CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thần tàng ma thân, thiên địa rèn luyện

Dịch: Tiểu Băng

***

Sau sườn núi Thanh Vân.

Sau khi thi triển Tứ Lôi kiếm thế, Diệp Bình không kềm được phun ra một hơi trọc khí.

Sau nửa ngày nỗ lực, Diệp Bình đã nắm giữ được toàn bộ Tứ Lôi kiếm thế.

Kiếm thế Xuân Lôi, Hạ Lôi, Thu Lôi, Đông Lôi, bốn cái có thể hợp lại thành một, cũng có thể tách riêng ra.

Kiếm thế hợp nhất, sẽ trở thành Tứ Lôi kiếm thế, uy lực lớn nhất, cũng chính là kiếm thế Diệp Bình mới vừa thi triển.

Còn nếu tách ra, thì uy lực yếu đi, nhưng lại phát huy ra được sự đặc sắc của mỗi loại kiếm thế.

Lau những giọt mồ hôi trên trán.

Diệp Bình nở nụ cười vui mừng.

"Bây giờ mình đã nắm được hoàn toàn Tứ Lôi kiếm thế, chỉ còn thiếu Tứ Lôi kiếm ý mà thôi."

"Tuy đại sư huynh chưa từng nói giác ngộ kiếm ý vô cùng khó, nhưng ta hiểu được. Kiếm ý đại biểu cho ý chí của kiếm pháp, nhất định không thể quá nóng lòng, nếu không không giác ngộ ra là việc nhỏ, lỡ giác ngộ sai mới là phiền phức."

Diệp Bình thầm nghĩ. Tuy Tô Trường Ngự không nói cụ thể chi tiết về kiếm ý, nhưng cũng không cản được Diệp Bình tự bổ não cho mình.

Hắn nghĩ như vậy đó. Cũng không phải hắn tưởng tượng vô căn cứ, mà là dựa vào Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết mà đoán ra.

"Bản bí tịch này, đại sư huynh sớm không cho muộn không cho, mà lại cho ngay lúc mấu chốt này, rõ ràng là sợ ta quá nóng ruột, giác ngộ nhầm kiếm ý."

"Cho nên mới cầm một quyển Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết tới để ta bình tĩnh tâm thần, chú trọng nhục thân, có thêm một con bài chưa lật, có thêm một loại thủ đoạn."

"Đại sư huynh, thực sự là nhìn xa trông rộng a."

Diệp Bình lẩm bẩm trong lòng.

Hắn nhanh chóng dẹp hết mọi suy nghĩ, lôi quyển《 Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết 》ở trong lòng ra.

Hắn lấy nó ra vô cùng cẩn thận, dáng vẻ cực kỳ trang trọng.

Bí tịch có bìa màu xanh, được đóng chỉ, có vẻ vô cùng cũ kỹ, bên hông có màu vàng, chỗ nào cũng lộ ra cảm giác phong cách cổ xưa.

Càng như vậy, trong lòng Diệp Bình càng kích động.

Mở ra trang đầu tiên, nhìn thấy một nhóm chữ nhỏ, viết từ phải qua trái.

【 Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết 】

Ngô (Ta) là Mặc Tuyền Đạo Tôn, sinh ra trước khi thiên địa phân sinh, trải qua ba ức sáu ngàn vạn kiếp, cuối cùng công tham tạo hóa, trở thành duy nhất trong thiên địa.

Tâm pháp này là bản tọa trong lúc ngẫu nhiên cảm ngộ thiên địa đạt được.

Thiên địa vạn vật, đều chỉ biết tu linh mà không biết tu thể là cường đại, nghĩ dời núi đã là cực hạn của tu thể.

Nhưng tu thể thật sự, có thể tay cầm nhật nguyệt hái ngôi sao, có thể nhục thân vượt sông chư thiên, có thể một quyền diệt sát tất cả thế gian.

Ta cho rằng cảnh giới cao nhất của tu thể chính là noi theo thần ma, có thân thể thần giấu trong ma, có được nội tạng máu huyết của thần linh, Chân Ma thân thể, mới là thần ma thân thể.

Tu luyện pháp này, nhất định sẽ gặp phải ma luyện cực kỳ khổ sở, không phải kẻ đầu đường xó chợ nào cũng có thể học được, chỉ có người có đại ý chí, đại nghị lực, đại trí tuệ mới có thể nắm giữ được.

Ngươi, đã chuẩn bị cho tốt chưa?

- --

Đây chính là phần giới thiệu dạo đầu của ‘Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết’.

Diệp Bình đọc xong, quên cả hít thở.

Lời lẽ này thực sự quá khí phách.

Thân thể Thần giấu ma, tay cầm nhật nguyệt hái ngôi sao, nhục thân đánh vỡ không gian, một quyền diệt sát tất cả thế gian.

Đúng.

Đúng.

Đây nhất định là công pháp tuyệt thế, không, đây không phải công pháp tuyệt thế, đây là công pháp cấp đại đạo a.
Diệp Bình không biết phải dùng từ ngữ gì mới hình dung được sự cường đại của bản công pháp này.

Chỉ một chữ.

Tuyệt.

Hít sâu một hơi.

Diệp Bình không mở tiếp trang thứ hai, mà im lặng suy nghĩ.

Hắn đang nghĩ, mình đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa.

Công pháp đã nói rất rõ ràng, muốn tu luyện, nhất định cần phải chấp nhận nỗi khổ người thường không thể nào chịu nổi, cần phải có người có đại ý chí, đại nghị lực, đại trí tuệ mới có thể nắm được.

Nếu mình chưa chuẩn bị sẵn sàng thì không thể làm bậy.

Hơn một nén nhang sau.

Cuối cùng, Diệp Bình đưa ra quyết định.

"Mình đã chuẩn tốt."

Trong lòng Diệp Bình vang lên âm thanh vô cùng kiên định.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, không sợ gì cả. Tuy có lẽ quá trình sẽ hơi đau khổ, nhưng người chịu được gian khổ mới trở thành người trên người được.

Nghĩ vậy, Diệp Bình mở trang thứ hai ra.

- --

【 Thái cổ thần ma quyết, phần chính thức】

Rất tốt, ngay khi ngươi mở ra trang thứ hai, đã chứng minh ngươi có được đại ý chí, nhưng có đại nghị lực và đại trí tuệ hay không thì phải xem tạo hóa của ngươi.

Kế tiếp sẽ có một bức Thần Ma Đồ, trên đó là thần ma luyện thể đồ bản tọa cảm ngộ được từ trong thiên địa, ngươi phải xem thật kỹ.

- --

Nhìn thấy nội dung trong trang thứ hai, Diệp Bình không kìm được tự khen mình.

Đồng thời cũng cảm thấy vô cùng chấn động. Bản tâm pháp này quả thực ghê gớm, mới chỉ là khúc dạo đầu, đã có một bài kiểm tra học kì. Nếu không phải mình có tâm trí kiên định, e là đã thất bại thật.

Nghĩ vậy, Diệp Bình lập tức bắt đầu xem bức Thần Ma Đồ ở trang sau.

Trang thứ ba.
Quan thiên đồ.

【?? 】

Tranh vẽ xuất hiện trước mắt Diệp Bình, tuy nhìn như rất đơn giản, nhưng Diệp Bình lại vô cùng nghiêm túc.

Hắn đang không ngừng xem kỹ bức họa này.

Dưới bức họa còn có lời giải thích rất cặn kẽ.

【 Bức họa này tên là Quan thiên Thần Ma Đồ, hai tay vươn mở, hòa thành một thể với trời đất, chính là pháp môn vỡ lòng của Thái cổ thần ma quyết. Sau khi nắm vững, là có thể ngưng tụ sức mạnh thiên địa, tận trời làm chùy, đại địa làm lô, rèn luyện nhục thân, nặn thần ma thân thể 】

【 Nếu không lĩnh ngộ được, thì vô duyên với pháp này, cảm ngộ không đủ, thì trí tuệ không đủ; đồng thời còn cần phải cần cù chăm chỉ tu hành hàng ngày hàng đêm, người có thiên tư thông suốt liếc mắt là có thể giác ngộ, người thiên tư ngu dốt cả đời khó mà giác ngộ được 】

Xem hết chú thích.

Diệp Bình không kìm được gật gù, sau đó bắt đầu bày ra tư thế quan thiên.

Hắn nhắm mắt, quên đi tất cả, trong đầu chỉ có hình vẽ này mà thôi.

Trong cùng lúc đó.

Trần quốc, Diên An quận.

Trong một khu dân cư, một nữ tử áo tím đang ngồi dưới ngọn đèn, khua bút vẩy mực.

Ngọn đèn theo gió chập chờn, nữ tử khi co người, khi duỗi lưng, tới tới lui lui, tổng cộng hết ba canh giờ.

Cuối cùng, nữ tử ném bút lông sang bên, đầy vui vẻ nhìn quyển sách cổ trên bàn, thuận tay túm lấy bầu rượu ở trên bàn, rót vào miệng.

Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa.

"Mặc tiên tử, làm xong chưa? Sắp tới giờ dần rồi, còn không giao bản thảo sẽ gặp phiền phức đó."

Tiếng hối thúc vang lên ngoài cửa.

Trong phòng, nữ tử áo tím đứng dậy, cầm bản thảo mới viết xong, mở cửa sổ, đưa đại cho người kia.

"Này, viết xong rồi đấy, ngươi xem đi."

Nữ tử có vẻ vô cùng tùy ý.

"Viết xong rồi? Để ta xem."

Nam tử trung niên ở ngoài cửa nhận bản thảo, lật xem rất nhanh. Một lát sau, nếp nhăn trên trán y từ từ giãn ra.

"Hay, hay, hay. Mặc tiên tử, khả năng viết lách của ngươi càng ngày càng tốt nha, quyển sách này nhất định sẽ bán đắt. Tốt, tốt, tốt."

Nam tử trung niên cười vang sảng khoái.

"Bớt nói nhảm đi, thù lao quyển trước ngươi còn chưa trả cho ta, giờ trả đi."

Nữ tử phản bác.

"Yên tâm, yên tâm, Mặc tiên tử, ta làm ăn lừa gạt ngài bao giờ đâu? Ở đây có một nghìn lượng vàng, là phần chia mười quyển Tụ linh thuật."

"Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết kia lúc đầu không bán được, tới bây giờ còn chưa bán được tới ba quyển. Mặc tiên tử, sau này ngài đừng viết loại bí tịch này nữa, nói khoác quá không có ai tin. Tu sĩ bây giờ ai cũng thích xem cái gì đơn giản dễ hiểu thôi."

"Ngươi xem bản trong danh sách dễ bán hàng hiện giờ mà xem, chỉ bỏ một viên linh thạch mà tạo ra hiệu quả bán được tới gấp mười lần."

Nam tử trung niên ở ngoài cửa dài dòng lải nhải.

"Được rồi, được rồi, biết rồi, chuyện ta nhờ nghe ngóng giúp thế nào rồi? "

Nữ tử phất phất tay, vẻ hơi không kiên nhẫn.

"Nghe được rồi. Sang năm học phủ của mười nước sẽ chính thức chiêu sinh. Mặc tiên tử, ta đi về trước xử lý chuyện bản thảo. Có chuyện gì thì ngươi cho người liên hệ ta."

Nam tử trung niên cười ha hả, nói vậy rồi rời đi.

Nữ tử áo tím không nói thêm gì, quay trở về bàn học, bắt đầu sáng tác bí tịch.

Chương 27: Giác ngộ Thần Ma Đồ Thành công, quần tinh ảm đạm

Dịch: Tiểu Băng

***

Sáng sớm.

Diệp Bình vẫn trong tư thế quan thiên đã ngồi từ hôm qua.

Nhưng đáng tiếc, hắn chưa giác ngộ ra được Thái Cổ Thần Ma Đồ.

Điều này làm cho Diệp Bình hơi khó chịu.

Trên công pháp viết rất rõ.

Người có tư chất chỉ cần liếc qua là có thể giác ngộ Quan thiên Thần Ma Đồ.

Còn nếu không có tư chất, thì có khi cả đời cũng không thể giác ngộ ra Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết.

Nhưng Diệp Bình không chịu từ bỏ.

Hắn nghỉ ngơi một lúc. Có Ích Khí Đan rồi, hắn không cần phải ăn cơm, nên tiết kiệm được thời gian ăn cơm, thậm chí còn tiết kiệm được thời gian đi nhà xí, vì dù sao cũng đâu có ăn cái gì.

Bây giờ một ngày có mười hai canh giờ, Diệp Bình hầu như đã dành mười một canh giờ để tu hành, chỉ chừa lại một canh giờ để nghỉ ngơi qua loa hoặc làm chút việc khác.

Buổi trưa.

Diệp Bình vẫn chưa giác ngộ ra được Quan thiên Thần Ma Đồ.

Nhưng hắn không hề nổi giận, mà ngược lại càng thêm khắc khổ hơn.

"Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết cần phải là người có đại nghị lực mới có thể giác ngộ ra được. Tuy tư chất của ta không tốt, nhưng ta có nghị lực mà người thường không có. Ta nhất định sẽ thành công. Diệp Bình, phải tin tưởng vào bản thân mình.”

Đến chiều, Diệp Bình vẫn giơ hai tay, cảm ngộ thiên địa.

Mang theo ý chí ấy.

Mãi đến khuya.

Thanh Vân Đạo Tông an tĩnh bình hòa.

Trên bầu trời, sao dăng đầy như dòng sông, trăng sáng chưa lộ.

Diệp Bình vẫn đang giác ngộ Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết.

Nhưng đáng tiếc vẫn không giác ngộ ra.

Diệp Bình biết mình tư chất bình thường, không bằng những thiên tài kia, nên muốn giác ngộ nhất định cần phải tốn rất nhiều thời gian.

Nhưng dù biết vậy, hắn vẫn thấy hơi sốt ruột, để tay lên ngực tự hỏi ai mà chẳng muốn học được Thần Ma Luyện Thể Quyết này sớm một chút chứ?

Một giờ sau.

Diệp Bình thấy mệt, thả tay xuống, ngồi dưới đất thở dài.

Trời đêm.

Gió lạnh thổi qua.

Diệp Bình không ngừng suy nghĩ, mình luyện sai ở chỗ nào.

"Công pháp nhất định là không sai."

"Nhất định là ta đã hiểu sai."

"Nhưng rốt cuộc là sai ở chỗ nào? Có nên hỏi sư huynh không?"

Diệp Bình suy tư.

Nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu.

Nếu cả chuyện này cũng đi hỏi sư huynh, vậy chẳng phải hình tượng của mình trong lòng sư huynh sẽ kém hơn sao?

Diệp Bình phủ quyết ý nghĩ của mình, cảm thấy cần phải tự mình nghiên cứu.

Vì vậy, hắn tiếp tục nhìn công pháp, suy nghĩ.

Công pháp tuy không tệ, nhưng mặt sau không có nội dung, vậy điểm quan trọng chính là bức Quan thiên Thần Ma Đồ này.

Diệp Bình tin tưởng đây là công pháp tuyệt thế, bởi vì công pháp càng đơn giản thì có nghĩa nội dung ẩn chứa trong nó càng thâm ảo.

Có câu, đại đạo vô cùng đơn giản.

Vật càng rườm rà, càng lòe loẹt thì càng không đáng tin.

Điều này Diệp Bình vẫn hiểu được. Hơn nửa canh giờ sau.

Diệp Bình chợt vỗ đùi, nghĩ ra một điểm quan trọng.

"Quan thiên đồ! Ý của chữ Quan không phải là quan (nhìn) thiên địa, mà là lấy tâm thay mắt, quan vọng vũ trụ vô cùng."

Diệp Bình nghĩ cả một canh giờ, bỗng nhiên nhìn vào chữ ‘quan’ kia.

Chữ quan này có hơi khác biệt. Nó hơi lớn hơn chữ thiên một chút, nhờ chi tiết này, Diệp Bình mới có suy nghĩ như vậy.

"Đúng đúng đúng."

"Người thường nhìn trời, sẽ chỉ cảm thấy đất trời mênh mông, nhưng bọn họ không biết, cái gọi là trời kỳ thực là vũ trụ, là vô số tinh hệ, vô biên vô hạn, đó mới là trời thật sự."

"Mình nhìn trời đất cũng bị giới hạn. Mặc Thiên Đạo Tôn sinh ra còn trước khi trời đất sinh ra, trời trong mắt ông ấy là vũ trụ bao la, là vô biên vô hạn, là thế gian vô cùng, trời này không phải là trời ở trong mắt, mà là trời ở trong lòng."

"A, đại sư huynh, ta ngộ ra rồi."

Trong lòng Diệp Bình hiện ra một đáp án.

Hắn vô cùng kích động.

"Nên ta vẫn chưa giác ngộ bởi vì luôn đi sai đường."

"Diệp Bình a Diệp Bình, sao mi ngu ngốc vậy chứ, thiếu một chút là giác ngộ không ra."

Trong lòng Diệp Bình thầm trách mình quá ngu xuẩn.

Không đi giải thích ý nghĩa hai từ ‘quan thiên’.

Mà hãy thử nghĩ theo cách nghĩ của Diệp Bình, sẽ thấy vô cùng chính xác.

Vòm trời trong mắt người thường, tuy vẫn mênh mông như vậy, nhưng đối với một người xuyên qua, Diệp Bình biết rõ trời thật sự lớn tới cỡ nào.

Hồi còn trẻ hắn rất thích đi tìm hiểu vũ trụ, nên đương nhiên biết thế giới này rộng lớn tới dường nào.

Diệp Bình hít sâu một hơi.

Hắn đặt Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết vào trong lòng, lại bày ra tư thế quan thiên thần ma.

Nhưng lần này, hắn không nhìn lên trời cao nữa.

Mà hắn nhắm mắt, lấy tâm hóa mắt, nhìn trời đất ở trong lòng.

Trong nháy mắt.

Một cơn gió mát thoảng qua.

Trong đầu Diệp Bình hiện ra vũ trụ mênh mông. Vô số tinh hệ hiện ra trong đầu hắn, vô cùng vô biên, bất tử bất diệt.

Cũng ngay lúc này.

Trên bầu trời, từng ngôi sao đột nhiên chấn động.

Quần tinh chấn động, tỏa ra quang mang sáng chói.

Đại Hạ vương triều.

Nơi đây tráng lệ nguy nga, xa hoa cùng cực.

Trong Thiên Cơ Điện.

Trong một bức cổ đồ, quần tinh lấp lánh.

Lão giả ngồi trước cổ đồ mở bừng mắt ra, nét mặt không sao tin được.

"Đây là… đây là…! Chuyện này không thể nào! Quần tinh lấp lánh! Đây chính là sinh ra một vị Thánh Nhân bất hủ đúng không? Sao có thể có loại dị tượng này?"

Cả người lão giả rung động.

Lão chính là điện chủ Thiên Cơ Điện của Đại Hạ vương triều, quyền thế ngập trời, địa vị gần bằng Đại Hạ hoàng đế.

Nhưng lúc này, cơ thể lão rung rung, trong mắt là sự kinh sợ.

Không chỉ vậy, ở ba hướng đông nam tây còn có ba tòa Thiên Cơ Điện khác, trong ba tòa Thiên Cơ Điện này cũng đều có người có thực lực cường đại ở đó, và đều lộ ra sự kinh sợ.

Tu tiên thế giới.

Có cường giả tuyệt thế thích quan sát trời, sao, bói toán thiên cơ, thiên cơ học trong thế giới tu tiên là vô cùng quan trọng, có thể nhìn ra hung cát, cũng có thể nhìn vận mệnh một nước, thậm chí là đại vận của bộ tộc.

Dù là ở quốc gia đó hay ở vương triều, thì trước khi quyết định bất kì chuyện lớn nào nhất định cũng phải mời người quan sát ngôi sao xem thiên cơ, dự đoán chuyện sẽ xảy ra trong thời gian tới.

Nếu là hung, thì lui.

Nếu là cát, thì tiến.

Tuy bói toán không nhất định trăm phần trăm thành công, nhưng trong nhiều trường hợp quả thật là có hiệu quả thần kì.

Bây giờ cường giả của bốn đại Thiên Cơ Điện đều bị chấn động, đã đủ để chứng minh sự đáng sợ của việc này.

Nhưng đối với đa số tu sĩ khắp thiên hạ thì chả có chuyện gì bất thường.

Thí dụ như ở Thanh Vân Đạo Tông.

Tô Trường Ngự lặng lẽ nhìn chăm chú vào trời cao.

Hắn sẽ chẳng phát hiện ra bất kì một sự khác thường nào cả.

Nếu phải nói ra, thì bây giờ Tô Trường Ngự chỉ cảm thấy hình như những ngôi sao sáng hơn hồi trước một chút.

Cách đó không xa.

Hứa Lạc Trần và Trần Linh Nhu thì nhìn chăm chú vào Tô Trường Ngự.

"Nhị sư huynh, huynh nói xem dạo này đại sư huynh làm sao vậy? Mỗi ngày cứ tới giờ này là lại đi ngắm sao. Có phải huynh ấy có tâm sự không?"

Trần Linh Nhu hỏi.

"Không rõ nữa."

Hứa Lạc Trần lắc đầu, y không rõ lắm.

"Có phải là tư chất của tiểu sư đệ thấp quá, dạy khó quá không? Nên Đại sư huynh hơi không vui?"

Trần Linh Nhu tiếp tục nói.

"Có khả năng, dù sao cũng không phải ai cũng có thể học được kiếm đạo. Để mấy ngày nữa ta tới chỗ tiểu sư đệ vậy, nếu không cứ tiếp tục thế này, ai biết đại sư huynh có làm ra chuyện gì cực đoan hay không."

Hứa Lạc Trần nói.

Làm như vậy, mọi chuyện đều yên bình.

Sau sườn núi Thanh Vân.

Trong đầu Diệp Bình hiện ra một hư ảnh pho tượng thần ma.

Chương 28: Đại đạo tổ ma! Thiên chùy lò sưởi!

Dịch: Tiểu Băng

***

Đêm khuya.

Sau sườn núi Thanh Vân.

Giờ này khắc này.

Trong đầu của Diệp Bình.

Hiện ra cảnh tượng vũ trụ.

Vô biên vô hạn, vô cùng vô lượng.

Đây chính là thiên địa trong lòng Diệp Bình.

Bốn bề trên dưới gọi là vũ, từ cổ chí kim gọi là trụ.

Vũ trụ, là rộng lớn vô cùng, cũng vô cùng nhỏ bé.

Vũ trụ trong lòng Diệp Bình, mênh mông vô ngần, nhưng có một pho tượng quan thiên thần ma xuất hiện trong vũ trụ ấy.

Tượng thần ma này, không thể quan sát, không thể nhìn thẳng, toàn thân tỏa ra một loại khí tức kinh khủng đến cực hạn, dù chỉ một ít cũng có thể khiến vũ trụ nổ vang.

Thần ma thân thể, giống như được đúc từ thần thiết, mang theo sức mạnh vô địch, đứng hiên ngang trong vũ trụ, tay cầm đại đạo, cước đạp ngũ hành âm dương, trong mắt hiểu rõ tất cả.

Đây chính là Đại đạo thần ma.

Cả người Diệp Bình chấn động.

Trong lòng hắn quan sát tượng thần ma này, trong nháy mắt, trong đầu hắn xuất hiện vô số diệu pháp.

Là mở ra pháp môn vô thượng của thần ma luyện thể.

"Lấy thiên làm chùy, lấy địa làm lô, rộng nạp tất cả, thoát thai hoán cốt."

Một thanh âm xa xưa xuất hiện trong đầu Diệp Bình.

Diệp Bình đã giác ngộ ra bản pháp môn Thần ma luyện thể hoàn chỉnh.

Một giờ sau.

Diệp Bình mở mắt.

Hắn đã biết cách thức để tu luyện Thần Ma Luyện Thể Quyết.

Tâm quan thần ma, dẫn thiên địa hóa thần chùy và hỏa lò, ngao luyện bản thân.

Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết có tổng cộng năm cảnh giới.

Tiểu thần ma, đại thần ma, vô thượng thần ma, đại đạo thần ma, đại đạo tổ thần.

Hiện giờ tâm pháp ở trong đầu Diệp Bình chính là tiểu thần ma thiên, lấy thiên chùy làm lò sưởi, ngao luyện nhục thân chín chín tám mươi mốt lần, sẽ được viên mãn, từ đó ngưng tụ tiểu thần ma thân thể.

Đến lúc đó, nhục thân có sức mạnh như Chân Long, khí huyết thịnh vượng như thái dương, tinh khí thần tràn đầy.

Thần Ma Luyện Thể Quyết có hai yêu cầu chính.

Một là tâm quan thần ma, nếu trong đầu không có Thần Ma Đồ, thì dù ngươi có cố gắng cách nào cũng không thể ngao luyện ra được thân thể thần ma chân chính.

Thứ hai là thiên chùy lò sưởi, đây là một thiên pháp môn, lấy khí dẫn thần, lấy thần dẫn thể, lấy thiên làm chùy, lấy đất làm lô, thân trong hỏa lò, thiên chuy bách luyện.

Trong lòng có Thần Ma Đồ rồi, nhất định phải dùng thiên pháp môn này, dùng linh khí tương thông với thiên địa, từ đó mượn nhờ đại địa chi lực, hóa thành vô thượng hỏa lò, sau đó lấy thiên uy hóa thành thần chùy, gõ lên thân, để cứng rắn ngao luyện ra thần ma thân thể.

Quá trình này cực kỳ hung hiểm, nhưng phương pháp rất đơn giản, chỉ cần có đủ linh khí, là có thể ngao luyện một lần.

Nhưng nếu không có ý chí cực kỳ cường đại, thì trong quá trình ngao luyện sẽ rất dễ bị tán loạn nguyên thần, nhục thân vỡ nát, chết không có chỗ chôn.

"Vốn tưởng giác ngộ đã rất khó, không ngờ tu luyện càng khó hơn. Nhưng thế này cũng là hợp lý. Dù sao tâm pháp càng cường đại thì sẽ càng trắc trở, nếu tùy tùy tiện tiện cũng có thể tu thành, vậy chẳng phải ai cũng có thể trở thành tu sĩ hay sao?"

Diệp Bình giác ngộ xong, không khỏi cảm khái.

Nhưng đã có một phiền phức xuất hiện.
Muốn ngưng tụ thiên chùy lò sưởi, nhất định cần phải có rất nhiều linh khí, nhưng vấn đề chính là mình không có linh khí a!

Mấy ngày nay hôm nào mình cũng đi giác ngộ kiếm pháp, từ đầu tới giờ đã tu luyện ngày nào, đương nhiên như vậy không thể nào ngưng tụ ra được linh khí.

Hơn nữa càng tu luyện Thần Ma Luyện Thể Quyết về sau thì lượng linh khí cần thiết sẽ càng khổng lồ.

Quan trọng nỗi phiền lớn nhất của hắn là tư chất tu hành kém, cái này rất phiền phức.

Diệp Bình rất có cơ sở về tư chất tu hành của mình. Cả nửa năm trời, tham gia hơn năm mươi cuộc thăng tiên đại hội, mấy trăm tông môn kiểm tra, đều là không linh căn.

Nên Diệp Bình cảm thấy, có lẽ không chỉ khả năng kiếm đạo của hắn rất kém, mà tư chất tu hành có khi cũng là kém cỏi nhất.

"Phải làm gì bây giờ?"

Phiền muộn tới, Diệp Bình thấy đau đầu.

"Đi tìm đại sư huynh?"

Diệp Bình thầm nghĩ, nhưng rồi phủ quyết rất nhanh.

"Không được, tư chất tu hành bản thân mình kém, nếu còn đi tìm đại sư huynh, kết quả ra là tư chất tu hành quá kém, có khi sẽ làm đại sư huynh phản cảm."

"Nhưng không tìm đại sư huynh, thì không sao tu hành được, nếu không tu hành được, thì không tu thể luyện Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết."

Diệp Bình cau mày, đang vắt óc suy nghĩ.

"Ý? Hôm trước Đại sư huynh cho mình một ít Luyện Khí Đan, không biết những đan dược này có hiệu quả hay không."

Diệp Bình chợt nghĩ đến một thứ.

Nghĩ vậy, hắn lập tức lấy bình Luyện Khí Đan ra.

Hắn mở bình, đổ ra một viên đan dược màu trắng nhạt.

Đan dược không lớn, chỉ bằng một hạt gạo, bề mặt có màu trắng, tỏa ra mùi hương thơm ngát, không có vị thuốc đông y.

Nhưng ngay lúc Diệp Bình định bỏ vào mồm, thì hắn chợt ngẩn ra.

"Là dược thì có ba phần độc, đây là Luyện Khí Đan, ta còn chưa bước vào Luyện Khí Cảnh, dùng nó không biết có thể gặp chuyện không may hay không, không thể lỗ mãng."

Diệp Bình chợt nhớ ra hắn vẫn chưa bước vào Luyện Khí Cảnh, hắn không biết có thể dùng loại đan dược này hay không.

Lỡ nuốt vô bị bạo thể thì sao?
Nghĩ vậy, Diệp Bình lại thả viên Luyện Khí Đan vào trong bình ngọc.

Cẩn thận một chút không bao giờ sai.

Tiên hiệp thế giới, tu sĩ phân chia bảy đại cảnh giới.

【 Luyện Khí Cảnh 】, 【 Trúc Cơ cảnh 】, 【 Kim Đan cảnh 】, 【 Nguyên Anh cảnh 】, 【 Nguyên Thần cảnh 】, 【 Độ Kiếp cảnh 】, 【 Đại Thừa cảnh 】.

Mỗi một cảnh giới đều có khoảng cách không thể vượt qua. Thượng làm tiên, hạ làm phàm, áp chế tuyệt đối.

Diệp Bình tuy chưa từng tu tiên, nhưng cũng có xem một ít thông tin.

Không thể tu luyện Thần Ma Luyện Thể Quyết, Diệp Bình cũng không bối rối, ít nhất bây giờ hắn đã giác ngộ ra pháp môn, tu hay không tu chỉ là chuyện sớm muộn.

Hắn nhanh chóng lại bắt đầu giác ngộ vết kiếm.

Hắn muốn tranh thủ lĩnh ngộ Tứ Lôi kiếm ý sớm một chút.

Cứ thế, ngày hôm sau.

Tô Trường Ngự tới.

Từ khi đưa Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết cho Diệp Bình, ba ngày nay hắn đều khổ tâm nghiên cứu ‘Xuyên Hà kiếm pháp’, chỉ tiếc hoa rơi có ý nước chảy vô tình, Tô Trường Ngự ba ngày ba đêm không chợp mắt.

Nhưng vẫn cứ xem mà không hiểu, điều này làm Tô Trường Ngự rất khó chịu, trước có Tứ Lôi kiếm pháp hắn đã phải lĩnh ngộ mấy chục năm, nay tới thêm một quyển Xuyên Hà kiếm pháp, tuy hơi kém hơn Tứ Lôi kiếm pháp nhưng mà ngay từ đầu hắn vốn đã là củi mục.

Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự không khỏi bực bội.

Đang êm đang đẹp, tự nhiên bảo mình đi học kiếm pháp, không thể dạy Diệp Bình cái khác được à?

Nhưng cái bực nhất không phải cái này, mà là mình có giận mà không dám nói á.

Hiện giờ Thái Hoa đạo nhân đang chờ mình đi dạy cho Diệp Bình Xuyên Hà kiếm pháp, nếu Thái Hoa đạo nhân biết ngay từ đầu mình đã không học được, không chừng không giết chết cũng sẽ lột da mình.

Tô Trường Ngự đoán được suy nghĩ của Thái Hoa đạo nhân.

Ông ấy muốn cho Diệp Bình tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu.

Nhưng Tô Trường Ngự cảm thấy suy nghĩ dắt lừa thuê này có vô số chỗ không ổn.

Tuy tư chất kiếm đạo Diệp Bình rất mạnh.

Nhưng vấn đề là, Diệp Bình không có pháp lực, dù đại hội kiếm đạo Thanh Châu có quy định, chỉ cho tu sĩ từ Trúc Cơ cảnh trở xuống tỷ thí kiếm đạo.

Nhưng trên cơ bản đa phần người dự thi đều là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy tầng tám, thậm chí là Luyện Khí viên mãn.

Diệp Bình có thể ngưng tụ được kiếm thế, nhưng hắn không có một chút pháp lực nào cả, nếu gặp phải tu sĩ Luyện Khí tầng năm tầng sáu, có lẽ còn có phần thắng.

Nhưng nếu gặp phải kiếm tu cường đại thật sự, thì quả thật phần thắng là không hề có.

Đương nhiên, chủ yếu là vì Tô Trường Ngự cũng không rõ lắm, Tứ Lôi kiếm thế mạnh tới mức nào. Trong mắt hắn chỉ có hai loại người.

Yếu hơn mình.

Và mạnh hơn mình.

Nên để Thái Hoa đạo nhân bỏ đi suy nghĩ kia, Tô Trường Ngự quyết định tiếp tục dạy tầm bậy.

Đúng thế, không sai. Xuyên Hà kiếm pháp hay không Xuyên Hà kiếm pháp cái gì mặc kệ, Tô Trường Ngự quyết định dùng phương thức của mình để đi dạy Diệp Bình.

Đêm qua, hắn đã viết ra một quyển kiếm phổ mới.

Có một phần là lĩnh hội phần chính của Xuyên Hà kiếm pháp, còn đa phần là hắn nói bừa.

Hắn không tin, như vậy mà Diệp Bình còn có thể lĩnh ngộ ra được.

Nếu dùng cái này mà có thể lĩnh ngộ, hắn sẽ nhai vỡ rồi nuốt hết kiếm của tất cả mọi người trong đại hội kiếm đạo Thanh Châu.

Cứ thế Tô Trường Ngự đi tới sau sườn núi.

Chương 29: Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về

Dịch: Tiểu Băng

Sau sườn núi.

Diệp Bình chăm chú giác ngộ vết kiếm trên mặt đất, muốn ngưng tụ kiếm ý sớm một chút.

Nhưng trong lúc đang giác ngộ, hắn mơ hồ nhận thấy có người đến.

Diệp Bình mở bừng mắt, nhìn ra phía sau.

Là Tô Trường Ngự.

"Đại sư huynh?"

Diệp Bình không ngờ Tô Trường Ngự tới, lập tức đứng dậy hành lễ.

"Không cần đa lễ."

Tô Trường Ngự mở miệng, vẫn dáng vẻ cao nhân như cũ.

Nhưng mặt ngoài thì là vậy, trong lòng lại khó chịu.

Không, nói chính xác không phải là khó chịu, mà là cực kì khó chịu.

Từ khi biết tiểu sư đệ của mình có thiên phú dị bẩm, trong lòng Tô Trường Ngự không dễ chịu chút nào.

Cho nên mới nói, làm người không nên so sánh quá.

"Đại sư huynh, hôm nay ngài tới có chuyện gì?"

Diệp Bình tò mò hỏi.

Mấy ngày nay Tô Trường Ngự tới rất nhiều lần, khiến Diệp Bình hơi hiếu kỳ.

"À, cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là tới truyền cho ngươi môn kiếm pháp thứ hai."

Tô Trường Ngự hời hợt nói.

"Môn kiếm pháp thứ hai?"

Diệp Bình hơi kinh ngạc.

"Đại sư huynh, sư đệ tư chất ngu dốt, gần một tháng, mà môn kiếm pháp thứ nhất cũng còn chưa hoàn toàn ngưng tụ được kiếm ý, nhanh như vậy đã bảo đệ học môn kiếm pháp thứ hai, có phải là hơi nhanh quá không?"

Diệp Bình thấy hơi lo lắng, sợ mình tham nhiều nuốt không nổi.

Nhưng câu này rơi vào tai Tô Trường Ngự lại trở nên chói tai.

Thế này mà gọi là tư chất ngu dốt?

Vậy ta đây là cái gì?

Phế vật hử?

Chưa tới một tháng đã ngưng tụ được Tứ Lôi kiếm thế, ngươi còn muốn như thế nào?

Ta khổ tu mười lăm năm, cũng chỉ luyện được tới sơ khuy môn kính của Xuân Lôi, ngươi một tháng đã ngưng tụ ra Tứ Lôi kiếm thế.

Ngươi còn muốn như thế nào nữa?

Trong lòng Tô Trường Ngự vô cùng bi phẫn.

Không nói ra được, trong lòng càng thêm khó chịu.

"Không sao, có cái gọi là một pháp thông vạn pháp thông, nếu ngươi đã nắm được Tứ Lôi kiếm pháp, thì học tập thêm một kiếm pháp mới cũng là làm ít mà lợi nhiều."

Tuy trong lòng khó chịu, nhưng ngoài mặt, Tô Trường Ngự lại vô cùng bình thản.

"Thì ra là thế, đa tạ sư huynh chỉ giáo."

Diệp Bình gật đầu, bỏ qua không thắc mắc nữa.

"Tiểu sư đệ, giờ đại sư diễn luyện một lần kiếm pháp mới cho ngươi xem. Ngươi cố gắng lĩnh ngộ, xem xem ngươi có thể lĩnh ngộ ra cái gì nào."

Tô Trường Ngự chậm rãi mở miệng, sau đó rút bảo kiếm, lùi lại mấy bước.

Diệp Bình ngừng thở, hết sức chăm chú nhìn Tô Trường Ngự.

Tô Trường Ngự tay cầm kiếm, không vội múa ngay, mà nhắm mắt lại.

"Đại sư huynh đây là muốn hòa hợp vào với trời đất, tiến vào trạng thái người kiếm hợp nhất phải không?"

Trong lòng Diệp Bình chấn động.

Thời gian qua từng chút một.

Một lát sau, Tô Trường Ngự mở mắt, trong đầu nghĩ tới kiếm chiêu.
Xoạt.

Tô Trường Ngự rút kiếm, ngay sau đó kiếm thế như cầu vồng, như nước sông lao nhanh, khiến Diệp Bình không khỏi liên tục lấy làm kỳ.

Nhưng rất nhanh, Diệp Bình không khỏi cau mày.

Bởi vì hắn phát hiện, kiếm chiêu của đại sư huynh nhìn thì như rất mạnh, nhưng hình như có chút không ăn khớp.

Diệp Bình lấy Tứ Lôi kiếm pháp đối ứng với kiếm pháp của Tô Trường Ngự, loáng thoáng cảm thấy có chỗ không thích hợp.

Nhìn hơi sường sượng, khiến người ta có cảm giác không thuần thục.

Hít!

Diệp Bình chợt ngẩn người.

Hắn nghĩ tới một khả năng.

Đại sư huynh đang nhắc nhở mình a.

Bộ kiếm pháp này rất mạnh, không thua gì Tứ Lôi kiếm pháp, thậm chí còn mạnh hơn Tứ Lôi kiếm pháp, nhưng bộ kiếm pháp này có một chỗ rất dễ bị lầm lỗi.

Đại sư huynh là lo mình đi sai đường, nên mới cố ý lộ ra kẽ hở, để cho mình suy nghĩ thật kĩ, để không bị nhầm.

Nghĩ vậy, trong lòng Diệp Bình vô cùng cảm kích.

Hắn nhìn ra được, đại sư huynh không phải là người nói lung tung. Thoạt nhìn là người có ý chí sắt đá, nhưng trên thực tế lại là một người ôn hòa, chỉ là không giỏi biểu đạt tình cảm, nên sẽ không dùng ngôn ngữ để dạy mình, mà dùng một cách thức khác để biểu đạt.

Thế là, hảo cảm Diệp Bình dành cho Tô Trường Ngự tăng lên gấp bội.

Mà Tô Trường Ngự cũng thật sự rất ra sức thi triển Xuyên Hà kiếm pháp đã được sửa đổi này.

Diễn luyện xong.

Tô Trường Ngự thở hơi dồn dập.

Nhưng hắn vẫn giữ vẻ trấn định, sau khi thi triển xong chiêu cuối cùng, còn cố ý kéo ra một cái kiếm hoa, cố gắng mười phần.

Diệp Bình cũng luôn nhìn chăm chú bộ kiếm pháp này không dời mắt.

Kiếm pháp kết thúc, khí thế hào hùng, khiến Diệp Bình không nhịn được lẩm bẩm.

“Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống

Chảy băng ra biển chẳng quay về.” (*)

Diệp Bình dùng một bài thơ để hình dung bộ kiếm pháp này, có vẻ rất là chấn động.

Tô Trường Ngự đứng cách đó không xa ngoài mặt thì nhìn như bình tĩnh, nhưng trong lòng không ngừng để mắt tới Diệp Bình, hắn cũng lo Diệp Bình nhìn ra sơ hở nào đó. Khi nhìn thấy ánh mắt Diệp Bình chỉ đầy sự tán thán, lập tức không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi nghe thấy câu thơ Diệp Bình đọc, càng sửng sốt hơn.“Nước Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy băng ra biển chẳng quay về.”

"Câu thơ này nghe rất có phong cách. Rất tốt, Tô mỗ ta vui vẻ thu nhận."

Tô Trường Ngự ghi nhớ câu thơ kia vào trong lòng, nói với Diệp Bình.

"Tiểu sư đệ, ngươi cảm thấy bộ kiếm pháp này như thế nào?"

Tô Trường Ngự bình tĩnh hỏi.

"Hồi đại sư huynh, sư đệ cảm thấy, bộ kiếm pháp này có khí thế hào hùng, kiếm thế như sóng biển, chồng lên nhau không ngừng, cuối cùng chảy xuyên thành biển, kinh động thiên nhân."

Diệp Bình ca ngợi thật lòng.

Quả nhiên, người đọc sách đúng là người đọc sách, Tô Trường Ngự rất thỏa mãn gật gù, sau đó mở miệng nói.

"Tiểu sư đệ, bộ kiếm pháp này tên là Thiên Hà kiếm pháp, phần nhập môn chỉ có chín chiêu, nhưng có thể không ngừng sinh sôi nảy nở, ngươi phải lĩnh ngộ cho tốt, cũng phải suy ngẫm cẩn thận. Cái khác sư huynh không nói nhiều, bằng không sẽ không có ý nghĩa, ngươi hiểu không?"

Tô Trường Ngự nghiêm túc nói.

"Được, thỉnh sư huynh yên tâm, sư đệ nhất định sẽ nghiêm túc diễn luyện, sớm ngày ngưng tụ Thiên Hà kiếm thế."

Diệp Bình nghiêm túc gật đầu.

Tô Trường Ngự nghe vậy, không khỏi cười yếu ớt.

Thiên Hà kiếm thế?

Bộ kiếm pháp này hoàn toàn là hắn nói bừa, ngoài chiêu thứ nhất và chiêu sau cùng, còn lại toàn bộ đều là hắn tự sáng tác ra.

Chỉ nhờ vậy?

Mà có thể ngưng tụ kiếm thế?

Tiểu sư đệ, ngươi còn non dại quá.

Trong lòng Tô Trường Ngự sung sướng.

Nhưng hắn không phải thật lòng đi hố Diệp Bình.

Chủ yếu là sau khi biết được ý nghĩ của Thái Hoa đạo nhân, cộng với chuyện hắn thật sự không lĩnh ngộ được Xuyên Hà kiếm pháp, nên Tô Trường Ngự mới nảy ra chủ ý này.

"Tiểu sư đệ, sư huynh đã giao kiếm pháp cho ngươi, đương nhiên nếu không lĩnh ngộ ra, thì cũng không cần phải cố cưỡng ép. Dù sao kiếm đạo nhất mạch có rất nhiều kiếm thuật, loại này không thích hợp thì đổi sang loại khác, nếu không thì lại quay về tiếp tục lĩnh ngộ Tứ Lôi kiếm pháp cũng không sao, hiểu chưa?"

Tô Trường Ngự căn dặn.

Hắn lo Diệp Bình sẽ cứ túm lấy một môn kiếm pháp đến chết không nhả, lỡ mà như vậy thật, không chừng Thái Hoa đạo nhân sẽ muốn chém chết mình.

"Kính tuân giáo huấn của sư huynh."

Diệp Bình gật gật đầu.

"Vậy được. Ngươi đi luyện kiếm đi, hai ngày nữa Lạc Trần sư huynh sẽ tới tìm ngươi, dạy ngươi thuật luyện đan."

Tô Trường Ngự mở miệng.

"Lạc Trần sư huynh?"

Lần này Diệp Bình kinh ngạc thật.

Hắn không ngờ nhanh như vậy đã học sang môn khác?

Tư chất này của mình có thể học được không?

Diệp Bình vô cùng tò mò.

"Ừ. Ngươi đừng lo. Lạc Trần sư huynh của ngươi tính tình ôn hòa, còn dễ chịu hơn sư huynh ta rất nhiều, Được rồi, an tâm luyện kiếm đi."

Tô Trường Ngự không nói gì thêm.

Xoay người rời đi.

- --

*: “Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai,

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi!”

Hai câu thơ trong bài Thương tiến tửu của Lý Bạch.

Chương 30: Tiểu sư đệ, diễn luyện Thiên Hà kiếm pháp một lần sư huynh xem

Dịch: Tiểu Băng

Tô Trường Ngự đi.

Nhưng rất nhanh quay lại.

Không phải là quên đồ gì, chủ yếu là Tô Trường Ngự càng nghĩ càng cảm thấy hơi sợ.

Dù sao bộ kiếm pháp mới kia là do hắn vẽ bừa ra.

Thức mở đầu đúng là của Xuyên Hà kiếm pháp, nhưng mà mấy chiêu ở giữa đều là hắn bịa ra, thuần túy chỉ được mỗi cái khí thế nhìn hào hùng, chứ vào thực chiến thực tế tuyệt đối chẳng có tác dụng gì cả.

Diệp Bình tính tình ngay thật. Tô Trường Ngự sợ Diệp Bình thật tình quá, tập tới bị nhập ma thì không hay.

Nên Tô Trường Ngự quay lại.

Định bảo Diệp Bình diễn luyện một lần cho mình xem, sau đó dặn dò thêm lần nữa, như thế hẳn sẽ không đến nỗi chấp nhất quá mức.

Tô Trường Ngự nhanh chóng đi tới sau sườn núi.

Nhưng Diệp Bình không có luyện kiếm, mà đang nhắm mắt tu thần, hình như đang nghĩ gì đó.

"Tiểu sư đệ."

Tô Trường Ngự gọi, Diệp Bình lập tức mở mắt, khó hiểu nhìn hắn.

"Đại sư huynh, sao ngài quay lại?"

Diệp Bình hơi không hiểu. Hắn mới ngồi xuống chưa lâu, đang suy nghĩ Thiên Hà kiếm pháp, không ngờ Tô Trường Ngự lại tới.

"Tiểu sư đệ, ngươi diễn luyện lại Thiên Hà kiếm pháp mới vừa rồi một lần cho ta xem. Sư huynh lo ngươi không thích hợp với bộ kiếm pháp này."

Tô Trường Ngự đi thẳng vào vấn đề, chẳng buồn rào trước đón sau.

"À, được."

Diệp Bình gật đầu, sau cầm lấy thanh kiếm bên cạnh.

"Sư huynh, có thể đại khái thôi được không? Ta chỉ mới vừa suy nghĩ, muốn suy nghĩ thêm một chút."

Diệp Bình hơi căng thẳng.

Dù sao diễn luyện kiếm pháp trước mặt cường giả kiếm đạo cấp tuyệt thế, đây chả phải đùa giỡn đại đao trước mặt Quan Công sao?

Nhất là mới chỉ nhìn có một lần, Diệp Bình sợ bị sai, nên nghĩ nghĩ mới nói vậy.

"Không sao, sư huynh chờ ngươi."

Tô Trường Ngự chẳng thấy có vấn đề gì.

"Vậy xin sư huynh chờ chút."

Diệp Bình không nói nữa, ngồi im nhắm mắt lại, bắt đầu suy nghĩ về bộ kiếm pháp.

Trong nháy mắt, kiếm chiêu xuất hiện trong đầu Diệp Bình.

Trong đầu hắn, kiếm ảnh trùng điệp.

Chín chiêu kiếm không ngừng thôi diễn.

Bộ Thiên Hà kiếm pháp này, kiếm thế hào hùng khí khái, trong đầu hắn, kiếm chiêu cực kỳ tinh diệu tuyệt luân, tạo cảm giác áp chế không gì sánh kịp.

Cứ như trước mặt không phải là con sông, mà là biển rộng mênh mông.

Vì sao gọi là Thiên Hà kiếm pháp?

Diệp Bình chìm vào trầm tư.

Một lát sau, hắn chợt hiểu ra.

Như thế nào là Thiên Hà?

Ngân hà treo trên trời cao chính là Thiên Hà.

Thiên Hà chính là ngân hà.

Dù bất kỳ biển lớn nào cũng không rộng bằng ngân hà.

Diệp Bình đã hoàn toàn lĩnh ngộ.

Cách đó không xa.

Chân Tô Trường Ngự đã hơi tê.

Hắn hơi hối hận, sao lại quay lại đây làm chi, còn thấy phiền muộn hơn, sao trí nhớ của Diệp Bình kém vậy?

Kiếm chiêu đó mình mới thi triển đó mà, sao phải nghĩ lâu như thế?

Không thể nhanh hơn một chút à?

Ta mỏi quá.

Nhanh lên một chút được không?

Tô Trường Ngự còn đang suy nghĩ linh tinh.

Thì Diệp Bình đột nhiên xuất kiếm.

Ào.

Là âm thanh rung động.

Không phải tiếng kiếm reo, mà là tiếng sóng biển.

Tô Trường Ngự tức khắc ngẩn ra.

Kiếm thế của Diệp Bình như cầu vồng, chiêu thứ nhất vừa ra, chiêu sau đã tiếp nối liền mạch như mây bay nước chảy.

Mỗi một chiêu đều giống như một đợt sóng biển.Chiêu sau nhanh hơn, mạnh hơn chiêu trước.

Chiêu thứ hai mươi.

Chiêu thứ năm mươi.

Chiêu thứ một trăm.

Tô Trường Ngự mờ mịt. Ban nãy hắn múa có chín chiêu cho Diệp Bình xem, sao bây giờ lại tới hơn một trăm chiêu?

Hơn nữa chiêu thức càng về sau, khí thế của Diệp Bình càng mạnh, giống như sóng biển trong biển rộng mênh mông.

Tầng tầng lớp lớp, tầng tầng lớp lớp, chồng lên nhau không bao giờ kết thúc.

Vù vù!

Vù vù!

Cuồng phong cuồn cuộn, tất cả lá cây trong phạm vi mấy chục mét đều bị cuốn lên, những cây cổ thụ rung lắc.

Cái này không phải kiếm thế.

Cái này vẻn vẹn chỉ là kiếm chiêu, Diệp Bình không ngừng huy kiếm, lá vàng vậy mà lại giống như sóng biển, không ngừng phập phồng.

Oanh.

Chiêu ba trăm sáu mươi lăm.

Diệp Bình đâm ra một kiếm.

Một tiếng nổ mạnh vang lên.

Oanh!

Oanh!

Oanh!

Phía trước Diệp Bình mười mét, cát bay đá chạy, đá vụn bay loạn, tiếng nổ to khủng bố đinh tai nhức óc.

Nhưng Tô Trường Ngự đã chìm vào trong mờ mịt.

Đây chính là Thiên Hà kiếm pháp mình mới dạy đó hả?

Tô Trường Ngự sững ra ở đó.

Hắn nhìn ra được trong kiếm thế của Diệp Bình có vết tích mình mới dạy, nhưng uy lực của hai bên quả thực là trên trời và dưới đất.

Tô Trường Ngự không biết phải hình dung kiếm thế của Diệp Bình như thế nào.

Điều duy nhất hắn biết, là nếu mình đối địch với Diệp Bình, thì có lẽ nên chuẩn bị quan tài trước.

Phải biết rằng, tuy hắn thường thường vậy đó, nhưng cũng là tu sĩ Luyện Khí tầng năm.

Trong khi đó Diệp Bình không có tu vi, mà đã mạnh như thế?

Có còn thiên lý hay không?

Có còn vương pháp hay không?

Mình chua xót quá.
Tô Trường Ngự tỉnh táo lại, cay đắng tới tận trời.

Hắn thật không ngờ, chỉ trong một canh giờ mà Diệp Bình đã lĩnh ngộ được Thiên Hà kiếm pháp chó má.

Hắn vừa giận vừa chua xót a.

Cách đó không xa, Diệp Bình thu hồi trường kiếm, nhìn Tô Trường Ngự, nét mặt căng thẳng.

"Đại sư huynh, sư đệ tư chất ngu dốt, e là không biểu hiện ra được tinh túy của bộ kiếm pháp này."

Diệp Bình nói thật lòng.

Bởi vì hắn cảm thấy, bộ kiếm pháp này cực kỳ không giống bình thường, cao thâm hơn Tứ Lôi kiếm pháp nhiều, tuyệt đối không chỉ có ba trăm sáu mươi lăm kiếm chiêu đơn giản như vậy.

Thiên Hà chi kiếm a.

"Đúng là bình thường, bất quá ngươi có thể tại trong khoảng thời gian ngắn, diễn luyện ra ba trăm sáu mươi lăm chiêu, coi như là cũng được đi, hảo, tiểu sư đệ, ngươi tiếp tục suy nghĩ đi."

Tô Trường Ngự hời hợt đáp.

Nhưng trong lòng lại cực kỳ khó chịu.

Hắn không muốn nói chuyện.

Cứ thế bỏ đi.

Diệp Bình nhìn theo bóng Tô Trường Ngự, tự động cho rằng là vì tư chất của mình quá ngu dốt, nên đại sư huynh mới không muốn nói thêm cái gì.

Nghĩ vậy, Diệp Bình không khỏi hít sâu một hơi nói.

"Đại sư huynh, huynh yên tâm, ta nhất định sẽ nỗ lực, cố gắng đạt được một phần trăm của ngài."

Diệp Bình thề son thề sắt.

Tô Trường Ngự loạng choạng xém ngã. =))

Bằng một phần trăm của ta?

Ngươi đây là đang sỉ nhục ta?

Giết người diệt tâm.

Giết người diệt tâm a.

Được, được lắm.

Tiểu sư đệ à tiểu sư đệ.

Tô Trường Ngự xin thề, ta nhất định phải biên ra một bộ kiếm pháp mà ngươi không thể nào luyện được.

Ta không tin, cái gì ngươi cũng có thể học được.

Nếu ngươi vẫn học được kiếm pháp ta chế ra.

Ta sẽ nuốt hết phi kiếm của cả Tấn quốc ngay trước mặt ngươi.

Nuốt hết.

Bàn tay trong áo của Tô Trường Ngự nắm thật chặt, hắn thầm thề, nhất định sẽ chế ra một bộ kiếm phổ khiến Diệp Bình không thể lĩnh ngộ ra được.

Nhất định! Nhất định! Nhất định!

Hắn quả thực đã bị đả kích đến không chịu nổi.

Bây giờ hắn chỉ muốn được yên tĩnh một mình.

Chỉ như thế.

Mãi đến khuya.

Thanh Vân Đạo Tông, Hứa Lạc Trần cầm một quyển thư tịch, đi ra khỏi phòng, cau mày.

"Bốn tài liệu chính của Bổ huyết đan là, ích thảo, huyết đằng, khô tâm căn, lương bổ diệp, chín loại phụ dược là..."

Hứa Lạc Trần lầm bầm, đang đọc thuộc lòng cái gì đó.

Nhưng rất nhanh, hắn mở quyển sách trên tay, nhìn thoáng qua, rồi làu bàu.

"Lại sai, không phải khô tâm căn, khô tâm căn là chủ dược của Bạo Tễ Đan. Hứa Lạc Trần à Hứa Lạc Trần, sao mi không nhớ được chứ? Sắp phải tham gia khảo hạch luyện đan sư rồi, nếu lần này mà không đạt thì thất bại lần thứ tám đấy."

Hứa Lạc Trần vừa buồn vừa tự giận mình.

Chợt Hứa Lạc Trần nhìn thấy xa xa trên vách núi có một bóng người.

Là Tô Trường Ngự.

Một mình lặng lẽ nhìn chằm chằm lên trời sao, dáng vẻ vô cùng tiêu điều.

"Dạo này bệnh của đại sư huynh càng ngày càng nặng."

"Ài, đại sư huynh thật là thiếu kiên nhẫn a. Dù tư chất của tiểu sư đệ có kém thì cũng đâu đến mức như vậy chứ?"

"Không phải là tư chất kém thôi sao? Thanh Vân Đạo Tông chúng ta có ai tư chất tốt đâu? Một tí kiên nhẫn cũng không có nữa."

"Làm tấm gương tốt, mà một chút kiên nhẫn cũng không có, gặp phải chút chuyện đã bị đả kích không chịu nổi, đúng là không làm được việc lớn, sau này làm sao làm chưởng môn?"

"Chờ ngày mai ta đi dạy tiểu sư đệ, sẵn sẽ dạy cho đại sư huynh luôn một bài, cho huynh ấy biết thế nào là làm thầy người ta."

Hứa Lạc Trần không khỏi lắc đầu, vẻ không đồng tình chút nào, rồi tiếp tục học thuộc lòng phương thuốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau