CHẬM RÃI TIÊN ĐỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chậm rãi tiên đồ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tiêu dao

Tiêu gia thôn nằm trên một ngọn đồi dốc vàng, bên ngoài được bao quanh bởi một mảnh rừng rậm rạp cây cối, giống như một con kênh đào bảo vệ thành, ngăn cách ngọn đồi với thế giới bên ngoài qua đường chân trời đỏ rực.

Hoàng hôn ngày đó, ráng chiều buông xuống, chiếu rọi lên cánh rừng rậm rạp tạo nên một khung cảnh mê hoặc lòng người.

Mỗi ngày vào lúc khung cảnh trên đồi dốc vàng đẹp nhất, Tiêu Dao đều theo lão nô bộc trong phủ Tiêu gia ra giếng gánh nước. Miệng giếng cũ nằm trên một gò đất lớn, cũng chính là nơi cao nhất trong Tiêu gia thôn nên tầm nhìn không hề bị ngăn cản.

Ngày ngày khung cảnh xinh đẹp mê hoặc lòng người bên ngoài ngọn đồi đều khắc sâu trong mắt cô bé Tiêu Dao mười tuổi. Những lúc đó, nàng sẽ mở miệng theo thói quen, hỏi A ma* bên cạnh.

* A ma: cách gọi các bà lão

“A ma, A ma, bên kia đường màu đỏ có cái gì?”

A Ma đứng bên cạnh tóc đã trắng xóa, vẻ mặt đầy nếp nhăn, thắt lưng cũng không còn thẳng. Bà không đứng dậy, cũng không nhìn về phía Tiêu Dao, chỉ tiếp tục dùng đôi tay già nua gân guốc nhặt củi, thuần thục buộc chặt lại nói:

“A nữ*, nhanh nhanh múc đầy nước rồi theo bà đưa đến phòng bếp, ngộ nhỡ đưa muộn, thể nào cũng bị đại quản sự trách phạt.”

* A nữ: cách gọi cách bé gái

“A ma...”

Tiêu Dao đã múc xong nước từ lâu, hai mắt lấp lánh bình tĩnh nhìn bà, trên mặt lộ ra vẻ tò mò rõ rệt.

A ma nhanh tay bó nốt đống củi, đặt lên tấm lưng đã không thể duỗi thẳng từ lâu, thở dài nói:

“A nữ, sao cứ lâu lâu con lại hỏi một lần vậy? Cả đời A ma đều sống ở Tiêu gia thôn, chưa bao giờ ra ngoài, làm sao biết những chuyện đó được? Nghe thế hệ trước nói, bên kia vạch đỏ không hề có gì cả. Chúng ta mau đi thôi.”

Nghe được câu trả lời vĩnh viễn chẳng chút thú vị này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Dao ảm đạm xuống, nàng một bên nhìn chằm chằm ráng chiều đỏ rực gần ngay trước mắt nhưng kỳ thật xa xôi vô cùng, một bên nhấc thùng nước lên, chạy chậm đến bên cạnh A ma cùng đi với bà.

“A ma, để con cõng củi giúp bà.”

Nói xong, nàng lấy bó củi trên lưng A ma đặt lên lưng mình, trên mặt toát ra vẻ thản nhiên, tiến về phía trước.

“Nhưng mà mẹ con có nói, bên kia đường màu đỏ là một nơi đẹp vô cùng tên là cực lạc, bảo con khi lớn lên nếu có cơ hội nhất định phải đi xem...”

“Nói bậy!”

Không đợi Tiêu Dao nói xong, a ma đã sốt ruột ngắt lời nàng:

“Đừng nghe mẹ con nói lung tung, cả đời này nó cũng chỉ ở trong Tiêu gia thôn, chưa từng đi ra ngoài, làm sao biết được bên kia đường màu đỏ có gì?”

A ma tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Dao, lại nói:

“Đều tại ông ngoại con, tự nhiên lại dạy mẹ con học chữ, đọc sách gì đó, kết quả là suốt ngày chỉ biết đọc đọc, cuối cùng bị chồng vứt bỏ. Con nói xem, một nữ nhân một thân một mình nuôi con sống qua ngày, cuối cùng bệnh cũ tái phát, lúc chết xém chút nữa ngay cả quan tài cũng không mua nổi, thế thì đọc nhiều sách cũng có tác dụng gì? Bà thấy, nữ nhân ấy à, vẫn nên ở nhà giúp chồng dạy con cho tốt mới đúng. Chính vì mẹ con đọc sách nhiều quá nên cha con mới vứt bỏ mẹ con, giờ mẹ con còn muốn dạy con mấy thứ linh tinh này, chẳng lẽ nó muốn con cũng giống nó sao? Bà bảo này, a nữ, về sau đừng nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn này nữa, làm việc cho tốt, sau này A ma tìm cho con một nhà trong sạch, để con thanh thản ở lại Tiêu gia thôn sống đến hết đời.”Thấy A ma bắt đầu oán thán người mẹ đã chết của mình, Tiêu Dao vội vàng trấn an bà:

“A ma, A ma, bà đừng tức giận được không. Chúng ta không nói chuyện của mẹ nữa. Kỳ thật đọc sách cũng đâu phải không tốt, A ma xem không phải Tam tiểu thư cũng đọc sách biết chữ đó sao?”

“Tam tiểu thư?”

A ma trợn mắt nhìn Tiêu Dao

“Đương nhiên tiểu thư có thể biết chữ, bởi vì người ta là tiểu thư mà! Nhưng mà A nữ, con có biết không, không phải ai cũng có mệnh làm tiểu thư đâu! Giờ con còn không đi nhanh lên, sắp không kịp tới nơi rồi.”

Lần này Tiêu Dao ngoan ngoãn im miệng, vừa cõng củi vừa xách nước chậm rãi đi về phía trước. Ráng chiều phủ xuống người nàng, vẽ lên một cái bóng thật dài trên mặt đất, vừa nhỏ bé vừa bất lực.

Tiêu Dao cũng họ Tiêu, phải nói là mọi người trong Tiêu gia thôn đều mang họ Tiêu, nhưng chỉ có Tiêu lão gia Tiêu Kiếm, chủ nhân của Tiêu gia trang mới là người giàu có nhất trong thôn, cũng chỉ có con trai, con gái của ông mới được người trong thôn gọi là thiếu gia, tiểu thư.

Mà mẹ của Tiêu Dao chẳng qua chỉ là con gái của một vị tiên sinh dạy học trong thôn, có chút quan hệ họ hàng xa với Tiêu lão gia. Từ lúc nàng tám tuổi, mẫu thân qua đời, Tiêu Dao liền sống cùng với A ma cách vách. A ma làm tạp vụ ở Tiêu gia trang, cho nên cũng đề cử Tiêu Dao vào làm một chân tạp dịch nho nhỏ trong đó.

A ma vẫn luôn coi thường mẹ của Tiêu Dao, luôn nói mẹ của nàng không tốt thế này không tốt thế nọ. Tiêu Dao biết thực ra bà ấy vốn không có ác ý gì, hơn nữa bản thân luôn cảm kích A ma đã thu lưu mình sau khi mẹ mất, thế nhưng trong lòng Tiêu Dao, mẹ vẫn là người tốt nhất, có học vấn nhất, mẹ luôn có rất nhiều chuyện xưa thú vị để kể cho nàng nghe, dạy nàng biết chữ, cũng đem rất nhiều sách nói về kỳ nhân dị sự trên thế gian này cho nàng xem.

Bởi vì từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy nhiều trong sách nên Tiêu Dao vô cùng tò mò về thế giới bên ngoài, nàng muốn đi xác nhận một chút xem liệu những kỳ nhân dị sự đó có thật sự tồn tại hay không, nàng cũng muốn nhìn xem thế giới bên ngoài to lớn kỳ quái đến nhường nào.

Nhưng mà nàng thật sự còn quá nhỏ, không có năng lực đi ra ngoài. Hơn nữa, nàng đã ký khế ước bán mình cho Tiêu gia, nếu không có gì đặc biệt thì nàng sẽ giống như A ma, cả đời sinh lão bệnh tử tại Tiêu gia thôn. Mỗi khi ngẫm đến cuộc sống buồn tẻ ấy, trái tim nho nhỏ của Tiêu Dao đều thắt lại, không nhịn được bắt đầu sợ hãi.

Chỉ cần nàng nhanh chóng lớn lên thôi, đợi đến khi nàng đủ năng lực chuộc thân cho mình, nhất định nàng sẽ rời khỏi nơi này, đi xem thế giới bên ngoài ra sao!
Trong lòng chất chứa một nguyện vọng nho nhỏ, tâm trạng háo hức mong chờ đối với thế giới bên ngoài khiến Tiêu Dao cảm thấy bó củi trên lưng cũng không còn nặng như trước.

Tiêu Dao đi vào phòng bếp, nhanh chóng đem nước đổ vào lu, thuần thục nhóm củi, sau đó ngoan ngoãn đứng một bên phụ giúp A ma. Đúng lúc này, bên ngoài có người kêu to:

“Tiêu Dao, Tam tiểu thư sắp đến rồi, mau đi thu dọn hậu hoa viên đi.”

A ma gật đầu với Tiêu Dao. Nàng giúp A ma mang củi để vào nhà bếp rồi mới đi ra ngoài.

Tiêu Vũ Hà, Tam tiểu thư Tiêu gia có một thói quen, đó là chỉ cần trời không mưa thì bất luận là đọc sách hay chơi đùa đều chỉ thích làm trong hậu hoa viên Tiêu gia. Tiêu lão gia vô cùng yêu chiều con gái, cho nên phái vài người trông coi hậu hoa viên, mà Tiêu Dao chủ yếu phụ trách việc dọn dẹp hoa viên.

Sau khi đi vào hậu hoa viên, Tiêu Dao lấy chổi bắt đầu chăm chỉ quét dọn. Đương nhiên không chỉ có mình nàng mà còn có hai tiểu nha hoàn mười năm mười sáu tuổi khác cùng nhau dọn dẹp.

Nhân lúc quản sự rời đi, hai tiểu nha hoàn liền ghé người buôn chuyện với Tiêu Dao.

“Tiêu Dao, cô đã nghe tin gì chưa? Có tiên sư đến thôn nhận Tam tiểu thư làm đồ đệ, về sau Tam tiểu thư nhà chúng ta chính là đệ tử tiên nhân rồi đó!”

“Tiên sư?!”

Mắt Tiêu Dao sáng rực lên, theo sách mẹ nàng để lại cũng như lời tán gẫu của người trong thôn thì thời thái cổ đại lục này quả thật có rất nhiều tiên sư, nghe đồn bọn họ có thể đạp gió rẽ sóng, mở núi rời đất, đằng vân giá vũ tự do tự tại không gì không làm được.

Nhưng Tiêu Dao chưa bao giờ gặp qua, giờ nghe tin này không khỏi hưng phấn, nếu có thể tận mắt nhìn thấy tiên nhân trong truyền thuyết một lần thì tốt biết bao!

“Là thật sao? Chúng ta có thể nhìn thấy tiên nhân sao?” Tiêu Dao hưng phấn hỏi.

Tuy rằng hai tiểu nha hoàn cũng vô cùng kỳ vọng có thể thấy phong thái tiên nhân một lần nhưng cũng không biết phải làm sao.

“Hạ nhân như chúng ta sao có thể đến gần tiên sư được? Bọn họ đều là những người cao không thể với, nếu may mắn thì hẳn là chúng ta có thể liếc mắt từ xa một cái, không phải nói các tiên nhân đều ngự kiếm phi hành sao, chỉ cần chúng ta dậy sớm nhìn lên trời chắc là vẫn thấy được nhỉ?.”

“Ôi, Tam tiểu thư đúng là tốt số, nghe nói tiểu thư mang tư chất tu tiên hiếm thấy, đã được tiên sư chọn trước rồi. Không biết chúng ta có may mắn được tiên sư nhìn trúng không, cho dù không được làm đệ tử mà làm tỳ nữ hầu hạ tiên sư cũng vô cùng vẻ vang rồi.”

Tiêu Dao nghe hai người nói, không khỏi nhíu mày. Mẹ nàng có nói phàm là làm gia nô tỳ nữ thì cho chủ tử là ai cũng không tránh khỏi số mệnh bị nắm giữ trên tay người khác, làm sao có chuyện an hưởng ngày lành?

Mẹ đã nói, chỉ khi mình làm chủ bản thân thì mới có thể sống tốt được. Tuy rằng nàng không có ý định làm tỳ nữ của tiên sư, nhưng vẫn vô cùng hiếu kỳ về các tiên nhân thần thông quảng đại này, nàng quả thực rất muốn xem xem liệu những gì trong sách viết có phải là thật không.

Bận rộn từ sáng tới tối, Tiêu Dao nghe tất cả mọi người trong Tiêu gia trang đều đang thảo luận chuyện ngày mai tiên sư tới đây, nàng cũng bắt đầu chuẩn bị một chút.

Buổi tối sau khi trở lại căn phòng nhỏ của mình, Tiêu Dao tắm rửa một cái, vừa mỏi mệt lại vừa hưng phấn nằm xuống bên cạnh A ma, trong lòng thầm nghĩ ngày mai nhất định phải dậy sớm nhìn xem dáng vẻ tiên nhân thế nào.

Bỗng nhiên nàng nhớ đến Tam tiểu thư Tiêu gia Tiêu Vũ Hà cũng xấp xỉ tuổi mình, trong lòng không khỏi có chút hâm mộ, thậm chí nảy sinh một suy nghĩ hão huyền: nếu mình cũng được tiên sư nhận làm đệ tử thì tốt biết bao!

Chương 2: Tiên nhân

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, A ma vẫn còn ngủ nhưng Tiêu Dao đã bò dậy.

Sau khi chải đầu rửa mặt qua loa, nàng đi đến bên con giếng mà thường ngày vẫn lấy nước, nâng cằm, ngẩng đầu nhìn không chớt mắt lên khoảng trời đêm tối đen.

Nàng không muốn bỏ qua cơ hội nhìn thấy tiên nhân lần này. Phải biết rằng một khi các tiên sư đi vào Tiêu gia trang, thì nàng tuyệt đối không có cơ hội nhìn thấy phong thái các tiên sư. Trong sách có viết, bình thường các tiên sư đều dậy sớm hấp thu linh khí, tĩnh tọa một vòng, cho nên hẳn là bọn họ sẽ tới rất sớm. Giờ đây nàng chỉ có thể cầu nguyện trong lòng rằng những gì viết trong sách đều là thật, như vậy nàng mới có cơ hội nhìn thấy bọn họ.

Đợi đến khi mặt trời mọc, Tiêu Dao vẫn không thấy nửa bóng dáng các tiên sư đâu, nhưng đã đến thời gian làm việc, nàng đành phải trở lại đưa nước và củi đến phòng bếp như thường lệ. Chỉ là, nàng vừa không yên lòng đứng một bên hỗ trợ A ma vừa mong ngóng khi nào các tiên sư tới.

A ma đứng bên cạnh đã nhìn ra tâm tư của Tiêu Dao từ lâu, bà bất đắc dĩ lắc đầu. A nữ điểm nào cũng tốt, chỉ là đọc nhiều sách linh tinh quá, lúc nào cũng hiếu kỳ quá mức. Thôi thôi, để cho nó đi nhìn một chút cũng tốt, như vậy nó sẽ hiểu rằng, bất luận là nhóm quý nhân hay tiên sư đều không ở cùng một thế giới với đám hạ nhân như bọn họ, để nó sớm biết thế giới này tàn khốc thế nào, hẳn là A nữ sẽ hết hy vọng. Nghĩ vậy, A ma liền nói với Tiêu Dao:

“A nữ, con đi xem đi, chỗ này một mình A ma lo cũng được.”

Tiêu Dao đã muốn chạy ra ngoài xem từ lâu, nhưng vẫn còn chút do dự, dù sao tuổi A ma đã cao, có một số việc không đủ sức làm.

“A ma”

“Đừng có nhùng nhằng nữa. Cho con đi thì con cứ đi, đi nhanh về nhanh. Xem cho biết những người đó vốn không cùng một thế giới với chúng ta, cho con sớm hết hi vọng.”

Nhìn thấy nàng do dự, A ma không kiên nhẫn phất phất tay ý bảo nàng mau đi đi.

Nghe A ma nói vậy, Tiêu Dao cũng không đắn đo nữa, vui vẻ nói với A ma:

“Cám ơn A ma. Vậy con đi trước đây. Con sẽ nhanh trở lại giúp A ma làm việc. Mấy việc nặng A ma đừng làm, chờ con trở lại con làm nhé.”

Tiếng vẫn còn mà người đã sớm không thấy dóng dáng, A ma nhìn cánh cửa trống rỗng, nhẹ nhàng thở dài:

“A nữ à.”

Tiêu Dao lại đến bên miệng giếng cũ, tiếp tục ngẩng đầu nhìn lên bầu trởi xanh thẳm, nàng luôn có một dự cảm rằng nhóm tiên sư sắp xuất hiện rồi.

Lần này nàng không phải thất vọng thêm nữa. Qua khoảng nửa canh giờ, bên trái bầu trời dường như có vài điểm lóe sáng giữa không trung. Tiêu Dao tận mắt thấy những điểm sáng này bắt đầu biến thành từng vệt ánh sáng, mà đứng đầu mỗi vệt là một hai vị tiên nhân mặc trường bào, đầu đội thúc quan giống y trong như trong sách vẽ.

Tiêu Dao nhìn đến mê mẩn, các tiên nhân này còn tiêu sái, phiêu dật hơn trong sách viết nhiều.

Bay lượn không chút gò bó trên bầu trời xanh thẳm, tiêu diêu tự tại như vậy khiến cho nàng nghĩ đến lời nói của mẹ, tự do như cánh chim không phải chính là thế này sao?

Bởi vì các tiên sư không ngừng bay lại gần, cho nên các vệt sáng đầy màu sắc dưới ánh mặt trời càng thêm rực rỡ, làm nổi bật các tiên sư trên đó. Bỗng nhiên, Tiêu Dao run run, trong đầu nảy ra một ý nghĩ vô cùng kích động: Nếu như mình cũng có thể bay thì việc vượt qua đường màu đỏ rực chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Như vậy, có thể bay ra khỏi Tiêu gia thôn tù túng, không bao giờ làm nô dịch nữa, có thể tự do bay lượn trong thiên địa, không chịu bất cứ trói buộc gì, đi xem thế giới này to lớn kì diệu ra sao.

Tiêu Dao chưa bao giờ khát vọng bất cứ chuyện gì như vậy. Giờ khắc này, trong đầu nàng chỉ có một ý muốn vô cùng kiên định, một ý muốn sẽ thay đời cuộc đời nàng.

Nàng muốn tu tiên!

Vài vệt ánh sáng chợt lóe giữa không trung, tiếp đó dừng tại phía trên chính viện Tiêu gia trang, từ trên cao nhìn xuống Tiêu lão gia và các vị phu nhân, thiếu gia, tiểu thư Tiêu gia đã cung kính đứng đợi từ sớm. Nhìn thấy mấy người dừng giữa không trung, Tiêu lão gia vội vàng đi qua, cung kính hành lễ:
“Tiêu Kiếm cung nghênh các vị tiên sư.”

Thấy Tiêu Kiếm hành lễ, vị lão giả cầm đầu mặc đạo bào màu nâu, râu tóc hơi bạc nhưng sắc mặt hồng hào, tinh thần quắc thước gật gật đầu, thản nhiên mở miệng:

“Ừ, ngươi là gia chủ Tiêu gia sao? Tiêu Vũ Hà đâu?”

Vẻ mặt lẫn cử chỉ của lão giả đều vô cùng cao ngạo, từ đầu đến cuối luôn mang vẻ cao cao tại thượng, tỏ rõ vẻ khinh thị đối với đám người phàm bên dưới.

Nhưng Tiêu Kiếm không hề cảm thấy tiên sư này quá đáng, trái lại vừa kinh sợ vừa vui mừng không thôi, không ngừng cúi người, kéo một cô gái tuổi chừng mười một mười hai đưa đến trước mặt lão giả, cung kính trả lời:

“Tiểu nhân quả thật là gia chủ nơi này. Thượng tiên, đây là tiểu nữ, Vũ Hà.”

Lão giả vuốt vuốt râu, vung tay áo nói:

“ Con bé dung mạo xinh đẹp, hai mắt có linh khí. Không tệ. Để ta xem xem.”

Lời còn chưa dứt, Tiêu Vũ Hà đã bị một đám mây trắng nâng lên, đưa đến trước mặt lão giả.

Dù gì thì Tiêu Vũ Hà cũng chỉ là một tiểu cô nương mới mười một tuổi, bỗng nhiên bị nâng lên giữa không trung, đương nhiên là vô cùng hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng hốc mắt đỏ lên. Mà Tiêu lão gia và những người liên quan bên dưới lại vô cùng sùng kính trợn to mắt. Bọn họ chưa bao giờ thấy tiên nhân thi pháp, hôm nay là lần đầu tiên, trong nỗi kinh ngạc cảm thán còn mang theo niềm kính sợ vô cùng.

Lão giả thấy cô gái căng thẳng liền mỉm cười giải thích:

“Không cần sợ, ta chỉ xem linh căn tu tiên của con thôi.”

Chỉ thấy trên người Tiêu Vũ Hà bỗng lóe lên một tia sáng trắng, tiếp theo cả người liền bị tia sáng bao quanh. Trong chớp mắt, tia sáng trắng liền biến mất không thấy.Chờ sau khi tia sáng trắng biến mất, lão giả lộ ra vẻ mặt vô cùng vui mừng, cười ha ha:

“Tốt! Tốt! Quả nhiên không mất công đến đây! Nó quả thật là đơn linh căn hệ thủy. Tuy rằng khá nhiều tạp chất so ra kém ái đồ của của Lã sư đệ, nhưng dù sao thì trong trăm vạn người mới có một người có linh căn, còn loại tư chất nghịch thiên như vậy trong tỉ người chưa chắc có một, lão phu cũng không cưỡng cầu, như vậy cũng đủ rồi. Lã sư đệ...”

Nói xong, lão giả quay mặt nhìn về phía một vị nam tử trung niên, dung mạo tuấn mỹ, tóc đen bóng, râu hơi dài, nói:

“ Đệ và Lý sư đệ đều đã có một đồ đệ đơn linh căn. Mà ái đồ của đệ lại còn là Phong linh căn biến dị nghịch thiên hiếm thấy, vậy đứa bé này sẽ do ta thu làm đồ đệ, hai vị không có ý kiến gì chứ?”

Nam tử trung niên và một lão giả khác đều cười nói:

“Đương nhiên rồi, cứ để con bé quy về môn hạ của sư huynh đi.”

Lúc này lão giả mới hoàn toàn vừa lòng, gật gật đầu, cười đưa Tiên Vũ Hà đặt lên phi kiếm của mình,ông cũng không thèm để ý tới Tiêu Kiếm, nói thẳng:

“Ta thu con bé làm đồ đệ. Nay người đã thu, chúng ta cũng nên quay về thu xếp cho đám đệ tử thôi.”

Tiêu Kiếm vốn định an bài để các tiên sư tiến vào nhà ngồi một chút, để tòa phủ đệ được dính chút tiên khí, không ngờ các tiên sư định mang theo con gái mình đi ngay, ngay cả thời gian cáo biệt với con cũng không có, sắc mặt có chút khó xử nhưng ông cũng không dám ra mặt nói gì. Dù sao người ta cũng là tiên nhân hàng thật giá thật. Người ta thường nói tiên nhân hỉ nộ vô thường, ngộ nhỡ khiến các tiên nhân không vui, tùy tiện một ngón tay cũng có thể lấy mạng ông. Đến lúc đó, diệt Tiêu gia còn dễ hơn diệt một đám kiến, hơn nữa, tuyệt đối không ai đến quản.

Tiêu Kiếm đang do dự không biết mở miệng thế nào thì nam tử trung niên kia đã nói:

“Sư huynh đừng đi vội, vừa rồi ở trên trời ta thấy trong thôn còn không ít trẻ con. Nếu như đã đến thì cũng không ngại tốn thêm chút thời gian nhìn thử xem trong thôn còn đứa bé nào có linh căn nữa không, ngộ nhỡ bỏ qua mầm tu tiên tốt thì đáng tiếc.”

Lão giả vốn định rời đi liền dừng lại, tiếp đó cười ha hả:

“Ha ha, xem ta này, thu được đồ đệ tư chất tốt liền hí hửng muốn trở lại sư môn ngay. Vẫn là sư đệ nghĩ chu đáo, vậy chúng ta xem một lát đi.”

Tiếp theo ông ta nói với Tiêu Kiếm:

“Gọi toàn bộ trẻ con dưới mười năm tuổi trong thôn đến đây cho chúng ta nhìn chút. Nếu có đứa nào có linh căn, dù căn chất không tốt cũng có thể theo chúng ta trở lại sư môn làm tạp dịch hoặc đệ tử ngoại môn.”

“Xin nghe thượng tiên phân phó!”

Tiêu Kiếm vừa nghe liền gật đầu giao cho thủ hạ đi làm. Nếu như có thêm vài đứa bé có thể đi cùng tiên sư thì đó chính là vinh quang của Tiêu gia thôn, ông sao có thể không tích cực.

Trong phòng bếp hậu viện Tiêu gia, Tiêu Dao có chút mất hồn mất vía, đứng bên cạnh phụ giúp A ma làm việc. Nàng còn chưa hồi phục tinh thần khỏi cảm giác rung động khi nhìn thấy tiên sư. Nàng vốn cảm thấy làm nô tỳ cho tiên sư cũng không khác làm hạ nhân là mấy, nhưng từ khi ý nghĩ long trời lở đất kia xuất hiện thì nàng thấy cho dù không thể trở thành đệ tử tiên sư, mà làm phó dịch cũng tốt, ít nhất có thể tiếp cận các tiên sư, nói không chừng còn có thể học được tiên pháp. Nhưng mình phải làm thế nào mới nhìn thấy các tiên sư đây?

Tiêu Dao đang phiền não thì nghe bên ngoài phòng bếp có người kích động hô to:

“A ma Trần gia, nhanh mang Tiêu Dao nhà bà đến đại viện đi! Có tiên sư muốn thu đồ đệ, bảo trẻ con dưới mười năm tuổi trong thôn đều qua đó.”

Chương 3: Linh căn

Người nọ kêu một lát, rồi cũng không dừng lại mà tiếp tục chạy tới nơi khác đưa tin. A ma không hiểu đầu cua tai nheo gì, hỏi vọng ra từ trong bếp:

“Tiểu tử kia! Sao không nói rõ ràng gì hết, tiên sư thu đồ đệ gì cơ?”

“ A ma cứ mang theo Tiêu Dao đến đại viện khác biết!.”

Không ngờ tai người nọ vô cùng thính, chạy xa mấy trượng rồi vẫn còn nghe thấy.

A ma quay đầu lại, không ngờ trong vòng hai câu nói mà Tiêu Dao đã sớm giúp bà đậy lại nắp nồi trên bếp, tắt lửa, vẻ mặt kích động giục bà:

“A ma, chúng ta mau đi thôi, để các tiên sư chờ lâu không tốt đâu.”

Giờ phút này Tiêu Dao cảm thấy vận đỏ của mình đến rồi. Vừa rồi nàng còn đang nghĩ phải làm thế nào mới có thể khiến các tiên sư thu nhận mình, giờ cơ hội đã đến, tiên sư muốn chọn đệ tử, đây chính là vận may ngàn năm có một, cho dù cuối cùng không được chọn làm đệ tử, không chừng có thể cầu xin các tiên sư cho nàng đi theo làm phó dịch.

Tiêu Dao xiết chặt nắm tay nho nhỏ, thầm nghĩ bất luận thế nào cũng phải thử một lần, bằng không cơ duyên như vậy sẽ không bao giờ đến lần nữa.

Khi Tiêu Dao đỡ A ma tuổi đã cao tới đại viện, trong viện đã đứng đầy người. Phần lớn là cha mẹ dẫn con mình tới, trong đám nhỏ, đứa lớn nhất không quá mười năm tuổi, đứa nhỏ nhất còn đang gào khóc đòi ăn.

Có gia phó nhìn thấy Tiêu Dao và A ma tiến vào, liền tiến lên chỉ vào một hàng dài đầy người đang chờ nói:

“Đi qua bên kia xếp hàng.”

A ma dẫn Tiêu Dao đứng vào trong đội ngũ. Lúc này Tiêu Dao liếc một vòng mới nhận ra đứng giữa không trung ngay trước hàng người là nhóm tiên nhân mà nàng nhìn thấy bên giếng hồi nãy. Bọn họ thân thẳng như tùng, tà áo tung bay, vẻ mặt kiêu ngạo. Tất cả thôn dân đều vô cùng sùng kính ngẩng đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt kích động, hận không thể lập tức đưa con nhà mình cho các tiên sư, từ nay về sau để chúng đi lên con đường đại đạo thành tiên, làm rạng rỡ tổ tông.

Mà Tiêu Dao cũng tràn trề mong đợi và hâm hộ như họ. Lúc trước cách xa quá, nàng không nhìn rõ nhưng giờ đứng gần nàng mới phát hiện không ngờ trong đám tiên sư có một thiếu niên ước chừng mười một mười hai tuổi.

Đương nhiên, trong nhóm tiên sư vẫn còn vài đứa bé tầm hơn mười tuổi khác, bao gồm cả Tiêu gia Tam tiểu thư Tiêu Vũ Hà. Nhưng phần lớn những đứa bé này đều đứng phân tán trên tiên khí của các tiên sư trưởng thành, có vẻ là đệ tử vừa được tuyển. Duy chỉ có thiếu niên kia là tự mình điều khiển một phi kiếm, cực kì nổi bật.

Thiếu niên có búi tóc vấn cao, một thân quần áo trắng như tuyết, khoanh tay đứng thẳng trên phi kiếm. Tuy rằng chỉ mới mười một mười hai tuổi, nhưng dung mạo tuấn tú phi phàm, khí chất hơn người, dáng người cao gầy. Cho dù cậu không tự ngự kiếm thì với dáng vẻ đó vẫn có thể thu hút sự chú ý của mọi người, trở thành tiêu điểm của đoàn người như thường.

Tiêu Dao chưa bao giờ gặp thiếu niên nào đẹp như vậy, cho dù là mỹ nam tử vẽ trong sách cũng không đẹp bằng cậu. Huống hồ cậu còn có thể tự mình ngự kiếm phi hành. Nàng không nhịn được mà nhìn chằm chằm thiếu niên đó, trong lòng hâm mộ không nói lên lời.

Bỗng nhiên thiếu niên dường như cảm giác được có người đang nhìn mình, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hướng về phía Tiêu Dao, rơi xuống trên mặt nàng.

Tuy chỉ là một cái liếc nhẹ, nhưng Tiêu Dao cũng không dám đối diện với ánh mắt đó, nhìn lại một thân quần áo đơn sơ loạn bẩn trên người, nàng xấu hổ cúi đầu không dám nhìn tiếp.

Chờ đến khi nàng ngẩng đầu lên, thiếu niên kia đã thu lại ánh nhìn từ lâu, mà Tiêu Vũ Hà cách cậu không xa đang nói gì đó với cậu, sắc mặt đỏ bừng, thiếu niên thỉnh thoảng gật đầu, hoặc đáp lại một hai câu.

Tiêu Dao chợt thấy hơi mất mát, nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng đã tập trung sự chú ý vào ba vị tiên sư đứng đầu.

Chỉ thấy lão giả thu nhận Tiêu Vũ Hà ban nãy, nhìn về phía đứa trẻ đang được ánh sáng trắng bao phủ bên dưới, lắc đầu nói:

“Không có linh căn, ngươi về đi.”

Mẹ của đứa trẻ nghe vậy thì vô cùng thất vọng, dẫn con đi xuống. Đám người còn lại biểu cảm không giống nhau, có người thở dài, có người cảm thấy may mắn, có người cảm thấy lo sợ, cũng có người vui sướng khi kẻ khác gặp họa.

Đã hơn mười đứa bé được kiểm tra, cơ bản đều không có linh căn. Đừng nói là đơn linh căn giống Tiêu Vũ Hà mà ngay cả song linh căn hay tam linh căn cũng không có.

“Ồ? Đứa bé này là tam linh căn, kim thủy mộc kết hợp, tạp chất rất nhiều, sư huynh, huynh thấy thế nào?”

Tiên sư họ Lý dáng người nhỏ nhắn bỗng chỉ vào một đứa trẻ, hỏi lão giả.

Lão giả nhìn đứa trẻ rồi nhìn ánh mắt mong đợi của cha nó một chút, buồn bã nói:

“Nói thế nào thì cũng là người có linh căn, tuy rằng không thể làm đệ tử nội môn, nhưng nhận làm đệ tử ngoại môn, trông coi linh thú cũng không tệ. Ngộ nhỡ có cơ duyên, chưa chắc đã không thể vào nội môn tu luyện tiên pháp, không biết ngươi có bằng lòng không?”

Cha đứa bé vừa nghe thế đã kích động kéo con quỳ xuống trước mặt lão giả không ngừng dập đầu nói:

“Đa tạ tiên sư, con nhà tôi đương nhiên là bằng lòng!”

Lão giả vừa lòng gật gật đầu:“Ngươi mang đứa bé đứng sang một bên đi, chờ kết thúc rồi ta sẽ có an bài.”

Trong ánh mắt hâm mộ và ghen tị của mọi người, nam tử mang theo đứa bé nhà mình đứng sang một bên.

Tiêu Dao nhìn khung cảnh trước mắt, trong lòng thầm nói: Xem ra muốn trở thành đệ tử hoặc phó dịch của tiên sư phải có linh căn, mà tư chất linh căn phải đủ tốt mới có được nhận làm đệ tử chính thức, ngay cả tam linh căn cũng chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn. Rốt cuộc linh căn là thứ gì, nàng không biết chút nào, trong lòng thấp thỏm không yên, không rõ mình có thứ gọi là linh căn gì đó không.

Đang ngẫm nghĩ thì vị tiên sư trung niên đứng bên trái bỗng nhiên mở miệng nói:

“Tiểu cô nương, con lại đây.”

Tiếng nói khiến mọi người đều ghé mắt nhìn, tất cả mọi người đều nhìn theo ánh nhìn của vị tiên sư, Tiêu Dao cũng lấy lại tinh thần, phát hiện hình như người tiên sư nhìn là mình.

Nàng không tin nổi, chỉ chỉ chính mình:

“Con?”

Tiên sư tuấn mĩ mỉm cười gật đầu với nàng, trong lòng Tiêu Dao căng thẳng vừa bất an vừa chờ mong đi đến trước mặt vị tiên sư kia, ngẩng đầu hỏi:

“Xin hỏi, thượng tiên gọi con sao?”

Tiên sư ôn hòa cười nói:

“Ừ, tiểu cô nương, con tên là gì? Có muốn làm đồ đệ của Thanh Phong đạo nhân Lữ Bất Quần ta không?”

Tiêu Dao còn chưa kịp trả lời, thì lão giả đứng bên cạnh đã kinh ngạc nói:

“Hả? Sao sư đệ đã vội vàng chọn đồ đệ vậy? Không phải tự nhiên nổi hứng đó chứ? Phải biết rằng Tiên Vũ Môn chúng ta không thu đồ để chơi đâu, để sư huynh ta nhìn trước đã.”

Tiên sư tuấn tú kia cười mà không nói, vuốt vuốt bộ râu lui qua một bên, nhìn sư huynh nhà mình dùng một tia sáng bao lấy Tiêu Dao.

Tia sáng chiếu rọi, lúc đầu lão giả lơ đễnh, nhưng tiếp đó bỗng nhíu mi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, cuối cùng giật mình trợn mắt, sắc mặt mừng như điên kinh ngạc nói:

“Đây là đơn linh căn tinh thuần?!!! Hơn nữa còn là biến dị thuộc tính Lôi?!! Sư đệ, đệ..”
Biểu cảm mừng như điên xuất hiện trên mặt lão giả, nhưng chớp mắt đã biến thành ảo não buồn bực. Phải biết rằng linh căn chia ra làm tam linh căn, song linh căn và đơn linh căn, chỉ có người có linh căn mới có thể tụ khí tu đạo, mà độ tinh thuần của linh căn lại quyết định tốc độ tu luyện. Trong đó tam linh căn là hỗn tạp nhất, mặc dù có thể tu đạo, nhưng hơn nửa thành tựu không cao, tiếp theo là song linh căn, nhưng phần lớn đều dừng ở Kim Đan Kỳ, duy chỉ có đơn linh căn mới có tiềm năng phát triển cao hơn, mà đơn linh căn cũng chia cao thấp về độ tinh thuần, càng ít tạp chất thì càng lợi hại. Bên cạnh linh căn còn có ngũ hành, gọi là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, ngoài ra còn có ngũ hành biến dị bao gồm thuộc tính Lôi, thuộc tính Băng và thuộc tính Phong.

Nếu tính về độ tinh thuần thì đơn linh căn trong ngũ hành bình thường đã được coi là nghịch thiên, còn linh căn biến dị có độ tinh thuần cao gần như không tồn tại. Không chỉ vì xác suất xảy ra linh căn biến dị vô cùng thấp mà quan trọng nhất là linh căn biến dị hầu hết đều vô cùng tinh thuần, tư chất như vậy, đủ để khiến các môn phái tranh nhau vỡ đầu. Không ngờ cơ duyện bậc này lại rơi vào tay sư đệ mình tới hai lần. Mặc dù trong lòng lão giả có ý muốn đoạt, nhưng dù sao cũng là đồng môn, nói thế nào thì cũng đều nhập vào môn phái mình cả, cho nên cũng không muốn trở mặt, chỉ đành dằn lại nỗi ghen tị, giọng điệu chua loét nói:

“ Xem ra Vọng khí thuật của đệ lại tinh tiến hơn rồi. Sư huynh vô cùng bội phục!”

“ Không dám, chỉ là chút thuật bàng môn, bình thường cũng không có tác dụng gì lớn, chỉ có thể chiếm chút tiện nghi ở mặt này thôi, làm sao so được với “Hoa địa vi lao” của sư huynh, đó mới là tiên pháp đích thực.”

Lữ Bất Quần khiêm tốn nói, cũng không quên tăng thêm thể diện cho sư huynh nhà mình. Dù sao, lần này ông cũng xem như kiếm hời.

Sắc mặt lão giả tuy rằng khó coi, hối hận xanh cả ruột, nhưng ngại mặt mũi nên đành thôi, chỉ đành giả vờ giả vịt gật đầu, nhanh chóng đi xem mấy đứa trẻ khác, chỉ sợ sư đệ ông lại được lợi lần nữa.

“Tiểu cô nương, đã nghĩ xong chưa? Có muốn bái ta làm thầy không?”

Giải quyết sư huynh mình xong, Lữ Bất Quần tiếp tục nhìn về phía Tiêu Dao.

Tiêu Dao vẫn còn trong trạng thái sững sờ, không ngờ tâm nguyện lại hoàn thành đơn giản như vậy. Nàng còn tưởng mình vẫn đang nằm mơ, đợi đến khi vị thượng tiên hỏi lại lần nữa, nàng mới lấy lại tinh thần, kích động quỳ xuống dập đầu ba cái trước ông:

“Tiêu Dao bằng lòng nhận tiên sư làm thầy! Xin sư phụ nhận bái đầu của Tiêu Dao.”

Lữ Bất Quần nghe vậy, thoải mái cười to nói:

“Ha ha ha, tốt, tốt lắm Tiêu Dao. Tư chất của con nghịch thiên ngang ngửa sư huynh Phương Yển, nhưng thuộc tính còn cao hơn một bậc. Xem ra hôm nay vận số của ta không tệ, con mau đứng lên đi.”

Nói xong ngón tay chỉ một cái, trong chớp mắt Tiêu Dao đã đứng trên pháp bảo phi hành của Lữ Bất Quần, cạnh sát bên ông. Đồng thời, cũng cách thiếu niên trong trẻo nhưng lạnh lùng tuấn tú kia gần hơn.

Lữ Bất Quần chỉ vào thiếu niên, nói với Tiêu Dao:

“Đây là Ngũ sư huynh của con, Phương Yển, cũng là đệ tử vi sư mới thu không lâu. Trước khi nhập môn nó đã từng tự tu luyện, tư chất Phương Yển tuy ngang ngửa với con nhưng ngộ tính hơn người, nay đã có tu vi Luyện Khí kì tầng năm, có thể tự ngự khí phi hành, về sau con phải học tập sư huynh nhiều hơn nhé.”

Thiếu niên nhìn Tiêu Dao, gật đầu ra hiệu, mà Tiêu Dao vẫn đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn cậu, chỉ nhỏ giọng nói:

“Tiêu Dao bái kiến Phương sư huynh.”

Lữ Bất Quần nhìn dáng vẻ cúi đầu rụt rè của Tiêu Dao, lắc lắc đầu:

“Tiêu Dao, ngẩng đầu lên đi.”

Lúc này Tiêu Dao mới ngẩng đầu nghi hoặc nhìn sư phụ mình.

Chỉ thấy sư phụ vẻ mặt ngạo nghễ, thâm thúy nói:

“Phàm là đệ tử Yêu Nguyệt Phong ta, không ai không thiên tư hơn người, trí tuệ phi phàm, là nhân tài hiếm có trong giới tu tiên. Cho nên chúng ta bễ nghễ thiên hạ, ngạo thị quần hùng có gì là lạ? Nay con cũng đã là đệ tử Yêu Nguyệt Phong ta, con phải luôn ưỡn ngực ngẩng đầu, chớ để người khác coi thường!”

Mình cũng có thể giống như Phương sư huynh và sư phụ sao? Tiêu Dao ngay cả nghĩ cũng không dám. Nhìn lại đóa kim sen dưới chân, bản thân đang lơ lửng giữa không trung, bên dưới mọi người ngẩng dầu nhìn nàng, trong mắt tràn ngập hâm mộ và ghen tị. Mà Tiêu lão gia lại trừng lớn đôi mắt, có chút không cam lòng nhưng cũng không thể không cúi người trước nàng.

Giờ phút này trong lòng Tiêu Dao xuất hiện cảm giác tự hào cùng ưu việt mà nàng chưa bao giờ có. Dường như nàng có thể cảm nhận được vì sao sư phụ và sư huynh lại kiêu ngạo như vậy. Hóa ra trong mắt tiên nhân, người phàm nhỏ bé như con kiến hối, mà giờ phút này đây, nàng cũng đã vượt qua long môn hóa rồng.

Nhìn sư huynh bên cạnh, Tiêu Dao bất giác nâng cằm. Lữ Bất Quần thấy nàng đã hiểu, mới lộ ra nụ cười vừa lòng.

Đột nhiên Tiêu Dao nhớ ra A ma vẫn còn ở bên dưới, liền kiêu ngạo ngầng đầu, vui vẻ phất tay với A ma, biểu đạt niềm vui sướng của mình. Nàng thấy A ma dường như nhẹ nhàng thở ra một hơi, trên mặt lại mang theo chút lo lắng.

Lúc này Tiêu Dao tuổi còn nhỏ, lại mới một bước lên mây hóa rồng, không nhận ra nỗi lo của A Ma. Tuổi nhỏ như nàng sao có thể hiểu được, con đường tu tiên này chậm dãi, dài lâu, tàn khốc dữ dội, cho dù đã từng kinh tài tuyệt diễm, tỏa sáng chói lọi nhưng nếu không thể đến bên kia bờ trường sinh thì chẳng bằng thanh thanh thản thản làm một gã mãng phu tiêu diêu tự tại nơi sơn dã.

Nhiều năm sau, thời gian trôi qua rất rất lâu, lúc nàng giật mình quay đầu, mới phát hiện ra tiếng thở dài của A ma đã sớm nói cho nàng con đường tu tiên này có bao gian nan vất vả.

Chương 4: Phi thăng

Vạn Hoa Sơn nằm ở phía Đông đại lục Thái Cổ, sơn mạch kéo dài trăm dặm, trải ngang trải dọc khắp nơi. Nơi này khí hậu hợp lòng người, phong cảnh tú lệ, dị thảo vô cùng phong phú, cả núi toàn là chim muôn thú vật quý hiếm, hơn nữa trong núi linh khí nồng đậm là nơi vô cùng tốt để tu đạo.

Tuy nhiên, đây cũng không phải nguyên nhân chân chính khiến Vạn Hoa Sơn nổi danh. Điều khiến Vạn Hoa Sơn danh dương cả hồng trần thế tục lẫn giới tu tiên chính là đại phái tu tiến chiếm cư linh mạch Vạn Hoa Sơn nàyTiên Vũ Môn.

Thân là một trong số ít đại phái tu tiên cỡ lớn của Thái Cổ, Tiên Vũ Môn đã có lịch sử hơn trăm vạn năm, lại vững vàng chiếm lấy vị trí đứng đầu tứ đại môn phái tu tiên trên đại lục Thái cổ, có thể nói là thanh danh hiển hách trong giới tu tiên.

Mấy ngày nay, phụ cận Vạn Hoa Sơn liên tục có vệt sáng vụt qua. Trên ngọn núi cao nhất – Liên Hoa Phong thường thường tỏa ra ánh hào quang lấp lánh, tiên thú tề tụ, cho dù là người phàm đi ngang qua cũng có thể dùng mắt thường nhìn thấy, dùng tai tiếng tiên đề.

Người phàm chỉ biến nơi đây có thần tiên ở, tuy rằng rất hiếm khi gặp, nhưng hôm nay lại tỏa ra hào quang chói lóa, hẳn là các thượng tiên tụ lại cử hành nghi lễ gì đó, cho nên cũng cố gắng không tới gần khu vực này, chỉ đứng từ xa xa dập đầu một cái rồi rời đi.

Chỉ có người tu tiên mới biết, hôm nay là một ngày có thể nói là chấn động toàn bộ đại lục Thái Cổ, thậm chí toàn bộ phạm vi Thái Cực – bởi có bậc đại năng sắp phi thăng.

Trong tỉ tỉ vạn vạn người mới có một hai người tu tiên, mà trong đám tu sĩ thì người có thể thành đại năng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa, hiện nay linh khí không nồng đậm như thời thượng cổ, vài vạn năm thậm chí cũng không có lấy một người phi thăng.

Lần này Tiên Vũ Môn thanh thế lớn, khí độ phi phàm mời các vị cường giả* cùng thanh niên tài tuấn tới xem lễ. Nghe nói ngay cả một số lão quái vật từ ba đại lục khác là Thái Thanh, Thái Nhất và Thái Hư cũng chạy tới xem lễ.

*vị cường giả: tu sĩ mạnh

Hôm nay Tiên Vũ Môn hiển nhiên dẫn đầu ngọn kình phong, làm người khác không thể không chú ý. Chỉ thấy trên Liên Hoa Phong đã chật ních, nhìn đâu cũng thấy đầu người, duy chỉ có đoạn sân trước đài phi thăng là để trống. Nơi đó rộng lớn vô cùng, có thể chứa đến vạn người nhưng lại chỉ bày mười cái bàn, ngồi không đến ba mươi người, nhưng những người này không ai là không nổi danh, mỗi vị đều là người có thể hô mưa gọi gió trong giới tu tiên, vô cùng có uy phong và sức ảnh hưởng.

Ngồi chính giữa bàn chủ trì là một lão giả đầu bạc, râu bạc, ánh mắt ôn hòa, mặt mày hồng nhuận, chính là chưởng môn của Tiêu Vũ MônHuyền Không đạo nhân. Giờ phút này, ông đang vô cùng vui vẻ tiếp đón các nhân vật lớn này, có thể dễ dàng nhận ra tâm trạng ông cực kì tốt.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau nghi lễ lần này, địa vị Tiên Vũ Môn trong giới tu tiên sẽ càng được củng cố. Đồng thời cũng có tác động kinh sợ các môn phái khác, phải biết rằng lần này Phương Yển tu luyện chưa đến ngàn năm đã trở thành bậc đại năng phi thăng lên thượng giới. Điều này chưa từng xảy ra tại đại lục Thái Cổ thậm chí toàn bộ Thái Cực cũng chưa bao giờ có. Có thể bồi dưỡng ra một Phương Yển, ai dám cam đoan sẽ không có người thứ hai. Mà các môn phái khác có người phi thăng chỉ dám che che giấu giấu, sợ có người biết cường giả phi thăng, thực lực môn phái đại giảm, duy chỉ có Tiêu Vũ Môn bậc này thực lực mới dám khoe khoang, không sợ có người cố tình chèn ép.

Buổi lễ đang diễn ra linh đình, tiếng chúc mừng vang vọng khắp nơi thì một tiếng sét bất ngờ vang lên giữa bầu trời. Trong phạm vi trăm dặm kim quang chói lóa, phát sinh dị tượng. Tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Tuy rằng nhiều người chưa từng tận mắt thấy qua nhưng so với miêu tả trong sách cũng không khác là bao, đây chính là điềm báo sắp phi thăng: Kim quang buông xuống, Thiên môn mở ra!Chỉ thấy một cột ánh sáng phủ xuống Liên Hoa Phong, một nam tử trẻ tuổi đắm mình trong cột sáng màu vàng, chậm rãi bay lên không trung.

Nam tử có gương mặt cực kì trẻ tuổi, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, thân hình thon dài được ánh hào quang kim sắc bao quanh, thoạt nhìn giống như thần tiên, toàn thân tỏa ra uy áp nhàn nhạt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn xuống toàn bộ đoàn người trên núi, bễ nghễ thiên hạ. Ngay cả một vài lão quái vật, chạm phải ánh mắt của hắn cũng không dám nhìn thẳng, uy lực cùng phong thái của tu sĩ giả Hóa Thần không phải thứ mà đám tu sĩ Đại Thành kỳ như họ có thể so sánh được.

Tiên đạo rốt cuộc gian nan cỡ nào? Người tu tiên thông qua công pháp tiên gia dẫn đường, hấp thu linh khí thiên địa, trải qua bước đầu của Luyện Khí nhập thể, Trúc Cơ, luyện tinh thành Đan, hóa Đan thành Anh, một khi Nguyên Anh đại thành, đột phá đại viên mãn, đạt tới cảnh giới giả Hóa Thần thì mới đủ để nguyên khí trên thượng giới dẫn dắt, từ đó phi thăng tới Linh Giới. Mà sau Hóa Thần là Luyện Thần và Hoàn Hư, tuy nhiên linh khí tại Nhân Giới quá loãng, không đủ để đạt được, một khi đột phá cảnh giới Hoàn Hư thì mới chân chính trở thành tiên nhân, trường thọ với thiên địa nhật nguyệt. Nhưng hai cảnh giới sau vô cùng huyền diệu, căn bản không phải thứ mà tu sĩ như bọn họ có thể hiểu được. Cũng chỉ có người phi thăng chạm tới thiên đạo mới có cơ hội lĩnh ngộ. Chỉ tiếc người có thể phi thăng quá ít. Kỳ thực, người phi thăng ở Thái Cực không nhiều lắm, nhưng cũng không tính là ít, nhưng từ trăm ngàn năm trước, sau đại chiến Chân Tiên, linh khí ở Thái Cực bị hủy hoại nghiêm trọng, khiến cho vạn năm cũng không có lấy một tu sĩ phi thăng.

Phương Yển đứng giữa không trung, ngừng lại tốc độ bay lên, truyền âm giữa không trung, nói:

“Ức Dao, con lại đây”

Tiếng nói dõng dạc truyền ra, toàn bộ Vạn Hoa Sơn đều có thể nghe thấy, nếu không phải hộ sơn đại trận đã mở, chỉ sợ còn truyền khắp đại lục Thái Cổ.

Một vị đại năng sắp phi thăng, ngay cả đối với mấy lão quái vật còn coi thường, nay lại gọi tên một cô gái. Điều này khiến cho phần lớn người ở đây đều bắt đầu nhìn bóng dáng thướt tha đang chậm rãi đi ra kia với ánh mắt hâm mộ hoặc ghen tị.Nhưng chỉ trong chớp mắt, khi mọi người thấy rõ dáng vẻ của cô gái này, nhóm nam tu đứng xem bên ngoài không tự chủ mà ngừng thở, ánh mắt nóng rực còn vẻ mặt nhóm nữ tu thì đầy âm u phức tạp.

Thật sự là vì cô gái trước mắt quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta kinh sợ. Cô gái mang dáng vẻ thản nhiên an tĩnh, tóc vân búi cao, răng trắng mắt sáng, da thịt trắng trẻo nõn nà tựa dương chi bạch ngọc, dung mạo diễm lệ, bước chân nhẹ nhàng, dáng vẻ lay động khiến người ta ghen tị. Trong giới tu tiên, người có dung mạo như vậy cũng chỉ ít ỏi vài người, nữ tu tư thái tuyệt đỉnh, thế gian hiếm thấy như vậy đều là bạn lữ song tu mà các nam tu tha thiết ước mong.

Kỳ thật các nam tu cũng không hẳn là lúc nào cũng coi trọng diện mạo của nữ tu. Nữ tu khác với nam tu, phàm là người có linh căn, lại tài trí, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt thì phân nửa đều có dung mạo tú lệ, đặt ở thế gian, cho dù không phải tuyệt thế mỹ nhân thì cũng có danh hào châu ngọc; mà tư chất linh căn càng tốt, càng tinh thuần thì phân nửa dung mạo sẽ càng xinh đẹp. Tuy rằng không phải tuyệt đối, nhưng mười người cũng phải đến bảy tám người như vậy. Điều này cũng là nguyên nhân khiến cho việc mua bán lô đỉnh lưu truyền rộng khắp giới tu tiên.

Nay trước mắt các nam tu xuất hiện một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, ai cũng nhìn chằm chằm, nhưng không một ai dám có ý nghĩ không an phận với nàng. Chưa nói đến chuyện cô gái này có quan hệ thân thiết với Phương Yển, mà riêng bộ phục sức đệ tử trung tâm của Tiên Vũ Môn khoác trên người nàng cũng đủ để người ta tắt đi ý niệm trong đầu, trước hết phải suy nghĩ lại xem bản thân có bao nhiêu phân lượng đã.

Nhìn cô gái tuyệt sắc đứng phía dưới, Phương Yển nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng như trước:

“Nếu con thực sự quyết tâm, đủ nghị lực thì đuổi theo đi, vi sư chờ con ở thượng giới.”

Nói xong hắn cũng không nhìn thế gian này thêm nữa, khoanh tay mà đứng, nhanh chóng biến mất trong cột sáng. Sau đó, thiên địa lại khôi phục như cũ.

Chuyện tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, đảo mắt mọi thứ đã trở lại như thường. Tu sĩ bọn họ khổ tu vạn năm, thậm chí mấy chục vạn năm, chẳng qua chỉ mong đổi lấy đoạn thời gian như chớp mắt đó. Nhìn thì đơn giản, nhưng gian khổ cùng đau đớn bên trong, chỉ có bản thân bọn họ mới hiểu được.

Lời của Editor:

“Kỳ thật các nam tu cũng không hẳn là lúc nào cũng coi trọng diện mạo của nữ tu. Nữ tu khác với nam tu, phàm là người có linh căn, lại tài trí, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt thì phân nửa đều có dung mạo tú lệ, đặt ở thế gian, cho dù không phải tuyệt thế mỹ nhân thì cũng có danh hào châu ngọc; mà tư chất linh căn càng tốt, càng tinh thuần thì phân nửa dung mạo sẽ càng xinh đẹp. Tuy rằng không phải tuyệt đối, nhưng mười người cũng phải đến bảy tám người như vậy. Điều này cũng là nguyên nhân khiến cho việc mua bán lô đỉnh lưu truyền rộng khắp giới tu tiên.”

Đoạn này Tiểu Bạch hay dùng các cụm như “ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt”, “phân nửa”, “mười người thì cũng phải đến bảy tám người như vậy”. Điều này đều có nguyên nhân cả

Chương 5: Vở kịch nhỏ

n[ lớn hơn ngàn ] năm trước, hắn phi thăng Linh giới, nàng đứng bên dưới oán hận nhìn lên.

n[ lớn hơn vạn ] năm sau, nàng phi thăng Linh giới, hắn phi thăng Tiên giới, vì thế nàng lại tiếp tục oán hận nhìn lên.

Lại nnn[ lớn hơn mười vạn ]... năm sau, nàng phi thăng Tiên giới, hắn đứng trên đỉnh Tiên giới, nàng vẫn chỉ có thể oán hận nhìn lên..

...

Nữ trư:= =!

Tác giả: ╮ (╯▽╰)╭ cô nương đang nhớ tiên nhân ca ca phỏng?

Nữ trư túm lấy tác giả lắc điên cuồng: Nhìn lên cái lông! Nhớ cái em gái cô! Tôi đây đang ghen tị! Hiểu chưa? Tôi muốn mạnh lên! Tôi muốn siêu việt! Cho tôi sức mạnh! Tôi muốn làm Ultraman!

Tác giả hộc máu: Được rồi, thỉnh thoảng sai sót chút đấy mà. Đây đâu phải vở diễn về tình yêu, thỉnh thoảng sẽ cho cô làm sói xám, thỉnh thoảng cho cô biến thân, trở thành đệ nhất vũ trụ được chưa.

Buổi lễ kết thúc, cô gái tên Phương Ức Dao được Phương Yển gọi đến kia trấn định rời đi trong ánh nhìn nóng rực của vạn người, dáng hình nàng mảnh khảnh phiêu dật, xinh đẹp thanh cao tựa như đóa sen trắng.

Đại năng đã phi thăng, mỹ nhân cũng rời đi, rốt cuộc không còn gì để xem nữa, đám người lục đục tản ra, dưới sự dẫn đường của các đệ tử ngoại môn tiến vào động phủ nơi Tiêu Vũ Môn thiết yến, chiêu đãi các tu sĩ sau khi buổi lễ kết thúc.

Đám người gần như tan hết, nhưng xa xa một cô gái trẻ tuổi vẫn đứng yên như cũ, nhìn về nơi Phương Yển vừa biến mất, không biết đang suy nghĩ chuyện gì mà ngây người hồi lâu.

Mọi người đã tản đi hết mà cô gái vẫn còn xuất thần nhìn về phía xa, một nữ tu đứng gần đó thấy vậy cười nói:

“Phương tiền bối không hổ là đệ nhất mỹ nam giới tu tiên Thái Cổ ta, người ái mộ ngài quả nhiên vô số, giống như vị đạo hữu si tình này vậy.”

Nữ đệ tử Tiên Vũ Môn dẫn đường nghe vậy liền nhìn theo ánh mắt nữ tu, nhưng lập tức lộ ra vẻ mặt khinh thường không hề che giấu:

“Vị tiền bối này không biết đó thôi, cô ta chính là nỗi nhục của Tiên Vũ Môn chúng tôi. Cô ta không chỉ ái mộ Phương trưởng lão, mà phàm là tiền bối đại năng thì cô ta đều bày ra dáng vẻ si tình này cả.”

Thấy dáng vẻ khinh bỉ của nữ đệ tử, nữ tu kia tò mò hỏi:

“Vì sao lại nói vậy?”

“Bởi vì..”

“Bởi vì cô là thứ lô đỉnh vô liêm sỉ.”

Nữ đệ tử kia vừa mở lời, một giọng nữ mềm mại đã thay cô ta nói nốt.

Nghe được hai chữ “lô đỉnh”, nữ tu kia liền chấn động, hiển nhiên là kinh ngạc vô cùng. Phải biết rằng lô đỉnh không phải từ gì tốt lành. Trong giới tu tiên, nam nữ có thể thông qua chuyện phòng the để tu luyện nâng cao tu vi. Bình thường hai người kết làm đạo lữ sử dụng thuật phòng the tu luyện đôi bên cùng có lợi thì được gọi là song tu. Phương pháp này đề cao tu vi của cả nam lẫn nữ, cũng được các tu sĩ cao giai chấp nhận là một phương pháp tu luyện. Mà còn một phương pháp khác đó là thông qua thuật phòng the ác ý cướp lấy tinh khí trong cơ thể người khác để tu luyện, cái này được gọi là thải bổ. Khác với song tu, cách này giống như mẹo thuốc dân gian để tăng lên tu vi, mà người bị thải bổ sẽ vì thiếu âm khí hoặc dương khí mà thân thể càng ngày càng kém. Người bị thải bổ trong thời gian dài đừng nói là tu tiên mà ngay cả tính mạng cũng chưa chắc giữ được. Người bị thải bổ thường được gọi là lô đỉnh.

Nữ đệ tử thấy người tới là ai thì lập tức cung kính nói: “Đệ tử bái kiến Tiêu sư thúc.”

Nữ tử kia gật đầu với nàng, sau đó nhìn về phía nữ tu, tiếp tục nói: “ Tiêu Vũ Hà gặp qua đạo hữu. Chúng ta tiếp tục đến động phủ gặp gỡ các vị đạo hữu khác thôi, chớ ở chỗ này với cô ta, tránh nhiễm thêm xui xẻo.”

Nữ tu lơ đễnh cười cười,“Vì cớ gì Tiêu đạo hữu lại nói lời này. Nếu đệ tử quý môn bị người ta bắt đi làm lô đỉnh, môn phái nên ra mặt lấy lại công bằng mới đúng. Vì sao lại bỏ đá xuống giếng, ghét bỏ cô ấy như vậy?”

Tiêu Vũ Hà chán ghét liếc mắt nhìn thân ảnh cách đó không xa, lúc này mới giải thích: “Đạo hữu không ở trong này nên không biết. Nếu như cô ta bị người ta bắt ép, môn phái đương nhiên sẽ thay cô ta lấy lại công bằng, cho dù có trừu hồn luyện phách kẻ đó cũng không tiếc. Nhưng cô ta vốn vô liêm sỉ, tự nguyện đi làm lô đỉnh. Cô ta vốn tựu thành Kim đan từ lúc hơn bốn mươi tuổi, lại là sư muội của Phương sư thúc, năm đó cũng là hạng người phong thái tuyệt đại, nhưng người này về sau không có chí tiến thủ, không chịu khổ tâm tu luyện mà vọng tưởng một bước lên trời, nghĩ dựa vào tu sĩ đại năng là có thể thăng tiên. Nhưng trên đời làm gì có chuyện tốt lành như vậy, kết quả là Kim đan bị người ta phá nát không nói, mà ngay cả linh căn cũng hủy, từ tư chất nghịch thiên biến thành thứ tư chất ngay cả tam linh căn cũng không bằng. Có thể nói là tự làm tự chịu.”

Có người tự nguyện làm lô đỉnh sao? Nữ tu nhìn Tiêu Vũ Hà, lại nhìn cô gái kia, cho dù thật giả thế nào thì rõ ràng là vị đạo hữu tên Tiêu Vũ Hà này cùng cô gái kia có hiềm khích không nhỏ. Nhưng mà cũng liên quan gì đến mình đâu, một người Trúc Cơ kỳ, một người Kim Đan kỳ, nàng đương nhiên lựa theo lời đối phương, mỉm cười nói:

“Tiêu đạo hữu nói rất đúng. Người tu tiên chúng ta chỉ có trải qua trăm gian ngàn khổ, khổ tu trong tịch mịch vô tận mới có thể đại thành. Không ngờ còn có kẻ thích đầu cơ trục lợi, vọng tưởng dựa vào người khác như vậy. May mà quý môn vẫn còn đệ tử trung tâm tư chất thượng thừa, nhẫn nại tu hành như Tiêu đạo hữu. Dù sao người như cô ta cũng chỉ là số ít, nếu không quý môn cũng sẽ không có đại năng phi thăng mấy vạn năm không có một như Phương tiền bối. Mà đám tu sĩ chúng tôi cũng không có phúc nhìn thấy khung cảnh nghịch thiên hôm nay.”“Đương nhiên rồi, vị tiền bối này, Tiêu sư thúc chúng tôi chính là đệ tử đắc ý của Lệ trưởng lão Thải Vân Phong, chưa nói đến chuyện tốc độ tu hành cực nhanh, lại mang tư chất thủy linh căn thượng hạng mà còn luôn giữ mình trong sạch, vẫn là xử nữ. Qua một thời gian nữa, sư thúc sẽ kết thành đạo lữ với Lí Đan sư thúc, đệ tử của chưởng môn Liên Hoa Phong nữa đó.”

Nữ đệ tử bên cạnh thấy nữ tu khen Tiêu Vũ Hà, cũng vội vàng bắt đầu nói sư thúc nhà mình tốt bao nhiêu.

Nữ tu hơi giật mình, “Bạn lữ tương lai của Tiêu đạo hữu là Lí Đan, người được bên ngoài xưng là thiên hạ đệ nhất chùy đó sao?”

Tiêu Vũ Hà oán trách liếc mắt nhìn nữ đệ tử một cái, mặt mang vẻ thẹn thùng,“Nha đầu này đúng là lắm miệng. Đúng vậy, nhưng huynh ấy chỉ là một người thô thiển nào có thần thông như bên ngoài đồn, đều là nói quá lên thôi.”

Nữ tu hâm mộ nói:“ Tiêu đạo hữu khiêm tốn rồi, trên bảng xếp hạng trăm người đứng đầu Kim Đan kỳ, Lý Đan có thể vào nhóm năm mươi người dẫn đầu đó. Tiêu đạo hữu quả là phượng trong biển người, nếu không cũng không lọt vào mắt xanh của Lí đạo hữu.”

Nghe nữ tu nói vậy, trong lòng Tiêu Vũ Hà vô cùng đắc ý kiêu ngạo. Lại thấy nữ tu này vẫn là Kim Đan sơ kì, tuy rằng trên mặt tươi cười nhưng vẫn tiếp tục giả vờ khiêm tốn nói:

“Đâu có, đâu có. Ta chẳng qua cũng chỉ Kim Đan sơ kì thôi, cách Nguyên Anh kỳ còn xa, huống hồ chuyện phi thăng cũng không dễ như đạo hữu nói. Mà nói ra cũng thật xấu hổ, trước kia ta cùng cô ta có chút quan hệ họ hàng xa. Cô ta họ Tiêu, tên Dao, trước kia nhà ta thấy cô ta đáng thương nên thu nhận cho chén cơm ăn, không ngờ lại là người như vậy. Phải biết rằng nữ tu chúng ta không giống nam tu, nếu đã mất thân xử nữ, tốc độ tu luyện liền kém đi vài phần, thậm chí có thể nói không còn hy vọng đại thành. Người không biết tự trọng như vậy, thân là đồng môn ta cũng rất đau lòng khi cô ta bôi nhọ sư môn, bôi nhọ Tiêu gia.”

Nghe vậy, ánh mắt nữ tu nhìn cô gái tên Tiêu Dao kia không khỏi mang thêm tia khinh thường: “Đúng vậy. Con đường tu đạo của nữ tu chúng ta so với nam tu còn khó khăn hơn gấp bội. Chỉ là không ngờ tên của cô ta cũng có chữ “Dao”, tương tự với đạo hữu Phương Ức Dao vừa rồi được Phương tiền bối gọi. Cùng có một chữ “Dao” mà khác nhau một trời một vực. Tiêu đạo hữu, chúng ta đi thôi. Ta có chút vấn đề tu đạo đang muốn tìm người lãnh giáo một phen, không biết Tiêu đạo hữu có bằng lòng chỉ giáo một hai không.”

“Cầu còn không được, mời đạo hữu đi theo ta.”

Ba người cũng không liếc mắt nhìn Tiêu Dao phía xa một cái, xoay người đi về phía động phủ Liên Hoa Phong.

Lúc này, trên đỉnh Liên Hoa Phong vốn vô cùng náo nhiệt đã vắng ngắt không một bóng người, ngoại trừ cô gái vẫn còn ngơ ngác đứng đó.

“Hừ! Một đám nữ nhân ngu ngốc, gương mặt dáng vẻ thì không đến nỗi nào mà tính nết không ra làm sao.”

Bỗng nhiên một tiếng nói truyền ra từ trong lòng Tiêu Dao, tiếp đó một con báo lông xù nho nhỏ chui ra từ ngực nàng.

“Cái gì mà xử nữ mới tu luyện tốt, toàn là ngụy biện. Ông đây chỉ nghe qua người bị thải bổ mới khó tăng tu vi thôi chứ. Còn cô nữa!.” Chú báo quay lại nhìn nàng “ Cứ để đám nữ nhân này nói xằng nói xiên như vậy sao? May mà cô không có ma chướng, tâm thần vững vàng, nếu là ông đây lúc trước thì đã sớm tiến lên trừu hồn luyện phách bọn họ rồi, phàm là kẻ là nhục ta, cười nhạo ta, coi rẻ ta đều phải chết.!”

Lúc này Tiêu Dao mới thu hồi ánh mắt xa xăm, bình tĩnh nhìn con báo chui ra từ ngực mình, dừng hai giây mới đưa tay nắm gáy lôi nó ra ngoài. Chỉ thấy một con báo đen đốm vàng, hai răng nanh dài bị nàng giữ chặt trong tay.Nàng quơ quơ tay nhíu mày nói:

“Về sau ở bên ngoài thì đừng nói chuyện, có chuyện gì thì dùng thần thức truyền âm. Đừng để người ta thấy một con Báo Nanh Kiếm đê giai nhị cấp mà lại biết nói tiếng người.”

Báo Nanh Kiếm bị lắc đến choáng váng, đành phải liều mạng vặn vẹo tứ chi muốn giãy khỏi tay cô gái, mất cả nửa ngày nhưng vì tứ chi vừa nhỏ vừa ngắn nên đành bất lực, chỉ có thể dùng thần thức truyền âm tức giận nói:

“Biết rồi, mà cô có thể đừng có nắm cổ ông đây như vậy được không? Phải biết rằng ông đây là chân tiên đấy! Cẩn thận hầu hạ chút coi.”

Tiêu Dao lơ đễnh, không chút để ý tiếp tục quơ quơ,“À vừa rồi ngươi nói cái gì cơ, ta lãng tai không nghe thấy.”

Thiếu chút nữa Báo Nanh Kiếm cắn đứt lưỡi mình luôn cho rồi, nó sống đến hàng tỉ năm, thậm chí còn lâu hơn, nhưng cũng chỉ có nữ nhân trước mặt mới dám đối xử với nó như vậy.Nó hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng mà tính mạng hai người gắn chặt với nhau nên không có cách nào khác.

“Không có gì. Buông ông đây ra! Nhanh trở về tu luyện! Đừng có mà đứng đây lãng phí thời gian!” Báo Nanh Kiếm giãy dụa trợn mắt nhìn nàng một cái.

Tiêu Dao chỉ cười cười, đem nó thả lại trong vạt áo mình nhưng vẫn lưu luyến nhìn về phía Phương Yển phi thăng lúc trước.

Báo Nanh Kiếm trưng ra bộ mặt “ngươi là cái đồ nhà quê”, khinh bỉ nói thầm: “ Chỉ là phi thăng thôi mà? Tên tiểu bối này ngay cả Hoàn Hư còn chưa đến, có gì hay mà xem?”

“ Chỉ là phi thăng thôi mà? Ngươi cũng biết đám tu sĩ chúng ta không ai không mong một ngày kia có thể phi thăng thượng giới? Khẩu khí này, thật là...”

Tiêu Dao tà mắt nhìn nó, rồi lại ngửa đầu nhìn chân trời nơi Phương Yển biến mất, sâu trong nội tâm lại sôi trào, khi nào mình mới có thể bay ra khỏi khoảng trời này, tới một thế giới còn rộng lớn hơn?

“Hừ, thì chẳng thế? Năm đó ông đây đạt tới cảnh giới Hóa Thần cũng chỉ tốn chưa tới vạn năm” Thấy nàng vẫn không chịu nhìn mình, Báo Nanh Kiếm nhất thời khó chịu, tiếp tục tiện miệng nói: “ Ừ đấy, ông đây quên mất, giờ cô mới có tu vi Trúc Cơ kì thất tầng, chuyện phi thăng này quả thực đáng để hâm mộ. Nhưng mà ông đây vẫn khuyên cô nên nghĩ xem trước mắt phải tu luyện thế nào để đột phá Kim Đan kỳ thì thực tế hơn. Cô cách đại nạn chưa tới trăm năm đâu đấy, cẩn thận chưa tới Kim Đan đã toi mạng.”

Nghe vậy, Tiêu Dao lại xách tên kia ra, nâng tới trước mặt, nheo mắt lại nói,“Nếu không phải lúc trước có người đánh nát Kim đan của ta thì giờ đây sợ là ta cũng không kém Phương sư huynh là mấy đâu nhỉ.”

Lời này lọt vào tai Báo Nanh Kiếm, khiến nó xấu hổ vặn vẹo đầu nhỏ, ngoác ngoác hai cái răng nanh, nói:

“Sao lại lôi chuyện cũ ra nói? Cho dù lấy tư chất cùng trình độ của cô năm đó, thì muốn phi thăng trong vòng ngàn năm cũng là vọng tưởng. Tu tiên phải nói đến cơ duyên, không phải ai cũng có cơ duyên và vận khí như tên tiểu tử Phương Yển kia đâu. Đương nhiên, hiện tại giờ cô đã khác xưa, phải biết rằng gặp được ông đây, mấy cái cơ duyên của tên Phương Yển kia so ra đều kém.” Nói xong nó kiêu ngạo ngẩng đầu.

“Phải rồi, phải rồi. Đoát xá, vỡ Kim đan. Đây là cơ duyên lớn cỡ nào chứ, đều nhờ ta may mắn gặp được vị Chân-Tiên-đại-nhân đây.” Tiêu Dao cũng lười phân bua với nói, chỉ dùng sức nhét nó trở lại vạt áo.

“Tiêu Dao”. Báo Nanh Kiếm buồn bực trong vạt áo lại mở miệng nói: “Chỉ có thể nói là lúc ấy ông đây sai lầm.”

Tiêu Dao mỉm cười, nhìn núi non trùng điệp, nàng thản nhiên bước từng bước về động phủ của mình, không chút để ý trả lời:

“Sai lầm? Ta đây còn phải cám ơn sai lầm của ngươi, bằng không chỉ sợ trên đời này không còn người nào tên Tiêu Dao nữa.”

Giờ phút này lòng nàng đầy tĩnh lặng, sau lưng có gió thổi qua, câu nói cuối cùng của Phương Yển giống như vẫn còn quanh quẩn bên tai.

Thật ra thì nói mấy lời này cũng chỉ là thói quen của huynh ấy mà thôi. Cho dù trí vô cùng mơ hồ, nhưng nàng vẫn nhớ mang máng, năm đó huynh ấy còn trẻ trung non nớt, hơi hơi nhếch khóe môi, cười kiêu ngạo như thế.

“Tiêu Dao, nếu muội thực sự quyết tâm, đủ nghị lực thì đuổi theo đi, nhưng mà ta vĩnh viễn sẽ không đứng một chỗ chờ muội.”

Chỉ tiếc ngọn núi này vẫn là ngọn núi lúc trước nhưng mà thiếu nam thiếu nữ trong năm tháng đó đã sớm trở nên mơ hồ, thay đổi từ lâu.

Tiên đạo hiểm trở nhấp nhô khiến người ta cảm thán, nhân sinh tương phùng ai dám nói mình hiểu thế nào là “đạo”? Trải qua đủ loại “nhân” hôm qua mới nhận được “quả” hôm nay, nàng trải qua nhân quả luân hồi gần mấy trăm năm mới giật mình bừng tỉnh, may mắn không quá muộn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau