CHẬM RÃI TIÊN ĐỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chậm rãi tiên đồ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Triệu gia

Nhìn nhìn xung quanh vừa hay ngay phía trước có một trà lâu khá là thích hợp để nghỉ tạm, Tiêu Dao nghĩ vậy liền đi về phía đó.

Trà lâu này tên là [ Tiên Khách Lai ], tuy rằng không quá lớn, chỉ có hai tầng nhưng buôn bán không tệ, rất nhiều tu sĩ tới thị phường mệt mỏi đều tới nơi này nghỉ chân uống chút trà.

Lúc Tiêu Dao đi vào, tầng một đã không còn chỗ, nàng lên lầu hai chọn ngồi xuống tại một vị trí bên cạnh cửa sổ, gọi tiểu nhị mang lên một bình trà Thiết Quan Âm, một mình thưởng thức cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Dưới lầu là ngã tư đường của thị phường náo nhiệt, tuy rằng trời không còn sớm nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc buôn bán nơi đây. Trong trà lâu người làm bận rộn qua lại, tiếng rao hàng, tiếng la hét lanh lảnh vang lên liên tiếp, khung cảnh náo nhiệt phồn vinh.

Tiêu Dao im lặng thưởng thức nhân gian bách thái trước mắt, lúc này Báo Nanh Kiếm trầm mặc nửa ngày dùng thần thức truyền âm

“Dạo thị phường nửa ngày cuối cùng lại mua cuốn sách bại hoại. Sao không thấy cô đi mò pháp bảo? Nói không chừng còn mò được món tiên khí nào đó, như vậy mới có hy vọng kết Kim Đan.”

Nhấp ngụm trà nóng, ánh mắt Tiêu Dao vẫn nhìn về đám đông náo nhiệt phía dưới, từ từ nói:

“Mò tiên khí? Hiện nay tu sĩ chỉ cần tìm được thứ đồ từ thượng cổ thì cho dù chỉ là tảng đá bình thường cũng được phủ mĩ danh bảo vật, bán ra đều là giá trên trời. Ngươi thấy ta có nhiều linh thạch như vậy chắc?”

Kiếm Xỉ Báo vươn đầu, dùng móng vuốt gãi gãi, lơ đễnh hừ một tiếng:

“Vậy thì cướp. Tu đạo chính là cá lớn nuốt cá bé. Chỉ có hung tàn với người khác mới có thể thành đại đạo.”

“Cướp đó hả?” Mấy lời nó nói Tiêu Dao căn bản là không nghe vào “Không phải đạo của ta.”

Kiếm Xỉ Báo trơ trẽn ngáp một cái

“Đạo, đạo, đạo, đạo là cái gì? Chẳng phải là đường thôi sao. Đám nhân tu phiền phức thế đấy, hết chú ý cái này lại chú ý cái kia, toàn là nói mồm cho hay. Nên cướp thì cướp nên đoạt thì đoạt, ta thấy nhân gian tu giới hiện nay có khác gì yêu tu giới đâu. Cô nên sớm thay đổi suy nghĩ đi. Trong sách nhân tu các cô không phải lưu hành một câu: Thất phu vô tội hoài bích có tội đó sao. Cô không cướp thì sớm muộn cũng có người khác cướp, thay vì làm lợi cho người khác không bằng tự mình chiếm ưu việt.”

“Ta biết hiện nay lưu hành thuyết cường đạo.” Tiêu Dao nhếch khóe môi, buông tay nói: “ Nhưng trong mắt ta thuyết này về cơ bản không thể đứng vững được. Lời này vốn xuất phát từ một đoạn điển cố trong [ Tả Truyện ], ý nói ham tài vật của người khác sẽ đem phiền toái tới chính mình, không tham thì vô họa, cho nên cảnh báo mọi người không được có lòng gian dối. Đến thời này không hiểu sao bị xuyên tạc, tam quan vặn vẹo. Đạo này không phải đạo của ta, mấy chuyện vi phạm đạo tâm ta sẽ không làm.”

Báo Nanh Kiếm cáu kỉnh nâng đầu, nghĩ thầm đây không phải vấn đề của riêng cô mà còn liên quan tới chuyện ông đây có thể sớm trở về Tiên giới không, chứ không ông đây cần gì lo lắng không công? Quản cô đi tìm chết chắc? Nghĩ vậy, móng vuốt chỉ vào chóp mũi nàng, xem thường nói:

“Dừng! Ông đây mặc kệ mấy thứ xiên xiên vẹo vẹo đó. Ta chỉ báo cho cô biết nhanh tìm thêm tiên khí. Nếu dựa vào tiên khí ta dẫn từ Hư không thì tuyệt đối không đủ. Trừ phi cô có thể sống lâu như yêu tu hoặc mỗi ngày đều ngộ đạo, bằng không chỉ còn cách hấp thu tiên khí trong các món tiên khí mới đủ để cô tu luyện.”

Tiêu Dao híp mắt, mặt đầy tươi cười dùng ngón trỏ nhẹ nhàng đẩy móng vuốt nó ra.

“ Một yêu thú đê giai chưa khai trí tuệ lại dùng móng vuốt chỉ vào chủ nhân nhà mình sẽ khiến cho người khác nghi ngờ đấy. Bình tĩnh chớ nóng! Lần này chúng ta chuẩn bị tất cả là để lấy được món tiên khí trong Khê Giản Cốc. Tu vi nhất định tăng mà tiên khí cũng nhất định sẽ có. Trước cứ tĩnh tâm uống ngụm trà đã. Tính tình ngươi nóng nảy như vậy, cẩn thận chưa tới được Tiên Giới đã chết vì nôn nóng, chân-tiên-đại-nhân-của ta.”

Báo Nanh Kiếm buồn bực vô cùng. Mỗi lần mình nói chuyện với cô ta đều tức muốn chết. Rõ ràng là sói đội lốt cừu, nửa điểm thiệt thòi cũng không chịu, thế mà bên ngoài lúc nào cũng cười cười phá hoại như vậy! Đang tính không cần tốn hơi thừa lời mà nhào lên cắn nàng một ngụm, chợt nghe Tiêu Dao nói:

“Đừng ồn ào nữa, có kịch hay để xem.”
Theo ánh mắt nàng, Báo Nanh Kiếm thấy bên dưới cửa sổ trà lâu không biết từ lúc nào có một cỗ xe hoa lệ do hai con Hải Trãi kéo dừng đó.

Hải Trãi là dị thú, dáng vẻ to lớn như trâu, cùng loại với Kỳ Lân, nhưng nghe hiểu tiếng người cũng biết nhân tính. Tốc độ của nó cực nhanh mà ổn định cho nên được nhiều đại môn phái hoặc gia tộc tu tiên nổi danh yêu thích. Bởi vậy giá trị xa xỉ, thường được tu sĩ đại năng lấy đi kéo xe.

Một cỗ xe giá trị xa xỉ như vậy lại dừng trước một tòa trà lâu bình thường trong thị phường Vĩnh Châu,điều này sao có thể không khiến người khác chú ý.

Chỉ thấy một cô gái mặc lục y bước xuống từ cỗ xe. Người này tu vi Trúc Cơ kỳ Đại viên mãn, dung mạo tú lệ, chỉ là khóe mắt hơi giương, vẻ mặt kiêu ngạo. Tiếp đó, một bàn tay trắng nõn như dương chi bạch ngọc chậm rãi vươn ra từ trong xe, khoát lên mu bàn tay của cô gái áo lục kia, tiếp theo, một cô gái mặc hoa phục màu đỏ tía chậm rãi xuống khỏi cỗ xe. Chỉ tiếc cô gái này mang một tấm che mặt mỏng màu tím, khiến người ta không thấy rõ dáng vẻ, duy chỉ lộ ra một đôi mắt sáng sóng sánh động lòng người, khiến cho người ta không khỏi nghĩ thầm không biết dưới lớp khăn che mặt là dung mạo tuyệt sắc dường nào. Tu vi cô gái này cũng không cao như cô gái áo xanh kia, chỉ là cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng thấy cô gái áo xanh cung kính với nàng như vậy khiến cho mọi người không khỏi phỏng đoán thân thế của nàng này.

Xuống khỏi xe, hai cô gái một trước một sau đi lên lầu hai của trà lâu, ngồi xuống một bàn cách Tiêu Dao không xa.

Cô gái áo xanh đầu tiên nhíu mày, đánh giá xung quanh trà lâu đơn sơ này một chút, rồi mới kêu lên:

“Tiểu nhị! Mang một bình Quỳnh tương ngọc dịch nên trước, rồi tiếp đó là một đĩa Phỉ thúy cao.”

Nghe tiếng gọi của cô gái, trà lâu vốn có vài người đang nói chuyện lập tức im lặng. Tất cả mọi người đều nhìn về phía hai cô. Phải biết rằng, hai thứ nàng ta vừa gọi là loại linh trà và điểm tâm mà ngay cả trong thế gia danh môn cũng hiếm, như vậy thì sao trà lâu nho nhỏ này có cho được?

Quả nhiên chỉ chốc lát tiểu nhị vẻ mặt khó xử tiến tới:

“Vị thượng tiên này, chúng tôi chỉ là quán trà nhỏ, làm sao có loại trà và điểm tâm quý như vậy?Trà tốt nhất ở chỗ chúng tôi là Bích thủy mao tiêm, hay là ta mang cho hai vị thượng tiên một bình nhé?”

Cô gái áo xanh nghe vậy, trước hết là sắc mặt không vui nhìn tiểu nhị: “Cái tiệm rách gì đây, ngay cả đồ bình thường như vậy cũng không có.”

Sau đó nhìn về phía cô gái đeo khăn che mặt, cung kính nói:“ Tiểu thư xe, ngay cả trà và điểm tâm cũng không có. Hay là chúng ta đổi quán khác?”

Cô gái che mặt kia ngay cả mí mắt cũng không nâng, chỉ buồn bã nói:

“Lục Liễu, thói quen của bản tiểu thư thế nào ngươi cũng biết rồi đấy. Ta ngồi xuống rồi sẽ không đi nữa, nhưng ta tuyệt đối không uống thứ trà cho đám nghèo nghèo này. Bảo hắn ra ngoài mua Quỳnh tương ngọc dịch và Phỉ thúy cao cho bản tiểu thư.”

“Vâng, tiểu thư.” Cô gái áo xanh lĩnh mệnh, quay ra nói với tiểu nhị

“Lời của tiểu thư nhà ta ngươi nghe rõ rồi chứ, còn không mau đi mua?”

Sắc mặt của tiểu nhị càng khó coi hơn, hắn khó xử nói:

“Hai vị thượng tiên bảo ta biết đi đâu tìm? Mấy thứ này chỉ có gia tộc tu tiên lớn mới có một ít. Hai vị không phải là làm khó ta sao?”

“Làm khó ngươi?” Cô gái tên Lục Liễu hừ lạnh một tiếng “ Ngươi có biết tiểu thư ta là ai không?”

Dứt lời, nàng lấy từ bên hông ra một lệnh bài, trên lệnh bài chỉ viết duy nhất một chữ:

“Triệu”

Lập tức, trong trà lâu tiếng hít vào nổi lên bốn phía, có người kêu lên:

“Là ngọc bài Hàm Bình của Triệu gia!.”

Lục Liễu đắc ý nhìn bốn phía một vòng, cao giọng quát tiểu nhị:

“Tiểu thư nhà ta chính là Thập Lục tiểu thư mà Triệu gia chủ thương yêu nhất. Đắc tội với Triệu gia có hậu quả gì, ngươi hẳn là biết nhỉ, còn không đi mau.”

Tiểu nhị ở lại cũng không được mà đi cũng không xong,vẻ mặt khổ không nói lên lời. Đang tính quỳ xuống cầu xin tha thứ thì một giọng nói trong trẻo dễ nghe bỗng vang lên:

“Cô nương, xin chờ chút.”

* Hải Trãi

*Phỉ Thúy Cao

Chương 12: Cơ hạo nhiên

Tất cả mọi người theo tiếng nhìn lại, ngay cả Tiêu Dao cũng nhíu mày ghé mắt, chỉ thấy trong góc bên trái một nam tử trẻ tuổi tuấn lãng ngồi đó, tiếng nói quả thật phát ra từ hắn.

Giờ mới thấy vị trí của cái bàn hơi lệch, bình thường cơ bản không ai chú ý tới. Nam tử kia đứng lên, mặt mang nét cười, không nhanh không chậm tiêu sái tới trước mắt Lục Liễu.

“Vị đạo hữu này, tiểu nhị chỉ là một người phàm, mà yêu cầu của đạo hữu ngay cả tu sĩ cũng khó có thể làm được, cô cần gì phải làm khó hắn? Không bằng đạo hữu tha cho tiểu nhị đi, chi tiêu của hai vị đạo hữu tại trà lâu này ta mời, được không?”

Lục Liễu giương mắt đánh giá nam tử vài lần, thấy cách nói năng tướng mạo của hắn không tầm thường, nhưng tu vi cũng chỉ Trúc Cơ kì năm, sáu tầng, nên cũng không để vào mắt, vẻ mặt kiêu căng nói:

“Sao đạo hữu lại thấy ta đang làm khó tiểu nhị này? Chúng ta đến trà lâu tức là khách, chẳng lẽ ngay cả quyền lợi sai phái tiểu nhị trong quán cũng không có sao? Hơn nữa, ta muốn khuyên vị đạo hữu này một câu, chớ có thích làm anh hùng xen vào chuyện người khác. Chẳng lẽ ngươi không sợ đắc tội Triệu gia?”

Nam tử nghe vậy, sắc mặt cũng chẳng e ngại, ngược lại giống như bừng tỉnh đại ngộ, nói với cô gái che mặt ngồi một bên:

“Hóa ra là tiểu thư Triệu gia. Ngưỡng mộ đã lâu! Ngưỡng mộ đã lâu! Triệu gia là một trong tam đại gia tộc lừng lẫy giới tu tiên, nổi danh cùng với tứ đại môn phái, nay ta may mắn có cơ hội nhìn thấy tiểu thư Triệu gia, có chút vấn đề muốn lãnh giáo Triệu đạo hữu một chút, không biết đạo hữu có thể chỉ giáo ta một hai không? Nếu đạo hữu có thể giải thích nghi hoặc của tại hạ, thì Quỳnh tương ngọc dịch và Phỉ thúy cao sẽ do ta mời, ta sẽ vì hai vị mà đi tìm, được không?”

Cô gái che mặt hơi nhíu mày, nhưng vẫn rất có tu dưỡng, thản nhiên nói:

“Lời đạo hữu vừa nói mọi người đều nghe được. Nếu như ta trả lời vấn đề của ngươi nhưng đạo hữu lại không có cách nào lấy ra hai thứ đó thì đừng có trách Triệu gia ta ỷ thế hiếp người.”

Nam tử lơ đễnh lắc lắc cây quạt trong tay cười nói:

“Triệu đạo hữu yên tâm, có nhiều người ở đây làm chứng sao ta có thể quỵt nợ”

“Có gì thì nói luôn đi.” Không đợi tiểu thư nhà mình trả lời, Lục Liễu đã có chút không kiên nhẫn.

Nam tử cũng không vội đặt câu hỏi, mà đánh giá chủ tớ hai người từ trên xuống dưới một lần, lúc này mới gật đầu nói:

“Ngọc bài, dáng vẻ, trang phục và đạo cụ quả thật đều mang phong cách Triệu gia. Nếu như Triệu đạo hữu thường xuyên phẩm Quỳnh tương ngọc dịch thì tại hạ muốn hỏi một câu: Quỳnh tương ngọc dịch rốt cuộc có hương vị thế nào?”

Vừa dứt lời, cả đám người xem diễn đều choáng váng. Tất cả mọi người đều không ngờ nam tử này lại hỏi một câu vô nghĩa như vậy. Quỳnh tương ngọc dịch có hương vị thế nào, vị tiểu thư kia còn không biết chắc? Đây không phải là đưa tới cửa cho tiểu thư Triệu gia thắng sao?

Mọi người đều châm chọc lắc đầu, xem ra người này chỉ muốn tìm cách khiến tiểu thư nhà người ta chú ý, nịnh hót bợ đỡ mà thôi, chứ đâu phải thật sự bênh vực kẻ yếu gì đó. Đã bảo rồi mà, đầu năm nay làm gì có chuyện tự nhiên ra mặt cho người khác?

Cô gái che mặt cười lạnh:

“Ta còn tưởng đạo hữu muốn hỏi cái gì. Quỳnh tương ngọc dịch dùng Tiên Lộ linh thảo cực phẩm thế gian hiếm có để ủ, thời gian càng dài càng tốt, hương thơm thấm đầu mũi, linh khí lộ ra ngoài. Uống vào miệng liền thấy mát mẻ ngọt lành, linh khí rót vào lục phủ ngũ tạng. Nếu tu sĩ Luyện Khí kì uống vào thậm chí có thể tăng lên cảnh giới, đương nhiên...”

Âm điệu biến chuyển, vẻ mặt ngạo nghễ khinh thường nhìn hắn nói:

“...thứ tu sĩ nghèo kiết hủ lậu như ngươi cả đời cũng không có cơ hội uống.”

Nam tử mỉm cười, lấy cây quạt khẽ đập đập vào lòng bàn tay.

“Quả nhiên Triệu đạo hữu kiến thức rộng rãi, nhưng cũng chỉ là kiến thức rộng rãi mà thôi. Phần lớn những điều vừa rồi đều đúng, chỉ làTriệu đạo hữu cũng chưa uống thử bao giờ, đúng chứ?”

“Ngươi có ý gì?” Không đợi tiểu thư nhà mình phát uy, Lục Liễu đã tức giận nói: “Chẳng lẽ đạo hữu cảm thấy chúng ta đường đường là người Triệu gia mà còn lừa gạt thứ tu sĩ nghèo kiết hủ lậu như ngươi sao? Lập tức xin lỗi tiểu thư nhà ta, nếu không Triệu gia chúng ta tuyệt đối không bỏ qua!.”

“Tại hạ không có ý gì khác. Đối đãi với người Triệu gia, tại hạ đương nhiên sẽ lễ nhượng ba phần. Nhưng đối với hai vị thì hẳn là không cần đâu nhỉ?” Nam tử lắc lắc cây quạt trong tay, nụ cười càng sâu “Thực ra hương vị của Quỳnh tương ngọc dịch vốn không phải ngọt lành gì cả. Trong đó phần lớn là vị chát nhàn nhạt, nhưng vì ẩn chứa nhiều linh khí cho nên người làm ra nó mới khen: Công dụng như vậy, có uống cũng ngọt lòng. Cho nên nhiều người mới hiểu lầm nó có vị thanh mát ngọt lành. Chỉ có người thực sự uống qua mới biết, Quỳnh tương ngọc dịch vốn có vị chát.”

Nghe vậy sắc mặt hai cô gái khẽ biến, nhưng đảo mắt lại khôi phục như thường, Lục Liễu nâng ngọc bài trong tay lên, cười lạnh

“ Lời này của đạo hữu có căn cứ gì? Trong [Tàng Trà Kinh] cũng nói nó có vị ngọt mà, không phải ngay cả sách đều viết sai đấy chứ? Nếu đạo hữu không thể tìm được Quỳnh tương ngọc dịch thì cũng đâu cần bịa ra lời nói dối vụng về như vậy! Đạo hữu ba lần mạo phạm tới Triệu gia chúng ta, tiểu thư nhà ta cũng không so đo, nhưng lần này thì quá đáng rồi đấy. Báo ra danh hào và môn phái của ngươi đi, ta sẽ cho ngươi toàn thây về cố thổ!”
Không ít người vây xem hít một ngụm khí lạnh, một vài người thì vui sướng khi người khác gặp họa, trong trà lâu yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy. Mà trong sự chú ý của mọi người, nam tử cũng chẳng chút kinh hoảng, hắn cười to vài tiếng, sang sảng nói:

“Hóa ra là xem trong thứ sách hạng ba như [Tàng Trà Kinh]. Người viết sách này vốn chưa từng uống qua, chỉ là chiếu theo sách sử viết lại nên đương nhiên không rõ. Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, họ Cơ, tên Hạo Nhiên, không môn không phái, chỉ là một tán tu.”

“Cơ Hạo Nhiên?!”

Lục Liễu bỗng im bặt. Cô gái che mặt chưa từng liếc hắn một lần cũng mở to ánh mắt, nghi ngờ đánh giá hắn một phen.

Mọi người ở đây đều biết, trong giới tu tiên người họ Cơ rất hiếm, nhưng sự tồn tại của dòng họ này cũng giống như Triệu gia. Nếu nói tứ đại môn phái đệ nhất Thái Cổ là người thống lĩnh giới tu tiên, thì ba đại gia tộc kia chính là quý tộc trong giới tu tiên, thực lực và tài lực hùng hậu, nhưng rất thần bí, ít khi đi đến những nơi như thế này. Ngạo khí trong xương không cho phép bọn họ lẫn lộn với đám tu sĩ bình thường. Trong tam đại gia tộc, Triệu gia thần bí nhất, Mộ Dung gia giàu có nhất mà Cơ gia là có uy vọng nhất.

Bởi vì họ Cơ hiếm có, cho nên phàm là tu sĩ họ Cơ thì đều hoặc ít hoặc nhiều có liên hệ nhất định với Cơ gia. Tuy rằng nam tử này tự xưng không môn không phải nhưng khí độ của hắn không phải tu sĩ bình thường có thể có được.

Thấy hai nàng đều không nên tiếng, Cơ Hạo Nhiên cười nhạt nói

“Thế nào? Hai vị muốn tính mạng ta, đương nhiên có thể, nhưng điều kiện tiên quyết là hai vị phải thật sự là người Triệu gia. Quả thật Triệu gia rất thần bí, phần lớn mọi người đều không biết cho nên dễ dàng bị bọn đạo chích giả mạo. Chỉ tiếc hai vị trình độ không tới nơi tới chốn, chỉ thăm dò một nửa về Triệu gia. Quả thật các tiểu thư Triệu gia đều mang theo khăn che mặt khi xuất môn nhưng mỗi tấm khăn đều đã qua xử lí đặc thù, có lưu lại ấn ký đặc biệt của Triệu gia, chỉ cần dùng thần thức là có thể xem được. Điểm này hẳn là các ngươi không điều tra đến, đúng chứ? Nếu như không phục, có cần ta gọi người Triệu gia chân chính tới nghiệm chứng không? Theo ta được biết, cách đây không xa có một chi thứ của Triệu gia, liệu hai vị có muốn gặp người nhà?”

Hai cô gái vốn trấn tĩnh giờ ánh mắt cũng bắt đầu dao động, đột nhiên cô gái che mặt vỗ bàn cái rầm, quát:

“Đến uống trà cũng bị một đám người chỉ trỏ. Bản tiểu thư tu dưỡng tốt, lười so đo với đám tu sĩ nghèo kiết hủ lậu các ngươi. Lục Liễu, chúng ta đi.”

Nói xong liền kéo Lục Liễu nhanh chóng xuống lầu.

Lúc này toàn bộ trà lâu ồ lên. Đây không phải là chột dạ đuối lý sao? Rất nhiều tu sĩ đều vui sướng khi người khác gặp hạa, ồn ào đứng lên nói:

“Ôi trời, tiểu thư Triệu gia sao đã đi rồi? Còn chưa cho chúng tôi kiến thức cái gì gọi là Quỳnh tương ngọc dịch mà. Đừng chạy nhanh như vậy chứ! Này, ngay cả ngọc bài các cô cũng không cần à?”

Hai nàng đỏ mặt vội vàng chạy ra khỏi trà lâu, đầu cũng không dám quay lại liền lập tức lên luân xe bay vội đi. Để lại trà lâu cười vang một hồi.

Đợi các nàng đi rồi, tiểu nhị mới cảm kích nói lời cảm ơn với Cơ Hạo Nhiên.
“Đa tạ thượng tiên, nếu không có ngài thì ta đã bị hai tên lừa đảo kia lừa rồi.”

Cơ Hạo Nhiên cười nói

“Không có gì. Chỉ là nhấc tay chi lao mà thôi. Tại hạ không quen nhìn mấy hành vi lừa gạt người khác như vậy.”

Mọi người thấy mỗi cái nhấc tay giơ chân của Cơ Hạo Nhiên đều mang phong cách quý phái, cũng không vì tiểu nhị là người phàm mà kiêu căng ngạo mạn. Hơn nữa hắn tuổi trẻ, dung mạo tuấn lãng càng khiến cho mọi người thêm khẳng định hắn là công tử Cơ gia. Mọi người đều sinh lòng kính nể, trong chốc lát đã có kha khá người tiến lên bắt chuyện với hắn, khiến cho góc nhỏ vốn vắng vẻ náo nhiệt hẳn lên.

Báo Nanh Kiếm trong ngực Tiêu Dao đã xem diễn xong, rất chi là nhàm chán ngáp một cái, truyền âm nói:

“Đầu năm nay người giả mạo nhà giàu đúng là nhiều thật. Chỉ là hai kẻ lừa đảo hôm nay thật xui xẻo, Lí Quỷ gặp phải Lí Quỳ, không hay ho. Tên tiểu tử Cơ gia này có chút thú vị.”

“Ừ, nam tử này quả thật có chút thú vị.” Tiêu Dao híp mắt nhìn Cơ Hạo Nhiên bỗng chốc phong sinh khởi thủy bên cạnh.

“Nhưng mà ngươi nói sai rồi. Không phải Lý Quỷ đụng phải Lý Quỳ mà là Lý Quỷ gặp phải Lý Quỷ.”

“Có ý gì?” Báo Nanh Kiếm mờ mịt nhìn nàng.

Tiêu Dao thu hồi ánh mắt đặt trên người Cơ Hạo Nhiên, tiếp tục nhìn về bên ngoài.

“Hắn chẳng qua là một Lý Quỷ thủ đoạn cao hơn mà thôi. Chiêu này của hắn hay ở chỗ, không báo thân phận chỉ báo tên tuổi, để mọi người tự do đoán. Cuối cùng nếu mọi người phát hiện ra hắn không phải người Cơ gia thì chẳng liên quan gì đến hắn. Dù sao người ta cũng đâu nói mình là người Cơ gia, tất cả đều quẳng cho mọi người tự tưởng tượng. Đầu năm nay người muốn tạo sự chú ý đúng là nhiều thật.”

Báo Nanh Kiếm hoài nghi nhìn nàng:

“Ông đây thấy cô đang ghen tị thì có. Hơn nữa hắn làm như vậy thì có gì tốt?”

“Ngươi cứ coi như ta đang ghen tị cũng được.” Tiêu Dao tỏ thái độ chẳng sao cả, “Nếu thật sự là đệ tử tam đại gia tộc thì căn bản sẽ không tới trà lâu này khoe khoang, quá khó coi. Không phải thần thức của ngươi lợi hại hơn người thường sao? Mau nghe xem bọn họ đang tán gẫu cái gì.”

Nó thấy nàng thừa nước đục thả câu, cũng nghe lời dùng thần thức dò xét một phen. Nửa ngày sau mới ngẩng đầu dùng ánh mắt quỷ dị nhìn Tiêu Dao.

“Sao lại nhìn ta như vậy? Bọn họ đang nói gì?”

Báo Nanh Kiếm đen mặt nói:

“Bọn họ đang thảo luận xem cho tên Cơ tiểu tử kia bao nhiêu linh thạch để hắn dẫn bọn họ vào Cơ gia.”

“À, thì ra là thế” Tiêu Dao kéo dài âm cuối, cười đến mức hai mắt híp lại như trăng dằm, “Sao, khâm phục ánh mắt của ta chứ gì? Có phải ngưỡng mộ ta như nước sông cuồn cuộn đúng không?”

“Không phải” Dáng vẻ Báo Nanh Kiếm có chút xấu hổ “Ông đây cảm thấy cô thật gian xảo, càng ngày càng giống Sở Tầm.”

Nghe thấy hai chữ Sở Tầm, Tiêu Dao ngây người, Báo Nanh Kiếm cảm giác được nàng không bình thường mới nhận ra mình vừa nói gì, vội vàng che miệng lại nói:

“Vừa rồi ông đây không nói gì cả.”

Tiêu Dao nở nụ cười, ánh mắt xa xăm, nhỏ giọng thì thầm:

“Chờ ta Kết Đan thành công, chúng ta sẽ đi tìm A Tầm.”

Chương 13: Chuyện cũ

Khi trở lại Tiên Vũ Môn thì trời đã tối, Tiêu Dao nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau liền chạy tới chỗ Ngô chưởng sự Vạn Nhận Phong.

Trong Tiên Vũ Môn, ngoại trừ động phủ là cung cấp miễn phí thì muốn mượn đọc công pháp, pháp thuật và ngọc giản phải trả điểm cống hiến môn phái hoặc linh thạch. Ví dụ như mượn sách trong tàng thư các phải tốn điểm cống hiến còn muốn sao chép ngọc giản thì phải trả linh thạch. Còn linh thảo, linh dược cũng phải trả một lượng linh thạch nhất định để mua, nhưng giá sẽ rẻ hơn thị phường bên ngoài một phần ba.

Cho nên nhiều tu sĩ cho rằng vào được đại phái là có thể tu luyện không lo, điều hoàn toàn vô căn cứ. Kỳ thật, môn phái cũng là một thế giới tu tiên cỡ nhỏ, không chỗ nào không cần dùng linh thạch.

Vì thế phần lớn đệ tử nội môn đều làm việc cho môn phái nhằm kiếm đủ linh thạch tu luyện. Phân theo nội ngoại môn thì bình thường các đệ tử ngoại môn sẽ làm các công việc thể lực còn đệ tử nội môn chịu trách nhiệm quản lý. Chỉ có tu sĩ đại năng đã ngoài Nguyên Anh kỳ mới có thể thực sự thoải mái không cần làm gì cũng được môn phái cung cấp, chỉ cần lúc môn phái lâm nguy thì ra tay viện trợ là được.

Chim chết vì miếng ăn, cho dù Tiêu Dao không cần linh thạch để tu luyện nhưng cũng túng thiếu khắp nơi, cho nên trong môn phái nàng cũng làm chút việc để kiếm thêm linh thạch.

Không muốn vì kiếm linh thạch mà chậm lại tiến độ tu luyện cho nên Tiêu Dao tìm một công việc tương đội thoải mái, đó là thay Ngô chưởng sự phân công công việc cho các đệ tử ngoại môn mới đến. Bên ngoài thì tưởng công việc này béo bở, nhưng trên thực tế phần lớn các đệ tử bị sai tới chỗ nàng đều xuất thân nhà nghèo, trong nhà túng thiếu cho nên mới trở thành đệ tử ngoại môn để cải thiện cuộc sống, căn bản không có đâu mà hối lộ.

Đương nhiên Tiêu Dao cũng không để bụng. Công việc này cũng mười năm mới phải làm một lần, thời gian còn lại đều rảnh rỗi, thỉnh thoảng cũng kiếm được mấy khối linh thạch, thôi thì có ít còn hơn không.

Bay vào Vạn Nhận Phong, Tiêu Dao liền xuống khỏi phi kiếm. Trong môn phái có quy định, ngoại trừ bên ngoài ngũ phong, tất cả đệ tử dưới Kim Đan kỳ đều không được phi hành. Đến đây, nàng chỉ có thể đi bộ lên núi.

Đến lưng chừng núi bỗng nghe thấy có đệ tử lên tiếng:

“Mau nhìn kìa! Đó không phải là Quý sư thúc sao?”

Chỉ thấy một đám mây ngũ sắc từ từ hiện ra, trên đó chở một nam tử thanh niên, mày kiếm mặt sáng, ngũ quan cương nghị, đường môi mím chặt, trên người tản ra uy áp nhàn nhạt. Mà bên cạnh hắn là một thiếu niên thanh tú, tóc xanh mắt xanh, không cần dùng ngoại lực cũng có thể tự phi hành. Chỗ hai người đứng tỏa ra uy áp vô hình lạnh như băng, khiến cho tất cả các đệ tử Trúc Cơ kỳ đều không tự chủ mà quỳ xuống. Dưới loại uy áp này, người tu vi thấp mà dãy dụa hoặc phản kháng một chút đều sẽ cảm thấy người như bị chia năm xẻ bảy, không thể không cúi đầu.

Tất cả các đệ tử trên sơn đạo đều kinh sợ quỳ xuống hành lễ. Nhưng trong đan điền và thức hải của Tiêu Dao đều tràn ngập tiên khí, cho dù đối phương cao hơn nàng vô số cảnh giới, chỉ cần đó không phải là tu sĩ cũng hấp thụ tiên khí như nàng thì nàng sẽ không bị ảnh hưởng gì.

Cho nên nàng thoáng chậm nửa nhịp, lúc này mới giật mình cúi đầu quỳ xuống.

Đệ tử cả núi đều đã quỳ nên động tác chậm nửa nhịp của nàng vô cùng nổi bật khiến cho thiếu niên tóc xanh mắt xanh kia khi đi đến không khỏi nhìn nàng không rời mắt.

Cảm thấy người bên cạnh có chút khác thường, Quý Thanh Phong dừng lại hỏi:

“Sao vậy Bích Tình?”

Ánh mắt Bích Tình vẫn dừng ở nơi khác, giống như không nghe thấy Quý Thanh Phong gọi.

Thấy linh thú của mình ngẩn người, Quý Thanh Phong thoáng nhíu mày, nhìn theo tầm mắt Bích Tình, đi đến bóng dáng gầy yếu đang quỳ bên kia, bình tĩnh nói:

“Bích Tình, ngươi có từng hối hận?”

Câu này là dùng thần thức truyền âm, Bích Tình hơi ngừng lại, vẻ mặt lập tức kiên định như cũ.

“Chủ nhân, Bích Tình chưa bao giờ hối hận. Lúc trước cũng vậy, hiện tại cũng vậy.”

Lúc này Quý Thanh Phong mới thoải mái

“Nếu Bích Tình đã dứt khoát, vì cớ gì lòng còn lưu luyến.”

Đôi mắt xanh của Bích Tình khẽ đóng, nhẹ giọng nói “Đạo vốn vô tình, Bích Tình không có gì lưu luyến. Chỉ là lâu rồi không gặp, cho nên hôm nay gặp lại không khỏi có chút cảm khái.”

Quý Thanh Phong thoáng gật đầu

“Ta biết Bích Tình là người trọng tình cảm, nhưng không cần quá đồng tình. Người tu đạo, nghịch thủy hành châu, không tiến thì lùi, mọi người đều có cơ duyên khác nhau, tạo hóa cũng khác nhau. Từ lúc ngươi đưa ra lựa chọn thì chỉ có thể nói duyên phận của nàng và ngươi đã hết, hai người đã sớm không cùng một bậc. Qua thời gian, chênh lệch càng lớn, không cần phải bùi ngùi. Hôm nay ta cho phép ngươi liếc mắt một cái, kết thúc chuyện trước kia, sau này gặp lại đó chính là người lạ.”

Ánh mắt cuối cùng dừng trước thân ảnh đang quỳ bên dưới, Bích Tình chậm rãi nhắm mắt lại, khi mở ra đã tĩnh lặng như nước.

“Bích Tình hiểu rồi. Chủ nhân, chúng ta đi thôi.”

Thoáng thấy Bích Tình đã khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh lúc trước, Quý Thanh Phong mỉm cười vuốt cằm, tiếp tục khống chế đám mây ngũ sắc rời khỏi Vạn Nhận Phong.

Hắn đứng trên tường vân, nhìn Vạn Nhận Phong càng ngày càng xa, trong lòng thầm thì:

Tiêu Dao, tu đạo vô thường. Ta từng bị ngươi và Phương Yển bỏ xa nhưng đảo mắt ngươi ngay cả hi vọng Kết Đan cũng xa vời. Sau này sợ là không bao giờ gặp lại.

Hắn lắc đầu, thúc giục tường vân, đảo mắt đã biến mất nơi chân trời.

Các đệ tử trên núi thấy Quý sư thúc vừa rồi không biết tại sao lại đột nhiên dừng lại, nửa ngày cũng không dám thở mạnh, đợi đến khi cỗ uy áp kia biến mất mới dám đứng dậy.

Tiêu Dao cũng đứng dậy vỗ vỗ tro bụi trên người tiếp tục đi về phía trước. Ấy chỉ có Báo Nanh Kiếm thò đầu ra từ trong ngực nàng, hung hăng nhe răng về phía hai người kia vừa rời đi:

“Phi, cái gì mà đại đạo vô tình, cái gì mà người trọng tình cảm, rồi còn giả mù sa mưa nói cái gì mà không hối hận. Hừ, cái thằng yêu quái lông xanh mắt xanh nhà ngươi chính là phản đồ thì có!”

“Ngươi dùng thần thức nghe lén bọn họ nói chuyện hả?” Tiêu Dao buồn cười nói
“Hừ, thấy dáng vẻ thậm thụt như trộm của bọn chúng, ông đây đương nhiên phải nhìn một chút, xem bọn chúng nó có nói xấu gì chúng ta không.” Báo Nanh Kiếm ngẩng đầu nói: “Nhưng mà cô đó, linh thú bảo bối lúc trước bỏ trốn theo người khác, lại còn đắc ý nhảy nhót dưới mắt mình, cô thật sự không bận tâm sao?”

Vẻ mặt nàng bình tĩnh, “Những thứ đó đều đã là chuyện cũ, có gì phải bận tâm. Đại đạo vốn vô tình, nếu đổi lại là ta, ta cũng lựa chọn như nó. Trên con đường tìm kiếm trường sinh này, ngừng lại chẳng khác nào chết, chỉ có thể không ngừng đột phá giới hạn. Trong quá trình này, thậm chí còn phải tận mắt chứng kiến người thân già đi, đại nạn buông xuống hoặc bạn tốt trì trệ không tiến cuối cùng biến mất. Chỉ có thể nói, con đường này đã định sẵn phải cô tịch một mình.”

“Không sai. Không ngờ cô thật sự không hối hận, không phải ai cũng nhìn thấu điểm này đâu. Ông đây còn sợ cô không nhìn ra.” Báo Nanh Kiếm im lặng nghe nàng nói, hiếm khi khen nàng một câu.

Nghe nó ca ngợi, Tiêu Dao không nhịn được híp mắt, cười đến sung sướng.

“Biết là một chuyện. Nhưng ta đâu nói là ta nhìn thấu đâu. Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ không chút nương tay mà khiến đám người đó kinh ngạc há hốc mồm.”

Báo Nanh Kiếm run rẩy

“ Coi như ông đây chưa nói câu vừa rồi.”

Mất tới nửa canh giờ, Tiêu Dao mới đi tới đỉnh Vạn Nhận Phong. Chuyện thứ nhất cần làm là tới báo danh chỗ quản sự Ngô sư thúc.

Ngô sư thúc đã là một lão nhân, thân hình vô cùng gầy gò, mắt nhỏ miệng nhỏ, dáng vẻ thấp bé, đầu còn hơi hói, tu vi dừng ở Kim Đan sơ kỳ nhiều năm không tiến. Mắt thấy tuổi đã kha khá, không còn cơ hội tăng cảnh giới cho nên bị môn phái giao cho chức quản sự nơi này.

Lúc trước Tiêu Dao được sư phụ đề cử, hơn nữa nàng làm người không tệ, cũng không kiêu ngạo càn quấy, đối với người khác luôn ôn hòa cho nên rất thích hợp làm chuyện phân việc cho đệ tử mới như vậy. Vì thế Ngô lão nhân mới đồng ý cho nàng phụ giúp ở đây, bằng không lấy tư chất và bối cảnh của Tiêu Dao hiện nay, chắc chắn không thể nào được phân việc này.

Thấy Tiêu Dao tiến vào nội đường, Ngô lão nhân mới dùng đôi mắt nhỏ liếc nàng một hồi:

“Hừ, cuối cùng cũng biết tới đây?”

Tiêu Dao cười, hành lễ nói

“Đệ tử bái kiến Ngô sư thúc. Hai ngày nay ta có nhiều chuyện nên mới đến chậm. Xin sư thúc thứ lỗi.”

Ngô lão nhân không kiên nhẫn phất phất tay

“Cái gì mà thứ lỗi với không thứ lỗi. Đừng tưởng ta làm không công. Những việc ta giúp ngươi làm hai ngày nay sẽ trừ vào tiền công của ngươi. Việc hôm nay đã đầy ra đấy, ngươi còn không mau đi xử lý! Cẩn thận ta lại trừ tiếp linh thạch.”

Thấy Ngô sư thúc nói xong lại cúi đầu nghiên cứu bảo vật đệ tử mới hiếu kính lão, Tiêu Dao rất thức thời sờ sờ mũi đi ra ngoại viện.

Ngoại viện đã có khoảng mười đệ tử mới đứng đó. Tu vi đều ở mức Luyện Khí kỳ, ngay cả tu sĩ cũng chưa đến, chỉ có thể gọi là học đồ. Không biết vì sao mà cả đám đứng túm tụm lại nhao nhao ồn ào cái gì đó.

Tiêu Dao ho nhẹ hai tiếng, đi đến chỗ đám đông đang tranh cãi ầm ĩ nói:

“Vì sao các ngươi lại tụ tập ồn ào ở đây?”

Đám người liên can vội vàng tản ra, quy củ đứng một bên. Lúc này Tiêu Dao mới thấy bị bọn chúng vây quanh là một thiếu niên mười bốn mười năm tuổi, trên người đều là vết thương do bị người ta dùng pháp thuật đánh. Tuy rằng không tổn thương đến tính mạng nhưng vẫn để lại miệng vết thương, thậm chí trên quần áo của thiếu niên còn viết hai chữ “Tiện chủng” thật to.

Mặt thiếu niên đỏ đến sung huyết, tay đấm nắm gắt gao nhưng trên mặt không có chút biểu cảm.

Chương 14: Bế quan

Tiêu Dao nhìn thiếu niên, lại nhìn đám đệ tử đứng một bên, liền phát hiện ra trong đó có mấy kẻ quần áo lụa là, chất liệu thượng hạng. Loại đệ tử nhà giàu như vậy hẳn là không bị điều tới đây làm nhiệm vụ mới đúng.

Quét mắt nhìn bọn họ vài lần, Tiêu Dao nói

“Mấy người các ngươi không phải là đệ tử được triệu đến phòng quản sự đúng không? Nếu không được phân công tới nhận việc thì lập tức rời đi, chớ có ở đây tụ tập gây chuyện. Lúc về xem lại môn quy cho rõ, bản môn nghiêm cấm các đệ tử tư đấu. Nếu có ân oán muốn giải quyết thì báo lên sư phụ của các người để phân xử công bằng!”

Không biết mấy tên đệ tử này có chỗ dựa nào mà vẻ mặt vẫn kiêu căng như trước, nhưng thấy Tiêu Dao tuy chỉ là một chấp sự phân phối nhiệm vụ nho nhỏ nhưng tu vi so với đám người vừa mới bước vào cánh cửa tu tiên như bọn họ vẫn cao hơn không ít. Dù sao trong giới tu sĩ, cường giả vi tôn, bọn chúng không cần vì chuyện này mà đắc tội người khác.

Mấy người miễn cưỡng hành lễ với Tiêu Dao. Cuối cùng một đứa trong đó còn hung hăng dứ dứ nắm đấm với thiếu niên kia, bỏ lại một câu hăm dọa:

“Trương Phàm, ngươi nhớ kỹ cho ta, về sau trong môn phái cẩn thận một chút! Nhìn thấy ông đây nhớ đi đường vòng! Bằng không ta thấy ngươi một lần đánh ngươi một lần!.”

Nói xong bọn chúng mới xoay người rời đi, chờ thân ảnh bọn chúng hoàn toàn biến mất, Tiêu Dao mới nhìn về phía đám đệ tử ngoại môn vẫn tránh một bên không nói một lời kia, nói:

“Các ngươi theo ta vào trong, còn ngươi...”

Nàng chỉ chỉ cậu thiếu niên mặt không biểu cảm:

“Đi sang phòng nhỏ bên cạnh thay quần áo, ở đó có ít thuốc trị thương. Thay xong lại qua.”

Tiêu Dao đưa đám đệ tử này vào phòng quản sự, theo trình tự phân phối nhiệm vụ cho bọn chúng. Sau khi mọi người lĩnh mệnh lui xuống, thiếu niên kia mới xuất hiện.

Sau khi thay một thân quần áo, sửa sang lại dung nhan, Tiêu Dao mới thấy rõ dáng vẻ của thiếu niên trước mặt. Cậu có làn da ngăm đem, cái đầu vừa phải, dung mạo bình thường đến mức không thể bình thường hơn, hai tay thô ráp, vừa nhìn đã biết là con nhà nghèo khó.

“Đây là những công việc còn lại, ngươi chọn một cái trong đó đi.” Tiêu Dao làm phép biến ra một thẻ tre đưa cho cậu.

Thiếu niên cúi đầu nhìn thẻ tre, cũng không đón lấy, do dự mãi mới nhỏ giọng nói:

“Trương Phàm đa tạ sư tỷ cho quần áo và thuốc trị thương.”

Cậu nói cảm ơn nhưng mặt vẫn không chút biểu cảm, Tiêu Dao cố nén cảm giác hiếu kì như gà đánh tiết trong lòng, giả bộ như thường, ôn hòa nói:

“Không cần cảm ơn, ta chỉ làm việc theo quy củ. Ngươi cứ chọn công việc trước đi.”

Trương Phàm trầm mặc nhận lấy thẻ tre, tùy tiện chọn một cái, rồi trả lại cho Tiêu Dao. Thuở nhỏ gia cảnh bần hàn, cha mẹ phải vay mượn họ hàng khắp nơi mới đủ tiền cho cậu học bài. Bọn họ đều mong cậu có thể đọc sách cho tốt, sau đó thi đỗ cử nhân cải thiện cuộc sống trong nhà. Điều này khiến cho nhà bọn họ thường xuyên bị đám thân thích có tiền phỉ nhổ, ức hiếp. Thiếu niên vừa rồi còn giơ nắm đấm dọa dẫm là anh họ xa của cậu. Sau đó cơ duyên xảo hợp, cũng là may mắn của cậu, có tiên nhân đi ngang qua tuyển đệ tử, toàn bộ Trương gia chỉ có cậu và anh họ là có linh căn, cho nên được thượng tiên mang tới đây cho làm đệ tử ký danh.

Dọc đường đi, cậu đã nếm hết nhân tình ấm lạnh trên thế gian. Bị anh họ bắt nạt, bị thượng tiên hô đến gọi đi, động một chút là dùng pháp thuật đánh cậu, công pháp thì không dạy nửa chữ. Tất cả cũng là vì anh họ có linh thạch hiếu kính mà cậu thì hai bàn tay trắng. Nói là đệ tử ký danh nhưng thực tế thì ngay cả người làm cũng không bằng. Tất cả những điều đó khiến cho một thiếu niên không biết chút gì về giới tu tiên như cậu sâu sắc cảm nhận rằng giới tu tiên so với nhân gian còn tàn khốc hơn, cường giả vi tôn, kẻ yếu ngay cả làm người cũng không được.Cậu biết bản thân phải trở nên mạnh mẽ, phải trở nên nổi bật hơn người khác. Vì cha mẹ, cậu chỉ có thể giấu tài, nhịn nhục. Cậu muốn sống sót trong giới tu tiên, cậu tin tưởng chỉ cần mình yên lặng cố gắng, nhất định sẽ có ngày nổi danh. Đến lúc đó, cậu sẽ giẫm nát tất cả những kẻ từng bắt nạt khinh thường mình dưới chân!

Đây là lần đầu tiên Trương Phàm gặp được tu sĩ giống như Tiêu Dao. Không thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, không giễu cợt bỏ đá xuống giếng, càng không vì cậu không nộp linh thạch đút lót mà giao cho cậu những công việc vất vả nhất. So với thương hại và bố thí, cậu càng thích thái độ đối xử công bằng như vậy hơn.

Tiêu Dao sao? Cậu thầm nhớ kĩ cái tên này trong lòng.

Đợi đến khi Trương Phàm rời đi, Báo Nanh Kiếm mới vươn ra từ trong ngực Tiêu Dao.

“Vừa rồi ông đây cảm giác được tiên khí của cô dao động. Người kia là ai mà khiến cô hưng phấn như đánh tiết gà vậy?”

“Ngươi không thấy cậu ta rất giống Uyển Nhân Nỉ sao?” Tiêu Dao vuốt cằm nói.

Báo Nanh Kiếm không hiểu nghi hoặc hỏi “Ai cơ?”

“Chính là người trong [ Uyển Nhân Nỉ tu tiên truyền ] đó.”

Báo Nanh Kiếm giật mình, vô cùng run rẩy “Cô đọc quyển sách rác rưởi đó rồi hả?”

“Ừ” Tiêu Dao gật gật đầu “Cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng, đọc giải trí cũng không tệ. Trương Phàm này, bất luận là xuất thân hay dáng vẻ đều giống vô cùng. Cậu ta có thể nhẫn nhịn những chuyện người khác không thể, quan trọng hơn là cậu ta có một gương mặt không-biểu-cảm, mà tuyệt đối không phải giả vờ. Ta rất muốn xem sau này cậu ta sẽ như thế nào.”

“Theo những gì cô nói thì tên tiểu tử này quả thật có chút giống. Thế thì ta nên trảm thảo trừ căn ngay từ bây giờ. Lúc trước ông đây đọc sách đã thấy tên Uyển Nhân Nỉ này chẳng phải thứ tốt lành gì, nói không chừng sau này còn uy hiếp đến cô.”Nó nói xong, lại thấy Tiêu Dao chế nhạo cười mình:

“Sao bảo rác rưởi cơ mà? Thượng tiên đại nhân cũng khom người đọc sao?”

“Khụ, khụ” Nó khụ khụ hai tiếng nhằm che giấu vẻ xấu hổ “ Chẳng qua ông đây chán quá nên tiện tay lấy ra xem thôi. Bất đắc dĩ là trí nhớ tốt quá nên không quên được. Ta thấy cô vẫn nên quyết đoán tranh thủ lúc hắn chưa dài rễ, trừ cỏ tận gốc. Ông đây khuyên cô nếu muốn con đường sau này bằng phẳng thoải mái thì nên làm như vậy. Cô cứ tùy hứng như thế, sớm hay muộn cũng phải trả giá lớn.”

Tiêu Dao vô tội trừng mắt nhìn nó:

” Ôi trời, ta không tùy hứng thì sao có thể đại thành. Đạo của ta không cầu trở thành thiên hạ đệ nhất, chỉ cầu một đời tiêu dao. Huống hồ, ta rất muốn nghiệm chứng xem, nếu theo đạo trong quyển sách này thì hắn có thể đi bao xa.”

Báo Nanh Kiếm thấy nàng nheo nheo ánh mắt, biết giờ phút này nàng đang rất vui, cho nên cũng lười nói thêm, chỉ bĩu môi.

“Tùy cô. Kẻ này tâm tính tuy không tệ, nhưng tư chất linh căn thực sự quá kém. Kim, Mộc, Hỏa tam linh căn. Nếu không có cơ duyên lớn thì cả đời này nhiều lắm cũng chỉ tu đến Trúc Cơ kỳ. Chúng ta trước cứ chờ xem.”

Tiêu Dao cười vỗ vỗ cái đầu xù lông của nó nói

“Quản nhiều như vậy làm gì! Thiên đạo đều có an bài. Trước hết chúng ta đến chỗ Ngô sư thúc xin nghỉ cái đã, trở về thì bế quan chuẩn bị lịch lãm Khê Giản Cốc, cố gắng tăng cảnh giới lên Trúc Cơ kỳ Đại viên mãn.”

Đi tới chỗ Ngô lão nhân, Tiêu Dao báo cho ông ấy mình sắp bế quan ba mươi năm, Ngô lão nhân chỉ đáp một câu:

“Bế quan? Được thôi. Nhưng linh thach trong ba mươi năm này ngươi đừng hòng lấy được một khối.”

Tính nết lão nhân thế nào, Tiêu Dao đã hiểu rõ từ lâu, đây cũng là tổn thất trong dự kiến.

Sau khi từ biệt Ngô lão nhân, ra khỏi Vạn Nhận Phong, nàng tự do không chế phi kiếm, xuyên qua dãy núi liên miên tiến về động phủ của mình.

Giờ phút này nếu có người tới gần Tiêu Dao chắc chắn sẽ chấn động vì uy áp tản mát ra từ người nàng. Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ nho nhỏ quanh thân lại tản ra uy áp quỷ dị so với đại năng Nguyên Anh còn khủng bố hơn, thậm chí ngay cả không gian bên cạnh nàng cũng vặn vẹo theo.

Lịch lãm tại Khê Giản Cốc ba mươi năm sau đã dấy lên ngọn lửa hừng hực trong lòng Tiêu Dao.

Tất cả hãy chờ xem! Trên con đường đại đạo, Tiêu Dao ta tuyệt đối không ngừng lại!

Một ngày sau, trong một góc cằn cỗi của Vạn Hoa Sơn, một tòa động phủ đóng lại đại môn, bắt đầu ba mươi năm chờ đợi.

Chương 15: Trương phàm

Mùa xuân tháng ba, vạn vật sống lại, cả Vạn Hoa Sơn xanh biếc một màu, đây quả là thời gian tốt để gieo trồng linh thảo, linh dược.

Mà lúc này trong nội môn Tiên Vũ Môn cũng vô cùng bận rộn, bởi vì năm nay là thời điểm mở ra lịch lãm Khê Giản Cốc năm mươi năm một lần. Đây là chuyện lớn, là cơ hội để tam gia tứ phái nổi danh giới tu tiên tụ hội. Phải biết rằng trong giới tu tiên Thái Cổ, các gia tộc môn phái nổi danh đều có địa bàn của riêng mình, rất ít khi tụ tập cùng một chỗ. Chỉ vào dịp ba sự kiện lớn trong giới tu tiên mới có thể may mắn nhìn thấy họ.

Ba sự kiện đó là Bách Nhân Bảng trăm năm cử hành một lần, lịch lãm tới Ám Hà Tiệm của tu sĩ Kết Đan và cuối cùng là hình trình đến Khê Giản Cốc của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Khê Giản Cốc và Ám Hà Tiệm là hai nơi hình thành sau trận đại chiến Chân Tiên thời thượng cổ, nhân gian giới bị biến đổi và tạo ra hai nơi nồng đậm linh khí này. Bởi vì bên trong linh khí sung túc, có nhiều linh dược, linh thảo quý hiếm sinh trưởng, thậm chí nghe nói còn có cả Đích tiên thảo, loại linh thảo của thượng giới trong truyền thuyết, vì thế nên có vô số tu sĩ tranh nhau vào đây tầm bảo.

Phàm là nơi có bảo vật, ắt sẽ có vô số nguy hiểm. Khê Giản Cốc và Ám Hà Tiệm hình thành một cách quỷ dị, mở ra ngay trên Nhân gian giới vị, không gian và thời gian đều không ổn định, cho nên tự có chu kỳ vận hành của riêng mình. Khê Giản Cốc cứ năm mươi năm lại đổi phiên, mà thời điểm này chính là lúc an toàn nhất. Còn Ám Hà Tiệm cứ bảy mươi năm đổi phiên một lần, mà thời gian đầu khi đổi phiên là thời điểm điểm tiến vào tốt nhất.

Các môn phái từng vì tranh giành quyền sở hữu hai bảo địa này mà ra tay quá nặng. Đó là nội chiến mấy ngàn năm trước tại Thái Cổ, kết quả là vô số môn phái và tu sĩ chết đi, từ đó hình thành các gia tộc môn phái hiện nay. Từ đó về sau, một hiệp nghị rằng hai nơi này sẽ đồng sở hữu bởi tứ phái tam gia được đưa ra, cứ năm mươi năm và bảy mươi năm một lần, các phái và gia tộc sẽ đưa đệ tử vào vừa lịch lãm vừa tầm bảo cho môn phái.

Nơi này đã trải qua chiến tranh ngàn năm cùng vô vàn biến cố, bên trong có không biết bao nhiêu túi trữ vật của tu sĩ thời thượng cổ để lại. Mà trong đó không thiếu bậc đại năng tiếng tăm lừng lẫy một thời trong giới tu tiên.

Cho nên lần lịch lãm này không chỉ là thời điểm các phái và gia tộc thu thập của cải bảo vật mà còn là cơ hội để tranh đấu, dò xét, đánh giá thực lực lẫn nhau. Chưa nói đến chuyện đem lại vinh quang cho môn phái, mà đối với tu sĩ, đây là còn một cơ hội để nổi danh khắp giới tu tiên đồng thời đạt được dị bảo.

Báo danh lịch lãm cũng không có yêu cầu gì, chỉ cần mọi người tự nguyện là được. Dù sao trong đó vô cùng nguy hiểm, không chỉ không gian và thời gian vặn vẹo mà yêu thú trông coi linh thảo cũng cực kì hung tàn. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ tham gia nếu không phải là muốn nổi danh thì cũng là những kẻ sơn cùng thủy tận, tu vi khó tiến nên đành tới đây tìm một cơ duyên cuối cùng.

Đây là chuyện lớn của giới tu tiên, khó trách Tiên Vũ Môn lại coi trọng đến vậy. Trong chính điện của đỉnh Liên Hoa Phong cao nhất Vạn Hoa Sơn, chưởng môn Huyền Không đạo nhân đang vuốt vuốt chòm râu bạc, nhìn bốn vị đại trưởng lão bên dưới, nói:

“Nay đã đến thời gian lịch lãm Khê Giản Cốc năm mươi năm một lần. Theo lệ cũ thì sẽ chọn một đệ tử trong hàng Kim Đan kỳ dẫn đội, không biết các vị ngồi đây có chọn được ai chưa?”

Nghe vậy, bốn người nhìn nhau, trong đó, một lão giả ngồi bên trái trầm tư một lúc rồi mở miệng nói:

“Chưởng môn sư huynh, theo ta được biết sau khi Phương Yển phi thăng, tam phái tam gia khác đều có ý định lôi phái ta xuống, đặc biệt là Tú Sơn Phái đang đứng vị trí thứ hai. Nghe nói mười năm trước bọn họ thu được một tên đệ tử có tư chất tiềm lực vượt xa thiên tài Phương Yển năm đó. Hắn chỉ mất không đến năm năm đã Trúc Cơ thành công. Lần này hình như hắn cũng tham gia lịch lãm Khê Giản Cốc. Gần đây bọn họ làm việc rất phách lối, không ngừng tuyên dương tên đệ tử này tư chất hơn người ra sao với bên ngoài. Đã là đại phái thì chúng ta cũng không thể rơi xuống hạ phong được. Chúng ta im lặng, bọn chúng còn tưởng chúng ta sợ, cảm thấy ngoài Phương Yển, phái ta không còn người. Theo ta thấy Phương Ức Dao không tệ, là một nhân tài. Trong ba trăm năm ngắn ngủi đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ, hơn nữa còn là ái đồ được Phương Yển coi trọng, phái nàng ta đi nhất định sẽ áp trên bọn họ một bậc.”

Huyền Không đạo nhân gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, chợt hỏi lại ba người khác:

“Người Tống sư đệ chọn, các ngươi có ý kiến gì không? Nếu như đều đồng ý thì ta sẽ thông báo xuống.”

Ngồi thứ hai bên trái là một lão phụ nhân, chính là Phong chủ của Bích Tú Phong, Liễu Diệp đạo nhân, bà là người tỏ thái độ trước:

“Tống sư huynh nói có lý, chúng ta tuyệt đối không thể bị bọn họ kéo xuống. Nếu là người khác, ta còn lo lắng chút nhưng nếu là Phương Ức Dao thì ta tán thành cả hai tay.”

Thấy hai người đều đồng ý, vị nam tử trung niên khôi ngô ngồi đầu tiên bên phải là Phong chủ Vạn Thọ Phong, Lăng Không đạo nhân cũng ồm ồm nói:

“Người này ta đã gặp qua vài lần. Quả thật là một nhân tài, cho nên ta cũng không có ý kiến.”
Cuối cùng chỉ còn lại một người không tỏ thái độ gì. Ông ta chỉ nhắm mắt ngồi ngay ngắn, không biết đang suy nghĩ gì. Bốn người còn lại đều nhìn ông, Huyền Không đạo nhân cười nói:

“Lữ sư đệ suy nghĩ lâu như vậy mà vẫn chưa tỏ thái độ gì, hay là đệ cảm thấy chọn người này có chỗ nào không ổn?”

Người cuối cùng này quả thật là sư phụ của Tiêu Dao, Phong chủ Yêu Nguyệt Phong, Lữ Bất Quần. Một lát sau ông mới chậm rãi mở mắt nhìn về phía chưởng môn sư huynh nhà mình.

“Sư huynh, nếu là lúc trước thì đệ cũng thấy Phương Ức Dao là sự lựa chọn tốt nhất. Nhưng huynh còn nhớ tin tức đệ tử phụ trách giám thị Khê Giản Cốc báo về mấy ngày trước không?”

Huyền Không đạo nhân nhíu nhíu mày.

“Sư đệ nói về chuyện Khê Giản Cốc xuất hiện dị động khác thường, mười mấy đệ tử tiến vào tìm hiểu đều không rõ tung tích sao?”

“Đúng vậy.” Lữ Bất Quần gật gật đầu “Không chỉ đệ tử mất tích mà ngay cả khe rách không gian chỉ có trong Khê Giản Cốc cũng bắt đầu xuất hiện ở khu vực phụ cận. Sư đệ có dự cảm không tốt, chỉ sợ lần lịch lãm này sẽ có dị biến. E là chỉ có tu sĩ Kết Đan kỳ thì không đủ ứng phó.”

Nghe ông nói xong, sắc mặt Huyền Không đạo nhân nghiêm lại, ba người còn lại cũng có chút đăm chiêu. Dự cảm của Lữ Bất Quần luôn chính xác, thậm chí còn có chút danh tiếng trong Tiên Vũ Môn, trước đây từng giúp môn phái vượt qua nhiều cửa ải khó khăn. Cho nên khi ông nói điều này, Huyền Không đạo nhân không thể không coi trọng.

Vuốt râu suy tư hồi lâu, Huyền Không đạo nhân mới nói:

“Tuy rằng Lữ sư đệ có dự cảm lần lịch lãm này sẽ sinh dị biến, nhưng chúng ta đứng đầu tứ phái tam gia tuyệt đối không thể vắng mặt, càng không thể bỏ qua cơ hội đoạt lấy bảo vật! Giờ chỉ có thể làm chút dự phòng. Như vậy đi, lần này dẫn đội vẫn Phương Ức Dao nhưng sẽ giảm bớt đệ tử tinh anh của các phong vào cốc. Chờ lịch lãm bắt đầu, ta sẽ phái hai vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ xét xét ở phụ cận. Đến lúc đó cho dù có dị thường cũng có thể ứng phó, bốn vị trưởng lão thấy thế nào?”

Lần này Lữ Bất Quần tán thành trước tiên.
“Dù sao thì dự cảm của ta cũng chỉ là đại khái. Nếu quá cẩn thận chỉ sợ đến lúc đó lại bị người ta chế giễu. Giờ cũng chỉ có thể xử lí như vậy. Chưởng môn sư huynh, ta không có ý kiến.”

Ba người khác cũng gật đầu “Đều nhờ chưởng môn sư huynh làm chủ.”

Huyền Không đạo nhân thở dài thật sâu, ánh mắt dừng ở nơi xa

“Ôi, hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì dao động tới căn cơ phái ta. Nếu chuyện đã quyết định xong thì các ngươi cũng trở về đi.”

Chuyện xảy ra trong điện không có mấy người biết. Chỉ là sau đó, rất nhiều đệ tử tinh anh báo danh tham gia lịch lãm đều bị sai đi làm nhiệm vụ lâm thời, còn mọi thứ khác đều vô cùng bình thường.

Đến ngày tập hợp, trong một động phủ không ai chú ý phía Bắc, cửa đá chậm rãi mở ra. Tiêu Dao đi ra từ bên trong, trên tay cầm một đôi Long Phượng Hoàn làm từ ngọc lưu ly màu hổ phách.

“Thời gian vừa đúng. Chỉ tiếc đôi Long Phượng Hoàn này là tiên khí mà lại bị hủy như vậy.”

Tiêu Dao đau lòng lắc đầu, tay hơi dùng sức, đôi Long Phượng Hoàn kia liền hóa thành bột phấn bị gió cuốn đi.

Mà lúc này tu vi của Tiêu Dao đã tăng từ Trúc Cơ kỳ tầng tám lên đỉnh tầng chín, đúng vào cảnh giới Đại viên mãn.

“Ngươi nói xem, ta tu luyện kiểu gì đây? Chỉ có hấp thu tiên khí ta mới có thể tăng lên cảnh giới. Ôi, phải biết rằng đây là tiên khí đấy. Tùy tiện quẳng ra một món cũng đủ gây ra một hồi tinh phong huyết vũ trong giới tu tiên Thái Cực. Thế mà lại bị ta lãng phí như vậy.”

“Chẳng phải chỉ là một món tiên khí thất phẩm thôi sao?” Báo Nanh Kiếm dùng móng vuốt cọ cọ đầu, tỏ vẻ khinh bỉ tư tưởng nông dân của nàng, “Tu vi không tăng thì có ôm tiên khí cực phẩm cũng ích gì? Về với đất vàng rồi thì không phải vẫn để người khác hưởng sao? Hơn nữa trong nhân giới không ai dùng được tiên khí, trừ phi là pháp bảo có tiên khí phụ trợ, nếu không cho dù là tiên khí cấp thấp thì bọn họ cũng phải tốn hết pháp lực mới có thể sử dụng một lần.”

Tiêu Dao nghe xong, còn nghiêm túc gật đầu “Không đến được bến bờ trường sinh đối diện thì cho dù có bao nhiêu bảo vật cũng đều không có phúc dùng. Đại đạo vẫn luôn có lý. Trước tiên chúng ta cứ tới tiền sơn tụ tập với các đệ tử khác đã.”

Tiêu Dao ngự kiếm đi vào tiền sơn. Nơi này đã có nhiều đệ tử đứng đợi từ lâu, thấy Tiêu Dao tiến vào đều liếc mắt một cái, sau khi dùng thần thức tra được nàng đã tới cảnh giới Trúc Cơ kỳ Đại viên mãn, mọi người đều cung kính thu hồi thần thức, không một ai dám chậm trễ. Dù sao thì trong đám đệ tử Trúc Cơ kỳ, Đại viên mãn đã là cảnh giới cao nhất.

Đồng thời, Tiêu Dao cũng đánh giá những đệ tử này một phen. Nàng phát hiện tuy rằng trong đó có một vài đệ tử Trúc Cơ kỳ tầng tám, tầng chín, nhưng phần lớn đều là những người sắp tới đại nạn, mà tinh anh của môn phái chiếm tỉ lệ vô cùng nhỏ. Đang thấy kì lạ thì Báo Nanh Kiếm bỗng dùng móng vuốt, hung hăng bấm một cái trên người nàng.

“Tiêu Dao, cô mau nhìn!”

Theo tầm mắt nó, Tiêu Dao thấy phía trước có một nam tử trẻ tuổi khoác ngoại bào đệ tử nội môn đứng đó. Dung mạo của hắn bình thường, mặt không biểu cảm, ánh mắt cũng đúng lúc nhìn về phía nàng.

Tiêu Dao hơi híp mắt, nhẹ giọng lẩm bẩm

“Trương Phàm.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau