CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim

Dịch: Tiểu Băng

***

Tô Trường Ngự hoàn toàn ngơ ngác.

Hắn mờ mịt.

Thật sự mờ mịt.

Ngay từ đầu, hắn đã cho là Diệp Bình đang nói phét.

Nhưng kiếm chiêu Diệp Bình thể hiện lúc này đã hoàn toàn đập tan hoang tam quan của Tô Trường Ngự.

Trên đời này thật sự có thiên tài kiếm đạo tuyệt thế ư?

Hít!

Hít!

Hít!

Tô Trường Ngự hít sâu ba hơi.

Hắn cảm thấy mình đang nằm mơ.

Nhéo đùi một cái.

Đau.

Đau như kim châm.

Có nghĩa hắn không có mơ.

Sư phụ thật sự đã đưa về một tiểu sư đệ thiên tài kiếm đạo tuyệt thế.

Cái này quá không hợp lẽ thường.

Thanh Vân Đạo Tông, một tông môn đẳng cấp thấp, ngay cả ổ gà cũng không bằng, mà ra xuất ra được một con rồng?

Cơ thể Tô Trường Ngự lúc này hoàn toàn tê dại.

Có cảm giác như bị điện giật.

Điểm chính là, chuyện như thế này cơ bản không thể nào xảy ra được.

Thế nhưng nó lại cứ nhất quyết xảy ra.

Chỉ trong một đêm, giác ngộ Tứ Lôi Kiếm Pháp.

Chỉ trong một đêm, giác ngộ Tứ Lôi Kiếm Pháp tới đại thành viên mãn.

Chỉ trong một đêm, còn nắm được một phần kiếm thế.

Đây chả phải quái thai bất thường thì là cái gì?

Thiên tài kiếm đạo tuyệt thế còn không làm được nữa là!

Là người trong kiếm đạo nhất mạch, Tô Trường Ngự hiểu rất rõ Tứ Lôi kiếm pháp kinh khủng tới mức nào.

Tứ Quý đạo nhân dốc hết tâm huyết sáng tạo ra nó, tổng cộng một ngàn bốn trăm sáu mươi chiêu mới đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực, dẫn được thiên lôi bốn mùa để giết kẻ địch.

Tô Trường Ngự hắn, khổ khổ sở sở, cần cù chăm chỉ, nỗ lực hiếu học, khổ tu hơn mười năm cũng chỉ mới luyện được cảnh giới sơ khuy môn kính của Xuân Lôi kiếm thuật mà thôi.

Vậy mà tiểu sư đệ trước mặt này, lại chỉ trong một đêm, luyện dược cả Tứ Lôi kiếm pháp tới đại thành viên mãn.

Ta thật có lỗi vì đã sinh ra làm người.

Trong lòng Tô Trường Ngự ngoài khiếp sợ, còn lại đều là chua xót, hắn chua xót, chua xót.

Vì sao ta đẹp trai như thế mà thiên phú kiếm đạo lại tầm tầm thường thường.

Vì sao tên kia quá lắm chỉ là hơi thanh tú, mà lại có thiên phú kiếm đạo kinh khủng như vậy.

Vì sao,vì sao, vì sao???

Chẳng lẽ mình sinh ra ở sai thế giới?

Trong lòng Tô Trường Ngự cuồn cuộn điên đảo từ lâu.

Thiên phú của Diệp Bình, có thể nói là vang dội cổ kim, ít nhất đối với Tô Trường Ngự, chỉ trong một đêm mà luyện được Tứ Lôi kiếm pháp đến đại thành viên mãn thì đừng nói là trên toàn Tấn quốc, mà cả trong mười nước đều có thể tự xưng đệ nhất.

Loại thiên phú tuyệt thế như vậy, hắn làm sao không chấn động, hắn làm sao không chua xót.

Cách đó không xa.

Theo quá trình diễn luyện hết Tứ Lôi kiếm pháp, bản thân Diệp Bình cũng không ngờ lại lĩnh ngộ được thêm ba mươi hai kiếm chiêu.

Nhưng không thể không nói, bộ kiếm pháp này mạnh thật.

Mình không có pháp lực, vẻn vẹn chỉ nhờ vào kiếm chiêu, mà cũng chém vỡ được một tảng đá to. Đây chả phải chỉ cần bước vào tu hành thật sự, là mình sẽ bay lên sao?

Nhưng Diệp Bình không biểu lộ vẻ vui mừng, mà quay qua nhìn Tô Trường Ngự.

"Đại sư huynh, ngài cảm thấy thế nào?"

Diệp Bình không kiêu ngạo không tự ti hỏi.

Xa xa, Tô Trường Ngự vẫn còn đang ở trong trạng thái mơ màng, vẫn chưa lấy lại tinh thần.

"Đại sư huynh?"

Diệp Bình gọi lần nữa.

Tô Trường Ngự tỉnh táo lại. "Khụ khụ."

Tô Trường Ngự khẽ ho, để giảm bớt bối rối.

Hắn nhìn Diệp Bình, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ, dù trong lòng không thể kìm nổi sự khiếp sợ.

"Đại sư huynh, ngài cảm thấy sư đệ có thiên phú không?"

Diệp Bình tiếp tục hỏi.

Có thiên phú không ư?

Ngươi thế này đâu chỉ là có thiên phú.

Đệ nhất nhân của mười nước cũng còn là vũ nhục ngươi đó.

Nhưng Tô Trường Ngự không dám nói.

Lỡ nói, tiểu sư đệ chạy mất thì làm sao?

Hồi trước là lo Diệp Bình đi, tông môn không thể tấn chức tam phẩm được.

Nhưng bây giờ thì khác.

Một thiên tài kiếm đạo tuyệt thế nếu chạy mất, cả tông môn từ trên xuống dưới sẽ khó ở chết mất.

Đây chính là cơ hội ngàn năm khó gặp đó.

Nhất định không thể để Diệp Bình chạy mất.

Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự hít sâu một hơi, cố gắng kiên trì mở miệng.

"Bình thường."

Nói một câu như vậy, Tô Trường Ngự cảm thấy mặt mình cũng phải đỏ lên.

Như này mà gọi là bình thường?

Nếu như này mà là bình thường, thì người luyện kiếm trong cả thập quốc đều có thể đi chết được rồi, đều đi tìm chết được rồi.

Nhưng đành chịu, hắn chỉ có thể cố gắng kiên trì nói như vậy thôi.

Dù sao cũng không thể nói rằng, tiểu sư đệ, thiên phú kiếm đạo của ngươi quả thực là tuyệt thế, ngươi đừng ở lại tông môn nữa, mau chạy tới tông môn lớn đi.

Thế chả phải hành vi bại não hử?

"Đại sư huynh, ngài cứ nói thẳng đi, sư đệ biết thiên phú của mình. Ngài không cần an ủi sư đệ, nhưng sư huynh ngài yên tâm, tuy sư đệ tư chất rất kém, nhưng sư đệ nhất định sẽ cố gắng đi luyện kiếm nhiều hơn, chuyện này thỉnh sư huynh yên tâm."

Có được câu trả lời, Diệp Bình lập tức hiểu ngay ‘bình thường’ là có ý gì.

Ý của hai chữ ‘bình thường’ chính là rất kém cỏi, nhưng lại xấu hổ nói thẳng, để khỏi đắc tội người ta.

Diệp Bình biết thiên phú kiếm đạo của mình không tốt, nhưng hắn đã có chuẩn bị nên không thấy khó chịu, song vẫn muốn nói thật lời trong lòng mình ra.

Câu nói của Diệp Bình khiến Tô Trường Ngự càng thêm khó ở, trong lòng hắn trở nên hổ thẹn.

"Sư đệ, ngươi tiếp tục giác ngộ vết kiếm đi, không cần phải cố sức quá, sư huynh sẽ không bỏ ngươi đâu. Mấy ngày sau sư huynh sẽ lại đến."

Bây giờ Tô Trường Ngự không muốn làm gì hết, hắn chỉ muốn mau đi tìm chưởng môn.

Chuyện này quá lớn. Một mình hắn không thể suy xét được, nhất định cần phải tìm chưởng môn một chuyến.

"Vâng, sư huynh đi thong thả."

Diệp Bình thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không trục xuất hắn khỏi tông môn, bảo hắn làm gì cũng được.

Không phải Diệp Bình muốn giở trò vô lại với Thanh Vân Đạo Tông.

Mà là nửa năm qua, hắn đã tham gia hơn năm mươi lần thăng tiên đại hội, dù là đại tông môn hay tiểu tông môn thì sau khi kiểm tra thiên phú tu hành của hắn xong cũng đều từ chối hắn.

Nói lời khó nghe thì là, chưa nói tư chất của hắn không tốt, dù hắn có tư chất nghịch thiên thì đã sao?

Không có tông môn thu nhận, chỉ có một mình không thể nào mơ mộng giác ngộ đại đạo được!

Cơ hội là dành cho những người có chuẩn bị. Diệp Bình đã bắt được cơ hội này thì sẽ không có khả năng buông tay, huống chi trong tông môn này, ai cũng là cao thủ tuyệt thế, hắn càng không thể nào rời đi được.

Sau nửa nén hương.

Thanh Vân đại điện.

Tiếng Tô Trường Ngự vang lên gấp gáp.

"Chưởng môn!"

"Chưởng môn!"

"Chưởng môn, xảy ra chuyện lớn, xảy ra chuyện lớn."

Giọng Tô Trường Ngự vô cùng cấp bách.

Trong đại điện.

Thái Hoa đạo nhân đang suy nghĩ kế hoạch tấn cấp Thanh Vân Đạo Tông lên tông môn tam phẩm.

Nghe thấy tiếng Tô Trường Ngự, ông bừng tỉnh khỏi mạch suy nghĩ.

"Trường Ngự, xảy ra chuyện gì, sao hoang mang rối loạn dữ vậy? Ngươi là đại sư huynh của tông môn, lúc nào cũng phải duy trì tư thái chứ, nhất là giờ tiểu sư đệ tới, phải chú trọng hình tượng hiểu không."

Thái Hoa đạo nhân đứng dậy, lên giọng dạy dỗ.

"Chưởng môn, thật xảy ra chuyện lớn."

Tô Trường Ngự đi vào đại điện, đóng cửa lại, hít thở gấp gáp nhìn Thái Hoa đạo nhân.

"Chuyện lớn gì? Tiểu sư đệ kia phát hiện ra bí mật của tông môn?"

Thái Hoa đạo nhân cũng hơi lo lắng, không nhịn được hỏi ngay.

"Không phải, không phải."

Tô Trường Ngự hít thở khó khăn. Hắn chạy gấp tới đây, chả buồn để ý tới hình tượng gì, nên nhịp thở hơi hồng hộc.

"Không phải thì ngươi sợ cái gì? Vội vội vàng vàng, không giống người tu tiên tí nào."

Vừa nghe không phải việc mình lo lắng, Thái Hoa đạo nhân tức thì yên lòng.

"Chưởng môn, thiên phú tiểu sư đệ này của chúng ta.... hình như... hơi cổ quái."

Tô Trường Ngự cũng không biết phải hình dung như thế nào, đành phải dùng hai chữ cổ quái để thay thế.

"Cổ quái? Kém lắm hả??" Thái Hoa đạo nhân khẽ nhíu mày, nhưng chuyện này nằm trong dự liệu. Nếu không phải vậy, làm sao tham gia hơn năm mươi buổi thăng tiên đại hội đều rớt chứ!

"Trường Ngự à, vi sư nói ngươi này, vẫn còn hơi thiếu chút đó. Điều kiện đạo tông chúng ta như thế nào đâu phải ngươi không biết, muốn có một thiên tài tới đây thật hả,  nơi này của ngươi chống đỡ được không?"

Thái Hoa đạo nhân đứng dậy, giọng bình tĩnh.

"Không phải, chưởng môn, thiên phú của tiểu sư đệ không phải kém, mà là tốt tới nghịch thiên!"

Tô Trường Ngự thấy Thái Hoa đạo nhân hiểu lầm ý mình, vội vàng giải thích.

"Kém đến nghịch thiên? Kém tới mức nào?"

Chắc vì Tô Trường Ngự nói nhanh quá, nên Thái Hoa đạo nhân nghe nhầm.

"Không phải kém đến nghịch thiên, mà là tốt đến nghịch thiên!"

Tô Trường Ngự vội nói, hoàn toàn không còn phong thái đạo cốt tiên phong mà nôn nóng tới mức đầu đầy mồ hôi.

Hở?

Tốt đến nghịch thiên?

Ngươi hù ta hả?

Thái Hoa đạo nhân ngây người.

"Trường Ngự, nói dối là phải nuốt một ngàn cây kim nha."

Thái Hoa đạo nhân nhìn Tô Trường Ngự, ông không tin đâu.

Trong mắt ông, Diệp Bình chính là một tu sĩ cực kì bình thường.

Nếu mà tốt đến nghịch thiên, làm sao tham gia hơn năm mươi cuộc thăng tiên đại hội mà đều rớt?

Chuyện này cơ bản không có khả năng.

Chương 12: Thanh Vân Đạo Tông ta ra rồng!

Dịch: Tiểu Băng

***

Thanh Vân đại điện.

"Chưởng môn, ta thật không lừa người. Tiểu sư đệ này của chúng ta quả thật có thiên phú kiếm đạo nghịch thiên."

Tô Trường Ngự như kiến bò trên chảo nóng giải thích với Thái Hoa đạo nhân.

"Thiên phú kiếm đạo nghịch thiên? Nghịch thiên là sao?"

Thái Hoa đạo nhân vẫn không tin.

Một đệ tử mình tìm đại ở ngoài về mà là thiên tài thật?

Xác suất này còn thấp hơn trời rơi xuống vàng.

"Chưởng môn, ngài biết kiếm pháp ta luyện là Tứ Lôi kiếm pháp đúng không?"

Tô Trường Ngự hỏi.

"Biết chứ. Kiếm phổ đó ta mua mà, tốn hơn hai trăm lượng vàng đó. Vốn còn tưởng ngươi luyện kiếm rất giỏi, sẽ phát dương quang đại cho tông môn, ai dè..."

Thái Hoa đạo nhân nói tới đây thì không nói nữa, sợ đả kích sự tự tin của Tô Trường Ngự.

Tô Trường Ngự hơi khó chịu, nhưng không quan tâm, nói tiếp.

"Chưởng môn, người hẳn là biết hôm qua ta chém đại một vết kiếm bảo tiểu sư đệ đi giác ngộ. Người biết tiểu sư đệ giác ngộ đến cảnh giới nào không?"

Tô Trường Ngự hạ giọng, ra vẻ thần bí.

"Cái đó mà cũng giác ngộ được?" Thái Hoa đạo nhân hơi sửng sốt. Tô Trường Ngự chém đại ra một kiếm mà cũng giác ngộ ra được. Vậy thật đúng là thiên tài nha.

"Sơ khuy môn kính?"

Thái Hoa đạo nhân lớn mật suy đoán.

"Chưởng môn, đoán mạnh chút."

Tô Trường Ngự lắc đầu.

"Lô hỏa thuần thanh?"

Thái Hoa đạo nhân mở to mắt, cảm thấy không tin nổi.

“Mạnh thêm tí nữa.”

Tô Trường Ngự tiếp tục nói.

"Thôi đi, Trường Ngự, ngươi muốn nuốt châm phải không?"

Thái Hoa đạo nhân không thèm trả lời nữa.

Đại thành viên mãn?

Điều đó không có khả năng!

Ông cũng may mắn học một chút Tứ Lôi kiếm pháp, chẳng mò ra được cái gì, đừng nói đến đại thành viên mãn, luyện được sơ khuy môn kính của Tứ Lôi kiếm pháp ông thấy đã là thiên tài.

Huống chi là đại thành viên mãn, còn chỉ có một ngày?

Đây mà là thiên tài cái gì, là Kiếm Tiên chuyển thế thì có.

"Chưởng môn, nói có lẽ ngài không tin đâu. Chính ta cũng còn nghĩ mình có đang nằm mơ không. Tiểu sư đệ này của chúng ta chỉ có một đêm đã lĩnh ngộ Tứ Lôi kiếm pháp đến đại thành viên mãn, hơn nữa còn ngưng tụ được một phần kiếm thế nữa!"

Tô Trường Ngự nói xong, cũng không biết nên nói cái gì nữa.

Lĩnh ngộ toàn bộ Tứ Lôi kiếm pháp đến đại thành viên mãn?

Còn ngưng tụ được một phần kiếm thế?
Thái Hoa đạo nhân ngẩn người.

Ông không sao tưởng tượng được người có thể chỉ trong một đêm giác ngộ Tứ Lôi kiếm pháp tới đại thành viên mãn là người gì.

Thái Hoa đạo nhân không nói lời nào.

Một lát sau, ông bật cười.

"Ha ha ha ha, ra rồng, ra rồng, Thanh Vân Đạo Tông chúng ta cuối cùng cũng ra rồng."

Thái Hoa đạo nhân kích động siết chặt nắm đấm, vô cùng hưng phấn.

Tô Trường Ngự đứng cạnh đó sửng sốt.

Này là ý gì?

"Chưởng môn, ngài đây là ý gì?"

Tô Trường Ngự không hiểu kịp.

"Ý gì là ý gì? Thanh Vân Đạo Tông chúng ta ra rồng, ngươi không hài lòng à? Bày vẻ mặt khổ sở đó là sao?"

Thái Hoa đạo nhân cười rạng rỡ, có thể nói là mặt mày hồng hào.

"Không phải, chưởng môn, tiểu sư đệ là thiên tài, nhưng vấn đề là, tông môn nhỏ chúng ta giữ hắn lại chẳng phải sẽ làm lỡ người ta sao? Lương tâm ta không chịu được."

Tô Trường Ngự nói lời thật lòng mình.

Hồi trước không biết là thiên tài thì không tính, bây giờ đã biết là thiên tài, lương tâm hắn có hơi không chịu nổi.

Hắn vừa nói xong, Thái Hoa đạo nhân liền đáp.

"Trường Ngự, ngươi suy nghĩ nhiều, tiểu sư đệ này của ngươi đã tham gia hơn năm mươi cuộc thăng tiên đại hội, không có một tông môn nào muốn hắn, trong khi vi sư ta trong biển người mịt mờ lại nhìn trúng chọn hắn, đối với hắn chính là ơn lớn, đối với Thanh Vân Đạo Tông chúng ta cũng là một chuyện tốt, có vấn đề gì đâu?"

Thái Hoa đạo nhân nói rất thật lòng.

Tô Trường Ngự nghĩ nghĩ, không nhịn được mở miệng: "Lúc đó chẳng phải chúng ta không biết người ta là thiên tài hay sao, nhưng bây giờ biết, đâu có giống nữa."

Tô Trường Ngự nói vậy.

"Sao không giống?" Thái Hoa đạo nhân vẻ mặt nghiêm túc: "Ý của ngươi là, bây giờ nói cho tiểu sư đệ của ngươi rằng ‘ngươi là thiên tài, mau tới tông môn khác đi’ hả? Trường Ngự, vi sư hỏi ngươi, hắn đi tông môn khác làm sao chứng minh mình là thiên tài?"
"Thi triển Tứ Lôi kiếm pháp ra? Coi như thi triển thành công, trong Thanh Châu có tông môn nào xứng với hắn không?"

"Dù là Tứ Lôi kiếm tông, hắn vào Tứ Lôi kiếm tông sẽ gặp phiền phức gì ngươi biết không? Thiên phú tốt như vậy, để thiên tài Tứ Lôi kiếm tông nhìn thấy, có đố kị không?"

"Còn nữa, giới tu sĩ chúng ta coi trọng duyên phận, nhiều tông môn đều không nhận hắn như vậy, Thanh Vân Đạo Tông chúng ta lại chọn, đây là duyên phận."

"Ngươi cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy tông môn chúng ta chẳng có một cái gì, sẽ làm lỡ người ta tu hành? Chẳng lẽ ngươi nghĩ hắn tới tông môn khác thì muốn cái gì sẽ có cái đó hay sao?"

"Hơn nữa giữa các đại tông môn cũng trong sáng ngoài tối đấu đá với nhau, để ngăn cản tông môn ngươi phát triển, sẽ âm thầm ám sát nhân tài của ngươi. Loại chuyện này đâu phải là không có, Trường Ngự, chớ có thánh mẫu."

Thái Hoa đạo nhân không hổ là chưởng môn, sống hơn sáu mươi năm, lời lẽ rất rõ ràng, có lý.

Khiến Tô Trường Ngự bừng tỉnh đại ngộ.

Nghĩ kỹ thì thấy không sai.

Thiên tài thì sao?

Lai lịch của ngươi không rõ, người ta dám nhận ngươi sao?

Dù cho là có, chẳng lẽ tông môn người ta lại thiếu một thiên tài nhà ngươi à?

Còn một điều nữa, những đại tông môn kia trời sinh chính là đại tông môn hả? Cũng là từ tông môn nhỏ bước từng bước một bò lên, là nhờ có hết thiên tài này đến thiên tài khác nỗ lực tạo ra.

Không phải tự nhiên mà có được.

Thế nên, Tô Trường Ngự cảm thấy mình quả thật có hơi thánh mẫu.

"Trường Ngự, chỉ cần chúng ta làm được những chuyện này, thì cũng coi như không thẹn với lương tâm."

"Thật lòng thật dạ dạy hắn tu tiên, dùng tất cả tài nguyên tông môn có cho hắn, Thanh Vân Đạo Tông chúng ta có thể để tay lên ngực mà không thẹn."

"Đương nhiên phải nhớ một điều, phải tiếp tục xây dựng khí phái của cao nhân, nhất định phải giữ hắn ở lại tông môn, vi sư không tham đâu, chỉ cần tông môn tấn chức nhị phẩm là sẽ nói sự thật cho hắn biết ngay, tới lúc đó hắn đi hay ở là do chính hắn. Sao, có được không?"

Thái Hoa đạo nhân tiếp tục nói.

Tô Trường Ngự liền gật đầu.

"Chưởng môn nói có lý."

"Ngươi hiểu được thì tốt. Trường Ngự, hai ngày nữa ngươi xuống núi với ta. Tiểu sư đệ của ngươi đã là thiên tài, vậy thì vi sư cũng nên đi mua hai bộ kiếm phổ cho hắn học. Dù có phải táng gia bại sản, cũng không thể bạc đãi hắn."

"Ngươi đi về nghỉ ngơi đi, nhớ kỹ, đừng nói cho ai biết nữa, càng nhiều người biết chuyện sẽ càng dễ lộ. Còn để ổn định, Trường Ngự, ngươi hãy tưởng tượng mình là cao nhân tuyệt thế thật sự, nhất định không được để lộ tẩy."

Thái Hoa đạo nhân dặn.

Tô Trường Ngự rời khỏi đại điện.

Đợi Tô Trường Ngự đi, Thái Hoa đạo nhân lại không nhịn được cười rộ lên, nhưng ông che miệng, không dám cười quá lớn tiếng.

Còn hổ thẹn ư?

Nói thật nhe, chuyện này có cái gì mà hổ thẹn?

Giống như trong giới phàm trần, bỏ mười đồng tiền mua được một món đồ cổ giá trị liên thành, có mấy người lại tự nguyện bán nó đi?

Chưa kể, có thiên lý mã, nhưng Bá Nhạc thì chẳng dễ thấy đâu.

Hơn năm mươi cuộc thăng tiên đại hội, mấy trăm cái tiên môn không ai lựa chọn Diệp Bình, còn không cho phép Thanh Vân Đạo Tông của ông nhặt bảo hay sao?

Nhưng mà cũng phải thôi, người chưa từng trải qua cực khổ đều thích khuyên người khác làm điều thiện lương.

Trường Ngự sau này sẽ còn phải tôi luyện nhiều nhiều.

Trong đại điện thường vang lên tiếng cười, khiến đám đệ tử đều chả hiểu ra sao.

Chương 13: Nguy cơ của Thanh Vân Đạo Tông tới

Dịch: Tiểu Băng

***

Ngày hôm sau.

Sáng sớm.

Một âm thanh vang lên.

Đánh thức tất cả người của Thanh Vân Đạo Tông.

"Không tốt, không tốt! Sư phụ, có chuyện lớn!"

Thanh âm vang lên.

Thái Hoa đạo nhân mới chỉ ngủ được hai canh giờ nhảy xuống khỏi giường, theo thói quen đóng gói hành lý với tốc độ cực nhanh, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Ngay sau đó.

Cửa phòng bị mở ra.

Tam sư huynh của tông môn cầm một tờ giấy tuyên thành, vẻ mặt khó coi.

"Chưởng môn, khoan chạy đã, không phải chủ nợ tới đâu, là việc khác."

Đầu Vương Trác Vũ đầy mồ hôi, vội vàng mở miệng cản Thái Hoa đạo nhân.

Đây là đệ tử thứ ba của Thái Hoa đạo nhân, cũng là tam sư huynh của Diệp Bình, Vương Trác Vũ.

Chuyên về bùa chú, trận pháp.

"Không phải chủ nợ tới? Trác Vũ à, không phải vi sư nói ngươi, sao ngươi cứ hễ gặp chuyện gì cũng nháo nhào lên thế hả? Học hỏi đại sư huynh của ngươi đi, nhìn người ta, nhìn lại mình xem!"

Vừa nghe không phải chủ nợ tới cửa, Thái Hoa đạo nhân không khỏi thở phào nhẹ nhõm, giọng trách móc không vui.

Đầu Thái Hoa đạo nhân hơi choáng váng. Từ khi biết Diệp Bình là thiên tài, ông đã cười suốt cả ngày hôm qua tới tận giờ mão mới ngủ, bây giờ là giờ Thìn, cũng chính là mới ngủ được có hai canh giờ, nên ông có hơi khó chịu.

Nghe xảy ra chuyện lớn, điều đầu tiên ông nghĩ tới chính là chủ nợ tới cửa.

Mấy năm nay, vì phát triển Thanh Vân Đạo Tông, ông đã vay mượn bên ngoài rất nhiều, nên thường thường sẽ có chủ nợ tìm tới cửa tông môn giục trả nợ, khiến Thái Hoa đạo nhân lo lắng sợ hãi.

"Chưởng môn, tuy không phải chủ nợ tới cửa, nhưng cũng không khác là bao đâu. Người nhìn cái này này, đây là thông báo mới nhất của quản sự tông môn toàn Thanh Châu."

Vương Trác Vũ cũng bất đắc dĩ, y đâu có muốn như vậy đâu, nhưng xảy ra việc lớn thật mà.

"Thông báo cái gì? Bắt phá bỏ dời đi nơi khác hả?"

Thái Hoa đạo nhân rất kích động, ông nhận lấy tờ giấy Tuyên Thành, đọc nhanh như gió.

Nét mặt ông nhanh chóng trở nên hơi khó coi.

Không, là càng lúc càng khó coi hơn.

"Sao có thể như thế!"

"Sao có thể như thế!"

"Thật là… sao có thể như thế!"

Thái Hoa đạo nhân nói liên tục ba lần câu ‘Sao có thể như thế’, mặt đỏ lên, tâm tình tốt đẹp ngày hôm qua trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.

Chữ viết trên trang giấy không nhiều, chỉ chừng mấy trăm chữ.

Nội dung cũng vô cùng đơn giản, đại khái ý tứ chính là…

Bởi vì ở Thanh Châu đầy đủ linh khí, đất đai màu mỡ, con người đông đúc, dẫn đến xuất hiện quá nhiều tông môn mới.

Để phòng ngừa có tông môn thật giả lẫn lộn, hãm hại lừa gạt, nên sẽ tiến hành kiểm tra nghiêm túc tất cả những tông môn đẳng cấp thấp ở Thanh Châu.

Cách thức kiểm tra rất đơn giản.

Trong vòng hai tháng kể từ ngày ra thông báo, mỗi người lập tông môn phải nộp mười viên linh thạch hạ phẩm để chứng tỏ tông môn mình trong sạch.

Những người nào quá thời gian quy định mà không nộp linh thạch, sẽ bị xóa tư cách khai tông, giải tán tông môn.

Nếu có người không nghe lời, sẽ sử dụng vũ lực trấn áp.

Quyết định này đã được ba đại tông môn của Thanh Châu và triều đình Tấn quốc đồng ý.

"Vô duyên vô cớ trưng thu linh thạch, đúng là trong mắt không có vương pháp, ức hiếp nhỏ yếu, ta phải tới kinh đô cáo ngự."

Thái Hoa đạo nhân siết chặt nắm đấm.

Rất là khí thế.

Cái thông báo này chính là họa vô đơn chí đối với những tông môn vốn không giàu có.

Mười viên linh thạch.

Có lẽ đối với tông môn khác thì chẳng là cái gì.

Nhưng đối với Thanh Vân Đạo Tông, mười viên linh thạch hạ phẩm thật sự là một tài sản rất lớn.

Trong thế tục.

Một đồng tiền có thể đổi một cái bánh nướng.

Một trăm đồng bằng một lượng bạc.

Một trăm lượng bạc bằng một lượng vàng.

Một viên linh thạch hạ phẩm là mười lượng vàng.

Mười viên linh thạch hạ phẩm tương đương một trăm lượng vàng.

Có thể nói, Thanh Vân Đạo Tông đã mấy năm chưa hề nhìn thấy linh thạch là trông như thế nào.

Thu nhập cả một năm của Thanh Vân Đạo Tông đại khái chừng mười lượng vàng. Coi như trong quy củ.

Nhưng mười viên linh thạch hạ phẩm là khái niệm gì?

Thanh Vân Đạo Tông từ trên xuống dưới không ăn không uống, không xài một đồng tiền cũng phải mất mười năm mới để dành được mười viên linh thạch hạ phẩm.

Cho nên cái tin này còn khiến người ta khó chịu hơn cả chủ nợ tới cửa.

Ít ra chủ nợ tới cửa, cũng sẽ không đòi hỏi mười viên linh thạch!

Hơn nữa dù có định đòi mười viên linh thạch.

Coi như là trả nợ xong luôn.

Nhưng mượn tiền mà trả, muốn mượn nữa có khó không? Không, sau này vẫn còn được mượn.

Nhưng mà tự nhiên khi không phải đưa cho người ta mười viên linh thạch hạ phẩm, có ai chịu nổi không?

Thứ làm người ta giận nhất là mình lại không thể không đưa.

Vì nếu mình không đưa, người ta sẽ lập tức phái người trấn áp.

Ở Thanh Châu cái gì thiếu chứ tông môn đẳng cấp thấp thì không thiếu.

Đau đầu.

Đau đầu.

Thật sự là đau đầu a.

Thái Hoa đạo nhân rất khó chịu. Hôm qua ông đã tính hết, định gom chút tiền mua kiếm phổ mới cho Diệp Bình, không ngờ bây giờ lại như thế này, điều này làm ông vô cùng khó chịu.

Khó chịu muốn chết.

"Sư phụ, bây giờ làm sao?"

Vương Trác Vũ đứng dó, không biết phải nói gì.

Làm gì bây giờ?

Có thể làm gì bây giờ?

Khỉ gió.

Chẳng lẽ lên kinh cáo trạng thật?

Ngươi có biết quan lại bao che nhau không?

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân rối rắm.

Muốn khóc mà không khóc được.

Cả nửa ngày sau, Thái Hoa đạo nhân hít sâu một hơi, mở miệng: "Gọi mọi người tới chính điện tập hợp, ta muốn tổ chức đại hội tông môn."

Thái Hoa đạo nhân có vẻ không còn sức lực.

Lần này quả thật là phiền phức.

Thông báo này là hàng thật.

Ba đại tông môn Thanh Châu đồng ý, có nghĩa cả triều đình Tấn quốc cũng đồng ý, chuyện này đương nhiên không phải giỡn chơi.

"Dạ, chưởng môn, ngươi cũng đừng lo lắng quá, chắc là sẽ có cách thôi, chúng ta tin tưởng ngài."
Nét mặt Vương Trác Vũ rất thật lòng.

"Cút mau đi!"

Thái Hoa đạo nhân không vui quát.

Tin là cái gì hả?

Còn chả phải ném hết lên đầu mình sao? Để một mình mình ôm chứ gì?

"Dạ dạ."

Vương Trác Vũ đi.

Đi rất lưu loát, tuy y cũng rất khó chịu, nhưng y cũng đâu có nghĩ ra được cách gì hay.

Chi bằng rời khỏi đây trước, dù sao trời có sụp xuống thì cũng có người cao hơn đỡ mà.

Nhưng phút chót, lại nghe thấy tiếng của Thái Hoa đạo nhân.

"À mà, đừng để cho sư đệ mới biết."

Thái Hoa đạo nhân dặn.

Việc xấu trong nhà không thể rêu rao.

Loại chuyện này chỉ để người trong cuộc biết là được.

Vì thế.

Một giờ sau.

Trong chính điện Thanh Vân Đạo Tông.

Bốn người đã vào từ lâu.

Còn ba người thì đã xuống núi, không có ở trong tông môn.

Giờ này khắc này.

Thái Hoa đạo nhân xuất hiện.

Nhưng dáng vẻ ông khá là mệt mỏi, mắt hồng hồng như vừa khóc xong.

"Chưởng môn."

"Chưởng môn."

"Xin chào chưởng môn."

Thấy Thái Hoa đạo nhân xuất hiện, mọi người đều lên tiếng chào ông.

Trong những trường hợp chính thức, bất kể là có người ngoài hay không, đều nhất định phải gọi là chưởng môn, không được gọi là sư phụ.

Thái Hoa đạo nhân có hơi lo lắng.

Ông không chào đáp lại, mà đi thẳng lên ghế chủ vị, nhìn mọi người, nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc.

"Vi sư nói ngắn gọn, nguy cơ lớn nhất của Thanh Vân Đạo Tông ta đã xuất hiện."

Nét mặt Thái Hoa đạo nhân nghiêm túc.

Ông vừa dứt lời, nét mặt mọi người trong chính điện đều trở nên khó coi.

Thái Hoa đạo nhân không nói nhiều, lấy thông báo ra, cho mọi người cùng xem.

Chính điện nhanh chóng chìm vào im lặng.

Bọn họ hiểu thông báo này có ý nghĩa gì.

Nhưng một giọng nói đã vang lên rất nhanh.

"Mười viên linh thạch hạ phẩm? Tông môn quản lý nghèo tới điên hả? Cắt rau cắt hẹ cắt đến trên đầu chúng ta luôn à? Ta muốn lên kinh cáo trạng!"

Là tiếng của Hứa Lạc Trần.

Hắn có vẻ cực kì kích động, giọng nói cử chỉ đều giống hệt Thái Hoa đạo nhân lúc mới nghe tin.

Nhưng không chỉ hắn, những người còn lại tuy không nói lời nào, nhưng sắc mặt cũng khó nhìn.

Mười viên linh thạch hạ phẩm.

Đây quả thực là khiến Thanh Vân Đạo Tông vốn đã không giàu có gặp phải họa vô đơn chí.

Nhưng Tô Trường Ngự là đại sư huynh lại rất bình tĩnh.

Hắn nhìn Thái Hoa đạo nhân, bình tĩnh hỏi.

"Chưởng môn, trong tông môn còn bao nhiêu linh thạch?"

Tô Trường Ngự hỏi thật lòng.

Không đi hỏi lý do vì sao, mà là suy nghĩ biện pháp giải quyết, biểu hiện rất tốt vai trò và phong phạm của một đại sư huynh.

"Bảy mươi."

Thái Hoa đạo nhân chậm rãi đáp.

Mọi người không khỏi thi nhau thở phào.

Chương 14: Là bảy mươi đồng tiền

Dịch: Tiểu Băng

***

Trong chính điện.

Khi mọi người biết được tông môn còn bảy mươi viên linh thạch hạ phẩm thì…

Sắc mặt ai nấy đều nhẹ hẳn đi.

Tuy nói tự nhiên mất trắng mười viên linh thạch hạ phẩm có hơi khiến người ta khó chịu.

Nhưng nghĩ đến việc còn tới bảy mươi viên, vậy thì cũng không sao cả, coi như dùng tiền tiêu tai đi.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nhẹ nhõm của họ.

Thái Hoa đạo nhân vô cùng cay đắng lắc đầu.

Đám đệ tử lại chìm vào im lặng ngay tức khắc.

Không phải bảy mươi viên linh thạch?

Là bảy mươi lượng vàng?

Tâm tình mọi người có hơi bối rối.

Thế này thì đúng là hơi khó xử.

"Bảy mươi lượng vàng hả? Tuy khác biệt rất lớn, nhưng chúng ta chỉ cần cố gắng thì cũng không phải là không thể kiếm được trong vòng hai tháng."

Tô Trường Ngự trịnh trọng nói.

Tự nhiên lại rất có phong thái, sự gánh vác trách nhiệm của một đại sư huynh.

Nghe vậy, mọi người tỉnh táo lại ngay.

Có bảy mươi lượng vàng coi như cũng được.

Chỉ còn thiếu ba mươi lượng vàng mà thôi, mọi người cùng cố gắng cũng không phải không có hi vọng.

Nhưng nét mặt Thái Hoa đạo nhân càng khó coi hơn.

Tô Trường Ngự nuốt nước bọt.

Hắn mở to mắt, không tin nổi.

"Chưởng môn, người đừng nói với ta chỉ có bảy mươi lượng bạc."

Tô Trường Ngự không thể nào tin nổi.

Nếu như bảy mươi lượng bạc, vậy thì đừng có mà mơ.

Bảy mươi lượng vàng, còn có thể bảo là cố gắng thêm một chút, cố kiếm ra thêm ba mươi lượng trong vòng hai tháng, còn có một đường sinh cơ.

Nhưng ngươi nói bảy mươi lượng bạc?

Vậy còn chơi cái lông!

Nhưng ngay khi mọi người cho rằng chỉ có bảy mươi lượng bạc, Thái Hoa đạo nhân lại cay đắng lắc đầu.

Tô Trường Ngự: "..."

Hứa Lạc Trần: "..."

Vương Trác Vũ: "..."

Trần Linh Nhu: "..."

Trầm mặc.

Trầm mặc.

Đại điện rơi vào sự tuyệt vọng sâu sắc.

Bảy mươi đồng?

Móa nó.

Ngươi đùa ta?

Ngay từ đầu, mọi người tưởng bảy mươi lượng bạc kỳ thực đã là điểm chót của Thanh Vân Đạo Tông.

Nhưng không ngờ, Thái Hoa đạo nhân cũng không làm mọi người thất vọng.

Bảy mươi đồng tiền?

Thế này còn chơi cái lông gì nữa?

Ngươi biết cái lông không?

Thu nhập mỗi năm của Thanh Vân Đạo Tông cũng chỉ chừng ba mươi lượng vàng.

Tuy Thanh Vân Đạo Tông là tiên môn, nhưng là loại tiên môn kém cỏi nhất trong số kém cỏi nhất, một năm kiếm được ba mươi lượng vàng đã là rất giỏi.

Tông môn từ trên xuống dưới chỉ có tám người, không quặng mỏ không đất đai, chỉ dựa vào trồng trọt chút linh mễ để kiếm tiền mà thôi.

Trong vòng hai tháng mà bảo mọi người đi tìm nhiều ngân lượng như vậy, tìm đâu ra?

Bán mình cũng chưa chắc đã đủ.

"Không đúng, chưởng môn, đạo tông chúng ta tuy là nghèo thật, nhưng không đến mức nghèo như vậy chứ? Mấy năm nay cũng phải có tích lũy chứ?" Có người không tin, cảm thấy đạo tông tuy nghèo, nhưng không thể đến mức nghèo như vậy!

Đường đường là một tiên môn, mà chỉ có bảy mươi đồng tiền?

Phải biết rằng dù cả ở trong một số tiêu cục của thế tục cũng không thể chỉ có bảy mươi đồng được!

Thái Hoa đạo nhân không khỏi nổi giận.

"Lạc Trần, ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy vi sư ăn chặn kiếm lời túi riêng?"

Thái Hoa đạo nhân hơi không vui.

"Đệ tử không dám."

Hứa Lạc Trần lập tức thụt đầu xuống.

Nhưng Tô Trường Ngự lại nhìn vị sư phụ không có nguyên tắc này của mình chằm chằm.

"Chưởng môn, ta tin ngài sẽ không ăn chặn kiếm lời túi riêng, nhưng đạo tông không thể nào chỉ còn được có bảy mươi đồng tiền, ngài nói thật đi."

Tô Trường Ngự mơ hồ cảm thấy chuyện không thể nào đơn giản như vậy.

Thái Hoa đạo nhân há miệng muốn phản bác mấy câu, nhưng nhìn ánh mắt của Tô Trường Ngự lại trở nên hơi lúng túng.

"Kỳ thật thì… tông môn chúng ta vốn cũng có chút tích lũy."

"Nhưng mà sau đó, ta suy nghĩ để ngân lượng ở bên mình thì cũng lãng phí, nên lúc vi sư xuống núi, phát hiện ở dưới núi có một cái gọi là ‘Quỹ tu tiên’ rất là mới lạ, nói là nếu tham gia vào trong cái quỹ này, mỗi tháng sẽ được trả tiền lời, hơn nữa còn không ít."

"Vi sư nghĩ, có người bảo quản ngân lượng giúp chúng ta, lại còn trả tiền lời cho mình, vậy chẳng phải tốt lắm hay sao?"

"Nên đã đưa hết ngân lượng vào trong quỹ."

Thái Hoa đạo nhân ấp úng.

"Quỹ? Đó là cái thứ gì?"

"Sư phụ, vậy giờ đi lấy về."

"Đúng thế, không cần biết có trả lãi hay không, giờ mau đi lấy về đi."

Mọi người thi nhau mở miệng, sau khi biết vẫn còn chút tài sản, ai cũng thở ra nhẹ người.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân lại nói với vẻ bất đắc dĩ.

"Ta cũng muốn lấy về, nhưng sau khi nộp ngân lượng vào, đến tháng thứ hai thì không tìm được người nữa."

Ông nói với giọng bực bội.

Nhắc tới chuyện này, ông lại bực bội. Cả đời đánh ưng, không ngờ lần này lại bị lật thuyền trong mương.

"Chưởng môn, ý của ngài là..."

"Chưởng môn, ngài bỏ vào đó bao nhiêu ngân lượng?"

Mọi người vừa bất đắc dĩ, vừa hiếu kỳ.

"Nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, đại khái hai trăm lượng vàng."
Thái Hoa đạo nhân hơi xấu hổ.

"Hai trăm lượng vàng?"

"Hít!"

Những âm thanh khiếp sợ.

Mọi người quả thật là không thể tin được.

Một là vì con số này thực là… quá ghê gớm, hai là làm sao Thanh Vân Đạo Tông có thể có được tới hai trăm lượng vàng?

Hai trăm lượng vàng là cái khái niệm gì?

Nếu mỗi ngày tông môn đều ăn thịt cá, thì dựa theo tiêu chuẩn bình thường một ngày nhiều nhất sẽ tốn một lượng bạc.

Một tháng quá lắm là ba mươi lượng bạc.

Một năm quá lắm là bốn lượng vàng.

Đủ để ăn thịt ăn cá cả năm mươi năm.

Năm mươi năm a.

Đời người có được mấy cái năm mươi năm?

Cái quái gì thế.

"Chưởng môn, có phải người nói sai không?? Hai trăm lượng vàng? Thanh Vân Đạo Tông chúng ta làm sao có nhiều ngân lượng như vậy được?"

Vương Trác Vũ thấy hơi khó tin.

Không chỉ hắn, có ai đang ngồi ở đây tin đâu!

"Có một trăm hai mươi lượng vàng là ta mượn."

Giọng Thái Hoa đạo nhân khá nhỏ, không dám nói to.

Hít!

Mọi người hít một hơi kinh hãi.

Một trăm hai mươi lượng vàng đi mượn?

Đây là ý gì?

Ngáo!

Ngáo!

Ngáo!

Mọi người hoàn toàn ngáo sạch.

Có phải nghĩa là, trong hai tháng, chúng ta không chỉ phải kiếm đủ một trăm lượng vàng để giải quyết phiền phức này, mà còn phải tìm một trăm hai mươi lượng vàng để giải quyết một phiền phức khác?

Thái Hoa đạo nhân cúi đầu, ông quả thực có hơi xấu hổ.

Vốn ông không định nói chuyện này ra. Dù sao quyền nắm thu chi của tông môn đều do ông quản, đâu có ai đi kiểm tra.

Nhưng hôm nay xảy ra chuyện này, ông không thể không nói.

Đại điện chìm trong im ắng.

Ai nấy đều vô cùng nặng nề.

Thái Hoa đạo nhân không biết phải nói gì.

Mọi người cũng không biết nên nói gì.

Cuối cùng, Thái Hoa đạo nhân hít sâu một hơi, từ từ lên tiếng.

"Dù như thế nào, vi sư nhất định sẽ tìm đủ mọi cách. Hôm nay tìm các ngươi chỉ là hi vọng chúng ta cùng nhau, nghĩ cách giải quyết. Nếu thật sự không được, vi sư đành phải cố gắng thử sức một lần, quá lắm thì đi Tĩnh Lâm sơn mạch một chuyến."

Thái Hoa đạo nhân nói vậy.

Mọi người nghe vậy, càng thêm bất đắc dĩ.

Tĩnh lâm sơn mạch là sơn mạch yêu thú nổi tiếng, chỉ những kẻ liều mạng mới tới đó giết yêu thú kiếm linh thạch mà thôi, vì nó vô cùng hung hiểm.

Làm sao bọn họ để sư phụ mình tới nơi hung hiểm đó.

Nhưng mọi người đều không biết phải nói gì.

"Được rồi, các ngươi đều quay về đi, xem xem có nghĩ ra được cách gì không. Trường Ngự, ngươi ở lại, vi sư có chút chuyện muốn dặn ngươi."

Thái Hoa đạo nhân nói, bảo Tô Trường Ngự ở lại.

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại đang được dịch tiếp.

Chương 15: Ba cảnh giới kiếm đạo vô thượng và kiếm ý vô cùng

Dịch: Tiểu Băng

***

Các đệ tử đều đã rời khỏi đại điện.

Chỉ còn một mình Tô Trường Ngự.

"Trường Ngự, mấy ngày tới vi sư sẽ xuống núi một chuyến, nhìn xem có mượn được chút linh thạch nào không. Chuyện Diệp Bình, ngươi phải tận lực chăm lo cho ta. Dù có thế nào thì cũng vẫn phải tiếp tục làm theo kế hoạch cũ, nhất định không được để xảy ra sơ sót, có hiểu không?"

Thái Hoa đạo nhân nghiêm túc nói.

"Đồ nhi hiểu, chỉ là trăm lượng vàng thật sự là... có hơi nhiều. Sư phụ, người có thể nghĩ ra cách không?"

Tô Trường Ngự cũng thấy hơi rầu.

Vất vả lắm tông môn mới có được một thiên tài, không ngờ lại gặp phải chuyện nguy cấp này.

"Chắc là sẽ nghĩ ra thôi. Nói chung ngươi không cần lo lắng, tông môn chúng ta khó khăn lắm mới có một con rồng, dù vi sư có khổ thêm một chút cũng không sao cả. Quan trọng là, ngươi phải ổn định tiểu sư đệ kia cho ta, dạy hắn cho thật tốt, đừng có dạy bậy."

Thái Hoa đạo nhân nghiêm túc nói.

Sau khi biết Diệp Bình là thiên tài, Thái Hoa đạo nhân không hề hi vọng Tô Trường Ngự dạy hỏng người ta, nên mới nói như vậy.

"Được, sư phụ yên tâm đi, tông môn có ta ở đây, ngài không cần lo lắng."

Tô Trường Ngự gật đầu.

Hắn đã suy nghĩ suốt đêm qua, cảm thấy Thái Hoa đạo nhân nói rất đúng, vấn đề tâm lý kia cũng đã qua, giờ không còn gánh nặng nào nữa.

Không lâu sau, Tô Trường Ngự cũng rời đại điện.

Đi ra sau núi.

Ở sau núi.

Diệp Bình vẫn đang giác ngộ vết kiếm.

Từ khi biết thiên phú kiếm đạo của mình chỉ bình thường, Diệp Bình càng nỗ lực hơn. Nếu không phải cơ thể không chịu nổi, hắn còn muốn dùng hết mười hai canh giờ một ngày để giác ngộ vết kiếm.

Tất nhiên sự chăm chỉ sẽ luôn luôn được hồi đáp.

Tứ Lôi kiếm pháp có tổng cộng một nghìn sáu trăm bốn mươi kiếm chiêu.

Diệp Bình bây giờ đã giác ngộ được bảy trăm hai mươi kiếm chiêu.

Hơn nữa tốc độ giác ngộ càng lúc càng nhanh, hắn có lòng tin trong vòng ba ngày, sẽ luyện được Tứ Lôi kiếm pháp tới đăng phong tạo cực.

Ngay lúc này, Tô Trường Ngự tới.

"Tiểu sư đệ."

Tô Trường Ngự xuất hiện, khuôn mặt lúc nào cũng có vẻ cao ngạo, không phải cố ý ra vẻ sĩ diện với Diệp Bình, mà chủ yếu là vì hắn cười không nổi, giờ mỗi lần đối diện Diệp Bình hắn đều có áp lực.

"Chào đại sư huynh."

Diệp Bình thấy Tô Trường Ngự tới, vội vàng đứng dậy hành lễ.

"Sư đệ không cần đa lễ, chúng ta tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng đều bái nhập vào cùng một tông môn, đương nhiên tình như thủ túc, loại lễ nghi quy củ này không cần quan tâm."

Tô Trường Ngự vội mở miệng, không để cho Diệp Bình hành lễ, hắn nhận không nổi.

"Đại sư huynh nói giỡn, lễ nghi chính là gốc rễ của con người, đương nhiên sư đệ phải tuân thủ."

Diệp Bình lại không đồng ý, có câu châm ngôn rất hay, ‘lễ nhiều người không trách’.

Hồi hắn trà trộn vào giới văn đàn, gặp ai cũng khen, gặp ai cũng chào, nhờ vậy mà lấy được khá nhiều thiện cảm.

Tô Trường Ngự không xoắn xuýt chi tiết, vô thức hỏi: "Tiểu sư đệ, hôm nay giác ngộ được bao nhiêu kiếm chiêu?"

Hắn hỏi.

Nhắc tới kiếm chiêu, Diệp Bình có hơi xấu hổ.

"Từ hôm qua đến giờ, chỉ giác ngộ được tới chiêu bảy trăm hai mươi."

Diệp Bình trả lời.
Tô Trường Ngự:...

Nghĩa là được bảy trăm hai mươi chiêu?

Chua xót quá.

Tô Trường Ngự thật sự không biết phải nói tiếp như thế nào, hắn rất khó chịu.

Nhưng suy nghĩ một chút, Tô Trường Ngự hít sâu một hơi, nghiến răng dứt khoát diễn phải diễn cho trót, dù sao cũng đã diễn mấy ngày, không có gì phải ngượng nữa.

Nghĩ vậy, Tô Trường Ngự lắc đầu nói.

"Vẫn còn thiếu chút hỏa hầu."

Tô Trường Ngự nói thế.

Quả nhiên, Diệp Bình nghe vậy, nét mặt hơi sầu, nhưng hắn hỏi ngay.

"Đại sư huynh, phải lĩnh ngộ bao nhiêu kiếm chiêu thì mới coi là đạt? Với lại, bộ kiếm pháp của ta tên là gì?"

Diệp Bình hỏi, hắn không biết rốt cuộc phải bao nhiêu chiêu mới được tính là hợp cách.

Mà cái chuyện phổ cập khoa học này, Tô Trường Ngự là lành nghề.

"Tiểu sư đệ, ngươi hãy nghe cho kỹ."

"Bộ kiếm pháp này của ngươi có tên là Tứ Lôi kiếm pháp, trong đó có bốn loại kiếm thuật khác nhau, Xuân Lôi, Hạ Lôi, Thu Lôi và Đông Lôi."

"Trọn bộ kiếm pháp có tổng cộng một nghìn bốn trăm sáu mươi chiêu, khi ngươi giác ngộ ra được hết, thì coi như đã luyện bộ kiếm pháp này đến cảnh giới đăng phong tạo cực."

"Kiếm pháp chia làm bốn cảnh giới, sơ khuy môn kính, lô hỏa thuần thanh, đại thành viên mãn, đăng phong tạo cực."

Nói đến đây, Tô Trường Ngự hơi dừng lại.

"Nhưng mà đến được đăng phong tạo cực, cũng vẻn vẹn mới chỉ là bắt đầu, kiếm pháp đăng phong tạo cực là đòi hỏi cần phải ngưng tụ được kiếm thế thuộc về mình, mà sau khi giác ngộ được kiếm thế, thì còn có kiếm ý."

"Một cường giả kiếm đạo cường đại thật sự cần phải ngưng tụ được kiếm thế và kiếm ý, sau khi ngưng tụ kiếm thế và kiếm ý mới có thể dung hợp tinh khí thần vào làm một, đến lúc đó mới có thể được gọi là tu sĩ kiếm đạo, ngươi hiểu chưa?"

Tô Trường Ngự nghiêm túc phổ cập kiến thức, vô cùng tỉ mỉ.

Diệp Bình mới bừng tỉnh ra.

"Thì ra là thế."

Diệp Bình hiểu, bèn hỏi liền một câu làm Tô Trường Ngự vô cùng bối rối.
"Vậy đại sư huynh, hiện giờ huynh đã tới cảnh giới gì?"

Diệp Bình hỏi.

Câu hỏi này rất lúng túng nha.

Tô Trường Ngự hơi không biết phải trả lời làm sao.

Ta nói ta mới tới sơ khuy môn kính ngươi tin sao?

Tô Trường Ngự nghĩ nghĩ, hít sâu một hơi, sau đó chắp tay ra sau lưng.

"Sư huynh bất tài, đầu năm ngoái mới chỉ vừa bước vào cảnh giới vô thượng kiếm đạo đầu tiên trong truyền thuyết, vô cùng kiếm ý mà thôi."

Tô Trường Ngự không dám nói chính xác, chỉ còn cách bắt đầu bịa chuyện.

"Vô cùng kiếm ý?"

Diệp Bình chấn kinh.

Hắn không hiểu vô cùng kiếm ý nghĩa là gì.

Nhưng chỉ nghe tên cũng thấy rất lợi hại.

Kiếm chiêu, kiếm thế, sau cùng mới là kiếm ý.

Một kiếm ý đã khó ngưng tụ, mà còn vô cùng kiếm ý? Đây là khái niệm gì cơ chứ?

"Ừ, vô cùng kiếm ý, kiếm đạo nhất mạch, sau khi đi tới đỉnh cao sẽ xuất hiện cảnh giới vô thượng. Cảnh giới vô thượng chia làm ba cảnh giới, thứ nhất là vô cùng kiếm ý, ý nghĩa như tên, chính là có vô số kiếm ý."

"Bước vào cảnh giới này chính là đệ nhất của mười nước."

Tô Trường Ngự nói.

Điều này thì hắn không nói dối, vì đó đúng là cảnh giới vô thượng của kiếm đạo.

Nhưng mà, cả Thanh Châu chưa có ai đạt tới cả. Tấn quốc cũng không có, nhưng trong mười nước thì có một người đã bước được một nửa bàn chân vào lĩnh vực vô cùng kiếm ý. Đó chính là Thái Hư kiếm tôn, cường giả kiếm đạo đệ nhất của mười nước. Song người này cũng mới chỉ là bước vào được nửa bàn chân mà thôi, còn cách vô cùng kiếm ý chân chính rất xa.

Nghe Tô Trường Ngự nói vậy.

Diệp Bình càng muốn hướng tới hơn.

Vô cùng kiếm ý?

Nghe tên cũng đủ nổ trời.

Đầu năm ngoái, Đại sư huynh đã bước vào cảnh giới này, nói không chừng mình cũng có thể bước vào cảnh giới này khi mình còn sống.

Đến lúc đó chẳng phải mình chính là người đứng thứ hai mười nước hay sao? Dù sao cũng có đại sư huynh ở đây mà.

Nghĩ vậy, Diệp Bình càng kích động hơn.

Nói thật, làm người đứng đầu mười nước hắn thấy xa xôi quá, đứng đầu Thanh Châu là hắn thỏa mãn lắm rồi. Hơn nữa làm người đứng nhì cũng hay mà, dù sao dù trời có sụp cũng có người đứng đầu chống đỡ.

"Sư đệ hiểu, xin sư huynh yên tâm, sư đệ nhất định sẽ nỗ lực đuổi theo bước chân của sư huynh, nhất định sẽ bước vào vô cùng kiếm ý khi còn sống."

Diệp Bình nói với vẻ kích động.

Tô Trường Ngự lại khó chịu.

Bởi vì hắn lại thấy cay đắng hơn.

Nhưng nghĩ đến mình là người thầy dạy vỡ lòng của Diệp Bình, trong lòng hắn cũng thấy đỡ hơn đôi chút.

"Tiểu sư đệ, mấy ngày tới ngươi tiếp tục giác ngộ vết kiếm đi, mấy ngày này sư huynh sẽ theo bên cạnh ngươi, phòng ngươi xảy ra sai sót."

Tô Trường Ngự nói.

"Đa tạ sư huynh chỉ điểm, chờ đến khi sư đệ trở nên nổi bật, nhất định sẽ không quên ân."

Diệp Bình cảm kích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau