CHẬM RÃI TIÊN ĐỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chậm rãi tiên đồ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Linh khí [ trùng tu ]

Tiêu Dao ngự kiếm phi hành mất nửa canh giờ đi tới ngọn núi phía Bắc. Nơi đây là nơi linh khí loãng nhất Vạn Hoa Sơn, phần lớn đều là động phủ của đệ tử ngoại môn, mà đệ tử nội môn chỉ có những kẻ năng lực tầm thường không có hy vọng thành đại đạo mới bị phân đến đây mở động phủ.

Điểm tốt duy nhất của chỗ này chính là diện tích khá lớn, hai động phủ cách nhau rất xa cho nên không bị bên ngoài quấy nhiễu.

Mà động phủ của Tiêu Dao nằm ngay trên ngọn núi phía Bắc này. Nàng quen thuộc đi tới cửa vào động phủ mình. Nơi này chỉ là một động đá đơn giản, ngoài cửa cũng không lập cấm chế gì.

Vừa vào bên trong đã thấy, ngoại trừ giường đá, bàn đá và mấy cái ghế đá thì nổi bật nhất là một giá sách để đầy ngọc giản, ngoài ra trong động phủ không còn đồ vật nào khác.

Tiêu Dao ngồi trên giường đá, lôi Báo Nanh Kiếm từ trong ngực ra, đầu tiên là nhéo nhéo cái mũi của nó, sau đó tùy tiện ném lên giường, nói:

“Chúng ta bắt đầu thôi, thưa chân-tiên-đại-nhân-trộm-gà-không-được-còn-mất-nắm -thóc.”

Thân hình Báo Nanh Kiếm chỉ lớn như một con mèo, bị nàng ném như vậy liền lộn lộn mấy vòng trên giường, mà trước đó lại còn bị nàng nhéo mũi đối đãi như sủng vật, đây tuyệt đối là sỉ nhục! Nó không khỏi nổi giận lôi đình, vô cùng phẫn hận. Tối xấu gì thì mình cũng là Hồng Mông thú,sinh ra cùng thời với thiên địa, ở Tiên giới có địa vị độc nhất vô nhị, thế mà nữ nhân chết tiệt này lại đắp nặn cho mình một cái thân thể như vậy, lúc đặt tên vẫn gọi là Báo Nanh Kiếm! Đúng là không thể tha thứ được!

“ Lại chèn ép ông đây hả? Ngươi không thấy giờ ông đây cũng chả hay ho gì sao? Từ giờ khắc đó hai người chúng ta đã trở thành nhất thể đồng mệnh*, là người một nhà! Đám người ngoài nói khó nghe như thế mà cũng có thấy ngươi nổi giận gì đâu. Hừ, đúng là cái đồ khủy tay hướng ra ngoài*!

* ý nói: có cùng sinh mạng

* ý nói: giúp đỡ người ngoài hơn là người nhà

Tiêu Dao không thèm để ý tới cơn giận của Báo Nanh Kiếm, xoay đầu nhìn nói:

“Mấy tin vịt này cũng đâu phải ngày một ngày hai, ta nghe đến tai mọc kén từ lâu rồi. Nhưng mà chuyện chân tiên đại nhân ngài đã từng đoạt xá ta thì chân chân thực thực mười phần chính xác, hại ta suýt chút toi mạng. Ai ác hơn ai vừa nhìn là biết, với lại”

Nàng lấy tay búng trán nó một cái.

“Có một điểm ta phải sửa lại. Chúng ta không phải nhất thể đồng mệnh. Chính xác mà nói điều này chỉ ảnh hưởng tới ngươi thôi. Ta chết ngươi không sống được, nhưng ngươi chết thì đối với ta mà nói cũng chẳng có nửa phần ảnh hưởng.”

Báo Nanh Kiếm bị nàng búng trán còn muốn phản bác lại nhưng vừa nghe nửa câu sau liền hoàn toàn ủ rũ. Quả thật là nó phải trông cậy vào nàng mới có thể sống lâu chút. Đợi một ngày nào đó nó trở lại Tiên giới, nhất định sẽ trọng tố chân thân, báo thù rửa hận, nay chỉ đành dựng thẳng hai tai uất ức quát:

“Câm miệng! Đi tu luyện!”

Báo Nanh Kiếm dùng móng vuốt vẽ một đường trong không trung. Không gian liền rách ra, một khe hở xuất hiện trước mắt hai người. Nó dẫn đầu đi vào cái khe, Tiêu Dao theo sau, đợi hai người đều tiến vào cái khe lại tự động khép lại, đến khi hoàn toàn không nhìn ra dấu vết.Ánh sáng trong động đá vẫn như trước, giống như hai người vừa rồi còn đứng đây tựa như ảo giác, chưa bao giờ tồn tại.

Trong Hư không là bóng tối vô tận giống như bầu trời đêm, giữa tấm màn đen điểm xuyến đầy ánh sao cùng với tinh vân thay đổi liên tục, trong nơi quỷ dị này chỉ có duy nhất hai người bọn họ lơ lửng. Đây chính là Hư không!

Bất luận tiến vào bao nhiêu lần Tiêu Dao vẫn vô cùng hiếu kỳ trước cảnh sắc nơi này. Nếu không phải vì phạm vi di chuyển của mình chỉ không đến mấy thước, chắc chắn nàng đã dạo quanh Hư không một vòng, nơi chưa từng có bậc đại năng nào bước vào này rồi.

“Đây! Cầm lấy”

Báo Nanh Kiếm dùng móng vuốt biến ra một quyển sách, trực tiếp ném đến trước mặt nàng.

Trên bìa quyển sách chỉ viết hai chữ thật to:

[ Công pháp ]

Công pháp là gì? Cái tên đã nói lên tất cả. Đó là một cách gọi chung chung cho phương pháp hấp thu linh khí của người tu đạo thành tiên như bọn họ. Công pháp tốt có thể giúp tu sĩ trong thời gian ngắn hấp thu hội tụ càng nhiều linh khí, khiến cho linh khí chất chứa trong đan điền càng ngày càng nhiều, giúp tu sĩ đi xa hơn trên con đường tu tiên. Mà công pháp kém không chỉ tốn thời gian, hiệu quả hấp thu linh khí kém mà cảnh giới còn tăng lên vô cùng chậm.

Cho nên một quyển công pháp tốt là điều mà tất cả người tu tiên đều tha thiết. Thường thường chỉ đại môn phái hoặc gia tộc tu tiên lớn mới có, mà thường không truyền ra ngoài, chỉ truyền cho đệ tử trung tâm.

Mỗi công pháp đều có tên của riêng mình, là đúc kết tâm huyết của các bậc đại năng thượng cổ. Tiếp tục sử dụng cái tên đó cũng đồng nghĩa với việc tỏ lòng tôn trọng các bậc tiền bối. Ví dụ như công pháp cao nhất của Tiên Vũ Môn là “Hóa Vũ Kinh”, của Tú Sơn Phái là “Luân Hồi Kinh” vậy.Nhưng chưa bao giờ thấy ai dùng cách gọi công pháp chung để đặt tên cả. Nói cách khác, bản công pháp này không có tên.

Loại công pháp lai lịch không rõ như vậy, nàng vốn phải lo lắng mới đúng. Nhưng từ khi linh hồn mình dung hợp với Báo Nanh Kiếm, thân thể nàng sinh ra một loạt biến dị, mà bất đắc dĩ nhất lànàng không thể hấp thu linh khí!

Bình thường không thể hấp thu linh khí nghĩa là không thể tu tiên. Tu sĩ có thể hấp thu linh khí là nhờ có linh căn, người phàm vì không có linh căn nên mới không thể thu nạp linh khí. Nàng có linh căn, chỉ là không biết vì sao vốn là linh căn thuộc tính Lôi nay lại có thêm thuộc tính Thủy, khiến nó nhìn giống như song linh căn. Đương nhiên, linh căn biến dị không có nghĩa là không thể hấp thu linh khí, nhiều nhất chỉ là vấn đề hấp thu được bao nhiêu, nhưng mà cố tình nàng lại không thể hấp thu linh khí, vận hành chu thiên, chỉ có thể hấp thu loại khí theo lời Báo Nanh Kiếm nói – tiên khí.

Tiêu Dao không có chút khái niệm nào về tiên khí. Nàng mới chỉ nghe tới linh khí cùng với nguyên khí dẫn độ tu sĩ đại năng phi thăng tới thượng giới.

Trong nhận thức của tu sĩ, toàn bộ thế giới chia ra làm ba giới vị, có thấp có cao. Giới vị cao nhất chính là Tiên Giới, nơi tu sĩ tu thành đại đạo đạt tới trường sinh, trở thành chân tiên. Bình thường tu sĩ Nhân giới đạt tới cảnh giới giả Hóa Thần thì giới vị sẽ không còn đủ tài nguyên cung cấp cho bọn họ tiếp tục tu luyện nữa, nhưng lại không có tư cách phi thăng đến Tiên giới trở thành chân tiên, nên chỉ có thể phi thăng tới Linh giới, giới vị trung tầng. Tuy rằng nơi này tài nguyên không phong phú bằng Tiên giới nhưng so với Nhân giới vẫn tốt hơn nhiều, chỉ có tu luyện ở Linh giới mới đủ khả năng để phi thăng lên Tiên giới, tu thành đại đạo trường sinh.

Bởi vì phân chia giới vị nên nhu cầu hấp thu khí của tu sĩ cũng không giống nhau. Khí mà tu sĩ hạ giới như họ tĩnh tọa hấp thu chỉ có thể gọi là linh khí, mà tới thượng giới Linh giới, thì linh khí nồng đậm tới mức biến chất, gọi là nguyên khí. Các tu sĩ ở Linh giới đều hấp thu nguyên khí, còn chuyện sau khi tới Tiên giới thì Tiêu Dao không nghe nói tới. Dù sao thì đối với Nhân giới mà nói, nó cách quá xa. Mà Báo Nanh Kiếm lại nói: Tiên giới cũng có khí của riêng mình. Từ Linh giới phi thăng tới Tiên giới, nguyên khí nồng đậm tới cực điểm, biến thành chất gọi là tiên khí, cũng chính là căn bản tu luyện của các chân tiên Tiên giới.

Đấy là dưới tình huống Báo Nanh Kiếm nói không sai, Tiêu Dao vẫn ôm thái độ nửa tin nửa ngờ đối với lời Báo Nanh Kiếm nói. Cho dù nó không hại mình thì cũng không nghĩa là nó không được phép nói phét.

Nhưng có một điều không thể nghi ngờ là: Nàng đã thử dùng vô số công pháp, nhưng vẫn không thể hấp thu một tia linh khí nào. Chỉ có thể luyện công pháp kỳ quái do chân tiên đại nhân cho, hơn nữa còn phải nhờ nó xé ra Hư không, mới có thể dẫn tiên khí vào để nàng hấp thu. Dù sao thì Nhân giới cũng không thể chịu được loại khí quá mức nồng đậm như tiên khí, chỉ cần một chút tiên khí chảy vào cũng đủ để hạ giới này sụp đổ.

Tiên khí có thể dẫn vào Hư không để hấp thu rất ít. Ít đến mức Tiêu Dao không biết phải dùng bao nhiêu ngày đêm mới có thể tĩnh tọa vận hành xong một thiên. Phải biết rằng trước kia thời gian vận hành chu thiên của nàng cùng lắm cũng chỉ hai canh giờ. Nhưng nàng cũng đã quen với tốc độ chậm rãi hiện nay, ít nhất điều này nghĩa là nàng vẫn có thể hấp thu tiên khí, vẫn có thể tu tiên.

Tiêu Dao thấy ưu điểm dễ thấy nhất của tiên khí so với linh khí đó là tác dụng rèn luyện thân thể. Bình thường người tu tiên chỉ chú trọng nội đan mà không chú trọng tu luyện thể hình. Nếu tu sĩ không có linh khí hộ thể thì ngay cả vũ khí bình thường cũng có thể đả thương bọn họ. Mà nay thân thể Tiêu Dao mạnh mẽ tới mức cho dù có dùng đạo khí hay thậm chí pháp bảo cũng chưa hẳn có thể tổn thương nàng.

Gặp được Báo Nanh Kiếm có thể nói là cơ duyên lớn của Tiêu Dao. Tu sĩ hạ giới như nàng vốn không có khả năng thừa nhận nguyên khí hoặc tiên khí nồng nặc của thượng giới, nhưng nhờ cùng chung một linh hồn và dung hợp một phần thân thể với chân tiên như nó nên mới có thể có chuyện tốt như vậy. Trong thời gian ngắn chưa nhìn ra có gì khác với hấp thu linh khí, nhưng đợi đến Chân Tiên giới thì nàng sẽ phát hiện ra đây là lực lượng khủng bố cỡ nào.

Mỗi khi nghe nó kiêu ngạo nhắc tới Chân Tiên giới, Tiêu Dao luôn cười tỏ ra không để ý nhưng trong lòng lại sôi trào.

Tiên giới thật sự tồn tại sao? Cho dù thật sự tồn tại, thì tiên khí loãng như vậy đủ để cung cấp cho mình tu tới Chân Tiên giới sao? Chỉ sợ mình đã sớm hóa thành đống xương trắng?

Giờ phút này mấy thứ đó cách nàng quá xa, nay nàng chỉ hi vọng trước khi đại nạn ập xuống có thể một lần nữa luyện thành Kim Đan. Cho nên nàng vẫn gian khổ ngày ngày tu luyện, không dám lười biếng, cho dù chuyện Kết Đan chỉ có một tia hi vọng mỏng manh, nàng cũng phải chặt chẽ bắt lấy!

Bời vì nàng vẫn còn chấp niệm, vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành.

Chương 7: Sư phụ

Cái tên Báo Nanh Kiếm này là do Tiêu Dao đặt. Lúc trước khi Tiêu Dao thành công Trúc Cơ một lần nữa, tâm trạng không tốt, cho nên khi chia lìa nguyên thần và linh hồn, đắp nặn thân thể cho nó cũng không quá coi trọng chuyện này, trong lòng nghĩ đến cái gì thì liên theo đó mà biến ra. Sau đó, cũng không thèm tử tế nghĩ cho nó một cái tên mới mà trực tiếp gọi luôn là Báo Nanh Kiếm.

Nó từng mãnh liệt kháng nghị, hy vọng Tiêu Dao có thể gọi nó bằng cái tên “Hồng Mông” vốn có, nhưng bị Tiêu Dao kiên quyết bác bỏ.

Báo Nanh Kiếm không muốn thỏa hiệp, từng kiên trì một hồi, nhưng thời gian qua đi, nó cũng đành kệ nàng. Thử nghĩ xem, cả thiên hạ cũng chỉ có một người nói chuyện với ngươi, thế thì gọi ngươi là gì còn không phải do người ta quyết định sao?

Trong mắt Tiêu Dao, Báo Nanh Kiếm tràn đầy sắc thái thần bí. Ngoại trừ chuyện tu luyện, thì cơ bản bọn họ toàn cãi nhau, vốn không có cách nào khai thông, bao gồm cả chuyện Tiêu Dao hỏi nó về Tiên giới, nó đều lảng tránh nói:

“ Giờ cô biết quá sớm cũng không tốt cho việc tu luyện là bao. Chờ đến cảnh giới đó, tự nhiên cô khác biết.”

Nàng chỉ có thể hỏi được một số tin tức tất yếu, ví dụ như mình không thể tu luyện ở Nhân giới, nếu không tiên khí đưa tới sẽ làm sụp đổ giới vị.

Trong Hư không vô tận, thời gian dần trôi qua, một năm, hai năm, đến đến năm thứ mười, Báo Nanh Kiếm mở mắt ra trước, Tiêu Dao cảm nhận được động tĩnh bên cạnh cũng ngừng tu luyện.

“Đã qua mười năm rồi sao?”

“Ừ, lại đến thời điểm Tiên Vũ Môn tuyển đệ tử, cô có việc rồi đó.” Vẻ mặt Báo Nanh Kiếm phiền chán, gật đầu nói: “Môn phái chó má chính là phiền phức như vậy.Thôi, lần bế quan này chấm dứt. Chúng ta cũng nên chuẩn bị để tham gia lịch lãm Khê Giản Cốc ba mươi năm sau đi.”

Nó lại giơ giơ móng vuốt. Trong Hư không xuất hiện một cái khe nhỏ. Hai người tiến vào rồi trở lại trong động phủ của Tiêu Dao.

Trước tiên Tiêu Dao quan sát bốn phía một hồi, xác định không có dấu vết người đến mới yên tâm gật đầu, lại lấy ra một cái ngọc giản trống từ trong túi trữ vật tùy thân, ghi lại những tâm đắc lần tu luyện này.

Sau khi ghi xong, nàng liền nói với Báo Nanh Kiếm: “Chúng ta đến chỗ sư phụ thông báo một tiếng rằng ta muốn tham gia lịch lãm Khê Giản Cốc, tiện đường đi ra thị phường mua vài thứ. Chờ việc chọn đệ tử xong xuôi ta sẽ bế quan đến tận khi Khê Giản Cốc mở ra mới thôi.”

Báo Nanh Kiếm ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng liền nhập vào trong thân thể nàng.

“Tùy cô, dù sao cũng là thời gian của cô. Chỉ là cô đừng quên so với người khác, thời gian của chúng ta ít hơn nhiều lắm.”

Ra khỏi động phủ, Tiêu Dao trực tiếp bay đến Yêu Nguyệt Phong của sư phụ, lúc rơi xuống tiền môn đúng lúc thấy Đại sư huynh Quách Kính Thiên nhà mình. Nàng mỉm cười tiến lên hành lễ,“Tiêu Dao bái kiến Đại sư huynh. Sư huynh vừa từ chỗ sư phụ về sao? Không biết sư phụ có bên trong không?”

Quả thật Quách Kính Thiên vừa đi ra từ chỗ sư phụ. Hắn nhìn thấy Tiêu Dao thì khẽ cau mày, nhưng lập tức bình tĩnh lại.

“Sư phụ đang dạy quy củ cho vài vị đệ tử mới vào.”

Tiêu Dao nghe thấy sư phụ còn ở trong thì yên lòng lại, chuyện Khê Giản Cốc đối với nàng mà nói là chuyện lớn, vẫn nên tự mình thông báo thì tốt hơn. Nghĩ vậy, nàng lại cười nói với Quách Kính Thiên.

“Đa tạ sư huynh đã báo. Không biết năm nay sư phụ thu bao nhiêu đồ đệ mới?”

“Không nhiều lắm, chỉ có ba người. Ngươi cũng biết sư phụ xưa nay thà thiếu không ẩu, nếu không có tư chất tốt nhất, tuyệt đối không thu.” Dứt lời hắn còn ý vị thâm trường* liếc nàng một cái.

* ý chỉ hàm súc thâm sâu

Tiêu Dao vẫn mỉm cười không thèm để ý, tiếp tục nói:“Không có sư phụ nghiêm khắc dạy bảo, Yêu Nguyệt Phong chúng ta sao có thể vang danh nội môn nhiều năm như vậy. Chỉ là không biết ba vị đệ tử mới có linh căn thuộc tính gì?”

Thấy Tiêu Dao giống như đang thảo luận việc nhà với hắn, Quách Kính Thiên có chút không kiên nhẫn, khoát tay áo nói.“ Lát nữa sư muội gặp sư phụ thì tự hỏi người đi. Sư huynh còn chút việc, đi trước đây.”

Tiêu Dao tỏ vẻ hơi áy náy, nghiêng người nhường đường cho hắn.

“Là sư muội nhiều lời rồi. Sư huynh đi thong thả.”

“Lục sư muội”

Tuy rằng Quách Kính Thiên không muốn nhiều lời, nhưng vẫn không nhịn được thuyết giáo:“Ta vốn không muốn nhiều lời, nhưng bây giờ vẫn muốn lấy thân phận sư huynh báo cho sư muội một câu, sư phụ ghét nhất là bị môn hạ đệ tử bôi nhọ, làm Yêu Nguyệt Phong ta mất mặt, khiến chúng ta bị các Phong khác chê cười. Thứ hai đó chính là đệ tử không kiêu ngạo, chuyên đi nịnh nọt làm mấy việc hèn mọn. Hai điểm này sư muộn cần phải nhớ cho kĩ.”

Từ đầu tới cuối, nụ cười của Tiêu Dao chưa từng thay đổi.

“Sư muội cẩn tuân sư huynh dạy bảo, tuyệt đối sẽ không bôi nhọ sư môn và sư phụ.”

Quách Kính Thiên càng nhíu mày, chẳng lẽ còn chưa bôi nhọ? Gần như đám đồng lứa đều biết chuyện của nàng ta, đây cũng chính là vết ô của Yêu Nguyệt Phong bọn họ. Nay nàng lại mang dáng vẻ không sao cả, thái độ giống như có chết cũng không hối cả. Rõ ràng đã không còn tư chất nghịch thiên, đúng là không hiểu nổi tại sao sư phụ không xóa tên nàng ta ra khỏi sư môn.

“Cung tiễn sư huynh.”

Thấy Quách Kính Thiên nhìn mình coi thường không chút che dấu, Tiêu Dao lại cười cười.

Quách Kính Thiên khinh miệt thu hồi ánh mắt, xoay người gọi ra pháp bảo phi hành của mình, hóa thành một đạo hồng quang dài bay đi.

Tiêu Dao híp mắt, tươi cười vẫn hiện trên mặt. Đệ tử sư phụ dạy dỗ vĩnh viễn đều mang dáng vẻ ngông nghênh như vậy. Nàng đã từng là một trong số đó, mà nay lại.

Đi vào khu tiếp khách của sư phụ, nàng liền phát hiện nơi này đặt một đạo cấm chế, chỉ có thể dùng phù truyền âm.Bùa truyền xong, đợi một lát liền thấy cấm chế biến mất, có người dùng thần thức truyền âm vào.

“Vào đi.”

Trong động phủ ngoại trừ sư phụ còn có ba gương mặt trẻ tuổi chưa từng gặp qua. Hai nam một nữ, hẳn là đệ tử sư phụ vừa nhận.

“Đệ tử Tiêu Dao bái kiến sư phụ.” Tiêu Dao hành lễ

“Ừ” Lữ Bất Quần cũng không nhìn nàng, chỉ là gật gật đầu “Tìm vi sư có chuyện gì?”

“Đệ tử tới là vì muốn báo danh lịch lãm Khê Giản Cốc, xin sư phụ chấp thuận.”

“Lịch lãm Khê Giản Cốc?”

Nghe thấy Khê Giản Cốc, rốt cục Lữ Bất Quần cũng liếc mắt nhìn nàng, trầm tư một hồi, vuốt râu hỏi:“ Từ đây tới lịch lãm Khê Giản Cốc còn những ba mươi năm, sao lại báo danh sớm vậy?”

Tiêu Dao đúng mực trả lời:“Qua một thời gian nữa đệ tự sẽ bế quan đến tận khi Khê Giản Cốc mở ra. Con sợ lúc đó không kịp báo danh cho nên đặc biệt tới đây báo cho sư phụ trước.”

Ánh mắt Lữ Bất Quần yên lặng đặt trên người nàng, cuối cùng mới gật đầu xem như đồng ý, sau đó vẫy vẫy tay ra hiệu.

“Vi sư nhớ là con còn chút việc ở chỗ Ngô chưởng sự. Xử lý cho tốt rồi hãy bế quan. Vi sư còn vài lời muốn nói với sư đệ sư muội của con, con cứ lui xuống trước đi.”

“Đệ tử cáo từ”

Trong ánh mắt tò mò của ba vị sư đệ sư muội, Tiêu Dao rời khỏi động phủ. Sau khi nàng rời đi, cấm chế lại tự động khôi phục như cũ.

Từ sau khi nàng vỡ Kim đan, hai trăm năm qua quan hệ giữa nàng và sư phụ càng ngày càng lạnh nhạt, thậm chí mười năm, hai mươi năm cũng không gặp mặt một lần. Ngẫm lại, lúc còn trẻ mỗi khi gặp vấn đề trong lúc tu luyện, nàng đều đi tìm sư phụ ngay, nhưng giờ đã không thể như xưa.

Có những lúc nàng cảm thấy vô cùng thẹn với ân sư. Sư phụ nàng luôn dạy bảo tận tâm tận lực, chưa bao giờ bỏ bê nàng. Hiện nay nàng đã biến thành như vậy nhưng sư phụ cũng không nghe lời người ngoài, xóa tên nàng khỏi sư môn. Nàng chẳng hề bận tâm đến lời của đám người kia, nhưng lại rất khổ tâm khi không thể giải thích rõ ràng với sư phụ.

Trước đây sư phụ kỳ vọng vào mình không kém Phương Yên sư huynh, nhưng sau khi nàng thành công Trúc Cơ lần thứ hai, trở lại Tiên Vũ Môn, ánh mắt sư phụ nhìn nàng đầy tức giận và lạnh lùng. Mà sự tồn tại của Báo Nanh Kiếm là một bí mật lớn, nàng vĩnh viễn không thể nói ra tất cả với sư phụ.

Nhớ lại chuyện cũ, Tiêu Dao thầm thở dài một tiếng, lúc này mới rời khỏi Yêu Nguyệt Phong.

Lúc này Báo Nanh Kiếm đã ngủ được một giấc, mơ màng vươn đầu hỏi: “Giờ chúng ta đi đâu? Phân phối nhiệm vụ cho đám đệ tử mới hả?”

Tiêu Dao lắc đầu, nhét nó trở lại vạt áo.

“Chúng ta đi thị phường trước.”

Chương 8: Thị phường

Ra khỏi Tiên Vũ Môn, Tiêu Dao tìm một nơi vắng vẻ thu hồi lệnh bài đệ tử nội môn bên hông lại biến ra một thân quần áo khác rồi mới ngự kiếm bay về phía Tây Nam.

Nàng không tới thị phường do bản môn mở gần đó mà chọn một thị phường nhỏ nơi ngoại ô Vĩnh Châu, cách Vạn Hoa Sơn mấy ngàn lý. Thị phường nơi này tuy không lớn nhưng cần cái gì cũng có. Thứ Tiêu Dao cảm thấy hứng thú là một vài bộ sách ghi lại tâm đắc của các bậc đại năng thượng cổ hoặc sách tu tiên căn bản của các môn phái tu tiên để lại từ thời thượng cổ.

Trong thị phường của tu sĩ, vàng bạc của người phàm không thể lưu thông. Trong giới tu tiên, chỉ có linh thạch ẩn chứa linh khí mới được coi là tiền. Bình thường đều là hạ phẩm linh thạch hoặc trung phẩm linh thạch, còn thượng phẩm linh thạch thì chỉ có tu sĩ đại năng đã tu tới Nguyên Anh kỳ mới hay sử dụng. Về phần cực phẩm linh thạch thì đại khái là toàn bộ Thái Cực cũng chưa ai thấy qua.

Trong phần lớn các môn phái, phân phối linh thạch đều dựa trên công hiến của đệ tử đối với môn phái. Bình thường sẽ ưu tiên phân cho đệ tử có tư chất tốt, tiềm lực lớn, tiếp đến là đệ tử nội môn bình thường, cuối cùng mới là đệ tử ngoại môn. Theo quy định của Tiên Vũ Môn, chia theo bài danh về tiềm lực thì một tháng đệ tử Trúc Cơ kỳ xuất sắc có thể nhận được năm khối trung phẩm linh thạch, đệ tử bình thường ba khối còn đệ tử ngoại môn chỉ được chia sáu khối hạ phẩm linh thạch.

Nếu chỉ tu luyện trong môn phái thì tạm coi là đủ, vì địa điểm là do môn pháp cung cấp, công pháp và pháp thuật có thể dựa vào điểm cống hiến để mượn đọc. Nhưng nếu ra bên ngoài thì số linh thạch được phân này còn lâu mới đủ. Đan dược, pháp bảo, công pháp đều cần linh thạch. Phẩm chất càng cao thì giá càng trên trời. Cho nên ngoại trừ một vài đệ tử trung tâm thì phần lớn đồng môn đều tìm cách kiếm linh thạch từ môn phái hoặc ra bên ngoài.

Kẻ mạnh có thể cướp của kẻ yếu để kiếm tài nguyên, hoặc là có những người tinh thông ngón nghề nào đó như luyện đan, luyện khí thì dựa vào đó mà kiếm cơm. Ngoại trừ hai cách này ra thì các phương pháp khác đều vô cùng khó khăn. Nguyên nhân cơ bản chính là linh khí không đủ khiến cho lượng linh thạch giảm mạnh. Thế giới tu tiên hiện nay đã không còn nội liễm ôn hòa chú trọng thanh tu như thời thượng cổ mà càng ngày càng thêm táo bạo, tàn nhẫn, cá lớn nuốt cá bé.

Có thể nói hiện nay là kỷ nguyên của kẻ mạnh. Vật phẩm tu luyện khan hiếm khiến chuyện cướp đoạt tài nguyên càng thêm nghiêm trọng. Từ môn phái đến tu sĩ đều theo đuổi nguyên tắc cường quyền, việc giết người đoạt bảo tuy rằng bị cấm trong môn phái nhưng ở thế giới bên ngoài thì không hề bị ngăn cản. Thậm chí các môn phái còn cổ vũ đệ tử tranh đoạt với đệ tử các phái khác, nói cho hay thì là: “Lịch lãm thế ngoại”. Tranh đấu giữa môn phái với môn phái nhiều không đếm hết.

Lúc trước Tiêu Dao từng kiêu ngạo trong môn phái, căn bản không nhận ra những điều này. Khi đó nàng chỉ là đóa hoa yếu đuổi được sư phụ bảo vệ, không màng thế sự chỉ quan tâm tới việc tăng tu vi, chưa từng có ánh mắt như hiện nay.

Có người nói: Chỉ khi ở đáy xã hội, ngươi mới có thể nhìn thấu tất cả. Cho nên nay Tiêu Dao nhỏ yếu bần cùng đến đáng thương. Trong túi trữ vật của nàng chỉ còn vài khối hạ phẩm linh thạch cùng một món pháp bảo duy nhất, không gian còn lại chỉ để không lãng phí.

May mà nàng cũng không tiêu tốn nhiều linh thạch lắm. Bởi vì không hấp thu được linh khí, đan dược linh thảo không có tác dụng hồi phục pháp lực với nàng, hơn nữa cũng không cần mua công pháp, cho nên tiết kiệm được rất nhiều.

Cho dù là vậy, khi nàng nhìn món pháp bảo duy nhất trong túi cũng không khỏi xấu hổ. Hai trăm năm nay nàng chưa từng mua một món pháp bảo nào. Những pháp bảo trước kia đều đã bị hao tổn trong chiến đấu, hầu như không còn. Chỉ còn lại phi kiếm “Thanh Long” một món trung phẩm bảo khí sư phụ tặng cho nàng mà lúc Kết Đan thành công.Không mua nổi pháp bảo; pháp thuật, công pháp cũng không dùng được, chỉ có vài ngọc giản ghi lại tâm đắc của đại năng thượng cổ là còn hữu dụng với nàng, đôi khi có thể giúp nàng hiểu ra nhiều điều.

Ngự không phi hành chưa đến một canh giờ, Tiêu Dao đi tới ngoại ô Vĩnh Châu rồi dừng lại trước một bãi đất không có gì đặc biệt. Trong mắt người phàm thì đây chỉ là một bãi đất bình thường nhưng thật ra nó chính là cửa vào thị phường. Chẳng qua bị người ta dùng một vài cấm chế làm thủ thuật che mắt đơn giản, cho dù người phàm tới gần thì cũng sẽ bị mê hoặc không thể tiến vào, chỉ có người tu tiên mới phát hiện ra.

Tiêu Dao không hề do dự tiến về phía bãi đất, sau khi xuyên qua một lớp bình chướng bàng bạc, trước mắt liền xuất hiện một tòa thành. Đi qua cửa thành, thị phường náo nhiệt liền hiện ra trước mắt Tiêu Dao, mà nàng thì tự nhiên hòa vào dòng người.

Ban đầu thị phường tồn tại như một nơi trao đổi vật phẩm của các tu sĩ, theo dòng thời gian, thị phường không ngừng lớn mạnh, trao đổi chỉ là một phần trong đó. Nay trên đại lục Thái Cổ, các thị phường đã thành hình thành dạng, do các cửa hàng lớn trường kỳ đóng quân lập nên, sau đó hấp dẫn một lượng đông đảo tu sĩ tới buôn bán hoặc trao đổi vật phẩm.

Đương nhiên, nơi quan trọng hấp dẫn quan khách nhất là hội đấu giá của thị phường. Một số bảo vật, linh dược hiếm có hoặc phẩm chất cực cao sẽ không trực tiếp bán ra trên thị trường mà thông qua hội đấu giá, ai trả giá cao người đó sẽ được. Cho nên nếu muốn mua thứ tốt nhất, đương nhiên là phải thông qua hội đấu giá. Đây cũng là điểm đặc sắc của thị phường, thị phường có quy mô và thanh danh cao bao nhiêu sẽ dựa vào độ quý hiếm của vật phẩm trong hội đấu giá, càng nhiều bảo vật hiếm có thì thị phường càng thu hút được nhiều tu sĩ.
Bình thường hội đấu giá cũng phân cấp bậc, ví dụ như Trúc Cơ kỳ có hội đấu giá Trúc Cơ Kỳ, Kim Đan kỳ có hội đấu giá Kim Đan kỳ, cứ thế mà suy ra. Phần lớn là không được tham gia hội đấu giá vượt cấp, nhưng vẫn có một số ngoại lệ đặc biệt, ví dụ như đệ tử có thân phận bối cảnh hùng hậu có thể thông qua con đường đặc thù tiến vào.

Tiêu Dao không có tiền, đương nhiên sẽ không đi xem hội đấu giá gì đó. Nàng chủ yếu đảo qua các quầy hàng của tu sĩ trong thị phường, không biết có gặp được thứ tốt gì không.

Nàng theo dòng người đi qua các quầy hàng, bên tai tiếng chào hàng, mặc cả vang lên không ngớt. Có vài quầy hàng, nàng chỉ thoáng tới gần một cái là chủ quán đã cực kì nhiệt tình để cử vật phẩm trong quầy nhà mình.

Nhìn đống công pháp và linh dược kỳ kỳ quái quái. Tiêu Dao luôn lắc đầu cười mà qua, cho dù không mua thì nàng vẫn rất hưởng thụ cảm giác đi dạo trong thị phường, nghe tiếng rao hàng nhìn đám người tu tiên muôn hình muôn vẻ.

Đi qua đi lại, bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa có người rao:

“Mau đến xem đi! Ngoại trừ công pháp cực phẩm, pháp thuật, thuật luyện đan, bùa trụ cột, trận pháp, bản điếm còn có vô số tâm đắc tu tiên của đại năng, cùng với tùy truyện, bút ký được viết bởi các danh gia. Nói không chừng có thể ngộ đạo, các vị đạo hữu đi qua trăm ngàn lần đừng bỏ lỡ.”

Nghe có tùy bút của tu sĩ, Tiêu Dao liền cảm thấy hứng thú đi qua.

Quầy hàng kia chiếm diện tích không nhỏ. Bên trên bày đầy ngọc giản và sách giấy hoặc sách làm từ da yêu thú. Chủ quán là một lão đạo tóc xám trắng tuổi trên năm mươi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, trên mặt nổi lên màu đỏ ửng vì say rượu, mặc một chiếc đạo bào rộng thùng thình. Đạo bào màu xám, bên trên lại dính bẩn gì đó nên nhìn qua có chút lôi thôi lếch thếch.

Thấy có người lại gần, lão đạo vội vàng cười nói:

“Vị đạo hữu này, có cần gì không? Tuy rằng chỗ ta không dám nói là thư quán đầy đủ nhất đại lục Thái Cổ nhưng tuyệt đối là thư quán đầy đủ nhất trong thị phường này. Cho dù là cửa hàng lớn cũng không nhiều sách như chỗ ta đâu, mời đạo hữu cứ tự do chọn.”

Chương 9: Tầm đạo

Tiêu Dao tiện tay cầm một ngọc giản trên quầy hàng lên, sử dụng thần thức xem xét. Phàm là ngọc giản dùng để giao dịch hay buôn bán đều bị quán chủ đặt cấm chế, chỉ có thể xem một phần nội dung, chờ sau khi thanh toán linh thạch mới giải trừ cấm chế này, lúc đó ngọc giản mới chính thức thuộc về người mua. Dù sao thì phần lớn người tu tiên đều nhìn qua là không quên được nên nếu bị người ta xem toàn bộ thì nói gì đến chuyện buôn bán nữa.

“Vừa rồi nghe đạo hữu nói nơi này có bán tuỳ bút và truyện ký ghi lại tâm đắc khi tu đạo. Xin hỏi đặt tại nơi nào?.”

Tiêu Dao buông ngọc giản trong tay xuống, tiếp tục cầm lấy một cái khác xem xét, tùy tiện hỏi lão đạo kia.

Thấy có mối làm ăn, lão đạo sao có thể quên không thổi phồng quầy hàng nhà mình. Lão hé ra nụ cười tươi như hoa, ngay cả vệt đỏ say rượu cũng hồng thêm, lấy tay chỉ vào một khu bên trái của quầy, trả lời nàng:

“Hì, vị đạo hữu này đúng là tinh mắt, đi khắp thị phường này cũng không có mấy người bán đâu. Đương nhiên cửa hàng lớn có, nhưng mà đắt lắm, hơn nữa còn chưa chắc tốt bằng chỗ ta. Đây đây, đạo hữu nhìn xem, tất cả đều đặt ở đây hết.”

Tiêu Dao nghe vậy, cảm thấy lão đạo này thật thú vị, chỉ cười cười gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó cầm lấy ngọc giản nơi lão đạo chỉ chậm rãi xem xét.

Lão đạo thấy nàng nghe hắn nói phét mà không bỏ đi, đảo tròng mắt một cái, trong lòng thay đổi chủ ý, tỏ vẻ nhiệt tình nói:

“Đạo hữu, khách đến quầy ta mua tùy bút tâm đắc như cô không ít đâu. Mỗi lần bọn họ đến đều vừa lòng ra về. Ta dám vỗ ngực cam đoan, trong nhiều sách như vậy nhất định có một quyển thích hợp với cô. Có cần ta giới thiệu cho đạo hữu không?”

Thấy ngọc giản chất cao thành đống, Tiêu Dao cũng biết tự mình tìm không phải cách hay, nên gật đầu nói:

“Được, phiền đạo hữu giới thiệu cho ta một vài tùy bút nổi danh của đại năng chỗ đạo hữu đi.”

Mắt lão đạo lóe lên, bới bới trong đống ngọc giản, sau đó lấy ra một cái đưa cho Tiêu Dao.

“Bản này bán chạy lắm, tuy rằng chưa phải toàn bộ, nhưng đã ra đủ bộ thượng rồi, được viết bởi tu sĩ nổi tiếng nhất giới tu tiên hiện nay- Vạn Thọ đạo nhân.”

Vạn Thọ đạo nhân? Tiêu Dao hơi giật mình, Tiên Vũ Môn là đệ nhất đại phái tu tiên ở đại lục Thái Cổ, tin tức tuyệt đối không chậm hơn bên ngoài, vì sao nàng chưa từng nghe tên vị đại năng danh dương thiên hạ như vậy? Hơn nữa, nàng cũng chưa từng thấy tùy bút tâm đắc nào mà còn chia hai bộ thượng-hạ bao giờ. Không phải là kinh nghiệm bản thân lĩnh ngộ được sao? phân thượng-hạ thế nào được? Nàng nghi hoặc dùng thần thức đưa vào ngọc giản, bắt đầu đọc thử.

Sau nửa ngày, Tiêu Dao buông ngọc giản xuống, vẻ mặt quái dị nhìn lão đạo. Thấy Tiêu Dao nhìn mình, lão đạo cười mị mị, thần thần bí bí nói:

“Thế nào? có phải rất xúc động đúng không? Hận không thể lập tức mua về nghiên cứu tiếp đúng không? Hận vì sao bộ hạ còn chưa ra đúng chứ?”Tiêu Dao dở khóc dở cười, bất đắc dĩ đáp:

“Đạo hữu, đây đâu phải tâm đắc trải nghiệm của đại năng, ta thấy nó rõ ràng là tiểu thuyết đấy chứ.”

Lão đạo lắc đầu, vẻ mặt giống như muốn nói “cô chả biết gì cả”:

“ Sao đây lại không phải là tâm đắc trải nghiệm. Nó là những điều Vạn Thọ đạo nhân ngộ ra từ giới tu tiên mà, về phần đại năng như ngài ấy, đừng nói là thị phường Vĩnh Châu chúng ta mà ngay cả toàn bộ giới tu tiên cũng chưa ai từng thấy mặt. Bộ [Uyển nhân tu tiên truyền] này ta mới lấy về, vài quyển trước đều bán cháy hàng rồi, nếu đạo hữu không tin, chiều đạo hữu lại qua đây, ta đảm bảo quyển ngọc giản này đã được bán rồi.”

Tiêu Dao cứng họng, đành khoát tay nói:

“Hình như đạo hữu hiểu lầm ý ta rồi. Sách tâm đắc mà ta muốn mua không phải loại này.”

“Thế hả?” Lão đạo lại lấy một ngọc giản khác nhét vào tay Tiêu Dao, “ Nếu đạo hữu không muốn thể loại nhẹ nhàng như vậy thì có thể đổi vài quyển tình tiết nặng hơn.Ví như bộ [ Nghịch Thiên ], tác giả Thiên Diện đạo nhân, còn có bộ [ Ma Vực ]”

Dưới ánh nhìn nóng rực của lão đạo, Tiêu Dao không xem cũng ngại, đành cố sức chọn vài ngọc giản đọc thử vài đoạn, nhưng sau đó vẫn lắc đầu.
Mấy quyển sách này không viết về cảm ngộ đối với thiên địa, tu tiên hay nhân sinh, mà nói về một tên tu sĩ không khác gì tiên nhân, hô phong hoán vũ trong giới tu tiên. Phàm là công pháp tốt nhất, pháp bảo tốt nhất, tiền tài nhiều nhất đều thuộc về hắn. Người khác muốn hại hắn vĩnh viễn không thành công, mà hắn thì tính kế người khác dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, phần lớn nam nhân trong sách đều có duy nhất một biểu cảm- đó chính là không-biểu-cảm. Tư chất bình thường thế mà cái gì cũng tinh thông, mười người trong sách thì có tới chín người đều biết luyện đan, người còn lại thì có thể trực tiếp hấp thu linh dược, làm như luyện đan là chuyện dễ như ăn bánh vậy. Hơn nữa còn tinh thông bùa, trận pháp mới lạ. Ban đầu đám nữ tu đều chướng mắt hắn, cuối cùng lại phát hiện hắn thật vạn năng thần thông, từ đó liền biến thành dáng vẻ oán phụ hoặc độc phụ trong lòng hối hận vô cùng nhưng cũng không còn cách nào khác.

Càng khiến cho người ta không chịu nổi chính là đám người này đều quát to ta muốn nghịch lại ý trời, chống lại quy tắc trên thế gian. Hừ, rõ ràng tự mình chọc họa, lại nói là ý trời? Tiêu Dao nhìn mà đau đầu, đành ngăn lão đạo đang có ý định tiếp tục giới thiệu ngọc giản cho nàng lại.

“Ta hiểu rồi!” Thấy Tiêu Dao không hứng thú với mấy thứ này, bỗng nhiên lão đạo kêu a một tiếng, dáng vẻ giật mình, cười đến miệng cũng không khép lại, nói:

“Xem trí nhớ của ta này, đạo hữu là nữ tu, không hứng thú với mấy quyển đó cũng là đúng thôi. Mặc dù có nữ tu thích xem tùy bút truyện ký kiểu này nhưng cũng không nhiều lắm. Đây đây, mấy quyển này nhất định đạo hữu sẽ thích.”

Dứt lời, hắn lại cầm lấy vài cái ngọc giản nhét vào tay Tiêu Dao.

“Đạo hữu, mời từ từ chọn.”

Tiêu Dao dùng ánh mắt không mấy tin tưởng nhìn ngọc giản trong tay, lại bắt đầu đọc. Lầnn này còn đọc nhanh hơn, không bao lâu sau nàng đã trả ngọc giản lại, thở dài nói:

“Cảm ơn ông đã đề cử. Thôi để ta tự chọn vậy.”

Ngọc giản lần này vẫn không nói về ngộ đạo, nhưng cũng không nói về một đám nam tu nắm thiên địa trong tay, mà nói về một đám nữ tu bình thường. Nhưng điều khiến nàng không hiểu là, vì sao trong sách đều viết bậc đại năng liếc mắt một cái đã chú ý tới một nữ tu tư chất bình thường đứng lẫn trong đám đông mênh mông? Sao đó, họ lại làm việc nghĩa không chùn bước, chẳng sợ bị phế tu vi rơi vào luân hồi cũng cam tâm tình nguyện chỉ yêu một nữ tu như vậy.

Thấy Tiêu Dao chẳng chút hứng thú với mấy ngọc giản mình để cử, lão đạo cũng bớt hăng hái dần. Thậm chí ông ta còn cảm thấy người này hẳn đang cố ý làm khó mình, dù sao thì mấy quyển ông đề cử đều là những quyển đang được chào đón nhất hiện nay.

Nghĩ vậy, liền có chút xa cách với Tiêu Dao, vừa đúng lúc có một tu sĩ tới trước quán của ông, lão đạo liền quay ra tiếp đón vị khách đó.

Không còn lão đạo lải nhải bên tai, Tiêu Dao cũng thanh tịnh đi nhiều. Nàng ngẩng đầu nhìn sơ qua đống ngọc giản một lần, cũng không có phát hiện gì mới, sau đó lại bới đống sách giấy và da thú.

Đang nghĩ phải thất vọng mà về thì ánh mắt nàng chợt thoáng thấy dưới quầy hàng có một quyển sách bị lão đạo lấy ra kê chân quầy. Nàng nhẹ nhàng rút ra, thấy trên bìa viết năm chữ theo thể cổ, cứng cáp mà hữu lực.

[ Dong Nhân Vọng Ngữ Lục ]

Chương 10: Đạo tâm

Tiêu Dao mở trang thứ nhất ra, bên trên chỉ viết một câu mở đầu:

“Thiên mệnh chi vị tính, dẫn tính chi vị đạo, tu đạo chi vị giáo. Đạo và nhân, không thể tách rời; nếu tách rời, thì không phải đạo.”

Đang muốn lật tiếp lại phát hiện toàn bộ các trang còn lại đều bị che kín, đương nhiên là do lão đạo kia làm. Nghĩ đến chuyện ngay cả quyển sách kê chân bàn cũng phải giữ bí mật như vậy, nàng không khỏi bật cười. Lão đạo sĩ này đúng là tham tiền hết chỗ nói, chỉ đành gọi lão:

“Đạo hữu, quyển sách này bán thế nào?”

Lão đạo thấy nàng gọi liền quay đầu nhìn quyển sách trên tay nàng một cái, sắc mặt thoáng chốc trầm xuống:

“ Vị đạo hữu này tới quầy ta quấy rối sao? Chọn nửa này lại chọn quyển này?”

Lúc này lão đạo càng chắc chắn nữ khách này tới tìm xui cho mình. Hừ, nói chuyện mang gai, suốt ngày ra vẻ, ngọc giản tốt thì không mua lại đi mua quyển sách nát lão dùng để kê bàn, thế còn không phải là tới quấy rối lão sao? Cũng may, vật phẩm của lão đều có ấn ký độc nhất vô nhị, không mua không thể xem toàn bộ.

Tiêu Dao nghe vậy là biết lão đạo hiểu lầm mình, vội vàng cười giải thích:

“Đạo hữu hiểu lầm rồi, ta không phải tới quấy rối. Ta quả thực muốn mua quyển sách này. Ông cứ ra giá đi.”

Lão đạo dùng ánh mắt bất thiện đánh giá nàng từ trên xuống dưới một hồi, thấy Tiêu Dao cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, cũng coi như tu sĩ cùng cảnh giới. Lại thấy nàng ăn mặc mộc mạc, mặt mang nét cười giống như tiểu cô nương nhà bên, không có nửa điểm kiêu ngạo, xem ra cũng không phải tiểu thư có bối cảnh gì đó, giọng điệu lão cũng hòa hoãn hơn:

“Quyển sách này không bán, là đồ tặng kèm.”

“Tặng kèm?” Tiêu Dao thấy ánh mắt khinh miệt của lão đạo, trong lòng lập tức hiểu ra, xem ra mình đã vô cớ chọc giận ông.

Vì thế nàng giả vờ giật mình nói:

“ Hẳn là tặng kèm cùng với quyển [Uyển nhân tu tiên truyền ] đúng không? Ta cũng đoán ngay mà. Chỉ có mấy quyển nổi tiếng như vậy mới có hàng tặng kèm thôi. Chỉ tiếc quyển sách này khác một trời một vực với đạo của ta, nhưng mà ta cũng không ngại mua nó tặng cho người hữu duyên. Thế này đi, đạo hữu, bản [Uyển nhân tu tiên truyền ] này bao nhiêu linh thạch, ta mua. Nhưng ta chỉ lấy hàng tặng kèm thôi, còn ngọc giản để lại cho đạo hữu, để đạo hữu tặng lại cho người hữu duyên. Được không?”

Nghe nàng nói vậy, sắc mặt lão đạo mới trở lại bình thường, không khỏi nhìn nàng thêm vài lần. Trong giới tu tiên này, mặc kệ ngươi có bối cảnh hay không, có thực lực hay không, chỉ cần đụng phải người mạnh hơn mình liền theo đó mà nịnh hót bợ đỡ, đối với kẻ yếu hơn thì khinh mạn mắt đặt trên đầu, không thèm liếc một cái. Nhưng nữ tu trước mặt này đúng là một ngoại lệ.

Người ta đã cho cái bậc thang đi xuống, huống hồ cảnh giới còn cao hơn mình, lão đạo đương nhiên không tiếp tục so đo nữa, giả vờ giả vịt ho khan hai tiếng:

“Hừ, cô coi lão đạo là kẻ tham món lợi nhỏ sao? Buôn bán phải nói đến uy tín! Bán cho cô thì chính là của cô, muốn cho hay muốn vứt đó là chuyện của cô. Đưa ba khối hạ phẩm linh thạch rồi đi đi.”Thấy ông ta ra vẻ hào phóng vung tay áo, Tiêu Dao chợt cảm thấy thịt đau. Cái ngọc giản nhìn như đống rác vậy mà mở miệng đòi ba khối hạ phẩm linh thạch, đúng là bắt chẹt người khác mà.

“Ấy, đạo hữu, xin hỏi đây là giá thị trường sao?”

Lão đạo nhíu mày

“Đương nhiên. Ta còn lừa cô chắc. Không tin cô lượn một vòng trong thị phường mà xem. Nếu giá chỗ ta mà cao hơn chỗ khác thì cô cứ việc trả hàng.”

Nghe ông ta nói như đinh đóng cột, Tiêu Dao cũng không tiện nói nhiều. Dù sao thì nàng rất muốn quyển sách kia, nên đành lấy từ trong túi trữ vật ra ba khối hạ phẩm linh thạch đưa cho lão đạo.

Nhìn thấy linh thạch, cuối cùng lão đạo cũng khôi phục lại vẻ tươi cười rạng rỡ như lúc đầu.

“Ha ha, quả nhiên đạo hữu là người biết nhìn hàng. Ta đã nói cô tuyệt đối sẽ vừa lòng ra về mà. Đây, đây, ta giúp cô cởi bỏ cấm chế.”

Đúng lúc này có một nam tử trẻ tuổi đến trước quầy hàng lão đạo, hỏi:

“Hoàng đạo hữu, gần đây có ngọc giản gì mới không?”Lão đạo thuận tay chỉ một cái:

“Hóa ra là Trần đạo hữu, đều là khách quen cả. Cậu cứ sang bên kia tự xem trước đi. Ta xong đơn hàng này sẽ qua ngay.”

Dứt lời ông ta liền cởi bỏ cấm chế, đưa ngọc giản và sách cho Tiêu Dao, hạ giọng nói:

“Cô thấy vị Trần đạo hữu này không. Cậu ấy ngộ đạo là nhờ đọc mấy bản tâm đắc thể nghiệm này đó, tăng từ Luyện Khí tầng bốn tới Luyện Khí tầng năm. Giờ còn luyện được dáng vẻ nội liễm nữa chứ.”

Tiêu Dao sửng sốt, ánh mắt rơi xuống trên người nam tử trẻ tuổi kia. Giờ phút này cậu ta quả thật đang chăm chú chọn ngọc giản, mặt không chút thay đổi.

Cảm giác được ánh mắt của Tiêu Dao, nam tử kia ngẩng đầu liếc nàng một cái, khẽ gật đầu chào, sau đó lại cúi đầu chọn ngọc giản. Lúc trả tiền rời đi còn hơi vấp phải trường sam của mình một chút.

Mặt cậu ta căng cứng, cố gắng duy trì biểu cảm như cũ, nhưng hai má vẫn đỏ ửng vì xấu hổ. Cuối cùng, cậu ta nhìn trái nhìn phải, dường như phát hiện ra không ai chú ý tới mình, mới xiêu xiêu vẹo vẹo rời đi.

Tiêu Dao thấy vậy, cười bất đắc dĩ, rời đi theo hướng ngược lại.

Tu sĩ tu đạo, không chỉ tu công pháp mà càng phải tu đạo tâm, hai thứ đều không thể thiếu. Công pháp, pháp thuật có thể giống nhau, nhưng đạo tâm thì là độc nhất vô nhị, đạo của bất cứ ai cũng không giống nhau, giống như đọc những quyển sách khác nhau thì cách hiểu cũng khác nhau vậy.

Tu đạo tâm chính là cảm ngộ về thế gian. Điều này chỉ có thể dựa vào bản thân tự cảm nhận, tìm kiếm cơ duyên ngộ đạo chứ không hề có đường tắt.

Mỗi tiếng nói, mỗi cử chỉ của nam tử trẻ tuổi vừa rồi đều bắt chước y chang từ trong sách, biểu cảm cứng ngắc mà mất tự nhiên. Tiêu Dao dường như nhìn thấy bản thân năm đó, khi được sư phụ nhận làm đệ tử, dáng vẻ kiêu ngạo hay thậm chí là từng ánh mắt của nàng đều là bắt chước người khác

Dạo vài vòng trong thị phường, Tiêu Dao chạy tới vài quầy hàng đối chiếu giá một chút, phát hiện ra lão đạo quả nhiên không nâng giá. Sau đó, nàng lại đến cửa hàng lớn xem thì nhận ra mấy cửa hàng này có nhiều sách cũng như bản bút kí tâm đắc thể nghiệm hơn nhưng giá thì khiến Tiêu Dao chỉ có thể bước ra ngoài.

Đến giờ Thân, ngoại trừ bản [ Dong Nhân Vọng Ngữ Lục ] kia, nàng không còn thu hoạch nào khác.

Nàng mang theo hi vọng cuối cùng, dạo quanh thị phường thêm lần nữa, không ngờ phát hiện ra không ít tu sĩ mặt không biểu cảm, hoặc nhiều hoặc ít đều mang theo chút cố ý. Không thể không nói, cái ngọc giản kia quả thật có thị trường tiêu thụ nhất định trong giới tu tiên, nhưng cũng chỉ lưu truyền trong các tu sĩ có cảnh giới thấp, tư chất không cao, hoặc là tu sĩ sắp đến đại nạn mà không còn hy vọng đại thành. Còn các tu sĩ có năng lực hoặc đệ tử đại phái gia tộc tu tiên đều khinh thường những thứ này. Kết quả là khiến cho giá ngọc giản nói về thuật luyện đan, luyện khí, bùa tăng vòn vọt, khiến người ta than thở không thôi.

Thấy sắc trời không còn sớm, Tiêu Dao tính vào phường trà gần đó nghỉ ngơi một chút rồi quay lại Tiên Vũ Môn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau