CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Câu chuyện tình yêu

“Tôi nghĩ hẳn anh đã biết có một người phụ nữ ở bên ngoài cứ nhìn chằm chằm vào đây”.

“Tôi biết. Là vì tôi. Không liên quan đến cô”.

“Nhưng tôi nghĩ có liên quan đến tôi. Người cô ấy nhìn là tôi đây”.

Phó Thúc nhìn sắc đen cà phê. Không cho thêm đường. Vị đắng còn quấn quanh nơi cổ họng. Anh chậm rãi nói: “Cô ấy là người mà tôi không muốn gây tổn thương. Nhưng tôi lại không thể cho thứ cô ấy muốn”.

“Thứ cô ấy muốn anh lại cho tôi. Kia có nghĩa là cô ấy hận không thể cho tôi một cái tát. Vậy nên tôi mới ghét mỹ nam đấy”. Đối với sự trêu chọc của Quý Mộng, Phó Thúc chỉ cười chứ không nói. Quý Mộng từ từ thưởng thức mùi vị cà phê. Cô đặt tách xuống: “Đó không phải là lỗi của anh”. Phó Thúc ngẩng đầu lên. Một lần nữa anh xác nhận lại cảm xúc của mình. Anh thích người phụ nữ này. Quý Mộng nhìn ra ngoài, trực tiếp xoáy thẳng vào đôi mắt An Tố.

An Tố sửng sốt vài giây. Cô bị phát hiện rồi. Nhưng trong ánh mắt của Quý Mộng không hề có sự thị uy, không ngạo mạn, không tỏ ra thương hại với cô. Cái gì cũng đều không có. Điều đó dường như khiến cho An Tố trút bỏ được gánh nặng. Nếu không cô sẽ lao ngay vào quán. An Tố không nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện. Hai người họ giống như ánh mắt của Quý Mộng vậy. Không làm bất cứ điều gì. Không có tình nồng ý mật như các cặp tình nhân. Không cử chỉ thân mật. Không hề có tiếp xúc. Chẳng qua chỉ ngồi đó mà thưởng thức cà phê. Nhưng hai người họ ở bên nhau lại quá tự nhiên. Tự nhiên đến mức nhàn nhã. Cô có thể nhìn thấy sự thoải mái của Phó Thúc. Đột nhiên An Tố nghĩ đến Ngô Hinh. Bà từng làm tổn thương bản thân để giữ lấy An Tử Yến. An Tố thấy được kết cục của hành động đó. Chẳng lẽ cô muốn giống mẹ mình? Biến thành một người phụ nữ như vậy? An Tố luôn nhớ đến hình ảnh An Tử Yến cúi người sát cạnh bên tai Ngô Hinh mà thì thầm: Đừng ép con hận mẹ! Cô cũng nhớ mẹ cô đã đau khổ đến mức nào.

Phải giữ lấy cho bản thân một con đường lui. Từ bỏ thôi. Ngoài điều đó ra, không còn sự lựa chọn nào khác cả.

An Tố khởi động xe rời đi. Đem tất cả tình cảm của cô để lại nơi quán cà phê đó. Con đường càng lúc càng mơ hồ. Nước mắt cô không ngừng rơi xuống tay lái. Cô dùng tay lau đi lau lại từng dòng nước mắt trực trào. Cuối cùng, cô dừng xe ở ven đường rồi khóc lớn thành tiếng.

Lúc này, có người bước đến gõ vào cửa xe. Cô ngẩng mặt lên. Là Lý Minh. Không biết làm sao mà anh lại ở đây. An Tố hạ chút cửa kính, gào lên: “Cậu cút đi!”. Lý Minh không nói gì cả. Chẳng qua anh chỉ đứng yên bên ngoài. Không gõ nữa.

Thực hiện hành động theo dõi không phải chỉ có mình An Tố. Mạch Đinh vì muốn An Tố có thể yên tĩnh một mình nên mới cố ý gọi cho Lý Minh bảo anh trong khoảng thời gian này đừng quấy rầy An Tố nữa. Lý Minh quá sốt ruột muốn biết nguyên do nên dồn ép hỏi Mạch Đinh. Cậu cũng lựa lời mà kể hết cho anh nghe. Chuyện Lý Minh thích An Tố, chỉ có Mạch Đinh biết. Lý Minh không dám bày tỏ. Anh chỉ là một gã trạch nam. Nhưng anh không quan tâm nhiều như vậy. Anh lo lắng An Tố xảy ra chuyện gì nên đã âm thầm theo dõi từ xa. Năm ngày nay cứ một mực theo sau An Tố như vậy.

An Tố gục khóc trên tay lái một hồi lâu. Cô ngẩng mặt lên lần nữa. Không nhìn thấy Lý Minh. Tất cả mọi người đều bỏ mặt cô. Không còn ai quan tâm đến cô nữa. Cô tự cười giễu cợt bản thân. Khiến cho mọi xa lánh cô chính là cô. Mà muốn mọi người ở bên cô lại cũng chính là cô.

Chợt An Tố nhìn thấy Lý Minh cầm theo gói khăn giấy vừa mua chạy đến. Anh thở hồng hộc rút ra một tờ đưa cho An Tố. Sau đó quay lưng.
“Sao cậu còn chưa đi!!”.

“Nhưng chị khóc như vậy…”.

“Quay lại đây. Cậu cho rằng tôi sẽ khó chịu vì bộ dạng của mình như thế này sao? Không cần cậu làm bộ thương hại”.

Lý Minh quay người lại. An Tố hạ hết cửa kính xuống. Lý Minh ôm gói khăn giấy trong tay, rút ra thêm một tờ nữa đưa cho cô: “Nữa không?”. An Tố nhận lấy, lau sạch nước mắt: “Không cần cậu xen vào việc của người khác”. Lý Minh im lặng. Lúc lâu sau, An Tố nói tiếp: “Cậu làm gì đó? Tóc tai, mặt mũi không ra gì hết. Ngốc nghếch”. Lý Minh ngượng cười gãi đầu: “Lúc nãy lái xe, phi nhanh quá cái thành ra như vậy”.

“Cùng ăn cơm đi”.

“Tôi biết có một nhà hàng rất ngon. Chị đi theo tôi”. Lý Minh nhanh chóng ngồi lên chiếc xe dựng cách đó không xa. An Tố cũng khởi động xe. Cô lái theo sau chiếc xe máy của Lý Minh. Tốc độ của Lý Minh cũng không nhanh lắm. Bởi vì anh vẫn còn ôm chặt gói khăn giấy trong tay.

Lúc ăn cơm, Mạch Đinh nhắn tin đến.[Chị ấy sao rồi?] Biết Lý Minh theo An Tố nên mỗi ngày đôi lúc Mạch Đinh sẽ nhắn tin hỏi Lý Minh tình hình của An Tố.

[Không biết. Bọn tôi đang ăn cơm.]

[Hai người? Lý Minh, tôi nói có phải ông ngủ không đủ giấc rồi sinh ảo giác không?]

[Đừng nghi ngờ tôi. Thật đó. Không tin tôi chụp hình cho ông coi]

Lý Minh làm bộ để điện thoại trên bàn. Nhân lúc An Tố không chú ý thì chụp lại tấm hình. Nhìn thấy hình Lý Minh gởi sang, Mạch Đinh trợn to hai mắt rồi nhanh chóng cho An Tử Yến xem: “Anh thấy, trong thời gian này chị không thèm nghe ai nói hết. Vậy mà lại đang cùng Lý Minh ăn cơm. Còn ăn nhiều như vậy nữa. Chị sẽ không bị gì chứ? Chúng ta mau đến đó xem chút đi. Em biết quán này. Lý Minh dẫn em tới lần rồi”. Mạch Đinh nói xong thì lôi An Tử Yến ra ngoài. Mặc dù ngoài miệng hắn không hứng thú nhưng kiểu gì cũng bị Mạch Đinh kéo đi. Mạch Đinh thật sự có sức mạnh lớn vậy sao? Chuyện này cũng đáng nghi ngờ lắm!

Xe dừng lại trước cửa nhà hàng. Mạch Đinh liền có thể nhìn thấy toàn cảnh. Tóc của Lý Minh phải trải qua bão gió cấp mấy mới thành ra như vậy được chứ? Mạch Đinh không vào trong. Cậu chỉ hạ cửa kính xuống mà quan sát. Trên mặt An Tố vẫn còn chút nước mắt. Giọng điệu nói chuyện vẫn như vậy. Đây mới chính là con người thật của An Tố. Cho dù không cần sửa đổi nhưng cũng có người tình nguyện vì cô mà làm tất cả.

Không phải Mạch Đinh xem thường bạn bè của mình. Nói thật, cậu không nghĩ An Tố sẽ thích Lý Minh. Có lẽ căn bản cô chưa từng để Lý Minh vào mắt. Đến bây giờ cậu vẫn nghĩ như vậy. Đối với tình cảm của Lý Minh chính là không hề có hy vọng gì. Nhưng… Nhưng nếu như… Một hình ảnh thoáng hiện lên trong đầu Mạch Đinh. Cậu chợt phun tiếng Anh: “Oh, no!!”.

An Tử Yến cau mày nhìn Mạch Đinh đang ôm đầu: “Em lại phạm phải tội gì à?”.

“Nhỡ Lý Minh trở thành anh rể của anh và em thì sao? Cái viễn cảnh đó kinh quá đi!!!”. Mới ý thức được chuyện này. Mạch Đinh cần thêm thời gian để phục hội lại tinh thần.

Chuyện tình yêu chính là như vậy. Không phải chuyện của người này sẽ có một người khác viết nên. Nhưng ngòi bút của Mạch Đinh chỉ biết giao cho An Tử Yến mà thôi.

– Hết chương 96 –

Chương 97: Đừng tin sự quan tâm của hắn

Thời tiếc đã không còn ấm áp nữa. Nhân lúc cuối tuần không phải đi làm, Mạch Đinh dọn dẹp lại tủ quần áo. Mỗi lần mở tủ là phải lôi hết ra xếp lại. Nguyên cả tủ đồ đã bị An Tử Yến phá tan tành. Mạch Đinh than thở không biết bao nhiêu lần. Nhưng cuối cùng, mấy lời nói đó cũng như hòn đá chìm nghỉm cười đáy biển mà thôi.

Bây giờ là chín giờ sáng, cậu vẫn chưa thể lên tiếng được. Cuối tuần thì phải mười giờ mới là thời điểm thích hợp để nói chuyện với An Tử Yến. Nếu không hắn nhất quyết sẽ không chịu rời giường. Mạch Đinh dọn dẹp xong. Đột nhiên cậu khựng lại. Có một chuyện tại sao cậu không nghĩ đến? Muốn làm gì An Tử Yến không phải có rất nhiều cơ hội sao? Nhân lúc hắn còn ngủ, cậu muốn làm cái gì mà không được? Hắn cũng có biết đâu. Thật thất trách, sao giờ mới nghĩ đến? Mạch Đinh khoanh tay, sờ cằm. Phải dùng cách gì chọc hắn đây? Tự nhiên mà chọc hắn thì cũng không tốt lắm. Không đúng. Ngàn vạn lần không được có suy nghĩ nhân từ đó. Tại sao phải nghĩ cho tâm trạng của hắn? Lúc hắn bày trò cũng có nghĩ đến tâm trạng của cậu đâu! Chi bằng giấu dép của hắn đi. Để lúc tỉnh dậy hắn không có dép để mang. Hoặc là lén cắt rách áo ngủ của hắn. Kiểu gì lúc tỉnh hắn cũng giật mình. Mạch Đinh suy tính một hồi. Cậu vì kế hoạch sắp tiến hành mà hạnh phúc không thôi.

Ai dô, chỉ vì mấy thứ kia mà hạnh phúc. Đúng là… quá nhàm chán đi.

Nói là làm, Mạch Đinh vứt luôn mớ quần áo còn chưa xếp. Bước từng bước tiếp cận mép giường. Quơ tay trước mặt An Tử Yến. Xác định hắn vẫn còn ngủ, cậu lén đá dép của hắn vào nơi sâu nhất dưới gầm giường. Toàn bộ quá trình, cậu xém chút không kiềm được mà cười lên thành tiếng. Cậu lại đi tìm một cái kéo rồi nhẹ nhàng vén chăn lên giống như bác sĩ sắp vào ca phẩu thuật. Đang chuẩn bị xuống tay thì An Tử Yến mở mắt. Hắn không nói gì cả, chỉ nằm im nhìn Mạch Đinh. Mới sáng tỉnh dậy, nhìn thấy người thương cầm kéo trên tay chỉa thẳng vào mình. Người bình thường chắc chắn sẽ bị doạ. Đáng tiếc, An Tử Yến không phải là người bình thường. Vẻ mặt của hắn không có chút chuyển biến nào.

“Anh… anh dậy rồi hả? Chào buổi sáng a”. Lại còn cầm kéo quơ đi quơ lại cười cười nói nói. Kiểu này khác gì cảnh mưu sát chồng: “Em thấy trên áo anh có sợi chỉ. Đang tính cắt đi. Khiến anh tỉnh giấc sao?”. Cậu vội vàng giấu cái kéo sau lưng. Hành động càng thêm khả nghi.

“Vô dụng thôi”. An Tử Yến nói cụt ngủn khiến Mạch Đinh mơ hồ. Hỏi ngược lại: “Là có ý gì?”

“Người hưởng bảo hiểm của anh không phải là em”.

“Đừng có so sánh em với mấy loại người đó đi. Em chỉ muốn cắt áo anh chứ mấy. Sau đó, sau đó…”. Dưới tình thế cấp bách, Mạch Đinh buộc miệng khai hết kế hoạch tà ác của mình.

“Sau đó thế nào? Anh dùng lương của em mua cái mới hả?”. An Tử Yến đứng lên, không quan tâm đến việc đôi dép biến mất. Hướng thẳng phòng tắm mà tiến.

“Sao lại là tiền lương của em? Lương của em là thu nhập của gia đình đó. Nếu không anh nghĩ bình thường anh có ăn, có uống là từ đâu?”. Cậu cũng thật biết tính toán. Lương của cậu cùng lắm là mua chút đồ ăn, gia dụng trong nhà. Còn toàn bộ những chi phí khác. Gồm tiền thuê nhà và những việc cần số tiền lớn, chính là chỉ dùng tiền của An Tử Yến. Mạch Đinh tự biết đuối lý nên bổ sung thêm: “Em lo lắng anh tiêu xài phung phí nên mới có lòng tốt giúp anh quản lý đó mà. Tiền của anh là phải dùng vào mấy chuyện lớn lao a”.

“Em thật có tấm lòng Bồ Tát”.

“Có gì anh cứ nói thẳng. Đừng lúc nào cũng châm chọc em kiểu đó. Cuộc sống đã bất công rồi. Tại sao chúng ta tốt nghiệp cùng lúc. Anh vào công ty cũng không sớm hơn em là mấy. Sao tiền lương với tiền thưởng lại có khoảng cách lớn dữ vậy?”. Mạch Đinh không thể nào quên được cái cảm giác thoả mãn khi nhận tháng lương đầu tiên. Cậu đã cố gắng phấn đấu, nổ lực rất nhiều để có được nó. So với chỗ công ty thực tập nhỏ bé lúc trước thì nhiều hơn hẳn. Nhưng cái cảm giác đó liền sụp đổ sau khi cậu nhìn sang tiền lương của An Tử Yến.
An Tử Yến dùng ngón cái lau đi vết kem đánh răng còn lưu lại bên mép: “Mạch Đinh, có biết tại sao anh giúp em tìm việc không?”. Chờ đợi nghe lời ngon ngọt? Là mấy lời tâm tình sao? Mạch Đinh làm bộ trấn định: “Tại sao?”

“Đương nhiên là để em thấy được sự thấp kém hơn anh ở mọi mặt rồi”

Sao mãi mà cậu không biết rút ra bài học! Còn tưởng hắn sẽ nói mấy lời dễ nghe!

“Chúng ta chứ chờ đó mà xem”

An Tử Yến vỗ vỗ đầu Mạch Đinh: “Chấp nhận thực tế đi”.

“Em tuyệt đối không chấp nhận! Tuyệt đối không! Kỳ tích sẽ xuất hiện!”. Mạch Đinh nói xong liền hối hận. Tại sao cậu không chịu suy nghĩ trước khi nói. Hai chữ kỳ tích này, lúc ông nội bị bệnh Mạch Đinh đã từng tin chắc vào nó trước mặt An Tử Yến. Nhưng… ông nội không còn ở đây nữa… Cậu không nên nhắc đến hai chữ đó nữa. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến. Bàn tay hắn dịu dàng đùa giỡn vài sợt tóc của cậu: “Ừ, anh sẽ đợi”.

Khi Mạch Đinh mong đợi mấy lời cảm động thì chẳng thấy đâu. Đến lúc cậu không chút phòng bị thì lại bị hắn phục kích. Hắn biết cậu không trốn tránh được mà.“Cuối tuần này chúng ta ra ngoài làm gì đó đi”. Câu nói đó không phải của Mạch Đinh. Mà là của An Tử Yến. Mạch Đinh tiếp tục với công việc dọn dẹp tủ quần áo còn cho rằng mình nghe nhầm: “Anh mới nói gì?”

“Anh nói cuối tuần chúng ta ra ngoài làm gì đó đi”. Đã xác nhận. Biểu cảm khiếp sợ xuất hiện trên mặt Mạch Đinh: “Rốt cuộc anh đã nghĩ thông suốt rồi? Không phải trêu em đó chứ? Bình thường em bảo cuối tuần nên ra ngoài, đến cả mi mắt anh còn không động cơ mà”.

“Hôm nay đúng lúc anh có hứng. Tối không cần nấu cơm”.

“Sao giờ không đi mà để tối?”

“Không phải em thích làm vào buổi tối hơn à? Vậy đừng có nói anh không biết quan tâm đến em”.

“Em nói thích làm vào buổi tối bao giờ? Buổi sáng ra ngoài chơi tốt biết bao. Chẳng qua là hơi nóng thôi”. Mạch Đinh vẫn tiếp tục xếp quần áo. Mà hình như trong lời nói của An Tử Yến có gì đó không đúng. Làm vào buổi tối là có ý gì? Không thể nào. Không phải hắn muốn ở bên ngoài… Không thể nào. Cho dù hạ lưu đến đâu thì cũng không thể…

“Anh nói làm vào buổi tối, ý là chúng ta sẽ ra ngoài vào buổi tối để làm mấy chuyện trong sáng đúng không?”.

“Anh nói làm vào buổi tối, ý là chúng ta sẽ ra ngoài vào buổi tối để làm tình”.

“Cầm thú! Em không đồng ý!”

“Em đừng quên thoả thuận của chúng ta lần trước. Em nói anh muốn thế nào cũng được còn gì”.

– Hết chương 97 –

Chương 98: Đêm dài

Mạch Đinh đã sớm quên đi chuyện kia. Mà căn bản cậu cũng không để tâm nhiều lắm. Hiện tại cậu thật muốn quay lại thời điểm lúc đó, đè những lời nói của cậu xuống đất mà đánh một trận. Mấy lời vô liêm sĩ đó sao lại có thể phát ngôn ra được? An Tử Yến hơi nheo mắt: “Người chính trực như em lại đánh đổi chữ tín như vậy à?”. Giọng điệu của hắn chính là muốn cảnh cáo Mạch Đinh.

“Vậy có thể đến mấy chỗ vắng vẻ không? Nhỡ đâu có người nhìn thấy”.

“Phiền phức”.

“Phiền phức cũng còn hơn bị người khác thấy chứ!!”

Có tiếng gõ cửa vang lên. Điều Mạch Đinh không muốn nhất đó là cuối tuần mà có người đến chơi. Cậu lo đó sẽ là vợ chồng Hứa Đức. Đối với bọn họ, Mạch Đinh cứ phải là tránh được chừng nào hay chừng đó. Cậu nhìn qua cái lỗi nhỏ trên cửa ra vào. Hoá là Tào Thành Nghị. Cậu mở cửa cho anh vào nhà.

“Quý hoá quá, anh cũng có can đảm đến tìm tôi cớ đấy”. Cái danh tiếng không thể chấp nhận được của Mạch Đinh trong công ty là từ Tào Thành Nghị mà ra. Nên thấy anh đến, cậu đâm nghi ngờ và có sự cảnh giác. Bởi Mạch Đinh vô cùng quan tâm đến thanh danh của mình.

“Ai nói tôi tới tìm cậu?”.

“Anh hẳn tìm nói xin lỗi đi”.

“Tôi thấy cậu nói nên nói cảm ơn với tôi đấy. Tôi đã làm cho những người trong công ty càng không thể phát hiện ra mối quan hệ của cậu với Yến còn gì”. Mạch Đinh đuối lý. Lại còn nhất thời cảm thấy lời nói của Tào Thành Nghị rất đúng. Tào Thành Nghị ngồi xuống cạnh An Tử Yến. Mở ti vi, gác chân lên bàn. Tại sao tất cả mọi người đến đây cũng như chủ nhà hết vậy? An Tử Yến lại chả nói gì. Mạch Đinh đặt kỳ vọng lên người hắn thật quá sai lầm. An Tử Yến đang ném bớt mấy thứ có trên ghế thẳng xuống đất, để hắn có thêm không gian ngồi thoải mái hơn.

“Bên cậu thế nào?”.

“Hầu như cũng sẵn sàng rồi. Mệt đừ luôn. Hại tôi không có thời gian tán trai. Quá lãng phí”. Tào Thành Nghị nói xong, Mạch Đinh nghe không lọt tai chút nào: “Tôi thấy nên khiến cho loại người như anh mệt chết đi. Tránh hại đời trai nhà người khác nhằm mục đích lợi dụng”.

“Bách Thành Lâm”.

“Anh ta không có biểu hiện gì. Bất quá quản lý Quý có đưa các số liệu kia thì bên marketing của tôi cũng không tìm được gì. Có thể đã bị anh ta lấy đi vào lúc nào đó. Những hồ sơ trước đây không có mấy người để ý. Cậu tính làm gì? Tìm lại đống hồ sơ kia để tra ra điều mờ ám rồi báo cáo cho Vương tổng? Để ông ta bị sa thải à?”.

“Tôi xem đầu óc cậu bị đàn ông hút khô cả rồi”. Bị An Tử Yến giễu cợt. Tào Thành Nghị làm vẻ mặt bất đắc dĩ: “Chỉ nói vậy thôi chứ tôi biết đối phó với bọn họ rất khó. Trải qua một lần thua vẫn có thể cầm cự được”.

“Coi như Bách Thành Lâm bị sa thải, vị trí của ông ta cũng không tới phiên cậu”.“Sớm biết vậy tôi đi quyến rũ lão tổng rồi. Tuổi tác gì tôi cũng có thể chấp nhận được”.

“Thứ bại hoại”. Mạch Đinh chen vào.

“Cậu biết cái gì. Cái này gọi là dĩ dật đãi lao*”.

(*Dĩ dật đãi lao: Kế thứ 4 trong sách lượt 36 kế quân sự Trung Quốc. Tức lấy an nhàn đối phó với mỏi mệt. Đại khái là phàm làm việc gì cũng phải chuẩn bị chu đáo, bình tĩnh xem xét diễn biến mà lên kế hoạch hành động. Đợi đối phương mệt mỏi, nơi lỏng cảnh giác sẽ thừa cơ tấn công)

An Tử Yến nhíu mày không vui: “Tóm lại cậu muốn đến đây nói chuyện phiếm”. Tào Thành Nghị cuống cuồng quơ tay: “Tuyệt đối không phải. Chúng ta tiếp tục a. Vậy bây giờ làm gì đây?”. An Tử Yến dừng lại vài giây, dường như đã nghĩ được đối sách tạm thời. Mà cũng không phải đã nghĩ. Mạch Đinh đinh hiểu rõ hắn. Chính là bâu giờ hắn mới bắt đầu nghĩ. Quá kinh đi!

“Phải khiến cho Bách Thành Lâm chủ động từ chức. Sau đó đề cử cậu với sếp tổng”.

“Có thể sao?”

“Còn phải xem có người phát hiện ra bí mật của anh ta không”.
“Sao có thể may mắn như vậy được?”. Mạch Đinh lại xen vào. Cậu nghĩ An Tử Yến chẳng qua là vận dụng sự may mắn. Rất có thể Bách Thành Lâm không hề có bí mật nào cả. An Tử Yến quay sang Mạch Đinh. Con ngươi đen láy của hắn như ẩn chứa điều gì bên trong. Hắn chậm rãi lên tiếng: “Không, Mạch Đinh. Nếu có thể tìm được người nội tâm không có chút bí mật đen tối mới là may mắn, biết không?”. Mạch Đinh chữ hiểu, chữ không. Tào Thành Nghị đứng lên, quay quay cái cổ: “Vất vả lắm mới được nghỉ ngơi. Tôi không thể lãng phí thời gian ở đây được. Chuyện của Bách Thành Lâm tôi sẽ điều tra thật rõ. Tôi đi trước đây”.

Nhìn Tào Thành Nghị đi khỏi. Mạch Đinh phát hiện An Tử Yến đang trầm tư. Chuyện rất khó giải quyết sao? Mạch Đinh cũng muốn giúp An Tử Yến. Thay hắn chia sẻ. Nhưng cậu có thể làm được gì đây?

“Anh nghĩ gì vậy? Có thể nói cho em biết không?”

“Anh đang nghĩ chọn chỗ nào cho tối nay”.

Mạch Đinh đẩy mạnh cánh tay An Tử Yến, phát điên hét lên: “Anh dùng thời gian vào mấy chuyện đúng đắn đi! Coi như em xin anh! Địa điểm thì có gì quan trọng đâu!”

“Sớm nói không quan trọng thì anh đâu cần suy nghĩ”.

“An Tử Yến!”

Mạch Đinh lại cầm chổi lên dọn dẹp nhà cửa. Cậu mong mặt trời mãi mãi sẽ không lặn xuống. Cậu muốn trì hoãn thoả thuận vào tối nay của cả hai. Nhưng mặt trời sẽ không quan tâm đến suy nghĩ của cậu. Cứ khuất mình sau ngọn núi theo ý thích của nó. Mạch Đinh đành chuyển hy vọng của mình lên người An Tử Yến. Cầu hắn quên chuyện này đi. Mà An Tử Yến lại càng không quan tâm đến suy nghĩ của cậu. An Tử Yến xem đồng hồ, đi ra cửa: “Không còn sớm nữa”.

“Không phải là còn sớm lắm sao? Chúng ta đi xem phim đi”.

“Em nghĩ anh có hứng xem phim không?”. An Tử Yến hỏi ngược lại. Mạch Đinh mài răng: “Vậy đợi em thay đồ. Tránh gây chú”. An Tử Yến sốt ruột ra lệnh: “Nhanh lên”. Lúc Mạch Đinh đi ra, nhìn không khác gì siêu sao sợ fan hâm mộ phát hiện. Đội mũ, đeo kính đen và khẩu trang: “Có thể đi rồi”.

“Chúng ta chẳng qua là đi làm tình. Không phải đi ăn trộm”. Lời nói thẳng thắn của An Tử Yến khiến Mạch Đinh tháo kính ra mà trợn trừng mắt: “Anh không xem tin tức nói cảnh sát đi tuần bắt được cặp tình nhân chơi xa chấn hả? Nếu nhỡ bị nhìn thấy sẽ mất mặt lắm. Nhất định phải tới chỗ ít người qua lại, biết chưa?”. Có lúc Mạch Đinh thật không biết trong đầu An Tử Yến đang suy nghĩ điều gì. Mà cậu còn phải đi phối hợp với hắn.

Ngồi trên xe, nội tâm Mạch Đinh không yên chút nào. Cứ khẩn trương mà vặn vẹo hai tay. Nhìn thấy bên ngoài náo nhiệt, cậu không khỏi hô lên: “Anh muốn bị người khác xúm lại xem sao?!”. An Tử Yến liếc cậu: “Chỉ là đi ăn tối thôi. Sao trong đầu em chỉ nghĩ được mấy chuyện đó vậy?”.

Bữa tối mặc dù rất ngon nhưng An Tử Yến và Mạch Đinh đều ăn khá ít. Mạch Đinh lo lắng, đề phòng chuyện tiếp theo xảy ra. Căn bản cậu không còn tâm trí nào để ăn nữa. Nhưng trái lại, so với thức ăn có trên bàn, An Tử Yến lại hứng thú với chuyện xảy ra tiếp theo hơn.

– Hết chương 98 –

Chương 99: Lúc nào cũng là những nơi nổi tiếng

Trời ơi, từ khi nào mình đã biến thành một con người buông thả thế này. Âm thanh đó cứ không ngừng vang lên bên tai Mạch Đinh. Về lại xe ngồi, Mạch Đinh cứ cảm thấy mọi người đi trên đường dường như đang nhìn chăm chằm vào cậu. Dường như ai cũng biết cậu đang tính làm gì. Vì vậy cậu đành phải nhắm mắt lại tựa ra ghế giả vờ ngủ. Xe đi được không xa thì dừng lại. Mạch Đinh mở mắt ra. Cậu nghĩ ít nhất cũng sẽ thác loạn tại chốn hoang vu nào đó. Nhưng cậu đã lầm. Mạch Đinh rất quen thuộc nơi này. Chính là tầng hầm để xe dưới nhà họ.

“Anh đùa cái gì vậy?”. Cứ cho An Tử Yến đậu xe tại nơi góc khuất nào đó đi thì Mạch Đinh cũng không ưa được cái địa điểm này.

“Nhỡ có người đến…”. Mạch Đinh còn chưa nói hết câu An Tử Yến đã gấp gáp nhào đến hôn. Không cho cậu kẽ hỡ nào để nói chuyện. Hắn hạ ghế trái tạo một không gian rộng rãi hơn. Sau đó còn tháo dây an toàn của Mạch Đinh. Mạnh bạo kéo hẳn cậu sang phía hắn. Không gian chật hẹp khiến cho mọi cử động đều rất khó khăn. Mạch Đinh muốn lên tiếng phản kháng nhưng lại bị đôi môi ướt át ấy bao phủ. Cậu ngồi lên đùi An Tử Yến, lưng tựa vào vô lăng. Cách một lớp quần vẫn có thể cảm nhận được dục vọng giữa hai chân An Tử Yến ngày càng mãnh liệt hơn.

(Chỗ này…)

Mạch Đinh sau lần kia mà ám ảnh mất mấy ngày. Âm thầm quyết tâm không thể để xảy ra chuyện đó lần nữa. Những chuyện vợ chồng kia chỉ có thể diễn ra tại nhà mới hợp lý. Tốt nhất là tạm thời không ngồi xe của An Tử Yến nữa!

“Mạch Đinh, theo tôi ra ngoài”. Giọng nói của Quách Bình kéo Mạch Đinh về lại thực tại. Cậu gật đầu rồi cùng theo Quách Bình xuống lầu. Anh hướng thẳng đến chỗ xe An Tử Yến. Mạch Đinh dừng lại: “Không phải dùng xe công ty sao?”

“Xe được dùng cả rồi. Chỉ có thể mượn tạm xe Yến thôi. Sao? Có gì không được?”. Quách Bình quái lạ hỏi. Mạch Đinh hậm hực nhìn chiếc xe: “Không có gì. Nhưng tôi không quen đi xe anh ta”. Lại còn không quen. Hai hôm trước còn thoát y trong xe được cơ mà.

“Cậu nghĩ mình là sếp tổng hả? Còn có tư cách chọn xe? Mau lên đi”. Quách Bình đã nói như vậy rồi, cậu chỉ còn biết im lặng mà leo lên. Trước tiên là phải khẩn trương xem xét xung quanh xem có đồ gì liên quan đến mình không. Tốt quá. Không có gì. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Cậu quay sang chỗ Quách Bình. Sắc mắt nhanh chóng trở nên trắng bệch. Bình gel bôi trơn kia đang nằm thoải mái gần ghế lái. An Tử Yến dọn dẹp gọn gàng thật đấy! Bình tĩnh. Nhất định phải bình tĩnh. Đợi Quách Bình không chú ý rồi cất đi là được. Quách Bình nói nhưng không nghe Mạch Đinh trả lời, anh nhìn cậu: “Cậu say xe à? Sắc mặt khó coi quá”.

“Có, có một chút. Không có gì đâu. Anh cứ chuyên tâm lái xe đi”.

“Say phải nói cho tôi biết đấy”.

“Cảm ơn sư phụ đã quan tâm”.

“Ai quan tâm cậu. Tôi sợ cậu ói trên xe Yến. Bẩn”.

“Anh cũng quá phân biệt đối xử đi. Tôi vầy mà so sánh với xe của An Tử Yến sao?”. Mạch Đinh làm bộ oán thán, len lén đưa tay ra phía sau Quách Bình, lấy gel bôi trơi. Hên quá. Không bị phát hiện. Quách Bình đỗ xe xong. Mạch Đinh đang muốn cất vào túi xách thì vừa khéo bị Quách Bình nhìn thấy. Quá nhọ đi.“Cậu cầm gì đó?”

“Làm gì có cái gì”. Mạch Đinh bóp chặt bình gel trong tay. Quách Bình không tốn sức đoạt lấy. Nhìn rõ dòng chữ bên trên. Anh dùng ánh mắt phứt tạp nhìn Mạch Đinh: “Mạch Đinh, đừng đem cuộc sống riêng tư tới chỗ làm việc. Chuyện mình, mình biết là được rồi. Đừng đem ra cho người khác biết. Chúng tôi biết cậu sống rất buông thả. Không phải chỉ một bằng chứng. Đây là cái gì?”. Chứng cứ rành rành trước mắt, Mạch Đinh có nói gì cũng vô ích.

Quả nhiên không ngoài dự đoán. Xử lý xong chuyện công ty, Quách Bình liền kể chuyện vừa rồi cho các đồng nghiệp. Thanh danh Mạch Đinh càng thêm bi thảm. Các đồng nghiệp nữ mỗi khi thấy Mạch Đinh đều thay nhau tránh xa. Cao Sảng ném tập tài liệu đến trước mặt Mạch Đinh: “Chỗ sai tôi đã khoanh tròn lại. Cậu sửa lại chút rồi in”. Mạch Đinh nhận lấy: “Cảm ơn. Phiền anh rồi”. Cao Sảng không cảm xúc gì đối với lời khách sáo của Mạch Đinh. Sắc mặt âm trầm. Người không biết lại cho anh đã mất niềm tin vào cuộc sống. Đang tính tự tử không chừng.

“Chẳng qua tôi không muốn hết giờ làm mà cậu còn gọi điện hỏi vớ vẫn”.

Đồng nghiệp với nhau mà chẳng có chút nể mặt gì. Mạch Đinh tức giận: “Tôi không gọi đâu”.

“Tuyệt đối đừng có gọi điện cho tôi”. Cao Sảng cầm áo khoác lên đi nhanh ra ngoài. Nhìn bộ dạng chính là kiểu không thích có công việc tìm đến sau khi hết giờ làm. Các đồng nghiệp trong bộ phận chăm sóc khách hàng cũng lần lượt ra về. Văn phòng dần trở nên trống trãi. Mạch Đinh lấy tay vỗ vỗ lên mặt. Vén tay áo lên, quyết làm xong hết việc rồi mới về nhà. Mắt cậu dán vào màn hình máy tính. Cầm chuột di qua di lại. Cậu đang đánh máy thì cửa thang máy mở ra. An Tử Yến bước ra ngoài.

“Em nghĩ anh về nhà rồi. Sao còn ở đây?”“Liên quan gì em”.

“Giờ còn ai đâu. Không cần giả bộ nữa”.

“Giả bộ? Em lại hiểm lầm gì rồi”.

“Không có gì hết!”. Dù có người hay không, thái độ của hắn với cậu cũng khác gì nhau. Di động An Tử Yến đổ chuông. Sau khi nói chuyện xong. Hắn kéo kéo cổ áo Mạch Đinh: “Đi thôi”.

“Em phải làm xong cái này đã”.

An Tử Yến ném tập hồ sơ trước mặt cậu sang một bên: “Có làm hay không cũng không có gì đáng nói”. Mạch Đinh nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Đương nhiên với anh là vậy rồi”.

“Từ bao giờ em trở nên không nghe lời như vậy?”. An Tử Yến hơi nghiêng đầu. Chuyện lúc sáng còn chưa tìm hắn tính sổ đây. Hắn còn đi chỉ trích cậu: “Nếu cái gì em cũng nghe anh, nhắm chừng cuộc sống của em cũng tiêu rồi”.

“Cuộc sống của em thì có gì bình thường đâu”.

“Đối với em mà nói thì nó rất thi vị đó!!”. Thật không hiểu An Tử Yến lấy đâu ra nhiều từ ngữ tàn ác như vậy. An Tử Yến nắm cổ áo Mạch Đinh kéo ra ngoài: “Đừng làm mất thì giờ của anh”.

“Thả ra, thả em ra…”.

– Hết chương 99 –

Chương 100: Luôn muốn vì anh làm gì đó

Mạch Đinh cứ thế bị An Tử Yến cường ngạnh lôi đi. Hai người cũng không về nhà mà đến chỗ công viên cách công ty tầm hai mươi phút đi xe. Mạch Đinh còn chưa kịp hỏi đã thấy Tào Thành Nghị đang ngồi trên chiếc ghế dài gần đó mà huýt gió. Bây giờ, công viên khá vắng vẻ. An Tử Yến dừng xe: “Em đợi ở đây”.

“Tại sao a”.

“Không nghe lời anh đánh em”. Lười giải thích, An Tử Yến dứt khoát lựa chọn phương pháp uy hiếp bạo lực. Quả hiện có tác dụng. Hắn đi đến ngồi cạnh Tào Thành Nghị. Anh ngừng huýt gió. Từ túi áo bên trong lấy ra một chiếc đĩa đưa cho An Tử Yến: “Tôi phải dùng đủ mọi cách mới có được nó đấy”.

“Tôi cũng đâu cần cậu quang minh chính đại gì”.

“Không khen được lấy một cậu. Đúng là không khách khí”.

“Cậu cũng không ngốc đến mức không phát hiện có người theo dõi đi”. An Tử Yến nhàn nhạt nói. Tào Thành Nghị bày ra biểu cảm bất đắc dĩ: “Tôi mới phát hiện đây thôi. Đang muốn gọi nói anh đừng tới nhưng anh đến mất rồi. Nếu anh đã phát hiện, sao không lái xe đi? Hai con tép riu đó tôi có thể ứng phó được. Anh tới thế này khiến tôi cảm động quá”.

“Thứ trong tay cậu quan trọng hơn cậu. Đi đây”.

“Quá vô tình!”.

An Tử Yến đứng lên. Không hoảng hốt, cũng không vội vàng mà đi về phía chỗ đỗ xe. Bọn trốn sau thân cây muốn đuổi theo An Tử Yến thì bị Tào Thành Nghị chặn lại. Anh cử động gân cốt: “Muốn đi đâu? Qua được tôi rồi hãy nói tiếp”. Ai ngờ vừa dứt lời đã có tới cả chục tên xuất hiện. Tào Thành Nghị trợn mắt, tự nhủ: “Lần này phiền quá. Tính toán nhầm số lượng địch rồi”.

Mạch Đinh ngồi trong xe phát hiện có điều gì đó sai sai. Cuống cuồng leo xuống xe, hướng tới chỗ an Tử Yến: “Thành Nghị, anh ta…”. Chưa nói hoàn chỉnh cả câu, Mạch Đinh đã bị An Tử Yến lôi ra sau cửa xe. Đem chiếc đĩa dí vào người cậu, cúi xuống: “Bây giờ Quý Mộng vẫn còn ở công ty. Tạm thời đưa chiếc đĩa này cho cô ta bảo quản. Trong công ty không ai dám động đến cô ta. Chỉ cần giao cho cô ta thì không sao. Còn nữa, hôm nay đặc biệt mới cho em lái xe. Nhất định phải cẩn thận”.

“Nhưng anh với Thành Nghị…”. Mạch Đinh lo lắng nhìn Thành Nghị rồi lại nhìn hắn.“Không sao”. An Tử Yến bình tĩnh nói. Mạch Đinh có lòng tin. Cậu gật đầu. Khởi động xe, đạp chân ga, lái xe rời đi. An Tử Yến xoay người, nhìn tào Thành Nghị: “Vô dụng”.

“Anh đừng có đứng đó mà nói. Tới giúp tôi một tay đi chứ”.

Có người muốn lướt qua An Tử Yến để đuổi theo Mạch Đinh. Hắn đưa tay tóm lấy cánh tay người đó. Đồng thời dùng tay kia đánh một quyền. Người đàn ông ngã xuống đất không còn sức đứng dậy.

Có chiếc xe màu đen đỗ ở ven đường. Cửa kính dần hạ xuống. Bách Thành Lâm mỉm cười chào hỏi An Tử Yến: “Quản lý An, có phải cậu đã quá coi thường người khác không? Không phải chỉ có cậu biết dùng thủ đoạn đùa giỡn a. Còn nữa, Thành Nghị, đợi xong chuyện này, cậu đừng nghĩ có thể vào phòng marketing nữa. Dám cấu kết với bên ngoài. Thôi, tôi không nói chuyện với các cậu nữa. Phải đuổi theo tên nhóc kia mới được. Nhưng cậu ta có thể chạy đi đâu nhỉ?”. Bách Thành Lâm lái xe rời đi.

“Mạch Đinh không sao chứ?”. Tào Thành Nghị hỏi.
“Đừng nói nhảm. Nhanh giải quyết bọn này đi”.

“Nhưng tôi thấy bộ dạng của anh rất lo lắng a”. Tào Thành Nghị còn có thời gian trêu chọc An Tử Yến. Hắn tung cước đạp ngang thái dương một tên: “Cậu muốn giống tên này không?”. Tào Thành Nghị im bật.

Cầm tay lái mà lòng bàn tay Mạch Đinh toát hết cả mồ hôi. Huyết áp trong người cậu không ngừng tăng cao. Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước. Cậu không dám nghĩ chuyện khác. Cậu nhất định phải hoàn thành chuyện An Tử Yến giao cho. Lần này không thể nấp phía sau đợi An Tử Yến bảo vệ nữa. Cậu đang giúp An Tử Yến làm một việc rất quan trọng. Cho dù cậu không biết là việc gì nhưng cậu thích sự tín nhiệm của An Tử Yến dành cho cậu. Nếu An Tử Yến muốn bảo vệ, hắn đã bảo Mạch Đinh lái xe về nhà rồi. Mặc dù cậu đã cố che giấu, nhưng phảng phất đâu đó sự tự ti bẩm sinh trong cậu vẫn lên tiếng.

Cậu đang giúp An Tử Yến. Vận tốc lái của cậu khá nhanh. Phải nhanh đến công ty. Bỗng có chiếc xe lao đến chạy ngang xe cậu. Là Bách Thành Lâm.

“Nghe lời. Ngoan ngoãn giao chiếc đĩa ra đây. Chúng ta xem như chưa có chuyện gì xảy ra”.

“Thật không may. Tôi vừa bị người khác nói càng ngày không biết nghe lời”.

“Vậy đừng trách tôi khách khí. Cậu có thể trốn ở đâu? Chạy đến phòng làm việc trong công ty rồi đóng cửa lại khóc à?”. Bách Thành Lâm cười nhạo. Mạch Đinh không thèm quan tâm. Đạp chân ga tăng tốc độ, bỏ xa Bách Thành Lâm một đoạn dài. Cậu dừng xe trước công ty. Bảo vệ nhìn cậu quái lạ. Mạch Đinh không ngừng bấm thang máy, mà nó lại chậm chạp không chịu mở. Mắt nhìn thấy xe của Bách Thành Lâm càng lúc càng gần. Cậu quay sang phía cầu thang thoát hiểm mà chạy. Cậu chạy không nghỉ nhịp nào. Miệng cậu khô khốc. Cảm thấy phổi sắp cháy đến nơi.

“Đứng lại cho tôi. Cậu không chạy thoát được đâu”. Âm thanh từ phía sau khiến Mạch Đinh không dám chậm một giây nào. Trong tay cậu cầm thật chặt chiếc đĩa. Cậu bị vấp chân. Mạch Đinh khuỵ xuống, đầu gối đụng vào bậc tam cấp cứng đờ. Cậu cau mày đau đớn. Ngẩng đầu lên nhìn con số dán trên tường. Còn kém chút mữa. Phải nhanh lên. Mạch Đinh cắn chặt răng, chịu đựng đau đớn, tiếp tục chạy lên. Cậu vẫn đợi An Tử Yến khen ngợi cậu. Cậu còn phải đứng trước mặt hắn nói mấy lời đắc ý nữa. Làm sao có thể dừng bước ở đây được chứ?

Cậu một hơi chạy đến tầng 13. Đúng như An Tử Yến nói. Quý Mộng vẫn còn làm việc trong phòng. Mạch Đinh chạy đến. Ôm lấy bàn làm việc của cô, thở không ra hơi đưa chiếc đĩa cho Quý Mộng: “An… An Tử Yến… nói tôi… đưa cho cô”. Nói có một câu ngắn ngủi nhưng Mạch Đinh đã dùng hết sức lực còn lại. Quý Mộng lạnh nhạt nhận lấy. Âm thanh đều đều: “Tôi đã nói rất rõ ràng với anh ta. Đừng đem chuyện phiền phức sang chỗ tôi. Không phải cái gì tôi cũng có thể dễ dàng”. Cô khoanh tay đặt trước máy tính. Mạch Đinh ngẩn cả người. Cậu chống tay đỡ lấy cơ thể. Cứ nghĩ rằng cứ giao cho Quý Mộng là được rồi. Cậu chưa từng nghĩ đến việc nếu Quý Mộng không giúp thì sẽ phải làm gì.

– Hết chương 100 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau