CHẮC CHẲNG CÓ AI CẢM THẤY TU TIÊN KHÓ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chắc chẳng có ai cảm thấy tu tiên khó - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mặc dù là lừa gạt, cũng muốn hắn ở lại tông môn đủ một năm

Dịch: Tiểu Băng

***

Sáng sớm.

Trời còn chưa sáng.

Ở Thanh Châu.

Thanh Vân Đạo tông.

Chỉ là một tông môn nhỏ.

Chẳng hề có phẩm cấp gì, thuộc loại tông môn lúc nào cũng có thể biến mất.

Nhưng ngày hôm nay, ở trong chính điện.

Thanh Vân Đạo tông có khoảng bảy đệ tử, lúc này, cả bảy người đều vô cùng căng thẳng và kích động.

Bởi vì ba hôm trước, chưởng môn truyền về một lá thư, báo rằng Thanh Vân Đạo tông bọn họ sẽ tiếp đón người đệ tử thứ tám.

Đúng vậy, chính là nghênh đón một tiểu sư đệ mới.

Có lẽ đối với những tông môn khác, có thêm một đệ tử mới là một chuyện cực bình thường.

Nhưng đối với Thanh Vân Đạo tông, có thêm một đệ tử mới quả thực là chuyện khó như lên trời.

Giống như giới phàm tục khi chọn lựa đầu quân vào các thế lực, ý nghĩ đầu tiên của đa số tu sĩ khi bái nhập vào một tông môn chính là hy vọng tìm được một tông môn thật tốt để làm chỗ dựa cho mình.

Chưa nói tới chuyện sẽ có thêm đủ loại tài nguyên tu luyện, cho dù không có tài nguyên, thì tông môn càng mạnh, độ an toàn sẽ càng cao.

Đệ tử của những môn phái nhỏ khi đi ra ngoài mà bị người ta ăn hiếp thì chỉ biết nghiến răng chịu đựng.

Nhưng đệ tử của những tông môn tốt mà đi ra ngoài bị người ta ăn hiếp sẽ có tông môn ra mặt cho.

Cũng chính vì vậy, rất nhiều tu sĩ mới đều chọn đến những tông môn mạnh một chút.

Mà xưa nay những tông môn lớn đó cũng không hề coi thường những tu sĩ mới, trái lại có khi còn chăm lo cho một chút trước khi nhận vào.

Chẳng có ai ngu cả, cũng chẳng có tông môn nào cuồng vọng tới mức không cần có đệ tử mới gia nhập vào mình.

Cũng chính vì vậy, mà tông môn mạnh càng mạnh hơn, tông môn yếu lại càng thêm yếu.

Loại môn phái như Thanh Vân Đạo tông thì nhiều năm rồi chẳng thu thêm được một đệ tử mới nào cả.

Hôm nay nghe nói lại có một đệ tử mới tới, làm sao toàn thể tông môn không kích động cho được!

Làm sao mà không vui vẻ cho được!

Thanh Vân Đạo tông, ngay giữa chính điện.

Có bảy người ngồi trong chính điện.

Năm nam hai nữ, nam trái nữ phải.

Vào lúc này, cả bảy người đều có vẻ hơi căng thẳng và kích động.

Người nam đầu tiên bên trái lên tiếng trước, phá vỡ sự yên lặng trong đại điện.

"Chư vị sư đệ muội, hiện giờ sư phụ đang ở bên ngoài, mà lại mang tới cho Thanh Vân Đạo tông chúng ta một đệ tử mới, đây là một việc vui rất lớn."

"Nhưng cân nhắc đến những vấn đề xảy ra mấy lần trước, trong thư sư phụ đã không ngừng dặn rằng, chúng ta không thể nhiệt tình quá, không được khiến cho tiểu sư đệ này cảm thấy chúng ta là phế vật, cũng không được để cho hắn cảm thấy rằng tông môn chúng ta thiếu người."

"Cho nên chúng ta nhất định phải trấn định, hơn nữa còn phải bày ra dáng vẻ cao nhân, hết sức bình tĩnh, chỉ cần vị tiểu sư đệ này chịu ở lại tông môn chúng ta đủ một năm là chúng ta có thể nộp hồ sơ xin xét duyệt làm tông môn cấp ba rồi."

Nam tử này tuổi tác không lớn, chỉ chừng hai bảy hai tám, mày kiếm mắt sáng, tuy chỉ mặc một bộ áo bào đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn tướng mạo của y cũng đã tạo cho người ta một cảm giác không thể tả được thành lời, giống như một kiếm khách tuyệt thế vậy.

Y tên là Tô Trường Ngự. Là Đại sư huynh của Thanh Vân Đạo tông.

Y vừa nói xong.

Đám người còn lại đều khẽ gật đầu.

"Bọn ta hiểu rồi."

Đáp lại rất rành rọt, trả lời vô cùng nghiêm túc.

Nói xong, mọi người lại chìm vào im lặng.

Một lát sau.

Mới có một người lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng kia.

"Đại sư huynh, bình tĩnh thì đệ làm được, nhưng huynh bảo lừa gạt là phải làm sao? E là với trình độ tu vi này của chúng ta sẽ bị lòi ra dễ lắm!"

Người nói chuyện là một nam tử, tuổi chừng hai bốn hai lăm, tướng mạo thanh tú, hắn đang cau mày.

Đây là Nhị sư huynh Hứa Lạc Trần.

Hứa Lạc Trần có vẻ hơi buồn rầu.

Bảo hắn bình tĩnh thì hắn có thể làm được, cùng lắm thì không nói gì thôi, nhưng nếu bảo hắn gạt người, thì hắn thật sự không biết làm.

Hắn vừa nói xong, các sư đệ muội còn lại cũng hiện vẻ sầu não.

Bọn họ đều còn trẻ, mặc dù đã ra đời, nhưng tính tình vẫn khá là lương thiện trung thực, hơi láu chút thì còn làm được, chứ bảo gạt người thì đều cảm thấy lúng túng.

Mọi người đều trầm mặc.

Sau một lúc lâu, Đại sư huynh Tô Trường Ngự chậm rãi mở miệng.

"Thật ra hình như các sư đệ nghĩ lầm rồi, nói là lừa gạt, nhưng kỳ thật không hẳn là lừa gạt, mà chỉ là làm ra vẻ cao nhân thôi. Sư phụ đã nói rõ trong thư, rằng tiểu sư đệ mới tới này của chúng ta là một trang giấy trắng tinh thuần, chẳng biết gì về tu hành hết."

"Chúng ta chỉ cần hơi khoe khoang một chút về lĩnh vực mà mình am hiểu là được rồi, thí dụ như nói sư huynh ta giỏi về kiếm đạo, nên sẽ bảo hắn lĩnh ngộ thứ kiếm đạo mà cơ bản là không thể nào lĩnh ngộ được, Lạc Trần sư đệ, ngươi giỏi luyện đan, sẽ dạy hắn một chút thuật luyện đan mà căn bản là không thể nào luyện được ra."

"Tuy rằng sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, nhưng kéo dài một năm hẳn là không có vấn đề gì, đợi một năm sau, Thanh Vân Đạo tông chúng ta sẽ có đủ tư cách trình hồ sơ, một khi chúng ta Đạo tông tấn cấp lên tam phẩm, đến lúc đó ngày tốt lành sẽ tới." Đại sư huynh Tô Trường Ngự nói, lúc nhắc tới tấn cấp tam phẩm, gương mặt y không nén nổi nụ cười.

"Sư huynh, huynh nói vậy bọn ta hiểu rồi. Dù sao cũng chỉ lừa người ta một năm, nếu sau một năm hắn phát hiện ra mà không chấp nhận được, thì để cho hắn rời đi thôi."

"Còn nếu hắn chấp nhận, đến lúc đó Thanh Vân Đạo tông chúng ta cũng đã lên đời, tấn cấp lên tam phẩm hắn cũng được hưởng phúc lây, dù thế nào thì chúng ta cũng không làm hắn bị thiệt thòi gì cả."

Hứa Lạc Trần nói, nét mặt có hơi ăn chắc.

Đây là đang tự an ủi mình, dù sao nói cho cùng thì vẫn là lừa gạt người ta thôi.

Chẳng khác gì bắt cây tìm đường, ai bảo Thanh Vân Đạo tông nghèo như vầy, vì tương lai của tông môn, đành phải làm vậy thôi.

"Chư vị sư huynh sư tỷ cũng đừng có lo, nói không chừng vị tiểu sư đệ này là một kỳ tài hiếm có thì sao? Chúng ta dạy cái gì hắn cũng biết, nếu thật được như vậy, chúng ta lại càng không có mắc nợ gì hắn mà đúng không?"

Sư muội nhỏ nhất mở miệng.

Nàng lên tiếng an ủi mọi người, để mọi người không có cảm giác mình gây nên tội lỗi.

Song câu an ủi của nàng lại khiến mọi người đều phải bật cười.

Thiên tài chưa từng có hử?

Nói thật, người gia nhập vào Thanh Vân Đạo tông mà còn có thiên tài sao?

Nếu quả thật là thiên tài, làm gì tới phiên Thanh Vân Đạo tông cơ chứ!

Chưa nói tới cả thế giới tiên hiệp, chỉ tính trong phạm vi Thanh Châu, đã có không ít đại tông môn. Những đại tông môn này chẳng những năm nào cũng tổ chức đại hội Thăng Tiên để tuyển chọn đệ tử, hơn nữa còn phái ra rất nhiều đệ tử để đi tìm những người có tiên duyên.

Nói cách khác, dù tốt hay kém thì cũng sẽ lôi tới tông môn để kiểm tra một lần, dù sao kiểm tra thử cũng đâu có tốn tiền, cũng chẳng phải bỏ ra tài nguyên gì, tốt thì ta lấy không thì thôi, có mất mát gì đâu!

Cho nên tỉ lệ môn phái nhỏ mà tìm được thiên tài hầu như là số 0.

Dù có là phượng hoàng lòi ra từ trong ổ gà thì đã sao?

Sẽ có tiên tông biết được tin ngay tức khắc, dùng đủ mọi cách moi đi, trước dùng tài nguyên đập, sau dùng thế lực chèn ép, thậm chí còn có thể cho một số nữ đệ tử xinh đẹp ra trận để dụ về.

Đủ mọi chiêu như vậy, ai còn ở lại nổi đâu!

Cho nên, khả năng Thanh Vân Đạo tông tuyển được một thiên tài chính là bằng 0.

Trừ phi có kỳ tích xảy ra.

"Được rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trưa mai tiểu sư đệ của chúng ta sẽ tới, sư huynh dặn lần cuối này."

"Bình tĩnh! Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh! Mỗi giây mỗi phút đều phải tỏ ra dáng vẻ thờ ơ, mọi người càng làm như vậy, hắn sẽ càng tin tưởng hơn, ngoài ra cho dù hắn có làm ra bất cứ một hành động nào, chúng ta đều phải tỏ vẻ coi thường, dù hắn có chút thiên phú thật sự đi chăng nữa thì cũng phải chê bai, đè thấp xuống."

"Hơn nữa, chúng ta cũng không nên chủ động đi tìm vị tiểu sư đệ này, phải để cho tiểu sư đệ chủ động tới tìm chúng ta, rồi sau đó chúng ta phải làm như thế nào đã biết cả chưa?"

Tô Trường Ngự nhấn mạnh, lặp lại lần nữa.

"Bọn ta đã biết."

Mọi người không một lời thắc mắc nào, đều khẽ gật đầu.

Sau đó, bảy người dần rời khỏi đại điện.

- --

truyện mới, mong quý độc giả ủng hộ!

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Chương 2: Ta là Diệp Bình, Bình trong bình thường không có gì lạ

Dịch: Tiểu Băng

***

Dãy Thanh Vân.

Núi cao dốc đứng, đá tảng hình dạng kỳ quái, mây mù tràn ngập khắp nơi, có chút cảm giác như tiên cảnh.

Gần dưới chân núi, có hai bóng người phá vỡ cảnh tượng yên tĩnh nơi đây.

Hai bóng người một trước một sau.

Người đi trước chừng hơn bốn mươi tuổi, mặc một bộ đạo bào màu xanh, bước chân nhẹ nhàng, đi trong núi mà không dính một hạt bụi nào.

Người đi sau tuổi chớm qua hai mươi, bộ dáng thanh tú, mặc một bộ áo tơ trắng, bước đi thong dong như thư sinh đi chơi trong tiết thanh minh, khuyết điểm duy nhất chính là trên đôi giày vải dính đầy bùn đất, hoàn toàn không hợp với dáng vẻ của hắn.

Chắc vì mấy hôm trước trời mưa, đất trong núi hơi bị ướt, dẫm lên hơi dinh dính, mềm mềm.

Diệp Bình đi vào trong núi.

Trong đầu hiện lên nhiều hình ảnh.

Diệp Bình cảm thấy mình rất không may.

Ba năm trước, hắn vốn là một người dân đi làm bình thường ở địa cầu, chính là dạng ngồi ăn rồi chờ chết.

Không ngờ một sự cố ngoài ý muốn đã khiến hắn đến thế giới giống như cổ đại này.

Nhưng cái thế giới này không thuộc bất kỳ thời đại nào trong Đường Tống Nguyên Minh Thanh.

Mà được gọi là Tiên Võ kỷ nguyên.

Bản thân hắn thì ở trong một nước nhỏ tên là Tấn quốc.

Thật ra dù có là triều đại nào của Đường Tống Nguyên Minh Thanh, thì với lợi thế của một người xuyên việt, ít nhất hắn cũng sẽ không thê thảm lắm, chưa kể nghĩ tới xã hội phong kiến còn có thể ba vợ bốn nàng hầu, nháy mắt trong lòng hắn cũng chẳng còn khó chịu gì lắm.

Có thể nói trong tất cả các ngành nghề, nghề đọc sách là cao nhất, dù ở trong bất kỳ thời đại nào, thì làm kẻ sĩ đọc sách nhất định là phương pháp giải quyết ngắn gọn nổi trội nhất, nên để có được một cuộc sống thoải mái, Diệp Bình liền gia nhập ngay vào đại quân đọc sách.

Có lẽ nếu đổi thành người khác xuyên việt, có lẽ sẽ không muốn đọc sách, nhưng Diệp Bình thì khác, hắn rất thích đọc sách, bởi vì Tấn quốc có quy tắc bất kỳ học sinh nào cũng được hưởng mười năm giáo dục bắt buộc, nói cách khác chính là được ăn miễn phí là ta vui liền.

Không cần bỏ tiền cũng được đọc sách khảo thí công danh, làm sao Diệp Bình không vui cho được.

Nên ba năm xuyên việt nay, hắn vô cùng nghiêm túc dùng cả ba năm đọc sách thánh hiền, Thất Thư Cửu Kinh đọc làu làu, danh ngôn Thánh Nhân cũng thuộc nằm lòng, hơn nữa nhờ là một sinh viên khoa văn, thỉnh thoảng hắn còn có thể làm ra những câu văn thơ tuyệt cú.

Cái gì mà cuộc đời như nước chảy, tính ra một giấc mộng Phù Sinh; hay là nam nhi sao không mang Ngô Câu, thu lấy quan ải năm mươi châu, không ngừng chiến đấu nơi chiến trường ba nghìn dặm, một kiếm làm trăm vạn sư đâu.

Đương nhiên những câu thơ tuyệt cú này đều đã được chỉnh sửa đi một chút, dù sao cái thế giới này không giống địa cầu cho lắm, nên để hợp với tình hình nhất định phải sửa đi.

Khoan chưa nói tới người, chỉ nhờ vào… những câu thơ tuyệt này, Diệp Bình đã có được chút tiếng tăm ở trong Tấn quốc.

Nhưng ngay khi Diệp Bình tin tưởng tính đâu ra đó chuẩn bị đi thi khoa cử, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Lúc hắn vào kinh thành đi thi, hắn nhìn thấy một người chân đạp tiên kiếm bay xẹt qua bầu trời, dáng vẻ vô cùng tiêu diêu.

Chỉ trong tích tắc, Diệp Bình bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra nơi này vốn là thế giới tu tiên!

Sau khi biết được điều này, hắn liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

Học hành gian khổ ba năm.

Ngươi có biết ba năm này ta phải trải qua như thế nào không?

Vốn tưởng đây là thế giới của người đọc sách, ai nấy đều đọc sách.

Không ngờ lại là thế giới Tu tiên.

Đi đọc sách trong thế giới Tu tiên?

Vậy chẳng phải đầu óc có vấn đề hay sao?

Dù Diệp Bình chẳng hề có hùng tâm tráng chí gì, thì cũng biết hệ thống Tu tiên hoàn toàn khác với hệ thống đọc sách.
Dù ngươi có quan bái vương hầu, thì trong mắt người Tu tiên ngươi cũng chỉ là một cây cỏ dại mà thôi!

Dù ngươi có là vua của một nước, gặp phải người Tu tiên cũng phải cung kính mười phần!

Cho nên sau khi biết được đây là một thế giới Tu tiên, Diệp Bình dứt khoát vứt bỏ văn theo tiên, đi truy tìm con đường tiên đạo hư vô mờ mịt.

Vốn tưởng rằng con đường này sẽ dài đằng đẵng.

Lại không ngờ rằng, cơ bản là người tu tiên ở cái thế giới này lại chẳng phải hàng hiếm có gì, mà ngược lại còn có rất nhiều.

Chỉ chưa đầy một tháng, Diệp Bình đã tham gia bốn năm cuộc đại hội Thăng Tiên.

Ở thế giới Tu tiên này, số tông môn quá nhiều, hơn nữa những tông môn này còn vô cùng chịu khó, mỗi năm đều tổ chức đại hội Thăng Tiên để thu nhận môn đồ khắp nơi, chỉ cần có chút linh căn là có thể bái nhập tiên môn.

Và sau khi tham gia hơn năm mươi cuộc đại hội Thăng Tiên, bị tất cả các tông môn lớn của Thanh Châu kéo tên vào sổ đen, Diệp Bình mới biết mình không có linh căn.

Hắn chẳng hề có thể chất hiếm có gì, mà ngược lại còn là loại thể chất kém cỏi nhất kém cỏi nhất.

Chính là loại thể chất còn được gọi là củi mục.

Sau khi biết mình thuộc loại thể chất kém cỏi nhất, Diệp Bình chẳng hề thương tâm khổ sở chút nào, ngược lại còn vô cùng vui vẻ.

Đây chả phải bắt đầu của những câu chuyện kinh điển hay sao!?

Bắt đầu càng phế có nghĩa tương lai thành tựu càng cao đó?

Cho nên Diệp Bình chẳng hề mảy may nhụt chí, trái lại còn tiếp tục tham gia các cuộc Thăng Tiên đại hội, hắn tin tưởng chỉ cần mình bái nhập vào tiên môn, cho mình một cơ hội, là hắn sẽ có thể một bước lên trời.

Nhưng mà trong mắt tất cả các đại tông môn, không có linh căn có nghĩa là phế vật, chẳng có một tông môn nào muốn nhận một tu sĩ không linh căn vào.

Song nhờ Diệp Bình không ngừng nỗ lực.

Cuối cùng, hắn cũng gặp được quý nhân của mình.

Cũng chính là nam tử trung niên ở trước mặt.

Thái Hoa đạo nhân.

Chưởng môn nhân Thanh Vân Đạo tông đời thứ mười tám.

Ông ấy đã nhìn thấy hắn ở trong đám người, đồng ý nhận hắn vào làm đồ đệ, truyền thụ tiên pháp.

Yêu cầu duy nhất chính là cần phải thực tập, trong thời gian thực tập sẽ không có một đồng tiền lương hay tài nguyên tu luyện nào.
Nói trắng ra chính là làm không công.

Yêu cầu này đối với Diệp Bình thì chả là gì cả, dù sao hắn cũng không quan tâm lắm tới thứ vật ngoài thân kia.

Điểm chính là được tu tiên.

Chỉ cần có thể tu tiên, sau này còn sợ gì không kiếm được tiền!

Nghĩ vậy, trong lòng Diệp Bình không khỏi trở nên hồi hộp.

Trong khe núi, mây mù hừng hực, giống như Tiên cảnh, gió nhẹ thổi qua, càng khiến tâm thần thêm nhẹ nhàng sảng khoái, khiến Diệp Bình vừa hơi căng thẳng vừa thấy hơi mong đợi, quan trọng nhất là còn có chút kính sợ.

Hình tượng Tiên Nhân trong lòng Diệp Bình là vô cùng to lớn.

Thử nghĩ mà xem, nếu như tu tiên giống câu: “ngự kiếm phi hành, ở giữa trời xanh, ngao du Cửu Châu, áo trắng tung bay”, chẳng phải đẹp lắm hay sao!

Hay là câu: “Tiên Nhân phủ đầu ta, kết tóc nhận trường sinh”.

Chỉ có một chữ.

Tuyệt!

Trong lúc Diệp Bình còn đang nghĩ ngợi lung tung.

Trong lòng chưởng môn nhân Thanh Vân Đạo tông đời thứ mười tám Thái Hoa đạo nhân cũng đang cười đến nở hoa.

Lần này vốn ông xuống núi là để xử lý chút việc vặt.

Không ngờ lại thu được một đệ tử mang về.

Điểm tuyệt nhất là người đệ tử này đồng ý không cần tài nguyên tu luyện.

Này thật đúng là song hỷ lâm môn a.

Đầu năm nay áp lực cạnh tranh của các tông môn trong Thanh Châu lớn quá, tranh giành đệ tử ở khắp nơi, khiến giá cả tăng lên ào ào.

Chỉ cần là người có chút thiên phú là đều bị các đại tông môn cướp đi, phần lớn những đệ tử không có thiên phú nhưng xem ra có chút tư chất cũng bị tranh mua không còn, nên những người còn dư lại đều là vớ va vớ vẩn.

Táo nứt thì là táo nứt đi, nhưng vì tất cả đại tông môn đều tăng giá lên để tranh giành dẫn đến năm nào tài nguyên tu luyện cũng bị tăng lên so với năm trước.

Đương nhiên đây cũng là bởi vì rất nhiều người biết rằng người không có linh căn mà vào tiên môn thì thật ra chỉ là đi làm việc vặt mà thôi, nếu muốn học cái gì á, còn chẳng bằng tìm đại một võ quán nào đó mà luyện tập cường thân kiện thể, ít nhất tương lai còn có chút đường ra.

Đâu phải cứ tu tiên là có thể trở nên mạnh mẽ.

Nếu ai cầm được công pháp cũng có thể thành Tiên, thì mọi người đều thành người trên người cả rồi.

Cũng chính vì vậy, mà khiến những tông môn ở dưới tầng dưới chót nhất cả năm trời chẳng thu được một đệ tử nào, huống chi là đệ tử không cần tiền!

Nên Thái Hoa đạo nhân rất là vui vẻ.

Điều duy nhất khiến Thái Hoa đạo nhân hơi lo lắng chính là, đám đệ tử kia của mình có tạo ra được hình tượng cao nhân hay không.

Nếu không lỡ để đệ tử mới này mà vừa vào không bao lâu đã chạy mất.

Vậy thì sẽ hơi phiền toái.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân không hề thấy áy náy chút nào, bởi vì giới tu tiên chẳng ai muốn nhận Diệp Bình, ông chịu nhận Diệp Bình đã chính là ngươi tình ta nguyện, đâu có gì đâu. Tuy tông môn của ông quả thật là nghèo xơ nghèo xác, nhưng mà tông môn tốt người ta cũng không có thèm Diệp Bình mà.

Không thể gọi là áy náy, nhưng mà phần tài nguyên tu luyện lẽ ra phải cho hắn Thái Hoa đạo nhân sẽ ghi nhớ để đó, đợi sau này tông môn phát triển sẽ đền bù lại cho hắn cũng không muộn.

Trong lúc Thái Hoa đạo nhân còn đang từ từ suy nghĩ.

Hai người đã đi tới cửa Thanh Vân Đạo tông rồi.

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Chương 3: Vị Đại sư huynh này nhất định là cao nhân

Dịch: Tiểu Băng

***

Cửa sơn môn Thanh Vân Đạo tông.

Nước sơn sơn bên ngoài mấy tòa điện cũ kỹ cao vút đã bị tróc ra đáng kể.

Bên ngoài chính điện có một cái lư hương, chỉ có một cây nhang lẻ loi đang cháy, giây phút nào cũng lộ rõ sự nghèo nàn cũ kỹ.

Ngày hôm nay, Tô Trường Ngự thức dậy rất sớm.

Là Đại sư huynh Thanh Vân Đạo tông.

Nghênh đón Chưởng môn đương nhiên là chuyện hắn phải làm.

Đương nhiên nghênh đón Chưởng môn trở về là chuyện nhỏ, chuyện chính là làm sao lừa gạt tiểu sư đệ mới tới của hắn kia.

Hắn đã sắp xếp cho đám sư đệ muội xong, để bọn họ đi làm chuyện của mình, giai đoạn đầu tốt nhất là không nên tiếp xúc nhiều với tiểu sư đệ.

Phải duy trì cảm giác thần bí trước đã rồi hẵng tính.

Tất nhiên quan trọng nhất chính là ấn tượng đầu tiên.

Tô Trường Ngự biết rất rõ ấn tượng đầu tiên quan trọng tới mức nào.

Chính vì vậy, Tô Trường Ngự lấy chiến bào ra mặc, chính là chiếc đạo bào Thanh Châu cẩm tú hồi xưa cuộc thi kiếm của Thanh Châu phát cho top 500 người mạnh mẽ nhất.

Khoác đạo bào vào khiến khí chất cả con người tăng lên không ít, nhất là còn phối với thanh kiếm Tam Xích Thanh Phong càng làm hắn chẳng khác gì một tuyệt thế Kiếm Tiên.

Tô Trường Ngự nhìn mình trong gương đồng, có chút cảm khái.

Mình trông đẹp trai như vậy, bề ngoài xuất sắc như vậy, mà sao vẫn chỉ là một người bình thường?

Hắn không nhịn được thở dài, dù sao chỉ nhờ cái bề ngoài này cũng đã đủ khiến nhiều người tưởng lầm hắn là cao thủ.

Nhưng giấy không thể gói được lửa, lừa gạt một chút bề ngoài thì không sao, nhưng chỉ cần phải dùng tới bản lĩnh thật sự thì sớm muộn cũng sẽ bị vạch trần, nên Tô Trường Ngự không thích xuống núi cho lắm, ở Thanh Vân Đạo tông im lặng làm Đại sư huynh cũng vui lắm rồi.

Ngay lúc này.

Tô Trường Ngự để gương xuống, bấm đốt ngón tay tính thời gian, đã trưa rồi, chắc Chưởng môn cũng sắp về tới.

Nghĩ vậy, hắn đi ra cửa phòng.

Đi ra cửa sơn môn, Tô Trường Ngự đứng im trên sườn núi nhỏ, ánh mắt trở nên hết sức bình tĩnh, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ cao thâm khó đoán.

Hắn đứng chắp tay sau lưng, Tam Xích Thanh Phong kiếm lơ lửng trước mặt, tư thế đã bày xong, chỉ còn chờ tiểu sư đệ chưa hề gặp mặt mắc câu.

Chưa tới một nén nhang sau.

Hai bóng người từ từ xuất hiện trong tầm mắt.

Trong lòng Tô Trường Ngự hơi căng thẳng, nhưng hắn bình tĩnh lại rất nhanh, phát huy tối đa khí chất của mình ra ngoài.

Trên đỉnh Thanh Vân Đạo tông.

Diệp Bình đi bộ lên núi đã hơi bị thở hồng hộc.

Leo núi là một việc tốn thể lực, đối với một người phàm chưa từng luyện võ cũng chẳng tu tiên, leo đường núi quanh co khúc khuỷu còn mệt hơn cả đi chuyển gạch.

Nếu không phải Diệp Bình đang đầy ý chí tu tiên thì hắn đã từ bỏ.

Trán Diệp Bình mướt mồ hôi, đi lại trong núi chẳng dễ chịu chút nào, ngược lại Thái Hoa đạo nhân lại vẫn cứ vô cùng nhẹ nhàng như cũ, cả người chả dính một hạt bụi, phong phạm tiên gia lộ ra rõ mồn một, khiến Diệp Bình vô cùng hâm mộ.

Hắn còn đang hâm mộ đầy mình.

Thì một bóng người nhanh chóng thu hút ánh mắt của hắn.

Cách đó không xa, một chỗ trên sườn núi.

Một nam tử chừng hai bảy hai tám tuổi chắp tay sau lưng đứng đó.

Nam tử này tướng mạo anh tuấn, đầu đội ngọc quan, mặc một bộ trường bào đẹp đẽ, trước mặt có một thanh kiếm Tam Xích Thanh Phong lơ lửng, ánh mắt thâm sâu như ẩn chứa trời sao. "Kiếm Tiên?"

Trong đầu Diệp Bình vô thức xuất hiện hai từ này.

Người đứng ở kia đã thỏa mãn mọi tưởng tượng của Diệp Bình về một Kiếm Tiên.

Anh tuấn tiêu sái, mày kiếm mắt sáng, phong thần tuấn lãng, như một Kiếm Tiên vô thượng.

Nhất là đôi mắt kia, coi thường mọi thứ, giống như trong mắt người đó, tất cả trời đất, mọi vật đều quá lắm chỉ như vậy mà thôi.

Diệp Bình đứng sững người ra.

Nói thật, trước khi gia nhập tông môn này, Diệp Bình đã nghĩ Thanh Vân Đạo tông hẳn là một tông môn rất kém, nếu không một tu sĩ chẳng có linh căn như hắn làm sao cũng có thể trúng tuyển được?

Nhưng khi Diệp Bình nhìn thấy nam tử trẻ tuổi kia.

Y chợt có cảm giác có lẽ mình đã nghĩ sai.

Có lẽ bề ngoài tông môn này biểu hiện ra vẻ chỉ là một tông môn nhỏ bé chẳng ra sao, nhưng trên thực tế lại là một loại tông môn ẩn thế gì đó, mỗi người trong môn phái đều là đại lão, vớ đại một ai cũng có thể mang hắn bay lên.

Nghĩ vậy, trong lòng Diệp Bình không khỏi kích động hẳn.

Diệp Bình không nhịn nổi, bật thốt.

"Ba trăm vạn Kiếm Tiên trên trời, gặp ta đều phải phục tùng."

Lời của hắn là bật thốt từ trong đáy lòng, chỉ những lời như vậy mới xứng với nam tử trước mặt này.

Cũng chỉ có những lời như vậy mới có thể mô tả được cái khí chất Kiếm Tiên tuyệt thế kia.

Diệp Bình vô cùng kích động.

Tô Trường Ngự cũng không khỏi sửng sốt.

Hắn nghe thấy câu nói của Diệp Bình.

Câu thơ kia làm hắn hơi sững sờ.

Ba trăm vạn Kiếm Tiên trên trời, gặp ta đều phải phục tùng.

Những lời này hơi thú vị nha.
Rất tốt, rất trâu bò, câu thơ này sau này chính là của ta.

Tô Trường Ngự vui vẻ trong lòng, không ngờ chỉ đi ra nghênh đón Chưởng môn mà lại trắng trợn có được một câu thơ khen như vậy.

Tốt, rất tốt, vô cùng tốt, tiểu sư đệ này nói rất tốt.

Nhưng hắn bình tĩnh lại rất nhanh, gương mặt vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt, hắn chuyển mắt qua nhìn Thái Hoa đạo nhân, cung kính nói.

"Đồ nhi bái kiến Chưởng môn, cung nghênh Chưởng môn trở về."

Âm thanh vang lên, dịu êm như ngọc.

"Ừ." Thái Hoa đạo nhân khẽ gật đầu, cảnh vừa rồi ông đều nhìn thấy cả. Mỗi một cử chỉ hành vi, kể cả sự biến đổi trên sắc mặt của Diệp Bình ông đều nhìn rất chăm chú, nên đương nhiên biết Diệp Bình đã bị hù dọa rồi.

Song dù vui sướng trong lòng, Thái Hoa đạo nhân vẫn tận lực giữ mình bình thản.

Dù sao diễn kịch là phải diễn cho trót, không phải sao?

"Trường Ngự, ngươi ở đây làm gì?"

Thái Hoa đạo nhân chậm rãi lên tiếng, hỏi Tô Trường Ngự.

Người kia cầm lấy kiếm, nhanh chóng đáp.

"Bẩm báo sư tôn, đồ nhi ở đây tìm hiểu thiên địa kiếm đạo, cũng thuận tiện tới đón tiếp sư tôn trở về."

Tô Trường Ngự trả lời, không chút e dè, mở miệng chính là tìm hiểu thiên địa kiếm đạo, khiến Thái Hoa đạo nhân hơi sững sờ.

Tuy mình đã ngầm đưa thư về bảo bọn chúng ra vẻ là cao nhân tuyệt thế, nhưng cũng đâu cần phải giả bộ như vậy hả?

Ra đón thì cứ bảo ra đón, còn có thể kéo thiên địa kiếm đạo vào luôn à?

Nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt Diệp Bình càng chấn động hơn, Thái Hoa đạo nhân thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần Diệp Bình thấy tin là được rồi, khoác lác ba xạo thêm một chút cũng không sao cả, quan trọng là giữ được người ở lại, có giở trò gì nữa cũng không sao.

"Đã như vậy, thì ngươi cứ ở lại đây tiếp tục tìm hiểu đại đạo đi, Diệp Bình, người này chính là Đại sư huynh của ngươi, Tô Trường Ngự, ngươi tới bái kiến một chút."

Thái Hoa đạo nhân nói.

Diệp Bình lập tức giật mình tỉnh ra, đi tới trước vài bước, khom người cúi đầu chào Tô Trường Ngự.

"Sư đệ Diệp Bình bái kiến Đại sư huynh."

Diệp Bình lên tiếng, hành lễ, dáng vẻ vô cùng cung kính.

"Sư đệ khách khí, được sư tôn chọn trúng cho thấy ngươi cũng có một ít thiên phú, sư huynh không có vật gì dư, thôi tặng ngươi một chút cơ duyên Tạo Hóa, ngươi cảm ngộ cho tốt nhé."

Tô Trường Ngự vừa nói, vừa khẽ phất tay, một luồng gió mát liền thổi tới.

Diệp Bình lập tức cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, cả người như được thăng hoa.

Thái Hoa đạo nhân đứng bên càng thêm kinh ngạc.

Là nghèo mà, đánh ra một luồng gió mát làm quà gặp mặt mà cũng có thể nói thành là Tạo Hóa cơ duyên, thật không ngờ được Đại đệ tử của mình lại thông minh như vậy!

Thật tiếc cho thiên phú thông minh như vậy.

"Đa tạ Đại sư huynh."

Diệp Bình đâu biết đây là trò gì, hắn là người xuyên việt, nên pháp thuật tiên gia này đối với hắn chẳng khác gì thần tích.

Có phải là cơ duyên Tạo Hóa hay không cũng kệ, dù sao Đại sư huynh này cũng nhất định là một cao nhân!

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Chương 4: Bái sư

Dịch: Tiểu Băng

***

Diệp Bình đã xác định.

Hẳn là hắn đã gặp được một tông môn ẩn thế, nhìn tổng thể thì không có gì lạ, nhưng trên thực tế người nào cũng là cao nhân tuyệt thế.

Loại người này đã đứng trên đỉnh của thế giới, chán chường thế tục, thật sự là không còn niềm vui thú gì, nên mới giả làm người bình thường để tìm chút niềm vui.

Nhưng đây chỉ là phỏng đoán trong lòng, rốt cuộc có đúng hay không còn cần phải từ từ kiểm định.

Có điều Đại sư huynh này nhất định là một cao nhân.

Như vầy còn không phải cao nhân thì ai mới là cao nhân?

Cảm nhận được sự kích động không sao giấu diếm được của Diệp Bình, Tô Trường Ngự cũng hiểu hắn đã lừa gạt thành công.

"Được rồi, Diệp Bình, theo ta vào tông môn, đừng quấy rối sư huynh ngươi tĩnh tu."

Thái Hoa đạo nhân lên tiếng.

Diệp Bình gật đầu liên hồi, sau đó lại cung kính chào Tô Trường Ngự.

Rồi đi theo Thái Hoa đạo nhân đi về phía cửa sơn môn.

Sau khi Diệp Bình đi rồi.

Tô Trường Ngự mới thở hắt ra.

Sự căng thẳng cũng hết, bình tĩnh trở lại.

Sau đó hắn lẩm bẩm.

"Ba trăm vạn Kiếm Tiên trên trời, gặp ta cũng đều phải phục tùng, hắc hắc, đủ trâu bò."

Tô Trường Ngự cười, khí chất đạo cốt tiên phong lập tức hoàn toàn mất sạch.

Thanh Vân Đạo tông.

Diệp Bình theo sau Thái Hoa đạo nhân đi tới.

Sơn môn cũ kỹ, kết hợp với cây nhang lẻ loi cắm giữa lư hương, lộ rõ hai chữ ‘cực nghèo’.

Thái Hoa đạo nhân tự nhìn thấy xong, không khỏi khỏi lộ ra lúng túng.

Nhưng sau khi Diệp Bình nhìn thấy hoàn cảnh của Thanh Vân Đạo tông, hắn chẳng những không hề ghét bỏ chút nào, mà ngược lại còn lộ vẻ vui mừng.

Điều này làm Thái Hoa đạo nhân hơi bối rối.

Ngay cả chỗ ở như này mà ngươi cũng thấy vui à?

Chưa từng tu tiên hả?

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân hơi khó hiểu, ông thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn Diệp Bình quay đầu bỏ đi, không ngờ Diệp Bình lại còn lộ rõ vẻ vui mừng, đầu năm nay mà còn người tu tiên thuần phác như vậy sao!

Người này rất có tiền đồ nha.

Thái Hoa đạo nhân thầm nghĩ trong lòng.

Nguyên nhân Diệp Bình lộ vẻ vui mừng như vậy rất đơn giản.

Đây đúng là tác phong của một tông môn ẩn thế mà.

Là một người xuyên việt, Diệp Bình đã xem không biết bao nhiêu là tiểu thuyết mạng, trong đó miêu tả những tông môn ẩn thế đều dùng hai chữ.

Bất thường!

Đúng vậy, chính là bất thường.

Tông môn người ta vàng son lộng lẫy, thiếu điều ước gì khắc được hết độ trâu bò của mình lên cửa sơn môn, thế nhưng những tông môn ẩn thế cường đại thật sự lại chỉ thích tự hạ thấp mình xuống.

Hạ càng thấp càng tốt, càng mộc mạc càng tốt, tạo cho người ta có một ảo giác rằng đây là một tông môn gân gà.

Nhưng trên thực tế đây là một loại kiểm tra, là sự kiểm tra tông môn ẩn thế dành cho những đệ tử mới.

Giống như trong những chuyện thần thoại xưa, đây chính là kiểu những tiên nhân kia thích dùng để lừa người phàm nhất, Quan Âm Bồ Tát lấy áo cà sa rách để đổi vinh hoa phú quý với Đường Huyền Trang, loại chuyện xưa này chỗ nào cũng có. Nghĩ vậy, Diệp Bình làm sao mà không hiểu được!

Cho nên hắn càng thêm khẳng định đây chính là tông môn ẩn thế.

"Diệp Bình, ngươi đi theo ta."

Thái Hoa đạo nhân mở miệng.

Diệp Bình gật đầu liền.

Đi theo Thái Hoa đạo nhân tới chánh điện ở chính giữa.

Dù Thanh Vân Đạo tông nhìn hết sức cũ nát, nhưng Diệp Bình vẫn nhạy cảm phát hiện nó có chút không giống bình thường, chính là rất sạch sẽ gọn gàng.

Không sai, chính là sạch sẽ.

Nếu đây là một tông môn xuống dốc chán đời, làm sao còn dọn dẹp sạch sẽ như vậy được!

Dù trước khi tới, Chưởng môn từng nhắc kỹ rằng Thanh Vân Đạo tông không phải là tông môn nhập lưu, nhưng cũng chính điều này làm Diệp Bình cảm thấy ngay Thanh Vân Đạo tông tuyệt đối không phải đơn giản như mặt ngoài của nó.

Quả nhiên, cẩn thận mấy cũng có sơ sót.

Dù bọn họ cố hết sức che giấu, nhưng vẫn không thoát được ánh mắt của hắn.

Diệp Bình không nhịn được tự khen sự nhạy cảm cơ trí của mình.

Ngay lúc hai người tới chánh điện.

Thái Hoa đạo nhân lên tiếng.

"Diệp Bình, hôm nay ngươi đã tới Đạo tông, bần đạo phải nói trước vài lời, ngươi không cần phải trả lời vội, nghe bần đạo nói trước đã."

Thái Hoa đạo nhân không tự xưng là sư, mà dùng hai chữ bần đạo để gọi mình, lộ vẻ nghiêm túc.

Diệp Bình lập tức cũng trở nên nghiêm túc hẳn, nhìn Thái Hoa đạo nhân.

"Cái gọi là tu Tiên khó, chính là khó với lên trời, con đường tu hành thoạt nhìn là một con đường tương lai tươi sáng, nhưng trên thực tế lại đầy dẫy chông gai, nguy hiểm không sao biết trước, khi đã bắt đầu tu hành, nghĩ một cái là hết mấy chục năm, nên nếu ngươi thực sự muốn bước lên con đường này, nhất định phải giữ lòng tin của mình cho thật vững."

"Dù không đi lên thật cao theo đuổi thật xa, thì cũng không thể vì mãi mà chưa thấy thành quả lại đi bỏ dở nửa chừng, không có nghị lực, khó thành đại sự, ngươi phải hiểu điều này cho thật rõ."

Thái Hoa đạo nhân nói vô cùng nghiêm túc, mang theo một ý vị tang thương khó tả.

Sở dĩ ông nói điều này là để chuẩn bị trước cho thật kỹ, dù sao tư chất của Diệp Bình chẳng ra sao, lỡ tu luyện được năm ba tháng mà ngay cả linh khí cũng không cảm ứng nổi, chán nản đòi bỏ đi thì biết làm sao! Nên nhất định phải hù dọa trước cái đã.

"Đệ tử đã rõ, con đường tu tiên vốn đã định trước là một con đường cô độc, Tiên Nhân bế quan một lần là thế giới đã đổi thay, nếu đệ tử đã lựa chọn con đường này, nhất định sẽ tĩnh thần định tâm, nhất định sẽ không nghĩ ngợi lung tung, bước vào lạc lối."

Diệp Bình hết sức hiểu những lời này.

Coi nhiều tiểu thuyết như vậy, dù chưa ăn thịt heo cũng phải thấy heo chạy chớ.

Nếu tu tiên dễ dàng, thì người người đều đi tu tiên hết rồi.

"Rất tốt."

Thái Hoa đạo nhân thoả mãn gật đầu, tuy khả năng tư chất của Diệp Bình không cao, nhưng tư tưởng này rất không tồi nha.

Không giống mấy đệ tử mới hồi trước, chưa tu được mấy tháng đã bực mình sao hôm nay mình không phải là Luyện Khí viên mãn, ngày mai là Trúc Cơ viên mãn, ngày mốt liền ngưng tụ Kim Đan, ngày kia liền trở thành Nguyên Anh lão tổ.

Quả thực là si tâm vọng tưởng.

"Nếu ngươi đã có khả năng chịu được cô quạnh, vậy bần đạo không còn gì để nói nữa. Nhưng mà Diệp Bình, bần đạo phải nhấn mạnh một lần cuối, lúc tập tu tiên, tông môn sẽ không cấp cho ngươi bất kỳ một tài nguyên nào hết, chỉ khi nào ngươi chuyển thành chính thức mới cấp tài nguyên tu luyện cho ngươi, ngươi có chấp nhận được chuyện này không?"

Thái Hoa đạo nhân hỏi, giọng càng thêm nghiêm túc.

Trong ánh mắt có chút lo lắng.

Nhưng chút lo lắng này rất khó nhìn thấy, Diệp Bình cũng không để ý đến điều này.

"Xin Chưởng môn yên tâm, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, tông môn cho ta tu tiên đã là đại ân trạch, đệ tử sao dám yêu cầu tài vật, có câu đừng nghĩ tông môn mang lại lợi ích gì cho mình mà phải nghĩ mình có thể mang lại lợi ích gì cho tông môn."

Giọng Diệp Bình đầy nhiệt huyết.

Đối với một người xuyên việt, có người dạy mình tu tiên đã là một ân đức lớn, còn đòi hỏi người ta này nọ thì quá nông cạn đi.

"Tốt!"

Thái Hoa đạo nhân nghe hắn nói vậy, cả người bừng bừng vui vẻ.

Những lời này của Diệp Bình quả thực đã nói đúng suy nghĩ trong lòng của ông.

Đừng nghĩ tông môn mang lại lợi ích gì cho mình mà phải nghĩ mình có thể mang lại lợi ích gì cho tông môn.

Tốt, tốt.

Lời này ai nói vậy nhỉ? Quả thực là người đồng đạo a, có rãnh rỗi phải cùng uống chung trà.

Trong lòng Thái Hoa đạo nhân vui sướng.

Xem như ông đã nhặt được một vật quý đem về.

Nhưng Thái Hoa đạo nhân bình tĩnh lại rất nhanh, nói với Diệp Bình.

"Đã như vậy, vậy bần đạo sẽ nhận đồ đệ ngươi. Nhưng trước mắt chỉ là đệ tử ký danh, chờ ngươi chuyển thành chính thức rồi sẽ long trọng cử hành lễ bái sư."

"Đa tạ sư tôn, đệ tử nhất định không cô phụ ưu ái của sư tôn."

Nghe mình được thu vào tông môn, Diệp Bình liền xúc động hành lễ.

"Đã như vậy, vi sư sẽ dẫn ngươi tới chỗ ở, mấy ngày tới ngươi hãy làm quen hoàn cảnh của tông môn trước, chờ thêm hai ngày nữa, vi sư sẽ bảo Đại sư huynh tới dạy ngươi tu tiên, nhớ kỹ, dục tốc bất đạt, con đường tu hành là phải chậm mà chắc, không được nóng vội, biết không?"

Thái Hoa đạo nhân nói vẻ nghiêm túc.

"Vâng! Đồ nhi hiểu rõ."

Diệp Bình trịnh trọng gật đầu.

Đầy hy vọng với tương lai.

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Chương 5: Đêm khuya ở Thanh Vân Đạo tông

Dịch: Tiểu Băng

***

Đêm khuya.

Thanh Vân Đạo tông.

Trong phòng ăn.

Thái Hoa đạo nhân ngồi ở chủ vị, bảy đệ tử ngồi thành hai hàng bên dưới theo thứ tự.

Hiện giờ đã là canh ba.

Cả Thanh Vân Đạo tông vô cùng yên tĩnh.

Ngoài tiếng côn trùng kêu vang thì không còn âm thanh nào khác.

Một ngọn nến cháy, chiếu sáng bàn dài.

Thái Hoa đạo nhân đầy nghiêm túc nhìn đám đệ tử, là người phá vỡ yên tĩnh trước tiên.

"Xem ra Trường Ngự đã nói cho các ngươi biết mọi chuyện."

"Hiện giờ ở Thanh Châu, tất cả các đại tông môn đều đang cạnh tranh nhau vô cùng khí thế, còn có lời đồn rằng qua mấy năm nữa, hàng ngũ tông môn Thanh Châu sẽ dẹp sạch tất cả các tông môn bất nhập lưu, nên trong hai năm tới, chúng ta nhất định phải giúp Thanh Vân Đạo tông tấn cấp thành tông môn Tam phẩm."

"Điểm quan trọng nhất của việc này chính là nằm ở chỗ tiểu sư đệ mới của các ngươi. Muốn tấn cấp Tam phẩm, trong môn phái nhất định phải có tám đệ tử, hôm nay cuối cùng cũng đã có một đệ tử mới đến, các ngươi nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không thể để cho hắn phát hiện ra tình hình thật sự của tông môn, nếu không lỡ giống như mấy người lúc trước, trở mặt vô tình chưa nói, còn nói xấu luôn cả Thanh Vân Đạo tông chúng ta, đúng là nuôi phải đám ăn cháo đá bát."

Thái Hoa đạo nhân nói với giọng trịnh trọng.

"Chúng con đã biết."

Mọi người nghiêm túc khẽ đáp.

Một người trong bọn lên tiếng.

"Sư phụ, Thanh Vân Đạo tông chúng ta muốn tấn cấp lên Tam phẩm ít nhất cũng phải mất nửa năm một năm, tuy nói Đại sư huynh đã hù dọa tiểu sư đệ kia, nhưng vấn đề là giấy không thể nào gói được lửa, chỉ cần tiểu sư đệ bắt đầu tu luyện thì sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra tình hình của tông môn."

Thái Hoa đạo nhân lắc đầu không đồng tình.

"Vi sư đã nghĩ tới chuyện này lâu rồi."

"Lão Tam, ngươi nói không sai, giấy không gói được lửa, nhưng chúng ta có thể kéo dài thời gian!"

"Trường Ngự đã hù tiểu sư đệ kia thành công, vi sư cũng nhìn ra được, tiểu sư đệ này rất sùng kính chuyện tu tiên, trong khoảng thời gian ngắn nhất định hắn sẽ không bỏ đi, về phần tu hành, có thể kéo dài mà! Nhất định phải kéo dài thời gian cho ta! Kéo dài tới khi không kéo được nữa sẽ dạy hắn tu tiên."

"Ngày mai, Trường Ngự ngươi sẽ dạy kiếm thuật cho hắn, làm sao không hợp thói thường thì làm, đầu tiên là hù dọa hắn, thứ hai là kéo dài thời gian, nếu tới một ngày hắn cảm thấy luyện kiếm buồn tẻ, thì Lạc Trần đi dạy hắn thuật luyện đan."

"Không tính vi sư, bảy người các người luân phiên nhau dạy hắn. Mỗi người dạy hai tháng, một năm sẽ qua nhanh thôi, đến lúc đó dù hắn phát hiện ra tình hình của tông môn thì cũng không gây ảnh hưởng gì được nữa, hiểu không?"

Thái Hoa đạo nhân đầy vẻ nắm chắc, đám đệ tử thi nhau gật đầu.

Chỉ có nữ đệ tử ngồi thứ hai bên phải là vẫn không nhịn được lên tiếng.

Nữ tử này tướng mạo ngọt ngào, nhìn còn nhỏ tuổi hơn Diệp Bình một chút, hiện là tiểu sư muội trong tông môn, nhưng bây giờ đã thành tiểu sư tỷ của Diệp Bình.

"Sư phụ, cách này nghe thì cũng được, nhưng mà tiểu sư đệ này cũng không phải người ngu dốt, sớm muộn gì cũng sẽ hỏi han những vấn đề có liên quan tới tu hành, nếu lỡ hỏi trúng ngay đệ tử, đệ tử phải trả lời làm sao?"

Tiểu sư muội này tên là Trần Linh Nhu.

"Rất đơn giản." Thái Hoa đạo nhân gần như chẳng cần suy nghĩ, trả lời luôn: "Dạy hắn một chút phương pháp tu hành cơ bản, nhưng phải nói khoác lên một chút, khiến công pháp trở nên thần kỳ hơn một chút, ví dụ cùng là nói tới Luyện Khí tầng một, nhưng tu sĩ tu luyện Thanh Vân Luyện Khí quyết sẽ hơi mạnh hơn người cùng cảnh giới khác."

"Có điều cũng phải nhắc hắn rằng, Thanh Vân Luyện Khí quyết của chúng ta chú trọng tu thân và luyện căn cơ cho trầm ổn, nếu không sau này hắn cảm thấy mình mạnh lên thật, đi đánh nhau với tu sĩ khác thì không hay."

Thái Hoa đạo nhân cũng chỉ là ý tốt, nhấn mạnh nói rõ công pháp chỉ là thuật luyện thân, để Diệp Bình đừng có cảm thấy mình quá mạnh rồi đi tranh giành, hiếu chiến.

"Đã rõ."
Trần Linh Nhu khẽ gật đầu, ý bảo đã hiểu rõ.

"Tốt, trong khoảng thời gian tới, các ngươi nhất định không được trao đổi với tiểu sư đệ quá nhiều, phải hết sức giữ cho mình thần bí, hắn không tìm các ngươi, các ngươi cũng đừng tìm hắn, tương lai của tông môn phải dựa vào các ngươi."

Nói xong lời cuối cùng, giọng Thái Hoa đạo nhân trở nên chắc chắn, kiên định, nhưng ông không nói to, sợ làm Diệp Bình nghe thấy.

"Chúng ta đã rõ!"

Mọi người lại nhỏ tiếng trả lời, mặt ai cũng đầy vẻ kiên định.

"Tốt, tan họp."

Một khắc sau, Thái Hoa đạo nhân rời khỏi, các đệ tử cũng lần lượt rời đi.

Lúc này.

Trong Thanh Vân Đạo tông.

Trên bầu trời, các vì sao vô cùng sáng.

Diệp Bình nằm trên giường, nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, trong lòng đầy chờ mong.

Ba năm trước, hắn xuyên việt đi tới thế giới này.

Lúc đầu vô cùng mờ mịt và cô độc, cũng may bản thân hắn là người phái Nhạc Thiên nên thích ứng thế giới này rất nhanh.

Không ngờ hôm nay mới biết đây là một thế giới tu tiên.

Diệp Bình rất tò mò và hứng thú với tu tiên, có lẽ là bởi vì từ nhỏ đã thích coi Thần Ma Chí, nên hắn rất tò mò và chờ mong với tu tiên.

Hắn không hy vọng gì quá xa vời, thành tiên thành tổ gì đó, nắm quyền khuynh thiên hạ, say nằm gối mỹ nhân gì đó.

Diệp Bình suy nghĩ hết sức đơn thuần, hắn muốn nhờ vào tu tiên, sống lâu mấy trăm năm, tìm ý trung nhân, kết hôn sinh con, sống một cuộc đời vui vẻ là được.

Nhưng hắn cũng biết, con đường tu hành dài dằng dặc vô cùng, nguy hiểm trong đó khó mà tưởng tượng nổi.

Cho nên sau này làm việc nhất định phải cẩn thận, lúc nào cũng phải cẩn thận, nhất là phải kiên trì không ngừng, không thể vì chút khó khăn mà nhụt chí.

Là người của hai thế giới, Diệp Bình thành thục hơn hẳn, dù không đầy nhiệt huyết, nhưng cũng hiểu biết, nghị lực hơn người thường rất nhiều. "Không biết rốt cuộc thiên phú tu đạo của mình là thế nào nhỉ."

Diệp Bình nằm trên giường, đầy tò mò nghĩ.

Tuy trước đó người kiểm tra hắn đều bảo hắn không có linh căn, nhưng Diệp Bình luôn cảm thấy hình như mình không kém đến như vậy.

Chỉ cần đừng kém quá là hắn đều chịu được.

Mãi đến khuya, Diệp Bình mới chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau.

Diệp Bình dậy khá sớm.

Hắn không hề tham ngủ, hắn còn chăm chỉ, cố gắng hơn cả hồi còn đọc sách, dù sao tu tiên là khái niệm hoàn toàn khác với đọc sách.

Cốc cốc cốc.

Hắn vừa tỉnh dậy, liền nghe thấy một tràng tiếng gõ cửa.

"Ai đó?"

Diệp Bình vô thức mở miệng, đứng dậy ngay, còn chưa kịp mở cửa phòng đã nghe thấy một giọng nói quen quen.

"Tiểu sư đệ, nhận lệnh của sư phụ, sư huynh đến đây truyền kiếm đạo cho ngươi, sau một nén nhang, ta chờ ngươi ở sau núi."

Là tiếng của Tô Trường Ngự.

Diệp Bình nghe xong, trả lời ngay.

"Vâng, đa tạ sư huynh."

Hắn trả lời xong, Tô Trường Ngự liền rời khỏi.

Diệp Bình cũng đi rửa mặt.

Chỉnh trang lại áo bào trên người, cố gắng tạo ra ấn tượng tốt.

Chỉnh trang xong, Diệp Bình mở cửa phòng, đi ra sau núi, trong lòng đầy xúc động.

Trong xúc động, có một chút căng thẳng.

Cái chính hắn lo là vấn đề về tư chất.

Nếu tư chất mình kém quá, bị Đại sư huynh ghét bỏ, vậy chẳng phải là sẽ hơi lúng túng hay sao?

Nhưng hắn tự an ủi mình rất nhanh, cảm thấy thứ những tông môn ẩn thế thích nhất chính là dạy dỗ củi mục, nếu đi dạy cho thiên tài thì còn đáng giá chỗ nào nữa!

Thiên tài còn cần phải có người dạy sao?

Cảm giác thành tựu dạy cho một thiên tài thành giỏi có bằng cảm giác thành tựu dạy cho một củi mục thành giỏi không?

Nghĩ vậy, sự căng thẳng hồi hộp trong lòng Diệp Bình ổn định.

Trong lúc hắn còn đang nghĩ ngợi lung tung.

Hắn đã đi tới sau núi.

- --

Bộ Đại Vũ Trụ Thời Đại hiện đang được dịch tiếp!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau