CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tại sao sinh cậu ra lại ngây thơ như vậy

Mạch đinh đem tách cà phê vào phòng làm việc, đè thấp âm lượng: “Hôm nay anh đừng có bày trò gì đấy”.

“Cái sự thông minh của em làm anh mất hết hứng thú rồi”.

“Em cũng không mong anh có kỳ vọng gì vào em! Vừa đến ngày cá tháng tư là đau đầu. Anh nói sao mấy người kia cứ mỗi năm lại vây quanh em vậy? Chuyện em ngốc vầy hẳn được hoan nghênh đi”. An Tử Yến uống một ngụm cà phê: “Em nghĩ là tại sao? Chắc cũng không phải do em đẹp đâu!”.

“Nói chuyện với anh đúng là dễ khiến người ta bực mình”.

“Anh có thể giúp em hạ nhiệt”.

“Cầm thú!”. Mạch Đinh ra khỏi phòng An Tử Yến không bao lâu thì gặp một người phụ nữ. Mặt mày cô tiều tuỵ, ôm theo một đứa bé đứng trước cửa phòng khẩn trương nhìn xung quanh. Nhìn thấy Mạch Đinh thì thở phào nhẹ nhỏm. Cô lau đi dòng nước mắt rồi tiến đến bắt lấy cổ tay Mạch Đinh: “Cuối cùng em cũng tìm được anh rồi”. Mạch Đinh tràn đầy nghi ngờ hỏi: “Có phải cô tìm nhầm người rồi không?”

“Anh không biết em? Nếu không phải anh Chu nói cho em biết có thể tìm được anh ở đây thì em cũng không biết phải sống thế nào nữa. Anh bỏ rơi hai mẹ con em. Mẹ con em biết phải làm sao!?”. Người phụ nữ tức giận nói. Mà Mạch Đinh chỉ có thể nghĩ anh Chu kia chính là thằng cha Chu Cách. Cậu nhanh chóng biết đây là trò đùa của Chu Cách. Vừa định lên tiếng thì người phụ nữ đẩy đứa trẻ đến trước mặt Mạch Đinh, khẽ thúc nó: “Đây là bố con”. Nhóc con hoảng sợ nhìn Mạch Đinh, sau đó thì cứng nhắc gọi một tiếng: “Bố ơi”. Mạch Đinh ôm ngực. Cậu cảm thấy bản thân bị bệnh tim mất. Ánh mắt các đồng nghiệp nhìn xoáy vào Mạch Đinh. Mạch Đinh cuống quýt giải thích: “Chuyện không liên quan đến tôi. Là bạn tôi nghĩ trò trêu tôi ngày cá tháng tư đó mà!!”.

Giọng điệu người phụ nữ thay đổi sắc bén: “Anh nói cái gì? Cười cái gì mà cười? Chuyện năm năm trước anh đã quên rồi sao? Tôi vất vả lắm mà không tìm được anh. Anh không muốn nhận tôi cũng được. Nhưng ngay đến con anh cũng không nhận sao? Anh dám nói đây không phải là con anh?”. Mạch Đinh siết chắc quả đấm. Trong lòng nghĩ chắc Chu Cách đã tốn không ít để mời được diễn viên chuyên nghiệp như vậy. Kĩ năng không thể bắt bẻ được. Nhìn qua đứa nhỏ kia. Trong lòng Mạch Đinh chấn động. Hai hàng lông mày cực giống. Phạm Thiếu Quân và Phùng Phỉ Mông như đang xem kịch bày tỏ ý kiến: “Tôi thấy không giống trò đùa ngày cá tháng tư đâu. Thằng bé kia nhìn cũng giống Mạch Đinh đó chứ”.

“Đúng vậy. Người như hoa hoa công tử Mạch Đinh đây, có thể làm ra những chuyện như vậy cũng không phải là không thể. Thật muốn đánh chết cậu ta”.

“Mọi người phải tin tưởng tôi chứ. Hôm nay không phải là ngày cá tháng tư sao?”

“Chẳng qua là trùng hợp thôi. Bây giờ ai mà không biết ngày đó. Mạch Đinh, cậu cũng là đàn ông. Có chút phong thái của đàn ông được không? Cuộc sống cá nhân quá loạn. Nhân phẩm còn tệ hại”.

“Mấy… mấy người…”. Mạch Đinh nói không ra lời. Cậu không thể làm gì hơn là ngồi xổm xuống. Vừa tầm đứa nhỏ, dịu dàng nói: “Anh bạn nhỏ, bây giờ anh phải làm việc. Em cùng mẹ đến chỗ khác chơi được không?”

Bé trai ngây thơ gật đầu, ấp úng đáp: “Được ạ?”

“Ngoan lắm”.

“Cho em 200 nè”.

Mạch Đinh bị một thằng nhóc lừa!! Nhưng đây là văn phòng, còn cách gì khác? Cậu đau lòng lấy 200 tệ trong túi ra: “Được rồi. Anh cho em này”.

“Cảm ơn bố”.“Là anh!!!”. Mạch Đinh nghiến răng mỉm cười. Tiễn hai người về xong. Lửa giận trong người Mạch Đinh bùng cháy, lập tức nhắn tin cho Chu Cách. Chu Cách cười cợt trả lời.

[Vui không? Vừa nghĩa tới thôi tôi đã thấy buồn cười rồi.]

[Không thể hiểu nổi. Rãnh rỗi thì tự sát đi.]

[Tôi vốn tính làm gì đó buồn buồn. Cậu cũng biết tôi không giống Tiểu Tư thích dùng ba thứ xài đi xài lại. Tôi muốn có gì đó đột phá. Vậy nên có xin ý Yến một chút. May mà cậu quá bình thường. Khắp nơi trong công viên đều có thể tìm thấy một đứa nhỏ giống cậu.]

Mạch Đinh oán hận nhìn An Tử Yến. Hắn cũng không có ý phủ nhận. Đã vậy còn thể hiện kiểu: Là anh thì sao?

Về đến nhà Mạch Đinh đã không còn sức lực chỉ trích An Tử Yến. Nhưng cậu vẫn còn chút đau khổ. Năm nay An Tử Yến không đích thân trêu cậu đã là phúc phận trong bất hạnh rồi. Cậu ngã người ra ghế salon, ngọ nguậy thân thể, tựa đầu lên đùi An Tử Yến: “Trêu chọc em thì có gì vui?”

“Sao em biết được”.

“Đó là bởi vì người bị trêu là em! Thật nghĩ không ra. Mấy người sao cứ làm ba cái trò đó. Không lẽ làm người đàng hoàng đối với mấy người khó khăn vậy sao?”

“Anh cũng nghĩ không ra. Rõ ràng trí thông minh của em thấp như vậy, anh còn đi thích em”. Tỏ tình quá trực tiếp. Trực tiếp đến mức nghe không giống gì cả. Là trò đùa ngày cá tháng tư sao? Haizz, sao lại sinh ra cậu ngây thơ như vậy chứ? Lần đầu tiên, Mạch Đinh cam tâm tình nguyện cứ mãi ngây thơ như vậy.Một hôm, Mạch Đinh đứng trong nhà vệ sinh, để nước xối lên tay, nhìn bản thân trong tấm kính. Sau đó cậu đi sấy khô hai bàn tay. Cậu lấy chiếc nhẫn trên cổ ra. Đã lâu lắm rồi cậu không đeo nó. Hôm nay đột nhiên cậu muốn đeo thử một chút. Người ta nhiều lúc cũng không giải thích được những chuyện mình đang làm. Mạch Đinh từ từ đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Ngắm nhìn nó. Trên mặt nâng lên một nụ cười. Ai ngờ ngay lúc đó, Quách Bình đi vào. Nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay Mạch Đinh. Sắc mặt anh không thay đổi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu. Mạch Đinh toàn thân cứng đờ không dám nhúc nhích. Cậu mấp máy môi không biết nên nói gì. Chẳng qua cậu cũng nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay. Nhẫn của cậu và An Tử Yến giống nhau nên dự Quách Bình sẽ đoán ra được. Anh nhất định là đoán ra được.

“Tại sao?”. Quách Bình hỏi. Mạch Đinh còn chưa hiểu anh đang muốn hỏi gì. Là tại sao người yêu của An Tử Yến là cậu, hay tại sao cậu lại thích đàn ông à?

“Tôi…”.

“Mạch Đinh, tôi không biết cậu lại là người như vậy”.

Trong lòng Mạch Đinh nghiêm trọng. Hít một hơi thật sâu. Muốn đối mặt với sự tổn thương quen thuộc đó. Cậu ngẩng đầu lên. Quách Bình tiếp tục nói: “Tại sao cậu lại ăn trộm nhẫn của An Tử Yến?”

“Gì!!!”. Mạch Đinh cũng tự nghe thấy âm lượng của mình quá lớn. Cậu bịa lý do: “Không phải vậy. Là vừa rồi anh ta vào rửa tay tháo ra mà để quên. Tôi định đem trả rồi. Chỉ là thấy đẹp quá nên muốn thử một chút”.

“Thì ra là vậy”.

“Anh còn nghi ngờ tôi”.

Quách Bình vỗ vỗ vai cậu: “Cậu cũng biết cuộc sống riêng tư của cậu không đứng đắn mà”. Nếu không phải anh là sự phụ của cậu thì cậu đã đạp anh vào bồn cầu rồi. Cậu không dám ở lâu trong này. Ra khỏi nhà vệ sinh, nhanh chóng đi tìm An Tử Yến để tránh bị bại lộ. Mạch Đinh chạy vào phòng làm việc của An Tử Yến thở hồng hộc. Xác định không có ai nghe ngóng, liền nói: “Nguy hiểm quá. Xém chút thì lộ rồi. Mới nãy em chỉ muốn đeo thử chiếc nhẫn. Ai ngờ sư phụ nhìn thấy. May mà anh ta nghĩ em ăn trộm nhẫn của anh. Em đành phải nói là anh để quên trong nhà vệ sinh. Anh đừng có nói kiểu khác đấy. Chúng ta phải thống nhất câu chuyện a”.

“Nếu có người phát hiện, anh sẽ không giúp em dọn dẹp đâu”.

“Anh bây giờ là có ý gì? Rõ ràng là anh cũng hay làm mấy chuyện dễ bị phát hiện. Nếu như không có em ở phía sau dọn dẹp cho anh thì đã sớm bị lộ rồi”. An Tử Yến nhún vai. Dường như không quan tâm đến lời nói của Mạch Đinh: “Nhớ, anh cũng không muốn vì em mà phá hỏng hứng thú vụng trộm của anh đâu!”.

“Em không thể chấp nhận được cái mục đích thật sự của anh!”. Mạch Đinh lại nhìn ra bên ngoài. Thật trọng luồn chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền. Qua việc lần này, Mạch Đinh cảm thấy sau này cậu phải cẩn thận hơn. Lúc sắp ra ngoài, cậu còn dặn dò An Tử Yến: “Ngàn vạn lần đừng có ở trong thang máy hay trong phòng làm việc mà lợi dụng em. Nếu bị phát hiện, không có lý do gì để giải thích được đâu. Chúng ta trong công ty chỉ là quan hệ cấp trên và nhân viên. Không có quan hệ nào khác. Biết chưa?”

“Nếu em còn nói với anh bằng cái giọng đó nữa thì ngày mai có thể dọn dẹp bàn làm việc”.

“Anh! Được. Xin lỗi sếp. Tôi đi liền đây!”.

– Hết chương 86 –

Chương 87: Vị chua [P1]

Mạch Đinh trở về bàn làm việc đúng lúc đụng phải quản lý Thôi đi ngang qua chỗ Quách Bình. Ông ta nhìn mọi người một lượt. Phát hiện tất cả đều đang chỉnh sửa hổ sơ trước đây của bộ phận chăm sóc khách hàng. Không khỏi nhíu mày: “Các cậu không có việc gì khác để làm à? Làm mấy cái số liệu đó để giết thời gian sao?”

Mặt mày Quách Bình cung kính mỉm cười nhìn thẳng quản lý Thôi: “Những việc khác chúng tôi đã xử lý ổn thoả cả rồi. Hồ sơ trước đây lộn xộn quá. Chúng tôi muốn chỉnh sửa lại một chút. Nhỡ như có kiểm tra gì đó”. Quản lý Thôi không nói nữa. Đi ngang qua phòng làm việc của An Tử Yến thì đứng nhìn một lát rồi về lại phòng mình. Ông đóng cửa lại, kéo cả rèm cửa. Một mình ngồi trong bóng tối. Hai tay bắt chéo chống cằm, nhíu mày suy nghĩ. Tại sao đột nhiên lại phải chỉnh sửa lại những hồ sơ trước đây? Chuyện này đã bắt đầu từ lúc nào? Trận chiến lúc trước quá bận rộn khiến ông không chú ý đến động tĩnh bên này. Mục đích của An Tử Yến có phải chỉ đơn giản như vậy? Không được. Không thể xem nhẹ chuyện này. Ông ta nhấc điện thoại lên bấm số: “Ừ. Có chút chuyện. Vài ngày nữa, cậu đến chỗ tôi. Ừ”.

Cùng lúc đó, An Tử Yến chuyển tư thế ngồi trên ghế. Đập mạnh cây bút xuống bàn, nhấc điện thoại lên: “Giúp tôi lưu ý. Nếu có gì khác thường thì báo cho tôi”.

Bên ngoài, Mạch Đinh ngồi còn chưa nóng mông đã bị Phùng Phỉ Mông sai lên phòng tài vụ. Mạch Đinh vào công ty rất ít tiếp xúc với phòng tài vụ. Một mặt là vì Phùng Phỉ Mông thường liên hệ với họ. Cho nên đây là lần đầu tiên cậu tới chỗ đó. Nói ra thật xấu hổ, vào công ty cũng được một thời gian rồi, nhưng thân là một nhân viên nhỏ bé, rất nhiều tầng trong công ty cũng chưa từng đến. Nhất nhất chỉ xuất hiện ở tầng bốn và tầng bảy.

Thang máy dừng ở tầng thứ mười ba, Mạch Đinh ra ngoài. Cậu liền nghe thấy hương thơm từ phía xa. Giống như mùi hương trong khuê phòng của phụ nữ vậy. Vừa mới bước vào, Mạch Đinh cảm giác mình như Đường Tăng xuất hành đến vương quốc của nữ nhi. So với số lượng đàn ông trong bộ phận chăm sóc khách hàng, đàn ông trong phòng tài vụ quá là ít đi. Dường như đa số trên bàn làm việc đều được trang trí bằng những vật nho nhỏ. Còn có cả những chậu hoa nhỏ nữa. Ghế ngồi cũng đầy đủ màu sắc các loại. Phu nữ người ta đều thích như vậy hết sao?

“Xin chào, tôi bên bộ phận chăm sóc khách hàng. Phùng Phỉ Mông có chuyện phải ra ngoài nên tôi đến thay”. Mạch Đinh thể hiện thái độ nhẹ nhàng lịch sự với cô gái đứng gần nhất. Cô mỉm cười quay sang một cô tóc dài khác: “Á Á ơi, đàn ông bên chăm sóc khách hàng đến”.  Á Á quay lại: “Gì? Còn tưởng Yến sẽ lên. Thì ra chỉ là một thằng nhóc chưa cai sữa”. Cậu rõ ràng lớn bằng An Tử Yến mà!!

“Đừng trêu cậu ta. Cậu ta cũng không tốt đẹp gì đâu”.

“Nghe nói Yến có bạn gái rồi. Có thật vậy không?”. Á Á vẫn cứ trêu chọc Mạch Đinh. Mạch Đinh hết hồn. Cậu chưa từng bị ánh mắt phụ nữ nhìn chằm chằm như vậy. Từ phía sau có một người phụ nữ đến giải vây cho cậu. Người phụ nữ tầm ba mươi tuổi. Không phải là đẹp nhưng cũng có mùi vị toả ra. Đó chính là mùi vị hấp dẫn của người phụ nữ trưởng thành. Cô búi tóc gọn gàng. Trang phục màu đỏ phối đen trên dáng người cân đối. Bên khoé miệng có một hột ruồi không rõ ràng. Nó khiến cho người đối diện phải chú ý vào hột ruồi đó.

“Quản lý Quý. Chị về rồi”.

Quản lý Quý đánh giá thương hiệu quần áo trên người Mạch Đinh. Thể hiện thái độ không lạnh nhạt mà cũng chẳng niềm nở: “Phùng Phỉ Mông đâu?”. Mạch Đinh lịch sự trả lời. Phòng tài vụ chỉ có một quản lý duy nhất, đó là Quý Mộng. Mạch Đinh dù đã gặp qua nhưng đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện. Mạch Đinh không dám đắc tội: “Hôm nay cô ấy phải ra ngoài. Chuyện khá là gấp. Cho nên bảo tôi lên đây”. Quý Mộng liếc nhìn Á Á. Á Á ngừng trêu đùa. Ngồi về chỗ lật lật tìm kiếm. Bỏ hết giấy tờ cần thiết vào kẹp hồ sơ rồi đưa cho Mạch Đinh.

“Quản lý Quý, tôi không quấy rầy mọi người đi nữa. Tôi đi đây”.Quý Mộng cũng không có ý giữ lại: “Cậu chuyển lời cho sếp của cậu. Đừng cố gắng với tôi”. Mạch Đinh chỉ biết gật đầu. Không hiểu ý cô là gì. Các cô gái trong văn phòng cũng gọi Mạch Đinh: “Chúng tôi cũng muốn nhờ cậu chuyển lời với sếp của cậu. Nói anh ấy có thời gian thì lên đây uống cà phê nha. Nói xong thì tất cả đàn bà con gái trong phòng đều cười ầm lên. Bây giờ Mạch Đinh cảm thấy nơi này không phải là vương quốc của nữ nhi. Đây chính là động của yêu quái nhền nhệnh thành tinh. Cậu ngoài mặt ấp úng trả lời. Trong lòng lại nói: quản lý Thôi cũng là sếp của tôi. Tôi sẽ chuyển lời cho ông ta. Nói ông ta lên đây mà mời cà phê với mấy cô.

Cửa thang máy mở ra, Chu Mạnh đã đứng sẵn bên trong. Mạch Đinh gật đầu với ông một cái. Ông ta vẫn như cũ. Như thể tất cả mọi người đều có thù oán với mình. Bộ mặt cứ nhăn nhúm. Mạch Đinh không dám trêu chọc. Chu Mạnh tính tình nóng nảy. Dù có không động chạm cũng lên cơn.

“An Tử Yến có ở văn phòng không?”

“Chắc có ở đó”.

“Cái gì mà chắc? Có là có. Mà không có là không có”.
“Có”. Bình thường đều là Mạch Đinh dạy dỗ người khác. Bây giờ phát hiện so với cậu, Chu Mạnh còn thích dạy dỗ người khác hơn. Chu Mạnh nhìn chằm chằm vào con số trong thang máy: “Bộ phận chăm sóc khách hàng ngay đến ăn nói cũng không được à?”

“Vậy xin quản lý Chu sau này dạy bảo tôi nhiều một chút”. Mạch Đinh khiêm tốn tiếp nhận khiến cho Chu Mạnh sửng sốt vài giây. Sau đó lên tiếng: “Tôi không có gì để dạy cho cậu cả”.

“Tôi cảm thấy quản lý Chu có rất nhiều điều đáng để tôi học tập. Tôi luôn muốn làm thật tốt. Lúc nào cũng cân nhắc rất nhiều. Nhưng rốt cuộc cũng không làm được gì”.

“Cân nhắc nhiều cũng là việc tốt”. Khó mà được Chu Mạnh khích lệ. Ông là một người rất coi trọng tư chất của nhân viên. Vừa lúc Mạch Đinh nhắc đến vấn đề này. Chu Mạnh làm việc rất nghiêm túc. Ông sẽ không cùng với những người khác cười đùa. Cũng không tham gia vào những đồn đại trong văn phòng với khuôn mặt hứng thú. Mỗi lần đi qua bộ phận chăm sóc khách hàng, ông quan sát thấy Mạch Đinh không giống như những thành phần đó trong văn phòng.

Hai người họ cũng ra khỏi thang máy. Phạm Thiếu Quân đang tựa người vào cạnh bàn của An Tử Yến thì nheo mắt nhìn vào hai người từ chỗ thang máy bước đến. Chu Mạnh trược tiếp đến chỗ An Tử Yến: “Tôi có việc tìm cậu”. Nhưng tầm mắt của An Tử Yến lại không rời Mạch Đinh một khắc. Mạch Đinh lạnh hết cả sóng lưng. Hắn cũng không nhìn tới Chu Mạnh mà nói với Mạch Đinh: “Tĩnh Mạch, đừng có tuỳ tiện chạy lung tung rời khỏi tầm mắt tôi mà làm loạn”. Trong lòng Mạch Đinh thấp thỏm. Rốt cuộc cậu đã chọc hắn chỗ nào!

Chu Mạch bình thường cảm thấy An Tử Yến đối với cấp dưới sẽ rất dễ dãi. Không ngờ đối với Mạch Đinh lại nghiêm khắc như vậy. Hẳn đã cùng chung suy nghĩ với mọi người. Chính là An Tử Yến nhất định rất ghét Mạch Đinh.

“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy”. Chu Mạnh nâng âm lượng.

“Tôi không nói với anh”. An Tử Yến nhàn nhạt trả lời.

“Tiểu Tử, sửa cái thái độ của cậu đi!”. Tính khí nóng nảy Chu Mạnh lại bốc phát. Toàn bộ không gian văn phòng đều là giọng nói của ông. An Tử Yến quay sang Phạm Thiếu Quân nói gì đó rồi vào đi vào phòng làm việc. Chu Mạnh Đi theo phía sau. Vẫn không ngưng la hét.

– Hết chương 87 –

Chương 88: Vị chua [P2.1]

Buổi chiều ba ngày sau, Mạch Đinh đang chuẩn bị nấu bữa tối thì cậu nghe chuông di động của An Tử Yến reo lên bên ngoài. Sau đó là giọng nói của hắn: “Biết rồi, giờ em qua đây”. Mạch Đinh thò đầu ra, An Tử Yến đã đứng chỗ cửa: “Anh đi đâu? Sắp tới giờ cơm rồi”.

“Ra ngoài”.

Mạch Đinh yếu ớt hỏi: “Em có thể đi theo không?”. An Tử Yến không trả lời. Hắn mở cửa. Mạch Đinh rũ mắt, đang muốn lùi vào bếp thì An Tử Yến lạnh lùng lên tiếng: “Còn phải để anh ôm em đi à?”. Nghe lời này, Mạch Đinh tươi ngay, tắt lửa trên bếp: “Đi liền đây”. Sợ An Tử Yến đổi ý, Mạch Đinh không hỏi thêm gì nữa. Xe chạy đến ngã tư, Mạch Đinh liền trông thấy An Tố đang sốt ruột khoanh tay tựa người vào xe đứng đợi. Thấy An Tử Yến, cô không chỉ trích gì hắn nhưng lại quay sang Mạch Đinh: “Muốn tôi phải đợi bao lâu nữa? Có chút quan niệm gì về thời gian không vậy?”

“Nhưng…”. Có phải mình đâu, dựa vào cái gì mà tức giận với mình.

“Tôi không muốn nghe giải thích”.

“Chị nên dạy dỗ An Tử Yến mới phải chứ!”.

“Bây giờ hai đứa không phải là một sao? Dạy ai mà không như nhau”. An Tố nói lý. Mạch Đinh không nói lại nổi. An Tử Yến trực tiếp xuống xe, ngồi vào trong xe của An Tố. Mạch Đinh còn chưa kịp phản ứng thì An Tố đã ngồi vào ghế lái: “Còn không xuống xe. Muốn tức giận với tôi à?”. Mạch Đinh nhanh chóng mở cửa xe rồi ra ngoài. Không hề biết phải đổi xe với An Tố. Cậu còn nghĩ sẽ đến nơi nào đó đặc biệt lắm. Ai là bãi đậu xe nhỏ dưới công ty. Mạch Đinh tán thưởng nhìn An Tử Yến, còn vỗ vỗ lên vai hắn: “Anh bạn trẻ, giác ngộ a. Tôi không ngờ chú lại chăm chỉ như vậy. Còn len quay lại làm thêm giờ. Không tệ. Có tương lai”. An Tử Yến lạnh lùng gạt tay Mạch Đinh ra. Mạch Đinh rút tay về: “Đau! Em khen anh! Anh còn đi đánh em?”

“Còn muốn đánh nữa?”

“Cuồng bạo lực à”.

Tầm mắt An Tử Yến nhìn chăm chăm vào nơi nào đó. Mạch Đinh cũng nhìn theo. Phát hiện là xe của quản lý Thôi. Đã trễ như vậy rồi quản lý Thôi vẫn chưa về sao? Không lẽ An Tử Yến muốn xì lốp xe ông ta? Đang đoán già đoán non thì quản lý Thôi đi xuống. Mở cửa ngồi vào trong rồi khởi động xe lái ra ngoài. An Tử Yến cũng khởi động xe, duy trì một khoảng bám theo.

Mạch Đinh khẩn trương không ngừng vuốt vuốt dây an toàn. Nhịn một hồi lâu mới dò xét hỏi: “Hôm nay anh rốt cuộc cũng quyết định giết quản lý Thôi hả?”. An Tử Yến liếc cậu một cái: “Anh muốn giết em hơn đấy”.

“Nhưng em với anh có thù oán gì đâu”.

“Anh thích giết em”.

“Cái lý do rách nát gì vậy? Anh không thể bỏ từ ‘giết’ đi được à?”

“Em cũng đừng mơ”.

“Thôi nghiêm túc đi. Chúng ta theo quản lý Thôi làm gì?”
“Xem một chút”. Nói cũng như không. Từ đầu tới cuối Mạch Đinh biết An Tử Yến không thích nói chuyện. Dù sao thì đi xem chắc cũng biết thôi. Cậu không hỏi nhiều nữa. Ánh mắt chăm chú đuổi theo chiếc xe cách họ không xa, chỉ huy: “Đừng có đi gần quá sẽ bị phát hiện đó. Ờ ờ… Chậm chút. Không được. Phải nhanh lên. Đèn xanh đèn đỏ kìa. Mất dấu phải làm sao…”. Tay phải An Tử Yến rời vô lăng, vỗ nhẹ sau gáy Mạch Đinh: “Ngồi yên đấy cho anh”.

“Em muốn giúp anh thôi mà”.

“Lòng tốt của em giữ lại tự dùng đi”.

Mạch Đinh khịt mũi. Cứ như vậy mà bị mất dấu hay lạc đường cũng đừng có khóc lóc mà van xin cậu. Kết quả An Tử Yến không bị mất dấu hay lạc đường, và đương nhiên cũng không van xin Mạch Đinh như cậu tưởng tượng. Xe quản lý Thôi dừng trước một nhà hàng. Đợi ông ta vào trong, Mạch Đinh lén muốn xuống xe thì bị An Tử Yến bắt lại. Cậu quay sang hỏi: “Không theo vào luôn hả?”

“Không cần. Anh chỉ muốn biết anh ta hẹn ai thôi”.

“Anh nghĩ là ai?” Mạch Đinh cảm thấy trong lòng An Tử Yến thật ra đã có đáp án rồi. Chỉ là muốn xác nhận thôi. Bàn tay hắn từ từ chm vào vô lăng: “Là một quản lý của phòng marketing”. Mạch Đinh biết trong bộ phận marketing có tổng cộng ba quản lý. Cậu không khỏi dâng lên nghi vấn: “Nhưng quản lý Thôi và bên đó đi ăn cơm cũng bình thường mà”. An Tử Yến không trả lời. Nhưng vẻ mặt của hắn đã nói cho Mạch Đinh biết chuyện không đơn giản như vậy. Cậu chợt đập tay hiểu ra: “Khó trách anh nhìn Chu Mạnh không vừa mắt. Anh sớm đã nghi ngờ anh ta rồi”.

An Tử Yến quét ngang Mạch Đinh: “Anh thấy anh ta không vừa mắt là vì nguyên nhân khác”.

“Nguyên nhân gì?”

An Tử Yến lại làm lơ. Câu trả lời rất rõ ràng. Mạch Đinh chính là nguyên nhân. Nhưng cậu lại ngây thơ không phát hiện ra. Cứ đinh ninh là vì chuyện công.
Không bao lâu sau, có thêm một chiếc xe dừng trước nhà hàng. Người xuống xe cũng không phải là Chu Mạnh. Là một quản lý khác của phòng marketing: Bách Thành Lâm. An Tử Yến sau khi nhìn thấy người đó vào trong thì không có ý ở lại lâu. Nổ máy rời đi. Quan hệ của các quản lý trong công ty thật phức tạp. Mạch Đinh cố gắng tạo dựng quan hệ với nhân viên thuộc các bộ phận khác. Nhưng kết quả cũng chả kiếm được người nào ra hồn! Nếu cậu ngồi lên được vị trí của hắn, nói không chừng có thể trở thành bạn tốt của tất cả các quản lý cũng nên. Dù sao cậu cũng là người vĩ hoà vi quý dễ gần mà. Lúc này cậu mới nghĩ đến một quản lý khác: “Đúng rồi, quản lý Quý nói em chuyển lời cho anh. Đừng cố gắng với cô ấy. Xém chút em quên”. An Tử Yến nghe xong cũng không mấy phản ứng: “Anh thích phong cách của cô ta”.

“Chỉ trách tính khí anh không bình thường, bất lịch sự! Em rộng rãi đương nhiên có thể nhịn được. Nhưng anh đừng cho rằng ai cũng được như em”.

“Công nhận. Ai cũng như em, thế giới này tiêu rồi”.

“An Tử Yến!”.

“Gọi anh làm gì?”

Mạch Đinh trợn hai mắt. Muốn nói gì đó nhưng tìm không được từ ngữ. Hận lúc nhỏ không học giỏi môn ngữ văn.

Vừa về đến nhà, An Tử Yến đã lười biếng nằm dài ra ghế salon. Mở ti vi. Dường như đã thành quán tính rồi. Mạch Đinh cũng nhanh chóng cho rằng bước qua cánh cửa nhà thì An Tử Yến sẽ hoàn toàn thay đổi. Hình tượng trên công ty thế nào, về nhà là liền không giữ được một giây. Mấy cô trên phòng tài vụ thật có mắt không tròng. Rõ ràng cậu mới là người đàn ông tốt. Sao hết người này đến người khác thích An Tử Yến? Cậu quay lại bếp tiếp tục nấu nướng. Trước đây cậu sẽ oán trách số phận khổ sở các thứ. Phải nấu cơm rồi còn phải dọn dẹp nhà cửa. Bây giờ ngay đến than thở cũng không có nữa. Cậu chính là đã chấp nhận cái số phận đau khổ này rồi.

Hai người ngồi vào bàn. Đang ăn thì đột nhiên Mạch Đinh ngẩng đầu lên: “Anh lười biếng như vậy có phải là vì em không?”. Rồi cậu tự trả lời luôn: “Cũng rất có thể. Lúc nào em cũng nói. Nhưng mà vẫn giúp anh dọn đồ. Một hồi anh thấy việc đó là bình thường. Không được. Tiếp tục như vậy, anh nhất định phải học cách tự lập. Sau này quần áo anh ném bừa bãi thì tự mình dọn đi”.

“Vậy em ở nhà làm gì?”

“Sao anh cứ hạ thấp giá trị của em vậy?”

“Em thì có giá trị gì?”

“Em không muốn nói với anh chuyện này. Lát ăn xong thì tự rửa chén đi”.

An Tử Yến tiếp tục: “Mai nộp đơn từ chức”. Thật độc ác! Hắn ta nắm được phần cán. Phải nhẫn. Mạch Đinh lại dùng lời dậy của người xưa để an ủi bản thân. Người ta nói ít nhất cuối cùng cũng thành công. Còn cậu đây. Chắc cả đời cũng không có kết quả gì.

– Hết chương 88 –

_________________

Chương 89: Vị chua [P2.2]

Sáng hôm sau, Mạch Đinh gặp An Tử Yến ngay cửa công ty. Vì thời gian hai người rời giường khác nhau, phương tiện đi lại cũng khác nhau, vậy nên đến công ty cùng lúc giống như dạng khung cảnh tình cờ gặp nhau tuyệt đẹp trong phim vậy. Hai người cùng vào thang máy. Không nói với nhau câu nào. So với quan hệ đồng nghiệp còn tệ hơn. Lúc cửa thang máy dần khép lại thì Quý Mộng vừa đến. Bên trong có người giúp cô chặn cửa lại. Những người khác chừa chỗ cho cô bước vào. Mọi người ân cần với Quý Mộng ngoài lý do cô là quản lý phòng tài vụ, còn có những nguyên nhân khác nữa. Mạch Đinh cũng mới biết đây. Ngày đó sau khi gặp Quý Mộng thì có về vô tình nhắc với Quách Bình. Từ chỗ của anh cậu mới biết Quý Mộng đã từng kết hôn. Không có con. Có thể quản lý bộ phận tài vụ đương nhiên không phải là người bình thường. Bên ngoài cô là một người vô cùng ưu tú. Đồng thời cô cũng là con gái của một sếp tổng. Vậy nên không chỉ có nhân viên, mà ngay đến quản lý của các bộ phận khác cũng tranh nhanh lấy lòng cô.

Sau khi vào trong, cô liếc nhìn An tử Yến đang tựa người vào vách thang máy. Biểu cảm trên khuôn mặt không mấy thay đổi. Cô là một phụ nữ trưởng thành nhạy bén, sẽ không vì nhìn thấy trai đẹp mà si mê như con gái mới lớn.

“Thời gian này gặp được cậu đúng là khó”. Trong câu nói có phần giễu cợt. Khó trách, lúc Quý Mộng đi làm, cô chưa từng gặp An Tử Yến. Đối với ý tứ của cô, An Tử Yến làm như không hề nghe thấy: “Sau khi tan việc cùng uống tách cà phê đi”. Ngữ khí của hắn quá mức bình thường. Những người khác trong thang máy khinh ngạc nhìn về phía An Tử Yến. Là chính hắn mở lời hẹn sao? Mạch Đinh nhìn phản ứng của Quý Mộng. Cậu sẽ không ăn dấm đâu. Cho dù Quý Mộng không giống với những cô gái khác, cậu cũng không ghen đâu.

Mạch Đinh biết rõ An Tử Yến sẽ không ngang nhiên đứng trước mặt cậu mà ngóng đông ngóng tây. Mà tình cảm rất thích chiến thắng lý trí. Rõ ràng, rõ ràng là giữa bọn họ không có gì. Nhưng trong lòng vẫn dâng lên niềm chua xót. Quý Mộng chỉ mỉm cười. Cô không giống như các cô nhân viên dưới quyền nghe xong lời hẹn của An Tử Yến sẽ cảm thấy xấu hổ hay hưng phấn: “Anh là đang nói chuyện với tôi?”

“Nếu không thì ai?”

“Thái độ hẹn phụ nữ mà lạnh nhạt như vậy”. Quý Mộng hơi nghiêng người, dùng ngón cái và ngói trỏ chạm vào vạt áo An Tử Yến: “Rất có thể bị từ chối đấy”. An Tử Yến nhìn con số không ngừng thay đổi trong thang máy: “Tôi cảm thấy cô không thích đàn ông nhiệt tình”. Tay Quý Mộng dừng lại. Khoé mắt vui vẻ sâu thường. Cửa thang máy mở ra, ngón tay nhỏ nhắn của cô vỗ nhẹ lên ngực An Tử Yến. Ghé sát vào tai hắn thì thầm: “Tôi cũng không thích đàn ông lôi kéo mình”. An Tử Yến nhếch miệng. Không nói gì. Hắn ra ngoài, Mạch Đinh cũng đi theo. Cửa thang máy dần khép lại, Quý Mộng nói vọng ra: “Nhắn cho tôi địa chỉ và thời gian là được rồi. Tôi sẽ trực tiếp đi”.

Hai người họ đơn độc uống cà phê. Cậu không có quyền can thiệp hoặc tham gia. Cậu biết đây là chuyện công việc. Vì vậy cậu thấy ghét sự ghen tức trong lòng mình. An Tử Yến quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhíu mày của Mạch Đinh: “Anh có nói hẹn cô ta cùng uống cà phê với mình à?”. Mạch Đinh ngẩng đầu lên. Trong mắt đều là sự khó hiểu: “Vậy thì ai?”

“Tự nhiên sẽ có người khác tới”.

“Anh không đi sao được! Em sẽ không ngại đâu!”. Mạch Đinh gấp gáp nói: “Anh đừng vì em mà làm vậy. Chẳng qua em chỉ hơi hơi ghen thôi. Có chút xíu thôi. Giống như mấy đứa con gái tới tháng ấy”.

“Anh chỉ là nói cho em biết người uống cà phê với cô ta không phải là anh. Chứ không phải vì em”. An Tử Yến nói xong thì rời đi. Chu kì tới tháng của Mạch Đinh cũng hết luôn.

Chuyện An Tử Yến và Quý Mộng vào sáng nay được truyền đi với tốc độ còn nhanh hơn vi rút máy tính. Mạch Đinh vừa mới ngồi vào ghế, tên bà tám Phạm Thiếu Quân liền bay tới. Còn thuận tiện mơ đến vụ cưới hỏi giữa bộ phận chăm sóc khách hàng và phòng tài vụ. Rồi từ đó mở ra một tương lai tươi sáng rạng ngời phía trước. Mạch Đinh mặc kệ lời đồn càng lúc càng dữ. Như vậy thì sẽ không có ai chú ý đến quan hệ thật sự của cậu và An Tử Yến nữa.

Theo như lập luận của Quý Mộng, An Tử Yến dường như muốn kéo Quý Mộng về phía hắn. Nhưng ngoài An Tử Yến thì còn ai có khả năng thuyết phục Quý Mộng đây?

Bảy giờ năm mươi phút, Quý Mộng đến quán quán cà phê trước giờ hẹn. Cô không bao giờ đến trễ cũng như không thích người khác đến trễ. Nếu tám giờ An Tử Yến chưa đến, cô sẽ về. Quán cà phê khá vắng, chỉ tầm hai, ba người khách. Quý Mộng nhìn lên đồng hồ treo trên tường. Đúng tám giờ, cửa quán mở ra. Người bước vào không phải là An Tử Yến. Nhưng Quý Mộng biết đó chính là người đến thay thế. Là người khiến cho Mạch Đinh nặn óc ra suy nghĩ. Anh ta bên ngoài lịch sự nho nhã. Lại để lộ ra khí chất không thể xâm phạm. Rất khó khiến người đối diện không liên tưởng đến dung mạo quý tộc anh tuấn trong phim điện ảnh phương Tây.Ngón tay Quý Mộng tựa như vuốt ve tách cà phê, biểu cảm không nóng cũng không lạnh: “Tôi cho An Tử Yến sẽ dùng chính mình thực hiện mỹ nhân kế. Không nghĩ lại bảo người khác đến. Tôi có nên cảm thấy thụ sủng nhược kinh không?”. Phó Thúc ngồi đối diện Quý Mộng, không nở nụ cười: “Là tôi thụ sủng nhược kinh mới đúng. Có thể được coi là mỹ man trong mắt cô”.

“Đáng tiếc”. Cô khuấy cà phê: “Tôi không hứng thú với mỹ nam”. Chồng trước của Quý Mộng cũng là một nhân tài hiếm có. Nhưng cũng vì vậy mà rất thu hút phụ nữ. Cuối cùng, chồng cô trở thành chồng của không ít phụ nữ. Quý Mộng ly hôn. Cô đối với đàn ông chỉ còn là sự thất vọng. Đặc biệt là những người đàn ông đẹp trai.

“Đương nhiên tôi không ngại cô có hứng thú với phụ nữ”.

Quý Mộng mỉm cười: “Cho nên tôi đồng ý tới đây là muốn nói rõ ràng. Tôi không đứng về bên nào cả, Chuyện của bộ phận chăm sóc khách hàng đừng lôi bên tài vụ chúng tôi vào”.

“Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi. Chẳng qua là cần cô giúp chút việc nhỏ thôi”.

“À …”. Quý Mộng kéo dài âm thanh chờ Phó Thúc nói tiếp.

“Một vài bộ hồ sơ trước đây của bộ phận chăm sóc khách hàng không thấy nữa. Tôi nghĩ đó là đồ cá nhân của quản lý Thôi. Nhưng bất luận là gì thì cũng liên quan đến tiền bên phía tài vụ. Cho nên tôi mời cô đến đây chỉ muốn phiền cô lật lại chỗ hồ sơ đó”.“Đây cũng không phải là chuyện nhỏ”.

“Đối với cô mà nói chỉ là một cái nhấc tay”.

“Anh nghĩ là tôi ngốc sao? Đem tài liệu bên tài vụ giao cho các anh? Dù tôi và An Tử Yến cùng công ty nhưng cũng không thể tuỳ tiện mà tiết lộ được”.

“Nếu tôi nghĩ cô ngốc thì có thể nói rõ, tôi mới chính là kẻ ngốc. Chúng tôi đương nhiên không phải muốn tất cả tài liệu. Chẳng qua là phiền cô giao hồ sơ có liên quan đến quản lý Thôi. Nếu có chỗ không tiện, chúng tôi chỉ cần tên của hồ sơ đó. Những chuyện khác, chúng tôi sẽ tự mình xử lý”.

“Nói đi nói lại, vẫn là muốn kéo tôi về phía An Tử Yến?”

“Sẽ không dính dán đến bộ phận tài vụ của cô”. Giọng nói của Phó Thúc tạo cho người khác sự tín nhiệm cũng như cảm nhận được sự cám dỗ trong đó. Quý Mộng lại cười: “Tại sao tôi phải giúp các anh?”

“Tôi nói rồi, sẽ không dính dán đến bộ phận tài vụ của cô cũng như cô. Nếu quả thật trước đây ông ta có điều gì mờ ám. Dù cho có sự nhúng tay của cô, hay tay các nhân viên của cô, các cô cũng không thể phát hiện được được chỗ nào bất thường. Cô cũng không muốn vì chút chuyện nhỏ này là để cho người khác nghi ngờ năng lực làm việc của phòng vài vụ đâu nhỉ? Chúng tôi biết ơn cô nên cũng sẽ giúp cô che giấu thật kín”.

Quý Mộng không nói gì nữa. Hai người trầm mặc khoảng hai mươi phút. Sau đó Quý Mộng cầm túi xách đứng lên. Đi ra phía sau lưng Phó Thúc: “Tôi sẽ cân nhắc”. Sau đó, cô đặt tay lên vai Phó Thúc, bóp chặt: “Vất vả không?”. Cô vừa nói, vừa cúi người sát bên tai Phó Thúc: “Tôi thấy anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn”. Nghe không hiểu lời nói của Quý Mộng là xuất phát từ sự quan tâm hay giễu cợt. Phó Thúc và An Tử Yến thật ra đều được ông nội An nuôi nấng từ nhỏ. Từ lúc mười hai tuổi anh đã đi theo ông. Nếu ông đi rồi, trong lòng anh chính là đã mất đi cảm xúc. Chỉ có thể liều mạng lao đầu vào công việc. Nhưng anh giấu rất kĩ, Quý Mộng sao lại phát hiện ra? Hơi ấm nơi bàn tay cô vẫn còn lưu lại trên bả vai anh.

“Tôi không có đủ thời gian để nghỉ ngơi. Tôi còn phải làm việc và nuôi con”. Đây không phải là chuyện công việc. Quý Mộng xoay người, không nhìn thấy nét mặt của cô: “Thật tốt. Tôi không thể sinh con được”. Cô ra khỏi quán cà phê. Phảng phất như chuyện đau khổ kia không liên quan đến cô. Cô độc lập đến mức không cần dựa vào bất cứ người đàn ông nào cả. Phó Thúc nhìn cô ngồi vào xe. Cho đến khi chiếc xe đi xa.

Phó Thúc lấy điện thoại ra. Trong điện thoại của anh có rất nhiều tài liệu có liên quan đến công việc. Trước khi đến đây, anh đã nghiên cứu một chút về Quý Mộng. Bây giờ, anh lại mở tài liệu của Quý Mộng ra, đọc thêm lần nữa.

– Hết chương 89 –

Chương 90: Vị chua [P3]

Thời gian này xảy ra nhiều chuyện, Mạch Đinh đã sớm quên chuyện bái sư học đạo trong thang máy với Chu Mạnh. Mà Chu Mạnh lại không quên. Một hôm ông vào phòng làm việc của An Tử Yến. An Tử Yến đang ngồi trên ghế, xoay lưng ra ngoài.

“Tôi có chuyện muốn nói với cậu”. An Tử Yến không lên tiếng. Chu Mạnh kìm chế: “Gần đây phòng marketing không đủ nhân lực. Phòng nhân sự nhất thời cũng không thể tìm được người thích hợp”.

“Thì sao?”

“Tôi thấy Mạch Đinh trong phòng chăm sóc khách hàng của cậu làm việc rất chăm chỉ. Cậu cho tôi mượn cậu ấy một thời gian. Đợi phòng chúng tôi tuyển được người, tôi lập tức trả về cho cậu”. Nếu Mạch Đinh nghe được có người công nhận cậu như vậy hẳn sẽ kích động không thôi. Cố gắng hết sức cũng có người nhìn thấy rồi. Chu Mạnh nói xong, An Tử Yến từ từ xoay ghế lại. Vẻ mặt như thể đang nghĩ đến chuyện khác: “Anh nói cái gì?”. Chu Mạnh biết An Tử Yến đã nghe rồi. Hơn nữa, trên mặt ông còn viết rõ mấy chữ: Cậu còn dám nói lần nữa. Tôi sẽ đá cậu ra ngoài.

“Dù sao cậu nhìn Mạch Đinh cũng không vừa mắt. Tạm thời thiếu đi một người đối với bộ phận chăm sóc khách hàng của cậu cũng đâu tổn thất gì nhiều”.

“Nhưng tôi thấy anh mới càng không thuận mắt”.

“Đây chuyện công việc!”. Chu Mạnh cường điệu âm nói.

“Đối với tôi là chuyện riêng”. Chu Mạnh không đem những lời nói của An Tử Yến lái đến chuyện khác. Ông chỉ nghĩ do trước đây có xảy ra tranh cãi với hắn, nên hắn mới cố tình đối nghịch với ông. Chu Mạnh bất mãn: “Thì có liên quan gì. Chỉ là mượn nhân viên chỗ cậu thôi mà”.

“Có liên quan”.

“Liên quan chỗ nào?”

“Liên quan gì đến anh?”. Mặt Chu Mạnh đỏ lên. Bực bội nhìn bộ mặt vô cảm của An Tử Yến: “Cậu không phân biệt được việc công với việc tư à?”. An Tử Yến vẫn ngồi yên trên ghế: “Chuyện này công tư nhất định phải phân biệt”.

“Tôi không muốn nhiều lời với cậu. Rốt cuộc cậu có cho mượn không? Nói một câu thôi”.

An Tử Yến đứng lên. Đặt hai tay xuống bàn, hơi chồm lên phía trước, nghiến răng nói: “Không cho mượn. Hơn nữa nếu anh còn muốn mượn cậu ta. Tôi sẽ cho anh chết ở đây”. Chu Mạnh vẫn không bỏ cuộc: “Cậu để cho cậu ta lựa chọn. Nếu chịu theo tôi làm việc. Cậu cũng không thể nói gì được”. An Tử Yến ngồi lại ghế: “Tuỳ anh”. Chu Mạnh đi ra cửa: “Mạch Đinh, vào đây một chút”. Mạch Đinh mơ hồ đi vào thì thấy ngay bộ mặt lạnh lẽo của An Tử Yến. Cậu rùng mình một cái.

“Mạch Đinh, tôi thấy cậu cũng không nguyện ý theo An Tử Yến làm việc. Bây giờ phòng marketing của chúng tôi cần người. Cậu có đồng ý theo tôi không?”. Chu Mạnh hỏi thẳng. Mạch Đinh từ ngạc nhiên rồi đến hoảng sợ. Chu Mạnh nói tiếp: “Cậu không cần sợ cậu ta. Tôi sẽ chống đỡ cho cậu. Cứ nói mong muốn thật sự của mình đi”.

Mong muốn thật sự? Đương nhiên là muốn rồi. Nếu cậu dám theo Chu Mạnh, nhắm chừng về nhà sẽ mất mạng. Bảo vệ tính mạng là quan trọng nhất. Bây giờ không phải lúc nói chơi. Chỉ cần cậu nói sai một chữ, An Tử Yến kia tuyệt đối sẽ nổi giận. Hắn sẽ rất tức giận. Cho dù bây giờ hắn đã tức giận rồi.

“Cảm ơn quản lý Chu đã để mắt đến tôi. Nhưng phòng chăm sóc khách hàng còn rất nhiều việc. Tôi có thể…”.
“Đã nói không sao. Tôi biết cậu sợ nói trước mặt sẽ đắc tội với An Tử Yến. Tôi nghĩ cậu ta sẽ không để tâm đâu”.

An Tử Yến nhẹ nhàng di chuyển ghế. Không nói lời nào. Chung là đợi nghe câu trả lời của Mạch Đinh. Mạch Đinh vẫn giữ phép lịch sự từ chối Chu Mạnh: “Tôi vẫn muốn ở lại bộ phận chăm sóc khách hàng”.

Chu Mạnh thở dài: “Vậy thì không có cách nào rồi”.

“Anh có thể đi”. An Tử Yến vẫn không chút khách khí với Chu Mạnh. Chu Mạnh hung hăng trợn mắt với hắn rồi ra khỏi phòng. Mạch Đinh thở phào nhẹ nhõm. Cười đùa: “Em nghe lời như vậy, anh phải khen ngợi em a!”.

“Anh thấy chính là em không bỏ anh đi được”.

“Thái độ kiểu gì vậy? Đừng nghĩ mình có gì hay ho. Em không phải muốn ở cạnh anh nhá. Sớm biết vậy em đồng ý lời mời của Chu Mạnh rồi”. Mạch Đinh đắc ý.

“Đừng có nói mấy lời như thế, Mạch Đinh. Nơi đó em có muốn đi cũng không được”.

“Em có chân, em muốn đi đâu không được. Cứ ưa chiếm làm của riêng”. Cậu cắn môi dưới. Cố gắng không bật cười. Không phải là không thừa nhận. Mà giống như cậu sẽ rất vui khi làm cho An Tử Yến ghen. Hắn cũng sẽ cảm nhận được vị chua giống cậu chứ? Cậu chuẩn bị doạ An Tử Yến tiếp thì hắn nghiêng đầu: “Anh không phủ nhận. Hơn nữa, nếu lần sau anh bắt gặp em cười cười nói nói với Chu Mạnh, muốn chiếm làm của riêng thì nói không chừng anh sẽ trực tiếp đem em đặt lên tường”. Bây giờ người bị doạ lại chính là Mạch Đinh. Cậu biết An Tử Yến có thể làm được. Cậu khẩn trương: “Anh đừng xúc động. Chúng ta nói chuyện đường hoàng với nhau. Phải rộng rãi với nhau a”.

“Anh rất hẹp hòi”. Cậu như đang nói chuyện với thằng lưu manh. Không. Hắn ta chính là phường côn đồ coi thường pháp luật. Không biết làm sao để bắt được hắn. Mạch Đinh ý thức được cứ ở mãi trong phòng làm việc của An Tử Yến cũng không hay. Cậu ngừng câu chuyện: “Về nhà nói tiếp”. Cậu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy vẻ mặt cười cười không rõ ràng của An Tử Yến. Rõ ràng hắn vẫn chưa nói gì. Mà hắn cũng chưa làm gì. Nhưng chân Mạch Đinh dường như cứ cứng đơ tại chỗ. Tầm mắt cùng cơ thể cậu cũng không thoát khỏi nơi này được.
Mạch Đinh nói đúng. Chân là của cậu. Nhưng thiết bị điều khiển thân thể cậu lại nằm trong tay An Tử Yến. Thật không có tiền đồ mà.

Lúc hết giờ làm, Mạch Đinh ngồi trên ghế mệt mỏi duỗi người. Tất cả hồ sơ ngày mai đều đã giải quyết xong. Cậu hài lòng làm bộ không quan tâm đến việc An Tử Yến rời công ty vào lúc nào mà xuống tầng dưới. Đi được một lúc, Mạch Đinh liền nhìn thấy Phó Thúc. Đang muốn đi tới chào hỏi thì thấy Quý Mộng. Cậu hệt như tên trộm đứng nấp sau đuôi xe.

Quý Mộng thấy Phó Thúc cũng có chút ngạc nhiên, nhưng không rõ ràng lắm: “Tôi đã nói quan điểm của mình cho An Tử Yến biết rồi. Còn có chuyện gì sao?”

“Là chuyện riêng”.

“À… Chuyện riêng gì?”. Quý Mộng nâng một bên chân mày

“Lần này muốn dùng mỹ nam kế”. Lời nói của anh khiến Quý Mộng bật cười. Phó Thúc mở cửa xe. Dường như không lo lắng sẽ bị cô từ chối. Mà quả thật, Quý Mộng không hề từ chối. Cô ngồi vào xe: “Anh khiến tôi tò mò”. Dù sao cô cũng không có việc gì làm trong ngôi nhà trống trải. Đi theo anh, cô đâu có mất gì.

Mạch Đinh kinh ngạc theo dõi toàn cảnh. Mạch Đinh biết Phó Thúc là một người đàn ông dịu dàng và đầy sức hấp dẫn. Nhưng cậu không biết Phó Thúc còn là một cao thủ tán gái!!

Cậu phát hiện có người bên cạnh. Quay đầu lại… Không biết An Tử Yến đã đứng đây từ lúc nào. Hắn nhìn Phó Thúc lái xe đi.

“Anh làm sao vậy?” Thấy biểu cảm của An Tử Yến, Mạch Đinh hỏi.

“Không có gì”. Hắn nói. Nghe không ra có chút tình cảm nào. Sau đó hắn ngồi vào xe. Mạch Đinh không giải thích được cảm giác chua xót dâng lên trong người cậu. Có lẽ không phải là không giải thích được. Đó chính là bởi biểu cảm vừa rồi của An Tử Yến.

Chẳng lẽ, An Tử Yến cũng muốn giữ Phó Thúc làm của riêng?

Chẳng lẽ, An Tử Yến có tình cảm khác với Phó Thúc?

Hai câu hỏi này cứ quẩn quanh trong đầu cậu, mãi không thoát ra được.

– Hết chương 90 –

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau