CHIẾN TRANH VŨ TRỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chiến tranh vũ trụ - Chương 6 - Chương 9

Chương 6: Đấu giá

Lê Duy Phong bị cái hệ thống nhồi nhét những thứ về vũ trụ thì không chịu được đành phải lên tiếng.

- Nè hệ thống vì sao mà hành tinh của ngươi phát triển về tu luyện mà sao công nghệ cũng phát triển quá vậy.

- Người trái đất xuất hiện sau cả tỉ  năm so với loài người trên các hành tinh khác thì làm sao công nghệ phát triển bằng được. Mà với lại đâu phải ai cũng có tố chất tu luyện được đâu. Vì thế họ mới phát triển công nghệ chứ.

Lê Duy Phong thấy hệ thống nói về tu luyện thì hưng phấn hẳn lên. Lê Duy Phong cứ nghĩ về những tiểu thuyết mà cậu đọc qua liền không kìm nổi bứt rứt mà hỏi.

- Vậy ngươi xem ta có tư chất tu luyện không?

- Chủ nhân tôi thấy ngài hỏi rất là thừa, ngài không có tư chất thì tôi chọn ngài làm chủ nhân sao? Tư chất của chủ nhân là 1 trên 1000.

Lê Duy Phong cười cười không khép được mồm.

- Oa! Vậy ta là thiên tài rồi đúng không hệ thống?

Hệ thống không để cho Lê Duy Phong tự sướng lâu liền đả kích luôn.

- Tư chất của chủ nhân cách thiên tài còn rất xa. Tư chất của ngài chỉ là ở tầm thấp nhất, vừa đủ để tu luyện thôi chứ không phải là thiên tài gì. Nếu là thiên tài tu luyện thì phải là một chọn 1 tỉ mới vào hàng thiên tài được.

Nghe thấy vậy Lê Duy Phong liền nói.

- Vậy thì có mấy người được chọn chứ.

- Chủ nhân nhầm rồi trái đất của ngài nhỏ và ít dân lên ngài mới thấy thế. Còn như những hành tinh mà loài người chiếm thì cái nhỏ nhất cũng phải có kích thước lớn hơn trái đất 100 lần còn cái lớn như hành tinh Tiên Vương thì phải hơn trái đất 2000 lần.

Lê Duy Phong cảm thấy trái đất đã to rồi mà mấy hành tinh như vậy thì bao giờ mới đi hết.

- To vậy sao? Được rồi không hỏi vấn đề này nữa, hệ thống khi nào thì hai cái tộc kia mới xâm chiếm trái đất?

- Theo như tình báo thì phải 100 hoặc 200 năm nữa.

- Cái gì cơ cái hệ thống chết tiệt này mày bảo bao lâu nữa.
- Tầm 100 hoặc 200 năm sau.

Lê Duy Phong cảm thấy mình như bị cái hệ thống này đùa giỡn vậy, Lê Duy Phong cố nén tức giận lại nói.

- Vậy tại sao ngươi lại bắt ta bắt tay làm việc cấp tốc luôn hả? Chẳng phải còn lâu nữa mới đến sao.

- Chủ nhân ngài phải thông cảm cho tôi, bởi vì đó là thời gian khái quát thôi. Có thể là 10 năm sau hoặc cũng có thể là 200 năm sau. Với loài người thì là còn lâu nhưng đối với người tu luyện thì cái thời gian ấy thì chỉ như là cái chớp mắt thôi.

Hệ thống vô tội giải thích. Lê Duy Phong cảm thấy cũng đúng, phòng còn hơn chống cứ xây dựng quân đội đã càng lâu thì càng có lợi cho trái đất.

- Vậy bây giờ ta phải làm sao?

- Chủ nhân ngài lên giải quyết vấn đề mà ngài mang lại đã.

Lê Duy Phong thắc mắc hỏi hệ thống.

- Ta thì có vấn đề gì cớ chứ.

Nhưng vừa nói xong Lê Duy Phong lại nhớ những cảnh sát đang đứng đầy đường mới nhảy cẫng lên.
- Thôi chết rồi hệ thống ơi vì cái vụ nổ hôm qua mà tao bị nghi là kẻ đánh boom rồi.

Hệ thống liền an ủi Lê Duy Phong.

- Chủ nhân đừng lo đó là kế hoạch dụ ngài ra thôi.

- Là sao? Lê Duy Phong thắc mắc hỏi.

- Rất nhiều nước trên thế giới đều biết vụ nổ tối hôm qua. Và họ cũng biết đó không phải là một quả thiên thạch lên họ đang âm thầm cho người đến đây để điều tra. Mà chính phủ của chủ nhân lại nói đây là vụ đánh boom để cho ai tối qua lại gần ấy sợ và ra đầu thú. Đây là cách nhanh nhất để tìm ra chủ nhân. À cũng có thể họ sắp tìm ra chủ nhân rồi.

- Vậy ta phải làm sao? Giao ra ngươi ư.

- Cái họ tìm không phải là hệ thống. Họ cũng không biết sự tồn tại của hệ thống mà tìm. Cái họ muốn chỉ là cái phần vỏ của hệ thống mà thôi. Hình dạng thật của hệ thống là một chiếc nhẫn giới chỉ.

Lê Duy Phong sửng sốt khi nghe cái hệ thống nói.

- Vậy bây giờ ta đưa vỏ của ngươi cho họ ư?

- Không chúng ta tạo ra một cuộc đấu giá.

Lê Duy Phong lo lắng hỏi.

- Ta sợ họ cưỡng chế lấy vật.

- Chủ nhân đừng lo họ sẽ không làm thế đâu vì rất nhiều nước muốn có thứ này.

Hệ thống nói xong thì quả cầu mở ra để lại một chiếc nhẫn. Lê Duy Phong không chần chừ liền đeo vào luôn.

- Chủ nhân vật liệu làm ra quả cầu này là vật liệu biến hình nó có thể biến bất cứ hình dạng nào mà chủ nhân nghĩ ra. Đây là điểm hấp dẫn chí mạng của các nước khác.

- Vậy bây giờ ta chỉ cần cá mắc câu thôi.

Chương 7: Nói chuyện với chủ tịch nước

Hai hôm sau, ở gần cái hố nổ có rất nhiều máy móc và các nhà khoa học hàng đầu của các nước trên thế giới  đều đang  đứng gần đó. Các nhà khoa học đều bận rộn quan sát tỉ mỉ từ những hạt cát xung quanh chiếc hố. Một nhà khoa học Trung Quốc không chịu được mà than.

- Chết tiệt! Tại sao kể cả một mảnh nhỏ cũng không tìm được chả nhẽ nó không vỡ ra sao.

Mọi người đều quay lại nhìn nhà khoa học Trung Quốc đó. Một nhà khoa học Mỹ không chịu được liền sử dụng tiếng trung nói.

- Lâm Phong sao ông không chuyên tâm mà tìm đi nếu chúng tôi tìm được thì nó là của chúng tôi nhá.

Nhà khoa học người Trung Quốc liền cáu gắt.

- Mark à ông thử nói lại xem nào.

Đang lúc mà mọi người đều đang xem hai người cãi nhau thì một người lính vào báo cáo.

- Kính thưa mọi người, đã tìm thấy vật thể không xác định đó rồi.

Khi được người phiên dịch nói lại mọi người nghe thấy vậy đều nhao nhao lên hỏi.

- Nó ở đâu?

- Mau mang nó lại đây.

- Nhanh cho tôi xem.

Người lính lại dơ tay lên cho mọi người trật tự rồi nói.

- Hiện tại nó là quyền sở hữu của một người và người đó sẽ mang ra đấu giá.

Mọi người đều gào thét lên. Một nhà khoa học của Việt Nam đứng ra nói.

- Không được đây là quyền sở hữu của quốc gia.

Mọi người quay lại nhìn nhà khoa học đó và âm thầm khinh bỉ, có người nói.

- Ông nói hay nhỉ đây là người ta nhặt được, giờ là quyền sở hữu của họ. Họ muốn làm gì chẳng được, không lẽ ông chứng minh được vật đó là của các ông đánh rơi sao.

- Đúng rồi đó.

Mọi người đều lên tiếng chỉ trích người vừa phát ngôn. Thấy mọi người lại tranh cãi nhau thì người lính đó lại nói tiếp.

- Tôi thấy các vị nên chuẩn bị cho cuộc đấu giá đi.

Nghe thấy vậy mọi người đều lấy điện thoại ra và liên lạc trở về với nước mình và tất cả đều nhận được một từ đó là bằng mọi giá phải có được thứ đó. Trong khi đó Lê Duy Phong lại đang nói chuyện với một người.

- Cậu tìm ta có việc gì.

Vị trung tá liền đặt ra câu hỏi.

- Cháu muốn gặp chủ tịch nước.

- Cậu có việc gì có thể nói với tôi.Vị trung tá không cảm xúc nói. Lê Duy Phong lại không nhanh không chậm trả lời.

- Việc này có liên quan đến thứ mà các nước khác đều muốn có.

- Cậu chờ tối một lúc.

Nói rồi viên trung tá đứng lên lấy điện thoại gọi điện. Một lúc sau thì viên trung tá quay lại nói.

- Chủ tịch nước muốn gặp cậu.

Nói rồi đưa điện thoại cho Lê Duy Phong rồi quay người đi luôn. Lê Duy Phong tiếp lấy điện thoại chưa kịp nói gì thì bên kia đã nói trước.

- Cậu là Lê Duy Phong, cậu năm nay 18 tuổi và thi trượt đại học. Vài ngày trước cậu có nhặt được một thứ không phải của trái đất và bây giờ cậu muốn mang nó ra đấu giá. Và lúc này cậu gọi điện cho tôi là có việc gì đây.

Lê Duy Phong sững sờ khi nghe một loạt điều trên nhưng rồi cũng lấy lại tinh thần nói.

- Cháu sẽ chia thứ đó ra làm 4 phần, 3 phần đấu giá còn 1 phần thì sẽ cho nước nhà, ngài thấy sao về điều này.

Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc rồi nói.

- Điều kiện của cậu là gì?

Lê Duy Phong thấy mọi việc đều xuôn xẻ liền nói.

- Chỉ cần nhà nước bảo vệ cháu và gia đình là được.

Đầu dây bên kia liền nói luôn.

- Tốt! Thành giao, tôi sẽ phái 10 người bộ đội đặc chủng bảo vệ cậu và gia đình. Còn tí nữa sẽ có người đến lấy hàng.Nói rồi bên kia tắt máy luôn. Lê Duy Phong lại đưa điện thoại cho viên trung tá rồi bước lên nhà. Khi vừa lên đến phòng Lê Duy Phong đóng chặt cửa lại rồi lấy tay lau mồ hôi.

- Phù! May mà mọi chuyện thuận lợi. Không ngờ nói chuyện với chủ tịch nước lại áp lực đến vậy. Này hệ thống ngươi nói xem đây là uy áp của người bề trên sao.

Hệ thống khinh thường nói.

- Chủ nhân chỉ là một chủ tịch nước nho nhỏ đã làm ngài sợ đến vậy rồi thì không biết khi ngài gặp người tu luyện sẽ như thế nào?

Lê Duy Phong liền phản bác lại.

- Ngươi nói hay nhỉ, ta ngay cả chủ tịch huyện còn chưa gặp mà bây giờ nói chuyện với chủ tịch nước chả không run sao.

Hệ thống cũng không muốn tranh cãi liền nói.

- Chủ nhân ngài lên đi ngủ sớm để ngày mai còn đấu giá.

- Ừ nhỉ ta phải nghỉ sớm thôi.

Vừa định tắt đèn Lê Duy Phong thấy một bóng đen lại gần mình. Đang định thét lên thì bóng đen đó lại nói.

- Tôi là người mà chủ tịch nước phái đến để mang thứ đó đi.

Lê Duy Phong nhìn bóng đen và hỏi hệ thống.

- Này hắn ta có nghe thấy ngươi nói không.

Hệ thống khinh thường nói.

- Chủ nhân ngài yên tâm hai chúng ta nói chuyện trong đầu ngài làm sao hắn nghe thấy được.

- Vậy thì may quá.

Nói rồi quay sang bóng đen kia nói.

- Anh chờ tôi một tí.

Lê Duy Phong liền đưa một bọc túi cho bóng đen. Vừa nhận được bọc túi thì bóng đen biến mất luôn.

- Này hệ thống hắn đi chưa vậy.

- Hắn đã đi xa rồi chủ nhân, tôi không ngờ ở đây lại có người tu luyện.

Lê Duy Phong ngạc nhiên.

- Hắn là người tu luyện sao chả trách. Thôi kệ ta đi ngủ ngày mai là một ngày dài.

Chương 8: Bị tập kích

Sáng sớm hôm sau Lê Duy Phong dậy rất sớm. Khi đánh răng rửa mặt xong rồi Lê Duy Phong liền đi xuống nhà. Lê Duy Phong thấy bố mình đang đọc báo còn mẹ thì đang làm cơm liền chạy ra chỗ bố nói.

- Bố! Hôm qua con đã nói hết cho bố mẹ rồi vậy bây giờ bố mẹ có đi không?

Lê Văn Vũ thấy con mình nói vậy liền bỏ tờ báo xuống thở dài và nói.

- Hazz! Chuyện đã đến nước này rồi thì tao với mẹ mày phải đi với mày thôi con ạ.

Dừng lại một lúc Lê Văn Vũ lại nói.

- Nếu mà mày cho tao và mẹ biết sớm hơn thì tao đã không cho mày đấu giá rồi. Đời này nó nhan hiểm lắm con ạ vì tiền nó có thể làm tất cả.

Lê Duy Phong thấy bố mình nói như vậy liền nói.

- Bố à nếu chúng ta không giao ra thì họ cũng không cho chúng ta yên ổn đâu ạ. Thà chúng ta giao ra còn nhận được tiền chứ giữ lại cũng không giúp ích gì được cho chúng ta, mà bố đừng lo về vấn đề an toàn nhà nước đã hứa bảo hộ cho chúng ta rồi bố đừng lo.

Ông Lê Văn Vũ chỉ chép miệng mà không nói nữa. Được một lúc thì bà Phạm Thị Hương liền mang thức ăn ra và nói.

- Hai bố con ăn đi tí nữa còn đi.

Thấy mẹ ra Lê Duy Phong liền hỏi.

- Có cho em đi không hả mẹ?

Phạm Thị Hương ngồi xuống ăn rồi nói.

- Cho đi làm gì, có phải đi chơi đâu mà cho em nó đi. Tí nữa gửi bên bà nội là được.

Lê Duy Phong thấy vậy liền không hỏi nữa. Đang ăn được một lúc thì Lê Duy Phong thấy có một chiếc xe quân đội dừng lại trước cửa nhà mình. Bước xuống xe là viên trung tá ngày hôm qua, ông Lê Văn Vũ thấy viên trung tá liền đứng lên chào.

- Ngài trung tá, ngài ngồi ăn sáng với gia đình tôi luôn.

Viên trung tá thấy vậy liền nói.

- Tôi cảm ơn ông nhưng tôi đã ăn rồi, chúng ta phải nhanh lên thôi nếu không thì muộn.

Lê Văn Vũ thấy vậy liền không nói nữa. Mọi người đều nhanh chóng giải quyết phần ăn sáng rồi chuẩn bị lên đường. Lê Duy Phong lên nhà thay quần áo xong liền hỏi hệ thống.
- Này hệ thống cái tên hôm qua là tu chân giả sao? Hắn mạnh không.

Hệ thống liền trả lời.

- Chủ nhân hắn đúng là tu chân giả, nhưng cũng không mạnh lắm đâuHắn mới là luyện khí tầng 3 thôi. Nhưng mà chủ nhân cũng đừng khinh thường, hắn có thể giết chủ nhân dễ như bóp một con kiến thôi.

Lê Duy Phong trừng mắt lên.

- Ta biết rồi, ngươi có phải so sánh ta với con kiến không.

Hệ thống vấn nói.

- Nhưng mà đây là sự thật mà.

Lê Duy Phong thấy vậy liền không nói nữa. Lê Duy Phong xuống nhà đã thấy bố mẹ đang đứng đợi liền chạy vào xe luôn. Khi mọi người vào hết rồi thì viên trung tá quay lại hỏi.

- Nó đang đâu rồi?

Lê Duy Phong nghe thấy vậy liền giơ ba lô lên nói.

- Tất cả đều ở trong đây.
Nghe thấy vậy viên trung tá không nói gì nữa liền ra hiệu cho một người lính lái xe. Vì cuộc đấu giá ở trên tỉnh lên phải mất 40 phút mới đến nơi. Thấy còn lâu mới đến thì Lê Duy Phong tranh thủ ngủ một lúc. Đang ngủ thì tự nhiên hệ thống nói.

- Chủ nhân không hay rồi chúng ta bị tập kích.

Lê Duy Phong giật mình tỉnh dậy.

- Sao ai tập kích chúng ta.

Hệ thống liền nói.

- Có rất nhiều tổ chức sát thủ và lính đánh thuê được các nước mời để cướp đi vật mà họ nói không thuộc trái đất.

Lê Duy Phong nghe vậy sợ hãi nói.

- Ngươi nói gì cơ, chúng ta phải báo cho mọi người biết mới được.

Hệ thống vội nói.

- Không kịp rồi chủ nhân họ đã bắt đầu tấn công rồi.

Hệ thống vừa nói xong thì đoàng một tiếng, một viên đạn ở giữa trán người lính đang lái xe. Chiếc xe mất quyền kiểm soát liền tông vào lan can bên đường. Lúc này những chiếc xe hộ tống liền dừng lại, nhưng chưa kịp bước xuống xe thì đã có mấy quả Rocket bắn về mấy chiếc xe. Ba trong bốn quả trúng mục tiêu, chỉ còn lại một chiếc là còn nguyên. Trên chiếc xe còn lại chỉ còn 4 đặc công bước xuống. Thế là một màn đọ súng liền nổ ra, nhưng vì bị bất ngờ và vì quân địch hỏa lực quá mạnh lên 4 người lính đặc từng người phải hy sinh chỉ còn lại một chiến sĩ vẫn bắn trả lại.

Nhưng lại không may là chỗ núp của chiến sĩ ấy lại gần chiếc xe của Lê Duy Phong ngồi. Và thế là có một viên đạn liền bắn vào bình xăng chiếc xe. Một tiếng nổ lớn xảy ra. Không ai ngờ được là chiếc xe lại nổ, chưa cướp được vật mà đã nổ tan tành rồi. Lúc này mọi sát thủ và lính đánh thuê đều rút đi. Còn người dân xung quanh ấy đều bàng hoàng vì mọi chuyện vừa xảy ra trước mắt mình. Một lúc sau thì công an mới phong tỏa hiện trường, lúc này xung quanh hiện trường đều là bộ đội được trang bị vũ khí. Chuyện độ súng vừa xảy ra liền được cư dân mạng bàn tán xôn xao, ai ai cũng nghi ngờ là đây là một cuộc khủng bố. Nhưng bên công an lại đính chính lại vụ việc là đây chỉ là một cuộc thanh toán băng đảng mà thôi. Trong khi đó tại phòng làm việc của chủ tịch nước Việt Nam.

- Rầm! Đúng là làm càn mà bọn chúng nghĩ đây là đâu mà dám nổ súng cướp đồ chứ hả.

Chiếc điện thoại bị đập bể tan tành.

- Nhanh đi điều tra lũ sát thủ và lính đánh thuê đó cho tôi bắt được thì giết hết chúng cho tôi. Và xem những ai đã thuê chúng

Trong bóng tôi xuất hiện một người thanh niên.

- Vâng thưa ngài.

Nói rồi người thanh niên đó biến mất trong màn đêm. Nếu Lê Duy Phong ở đây thì sẽ nhận ra đây là người thanh niên hôm nọ.

Chương 9: Đây là đâu

Trên một ngọn núi cao được bao bọc bởi những đám mây. Trên đây có một màn thực vật xanh rờn. Có một thiếu niên đang nằm trên bãi cỏ, thiếu niên ấy đã nằm đây một ngày đêm rồi chưa tỉnh. Bỗng nhiên thiếu niên mở mắt ra thở hồng hộc.

- Đây là đâu vậy, tại sao mình lại ở đây.

Thiếu niên này chính là Lê Duy Phong. Lê Duy Phong thực sự không hiểu tại sao mình lại ở đây. Cậu nhớ mình đang ở trong xe với bố mẹ và bị tập kích, còn lại không nhớ gì nữa. Đúng lúc này Lê Duy Phong mới nhớ tại sao không thấy bố mẹ mình đâu liền gọi.

- Bố mẹ ơi hai người ở đâu?

Mặc cho Lê Duy Phong gọi khản cả cổ nhưng cũng không có một tiếng đáp nào. Lê Duy Phong lo lắngđi tìm khắp nơi nhưng cũng không thấy bố mẹ mình đâu. Thất vọng Lê Duy Phong chỉ còn cách hỏi hệ thống.

- Hệ thống đây là đâu? Bố mẹ ta đâu? Tại sao ta lại ở đây?

Nhưng mặc cho Lê Duy Phong có cố gắng thế nào cũng không thấy hệ thống đáp lại. Lê Duy Phong càng ngày càng hoang mang, bây giờ cậu cảm thấy rất mệt và đói. Cậu liền cầm chiếc balo lên, lấy ra một ít bánh mỳ mà cậu mang đi khi lên xe. Bởi vì chưa biết đây là đâu và mình sẽ phải ở đây trong bao lâu lên Lê Duy Phong chỉ dám ăn một ít bánh và một chút nước. Mở điện thoại ra Lê Duy Phong ngạc nhiên khi đã qua một ngày rồi. Điện thoại giờ còn có 89% và không có cột sóng lên Lê Duy Phong quyết định tắt máy đi. Lê Duy Phong cố gắng nết thân hình mệt mỏi để đi xung quanh tìm đường đi xuống. Nhưng khi đi được một giờ mà cũng không thấy chỗ xuống đâu thì Lê Duy Phong bắt đầu cảm thấy sợ.

- Chắc mình phải ở đây lâu rồi đây.

Lê Duy Phong suy nghĩ một lát liền nghĩ phải làm một căn lều tránh mưa nắng mới được. Nhưng Lê Duy Phong lại gặp một vấn đề là mình không có dao.

- Tại sao mình lại quên mất nó nhỉ?

Lê Duy Phong nói rồi liền nhìn chiếc nhẫn giới chỉ. Cậu nhớ mấy hôm trước bởi vì nghịch chiếc nhẫn này mà cậu có bỏ vào đây 1 con dao găm 1 con dao rựa, 1 chiếc đèn pin và có 2 bộ quần áo. Lê Duy Phong không ngờ là sự đùa nghịch đó đã giúp mình. Không suy nghĩ nhiều Lê Duy Phong liền cầm dao đi làm một ngôi nhà trên cây.

Phải đến ngày thứ 3 thì ngôi nhà mới hoàn thành. Đến lúc này Lê Duy Phong mới phát hiện ra một vấn đề đó là mình đã hết thức ăn. Lúc này Lê Duy Phong phải xách dao lên để đi săn. Lê Duy Phong cảm thấy rất ngạc nhiên vì trên đây có rất nhiều thỏ và gà rừng đôi khi còn nhìn thấy một vài con lợn rừng nữa. Ở gần chỗ lều mà Lê Duy Phong dựng có một chiếc hồ rất nhiều cá. Nhưng nhiều thú là thế nhưng Lê Duy Phong đến tối mới bắt được một con gà què. Cứ như thế Lê Duy Phong ngày nào cũng đi săn bắt và hái quả dại ăn. Đôi khi Lê Duy Phong cũng đi tìm đường xuống núi nhưng lại trở về trong vô vọng.

Cứ thế một tháng trôi qua Lê Duy Phong cứ sinh hoạt như những người ngày xưa mà không biết có rất nhiều người đang tìm mình.

Trong phòng làm việc của chủ tịch nước Việt Nam.

- Tại sao bây giờ vẫn chưa tìm được người hả?

- Xin lỗi ngài nhưng mà chúng tôi không thể nào tìm ra cậu ta. Cậu ấy cứ như là bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Tôi nghĩ có thể cậu ta bị các nước khác bắt đi rồi.

- Không thể nào có khả năng này được. Camera đã ghi lại vị việc gần đấy không hề có ai lại gần chiếc xe mà bắt cậu ta đi được. Bây giờ tôi ra lệnh cho anh nhanh chóng tăng mức độ tìm kiếm lên.
- Rõ!

- Các nước khác tình hình thế nào rồi?

- Họ cũng giống như chúng ta đã tăng mức độ tìm kiếm lên rồi.

- Còn những nước tham gia cuộc tập kích thì sao.

- Đã có một số người đã đứng ra và nhận lỗi lầm mình đã gây ra và bồi thường cho những người bị thiệt hại.

- Bọn khốn khiếp chúng lại dám ngang nhiên làm càn mà bây giờ chỉ đứng ra bồi thường tí tiền thôi sao.

Khi vừa nói xong câu đó cả phòng đều trầm mặc.

- Haiz! Nếu mà một nước đơn phương thì đơn giản rồi. Mà đây là có rất nhiều nước tham gia mới khó. Nếu có thực lực thì chả ai dám vào nước ta làm càn cả.

- Chủ tịch ngài đừng buồn rồi sẽ có ngày chúng ta trở thành cường quốc thôi.

- Thôi cậu lui đi.
- Vâng.

- Trở thành cường quốc ư. Còn xa lắm.

Cứ như vậy có rất nhiều người đang truy tìm Lê Duy Phong. Mà trong khi đó Lê Duy Phong lại đang thích nghi dần với cuộc sống săn bắt và hái lượm.

- Ha ha hôm nay cuối cùng cũng có thịt lợn ăn rồi.

Lê Duy Phong lúc này đang cởi trần, lúc này cậu đã đen hơn xưa rất nhiều. Bây giờ Lê Duy Phong đang lôi con lợn rừng về gần bờ suối để làm thịt. Vừa đến suối thì Lê Duy Phong vứt con lợn ở đấy rồi đi rửa tay chân. Đang rửa Lê Duy Phong nghe thấy một câu nói vang lên.

- Chủ nhân ngài vẫn còn sống sao?

Khi nghe thấy câu hỏi này Lê Duy Phong đơ người ra. Đã 1 tháng cậu không nói chuyện với ai lên khi một nghe thấy tiếng nói cậu đơ người ra một lúc.

- Hệ thống là mày sao?

Lê Duy Phong run run hỏi.

- Vâng thưa chủ nhân.

Lê Duy Phong nghe thấy được câu trả lời xác định thì cậu hét lên.

- Cuối cùng ta cũng được trở về rồi.

Khi hét xong thì Lê Duy Phong lại nói với hệ thống.

- Ngươi mau đưa ta rời khỏi chỗ này nhanh lên. Ta muốn đi gặp bố mẹ ta nhanh lên hệ thống.

Hệ thống ngập ngừng nói.

- Chủ nhân bố mẹ ngài đã chết rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước