CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Chỉ là sai lầm

Cuối cùng Mạch Đinh cũng không hỏi An Tử Yến. Cậu không dám hỏi. Nhưng rồi hai ngày sau câu trả lời lại tự động tìm tới cửa. Nửa đêm, ở bên ngoài vang lên tiếng đập cửa inh tai nhức óc. Mạch Đinh tỉnh giấc, ngồi dậy mở đèn đầu giường. An Tử Yến cũng bị đánh thức. Mạch Đinh lắp bắp: “Anh… anh nói thật cho em biết… có phải anh thiếu nợ bọn cho vay nặng lãi bên ngoài không?”

An Tử Yến cho Mạch Đinh một cước: “Ra mở cửa?”

“Em đi? Nhỡ có nguy hiểm thì sao?”

“Cho nên mới bảo em đi”.

“Anh muốn em đi chịu chết à!”. Mạch Đinh đứng lên. Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn không dứt. Dường như nếu không ra thì sẽ không ngừng. An Tử Yến kéo chăn đi ra ngoài. Mạch Đinh cũng vội vàng chạy theo. Cửa mở. Đứng bên ngoài chính là An Tố. Cả người cô nồng nặc mùi rượu: “Tôi thật không biết cậu còn biết mai mối đấy”. Giọng nói của cô tràn đầy sự tức giận. Mạch Đinh đứng bên không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Chuyện đó em không xen vào được”.

“Không cậu xen vào được? Một câu không xen vào được liền có thể rủ bỏ hết trách nhiệm? Phó Thúc thích người phụ nữ đó sao?”. An Tố không khống chế được cảm xúc. Giọng nói run run gọi thẳng tên Phó Thúc”. Mạch Đinh không phải kẻ ngốc. Cậu nhìn thấy tình cảm trong đôi mắt An Tố. Ánh mắt cùng biểu cảm hôm đó mà An Tử Yến dành với Phó Thúc là vì An Tố sao? Hắn chỉ cần nhìn liền hiểu tất cả?

An Tố buông An Tử Yến ra, hữu khí vô lực ngồi xuống ghế salon, lầm bầm nói: “Chị không tin. Chị không tin. Chị thích anh ấy nhiều năm như vậy. Một mực đợi anh ấy. Anh ấy lại cùng người phụ nữ khác… Có lẽ nhất thời đầu óc không kiểm soát nên mới vậy thôi. Đúng không?”. Mạch Đinh chưa từng nhìn thấy An Tố như vậy. Cô lúc nào cũng kiêu ngạo nhìn xuống. Nhưng trong chuyện tình cảm lại y hệt nữ chính luỵ tình trên phim. Tình yêu quả là một thứ đáng sợ. Trong lòng Mạch Đinh khó chịu. Cậu muốn an ủi An Tố. Nhưng cậu lại không biết phải nói gì cả.

“Chị say rồi. Để em đưa chị về”.

“Chị không muốn về! Về làm gì!”. An Tử Yến không để ý đến sự phản kháng của An Tố. Kéo cô ra bên ngoài, quay lại nói với Mạch Đinh: “Em ngủ đi”. Không đợi Mạch Đinh trả lời, hắn nhanh chóng đóng cửa lại. Mạch Đinh vẫn còn có thể nghe được tiếng la của An Tố. Đầu cậu như nổ tung. Cho đến tận lúc An Tử Yến trở về, nhìn thấy cậu ngồi yên trên ghế salon, hắn nhíu mày: “Không phải anh nói em ngủ đi à?”

“Chị ấy đâu?”
“Nằm xuống giường thì ngủ rồi”.

“Chị ấy không sao chứ?”

“Chỉ là uống quá nhiều thôi”.

Mạch Đinh đứng trước mặt An Tử Yến. Mỗi khi lo lắng cậu đều như thế này: “Em không ngủ được. Trong đầu em có nhiều câu hỏi quá. Phó Thúc không phải đã có con rồi sao? Hẳn đã kết hôn rồi chứ? Không lẽ chị An Tố là tiểu tam? Bây giờ anh ta qua lại với người khác nữa? Quá khinh người. Nhìn bộ dạng của anh ta, em còn tưởng là chính nhân quân tử. Em thật muốn đánh anh ta một trận”.

“Em thì có thể đánh thắng ai?”.

“Nhưng… anh ta đùa giỡn chị của anh. Chẳng lẽ anh không tức giận?”

“Chú ý lời nói của em”. An Tử Yến về phòng ngủ. Mạch Đinh đang muốn mở miệng thì An Tử Yến nói tiếp: “Thứ nhất, Phó Thúc luôn xem An Tố là em gái”.“Vậy vợ của anh ta đâu?”

An Tử Yến nằm xuống giường, chậm rãi nói: “Năm năm trước đã qua đời vì sinh khó”. Mạch Đinh trầm mặc. Cậu cảm thấy áy náy vì sự suy đoán lung tung của mình. Cậu bò lên giường: “Không lẽ anh ta không nhận ra tình cảm của chị đối với mình sao? Phó Thúc quen biết Quý Mộng cũng không lâu. Em nghĩ chúng ta nên đứng về phía của chị. Tác hợp chị An Tố và Phó Thúc. Đại hỉ luôn”.

“Em đừng quan tâm chuyện không đâu”. An Tử Yến tắt đèn phía đầu giường. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến trong bóng tối. Đối mắt loé sáng: “Vì chị ấy là chị của anh”. An Tử Yến kéo Mạch Đinh tới gần, ép đầu cậu tựa lên cánh tay hắn: “Em yêu anh quá à?”.

“Tự luyến ba”.

Mạch Đinh được sống trong hạnh phúc nên cậu muốn An Tố vui vẻ. Như vậy An Tử Yến nhất định cũng sẽ vui vẻ.

Hôm sau, Mạch Đinh nhân lúc nghỉ giữa giờ gọi điện cho Bạch Tiểu Tư. Phải thừa nhận rằng nhắc đến chuyện quá khứ thì bạn gái cũ của An Tử Yến biết rõ hơn cậu nhiều. Trong lòng cậu còn cảm cảm kích Bạch Tiểu Tư nữa. Loại cảm kích này thật hiếm có.

An Tố không chịu nói cho ai biết. Bạch Tiểu Tư cũng vậy. Bây giờ Mạch Đinh đã hiểu. Đến Bạch Tiểu Tư cũng rất muốn giúp An Tố nên mới nói cho cậu biết.

Hoá ra An Tố đã thích Phó Thúc từ lúc bé. Nhưng Phó Thúc chỉ xem cô là em gái. Vì vậy cô đã đợi đến khi trưởng thành. Nhưng còn chưa đợi đến lúc đó thì Phó Thúc đã kết hôn. An Tố đã bị đả kích rất lớn. Cô giấu kín tình cảm của chính mình. Cho đến khi vợ Phó Thúc qua đời. Cô đã cố gắng hết sức chăm sóc Phó Thúc khi anh cô đơn nhất. Thậm chí còn giúp anh chăm sóc đứa nhỏ nữa. Phó Thúc không muốn tuổi trẻ của An Tố trôi qua nên đã nói rõ ràng với cô. Anh và cô không thể đến với nhau. Anh ở bên cạnh vì xem cô là em gái. Anh chỉ là quản gia của ông nội. Anh không xứng với cô. Nhưng An Tố không chịu lắng nghe. Vẫn mãi yên lặng chờ đợi Phó Thúc.

Mạch Đinh biết nhiều điều về An Tố mà An Tử Yến không biết. Cô và Phó Thúc không phải là không thể. Cô không phải là em gái của Phó Thúc. Có lẽ Phó Thúc đã xem ông nội là ân nhân. Anh cũng nghĩ bản thân đã từng kết hôn và còn có một đứa con. Nếu ở bên An Tố thì thật có lỗi với ông nội. Chỉ cần vượt qua những khúc mắc đó, hai người họ sẽ có thể ở bên nhau. Đây chính là một câu chuyện tình yêu éo le và phức tạp. Mạch Đinh muốn nó có một kết thúc viên mãn. Nghĩ đến đây, tâm tình Mạch Đinh tốt lên hẳn.

– Hết chương 91 –

Chương 92: Lưỡng toàn kỳ mỹ

Mạch Đinh đã có chủ ý trong chuyện của An Tố nên quay trở lại bàn làm việc phân loại thật nhanh hồ sơ rồi giao trả cho Quách Bình. Quách Bình nhận được tất cả hồ sơ của mọi người thì hô lên sảng khoái. Lắc lắc cổ: “Thời gian lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng xong”.

“Nếu không xong thì tôi sẽ phát điên mất. Mỗi ngày nhìn thấy đống hồ sơ trên bàn là đau hết cả đầu”. Phạm Thiếu Quân xoa đầu. Liễu Vĩ đề nghị: “Để ăn mừng, trưa nay chúng ta ra ngoài ăn đi?”. Mạch Đinh kháng nghị: “Sao mọi người hở tí là ăn mừng? Có gì vui mà ăn mừng? Việc này xong còn có việc khác phải làm mà”.

“Cậu chỉ là hậu bối mà dạy dỗ chúng tôi hả? Có bản lĩnh thì dạy dỗ Yến đi”.

Mạch Đinh thật muốn hất mặt lên: Ngày nào về nhà mà không dạy dỗ hắn? Cấp trên của mấy người là ai? Cũng phải nghe tôi dạy dỗ chứ nói gì tới mấy người. Nhưng cậu vẫn còn tỉnh táo: “Anh ta có nhiều chỗ thiếu sót. Nhưng cũng không đến lượt tôi dạy. Gia đình anh ta hẳn có người dạy dỗ a”.

“Xem cậu nói kìa. Nếu Yến có nhiều chỗ thiếu sót, vậy cậu cũng không xứng làm người đi”.

“Ý gì đó! Tôi so với anh ta còn tốt hơn nhiều nhá. Người chính trực này, làm việc chăm chỉ này. Anh ta thì có gì mà so với tôi? Không phải chỉ là may mắn được thăng chức thôi sao?!”.

“Đừng có nói đùa mà lãng sang chuyện khác. Tôi thấy là cậu sợ a”.

“Tôi sợ cái gì? Hơn nữa mới nãy tôi cũng có nói đùa đâu”.

“Ai dô, Mạch Đinh hôm nay mạnh dữ. Chúng ta đánh cược đi. Nếu trước mặt mọi người cậu dám dạy dỗ Yến mà Yến không nói gì. 50 tệ này sẽ là của cậu”. Liễu Vĩ lấy 50 tệ từ trong túi xách ra.

“Vì 50 tệ mà tôi phải hy sinh nghề nghiệp nuôi sống bản thân để đi dạy dỗ cấp trên hả? Anh nghĩ tôi điên chắc?”. Mạch Đinh nói xong thì Cao Sảng bổ sung liền một câu: “Cậu mới nói không sợ mà”.

“Tôi… tôi không sợ”. Mạch Đinh không giải thích cho lời nói mâu thuẫn của mình lúc trước. Phạm Thiếu Quân chống cằm: “50 tệ là nhiều lắm rồi. Cậu có dám hay không? Nếu không thì im đi. Cậu dám dạy dỗ Yến, sau này chúng tôi sẽ cân nhắc không bắt nạt cậu như nhân viên mới nữa. Không sai cậu đi pha cà phê hay mua đồ nữa. Nhưng với điều kiện là lúc cậu dạy dỗ Yến, Yến phải không nói bất cứ điều gì. Nếu cậu ấy mắng hay đánh cậu, coi như mất hiệu lực”. Lời đề nghị của Phạm Thiếu Quân còn cám dỗ hơn so với 50 tệ kia của Liễu Vĩ. Chỉ cần giáo huấn An Tử Yến một chút, cậu có thể nhận được sự tôn trọng của đồng nghiệp rồi. Giao dịch này đối với Mạch Đinh mà nói cũng quá hời đi. Chung là hành động bây giờ của Mạch Đinh chính là thiệt người mà lợi mình.

Tiếng máy in vang lên, những tờ giấy trắng không ngừng bị hút vào trong rồi nhanh chóng được nhả ra ngoài. Cho đến khi máy dừng, Quách Bình cầm một xấp giấy dầy giả bộ đưa cho Mạch Đinh: “Đem cho Yến xem. Lúc về thì pha cho tôi ly cà phê”. Quách Bình giống như cố ý khích Mạch Đinh. Mà quả thật Mạch Đinh cũng bị khiêu khích rồi. Cậu kẹp xấp hồ sơ dưới nách đi vào phòng làm việc của An Tử Yến. An Tử Yến đang tập trung vào tài liệu trên bàn.
“Đang bận sao?”

“Có gì nói đi”.

“Em thì có thể có chuyện gì được. Chẳng qua là quan tâm, quan tâm anh thôi”. Giọng điệu nhẹ nhàng của Mạch Đinh khiến An Tử Yến ngẩng đầu lên. Hắn nheo mắt thẩm định khuôn mặt tươi cười giả dối của Mạch Đinh. Mạch Đinh cầm tập hồ sơ bước tới đặt trên bàn của An Tử Yến. Cậu cảnh giác. Xác định không có ai chú ý liền nói: “Mệt lắm không? Về nhà em sẽ nấu món anh thích nhất. Giúp anh xoa bóp he”.

“Em tính làm gì?”. An Tử Yến không bị hành động của Mạch Đinh đánh lừa mà trực tiếp hỏi ngay. Nhưng Mạch Đinh vẫn làm bộ vô tội: “Em có thể làm sao được? Sao anh lại nghi ngờ sự chân thật của em như vậy a?”

“Sự chân thật của em thì anh biết rồi. Đi ra ngoài”.

“Đợi đợi… Có chút chuyện nhỏ. Nhỏ vô cùng cần anh giúp một tay. Bây giờ còn ở công ty em không tiện nói. Về nhà em sẽ nói cho anh biết”.

“Giờ không nói thì khỏi nói nữa”.Mạch Đinh xoa xoa hai tay. Dường như cậu đang chọn lọc từ ngữ phù hợp: “Là vầy. Anh cũng biết các đồng nghiệp với em chung đụng rất nhiều. Bọn họ nói em không dám dạy dỗ anh. Nên cược với em. Nếu em dạy anh mà anh không nói gì thì sau này bọn họ sẽ không sai vặt em nữa. Anh xem đây quả là cơ hội quá tốt đi. Anh chỉ cần không mở miệng là em có thể nhận được sự tôn trọng rồi. Đường nào cũng lưỡng toàn kỳ mỹ hết a”.

“Lưỡng toàn kỳ mỹ? Anh thấy không có chỗ nào tốt với anh cả”. An Tử Yến chất vấn, Mạch đinh nghĩ thầm: Cha này sao khôn dữ? Cậu cười cười nịnh bợ: “Em sẽ nấu cho anh mấy món thiệt ngon. Em sẽ xoa bóp cho anh nữa nha ~”. Giọng nói của cậu nhẹ nhàng, ấm áp, An Tử Yến thì ngược lại: “Em có biết bộ dạng bây giờ của em rất thiếu đánh không?”

“Anh muốn thế nào mới chịu đồng ý với em?”

“Em thấy sao?”. An Tử Yến hỏi ngược. Mạch Đinh thận trọng nhìn biểu cảm của An Tử Yến mà suy nghĩ. Cậu muốn nghe trong lời nói giảo hoạt của hắn đoán ra điều gì đó. Trong lòng cậu dần hiện rõ câu trả lời nhưng cậu không muốn nói ra. Cậu không muốn cứ phải lấy cái chuyện kia ra trao đổi.

“Em sẽ cho anh giữ điều khiển ti vi một tuần”.

An Tư Yến xua tay, ý bảo cậu ra ngoài. Mạch Đinh quyết không bỏ cuộc: “Cho anh mở ti vi, chơi ipad, chơi điện thoại luôn ha?”. Cậu nói như thể mấy chuyện kia hằng ngày đều phải có sự cho phép của cậu vậy. Cũng đâu đến lượt cậu quyết định. An Tử Yến tiếp tục cúi đầu. Phảng phất không nghe Mạch đinh nói chuyện. Mạch Đinh không thể làm gì khác hơn là lấy ra vũ khí cuối cùng: “Em… em có thể chơi với anh”.

“Chơi cái gì?”

“Anh biết mà”.

“Anh không biết”.

Mạch Đinh đỏ mặt, nhìn chằm chằm An Tử Yến. Vật lộn một hồi mới lên tiếng: “Ở… ở trên giường anh muốn chơi cái gì… em cũng bỏ qua… Cho dù… cho dù… rất hạ lưu… Nhưng em nói trước. Chỉ một lần thôi đó”. An Tử Yến ngẩng đầu lên, xoay bút một vòng: “Đây mới là lưỡng toàn kỹ mỹ đấy”. Mạch Đinh hậm hực đi ra ngoài. Cậu thật sự ghét con người kia. Tại sao cậu lại thích hắn được cơ chứ!

– Hết chương 92 –

Chương 93: Tình cảm không phải thứ em muốn có là có

Còn mười phút nữa sẽ hết giờ làm, An Tử Yến ra khỏi phòng làm việc. Từ sinh viên lưu manh đến sếp lưu manh. Hắn không hề thay đổi chút nào cả. Mạch Đinh thật không hiểu nổi. Làm thế nào mà hắn có thể giải quyết được mọi công việc nữa. Bên trong văn phòng có vài tiếng ho khan. Ám chỉ Mạch Đinh bây giờ chính là cơ hội tốt. Mạch Đinh đã dàn cảnh đâu vào đấy. Cậu không sợ gì nữa. Cậu đứng lên gọi An Tử Yến. An Tử Yến dừng lại. Xoay người tựa vào cửa kính, vắt áo khoác lên cánh tay. Hắn mất kiên nhẫn đợi Mạch Đinh lên tiếng.

An Tử Yến đã tuân thủ điều kiện. Như vậy bước kế tiếp, Mạch Đinh chỉ cần giống như lúc chỉ có hai người mà nghiêm túc phê bình An Tử Yến là được. Không cần sợ hậu quả về sau. Chỉ cần nói ra. Chỉ cần nói ra thôi. Nhưng Mạch Đinh lại do dự. Mọi người nhìn Mạch Đinh. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến. Mạch Đinh biết dù có nói ra An Tử Yến cũng không quan tâm. Nhưng cậu cũng càng rõ. Nếu đứng trước mặt nhiều người mà phê bình An Tử Yến, vậy thân là cấp trên như hắn còn uy tín gì nữa. Rồi đây những người khác cũng có thể giống như cậu mà phê bình An Tử Yến thì làm sao? Vị trí của hắn chính là cần sự tôn trọng của cấp dưới.

“Không, không có gì. Anh đi đi”.

An Tử Yến hiểu ý tứ của Mạch Đinh. Hắn không phản ứng gì rồi rời đi. Cho đến lúc hắn vào thang máy, âm thanh khinh bỉ của các đồng nghiệp liền truyền đến: “Dạy với chả dỗ. Sau này đừng có khoác lác nữa đi”.

“Quá chán. Còn tưởng có kịch hay để xem”.

“Tôi sớm đã đoán được không thể nên chả ôm hy vọng gì nhiều”.

“Mạch Đinh, cậu nhát quá”.

Mạch Đinh dọn dẹp đồ đạc trên bàn. Thản nhiên mỉm cười: “Tôi đúng là nhát thật”.

Từ công ty về nhà, Mạch Đinh vừa mới mở cửa, còn chưa nhìn thấy An Tử Yến, cậu đã oang oang lên: “Nếu em không có dạy dỗ anh trước mặt mọi người, vậy thoả thuận của chúng ta cũng sẽ vô hiệu nhỉ?”. Vội về nhà hoá là vì chuyện này. An Tử Yến đang cầm ly nước. Hắn bình tĩnh uống một ngụm nước: “Vô hiệu?”

“Ừm… Đương nhiên rồi”. Mạch Đinh không giải thích được sự cà lăm của bản thân.

“Anh đáp ứng yêu cầu của em rồi. Chính là bỏ qua cho em. Bây giờ em nói chuyện em thoả thuận với anh không có hiệu lực nữa. Em nghĩ anh sẽ chấp nhận?”. Hắn đặt ly nước xuống bàn. Mạch Đinh đóng cửa lại: “Em… em cũng vì tốt cho anh mới bỏ qua mà”.

“Anh cũng vì tốt cho cơ thể của em thôi”.

“Đồ điên! Anh làm sao biết được em sẽ thích?”
“Sao em biết được em sẽ không thích?”

“Đừng có xuyên tạc lời nói của em. Đó là lời nói của anh!!”.

“Không thể huỷ thoả thuận”.

“Biết rồi!”. Còn không tính toán. Nói cái gì mà vì tốt cho cơ thể của tôi. Tôi thấy anh chỉ là vì tốt cho cơ thể của anh thì có. Mạch Đinh lẩm bẩm oán trách trong bụng. Nhưng cậu lại nghĩ đến chuyện quan trọng khác. Trên công ty không tiện, bây giờ thì có thể rồi. Nếu như lời An Tử Yến thì hắn tuyệt đối có cách giúp chị. Dù sao thì cũng là chị ruột của hắn, có lẽ lời nói của hắn sẽ giúp Phó Thúc hiểu ra. Đang muốn mở miệng thì trong lúc cậu lên cơn bốc hoả, An Tử Yến đã đi tắm từ lâu. Cậu đứng bên ngoài phòng tắm, tựa vào tường: “An Tử Yến, anh có nghe em nói không?”

“Ừ”.

“Hôm nay từ chỗ Tiểu Tư em có nghe một chút chuyện của Phó Thúc và chị. Em cảm thấy trong lòng Phó Thúc có tình cảm với chị. Chẳng qua còn câu nệ những lý do khác thôi. Bây giờ là thời đại nào rồi, Phó Thúc còn giữ quan niệm như vậy?”. Mạch Đinh dừng lại. Cậu nghĩ An Tử Yến sẽ nói gì đó tỏ rõ lập trường. Nhưng cậu cũng nghe thấy tiếng nước chảy. Cậu tiếp tục: “Chị đã hai mươi bảy tuổi rồi. Em nghĩ Phó Thúc cũng khoảng ba hai. Tuổi tác giữa họ chênh lệch không lớn. Nếu Phó Thúc vì chuyện đã có một đời vợ và còn có con, hay thân phận gì gì đó nữa thì mấy thứ đó cũng không quan trọng để từ chối chị. Không phải chị rất đáng thương sao? Tình cảm nhiều năm của chị không lẽ lại không bằng Quý Mộng? Nhân lúc hai người họ bây giờ mới quen biết nhau không lâu. Cũng chưa bắt đầu qua lại. Chúng ta nên sớm giúp Phó Thúc nhận rõ. Hoặc là…”. Mạch Đinh lại chìm vào suy nghĩ. Cậu nghĩ đến chuyện khác kích động hơn nữa: “Hay là Phó Thúc thật ra không có gì với Quý Mộng. Anh ta chỉ muốn mượn Quý Mộng để thử lòng chị thôi?”. Cửa phòng tắm mở ra. An Tử Yến lau tóc: “Mấy lời em vừa nói đừng để An Tố nghe được”.

“Tại sao?”. Mạch Đinh ngây ngốc: “Không phải người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc hả? Có lẽ chỉ cần những người bên cạnh…”. An Tử Yến cắt ngang lời cậu: “Anh sẽ không làm gì cả”.

“Chẳng lẽ anh không mong Phó Thúc và chị ở bên nhau? Chị sẽ hạnh phúc lắm a”.An Tử Yến dừng động tác, dùng giọng bất đắc dĩ mà nói với Mạch Đinh: “Không lẽ em không hiểu?”

“Hiểu cái gì?”

“Khi em không thích người ta rồi, em sẽ tìm được đủ loại lý do để từ chối tình cảm của người đó”.

“Anh nghĩ là…”. Mạch Đinh không muốn nói ra suy nghĩ của An Tử Yến. Suy nghĩ của hắn đối với chị quá tàn nhẫn. Cậu nguyện tin suy đoán của bản thân. Bởi suy đoán của cậu có thể khiến cho tình yêu của chị An Tố có kết thúc viên mãn.

“Không phải là anh nghĩ. Em cho rằng anh nghĩ thế nào là sẽ thế nấy à? Đây là sự thật”. Hắn buồn lòng lên tiếng. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến. Cậu nghĩ, An Tử Yến cũng không muốn nghĩ như vậy. Phó Thúc và An Tố đều là người thân của hắn. Nếu hai người họ ở bên nhau thì đương nhiên là quá tốt. Nhưng An Tử Yến không thể không nhìn nhận vào sự thật. Vậy, chị phải làm sao? Nếu không ai ủng hộ tình cảm của cô, không ai đứng về phía cô, chẳng phải cô đã quá đáng thương rồi sao?

“Chúng ta đi gặp chị đi. Em có chút lo lắng”.

“Bây giờ điều chị ấy cần không phải là an ủi. Chị cần thứ khác kia”. Mặc dù An Tử Yến nói như vậy nhưng hắn vẫn cầm chìa khoá xe lên.

Căn hộ của An Tố gần công ty. Mạch Đinh đang tính gõ cửa thì phát hiện cửa không khoá. Cậu đẩy nhẹ cánh cửa. Tấm rèm bên trong che kín không chút kẽ hở cho ánh sáng chiếu vào. Mùi rượu nồng nặc bốc lên.

“Chị ơi?”. Mạch Đinh nhẹ giọng gọi. Cậu luôn nghĩ sẽ có thể nghe thấy tiếng của An Tố: Ai là chị của cậu? Nhưng đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy gì cả. An Tử Yến mở rèm cửa sổ ra. Tầm nhìn bên trong ngôi nhà rõ ràng hơn hẳn. Nhà cửa không lộn xộn mấy. Chỉ có rất nhiều chén đũa chưa rửa vẫn còn nằm trong bồn. Mạch Đinh vào phòng ngủ. Không có ai cả. Cậu gọi điện thoại cho An Tố. Cũng không có ai nghe máy. Cậu lo lắng: “Không lẽ chị nghĩ quẩn? Chúng ta ra ngoài tìm đi”. An Tử Yến ngồi trên ghế salon: “Chị ấy không ngốc như vậy đâu”.

“Đã hết giờ làm rồi, chị có thể đi đâu được chứ?”

“Còn có thể đi đâu?”. An Tử Yến dùng chân đá vào bàn khiến những chai rượu rơi lăn lóc xuống sàn. Mạch Đinh im lặng. Cậu vén tay áo đi vào bếp. Rửa sạch sẽ chén đũa có trong chậu rồi mở tủ lạnh ra. Bên trong không hề có chút đồ ăn nào. “Em ra siêu thị mua chút thức ăn. Đợi chị về là có thể cùng ăn rồi”. An Tử Yến chẳng qua chỉ im lặng gật đầu.

– Hết chương 93 –

Chương 94: Mất đi chính mình liệu còn chứng minh được gì nữa?

Nấu nướng xong xuôi, An Tố vẫn chưa trở về. An Tử Yến xem đồng hồ. Đã tám rưỡi rồi.

“Không cần để ý đến chị ấy. Ăn đi”.

“Có lẽ đợi một chút…”.

“Giờ em không đợi được chị ấy đâu”. Mạch Đinh đành để phần cho An Tố. Dùng bọc thực phẩm gói lại cẩn thận. Làm xong đâu vào đấy, Mạch Đinh ngồi cạnh An Tử Yến. Thật may hắn không mất kiên nhẫn mà bảo cậu về nhà. Hắn cũng ngồi đó mà chờ đợi.

Tầm nửa đêm, rốt cuộc An Tố cũng trở về. Cô không yếu ớt mở cửa bước vào. Nhìn thấy An Tử Yến và Mạch Đinh, cô cũng không ngạc nhiên gì. Lúc cởi giày, cô xém chút ngã quỵ. Mạch Đinh chạy đến đỡ cô. Cô không từ chối. Chẳng qua là lầu bầu muốn uống nước. Mạch Đinh vội vàng chạy đi lấy cốc nước nóng. Cô ngã người ra ghế.

“Mấy người tới làm gì?”. Mặc dù cô hỏi nhưng cũng chẳng quan tâm có ai trả lời hay không.

“Chị nghĩ uống rượu có thể giải quyết được cái gì?”. An Tử Yến lạnh lùng hỏi. Mạch Đinh nhìn An Tử Yế, ý bảo hắn nhẹ nhàng một chút. “Giải quyết được cái gì à? Cái gì tôi cũng không muốn giải quyết. Mà tôi có giải quyết được gì đâu. Tôi không ngủ được. Ra ngoài uống chút rượu thì có phiền đến ai? Đều là lỗi của cậu. Đừng nghĩ là tôi không biết. Hôm rồi tôi lại thấy Phó Thúc dắt theo Tiểu Kiệt đến công viên chơi với một người phụ nữ. Tôi biết Phó Thúc khi giải quyết công việc sẽ không dẫn theo Tiểu Kiệt. Vậy nên tôi đã tìm hiểu. Lại là vì công ty của mấy người. Nhất định là cậu đã nói Phó Thúc làm chuyện gì rồi. Hai người họ mới quen biết. Mới quen biết một hai tuần lễ. Vậy mà anh ta còn đưa Tiểu Kiệt đến gặp là sao?”. An Tố biết bản thân nói vậy với An Tử Yến là không đúng. Nhưng cô chỉ muốn nói hết ra. Tình cảm chất chứa quá lâu trong lòng khiến cô không thể chịu nổi.

“Cô ta có gì tốt? Tôi trẻ hơn cô ta, đẹp hơn cô ta, yêu Phó Thúc hơn cô ta. Tại sao tôi lại thua? Tại sao tôi lại thua? Tại sao tôi lại thua….”. An Tố ôm đầu. Cô muốn có người nào đó nói cho cô biết câu trả lời.  Mạch Đinh khó chịu. Gần đây cậu nhìn thấy một con người không phải là An Tố. Bây giờ cô yếu ớt như vậy mà cậu không thể giúp gì được. Thậm chí cậu còn muốn lớn tiếng: Chị sẽ không thua. Phó Thúc thích chị đấy!

“Có lẽ…”. Mạch Đinh vừa định mở miệng thì liền bị An Tử Yến trợn mắt. Cậu hiểu ý của An Tử Yến. Cậu cũng không phải là Phó Thúc. Cậu không có quyền tạo hy vọng giả dối cho An Tố. Đột nhiên An Tố ngẩng mặt lên. Cô nắm chặt lấy tay An Tử Yến: “Còn cách đúng không? Chỉ cần cậu nói Phó Thúc rời xa người phụ nữ kia, anh ấy sẽ nghe. Anh ấy tuyệt đối sẽ nghe mà”.

“Như vậy chị sẽ vui?”. An Tử Yến lạnh lùng giễu cợt. An Tố chột dạ: “Tôi bất chấp. Tôi là chị của cậu. Cậu phải giúp tôi! Bây giờ cậu gọi điện cho Phó Thúc đi. Coi như giúp tôi. Tôi là chị của cậu. Là chị ruột của cậu mà!”. An Tố lặp đi lăp lại mối quan hệ với An Tử Yến. Tới cuối cùng, An Tử Yến vẫn lạnh lùng: “Phó Thúc không phải là đồ vậy của em. Càng không phải là của chị”.“Cậu thật là máu lạnh! Cậu rất muốn tôi đau khổ à? Cậu mong cả đời tôi không có được hạnh phúc phải không?! Rõ ràng chỉ cần một câu nói. Chỉ cần Phó Thúc rời xa người phụ nữ đó. Tôi liền…”. Có lẽ An Tố thừa hưởng tính cách của Ngô Hinh. Một khi kích động lên sẽ không lý trí nữa. Nhưng Mạch Đinh biết rõ. Cô không phải nói lẫy. Tình cảm của Mạch Đinh cũng từng bị giễu cợt. Cũng từng nghe đi nghe lại những lời ác ý. Những thứ đó không có cách nào kiểm soát được. Giống như trong thân thể tồn tại một linh hồn của người khác vậy.

An Tử Yến không nhìn An Tố, hắn chỉ nhìn vào màn hình ti vi: “Chị được cái gì? Tỉnh lại đi! Cho dù anh ta không đến với Quý Mộng thì cũng không đến với chị. Anh ta không muốn ở bên chị. Anh ta đối với chị không có tình yêu. Cứ cho chị, mẹ nó, có nằm chung giường với anh ta đi nữa, anh ta cũng không đụng vào chị đâu”. Đừng nói nữa. An Tố muốn bịt miệng An Tử Yến lại. Nhưng cánh tay của cô bị bắt lấy: “Chị không muốn nghe em nói. Vậy em sẽ gọi Phó Thúc đến nói cho chị nghe”.

“Cậu im đi!”. An Tố hét lên. Ngay sau đó cô càng không còn sức lực nào. Nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô đau đớn: “Đừng tìm anh ấy. Tôi không muốn nghe. Tôi không làm được…”. Lúc này Mạch Đinh thật muốn chạy ra ngoài. Cậu muốn cầu xin Phó Thúc yêu An Tố. Hoặc chăng cầu xin Quý Mộng đừng yêu Phó Thúc. Nhưng rồi cậu cũng nhanh chóng xoá bỏ ý nghĩ ích kỷ đó. Nếu có người đến cầu xin cậu đừng yêu An Tử Yến mà hãy yêu người khác. Cậu sẽ có cảm nhận gì đây?

“Chị Tố, nghe em, từ bỏ đi”. Khẩu khí của An Tử Yến không còn lạnh lẽo như trước nữa. Bên trong đó còn có chút tức giận. Tại sao cô không nghe. Cứ hành hạ bản thân ra thành bộ dạng như bây giờ chứ?

Chỉ có tàn nhẫn. Tàn nhẫn chính là cách duy nhất để cứu lấy An Tố. Lần này, rốt cuộc An Tử Yến cũng quyết định. Hắn muốn phá huỷ hết mọi hy vọng của An Tố.
“Tôi đã nói rồi. Tôi không làm được! Mạch Đinh, cậu đừng về phía nào?”. An Tố dời tầm mắt sang Mạch Đinh. Mạch Đinh có thể trả lời. Cậu muốn đứng về phía An Tố. Nhưng chỉ là cậu không thể xác định được dùng cách miễn cưỡng này có thể thành toàn cho tình cảm của cô không. Trao hy vọng sẽ tốt cho cô chứ? Những chuyện này quá khó đối với Mạch Đinh: “Em…”.

“Đừng lôi cậu ấy vào chuyện này”. An Tử Yến nhận lấy sự khó xử của Mạch Đinh.

“Không có lấy một người đồng ý giúp tôi sao?”

“An Tố”. Giọng nói trầm ổn bên ngoài khiến sắc mặt An Tố đột nhiên thay đổi. Bả vai cô run rẩy, căm tức nhìn An Tử Yến: “Tại sao cậu lại gọi Phó Thúc tới?!”. An Tử Yến không lên tiếng, đứng lên. An Tố hốt hoảng níu lấy hắn: “Đừng mở cửa. Bây giờ chị không muốn gặp anh ấy. Đừng mở cửa. Để anh ấy đi đi”. An Tử Yến rút tay, ra mở cửa. Phó Thúc bước vào, nhìn An Tố. Trong ánh mắt có chút đau buồn cùng sự bất lực. Giống như ánh mắt của một người anh lớn nhìn đứa em gái vậy. Mạch Đinh từng nhìn thấy ánh mắt Phó Thúc nhìn Quý Mộng. Thì ra, tình yêu và tình thân lại dễ dàng phân biệt đến thế.

An Tố không vô lý mà làm loạn lên nữa. Cô trở nên trầm lặng. Một lúc lâu sâu mới lên tiếng: “Sao anh lại đến. Đừng nghe Yến nói vớ vẫn. Em không có…”.

“Là vì chuyện của Quý Mộng sao?”. Phó Thúc trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. An Tố lắc đầu: “Em biết anh với cô ta không nghiêm túc. Anh là có nguyên nhân khác…”. Giọng điệu An Tố thay đổi. Dịu dàng một cách lạ thường. Vừa nói vừa thăm dò ánh mắt Phó Thúc. Cô lo lắng sẽ chọc giận anh. Mạch Đinh vẫn còn hy vọng giúp cho chuyện tình này có kết thúc viên mãn.

Giờ phút này An Tố không còn là An Tố mà cậu biết nữa. Cô giống như đã biến thành con người khác.

Một khi vì tình yêu, vì lấy lòng đối phương mà thay đổi chính mình, tình yêu đó chỉ còn là nỗi đau mà thôi. Có người sẽ mạnh mẽ đứng lên mà nói rằng: Vì tình yêu, tôi có thể đánh đổi tất cả! Nhưng rồi đến lúc, thời gian sẽ cho bạn biết. Nói như vậy thiếu chín chắn đến nhường nào. Đừng thiếu tự tin mà đánh mất bản thân. Điều đó chỉ có thể chứng minh, người mà người đó yêu căn bản cũng chẳng phải là chính bạn.

– Hết chương 94 –

Chương 95: Đau một chút

An Tố chờ đợi Phó Thúc sẽ dịu dàng mà xoa đầu cô như trước đây. Cô biết anh sẽ không làm vậy với người vợ quá cố hay với Quý Mộng. Anh chỉ làm hành động đó đối với Tiểu Kiệt, bản thân cô và An Tử Yến khi còn bé. Dù cho mỗi khi Phó Thúc làm vậy, An Tố đều rất đau lòng. Thậm chí còn có phần căm hận. Cô biết loại hành động đó có nghĩa anh không xem cô là một người phụ nữ. Nhưng khi bàn tay ấy đặt lên tóc cô, cô lại cứ thế mà quyến luyến không thôi.

Sự chờ đợi của An Tố rơi vào khoảng không. Phó Thúc vẫn duy trì một khoảng cách với cô: “An Tố, tôi đối với Quý Mộng là nghiêm túc. Tôi…”. An Tố che tai lại: “Em không muốn nghe! Em không muốn nghe! Anh nói cái khác đi. Anh nhớ lúc chúng ta còn bé không? Tết năm đó em bị ngã ngoài vườn hoa, anh liền chạy đến ôm lấy em. Bên ngoài pháo hoa khắp trời. Trong nhà thì rộn ràng tiếng nhạc. Anh bế em đi trong vườn hoa. Em cảm thấy em giống như cô dâu của anh vậy”. Phó Thúc trở thành chất gây nghiện với An Tố. Chỉ cần thử một chút, một chút thôi liền có thể thoát khỏi sự dày vò. Bây giờ Phó Thúc lại cùng An Tử Yến muốn lấy hết đi cái chất gây nghiện đó.

“Em muốn nhưng anh không thể cho em được”.

“Sao lại không thể? Anh có thể. Chúng ta thử đi. Nếu thật sự không được, em sẽ từ bỏ. Chưa thử anh làm sao biết được…”.

“Anh biết”. Phó Thúc cắt ngang lời cô. Giọng nói dù không lạnh lùng như An Tử Yến, nhưng nó lại bình thản đến mức khiến người khác đau đớn: “Anh không yêu em. Anh không có cách nào để yêu em được. Nếu như sự xuất hiện hay hành động vô tình nào đó của anh khiến em hy vọng, sau này anh sẽ tránh gặp em. An Tố, đừng lãng phí tình cảm dành cho anh nữa. Không đáng đâu”.

Anh ta không yêu chị.

Anh không yêu em.

Đừng nói nữa. Đừng lặp đi lặp lại cái chuyện đã biết rồi đó nữa. Ngay đến sức lực để tức giận, An Tố cũng không còn nữa: “Tôi muốn ở một mình. Để cho tôi yên tĩnh một mình”.

“Em…”. Mạch Đinh muốn ở bên cạnh An Tố. Nhưng có nói gì cậu cũng là đàn ông. Đêm nay Mạch Đinh có quá nhiều điều muốn nói những lại chẳng thể mở lời.

“Đi thôi”. An Tử Yến chỉ nói hai chữ rồi ra ngoài. Phó Thúc nhìn An Tố một lát rồi cũng quay lưng đi. Mạch Đinh ôm nắm cửa: “Chị, em…”.

“Đừng nói gì cả. Mạch Đinh. Bây giờ một chữ tôi cũng không muốn nghe. Tôi chỉ muốn ở một mình. Yên tâm. Tôi sẽ không làm chuyện dại dột. Tôi không ngốc như vậy”. Dường như Phó Thúc vừa rời đi, An Tố mà Mạch Đinh quen biết đã trở lại.

Đứng bên dưới căn hộ một hồi lâu, Mạch Đinh nhìn đám thiêu thân bay quanh bóng đèn đường. Cậu lại dời tầm mắt sang Phó Thúc: “Thật không thể sao?”. Phó Thúc khó khăn để lộ nụ cười miễn cưỡng: “Chuyện này tôi đã tự hỏi bản thân rất nhiều lần. Nhưng câu trả lời vẫn chỉ có một. Câu trả lời của tôi bây giờ vẫn như câu trả lời trước đây vậy”. Mạch Đinh quay đi. Trên mặt An Tử Yến không thể hiện cảm xúc gì. Không phải hắn không quan tâm đến An Tố. Hắn cũng từng giống như cậu. Mong rằng Phó Thúc có thể thay đổi câu trả lời.

“Yến, cậu không ra lệnh cho tôi sao? Cậu biết tôi sẽ nghe theo mà”.“Anh biết khả năng nói đùa của mình rất kém không?”. An Tử Yến nắm lấy cổ tay Mạch Đinh đến chỗ đậu xe. Mạch Đinh ngồi trong xe quan sát Phó Thúc. Anh vẫn lặng lẽ đứng dưới căn hộ. Dường như có chút không muốn đi. Mạch Đinh thấy được sự cô độc. Đối với người đàn ông đó, những người quan trọng đã lần lượt ra đi. Trong nhà chẳng còn lại bao người. Nhưng anh nhất định phải chọn cách khiến người kia tổn thương. Bởi nếu vì thương hại mà đến với nhau, há chẳng phải quá dối trá sao?

Có người nói rằng, thời gian sẽ thay đổi mọi thứ. Mạch Đinh mới đây còn muốn cầu xin Phó Thúc ở bên An Tố. Nhưng rồi bây giờ cậu lại mong người nào đó xuất hiện phá bỏ đi cái sự cô độc của Phó Thúc. Người mà Mạch Đinh muốn dường như đã xuất hiện rồi. Nhưng chẳng phải là An Tố, mà chính là Quý Mộng.

“An Tử Yến”. Cậu nhẹ nhàng gọi tên An Tử Yến.

“Sao?”

“Giờ em nghĩ thật là may mắn khi anh yêu em. Thật may là chúng ta ở bên nhau. Có phải rất ích kỷ không?”. Giọng nói của Mạch Đinh hoà lẫn trong tiếng động cơ xe. Cậu cảm thấy bản thân nghĩ như vậy quá xấu xa. Nhưng cậu không thể khống chế được.

Qua chuyện của An Tố và Phó Thúc, Mạch Đinh hiểu rằng, tình yêu là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu được. Có thể cùng người mình yêu ở bên nhau, đó sẽ là… Hạnh phúc? Vui vẻ? Hay thoả mãn? Nên dùng từ nào mới thích hợp đây? Nghĩ cho cùng, dùng từ nào cũng không chính xác tuyệt đối được. Đâu phải ai cũng có thể ở bên người mình yêu. Chỉ cần cảm nhận là đủ rồi.

An Tử Yến đưa tay phải về phía Mạch Đinh nhưng bị Mạch Đinh tóm lấy. Bàn tay hắn cảm nhận được sự ấm áp từ đôi tay Mạch đinh: “Sao lại nói ‘thật may mắn’”.“Bởi vì số em lúc nào cũng xui xẻo. Không đời nào trúng số nè. Cố gắng bao nhiêu thì thành tích học tập cũng chưa từng vào top mười. Còn nhiều chuyện khác nữa. Anh vì sao lại yêu em? Vì sao lại muốn ở bên em? Nhất định là có kỳ tích rồi. Nhất định là truyện cổ tích. Không thì…”.

Bàn tay An Tử Yến dùng sức, không muốn Mạch Đinh nói tiếp: “Mạch Đinh. Anh và em ở bên nhau không phải là tình cờ. Là anh muốn ở bên em. Mấy cái lý do vớ vẫn đó anh không muốn nhắc đến. Nhưng anh muốn ở bên em, nhớ chưa?”. An Tử Yến còn chưa nói hết câu, Mạch Đinh đã sớm gật đầu lia lại. Cậu nhìn An Tử Yến. Kiềm không được mà suy nghĩ. An Tố sẽ tìm được người giúp cô viết nên câu chuyện tình yêu rung động lòng người. Rồi sẽ tìm được người đó. Bây giờ, chỉ cần đau một chút thôi.

Hai chữ ‘từ bỏ’ thật không dễ dàng như viết ra giấy. An Tố không nghĩ bản thân có thể làm được. Cô lén theo dõi Phó Thúc năm ngày. Cô chán ghét hành động điên cuồng của mình. Nhưng lại không kiềm chế được. Mấy ngày nay, Phó Thúc không gặp Quý Mộng để tránh khiến cho An Tố đau lòng. Cô nghĩ có lẽ Phó Thúc áy náy với cô. Thậm chí trong tâm trí cô còn thoáng hiện lên những suy nghĩ hoang đường. Nếu gây cho cô tổn thương, vậy Phó Thúc sẽ áy náy rồi sẽ không rời xa cô nữa đúng không?

Khi Quý Mộng xuất hiện trước mắt An Tố. Cô tức giận siết chặc tay lái. Cô muốn biết họ đang nói chuyện gì với nhau.

Quý Mộng mình quanh quán cà phê nơi lần đầu tiên gặp Phó Thúc. Dĩ nhiên thời gian cũng chưa hẳn là lâu. Trong quán không có gì thay đổi. Duy chỉ có điều khác là Phó Thúc đang ngồi đợi cô. Quý Mộng đặt túi xách xuống ghế. Gọi cho mình tách cà phê. Vẫn theo thói quen mà mở lời châm chọc: “Tôi nghĩ anh đối với tôi là nghiêm túc rồi”.

“Trong công việc cô cũng chậm trễ vậy sao?”

Quý Mộng mỉm cười. Là nụ cười chân thật. Người đàn ông này có sức lôi cuốn gì mà có thể khiến cô cô mỉm cười như vậy: “Làm sao tôi biết được anh có phải là vì thiếu gia nhà anh mà muốn lợi dụng tôi không?”. Sự thẳng thắn của cô thường khiến cho người đối diện cảm thấy lúng túng. Nhưng Phó Thúc chẳng qua chỉ uống một ngụm cà phê: “Nếu tôi làm việc bằng cách đó. Vậy mỗi năm tôi thu hoạch cũng không ít”.

“Tôi nhớ đã nói với anh, tôi không có hứng thú với trai đẹp nhỉ”.

“Có vẻ như cô thích khen tôi”.

Quý Mộng lặng lẽ quan sát Phó Thúc. Anh quá tự tin. Trong ánh mắt anh đã thể hiện rất rõ và phảng phất có còn hình bóng cô. Thật ra, nội tâm cô cũng đã rất rõ ràng. Cho dù không phải bây giờ. Cuối cùng gì cô cũng sẽ ở bên người đàn ông đang ngồi trước mặt kia. Cô không từ chối suy nghĩ của bản thân. Cũng không kích động hay ngượng ngùng như những cô gái mới lớn. Cô chỉ điềm tĩnh mà chấp nhận nó.

– Hết chương 95 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau