CHIẾN TRANH VŨ TRỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chiến tranh vũ trụ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khởi đầu mới cho một kỉ nguyên

Một con tàu vũ trụ lao vun vút về hành tinh Tiên Vương, một trong những hành tinh lớn nhất của loài ngươngười. Con tàu phóng thẳng vào cung điện Nisa nơi mà hoàng tộc của loài người ở. Khi con tàu đến cổng cung điện thì bị một đám lính giữ lại. Bước xuống tàu là một người lính,anh ta chạy nhanh đến đám lính canh đưa thẻ ra và nói:

- " Tôi là lính trinh sát của quân đoàn 854, tôi có chuyện muốn bẩm báo với đức vua và ngài tổng tư lệnh."

- " Anh chờ một chút"  một người lính đứng ra nói.  

- " Thưa đội trưởng có tin tức trinh sát truyền về muốn bẩm báo với đức vua và ngài tổng tư lệnh

- " Cho cậu ta vào đi." 

- "Rõ." Người lính lại chạy ra thông báo cho tàu đi tiếp.

Con tàu lại đi thẳng vào hoàng cung nhưng với một tốc độ chậm hơn lúc nãy rất nhiều.Bây giờ trong hoàng cung đang có rất nhiều đại thần đang ngồi ở hai bên một chiếc bàn dài.Và ngồi đầu chiếc bàn dài đó là một người đàn ông uy nghiêm đang nhắm mắt.

- " Thưa bệ hạ có tin trinh sát gửi về." Người đàn ông đó vẫn không mở mắt chỉ gật đầu một cái ra hiệu đã biết.Một lúc sau có người mang tin đến và nói nhỏ vào tai người đàn ông rồi lui ra luôn.Không khí trầm mặc một lúc đến khi người đàn ông đó nói.- " Một nền văn minh mới của loài người chúng ta đã xuất hiện và đã sang thời thứ 1 trên hành tinh xanh đó các ngươi thấy sao".Lúc này mọi người mới nhìn nhau và bàn tán vấn đề này sau mới có người nói:" Thưa bệ hạ chúng ta cứ để cho nền văn minh đó chúng ta chỉ đứng ngoài bảo vệ nó khỏi hai tộc man rợ kia thôi ạ".Lúc này mọi người đều gật đầu đồng ý.

- " Cứ như vậy đi khi nào nền văn minh đó đến thời thứ 5 thì chúng ta sẽ tiếp xúc với họ". Nói xong người đàn ông đó đứng lên đi luôn và để lại một câu nói: " Tổng tư lệnh Aiden tí nữa đến phòng ta."  

- " Rõ thưa bệ hạ." Lúc này một người đàn ông khôi ngô đứng hành lễ, nhìn vào khuôn mặt đấy không ai dám coi thường bởi vì đây là tổng tư lệnh của đội quân loài người. Người mạnh nhất loài người chỉ sau đức vua.

- " Bệ hạ, có phải bệ hạ đang suy nghĩ về nền văn minh mới đúng không ạ!"- " Ngươi nghĩ sao về nền văn minh mới?"

- " Bệ hạ đang lo về cái phong ấn trên cái hành tinh xanh đó."

- " Hazz! Trả ai biết được khi cái phong ấn đấy bị hủy đi sẽ xảy ra điều gì, phàm là tộc nào trong vũ trụ này đều sợ phong ấn bị hủy. Ngươi hãy bố chí quân của chúng ta quanh đấy, ta sợ tộc Chin và tộc Bara làm bừa."

- " Bệ hạ yên tâm thần sẽ bố chí thỏa đáng."

- " Ngươi đi đi."

- " Vâng thưa bệ hạ."

- " Một kỉ nguyên mới đã bắt đầu, không biết tương lai loài người sẽ đi về đâu đây".

Chương 2: Trượt Đại học

Trên một hành tinh tên là trái đất, nơi mà con người thống trị. Ở đó có một đất nước nhỏ bé và xinh đẹp đó là Việt  Nam.

- "Mình trượt đại học rồi ư?" Câu nói được lặp đi lặp lại cả trăm lần rồi và kết quả chỉ có một.Lê Duy Phong cứ nhìn vào bảng điểm của mình trên điện thoại và lặp đi lặp lại một câu nói.Lê Duy Phong không biết phải nói với bố mẹ làm sao bởi vì bố mẹ hắn đã quá kì vọng vào kì thi đại học này.

- " Phong ơi xuống ăn cơm đi con " mẹ nó gọi từ dưới nhà lên.Lê Duy Phong đờ đẫn  tắt điện thoại đi và cố lết thân mình xuống nhà.Trong lúc ăn cơm hắn cứ cắm đầu vào bát cơm ăn mà không nói lời nào.Khi cả nhà ăn xong Lê Duy Phong bỏ lên nhà lấy điện thoại và đứng trước bố mẹ hắn nói:- " Bố mẹ ạ! Con trượt đại học rồi " vừa nói Lê Duy Phong đưa điện thoại cho bố mẹ nó xem.Một lúc sau bố mẹ hắn mới nói:" Thôi không sao đâu con đừng buồn".Lúc này Lê Thị Kim Ngân là em gái mới học lớp 1 của hắn liền hỏi: " Bố mẹ ơi vậy là anh không phải xa con nữa ạ?".Lê Duy Phong mỉm cười xoa đầu em hắn và nói:
-" Ừ anh không đi nữa ở nhà với bé Ngân ".Thấy anh nói vậy Lê Thị Kim Ngân liền vỗ tay hoan hô,thấy cảnh này bố mẹ hắn chỉ biết thở dài.Bố hắn nói:"Thôi đừng nghĩ nhiều nữa lên ngủ đi".Lê Duy Phong dạ một tiếng rồi bước lên lầu.Khi lên lầu Lê Duy Phong nằm vật xuống giường suy nghĩ sau này mình sẽ đi về đâu nằm một lúc thì hắn ngủ quên luôn.Nói đến nhà hắn thì cũng như bao nhiêu ngôi nhà bình thường khác.Nhà nó không giàu mà cũng chả nghèo nói chung là có của ăn của để.Bố nó tên là Lê Văn Vũ còn mẹ nó tê là Phạm Thị Hương.Nhà nó mở quá ăn bình dân và cấy vài sào ruộng.Năm nay là năm rất quan trọng của Lê Duy Phong, đây là năm hắn thi vào đại học thế mà hắn lại trượt.Đang mơ màng thì Lê Duy Phong bị mẹ hắn gọi dậy tắm rửa và đi ăn cơm.Trong lúc ăn bố mẹ nó đề nghị nó đi học đầu bếp nó im lặng và gật đầu đồng ý. Buổi tối Lê Duy Phong nằm trên giường càng nghĩ càng thấy hổ thẹn vơi bố mẹ mình. Nghĩ một lúc đau đầu Lê Duy Phong bật dậy xuống nhà dắt xe đạp ra đi dạo. Bà Hương thấy Phong dắt xe ra ngoài liền hỏi:

- "Đi đâu vậy Phong?" 

- "Con đi dạo tí con về" thế là hắn dắt xe đạp ra phóng đi.

Chương 3: Ngôi sao kì lạ Chiến Tranh Vũ Trụ

Lê Duy Phong cứ thế đạp xe ra ngoài đồng ở đây có một bãi cỏ rộng mênh mông thường được thả trâu thả bò nhưng giờ vì tối nên cũng không có ai ở đây. Lê Duy Phong cứ nằm trên bãi cỏ miên man suy nghĩ về cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao. Bỗng Lê Duy Phong thấy một thứ lóe lên trên bầu trời, Lê Duy Phong cứ tưởng đó là một ngôi sao băng lên đã chắp tay vào ước.

- "Ước gì gia đình mình mãi mạnh khỏe và hạnh phúc như bây giờ ".

Khi ước xong Lê Duy Phong ngước lên bầu trời nhưng lạ là ngôi sao băng đó trong càng to ra và sáng hơn. Nhìn một lúc Lê Duy Phong mới sực tỉnh kêu một tiếng không ổn rồi bật ngay dậy lấy chiếc xe đạp gần đó phóng nhanh đi. Vừa đi Lê Duy Phong cứ mắng mình sao ngốc vậy chứ rõ ràng ngôi sao đó đang rơi xuống mà. Lê Duy Phong vừa đạp xe vừa cầu nguyện rằng ngôi sao đó đừng rơi gần mình. Nhưng số trời đã định ngôi sao đó lại ngay gần Lê Duy Phong mới khổ. Ngay lúc ngôi sao rơi xuống trong lòng Lê Duy Phong rất phức tạp thầm chửi ông trời:" Má mình còn là trai tân mà". Một vụ nổ rất to xảy ra vụ nổ đó làm cho toàn huyện Kim Sơn mất điện mà người dân gần đấy cứ tưởng là sét đánh lên cũng chẳng ai ra xem làm gì. Lê Duy Phong ngồi dậy cảm thấy đầu mình đau như búa bổ còn hai bên tai thì cứ ong ong không còn nghe thấy gì cả. Ngồi tầm 10 phút Lê Duy Phong mới thấy đỡ hơn lúc này Lê Duy Phong mới hoàn hồn lại và nghĩ thật là may mắn vì vụ nổ chị cách chỗ này tầm 200m. Lê Duy Phong  đứng dậy phủi sạch quần áo rồi lại gần chiếc hố mà ngôi sao tạo thành. Khi lại gần đấy Lê Duy Phong thấy một quả cầu hình tròn giống như làm bằng sắt lên lấy làm lạ

- " Quái tại sao ngôi sao lại làm bằng sắt được nhỉ hay đây là đầu đạn".

Lê Duy Phong nghĩ chắc đây là đầu đạn hoặc cái gì trên máy bay rơi xuống chứ không phải là một ngôi sao. Nghĩ đến đây Lê Duy Phong bền nhảy xuống hố lấy cái cục sắt lên và nghĩ:" Vì mày mà tao tí nữa là chết đấy". Cục sắt chỉ nhỏ hơn nắm tay tí lên Lê Duy Phong cầm nhét vào túi quần mang về nhà luôn.

Về đến nhà bố mẹ Lê Duy Phong thấy người hắn đầy bùn đất hỏi tại sao thì Lê Duy Phong nói lúc nãy sấm đánh to quá lên giật mình ngã. Bố mẹ Lê Duy Phong cũng không hỏi nữa vì lúc nãy cũng nghe thấy tiếng nổ lớn lên nhầm là sấm sét.
Lên phòng Lê Duy Phong khóa của lại rồi cầm điện thoại ra soi cục sắt mà mình mang về thấy nó chẳng có gì đặc biệt lên vứt đấy không quan tâm nữa,rồi mang quần áo đi tắm lại. Tắm xong Lê Duy Phong lên giường ngủ luôn nhưng nằm mãi mới ngủ được vì nóng khi đi ngủ Lê Duy Phong còn chửi thầm mấy thằng thợ điện nhát chết có một vụ nổ thôi mà cũng cắt điện,mà lại không biết nguyên nhân là do cục sắt mà mình nhặt được mang về.

Mà khi ấy ở nửa bán cầu nước mỹ đang là 10 giờ sáng trong một phòng họp có đủ các nhà lãnh đạo đều đang nghe môt giáo sư của NASA trình bày. Khi vì giáo sư trình bày xong mọi người đều trầm mặc. Một lúc sau tổng thống mỹ mới lên tiếng:

- " Nói tóm lại nó không phải thiên thạch vậy nó là gì?"
- " Vẫn chưa xác định được nó " Vị giáo sư thở dài.

- " Không cần biết nó là cái gì cử một đoàn nghiên cứu sang Việt Nam. À còn  nữa đừng mang tay không đi nói với chính phủ Việt Nam là Mỹ sẽ cố gắng hết sức thúc đẩy Việt Nam phát triển và nữa nói với họ là chúng ta sẽ thỏa mãn 3 điều kiện của họ".

Ở Trung Quốc một cuộc họp đột xuất vừa diễn ra cũng giống như Mỹ Trung Quốc cũng muốn sang Việt Nam thăm dò xem đó là thứ gì. Chủ tịch nước Trung Quốc nói với mọi người trong cuộc họp:

- " Chắc chắn Mỹ sẽ cử một nhóm chuyên gia sang Việt Nam thăm dò vì vậy chúng ta cũng phải nhanh chóng thành lập đội điều tra sang đấy trước khi Mỹ đến. Chúng ta lợi hơn Mỹ là chúng ta gần Việt Nam hơn Mỹ nhưng chúng ta lại không được hoan nghênh như Mỹ vì vậy việc này càng nhanh càng tốt."

Và cứ thế Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật, Anh và các nước biết đến sự việc trên đều cử chuyên gia sang Việt Nam và cứ như thế Việt Nam giờ đã trở thành tâm điểm của cả thế giới.

Ngay trong đêm đó Việt Nam đã mở một cuộc họp khẩn cấp và cho các đặc công bí mật về Kim Sơn Ninh Bình để bảo vệ không cho người dân đến gần vụ nổ.

Chương 4: Kẻ Đánh Boom

Hôm nay Lê Duy Phong dậy rất muộn, nhìn lên đồng hồ đã là 8h56 rồi. Lê Duy Phong vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt xong thì xuống nhà ăn sáng. Khi ăn xong Lê Duy Phong cầm ít tiền đi lấy xe phóng thẳng ra quán net. Vừa rúc vào quán net cái là thằng Khang coi quán đã hò lên với Lê Duy Phong:

- " Phong nhanh nhanh tao với mày làm ván pupg nhanh lên từ nãy tới giờ toàn top 50 thôi à "

- " Mày cũng phải chờ tao tí chứ "

- " À mà Phong này "

- " Có chuyện gì nói đi "

- " Mày có đỗ đại học không?"

Lê Duy Phong trầm mặc không nói. Thằng Khang thấy thế thì biết kết quả rồi lên chỉ nói mấy câu rồi thôi.

Chơi được một lúc thì Lê Duy Phong đứng dậy ra về. Khi đi trên đường Lê Duy Phong thấy rất nhiều bồ đội và cảnh sát trên đường lấy làm lạ nhưng lại nghĩ chắc là tập quân sự gần đây lên không thèm quan tâm nữa. Lê Duy Phong về nhà ăn cơm đánh một giấc ngủ chả quan tâm bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Mà khi đó gần cái hố tối hôm qua có một túp lều được dựng tạm gần đấy có một viên trung tá đang đi đi lại lại quanh túp lều. Bỗng nhiên có một người lính đi vào viên trung tá vội hỏi có tìm thấy cái gì không người lính nói:

- " Thưa trung tá không tìm thấy thứ gì khả nghi quanh đây nhưng lại có dấu vết mà có người từng ở đây tối qua."

- " Mau đi điều tra nhanh lên"

- " Rõ!"
Viên trung tá liền lấy ra điện thoại gọi điện, đầu dây bên kia chỉ nói vài câu rồi tắt máy luôn. Sau khi tắt máy Việt Nam lại có một cuộc họp khẩn cấp bí mật nữa. Trong cuộc họp Chủ tịch nước Việt Nam đã thấy mọi người đến đầy đủ liền đứng lên nói:

- " Thưa các vị đã có thông tin từ hiện trường gửi về. Theo như báo cáo thì bên đấy không tìm được vật khả nghi gì.nhưng lại có rất nhiều dấu hiệu cho thấy đã có ngươi ở đó vào tối hôm qua. Và tôi cho rằng ai đó đã mang thứ mà các nước khác nói là vật thể không xác định đi rồi. Bây giờ tôi muốn hỏi các vị là có lên tìm lại vật thể đó không xác định đó không."

- " Tất nhiên là phải tìm lại rồi. Thứ đó rơi xuống lãnh thổ Việt Nam ta thì tất nhiên là của nước ta. Còn những nước khác thì họ chỉ đến điều tra chứ không phải của họ lên chúng ta phải tìm lại nó cho bằng được."

- " Lập tức thành lập đội điều tra ngay lập tức. Tôi nghĩ các nước khác cũng biết việc này rồi lên chúng ta phải nhanh lên."

Trong khi đó tại nhà trắng tổng thống Mỹ đứng lên phát biểu:

- " Chúng ta cần đưa một nhóm đặc công sang Việt Nam ngay để giúp họ điều tra. Bởi vì chúng ta giúp họ điều tra lên nếu phát hiện vật thể không xác định đó chúng ta cần mang về nước Mỹ để giúp họ điều tra. Các vị thấy sao?"

- " Chúng tôi tán thành."Tại Bắc Kinh Trung Quốc.

- " Đây là cơ hội của chúng ta giúp chúng ta kéo gần quan hệ với Việt Nam hơn. Chúng ta cần giúp Việt Nam  ngăn cản âm mưa của Mỹ lại vì vậy chúng ta cần tìm thứ đó mang về Trung Quốc bảo quản hộ Việt Nam."

Tại một nơi xa xôi của vùng cực bắc, thủ đô Mát-xcơ-va của Nga.

- " Tôi chỉ có một mệnh lệnh là cho dù phải làm bất kì giá nào cũng phải mang thứ đó về đây. Tuyệt đối không được rơi vào tay nước Mỹ và Trung Quốc."

Và cứ như thế mọi lại dồn ánh mắt vào Việt Nam. Khi mà cả thế giới sôi trào lên mà chủ nhân của mọi việc là Lê Duy Phong còn đang ngủ. Khi tỉnh dậy Lê Duy Phong lầm bầm: " cái quái gì mà ồn ào vậy trời". Lê Duy Phong đứng dậy bước vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi xuống nhà. Khi xuống nhà Lê Duy Phong ngơ ngác nhìn ngoài đường mà phải bật thốt lên:" Cái ** gì vậy trời". Lê Duy Phong tưởng mình chưa tỉnh ngủ liền vỗ vào mặt mấy cái  thầm nghĩ lần này tập quân sự hơi quá thì phải. Lê Duy Phong cứ vậy đứng nhìn mấy cái xe tăng và xe bọc thép ở ngoài đường và một hàng dài cảnh sát và bộ đội. Lê Duy Phong liền chạy đến một người cảnh sát hỏi:

- " Chú cảnh sát tại sao lần diễn tập này lại có xe tăng và xe bọc thép hả chú?"

- " Đây không phải diễn tập chúng tôi đang vây bắt đối tượng đánh boom."

- " Hả! Đánh boom ở đâu vậy chú."

- " ở bãi đất trống nơi mà người dân ở đây hay chăn trâu bò."

Lê Duy Phong nghe vậy bĩu môi thầm nghĩ chỉ có thằng ngu mới đánh boom ở đó. Nhưng lại nghĩ đến chuyện tối qua mồ hôi sau lưng Lê Duy Phong lại chảy ròng ròng.

Chương 5: Hệ thống khởi động

Càng nghĩ Lê Duy Phong càng cảm thấy sợ, Lê Duy Phong không ngờ vụ nổ của ngôi sao băng hôm qua lại bị nghĩ thành một vụ nổ boom chứ. Lê Duy Phong thấy vậy bèn chạy lên nhà tìm cục sắt hôm qua để đưa cho cảnh sát và nói ra tất cả các việc xảy ra tối qua. Tìm mãi Lê Duy Phong mới thấy cục sắt đó lăn vào trong góc tường, khi lấy cục sắt ra Lê Duy Phong cứ thầm rủa tại sao mọi chuyện xui xẻo đều đến với mình. Vừa định cầm của cục sắt đó xuống nhà thì tự nhiên cục sắt đó rung lên và trượt khỏi tay Lê Duy Phong. Lê Duy Phong thầm nghĩ thôi chết nhưng khi cục sắt đó gần chạm đất thì lại bay vụt lên cao 2m. Lê Duy Phong ngơ ngác nhìn cảnh tượng có một không hai này. Rồi trong cục sắt đó phát ra một âm thanh không phân biệt được nam hay nữ:

- " Hệ Thống Đang Khởi Động."

- " C....Cá...i gì đây hả trời." Lê Duy Phong đứng chôn chân tại chỗ không biết làm gì.

- " Hệ Thống Đã Khởi Động xong, Đang xác định chủ nhân, Đã xác định xong, Đang cập nhật thông tin,..."

Nhìn cục sắt mà mình đang về đang nói một chuỗi thông tin mà mình không hiểu được Lê Duy Phong cứ như là người trên mây cho đến khi cục sắt đó lại nói tiếp:

- " Kính chào chủ nhân! Mong chủ nhân tha thứ vì sự ra mắt muộn màng này."

- " Khoan đã khoan đã ngươi vừa gọi ta làcái gì cơ." Đến đây Lê Duy Phong mới giật mình tỉnh dậy.

- " Thưa chủ nhân."

- " Ta là chủ nhân của ngươi á."

- " Vâng thưa chủ nhân."

- " Tại sao ngươi lại nhận ta làm chủ nhân."- " Hệ thống được mặc định như thế thưa chủ nhân."

- " Tại sao hệ thống lại được mặc định như thế?"

- " Hệ thống không biết thưa chủ nhân."

- " Vậy ngươi là cái gì do ai tạo ra và tại sao lại đến trái đất?"

- " Hệ Thống là hệ thống, do loài người trên hành tinh Tiên Vương một trong những hành tinh tiên tiến nhất của loài người tạo ra. Nhiệm vụ đến trái đất là tìm ra người được chọn và giúp đỡ người được chọn chống lại sự xâm chiếm của tộc Chin và tộc Bara."

- " Cái gì loài người, hành tinh Tiên Vương, sự xâm chiếm của tộc Chin và tộc bara? Là sao ngươi có thể giải thích rõ hơn không?" Lê Duy Phong ngu ngơ hỏi lại hệ thống.
- " Trong vũ trụ bao la rộng lớn này có rất nhiều hành tinh mang sự sống.Và có rất nhiều nền văn minh của các loài khác nhau.Trong đó 4 nền văn minh lớn nhất là loài người, loài bara, loài piriha, loài chin.Bốn loài này thường xảy ra xung đột và chia ra hai trận khu.Loài người và loài piriha cùng một liên minh, còn lại là loài bara và loài chin. Cuộc chiến của 4 tộc lớn nhất vũ trụ đã kéo theo rất nhiều tộc bị diệt vong. Vì thế 4 loài đã đình chiến sau cả vạn năm đánh nhau. Tộc Chin thiên về sức mạnh, tộc Bara thiên về linh hồn, tộc piriha thiên về chế tạo vũ khí hay đan dược, còn loài người chúng ta thì yếu nhất trong ba tộc nhưng chúng ta lại biết học hỏi 3 tộc còn lại và tạo ra tu tiên. Tộc Chin và tộc Bara luôn muốn mở rộng lãnh thổ của mình lên hai tộc này luôn mang quân ra khắp vũ trụ và mục tiêu tiếp theo của hai tộc này là trái đất."

- " Khoan đã hai tộc ấy mạnh vậy thì làm sao người trái đất chống lại được chứ?"

- " Chủ nhân đừng lo bởi vì trên trái đất toàn người bình thường lên hai tộc đó chỉ cử rôbot đi xâm lược thôi."

- " Vậy ngươi tìm sai người rồi, ngươi phải đi tìm chính phủ các nước để họ chống lại lũ rôbot đó. Còn ta đây chỉ là người bình thường thôi."

- " Nhưng hệ thống đã chọn chủ nhân rồi lên không được nhận chủ nữa trừ khi chủ nhân qua đời."

- " Thôi được rồi cái này ta nói cho ngươi biết nhá ta không tiền không quyền thì ta làm được gì cho ngươi."

- " Chủ nhân muốn tiền sẽ có tiền cho chủ nhân còn quyền thì có tiền rồi sẽ có quyền."

- " Ngươi nói hay nhỉ tiền ngươi lấy ở đâu mà cho ta."

- " Hệ thống có thể hack ngân hàng cho chủ nhân. Chủ nhân không biết chứ người trên trái đất mới bước qua thời thứ 4 thôi còn hệ thống được sản xuất từ thời 15 hơn nhau 11 thời thì việc này quá dễ với hệ thống."

Lê Duy Phong hoàn toàn choáng váng với những gì mà cái hệ thống này vừa nói ra ngày hôm nay Lê Duy Phong gặp rất nhiều chuyện mà cho dù có nằm mơ cũng không thể nào có được

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau