CHÍNH LÀ EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chính là em - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Phương Thành Thu mới từ buổi tiệc rượu đi ra, một chiếc xe hơi màu đen lặng yên đỗ trước mặt. Không đợi cậu đi đến, tài xế đã xuống xe giúp cậu mở cửa xe phía sau. Phương Thành Thu ngồi vào trong xe nói một địa chỉ, sau đó nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm giác được xe vững vàng chạy khỏi khách sạn.

Tài xế nhìn ra sau, nam nhân thần thái có vẻ mỏi mệt, khóe mắt ửng đỏ, thái độ cậu vẫn như cũ cẩn thận tỉ mỉ, trang phục cùng ngôn hành bình thường căn bản nhìn không ra nam nhân này đã say. Phảng phất cảm nhận được ánh mắt người khác nhìn mình, Phương Thành Thu mở to mắt, chỉ nhìn thấy phía trước bóng dáng tài xế chuyên chú lái xe, cậu nghĩ thầm quả nhiên là uống quá nhiều rượu. Phương Thành Thu tự giễu lại nhắm mắt, gần đây cậu có cảm giác như có một ánh mắt luôn nhìn chằm chằm mình, cảm giác giống bị con rắn nhìn thẳng vậy, rất không thoải mái. Đằng trước là vị tài xế mà cha cậu cố ý vì cậu mà tìm, một tài xế kiêm bảo tiêu. Hắn là quân nhân xuất ngũ mấy năm, dáng người cao ngất, gương mặt bình phàm, làm việc có nề nếp…

“Thiếu gia, đã đến.” Phương Thành Thu giương mắt nhìn thấy, quả thật sự đã đến nơi ở của chính mình. Phương Thành Thu bất động thanh sắc mắt nhìn tài xế mở cửa xe cho mình, cất bước đi vào thang máy. Đến tầng 18, mở cửa vào phòng, Phương Thành Thu đặt mông ngồi trên sô pha, đang muốn kêu người tài xế rời đi, thì người kia lại tự giác vào phòng bếp, mấy phút sau bưng ra một chén canh đi tới: “Thiếu gia, uống canh giải rượu.”

“À, để xuống đi, anh có thể về.”

Nghe được tiếng đóng cửa, xác định trong phòng chỉ có một mình, Phương Thành Thu nhẹ nhàng thở ra, cởi áo khoác, cởi bỏ caravat, tháo mấy nút áo sơmi, thả lỏng nằm vào sofa. Bởi vì thân thể bí mật, Phương Thành Thu ở trước mặt người khác vĩnh viễn đều là cẩn thận tỉ mỉ, chỉ có khi trở lại không gian của riêng mình, mới dỡ xuống trạng thái bó buộc. Một hơi đem chén canh giải rượu đang bốc khói uống hết, Phương Thành Thu đi vào phòng, cầm áo ngủ vào phòng tắm.

Vừa thoát hết quần áo, cửa phòng tắm đột nhiên bính một tiếng mở ra, Phương Thành Thu sợ tới mức thiếu chút nữa hét ra tiếng, nhanh chóng lấy quần áo che lại hạ thân trừng mắt quay lại nhìn gã tài xế, gầm lên: “Anh vào bằng cách nào, lăn ra đi!”

Người đó cơ khát nhìn chằm chằm Phương Thành Thu thân thể cơ hồ trần trụi, không để ý đối phương kinh hoảng gầm lên, nhanh chóng ngăn chặn thân thể cậu, đem hai tay bắt chéo ra sau lưng, cởi bỏ dây lưng của áo ngủ trói chặt tay của cậu lại. Hai tay dùng lực đem cả người cậu ôm lấy đặt ở trên bồn rửa mặt. Phương Thành Thu hai chân liều mạng đá hắn, muốn đem nam nhân này đá đi, lại bị hắn bắt lấy hai chân, mở rộng hướng ra hai bên.

“Không cần —-“

Phương Thành Thu hoảng sợ kêu to. Sau đó, thấy ánh mắt nam nhân kinh ngạc, Phương Thành Thu đau đớn cực độ, không muốn bị người khác biết đến bí mật của mình.

Nam nhân không thể tin được khi nhìn thấy cảnh sắc trước mắt. Một đóa tiểu hoa phấn nộn giấu ở dưới âm nang của nam giới, gắt gao mấp máy. Hắn lấy lưỡi liếm lên, cảm giác hai chân của người kia dùng sức mong khép lại, bị hắn dùng lực bắt lấy không cho cử động. Đầu lưỡi càng không khách khí liếm lộng càng mãnh liệt. Đầu lưỡi liếm đôi cánh hoa, chui vào trong động chật hẹp như gắt gao tìm kiếm, mặc cho chủ nhân hoa nguyệt kia hung hăng chống đỡ.

Phương Thành Thu “Không cần –” kêu lên sợ hãi, hoa huy*t một trận co rút lại, chảy ra một cỗ mật dịch.

“Ướt, thoải mái sao?”Nghe được câu hỏi của nam nhân, Phương Thành Thu cắn nhanh môi, không muốn thừa nhận bộ vị không trọn vẹn này thế nhưng có thể mang đến cho y khoái cảm như vậy. Nhìn Phương Thành Thu đã cảm thấy khoái cảm lại muốn trốn tránh giãy dụa, nam nhân ánh mắt tối sầm lại, đầu lưỡi liều mạng vọt vào huyệt đạo, thay đổi góc độ liếm lộng, chỉ chốc lát, hoa nguyệt căng chặt kỳ diệu đó bị hắn biến thành một mảnh ngập nước.

Khoái cảm liên tiếp không ngừng từ dưới thân truyền đến, Phương Thành Thu khó nhịn ngửa đầu, cắn chặt răng hòng chống lại loại cảm giác này, lại bị nam nhân đột nhiên đem ngón tay để vào hoa nguyệt đánh vỡ rụt rè:”Oh.. a… Không, không cần… ah…”, Ngón tay nam nhân đi vào càng sâu, gấp khúc di chuyển, phối hợp đầu lưỡi không ngừng công kích huyệt đạo mẫn cảm, làm chảy ra càng nhiều dâm dịch.

“Không cần động… Cầu ngươi không cần lại động…, ” Phương Thành Thu chịu không nổi cầu xin tha thứ, cậu có cảm giác mơ hồ không rõ ràng, cứ tưởng nam nhân dừng lại nhưng hắn vẫn tiếp tục, cậu chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi kích thích khó nhịn này.

Nam nhân đứng thẳng dậy, nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, gắt gao ôm Phương Thành Thu, hôn cắn chặt môi dưới của cậu, đầu lưỡi mở ra răng nanh, phối hợp ngón tay ở bên trong khoang miệng Phương Thành Thu tàn sát bừa bãi. Nước miếng không thu được dọc theo khóe miệng chảy ra bên ngoài. Chờ đến khi buông Phương Thành Thu ra, Phương Thành Thu đã bị hôn đến đầu óc choáng váng, miệng cũng quên khép lại.

Hạ thân không biết lúc nào đã bị tiến vào bốn ngón tay, làm chảy ra dâm dịch, thuận lợi cho việc ra vào trong huyệt đạo. Nam nhân liếm khóe miệng Phương Thành Thu, rút ngón tay ra thay vào đó là côn th*t cứng rắn, một hơi vọt đi vào.

“A –, ” hạ thân xé rách đau đớn khiến Phương Thành Thu phục hồi thần trí, đầu óc bắt đầu thanh tỉnh. Cậu hoảng sợ phát hiện nam căn như lửa nóng của người kia đã phá tan chướng ngại, bá đạo chiếm cứ sào huyệt.
“Đi ra, anh đi ra…” Phương Thành Thu bắt đầu giãy dụa, lại bị nam nhân hôn trụ, ngăn chặn lời nói cự tuyệt. Đầu lưỡi liếm láp khoang miệng dường như trấn an, một tay chậm rãi vuốt ve phía sau lưng, một tay bắt lấy dương v*t bị vắng vẻ, cẩn thận vuốt ve lên xuống.

Chờ đến thời điểm dương v*t bị nhuyễn xuống lại đứng thẳng, thì động tác của hắn cũng chậm chậm đợi cho thích ứng. Khoái cảm kéo đến làm cho hoa nguyệt theo thói quen co rụt lại, làm cho nam nhân thét lớn một tiếng, bóp chặt eo Phương Thành Thu dùng lực thật lớn tiếp tục trừu sáp.

“Ah… Không cần… Chậm một chút… A…, ”. Phương Thành Thu chịu không nổi hô, muốn nam nhân chậm một chút. Hoa đạo lại không theo ý nguyện của cậu, nam nhân động tác càng lớn, mật dịch chảy ra càng nhiều, cuồn cuộn không ngừng làm trơn côn th*t, khiến cho nam nhân thuận lợi xoay quanh hoa tâm như nghiền nát. Phương Thành Thu hô to một tiếng, hoa huy*t không chịu khống chế co rút, mật dịch trong suốt bao phủ làm ướt cả côn th*t của nam nhân, dương v*t đứng thẳng của cậu cũng chảy ra bạch trọc.

Không đợi hết thở dốc, nam nhân cởi bỏ hai tay Phương Thành Thu, nhấc thân mình cậu xoay người, khiến Phương Thành Thu tứ chi quỳ trên bồn rửa mặt. côn th*t như cũ cao ngất ở trong hoa huy*t vẽ một vòng, đang còn đắm chìm ở dư vị cao triều, bên trong hoa huy*t Phương Thành Thu lại co chặt, d*m thủy cũng chảy ra không thể khống chế.

Cậu chống đỡ cánh tay run run rẩy không khí lực, cuối cùng cũng nằm xuống, toàn bộ trước ngực đè vào trên bồn rửa mặt. Mông cậu lại cao cao nhếch lên, gắt gao bao lấy côn th*t nam nhân, giống như bộ dạng nhiệt tình hầu hạ. Từ trong kính có thể thấy Phương Thành Thu hoàn toàn bị dục vọng chinh phục. Nam nhân không nhẫn nại nữa, buông tay chân dùng lực thật mạnh liên tục trừu sáp.

Hai viên đậu đỏ trước ngực Phương Thành Thu bị động tác của nam nhân đè xuống ma sát trên mặt bàn của bồn rửa mặt, dương v*t vừa phát tiết lại khẽ run đứng thẳng lên, d*m thủy một mảnh ở hoa huy*t cũng gắt gao bao bọc côn th*t, làm cho hậu huyệt phía sau cũng bắt đầu không chịu cô đơn khép mở. Nam nhân tham nhập một ngón tay vào, phát hiện bên trong dị thường mềm mại. Hậu huyệt được khoái cảm ở phía trước dẫn đường tự phát làm tốt công tác chuẩn bị. Nam nhân vừa lòng liếm phía sau lưng Phương Thành Thu, một lần thò vào hai ngón tay, chỉ chốc lát tìm đến tuyến tiền liệt, vừa ấn vừa xoa, liền nghe Phương Thành Thu hét một tiếng chói tai, hậu huyệt cùng hoa huy*t đồng thời chặt lại, làm thân thể sảng khoái run rẩy.

Nam nhân liên tục móc ngoáy điểm kia, lấy mật dịch từ hoa huy*t chảy ra nhanh chóng mở rộng hậu huyệt, sau đó rút ra côn th*t để ở trước hậu huyệt ma sát. hoa huy*t đột nhiên hư không, Phương Thành Thu bất mãn vặn vẹo thân thể, muốn cho côn th*t lại đi vào hoa huy*t. Nam nhân nhìn bộ dáng dâm đãng của y, vừa lòng cười nhẹ, một bước vọt vào hậu huyệt gắt gao chống đỡ.

“A —-, ” Phương Thành Thu sảng khoái nâng cao thân, hậu huyệt gắt gao giữ chặt côn th*t, phân thân phía trước lại phun ra tinh dịch, hoa huy*t cũng trào ra một cổ d*m thủy. Nam nhân không nhẫn nại nữa, gầm nhẹ một tiếng bắn ra tinh hoa, từng cỗ phun ở trong hậu huyệt mẫn cảm. Nam nhân ôm Phương Thành Thu lên, giờ cậu đã nhuyễn thành một bãi nước, mặt đối mặt ngồi vào bồn tắm lớn, mở ra nước ấm, từng chút từng chút một hôn lên môi, mày, khóe mắt, miệng …của cậu.

Phương Thành Thu chậm rãi tỉnh táo lại, muốn rời khỏi nam nhân đang ôm ấp, lại bị ôm cao lên, một côn th*t nóng bỏng lại xông vào:”Ngươi như thế nào lại… Ah…”.

“Bảo bối, mới một lần, như thế nào đủ?”

Nam nhân nói xong ôm lấy cậu lại một trên một dưới sáp lộng. Ngày đó buổi tối, Phương Thành Thu nhớ không rõ chính mình bị nam nhân này thao bao nhiêu lần, chỉ nhớ rõ hoa huy*t, hậu huyệt bị bắn mất hết cảm giác cùng với mất đi ý thức, chỉ nhớ nam nhân nói danh tự: “Nhớ kỹ, ta gọi Lục Ngũ.”

Chương 2

Ngày sau đó, Phương Thành Thu phát hiện nam nhân này trừ tài xế kiêm bảo tiêu lại thêm một thân phận — tổng quản bên người. Buổi sáng vừa tỉnh dậy giúp cậu mặc quần áo, nhìn chằm chằm cậu ăn xong bữa sáng lái xe đưa đến công ty. Không để tăng ca, vừa đến thời gian tan tầm đúng giờ xuất hiện ở văn phòng bắt buộc “Áp” về nhà. Nấu cơm nấu ăn, nhìn chằm chằm cậu ăn xong, sau đó cùng cậu ở thư phòng đọc sách hoặc xử lý công vụ hoặc xem TV, không cho thức đêm, đến giờ cùng nhau tắm rửa, sau đó ngủ…

Mới bắt đầu Phương Thành Thu rất không thích ứng, vốn không thích một người sinh hoạt đột nhiên bị người xa lạ xâm nhập, cậu phản kháng giãy dụa, đều không có được.

Không biết nam nhân này dùng phương pháp gì ngay cả khi cậu xin cha mình yêu cầu sa thải hoặc là đổi người ông đều không đồng ý.

Phương Thành Thu nghĩ đến tất cả các phương pháp đều không đuổi được nam nhân kia đi, cuối cùng cậu khuất phục, để cho nam nhân này muốn làm gì thì làm. Trừ thân thể mỗi ngày đều bị đùa bỡn bị cắm vào, các phương diện khác ngược lại được chiếu cố thật sự tốt.

Tựa như hiện tại, Phương Thành Thu ăn xong dựa vào trên sô pha xem TV, nam nhân lấy hoa quả được gọt sạch bưng đến, rất tự nhiên ngồi ở bên cạnh, một tay ôm Phương Thành Thu vào lòng, lấy tăm đút một miếng hoa quả đưa đến bên miệng cậu, nhìn cậu ăn, sau đó hắn trên môi cậu liếm liếm, “Bảo bối, ngọt không?”

Phương Thành Thu trợn trắng mắt, kháng nghị qua rất nhiều lần không chịu hắn gọi cậu ghê tởm như vậy. Nam nhân chẳng những không thay đổi còn ở bên ngoài cũng gọi như vậy. Phương Thành Thu không có biện pháp, cùng hắn ước định, ở nhà gọi như thế nào đều được, ở bên ngoài nhất định phải gọi là “Thiếu gia”, nam nhân cười tủm tỉm đáp ứng.

Trong TV kênh nào đó đang phát hình ảnh hai con sư tử giao cấu. Trên sô pha, Phương Thành Thu toàn thân trần trụi bị nam nhân ôm vào trong ngực, hai chân giạng ra ngồi ở trên đùi nam nhân, hậu huyệt bên trong cắm côn th*t nam nhân. Thân thể mô phỏng giống trên TV như động vật giao cấu tiết tấu phập phồng.

“Em nói, bên trong TV sư tử cái thích hơn hay là em thích hơn?” Nam nhân có ý xấu cắn vành tai Phương Thành Thu nói nhỏ, tiết tấu cũng không chậm mà dỉnh động..

“Câm miệng… Ngươi a…”,

Nam nhân cọ xát bộ phận mẫn cảm, dừng lại hai giây lại cố ý rời đi, chọc Phương Thành Thu khó chịu co chặt hậu huyệt kẹp lấy côn th*t, lại bị nam nhân giảo hoạt rút ra, vài lần như vậy, rốt cuộc y không nhịn cầu xin tha thứ: “Chỗ đó, đỉnh chỗ đó …ah…”.

Nam nhân được như ý nguyện cảm thấy thích thú, côn th*t gắt gao để trước hậu huyệt cố ý trêu chọc sau đó đâm mạnh vào, làm cho Phương Thành Thu a — hô to một tiếng. Thân mình sảng khoái run rẩy, phía trước hoa huy*t lặng yên không một tiếng động chảy ra một cỗ mật dịch. Nam nhân dùng bàn tay bao trùm toàn bộ hoa huy*t, xoa nắn ngược chiều kim đồng hồ, ghé vào lỗ tai cậu trêu đùa: “Rất ướt a, làm ướt toàn bộ bàn tay anh nè…”, theo câu trêu đùa này, nam nhân cảm giác dưới bàn tay chảy ra càng nhiều dâm dịch.

“Tiểu huyệt có phải rất đói bụng, cũng muốn ăn thịt bổng đúng không…?”

“Không… ah…muốn” Phương Thành Thu ngoài miệng phủ nhận, hoa nguyệt bị nam nhân chế trụ lại chờ mong hơi hơi co rút, hậu huyệt cũng không cam lòng co rút lại, gắt gao cắn côn th*t.

“Không nghĩ sao?” Nam nhân cố ý ngừng sáp lộng, ngón tay cố ý vô tình trêu chọc hoa huy*t.

Ngón tay nam nhân nhẹ nhàng nhấn vào một điểm lại lui ra ngoài, phía trước côn th*t cao cao nhếch lên, cũng khát vọng được yêu thương.

Phương Thành Thu lặng lẽ đem tay đi lên, còn chưa đụng tới liền bị nam nhân đánh một cái: “Dám làm loạn sờ nó, muốn bị phạt có phải hay không?” côn th*t chặt chẽ nhồi ở phía trong hậu huyệt, nghe nam nhân nói khiến hậu huyệt của cậu chấn động, dẫn tới đầu óc một trận hư không, côn th*t chính mình cũng không dám loạn chạm.

Nhớ tới lần trước nhịn không được chính mình bộ lộng, bị nam nhân buộc hai tay cùng côn th*t lại, thao lộng thật lâu, chậm chạp không để phát tiết, cuối cùng chính mình phải dựa vào hai tiểu huyệt động phía dưới đạt tới cao trào…

Nhớ tới lần đó thống khổ lại điên cuồng khoái cảm, càng xuất hiện hư không cùng khát vọng. Phương Thành Thu rốt cuộc nhịn không được chính mình vặn vẹo thân thể cầu xin nam nhân cho y thỏa mãn.

“Nói cho anh nghe, em muốn hay không muốn”. Nam nhân hỏi xong, chậm rãi cắm một ngón tay vào trong hoa huy*t chậm rãi dạo qua một vòng lại rời khỏi, Phương Thành Thu liều mạng kẹp lấy ngón tay kia, lại bị vô tình cự tuyệt, gấp đến độ đỏ mắt nhanh chóng nói.

“Chỗ nào muốn?” Nam nhân tiếp tục truy vấn.

“Phía trước, phía trước tiểu huyệt muốn…”

Nam nhân chậm rãi trừu động côn th*t, ở phía trong tràng bích của hậu huyệt chậm rãi ma sát, hỏi: “Còn hậu huyệt thì sao, có muốn bị sáp như vậy hay không?”

Hậu huyệt hư không rốt cuộc lại được côn th*t âu yếm, Phương Thành Thu thở hổn hển nói: “Muốn… Muốn.”
“Như vậy…” Nam nhân lại ngừng động côn th*t cùng ngón tay khó xử nói: “Phía trước cũng muốn, mặt sau cũng muốn, côn th*t chỉ có một, làm sao được đây?”

Thật vất vả chờ được một chút an ủi, nam nhân lại trò cũ bắt nạt khi dễ, Phương Thành Thu rốt cuộc nhịn không được khó chịu nóng lòng, khóc hô lên: “Cắm vào đi, van cầu anh cắm vào đi, nơi nào đều có thể… A…”

Nam nhân không hề tra tấn cậu nữa, như nguyện ý cắm hai ngón tay hung hăng đâm vào hoa huy*t, côn th*t cũng tầng tầng đứng vững, đưa vào hậu huyệt xoay vòng ma sát, đem Phương Thành Thu đạt đến cao trào.

“Em muốn tắm rửa.” Phương Thành Thu cao trào qua đi mềm mềm nằm ở trong lòng nam nhân yêu cầu. Nam nhân côn th*t cao ngất giật giật như cũ vẫn cắm ở trong hậu huyệt uy hiếp: “Bảo bối, thỏa mãn xong đã muốn đi? Hả?”

“Ai kêu anh không bắn, a…”

Nam nhân trả thù hung hăng nhéo một chút lên đầu v* đỏ au, đau đớn làm Phương Thành Thu kêu lên một tiếng.

Nam nhân thấy hắn đau thật, chuyển qua ôn nhu, lấy lưỡi đánh vòng nhẹ nhàng trên đầu v*, không bao lâu liền nghe thấy Phương Thành Thu bắt đầu hỗn loạn thở dốc. Một bàn tay chậm rãi đưa xuống, đụng đến côn th*t phía trước không được âu yếm qua, phát hiện côn th*t đã bán ngạnh, nam nhân vừa lòng nắm lấy ma sát từ gốc ngoạn đến đỉnh, lại từ đỉnh xuống đến gốc. Sau đó tiếp tục đem hai tiểu cầu cùng nhau xoa nắn trong lòng bàn tay làm cho nó trở nên cứng lại.

Phương Thành Thu dục vọng lại bị khiêu khích đứng lên, tự giác trước sau xoay động thân, hoa huy*t chảy ra chất lỏng đem làn da chổ hai người tiếp xúc tẩm ướt một mảnh, theo thân thể ma sát phát ra âm thanh “Tư tư”.

Nam nhân lấy tay nâng mặt Phương Thành Thu, khẽ nhếch môi hôn lên, nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới vừa mút vừa cắn. Phương Thành Thu nhịn không được vươn ra đầu lưỡi liếm liếm, bị nam nhân nháy mắt bắt được, sau đó công thành chiếm đất.

“Ngô…” Tất cả kháng nghị của Phương Thành Thu đều bị nhốt ở trong miệng, chỉ còn có thể dùng thân thể vặn vẹo để biểu đạt bất mãn, mà cậu không biết, động tác này đối nam nhân chưa phát tiết tạo thành kích thích lớn như thế nào.

Nam nhân hô lên một tiếng, nắm tay kéo lên để Phương Thành Thu ôm chặt cổ mình, hắn nắm đầu gối cậu, đem hai chân Phương Thành Thu đưa cao lên ngực

.”A…”

Đột nhiên tư thế cơ thể biến hóa khiến côn th*t đi vào càng sâu, khiêu khích Phương Thành Thu một trận kinh hãi lẫn khoái cảm.

“Ôm cho chắc.”Nam nhân chỉ nói một câu, liền đứng thẳng lên, Phương Thành Thu chỉnh mông ở không trung cho tiếp xúc chặt chẽ, ôm chặt cổ nam nhân, hậu huyệt cũng khẩn trương kẹp chặt.

“Uy…” Nam nhân thống khổ nhắc nhở: “Em đừng kẹp chặt quá làm anh muốn bắn …”.

“Ai, ai kêu anh đột nhiên đứng lên…”

Phương Thành Thu ngượng ngùng phản bác, cố gắng thả lỏng thân mình.

Nam nhân hừ một tiếng, nắm chặt hai đầu gối đang cong lên, tư thế đứng thẳng đâm sâu vào.

“Anh.. a… Quá sâu…”. Phương Thành Thu trọng tâm toàn thân cơ hồ đều ở côn th*t, mỗi lần bị tiến vào, như vào đến chổ sâu nhất trong tràng huyệt, cảm giác muốn đâm thủng đến nội tạng.

“Sâu em mới thích…” Nam nhân nói xong liền để tư thế đó đi vào phòng ngủ, đi đến giường lớn đột nhiên ngồi xuống, tư thế cơ thể thay đổi khiến côn th*t thiếu chút nữa tụt ra ngoài, lập tức lại bị dụng lực thật sâu đâm vào tràng đạo, vừa vặn liền chạm vào điểm mẫn cảm bên trong.

“A —-” Phương Thành Thu vươn thẳng thân thể, ngón chân gắt gao co quắp lại, co rút một hồi lâu thân thể mới dần thả lỏng, ý thức bắt đầu mê mang.

Nam nhân hôn nhẹ lỗ tai y, vỗ về chơi đùa tính khí, massage đôi môi cánh hoa, chờ Phương Thành Thu từ trong trận khoái cảm khôi phục lại, nam nhân dán lỗ tai cậu chậm rãi nói: “Bảo bối, ngẩng đầu nhìn.”

Phương Thành Thu ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn cảnh sắc đối diện bên trong gương lớn. Cậu trần trụi ngồi trên đùi nam nhân cũng trần trụi như mình, bị nam nhân ôm như một đứa bé, côn th*t nam nhân thô to thật sâu chôn ở bên trong hậu huyệt, chỉ còn hai viên tiểu khỏa cầu để ở trước huyệt khẩu, phía trước hoa huy*t sưng đỏ, ồ ồ chảy ra dâm dịch, nam nhân còn lấy ngón tay đem hoa môi mở rộng ra, khiến cậu thấy rõ nơi huyệt đạo cơ khát màu hồng của mình, hai viên âm nang tròn vo bị nam nhân đặt ở lòng bàn tay, ngón tay khác massage côn th*t, đầu côn th*t chảy ra dâm dịch thấm ướt toàn bộ tính khí đang ngẩng cao. Hai đầu v* thẳng tắp, dính đầy chất lỏng do lúc nãy đùa bỡn lưu lại. Ngọn đèn chiếu rọi xuống giống quả anh đào thấm nước mưa. Gương mặt cậu ửng hồng, khóe mắt ướt át, khẽ nhếch khóe miệng còn lưu lại nước miếng không kịp nuốt xuống… Chính mắt thấy mình bị nam nhân yêu thương thành hình dạng này, Phương Thành Thu xấu hổ nhắm mắt lại, quay đầu trốn tránh, chui vaò ngực nam nhân.

“Bảo bối, ngẩng đầu”.

Phương Thành Thu lắc lắc đầu, đánh chết không dám nhìn hình ảnh dâm mĩ như vậy nữa.

“Em không xem, anh liền đem bộ dáng này của em chụp lại, làm thành ảnh chụp treo đầy phòng.”

“…” Phương Thành Thu cắn môi, chậm rãi quay đầu nhìn gương.

“Bảo bối xem đi…” Nam nhân vừa lòng cười, hai tay một lần nữa bắt được đầu gối, đem thân thể Phương Thành Thu nâng lên, côn th*t thô đen chậm rãi từ hậu huyệt rút ra, côn th*t được bọc một tầng dâm dịch phản xạ ánh sáng được đặt ở trước hoa huy*t.

Quy đầu thô to mở ra hoa môi, ở bên ngoài hoa huy*t qua lại ma sát làm chảy ra dâm dịch đem quy đầu thấm ướt…

Phương Thành Thu tuy rằng thấy hình ảnh này dâm mĩ không chịu nổi, xấu hổ cùng với khoái cảm lại cường liệt, hoa huy*t bị quy đầu trêu đùa chịu không nổi, chảy ra càng nhiều nước, nôn nóng khép mở, như muốn một ngụm đem vật kia nuốt vào.

Quy đầu rốt cuộc chơi đủ, một điểm một điểm hướng vào hoa huy*t, trải qua một hồi khiêu khích, côn th*t thô to rốt cuộc hoàn chỉnh tiến vào bên trong hoa huy*t. Phương Thành Thu thoải mái thở, huyệt đạo gắt gao kẹp lấy côn th*t.

“Còn chưa xong đâu…”, nam nhân nhỏ nhẹ nhắc Phương Thành Thu khi côn th*t vất vả đi vào lại trợt đi ra, nam nhân thả lỏng khí lực, đem Phương Thành Thu ngồi trở lại đùi, côn th*t lại thâm sâu cắm vào trong huyệt đạo. Nhìn trong kính giống như hoa huy*t từng chút ăn côn th*t rồi từng chút phun ra, khoái cảm cũng từ dưới thân từ từ truyền lên. Phương Thành Thu càng nhìn càng quên xấu hổ, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm những hình ảnh trong kính, cảm thụ được cảm giác mà côn th*t mang đến.

Thấy Phương Thành Thu bị hình ảnh hai người giao hợp trong kính trực tiếp chinh phục, nam nhân cũng không nhẫn nại nữa, đem hết toàn lực đỉnh nhập rút ra, lặp lại mấy chục lần, rốt cuộc bắn ra một lần đầu tiên trong đêm nay.

Trong kính Phương Thành Thu bị tinh dịch nóng bỏng làm cho sảng khoái đến thất thần, khiến nam nhân hận không thể đem hắn gắt gao khóa tại trong lòng, làm hắn đến chết.

Chương 3

Nghe cha nuôi của Lục Ngũ nói, ông tại đống rác bên đường nhặt được Lục Ngũ. Cha nuôi Lục Ngũ là một quân nhân xuất ngũ, khi tham chiến bị thương, nên chân có tật. Sau khi xuất ngũ trở về một làm bảo vệ giữ cửa. Ông không có con cái, cũng không vợ, một mình ông nhịn ăn nhịn mặc nuôi hắn lớn lên. Học xong sơ trung Lục Ngũ liền theo bước cha hắn gia nhập quân đội làm một quân nhân.

Không biết Lục Ngũ kế thừa gen của cha hắn hay mẹ hắn, dáng người hắn cao ngất lạnh lùng mạnh mẽ, từ nhỏ không để người khi dễ qua, lại là một người con hiếu thuận, chỉ cần ai cười nhạo cha nuôi hắn chân thọt, hắn liền đem những người kia đuổi theo mấy con phố mà đánh. Khi Lục Ngũ quyết định tham gia quân đội cha nuôi hắn vừa yên tâm lại vừa lo lắng. Yên tâm là Lục Ngũ khỏe mạnh có thân thể tốt, có năng lực chịu khổ, sinh hoạt trong quân ngũ tuyệt đối có thể thích ứng. Lo là lo lắng hắn tính tình nóng nảy làm việc liều mạng, bên trong quân đội cũng không dễ yên thân. Kỳ thật cha nuôi hắn là lo lắng vô ích, chỉ khi có người khiêu khích đến điểm yếu của Lục Ngũ hắn mới động thủ, khi đó điểm yếu của hắn chính là cha nuôi tàn tật.

Ở bên trong quân đội, Lục Ngũ rất ngoan, giữ nghiêm kỷ luật, chịu khổ nhọc, hắn đứng đầu trong đội quân danh dự. Nhưng, chỉ là mặt ngoài, bắt đầu từ thời điểm Lục Ngũ có một cảm giác rất lạ với một chỉ đạo viên. Hắn không biết cảm giác đó là cái gì, cho đến khi hắn bị một phóng viên của đài truyền hình đến làm phỏng vấn dụ dỗ.

“Vừa thấy liền biết anh là người đồng đạo”, tên phóng viên vừa nói vừa cởi sạch quần áo của mình khiêu khích Lục Ngũ. Nhìn gã phóng viên cùng chỉ đạo viên khuôn mặt có vài phần tương tự, Lục Ngũ liền cương.

Lục Ngũ lần đầu tiên khiến cho gã phóng viên thân kinh bách chiến thích thú ngao ngao kêu to, trước khi đi còn không nỡ rất là lưu luyến, lặng lẽ đưa cho hắn một tờ giấy viết địa chỉ cùng phương thức liên hệ. Lục Ngũ chờ hắn vừa đi khỏi liền đem tờ giấy ném vào thùng rác. Hắn đã biết cảm giác kỳ lạ mà hắn đối với chỉ đạo viên nho nho nhã nhã là gì rồi. Không đợi đến Lục Ngũ hành động, vị chỉ đạo viên kia đã đổi đi nơi khác, nghe nói là điều đến một địa phương rất xa rất xa. Vì thế mối tình đầu của Lục Ngũ cứ như vậy chết non.Đến lúc xuất ngũ, Lục Ngũ không xin tiếp tục lưu lại. Hắn ở xã hội lăn lộn mấy năm, cuối cùng vào một công ty bảo an mới vừa thành lập. Không biết nguyên nhân nào, Lục Ngũ cùng giám đốc công ty này mới gặp như quen thân, trò chuyện rất ăn ý. Sau này mới phát hiện, người yêu của giám đốc chính là người chỉ đạo viên lúc trước mà Lục Ngũ từng thương thầm. Chuyện đã cách nhiều năm, cảm giác lúc trước sớm không còn. Nhưng trong ý thức của Lục Ngũ khi tìm bạn tình lại có thói quen tìm người có hình dáng khí chất giống chỉ đạo viên kia.

Lần đầu tiên nhìn thấy Phương Thành Thu là khi Lục Ngũ chấp hành nhiệm vụ ở một buổi tiệc, khi đó nhiệm vụ của hắn là bảo hộ một vị quí phu nhân an toàn. Trong hội trường tạm thời bình yên, Lục Ngũ cũng không thả lỏng cảnh giác, mắt xem bốn phía, không ngờ mắt liếc nhìn đến một nam nhân đứng ở một góc cách xa mọi người. Người nọ mặc một bộ tây trang tối màu, caravat cũng vậy, tóc mới cắt ngay ngắn chỉnh tề, nhìn qua rất trẻ tuổi, lại cho người ta một cảm giác rất già dặn. Trên người nam nhân này tuổi cùng khí chất tương phản khiến Lục Ngũ nhìn hoài không rời mắt. Đúng lúc nhìn thấy y bị bồi bàn đụng phải, rượu đổ lên làm dơ quần áo, bồi bàn bận rộn lấy khăn ăn lau, lại bị nam nhân nhíu mày ngăn lại. Người chung quanh nghe được động tĩnh tiến lên nịnh bợ hỏi thăm. Nam nhân trả lời có lệ một chút rồi nhanh chóng rời khỏi hội trường. Khi nam nhân đi ngang qua Lục Ngũ, Lục Ngũ rõ ràng nhìn được trên gương mặt trắng nõn của nam nhân tràn đầy áp lực và không kiên nhẫn.Vốn chỉ là một chút gặp gỡ ngắn ngủi qua đi nên Lục Ngũ liền quên. Chỉ là một ngày nào đó Lục Ngũ đang làm vận động trên giường khi thấy người dưới thân bộ dáng hơi nhăn nhó đột nhiên nhớ tới nam nhân kia, chưa kịp đợi phản ứng Lục Ngũ liền bắn.

Từ trước đến giờ hắn chưa từng có bắn nhanh như vậy… Đối phương bất mãn trào phúng làm Lục Ngũ từ trong khiếp sợ tỉnh lại, thẹn quá thành giận đem đối phương đè lại tức giận liên tục thao lộng. Lần này lại như thế nào cũng không đạt được cảm giác cao trào, cuối cùng chính mình phải bỏ cuộc. Sau đó Lục Ngũ cùng nhiều người làm qua nhiều lần đem đối phương làm đến cầu xin tha thứ nhưng bản thân mình đều không thỏa mãn. Lão giám đốc nói đùa yêu cầu hắn phải kiềm chế tình cảm tu dưỡng bản thân. Cho đến một hôm lúc ban đêm, Lục Ngũ mơ thấy hắn ở buổi tiệc nơi lần trước bảo hộ quý phu nhân, lại một lần nữa gặp gỡ nam nhân kia. Lần này chung quanh một người đều không có, chỉ có hắn cùng người kia. Lục Ngũ không biết tại sao lại xúc động, đột nhiên xông lên xé quần áo người kia, nam nhân kinh ngạc phản ứng nhanh chóng ngăn chặn tay chân hắn không cho đụng vào…

Lục Ngũ giật mình mở to mắt đến khi rời giường, quần lót đã ướt một mảnh. Hắn lúc này mới nếm được mùi vị cao trào, chính là cái gương mặt kia đã khắc sâu cho hắn một ấn tượng mạnh mẽ làm cho hắn có thể mộng xuân mà đạt tới cao trào.

Vài ngày sau, Lục Ngũ nhận được nhiệm vụ mới, bảo hộ con trai của một cố chủ, hắn được phân công làm tài xế kiêm bảo tiêu. Khi lật xem tư liệu của đối phương, Lục Ngũ thấy trên ảnh chụp gương mặt của người đã xâm chiếm tâm hồn hắn, người ở trong mộng bị hắn xâm phạm, Phương Thành Thu

Chương 4

Lúc mới bắt đầu được vài ngày, Lục Ngũ còn có thể khắc chế xúc động khi đối mặt với Phương Thành Thu. Hắn cùng cậu đi làm, nhìn cậu nghiêm túc đối mặt với công tác khắc nghiệt, thường xuyên một mình tăng ca đến đêm khuya, không có bạn gái, trừ công tác không tham gia bất cứ hoạt động giải trí nào khi rảnh rỗi. Trừ khi phải tham dự công việc xã giao quan trọng, cậu sinh hoạt như một đạo sĩ tu đạo kham khổ. Điều này làm cho Lục Ngũ đã trải qua cách thức sinh hoạt của người giàu có cảm thấy khó có thể tin tưởng. Phương Thành Thu người này trừ cuồng công việc tựa hồ còn có đôi chút khiết phích, không thích người khác đụng chạm, toàn thân trên dưới vĩnh viễn chỉnh tề sạch sẽ không thấy một chút hỗn độn, ít nhất là đối với trước mặt người khác. Bởi vì có mấy lần Lục Ngũ đều thấy Phương Thành Thu vừa định trầm tĩnh lại, đến khi nhìn thấy Lục Ngũ tiến vào, lập tức ngồi thẳng, đem caravat siết chặt lại. Mỗi lần như thế Lục Ngũ đều muốn xé mở quần áo cậu, làm cho cậu không còn phải lúc nào cũng bảo trì quần áo chỉnh tề lúc nào cũng tinh thần buộc chặt.

Theo ngày tháng trôi qua, Lục Ngũ đối với Phương Thành Thu không thay đổi, dục vọng xâm chiếm càng ngày càng mãnh liệt. Mỗi lần đối mặt Phương Thành Thu, hắn đều phải hung hăng áp chế mới không làm ra hành vi xâm phạm đối phương. Thẳng đến ngày đó, Phương Thành Thu tham dự một buổi tiệc tối về nhà, uống rượu đã có chút say, caravat lại xộc xệch, Phương Thành Thu khẽ nhếch miệng thở, sắc mặt hơi hơi phiếm hồng nằm ở trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Lục Ngũ từ kính chiếu hậu nhìn hình ảnh đó của Phương Thành Thu, một cỗ khô nóng từ bụng dưới dâng lên, nắm thật chặt tay lái, Lục Ngũ quyết định không nhẫn nại nữa. Sau khi đưa Phương Thành Thu về nhà, Lục Ngũ đi về cũng không có đóng chặt cửa ra vào, mà Phương Thành Thu đang say rượu cũng không chú ý, càng không nghĩ tới chuyện sẽ phát sinh về sau.

Sau một đêm phát tiết đầy thú tính thấy Phương Thành Thu bộ dạng gần như hấp hối, Lục Ngũ cảm giác có điểm đau lòng, cẩn thận giúp y tẩy rửa, sau đó xuống lầu tìm cửa hàng 24 giờ mua một đống thuốc, trở về thật cẩn thận bôi thuốc ở bộ vị bị chà đạp chịu khổ của Phương Thành Thu. Sau đó hắn đến phòng bếp nấu một nồi cháo ăn cho dễ dàng tiêu hóa. Trong lúc chờ đợi cho Phương Thành Thu thanh tĩnh Lục Ngũ suy nghĩ thật lâu, nguyên bản cho rằng sau khi thượng qua liền có thể buông xuống chấp niệm đối với Phương Thành Thu, không nghĩ tới hoàn toàn ngược lại. Đối phương làm bất cứ hành động gì ở trong mắt Lục Ngũ hết thảy đều hóa thành chất xúc tác mê tình, khiến hắn mất đi khống chế. Cho dù ở thời điểm hắn vô cùng phóng đãng cũng không như vậy. Từ lúc lần đầu tiên nhìn thấy Phương Thành Thu, vô hình trung Phương Thành Thu liền đối với hắn có một loại lực hấp dẫn, ở trong lúc hắn không hề phòng bị nhảy vào đầu óc hắn. Huống hồ sau khi đã hưởng qua thân thể cậu khiến hắn không nghĩ sẽ buông tay, tưởng tượng đến một ngày cậu cùng nữ nhân hoặc là nam nhân khác làm chuyện tối hôm qua bọn họ làm hắn liền chịu không nổi. Hắn quyết định đem Phương Thành Thu gắt gao ở cạnh bên người, khiến thân thể cậu trong lòng cậu đều chỉ có một mình hắn, mà hắn Lục Ngũ luôn luôn nghĩ được liền làm được.

Sự thật chứng minh, Lục Ngũ dùng phương pháp “ thổ phỉ thức “ đối phó với Phương Thành Thu thật đúng là dùng được. Trải qua mấy tháng cố gắng, Phương Thành Thu từ ban đầu cường liệt phản kháng đến bây giờ ngẫu nhiên tích cực chủ động khiến Lục Ngũ rất vừa lòng. Giống như hiện tại, Phương Thành Thu trần trụi khóa ngồi ở trên người Lục Ngũ, dùng hoa huy*t vui thích bộ lộng dương v*t của Lục Ngũ, sau mấy chục hiệp ra vào trừu sáp dần dần không có khí lực, mềm mềm ghé vào trên người Lục Ngũ, thở phì phò nói: “Không còn khí lực…”.

Lục Ngũ ôm thân thể cậu thưởng cho một cái hôn, sau đó trở mình đem Phương Thành Thu áp ở dưới thân, thi triển lực eo nhắm vào hoa huy*t tiến hành công kích.”A… A… Sâu quá… Ân…”, cảm giác thích thú đến nỗi Phương Thành Thu chủ động nâng hai chân lên, gắt gao vòng ở trên thắt lưng Lục Ngũ như muốn thúc giục Lục Ngũ càng thêm dùng lực, chọc Lục Ngũ cúi đầu trêu đùa:”Thật là càng ngày càng dâm đãng, thật muốn đem hình dạng này của em chụp một tấm ảnh, phóng lớn treo lên mà xem.”

“Anh dám…, ” Nhưng những lời nói của Lục Ngũ khiến Phương Thành Thu rất hưng phấn, hoa huy*t kẹp chặt côn th*t, chảy ra rất nhiều mật dịch.

“Em xem, mới nói em như vậy, tiểu huyệt liền co chặt lại, có muốn đại nhục bổng hung hăng làm em không, nói!”“Ngô ngô, muốn… muốn bị hung hăng làm…”. Mới ngắn ngủi mấy tháng, Phương Thành Thu cùng với trước kia khác nhau rất lớn, đã học được sự vui sướng của tình dục không còn giống như trước kia chán ghét thân thể hưởng thụ tình ái. Phát hiện nam nhân nằm trên người mình không hề luật động, Phương Thành Thu bất mãn cầm lấy côn th*t tính trừng phạt nam nhân. Đột nhiên nam nhân kia cầm điện thoại đưa cho cậu nói: “Có điện thoại của nhị tiểu thư.”

Tiếp nhận di động mà nam nhân đưa, Phương Thành Thu hơi xấu hổ, cư nhiên thích đến nỗi không nghe thấy tiếng chuông của điện thoại di động reo. Phương Thành Thu vừa nói một tiếng alo, đối phương liền bùm bùm nói một tràng dài: “Anh, anh, nói cho anh một tin tức tốt, em gái của anh tháng sau sẽ về nước đính hôn đó!! Cao hứng hay không? Cao hứng hay không!!!”

“Chúc mừng ân…, ” Phương Thành Thu nhanh chóng bưng kín miệng, trừng mắt nhìn Lục Ngũ. Lục Ngũ đang ở trên đùi cậu dùng một bàn tay xoa nắn, lực đạo có hơi mạnh làm da thịt có điểm hồng, Lục Ngũ đang cúi đầu liếm.

“Anh, anh đang làm gì, không thoải mái sao?”“Không có, vừa bị một con chó vàng liếm, hơi hoảng sợ.”

“Hì hì, anh rốt cuộc cũng nuôi sủng vật a…”, nghe đối phương nói nửa câu sau đó cậu quay đầu qua trừng mắt nhìn người đang ôm chặt, tiếp theo quay lại microphone: “Anh à ngại quá, em đang chọn áo cưới, về nước trò chuyện tiếp, nhớ rõ là đầu tháng năm nha, địa điểm ở nhà, anh nhất định nhất định không được vắng mặt nha ~ bye ~”.

Vừa gác điện thoại, liền bị Lục Ngũ thật sâu đỉnh vào, Phương Thành Thu cả kinh hô lớn một tiếng nhìn đối phương, Lục Ngũ nguy hiểm cười: “Con chó vàng phải không, rất tốt.”

“Không phải… Đừng… A a… em không phải cố ý… Ngô…”

Không còn kịp rồi, dám nói Lục Ngũ hắn là cẩu, chờ xử phạt đi.

Đêm vẫn còn rất dài.

Chương 5

Hôm nay là ngày mùng 5, Phương Thành Thu không mặc tây trang nghiêm túc như mọi ngày, đầu tóc cũng không xịt keo chải chuốt như thường lệ, cậu chỉ mặc một bộ quần áo tây trang bình thường thêm một áo khoác nhẹ nhàng, tóc ngắn tùy ý thả xuống, cảm giác cả người trẻ lại không ít. Lục Ngũ bị bắt phải cởi bộ quần áo màu đen đồng phục của bảo tiêu, thay quần áo mới giống Phương Thành Thu rồi mới song song rời nhà.

Hai người vừa bước vào hội trường, liền bị ánh mắt sắc sảo của Phương Thành Tuyết nhìn thấy, cô hô một tiếng chạy đến trước mặt Phương Thành Thu: “Anh, anh tính tặng quà gì cho em!”

Phương Thành Thu đã sớm chuẩn bị tốt lễ vật giả vờ nói đùa phê bình: “Đã đính hôn rồi mà còn nhí nha nhí nhảnh như vậy.”

Phương Thành Tuyết le lưỡi, kéo một nam nhân theo sát cô ở phía sau giới thiệu: “Đây là anh của em, lúc trước em đã nói với anh rồi ; anh, đây là em rể của anh tên Lưu Cực.”

Lưu Cực..

Lục Ngũ bất động thanh sắc khóe miệng khẽ nhếch, tên gọi quả không sai.

“Ngu ngốc, còn không mau chào anh hai.” Phương Thành Tuyết không khách khí đẩy vị hôn phu còn đang ngại ngùng.

“Anh, anh khỏe không, em sẽ luôn đối sử tốt với Thành Tuyết ạ.” Nam nhân đỏ mặt lắp bắp nói xong, chỉ thấy Phương Thành Tuyết đầy mặt hâm mộ nhìn Lục Ngũ: “Anh, bảo tiêu của anh rất đẹp trai nha.. Ba ba thật bất công…”.

Lưu Cực ngượng ngùng khụ một tiếng, lôi kéo Phương Thành Tuyết nhìn Phương Thành Thu nói: “Bên kia còn có khách mới đến, em phải đi chào hỏi họ, xin phép anh lát nữa mình trò chuyện tiếp tục.”

Phương Thành Tuyết lưu luyến không rời bị tha đi, còn không quên nhìn Lục Ngũ bàn giao: “Bảo tiêu tiên sinh, anh nhất định phải bảo vệ tốt cho anh em nha.”

Bảo tiêu khốc khốc gật đầu: ” Đương nhiên.”

Phương Thành Thu nhếch nhếch khóe miệng, xoay người nhìn Lục Ngũ nói: “Muốn tham quan hay không, hội trường cùng cảnh quan xung quanh đều là Thành Tuyết chính mình thiết kế.”

Lục Ngũ bình thản trả lời: “Vậy liền làm phiền thiếu gia.”

Phương Thành Thu thề rằng, ban đầu thật là muốn cùng Lục Ngũ tùy tiện đi dạo lãng phí thời gian, mà không phải giống như bây giờ, dựa vào thân cây, quần dài cùng quần lót bị kéo xuống đến đầu gối, bị nam nhân khẩu giao.

Lục Ngũ kỹ thuật khẩu giao rất tốt, chỉ liếm vài cái khiến cho Phương Thành Thu run cả hai chân.

“Thoải mái sao”, Lục Ngũ ngậm côn th*t của cậu hỏi.

“Oh… oh..”, Phương Thành Thu sợ bị người nghe được, hai tay chặt chẽ che miệng rên rỉ.“Yên tâm đi, không có người đến.”

Phương Thành Thu lắc đầu, tuy rằng nơi này rời xa hội trường, tuy rằng cây cổ thụ này cao lớn tươi tốt, tuy rằng cành cây toàn bộ buông xuống đem bên trong cây và bên ngoài cách biệt thành hai không gian, nhưng Phương Thành Thu vẫn là lo lắng. Lo lắng có ai giống như bọn họ nhàm chán đi lung tung đến nơi này, lo lắng bị người khác xem thấy một màn dâm mỹ của bọn họ, càng lo lắng hơn…

“Thiếu gia, em rất hưng phấn sao…” Lục Ngũ ở hoa huy*t của Phương Thành Thu sờ soạng đem ra bàn tay ướt sũng nói: ” Ra thật nhiều nước đó…”

“Đừng nói…” Phương Thành Thu xấu hổ che mặt, vẫn là bị phát hiện…

Lục Ngũ khẽ nâng đùi Phương Thành Thu lên, lộ ra toàn bộ tiểu huyệt. Phía dưới, toàn bộ đóa hoa ướt đẫm, ở chính giữa hoa huy*t khi bị nhìn chăm chú thoáng nhẹ nhàng run rẩy, Lục Ngũ vươn đầu lưỡi ra nhắm ngay chính giữa hoa huy*t liếm vào, chọc Phương Thành Thu ân a một tiếng kẹp chặt hai chân, nhưng đùi đã bị Lục Ngũ giữ chặt, chỉ nhìn thấy hoa huy*t gắt gao co rút lại, môi thịt tràn đầy một ít nước nhờn lại chảy ra.

Lục Ngũ dùng miệng cắn nhẹ vùng thịt bên trong hoa huy*t, vừa liếm vừa hỏi: “Thoải mái hay không…?”

“Không được nói… chậm thôi…” Phương Thành Thu bị môi của hắn làm chấn động hoa huy*t ngứa ngáy khó chịu, càng đẩy người hướng về phía môi của Lục Ngũ, muốn dựa vào dùng lực ma sát giảm bớt ngứa.

Lục Ngũ có lòng tốt dùng lực xâm nhập càng mạnh, đầu lưỡi linh hoạt đẩy ra hai môi thịt, đi sâu vào bên trong liếm qua một vòng rồi rời khỏi, sau đó liếm bên trên hai viên túi thịt hỏi: “Nói cho anh biết, có thoải mái hay không….”

“Oh… Thoải mái… Lục Ngũ… Thật thoải mái…”“Nhưng mà, thời gian không còn nhiều nữa ”. Lục Ngũ đứng lên, chống một bên thân cây trên cao nhìn xuống Phương Thành Thu: “Làm sao không được?”

Cái gì thời gian không còn nhiều?

Phương Thành Thu mờ mịt nhìn phía Lục Ngũ, vài giây sau mới tỉnh táo lại. Đáng chết, Thành Tuyết đính hôn lễ đã sắp bắt đầu. Phương Thành Thu cúi đầu, hoa huy*t hư không cùng côn th*t vẫn đang ngẩng đầu khiến cậu cắn môi kêu lên: “Lục Ngũ…”

Lục Ngũ kề sát thân thể Phương Thành Thu, ngón tay ở bên cạnh hoa huy*t như có như không đụng chạm, hắn liếm môi mê hoặc: “Cầu anh, anh liền giúp em.”

Phương Thành Thu vặn vẹo hạ thể, vô ý thức truy đuổi ngón tay, khát vọng mở miệng: “Lục Ngũ… Giúp em… Cầu anh tiến vào… Giúp em…”

“Tuân lệnh, thiếu gia của ta.”

Lục Ngũ thuận lợi vói vào ba ngón tay, nhanh chóng trừu sáp, ba ngón tay vừa mở ra khuếch trương rồi khép lại di chuyển sâu vào, một hồi chuyển động cổ tay dùng lực thật mạnh, một hồi lại áp nhẹ nhàng massage. Tay còn lại nhanh chóng lấy ra côn th*t cứng từ lâu của mình cùng côn th*t của Phương Thành Thu hợp cùng một chỗ bộ lộng. Môi của hắn cũng tìm môi của đối phương hôn, đầu lưỡi vói vào đi bên trong, mô phỏng động tác ngón tay đùa bỡn khoang miệng đối phương. Cuối cùng còn kêu Phương Thành Thu cùng hắn dùng tay cùng nhau bộ lộng côn th*t.

Ở thời gian bức bách hai người đều muốn mau bắn ra để xong việc, nên không tự giác động tác càng lúc càng dị thường kịch liệt. Nghe Phương Thành Thu hô lớn một tiếng, Lục Ngũ phản ứng nhanh chóng cầm khăn tay bao lấy côn th*t hai người, rút ngón tay khép lại che miệng Phương Thành Thu, bàn tay phía dưới cầm khăn hứng hết dâm dịch hai người vừa phun ra.

Thở dốc bình phục, Lục Ngũ đem khăn tay dính tinh dịch hai người nhét vào túi vải, ném đi. Trong lòng bàn tay của hắn còn dính dâm dịch, phát hiện Phương Thành Thu ngốc ngốc nhìn bàn tay hắn, Lục Ngũ đột ngột đem bàn tay đến bên miệng cậu nói:

“Liếm hết đi.”

Phương Thành Thu có một chút tỉnh táo lại, mặt bắt đầu chuyển đỏ.

Dâm dịch dính dấp ở trên tay lại kề sát mặt cậu, làm cậu không thể nào phản ứng, cuối cùng Phương Thành Thu nhắm mắt lại, chịu đựng xấu hổ đem ngón tay liếm sạch sẽ, dựa theo yêu cầu của Lục Ngũ ngay cả ngón tay cùng kẽ tay cũng không bỏ xót.

Lục Ngũ vừa lòng hôn thưởng cậu, còn không quên liếm khóe miệng Phương Thành Thu trêu đùa: “Chính mình liếm tinh chất của mình, ngọt hay không ngọt?”

“…”

Nơi xa truyền đến âm thanh của người chủ trì đang thử microphone, Lục Ngũ nhanh chóng sửa sang quần áo của hai người lại cho chỉnh tề, chính mình đi ra trước, quan sát trái phải không có ai mới kêu Phương Thành Thu đi ra, hai người ra vẻ đang tản bộ trở về hội trường hòa vào đám người chuẩn bị tham gia buổi lễ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau