CHÍNH LÀ EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chính là em - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Bởi vì chỉ là đính hôn, tuy rằng nhiều người tham dự nhưng nghi thức lại rất đơn giản. Sau khi ông Phương lên đài phát ngôn, bạn bè của đôi vợ chồng đi lên phát biểu cảm tưởng, cuối cùng thời gian không đủ, người chủ trì không thể không đoạt lấy mirô cho hai vợ chồng phát ngôn. Không hề nghi ngờ đây là một đôi vợ chồng hạnh phúc, mọi người chúc mừng xong rốt cuộc đến phiên cuối cùng là giai đoạn dùng cơm. Làm anh của cô dâu lại là người thừa kế một công ty lớn, Phương Thành Thu không thể tránh người quen hoặc không quen kính rượu. Trước kia cậu tửu lượng cũng tàm tạm, từ khi Lục Ngũ tiếp quản việc lo cho cậu ăn uống lại bắt buộc cấm cậu uống rượu. Khi xã giao chỉ có thể ý tứ uống một chút còn lại đều bị Lục Ngũ uống thay làm hại cậu hiện tại tửu lượng càng ngày càng kém. Lần này cũng giống nhau, Phương Thành Thu chỉ ở trước mặt trưởng bối uống mấy ly liền có cảm giác say, sau đó không thể không nhờ Lục Ngũ hỗ trợ uống thay. Lục Ngũ lúc này lại cùng cậu cò kè mặc cả, yêu cầu uống thay một ly sờ mông một lần.

“… Phát điên cái gì, rõ như ban ngày anh cũng dám làm?”

” Thiếu gia thân ái, trời sớm đã tối.”

“Nhưng là tất cả đèn rất sáng.”

“Có thể tránh đến chỗ tối cũng được, đến chỗ tối đưa anh làm.”

“…”

” Cha mẹ em đang mang một đám người đi tới chỗ này.”

“…”

“… Tốt”, say rượu rất đau đầu nữa nên Phương Thành Thu quyết định hi sinh mông.

Sự thật chứng minh cậu lại xem nhẹ Lục Ngũ, người này nào quản có phải ở chỗ tối hay không, cơ hồ mỗi lần uống xong một ly là tìm cơ hội sờ một chút hoặc ngắt mông một chút. Mỗi lần cậu kháng nghị đều bị hắn động thủ chứng minh thời cơ có hiệu quả, bởi vì hắn mỗi lần đều sẽ ở góc chết tầm mắt của người khác vươn ra ma trảo.

Nhìn khách ở Mãn Đình Viện uống đến cao hứng Phương Thành Thu nhíu nhíu mày, cậu hiện tại cả người không thoải mái, đặc biệt hạ thể. Lúc nãy không cơ hội tẩy rửa, trong quần lót đầy chất dịch, thời điểm động tình bàn tay Lục Ngũ ngăn không được có vài dâm dịch dọc theo đùi chảy xuống, hiện tại cảm giác rõ ràng chất dịch làm dính dấp khắp đùi rất khó chịu. Lục Ngũ lại trộm sờ mông của cậu còn được một tấc lại muốn tiến một thước đụng đến phía dưới, ở chỗ không có người thấy dùng lực xoa nắn nhiệt tình. Cậu lại uống vài ly rượu, hiện tại trong thân thể như bốc hỏa, rất là khó chịu.

Lục Ngũ thấy cậu như vậy, cùng người chung quanh nói thiếu gia cần đi nơi khác đi một chút cho vơi bớt mùi rượu. Vì thế hai người đi ra khỏi đám đông, vừa đến chỗ không có người chú ý Lục Ngũ lập tức kéo Phương Thành Thu hướng về cái cây khi nãy mà đi.

Hai người vừa đến bên cạnh cây cho rằng không có người nhưng lại truyền ra âm thanh một trận rên rỉ cùng với tiếng da thịt ba ba va chạm tạo nên. Lúc này không gian thật im lặng nghe lại đặc biệt dâm mĩ lại làm người ta dễ dàng tưởng tượng. Phương Thành Thu còn không kịp đỏ mặt, liền nghe một tiếng thét cao vút chói tai cùng một thanh âm trầm la lớn, trong thanh âm bao hàm vui thích cùng thỏa mãn. Tiếp theo chính là giọng hai nam nhân trò chuyện, không nói hai câu liền dừng lại, truyền ra tiếng hôn môi.

Lục Ngũ không có hứng thú nghe người khác biểu diễn đông cung sống, ôm chầm lấy Phương Thành Thu ghé vào lỗ tai cậu nói qua hơi thở: “Phòng của em ở đâu?”

Phương Thành Thu hạ thể mẫn cảm run lên, đột nhiên ý thức được đây là nhà cậu, cậu có thể làm chủ từ phòng ngủ đến phòng khách, vì cái gì muốn cùng người khác tranh một miếng đất trống?

Sau khi bọn họ rời đi trong cây kia hai người lại bắt đầu một đợt kích tình mới, hoàn toàn không phát giác có người đến qua.

Vào phòng còn không kịp bật đèn, hai người bọn họ liền lo lắng không yên xé rách quần áo đối phương, Lục Ngũ cởi quần dài Phương Thành Thu, lấy tay lòn vào trong tìm tòi, mắng: “Em thật dâm đãng, quần lót ướt có thể vắt ra nước.”

Phương Thành Thu mặt đỏ lên, sẳng giọng: “Còn không phải đều là do anh hại.” Bọn họ từ chỗ gốc cây lại đây dọc theo đường đi Lục Ngũ đều động thủ động cước, một hồi xoa nhẹ mông một hồi thò tay vào quần áo sờ eo cậu. Cuối cùng đơn giản đem Phương Thành Thu đè trên tường hôn môi, đùi chen vào giữa hai chân của cậu, nhằm ngay chỗ hoa huy*t khiêu khích, một hồi trên dưới đỉnh lộng, một hồi trước sau sờ mó, chọc Phương Thành Thu chảy ra d*m thủy, không chỉ quần lót đến quần dài đều lộ ra dịch ẩm ướt. Cũng may mắn tất cả người trong nhà đều đến đình viện tham dự tiệc, cả nhà không có người, nếu như bị người khác thấy cậu ướt quần, mặt mũi đều mất hết. Nghĩ đến điều này, Phương Thành Thu tức giận ở trên vai Lục Ngũ cắn một ngụm, cắn đầy miệng một miếng thịt cứng ngắc người ta không đau cậu lại ê răng. Cậu không phục tiếp tục cắn, hai hàm răng trên dưới còn nghiến qua nghiến lại, làm bả vai người ta đầy nước miếng.

Hai người vốn hết sức căng thẳng, Lục Ngũ bị trên vai truyền đến chút đau đớn kêu “Tê” một tiếng đem quần lót Phương Thành Thu cởi bỏ, nâng đùi cậu lên, hoa huy*t vì khẩu dâm lúc nãy còn lưu lại dâm dịch nghe phốc một tiếng côn th*t đã cắm vào. Cảm giác thích thú làm cậu thoải mái thở ra, hoa huy*t hư không một đêm rốt cuộc ăn được đại bổng quen thuộc. Phương Thành Thu thoải mái siết chặt huyệt khẩu, nâng tay ôm lấy cổ Lục Ngũ thân thể càng kề sát đối phương.

Lục Ngũ hiểu ý bắt lấy eo Phương Thành Thu trên dưới dùng lực trừu sáp đối phương. Phương Thành Thu một chân chống trên mặt đất, một chân vòng qua eo Lục Ngũ khiến côn th*t có thể càng sâu thẳng tiến hoa huy*t, phân thân của cậu ở bụng bị đè ép, ngược lại càng thêm hưng phấn cứng hơn. Hai người ngực ghé sát vào một chỗ hai viên đậu đỏ cũng cương cứng, do chuyện động ma sát lên xuống làm Lục Ngũ cơ ngực tê dại không ngừng.
Sáp trên trăm lần Lục Ngũ nâng cái mông tròn trịa của Phương Thành Thu rời khỏi cạnh cửa, đi đến hướng giường lớn, trong quá trình di chuyển tay chân Phương Thành Thu gắt gao siết chặt Lục Ngũ, hoa huy*t gắt gao cắn côn th*t, luyến tiếc không cho nó đi ra.

Hai người bảo trì tư thế cắm vào như vậy song song ngã vào giường lớn mềm mại, Lục Ngũ đem chân Phương Thành Thu để lên vai mình toàn lực rút ra cắm vào. côn th*t mở rộng huyệt thịt vây quanh, hung hăng ở trên hoa tâm chuyển vòng ma sát làm Phương Thành Thu thích thú căng thẳng thân thể a a gọi bậy, chủ động nâng lên phần eo, dùng hoa huy*t liều mạng nuốt vào côn th*t. Lục Ngũ tùy tay lấy một cái gối đầu để dưới thắt lưng của Phương Thành Thu côn th*t không ngừng trùng kích tiểu huyệt, hai tay dọc theo eo bụng Phương Thành Thu liên tục vuốt ve, cuối cùng đụng đến trên ngực. Hai ngón cái gắt gao đặt trên hai viên màu đỏ, ấn xoa vòng tròn, ngón cái ngón trỏ nắm đầu v* chuyển động, chờ hai viên hoàn toàn sung huyết đứng thẳng, sau đó cúi xuống dùng miệng đầu lưỡi phân biệt yêu thương chúng nó. Phương Thành Thu hai tay tùy ý nắm chặt tay Lục Ngũ, theo động tác đong đưa của Lục Ngũ, một đôi chân dài đặt trên vai Lục Ngũ vòng qua sau cổ. Khoái cảm tăng mạnh cậu càng siết chặt Lục Ngũ rốt cuộc một phát đâm thật sâu, Phương Thành Thu đạt tới cao trào, hai chân co rút run run, hoa huy*t gắt gao co rút lại, trào ra một cỗ nhiệt lưu bao lấy côn th*t. Phía trước tiểu đệ nhỏ của cậu cũng phun ra bạch dịch, còn phun thẳng lên tới đầu v*. Hạ thể bị hoa huy*t tiêu hồn kẹp chặt, Lục Ngũ cũng không nhẫn nại nữa, mạnh mẽ sáp hơn mười phát sau đó tay chân buông lỏng, một dòng sóng nhiệt thẳng hướng mà ra, hung hăng phun bắn vào hoa tâm. Vừa mới lên cao trào hoa huy*t lại một lần co rút trào ra nước, cùng tinh dịch Lục Ngũ tràn ngập dọc theo khe hở huyệt khẩu chậm rãi chảy ra.

Hai người ôm nằm ở trên giường cảm thụ dư vị cao trào tinh tế hôn môi. Mười phút sau dâm tính lại bộc phát, Lục Ngũ ôm lấy Phương Thành Thu ngồi mặt đối mặt, côn th*t còn ở hoa huy*t không rút ra lại trướng đại cứng lên, gắt gao ở trong nội huyệt. Nhục bích tiếp nhận côn th*t, có thể rõ ràng cảm nhận được thân côn th*t nổi gân xanh. Phương Thành Thu đầu tựa vào vai Lục Ngũ, cùng lưỡi của Lục Ngũ dây dưa, hạ thân phối hợp cử động có tiết tấu của Lục Ngũ.

Vừa thỏa mãn một lần, hai người lần này đều dùng sức nhẹ nhàng chậm rãi hưởng thụ khoái cảm.

“Thoải mái sao?” Lục Ngũ một bên cử động một bên hỏi.

“Đúng… Thoải mái…”. Gần mấy tháng điều giáo, Phương Thành Thu đã có thể thành thật nói ra cảm thụ trong lúc làm tình.

“Em có muốn dùng lực mạnh để càng thoải mái hơn không?”

“Muốn… muốn càng thoải mái… Lục Ngũ… Dùng lực…”

“Tốt.” Lục Ngũ nói xong, ôm lấy eo Phương Thành Thu cử động đem côn th*t đi ra ngoài.

“A… anh làm gì, không cần đi…” Lòng tràn đầy mong muốn cho rằng có thể được dùng lực sáp lộng, thịt huyệt lại bị một trận hư không. Phương Thành Thu bất mãn vặn vẹo, muốn một lần nữa nuốt vào côn th*t.

“Đi theo anh.” Lục Ngũ bắt lấy một bên mông của Phương Thành Thu hung hăng xoa nhẹ một chút, đứng lên đem Phương Thành Thu đưa đến trên ban công.

Tối nay trăng sao rất sáng, gió mát lại thổi tới nhẹ nhàng hai người đầy mồ hôi được gió thổi mát thổi qua, đều thoải mái thở dài. Phương Thành Thu được Lục Ngũ dọn xong tư thế, mặt hướng ra ngoài, hai tay nắm chặt lan can, mông hướng về phía sau cao cao mân mê, một hình dạng cơ khát chờ người lâm hạnh. Phương Thành Thu bất an kêu một tiếng Lục Ngũ, lại chờ mong bị thượng lại sợ bị người khác phát hiện, mâu thuẫn khiến cho cậu càng thêm hưng phấn, eo cũng không khỏi nhếch lên.Lục Ngũ đỡ eo cậu một chút liền đi vào thẳng đến cùng, Phương Thành Thu sảng khoái ngâm một tiếng vui thích kẹp chặt côn th*t.

“Lại kêu lớn tiếng một chút, người bên kia người có thể biết được chủ nhân phòng này đang bị nam nhân thao, ” Lục Ngũ xoa mông Phương Thành Thu một tay thò ra phía trước, nâng lên hai viên thịt tròn trĩnh thưởng thức.

” Oh.. ah.”, bị Lục Ngũ nhắc nhở, Phương Thành Thu vươn ra một bàn tay che miệng lại, hoa huy*t khẩn trương chặt lại, lại bị côn th*t hung hăng trừu sáp.

Lục Ngũ chậm rãi trừu động côn th*t, hỏi: “Như vậy thư thái sao?”

“Ân… Thật thoải mái…”

“Nơi nào thoải mái? Là phía trước vẫn

thích hơn phải không?”

“Nơi nào… Nơi nào cũng thoải mái…” Phía trước bị ngón tay thô lớn chiếu cố, mặt sau bị côn th*t thô to hầu hạ, hai nơi đều thoải mái đến chịu không được.

“Không được, nhất định phải nói phía trước càng thoải mái, không thì anh không cử động nữa.” Lục Ngũ nói xong thật sự ngừng lại.

“Oh.. không, đừng có ngừng, em nói, em nói, hoa huy*t càng thoải mái, hoa huy*t muốn côn th*t, muốn côn th*t hung hăng thao… A…”

Lục Ngũ cũng chịu không nổi bị Phương Thành Thu liều mạng vẹo thắt lưng động tác câu dẫn mong được thao lộng, hắn gầm nhẹ một tiếng dùng lực thao mạnh mẽ, thỏa mãn cậu cũng thỏa mãn chính mình.

“Lớn tiếng gọi, gọi càng lớn tiếng anh lại càng dùng lực làm em”.

“Oh..uh.. không… sẽ bị phát hiện…”

“Anh dọa em thôi ” Lục Ngũ lấy tay Phương Thành Thu đang che miệng lại, ngón tay vói đi vào trong miệng đùa giỡn đầu lưỡi của cậu.

Phương Thành Thu chảy nước miếng lắc đầu, nơi này là ở lầu 3, tuy rằng không bật đèn, cũng xa đám người tụ họp kia, nhưng sợ bị người khác phát hiện, tuy là hạ thể va chạm khoái cảm lại không ngừng truyền đến, muốn lên tiếng kêu to, muốn hô lên những dâm từ ngôn lãng khiến người đỏ mặt, muốn phía sau được nam nhân càng dùng lực ôm cậu, không rời xa cậu.

Lục Ngũ nghiêng đầu, vươn ra đầu lưỡi nóng hổi liếm qua cổ của Phương Thành Thu lưu lại nước miếng, liếm đến khóe miệng, lưỡi thay thế động tác ngón tay liên tục dây dưa cái lưỡi nhỏ mềm. Ngón tay trở lại vị trí hạ thân, nắm lấy phân thân đứng thẳng của Phương Thành Thu bộ lộng, ngón cái đặt trên đỉnh nhỏ qua lại ma sát, một tay còn lại ở xung quanh côn th*t massage, tìm đến mặt trên hoa huy*t nắm khỏa thịt hoa huy*t không buông, kỹ xảo đè ép bát lộng, làm hoa huy*t trào ra càng nhiều dâm dịch. Hắn lại ở côn th*t đè xuống làm tinh dịch lúc trước bắn ra cùng dâm dịch tràn đầy dọc theo bắp đùi chảy xuống, ở gót chân thành tích tụ thành vũng nước nhỏ.

Nơi xa âm thanh vui chơi dần dần mơ hồ, thay thế là tiếng nhục thể va chạm cùng tiếng chất lỏng ma sát. Phương Thành Thu đại não lúc này trống rỗng, thân thể theo khoái cảm kịch liệt đong đưa, làm miệng vô ý thức phun ra từng câu lãng ngữ, câu dẫn nam nhân phía sau hận không thể thao chết cậu, khiến cậu chỉ nghĩ ở trong lòng hắn trầm luân.

Bên kia buổi tiệc thật lâu vẫn chưa tan, bên này hoan ái cũng đang đến tình nùng mật ý.

Chương 7

Phương Thành Thu mỗi cuối tháng về nhà theo thông lệ hiếu kính cha mẹ. Hôm nay, mẹ Phương cực lực cưng chiều cậu tự tay làm tôm bóc vỏ cho cậu ăn. Đến khi chuẩn bị đi ngủ đột nhiên cậu buồn nôn, nôn mửa rất nhiều, đầu đổ mồ hôi lạnh. Lục Ngũ tưởng bị dị ứng hải sản vội vàng lấy thuốc chống dị ứng cho Phương Thành Thu dùng, ai ngờ vừa uống vào lại lập tức nôn ra, cuối cùng còn càng nghiêm trọng thêm đem trong bữa tối trong dạ dày toàn bộ nôn ra sạch sẽ,  sau đó vẫn tiếp tục nôn ra tới nước vàng. Lục Ngũ nhìn đau lòng đến mức đòi mạng, nên thay Phương Thành Thu lấy di động ra gọi cho bác sĩ gia đình của Phương gia, trình bày đơn giản tình huống sau đó cúp điện thoại di động, đem Phương Thành Thu ôm đến trên giường đắp chăn, rồi đến phòng tắm pha một chậu nước ấm giúp Phương Thành Thu lau mồ hôi.

Vừa làm xong thì thấy bác sỹ của Phương gia bính một tiếng đẩy cửa phòng, theo sau là ông bà Phương đang hoảng hốt. Bác sĩ cũng không nhiều nói, tiến vào liền hỏi Phương Thành Thu có đau bụng hoặc là tiêu chảy hay không, thấy Phương Thành Thu lắc đầu, sau đó cầm lấy ống nghe để phía trước phía sau cậu kiểm tra một lần, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra nói với ông bà Phương là cậu bị dị ứng hải sản không có bệnh nghiêm trọng. Ông bà Phương nghe xong cũng nhẹ nhàng thở ra, còn muốn hỏi thêm một vài điều, bị Phương Thành Thu nhíu mày đánh gãy:

“Bác sĩ Triệu, bác nhìn con lớn lên, từ nhỏ đến lớn con không bị dị ứng hải sản bác rất rõ ràng, đến cùng chuyện là như thế nào?”

Bác sỹ Triệu nhìn ông bà Phương cùng bọn họ gật đầu, xoay người ám chỉ bảo tiêu đi ra. Lục Ngũ gật gật đầu tính toán rời đi lại bị Phương Thành Thu giữ chặt góc áo: “Lục Ngũ lưu lại, nơi này không có cái gì Lục Ngũ không thể nghe.”

Lục Ngũ kéo tay Phương Thành Thu trấn an vỗ vỗ, đem tay bỏ vào trong chăn, rồi ra vẻ mình như thần giữ cửa đứng ở bên giường.

Hai người động tác nhỏ lộ ra thân mật khiến người cảm thấy không khí thật ái muội. Bác sỹ Triệu ho nhẹ mở miệng: “Thu thiếu gia, kỳ thật bác là bác sỹ gia đình bên nhà mẹ cậu bác lưu lại Phương gia làm bác sỹ gia đình chủ yếu là bởi vì cậu “. Bác sỹ nói tới đây ngừng một lát, thấy Phương Thành Thu biểu tình không có biến hóa gì vì thế tiếp tục: ” Gia tộc bên mẹ cậu nam nhân có chút đặc biệt, mỗi thế hệ đều sẽ có một nam nhân đặc biệt có thân thể giống với cậu. Bọn họ có thể giống nữ nhân mang thai sinh hài tử…”

Nghe được điều này Phương Thành Thu không thể không khiếp sợ. Cậu từ nhỏ đã chán ghét thân thể dị dạng, thì ra không nghe không biết, gia tộc bên nhà mẹ coi đây như một hiện tượng bình thường …”Mang thai sinh con.. Mỗi thế hệ đều sẽ có người…, ” Phương Thành Thu biểu tình có một chút chấn động:”Thế hệ trước, chẳng lẽ là cậu của con?”

Ba người gật gật đầu, Phương Thành Thu rơi vào hồi tưởng. Khó trách mỗi lần gặp mặt sẽ vĩnh viễn chỉ nhìn thấy cậu cùng em họ, cũng không phát hiện hoặc là nghe người ta từng nhắc tới mợ…

“Như vậy, con lần này bị dị ứng cùng loại thể chất này có quan hệ gì?”

“Căn cứ nhiều năm quan sát, các cậu thời điểm mang thai đặc biệt dễ dàng đối với hải sản, cồn, Coffee mẫn cảm. Mức độ nhẹ chính là nổi chút hồng ban, bôi chút thuốc là được; nghiêm trọng chính là trên nôn dưới tiêu chảy, thậm chí hư thai…”

Nghe đến đó Phương Thành Thu sắc mặt trắng bệch: “Bác là nói, con… con mang thai?”

Ba người đứng trước mặt cậu lại đồng thời gật gật đầu.

“Vậy, con đây…” Nói còn chưa dứt lời, bác sỹ nhanh chóng đánh gãy: “Yên tâm, lần này phản ứng tuy rằng tương đối nghiêm trọng, may mà thai nhi không có việc gì.”

Phương Thành Thu không muốn hỏi câu này, buông xuống tầm mắt, ngốc ngốc nhìn chằm chằm vào vị trí cái bụng dưới chăn. Cậu không lên tiếng, mặt khác ba người cũng không nói chuyện, trong lúc nhất thời không khí có điểm kỳ quái. Cuối cùng vẫn là Lục Ngũ đánh vỡ trầm mặc:

“Đã mang thai bao lâu? Về sau cần chú ý cái gì?”Có người đặt câu hỏi, bác sỹ mau chóng trả lời: “Đã hơn hai tháng, hiện tại là thai nhi đang ở thời kỳ không ổn định, phải đặc biệt chú ý, bình thường nghỉ ngơi nhiều, không thể mệt nhọc, bổ sung nhiều dinh dưỡng, chăm sóc sức khỏe tốt, trăm ngàn không thể đụng đến hải sản, cồn các loại. Coffee không thể uống, đồ uống có ga cũng không được uống.. Như vậy, tôi sẽ đi liệt kê danh sách cho cậu, mang thai nên ăn cái gì, kiêng cái gì tôi sẽ viết hết cho cậu. ”. Bác sỹ nói đến đây đột nhiên nhớ lại: “Đúng rồi, ta phải đi nấu cháo cho Thu thiếu gia ăn để uống thuốc.” Nói xong hô một tiếng đi ra khỏi phòng.

Còn lại cha mẹ Phương hai người ở lại bắt đầu dò xét. Bà Phương giống như người sai là mình nhỏ giọng giải thích: “Xin lỗi con, mẹ không biết con mang thai, còn muốn con ăn hải sản…”

“Không quan hệ, mẹ à. “. Phương Thành Thu ngẩng đầu: “Vì cái gì cha mẹ chưa từng nói cho con việc này?”

Bà Phương chột dạ rụt rụt cổ, ông Phương vỗ vỗ bả vai vợ cũng chột dạ trả lời: “Con trước đây đặc biệt không thích thân thể như vậy chúng ta đều nhìn ra được… Cho nên, cho nên về chuyện thân thể khác biệt chúng ta cũng không dám nói cho con…”

Lục Ngũ nghe được chuyện này mọi thắc mắc đều rõ ràng sáng tỏ. Chuyện này đều rất logic, biết là di truyền gia tộc trong tộc còn có “Đồng bào” chuyện này chẳng phải so với một người cái gì cũng không biết yên lặng thừa nhận càng thoải mái hơn sao? Trong hoàn cảnh như thế mà chỉ số thông minh của cậu còn có thể xây dựng một công ty lớn như vậy thực là kỳ tích…

Phương Thành Thu nghe cha mẹ giải thích nguồn gốc thân thể xong thở dài, xem ra nguyên nhân đều là vì cậu tốt, không khỏi hạ giọng nói nhỏ: “Tốt, chuyện nên biết cũng đã biết, chuyện hải sản không thể trách mẹ được, thời gian cũng không sớm, cha mẹ nghỉ ngơi đi thôi.”

Nhìn con mình thân thể suy yếu sắc mặt trắng bệch, ông bà Phương cũng không quấy rầy nữa, dặn dò cậu nghỉ ngơi, bảo Lục Ngũ coi chừng cậu cho tốt lát sau cũng trở về phòng.

Rốt cuộc chỉ còn hai người, Phương Thành Thu vẻ mặt phức tạp nhìn phía Lục Ngũ, muốn nói lại thôi. Lục Ngũ ngồi lên trên giường, ôm lấy Phương Thành Thu ở trán cậu nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn: “Cám ơn em, Thành Thu, đứa bé là của chúng ta.”
“Sao?” Phương Thành Thu ngẩng đầu, ánh mắt tỏa sáng nhìn Lục Ngũ: “Anh, anh không cảm thấy phản cảm? Không cảm thấy nam nhân có thể sinh con là kỳ quái?”

Lục Ngũ cúi đầu cười: “Ông trời cho em thân thể như vậy, em không vì anh sinh một đứa con béo tốt mới là không phải, uổng phí anh ngày ngày đêm đêm cần lao gieo giống…”

Phương Thành Thu mặt đỏ lên: “… Anh ăn nói bậy bạ..”

Hai người môi không tự giác hòa cùng một chỗ, ôn nhu hôn nhau.

“Khụ, khụ, ” bác sỹ bưng một chén cháo bốc hơi nóng xuất hiện, đặt ở tủ đầu giường, sau đó xoay người rời đi: “Đem cháo và thuốc uống xong thì đi ngủ, mấy ngày nay nên uống thuốc đúng giờ, không được sợ vị thuốc đắng, vì thân thể mình suy nghĩ. Tôi già rồi cũng nên trở về nghỉ ngơi…”

“Bác Triệu.” Phương Thành Thu thấy bác sĩ Triệu đi ra khỏi cửa gọi lại: “Cám ơn bác.”

Bác sĩ phất phất tay biến mất ở cửa.

Lục Ngũ bưng cháo lên, múc một thìa thổi nguội đúc cho Phương Thành Thu ăn. Phương Thành Thu ghét bỏ nhíu mày… Cuối cùng vẫn là há mồm đem cháo nuốt. Lục Ngũ biết cậu không thích vị thuốc bắc trong cháo, thấy cậu ngoan ngoãn uống mỗi lần đúc một ngụm liền ở trên môi cậu liếm một chút.

“Còn quên một chuyện muốn nói. ” bác sĩ đi rồi quay lại xuất hiện ở cửa, thấy hai người ăn cháo như thế líu lưỡi: ” Thời gian này cấm chuyện phòng the.” Nói xong không đợi đối phương phản ứng lại biến mất.

“…”

Phương Thành Thu đắc ý nhướn mày: “Tốt, anh chịu đựng đi.”

Lục Ngũ gõ nhẹ trán trêu đùa: “Thường xuyên nhịn không được là ai a…”

—————————————

Khụ, về vấn đề tế nhị này, ông bà Phương đương nhiên vẫn rất lưu ý con mình, dù cho đã phái cận vệ bên cậu nhưng từ trong miệng người khác biết con mình là người cuồng công tác không chơi bời, nên khẳng định cũng muốn biết nguyên nhân bèn mướn người theo dõi kết quả bị Lục Ngũ bắt được đem đến trước mặt thiếu gia bức cung… Thiếu gia đã quyết định cùng Lục Ngũ sống chung, nên vung tay thả người trở về báo cáo. Con trai cũng đã chấp nhận, cha mẹ còn có thể nói cái gì đây… [ Tình tiết này ta lười viết, cứ như vậy giải thích một chút đi]

Chương 8

Từ khi Phương Thành Thu mang thai, hai người liền đổi chỗ ở, chuyển đến một căn nhà khác của Phương gia ở gần ngoại ô. Diện tích so với nhà chính của Phương gia nhỏ hơn nhiều nhưng hoàn cảnh ưu nhã không khí tươi mát càng thích hợp tu dưỡng. Vốn bà Phương muốn cho con lưu lại nhà lớn để tiện chiếu cố, nhưng nghĩ đến người nhiều miệng tạp, cuối cùng đồng ý bọn họ chuyển qua nhà nhỏ này. Chỉ cần gọi người đem thức ăn thuốc uống đúng giờ đưa đi, người giúp việc cũng chỉ biết thân thể thiếu gia không tốt đi tĩnh dưỡng.

Phương Thành Thu bụng ngày một rõ hở ra, Lục Ngũ dựa theo lời dặn của bác sĩ thật cẩn thận chiếu cố, định kỳ chở cậu đến bệnh viện kiểm tra. Phương Thành Thu sau này mới biết được, gia tộc bên mẹ có đầu tư bí mật vào một bệnh viện danh tiếng, bên trong có thiết bị chuyên dùng, vì đặc thù của gia tộc nên có nhân viên phục vụ riêng trên một tầng lầu bí mật. Mỗi lần đi kiểm tra, Lục Ngũ đều trực tiếp đem xe chạy đến dưới gara theo thang máy chuyên dụng đi thẳng đến bên trong tầng lầu này.

Trải qua mấy tháng chú ý điều dưỡng cùng chiếu cố, Phương Thành Thu so với trước kia béo một ít, cả người khí sắc hồng nhuận biếng nhác, lộ ra một niềm vui sướng khi làm mẹ. Trong bụng thai nhi cũng nghe lời, không ép buộc quấy phá Phương Thành Thu. Lục Ngũ thích ghé vào bụng to nghe động tĩnh đứa trẻ, lộ ra bộ mặt ngốc hề hề tươi cười. Hết thảy mọi việc đều rất tốt, trừ phương diện kia.

Lục Ngũ vốn người tính dục tràn đầy trước kia mỗi ngày ít nhất đều muốn ít nhất một lần phát tiết, biết Phương Thành Thu mang thai nên phải nhịn xuống, nhịn đến sau này nhu cầu cũng nhạt dần. Ngược lại là Phương Thành Thu, sau khi mang thai tính dục lại tăng cao, hở một chút liền muốn, thường xuyên đang ăn cơm hoặc là nửa đêm tỉnh lại liền đặc biệt muốn, quấn lấy Lục Ngũ. Lục Ngũ đương nhiên cũng bị gợi lên dục hỏa, nhưng bác sĩ nói câu “Cấm chuyện phòng the” hắn chặt chẽ nhớ rõ, không dám xằng bậy. Mà cũng không thể nhìn vợ yêu khó chịu a, đành phải nghẹn chính mình, lấy tay dùng đầu lưỡi làm vợ yêu thỏa mãn, sau khi xong việc lại chạy tới phòng tắm giải quyết.

Phương Thành Thu bụng đã bảy tháng, lúc này ngực đã có sữa lớn hơn một chút. Lục Ngũ ôm Phương Thành Thu nằm ở bồn tắm lớn thoải mái tắm, hai người câu được câu không nói chuyện. Nước ấm tràn qua ngực Phương Thành Thu lộ ra hai viên đầu v* đỏ au nằm ở trên khuôn ngực da thịt trắng mịn đặc biệt chọc người. Lục Ngũ bóp hai bầu ngực ngón cái không khách khí ấn xoa lên, nhìn những giọt sữa chảy xuống lại buông ra, đầu nhủ hồng hồng lập tức đứng lên, chỉ ấn vài cái, đầu v* liền đỏ hơn, trướng thành một viên nho lớn, còn có thể thấy rõ ràng đỉnh lỗ. Lục Ngũ nắm bộ ngực biến lớn lôi kéo, một hồi hướng về phía trước một hồi hướng hai bên, nhìn chúng nó biến hóa đặc biệt có cảm giác thành tựu. Bàn tay xoa nắn cũng làm làn da nơi đó chậm chậm lộ ra màu hồng. Người trong lòng người bắt đầu thở dốc a a nhỏ giọng kêu, hai chân bắt đầu khó nhịn ma sát vào bên trong chân của Lục Ngũ.. Mỗi lần xoa nắn như vậy đối với hai người vừa ngọt ngào lại tra tấn.

“Lục Ngũ… Lục Ngũ…”, Phương Thành Thu đã nhịn không được kêu to.

“Nhẫn nhẫn bảo bối, lại nhẫn nhẫn, ” Lục Ngũ yêu thương hôn môi người trong lòng.

“Không được… em muốn… em muốn mà..”. Phương Thành Thu sau khi mang thai tính cách thay đổi thật sự khả ái, còn học được làm nũng, cậu mà làm nũng Lục Ngũ liền không chịu nổi: “Được, được, bảo bối, liền cho em liền cho em.”

Lục Ngũ hôn hôn hai má hồng nhuận của cậu, một tay như cũ xoa nắn một bên vú, một tay lướt qua cái bụng tròn tròn, đụng đến côn th*t đứng thẳng thuần thục bộ lộng. Một lát nắm hai viên túi thịt xát lộng, một lát lại dùng lòng bàn tay bao trụ đỉnh xoay vòng ma sát. Phương Thành Thu thoải mái tự động tách đùi ra, tay cũng không nhàn đụng đến đầu v* bên kia lung tung xoa nắn. Lục Ngũ sợ cậu không biết nặng nhẹ cào mình bị thương lấy cánh tay cậu về phía sau để cậu ôm chặt cổ hắn, một tay còn lại cũng đi đến hoa huy*t gia nhập hàng ngũ lấy lòng.Lục Ngũ không dám dùng lực, chỉ có thể dùng đầu ngón tay ở miệng hoa huy*t qua lại an ủi, nhưng điểm này kích thích xa xa không đủ, Phương Thành Thu bất mãn kêu: “Đi vào… Cắm vào đi…”. Lục Ngũ đành phải mở lớn hai bên hoa huy*t, nắm khỏa hạch thịt bên trên đè ép bát lộng. Bộ vị mẫn cảm liên tục bị đùa bỡn, hoa huy*t vui thích khép mở theo ngón tay đưa vào phun ra nước ấm, Phương Thành Thu thoải mái quát to: “A a… Thật thoải mái… Lại đến… Dùng lực điểm…”.

Lục Ngũ đành phải gia nhập hai đầu ngón tay, ở miệng huyệt đạo nhợt nhạt trừu sáp giảm bớt ham muốn của Phương Thành Thu. “Không đủ… Đi vào … Lại đi vào bên trong…”. Phương Thành Thu khát vọng càng nhiều, đung đưa thân thể hướng lên ngón tay, nghiêng đầu hướng Lục Ngũ đòi hôn. Lục Ngũ cúi đầu hàm trụ đầu lưỡi trơn trượt mềm mại phối hợp cắn mút, hạ thể lại thêm vào một ngón tay, hơi chút đi sâu vào, ở bên trong linh hoạt chuyển động móc ngoáy, làm nhục bích được toàn diện âu yếm. Huyệt khẩu bên cạnh được bàn tay đè hoa hạch nhanh chóng run run, cho Phương Thành Thu gia tăng kích thích.

Mười mấy phút sau, tay Phương Thành Thu khoát lên cổ Lục Ngũ đột nhiên dùng lực, cố hết sức nâng bụng lên, run rẩy bắn ra dục vọng. Lục Ngũ không quên nhẹ nhàng trừu động ngón tay giảm bớt co rút huyệt đạo, thuận tiện đem mật dịch tiết ra khi cao trào rồi dùng nước ấm tẩy rửa hạ thể cho Phương Thành Thu.

Dục vọng phát tiết hoàn tất Phương Thành Thu có chút ỉu xìu muốn ngủ, Lục Ngũ nhanh chóng ôm lấy cậu về trên giường, kéo lên chăn mỏng đắp lên rồi xoay người trở về phòng tắm. Phương Thành Thu lôi kéo hắn cùng nhau ngủ, Lục Ngũ cúi xuống ở trán cậu hôn hôn: “Chờ anh một chút, lập tức quay lại.” Nói xong đến phòng tắm nhanh chóng giải quyết dục vọng đang bốc cháy xong mới trở lại trên giường. Phương Thành Thu lập tức sít lại gần để Lục Ngũ ôm mới yên tâm ngủ.
Lục Ngũ nhẹ vỗ về mái tóc mềm mại của Phương Thành Thu, khe khẽ thở dài, những ngày như thế này lúc nào mới kết thúc đây…

Trên thực tế, những ngày như vậy lập tức liền đến. Phương Thành Thu dùng xong cơm trưa, hai người ở trên sô pha xem TV, nhìn Phương Thành Thu lại “Phát tác”, Lục Ngũ thuần thục giúp cậu cởi quần lót theo phương pháp trước kia giải quyết. Lần này Phương Thành Thu làm thế nào cũng đến không được cao trào, khiến Lục Ngũ hai tay đều mỏi. Phương Thành Thu chỉ lắc đầu thở gấp muốn càng nhiều hơn trêu chọc Lục Ngũ đều ngạnh đến cùng cực. Cuối cùng cắn răng một cái, Lục Ngũ gọi điện thoại cho bác sĩ, bác sĩ vừa nghe rất kinh ngạc: “Tôi nói ba tháng đầu không thể làm chuyện phòng the a, sau ổn định, thích hợp vận động có lợi cho thân tâm khỏe mạnh…”

Lục Ngũ đen mặt cắt đứt điện thoại, làm mấy tháng này bọn họ đều nghẹn.

Nội dung điện thoại Phương Thành Thu cũng nghe thấy được, không nói hai lời cởi áo ngoài, thấy Lục Ngũ còn chưa cởi hết, liền muốn hỗ trợ. Lục Ngũ đứng lên cởi quần lại ngồi xuống, vỗ vỗ đùi ý bảo Phương Thành Thu tách chân ra xê dịch đến hai bên đùi của Lục Ngũ. Cậu đỡ vai hắn chậm rãi ngồi xuống, hoa huy*t hư không mấy tháng ăn được đại bổng đã lâu không gặp, lập tức kẹp chặt luyến tiếc không một khe hở.

“Ah…”. Lục Ngũ nhíu chặt mi, dục vọng nhịn mấy tháng rốt cuộc có thể thư giải. Vừa mới đi vào liền bị kẹp chặt đến muốn bấm gãy tính khí đang cương cứng hắn bạo tính phát tác, “Ba” một cái đánh vào mông của cậu.

“A.. a… hừ…”, đột nhiên bị bàn tay đánh cánh mông chấn động một làn sóng thịt truyền thẳng về phía sau, cảm giác tê dại khiến Phương Thành Thu khó chịu xoay eo, thế nhưng lại mở miệng: “Lại tiếp tục đến đi…”

“Xem em ngày càng dâm đãng rồi!”. Lục Ngũ không khách khí lại đánh một cái, khiêu khích Phương Thành Thu thoải mái cao giọng gọi: “Còn muốn… Tiếp tục…uh… Dùng lực một chút… A a…” hai cánh mông đưa đẩy vừa mềm lại co dãn, xúc cảm vô cùng tốt. Lục Ngũ chịu không nổi mê hoặc liên tục đánh, tiếng “Ba ba” phát ra cùng tiếng Phương Thành Thu phóng đãng rên rỉ hợp thành một khúc tiết tấu dâm mĩ, trêu chọc Lục Ngũ cuồng tính nổi lên, tầng tầng đỉnh đầu côn th*t đánh thẳng hoa tâm, cắn bừa bãi đầu v* trước mắt hung hăng liếm láp. —

“A a…” Phương Thành Thu chịu không nổi hét lên một tiếng thích thú đến cao trào.

Chương 9

Trong lúc người trong lòng thoải mái thở, là lúc Lục Ngũ nhìn qua cửa sổ sát đất thấy bên ngoài phòng khách một chiếc xe hơi màu vàng chuẩn bị chạy vào nhà. Lục Ngũ nâng thân thể Phương Thành Thu lên “Ba” một tiếng rút ra côn th*t còn chưa phát tiết.

“Không?” Phương Thành Thu khó hiểu hành động đột ngột của Lục Ngũ.

“Mẹ em đến đây, đã vào tới cửa.”

“Như vậy làm sao được?” Phương Thành Thu không mặc quần áo nhìn cái bụng to lo lắng.

“Cầm.” Lục Ngũ nhanh chóng đem quần áo hai người nhặt lên nhét vào trong lòng Phương Thành Thu khom lưng ôm ngang lấy Phương Thành Thu mạnh mẽ xông lên lầu.

Vừa vào phòng, liền nghe âm thanh cửa chính ở dưới lầu bị đẩy ra tiếp theo là một tiếng gọi vui thích: “Con trai, mẹ mang thứ tốt đến cho con xem, con đoán là cái gì?”

Một mảnh yên tĩnh.

“Con trai?” bà Phương nghi hoặc: “Người đâu? Chẳng lẽ ngủ trưa? Lục Ngũ?”

Như cũ không một lời đáp lại.

Dưới lầu không có người hẳn là ở trên lầu, bà Phương rất tự giác chạy lên lầu.

Trên lầu tình trạng hai người thật không tốt, cái bụng lớn thấm mồ hôi, tóc đều ướt ; dáng người khôi ngô bây giờ có vẻ tang thương, nhất thời cả người đều mềm nhũn. Nghe tiếng bước chân, bà Phương rất nhanh sẽ tới đây, Lục Ngũ nhìn quanh phòng ôm Phương Thành Thu vào phòng tắm.

“Con trai, các con ở đâu?” Bà Phương thấy phòng cũng không có người, bỗng có một tiếng nói cất lên.“Mẹ, con ở phòng tắm, tắm rửa, lúc ăn cơm trưa người đầy mồ hôi.” Không lên tiếng thật sự không đạo lý, Phương Thành Thu vội vàng đáp lại.

“À, có muốn mẹ giúp không? Con lại không có thuận tiện…”

“Không có việc gì mẹ, có Lục Ngũ giúp rồi.”

“Vậy là tốt rồi, con cứ chậm rãi tắm a, xem mẹ mang cho con những thứ tốt đến đây, mẹ sẽ mang lên ~ “

Nghe được bà Phương vui thích rời đi, Phương Thành Thu thở ra một cái, trầm tĩnh lại mới phát giác có một vật nóng hổi đỉnh vào bụng. Vừa nhấc đầu, thấy ánh mắt của Lục Ngũ tràn đầy dục vọng muốn ăn mình trong lòng không khỏi nhảy dựng, lắp bắp nói: “Em, em lấy tay giúp anh…”

Phương Thành Thu đem tay để lên nhiệt vật, lúc này vì độ cứng cùng nhiệt độ của nó làm cậu càng thêm hưng phấn, sau đó không tự chủ mò lên quy đầu cực đại rồi vuốt ve thân bổng phủ đầy gân xanh cùng túi thịt nặng trịch. Lục Ngũ bị sờ thở dài, đôi tay to lớn nắm chặt bao lấy tay của Phương Thành Thu cùng nhau bộ lộng.
“A… A…” Bị thủ dâm rõ ràng là Lục Ngũ, Phương Thành Thu lại phát ra âm thanh như bản thân bị hầu hạ thoải mái rên rỉ.

Lục Ngũ lấy một tay khác đi xuống đụng đến tính khí của Phương Thành Thu. côn th*t không người vuốt ve cũng tự đứng lên ướt đẫm, hoa huy*t

khép mở khát vọng có vật tiến vào lắp đầy.

“Ha ha, em xem em, thủ dâm cho anh chính mình lại dâm thành như vậy.” Lục Ngũ cúi đầu ở bên tai Phương Thành Thu trêu đùa.

“A… anh cũng sờ sờ em.. Ân…”. Phương Thành Thu lại bị khơi mào tình dục, khát vọng đến càng nhiều. Lục Ngũ đem Phương Thành Thu chuyển hướng, khiến hai tay cậu chống đỡ tường, tách hai chân ra, đối với hoa huy*t cơ khát đỉnh đi vào.

“A a… sướng quá… Thật tuyệt…” Phương Thành Thu theo tiết tấu ra vào co rút lại hoa huy*t, thoải mái hô lên.

Lục Ngũ cúi xuống, dán vào lỗ tai đỏ bừng của Phương Thành Thu ý xấu nhắc nhở: “Đừng quên, mẹ em sẽ lên đây.”

“Hả… Cái gì! Không, dừng lại, a nhanh… Uh… Dùng lực…”. Phương Thành Thu nghe được mẹ lại muốn đi lên, dọa nhanh chóng muốn dừng lại, lại bị Lục Ngũ hướng tới hoa tâm sáp mạnh, quy đầu cực đại nhằm vào địa phương đòi mạng vừa ma sát vừa đâm sâu, kích thích khoái cảm một trận tiếp một trận liên miên không dứt, khiến Phương Thành Thu thích đến quên muốn làm gì, chỉ lo nuốt côn th*t, muốn Lục Ngũ lại dùng lực sáp cậu đỉnh cậu.

Lục Ngũ nghẹn này dục hỏa rốt cuộc được phát tiết, bắt lấy xương hông của Phương Thành Thu “Ba ba ba” rút ra lại đỉnh nhập, chậm rãi thay đổi tư thế, đỉnh vào hoa tâm, cảm thụ vách tường thịt nóng ướt vây quanh cùng mật dịch bao phủ.

Phun ra một cỗ tinh dịch cuối cùng Phương Thành Thu vô lực ngồi phịch ở trong lòng Lục Ngũ, côn th*t của Lục Ngũ vừa nhuyễn xuống tuột ra ngoài, chất lỏng ở trong hoa huy*t phía sau trào ra, lưu lại trên đùi Phương Thành Thu. Lục Ngũ mở vòi hoa sen, hai người thanh lý sạch sẽ rồi ôm lấy người thể lực tiêu hao quá lớn không muốn động một đầu ngón tay là Phương Thành Thu lên giường: “Anh đi xuống xem mẹ em.”

“Ừ.” Phương Thành Thu đáp nhẹ, nhắm mắt ngủ.

Chương 10

Chỉ chớp mắt đã đến ngày sinh em bé, Phương Thành Thu ở trong phòng sinh ép buộc một ngày một đêm, mà Lục Ngũ cũng ở ngoài cửa nôn nóng đợi một ngày một đêm. Ngày hôm sau Phương Thành Thu mang đến cho Lục Ngũ một đứa con khỏe mạnh trắng trẻo. Lục Ngũ ôm lấy khuôn mặt nhăn nhó nhỏ nhắn của con trai hôn hôn, nghĩ lại thật vất vả cho vợ yêu, cảm động nói: “Thành Thu, vất vả, cám ơn em.” Phương Thành Thu mỏi mệt hừ một tiếng, nhếch môi ngủ.

Ở cữ là những ngày Phương Thành Thu rất là khó chịu. Mỗi ngày phải uống canh đại bổ, làm gì cũng không để chính mình động thủ, ăn cơm được người đút, đi đường được người ôm, Lục Ngũ quả thực đem cậu trở thành một em bé sơ sinh dễ vỡ mà đối đãi. Lúc mới bắt đầu Phương Thành Thu trong lòng vui vẻ dương dương tự đắc, lâu dần liền chịu không nổi. Một đại nam nhân tay chân đầy đủ, thân thể cũng không kém ai, Lục Ngũ vẫn xem cậu như ngày vừa mới sinh, vẫn cứ hầu hạ Phương Thành Thu. Phương Thành Thu sinh khí, Lục Ngũ liền năn nỉ, năn nỉ xong tiếp tục không để cậu làm cái này làm kia. Vòng quanh đình viện tản bộ chỉ được đi hai vòng, xong liền ôm đi, mỗi lần tức giận Phương Thành Thu đều hét lên: “Em cũng không phải tàn tật!”. Còn có một điều làm Phương Thành Thu tức giận đến nghiến răng, mỗi lần muốn Lục Ngũ đều chỉ thủ dâm cho cậu một lần, mặc kệ phía dưới của cậu ướt thành ao nước cũng không cho thêm một chút, sợ đụng đến miệng vết thương bị vỡ ra. Mỗi lần đều dùng kỹ xảo cao siêu làm cho cậu nhanh chóng bắn tinh.

Bởi ăn nhiều đồ bổ, Phương Thành Thu ngực tuy không lớn, những lượng sữa lại rất nhiều, mỗi lần cho con nhỏ bú xong không bao lâu lại trướng lên rất khó chịu, thường xuyên đem áo trước ngực làm ướt.

Phương Thành Thu xả khăn mặt xoa xoa, hiện ra dấu hai chỗ ẩm ướt. Phương Thành Thu nhíu nhíu mày đem áo thay, không cởi được hai cái nút Lục Ngũ liền làm giúp cậu. Sau khi cởi áo ướt trước ngực Phương Thành Thu hai bên đều sưng to hai viên hồng anh bị sữa chảy ra trở nên lấp lánh, đáng chú ý cực kỳ. Phương Thành Thu ngửa đầu ưỡn ngực, ra lệnh: “Hút hết đi.”

Lục Ngũ là người chồng biết nghe lời nên phải nghe theo, chóp mũi ở trên ngực, Lục Ngũ để lưỡi ở trên khỏa hồng anh một đường đem sữa tràn ra cuốn vào miệng, cảm thấy trong miệng đầy mùi sữa. Lục Ngũ một ngụm ngậm đầu v* tròn tròn chậm rãi hút nhẹ, bên trong sữa tươi theo lực hút chậm rãi chảy vào trong miệng. Một tay nâng ngực bên kia nhẹ nhàng mơn trớn, hai ngón tay kẹp lấy đầu v* nhẹ nhàng lôi kéo ra bên ngoài.

“A… ah…” Sữa tích ở ngực được khai thông, cảm giác căng mẩy cũng theo sữa chảy ra chậm rãi giảm bớt. Cảm giác dễ chịu lại có thể gợi ra dục vọng, Phương Thành Thu thoải mái đem tay lòn vào tóc Lục Ngũ, ôm đầu hắn rên rỉ. Lúc này Lục Ngũ bất mãn nhả đầu v* ra đem đầu hướng tới trước ngực.

“Đổi một bên, đừng lãng phí.” Lục Ngũ quay đầu hấp trụ đầu v* bên kia, đem sữa chảy xuống bụng Phương Thành Thu một giọt không bỏ sót toàn bộ liếm hết.

“Ah… Lại dùng lực hút mạnh, cắn nó…” Phương Thành Thu lắc mông, ôm chặt đầu Lục Ngũ. Hai tay Lục Ngũ đi xuống, quả nhiên đụng đến tính khí của Phương Thành Thu đang cương lên, lấy tay bao trụ thân nó thuần thục bộ lộng.

“A… thích quá…” Phương Thành Thu một bên thoải mái thở, một bên lấy tay sờ quần lót của Lục Ngũ quả nhiên cũng đụng đến một côn th*t căn cứng. Phương Thành Thu vui sướng kéo lấy: “Hôm nay cắm vào đi… em muốn anh…”

Lục Ngũ bị sờ hừ một tiếng, dừng một chút nói: “Không được.”

” Sao không được… thân thể em đã tốt..”

“Không được.”

“Anh…” Phương Thành Thu nổi giận: “Em mặc kệ, anh đem thân thể em biến thành như vậy, anh không muốn phụ trách!”

“Giúp em thủ dâm bắn ra, cũng giống nhau mà, xem, rất thoải mái phải hay không?” Lục Ngũ ở quy đầu của Phương Thành Thu để ngón trỏ trên đỉnh khe hở nhỏ hẹp ma sát ấn xoa.

“A..uh… em càng muốn anh cắm vào đi…”. Phương Thành Thu mở chân ra, dùng cảnh sắc dụ hoặc mà Lục Ngũ yêu nhất kích thích hắn.Nhìn đóa hoa được d*m thủy làm tỏa sáng, huyệt khẩu hồng nộn khép mở dụ hoặc, thật muốn liếm lên, hút hết mật dịch, lại dùng côn th*t hung hăng đâm vào ma sát… Lục Ngũ lấy lại bình tĩnh, như cũ gian nan cự tuyệt: “Không được bảo bối, chỗ đó của em sẽ thụ thương…”

“…” Phương Thành Thu một mặt lôi kéo, cắn răng, đem tay của Lục Ngũ đặt ở ngực cậu đẩy ra, xoay người nằm xuống, chỉ cho Lục Ngũ một cái nhìn quật cường lại ủy khuất phía sau lưng.

Lục Ngũ bất đắc dĩ chuyển qua đối diện với Phương Thành Thu thấy đối phương nhắm chặt hai mắt, đỏ mặt thở hổn hển, thà chết chịu đựng dục vọng, vẻ mặt lại rất khó chịu không khỏi làm tâm trở nên mềm nhũn. Hắn dán vào lỗ tai cậu nhẹ giọng dỗ nói: “Bảo bối khiến anh giúp em đi, không thì em khó chịu.”

“Khó chịu đến chết cũng không cần anh lo!”

Lục Ngũ ngậm lấy vành tai mềm mại, tay đi xuống đụng đến cúc huyệt ở mặt sau, nhẹ nhàng ấn xoa: “Dùng nơi này được không, cắm vào giống nhau cũng thoải mái, quên sao?”

Phương Thành Thu mở mắt ra yêu cầu: “Muốn côn th*t.” “Được, anh cam đoan dùng côn th*t cắm vào bên trong thao đến thư thư phục phục. Hiện tại trước lấy ngón tay khuếch trương, lâu lắm không dùng nơi này sẽ thụ thương…”

Được cam đoan, Phương Thành Thu ngoan ngoãn mở ra hai chân, hai tay ôm lấy Lục Ngũ, Lục Ngũ vừa lòng lại lấy lưỡi liếm láp lỗ tai cậu. Nhìn Phương Thành Thu thông minh hiểu ý Lục Ngũ hôn môi tán thưởng, cuối đầu bắt lấy đầu v* tròn trĩnh dùng lực hút mạnh, hút đầy một miệng đầy sữa. Sau đó lại chuyển qua hạ thể Phương Thành Thu nâng hai cánh mông tròn, đầu lưỡi nhẹ nhàng khai mở cúc huyệt, đem miệng đầy dịch sữa chậm rãi đưa vào.

Nhìn cúc huyệt co rụt lại co rụt đem sữa nuốt xong, Lục Ngũ tán thưởng vỗ vỗ vào cánh mông nộn thịt, lấy một cái gối đầu để ở dưới eo Phương Thành Thu đem hạ thể hiện ra rõ ràng hơn ở trước mắt.
Phương Thành Thu phối hợp mở đùi càng lớn chờ mong động tác tiếp theo của Lục Ngũ.

Lục Ngũ cắm vào một ngón tay, được cúc huyệt thoải mái tiếp nhận vào, vì thế lại gia nhập thêm một ngón. Phương Thành Thu phối hợp thả lỏng, thuận lợi đem hai ngón tay thu nạp đi vào. Lục Ngũ nhẹ nhàng trừu động, hỗn hợp sữa truyền vào đem toàn bộ cúc huyệt biến thành tiếng “Phốc tư” rung động. Một hồi vòng quanh nội bích xoay quanh, một hồi hai ngón tay hướng bên trái phải ra vào đem hậu huyệt đùa bỡn đến mềm mại mười phần có thể dung nạp vật cự đại của hắn mới rời khỏi. Quy đầu to lớn đỉnh ở huyệt khẩu vẻ một vòng, đỉnh nhập một nửa lại rời khỏi, lặp lại liên tiếp để xác nhận độ mềm mại của huyệt khẩu. Cho đến khi Phương Thành Thu thở dốc thúc giục, mới hoàn chỉnh đưa vào toàn bộ quy đầu, từng tấc một nghiền mở tràng bích. Đến khi cả toàn bộ côn th*t được nuốt vào, lưu lại hai viên túi thịt ở bên ngoài.

Rốt cuộc hoàn chỉnh ăn vào côn th*t, Phương Thành Thu thỏa mãn thở dài, điều động tràng bích đem côn th*t gắt gao bao lấy, cảm thụ nam căn lửa nóng ở trong tràng đạo nhảy lên: “Lục Ngũ… Động nhẹ động…”

Nhìn thấy Phương Thành Thu đã không chịu nổi, Lục Ngũ cũng không nghĩ lại nhịn nữa, chậm rãi lấy côn th*t ra lại chậm rãi đưa vào, toàn lực cảm thụ được nhục bích không tha siết chặt cùng nhiệt tình vây quanh. Phương Thành Thu “A… ah…” thở dốc, mỗi lần trừu động mang đến khoái cảm đều khiến Phương Thành Thu thoải mái cong ngón chân lên, đem sàng đan làm loạn thành một đống.

Lục Ngũ nắm hai bầu ngực của Phương Thành Thu tự xoa nắn như vắt sữa, đầu ngón tay ở hai điểm hồng cao cao vươn thẳng mà xoa nắn, dẫn tới sữa trào ra bên ngoài. Lục Ngũ ngậm một ngụm đưa vào trong miệng Phương Thành Thu, hỏi: “Nếm thử sữa của mình, thấy ngọt không?”. Phương Thành Thu muốn nói đầu lưỡi lại bị Lục Ngũ cuốn lấy dây dưa, chỉ có thể phát ra âm thanh “Ah..a..uh..”. Lục Ngũ lui ra ngoài, Phương Thành Thu lấy lưỡi ở trong miệng liếm liếm sữa còn sót lại, dụ hoặc mở miệng: “Còn muốn…”

Lục Ngũ hơi thở dốc, hạ thân dùng lực đỉnh sâu vào cúc huyệt, rồi mới cúi đầu dùng lực hút mạnh. “A…” Phương Thành Thu sảng khoái hét lên, cúc huyệt kẹp chặt côn th*t, giương ngực run rẩy. Lục Ngũ nhanh tay lẹ mắt ngăn chặn quy đầu, chờ cậu qua hết trận cao triều nhỏ này mới nói: “Nhịn nhịn, lại theo giúp anh một chút.”

“Ừ…” Phương Thành Thu đáp nhẹ, hai chân cong lên gắt gao vòng qua thắt lưng của Lục Ngũ hạ thể phối hợp với hắn đong đưa.

Lục Ngũ ôm lấy eo Phương Thành Thu dùng lực một cái đem cậu ngồi dậy, côn th*t “Phốc” một tiếng hung hăng chạm vào điểm mẫn cảm, đi vào bên trong huyệt đạo càng chặt chẽ đỉnh mạnh vào trong huyệt tâm, chọc Phương Thành Thu một trận thét chói tai. Sau đó thân mình mềm mềm nằm ở trên người Lục Ngũ cằm để ở hõm vai theo hơi thở phập phồng động tác môi mềm mềm mơn trớn gáy của Lục Ngũ. Lục Ngũ tản mát ra hương vị nam nhân dụ hoặc, không tự kìm hãm được cậu vươn đầu lưỡi chầm chậm liếm hôn địa phương sau gáy.

Lục Ngũ gắt gao ôm lấy thân cậu, thẳng lưng hung hăng đỉnh lộng, cơ ngực rắn chắc để Phương Thành Thu mềm mềm bộ ngực ma sát, sữa làm ngực hai người ướt một mảng lớn. Lục Ngũ lấy tay bắt lấy một mảng thịt ở mông Phương Thành Thu hung hăng bóp, xoa, chà, cấu, đem cánh mông trên tay gắt gao hướng về phía mình. Trong lúc ma sát làm lông mao cứng ở hạ thể chạm qua hoa huy*t của Phương Thành Thu có mấy cọng đáng khinh đâm vào nộn huyệt bên trong, theo hơi thở trên dưới phập phồng còn đâm đến hoa hạch hồng hồng, chọc hoa huy*t không cam lòng tiết ra d*m thủy, đem côn th*t cùng túi cầu thịt phía dưới làm cho ướt đẫm ngập nước, khiến côn th*t to lớn đỉnh vào càng thêm thuận lợi càng thêm tiêu hồn.

Thân thể nhiều nơi mẫn cảm được truyền đến khoái cảm đánh tan, Phương Thành Thu đột nhiên gắt gao ôm chặt Lục Ngũ, căng thẳng thân mình kẹp chặt cúc huyệt bắn ra, tinh dịch từ tính khí từng cỗ phun ra, đem ngực bụng hai người càng thêm ướt át. hoa huy*t mở rộng từ bên trong trào ra một cổ mật dịch, hợp với cúc huyệt được phân bố dịch ruột non cùng nhau cọ rửa côn th*t cùng hai túi thịt của Lục Ngũ làm hai người hạ thân lầy lội một mảnh. Lục Ngũ nín thở lại đỉnh mạnh hơn mười phát, dục vọng tinh thủy bắn ra, hắn gầm nhẹ lên tiếng: “Bảo bối, anh yêu em.” Còn ở trong cao trào chưa khôi phục Phương Thành Thu vừa nghe, lại co rút cúc huyệt, quay đầu ở bên tai Lục Ngũ run rẩy đáp lại: “Em… Cũng yêu anh…”

Một tháng sau, hai tay của Phương Thành Thu cùng Lục Ngũ đều có một chiếc nhẫn trên ngón áp út, bên trong nhẫn có khắc tên của hai người. Lục Ngũ nhìn ở trong đình viện Phương Thành Thu ôm con trai phơi nắng, cảm giác hạnh phúc tự nhiên dâng lên. Trước kia một lão giang hồ thuật sĩ nói hắn Lục Ngũ tướng mang hảo mệnh, cuộc đời này chẳng những gặp được người yêu định mệnh của mình, người kia còn vì hắn sinh con, dắt tay đến đầu bạc. Lục Ngũ lấy tay xoa xoa mũi, nhớ lại… Khó trách chỉ thấy qua một lần liền đối với người kia nhớ mãi không quên. Nguyên lai ông trời sớm lấy loại phương thức này nhắc nhở, người kia chính là cậu a.

Lục Ngũ bưng lên hoa quả đã gọt sẵn, đi đến người đối diện hắn ôn nhu cười với người nọ.

— hoàn —

Rốt cuộc câu chuyện cẩu huyết cũng kết thúc. Không có phiên ngoại vì không thể viết thô hơn được nữa… Có lẽ vì hai vú của bạn thụ như phụ nữ nên xấu hổ. Không sao cái gì không hợp lý càng mang cảm giác mê hoặc

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước