CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Kiếm đạo là gì?

Dịch: Tiểu Băng

***

Sau núi Thanh Vân Đạo tông.

Tô Trường Ngự đã bày xong tư thế.

Hắn đứng thẳng tắp trên một tảng đá lớn, mặc bộ trường bào hôm qua, lộ ra dáng vẻ tiên phong đạo cốt, tay phải cầm kiếm, để sau lưng, mỗi khi có gió thổi tới, tóc mai thật dài bay bay, tư thế kiếm tiên vô cùng hoàn mỹ.

Hắn đang trầm tư.

Không phải là nghĩ về kiếm đạo, mà là nghĩ xem tiếp theo phải lừa tiểu sư đệ như thế nào. =))

Tô Trường Ngự biết dù đúng là lừa dối, nhưng nhất định không được lừa tầm bậy.

Phải có căn cứ đàng hoàng, và phải khoác lác tô vẽ thêm trên nền cơ sở đó.

Nói cách khác chính là, nói khoác cũng phải ăn khớp bài bản, chứ không thể thêu dệt vô cớ.

Có hơi khó, nhưng Tô Trường Ngự cảm thấy mình có thể làm được.

Hắn còn đang suy nghĩ.

Thì một giọng nói đột ngột vang lên, đánh thức Tô Trường Ngự.

"Sư đệ Diệp Bình, bái kiến Đại sư huynh."

Nghe thấy tiếng Diệp Bình, Tô Trường Ngự từ trong trầm tư tỉnh lại.

Nét mặt hắn hết sức bình tĩnh, không chút gợn sóng.

"Ừ, ăn sáng chưa?"

Tô Trường Ngự bình tĩnh hỏi, không hề nhìn Diệp Bình, không phải hắn coi thường người ta, mà là để làm nổi sự cao ngạo.

"Hồi đại sư huynh, vẫn chưa."

Nghe vậy, Diệp Bình mới nhớ ra hình như chính hắn cũng chưa ăn sáng.

"Không ăn thì tốt, tu sĩ chúng ta, xan hà Luyện Khí, bớt ăn ngũ cốc một chút tốt cho cơ thể."

Tô Trường Ngự nói.

Diệp Bình khẽ gật đầu, cái này hắn hiểu, trong hoa màu đều là chất độc đối với tu hành, ăn rồi sẽ lưu lại chất bẩn trong cơ thể, gây cản trở tu hành.

Tiếng Tô Trường Ngự lại vang lên.

"Tiểu sư đệ, sư phụ để ta tới truyền thụ cho ngươi kiếm đạo, nhưng kiếm đạo của sư huynh không phải ai ta cũng truyền. Nếu ngươi không có thiên phú về kiếm đạo, dù có truyền cho ngươi, ngươi cũng khó mà lĩnh ngộ được. Nên sư huynh hỏi ngươi một câu, nếu ngươi trả lời được, sư huynh sẽ truyền kiếm đạo cho ngươi, thế nào?"

Tô Trường Ngự tỏ vẻ cao thâm khó lường.

Hắn không định truyền kiếm đạo cho Diệp Bình ngay mà còn hỏi trước, để khiến bầu không khí trở nên trịnh trọng lên rồi mới nói.

Nếu tùy tùy tiện tiện truyền thụ cho Diệp Bình kiếm đạo, chẳng phải khiến mình trông rẻ rúng hay sao?

Nhưng làm màu thì làm màu, Tô Trường Ngự vẫn luôn quan sát Diệp Bình, nếu thấy Diệp Bình có vẻ không hài lòng, hắn sẽ nói chữa ngay, rằng ‘nhưng ta thấy sư đệ hình như cũng có chút thiên phú kiếm đạo, nên thôi bỏ qua câu hỏi này đi’.

Chủ yếu là nhìn thái độ Diệp Bình ổn không rồi mới tính.

Trái lại Diệp Bình.

Nghe sư huynh nói vậy, chẳng những không có chút khó chịu nào, mà còn nghiêm túc gật đầu.

"Sư đệ hiểu. Kiếm đạo nhất mạch nhìn đơn giản nhưng lại ẩn chứa Đại Đạo, mời sư huynh cứ hỏi, nếu đệ quả thật không có thiên phú, sẽ không dám làm phiền sư huynh."

Trong lòng Diệp Bình hơi kích động.

Cốt truyện thế này hắn từng thấy rồi nè.

Thường lúc cao nhân tuyệt thế truyền lại bí pháp nào đó đều sẽ không truyền liền, mà sẽ hỏi một câu hỏi.

Những câu hỏi loại này nhìn thì rất đơn giản, nhưng đều ẩn chứa ý cảnh bên trong.

Nghĩ vậy, Diệp Bình lại không nhịn được lộ ra chút căng thẳng.

Lỡ mình không trả lời được thì phải làm sao?

Tô Trường Ngự nghe Diệp Bình đáp vậy, không khỏi hơi kinh hãi.

Ồ, thượng đạo vậy cơ à?

Ngay cả Đại Đạo mà cũng lôi ra được luôn?

Tiểu tử này được nha, có tương lai nha, tốt, rất tốt, vô cùng tốt.

Ngươi đã trọng đạo như vậy, vậy thì đừng trách sư huynh.

Tô Trường Ngự vui vẻ trong lòng, ngoài mặt vẫn bày vẻ cao ngạo, thu mắt về nhìn chằm chằm vào sông vào núi, từ từ hỏi. "Sư đệ, theo ngươi biết, kiếm đạo là gì?"

Diệp Bình im lặng.

Hắn đoán không sai mà!

Quả nhiên là loại câu hỏi nhìn thì rất đơn giản, nhưng ẩn chứa ý cảnh vô thượng mà!

Diệp Bình hít sâu một hơi.

Hắn suy nghĩ.

Kiếm đạo là gì?

Nếu là người bình thường, e sẽ trả lời người giết địch là kiếm đạo, hay người như quân tử là kiếm đạo gì đó.

Nhưng rõ ràng câu hỏi này không phải hỏi nông cạn như vậy.

Phải đưa ý cảnh của mình vào trong.

Kiếm đạo là gì?

Diệp Bình trầm tư hồi lâu, chừng một canh giờ, khiến Tô Trường Ngự đứng trên tảng đá thấy hơi khó chịu.

Đại ca à, đứng cả một canh giờ, ngươi không thể trả lời đại một câu được hả?

Ta đứng mỏi chân quá, tay cũng mỏi nhừ rồi, có thể trả lời nhanh lên được không?

Xin ngươi đó!

Tô Trường Ngự hơi hối hận sao mình lại ra vẻ trâu bò làm chi.

Diệp Bình chưa trả lời, hắn không dám đổi tư thế, chỉ có thể đưa lưng về phía Diệp Bình, tay phải còn phải luôn cầm kiếm đặt sau lưng. Dù hắn là tu sĩ, nhưng cũng không chịu nổi bị phạt đứng một canh giờ đâu.

Cuối cùng, sau nửa canh giờ nữa, Diệp Bình cũng trả lời.

Nhưng hắn nói khá nhỏ.

Kiểu trả lời thử thôi.

Hắn không dám trả lời tầm bậy, đành phải vắt hết óc, lôi ra vài câu trả lời đã từng đọc được trong tiểu thuyết để đáp.

"Đại sư huynh, tâm là kiếm đạo?"

Diệp Bình nói xong, có hơi sợ hãi.

Dù sao đây là lần đầu tiên tu tiên, cũng là lần đầu tiên luyện kiếm, đối phương lại là cao nhân kiếm đạo tuyệt thế, nếu trả lời làm người ta không hài lòng, chẳng phải tự nhiên bỏ lỡ cơ hội vô ích hay sao?

Nhưng Tô Trường Ngự nghe xong, lại sững ra.

Hắc! Câu trả lời này hơi thú vị ha.

Còn tốt hơn hắn trả lời năm đó.

Có tiền đồ nha.

Dù trả lời không tệ, nhưng Tô Trường Ngự lại xoay người lại, lặng lẽ đổi tư thế, sau đó lắc đầu, vẻ mặt vẫn cao ngạo như cũ.

"Sai."

Đúng vậy, chính là sai.

Cơ bản là hắn chẳng cần biết Diệp Bình trả lời cái gì, vì dù Diệp Bình trả lời thế nào, câu trả lời của hắn cũng là sai.

Chứ nếu mà bảo đúng, chả phải có vẻ qua loa à?

"Vậy, thiên địa là kiếm đạo?"

Diệp Bình vẫn trả lời kiểu thử như cũ.

"Cũng sai."

Tô Trường Ngự tiếp tục phủ định.

"Nhật nguyệt là kiếm đạo?"

"Vẫn sai."

"Vạn vật là kiếm đạo?"

Diệp Bình tiếp tục thử.

Hắn thật không biết phải trả lời vấn đề này thế nào.

"Ài."

Tô Trường Ngự lắc đầu, nhìn Diệp Bình vẻ bất đắc dĩ.

"Quả nhiên, thiên phú kiếm đạo của ngươi không tốt lắm, sư huynh đổi câu hỏi khác vậy."

Tô Trường Ngự nói.

Khiến Diệp Bình cảm thấy hơi bị đả kích.

Dù hắn đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng không ngờ tư chất của mình ngu dốt thật. Nhưng Đại sư huynh đã bằng lòng cho mình một cơ hội nữa, nên Diệp Bình cũng không thấy nản chí.

"Diệp Bình, sư huynh hỏi ngươi, ngươi cảm thấy cực hạn của kiếm đạo là tới cỡ nào?"

Tô Trường Ngự nghiêm túc hỏi.

Cực hạn của kiếm đạo tới đâu á?

Diệp Bình khẽ nhíu mày.

Cơ bản là hắn chưa hề nhìn thấy người ta thi triển kiếm thuật bao giờ.

Câu hỏi này đã chạm vào điểm mù trong kiến thức của hắn.

Nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận một hồi, dù chưa hề nhìn người khác luyện kiếm, nhưng mình cũng đã coi nhiều tiểu thuyết rồi mà.

Nghĩ vậy, Diệp Bình lại bắt đầu suy nghĩ.

Lần này không mất bao lâu, hắn đã nghĩ câu trả lời.

"Sư huynh, sư đệ cho rằng, cực hạn của kiếm đạo, hẳn là một cọng cỏ chém rơi hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao."

Tiếng Diệp Bình không lớn, chủ yếu là vì chưa được tự tin.

Nhưng câu trả lời này.

Làm Tô Trường Ngự sững người.

May thay hắn vẫn giữ vẻ cao ngạo lạnh lùng, nên không nhìn ra hắn có biến hóa rất lớn.

Thực tế trong lòng Tô Trường Ngự đã cuồn cuộn sôi trào.

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Chương 7: Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao

Dịch: Tiểu Băng

***

Tô Trường Ngự sửng sốt.

Hắn bước vào kiếm đạo hai mươi năm, tám tuổi bắt đầu luyện kiếm, nhìn thấy cường giả kiếm đạo mạnh nhất cũng quá lắm là một kiếm bổ vỡ một tảng đá lớn mà thôi.

Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao?

Này trâu bò tới cỡ nào chớ?

Dùng một cọng cỏ, chém cả mặt trời mặt trăng và ngôi sao trên bầu trời, hình ảnh như thế hắn nghĩ cũng không dám nghĩ nữa.

Trâu bò.

Thật sự là quá sức trâu bò.

Rất tốt, vô cùng tốt, cực kì tốt.

Những lời này cực kì không tồi, coi như thành đồ của Tô mỗ đi.

Thầm thở ra một hơi dài, vẻ mặt Tô Trường Ngự không chút biến đổi, hắn khôi phục trấn định, lại nhìn Diệp Bình.

Tiểu sư đệ này rõ ràng là người đồng đạo với mình nha.

Đều là tay thiện nghệ về mặt giả trâu bò.

Đây không phải là tin tốt.

Nếu Thanh Vân Đạo tông chỉ cho phép một người được giả trâu bò, thì người đó nhất định phải là mình.

Không cho phép bất kỳ ai cướp mất vị trí Đại sư huynh trâu bò của mình, dù đó có là ai.

"Sư đệ, con đường tu hành, coi trọng vững vàng, ngươi hơi viển vông."

Tô Trường Ngự mở miệng, trong lời nói hơi có ý trách cứ.

Diệp Bình lập tức cúi đầu, có chút sợ hãi.

"Đây chỉ là lời nói vô ý, mong sư huynh chớ trách, sau này sư đệ nhất định sẽ không nói lung tung nữa."

Diệp Bình hơi sợ. Hắn còn tưởng mình nói như vậy sẽ được khen, không dè lại bị sư huynh khiển trách nhẹ.

Trong nháy mắt, Diệp Bình chợt hiểu ra.

Trong mắt Tô Trường Ngự, mình chỉ là một đệ tử mới rất bình thường, một đệ tử phàm tục, làm sao có thể hiểu biết được nhiều như vậy, còn một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao! Một đệ tử mới không thể nào nói ra loại lời như vậy được.

Nên quả thật mình đã nói hơi lung tung rồi.

Nhưng Tô Trường Ngự lại lắc đầu.

"Không cần phải vậy. Ngươi có hùng tâm tráng chí, sư huynh có thể hiểu, chỉ là hy vọng ngươi có thể làm từng bước, lập cơ sở nền tảng cho thật vững, sau này nếu ngươi lại có thêm chút cảm ngộ thì cứ nói với sư huynh, nhưng đối với bên ngoài thì không nên nói lung tung, để khỏi chuốc lấy phiền phức, hiểu không?"

Tô Trường Ngự mở miệng.

Giả bộ trâu bò tốt như vậy sao có thể nói ra ngoài được? Nếu ngươi nói rồi, sau này ta hành tẩu thiên hạ làm sao trâu bò được?

Có thể nói, nhưng chỉ có thể nói cho một mình ta nghe thôi.

Tô Trường Ngự nghĩ.

"Được rồi. Sư huynh đã biết được thiên phú của ngươi, giờ ta sẽ dạy ngươi kiếm đạo thật sự."

Tô Trường Ngự không làm mất thời gian nữa.

Hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, cực nhẹ nhàng.

Diệp Bình nghe hắn nói thế, trong lòng càng thêm kích động.

Kiếm đạo thật sự?

Kiếm đạo tuyệt thế phải không?

Diệp Bình kích động.

Hắn rất vui vẻ, và đầy chờ mong.

Tô Trường Ngự không nói nhảm thêm câu nào, cầm Tam Xích Thanh Phong kiếm vẽ một đường, sau đó nhìn chăm chú vào mặt đất, nhắm mắt lại, trầm mặc hồi lâu.

Sau chừng một nén nhang, hắn đột nhiên ra tay, trường kiếm kéo vẽ một đường dưới đất.

Chỉ trong tích tắc, mảnh đá văng khắp nơi, một vết kiếm thẳng tắp xuất hiện.

Phù!

Tô Trường Ngự thở ra một hơi.

Sau đó nhìn Diệp Bình chậm rãi nói.

"Diệp Bình, ta đã khắc tuyệt thế kiếm ý xuống đất, ngươi đừng coi thường vết kiếm này, đây là dấu kiếm khắc họa chiêu kiếm mạnh nhất của ta."

"Bây giờ ngươi quan sát nó cho thật kỹ, xem xem trong vết kiếm này có bao nhiêu chiêu kiếm. Bảy ngày tới, ngoài làm việc vặt hằng ngày, ngươi nhất định phải tới đây quan sát vết kiếm này, chẳng những cần phải lĩnh ngộ kiếm chiêu, quan trọng hơn là phải lĩnh ngộ kiếm thế trong đó, cuối cùng lĩnh ngộ kiếm ý. Sau bảy ngày nữa sư huynh sẽ tới kiểm tra ngươi, xem xem ngươi rốt cuộc có thiên phú luyện kiếm hay không."

Tô Trường Ngự hờ hững mở miệng.

Nói xong, hắn quay người rời đi, tiêu sái như gió, để lại Diệp Bình với vẻ mặt rung động. Tô Trường Ngự đi.

Sau khi rời khỏi sau núi.

Mặt hắn không giấu nổi nét cười.

Hắn rất vui vẻ, chẳng những hù dọa tiểu sư đệ thành công, còn chôm được một câu rất trâu bò.

Trong lòng Tô Trường Ngự vui mừng vô biên.

Về phần kiếm chiêu?

Tuỳ ý quẹt một cái, nếu từ cái đó mà có thể nhìn ra kiếm chiêu, vậy thì có quỷ rồi.

Còn kiếm thế? Kiếm ý á?

Thứ đồ chơi này càng không có khả năng!

Đây căn bản liền là chuyện không thể nào.

Kiếm ý là gì?

Ý trong kiếm đạo.

Kiếm pháp có mấy, mà kiếm ý vô cùng, cường giả kiếm đạo thật sự, đều có thể hình thành kiếm ý thuộc về mình, nắm chắc càng nhiều kiếm ý, thực lực kiếm đạo sẽ càng mạnh. Nói cách khác, kiếm ý giống như một dạng tăng thêm, gia trì bên trong kiếm chiêu, người bình thường không thể nào có được.

Vì vậy Diệp Bình tuyệt đối không có khả năng lĩnh ngộ ra kiếm ý.

Tô Trường Ngự đơn thuần chỉ muốn làm khó Diệp Bình.

Dù có là tông môn kiếm đạo đứng đầu Thanh Châu thì cũng không có khả năng đệ tử mới vừa tới là cho đi lĩnh ngộ kiếm ý.

Cách này quả thực có hơi lố, nhưng làm vậy cũng là bất đắc dĩ.

Nếu thật sự bảo hắn truyền thụ kiếm chiêu cho Diệp Bình, nói thật với mấy chiêu mèo quào kia của hắn, ngay chính hắn còn thấy xấu hổ, còn dạy người cái gì!

Dạy hư người ta thì đúng hơn.

Vì vậy thay vì dạy tầm bậy, chẳng bằng cho Diệp Bình chút thời gian tự mò mẫm, ít nhất là cũng không dạy sai đúng không nào?

Nghĩ vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng Tô Trường Ngự biến mất không ít.

Cũng đúng lúc này.

Có một người đâm sầm tới, là Nhị sư đệ Hứa Lạc Trần.

Tô Trường Ngự lập tức thu lại nét cười trên mặt, gọi Hứa Lạc Trần.

"Nhị sư đệ."

Tô Trường Ngự kêu.

Người kia nghe thấy tiếng gọi, liền ngẩng lên nhìn Tô Trường Ngự.

"Đại sư huynh, chuyện gì?"

Hứa Lạc Trần hơi thấy lạ, sao Đại sư huynh lại gọi mình. "Nhị sư đệ, sư huynh hỏi ngươi, ngươi biết cực hạn của kiếm đạo mạnh tới cỡ nào không?"

Tô Trường Ngự mở miệng, hỏi Hứa Lạc Trần.

Người kia hơi sững ra, gãi gáy, khá ngơ ngác.

Cực hạn của kiếm đạo mạnh tới mức nào thì liên quan gì tới ta?

Ta không luyện kiếm, ta luyện đan mà.

Nhưng dù sao cũng là Đại sư huynh đã hỏi, Hứa Lạc Trần cũng không thể không trả lời, đành phải lắc đầu đáp: "Không biết."

Nghe vậy, Tô Trường Ngự liền nhàn nhạt nói tiếp.

"Vậy hôm nay sư huynh sẽ nói cho ngươi biết."

"Kiếm đạo thật sự, bước vào cực hạn..."

"Là một cọng cỏ chém rơi mặt trời mặt trăng và ngôi sao."

Tô Trường Ngự nói với vẻ mặt lạnh nhạt, lời lẽ đầy cao ngạo và lạnh lùng.

Khiến Hứa Lạc Trần không khỏi sửng sốt.

Dù y không hiểu kiếm đạo.

Nhưng lời này thật sự làm cho người ta rung động.

Nhất là phối hợp với bề ngoài của Tô Trường Ngự, càng làm cho người ta cảm thấy kính sợ trong vô thức.

Thậm chí trong đầu Hứa Lạc Trần còn xuất hiện một hình ảnh.

Chính là, Tô Trường Ngự nhẹ nhàng cầm lên một cây cỏ dại, rồi sau đó chém rụng cả bầu trời lẫn các vì sao.

Hít!

Nghĩ đến hình ảnh đó, Hứa Lạc Trần càng thêm rung động.

Đây cũng quá trâu bò rồi nha!

Hứa Lạc Trần ngẩn cả người.

Không sao tự thoát khỏi được cảnh mình tưởng tượng ra.

Tô Trường Ngự nhìn thấy vẻ mặt ấy của Nhị sư đệ, trong lòng càng thêm mừng thầm.

Thoải mái! Thoải mái a! Sảng khoái a!

Song nhờ đã rèn luyện hằng ngày qua thời gian dài, hắn vẫn luôn giữ vững vẻ bề ngoài cao ngạo.

Tô Trường Ngự không nói lời nào, cứ thế bỏ đi, để lại Hứa Lạc Trần mặt mày như đang mộng.

Hẳn là qua một lúc rất lâu.

Hứa Lạc Trần mới hồi phục tinh thần, nhưng Tô Trường Ngự đã không còn ở đó nữa.

"Khả năng giả trâu bò của Đại sư huynh càng ngày càng mạnh nha. Nếu không phải mình biết rõ huynh ấy chỉ là củi mục trong kiếm đạo, thì thiếu chút nữa là tin rồi."

"Nhưng mà những lời này đúng là quá trâu bò thiệt. Một cọng cỏ chém hết mặt trời, mặt trăng, ngôi sao cơ!"

Hứa Lạc Trần lẩm bẩm, trong mắt vẫn còn rung động, vì câu nói kia thật sự khá là khí phách.

Về phần Diệp Bình.

Nói thật, hắn không hề nghi ngờ lời nói của Tô Trường Ngự một chút nào.

Hắn chỉ hơi lo mình chưa từng luyện kiếm bao giờ, rất có thể nhìn bảy ngày mà vẫn không nhìn ra cái gì cả.

Nhưng mà dù vậy, Diệp Bình vẫn thành thành thật thật nhìn vết kiếm trên mặt đất.

Không thử, làm sao có thể biết mình rốt cuộc có thiên phú hay không?

Cho nên, Diệp Bình nhìn vết kiếm trên mặt đất, nhìn chừng một canh giờ.

Quả nhiên, một canh giờ sau, hắn chẳng nhìn ra được cái gì.

Thậm chí sau khi nhìn, còn cảm thấy phập phồng không yên.

Nhưng ngay lúc này.

Có một làn gió mát thổi qua.

Diệp Bình cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hẳn.

Một khắc sau, hắn lại nhìn vết kiếm.

Trong chốc lát, hắn chợt có thể ngộ.

Chương 8: Hắn? Một tên củi mục kiếm đạo

Dịch: Tiểu Băng

***

Thanh Vân Đạo tông.

Sau núi.

Diệp Bình im lặng ngồi dưới đất, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vết kiếm Tô Trường Ngự lưu lại.

Một canh giờ trước.

Hắn còn không có đầu mối.

Nhưng một lúc lâu sau.

Sau khi một cơn gió mát thổi qua, Diệp Bình bất ngờ cảm thấy có gì đó hơi bất thường.

Vết kiếm sắc bén, mang cảm giác khư khư cố chấp, một vết kiếm như do tuyệt thế kiếm khách lưu lại, ẩn chứa kiếm ý mà người thường khó nhìn ra được.

Càng nhìn vết kiếm, Diệp Bình càng cảm thấy kinh hãi.

Đến cuối cùng, trong đầu Diệp Bình đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Bóng người này tay cầm trường kiếm, đang diễn lại kiếm chiêu.

Không sai, chính là kiếm chiêu.

Uỳnh uỳnh uỳnh!

Âm thanh như tiếng sấm, như tiếng chuông lớn vang lên bên tai.

Bóng người trong đầu càng thêm rõ ràng.

Bóng người thi triển kiếm chiêu, mỗi một chiêu đều mang tới cảm giác như thể hồ quán đỉnh, khiến Diệp Bình có cảm giác như chính mình đang luyện kiếm.

Kiếm chiêu mạnh mẽ như cuồng phong.

Bộ kiếm chiêu này tổng cộng có mười hai đường, mỗi ba chiêu là một sự khác biệt, giống như có bốn loại kiếm pháp, nhưng hợp thành một bộ.

Mười hai đường kiếm không ngừng múa may trong đầu.

Mà còn không phải múa một lần, chúng không ngừng múa.

Một lần! Năm lần! Mười lần! Năm mươi lần! Một trăm lần!

Kiếm chiêu múa càng lúc càng nhanh, lúc trước mười hai nhịp thở mới múa xong một lần, sau đó là sáu nhịp, rồi ba nhịp, sau chừng một canh giờ, chỉ sau một nhịp thở đã múa xong một lần.

Mỗi một lần múa là tương đương một lần Diệp Bình đích thân luyện kiếm, loại cảm ngộ này còn đáng sợ hơn cả thể hồ quán đỉnh.

Số kiếm chiêu trong đầu càng ngày càng nhiều, mười hai cái... Mười lăm cái.... Hai mươi cái...

Cảm nhận được trong đầu mình không ngừng diễn sinh kiếm pháp, toàn thân Diệp Bình không khỏi rung động.

"Đại sư huynh, quả nhiên là cao thủ tuyệt thế kiếm đạo."

Từ đốn ngộ tỉnh lại, trong lòng Diệp Bình vô cùng kích động.

Chỉ quan sát vết kiếm có ba canh giờ, mà mình đã luyện tập được một loại kiếm pháp.

Điều này làm cho Diệp Bình càng cảm thấy Tô Trường Ngự là cao nhân tuyệt thế.

Rồi hắn bình tĩnh lại rất nhanh.

Hắn trấn định lại rồi.

"Diệp Bình, nhất định không được kích động, đây mới chỉ là bắt đầu, không chừng sau này còn có thể lĩnh ngộ thêm kiếm pháp nữa."

Diệp Bình thầm nghĩ.

Hắn tự nhắc nhở mình nhất định không được kích động quá, phải tỉnh táo, bây giờ mới chỉ là vừa bắt đầu mà thôi.

Tự nhắc nhở mình như vậy, Diệp Bình càng bình tĩnh hơn.

Học cũng càng lúc càng giỏi hơn.

Nói thật, trước khi lĩnh ngộ được kiếm chiêu, Diệp Bình cũng đã nghi ngờ, nghi ngờ Tô Trường Ngự đang lừa mình, nhưng bây giờ Diệp Bình tin, hắn đã hoàn toàn tin sư huynh này của mình nhất định là cao nhân tuyệt thế.

Cho nên hắn càng thêm chăm chú, càng thêm cố gắng hơn.

Cùng lúc đó.

Một chỗ khác trong Thanh Vân Đạo tông.

Tô Trường Ngự tay cầm trường kiếm, đang ở một chỗ trống luyện kiếm.

Chiêu kiếm của hắn nhìn thì mạnh mẽ, nhưng cứ luôn thiếu hụt sự bộc phát, một bộ kiếm pháp này, dù là người không hiểu gì kiếm thuật, cũng cảm giác được có chút khuyết điểm nhỏ.

Sau một nén nhang.

Tô Trường Ngự thu kiếm.

Trán hắn đầy mồ hôi, nhưng để duy trì hình tượng, Tô Trường Ngự không ngồi xuống đất nghỉ ngơi, mà đi sang bên để khôi phục khí lực.

"Đại sư huynh, muội thấy bộ kiếm pháp này huynh đã luyện mười năm, mà sao vẫn chưa luyện thành vậy?"

Trong khoảng đất trống, tiểu sư muội Trần Linh Nhu mở miệng, ánh mắt nhìn Tô Trường Ngự đầy hiếu kỳ.

"Tiểu sư muội, ngươi nông cạn rồi."

Tô Trường Ngự khẽ lau mồ hôi trên trán, mới từ từ mở miệng, vẻ cao thâm khó đoán.

"Sao lại là nông cạn?"

Trần Linh Nhu không hiểu. "Tiểu sư muội, bộ kiếm pháp này của sư huynh không phải là kiếm pháp bình thường, mà là đứng trong mười bộ kiếm pháp hàng đầu của Thanh Châu, tên là Tứ Lôi Kiếm Pháp."

"Bộ kiếm pháp này, tổng cộng có bốn chiêu, là Xuân Lôi kiếm, Hạ Lôi kiếm, Thu Lôi kiếm, Đông Lôi kiếm."

"Chính là kiếm pháp chí cương chí dương, nếu nắm vững được bốn chiêu kiếm pháp này, sẽ dẫn được lôi của bốn mùa, rất có hiệu quả khi nhằm vào tà ma ngoại đạo, lúc trước Tứ Quý đạo nhân chính là nhờ vào bộ kiếm pháp này mà lừng lẫy Thanh Châu, lập nên Tứ Lôi kiếm tông, biết không?"

Tô Trường Ngự nghiêm túc nói, lúc nhắc tới bộ kiếm pháp kia, giọng đầy hứng khởi, chỉ tiếc không thể đưa bộ kiếm pháp kia đến tận trời.

"Tứ Lôi Kiếm Pháp?"

Trần Linh Nhu không hiểu nhiều về kiếm pháp, nhưng nghe có vẻ rất lợi hại nhỉ.

"Vậy Đại sư huynh, bây giờ huynh luyện được bao nhiêu chiêu rồi?"

Trần Linh Nhu hỏi.

"Sư huynh đã luyện Xuân Lôi kiếm đến lô hỏa thuần thanh rồi."

Tô Trường Ngự vẻ mặt ngạo nghễ.

" Xuân Lôi kiếm hả?"

Tiếc thay, Tiểu sư muội không cho Tô Trường Ngự một cơ hội nào để tỏ ra trâu bò.

"Tiểu sư muội, muội không phải kiếm tu muội không biết, bộ Tứ Lôi Kiếm Pháp này chính là tác phẩm đầy tâm can của Tứ Quý đạo nhân đó."

"Tứ Quý đạo nhân từng nói, muốn luyện bộ kiếm pháp kia tới viên mãn, tu sĩ kiếm đạo bình thường có khi cả năm trăm năm cũng chưa chắc thành được, dù có là thiên tài kiếm đạo, thì ít nhất cũng phải mất trăm năm, nói không phải khoe, sư huynh chính là loại thiên tài kiếm đạo này."

"Kiếm tu chúng ta, luyện một kiếm trăm năm ở chỗ nào cũng có, đừng thấy sư huynh vẫn cứ dừng ở Xuân Lôi kiếm mà lầm, tiến độ này đã thuộc hàng nhân tài kiệt xuất của Thanh Châu rồi."

Tô Trường Ngự vô cùng nghiêm túc tự khoe khoang mình.

"Chiêu thức của kiếm pháp chia làm bốn cảnh giới nhỏ, sơ khuy môn kính, lô hỏa thuần thanh, đại thành viên mãn, đăng phong tạo cực."

"Sư huynh chỉ mới tốn có mười năm đã đạt tới lô hỏa thuần thanh, ta tự tin rằng không tới mười năm nữa ta sẽ bước vào đại thành viên mãn, trong trăm năm nhất định có thể bước vào cảnh giới đăng phong tạo cực, đến lúc đó muội sẽ biết sư huynh của muội mạnh tới cỡ nào."

Tô Trường Ngự hết sức tự tin, trong mắt đầy sự kỳ vọng vào tương lai.

"Không hiểu nhiều." Tiểu sư muội lắc đầu, nàng không hiểu loại chuyện này, quá trình quá rườm rà.

"Đại sư huynh, nghe nói huynh để cho tiểu sư đệ một vết kiếm, chừng bao lâu hắn mới có thể lĩnh ngộ kiếm chiêu với kiếm ý?"

Trần Linh Nhu hiếu kỳ hỏi.

Tô Trường Ngự im lặng.

Bao lâu có thể lĩnh ngộ?

Bao lâu cũng không thể.

Bởi vì vết kiếm hắn lưu lại cơ bản là không có kiếm ý, lấy cái gì lĩnh ngộ?

Nhưng câu này Tô Trường Ngự chỉ có thể nói thầm trong lòng mà thôi, nếu để người khác biết, chẳng phải sẽ phát hiện ra hắn là phế vật kiếm đạo sao?

Vì vậy, Tô Trường Ngự từ từ đáp.

"Vết kiếm sư huynh để lại cho hắn ẩn chứa tứ môn kiếm pháp, nếu trong vòng một năm hắn lĩnh ngộ được kiếm pháp của sư huynh, vậy đã xem như rất tốt, còn kiếm ý? Thì khó đó."

Tô Trường Ngự nói.
Nếu Diệp Bình quả thật là thiên tài, vậy cũng có thể cưỡng ép lĩnh ngộ ra Tứ Quý kiếm pháp, còn kiếm ý ư?

Tỉnh dùm đi, đừng có nằm mộng.

"Thế nếu lĩnh ngộ được trong vòng một ngày thì sao?"

Trần Linh Nhu hiếu kỳ hỏi.

Lĩnh ngộ trong một ngày?

Tô Trường Ngự liếc Trần Linh Nhu, lắc đầu: "Đây là chuyện gần như không có khả năng, nếu có thể thực sự lĩnh ngộ được trong vòng một ngày, vậy đó chính là thiên tài kiếm đạo tuyệt thế."

Giọng hắn rất chắc chắn.

"Vậy nếu không chỉ lĩnh ngộ kiếm pháp, mà còn lĩnh ngộ được kiếm ý thì sao?"

Trần Linh Nhu tiếp tục hỏi.

Tô Trường Ngự cảm thấy không thể giải thích được.

Muội buồn chán quá rồi phải không? Đi hỏi loại câu hỏi động não như thế này?

Nhưng nghĩ đến Trần Linh Nhu là sư muội, Tô Trường Ngự vẫn kiên nhẫn đáp lại.

"Vẻn vẹn chỉ một vết kiếm mà có thể lĩnh ngộ được kiếm pháp của sư huynh, thì xem như thiên tài kiếm đạo, nếu lĩnh ngộ ra được kiếm ý? Vậy có thể gọi là thiên tài kiếm đạo đệ nhất Thanh Châu."

Tô Trường Ngự đáp.

"Vậy nếu từ một vết kiếm đó lĩnh ngộ ra được mấy trăm kiếm ý thì sao?"

Trần Linh Nhu cảm thấy kinh ngạc, không phải nàng hỏi lung tung đâu, chỉ là nghe cảm thấy lợi hại quá, nên mới tò mò hỏi tới thôi.

"Mấy trăm loại? Đệ nhất nhân trong vòng năm trăm năm nay của Thanh Châu. Mười Tứ Quý đạo nhân cũng phải cam bái hạ phong."

Tô Trường Ngự vẫn cực kỳ kiên nhẫn trả lời.

"Mấy nghìn loại thì sao?"

Trần Linh Nhu tiếp tục hỏi.

"Đệ nhất Tấn Quốc, hơn nữa còn là người hàng đầu trước nay chưa từng có."

Tô Trường Ngự hồi đáp.

"Mấy vạn loại thì sao?"

Trần Linh Nhu tiếp tục hỏi nữa.

Tô Trường Ngự: "..."

Có chịu hết hay không hả?

"Sư muội, sư huynh nói cho muội nghe này."

"Người ta đồn rằng, kiếm đạo nhất mạch, kiếm pháp tiếp theo, trọng điểm chính là kiếm ý, có kiếm ý càng nhiều, thì dù bất kỳ là kiếm pháp gì cũng có thể hóa mục nát thành thần kỳ, dù chỉ cần đâm đại ra một kiếm thì cũng đều hết sức đáng sợ."

"Kiếm đạo nhất mạch ta, kiếm ý có ba cảnh giới lớn. Cái thứ nhất chính là kiếm ý vô cùng, kiếm ý vô cùng, nghĩa là không thể nào dùng số lượng để miêu tả nổi, nếu đến cảnh giới này, một kiếm của tu sĩ Luyện Khí cũng có thể giết kẻ địch cao hơn mình mấy cảnh giới."

"Cảnh giới thứ hai cách chúng ta hết sức xa xôi. Sư huynh không nói nhưng muội nhất định không nên xem thường cảnh giới thứ nhất này. Tứ Quý đạo nhân muội cũng nghe tới chứ?"

"Cường giả kiếm đạo đứng đầu Thanh Châu chúng ta, nay đã hơn trăm tuổi, vậy mà ngay cả cảnh giới thứ nhất cũng còn chưa đạt tới. Trong Đại Quốc cũng có một vị cường giả, vào sinh nhật ba ngàn tuổi của mình mới thò được nửa bước vào cảnh giới thứ nhất mà thôi, vậy mà được gọi là Thái Hư Kiếm Tôn, được Đại Quốc coi là thượng khách."

"Cho nên, một cường giả kiếm đạo thật sự, trọng điểm lĩnh ngộ không phải là kiếm pháp, mà là kiếm ý, càng nhiều càng tốt."

Tô Trường Ngự nói thao thao bất tuyệt.

Trần Linh Nhu càng nghe càng mờ mịt, chủ yếu là vì cấu tạo hệ thống của kiếm đạo phức tạp quá.

Nhưng mà… nghe cảm thấy rất là lợi hại.

"Nói ngắn lại, lĩnh ngộ kiếm ý, càng nhiều thì càng tốt, mấy vạn đạo cũng được, cả chục vạn đạo cũng được, thậm chí trăm vạn kiếm ý cũng được, nhưng mục tiêu vĩnh viễn là vô cùng kiếm ý, kiếm ý vô cùng, kiếm đạo vô địch."

Tô Trường Ngự vỗ vỗ đầu Trần Linh Nhu.

"Hiểu rồi. Vậy tiểu sư đệ chúng ta thế nào?"

Trần Linh Nhu tiếp tục hỏi, vẻ tò mò.

Trong cả Thanh Vân Đạo tông, Diệp Bình là người Trần Linh Nhu cảm thấy hứng thú nhất, dù sao bao lâu nay nàng vẫn luôn là người nhỏ nhất, bây giờ vất vả lắm mới có một sư đệ nhỏ hơn nàng, đương nhiên nàng rất hiếu kỳ và chờ mong.

"Hắn?"

Tô Trường Ngự nhìn ra chân trời, vẻ cao ngạo khó tả.

Sau đó mới từ từ mở miệng.

"Chắc là một củi mục kiếm đạo mà thôi."

Ánh mắt Tô Trường Ngự bình tĩnh.

Ngay lúc ấy.

Ở sau núi.

Diệp Bình vừa vặn lĩnh ngộ ra Tứ Lôi Kiếm Pháp...

Chương 9: Lĩnh ngộ kiếm pháp ra sao?

Dịch: Tiểu Băng

***

Sau núi Thanh Vân.

Diệp Bình dồn toàn bộ sự chú ý vào kiếm pháp hắn vừa lĩnh ngộ được.

Qua hơn một canh giờ lĩnh ngộ.

Bộ kiếm pháp hắn đốn ngộ ra có tổng cộng bốn kiếm chiêu khác hẳn nhau, nhưng lại có thể tạo thành một bộ kiếm pháp.

Bộ kiếm pháp đầu tiên, như tiếng sấm mùa xuân - Xuân Lôi, vang từng tiếng một, mưa phùn liên miên.

Bộ kiếm pháp thứ hai, như tiếng sấm mùa hè - Hạ Lôi, ầm ầm chấn động, hung mãnh đáng sợ.

Bộ kiếm pháp thứ ba, như tiếng sấm mùa thu - Thu Lôi, im hơi lặng tiếng, quỷ dị vô cùng.

Bộ kiếm pháp thứ tư, như tiếng sấm mùa đông - Đông Lôi, vang động rầm trời, vạn vật tàn lụi.

Bốn chiêu kiếm pháp này, kiếm thế như sấm, mang theo đầy đủ nét đặc sắc cần có, khiến Diệp Bình vô cùng sợ hãi thán phục.

Lúc đầu Diệp Bình đốn ngộ ra được mười hai chiêu.

Nhưng theo thời gian dần dần trôi qua, số lượng kiếm chiêu hắn ngộ ra càng ngày càng nhiều.

Đến lúc này, hắn đã ngộ ra được một trăm bốn mươi bốn chiêu kiếm pháp.

Thế này thì làm sao Diệp Bình không tin Tô Trường Ngự là tuyệt thế Kiếm Tiên cho được!

"Chỉ một vết kiếm nho nhỏ mà ẩn dấu kiếm chiêu cường đại như thế, Đại sư huynh thật là một nam nhân mạnh mẽ."

"Không biết như này có được tính là hợp cách không nữa."

Trong lòng Diệp Bình rung động, thứ nhất là sợ hãi thán phục Tô Trường Ngự cường đại, thứ hai là rất tò mò, mình mất thời gian một ngày mới lĩnh ngộ ra được một bộ kiếm pháp không biết có được tính là hợp cách hay không.

Nhưng hắn không biết rằng.

Bộ "Tứ Lôi Kiếm Pháp " này chia ra bốn cảnh giới khác nhau chính là vì dựa trên số lượng kiếm chiêu lĩnh ngộ được.

Lĩnh ngộ bảy mươi hai chiêu, là sơ khuy môn kính.

Lĩnh ngộ một trăm bốn mươi bốn chiêu, là lô hỏa thuần thanh.

Lĩnh ngộ bốn trăm ba mươi hai chiêu, là đại thành viên mãn.

Lĩnh ngộ một nghìn bốn trăm sáu mươi chiêu, là đăng phong tạo cực. Đến lúc này có thể đốn ngộ kiếm thế, từ đó đốn ngộ kiếm ý.

Tô Trường Ngự mất mấy chục năm tới bây giờ cũng chỉ mới nắm giữ được mười tám chiêu, cũng chính là Xuân Lôi kiếm sơ khuy môn kính.

Nhưng mà Diệp Bình không giống vậy.

Chỉ trong vòng có nửa ngày ngắn ngủn, hắn đã lĩnh ngộ được toàn bộ Tứ Lôi Kiếm Pháp, bước thẳng vào cảnh giới lô hỏa thuần thanh.

Vấn đề bây giờ không phải là có hợp cách hay không.

Đi ra ngoài tự xưng là Đệ Nhất Thiên Kiêu của cả nước cũng không có gì quá đáng.

Nhưng Diệp Bình hoàn toàn không biết. Hắn nghỉ ngơi một lúc, sau đó tiếp tục quan sát vết kiếm trên mặt đất.

Số lượng kiếm chiêu hắn lĩnh ngộ được cũng càng lúc càng nhiều.

Mãi đến khuya.

Diệp Bình lại đốn ngộ ra thêm một trăm kiếm chiêu, lúc này hắn cảm thấy mệt mỏi.

Đến canh ba, dù Diệp Bình có lòng muốn tiếp tục đốn ngộ, nhưng hắn mệt mỏi quá rồi, nên đành đứng dậy về nghỉ ngơi.

Đêm ấy.

Diệp Bình gặp một cơn ác mộng.

Hắn mộng thấy mình bởi vì tư chất quá kém, bị Thanh Vân Đạo tông trục xuất khỏi tông môn.

Cũng may, cuối cùng hắn bừng tỉnh.

Tỉnh dậy rồi, hắn thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Cảnh trong mơ giống thật quá đi thôi.

Khiến hắn vô cùng phiền muộn.

Nói thật, xuyên việt đã đủ đau buồn lắm rồi, ba năm sau mới biết được đây là thế giới tiên hiệp càng đau buồn lắm lắm rồi, hôm nay thật vất vả bái nhập tiên môn, hơn nữa còn là một tông môn ẩn thế, khiến Diệp Bình nhìn thấy được hy vọng. Nếu vì tư chất mình quá thấp mà bị đuổi khỏi tông môn, thì đây thật sự là một kết quả mà Diệp Bình dù có như thế nào cũng không thể chấp nhận nổi.

"Không đúng, không đúng, tông môn ẩn thế thích nhất không phải là đệ tử tư chất kém sao? Nếu tư chất tốt, còn cần dạy dỗ làm gì? Chẳng phải có tay là đủ rồi à? Chém đại ra một kiếm cũng có thể lĩnh ngộ ra kiếm pháp tuyệt thế, thì còn cần người dạy để làm gì!"

Song hắn nhanh chóng cảm thấy mình đã nghĩ sai.

Hắn cho rằng tông môn ẩn thế không hề bận tâm tới vật chất, thứ họ coi trọng chính là chăm chỉ và nghị lực, nên hắn nhất định phải cố gắng cố gắng cố gắng hơn.

Một câu thôi.

Tu sĩ chỉ có hai mùa.

Cố gắng chính là mùa thịnh vượng.

Không cố gắng chính là mùa ế hàng.

Nghĩ vậy, Diệp Bình như bị hăng máu gà, rửa mặt một cái rồi chạy thẳng ra sau núi.

Chắc vì gặp phải ác mộng, nên ngay cả bữa sáng hắn cũng không ăn, cứ thế chạy ra sau núi, bắt đầu lĩnh ngộ vết kiếm.

Mãi đến trưa.

Một bóng người xuất hiện ở sau núi.

Là Tô Trường Ngự.

Hắn bưng chén đĩa đi tới, nhìn Diệp Bình phía xa, trong mắt có chút áy náy.

Từ hôm qua tới giờ, Diệp Bình chưa hề uống nước, ngay cả cơm cũng không ăn, một mực lĩnh ngộ kiếm đạo của mình.

Điều này làm cho Tô Trường Ngự thấy hơi lúng túng.

Nói thật, hắn chỉ là muốn giở trò để níu Diệp Bình ở lại tông môn, chứ đâu có ngờ Diệp Bình là một thanh niên sức trâu.

Thật đúng là dính chặt vào vết kiếm kia.

Ngươi nói không ăn cơm một bữa, cũng không sao, nhưng mà một ngày mà không ăn, vậy thì nhất định là không được.

Chớ để tới lúc đó chỉ còn cái xác, mạng thì không còn, vậy thì khó xử biết bao nhiêu.

Nên Tô Trường Ngự mới mang đồ ăn tới.

"Diệp Bình!"

Tô Trường Ngự đi tới sau lưng Diệp Bình, khẽ gọi.

Diệp Bình từ trong đốn ngộ tỉnh lại.
"Sư đệ bái kiến sư huynh."

Thấy Tô Trường Ngự, Diệp Bình lập tức cung kính.

"Tuy ngươi vô cùng hiếu học, nhưng cũng phải ăn mới được. Ta nghe nói từ hôm qua tới giờ ngươi chưa ăn gì, như vậy không được, ăn cơm trước đi."

Tô Trường Ngự mở miệng, đặt mớ chén đĩa xuống đất, hai món ăn một chén cơm, thức ăn cũng không có gì đặc biệt.

"Sư huynh dạy rất phải."

Diệp Bình khẽ gật đầu, nhìn đồ ăn dưới đất, im lặng.

Thấy Diệp Bình trầm mặc, Tô Trường Ngự thoáng thấy xấu hổ, nhưng nhanh chóng giấu đi.

"Diệp Bình, tu sĩ chúng ta, không thể ăn đồ ăn mặn. Lúc trước sư huynh đã nói, ngũ cốc hoa màu không tốt với cơ thể chúng ta, ăn mặn nhiều tanh nhiều cũng không tốt, nên Thanh Vân Đạo tông chúng ta chỉ luôn ăn thanh đạm, ngươi đừng suy nghĩ nhiều."

Tô Trường Ngự lên tiếng giải thích, sợ Diệp Bình phát hiện ra manh mối gì.

Nói vậy chỉ là giả thôi, tình hình thật sự là vì họ nghèo, vô cùng nghèo.

Thật ra cũng không đến nỗi không mua nổi thịt, nhưng mà không thể mua thường xuyên, thi thoảng mới mua một chút mà thôi.

"Hồi sư huynh, ta không suy nghĩ gì cả, chỉ thấy hơi cảm động mà thôi."

Diệp Bình mở miệng, thật sự là hắn không nghĩ gì cả, hắn rất cảm động mà.

Nghe vậy, trong lòng Tô Trường Ngự có một cảm giác không tên. Hắn nhìn tiểu sư đệ thanh tú trước mặt, cảm giác tội lỗi trong lòng không hiểu sao lại tăng thêm.

Nhưng hắn đành chịu. Vì sự phát triển của tông môn, đành phải để Diệp Bình thiệt thòi một chút. Chỉ cần đợi tới lúc Thanh Vân Đạo tông tấn cấp thành tông môn Tam phẩm, sẽ cho Diệp Bình nhiều hơn một chút để đền bù.

Tô Trường Ngự nghĩ vậy.

"Ăn trước đi."

Tô Trường Ngự không nói nhiều, để Diệp Bình ăn trước.

Diệp Bình khẽ gật đầu.

Bưng bát đũa lên bắt đầu ăn.

Trước khi ăn, hắn quả thực không hề cảm thấy đói bụng, nhưng lúc và vào miệng miếng đầu tiên, cảm giác đói trong bụng lập tức ùa tới, làm hắn không nhịn được ăn nhanh hơn.

Một chén cơm hai đĩa thức ăn bị Diệp Bình tiêu diệt sạch sẽ.

Đến cuối cùng, ngay cả dầu ăn cũng đổ vào trong chén, quét sạch mấy miếng cơm cuối cùng.

Kết thúc bằng một chén canh nóng không biết tên, Diệp Bình lập tức cảm thấy tinh lực sung túc.

"Đa tạ sư huynh."

Ăn uống no đủ, Diệp Bình để bát xuống, không quên cảm ơn Tô Trường Ngự.

Hắn nhìn Diệp Bình ăn như hổ đói, trong lòng càng cảm thấy khó chịu.

Nhưng cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể thuận miệng hỏi.

"Diệp Bình, ngươi lĩnh ngộ được gì từ vết kiếm chưa?"

Không phải cố ý hỏi tới, chủ yếu là vì hỏi để bớt lúng túng, thuận miệng thì hỏi vậy thôi.

Nhưng câu trả lời của Diệp Bình làm Tô Trường Ngự sửng sốt.

"Quả thật có lĩnh ngộ ra. Nhưng mà tư chất sư đệ ngu dốt, không lĩnh ngộ được tinh hoa, chỉ lĩnh ngộ được chút xíu kiếm chiêu mà thôi."

Diệp Bình khẽ gật đầu, giọng hơi xấu hổ.

Tô Trường Ngự:???

Ngươi hù ta hả?

Vết kiếm đó mà cũng có thể lĩnh ngộ ra kiếm chiêu?

Làm như ta chưa luyện kiếm bao giờ à?

Tô Trường Ngự hoàn toàn không tin.

Chương 10: Triển lộ kiếm pháp, Tô Trường Ngự kinh sợ

Dịch: Tiểu Băng

***

Tô Trường Ngự có chút bối rối.

Hắn chém đại một vết kiếm mà thôi, mà ngươi lĩnh ngộ ra được thật à?

Ngươi hù ta chắc?

Tưởng ta chưa luyện kiếm bao giờ phải không?

Tô Trường Ngự không biết nên nói gì.

Không phải là hắn không tin Diệp Bình, mà là hắn không tin mình.

Chỉ chém đại ra một cái.

Mà đốn ngộ được kiếm chiêu?

Nếu như vậy cũng có thể lĩnh ngộ kiếm chiêu, sao còn cần bí tịch công pháp làm gì?

Nhưng nghĩ gì thì nghĩ, Tô Trường Ngự vẫn giữ vững hình tượng.

"Vậy ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu kiếm chiêu?"

Tô Trường Ngự bình tĩnh hỏi.

"Hồi đại sư huynh, tính cả vừa rồi, tổng cộng đốn ngộ được bốn trăm kiếm chiêu."

Diệp Bình nghiêm túc đáp.

Tô Trường Ngự cười.

Cứ thế mà cười, không giữ hình tượng gì nữa.

Nếu nói lúc trước, hắn còn có chút tin tưởng Diệp Bình, cảm thấy không chừng Diệp Bình có lẽ thật có một ít thiên phú kiếm đạo, có thể nhìn ra một hai chiêu.

Nhưng sau khi nghe thấy hắn đốn ngộ ra bốn trăm kiếm chiêu, Tô Trường Ngự hoàn toàn không tin nữa.

Một chút xíu cũng không tin.

Hắn là luyện Tứ Lôi Kiếm Pháp, vết kiếm hắn chém ra cũng chỉ có thể lĩnh ngộ ra Tứ Lôi Kiếm Pháp.

Diệp Bình có thể lĩnh ngộ ra Tứ Lôi Kiếm Pháp không phải hoàn toàn không có khả năng.

Nhưng nói đốn ngộ bốn trăm chiêu, hắn thực sự không tin.

Tứ Lôi Kiếm Pháp.

Cường giả kiếm đạo đứng đầu Thanh Châu, Tứ Quý đạo nhân nhìn sấm sét bốn mùa sáng tạo ra tổng cộng có một nghìn bốn trăm sáu mươi kiếm chiêu.

Tô Trường Ngự hắn tu luyện mười năm, cũng mới chỉ lĩnh ngộ được mười tám kiếm chiêu.

Diệp Bình chỉ có một ngày mà lĩnh ngộ ra bốn trăm kiếm chiêu?

Coi mình là ai hả?

Là Đại sư huynh sao?

Hay là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo?

Tô Trường Ngự không tin, hoàn toàn không tin.

Nhưng rất nhanh, Tô Trường Ngự nhướng mày, cảm thấy chuyện này không thể nào đơn giản như vậy, chẳng lẽ tiểu sư đệ này muốn tranh giành ngai vàng đệ nhất giả vờ trâu bò Thanh Vân Đạo tông của mình sao?

Diệp Bình cũng có chút luống cuống.

Tô Trường Ngự vẫn luôn nhìn hắn không nói lời nào, trong ánh mắt mang ý cười lạnh.

Đây là ý gì?

"Chẳng lẽ là mình đốn ngộ quá ít, Đại sư huynh cảm thấy mình là củi mục?"

"Một ngày bốn trăm kiếm chiêu, hẳn là không ít mà?"

"A, ta hiểu rồi. Đại sư huynh nắm ít nhất mấy chục ngàn loại kiếm pháp, một vết kiếm huynh ấy tạo ra, trên lý luận chỉ cần có chút tư chất, thì một ngày cũng có thể suy diễn tới viên mãn."

"Ài, ta đúng là cùi bắp quá rồi."

Trong lòng Diệp Bình vô cùng buồn bực.

"Đại sư huynh, có phải đệ rất kém cỏi không?"

Tiếng Diệp Bình lại vang lên.

Khiến Tô Trường Ngự nãy giờ không ngừng chửi thề trong lòng tỉnh lại.

Cái gì?

Một ngày đã đốn ngộ Tứ Lôi Kiếm Pháp đến gần vô hạn đại thành viên mãn, mà ngươi nói kém với ta?

Ta đây mười năm còn chưa hoàn toàn sơ khuy môn kính có phải là không nên sống nữa hay không?

Tốt, tiểu sư đệ, là ngươi giở trò trước nhá.

Vậy đừng trách sư huynh bóc mẽ nhà ngươi.

Tô Trường Ngự hơi buồn bực, cảm thấy Diệp Bình sao mà hơi quá.

Suy nghĩ một chút, Tô Trường Ngự đã không còn gì để nói, ném một thanh kiếm ra.

"Tiểu sư đệ, ngươi diễn luyện kiếm chiêu ngươi đốn ngộ ra một lần cho sư huynh ta xem rốt cuộc ngươi có thiên phú kiếm đạo hay không."

Hắn cũng không tin.

Diệp Bình thực sự đốn ngộ bốn trăm kiếm chiêu.

Nếu Diệp Bình thực sự đốn ngộ bốn trăm kiếm chiêu.
Hắn sẽ nuốt thanh kiếm này ngay tại chỗ, nuốt cả vỏ luôn! =))

Tiếp nhận bảo kiếm.

Diệp Bình hơi ngượng.

Dù sao cũng có chút lúng túng nha.

Nếu không biết Tô Trường Ngự là tuyệt thế Kiếm Tiên, có lẽ hắn còn dám, nhưng trước mặt một cao nhân tuyệt thế như Tô Trường Ngự còn bảo mình thi triển kiếm chiêu?

Đây chả phải múa đao trước mặt Quan Công hay sao?

Nhưng sau khi nghĩ một chút, Diệp Bình cảm thấy không có gì, sớm muộn cũng phải thử mà, dù sao cũng không có khả năng đồng lứa với hắn đều đốn ngộ được chứ?

Nghĩ vậy, Diệp Bình hít sâu một hơi.

Tô Trường Ngự cũng lặng lẽ lùi ra hai mươi bước, sợ đao kiếm không có mắt.

"Mong sư huynh chỉ giáo."

Diệp Bình hít sâu một hơi, sau đó rút kiếm.

BOANG...!

Kiếm khí ra khỏi vỏ.

Sau một khắc, khí thế trên người Diệp Bình đột nhiên biến đổi.

Hắn tập trung tinh thần, trong đầu chỉ có bốn trăm kiếm chiêu thi nhau xuất hiện.

Cách đó không xa, Tô Trường Ngự cũng thấy hơi kinh ngạc, dù sao khí thế kia của Diệp Bình hoàn toàn chứng tỏ nó có nội dung.

Nhưng hắn vẫn chưa tin Diệp Bình đốn ngộ được bốn trăm kiếm chiêu.

BOANG....

Kiếm chiêu xuất hiện.

Diệp Bình đâm ra một kiếm, sau đó bắt đầu diễn kiếm pháp ở trong đầu.

"Tứ Lôi Kiếm Pháp?"

Tô Trường Ngự trợn to mắt, kinh ngạc nhìn Diệp Bình.

Chỉ vừa mới ra chiêu, Tô Trường Ngự nhìn ra ngay đây là Tứ Lôi Kiếm Pháp.

Hắn tu luyện kiếm pháp này mười năm làm sao không nhận ra được!

Mà cách đó không xa.

Sau khi Diệp Bình thi triển ra chiêu thứ nhất, cả người đã hoàn toàn tiến vào trạng thái.

Hắn múa kiếm cực nhanh, mà còn nước chảy mây trôi, nhanh hơn Tô Trường Ngự cả chục lần.

Chỉ trong nháy mắt, Diệp Bình đã thi triển đến chiêu thứ ba mươi sáu.

Khiến Tô Trường Ngự cực kì kinh ngạc.

Bởi vì hắn tu luyện mười năm cũng chỉ lĩnh ngộ được đến chiêu thứ mười tám, cũng chính là Xuân Lôi kiếm sơ khuy môn kính.

Nhưng chỉ trong nháy mắt Diệp Bình đã thi triển đến chiêu thứ ba mươi sáu, đây là điều không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng sau đó đã xuất hiện chuyện còn khó tin hơn.

Cách đó không xa. Diệp Bình múa kiếm chiêu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh mẽ dữ dội, làm người ta hoa mắt.

Đến khi Diệp Bình thi triển đến chiêu thứ một trăm lẻ tám.

Một tiếng sấm vang lên.

Rầm.

Tô Trường Ngự kinh hãi.

Cả người hắn choáng váng.

Hắn sững người, rung động đến mức hít thở không thông.

Sấm sét!

Sấm sét!

Sấm sét!

Đây là sấm sét a.

Khi mỗi một bộ trong Tứ Lôi Kiếm Pháp kết thúc đều có thể sinh ra sấm sét.

Nếu có linh khí, có thể dẫn sấm sét giết địch, dù không có pháp lực, cũng có thể tạo ra tiếng sấm, tăng cường kiếm uy.

Nhưng muốn sấm sét thật sự xuất hiện, ít nhất phải đến cảnh giới đại thành viên mãn.

Giấc mơ cả đời của Tô Trường Ngự chính là luyện Tứ Lôi Kiếm Pháp đến đại thành viên mãn.

Thật không ngờ tiểu sư đệ của hắn, chỉ mất có một ngày, lại luyện được Xuân Lôi kiếm đến đại thành viên mãn.

Điều đó không có khả năng!

Điều đó không có khả năng!

Điều đó không có khả năng a a a a!

Tô Trường Ngự bên ngoài vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng đã là dời sông lấp biển từ khi nào, xoáy lên sóng to vạn trượng.

Nhưng chỉ sau năm nhịp thở, chính là chừng một phút.

Lại có một tiếng sấm vang lên.

Tô Trường Ngự kinh ngạc lần nữa.

Đây là dấu hiệu chứng tỏ Hạ Lôi kiếm pháp đại thành viên mãn.

Sau năm nhịp thở nữa.

Lại có một tiếng sấm.

Đây là dấu hiệu chứng tỏ Thu Lôi kiếm phương pháp đại thành viên mãn.

Lúc này.

Kiếm pháp của Diệp Bình nhanh hơn.

Hắn múa kiếm dữ dội như cuồng phong, đây là bộ cuối cùng của Tứ Lôi Kiếm Pháp.

Đông Lôi kiếm thuật.

Cũng là sát chiêu mạnh nhất.

Đông giá buông xuống, vạn vật tàn lụi.

Ban đầu, Diệp Bình đốn ngộ được bốn trăm kiếm chiêu.

Nhưng bây giờ, trong đầu hắn lại xuất hiện vết kiếm của Tô Trường Ngự.

Bất ngờ là trong đầu hắn lập tức hiện ra thêm ba mươi hai kiếm chiêu.

Tổng cộng bốn trăm ba mươi hai kiếm chiêu.

Diệp Bình nhắm mắt lại.

Giờ khắc này, hắn với kiếm nhập vào làm một.

Kiếm thế hung mãnh.

Kiếm pháp nhanh đến không tưởng tượng nổi.

Đâm ra ba mươi hai kiếm chiêu cuối cùng.

Ầm.

Một tiếng sấm lập tức vang lên.

Đinh tai nhức óc.

Cách đó mười thước, một tảng đá to cao mấy mét bị vỡ toang thành nhiều mảnh.

Đôi mắt Tô Trường Ngự thẫn thờ.

Hắn đã hoàn toàn sợ đến ngây người.

Bởi vì Diệp Bình chẳng những luyện Tứ Lôi Kiếm Pháp đến đại thành viên mãn, mà còn đốn ngộ được Tứ Lôi kiếm.

Đây... Quả thực là quái thai a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau