kháng cự.
Hắn đưa chiếc tất lên sát mũi, từ khoảnh khắc đó, hắn đã chìm đắm và hoàn toàn mất kiểm soát, phần thân thể nằm dưới lớp quần thể thao và quần lót cũng vô thức áp sát mép bàn, hắn cảm giác cả người mình run rẩy, một thứ khoái cảm chưa từng có càn quét qua da thịt hắn.

‘Thích không?’ Nhân vật bí ẩn nọ vẫn chưa chịu buông tha hắn, nhắn thêm một tin để hắn hoàn toàn mê muội.

‘Thích.’ Sau khi đáp lại chữ này, Tạ Lỗi như đã mất hết sức lực, ngồi phịch xuống ghế dựa, nhưng vẫn sít sao bưng chiếc tất trên chóp mũi, giống một người bệnh thiếu dưỡng khí, tiếng hít thở hổn hển vang trong phòng học tĩnh lặng.

‘Muốn thủ dâm lắm phải không?’

Nhìn sáu chữ kia, Tạ Lỗi lại càng thêm mê muội, hắn muốn chứ, đương nhiên là rất muốn, lúc này hắn đã chìm sâu trong những khoái cảm xưa nay chưa từng có, thân thể hắn đang gào thét đòi phát tiết ra ngoài.

‘Nhưng tôi không cho phép.’

Vài chữ ngắn ngủi, lại như búa tạ nện vào tim Tạ Lỗi, làm hắn bừng tỉnh lại, giật mình nhìn năm chữ kia.

Thân là một tác giả chuyên viết H văn, chuyên viết H văn S&M, tại sao đến giờ này hắn mới nhận ra, rốt cuộc đối phương đang làm gì, đang toan tính gì với hắn.

Lúc này, một tin nhắn lại đến, ‘Thích tôi ra lệnh cho anh đến vậy sao?’

Tin nhắn vừa đọc xong, một tin khác lại tới.

‘Tiểu dâm đãng.’

Ba chữ nọ chích vào ngực Tạ Lỗi như điện giật, hắn đứng bật dậy, xoay người bỏ chạy, tất trắng bị vất lại trên bàn, như sự cám dỗ ẩn núp trong bóng tối.

Sau khi hắn rời khỏi phòng, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng nhặt chiếc tất lên, người nọ nhìn thoáng qua một chút rồi nhếch môi cười nhẹ, sau đó gấp tất lại, bỏ vào hộp, đặt lại trong ngăn bàn.

Hơn hai mươi phút sau, Tạ Lỗi mồ hôi đầy đầu quay trở về, thấy trên bàn trống trơn, hắn biến sắc, vội vàng chạy đến, lúc đang cúi đầu mò tìm dưới đất, hắn chợt khựng lại, ngập ngừng lấy chiếc hộp trong ngăn bàn ra, chiếc tất trắng ngây thơ nằm trong hộp, mà trên nắp hộp còn có thêm một lời nhắn.

‘Anh trốn không thoát đâu, học trưởng à.’

Tạ Lỗi cầm chiếc hộp nọ, chỉ cảm thấy run rẩy toàn thân, vừa sợ hãi, vừa hưng phấn, vừa muốn phản kháng, lại vừa chờ mong, cảm xúc dồn dập đánh vào hắn như sóng biển.

Chương 3

Tạ Lỗi hốt hoảng bỏ chạy khỏi phòng số Bảy, lại vừa khéo nhận được điện thoại của Trương cán sự.

“Tạ Lỗi, tình hình tập luyện mấy ngày nay thế nào?”

“Buổi sáng ba cây số, buổi tối năm cây số, cường độ khá nặng, nhưng mọi người vẫn theo được, thỉnh thoảng cũng có người thể lực yếu rớt lại phía sau.”

“Ừ, cậu là trung đội trưởng, cố gắng động viên, đừng để họ làm ảnh hưởng tiến độ.”

“Rõ. Trương cán sự, tôi áp dụng phương pháp hỗ trợ lẫn nhau tại trung đội, lấy mạnh đỡ yếu, chia mọi người thành cặp, hiệu quả rất tốt.” Nhắc đến nhiệm vụ, nỗi bí bức trong lòng Tạ Lỗi nhanh chóng rút đi, đứng giữa sân trường cây cối tươi xanh, nét mặt hắn cực kỳ nghiêm túc.

“Ừ, cách của cậu không tồi, cứ tiếp tục nhé. Nhưng gần đây tác phong kỷ luật không tốt lắm, sáng nay tôi kiểm tra phòng ốc, một số người gấp chăn không phẳng, vệ sinh ký túc xá cũng không cẩn thận, cậu phải nghiêm khắc đốc thúc, chuẩn bị nghênh đón đợt kiểm tra sắp tới.”

“Kiểm tra? Có lãnh đạo sắp đến ạ?” Tạ Lỗi lập tức tập trung tinh thần.

“Đúng, lãnh đạo quân khu sắp đến toạ đàm, cậu chuẩn bị một chút, sáng mai tổ chức lễ kéo cờ, đến chiều luyện tập bắn súng theo phương đội.”

“Rõ, buổi chiều tôi sẽ tổ chức tập luyện thêm.” Tạ Lỗi vội vàng gật đầu đáp ứng.

Hắn vừa chạy về ký túc xá, vừa gọi điện cho các phó trưởng ban chủ quản nội vụ, tiến hành kiểm tra đột xuất. Không kiểm tra thì thôi, vừa kiểm tra đã phát hiện, chăn gấp miếng đậu không phẳng phiu, vệ sinh kém, góc giường và mép bàn đều bám bụi.

“Ngày mai lãnh đạo quân khu đến toạ đàm, chắc chắn sẽ đi thăm ký túc xá, khoa Quốc phòng đại học X chúng ta không thể dùng tình trạng này nghênh đón lãnh đạo, đây không phải tác phong của chúng ta, sau đây các ban phải trở về trấn chỉnh nội vụ, tối nay tôi sẽ kiểm tra lần nữa, phải đạt tới tiêu chuẩn cao nhất, chuẩn bị nghênh đón đoàn kiểm tra.” Tạ Lỗi nghiêm túc nói với các phó trưởng ban.

Các phó trưởng ban cũng ghi nhớ lời hắn, tỏ vẻ nhất định phải chỉnh đốn và cải cách.

“Đội trưởng, lãnh đạo nào đến vậy? Sao gióng trống khua chiêng thế?” Vương Tuyền khá thân thiết với hắn xáp lại hỏi thăm.

Tạ Lỗi lắc đầu, “Không biết, nhưng ngày mai phải kéo cờ.”

Vương Tuyền le lưỡi, “Chắc quan chức không nhỏ rồi.”Đội diễu hành súng của khoa Quốc phòng Đại học X cực kỳ nổi danh, bình thường chỉ lãnh đạo cao cấp mới được phép tham quan, vừa nghe đến kéo cờ, Vương Tuyền biết lại phải quay về thu dọn ký túc xá, chuẩn bị tốt cho ngày mai.

Tạ Lỗi trừng gã một cái, “Ban các cậu xuống dốc nhanh quá đó, một chút tác phong tiêu biểu cũng mất luôn, cậu là phó ban mà chẳng làm tròn phận sự gì cả!”

Nhắc tới nhiệm vụ, Vương Tuyền lập tức thẳng lưng gật đầu, “Tôi về lệnh mọi người dọn dẹp ngay!”

Cuối cùng Tạ Lỗi mới hài lòng, chuyển sang thông báo cho đội bắn súng, chuẩn bị tập luyện.

Đội bắn súng là xưng hô nội bộ của bọn hắn, tên gọi chính quy thật ra là Đội Hộ vệ Quốc kỳ, các thành viên đều là sinh viên ưu tú, vóc dáng tiêu chuẩn, tố chất vượt trội, văn hóa học thức đều phải đạt tiêu chuẩn quốc phòng vĩ đại, chỉ những người như vậy mới được gia nhập đội ngũ này, biết lãnh đạo sắp tới, bọn họ lập tức bắt tay vào tập luyện hăng say.

Đã có cơ sở trường kỳ huấn luyện, chỉ trong một buổi chiều, họ đã ở trạng thái tốt nhất, sẵn sàng nghênh đón đoàn kiểm tra.

Cả ngày bận rộn, đến tối còn phải chuẩn bị lễ phục và giày quân sự, Tạ Lỗi quên béng luôn chuyện sáng nay, mà nhân vật thần bí kia hình như cũng biến mất, không quấy rầy hắn nữa.

Sáng sớm hôm sau, Đội Hộ vệ Quốc kỳ chờ xuất phát. Quân hiệu trên mũ tỏa sáng rạng rỡ, chiếu rọi khuôn mặt cương nghị đậm nét Tây Bắc của Tạ Lỗi, mày rậm như kiếm, mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, môi cong, tất cả tập hợp trên khuôn mặt của một sĩ quan trẻ tuổi với tương lai tràn đầy hứa hẹn.
Áo sơmi phẳng phiu, cà-vạt xanh biếc, bên ngoài là quân trang xanh thẫm, quân hàm lấp lánh trên vai, hoa cài hình bông lúa đeo trước ngực, phối với quần dài tôn lên những đường cong sắc bén như đao, phía dưới là giày quân đội cao cổ, phản quang và bóng loáng như gương.

Hắn đeo găng tay trắng, càng tôn lên những ngón tay thon dài mạnh mẽ, nắm chặt gươm chỉ huy. Sau khi hạ khẩu lệnh chỉnh tề đội ngũ, hắn dẫn đầu hàng, bước đều tới địa điểm xuất phát.

Lúc này lãnh đạo đã ngồi trên bục chủ tịch, bên ngoài sân tập vây đầy người.

Ở đại học, mỗi lần tổ chức hoạt động tập thể, kêu gọi người xem không phải chuyện dễ dàng, thường thường các học viện phải cưỡng chế sinh viên tham dự, nhưng những hoạt động bắt buộc phải có người xem không bao gồm kéo cờ, sinh viên các trường khác rất ít khi nhiệt tình tham dự, chỉ riêng đại học X là sôi nổi vô cùng, đứng đầu nhóm vây xem chủ yếu là các nữ sinh.

Khúc quân hành vang lên, Đội Hộ vệ Quốc kỳ bước theo nhịp trống, tiến vào bục kéo cờ.

Nhóm sinh viên đẹp trai mặc quân trang rạng ngời nâng súng trường đúng theo nghi thức, bước chân thẳng hàng, đi trước đội ngũ là bốn người cầm cờ cao lớn, cùng nâng bốn góc quốc kỳ tứ giác, diễu hành qua trước mắt tất cả người xem, còn dẫn đầu hàng, tay cầm gươm chỉ huy chính là Tạ Lỗi.

Đi ngang bàn chủ tịch, hắn ra lệnh, “Bên phải, quay!” Tất cả thành viên ghì báng súng, đỡ thân súng, đồng loạt xoay nòng súng, hệt như phía trước là quân địch, mũi súng hiên ngang, lưỡi lê nghiêng đúng góc bốn mươi lăm độ, mũi dao thẳng tắp sáng chói. Mũi dao, thân súng, độ cao thấp của bước chân đều cực kỳ ngay ngắn chỉnh tề, tiếng gót giày nện xuống đất đồng loạt ngân vang, át cả khúc quân hành.

Tạ Lỗi đứng đầu, rút gươm chỉ huy, mũi gươm vẽ một vòng cung sắc sảo và tuyệt đẹp, rồi vững vàng dừng lại trước mặt hắn, hắn một tay cầm chuôi gươm, một tay đỡ vỏ kiếm, nghiêm trang diễu hành qua bàn chủ tịch.

Đám đông vây xem vỗ tay ầm ầm, nữ sinh gào thét, Tạ Lỗi chỉ nhìn lãnh đạo, khẽ gật đầu, hắn biết lúc này lãnh đạo đã hài lòng.

Nhưng vẫn chưa thể buông lỏng, khẩu lệnh “Tiến về phía trước!” hạ xuống, thu lại báng súng, đội hộ vệ lại trở về trạng thái tiến quân. Trước bục kéo cờ, theo chỉ đạo từ lưỡi gươm của hắn, đội hộ vệ tức khắc phân thành hai tổ, tách thành hình chữ V, bảo hộ bục kéo cờ ở giữa, bốn người cầm cờ đưa quốc kỳ đến bục, treo xong, khẽ ra hiệu, Tạ Lỗi giơ cao gươm chỉ huy, ra lệnh, “Kéo quốc kỳ, cúi chào!”

Bất kể là lãnh đạo thị sát hay sinh viên đến xem, ai cũng đứng thẳng lưng, Tạ Lỗi cầm gươm hành lễ, đội hộ vệ giương súng hành lễ, chủ tịch và lãnh đạo hành lễ, những người khác cũng chăm chú hành lễ, tất cả trang nghiêm đứng trong tiếng quốc ca, quốc kỳ mềm mại được kéo lên đến đỉnh vừa đúng lúc quốc ca chấm dứt.

Nghi thức kéo cờ cuối cùng đã xong, Tạ Lỗi thấp giọng hạ lệnh, Đội Hộ vệ Quốc kỳ lặng im tập kết, rời khỏi sân, hoàn thành nhiệm vụ.

Các thành viên Đội Hộ vệ Quốc kỳ nhìn thì trang nghiêm thần thánh, nhưng vừa bước vào phòng thay quần áo đã lập tức thở phào, cả tinh thần và thân thể đều thả lỏng, thi nhau kéo cà-vạt, nới cổ áo, thô bạo cởi cúc áo sơ-mi, có người thân trên vẫn chỉnh tề, chỉ mải mê cởi giày và quần, lộ ra đôi chân dài rắn chắc, nhìn hấp dẫn nao lòng.

Tạ Lỗi ngắm trộm vài lần, làm bộ không có chuyện gì tháo cà-vạt, nhưng vừa mở nắp rương đựng lễ phục, hắn lại phát hiện một thứ trước đây không có: “Lễ vật” từ học đệ thần bí.

Chương 4

Lại là một mảnh vải màu trắng, nhưng lần này không phải tất, mà là quần lót. Mặt trước hình tam giác như bình thường, nhưng mặt sau chỉ có hai chiếc dây buộc, như thể toàn bộ phần vải phía sau bị bỏ đi, chỉ để lại đường viền.

Phía sau trống trơn.

Tạ Lỗi vội vàng cuộn nó lại, ném vào rương.

Không ngờ loại quần lót đặc biệt chỉ có trong tiểu thuyết khiêu dâm này, lại thực sự xuất hiện trước mặt hắn.

“Học trưởng, anh sao thế? Sao mặt đỏ vậy?” Học đệ Lý Duyệt đang thay quần áo bên cạnh hỏi hắn.

“À, không sao.” Tạ Lỗi vội vàng xua tay.

“Thế sao không thay đồ đi?” Lý Duyệt tò mò hỏi.

“À, lát nữa Trương cán sự tìm tôi có việc, tôi thay sau.” Tạ Lỗi viện cớ.

“Vậy em đi trước nhé học trưởng, sáng mai có tiết.” Lý Duyệt khoác ba-lô, xoay người bỏ đi.

Rất nhanh sau đó, các học đệ đều ra ngoài, chương trình học năm ba của Tạ Lỗi cũng ít, rảnh rỗi thường ra quán net ngồi, chỉ ít phút sau, cả phòng trống trơn, chỉ còn duy nhất mình hắn ở lại.

Lúc này hắn mới dám lấy điện thoại ra, phát hiện mấy tin nhắn được gửi tới lúc hắn kéo cờ.

“Học trưởng, mặc quần lót này, tôi chỉ cần cởi quần anh là yêu anh được rồi.”

“Học trưởng, mặc nó vào, đến trước gương, chụp sau lưng cho tôi xem nhé.”

“Làm được sẽ có thưởng nha.”

Tạ Lỗi đáp, “Sao cậu vào được đây?”

“Lần nào các anh chẳng kéo cờ giữa các giảng đường, ai mà không biết, chẳng cảnh giác gì cả.”

Tạ Lỗi không nhắn lại, căn phòng này là một trong các phòng thể dục, phía trên là bục chủ tịch, hai bên đều đóng kín cửa, chỉ khi học thể dục hoặc dùng sân thể dục mới có thể mở ra, mọi người quả thật không cảnh giác.

“Mặc vào cho tôi xem, lát nữa đến tiết thể dục rồi.”

Tạ Lỗi nhìn mảnh vải bị vo thành một cục, nhắn tin trả lời, “Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì?”

“Tôi muốn cho anh thích như nhân vật chính trong tiểu thuyết của anh.”

“Giờ tôi có giống tiểu công biến thái trong tiểu thuyết của anh không nào?”
“Tôi chính là chủ nhân xấu xa mà anh vẫn mong chờ đó.”

Tạ Lỗi nhìn tin nhắn đến liên tiếp, tim đập thình thình, cuối cùng chỉ có ba chữ, mạnh mẽ đâm trúng hồng tâm của hắn.

“Mặc nó vào.”

Tạ Lỗi cởi quần áo, tay hắn run run, nâng mảnh vải kia lên, hắn ngẩng đầu nhìn chiếc gương treo trên tường, giờ phút này mặt gương chỉ phản chiếu phòng học vắng lặng, và Tạ Lỗi trần truồng.

Hồi học Trung học, hắn rất thích vận động, sau khi trở thành sinh viên Quốc phòng, được huấn luyện bài bản và có hệ thống, thân thể hắn thoạt nhìn có vẻ gầy, nhưng cởi quần áo thì dáng người rất đẹp, cơ ngực cơ bụng không khoa trương như người mẫu, nhưng đường cong cực kỳ mềm dẻo, được đắp nặn bởi luyện tập trường kỳ, thể lực của hắn có thể đứng thứ nhất khi luận võ, nhưng, bên trong lại ấp ủ lửa dục chưa từng được giải phóng kể từ khi hắn trưởng thành.

Nhìn khuôn mặt mình ửng hồng qua gương, hắn cảm thấy phía dưới đã bắt đầu phản ứng.

Hắn không biết người nọ là ai, cũng không biết mình lựa chọn như vậy là sai hay đúng, nhưng hắn biết, hắn đã bị thứ quan hệ mập mờ mà bí hiểm này hấp dẫn, thâm tâm hắn luôn khao khát được sa đọa, khao khát khoái cảm, khao khát ấy hiện đang gào thét muốn trào ra, hắn không ngừng được nữa.

Tạ Lỗi run rẩy mặc chiếc quần lót nọ vào, chỉ một động tác đơn giản, phần ấy của hắn đã cương cứng như thép, áp chặt vào bụng dưới, không cách nào kìm nén, hai mảnh dây nhỏ vòng qua đùi, toàn bộ mông để ngỏ, cảm giác cực kỳ quái dị. Hắn lập tức mặc đồ thể thao của mình ra ngoài, đúng lúc đó, nhạc tin nhắn lại vang lên.

“Nếu mặc sơ-mi quân phục, cong người quay lưng vào gương chụp ảnh, đêm nay thưởng cho anh đụng vào *** lớn của tôi.”

Lúc này Tạ Lỗi mới nhớ ra chuyện chụp ảnh, hắn vừa không dám, lại vừa chờ mong, rất nhanh, dục vọng tràn vào như nước làm hắn mất đi lý trí, hắn vội vàng cởi quần áo, mặc quân phục sơ-mi xanh nhạt, bước tới trước gương. Giờ khắc này, hắn cảm thấy cả hai chân mình đều đang run rẩy, hắn khẽ hạ eo, hướng di động ra sau, nhanh chóng chụp mặt gương, rồi hấp tấp cởi áo áo sơ-mi, thay đồ thể thao vào.

Sau khi trang bị nghiêm chỉnh quần áo và giày, hắn mới dám mở điện thoại ra xem, động tác tuy hối hả, nhưng ảnh chụp cực kỳ rõ nét, nhìn ảnh không thể biết rằng chụp qua gương, chỉ thấy một bóng lưng tóc ngắn mặc sơ-mi quân phục, cúi mình, dưới vạt áo là hai cánh mông no đủ căng tròn. Hắn đã xem rất nhiều phim khiêu dâm dâm đãng, nhưng tới khi tự mình làm nhân vật chính, hắn còn thấy dâm đãng hơn gấp bội.

Hắn như bị ma nhập, gửi ảnh đi.

“Quả nhiên rất giống tôi tưởng tượng, thật muốn bắt lấy vuốt ve, sau đó tiến vào thật mạnh, học trưởng, phía sau anh ngứa lắm rồi phải không?”Tạ Lỗi mặt đỏ tưng bừng, bất giác đưa tay tự vuốt ve chính mình, trời hôm nay khá nóng, hắn chỉ mặc quần thể thao ngắn tới đầu gối, bây giờ cách nhau một lớp vải mỏng manh, hắn cảm giác như đang sờ trực tiếp lên da mình.

“Hôm nay cậu sẽ gặp tôi à?” Hắn vội vàng nhắn lại.

“Học trưởng muốn được tôi yêu đến vậy sao?”

Quả nhiên đối phương đáp lời cực kỳ dâm đãng.

“Tối nay sẽ cho anh biết.” Sau khi nhắn một tin như vậy, học đệ thần bí liền biến mất.

Hôm nay Tạ Lỗi không phải không có việc, lãnh đạo quân khu toạ đàm, đặc biệt mời hắn và một số sinh viên ưu tú cùng tham dự, thủ trưởng thân thiện hỏi hắn, có ý kiến gì với việc bồi dưỡng sinh viên Quốc phòng không, hắn đứng dậy, chậm rãi trả lời, “Từ khi trở thành một sinh viên khoa Quốc phòng, bản thân tôi đã có rất nhiều biến chuyển…”

Đây là đoạn văn hắn đã luyện đến trôi chảy để trả lời lãnh đạo, nhưng lúc này, đứng dậy nói chuyện, phía sau truyền tới cảm giác mỏng manh hơi lành lạnh, hắn bất giác lơ đễnh, giọng cũng lạc đi.

Rất may, hắn lập tức trấn tĩnh lại, “Đầu tiên là trong tư tưởng, từ một thanh niên bình thường đến một sinh viên Quốc phòng, giáo dục chính trị đã tạo cho tôi niềm tin vững chắc…”

Trả lời xong, đón nhận cảm giác phía sau ma sát cùng vải vóc mỏng manh và mặt ghế, Tạ Lỗi đột nhiên muốn phỉ nhổ mình, phát biểu những lời chính trực như vậy, trong khi lại mặc cái quần lót thế kia, Tạ Lỗi, mày dâm đãng quá đáng.

Đến tối, hắn còn phải tổ chức lớp tự học cho toàn trung đội, tám giờ bắt đầu tập luyện, hắn chỉ mặc áo thể thao ngắn tay và quần short xanh thẫm, khi chạy bộ, cảm giác da thịt lõa lồ khác hẳn bình thường, hắn suýt nữa tưởng mình đang khỏa thân mà chạy. Âm thầm chờ đợi lời hẹn bí ẩn kia, hắn chạy nhanh hơn hẳn thường ngày, kết thúc năm cây số, cả trung đội mồ hôi ướt đẫm, bạn bè chửi bới hắn súc sinh.

Hắn nghiêm túc phê bình thể lực của mọi người, không chịu tiến bộ, còn lâu mới trở thành quân nhân gương mẫu, nhưng chỉ mình hắn biết, thực ra hắn chỉ muốn quay về sớm để chờ tin nhắn bí hiểm kia.

Mà tin nhắn kia quả nhiên cũng tới đúng như đã hẹn.

“Học trưởng, biết nhà tắm ở khu cũ không, có một buồng bị hỏng đèn, đến đó chờ tôi. Tôi chỉ cho phép anh mặc quần lót tôi tặng.”

Tạ Lỗi nắm chặt di động, khu mới, thiết bị nào cũng mới, nhà tắm rất lớn, hơn nữa còn hiện đại và đầy đủ tiện nghi, nhà tắm khu cũ tuy vẫn dùng được, nhưng ngoại trừ mấy nghiên cứu sinh ở ký túc xá khu cũ thì ít ai lui tới đó.

Lúc mới nhập học, Tạ Lỗi cũng từng được chứng kiến phút huy hoàng lần chót của khu nhà tắm cũ này, khi ấy nhà tắm mới chưa xây xong, các sinh viên không muốn tắm bên ngoài đều tập trung tại đây, dưới ánh đèn mờ ảo, hơi nước mịt mù, những thân thể trần truồng như ẩn như hiện, cất giấu ảo tưởng kín đáo nhất của hắn. Tác phẩm đầu tay của hắn viết về một tiểu thụ bị cường bạo trong nhà tắm, đó là một trong những ham muốn sâu thẳm nhất từ đáy lòng hắn.

Tin nhắn đến cực kỳ đúng lúc, chính xác như ma quỷ.

“Không giống cảnh tượng ‘Bị cường bạo tại nhà tắm’ trong tác phẩm đầu tay của anh à?”

“Tôi cam đoan, thích hơn văn anh viết nhiều.”

Tạ Lỗi cầm chậu rửa mặt và đồ tắm, rảo bước trên hành lang u ám, bóng dáng dần hòa tan trong màn đêm.

Chương 5

Bảo vệ trông coi nhà tắm cũ ngái ngủ, chẳng buồn khóa cửa, Tạ Lỗi đi thẳng vào phòng thay đồ, hầu hết ngăn tủ đã rớt khóa, tìm mãi mới thấy một ngăn đàng hoàng thì bên trong lại xếp đầy báo và tạp chí từ năm 2000. Trên người hắn chỉ mặc áo phông cộc tay và quần short, rất dễ cởi, nhưng hắn lại ngập ngừng, không dám bước vào.

Nếu hắn chờ ở đây, có lẽ sẽ gặp được người nọ.

“Học trưởng, tôi không muốn anh thấy mặt tôi, tôi muốn đùa giỡn thân thể anh trong phòng tắm không có ánh đèn. Tôi cho anh ngậm, tôi miết núm vú anh, anh có thích không?”

“Nếu anh thích, vậy thì đến phòng tắm chờ tôi, nếu anh không muốn, tôi cũng sẽ cho anh nhìn mặt tôi, nhưng từ nay tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa.”

“Chỉ khi từ bỏ danh dự, mới có thể tìm đến cực lạc, đây là lời thoại trong tiểu thuyết của anh, anh còn nhớ không?”

Tạ Lỗi sao có thể không nhớ, tiểu thuyết của hắn thường đi theo một motif cố định, tiểu thụ ngây thơ vì lý do nào đó mà rơi vào tay tiểu công, ban đầu cũng không muốn, nhưng về sau lại hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng.

Thâm tâm hắn cũng hi vọng mình được ở trong tình huống đó, bề ngoài đứng đắn chân thật, lọt vào tay một gã biến thái, bị đùa giỡn, rồi trầm mê đến tận cùng.

Ban đầu hắn viết tiểu thuyết chỉ là để trút hết ra vọng tưởng của mình, thế nhưng không ngờ lại có một ngày, có một người nhìn thấu khát khao của hắn qua những gì hắn viết, cho hắn cơ hội được sống trong tiểu thuyết của mình, hắn có nên nắm lấy hay không?

Tạ Lỗi nhìn chiếc gương cáu bẩn trong phòng thay đồ, nhìn thấy chính mình mới vừa qua tập luyện, mái tóc húi cua ngắn ngủn lấp lánh mồ hôi, chẳng rõ vì mới rèn luyện cường độ cao hay vì căng thẳng. Khuôn mặt hắn ửng hồng, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn cởi áo, bởi vì gần đây thường để tay trần đánh bóng rổ, làn da phơi nắng hơi ngăm đen, hắn thử gồng, bắp tay săn chắc, cơ thịt sít sao, còn nổi cả gân xanh. Hắn đặt tay trước ngực, cơ ngực so ra thì kém vận động viên, nhưng hắn có thể đu xà 30 cái, hoặc hít đất vài trăm lần, phía dưới còn có sáu múi cơ bụng rõ rệt. Hắn có dáng vóc tiêu chuẩn của người Tây Bắc, bả vai rộng lớn, vòng eo săn chắc, nhìn từ góc độ nào cũng là một người đàn ông cao lớn rắn rỏi, một quân nhân kiểu mẫu trời sinh.Nhưng khi hắn cởi quần ngoài ra, quần lót trắng tinh càng tôn lên làn da rám nắng của thân thể, xoay người nhìn lại, hai cánh mông được buộc chặt bởi dây lưng, nhờ vận động trường kỳ mà vô cùng săn chắc, cong vểnh.

Hắn nhịn không được, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua đường cong một bên mông, tuy cũng có chút khoái cảm, nhưng tự sờ mình thực sự chẳng hấp dẫn gì nhiều.

Nếu là ngón tay của một người khác thì sẽ ra sao, nếu là ngón tay của người nọ, thì sẽ cảm thấy thế nào?

Đột nhiên, tiếng nước ào ào vang lên, Tạ Lỗi giật bắn mình, vội vàng cầm lấy chậu rửa mặt, trốn vào thật sâu bên trong nhà tắm.
Ánh đèn mờ ảo chỉ tạm đủ để phân biệt đường đi, nơi này ngay cả chút hơi nước cũng không có, đúng là rất ít người sử dụng, hắn thấy buồng tắm sáng nhất hình như có ai ở trong, vì vậy liền men theo con đường lộn xộn, bước về phía đó.

Nhà tắm cũ giờ còn xuống cấp hơn cả trong trí nhớ của hắn, tận cùng bên trong chỉ còn sót lại một bóng đèn mờ mịt, đèn 10 watt, có cũng như không. Nơi này có một nhà tắm hơi kiểu cũ, đèn cũng hỏng từ lâu. Tạ Lỗi khẽ đẩy cánh cửa kính mờ, thấy bên trong là một chiếc ghế gỗ ẩm ướt, hắn nhẹ nhàng đưa tay sờ thử, lại phát hiện trên ghế có một chiếc khăn mặt, không biết ai đặt đó từ lúc nào. Ngay khi hắn đang định đứng dậy, phía sau đột nhiên truyền tới một âm thanh.

“Khăn mặt tôi đặt đó đấy, sạch lắm.”

Phản ứng đầu tiên của Tạ Lỗi là, âm thanh ấy hóa ra không hèn mọn gian ác như hắn vẫn tưởng tượng, mà trái lại còn thanh thoát, dễ nghe vô cùng.

Hắn căng thẳng nghiêng đầu sang chỗ khác, vừa đúng lúc nhìn thấy người nọ khép cửa kính lại, ánh đèn nhàn nhạt hắt vào từ phía xa, chiếu lên một bóng dáng cao gầy.

Trong buồng tắm hơi chật hẹp, hắn và đối phương chỉ cách nhau một bước chân.

“A, học trưởng quả nhiên là dâm đãng.” Người nọ trầm trầm cười nhạo.

Âm thanh ấy như một cọng lông chim, xuyên qua bóng tối, nhẹ nhàng lướt qua trái tim hắn, khiến cho hắn khe khẽ run rẩy, chỉ trong khoảnh khắc đó, thân thể hắn lập tức có phản ứng, mà người nọ cũng chẳng ngần ngại tiến tới, lấy tư thế bao trùm, bao trùm cả người hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau