CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ngươi biết vẽ

Dịch: Tiểu Băng

***

Kỷ nguyên Tiên Võ, ngày 18 tháng 3.

Giờ Dậu.

Diệp Bình đã tới Thanh Vân Đạo Tông được đúng mười lăm ngày.

Hắn đã hoàn toàn giác ngộ toàn bộ một nghìn bốn trăm sáu mươi kiếm chiêu của Tứ Lôi kiếm pháp.

Nói cách khác, bộ kiếm pháp này, Diệp Bình đã hoàn toàn bước vào cảnh giới đăng phong tạo cực.

Bây giờ chính là lúc phải giác ngộ ra kiếm thế.

Cái gọi là kiếm thế, chính là thế của kiếm đạo.

Một bộ kiếm pháp, một nghìn bốn trăm sáu mươi chiêu, nếu thật muốn đánh ra hết, thì chẳng khác gì tập thể dục theo nhạc, vì mỗi chiêu mỗi thức đều rất chậm.

Nhưng ngưng tụ kiếm thế thì không cần phải như vậy, chỉ cần ngươi đâm ra một kiếm, là tương đương với việc đưa tất cả chiêu kiếm có trong bộ kiếm pháp đó vào chỉ trong một chiêu.

Vì vậy kiếm thế rất quan trọng, một chiêu bằng cả một bộ kiếm pháp.

Còn kiếm ý, đó là một tồn tại còn cao cấp hơn.

Cường giả có được kiếm ý, căn bản không cần phải xuất kiếm, chỉ cần đứng ở nơi đó, là đã có thể ngăn chặn kẻ địch.

Cho nên kiếm ý chính là thứ cao thâm nhất.

Diệp Bình tốn mười lăm ngày, mới giác ngộ được trọn bộ kiếm pháp, kế tiếp là kiếm thế, hắn tin tưởng không lâu sau sẽ giác ngộ ra được.

Nhưng Diệp Bình không kiêu ngạo, vì hắn biết rõ mình có thể có được thành tựu này hoàn toàn là nhờ có đại sư huynh.

Nếu không có vết kiếm này của đại sư huynh, hắn khó mà giác ngộ được.

Uống nước không quên người đào giếng, ân tình này Diệp Bình ghi nhớ kỹ trong lòng.

Nhớ tới nửa năm trước, mình tham gia hơn năm cuộc thăng tiên đại hội, thế mà chẳng có một tông môn nào muốn mình, điều này đã làm Diệp Bình rất là khó chịu. Bây giờ Thanh Vân Đạo Tông không ghét bỏ mình, đương nhiên Diệp Bình sẽ khắc sâu vào lòng ân tình này.

Nghĩ vậy, Diệp Bình không khỏi nhìn Tô Trường Ngự đứng trên vách núi cách đó không xa, trong lòng càng thêm kính phục hơn.

"Đại sư huynh."

Diệp Bình gọi.

Tô Trường Ngự đã ngồi trên vách núi đó mấy ngày.

Hắn không biết dạo này mình làm sao. Ban ngày thì rất tốt, nhưng cứ tới tối khuya là lại thấy buồn bực khó chịu một cách khó hiểu.

Có lẽ vì gặp phải chuyện đả kích, cũng có lẽ vì tư chất nghịch thiên này của Diệp Bình khiến hắn sinh ra một sự nghi ngờ về bản thân. Hắn nghi không biết mình có thích hợp tu luyện kiếm đạo hay không.

Tô Trường Ngự nghe tiếng Diệp Bình gọi, liền quay đầu qua.

"Chuyện gì?"

Nét mặt Tô Trường Ngự bình tĩnh.

"Đại sư huynh, sư đệ đã lĩnh ngộ xong toàn bộ một nghìn bốn trăm sáu mươi kiếm chiêu, nên báo cho huynh biết."

Diệp Bình đứng dưới vách núi, bình tĩnh nói.

Tô Trường Ngự vốn đã đang u sầu càng thêm khó chịu.

Hắn thấy chua xót quá.

Nhưng hắn chỉ có thể yên lặng chua xót một mình, quan trọng nhất là rõ ràng Diệp Bình rất mạnh, nhưng lại biểu hiện là mình rất gà.

Mà mình rõ ràng là con gà yếu, mà lại phải biểu hiện ra là ‘ta rất mạnh’.

Da mặt có dày cũng không chịu nổi.

"Vậy thì tốt, nghỉ ngơi một phen đi, cũng đừng cố gắng quá. Tu sĩ chúng ta phải biết dung hòa làm việc và nghỉ ngơi, ngươi hẳn biết đạo lý dục tốc bất đạt chứ?"

Một lát sau, Tô Trường Ngự mở miệng, bảo Diệp Bình đi nghỉ ngơi, trong lòng vô cùng cảm khái.

Thiên tài không kinh khủng, kinh khủng là thiên tài mà còn nỗ lực, đây mới là thứ làm cho người ta tuyệt vọng.

"Đa tạ sư huynh chỉ điểm."
Dưới vách núi.

Diệp Bình gật đầu.

Mười lăm ngày nay mình đúng là cần cù chăm chỉ, bỏ ăn bỏ ngủ, không hề nghỉ ngơi chút nào.

Tuy bảo là phải chăm chỉ, nhưng chăm chỉ quá cũng không tốt, đến lúc cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi.

Ừ, tự cho mình nửa canh giờ vậy.

Diệp Bình gật đầu, ngồi xuống đất, thả lỏng đầu óc.

Hắn nhìn Thanh Vân Đạo Tông.

Ánh nắng chiều cuộn phía trời xa, chiếu cả dãy núi Thanh Vân một màu hồng đỏ, cảnh tượng yên tĩnh mà vô cùng có tình thơ ý hoạ.

Diệp Bình duỗi eo, nhìn cảnh đẹp của Thanh Vân Đạo Tông, không khỏi từ từ mở miệng.

"Nắng chiều thấp thoáng ngọn Thanh Vân, núi non cao thấp một màu hồng."

"Nguyện học Thanh Châu tu luyện thuật, triều xan một mảnh đuổi thiên phong."

Diệp Bình mở miệng.

Hắn không kềm lòng được, đọc ra một bài thơ.

Bài thơ này do thi nhân thời Nam Tống Lâm Dụng Trung sáng tác.

Nhưng đã được Diệp Bình sửa đi một chút, đổi ngọn Chúc Dung thành ngọn Thanh Vân, đổi ‘nguyện học Lăng Dương tu luyện thuật’ thành ‘nguyện học Thanh Châu tu luyện thuật’.

Chỉnh sửa nho nhỏ nhưng ý cảnh lại không thay đổi, đây đại khái chính là cảnh giới cao nhất của kẻ đạo văn.

Trong lòng Diệp Bình hơi kiêu ngạo.

Tuy ở tu tiên giới, mình chỉ là củi mục, nhưng ở trong Tấn quốc mình cũng coi như hơi có tiếng tăm mà!

Nhưng quả thật Diệp Bình đã khiêm tốn, ở Tấn quốc, hắn không đơn giản chỉ là hơi có chút tiếng tăm.

Nói một chữ ngàn vàng cũng còn là làm nhục thân phận của hắn.

Giới quyền quý Tấn quốc thích nhất chính là cầm kỳ thi họa, vừa vặn Diệp Bình đúng là loại đối tượng được bọn họ tán dương, nếu không phải vì đây là thế giới tu chân, Diệp Bình đã có thể vùng vẫy như cá gặp nước ở trong Tấn quốc.

Nhưng Diệp Bình không hối hận chút nào.

Trong mắt hắn, tất cả đều là cấp thấp, chỉ có tu tiên là cao mà thôi.

Lúc này. Tô Trường Ngự hơi nhúc nhích.

Hắn đổi tư thế, nhìn Diệp Bình.

Một là vì bị tê chân.

Hai là thơ Diệp Bình mới làm ra đã khiến hắn chú ý.

Tô Trường Ngự dốt văn hóa.

Nhưng cũng nghe ra được bài thơ này của Diệp Bình rất hay.

Liên tưởng tới lai lịch của Diệp Bình, Tô Trường Ngự không kềm được tò mò.

"Tiểu sư đệ, nghe chưởng môn sư phụ nói, trước khi ngươi lên núi là một người đọc sách?"

Tô Trường Ngự hỏi.

"Hồi sư huynh, coi như là nửa người đọc sách đi."

Diệp Bình vội trả lời, không dám nói khoác.

"Nửa người đọc sách?"

Tô Trường Ngự hiếu kỳ, nửa người đọc sách là sao?

"Còn chưa thi đỗ công danh, nên chỉ có thể tính là nửa người đọc sách mà thôi."

Diệp Bình lập tức trả lời, không chút úp mở.

"À." Tô Trường Ngự gật đầu, hắn không hiểu lắm.

Sau đó, Tô Trường Ngự tiếp tục hỏi.

"Vậy tiểu sư đệ, ngươi có biết vẽ không?"

Tô Trường Ngự hỏi.

"Có biết hơi hơi."

Diệp Bình vô cùng khiêm tốn đáp.

"Vậy vẽ cho sư huynh một bức đi."

Tô Trường Ngự nói. Cũng không phải đột nhiên muốn thế, chỉ là cảm thấy nếu Diệp Bình biết vẽ thật, chờ sau này Diệp Bình tăng tiến vùn vụt, mình cũng có chút vốn liếng để khoác lác.

Nhìn thấy không, kiếm tu đệ nhất Tấn quốc tự tay họa cho ta đó!

Tô Trường Ngự chẳng có sở thích gì, yêu thích duy nhất chính là giả trâu bò.

"Được, sư huynh chờ chút, ta đi lấy giấy bút."

Diệp Bình gật đầu.

Vẽ phác họa này là thứ hắn lành nghề, không phải là cảm thấy hứng thú, chỉ là kiếp trước để theo đuổi một nữ thần, hắn tham gia một câu lạc bộ vẽ phác họa, sau đó khổ luyện ba năm, cuối cùng học được, nhưng mà nữ thần đã chạy theo một phú nhị đại.

Nên Diệp Bình hiểu ra một đạo lý.

Học vẽ không cứu được chó độc thân.

Chỉ chốc lát, Diệp Bình đã mang bút vẽ, giấy tuyên thành và nghiên mực tới.

Mấy thứ này lúc lên núi hắn có mang theo, nhưng mãi không có chỗ dùng tới, lúc này vừa vặn.

Mang đồ tới xong, Diệp Bình rất nghiêm túc nhìn màu nắng chiều, nhìn đại sư huynh, sau đó bắt đầu vẽ.

Tô Trường Ngự cũng không suy nghĩ gì, đứng đó lẳng lặng nhìn chăm chú vào ánh nắng chiều, vẽ ra một tư thế tiêu sái.

Một giờ sau.

Vẽ xong.

Chương 17: Kiếm pháp hoàn chỉnh, cầm cố gia sản

Dịch: Tiểu Băng

***

Giờ Tuất.

Thanh Vân Đạo Tông.

Khi ánh nắng chiều cuối cùng vừa tắt, Diệp Bình thở ra một hơi dài.

"Đại sư huynh, vẽ xong."

Diệp Bình nói, nở nụ cười.

Hắn rất tự tin tài vẽ của mình, chưa kể từ khi bái nhập tiên môn, hắn luôn cảm thấy tất cả mọi phương diện của mình đều được thăng hoa, nên bức họa này hắn rất là thỏa mãn.

Tô Trường Ngự nghe vậy, liền dịch người, nhìn trang giấy trước mặt Diệp Bình.

Giấy Tuyên Thành này là hàng thượng đẳng, có tách thành ba tờ cũng không ảnh hưởng gì tới chất lượng của nó, loại giấy này nếu được bảo quản đúng cách, có thể truyền lưu mấy nghìn năm cũng không sao.

Giá cả loại giấy Tuyên Thành như vậy đều được tính theo kích thước, một thước một lượng vàng.

Mà bức họa này, vì muốn vẽ cả người lẫn cảnh, nên dài bốn thước rưỡi, rộng hai thước rưỡi.

Nói cách khác, tờ giấy Tuyên Thành này giá trị tám lượng vàng.

Nhưng Tô Trường Ngự không biết điều ấy.

Hắn nhìn bức họa.

Trong bức họa.

Ánh nắng chiều che trời, dãy Thanh Vân như tiên cảnh nhân gian, hoa cỏ cây cối trông rất sống động, nhất là có chút chi tiết được vẽ nhìn vô cùng chân thực.

Nhưng đáng chú ý nhất là nam tử ở trong bức họa.

Khuôn mặt của nam tử này không được vẽ hết, chỉ vẽ có một bên mặt, nhưng Diệp Bình đã hoàn toàn mô tả ra được khí chất kiếm tiên cao ngạo đạm mạc của gương mặt đó.

Nam tử này, đương nhiên là Tô Trường Ngự.

Hắn ở trong bức họa, vách núi sừng sững, nhìn ánh nắng chiều chăm chú, có một loại ý cảnh khó tả, khiến người ta cảm thấy tuyệt mỹ.

"Vẽ không tệ."

Tuy Tô Trường Ngự không có văn hóa, nhưng ít ra không nói trái lương tâm.

Bức họa này của Diệp Bình đúng là không tệ, điểm trừ duy nhất chính là không vẽ ra được sự anh tuấn của mình, chỉ vẽ ra được có một phần vạn, nhưng này không phải do trình độ của Diệp Bình không đủ, mà là mình quá anh tuấn, nên Tô Trường Ngự không cảm nhận được.

Nghĩ đến về phương diện anh tuấn mình có thể thắng được Diệp Bình, trong lòng Tô Trường Ngự tự nhiên cảm thấy hài lòng khó hiểu.

"Sư huynh hài lòng là được."

Diệp Bình mỉm cười, lấy con dấu ra, đóng lên bức họa.

Đây là con dấu của hắn.

Trên khắc bốn chữ ‘Thanh Liên Cư Sĩ ’.

"Sư huynh, cầm đi."

Diệp Bình cuộn bức họa lại, đưa cho Tô Trường Ngự.

"Làm phiền sư đệ."

Tô Trường Ngự gật đầu, Diệp Bình còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói vang lên.

"Trường Ngự, mau tới đây."

Đây là giọng của Thái Hoa đạo nhân.

"Tiểu sư đệ, ngươi giác ngộ vết kiếm tiếp đi, sư huynh đi trước, cáo từ."

Tô Trường Ngự bỏ lại một câu rồi vội bước đi, về phía Thái Hoa đạo nhân.

Hắn nhanh chóng tới chỗ Thái Hoa đạo nhân.

"Sư phụ, thế nào? Mượn được ngân lượng?"

Tô Trường Ngự hơi tò mò, không hiểu vì sao Thái Hoa đạo nhân lại đột nhiên tìm mình.

Chẳng lẽ mượn được ngân lượng?

"Không mượn được, nhưng mà vi sư đã nghĩ ra được một cách hay."

Mặt Thái Hoa đạo nhân đầy vui mừng. "Nghĩ ra rồi? Là cách gì?"

Tô Trường Ngự hơi kinh ngạc, hắn thực sự khó mà tưởng tượng ra được, với trí thông minh của sư phụ nhà mình, ngoài chuyện đi vay tiền, còn có thể nghĩ ra được cách gì hay nữa?

"Trường Ngự, lần này vi sư hạ sơn, tuy không mượn được ngân lượng, nhưng vi sư đi ngang qua một tiệm cầm đồ. Chả phải nhiều đời tông môn chúng ta có lưu lại một ít đồ vật hay sao? Hay là mang hết đi cầm?"

"Tuy khó mà bán được với giá một trăm lượng vàng, nhưng ít ra có thể đổi được một phần, có chút tài chính khởi đầu, đến lúc đó lại tìm phương pháp khác, hai tháng lận, chuyện gì cũng có khả năng."

Thái Hoa đạo nhân cười như hoa nở.

"Cầm đồ?"

Tô Trường Ngự hơi bất đắc dĩ.

Hắn còn tưởng sư phụ nhà mình nghĩ ra được cách gì hay, không ngờ lại là ý định ôi thiu này.

Quan trọng nhất là, Thanh Vân Đạo Tông còn có đồ gì đáng giá à?

"Chưởng môn, có làm được không?"

Tô Trường Ngự vẫn chưa tin tưởng.

"Không làm được cũng phải được. Nếu thật sự không còn cách nào, vi sư chỉ còn cách đi tìm biểu muội bà con xa, nhà nàng ấy hơi giàu có, trăm lượng vàng với nàng ấy chắc chẳng là gì."

Thái Hoa đạo nhân nghiêm túc nói.

"Ngài còn có biểu muội bà con xa? Sao không nói sớm? Vậy chúng ta còn cầm đồ làm gì, giờ đi tìm nàng ta đi."

Tô Trường Ngự không ngờ sư phụ nhà mình còn có biểu muội bà con xa.

"Ngươi không hiểu, biểu muội này của vi sư có chút kì quái..."

Nhắc tới biểu muội của mình, Thái Hoa đạo nhân có vẻ thẹn thùng.

"Có chút kì quái? Vậy cũng bình thường mà, người giàu có tiền ai chẳng có chút kì quái?"

Tô Trường Ngự không nghĩ giống ông.

"Không, cái kì quái này rất là kì quái, nàng ấy thích nam sắc."

Thái Hoa đạo nhân nghiêm túc nói.

"Thích nam sắc?" Tô Trường Ngự khẽ nhíu mày, chuyện này không phải rất bình thường à?

"Ai, không phải là dạng thích nam sắc ngươi hiểu đâu. Nói túm lại, biểu muội này của vi sư nếu không phải đến mức vạn bất đắc dĩ, vi sư nhất định sẽ không tới tìm. Không nói nhiều nữa, đi xuống núi với vi sư, đi một chút thôi, không làm lỡ thời gian đâu."

Thái Hoa đạo nhân không nói cụ thể.

Cứ thế kéo Tô Trường Ngự xuống núi, mặc kệ khác biệt. Ở sau núi.

Diệp Bình chẳng biết gì về chuyện ấy.

Tô Trường Ngự đi, hắn tiếp tục bắt đầu giác ngộ.

Hắn muốn giác ngộ được kiếm thế sớm một chút, nhưng mà sau khi nắm giữ được toàn bộ kiếm pháp, Diệp Bình mơ hồ cảm thấy không bao lâu nữa, có lẽ hắn sẽ giác ngộ được kiếm thế.

Nghĩ vậy, Diệp Bình lại nhìn vết kiếm dưới đất, lại tiến vào trạng thái giác ngộ.

Có lẽ bởi vì đã nắm giữ được toàn bộ kiếm đạo.

Nên khi nhìn kĩ lại vết kiếm lần nữa, không ngờ Diệp Bình đã có biến đổi.

Trong đầu hắn có bốn bóng người không ngừng diễn luyện Tứ Lôi kiếm pháp.

Một luồng kiếm thế bỗng tràn ngập xung quanh Diệp Bình.

Cây khô, lá cỏ bay lên, xoay quanh Diệp Bình.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Tiếng sấm nặng nề vang lên đằng sau núi. Tốc độ giác ngộ của Diệp Bình đã tăng nhanh hơn trước gấp mấy lần.

Mãi tới sáng sớm hôm sau.

Diệp Bình mở mắt.

Hắn khoát tay, trong nháy mắt, từ cơ thể hắn tỏa ra một luồng kiếm thế đáng sợ.

Xoẹt!

Một làn kiếm khí vô hình xuất hiện, cuộn lớp lá khô rụng dưới đất, đập vào một khối đá, để lại một vết kiếm nhàn nhạt.

Nếu Tô Trường Ngự có mặt ở đây, chắc là sẽ quăng luôn kiếm, bởi vì chỉ trong một đêm mà Diệp Bình đã lại hoàn thành ngưng tụ được kiếm thế, tuy mới chỉ là sơ bộ, nhưng... như vậy vẫn là nghịch thiên.

Cùng lúc đó.

Ở Thanh Châu.

Thái Nguyệt kiếm tông.

Thanh Châu có ba đại tông môn tạo thế chân vạc, Thái Nguyệt kiếm tông chính là một trong số đó, là nhất phẩm tiên môn.

Môn hạ có ba nghìn đệ tử tinh nhuệ khá là lừng lẫy nổi danh.

Mà lúc này.

Thái Nguyệt kiếm tông, trên Ngộ Kiếm nhai.

Vài anh tài trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng dưới nhai, lĩnh ngộ kiếm chiêu.

Trên Ngộ Kiếm nhai có một vết kiếm vô cùng sắc bén.

Vết kiếm này chính là do cường giả kiếm đạo hàng đầu Thanh Châu, Tứ Quý đạo nhân lưu lại.

Không sai, chính là Tứ Quý đạo nhân.

Năm xưa, Tứ Quý đạo nhân thiếu Thái Nguyệt kiếm tông một cái nhân tình, bây giờ Thái Nguyệt chưởng môn thỉnh Tứ Quý đạo nhân để lại một vết kiếm, chính là hi vọng các anh tài kiếm đạo trẻ tuổi có thể nhìn nó mà lĩnh ngộ thành công.

Vết kiếm này chính là lưu lại trên Ngộ Kiếm nhai.

Vết kiếm này rất kinh khủng.

Thậm chí có âm thanh tiếng sấm.

Đây mới là vết kiếm có mang theo kiếm ý thật sự.

So với vết kiếm kia của Tô Trường Ngự, thật sự là vũ nhục Tứ Quý đạo nhân.

Đúng lúc này.

Chợt có một tiếng sấm rất nhỏ vang lên.

Chương 18: Nói không chừng một tông môn nào đó có một thiên tài kiếm đạo vô thượng

Dịch: Tiểu Băng

***

Thái Nguyệt kiếm tông.

Dưới Ngộ Kiếm nhai.

Khi tiếng sấm vang lên, tất cả đệ tử đều không khỏi nhìn qua.

Dưới Ngộ Kiếm nhai có năm đệ tử trẻ tuổi ngồi ở đó.

Năm đệ tử này chính là anh tài nội môn của Thái Nguyệt kiếm tông, có thiên phú cực cao trong kiếm đạo nhất mạch.

Cũng vì năm đệ tử này, Thái Nguyệt chưởng môn mới vận dụng quan hệ, mời Tứ Quý đạo nhân tới, khắc một vết kiếm xuống cho bọn họ lĩnh ngộ kiếm ý trong đó.

Nay đã qua một tháng, cuối cùng cũng có người lĩnh ngộ được kiếm ý của Tứ Quý đạo nhân.

Đó là một người tuổi còn trẻ, thoạt nhìn không quá hai mươi, mặc áo bào trắng, ngồi xếp bằng dưới đất, trước mặt có một thanh trường kiếm đang rung lên ong ong cộng hưởng.

Không chỉ vậy, sau lưng hắn còn hiện ra kiếm ảnh.

"Ngộ, ngộ."

"Từ Hằng sư huynh ngộ được thật."

"Oa, đây là ngộ đạo đó hả?"

"Trời, Từ Hằng sư huynh không hổ là thiên tài kiếm đạo nổi tiếng Thanh Châu, chỉ có một năm mà đã từ vết kiếm ngộ ra được Xuân Lôi kiếm thuật của Tứ Lôi kiếm pháp tới đại thành viên mãn!"

"Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ nha."

"Tứ Quý đạo nhân lúc lưu lại vết kiếm đã từng nói, dù có là thiên tài kiếm đạo, muốn lĩnh ngộ một kiếm thuật nào đó của Tứ Lôi kiếm pháp đến đăng phong tạo cực, thì cũng phải mất tới mười năm. Từ Hằng sư huynh chỉ mất có một năm, mà đã lĩnh ngộ Xuân Lôi kiếm thuật tới đại thành viên mãn, e là ba cái còn lại chắc không tới ba năm đâu."

"Từ Hằng sư huynh được khen là một trong mười thiên tài kiếm đạo hàng đầu của Thanh Châu, thiên phú như thế bọn ta chỉ có thể ngưỡng vọng mà thôi."

"Đừng nói nữa, nói nữa đau lòng."

"Xem ra đại hội kiếm đạo Thanh Châu lần này, Từ Hằng sư huynh nhất định sẽ lọt vào top mười."

"Top mười? Cho mi cơ hội nói lại lần nữa đó. Ít nhất phải là top ba!"

"Chỉ có một năm đã lĩnh ngộ Xuân Lôi kiếm thuật tới đại thành viên mãn, đây là thiên tài kiếm đạo chứ còn gì!"

Trong Thái Nguyệt kiếm tông, đám đệ tử ồn ào bàn tán, ánh mắt ai cũng đầy vẻ ước ao.

Trên Ngộ Kiếm nhai, có bảy tám lão giả đứng đó.

Họ đều là trưởng lão của Thái Nguyệt kiếm tông.

Trong đó có một người nét mặt đầy ý cười không sao giấu nổi.

"Minh Kiếm sư huynh quả nhiên không nhìn sai, vẻn vẹn chỉ có một tháng, đồ nhi của ngươi đã giác ngộ được kiếm ý của Tứ Quý tiền bối, quả thật là chuyện đáng mừng."

Một trưởng lão nào đó lên tiếng, chúc mừng Minh Kiếm trưởng lão, cũng chính là lão giả đầy ý cười nhất trong đám người.

"Ha ha ha, đâu có, đâu có, bất quá chỉ là lĩnh ngộ đến đại thành viên mãn mà thôi, chưa là cái gì cả. Vết kiếm này của Tứ Quý tiền bối ẩn chứa kiếm ý của ngài ấy, mới chỉ lĩnh ngộ được Xuân Lôi tới đại thành viên mãn vẫn chưa là cái gì, chưa là cái gì cả."

Minh Kiếm trưởng lão nói vẻ rất khiêm tốn, nhưng nụ cười trên mặt chẳng có chút xíu ý khiêm tốn nào.

"Minh Kiếm sư huynh khiêm tốn."

"Đúng đó, Minh Kiếm sư huynh khiêm tốn. Đệ tử này của huynh có tạo nghệ kiếm đạo rất mạnh, chỉ hơn đệ nhất trong môn chứ không kém. Ta nghĩ đại hội kiếm đạo Thanh Châu lần này, có lẽ Từ Hằng sẽ có cơ hội trở thành đệ nhất."

Một trưởng lão khác vuốt râu than thở.

Song, có một tiếng hừ lạnh vang lên.

"Ở Thanh Châu, ngọa hổ tàng long, trước chưa nói còn có Tứ Lôi kiếm tông và Bạch Vân đạo môn, chỉ nói trong số vô số tông môn to to nhỏ nhỏ của Thanh Châu, bây giờ đã nói mình đệ nhất, không khỏi hơi quá sớm đó?" Người nói chuyện là một lão giả, trong giọng nói và nét mặt của ông ta mang theo vẻ xem thường.

Trong nháy mắt, mặt Minh Kiếm trưởng lão hơi trầm xuống.

Người này là kình địch của lão, hồi trẻ đã vậy, tới giờ vẫn vậy, có thể nói là đấu nhau cả đời.

Nhưng mà đệ tử của ông ta vẫn còn chưa lĩnh ngộ ra kiếm ý, vì vậy đương nhiên là hơi khó chịu.

Minh Kiếm trưởng lão nhìn lướt qua đối phương.

Nhưng lão không nổi giận, còn cười.

"Trần Ngọc trưởng lão nói cũng đúng. Trong Thanh Châu nói không chừng có ngọa hổ tàng long, không chừng có một tông môn nhỏ nào đó có một thiên tài kiếm đạo, chỉ nhìn đại một vết kiếm nào đó là có thể chỉ trong hơn mười ngày giác ngộ đến đăng phong tạo cực, đồ nhi kém cỏi này của ta chắc chắn không có tư cách trở thành đệ nhất kiếm đạo Thanh Châu đâu."

Minh Kiếm trưởng lão nói với giọng quái gở.

Chúng trưởng lão đều hơi biến sắc.

Bọn họ nghe ra được ngay Minh Kiếm trưởng lão đang mỉa mai châm biếm.

Cái gì mà nhìn đại một vết kiếm nào đó cũng có thể giác ngộ đến đăng phong tạo cực?

Đừng nói là ở Thanh Châu, có nói rộng hơn, cả Tấn quốc cũng không có, mà cho rộng hơn nữa, trong cả mười nước cũng không tìm ra nổi loại thiên tài như vậy đâu.

Đó còn là người gì nữa?

Kiếm Tiên chuyển thế còn chưa làm được đi?

Tứ Quý đạo nhân chính là cường giả kiếm đạo đệ nhất của Thanh Châu. Cảnh giới của ông cũng là cảnh giới Nguyên Anh, ngưng tụ được vô thượng kiếm ý. Một vết kiếm ông chém ra, ngay cả là thiên tài kiếm đạo thật sự thì cũng cần phải tốn mất mấy năm mới có thể lĩnh ngộ ra được kiếm pháp ở trong đó.

Thế mà từ một vết kiếm trời ơi nào đó đòi lĩnh ngộ đến đăng phong tạo cực?

Thế chả phải quái dị thì là cái gì?

Trần Ngọc trưởng lão nghe vậy, không khỏi giận dữ.

Nhưng ở đây có nhiều tiểu bối, ông ta không thể nổi giận, để khỏi mất mặt.

"Hai vị sư huynh đừng tranh cãi nữa. Dù là đệ tử của ai có thiên phú cao thì cũng là chuyện tốt với Thái Nguyệt kiếm tông chúng ta." "Nhưng mà đệ nhất đại hội kiếm đạo Thanh Châu thì quả thật là hơi nói quá. Dù sao Tứ Lôi kiếm tông cũng có một vị thiên tài, nhưng lần này chưởng môn có lệnh, bất kể thế nào cũng phải giành vị trí top mười."

"Chư vị có biết vì sao không?"

Lúc này, một lão giả lên tiếng.

Chúng trưởng lão đều tò mò, bọn họ quả thực không biết vì sao.

Những kỳ đại hội kiếm đạo Thanh Châu trước, tuy lần nào Thái Nguyệt kiếm tông cũng có thành tích tốt, nhưng hình như lần này chưởng môn có vẻ rất quan tâm, thậm chí còn mời Tứ Quý đạo nhân tới để lại vết kiếm, đúng là có chút kỳ quái.

Cảm nhận được sự tò mò của mọi người.

Trưởng lão kia từ từ giải thích.

"Mười người hạng đầu lần này sẽ được thưởng một tấm Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh. Chư vị hiểu chưa?"

Ông ấy nói như thế.

Lập tức, ai nấy đều chấn kinh.

"Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh?"

"Oa! Thái Huyền Kiếm Tháp lại mở cửa?"

"Không ngờ là Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh, hèn gì chưởng môn sử dụng quan hệ lớn như vậy mời Tứ Quý tiền bối tới, thì ra là vì cái này."

Chúng trưởng lão chấn động.

Bọn họ biết Thái Huyền Kiếm Tháp có nghĩa là gì.

Đây là một cổ bảo của mười nước nam vực.

Nghe đồn là do một vị kiếm tiên luyện chế ra.

Bên trong có truyền thừa kiếm tiên, có cả cảm ngộ của kiếm tiên, chỉ cần là đệ tử của kiếm đạo nhất mạch bước vào Thái Huyền Kiếm Tháp là chắc chắn sẽ có thu hoạch.

Kiếm tháp có chín chín tám mươi mốt tầng, mỗi tầng đều có người giữ cửa, qua cửa càng cao, sẽ được khen thưởng càng nhiều.

Nhưng muốn đi vào kiếm tháp thì nhất định phải có Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh.

Cho nên, Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh cực kỳ trân quý.

Thật không ngờ, Thái Huyền Kiếm Tháp Lệnh lại được phát cho mười thứ hạng đầu của đại hội kiếm đạo Thanh Châu, đây quả thực đúng là một niềm vui bất ngờ rất lớn.

"Đúng vậy, Thái Huyền Kiếm Tháp lại được mở ra. Lần này phát ra ba trăm sáu mươi lăm tấm lệnh bài. Thanh Châu chúng ta được phân mười hai tấm, cuối cùng quyết định mười tấm sẽ được phát cho mười người thứ hạng đầu trong đại hội kiếm đạo, nên trong khoảng thời gian này, chư vị sư huynh phải dạy dỗ đồ nhi của mình thật tốt."

"Đừng để tới lúc đó lại bị đệ tử của một tông môn nho nhỏ nào đó cướp mất. Nếu thật sự để chuyện đó xảy ra, vậy thì rất mất mặt."

Trưởng lão kia nói, cười ha ha.

Mọi người cũng nở nụ cười nhạt.

Nhưng bọn họ đều hiểu, loại chuyện như vậy hầu như không có khả năng xảy ra.

Đại tông môn chính là đại tông môn, không chỉ có truyền thừa mạnh mẽ, mà cái chính là còn có tài nguyên hùng hậu.

Tông môn nhỏ dù có nhặt được một thiên tài tuyệt thế thì đã sao?

Không lẽ thật có khả năng nhìn một vết kiếm tùy tiện nào đó mà lĩnh ngộ được mấy trăm kiếm ý hay sao?

Không thể nào không thể nào, sẽ không tưởng quả thật trên thế giới này có thiên tài kiếm đạo tuyệt thế đó chứ?

Chương 19: Đồ Chơi này mà cũng bán được?

Dịch: Tiểu Băng

***

Ngân Hạnh thành.

Ánh nắng chói chang, ngoài thành là một hàng người dài như mọi ngày.

Thái Hoa đạo nhân với Tô Trường Ngự đang đứng xếp hàng ở ngoài thành.

Ánh mắt Thái Hoa đạo nhân nhìn chằm chằm vào một tờ thông cáo, nhìn không chuyển mắt, như đang nghĩ cái gì đó.

Tô Trường Ngự nhìn lướt qua thông cáo, không khỏi sửng sốt.

Bởi vì đó chính là thông cáo về ‘ Đại hội kiếm đạo Thanh Châu’.

Nội dung rất đơn giản.

Đại hội sẽ tiến hành ba tháng sau, ở thành cổ Trường Vân.

Yêu cầu báo danh: phải nộp mười viên linh thạch hạ phẩm.

Năm trăm hạng đầu: thưởng trường bào kiếm đạo.

Một trăm hạng đầu: thưởng một trăm viên linh thạch hạ phẩm.

Năm mươi hạng đầu: thưởng năm trăm viên linh thạch hạ phẩm.

Mười hạng đầu: thưởng pháp khí phi kiếm cực phẩm.

Ba hạng đầu: thưởng một thanh linh khí phi kiếm.

Quán quân kiếm đạo Thanh Châu: thưởng một thanh linh khí phi kiếm thượng phẩm.

Đại hội kiếm đạo Thanh Châu lần này còn có giải thưởng lớn thần bí chờ ngươi tới khám phá, đừng bỏ qua cơ hội.

Địa điểm báo danh: có thể đăng ký tại các tông môn ở các chủ thành lớn của Thanh Châu.

- --

Đại hội kiếm đạo Thanh Châu, cử hành mỗi ba năm một lần, là đại hội khá nổi danh ở Thanh Châu.

Tuy thoạt nhìn khen thưởng không được phong phú lắm, nhưng kẻ tham gia loại đại hội này thường ngay từ đầu đã chẳng hề quan tâm tới khen thưởng, thứ họ quan tâm là tiếng tăm.

Thử hỏi có ai không muốn trở thành thiên tài kiếm đạo vạn người kính ngưỡng?

Tô Trường Ngự nhìn tờ thông cáo, không khỏi sửng sốt, không khỏi nhớ lại phong thái vào năm trăm thứ hạng đầu của mình hồi ấy.

Tuy lần ấy số người tham gia báo danh hơi ít, nhưng dù nói thế nào thì lọt vào năm trăm thứ hạng đầu cũng coi như là làm rạng rỡ tổ tông.

Thấy chưởng môn nhìn chằm chằm tờ thông cáo mà thất thần quá lâu, Tô Trường Ngự không khỏi lên tiếng.

"Chưởng môn, người đừng mộng mơ nữa. Chúng ta không có tư cách tham gia Đại hội kiếm đạo Thanh Châu đâu, ách... Chưởng môn, chẳng lẽ người muốn…?"

Vốn Tô Trường Ngự đã định phủ nhận, nhưng hắn nhanh chóng đoán ra ý của Thái Hoa đạo nhân, không khỏi ngẩn người.

"Đừng nói bậy, làm chuyện chính trước."

Thái Hoa đạo nhân nhắc Tô Trường Ngự nói cẩn thận, sau đó hai người im lặng.

Tròn một giờ sau.

Hai người mới vào thành Ngân Hạnh.

Thái Hoa đạo nhân đeo một cái túi, đi thẳng tới chỗ tiệm thế chấp.

‘ Thành Kim Cầm Cố ’

Tiệm cầm đồ này nhìn rất là cao cấp, vừa đi vào liền ngửi thấy mùi đàn hương, khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái.

Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự nét mặt bình tĩnh đi vào.

Chưởng quỹ hiệu cầm đồ cũng tự mình đi ra nghênh tiếp, mặt cười lấy lòng.

"Hai vị thượng tiên là tới cầm đồ hay cầm bán?"

Chưởng quỹ thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, có vẻ hơi lanh lợi.

"Cầm bán."

Thái Hoa đạo nhân nói thẳng.

Ông biết quy củ của hiệu cầm đồ, thường cầm đồ chỉ trả ba phần giá gốc của vật phẩm, còn cầm bán thường là bị lỗ ba thành.

Nhưng muốn có tiền nhanh thì đành phải chịu.

"Cầm bán hả? Như vậy, xin hỏi hai vị thượng tiên, là muốn cầm bán vật gì?"

Chưởng quỹ luôn giữ nụ cười.

"Này, mấy thứ này, cho được giá tốt, thì sau này sẽ tới thường xuyên."

Thái Hoa đạo nhân ném cái túi xuống đất, bên trong là đồ ông vơ vét cả hơn nửa ngày, trên cơ bản tất cả đồ đáng giá của Thanh Vân Đạo Tông đều ở trong này cả.

"Dạ, mời hai vị thượng tiên ngồi. Người đâu, mời thượng tiên phụng trà."
Nhìn thấy phong thái tiêu sái kia của Thái Hoa đạo nhân, chưởng quỹ đầy vui mừng, còn tưởng mình gặp được khách hàng lớn, vội vàng sai người phụng trà.

"Không cần, coi hàng trả tiền đi, không cần uống trà đâu."

Thái Hoa đạo nhân nói rất nghiêm túc.

Ông nhất định phải xem người ta coi hàng, để khỏi lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nghe Thái Hoa đạo nhân nói vậy, chưởng quỹ không cãi một lời, ngược lại còn thấy vui hơn. Vì càng nghiêm túc, càng có nghĩa đồ trong túi càng tốt, chứ nếu chỉ là một đống rác rưởi, có ai thèm quan tâm như vậy?

"Hai vị thượng tiên chờ một lát."

Chưởng quỹ cười, cho tạp dịch đi mời người giám bảo của hiệu cầm đồ.

Chỉ sau một chốc, một lão giả vội vã đi tới, nhìn thấy Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự thì cười chắp tay, coi như chào.

Hai người cũng gật đầu.

Lão giả nhanh chóng mở túi ra, trong mắt đầy mong đợi.

Đừng nói lão giả, ngay cả chưởng quỹ của hiệu cầm đồ cũng lộ vẻ chờ đợi.

Dù sao vẻ mặt của Thái Hoa đạo nhân với Tô Trường Ngự nghiêm túc quá, nhất định là có đồ tốt.

Nhưng hai người mở bao ra, thì nhanh chóng biến sắc.

Trong bao tải là một đống đồ rực rỡ muôn màu, nhìn thoáng qua hình như đều là rác rưởi.

Người giám bảo dụi mắt, sợ mình nhìn sai, nên xem thật kỹ một phen, cuối cùng thở một hơi dài.

Quả thật là một đống rác rưởi.

Mình quả thật không trông nhầm.

"Thượng tiên, có phải là mang lầm không?"

Chưởng quỹ hiệu cầm đồ hơi ngơ ngác.

"Không lầm, chính là mấy thứ này, cho cái giá tốt đi, lần sau còn tới tìm ngươi."

Thái Hoa đạo nhân không cảm thấy có gì cả, vẫn vô cùng nghiêm túc đáp.

Nói xong, chưởng quỹ Thành Kim Cầm Cố hoàn toàn tắt tiếng.

Mẹ nó, còn tưởng là có bảo bối.

Không ngờ lại là một đống phế phẩm!

Phế phẩm thì phế phẩm đi, còn giả ra vẻ làm cái gì?

Còn nữa, mang một đống phế phẩm đi cầm bán? Nghèo tới điên à?

Còn cho cái giá tốt? Lần sau còn tới? Ngươi tưởng nơi này của ta là chợ bán thức ăn tạp hả? Đây là hiệu cầm đồ, ngươi nghĩ Thập Lượng Kim ta là thu đồ rách nát hửm?

Chưởng quỹ Thập Lượng Kim im lặng một lúc.
Chửi ầm ĩ trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn quyết định không phát tiết ra.

Dù sao mở cửa làm ăn, thì không thể nào chỉ tiếp sinh ý tốt, không tiếp sinh ý tồi.

Có thể không nhận sinh ý, nhưng không thể phá hoại uy tín.

Nghĩ vậy, Thập Lượng Kim chỉ còn cách thở dài, bắt đầu thu phế phẩm.

"Da yêu thú không phẩm cấp, bảy lượng bạc."

"Phi kiếm đã hư hao, mười hai lượng bạc."

"Một mảnh nhỏ pháp bảo, chín lượng bạc."

"Một miếng vải chà chân, ặc, thượng tiên cái này là sao hả? Vải chà chân mà ngươi cũng lấy ra đi bán?"

Trong hiệu cầm đồ.

Thập Lượng Kim ngồi xổm dưới đất, lấy từng món trong túi ra, vốn cũng không có gì, nhưng tới khi ông ta rút ra một miếng vải chà chân thì không khỏi có hơi nổi giận.

Cái này thì quả thật hơi quá đáng.

"Á, thời gian lấy đồ gấp quá, cái này lấy nhầm, lấy nhầm."

Thái Hoa đạo nhân hơi bối rối, vội rút miếng vải chà chân về.

Thập Lượng Kim hơi sầu.

Nhưng cuối cùng vẫn nhịn.

Sau một nén nhang.

Tất cả đồ đều đã tính xong.

Đích thật là một đống phế phẩm.

Điều này làm cho hơi ảo tưởng sau cùng của Thập Lượng Kim hoàn toàn tan vỡ.

Lúc đầu y còn ảo tưởng, hai người trước mặt đều là cao nhân mà, họ chỉ đùa giỡn mình thôi, sẽ để đồ tốt giấu ở trong, giờ mới biết mình vẫn còn quá non.

"Tổng cộng một lượng vàng ba mươi lăm lượng bạc."

Chưởng quỹ Thập Lượng Kim đứng dậy, phủi tay, nhìn Thái Hoa đạo nhân nói.

"Một lượng vàng ba mươi lăm lượng bạc? Hình như hơi ít? Coi như kết bạn làm quen, hai lượng vàng đi, thế nào?"

Thái Hoa đạo nhân nghĩ nghĩ, lên tiếng.

Thập Lượng Kim: "..."

Y im lặng, không biết nên nói gì.

Y biểu thị không muốn kết bạn với loại bạn này.

"Một lượng vàng ba mươi lăm lượng bạc, thêm một đồng cũng không. Nếu hai vị thượng tiên không hài lòng, có thể tới hiệu cầm đồ khác."

Thập Lượng Kim cười mỉa.

Trong lòng y còn ước gì hai tên gia hỏa này đi cho nhanh.

Y đường đường là chưởng quỹ hiệu thế chấp Thành Kim, một canh giờ là mấy chục lượng vàng, thế mà lại bị hai tên gia hỏa này làm mất nhiều thời gian như vậy, tổn thất là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là mất mặt.

"Chưởng quỹ, coi như kết giao bạn bè đi mà, sau này có cơ hội chúng ta tiếp tục tới làm ăn với ngươi. Một lượng vàng năm mươi lượng bạc có được không, ta cũng không khiến ngươi thiệt thòi."

Thái Hoa đạo nhân mặt dày trả giá.

Nhưng người ta lắc đầu, sau đó cười gượng gạo.

"Nói thật với hai vị thượng tiên, giá trị mấy thứ này của ngài thật ra còn không quý bằng bức họa giấy tuyên thành kia. Giấy tuyên thành Từ Dương còn mua nổi, cần gì phải kì kèo mấy lượng bạc như này?"

Thập Lượng Kim mở miệng.

Y nhìn dính vào bức họa trong tay Tô Trường Ngự.

Chính vì bức họa này nên y mới tưởng lầm hai người là tài chủ.

Y chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra được đó là giấy tuyên thành Từ Dương, một thước giá một lượng vàng. Giá trị của riêng giấy của bức họa này thôi cũng phải khoảng hơn mười lượng vàng.

Chỉ có những nhà giàu có mới dám dùng loại giấy Tuyên Thành này vẽ tranh.

Văn nhân bình thường không dùng nổi.

Nhưng ngay sau đó.

Tiếng Thái Hoa đạo nhân vang lên.

"Thứ đồ chơi này cũng có thể bán ra tiền?"

Chương 20: Một chữ ngàn vàng? Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự chấn kinh

Dịch: Tiểu Băng

***

Thái Hoa đạo nhân kinh ngạc thật sự.

Đừng nói ông, ngay cả Tô Trường Ngự cũng có hơi kinh ngạc.

Bức họa trong tay mình còn đáng giá hơn gia sản của Thanh Vân Đạo Tông?

Thật không?

"A? Hai vị không biết? Đây chính là giấy Tuyên Thành Từ Dương, một thước một lượng vàng. Tranh này chỉnh thể chừng tám thước, nên ít nhất cũng phải tám lượng vàng."

Thập Lượng Kim hơi trầm mặc.

Thì ra hai vị này cũng không biết đây là cái gì?

"Tám lượng vàng?"

Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự trợn mắt.

"Nhưng nếu đã vẽ tranh lên thì không nhất định. Giấy Tuyên Thành còn nguyên chưa vẽ mới có giá này, nếu đã vẽ rồi, thì còn phải xem tranh vẽ như thế nào."

Chưởng quỹ Thập Lượng Kim tiếp tục nói.

Sắc mặt Tô Trường Ngự tức thì trở nên khó coi.

"Nếu đã vẽ thì được bao nhiêu?"

Tô Trường Ngự vội hỏi.

Sắc mặt Thái Hoa đạo nhân cũng trở nên không tốt.

"Cái này thì còn phải xem tranh. Bình thường dù có vẽ tốt, nhưng nếu không phải là người nổi tiếng, thì cũng không bán được giá tốt, nên chủ yếu là phải xem là ai vẽ. Chuyện này hẳn hai vị cũng hiểu?"

Cái này thì Thập Lượng Kim không nói dối.

Họa tranh, họa đẹp chưa chắc đã bán được giá cao, quan trọng chính là người nào họa.

Nếu là thái sư đương triều vẽ, dù chỉ vẽ một con gà con ăn thóc thì cũng có thể bán được vạn lượng vàng, nếu là một họa sĩ vô danh thì dù có vẽ đẹp cũng chả bán được bao nhiêu.

"Coi như xong."

Nghe nói như thế, Tô Trường Ngự cảm thấy thế là hết.

Bởi vì cái tên Diệp Bình là một cái tên họa sĩ chẳng có tiếng tăm gì.

Sớm biết vậy đã không bảo Diệp Bình vẽ.

"Thượng tiên, có thể cho ta xem một cái được không?"

Nhưng Thập Lượng Kim theo đạo đức nghề nghiệp, vẫn muốn nhìn qua một cái, lỡ như là đồ quý giá, mà hai người lại không biết hàng, vậy chả phải tiếc đứt ruột hay sao?

"Này."

Tô Trường Ngự chẳng ôm hi vọng gì, đưa luôn bức tranh cho đối phương.

Còn Thái Hoa đạo nhân lại bắt đầu trầm tư.

Ông biết bức tranh này ai đưa, hơn nữa ông còn nhớ lúc Diệp Bình lên núi, đúng là có mang theo một bao quần áo to, nhưng không ngờ lại đáng giá như vậy.

Thập Lượng Kim nhận quyển tranh, đặt lên bàn, từ từ mở ra.

Quyển tranh nhanh chóng mở hết, Thập Lượng Kim kinh hô.

"Ôi! Tranh Thanh Liên Cư Sĩ vẽ!"

Y kêu lên, làm hai người chú ý.

"Thanh Liên Cư Sĩ? Là ai? Nổi tiếng lắm hả?"

Thái Hoa đạo nhân vô thức hỏi.

Tô Trường Ngự biết Thanh Liên Cư Sĩ là ai, nhưng hắn không nói gì, chỉ nhìn Thập Lượng Kim đầy tò mò.

"Ôi! Hai vị thượng tiên xin chờ chút."

Thập Lượng Kim không trả lời, mà lập tức kêu tạp dịch đi mời người giám bảo tới.

Không lâu sau, lão giả kia lại tới.

Nhưng thái độ lần này rõ ràng đã lạnh nhạt đi rất nhiều.

Lão giả vừa tới, liền nhìn ngay vào bức họa trên bàn. Chỉ mới thoáng qua, lão giả đã nhìn ra bức họa này bất phàm, dám dùng giấy Tuyên Thành Tử Dương để vẽ tranh, hoặc là cực kì cực kì kém, hoặc là tuyệt đến vô cùng.

Trong nháy mắt, lão giả đã đi tới chỗ bức họa, nét mặt tức thì kinh ngạc.

"Đây là tranh của Thanh Liên Cư Sĩ?"

Lão giả cẩn thận quét qua quét lại mấy lần, sau đó nhìn Thập Lượng Kim, hơi kinh ngạc.

"Hẳn là vậy. Cả cách vẽ lẫn con dấu đều đúng, nhưng mà nét mực hình như vẫn còn chưa khô hẳn, có lẽ là vừa họa chưa lâu."

Thập Lượng Kim kềm sự kích động trong lòng, tận lực nói với giọng bình thản.

"Không ngờ lại là Thanh Liên Cư Sĩ họa, hơn nữa hẳn phải là mới họa chưa lâu, Thanh Liên Cư Sĩ tới thành Ngân Hạnh?"

Lão giả cũng có vẻ rất kích động, xem bức tranh thật kỹ, càng xem càng chấn động.

Ở Tấn quốc, Thanh Liên Cư Sĩ được khen là đệ nhất tài tử của Tấn quốc, cầm kỳ thư họa gì cũng tinh thông, toàn bộ Tấn quốc không biết bao nhiêu nữ tử si mê khả năng thi ca của hắn, không biết bao nhiêu văn nhân tung hô khen ngợi hắn.

Thậm chí ngay cả hoàng đế của Tấn Quốc cũng vô cùng thích bảng chữ mẫu của Thanh Liên Cư Sĩ.

Tiếc thay, Thanh Liên Cư Sĩ không màng danh lợi, không tham dự khoa cử, đã thế năm nay còn biến đâu mất tích, không ai biết hắn đi đâu làm gì, mà cũng chính vì vậy mà càng được giới văn nhân ca tụng.

Thứ giới văn nhân quân tâm nhất chính là danh lợi, văn nhân nào mà không muốn bước vào văn đàn, sau này trở thành đại nho một cõi, dưỡng mình cương chính ngay thẳng.

Vậy nên Thanh Liên Cư Sĩ luôn xem tiền tài danh lợi là cặn bã, sao có thể không được tán dương?

Nhất là năm nay, Thanh Liên Cư Sĩ không tham dự khoa cử, tức thì được giới văn nhân Tấn quốc tôn sùng đến tột cùng, tất cả những bảng chữ mẫu, thơ, họa của hắn đều trị giá tới trên trời.

Cho nên sau khi Thập Lượng Kim nhìn thấy bức họa này mới khiếp sợ như thế.

"Không rõ lắm, Thanh Liên Cư Sĩ tính tình hào hiệp, thích du sơn ngoạn thủy, tính tình sảng khoái, có lẽ đã tới thành Ngân Hạnh, cũng có thể chỉ là tiện tay vẽ tranh, tặng cho người khác cũng không chừng."

Thập Lượng Kim không dám xác định.

Lúc này, tiếng Tô Trường Ngự vang lên.

"Bức họa này có thể bán được bao nhiêu?"

Thập Lượng Kim và người giám bảo nghe tiếng hắn, mới phục hồi lại tinh thần.

Thái độ của hai người trở nên vô cùng nhiệt tình ngay tức khắc, tốt hơn trước không biết bao nhiêu lần.

"Hai vị thượng tiên, tranh Thanh Liên Cư Sĩ họa, có chợ không có hàng, nhất thời khó mà xác định được giá cả thích hợp, dám hỏi hai vị thượng tiên muốn giá thế nào?"

Thập Lượng Kim nở nụ cười.

Lời này của y nửa thật nửa giả, tranh Thanh Liên Cư Sĩ họa đích thực là có chợ mà không có hàng, nhưng không phải đến nỗi y không định giá được, chỉ là y cũng nhìn ra được Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự không hiểu biết về lĩnh vực này, nên mới dứt khoát hỏi bọn họ, không chừng có thể kiếm được hời.

Đáng tiếc là, Thái Hoa đạo nhân cũng là người thành tinh. Ông vươn ra năm ngón tay, nói với Thập Lượng Kim: "Ta muốn nhiêu đây."

Năm mươi lượng vàng.

Đúng thế.

Thái Hoa đạo nhân không ngu, tuy ông không biết thưởng thức thi họa, nhưng từ biểu hiện của hai người này cũng nhìn ra được tranh này phỏng chừng rất đáng giá.

Cân nhắc tới việc chỉ mỗi giấy không cũng đã tới tám lượng vàng, ông nghiến răng định ra giá năm mươi lượng vàng.

Thập Lượng Kim khẽ nhíu mày.

Năm nghìn lượng vàng?

Giá này không cao, không cao chút nào.

Nhưng vấn đề là, tới giờ y vẫn chưa dám xác định chắc chắn bức họa này là thật hay không, lỡ đây chỉ là đồ giả phong cách của đại sư thì sao?

Nếu là vậy, thì lỗ nặng.

Còn nếu cái này thật quả là Thanh Liên Cư Sĩ làm, thì năm nghìn lượng vàng không mắc một chút nào.

Giới cao tầng Tấn quốc đều tán thưởng tranh Thanh Liên Cư Sĩ vẽ, nó đã không còn là vấn đề bao nhiêu ngân lượng nữa, đối với một số người, bức họa này có giá trị còn hơn mấy vạn lượng vàng.

Nghĩ vậy, Thập Lượng Kim không khỏi hít sâu một hơi, nhìn Thái Hoa đạo nhân.

"Thượng tiên, có thể chờ một canh giờ không, để ta thỉnh người đến phân biệt thật giả. Nếu bức họa này là bút tích thực, năm nghìn lượng vàng cũng không phải ta không trả được, nhưng nếu chỉ là hàng giả, ta cũng sẽ trả năm trăm lượng vàng, thế nào?"

Thập Lượng Kim nói.

Câu nói này.

Làm Thái Hoa đạo nhân và Tô Trường Ngự hoàn toàn chấn kinh.

Bao nhiêu?

Năm nghìn lượng vàng?

Giả cũng trả năm trăm lượng?

Cái đồ chơi này đáng giá dữ vậy?

Ngươi hù ta?

Trêu đùa chúng ta?

Hai người cực kì chấn kinh.

Còn khiếp sợ hơn khi biết Diệp Bình là thiên tài.

Diệp Bình là thiên tài kiếm đạo còn chưa tính.

Nhưng vẽ một cái tranh mà cũng đáng giá vậy sao?

Có còn chừa đường cho người ta sống không?

Hai người khiếp sợ tới mức quên cả hít thở.

Qua nửa ngày, Thái Hoa đạo nhân hít sâu một hơi, nhìn Thập Lượng Kim: "Ta chắc giá năm vạn lượng vàng."

Vô cùng nghiêm túc.

Tô Trường Ngự đứng bên cạnh ngây người.

Chưởng môn, làm con người được không?

Năm nghìn lượng vàng là đã đủ lắm rồi.

Van xin người, đừng có tham như thế.

Nhưng mà Thập Lượng Kim nghe giá xong lại không hề nổi giận, chỉ nở nụ cười bất đắc dĩ.

"Hai vị thượng tiên, năm vạn lượng vàng là không thể. Cho dù cái này có là bút tích thực, thì chỉ là một bức họa cũng không thể bán với giá trên trời như vậy được, trừ phi trên tranh có thơ do Thanh Liên Cư Sĩ đề, hơn nữa còn không phải là tranh vẽ người, như vậy năm vạn lượng vàng cũng là có thể."

Chưởng quỹ mở miệng.

Tô Trường Ngự và Thái Hoa đạo nhân hoàn toàn im lặng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau