CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tìm được đường sống trong chỗ chết, thầy trò đều vất vả

Dịch: Tiểu Băng

Vân Vụ Sơn Mạch.

Nơi này dãy núi liên miên, thoạt nhìn cực kì hiểm trở.

Ở một chỗ trong rừng, mấy bóng người đang chạy cực nhanh.

"Trường Ngự, chạy mau!"

Tiếng Thái Hoa Đạo nhân vang lên, đầy gấp gáp.

"Đang chạy đây, Sư phụ, người cũng mau lên..."

Tốc độ Tô Trường Ngự cực nhanh, xuyên thẳng qua rừng.

Rống!

Một con Thiết Giáp Tê Ngưu cao năm thước ào ạt xông tới, những gốc cây cổ thụ che trời thi nhau sụp đổ, chim chóc kinh hãi tứ tán.

Tốc độ Tê Ngưu cực nhanh, toàn thân đều là thiết giáp, thoạt nhìn cũng đủ cho người kinh ngạc.

Thái Hoa đạo nhân chạy trước nó vài trăm thước, nhưng ông biết chạy kiểu này sớm muộn gì cũng chết, nên quyết định quay lại chiến đấu với nó.

Trường kiếm đâm thẳng tới.

Thái Hoa đạo nhân tập trung vào con mắt của Thiết Giáp Tê Ngưu, đó là điểm yếu nhất của nó.

Nhưng Thiết Giáp Tê Ngưu không hề ngu. Thấy Thái Hoa đạo nhân đánh tới, lập tức uốn thân, chặn thế công của Thái Hoa đạo nhân.

"Không hay!"

Trong nháy mắt, Thái Hoa đạo nhân biến sắc, ông biết là không ổn.

BOANG...!

Tinh thiết kiếm bị bẻ gãy, Thiết Giáp Tê Ngưu nổi giận gầm lên một tiếng, hất bay Thái Hoa đạo nhân.

Lực va đập cực mạnh hất Thái Hoa đạo nhân bay đi cả hơn mười thước, xương ngực bị gãy không biết bao nhiêu cái.

Lực đập này cực kỳ khủng bố, Thái Hoa đạo nhân không ngừng phun máu. Cũng may, ông đã dồn hết linh khí còn sót lại vào trong ngũ tạng lục phủ, nếu không lần này đã đủ khiến ông chết không có chỗ chôn.

"Tiêu rồi."

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân lạnh ngắt.

Ông thấy hối hận vì đã đi vào Vân Vụ Sơn Mạch, nhưng bây giờ có hối hận cũng chẳng làm được gì.

Rống!

Thiết Giáp Tê Ngưu nhìn Thái Hoa đạo nhân, ánh mắt lộ ra hung ý, rõ ràng nó đã dồn sự tập trung vào Thái Hoa đạo nhân.

"Sư phụ, chạy mau."

Nhưng ngay lúc này, Tô Trường Ngự xuất hiện.

Hắn không bỏ chạy một mình, quay trở lại cứu Thái Hoa đạo nhân.

"Trường Ngự!"

Thái Hoa đạo nhân sững sờ, ông không ngờ Tô Trường Ngự lại quay lại cứu mình.

HƯU...U...U!

Trong nháy mắt, Tô Trường Ngự túm lấy cổ áo của Thái Hoa đạo nhân, rồi bỏ chạy như điên.

Tốc độ của hắn cực nhanh, nhưng quanh người hắn cũng đã xuất hiện những sợi huyết khí vờn quanh.

Thái Hoa đạo nhân không nghĩ nhiều, chuyện bây giờ cần làm chính là chạy trốn.

Thiết Giáp Tê Ngưu lại đuổi theo, nhưng không hiểu sao tốc độ của Tô Trường Ngự lại vô cùng nhanh.

Một lúc lâu sau.

Trên vách núi không tên.

Tô Trường Ngự và Thái Hoa đạo nhân ngồi dưới một thân cây, nét mặt cả hai đều không đẹp chút nào.

Nhất là Thái Hoa đạo nhân, ông đã bị thương rất nặng, xương ngực bị gãy không biết bao nhiêu cái, hơn nữa suốt đường còn bị Tô Trường Ngự túm, khiến tổn thương càng thêm nặng.

Nhưng tình hình lúc đó chẳng còn cách nào khác, dù sao thì ít nhất cũng đã nhặt lại được cái mạng về.

Tô Trường Ngự ngồi xếp bằng, nhưng rất nhanh ọe một tiếng, phun ra một búng máu tươi.

" Trường Ngự."

Thái Hoa đạo nhân cố nén đau xót, nhìn Tô Trường Ngự.

"Không có gì đâu sư phụ." Tô Trường Ngự cười khẽ một tiếng, nhưng hắn nhíu chặt mày, rõ ràng là rất khó chịu.
"Ngươi…"

Thái Hoa đạo nhân liếc cái đã nhìn ra Tô Trường Ngự đã làm gì. Hắn đã dùng Bạo Huyết Đan, thiêu đốt huyết dịch của mình để tăng tu vi lên. Nhưng dùng loại đan dược này sẽ làm giảm tuổi thọ ít nhất mười năm.

"Sư phụ, người mau chữa thương đi."

Đôi môi Tô Trường Ngự trắng bệch, nhưng vẫn để Thái Hoa đạo nhân chữa thương trước.

Bởi vì Thái Hoa đạo nhân bị thương nặng lắm, không thể chần chờ nữa.

"Vi sư có lỗi với ngươi."

Thái Hoa đạo nhân hít sâu. Ông hối hận vì đã đến nơi này, nhưng hối hận nhất vẫn là mình quá vô tích sự, chỉ có một con yêu thú cũng không đối phó nổi, làm hại đồ nhi giảm thọ.

"Sư phụ, đừng kích động nữa, tranh thủ thời gian chữa thương đi."

Tô Trường Ngự có vẻ không để tâm, bảo Thái Hoa đạo nhân tranh thủ thời gian chữa thương.

Thái Hoa đạo nhân cũng không nói nữa, nuốt một viên đan dược chữa thương, sau đó bắt đầu nạp khí chữa thương. Tô Trường Ngự cố nén sự khó chịu trong người, nhìn chằm chằm chung quanh, lo lại gặp phải yêu thú.

Mấy canh giờ sau.

Thái Hoa đạo nhân chữa thương xong. Thương thế của ông vẫn nghiêm trọng, nhưng đã ổn định lại, chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt hai ba năm, là sẽ không còn vấn đề gì.

Chờ Thái Hoa đạo nhân chữa thương xong, Tô Trường Ngự mới bắt đầu ngồi xuống khôi phục nguyên khí.

Vừa rồi hắn đã dùng Bạo Huyết Đan, chưa kể bị giảm thọ mười năm, tinh huyết trong cơ thể cũng bị thiêu đốt rất nhiều, tương đương với một lần bệnh nặng, cần phải dưỡng lại thật tốt, nếu không để chuyển biến xấu, có lẽ sẽ không phải chỉ giảm thọ có mười năm.

Cứ như vậy, cho tới khuya.

Tô Trường Ngự tỉnh lại.

"Trường Ngự, ăn một chút đi."

Thái Hoa đạo nhân lấy ra ít lương khô, là bánh nhân thịt yêu thú, mùi vị bình thường, nhưng bên trong có chứa huyết khí, có thể cường thân kiện thể, cũng có thể giúp khôi phục khí huyết.

Tô Trường Ngự nhận bánh, sau đó im lặng.

Thái Hoa đạo nhân cảm thấy bất đắc dĩ, trong đầu nghĩ rất nhiều lời, Thái Hoa đạo nhân chỉ có thể chậm rãi nói.

"Trường Ngự, là vi sư đã liên lụy ngươi."

Giọng Thái Hoa đạo nhân đầy thấm thía, ông cảm giác mình đã liên lụy Tô Trường Ngự.

"Sư phụ, loại lời này sau này đừng nói nữa."

Tô Trường Ngự không đồng ý.

Hắn là cô nhi, được Thái Hoa đạo nhân nuôi lớn, đối với Tô Trường Ngự, Thái Hoa đạo nhân là sư phụ hắn, cũng là phụ thân của hắn, nếu ban nãy quay lại mà chết, hắn cũng sẽ chẳng oán hận một lời.

Vì vậy loại lời cảm ơn này, Tô Trường Ngự cảm thấy không cần thiết.

Ài!Thái Hoa đạo nhân thở dài, ông hiểu ý Tô Trường Ngự, trong lòng càng thêm tự trách.

"Sư phụ, nghĩ đến chuyện vui vẻ hơn đi, dù sao chúng ta cũng đã lấy được linh tinh, có thể chế tạo cho tiểu sư đệ một thanh phi kiếm rồi."

Tô Trường Ngự phá vỡ sự yên lặng, nỗ lực kiếm chuyện vui để nói.

"Ừ. Tuy suýt nữa là mất mạng, nhưng lần này thu hoạch đúng là rất tốt, mớ linh tinh thạch này ít nhất cũng phải đáng giá mấy trăm viên Linh Thạch."

"Đúng là muốn giàu thì phải liều mạng."

Nhắc tới linh tinh thạch, trong lòng Thái Hoa đạo nhân không khỏi tươi tỉnh lên nhiều.

Chuyến đi này tuy suýt chết, nhưng thu hoạch cực kỳ khủng bố, ít nhất cũng phải bán được hơn hai trăm viên linh thạch hạ phẩm.

Quan trọng nhất là, loại Linh tinh này chính là vật liệu chính để chế tạo phi kiếm.

"Ài, chúng ta vất vả khổ cực, thậm chí suýt nữa là mất mạng mới kiếm được linh thạch, không như tiểu sư đệ chỉ cần vẽ một bức tranh."

"Có đôi khi nhớ tới, cảm thấy người so với người, thật sự là tức chết người."

Tô Trường Ngự mở miệng, giọng rầu rầu.

Thái Hoa đạo nhân nghe vậy, trong lòng cũng không vui.

Đúng thế. Đồ mình liều sống liều chết mới kiếm ra còn không bằng người ta tiện tay vẽ một cái, thế này thì bảo sao ai mà không khó chịu.

"Nhưng chúng ta cũng không thể cứ bảo tiểu sư đệ ngươi vẽ tranh, dù sao cũng không thể để tiểu sư đệ ngươi nuôi mọi người được!"

Thái Hoa đạo nhân có chút bất đắc dĩ.

"Tuy là nói thế, nhưng thi thoảng bảo tiểu sư đệ vẽ một bức cũng đâu có sao. Dù sao trải qua lần này, ta đã hiểu ra, tính mạng quan trọng hơn da mặt, chờ quay về ta sẽ bảo hắn vẽ thêm một bức, lấy một phần để chế tạo phi kiếm cho hắn, phần còn lại mua thuốc chữa thương cho ngài chữa thương."

Tô Trường Ngự đưa ra quyết định, chẳng thèm bận tâm có da mặt hay không nữa.

Nếu lần này không phải nhờ mình chuẩn bị một viên Bạo Huyết Đan, chắc hai thầy trò đã phải bỏ mạng ở chỗ này.

Vì vậy Tô Trường Ngự đã hiểu ra rằng, tính mạng còn quý báu hơn da mặt.

"Được được, nhưng mà đừng có đòi quá nhiều, thấy tàm tạm là được rồi."

Thái Hoa đạo nhân nhẹ gật đầu.

Tuy vẫn cảm thấy hơi không hay lắm, nhưng ít nhất vẫn còn tốt hơn là mất mạng.

"Sư phụ, thật ra người cũng đừng để ý quá, tiểu sư đệ bình thường cũng thích vẽ tranh, không chừng hắn còn vẽ một bức cho Nhị sư đệ đấy."

Tô Trường Ngự nói.

Thái Hoa đạo nhân không khỏi sững ra.

Phải ha.

Nói không chừng không cần bọn họ đi cầu, tự Diệp Bình cũng đi vẽ rồi.

"Nguy rồi!"

Thái Hoa đạo nhân chợt nghĩ tới một việc, không khỏi biến sắc.

"Sao vậy?"

Tô Trường Ngự có chút tò mò.

"Trường Ngự, vi sư cảm thấy lời vừa rồi của ngươi rất có lý, nhưng mà Nhị sư đệ kia của ngươi có khi nào cũng đòi vẽ hình mình vào không?"

Thái Hoa đạo nhân mở miệng.

Ông vừa nói ra, Tô Trường Ngự cũng không khỏi giật mình.

"Chắc là không đâu. Lạc Trần sư đệ không phải loại người như vậy."

Thái Hoa đạo nhân không nói gì.

"Có lẽ… dù có vẽ hình người… thì cũng giống với ta, chỉ vẽ một bên mặt thôi."

Tô Trường Ngự kiên trì suy đoán.

"Hy vọng tốt nhất là như thế, nếu không thì…"

Thái Hoa đạo nhân không có nói hết câu.

Bởi vì ý tứ đã rất rõ ràng.

Chương 42: Dẫn Khí thành công, thông suốt! Chúc Long tiên khiếu!

Dịch: Tiểu Băng

Lại là đêm khuya.

Diệp Bình một mình ngồi ở sau núi.

Trước mặt hắn có một tờ giấy Tuyên Thành.

Diệp Bình nhìn chăm chú lên bầu trời đầy sao, tiếp tục khổ tư ‘Dẫn Khí nhập thể’.

Lúc này, hắn đã nhận thức rất rõ tư chất của mình phế cỡ nào.

Ngay cả cái dẫn khí nhập thể đơn giản nhất mà cũng không làm được, thế này còn tu tiên cọng lông!

Kỳ thật chuyện này không thể trách Diệp Bình, chủ yếu vẫn là vì hắn đọc nhiều tiểu thuyết trên mạng quá, thấy nhân vật chính trong các tiểu thuyết tu tiên ấy dù có là củi mục, thì ai cũng có thể cũng có thể dẫn khí nhập thể vô cùng dễ dàng.

Vòm trời đen như mực.

Diệp Bình nhìn chăm chú vào đêm tối, trong đầu không khỏi xuất hiện một bài thơ.

Tiếng lá rơi như mưa, ánh trăng trắng như sương.

Đêm dài nằm một cõi, ai làm giường trần gian.

Đây là một bài thơ của Bạch Cư Dị, vừa đúng hợp với cảnh tượng này.

Nghĩ vậy, Diệp Bình cầm bút lông, vẽ lên trang giấy Tuyên Thành trắng tinh sạch bóng.

Lần này, hắn không vẽ người.

Hắn chỉ vẽ cảnh.

Diệp Bình vung bút, như rồng bay phượng múa, hắn trút hết bao phiền muộn trong lòng vào trang giấy.

Cảnh trời đêm hiện lên trên trang giấy, vô cùng sâu đậm, tạo cho người ta một cảm giác khó tả thành lời, có một chút áp lực.

Đây là vẽ hồn.

Diệp Bình đã đạt tới cảnh giới vẽ hồn, đưa hết tâm tư giấu vào trong bức họa.

Nếu có ai ngắm bức họa này, cũng sẽ sinh ra một ít suy nghĩ khổ sở phiền muộn.

Tranh khi họa đều được ngưng tụ tinh khí thần.

Nếu lúc vẽ vui vẻ, vẩy mực thành tranh, sẽ làm cho người ta cảm thấy sung sướng.

Nếu lúc vẽ tâm tình phiền muộn, nét như rồng lượn, sẽ vẽ luôn nỗi khó chịu trong lòng vào trong đó.

Diệp Bình vẽ liền một mạch, hắn vẽ đêm tối cực kỳ thâm sâu, như không hề nhìn thấy hy vọng, tự nhiên đưa hết tất cả phiền muộn trong lòng vào trong bức tranh.

Nhớ lại những ngày qua, hôm nào cũng khổ tư, là để dẫn khí nhập thể, chẳng những làm tốn thời gian, quan trọng là nghiên cứu gần một tháng mà vẫn không tìm ra manh mối, làm sao không sinh ra uất ức?

Ngay lúc Diệp Bình đang dồn hết tâm tình vào vẽ tranh.

Đột nhiên.

Một làn gió mát, chậm rãi thổi qua.

Gió mát quất vào mặt, sự phiền muộn và lo lắng trong lòng Diệp Bình bỗng nhiên biến mất, hắn bình tĩnh trở lại.

Diệp Bình ngừng vẽ tranh, ngẩng đầu lên nhìn cảnh sắc xung quanh.

Cả đất trời hoàn toàn yên tĩnh.

Mọi âm thanh đều không có.

Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên.

Chẳng biết tại sao, trong đầu Diệp Bình lại chợt xuất hiện những lời này.

Nhưng đúng lúc này, không hiểu vì sao, hắn lại ngẩn ra.

Hắn sững người ngay tại chỗ.

Sau một hồi lâu, trên gương mặt yên tĩnh của hắn xuất hiện nụ cười.

"Đại sư huynh, ta hiểu rồi."

Diệp Bình hiểu.

Hắn thật sự hiểu.
Oanh!

Oanh!

Oanh!

Trên bầu trời vốn vô cùng yên ổn lại đột nhiên mây đen ngưng tụ, tạo thành một vòng xoáy kinh khủng.

Trong vòng xoáy sấm sét vang dội, tia chớp khủng bố như những con giao long rạch nát trời cao ngàn dặm.

Sau sườn núi Thanh Vân.

Cuồng phong dữ dội.

Trang giấy Tuyên Thành trước mặt Diệp Bình tức thì bị thổi bay phất phới, nếu không phải được nghiên mực bằng đá chặn lại, chắc đã bay đi từ lâu.

Lá khô xoáy lên, như ngày tận thế.

Xa xa, Hứa Lạc Trần đứng trong phòng, nghe thấy tiếng gió gào thét, không khỏi cau mày.

Hơn nữa càng lúc càng chặt.

"Không hay."

Hứa Lạc Trần lầm bầm, sau đó nhìn xa xa.

"Quên cất quần áo cho Đại sư huynh rồi."

Y hơi lo lắng. Bộ đồ quý giá nhất của Tô Trường Ngự vẫn đang còn phơi ở ngoài, nếu bị gió cuốn đi mất, ắt Đại sư huynh sẽ không tha cho y.

Sau sườn núi Thanh Vân.

Diệp Bình đã hoàn toàn đốn ngộ ảo diệu của "Dẫn Khí nhập thể".

Hiểu cái gọi là ‘nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên’.

Hắn đã gấp gáp quá, lúc nào cũng muốn linh khí trời đất tiến vào trong cơ thể, giờ cẩn thận nghĩ lại, chẳng bằng thả lỏng tâm thần, buông bỏ tất cả, để cho thiên địa linh khí tự động tiến vào trong người mình.

Phù hợp thiên địa chi đạo, phù hợp tự nhiên chi đạo.

Diệp Bình ngộ ra, dẫn ở đây thực ra không phải là dẫn dắt, mà là một loại trao đổi, xem linh khí trời đất như một vật có linh, nếu nó muốn vào cơ thể mình thì sẽ vào, nếu không muốn thì thôi, không nên ép buộc.

Tất cả đều phải dựa vào ý nguyện của nó.

Cũng chính vì vậy, mà Diệp Bình thả lỏng thể xác và tinh thần, hắn không cưỡng ép dẫn dắt linh khí đi vào, mà là để mặc tất cả, để linh khí trong trời đất tự lựa chọn.

Trong chốc lát, lấy Diệp Bình làm trung tâm, linh khí ở phạm vi mấy trăm dặm chung quanh vọt tới giống như điên.
Trên bầu trời, tạo thành vòng xoáy linh khí, nhưng chỉ những tu sĩ từng tu luyện Vọng Khí Thuật mới có thể nhìn thấy loại cảnh tượng này.

Linh khí xung quanh Diệp Bình tụ lại tạo thành gió lốc, như một cái vòi rồng, hút sạch linh khí ở chung quanh.

Những linh khí này như biển lớn mênh mông, ào ạt tràn vào cơ thể Diệp Bình.

Chỉ trong chốc lát, linh khí cuồn cuộn vào người, Diệp Bình không nói một lời, mở khiếu huyệt ra.

Ba!

Hình như có tiếng vách ngăn vỡ tan.

Trong đầu hắn, bản đồ tinh vực do ba mươi sáu ngôi sao tạo thành tỏa hào quang rực rỡ, huyễn hóa ra một hư ảnh chân long.

Chân Long này vô cùng to lớn, Vũ Trụ trước mặt nó chẳng là gì cả.

Mỗi một lần nuốt vào phun ra, là một lần hủy thiên diệt địa, trợn mắt là ban ngày, nhắm mắt là đêm tối, khống chế cả thời gian lẫn không gian, ánh mắt nó cực kỳ khủng bố, chỉ liếc một cái cũng đủ làm cho người ta mất đi khống chế.

Ô...ô...n...g!

Nhưng ngay khắc này, hư ảnh thái cổ Thần Ma xuất hiện, hư ảnh này đứng sừng sững ngay giữa đầu Diệp Bình, khí thế không kém gì Chúc Long.

Graooo!

Một tiếng long ngâm nổ vang.

Diệp Bình có cảm giác khó tả, linh hồn như muốn nổ tung.

Nhưng khi thái cổ Thần Ma lên tiếng, cảm giác đó lập tức biến mất sạch.

Long ảnh biến mất, hư ảnh thái cổ Thần Ma cũng biến mất, thế giới bên ngoài cũng trở nên im ắng, mọi thứ trở lại bình thường.

【 Chúc Long tiên khiếu 】

Sau khi Long ảnh và hư ảnh thái cổ Thần Ma biến mất, một lượng thông tin rất lớn xuất hiện trong đầu Diệp Bình.

Trong thân thể mỗi con người đều có đều ẩn chứa tiên tàng huyệt khiếu.

Nhưng tiên khiếu của mỗi người đều khác nhau.

Nhờ thông tin xuất hiện trong đầu, Diệp Bình đã hiểu tiên khiếu của mình có tên là Chúc Long tiên khiếu.

Khi tiên khiếu không ngừng được mở ra, sẽ dần dần có được truyền thừa.

"Chúc Long? Chúc Cửu Âm à?"

Hiểu tiên khiếu của mình là loại gì, Diệp Bình không khỏi rung động, cũng tràn đầy nghi hoặc.

Hắn không biết Chúc Long không phải là Chúc Cửu Âm mà hắn biết.

Nếu là Chúc Cửu Âm, vậy thì kinh khủng.

Chúc Cửu Âm chính là Thần Thú kinh khủng nhất trong Sơn Hải kinh.

Thậm chí sách cổ chính thống của Đạo giáo có ghi rằng, Chúc Cửu Âm chính là người sáng tạo ra tất cả thế gian.

Nắm giữ cả thời gian lẫn không gian, có thể trở lại quá khứ, cũng có thể tới trước tương lai, biết tất cả, cũng hiểu tất cả, trợn mắt là ban ngày, nhắm mắt là đêm tối, không gì không làm được, vô hình vô lượng.

"Dù có là Chúc Cửu Âm hay không cũng không sao. Hôm nay mở ra tiên khiếu, mình có thể bắt đầu tu hành Thái Cổ Thần Ma quyết rồi."

Sau khi suy nghĩ một hồi, Diệp Bình không tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này nữa.

Bất kể Chúc Long có phải là Chúc Cửu Âm hay không cũng không sao, đều là chuyện rất tốt, đều không phải tới mức không vượt qua được.

Việc cần làm hiện giờ chính là tu luyện Thái cổ Thần Ma Luyện Thể.

Nhưng trước khi làm những chuyện này.

Diệp Bình nhìn lướt qua cảnh trời đêm, sau đó vẽ thêm một ít sao chi chít lên trang giấy Tuyên Thành trước mặt.

Chỉ thêm chút xíu vậy thôi, nhưng ý cảnh của tranh trong nháy mắt đã thay đổi.

Trong bóng tối vô tận, đầy khí tức buồn rầu, xuất hiện những vì sao lốm đốm đầy trời, trong nháy mắt lại tạo ra cảm giác như đẩy ra mây mù gặp trời xanh.

Diệp Bình giác ngộ, rầu rĩ tích tụ trong lòng đã không còn, đương nhiên cảnh sắc vẽ ra cũng trở nên tràn ngập ý cảnh.

Chương 43: Không sao, ta đi bộ

Dịch: Tiểu Băng

Vân Vụ Sơn Mạch.

Vương Vũ và Trần Hoa đi trong núi, theo sau là hai mươi anh tài nội môn của Tứ Lôi Kiếm Tông.

Đại hội kiếm đạo Thanh Châu sắp bắt đầu.

Chỉ còn chưa tới hai tháng nữa, Chưởng môn Tứ Quý đạo nhân ra lệnh cho hai người bọn họ, dẫn những đệ tử này tới Vân Vụ Sơn Mạch để ma luyện kiếm đạo.

Nói trắng ra chính là để cho thấy máu.

Tỷ thí ở tông môn thường ngày chả là cái gì hết, vì khi tỷ thí, bọn họ biết đối phương sẽ không gây ra thương tổn cho mình, nên để tăng cường tạo nghệ kiếm đạo cho bọn họ, chưởng môn mới phái bọn họ tới Vân Vụ Sơn Mạch, đi dối chiến với Yêu thú.

Nhờ vậy, chỉ trong vòng một tháng, cũng đủ giúp đám đệ tử này tiến bộ nhanh chóng.

Vương Vũ và Trần Hoa không oán hận một lời, dẫn đệ tử đi Vân Vụ Sơn Mạch ngay tức khắc.

Nhưng từ lúc bước vào Vân Vụ Sơn Mạch chưa tới hai canh giờ, mà đã gặp được người.

Hai người đều trở nên cẩn thận. Tuy bọn họ đều là tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, nhưng Vân Vụ Sơn Mạch ngọa hổ tàng long, có một số tu sĩ chuyên môn thích tập sát người khác, cướp đoạt bảo vật, dù họ có uy danh của Tứ Lôi Kiếm Tông, cũng chưa chắc trấn áp được đám người liều mạng này.

Nên cả hai đều có chút đề phòng.

Song khi hai người nhìn thấy rõ hai người đối diện, thì đều sững ra.

Một già một trẻ.

Lão giả thì không có gì, thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, hơn nữa hình như đã bị thương.

Nhưng người trẻ tuổi kia.

Hai người nhìn người thanh niên chăm chú, không hiểu sao tự nhiên cảm thấy có chút quen mắt, sau đó Vương Vũ trưởng lão nhanh chóng ngẩn ra.

Ông ta nhìn nam tử trước mặt chằm chằm.

Một bộ áo bào bình thường, lại có vẻ phong thần tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, hơn nữa… cái dáng vẻ cao ngạo từ sâu bên trong kia, khiến Vương Vũ cảm thấy cực kỳ quen mắt.

Cực kỳ cực kỳ nhìn quen mắt.

Trong tích tắc, như có một tia sét bổ trúng đầu, trong đầu Vương Vũ hiện ra một bức họa.

Trong bức họa, ánh nắng chiều phủ lên ngọn núi, một người như Kiếm Tiên tuyệt thế, đứng trên vách núi.

Người trông như Kiếm Tiên tuyệt thế kia, giống nam tử trước mặt như đúc.

Tập trung nhìn thêm lần nữa thật kĩ.

Hít!

Hít!

Hai tiếng hít khí lạnh vang lên.

Một là của Vương Vũ, một là của Trần Hoa trưởng lão.

Hai người không hẹn quay qua nhìn nhau, trong mắt đều toát ra rung động.

Thống lĩnh Giám sát sứ Tấn quốc?

Hai người sững ra tại chỗ, như bị sét đánh.

Thái Hoa đạo nhân với Tô Trường Ngự ở đối diện cũng kinh ngạc.

Tứ Lôi Kiếm Tông?

Đây chính là tông môn đệ nhất của Thanh Châu.

Trong mắt hai người, sự tồn tại của Tứ Lôi Kiếm Tông không phải chỉ như bá chủ bình thường, nó và họ hoàn toàn khác nhau như một trời một vực.

Trước mặt Tứ Lôi Kiếm Tông, Thanh Vân Đạo tông còn chả có cả tư cách cúi đầu xưng thần.

Kiếm Tông nhất phẩm duy nhất của Thanh Châu.

Môn hạ đệ tử hơn vạn, cường giả như mây, tuấn kiệt đầy trời.

Nếu ai bái nhập được vào Tứ Lôi Kiếm Tông, nói là làm rạng rỡ tổ tông cũng không quá đáng.

Hai người kinh ngạc, không ngờ lại gặp được người của Tứ Lôi Kiếm Tông ở chỗ này.

Hai người khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu là đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông, vậy đương nhiên không cần lo bị cướp.

Bởi vì bọn họ không xứng.

Thứ đáng giá nhất trên người còn chả bằng lương bổng của người ta.

Nhưng mà, Tô Trường Ngự cảm thấy có chút khó hiểu kì lạ.

Sao hai lão già này cứ nhìn mình chằm chằm vậy?

Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?

Hai người này không có thú vui Long Dương đó chứ?

Lạy hồn.

Tô Trường Ngự căng thẳng, nhưng càng căng thẳng, nét mặt hắn càng lạnh lùng, hắn cũng chẳng biết vì sao lại vậy, từ nhỏ đến lớn đều là như thế.

Hai bên đều im lặng.

Đám đệ tử sau lưng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng không ai dám nói gì lung tung. Cả hai trưởng lão đều không nói chuyện, bọn họ đương nhiên không dám xằng bậy.

Bốn mắt nhìn nhau.

Bầu không khí hết sức khó xử.

Trong lòng Vương Vũ trưởng lão không ngừng tự khuyên mình rằng, phải bình tĩnh, nhất định không thể để cho Tô Trường Ngự phát hiện ra rằng mình đã nhận ra người ta là thống lĩnh Giám sát sứ.

Không chỉ Vương Vũ trưởng lão nghĩ vậy, Trần Hoa trưởng lão đứng bên cạnh cũng nghĩ y chang.

Cuối cùng, Vương Vũ trưởng lão là người phá vỡ bầu không khí lúng túng.

"Ra mắt hai vị đạo hữu, không biết các vị đang làm gì?"

Vương Vũ trưởng lão cố gắng mở miệng.

Ông ta không biết nên nói gì, nhưng ông ta biết không thể không nói gì cả.
Người trước mặt là Thống lĩnh Giám sát sứ của Tấn quốc đó, ngay cả Tứ Quý đạo nhân cũng phải tôn sùng là cường giả kiếm đạo.

Gặp được tồn tại như vậy, nói không muốn nịnh bợ đó là không có khả năng.

Vương Vũ với Trần Hoa chỉ ước gì hóa thành chó thè lưỡi ra liếm đó.

Nhưng nhớ tới Tứ Quý đạo nhân đã dặn, nếu gặp được thống soái Giám sát sứ, nhất định không được để cho người ta phát hiện ra mình đã nhận ra thân phận của hắn.

Cho nên dù có biết, cũng phải làm bộ không biết.

Nghĩ vậy, hai người cùng từ từ bình tĩnh lại.

Nhưng chắc vì im lặng quá nên bầu không khí trở nên lúng túng, Vương Vũ đạo nhân muốn chủ động lên tiếng để giảm bớt sự lúng túng kia.

"Hai vị đạo hữu đang làm gì ở đây?"

Vương Vũ trưởng lão từ từ lên tiếng.

Nhưng vừa nói xong, ông ta đã hối hận ngay. Lời này có hơi đường đột.

Trần Hoa đạo nhân đứng cạnh cũng hết hồn, ngươi mở đầu kiểu gì thế?

Một câu hỏi đưa ra, mặc dù có hơi đường đột, nhưng quả thật đã phá vỡ được sự yên lặng.

Thái Hoa Đạo nhân và Tô Trường Ngự không khỏi sững ra.

Hai người trước mặt, liếc qua một cái là biết là trưởng lão của Tứ Lôi Kiếm Tông. Tuy không biết tu vi của hai người là gì, nhưng nhất định không phải hạng người bình thường.

Theo lý, dù có nhìn thấy nhau, thì hai bên cũng chỉ cần liếc mắt nhìn nhau một cái rồi bỏ đi mà thôi.

Tại sao phải hỏi mình đang làm cái gì?

Thái Hoa đạo nhân thấy hơi hồi hộp.

Chẳng lẽ Tứ Lôi Kiếm Tông cũng thích giết người cướp của?

Bầu không khí lại chìm vào im lặng.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân cũng không dám không trả lời câu hỏi của đối phương, đành cố gắng cười gượng.

"Không có gì cả, ta đi dạo thôi."

Giọng Thái Hoa đạo nhân hơi căng thẳng.

Mọi người: "…"

Tô Trường Ngự không nói gì, hắn rất lo lắng, nhưng nét mặt lại vô cùng cao ngạo. Hắn không dám nói lời nào.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân lại nhìn nhau, không biết nên nói gì tiếp.

Cuối cùng vẫn là Trần Hoa đạo nhân tinh mắt, nhìn ra Thái Hoa đạo nhân bị thương, lập tức hỏi.

"Vị đạo hữu này, ngươi bị thương à?"

"Ở đây ta có linh dược thượng đẳng, có thể trị hết thương thế kia dễ dàng."

Lời này cũng rất đường đột và lúng túng, nhưng hai người thật sự là không biết phải nói cái gì nữa.

Vừa muốn làm bộ không biết Tô Trường Ngự, vừa muốn lưu lại ấn tượng tốt.

Đành cố gượng gạo như vậy thôi.

"A?"

Thái Hoa đạo nhân vừa định từ chối, nhưng bình ngọc đã mở ra. Một mùi hương thơm ngát tràn ngập không gian, Thái Hoa đạo nhân chỉ cần liếc một cái là biết ngay đó là đan dược gì.

Bạch Lộ Linh Cơ Đan.

Đây chính là đan dược thượng phẩm, một viên giá tới năm mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Ông may mắn đã từng nhìn thấy ở một cửa hàng.

Loại đan dược này trị nội thương cực kỳ hiệu quả, Thái Hoa đạo nhân không nói ra lời.

Trần Hoa đạo nhân vô cùng nhiệt tình, đưa Đan dược cho Thái Hoa đạo nhân, dáng vẻ vô cùng khách khí.

"Cái này… cái này…!" Thái Hoa đạo nhân hoàn toàn bối rối, ông không biết đối phương bị làm sao. Sao tự nhiên tốt với mình vậy?

Tô Trường Ngự cũng hơi mờ mịt, nhìn Thái Hoa đạo nhân.

Thái Hoa Đạo nhân cẩn thận suy nghĩ, liền hiểu ngay.

Đây là đặc tính của đại tông môn nha.

Đi ra bên ngoài, nâng đỡ nhỏ yếu, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.

Thái Hoa đạo nhân đã hiểu được.

Sở dĩ đối phương tốt với mình như vậy, không phải có ý đồ gì, cũng không phải là có mục đích gì, người ta chính là có phẩm đức tốt, là do đại tông môn giáo dục mà thành.

Bội phục.

Bội phục.

Hoàn toàn bội phục.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân đứng ở đối diện, đưa đan dược xong, nét mặt vẫn duy trì nụ cười, nụ cười này có hơi cứng ngắc, hơn nữa lại còn có vẻ hơi gượng gạo, một sự gượng gạo và hồi hộp rất dễ nhận ra.

Có lẽ Tô Trường Ngự cùng Thái Hoa đạo nhân cũng hồi hộp, cũng hơi căng thẳng, nên cả hai bên đều không nhận ra mình dị thường.

"Đan dược này, quá quý giá. Đa tạ hảo tâm của đạo hữu."

Sau một lúc lâu, Thái Hoa đạo nhân tuy thích chiếm lợi, nhưng cái lợi này ông không dám chiếm.

Đối phương là trưởng lão Tứ Lôi Kiếm Tông, có uy có danh, tuyệt đối là đại nhân vật của Thanh Châu. Tuy người ta có phẩm đức cao thượng, nhưng ân tình này quá lớn, ông không dám nhận.

Vương Vũ đạo nhân nghe vậy vội nói ngay.

"Vị đạo hữu này, ngươi cũng đừng khách khí. Vương Vũ ta dù chỉ là phó đường chủ Ngự Kiếm Đường của Tứ Lôi Kiếm Tông, nhưng chúng ta đều là tu sĩ nhân tộc, giúp đỡ lẫn nhau là việc nên làm. Hơn nữa chúng ta còn là Thanh Châu Tứ Lôi Kiếm Tông, Chưởng môn Tứ Quý đạo nhân của chúng ta từng nói, cùng là nhân tộc, theo lý phải giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau, như vậy mới có thể tiến về hướng đỉnh phong, đạo hữu, chớ có khách khí, chớ có khách khí."

Lời lẽ của Vương Vũ đạo nhân đầu tiên là tự giới thiệu bản thân, sau đó thổi phồng Tứ Quý đạo nhân, cuối cùng dùng những lời nói hùng hồn chính nghĩa, để Thái Hoa đạo nhân càng thêm khâm phục Tứ Lôi Kiếm Tông.

Nhìn trộm một cái.

Nhìn trộm người ta một cái, rồi nhìn lại vào mình.

Đại tông môn không hổ là đại tông môn, giáo dục này, phẩm đức này, bội phục! Thái Hoa đạo nhân ta bội phục thật sự!

Thái Hoa đạo nhân thật sự bội phục.

Tô Trường Ngự đứng bên cạnh cũng không khỏi không bội phục.

Hắn vẫn luôn nghe nói tới danh tiếng của Tứ Lôi Kiếm Tông, nhất là Tứ Quý đạo nhân, đó chính là thần tượng của hắn.

Thật không ngờ tu sĩ của Tứ Lôi Kiếm Tông lại có phẩm đức tốt đẹp như vậy.

Đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi, trong lòng hắn, đệ tử trưởng lão của loại đại tông môn này chả phải ai cũng nói chuyện lỗ mũi hếch lên trời hay sao? Đi đường thì nghênh nganh như cua ấy?

Chậc chậc! Nông cạn rồi, nông cạn thật rồi.

Trong lòng Tô Trường Ngự vô cùng cảm khái.

Đúng lúc này, Trần Hoa đạo nhân thấy Vương Vũ khen ngợi như vậy, cũng không khỏi đỏ mắt, lập tức bước lên đứng cạnh Vương Vũ nói.

"Hai vị đây là đang định đi đâu? Có cần chúng ta dẫn đường hay không? Đã dùng bữa hay chưa? Có cần uống miếng nước không?"

Trần Hoa đạo nhân cũng muốn để lại ấn tượng tốt với Tô Trường Ngự, nhưng ông ta thật sự không biết phải nói gì, nên có vẻ hơi không bày tỏ được ý mình muốn nói.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân nghe vậy lập tức mở miệng: "Chúng ta định rời khỏi Vân Vụ Sơn Mạch, nhưng mà không biết phải đi hướng nào. Hai vị đạo hữu có thể chỉ đường một phen không?"

Thái Hoa Đạo nhân hơi vồ vập.

Giờ ông chỉ muốn rời khỏi Vân Vụ Sơn Mạch này, chuyện gì cũng dễ nói.

Trần Hoa đạo nhân vừa muốn mở miệng, Vương Vũ đạo nhân lập tức nở nụ cười.

"A, hồi đạo hữu, đi ngược theo hướng của chúng ta chừng hai canh giờ, là có thể đi ra. Đạo hữu, ta thấy thương thế của ngươi có vẻ hơi nghiêm trọng, hay là ngươi ngồi xuống đây tĩnh dưỡng một lúc. Chúng ta sẽ bảo vệ cho ngươi, ngươi đỡ phải mang theo thương tích rời đi, lỡ gặp phải nguy hiểm."

Vương Vũ trưởng lão nói thế.

Thái Hoa đạo nhân nghe vậy, càng không biết nên nói gì.

Người tốt.

Người tốt a.

Người tốt tuyệt thế a.

Đầu năm nay lại có người tốt bụng như vậy chứ.

"Vậy thì đa tạ hai vị đạo hữu."

Thái Hoa đạo nhân nói. Ông quả thực cũng muốn chữa thương thế trước.

Còn đề phòng trong lòng? Ông đã bỏ hết sạch rồi.

Dù sao ngay cả đan dược chữa thương trị giá năm mươi hạ phẩm linh thạch người ta còn dám cho mình, còn thèm quan tâm ít đồ vớ vẩn trên người mình sao?

"Đạo hữu, để ta giúp ngươi chữa thương cho nhanh."

Vương Vũ đạo nhân vui vẻ, vô cùng nhiệt tình giúp Thái Hoa đạo nhân chữa thương.

Tô Trường Ngự ở bên cạnh, im lặng đứng nhìn.

Chủ yếu là không dám nói lời nào.

Nhưng lúc này, trong đám đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông, có một người bỗng đi ra khỏi nhóm, đi tới trước mặt hắn, dáng vẻ vô cùng cung kính.

Tô Trường Ngự lại bắt đầu căng thẳng.

Chương 44: Không sao, ta đi bộ

Dịch: Tiểu Băng

Vân Vụ Sơn Mạch.Vương Vũ và Trần Hoa đi trong núi, theo sau là hai mươi anh tài nội môn của Tứ Lôi Kiếm Tông.

Đại hội kiếm đạo Thanh Châu sắp bắt đầu.

Chỉ còn chưa tới hai tháng nữa, Chưởng môn Tứ Quý đạo nhân ra lệnh cho hai người bọn họ, dẫn những đệ tử này tới Vân Vụ Sơn Mạch để ma luyện kiếm đạo.

Nói trắng ra chính là để cho thấy máu.

Tỷ thí ở tông môn thường ngày chả là cái gì hết, vì khi tỷ thí, bọn họ biết đối phương sẽ không gây ra thương tổn cho mình, nên để tăng cường tạo nghệ kiếm đạo cho bọn họ, chưởng môn mới phái bọn họ tới Vân Vụ Sơn Mạch, đi dối chiến với Yêu thú.

Nhờ vậy, chỉ trong vòng một tháng, cũng đủ giúp đám đệ tử này tiến bộ nhanh chóng.

Vương Vũ và Trần Hoa không oán hận một lời, dẫn đệ tử đi Vân Vụ Sơn Mạch ngay tức khắc.

Nhưng từ lúc bước vào Vân Vụ Sơn Mạch chưa tới hai canh giờ, mà đã gặp được người.

Hai người đều trở nên cẩn thận. Tuy bọn họ đều là tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, nhưng Vân Vụ Sơn Mạch ngọa hổ tàng long, có một số tu sĩ chuyên môn thích tập sát người khác, cướp đoạt bảo vật, dù họ có uy danh của Tứ Lôi Kiếm Tông, cũng chưa chắc trấn áp được đám người liều mạng này.

Nên cả hai đều có chút đề phòng.

Song khi hai người nhìn thấy rõ hai người đối diện, thì đều sững ra.

Một già một trẻ.

Lão giả thì không có gì, thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, hơn nữa hình như đã bị thương.

Nhưng người trẻ tuổi kia.

Hai người nhìn người thanh niên chăm chú, không hiểu sao tự nhiên cảm thấy có chút quen mắt, sau đó Vương Vũ trưởng lão nhanh chóng ngẩn ra.

Ông ta nhìn nam tử trước mặt chằm chằm.

Một bộ áo bào bình thường, lại có vẻ phong thần tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, hơn nữa… cái dáng vẻ cao ngạo từ sâu bên trong kia, khiến Vương Vũ cảm thấy cực kỳ quen mắt.

Cực kỳ cực kỳ nhìn quen mắt.

Trong tích tắc, như có một tia sét bổ trúng đầu, trong đầu Vương Vũ hiện ra một bức họa.

Trong bức họa, ánh nắng chiều phủ lên ngọn núi, một người như Kiếm Tiên tuyệt thế, đứng trên vách núi.

Người trông như Kiếm Tiên tuyệt thế kia, giống nam tử trước mặt như đúc.

Tập trung nhìn thêm lần nữa thật kĩ.

Hít!

Hít!

Hai tiếng hít khí lạnh vang lên.

Một là của Vương Vũ, một là của Trần Hoa trưởng lão.

Hai người không hẹn quay qua nhìn nhau, trong mắt đều toát ra rung động.

Thống lĩnh Giám sát sứ Tấn quốc?

Hai người sững ra tại chỗ, như bị sét đánh.

Thái Hoa đạo nhân với Tô Trường Ngự ở đối diện cũng kinh ngạc.

Tứ Lôi Kiếm Tông?

Đây chính là tông môn đệ nhất của Thanh Châu.

Trong mắt hai người, sự tồn tại của Tứ Lôi Kiếm Tông không phải chỉ như bá chủ bình thường, nó và họ hoàn toàn khác nhau như một trời một vực.

Trước mặt Tứ Lôi Kiếm Tông, Thanh Vân Đạo tông còn chả có cả tư cách cúi đầu xưng thần.

Kiếm Tông nhất phẩm duy nhất của Thanh Châu.

Môn hạ đệ tử hơn vạn, cường giả như mây, tuấn kiệt đầy trời.

Nếu ai bái nhập được vào Tứ Lôi Kiếm Tông, nói là làm rạng rỡ tổ tông cũng không quá đáng.

Hai người kinh ngạc, không ngờ lại gặp được người của Tứ Lôi Kiếm Tông ở chỗ này.

Hai người khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu là đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông, vậy đương nhiên không cần lo bị cướp.

Bởi vì bọn họ không xứng.

Thứ đáng giá nhất trên người còn chả bằng lương bổng của người ta.

Nhưng mà, Tô Trường Ngự cảm thấy có chút khó hiểu kì lạ.

Sao hai lão già này cứ nhìn mình chằm chằm vậy?

Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?

Hai người này không có thú vui Long Dương đó chứ?

Lạy hồn.

Tô Trường Ngự căng thẳng, nhưng càng căng thẳng, nét mặt hắn càng lạnh lùng, hắn cũng chẳng biết vì sao lại vậy, từ nhỏ đến lớn đều là như thế.

Hai bên đều im lặng.

Đám đệ tử sau lưng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng không ai dám nói gì lung tung. Cả hai trưởng lão đều không nói chuyện, bọn họ đương nhiên không dám xằng bậy.

Bốn mắt nhìn nhau.

Bầu không khí hết sức khó xử.

Trong lòng Vương Vũ trưởng lão không ngừng tự khuyên mình rằng, phải bình tĩnh, nhất định không thể để cho Tô Trường Ngự phát hiện ra rằng mình đã nhận ra người ta là thống lĩnh Giám sát sứ.

Không chỉ Vương Vũ trưởng lão nghĩ vậy, Trần Hoa trưởng lão đứng bên cạnh cũng nghĩ y chang.

Cuối cùng, Vương Vũ trưởng lão là người phá vỡ bầu không khí lúng túng.

"Ra mắt hai vị đạo hữu, không biết các vị đang làm gì?"

Vương Vũ trưởng lão cố gắng mở miệng.

Ông ta không biết nên nói gì, nhưng ông ta biết không thể không nói gì cả.

Người trước mặt là Thống lĩnh Giám sát sứ của Tấn quốc đó, ngay cả Tứ Quý đạo nhân cũng phải tôn sùng là cường giả kiếm đạo.Gặp được tồn tại như vậy, nói không muốn nịnh bợ đó là không có khả năng.

Vương Vũ với Trần Hoa chỉ ước gì hóa thành chó thè lưỡi ra liếm đó.

Nhưng nhớ tới Tứ Quý đạo nhân đã dặn, nếu gặp được thống soái Giám sát sứ, nhất định không được để cho người ta phát hiện ra mình đã nhận ra thân phận của hắn.

Cho nên dù có biết, cũng phải làm bộ không biết.

Nghĩ vậy, hai người cùng từ từ bình tĩnh lại.

Nhưng chắc vì im lặng quá nên bầu không khí trở nên lúng túng, Vương Vũ đạo nhân muốn chủ động lên tiếng để giảm bớt sự lúng túng kia.

"Hai vị đạo hữu đang làm gì ở đây?"

Vương Vũ trưởng lão từ từ lên tiếng.

Nhưng vừa nói xong, ông ta đã hối hận ngay. Lời này có hơi đường đột.

Trần Hoa đạo nhân đứng cạnh cũng hết hồn, ngươi mở đầu kiểu gì thế?

Một câu hỏi đưa ra, mặc dù có hơi đường đột, nhưng quả thật đã phá vỡ được sự yên lặng.

Thái Hoa Đạo nhân và Tô Trường Ngự không khỏi sững ra.

Hai người trước mặt, liếc qua một cái là biết là trưởng lão của Tứ Lôi Kiếm Tông. Tuy không biết tu vi của hai người là gì, nhưng nhất định không phải hạng người bình thường.

Theo lý, dù có nhìn thấy nhau, thì hai bên cũng chỉ cần liếc mắt nhìn nhau một cái rồi bỏ đi mà thôi.

Tại sao phải hỏi mình đang làm cái gì?

Thái Hoa đạo nhân thấy hơi hồi hộp.

Chẳng lẽ Tứ Lôi Kiếm Tông cũng thích giết người cướp của?

Bầu không khí lại chìm vào im lặng.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân cũng không dám không trả lời câu hỏi của đối phương, đành cố gắng cười gượng.

"Không có gì cả, ta đi dạo thôi."

Giọng Thái Hoa đạo nhân hơi căng thẳng.

Mọi người: "…"

Tô Trường Ngự không nói gì, hắn rất lo lắng, nhưng nét mặt lại vô cùng cao ngạo. Hắn không dám nói lời nào.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân lại nhìn nhau, không biết nên nói gì tiếp.

Cuối cùng vẫn là Trần Hoa đạo nhân tinh mắt, nhìn ra Thái Hoa đạo nhân bị thương, lập tức hỏi.

"Vị đạo hữu này, ngươi bị thương à?"

"Ở đây ta có linh dược thượng đẳng, có thể trị hết thương thế kia dễ dàng."

Lời này cũng rất đường đột và lúng túng, nhưng hai người thật sự là không biết phải nói cái gì nữa.

Vừa muốn làm bộ không biết Tô Trường Ngự, vừa muốn lưu lại ấn tượng tốt.

Đành cố gượng gạo như vậy thôi.

"A?"

Thái Hoa đạo nhân vừa định từ chối, nhưng bình ngọc đã mở ra. Một mùi hương thơm ngát tràn ngập không gian, Thái Hoa đạo nhân chỉ cần liếc một cái là biết ngay đó là đan dược gì.

Bạch Lộ Linh Cơ Đan.

Đây chính là đan dược thượng phẩm, một viên giá tới năm mươi viên hạ phẩm linh thạch.

Ông may mắn đã từng nhìn thấy ở một cửa hàng.Loại đan dược này trị nội thương cực kỳ hiệu quả, Thái Hoa đạo nhân không nói ra lời.

Trần Hoa đạo nhân vô cùng nhiệt tình, đưa Đan dược cho Thái Hoa đạo nhân, dáng vẻ vô cùng khách khí.

"Cái này… cái này…!" Thái Hoa đạo nhân hoàn toàn bối rối, ông không biết đối phương bị làm sao. Sao tự nhiên tốt với mình vậy?

Tô Trường Ngự cũng hơi mờ mịt, nhìn Thái Hoa đạo nhân.

Thái Hoa Đạo nhân cẩn thận suy nghĩ, liền hiểu ngay.

Đây là đặc tính của đại tông môn nha.

Đi ra bên ngoài, nâng đỡ nhỏ yếu, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.

Thái Hoa đạo nhân đã hiểu được.

Sở dĩ đối phương tốt với mình như vậy, không phải có ý đồ gì, cũng không phải là có mục đích gì, người ta chính là có phẩm đức tốt, là do đại tông môn giáo dục mà thành.

Bội phục.

Bội phục.

Hoàn toàn bội phục.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân đứng ở đối diện, đưa đan dược xong, nét mặt vẫn duy trì nụ cười, nụ cười này có hơi cứng ngắc, hơn nữa lại còn có vẻ hơi gượng gạo, một sự gượng gạo và hồi hộp rất dễ nhận ra.

Có lẽ Tô Trường Ngự cùng Thái Hoa đạo nhân cũng hồi hộp, cũng hơi căng thẳng, nên cả hai bên đều không nhận ra mình dị thường.

"Đan dược này, quá quý giá. Đa tạ hảo tâm của đạo hữu."

Sau một lúc lâu, Thái Hoa đạo nhân tuy thích chiếm lợi, nhưng cái lợi này ông không dám chiếm.

Đối phương là trưởng lão Tứ Lôi Kiếm Tông, có uy có danh, tuyệt đối là đại nhân vật của Thanh Châu. Tuy người ta có phẩm đức cao thượng, nhưng ân tình này quá lớn, ông không dám nhận.

Vương Vũ đạo nhân nghe vậy vội nói ngay.

"Vị đạo hữu này, ngươi cũng đừng khách khí. Vương Vũ ta dù chỉ là phó đường chủ Ngự Kiếm Đường của Tứ Lôi Kiếm Tông, nhưng chúng ta đều là tu sĩ nhân tộc, giúp đỡ lẫn nhau là việc nên làm. Hơn nữa chúng ta còn là Thanh Châu Tứ Lôi Kiếm Tông, Chưởng môn Tứ Quý đạo nhân của chúng ta từng nói, cùng là nhân tộc, theo lý phải giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau, như vậy mới có thể tiến về hướng đỉnh phong, đạo hữu, chớ có khách khí, chớ có khách khí."

Lời lẽ của Vương Vũ đạo nhân đầu tiên là tự giới thiệu bản thân, sau đó thổi phồng Tứ Quý đạo nhân, cuối cùng dùng những lời nói hùng hồn chính nghĩa, để Thái Hoa đạo nhân càng thêm khâm phục Tứ Lôi Kiếm Tông.

Nhìn trộm một cái.

Nhìn trộm người ta một cái, rồi nhìn lại vào mình.

Đại tông môn không hổ là đại tông môn, giáo dục này, phẩm đức này, bội phục! Thái Hoa đạo nhân ta bội phục thật sự!

Thái Hoa đạo nhân thật sự bội phục.

Tô Trường Ngự đứng bên cạnh cũng không khỏi không bội phục.

Hắn vẫn luôn nghe nói tới danh tiếng của Tứ Lôi Kiếm Tông, nhất là Tứ Quý đạo nhân, đó chính là thần tượng của hắn.

Thật không ngờ tu sĩ của Tứ Lôi Kiếm Tông lại có phẩm đức tốt đẹp như vậy.

Đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi, trong lòng hắn, đệ tử trưởng lão của loại đại tông môn này chả phải ai cũng nói chuyện lỗ mũi hếch lên trời hay sao? Đi đường thì nghênh nganh như cua ấy?

Chậc chậc! Nông cạn rồi, nông cạn thật rồi.

Trong lòng Tô Trường Ngự vô cùng cảm khái.

Đúng lúc này, Trần Hoa đạo nhân thấy Vương Vũ khen ngợi như vậy, cũng không khỏi đỏ mắt, lập tức bước lên đứng cạnh Vương Vũ nói.

"Hai vị đây là đang định đi đâu? Có cần chúng ta dẫn đường hay không? Đã dùng bữa hay chưa? Có cần uống miếng nước không?"

Trần Hoa đạo nhân cũng muốn để lại ấn tượng tốt với Tô Trường Ngự, nhưng ông ta thật sự không biết phải nói gì, nên có vẻ hơi không bày tỏ được ý mình muốn nói.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân nghe vậy lập tức mở miệng: "Chúng ta định rời khỏi Vân Vụ Sơn Mạch, nhưng mà không biết phải đi hướng nào. Hai vị đạo hữu có thể chỉ đường một phen không?"

Thái Hoa Đạo nhân hơi vồ vập.

Giờ ông chỉ muốn rời khỏi Vân Vụ Sơn Mạch này, chuyện gì cũng dễ nói.

Trần Hoa đạo nhân vừa muốn mở miệng, Vương Vũ đạo nhân lập tức nở nụ cười.

"A, hồi đạo hữu, đi ngược theo hướng của chúng ta chừng hai canh giờ, là có thể đi ra. Đạo hữu, ta thấy thương thế của ngươi có vẻ hơi nghiêm trọng, hay là ngươi ngồi xuống đây tĩnh dưỡng một lúc. Chúng ta sẽ bảo vệ cho ngươi, ngươi đỡ phải mang theo thương tích rời đi, lỡ gặp phải nguy hiểm."

Vương Vũ trưởng lão nói thế.

Thái Hoa đạo nhân nghe vậy, càng không biết nên nói gì.

Người tốt.

Người tốt a.

Người tốt tuyệt thế a.

Đầu năm nay lại có người tốt bụng như vậy chứ.

"Vậy thì đa tạ hai vị đạo hữu."

Thái Hoa đạo nhân nói. Ông quả thực cũng muốn chữa thương thế trước.

Còn đề phòng trong lòng? Ông đã bỏ hết sạch rồi.

Dù sao ngay cả đan dược chữa thương trị giá năm mươi hạ phẩm linh thạch người ta còn dám cho mình, còn thèm quan tâm ít đồ vớ vẩn trên người mình sao?

"Đạo hữu, để ta giúp ngươi chữa thương cho nhanh."

Vương Vũ đạo nhân vui vẻ, vô cùng nhiệt tình giúp Thái Hoa đạo nhân chữa thương.

Tô Trường Ngự ở bên cạnh, im lặng đứng nhìn.

Chủ yếu là không dám nói lời nào.

Nhưng lúc này, trong đám đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông, có một người bỗng đi ra khỏi nhóm, đi tới trước mặt hắn, dáng vẻ vô cùng cung kính.

Tô Trường Ngự lại bắt đầu căng thẳng.

Chương 45: Xin hỏi tiền bối, thế nào là kiếm đạo?

Dịch: Tiểu Băng

Vân Vụ Sơn Mạch.

Nhìn thiếu niên đi tới trước mặt.

Tô Trường Ngự vẫn còn đang chìm trong ngơ ngác mộng mị.

Đột nhiên gặp được tu sĩ của Tứ Lôi Kiếm Tông.

Đối phương nhiệt tình như lửa, thấy Thái Hoa đạo nhân bị thương còn chủ động cho đan dược, đây quả thực là không hợp thói thường.

Ngươi nói dù có phẩm đức tốt, thì cũng không quá tốt đến mức như vậy chứ?

Tô Trường Ngự không ngốc, hắn nhìn ra được hình như đám người này có vẻ khách sáo với mình, nhất là hai lão già họm hẹm Vương Vũ và Trần Hoa.

Cứ thi thoảng là lại liếc hắn một cái, làm cho Tô Trường Ngự thấy hơi sợ từ tận đáy lòng.

Chẳng lẽ lại thật sự coi trọng sắc đẹp của mình?

Giờ lại còn cho một thiếu niên chạy tới trước mặt mình, muốn làm cái gì?

Làm mối hả?

Lạy hồn!

Tô Trường Ngự càng thêm căng thẳng.

Có điều hắn càng căng thẳng, thì vẻ ngoài lại càng thêm cao ngạo.

Chính sự cao ngạo này, càng làm cho mọi người cảm thấy hắn sâu không lường được.

Lúc đầu, đám đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng có vài đệ tử sau khi cẩn thận quan sát một hồi, thì nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện.

Những đệ tử ở đây, đều là anh tài của môn phái, sau lưng đều có trưởng lão chống cho, nên đương nhiên đều biết chuyện thống lĩnh Giám sát sứ của Tấn Quốc.

Thậm chí có hai ba người trong bọn còn từng được xem qua bức họa kia.

Thiếu niên trước mặt Tô Trường Ngự đương nhiên là một trong số đó.

Thiếu niên này vô cùng thanh tú, nhưng so với Tô Trường Ngự thì lại thua kém không ít. Y vốn đã căng thẳng, khi đến tới trước mặt Tô Trường Ngự, lại còn cảm thấy áp lực.

Nhưng nếu đã đi tới rồi, y cũng không sợ gì nữa.

"Tiền bối, nhìn người cũng là tu sĩ kiếm đạo. Gần đây vãn bối luôn cố gắng rèn luyện kiếm đạo chi thuật, nhưng thật sự có những chỗ nghĩ mãi chưa ra. Xin tiền bối chỉ điểm một chút sai lầm cho vãn bối."

Thiếu niên mở miệng, giọng nói hiện rõ sự căng thẳng hồi hộp.

Biết Tô Trường Ngự là thống lĩnh Giám sát sứ, thậm chí còn là cường giả kiếm đạo đệ nhất Tấn quốc, làm sao y không căng thẳng?

Trần Hoa đạo nhân và Vương Vũ đạo nhân đều biến sắc.

Nhất là Vương Vũ đạo nhân, ông ta thầm nhíu mày, cảm thấy thiếu niên này lỗ mãng quá, sao lại mở miệng hỏi thẳng câu hỏi như vậy.

Tuy đúng là Chưởng môn có nói, nếu có cơ hội, phải hỏi han kiến thức kiếm đạo một phen.

Nhưng đâu thể nào hỏi thẳng thừng như vậy?

Phải tuần tự từng bước, có hiểu không?

Ngươi vừa đi lên là hỏi liền người ta có thể chỉ điểm sai lầm cho mình được không, có thấy kì không?

Ngươi không thấy xấu hổ, ta cũng thấy lúng túng dùm cho ngươi.

Vương Vũ đạo nhân hơi bực mình, cảm thấy người đệ tử này thật là lỗ mãng.

Không biết làm như vậy sẽ dễ dàng bị Tô Trường Ngự nhìn thấu hay sao?

Trần Hoa đạo nhân thì không nổi giận, chỉ hiện rõ sự hâm mộ trong mắt.

Ông ta thấy chua xót trong lòng. Ông ta cũng rất muốn biểu hiện mình với Tô Trường Ngự, nhưng mà ông ta không dám.

"Ơ, hai vị đạo hữu, các ngươi chữa thương thì chữa thương, đừng có sờ tùm lum."

Lúc này, tiếng Thái Hoa đạo nhân vang lên, giọng hơi lúng túng. Hai vị đạo hữu này giúp mình chữa thương rất tốt, nhưng sao cứ sờ tới sờ lui, làm ông khó chịu quá.

Cách đó không xa.

Tô Trường Ngự hơi ngớ ra, không phải ngớ tầm thường, là ngớ tới ngẩn luôn.

Ngươi đường đường là đệ tử Tứ Lôi Kiếm Tông, nhìn quần áo và cách ăn mặc, thì hẳn không phải là đệ tử ngoại môn, vậy mà ngươi lại tới bảo ta chỉ điểm sai lầm?

Thật ra là đang làm nhục ta phải không?

Tô Trường Ngự thật sự là ngơ ngẩn.

Người kia thấy Tô Trường Ngự vẫn lạnh tanh, kiêu ngạo không đáp, thì càng thêm căng thẳng.

"Xin tiền bối chỉ điểm sai lầm."

Y cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Tô Trường Ngự, trong lòng cực kỳ bối rối, cũng thấy hơi hối hận vì sự lỗ mãng của mình.

"Ngươi muốn hỏi cái gì?"

Thấy bầu không khí trở nên lúng túng, Tô Trường Ngự cũng hiểu, mình không thể cứ giả ngu mãi, nên từ từ lên tiếng, định xem xem rốt cuộc đối phương muốn hỏi cái gì.

Nếu hỏi cái gì quá cao thâm, vậy thì hắn sẽ tiếp tục giả vờ ngốc, còn nếu chỉ là vấn đề đơn giản, thì hắn sẽ cố gắng trả lời một phen.

Thiếu niên kia nghe vậy thì rõ ràng vui vẻ, sau đó nói với giọng kinh sợ.

"Vãn bối muốn hỏi, thế nào là kiếm đạo?"

Thiếu niên mở miệng, đưa ra một câu hỏi Tô Trường Ngự rất quen.

Thế nào là kiếm đạo?

Tô Trường Ngự sững ra, vấn đề này hắn quen thuộc nha.

Đây chả phải cái mình từng hỏi tiểu sư đệ à?

Lúc này, tất cả mọi con mắt đều tập trung vào Tô Trường Ngự.

Ngay cả Vương Vũ đạo nhân với Trần Hoa đạo nhân cũng không nhịn được nhìn Tô Trường Ngự.

Hai người rất tò mò, Tô Trường Ngự sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào.

Thế nào là kiếm đạo?

Chỉ năm chữ vô cùng đơn giản, nhưng ý nghĩa chúng bao hàm thì rất nhiều.

Thái Hoa đạo nhân cũng không khỏi nhìn Tô Trường Ngự.

Ông biết đồ đệ này của mình ‘giỏi giang’ tới đâu, ông chợt thấy sợ mất mặt, nên quyết định nhắm mắt lại, giả vờ đang chữa thương.

Cách đó không xa.

Tô Trường Ngự nhìn người đệ tử kia, sau đó chậm rãi mở miệng nói.

"Một cọng cỏ! Cũng có thể là kiếm đạo."

Tô Trường Ngự đáp như thế.

Mọi người sững ra.

Bọn họ nghe nhưng mà không hiểu, nói vậy là ý gì?

Không chỉ đám đệ tử, ngay cả Vương Vũ cùng Trần Hoa cũng mù mịt.

Thái Hoa đạo nhân nghe xong, tự nhiên thấy lúng túng, lúng túng đến tận móng tay, ước gì đào được một cái lỗ chui xuống."Tiền bối có thể nói cụ thể hơn một chút được không? Vãn bối tư chất ngu dốt."

Thiếu niên kia không hiểu, nhưng y không dám nghi ngờ Tô Trường Ngự không phải là cao thủ kiếm đạo, trái lại còn rất nghiêm túc hỏi tiếp.

Tô Trường Ngự nhìn lướt qua thiếu niên ở trước mắt, trong lòng không khỏi đem y ra so sánh với tiểu sư đệ.

Quả nhiên, thiên tài với đầu óc bình thường có sự chênh lệch.

Hành động nhỏ xíu này của Tô Trường Ngự cả Vương Vũ lẫn Trần Hoa đều nhìn thấy. Hai người hiểu ngay Tô Trường Ngự đang nghĩ cái gì, trong lòng không khỏi cảm khái.

Đúng lúc này.

Tô Trường Ngự chậm rãi đưa tay ra sau lưng, ánh mắt trở nên sắc bén, khí chất toàn thân đột nhiên biến đổi, sau đó thanh âm vang lên.

"Một cọng cỏ, chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao, chính là kiếm đạo."

Giọng hắn không lớn, nhưng đầy sức xuyên thấu.

Một câu nói, vang lên như sấm bên tai, vang vọng trong đầu mọi người.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh như chết.

Tất cả đệ tử của Tứ Lôi Kiếm Tông đều ngây ra.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân cũng ngây ra.

Những lời này của Tô Trường Ngự không khỏi quá khí phách đi?

Một cọng cỏ, chém hết cả mặt trời mặt trăng lẫn ngôi sao!

Loại kiếm đạo này khủng bố tới mức nào cơ chứ?

Đó mới thực sự là kiếm đạo sao?

Chúng đệ tử bối rối.

Vương Vũ đạo nhân và Trần Hoa đạo nhân cũng bối rối.

Ngay cả Thái Hoa đạo nhân cũng có chút kinh ngạc.

Ông thật sự không ngờ, đại đồ đệ của mình lại có thể nói ra lời khí phách như vậy?

Một cọng cỏ, chém hết cả mặt trời mặt trăng và ngôi sao.

Thật khó mà tưởng tượng được, một tồn tại như vậy là mạnh tới cỡ nào!

Trong đầu tất cả mọi người tự nhiên hiện ra hình ảnh tưởng tượng ấy.

Tô Trường Ngự tiện tay nhặt một cây cỏ dại, chém đại xuống một cái, bầu trời mặt trời mặt trăng và ngôi sao cùng nhau vỡ vụn.

Vô cùng yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều không muốn tỉnh lại.

Một câu nói của Tô Trường Ngự chẳng khác gì thể hồ quán đỉnh, khiến bọn họ có được một nhận thức mới về kiếm đạo.

Trong mắt bọn họ từ trước tới nay, một kiếm chém vỡ núi đã là cường giả tuyệt thế.

Nhưng chỉ bằng một cọng cỏ, mà chém hết cả mặt trời mặt trăng và ngôi sao, đây quả thực là phá vỡ nhận thức về kiếm đạo của bọn họ.

"Tiền bối, ta đã hiểu."

Thiếu niên đứng trước mặt Tô Trường Ngự bỗng lên tiếng, y cúi người hành đại lễ với Tô Trường Ngự, cúi đầu thật sâu.

Tô Trường Ngự ngớ ra.

Ngươi ngộ ra cái gì?

Cái này mà cũng ngộ ra được?

Ngươi tưởng ngươi là tiểu sư đệ hả?

Tô Trường Ngự thật sự mờ mịt.

Bịa đại ra một câu, mà ngươi cũng ngộ được?

Tô Trường Ngự còn chưa kịp làm gì, thì đột nhiên.

Thiếu niên ở trước mắt chợt run lên, sau đó, một làn kiếm thế quen thuộc xuất hiện.Ầm.

Một tiếng sét đột nhiên nổ vang, làm tất cả mọi người giật mình.

Chỉ có một mình Tô Trường Ngự là sắc mặt vẫn bình tĩnh, cũng chính vì sự bình tĩnh ấy, mà khí chất cao ngạo của cao nhân tuyệt thế càng thêm nồng đậm, đôi mắt hắn thăm thẳm như giếng sâu, không gợn sóng không sợ hãi, rơi vào trong mắt mọi người, càng hiển lộ rõ phong phạm cao nhân.

"Hạ Lôi kiếm thế, hắn lại lĩnh ngộ ra được Hạ Lôi kiếm thế!"

"Ahhh, trực tiếp lĩnh ngộ ra Hạ Lôi kiếm thế?"

Đến khi mọi người lấy lại tinh thần, có đệ tử không nhịn được kêu lên, giọng vô cùng rung động.

"Phan sư đệ đã ngừng ở Xuân Lôi kiếm thế hơn nửa năm, hôm nay được tiền bối chỉ điểm, trực tiếp phá tan bình cảnh, thành công cũng là chuyện bình thường."

"Ngươi đừng ganh tị nữa. Tứ Lôi Kiếm Tông chúng ta, đệ tử nội môn đều tu luyện Tứ Lôi kiếm pháp, mười năm kiếm chiêu, mười năm kiếm thế, trong vòng mười năm có thể ngưng tụ kiếm thế, đã coi như là thượng đẳng rồi."

"Phan sư đệ mới năm năm đã nắm giữ được Xuân Lôi kiếm thế, đến nay mới năm thứ tám lại nắm giữ được Hạ Lôi kiếm thế, dựa theo tốc độ này, không tới mười năm nhất định sẽ nắm giữ được Tứ Lôi kiếm thế."

"Hạ Lôi kiếm thế đó, ta ganh tị quá!"

Đám đệ tử xôn xao, kẻ thì khiếp sợ, kẻ thì hâm mộ, kẻ thì siết chặt nắm đấm, mũi cay xè.

"Phó đường chủ Ngự Kiếm Đường Tứ Lôi Kiếm Tông Trần Hoa, đại diện cho chúng đệ tử Tứ Lôi Kiếm Tông, đa tạ tiền bối ban thưởng pháp."

Tiếng Trần Hoa đạo nhân vang lên.

Ông ta đi tới trước mặt Tô Trường Ngự, cung kính cúi đầu hành lễ.

"Chúng ta đa tạ tiền bối."

Chúng đệ tử cũng cùng hành lễ, bái một cái.

Vương Vũ đứng cách đó không xa thấy vậy, không khỏi cảm thấy khó chịu.

Một cơ hội vuốt mông ngựa tốt như vậy lại bị lão già kia cướp mất.

Nhưng khi mọi người hành lễ, Tô Trường Ngự vẫn giữ nguyên dáng vẻ cao ngạo như cũ, không có bất kỳ vẻ vui mừng nào, ánh mắt vẫn nhìn ra phương xa.

Làm mọi người không khỏi cảm khái.

Thật không hổ là tuyệt thế cao nhân.

Chưởng môn nói không sai, thống lĩnh Giám sát sứ Tấn quốc, không quan tâm danh lợi, tùy tâm sở dục, một lòng chỉ biết có kiếm đạo.

Lúc này, thương thế của Thái Hoa đạo nhân cũng đã hoàn toàn bình phục.

Đồ mắc tiền đúng là đáng giá.

Đan dược thượng đẳng không hổ là đan dược thượng đẳng, tới lúc này còn chưa hết một nén nhang, mà chẳng những thương thế khỏi hẳn, hơn nữa còn khỏe hơn trước nữa.

"Đa tạ hai vị đạo hữu ra tay tương trợ."

Thái Hoa đạo nhân đứng dậy, cảm ơn hai người.

Nhưng Vương Vũ đạo nhân vội khoát tay.

"Đạo hữu khách khí, đệ tử Tứ Lôi Kiếm Tông ta, chính là Thanh châu đệ nhất kiếm tông, Chưởng môn thường dạy chúng ta mỗi ngày làm một việc thiện, không ngừng suy nghĩ đến con đường mình đi sau này. Ngươi không cần cảm tạ đâu, đây là việc Vương Vũ ta nên làm. Đời này của Vương Vũ ta tuy tư chất chỉ bình thường, nhưng không ảnh hưởng đến việc ta giúp đỡ người nhỏ yếu, chủ trì chính nghĩa. À, còn chưa biết tôn tính đại danh đạo hữu?"

Vương Vũ đạo nhân nói với vẻ mặt chính nghĩa.

"Tại hạ Thái Hoa đạo nhân, vị này là đồ nhi của ta, Tô Trường Ngự."

Thái Hoa đạo nhân khẽ cười.

Đồ nhi?

Mọi người sững ra, nhưng đều hiểu ra ngay.

Chưởng môn đã từng nói, Giám sát sứ cực thích che giấu thân phận. Cái gọi là thầy trò này nhất định là giả dối, dùng để che giấu tai mắt người thôi.

"Tại hạ Vương Vũ, Vương trong vương hầu vương tướng, Vũ trong lông cánh đầy đủ. Đạo hữu nhất định đừng có nhớ tên ta, Vương Vũ ta giúp người không để lại danh."

Vương Vũ đạo nhân nói với vẻ đầy chính nghĩa, chỉ ước gì khắc hai chữ ‘chính nghĩa’ lên trán.

Mắt thấy sắc trời đã tối, Thái Hoa đạo nhân vốn muốn hỏi bọn họ có định nghỉ ngơi ở đây không, thế thì đỡ phải đi đường ban đêm.

Nhưng lại xấu hổ không dám hỏi.

Giọng Vương Vũ đạo nhân đã vang lên.

"Hai vị, hôm nay sắc trời đã tối, thương thế của đạo hữu tuy rằng đã khỏi hẳn, nhưng cũng cần nghỉ dưỡng một phen, có muốn cùng nghỉ ngơi chăng?"

Khó khăn lắm mới gặp được thống lĩnh Giám sát sứ, đương nhiên Vương Vũ đạo nhân không muốn cứ thế mà chia tay, còn chưa thè lưỡi ra liếm đủ mà, giờ mà bỏ đi như vậy không đáng tiếc sao?

Nên ông ta chủ động đặt vấn đề.

Thái Hoa đạo nhân nghe vậy, trong lòng vô cùng vui mừng, thật là sung sướng.

Nhưng bề ngoài ông lại nhìn Trường Ngự, không thể hiện ra sự quá vui vẻ trong lòng.

"Trường Ngự."

Thái Hoa đạo nhân khẽ gọi.

Tô Trường Ngự bừng tỉnh.

Ừ, suốt nãy giờ hắn đều chìm trong mộng mị ngơ ngác, nhất là đạo sấm sét mới vừa rồi kia xuất hiện quá đột nhiên, dọa hắn bối rối.

Nghe thấy tiếng Thái Hoa đạo nhân.

Tô Trường Ngự nhìn ông chưa hiểu.

"Sắc trời đã tối, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một ngày, có được không?"

Thái Hoa đạo nhân hỏi.

"Sao cũng được."

Tô Trường Ngự vẫn còn chưa tỉnh táo lắm, trả lời đại cho xong.

Nhưng mọi người nghe thấy thế, đều không khỏi lộ ra vui vẻ.

Làm Tô Trường Ngự cảm thấy có gì đó kỳ kỳ.

Sao các người vui vẻ vậy?

Các người muốn làm cái gì?

Cùng lúc đó.

Sau sườn núi Thanh Vân.

Diệp Bình vừa vặn hoàn thành tôi thể lần thứ hai.

Cả cơ thể hắn xuất hiện sự biến đổi lần nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau