CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bán với giá trên trời

Dịch: Tiểu Băng

***

Thái Hoa đạo nhân với Tô Trường Ngự hoàn toàn trở nên nghi ngờ cuộc đời.

Hai người không ngờ bức họa này lại có thể bán được mấy vạn lượng vàng thật.

Dù có nói đủ loại điều kiện này kia, nhưng nghe giọng điệu đó cũng không phải khó khăn gì lắm.

"Vậy… nếu trên bức họa này không có vẽ người thì… thì có thể bán được bao nhiêu?"

Tô Trường Ngự nuốt nước miếng, hơi lắp bắp.

Người kia ngắm nghía bức họa một cách tỉ mỉ.

Sau đó trả lời.

"Đầu tiên, nếu đây đúng là bút tích thực của người ấy, thì năm nghìn lượng vàng không thành vấn đề. Thứ hai, bức họa này ý cảnh rất đẹp, có thể coi là bản đẹp nhất của Thanh Liên Cư Sĩ, nhưng vấn đề lại là cái nhân vật này, tuy thoáng nhìn cũng khá tốt, hơn nữa rất có phong thái kiếm tiên."

"Nhưng mà nếu giữ bức họa này, người không biết sẽ tưởng nhầm đây là người mà người giữ tranh ái mộ. Nên thường những bức tranh vẽ người đều phải qua lắng đọng năm tháng mới đáng giá, nói trắng ra là chờ chừng mấy trăm năm sau, có lẽ bức họa này sẽ đáng giá hơn."

"Nếu nói là ngay bây giờ thì không được tốt lắm. May mà không vẽ hết cả cái mặt ra, chỉ vẽ có một bên mặt. Nếu bức tranh này không có người, một vạn lượng vàng là không khó. Ý, vị thượng tiên này, người ở trong hình như giống ngươi hả?"

Thập Lượng Kim nói rất rõ ràng hợp lý, nhất là lúc nói tới lúc này, y không khỏi quay qua nhìn Tô Trường Ngự, cảm thấy rất giống nhau.

"Không có, không phải, thỉnh ngươi đừng có nói lung tung."

Tô Trường Ngự vội vàng phủ nhận, trong lòng rỉ máu.

Mình hay ghê, sao tự nhiên lại muốn giả trâu bò làm gì, nếu biết vậy thà bảo tiểu sư đệ vẽ một bức tranh cảnh thôi thì tốt.

Mình đúng là ăn no không có việc gì làm mà.

Tô Trường Ngự khóc thầm.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân mới là người còn khó chịu hơn.

Ông liếc mắt cũng nhìn ra được nhân vật trong bức tranh này chính là Tô Trường Ngự.

Bức họa này vẽ lúc nào ông cũng biết. Đây là Diệp Bình vẽ cho Tô Trường Ngự trứ họa, chỉ không ngờ vì vẽ cái thằng nhóc này, lại vô duyên tổn thất năm nghìn lượng vàng.

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân không phải chỉ là rỉ máu.

Bây giờ ông muốn ăn sống nuốt tươi người ta luôn.

Cảm nhận được sự oán giận của Thái Hoa đạo nhân, Tô Trường Ngự không nói lời nào, đứng im bên cạnh.

Hắn biết rõ lúc này mà còn dám nói chuyện, là không chừng bị nhai xương luôn.

Nhưng mà đành chịu thôi, hắn đâu có biết ngoài thiên phú kiếm đạo lợi hại, tiểu sư đệ cả vẽ cũng lợi hại!

Một giờ sau.

Chưởng quỹ Thập Lượng Kim mời ba người giám bảo tới.

Hơn nữa đều là người chuyên giám định tranh họa.

Tỉ mỉ nghiên cứu cả hai canh giờ, cuối cùng ba người đều cho đánh giá là ‘chính phẩm’.

Biết là chính phẩm, trong lòng Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự càng thêm sóng to gió lớn.

Một bức họa có thể bán năm nghìn lượng vàng.

Thế này... thì ghê gớm quá?

Thanh Vân Đạo Tông một năm thu nhập có hai mươi lượng vàng.

Mười năm hai trăm lượng.

Một trăm năm cũng chỉ được hai nghìn lượng vàng.

Hai trăm năm mươi năm mới có thể kiếm được nhiều ngân lượng như vậy.

Thế này thì… quá đáng quá!

"Đáng tiếc, thật đáng tiếc, nếu bức họa này mà không có người thì giá trị có thể được tới gấp đôi."

"Đúng vậy, ánh nắng chiều rơi xuống đỉnh núi, cảnh đẹp nhân gian như thế, nếu còn có thêm một bài thơ hợp ý cảnh, là có thể bán ra giá trên trời, nhưng có thêm một cái người này nhìn thoáng như một nét bút hỏng vậy."

Hai người giám bảo thì thầm với nhau, giọng có vẻ hơi tiếc hận.

Tô Trường Ngự nghe vậy càng thêm khó ở, còn Thái Hoa đạo nhân thì đỏ cả mắt.

Nếu trong bức họa này không có Tô Trường Ngự, ít nhất có thể bán gấp đôi! Thằng nghiệt đồ chết tiệt!

"Cũng không thể nói vậy. Các người có cảm nhận được tâm tình của Thanh Liên Cư Sĩ có biến đổi hay không? Bức họa này nhìn thì như họa cảnh, nhưng thực tế lại ẩn chứa một loại ý cảnh khó tả, nhất là cái người này, còn hợp với ý cảnh hơn. Ngẩng đầu lên ngắm trời, hơn nữa trong đầu bút còn có hàm súc một loại kiếm đạo, tiếc là ta chưa luyện kiếm bao giờ, nên không dám bình bức tranh này của Thanh Liên Cư Sĩ."

Người giám bảo còn lại lên tiếng, cho rằng bức họa này không giống bình thường.

Nhưng dù có nói thế nào, thì cũng có một điểm là lời nói thật, chính là nó làm giảm giá trị bức tranh.

"Ngài nói vậy, nhìn lại đúng là có loại ý cảnh này."

"Thanh Liên Cư Sĩ thật không hổ là Thanh Liên Cư Sĩ, vẻn vẹn chỉ là một người phàm mà lại có thể khiến cho Tấn quốc trên dưới đều điên cuồng, ngay cả trích tiên cũng vậy."

Mọi người ca tụng xong, quay qua nói với Thập Lượng Kim.

"Bọn ta đã giám định hoàn tất, là chính phẩm."

Giám định hoàn tất, là chính phẩm.

Thập Lượng Kim nghe vậy, không giấu được ý cười.

"Đa tạ ba vị."

Thập Lượng Kim rất vui, cho tạp dịch tiễn họ đi, cũng đưa cho mỗi người một số tiền là tiền phí giám định.

Đưa người đi, Thập Lượng Kim nhìn Thái Hoa đạo nhân, đầy vui vẻ nói.

"Nếu đã là chính phẩm, vậy bây giờ ta sẽ cho người đi lấy tiền, mong hai vị thượng tiên chờ cho một chút."

Thập Lượng Kim muốn bình tĩnh, nhưng thật sự là không làm được.

Bức họa này ở trong tay hắn nhất định sẽ còn đáng giá hơn, vụ làm ăn này kiếm lời lớn!

Nhưng Thái Hoa đạo nhân lại lắc đầu.

"Ta đổi ý, không bán."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng, bộ dáng rõ là muốn tăng giá.

Ông là ai?

Chưởng môn Thanh Vân Đạo Tông.

Từ đầu đã không cần mặt.

"Thượng tiên, ngài đây là có ý gì?!"

Thập Lượng Kim hơi ngơ ngác.
Hắn hơi không hiểu, nhưng nhìn thấy trên mặt Thái Hoa đạo nhân viết bốn chữ ‘lập tức lên giá’, trong lòng hơi buồn bực.

"Thượng tiên, ta hiểu ý ngài. Nhưng để ta nói thật cho ngài nghe. Tranh của Thanh Liên Cư Sĩ đúng là đáng giá, nhưng vấn đề là phải tìm được người mua. Loại đồ này còn phải tìm được người, nếu gặp được người thích, mười vạn lượng vàng không khó, nhưng nếu gặp phải người không thích, ví dụ như ngài đi, ngài có đồng ý bỏ một lượng vàng ra mua nó không?"

Thập Lượng Kim tận tình khuyên.

Thái Hoa đạo nhân nghe nghe, người ta không nói thì thôi, nói quả thật nghe cũng hơi có đạo lý.

Loại đồ như này, mà ở trong tay ông, nói thật đừng bảo một lượng vàng, một lượng bạc cũng chả bỏ.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân không ngốc.

"Chưởng quỹ, trong Ngân Hạnh thành hẳn không chỉ có một mình nhà này của ngươi, ngươi cho cái giá chót đi, thích hợp thì ta bán."

Thái Hoa đạo nhân rất có tài trả giá.

Ông có nhiều thời gian, quá lắm thì đi thêm mấy tiệm.

Thập Lượng Kim nghe vậy, không khỏi cười khổ liên mồm nói.

"Thượng tiên, ngài đừng làm loạn nữa, Ngân Hạnh thành tuy không chỉ có một mình nhà ta, nhưng làm gì cũng có luật lệ của nó. Ngài tới nhà ta đầu tiên, hơn nữa đồ vật cũng giá trị không nhỏ, dù người khác có muốn kiếm chác thì cũng phải suy nghĩ một cái, xem có đáng để đắc tội đồng nghiệp chỉ vì một bức họa hay không."

"Nhưng thôi ta cũng cho ngài một giá thật nhé. Sáu ngàn lượng vàng, đây là giá cao nhất, nếu cao hơn nữa quả thật ta không trả được."

Thập Lượng Kim vẻ mặt cầu xin.

Sáu ngàn lượng vàng?

Tô Trường Ngự choáng váng.

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân cũng chấn động, nhưng ngoài mặt vẫn không hề suy suyển.

Ông không trả lời.

Trầm tư rất lâu.

Nói đến cùng ông vẫn còn muốn tăng giá lên nữa.

Nhưng đúng lúc này, tiếng Tô Trường Ngự bỗng vang lên.

"Bán! Sáu ngàn lượng vàng, bây giờ trả ngay thì bán."

Tô Trường Ngự không kiên trì nổi.

Sáu ngàn lượng vàng đó.

Không phải sáu ngàn đồng tiền.

Giá này mà còn không bán?

Lúc nào mới bán?

Làm người đừng có tham quá, thấy được là được.

Cầm tới sáu ngàn lượng vàng, muốn làm cái gì mà không được?

Thập Lượng Kim sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tô Trường Ngự còn sợ hơn.

"Được, ngài chờ chút."

Nghe thấy Tô Trường Ngự đã lên tiếng, Thập Lượng Kim không nói thêm lời dư thừa nào nữa, cho người đi lấy tiền ngay.

"Không được, thêm sáu trăm sáu mươi sáu lượng vàng, cho may mắn một chút, nếu không ta đi cổ thành tìm tiệm khác."

Nhưng Thái Hoa đạo nhân đã lại mở miệng, đòi thêm một mớ nữa.

Thêm sáu trăm sáu mươi sáu lượng vàng?

Con số không lớn, Thập Lượng Kim nghiến răng, không nói gì, lập tức cho người đi xử lý, rất sợ Thái Hoa đạo nhân lại tăng giá.

Một chồng tiền giấy dày cộm xuất hiện trong tay hắn, đưa cho Thái Hoa đạo nhân.

Thái Hoa đạo nhân cũng để Tô Trường Ngự giao bức họa cho Thập Lượng Kim.

Hoàn mỹ.

Chương 22: Bí Nguyên các

Dịch: Tiểu Băng

***

Ngân Hạnh thành, Thành Kim thương hội.

Thập Lượng Kim giấu bức tranh vô cùng cẩn thận.

Hắn rất kích động, cũng rất hưng phấn.

Tranh của Thanh Liên Cư Sĩ họa, dù có thế nào cũng không có giá chỉ sáu ngàn sáu trăm sáu mươi sáu lượng vàng, bức họa này ở trong tay hắn ít nhất có thể bán được vạn lượng vàng.

Bán giá gấp đôi hoàn toàn không thành vấn đề.

Nếu gặp được người hâm mộ não tàn của Thanh Liên Cư Sĩ có khi còn bán được cao hơn, dù sao chẳng lỗ tí nào cả.

Về phần Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự.

Hai người cầm tiền, thần sắc hoảng hốt rời khỏi hiệu cầm đồ.

Sáu ngàn sáu trăm sáu mươi sáu lượng vàng.

Đây là một khoản tiền rất lớn đối với Thanh Vân Đạo Tông.

Nếu tính cho kĩ, tính cho lưỡng, thì cả Thanh Vân Đạo Tông cần phải mất mấy trăm năm mới có thể kiếm được.

Bất ngờ có được số tiền lớn khiến Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự hơi không biết phải làm sao.

Thậm chí hai người cũng không biết kế tiếp nên làm gì mới tốt.

"Chưởng môn, chúng ta làm gì tiếp?"

Tô Trường Ngự hơi mờ mịt.

"Đi nộp tiền trước, sau đó tới Bí Nguyên các một chuyến."

Thái Hoa đạo nhân phục hồi lại tinh thần, lập tức nghĩ đâu ra đó.

"Bí Nguyên các?"

Tô Trường Ngự hơi kinh ngạc.

Bí Nguyên các là cửa hàng nổi tiếng trong Ngân Hạnh thành, chuyên bán bí tịch pháp khí, bình thường ngay cả tông môn tam phẩm cũng rất ít khi đi Bí Nguyên các.

"Đây là tiền tiểu sư đệ giúp Thanh Vân Đạo Tông chúng ta kiếm được, vi sư định mua ít bí tịch cho hắn, mua thêm ít đồ tốt bồi bổ thân thể. Nếu hắn đã là thiên tài, chúng ta dù có cạn kiệt cũng phải dồn hết toàn lực để bồi dưỡng hắn, dù sao hiện giờ hắn chính là hi vọng của Thanh Vân Đạo Tông chúng ta."

"Sau này tấn chức tam phẩm, nhị phẩm, thậm chí nhất phẩm tông môn, nói không chừng đều phải dựa vào hắn."

Thái Hoa đạo nhân nói vậy, khiến Tô Trường Ngự không thể không khen ngợi Thái Hoa đạo nhân túc trí đa mưu.

Thái Hoa đạo nhân nhanh chóng tới phòng làm việc tông môn, đau lòng nộp một trăm lượng vàng, dẫn Tô Trường Ngự đi Bí Nguyên các.

Sau một nén nhang.

Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự đi tới Bí Nguyên các.

Bí Nguyên các trang trí xa hoa, chỉ ở bên ngoài đã có hai con sư tử bằng ngọc thạch, lúc nào cũng mang tới cảm giác tài đại khí thô rất rõ.

"Hai vị thượng tiên mời vào."

Trong Bí Nguyên các, một thị nữ áo xanh lục, khuôn mặt xinh đẹp, cười tươi tắn chủ động nghênh tiếp Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự, không hề có vẻ nịnh bợ, thái độ phục vụ rất tốt.

Thái Hoa đạo nhân đi vào, Tô Trường Ngự đi theo sau.

"Hai vị thượng tiên là lần đầu tới Bí Nguyên các?"

Thị nữ áo xanh cho người dâng nước trà, đi theo sau hai người, cười nhẹ hỏi.

"Ừ, lần đầu tiên tới."

Thái Hoa đạo nhân là một người thành tinh, tràng diện to nhỏ gì cũng đều đã gặp qua, thần sắc rất trầm ổn. Tô Trường Ngự tuy trong lòng hơi hoảng, nhưng mặt ngoài vẫn trấn định tự nhiên.

"Vậy hai vị thượng tiên, là muốn mua pháp khí hay bí tịch?"

Thị nữ áo xanh tiếp tục hỏi.

"Bí tịch."

Thái Hoa đạo nhân đáp thẳng.

Pháp khí binh khí còn chưa cần tới, thứ cấp bách là bí tịch. Dù sao với khả năng của Tô Trường Ngự mà muốn lừa Diệp Bình rất dễ bị lộ tẩy.

"Được, mời hai vị thượng tiên theo ta lên lầu hai."

Thị nữ áo xanh dẫn hai người đi lên lầu hai.

"Thượng tiên là cần bí tịch công pháp loại gì?"

Thị nữ áo xanh hỏi.

"Kiếm pháp bí tịch, đều nhất phẩm."

Thái Hoa đạo nhân vô cùng dũng cảm.

Nghe hai chữ nhất phẩm, mắt nữ tử áo xanh không khỏi sáng lên.

Công pháp bí tịch, có phân chia rất kĩ là hàng cấp thấp, tam phẩm, nhị phẩm, nhất phẩm, và siêu phẩm. Trên siêu phẩm là bí tịch thuộc đẳng cấp khác, không phải Nguyên Anh cảnh thì không tu được.

Một quyển bí tịch kiếm đạo nhất phẩm, giá trị ít nhất hơn mười vạn linh thạch hạ phẩm, đây quả thực là vụ mua bán lớn.

"Thay nước trà mời hai vị thượng tiên."

Thị nữ áo xanh đánh mắt cho mấy nha hoàn, để bọn họ đổi loại trà khác.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân đã nói tiếp: "Chỉ cần phần vỡ lòng thôi."

Ông không thể mua nổi kiếm phổ nhất phẩm hoàn chỉnh, nhưng phần vỡ lòng cũng đủ, Diệp Bình có thể từ một vết kiếm giác ngộ ra Tứ Lôi kiếm pháp hoàn chỉnh, đã chứng minh hắn có tư chất vô song, cần gì phải mua bản hoàn chỉnh nữa?

"Không cần đổi."

Thị nữ áo xanh sửng sốt, sau đó lại đánh mắt ra hiệu, ý bảo đám nha hoàn không cần đổi nữa.

Kiếm phổ phần vỡ lòng, dù có là nhất phẩm thì cũng chẳng bán được bao nhiêu linh thạch, cái gọi là phần vỡ lòng có khi chỉ có hơn mười kiếm chiêu mà thôi.

Nhưng người tới là khách, thị nữ áo xanh cũng không vì vậy mà coi thường hai người.

Nàng ta nhanh chóng dẫn hai người Thái Hoa đạo người tới thư các, bắt đầu chọn lựa kiếm phổ.

Kiếm phổ nhất phẩm không nhiều, cả Bí Nguyên các chỉ có ba bộ.

"Thượng tiên, ba bộ kiếm phổ này, gồm Tam Nguyên Kim Dương kiếm pháp, Xuyên Hà kiếm pháp, Thất Tinh kiếm pháp, giá mỗi bản đều là năm trăm linh thạch."

Thị nữ áo xanh nói.

"Năm trăm linh thạch?"
Thái Hoa đạo nhân kinh ngạc.

"Tứ Lôi kiếm pháp phần vỡ lòng cũng còn chưa mắc đến như thế?"

Thái Hoa đạo nhân cau mày, không phải ông tiếc tốn nhiều linh thạch, mà chủ yếu là vì ông còn định giữ lại ít tiền để mua chút đồ khác cho Diệp Bình, dồn hết chỉ để mua kiếm phổ nhất định không được.

"Thượng tiên, ngài hiểu lầm, Tứ Lôi kiếm pháp rất nổi tiếng Thanh Châu, hơn nữa ba bản kiếm pháp này đều có bí pháp gia trì, người xem có thể lĩnh ngộ kiếm pháp rất nhanh, nên năm trăm linh thạch một quyển không mắc."

Thị nữ áo xanh cười khẽ đáp.

Thái Hoa đạo nhân trầm mặc.

Ông tưởng kiếm pháp rất rẻ. Lúc đầu Tứ Lôi kiếm pháp đâu có mắc, giờ không ngờ mở miệng chính là năm trăm linh thạch hạ phẩm, tương đương với năm nghìn lượng vàng.

"À, dạo này chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi, có thể bớt năm mươi linh thạch."

Đối phương cười nói.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân vẫn trầm mặc.

Ông do dự rất lâu.

Cuối cùng cắn răng một cái, nhìn thị nữ áo xanh: "Bản nào mạnh nhất?"

Ông hỏi.

"Thượng tiên, ba bản kiếm phổ này, bản uy lực lớn nhất chính là Xuyên Hà kiếm pháp, kiếm thế như nước biển cuồn cuộn chảy xuyên, nếu đồ nhi của ngài có tư chất tốt, không chừng còn có thể giác ngộ một kiếp pháp cao hơn, Linh Hải kiếm pháp."

Thị nữ áo xanh đáp.

"Còn có thể giác ngộ Linh Hải kiếm pháp cao cấp hơn?"

Thái Hoa đạo nhân hơi kinh ngạc.

"Đúng vậy, Xuyên Hà kiếm pháp vốn là là kiếm phổ siêu phẩm, là bản đơn giản hóa của Linh Hải kiếm pháp. Nếu có tư chất vô cùng tốt, có lẽ có thể giác ngộ được Linh Hải kiếm pháp, đây chính là một trong tam đại kiếm pháp của Linh Kiếm phái Tấn quốc."

Nữ tử nói.

Thái Hoa đạo nhân kinh ngạc.

"Nếu như vậy, thì chọn bản đó đi. Đúng, chỗ này của ngươi có Luyện Khí Đan và Ích Khí Đan không?"

Thái Hoa đạo nhân hỏi.

"Có, Luyện Khí Đan thượng phẩm một linh thạch một viên, Ích Khí Đan một linh thạch bốn viên; Luyện Khí Đan trung phẩm một linh thạch hai viên; Luyện Khí Đan hạ phẩm một linh thạch năm viên. Xin hỏi thượng tiên muốn mua loại nào?"

Thị nữ áo xanh hỏi.

"Thượng phẩm, Luyện Khí Đan năm mươi viên, Ích Khí Đan hai trăm viên."

Thái Hoa đạo nhân không suy nghĩ nhiều, nếu đã có tiền, ông cũng không định mua ít đồ thứ phẩm cho Diệp Bình ăn.

Bản thân đã dược là có ba phần độc, phẩm chất càng cao độc tính càng thấp, thượng phẩm ảnh hưởng cơ thể không lớn lắm, có thể trợ giúp Diệp Bình sớm bước vào con đường tu hành.

Thiên phú kiếm đạo của Diệp Bình rất mạnh, nhưng thiên phú tu hành của hắn rất kém cỏi, Thái Hoa đạo nhân biết chuyện ấy.

Thiên phú kiếm đạo mạnh là chuyện tốt, nhưng tu hành cũng phải đuổi theo kịp, dù cho kém hơn thì ít nhất cũng phải Luyện Khí viên mãn chứ?

Gặp phải tu sĩ Luyện Khí Cảnh còn đỡ, kiếm đạo mạnh có thể đánh một trận, nhưng nếu gặp phải cường giả Trúc Cơ thì chỉ còn cách chờ chết, ngưng tụ kiếm ý có tác dụng rất lớn.

"Vâng, thượng tiên chờ chút."

Thị nữ áo xanh không nới lời dư thừa, chỉ một chốc sau, đồ cần mua đã chuẩn bị xong.

Tổng cộng năm trăm năm mươi linh thạch, tương đương năm nghìn năm trăm lượng vàng.

Lúc gần đi, Thái Hoa đạo nhân cắn răng, sẵn tiện mua luôn hai thanh hàn thiết kiếm, không phải pháp khí, chỉ là phàm binh lợi khí đỉnh cao, năm trăm lượng vàng, nhưng bị Thái Hoa đạo nhân chém một phát còn bốn trăm sáu mươi sáu lượng.

Đến lúc này, trong tay Thái Hoa đạo nhân chỉ còn lại sáu trăm lượng vàng.

Nhưng sau khi đi ra Bí Nguyên các.

Thái Hoa đạo nhân bỗng nhớ tới một chuyện.

Chương 23: Đêm khuya, sư nương đập mở cửa phòng ta

Dịch: Tiểu Băng

***

Bên ngoài Bí Nguyên các.

Thái Hoa đạo nhân bỗng nghĩ đến một việc.

Ông nhìn Tô Trường Ngự.

"Trường Ngự, cuối năm nay nhị sư đệ và tam sư đệ của ngươi có tham gia cuộc kiểm tra luyện đan sư và luyện khí sư phải không?"

Thái Hoa đạo nhân chợt nhớ ra.

"Hình như vậy, lão tứ cũng muốn tham gia kiểm tra bùa chú."

Tô Trường Ngự đáp.

"Vậy cũng mua cho bọn hắn chút bí tịch đi."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng, bỗng nhớ tới những đệ tử còn lại.

"Vậy chúng ta lại quay trở vào."

Tô Trường Ngự bình thản.

"Vào đó á?"

Thái Hoa đạo nhân hỏi lại.

"Thì vào Bí Nguyên các."

Tô Trường Ngự hơi ngẩn ra, không phải muốn mua bí tịch à? Thì vào Bí Nguyên các mua chứ sao.

"Mua cho bọn hắn mà mua ở đây á? Có nhiều tiền nữa cũng đâu thể xài phí như vậy!"

Thái Hoa đạo nhân lắc đầu, dẫn Tô Trường Ngự đi ra ngoài.

Sau một nén nhang.

Chợ tu sĩ Ngân Hạnh thành.

Ngoài một cửa hàng duy nhất, thì toàn là người tự bày sạp ngoài đường, bán đủ loại đồ ngạc nhiên cổ quái, có thể nói là rực rỡ muôn màu.

Tại một quầy hàng, Thái Hoa đạo nhân nhìn mấy quyển bí tịch lẻ loi trên quầy.

"Mấy thứ này bán thế nào?"

Thái Hoa đạo nhân chỉ vào mớ bí tịch ném tán loạn trên mặt đất. Những bí tịch này đều trông rất cũ, thuộc loại bí tịch vô cùng thông thường ở đâu cũng có.

"Tính theo cân. Hai vị thượng tiên, mười lượng vàng một cân."

Chủ sạp là một người trung niên, nhìn thấy có khách, lập tức nở nụ cười ân cần.

"Một cân mười lượng vàng? Ngươi đi ăn cướp hả?"

Nghe xong giá, Thái Hoa đạo nhân biến sắc. Ông cũng không phải chưa từng mua loại bí tịch này.

Bí tịch trên quầy hàng này nửa thật nửa giả, hơn nữa phần lớn đều là đồ mô phỏng lại, nói cách khác, hoàn toàn chả phải tâm pháp bí tịch gì cả, đều là một chút kiến thức lý luận mà thôi.

Nói trắng ra là đồ do một số phái lý luận viết ra.

Tác dụng không lớn lắm, nhưng cũng có một chút.

Dù sao bản chép tay của cường giả cái nào mà chẳng phải một chữ ngàn vàng?

Làm sao xuất hiện ở chỗ như thế này?

"Thượng tiên, đây toàn là đồ cổ thật đó, nhìn đại cái nào cũng đều có thể giác ngộ nha. Ngài nhìn bản này xem, làm sao ngưng tụ Chân Long bảo thể, còn bản này, làm sao để mở ra ba nghìn sáu trăm linh huyệt, đều là hàng nhất đẳng không đó."

Chủ sạp vội mở miệng, kéo Thái Hoa đạo nhân lại.

Sau đó cắn răng nói: "Thế này đi, ta tính rẻ cho ngài thôi. Mười lượng vàng hai cân, chịu không?"

Chủ sạp nói thế.

"Mười lượng vàng mười cân, thích bán thì bán. Còn ngưng tụ Chân Long bảo thể, ngươi hù ai thế!”

Từ đầu Thái Hoa đạo nhân đã chẳng buồn để ý tới đối phương. Cái thứ đồ này thuần túy chính là lừa người mà thôi, thoạt nhìn thì rất lợi hại, nhưng trên thực tế ngay cả chút lý thuyết cũng chả phải.

Nếu ai coi loại bí tịch này mà có thể giác ngộ ra, Thái Hoa đạo nhân ông sẽ ăn hết đám sách này.
"Một lượng mười cân? Thượng tiên, ngài đừng đùa, giá chót một lượng năm cân."

Mặt chủ sạp méo xẹo.

"Trường Ngự, đi!"

Thái Hoa đạo nhân không đáp lại chủ sạp, định đi luôn.

"Bán bán bán, coi như bán làm quen. Thượng tiên, ngài tự chọn hay ta chọn?"

Chủ sạp vô cùng dễ nói.

"Gói hết."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng, ông muốn lấy hết.

Thật ra mua nhiều bí tịch như vậy không phải mua cho đệ tử coi đâu, chủ yếu là để trang trí.

Thanh Vân Đạo Tông có Tàng Thư Các, nhưng từ đầu trong Tàng Thư Các đã chẳng có một quyển bí tịch nào, nên Thái Hoa đạo nhân mới định mua mấy trăm quyển bí tịch bỏ vào đó trang trí.

Chứ không phải ông ăn no không có chuyện làm đi mua cái đống này về đâu.

"Được! Thượng tiên chờ chút."

Chủ sạp không nói lời thừa, bắt đầu vơ vét. Trên quầy hàng của y có bốn năm trăm quyển thư tịch, luyện đan, trận pháp, bùa chú, … như vậy và một đống sách cực kỳ ngạc nhiên cổ quái.

Cái gì《 Khám phá hoàn mỹ dị tượng vô thượng 》

Cái gì《 Thập Long Thập Tượng Nguyên Thần Thuật 》

Cái gì《 Tiên đạo Trọng đồng tử khải pháp 》

Còn có cái gì 《 Đêm khuya sư nương đập mở cửa phòng ta 》

Nói túm lại, đủ loại thư tịch cổ quái kì quặc, nhưng đều là sách hư cấu. Nói cho ngay, là những kẻ khư khư đòi tu tiên, mở ra đủ loại phương pháp nhìn thì có vẻ rất là có lý, nhưng thực tế là ngay từ đầu đã không có khả năng thành công.

Đa phần người ta mua loại bí tịch này đều là để đem vào trang trí Tàng Kinh Các. Tàng Kinh Các của những môn phái lớn có thể có tới mấy trăm bản bí tịch, tông môn nhỏ làm sao có nổi mấy trăm bản bí tịch? Nên chỉ có thể mua chút loại đồ này để trang giả vờ giả vịt.

Mấy trăm bản bí tịch bỏ vào một cái rương, chừng một trăm cân, cũng chính là một trăm lượng vàng.

Thái Hoa đạo nhân cũng tới mấy cửa hàng, mua một ít thư tịch luyện đan, trận pháp, luyện khí, bùa chú, vân vân nghiêm chỉnh đàng hoàng.

Thuận tiện còn cho người may không ít quần áo, ông định mua cho cả tông môn, còn mua không ít linh mễ và thịt thú thượng đẳng, cho người đưa thẳng tới tông môn.

Nhưng ông lại chẳng mua gì cho bản thân mình, toàn là mua cho đám đồ đệ.

Cuối cùng, sáu trăm lượng vàng chỉ còn lại chừng hai trăm lượng.
Khiến Thái Hoa đạo nhân cảm thấy đau lòng khó tả.

Nhưng mà đành chịu. Muốn tông môn phát triển, thì phải đập tiền đầu tư. Tranh là Diệp Bình vẽ, hơn nữa thiên phú của hắn tốt, nên chi nhiều nhất là cho Diệp Bình, những đệ tử còn lại là được dính phúc ké. Đây là suy nghĩ của Thái Hoa đạo nhân.

Giải quyết xong việc mua đồ, Thái Hoa đạo nhân không ở lại Ngân Hạnh thành, mà dẫn Tô Trường Ngự đi về Thanh Vân Đạo Tông.

Bí tịch, linh mễ thượng đẳng, quần áo may theo yêu cầu, cả đầu bếp chuyên biệt cùng được đưa đến tông môn.

Trên đường về tông môn.

Thái Hoa đạo nhân cầm Xuyên Hà kiếm pháp đưa cho Tô Trường Ngự.

"Trường Ngự, kiếm pháp chỉ có thể xem một lần, ngươi cố gắng giác ngộ, học giỏi rồi truyền thụ lại cho Diệp Bình."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng, khiến Tô Trường Ngự hơi kinh ngạc.

"Đưa cho ta?"

Tô Trường Ngự thật sự là hơi kinh ngạc.

Mình mấy cân mấy lượng hắn biết rõ, chẳng phải mua quyển này để đưa cho Diệp Bình sao? Sao lại đưa cho mình?

Tô Trường Ngự hơi không hiểu.

Thấy Tô Trường Ngự không hiểu, Thái Hoa đạo nhân bèn giải thích.

"Ngươi ngốc thế. Nếu đưa thẳng bí tịch cho tiểu sư đệ ngươi, vậy còn cần chúng ta làm cái gì? Loại chuyện như truyền thụ kiếm pháp này nhất định là phải người truyền cho người. Bí tịch này có bí pháp gia trì, ngươi chỉ cần xem một lần, là có thể giác ngộ một phần của nó, sau đó ngươi dạy lại cho tiểu sư đệ của ngươi."

"Với thiên phú của hắn, hẳn sẽ là trò giỏi hơn thầy - hậu sinh khả úy, nhưng hắn sẽ cho rằng, đây là do ngươi truyền thụ cho. Chứ nếu đưa bí tịch cho hắn, thì ai đưa mà chả được?"

Thái Hoa đạo nhân là người tinh tế cẩn thận. Không trực tiếp đưa thẳng bí tịch cho Diệp Bình, mà ngược lại để cho Tô Trường Ngự học trước, chờ Tô Trường Ngự học giỏi rồi mới truyền lại cho Diệp Bình.

Nghe nói xong, Tô Trường Ngự mới hiểu ra.

"Chưởng môn, người thật là thông minh."

Tô Trường Ngự cười.

"Chứ nếu không ngươi nghĩ vì sao ta phải đi Bí Nguyên các mua bí tịch? Nếu không phải sợ ngươi cả năm cũng không lĩnh ngộ ra kiếm pháp, ta cần gì phải mua loại bí tịch này? Mua luôn bản đơn giản hóa không phải tốt hơn sao?"

Giọng Thái Hoa đạo nhân không vui.

Ông cố ý đi Bí Nguyên các mua kiếm phổ, chủ yếu là vì kiếm phổ của Bí Nguyên các có đạo pháp gia trì, chỉ cần lật xem xem, liền có thể thể hồ quán đỉnh, nắm giữ được kiếm chiêu cơ sở rất nhanh.

Chứ mà để Tô Trường Ngự tự mình từ từ luyện tập, chả biết tới ngày tháng năm nào mới có thể giác ngộ ra Xuyên Hà kiếm pháp.

"Nhưng muốn giác ngộ ra ta cũng cần phải có một chút thời gian a, trong khoảng thời gian này thì làm sao?"

Tô Trường Ngự tiếp tục hỏi.

"Ài, không phải vi sư mua nhiều bí tịch như vậy rồi à? Ngươi đưa cho hắn coi từng quyển một, cho hắn xem những thứ kia trước khi dạy kiếm thuật tiếp cho hắn."

Thái Hoa đạo nhân chỉ vào cái rương.

"Đám… sách đó á?"

Sắc mặt Tô Trường Ngự cổ quái, hắn biết đống sách đó, toàn là sách vớ vẩn linh tinh, chả phải bí tịch gì, gọi tiểu thuyết còn đúng hơn.

Nhưng suy nghĩ một chút, Tô Trường Ngự vẫn gật đầu.

Nhưng cuối cùng, Thái Hoa đạo nhân vẫn nói.

"Trường Ngự, còn một việc nữa, vi sư muốn ngươi đi làm."

Thái Hoa đạo nhân hạ giọng.

"Chuyện gì?"

Tô Trường Ngự tò mò.

"Làm tranh."

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp.

Chương 24: Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết

Dịch: Tiểu Băng

***

Làm tranh?

Tô Trường Ngự hơi sửng sốt.

Nhìn Thái Hoa đạo nhân khó hiểu.

"Sư phụ, nữa sao? Ta sợ tiểu sư đệ nghi ngờ."

Không phải Tô Trường Ngự không muốn làm tiếp một bức họa nữa, nhưng nếu chủ động đi tìm Diệp Bình kêu hắn vẽ, khó tránh khỏi bị người ta nghi ngờ.

"Đương nhiên là phải làm, một bức họa của Diệp Bình còn hơn cả tông môn chúng ta cố gắng mấy trăm năm, Trường Ngự, ta hỏi ngươi, tông môn chúng ta muốn phát triển, có chỗ nào không cần tiền không?"

"Khác thì không nói, chỉ nói tới đan dược cơ bản nhất. Tiểu sư đệ ngươi cũng cần phải tu hành chứ? Luyện Khí Đan một viên mười lượng vàng, với thiên phú của tiểu sư đệ ngươi, sẽ đột phá đến Luyện Khí viên mãn, ngươi tự nghĩ xem cần dùng bao nhiêu viên?"

"Chúng ta nghèo khổ một chút không sao, nhưng tiểu sư đệ ngươi không thể khổ được. Nếu thật sự để một thiên tài bị chúng ta dày vò làm phế, lương tâm của ngươi có chịu được không?"

Quả thật Thái Hoa đạo nhân không phải là hư tình giả ý.

Tông môn phát triển thật sự cần tiền, Diệp Bình tu hành cũng cần tiền. Bây giờ Diệp Bình còn chưa chính thức tu hành, vẻn vẹn mới chỉ đang luyện kiếm, nếu thật muốn tu hành, với tư chất thiên phú của Diệp Bình, chỉ có thể nhờ vào rất nhiều đan dược.

Thanh Vân Đạo Tông không mua nổi nhiều đan dược như vậy, biện pháp duy nhất chỉ có thể lấy đồ của Diệp Bình chi cho chính hắn, vậy cũng không được sao?

"Cũng phải, được rồi, để ta nghĩ cách."

Tô Trường Ngự nghĩ nghĩ, cảm thấy sư phụ nói có lý.

"Đương nhiên, ngươi cũng đừng quá nóng vội, tới lúc thích hợp nói ám chỉ một cái là được. Còn một việc nữa, hai tháng nay ngươi dạy hắn kiếm đạo rất tốt, vi sư dự định sẽ cho hắn tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu."

Thái Hoa đạo nhân trịnh trọng nói.

"Đại hội kiếm đạo Thanh Châu?"

Tô Trường Ngự lúc này là kinh ngạc thật.

"Sư phụ, người hồ đồ rồi à? Bộ dáng này của tiểu sư đệ làm sao tham gia Thanh Châu đại hội kiếm đạo? Tuy thiên phú kiếm đạo của hắn rất mạnh, nhưng hắn còn chưa tu hành mà? Đi tới như vậy không phải là mất mặt hay sao?"

Tô Trường Ngự kinh ngạc thật sự.

Hắn từng may mắn tham gia đại hội kiếm đạo Thanh Châu một lần, trên cơ bản tất cả tuấn kiệt của Thanh Châu đều sẽ tham gia. Lúc ấy hắn tham gia chỉ để góp đủ số, hơn nữa vận khí cũng tốt, luôn bắt được thăm trống, lăn lộn vào được năm trăm hạng đầu. nhưng giờ để Diệp Bình tham gia, chả phải là tặng không sao?

"Ngươi không hiểu, vi sư sẽ nói cho ngươi sau. Nói túm lại, trong khoảng thời gian này ngươi dạy hắn rất tốt, đại hội kiếm đạo Thanh Châu, vi sư cũng chỉ mới nghĩ tới thôi, chắc chắn có tham gia hay không đến lúc đó nói tiếp."

"Nhớ kỹ, không được nói lung tung với đám sư đệ sư muội kia của ngươi, cứ nói là vi sư lấy lại được tiền mình bị lừa, không được nói thêm một lời thừa nào hết, hiểu không?"

Thái Hoa đạo nhân không giải thích kĩ, vì đã sắp về tới tông môn, cũng không muốn nói nhiều.

"Dạ."

Tô Trường Ngự gật đầu, vẻ hơi bất đắc dĩ.

Hắn hiểu Thái Hoa đạo nhân chỉ là quá muốn phát triển tông môn, đây là lý tưởng suốt đời của ông, nhưng Tô Trường Ngự lại cảm thấy Thái Hoa đạo nhân hơi nóng vội.

Nhưng cả hai người đều không nói gì, rất nhanh đã về tới Thanh Vân Đạo Tông.

Giờ hợi.

Sau núi Thanh Vân.

Diệp Bình ngồi dưới đất, vẫn thật thà nhìn vết kiếm kia.

Hắn đã giác ngộ được kiếm thế của Xuân Lôi, giờ đang giác ngộ kiếm thế Thu Lôi.

Tứ Lôi kiếm pháp, cao thâm khó lường, ngưng tụ sấm sét bốn mùa nên kiếm thế mỗi cái cũng vô cùng khác nhau.

Kiếm thế Xuân Lôi, liên miên không dứt.

Kiếm thế Hạ Lôi, hung mãnh đáng sợ.

Kiếm thế Thu Lôi, im hơi lặng tiếng.

Kiếm thế Đông Lôi, ẩn chứa sát cơ.

Lúc này, Diệp Bình đã nhanh chóng giác ngộ ra kiếm thế Hạ Lôi.

Một nén nhang sau.

Diệp Bình mở mắt.

Tiện tay túm một cành cây bên cạnh, lấy cành cây làm kiếm, đâm ra một chiêu.

Trong nháy mắt, tiếng sấm vang lên, hung mãnh đáng sợ, chấn động cây cổ thụ quanh đó rung lên.

Giác ngộ kiếm thế Thu Lôi hoàn thành. Ngưng tụ kiếm thế.

Tùy ý đánh ra một chiêu chính là tất cả kiếm pháp.

Cũng ngay lúc này.

Một bóng người xuất hiện cách đó không xa.

Dưới ánh trăng.

Tô Trường Ngự im lặng nhìn Diệp Bình chăm chú.

Gương mặt cao ngạo anh tuấn của hắn trông bình tĩnh như nước, nhưng trong lòng thì xấu hổ vô cùng.

Tuy thiên phú kiếm đạo của hắn không mạnh, nhưng cũng nhìn ra được, Diệp Bình đã giác ngộ ra Thu Lôi kiếm thế.

Mà đây chỉ ngắn ngủn có một ngày.

Mà đã giác ngộ được Thu Lôi kiếm thế.

Nếu thêm hai ngày nữa, chẳng phải sẽ giác ngộ ra cả Tứ Lôi kiếm ý hay sao?

Đau lòng quá.

Chua xót quá.

Trong lòng Tô Trường Ngự khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ bình tĩnh đi tới.

"Tiểu sư đệ."

Tô Trường Ngự gọi.

Cách đó không xa.

Diệp Bình từ trong vui sướng bình tĩnh lại, quay qua nhìn Tô Trường Ngự, vẻ kinh ngạc.

"Đại sư huynh, sao ngài lại tới?"

Diệp Bình không ngờ Tô Trường Ngự sẽ đến, hơi kinh ngạc.

"Đến để đưa ngươi vài thứ."

Tô Trường Ngự đi tới, đặt một bình ngọc xuống trước mặt: "Tiểu sư đệ, bên trong này là Ích Khí Đan, dùng chúng có thể bổ khí dưỡng thân, tinh lực dồi dào trong năm ngày, có lợi với thân thể."

"Ích Khí Đan? Đúng là dùng một viên là năm ngày không cần phải ăn cơm và nghỉ ngơi?"

Diệp Bình nhận bình ngọc, vẻ tò mò.

"Ừ."
Tô Trường Ngự gật đầu.

Quả thật Thái Hoa đạo nhân đối với Diệp Bình rất tốt, tuy nói tiền là do tranh Diệp Bình vẽ ra, nhưng Thái Hoa đạo nhân không xài cho mình một đồng nào cả, tất cả đều dùng cho Diệp Bình, đám đệ tử bọn họ cũng được chút thơm lây, hắn chính là người chiếm được nhiều ích lợi nhất, nhưng mục đích của điều đó cũng là để giữ Diệp Bình.

Nếu không đã chẳng phải phiền phức như vậy, Tô Trường Ngự cũng không nghĩ sẽ xem kiếm phổ gì, Tứ Lôi kiếm pháp còn học không xong, còn học Xuyên Hà kiếm pháp cái gì, chỉ tổ khiến cho mình áp lực.

"Đa tạ đại sư huynh."

Diệp Bình cảm kích nói.

Có loại đan dược này, có thể mỗi ngày tiết kiệm được thêm hai canh giờ.

"Cả thanh bảo kiếm này nữa, là chưởng môn bảo ta đưa cho ngươi, về sau luyện kiếm dùng cái này."

Tô Trường Ngự đưa một thanh bảo kiếm cho Diệp Bình.

"Đa tạ đại sư huynh."

Diệp Bình lại cảm tạ.

Tô Trường Ngự chỉ gật đầu.

Một lát sau, Tô Trường Ngự chủ động mở miệng, đánh vỡ im lặng.

"Tiểu sư đệ, mấy ngày nay, ngươi luyện kiếm có thấy khô khan không?"

Tô Trường Ngự chủ động hỏi.

"Hồi sư huynh, mỗi ngày đều có tiến bộ, sư đệ không thấy khô khan."

Diệp Bình lắc đầu.

Nếu mãi luôn không giác ngộ ra, thì hắn quả thật sẽ cảm thấy hơi khô khan, nhưng mà hôm nào cũng giác ngộ ra cả, nên ưỡn ngực hài lòng.

Lời của hắn là thật, nhưng lại làm Tô Trường Ngự khó chịu.

Nhìn xem đây có phải tiếng người nói không?

Tô Trường Ngự đứng dậy, bị đả kích, muốn được yên tĩnh.

"Đại sư huynh, sao hỏi vậy?”

Diệp Bình tò mò, không biết Tô Trường Ngự hỏi cái này làm gì?

"Cũng không có gì, chỉ là nghĩ, nếu ngươi thấy khô khan buồn chán, sư huynh sẽ đưa cho ngươi một quyển bí tịch, để ngươi giác ngộ rất tốt."

Tô Trường Ngự không muốn nói chuyện, hắn đang bị đả kích rất nghiêm trọng.

Bí tịch?

Nhưng mà Diệp Bình nghe được hai chữ này, cả người không khỏi kích động.

Truyền thụ bí tịch tuyệt thế cho mình hả?

Sao không nói sớm.

Diệp Bình kích động, cố gắng kiên trì: "Đại sư huynh, ngài không nói thì vốn cảm thấy không khô khan, nhưng ngài vừa nói ra, sư đệ suy nghĩ, thấy dạo này đúng là có hơi khô khan."

Diệp Bình cũng không quan tâm da mặt.

Chỉ một vết kiếm của Đại sư huynh đã giúp mình giác ngộ ra kiếm pháp.

Nếu cho mình một quyển bí tịch tu tiên?

Vậy chẳng phải mình sẽ lên tới trời sao?

Nghe Diệp Bình nói thế.

Tô Trường Ngự cũng không thừa nước đục thả câu, lấy ra một quyển bí tịch đưa cho Diệp Bình.

Diệp Bình nhận bí tịch.

Nhờ ánh trăng, hắn nhanh chóng ngẩn ra.

Bí tịch không tệ, trên bìa có viết mấy chữ cổ.

Trên bí tịch lại viết là...

【 Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Quyết 】

Chương 25: Ta rất xin lỗi đã sinh ra làm người

Dịch: Tiểu Băng

***

Sau núi Thanh Vân.

Diệp Bình ngẩn người.

Vốn tưởng đại sư huynh đưa đại cho mình một quyển bí tịch nào đó, không ngờ lại là loại công pháp vô thượng này.

《 Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Thuật 》

Nghe tên liền biết là tuyệt thế công pháp rồi.

Bằng không sao dám dùng hai chữ thái cổ? Sao dám lấy hai chữ thần ma?

Cái này…

Cái này…

Cái này…

Hô hấp của Diệp Bình bắt đầu gấp gáp.

Đây đúng là tông môn lánh đời.

Đúng là tông môn lánh đời nha.

Đây mà còn không phải tông môn lánh đời, thì ai mới là tông môn lánh đời?

Diệp Bình hít thở dồn dập.

Tô Trường Ngự đứng bên kia lại hiểu lầm.

Vô thức cho rằng Diệp Bình phát hiện ra mánh khóe, lập tức cố gắng giải thích.

"Tiểu sư đệ, bí tịch này sư huynh tìm được trong một di tích thượng cổ. Sư huynh cũng không rõ lắm lai lịch của nó, nhưng tu sĩ chúng ta không thể chỉ tu luyện mỗi kiếm đạo, mà còn phải tu thể tu linh, không thể thiếu một cái nào được."

"Ngươi đã bỏ qua thời kì tu linh tốt nhất, linh căn lại còn cực kém, bây giờ tăng cường tu thể có lẽ cũng là một chuyện tốt."

Tô Trường Ngự thuần túy chỉ là nói lung tung.

Bởi vì tu tiên giới chưa từng có loại thuyết pháp này.

Đa số những người tu thể đều là bởi vì linh căn quá kém, thật sự là không còn cách nào khác mới đi cân nhắc tu thể.

Thời kì Luyện Khí Cảnh mà tu thể quả thật sẽ có chút hiệu quả, dù sao tu sĩ Luyện Khí Cảnh vẫn còn ở trạng thái tu luyện thấp, tu thể vẫn có chỗ dùng.

Nhưng đến Trúc Cơ cảnh thì tác dụng của tu thể càng ngày càng ít.

Cường giả Kim Đan, một thanh phi kiếm, giết người vô hình ngoài ngàn dặm.

Cường giả tu thể, không lẽ đánh ra một quyền có thể trấn sát kẻ địch ở ngoài ngàn dặm được à?

Trừ phi bản bí tịch này là thật.

Nhưng cái này có khả năng không?

Bản bí tịch này Tô Trường Ngự đã xem qua, từ đầu đã toàn là nói bậy bạ, nhưng thổi phồng ba hoa chích chòe, nếu không phải mình đã tu tiên, không chừng ngay cả Tô Trường Ngự cũng bị lừa gạt.

Thật ra, bản bí tịch này chỉ có một phần là thuật luyện thể nghiêm chỉnh, còn đa phần đều chỉ là lý thuyết.

Nên Tô Trường Ngự mới đưa nó cho Diệp Bình.

Tính là để cho Diệp Bình giải trí một chút, không thể lúc nào cũng đi giác ngộ vết kiếm, một hai ngày thì không sao, lâu dài nhất định sẽ hết hứng thú.

Cộng với thời gian gần đây, Tô Trường Ngự cũng muốn bắt chước học kiếm phổ, nên cầm bí tịch kéo dài thời gian này đưa cho Diệp Bình đúng là không có vấn đề.

Về phần Diệp Bình có thể học được hay không?

Tô Trường Ngự không để tâm.

Một vết kiếm giác ngộ ra được Tứ Lôi kiếm pháp, còn có thể cho qua.

Nhưng từ quyển bí tịch vớ vẩn này mà Diệp Bình luyện thành, hắn sẽ nuốt hết phi kiếm của cả Thanh Châu.

"Sư đệ đã hiểu, đa tạ đại sư huynh ban thưởng pháp."

Diệp Bình không chỉ hiểu nghĩa câu nói của Tô Trường Ngự, còn vô cùng hiểu ý của hắn.

Bình thường tu sĩ có tư chất kém đều cần phải luyện thể, thông qua luyện thể thể cải thiện tình trạng bản thân.

Trở thành linh thể song tu.

Bình thường ở bên ngoài, thì dùng đạo pháp kiếm thuật đối địch, nhưng đến thời khắc mấu chốt, có thể dùng thể thuật trấn áp đối phương, khiến kẻ địch khó lòng phòng bị.

Cái lúc đó còn có thể buông ra một câu: ‘Xấu hổ, ta mạnh nhất là tu thể!’

Nghĩ vậy, toàn thân Diệp Bình không khỏi càng hưng phấn hơn.

"Sư đệ hiểu được là tốt nhất. Được rồi, nếu có chuyện gì, thì tìm hỏi sư huynh, quyển bí tịch này ngươi xem là được rồi, nếu thật sự muốn học cũng đừng cố cưỡng cầu, biết không?"

"Dù có muốn luyện, cũng phải ngưng tụ kiếm thế hoàn chỉnh của Tứ Lôi kiếm pháp trước đã."

Tô Trường Ngự căn dặn một phen, rồi mới rời đi.

"Sư huynh đi thong thả."

Diệp Bình tiễn Tô Trường Ngự. Đợi Tô Trường Ngự đi rồi, Diệp Bình cố nén kích động, cất ngay Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Thuật vào lòng.

Sau đó tiếp tục bắt đầu lĩnh ngộ vết kiếm.

Có lẽ là vì tâm tình kích động, tốc độ lĩnh ngộ của Diệp Bình càng lúc càng nhanh.

Hiện giờ trong đầu hắn chỉ toàn suy nghĩ tới Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Thuật.

Chủ yếu là, tên của Tứ Lôi kiếm pháp nghe chỉ có vậy.

Nhưng Thái Cổ Thần Ma Luyện Thể Thuật, thì hoàn toàn khác.

Thần Ma Luyện Thể, nghe cái tên thôi đã bá trùm dữ dằn lóa mắt.

Tứ Lôi kiếm pháp mà là cái gì!

Dẫn ra thiên lôi công kích? Không phải có tay cũng làm được à?

Nhưng mà Diệp Bình cũng biết.

Loại Thần Ma Luyện Thể Quyết này, nhất định rất khó học thành, nên mình nhất định cần phải toàn tâm toàn ý mà học, không thể chần chừ, nếu không thể thuật không luyện thành, kiếm pháp cũng không luyện thành, đó chính là bỏ dưa hấu mà chẳng nhặt được hạt vừng.

Và như thế, trong nháy mắt, qua hai ngày sau.

Đêm khuya.

Tô Trường Ngự nhìn kiếm phổ trong tay, hoàn toàn trầm mặc.

Bản kiếm phổ này là Thái Hoa đạo nhân đã bỏ số tiền lớn để mua về.

Đạo pháp ở trong có, chỉ cần mở kiếm phổ ra, người đầu tiên xem sẽ được thể hồ quán đỉnh, nắm giữ kiếm chiêu nhanh chóng.

Nhưng Tô Trường Ngự đã nhìn nó hai ngày.

Thế mà chẳng lĩnh ngộ được chân ý kiếm chiêu trong đó.

Điều này làm Tô Trường Ngự chìm vào trầm mặc.

Đồng thời còn cảm thấy hơi căng thẳng.

Theo ý của Thái Hoa đạo nhân, hắn sẽ học kiếm phổ trong vòng ba bốn ngày, sau đó truyền lại cho Diệp Bình.

Thế nhưng hắn học hoài học mãi không thông, như này làm sao không khiến Tô Trường Ngự khó chịu.

Cái quan trọng nhất là.

Tô Trường Ngự cảm thấy chuyện này không hợp lý.

Tuy tư chất của hắn chỉ bình thường, nhưng trong kiếm phổ này có khắc đạo pháp, sẽ phải được thể hồ quán đỉnh.

Vậy thế quái nào hắn lại học không được?

Không phải nói hay, hắn cũng có tay có được không?

Ngay cả chân hắn cũng dùng luôn, mà sao vẫn không học được?

Lẽ nào Tô Trường Ngự ta quả thực là trời sinh không thích hợp luyện kiếm? Tâm tình của hắn rất khó chịu.

Nếu không có so sánh, hắn sẽ không cảm thấy mình thiên phú kém.

Nhưng hôm nay có một cái Diệp Bình để so sánh, trong lòng Tô Trường Ngự trở nên khó chịu.

Nhưng không phải hắn khó chịu vì vấn đề thiên phú.

Hắn chưa bao giờ nghĩ thiên phú mình rất tốt.

Lý do chính khó chịu là bản kiếm phổ này.

Nếu để Thái Hoa đạo nhân biết mình không lĩnh ngộ được bản kiếm phổ này, không chừng Thái Hoa đạo nhân sẽ xách đao tới chém mình.

Năm trăm viên linh thạch đó.

Trừ khuyến mại còn bốn trăm năm mươi linh thạch, đây là tiền lời Thanh Vân Đạo Tông phải mất mấy trăm năm mới có thể kiếm được.

Kết quả là mình không lĩnh ngộ được?

Nói thật ngay cả bản thân Tô Trường Ngự còn không tha nổi cho mình, huống chi Thái Hoa đạo nhân.

"Làm sao bây giờ?! Làm sao bây giờ?! Mình khó nghĩ quá."

Tô Trường Ngự như kiến bò trên chảo nóng, không ngừng tự hỏi mình nên làm gì.

Rất lâu sau, Tô Trường Ngự nghĩ ra một cách.

"Đúng rồi! Tuy mình không học được kiếm chiêu, nhưng trên kiếm phổ cũng có giảng giải, mình hoàn toàn không cần phải truyền thụ kiếm chiêu cho tiểu sư đệ, chỉ cần chuyên luyện điểm chính trong đó rồi dạy cho tiểu sư đệ không phải là đủ rồi sao?"

"Nếu tiểu sư đệ học được, đó là thiên phú hắn hảo, nếu không học được cũng không thể trách mình. Ai nói thiên tài là nhất định cái gì cũng phải tinh thông?"

Tô Trường Ngự bất ngờ nghĩ ra cách giải quyết.

Tuy chính bản thân hắn chẳng hiểu mấy về Xuyên Hà kiếm phổ, nhưng hắn có thể tự biên mà. Chỗ nào hắn không hiểu, hắn sẽ dùng quan điểm của mình để giải thích không được chắc?

Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự nở nụ cười.

Lập tức, Tô Trường Ngự mở kiếm phổ ra, thật sự xem hết một lần, sau đó mở cửa phòng, đi tìm Diệp Bình.

Một khắc sau.

Thanh Vân Đạo Tông.

Vô cùng an bình.

Tô Trường Ngự yên lặng đi ra sau núi.

Nhưng ngay lúc này.

Một đạo sấm sét nổ vang.

Chấn động cây cối.

Tô Trường Ngự sửng sốt.

Hắn nhìn ra hướng sau núi, cả người trầm hẳn xuống, ý cười trên mặt cũng dần tắt.

Hắn cảm nhận được.

Tiếng sấm vừa rồi, chính là kết quả của kiếm thế đại thành.

Mà mới chỉ có nửa ngày thôi.

Diệp Bình đã giác ngộ được kiếm thế Thu Lôi và Đông Lôi!

Điều này làm Tô Trường Ngự thật sự không biết nên nói cái gì cho phải.

Đặc biệt là vừa đúng đến giờ tý.

Không hiểu sao trong lòng Tô Trường Ngự vô cùng nặng nề u buồn.

Hắn không ra sau sườn núi nữa.

Mà một mình lặng lẽ đi tới một nơi không người.

Tô Trường Ngự không biết dạo này mình làm sao.

Mà cứ vừa đến giờ tý, là trong lòng liền sẽ trở nên cực kỳ u buồn.

Hơn nữa hình như bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng.

Ánh trăng rải rác xuyên qua áng mây.

Đoàn người trốn tránh đi xuống đáy biển.

Ta rất xin lỗi sinh ra làm người.

Không biết vì sao trong đầu Tô Trường Ngự lại toát ra một câu như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau