CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Hắn không bắt bẻ nữa

Sáng sớm, Mạch Đinh đã cảm thấy mặt cậu nhột nhột. Mở mắt ra thì nhìn thấy An Tử Yến đang nhìn chằm chằm vào cậu. Ngón tay hắn không ngừng vuốt ve khuôn mặt cậu. Mạch Đinh vờ như chưa tỉnh. Mơ hồ nheo mắt quan sát. Ngón tay An Tử Yến đặt trên chân mày Mạch Đinh: “Đừng vì anh mà suy nghĩ lung tung nữa. Thời gian này em đã cực khổ rồi”. Là An Tử Yến đang gián tiếp bày tỏ lời cảm ơn với cậu sao? Hắn dịu dàng vậy khiến cậu đau lắm. Mạch Đinh vùi mặt vào gối, không muốn để An Tử Yến nhìn thấy.

Rời khỏi nhà bố mẹ Mạch Đinh. Hai người lại đến nhà An Tấn và Ngô Hinh. Không xảy ra xung đột gì. Tất cả mọi người đều làm ra vẻ không sao. Bất quá cũng chỉ hỏi mấy ngày qua An Tử Yến ở đâu. Nhưng An Tố chẳng thể kiềm chế được: “Em đã đi đâu?”. An Tử Yến không trả lời. An Tố lại tóm lấy áo An Tử Yến: “Em có biết chị đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại không? Tang lễ ông nội em cũng không đến. Sao em có thể không hiểu chuyện như vậy! Nếu như em đến, ông nội đã có thể gặp em lần cuối. Không chừng ông sẽ rất vui nữa”.

“An Tố, được rồi. Đầu năm đừng lớn tiếng”.

“Đầu năm thì thế nào? Năm nay có cái gì hay ho đâu!”. Cô tiếp tục hét lớn: “Rõ ràng là ông nội qua đời rồi. Tại sao mọi người còn phải quan tâm đến tâm trạng của em?”. An Tử Yến nhìn cô, bình thản nói: “Chị cho rằng em thích người khác quan tâm đến tâm trạng em sao? Mẹ nó em không sao. Một chút cũng không sao”. Hắn… lại lừa người ta rồi.

“Không sao thì mấy ngày trước em đi đâu?”

“Em đi đâu thì có quan trọng gì? Cho dù em không đi thì cũng có thể thay đổi được gì đâu?”

“Rất quan trọng. Đối với chị thì rất quan trọng”. Giọng nói An Tố lạc đi. Cô tựa đầu lên người An Tử Yến: “Tử Yến, em nói ông nội sao có thể như vậy mà đi chứ. Chị còn rất nhiều lời muốn nói với ông mà. Chị rất sợ. Chị muốn em ở cạnh chị”.

“Không phải em đã ở đây rồi sao?”

An Tố khóc rống lên. Tất cả đều được giải toả. Đợi cô phát tiết xong, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn rất nhiều. An Tấn hỏi An Tử Yến: “Mai phải đi làm rồi à?”.

“Vâng”.

An Tấn ngừng lại một lúc rồi nói: “Công ty ông để lại cần có người tiếp quản. Anh xem rồi mau quay về đi”.

“Giao cho Phó Thúc được rồi. Anh ấy biết phải làm sao”.

“Anh không tính quản à?”

“Bố quản không được à?”

“Ông muốn giao cho anh. Mặc dù tôi không đồng ý với loại hành động cưng chiều này. Nhưng cũng là ý của ông”. An Tấn nói xong nhìn thấy An Tử Yến vẫn không có ý chấp nhận thì quay sang hỏi Mạch Đinh: “Nếu không thì cậu nhận đi”. Mạch Đinh bị doạ sợ đến mức chỉ biết lắc đầu. An Tấn quyết định quá tuỳ tiện. Mạch Đinh biết bản thân căn bản không có bản lĩnh cũng như năng lực quản lý công ty gì cả. Cậu còn nguyện chỉ làm nhân viên nhỏ bé thôi. Cuối cùng An Tấn đành nhượng bộ: “Thôi trước mắt để tôi quản lý”.

“Đừng hở một chút là nhắc đến chuyện đó. Dù có hơi muộn, nhưng hôm nay tôi tự học làm bánh bao đấy. Mạch Đinh, mau đến giúp tôi nếm một chút”. Ngô Hinh cười nói. Mạch Đinh đề phòng. Dù Ngô Hinh đã chấp nhận nhưng thái độ bà đối với cậu vẫn còn gượng gạo lắm. Đột nhiên hôm nay ngay đến bà cũng dịu dàng hẳn ra.“Vâng. Có muốn con giúp một tay không ạ?”.

“Không cần. Tôi đã cho người hấp lên rồi”.

Ngô Hinh ngồi xuống bàn ăn gọi Mạch Đinh: “Ngẩn ra đó làm gì? Mau tới đây”. Mạch Đinh đi tới ngồi xuống. Đối với sự nhiệt tình của Ngô Hinh cậu không biết phải làm sao. Trong ấn tượng của Mạch Đinh, Ngô Hinh chưa từng đối xử thân thiết với cậu như vậy. Là vì chuyện của ông nội khiến bà thay đổi sao?

“Có bận việc cũng nên về đây chơi thường xuyên”.

“Vâng”.

“Công việc có vất vả không?”

“Không có”.

“Phải chú ý sức khoẻ đấy”.

“Con sẽ chú ý”. Mạch Đinh giống như một đứa trẻ ngoan nghe lời mẹ. Thái độ của Ngô Hinh thay đổi quá đột ngột. Cậu vừa cảm thấy sợ, vừa cảm thấy ấm áp.Vì quan hệ với Ngô Hinh mà Mạch Đinh không thể không cẩn thận. Thật ra mỗi lần đến đây, cậu đều sợ sẽ làm gì đó đắc tội với bà. Dù sao cũng không tuỳ tiện như với bố mẹ cậu được. Cho nên mọi việc cậu đều chú ý. Ăn cơm xong. An Tử Yến cũng không tính ngủ lại. Hắn bảo Mạch Đinh vào xe trước đợi hắn. Chờ Mạch Đinh đi rồi, An Tử Yến mới lên tiếng: “Mẹ tính làm gì?”

Ngô Hinh trợn hai mắt không thể tin được: “Anh nói chuyện kiểu gì với mẹ anh đấy? Vì chuyện của ông nội nên tôi muốn đối xử với Mạch Đinh tốt một chút để đền bù. Anh ngược lại còn nghi ngờ tôi. Hai anh cũng đã kết hôn rồi, tôi còn làm được gì?”. Bà tức giận. An Tử Yến nhìn bà rồi đi ra ngoài. An Tố thận trọng: “Mẹ, đừng có làm chuyện gì chứ. Bây giờ không thích hợp đâu!”. An Tấn cũng hờ hửng nhìn Ngô Hinh. Bà đặt chén xuống: “Các người là có ý gì? Không có ai tin tôi. Trong mắt mấy người tôi là loại người gì vậy?”

Trên công ty vẫn còn dư âm năm mới, mặt mày ai nấy đều vui vẻ với việc đoàn tụ gia đình. Trong văn phòng bộ phận chăm sóc khách hàng rất náo nhiệt. Nào là nói về việc năm mới đã mua gì, đi chơi ở đâu. Nếu như hỏi Mạch Đinh, cậu sẽ cười cười trả lời qua loa. Tất cả mọi người đều nghe nói trong nhà An Tử Yến có người bị bệnh. Nhưng cũng không rõ ràng lắm. Lúc An Tử Yến đi vào, Quách Bình hỏi: “Yến, người nhà cậu không sao chứ? Vốn chúng tôi tính gọi điện hỏi thăm nhưng sợ làm phiền cậu”.

“Không sao. Đã xuất viện rồi”.

“Vậy chúng tôi yên tâm rồi”.

An Tử Yến đi vào phòng làm việc. Bên ngoài lại náo nhiệt. Mạch Đinh vùi đầu vào làm việc. Phạm Thiếu Quân quan sát Mạch Đinh một hồi: “Mạch Đinh, sao tôi có cảm giác cậu ốm đi nhỉ?”

“Nhất định là năm mới trêu hoa ghẹo nguyệt không ít”.

“Hoa hoa công tử có khác. Nhưng mà cậu cũng nên tiết chế một chút. Phải chú ý thân thể”.

“Tôi không có!!”. Mạch Đinh cố gắng phủ nhận. Bọn họ cái gì cũng không biết nên sẽ vui vẻ thôi. An Tử Yến giấu mọi người có lẽ cũng vì tính tình của hắn. Hắn không thích nói ra những chuyện bi thương. Khiến mọi người phải quan tâm, an ủi hắn.

An Tử Yến vẫn làm việc bình thường không thể hiện chút dấu vết gì. Việc gì hắn cũng sắp xếp đâu vào đấy. Mạch Đinh vừa đem báo cáo vào cho hắn xem. Hắn nhanh chóng kiểm tra. Sau đó lấy cây bút trên bàn Cao Vĩ viết ghi chú thẳng lên đó: “Số liệu này sai rồi. Sửa xong thì đưa cho Quách Bình”. Nói xong, trả lại báo cáo cho Mạch Đinh. Mạch Đinh gật đầu quay lại chỗ ngồi.

Liễu Vĩ nháy mắt với Mạch Đinh: “Chúc mừng cậu. Đầu năm năm mới, Yến không còn khó chịu với cậu nữa. Tiểu tử cậu có phải giấu chúng tôi lén hối lộ Yến không?”. Lời nói của Liễu Vĩ cũng không làm cho Mạch Đinh vui vẻ nổi. Nhưng cậu vẫn vờ tươi tỉnh: “Làm gì có. Tôi chăm chỉ làm việc nên mới được chú ý thôi. Chính là anh ta không có lý do gì để bắt bẻ tôi”.

“Cậu tự luyến quá đi”.

Mạch Đinh cũng hy vọng bản thân tự luyến. Như vậy thì có thể tự nhiên mà tiếp nhận sự dịu dàng của An Tử Yến. Bây giờ rõ ràng An Tử Yến không bắt bẻ cậu nữa. Nhưng lại muốn hắn làm như vậy.

– Hết chương 81 –

Chương 82: Thời gian sẽ xoá nhoà chút gì đó

Năm mới kết thúc, công ty quay lại trại thái bận rộn. Đang trong thời kì quảng cáo cho sản phẩm mới nên bộ phận chăm sóc khách hàng không có thời gian nghỉ ngơi. Năm ngoái vì An Tử Yến vắng mặt nên quản lý Thôi đã chiếm được vị trí rất tốt. Mặc dù Vương tổng không nói gì với An Tử Yến, nhưng lão tổng của ông lại có ý kiến. Đành phải để cho các sếp lớn nắm được thông tin về An Tử Yến.

Mạch Đinh có cảm giác như phải sống trong một ngôi nhà bị dột cả đêm. Mạch Đinh nghĩ sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng cuộc sống không phải như vậy. Có đôi lúc không phải chỉ mang đến cho người ta một lần đau khổ mà dừng lại. Mạch Đinh lo lắng, bất an. Cậu chịu áp lực rất kém. Cảm thấy tim như ngừng đập. Thường xuyên đau đầu không giải thích được. Buổi tối thì mất ngủ. Tay chân cứ như thiếu sức sống.

Cậu không muốn nói cho An Tử Yến biết. Bây giờ không phải lúc khiến hắn thêm phiền lòng. Nhưng An Tử Yến lại phát hiện rất nhanh. Vừa tan làm về nhà, An Tử Yến đã hỏi: “Rốt cuộc gần đây em bị làm sao?”. Hắn lại hỏi cậu như vậy. Không lẽ hắn không biết. Chẳng lẽ hai người không phải cùng sống dưới một mái nhà sao?

“Không có làm sao cả”.

“Gì?”

“Thật không có sao hết”.

“Anh muốn nghe lời nói thật, Mạch Đinh”.

“Em… chỉ là hơi nhức đầu. Không phải chuyện nghiêm trọng gì. Lặt vặt thôi. Nghỉ ngơi là khoẻ liền”. Mạch Đinh thành thật. An Tử Yến nhíu mày. Không cho Mạch Đinh cơ hội nói nữa. Hắn lôi cậu xuống dưới lầu. Mạch Đinh mất thăng bằng bị lôi đi: “Chúng ta đi đâu?”

“Bệnh viên”.

“Em không…”. An Tử Yến quay lại nhìn thẳng vào Mạch Đinh. Không thể miêu tả được trong đôi mắt hắn là điều gì. Mạch Đinh có thể cảm nhận được hắn đang dùng lực ở bàn tay. Cổ tay cậu như thể sẽ bị bóp nát ngay. An Tử Yến lạnh lùng nói: “Em muốn ngay đến em, anh cũng mất sao?”. Không đợi Mạch Đinh trả lời, hắn lại lôi xềnh xệch cậu đi. Mạch Đinh nhìn theo bóng lưng An Tử Yến, nghĩ thầm: Chuyện của ông nội đã tạo nên bóng ma trong lòng An Tử Yến rồi.

Ngồi trên xe, Mạch Đinh có ý muốn giải thích cho An Tử Yến về chuyện thiếu máu của bản thân. An Tử Yến không nói gì cả. Hắn cứ lầm lì tối sầm mặt. Cho đến khi xét nghiệm, kiểm tra xong, bác sĩ chấn đoán là thần kinh suy nhược, An Tử Yến mới thả lỏng đôi chút.

Bác sĩ ngồi trước máy tính kê đơn thuốc cho Mạch Đinh: “Vì áp lực quá lớn. Cộng thêm ngủ không đủ giấc. Nhớ phải ngủ sớm. Thư giản đầu óc. Đừng suy nghĩ quá nhiều. Giữ vững cuộc sống lạnh mạnh. Bỏ bớt thoái quen xấu”. Mạch Đinh bên ngoài gật đầu nhưng bên trong vẫn nghĩ: Nếu tôi có thể ngủ sớm, thư giản đầu óc thì cũng không đến bệnh viện. Nói nghe dễ lắm.

Phàm ai đến bệnh viện cũng phải chuẩn bị trước một cái túi xách. Vì dù có tra ra bệnh gì, bác sĩ cũng đưa bạn đến nhà thuốc thôi. Mạch Đinh nhét bịch thuốc vào túi. Chiếc túi phồng lên. Vốn bản tính tiết kiệm. Mạch Đinh lôi điện thoại ra tra giá cả từng loại thuốc. Xem có lỗ đồng nào không.

“Tóm lại là em suy nghĩ cái gì?”

“Gần đây không phải công việc không được thuận lợi sao?”. Mạch Đinh không nói là vì sự dịu dàng của An Tử Yến.

“Liên quan gì đến em?”

“Em cũng là nhân viên của công ty a”. Mạch Đinh vẫn ôm điện thoại tra cứu. Khi tra đến tên của hộp thuốc nhỏ có trong đơn. Nhìn thấy tác dụng của nó, là thuốc ngủ. Mạch Đinh liền liên tưởng đến phim. Đặc biệt là phim Mỹ. Nam chính đau buồn, uống hết rượu cùng thuốc ngủ. Cậu luôn cảm thấy khoảng cách của mình và thuốc ngủ rất xa xôi. Bây giờ, cậu lại cảm thấy bản thân giống với nam chính kia. Thần kinh nhạy cảm. Tâm trạng phức tạp. Cần phải có thuốc mới ngủ được.

“An Tử Yến, đây là thuốc ngủ”. Giọng điệu của cậu như đang khoe khoang khi có được thứ gì đó vi diệu. Cậu lắc lư hộp thuốc: “Anh biết cái này ý nói gì không?”
“Ý là bác sĩ nghĩ em không thể cứu được nữa. Nên muốn em uống thuốc ngủ để tự sát”.

Người ra vào bệnh viện rất nhiều. Mạch Đinh dừng lại, không để ý đến người phía trước vội vàng đi tới đụng phải vai cậu. Cậu vẫn là chôn chân tại chỗ. Cậu cảm thấy cay cay nơi khoé mắt. Là hắn vừa trêu chọc, cười nhạo cậu sao? An Tử Yến phát hiện Mạch Đinh không đi bên cạnh. Hắn quay lại, mắng: “Em đứng đó khóc như thằng ngốc vậy?”

Vết sẹo rồi sẽ phai đi. An Tử Yến của Mạch Đinh đã trở lại rồi.

Em không muốn thừa nhận. Em thật sự không muốn thừa nhận. Bị anh mắng sẽ sẽ vui đến phát khóc. Em có bệnh sao? Nhưng em không muốn sự dịu dàng của anh đâu.

Sau khi các đồng nghiệp biết được chuyện Mạch Đinh ngã bệnh. Không những không nhận được sự quan tâm, ngược lại, cậu còn bị trêu chọc nữa. Phạm Thiếu Quân gác chân, gõ bàn phím: “Ai dô, bệnh của cậu cũng hay nhỉ? Suy nhược thần kinh. Tôi thấy bên trong có ẩn tình”.

“Tôi nghĩ là thận hư đó”.

“Mấy người đừng có nói lung tung trong giờ làm việc đi!”. Mạch Đinh bất mãn. Phùng Phỉ Mông miễng cưỡng lật hồ sơ: “Hết cách. Vì mấy ông sếp trên muốn An Tử Yến chịu khổ. Bây giờ chúng ta như bị cô lập ấy. Nhìn qua cái bộ mặt hả hê của đám người kia thì biết”. Phùng Phỉ Mông chính là đang ám chỉ thuộc hạ của quản lý Thôi.

“Nghiêm trọng vậy sao?”

Quách Bình nghiêm túc gật đầu: “Quan hệ của chúng ta và bên marketing rất mật thiết. Bọn họ không thể thiếu chúng ta. Chúng ta cũng không sống rời bọn họ được. Giống như lần quảng cáo rộng rãi này. Nếu như bọn họ không đưa báo cáo điều tra thị trường cho chúng ta thì chúng ta cũng không biết phải tiến hành kế hoạch như thế nào. Sếp tổng cũng đánh tiếng rồi. Coi như Châu Cường không muốn thì bên phòng đó cũng không phải có mỗi ông ta làm quản lý”.

Nghe được lời nói của Quách Bình, Mạch Đinh suy tư. An Tử Yến trong công ty chìm chìm nổi nổi. Đấu đá lẫn nhau. Khi dễ cậu thì không nói làm gì. Đây còn động đến An Tử Yến. An Tử Yến vốn không cần cái công ty rách của mấy người. Chính là nơi này cần hắn. Trong lòng Mạch Đinh bất bình thay An Tử Yến. Cậu cau mày, cắn bút, ép bản thân nghĩ ra cách gì đó.

An Tử Yến từ phòng làm việc ra ngoài, gõ gõ lên bàn của Mạch Đinh: “Cậu đi theo tôi”. Mạch Đinh còn chưa kịp trả lời, An Tử Yến đã đi thẳng một hơi. Cậu chỉ còn biết vội vàng đuổi theo.“Đi đâu vậy?”

“Đừng nói nhiều. Đi theo là được rồi”.

An Tử Yến không đi vào thang máy. Mắt nhìn bốn phía xem có ai không rồi vào lối thoát hiểm. Mạch Đinh khẩn trương. Không lẽ An Tử Yến dẫn cậu theo là muốn lén lên tầng 18 giết sếp tổng sao? Nhưng hắn không đi lên mà là đi xuống. Lúc đến tầng 5, có một người đàn ông đứng đó đợi bọn họ. Là Tào Thành Nghị. Anh t đưa một tập tài liệu cho An Tử Yến. Cũng không nói gì mà trực tiếp rời đi. Mạch Đinh lại mơ mơ hồ hồ theo An Tử Yến. Cậu hỏi: “Anh ta đưa cái gì vậy?”

“Báo cáo điều tra thị trường”.

“Không phải chứ!”. Mạch Đinh kêu lên. Nhưng bất giác khống chế âm lượng. Cuối cùng cậu cũng biểu được nguyên nhân Tào Thành Nghị vờ như không quen biết An Tử Yến. Anh ta rõ ràng là gián điệp của An Tử Yến!! Mạch Đinh quan sát bóng lưng An Tử Yến. Quá đáng sợ. Hắn đã sắp xếp cả rồi. Không nên đắc tội với loại ma quỷ này. Mạch Đinh nịnh bợ: “Anh chuẩn thật đó. Như vậy thì sau này không sợ không lấy được hồ sơ bên marketing nữa”.

An Tử Yến hừ lạnh: “Anh không vì cái lý do vớ vẫn đó”.

“Vậy là vì cái gì?”

“Tự nghĩ đi”. An Tử Yến lấy tập hồ sơ đập lên đầu Mạch Đinh. Mạch Đinh suy nghĩ. Nếu không phải sự việc lần này đột nhiên xảy ra thì An Tử Yến cũng không cần hồ sơ từ phía Tào Thành Nghị. Vậy là vì sao?

“Em không biết”.

“Cũng may anh không ôm hy vọng với trí thông minh của em”.

“Vậy anh nói em đoán làm gì!”. Mạch Đinh dùng dằng không vui. An Tử Yến nhún vai. Mạch Đinh vẫn không bỏ cuộc: “Là vì sao vậy?”

“Vì sau này, anh muốn giúp Tào Thành Nghị lên làm quản lý bộ phận marketing”.

Cái tên ma quỷ đó muốn nhảy vọt sao?!

Một câu hỏi đã biết câu trả lời. Nhưng lại kéo theo một câu hỏi khác. Tại sao An Tử Yến lại cố tình kéo cậu đến đây? Hắn giấu cậu lâu như vậy rồi, đâu cần thiết phải nói cho cậu biết. Rồi thắc mắc của cậu nhanh chóng được An Tử Yến giải đáp.

“Anh thấy em lúc nào cũng lo lắng cho anh. Còn lo lắng cho trí thông minh của mình nữa. Buổi trưa đừng quên uống thuốc đấy”.

– Hết chương 82 –

Chương 83: Cuộc sống quay lại quỹ đạo

An Tử Yến đem bản báo cáo của Tào Thành Nghị ném cho Quách Bình. Quách Bình cũng không đả động gì. Tay chân vẫn bận rộn. An Tử Yến trước khi vào phòng làm việc thì lên tiếng: “Mấy hôm nay tăng ca, cố gắng có được phương án nhanh nhất”.

“Vâng”.

Mạch Đinh còn nghĩ mọi người sẽ than thở. Không ngờ ai nấy đều tràn trề ý chí chiến đấu. Liễu Vĩ đặt di động sang một bên, vén ống tay áo: “Lâu rồi chưa làm một trận”.

“Phải để bọn họ thấy cho rõ thực lực của chúng ta”.

Mạch Đinh cũng được khí thế của các đồng nghiệp ảnh hưởng. Trên mặt mọi người không còn vẻ cười cợt, nô đùa. Chỉ còn lại sự nghiêm túc. Lúc này mới chính là không khí của phòng làm việc sao? Mạch Đinh cũng không suy nghĩ nhiều nữa. Cậu lao vào công việc.

Phần lớn nhân viên trong công ty đều tan ca cả rồi. Lúc hết giờ, mọi người cũng tuỳ tiện không ít. Có người gác chân lên bàn. Có người thì cột cà vạt quay đầu. Thậm chí Phùng Phỉ Mông còn tháo cả giầy cao gót, đi tới đi lui trong văn phòng.

Một con người tuân thủ kỉ luật như Mạch Đinh thật không thể nhìn nổi cảnh tượng đó. Mà có không vừa mắt thì cũng chịu. Bây giờ cậu là nhân viên có vị trí thấp nhất trong công ty. An Tử Yến ra ngoài giao phó vài việc. Lúc đi ra, toàn cảnh văn phòng loạn cả lên hắn cũng không quan tâm. Phùng Phỉ Mông vẫn đi chân trần như cũ. Tóc tai Cao Sảng như cái ổ gà lúc ẩn lúc hiện. Anh hồn nhiên rồi bất giác cảm thấy có gì đó không đúng. Mạch Đinh đang không ngừng lắc đầu thì Quách Bình gọi tên cậu. Mạch Đinh quay lại.

“Mua đồ ăn đi. Chưa ăn gì hết, chết đói mất”.

Mạch Đinh gật đầu. Đang chuẩn bị ra ngoài thì An Tử Yến gọi lại: “Không cần. Hôm nay ra ngoài ăn”

“Thật hả? Đi đâu?”.

“Yến muốn đưa chúng ta đến nơi tốt sao?”

“Bớt nói nhiều đi”.

Mạch Đinh lén đưa mắt với An Tử Yến. Dẫn cái đám người kia đi không phải quá lãng phí sao? Việc còn chưa làm xong nữa. Mạch Đinh cuống cuồng tìm đường tiết kiệm. Mạch Đinh hiền lành đề nghị: “Tôi biết có quán ăn gần đây ngon lắm, Hay chúng ta ăn mì đi”. Lời đề nghị của cậu liền bị các đồng nghiệp lên máu. Phùng Phỉ Mông xém chút cầm giầy cao gót ném chết cậu. Muốn tiết kiệm tiền vì chồng thật không dễ dàng mà.

Mạch Đinh cố tình đi phía sau, vẫn không chịu buông tha. Cậu nhỏ giọng tính sổ với An Tử Yến: “Nhiều người như vậy thì phải tiêu bao nhiêu tiền a. Không tìm được quán hợp giá, đám người kia mỗi người một phách chắc phá sản”. Ôi, thật hẹp hòi.

“Tăng ca thì công ty có thưởng”. An Tử Yến lạnh lùng nói một cậu ngăn chặn suy nghĩ của Mạch Đinh. Mạch Đinh hưng phấn xông vào chính giữa đám người phía trước: “Đi, chúng ta phải ăn một bữa ra trò!!”.An Tử Yến đưa mọi người đến một nhà hàng mới mở. Mặt tiền rất được. Có một người phụ nữ mặc kimono đứng trước cửa đón họ. Ánh đèn bên trong đằm thắm. Không gian quán rộng rãi lại có nét đặc trưng riêng. Khách trong quán cũng khá đông. Làm ăn có vẻ thuận lợi. Các đồng nghiệp không ngừng khen ngợi. Mạch Đinh thì như thằng nhà quê nhìn tới nhìn lui xung quanh.

Người phụ nữ mỉm cười: “Xin hỏi quý khách đã đặt chỗ chưa ạ? Nếu chưa thì phải đợi một lát”. Quách Bình phát ra âm thanh thất vọng. Mặt mày An Tử Yến vô cảm nhìn vào một góc khuất: “Gọi chủ của cô trong phòng kia ra đây”.

Quá bất lịch sự! Mạch Đinh thấy ngượng thay cho An Tử Yến. Người phụ nữ khó xử. Cô nhìn An Tử Yến, lịch sự lên tiếng: “Xin anh đợi một lát”. Cô đưa mắt với một người phụ nữ khác cũng mặc kimono. Người phụ nữ này đi tới gian phòng kia. Nhẹ nhàng gõ cửa. Không lâu sau thì cánh cửa được mở ra. Chu Cách bước ra với quần áo xộc xệch, không vui: “Gì? Không phải đã nói không có chuyện gì thì đừng gọi tôi sao? Tôi đang có việc quan trọng”.

Mạch Đinh muốn mắng chửi thật lớn: Anh thì có việc quan trọng gì? Bên ngoài nhiều người như vậy. Anh còn cùng Ellen làm trò gì trong đó? Đúng là loại thích động dục.

“Có khách tìm anh”. Người phụ nữ nói. Chu Cách không nhịn được nhìn sang phía này. Phát hiện là An Tử Yến thì chuyển mặt tươi cười bước tới. Anh còn nói gì đó với người phụ nữ. Cô gật đầu. Đưa mọi người vào trong. Trong lòng Mạch Đinh có rất nhiều thắc mắc. Cố ý đi cuối cùng. Đợi các đồng nghiệp vào hết mới hỏi Chu Cách: “Anh mở nhà hàng khi nào vậy?”

“Mới đây thôi. Không phải đã nói muốn cùng Bạch Tiểu Tư hợp tác làm ăn sao?”

“Chuyện đã lâu lắm rồi. Tôi còn tưởng anh đùa chứ. Mà sao tôi lại không biết?!”. Ngay đến Bạch Tiểu Tư cũng chưa từng đề cập đến chuyện này. Chu Cách dùng ánh mắt của người lớn nhìn cậu nhóc Mạch Đinh: “Cần thiết không?”

“Mấy người có còn xem tôi là bạn không đấy?”
Chu Cách ngạc nhiên: “Chúng ta là bạn khi nào? Trong mắt tôi, cậu chẳng qua là đồ dùng để trong nhà An Tử Yến thôi”. Quá độc ác! Mạch Đinh không cam chịu: “Trong mắt tôi anh chỉ là bao cao su của An Tử Yến thôi nhá. Dùng xong là vứt ngay”. Cái ví dụ kinh khủng này bị An Tử Yến coi thường.

“Đúng là không có tư chất mà”. Chu Cách không lý sự với Mạch Đinh nữa. Thúc vào tay An Tử Yến: “Khó lắm mới đến. Tôi có cất một bình rượu ngon. Thử không? Coi như là cảm ơn lời khuyên của cậu. Quán hàng kinh doanh không tệ a”.

“Không rãnh”.

Không biết An Tử Yến còn làm bao nhiêu chuyện sau lưng cậu nữa. Hai mắt Mạch Đinh chính là không thể nhìn thấu được. Nhưng với Mạch Đinh mà nói có chuyện còn quan trọng hơn. Cậu lê la gần Chu Cách: “Rượu thì không cần. Bây giờ anh muốn cảm ơn thì miễn phí bữa cơm này đi. Thế nào?”

“Quản gia bà bà à?”

“Nói ai đấy? Cứ cho là anh không chấp nhận mối giao tình của chúng ta. Nhưng Bạch Tiểu Tư sẽ rất thoái mài mà mời tôi đó. Tình bạn của chúng tôi vô cùng sâu sắc”. Chu Cách không phiền hà bấm số gọi cho Bạch Tiểu Tư. Rất nhanh che loa lại quay sang nói với Mạch Đinh: “Tiểu Tư bảo cậu phải thanh toán bằng tiền mặt. Một xu cũng không thiếu”.

“Mấy người nhớ đó!!”. Mạch Đinh tức giận. Tình bằng hữu quá không bền chặt!! Cậu quay sang An Tử Yến than thở: “Anh xem kìa. Bạn bè cái gì. Không phải em nói anh chứ. Anh nhìn người quá kém đi!”. An Tử Yến nhìn Mạch Đinh vài giây. Cũng không phải nghĩ giống Mạch Đinh: “Đúng thật”.

“Em là ngoại lệ. Bên cạnh anh may ra còn sót lại em có cốt cách cao quý và là một con người biết tiết tháo* đó”.

(*Tiết tháo: hành vi giữ đúng lễ nghĩa)

“Tiết tháo? Tiết tháo của em không biết bị anh đâm đến đâu rồi”.

“An Tử Yến!”. Mạch Đinh giận đến mức nói không nên lời. Chu Cách đứng bên cười lớn. Quách Bình thò đầu ra từ trong phòng: “Mạch Đinh, sao cậu còn không vào đây? Tôi khuyên cậu nên thôi đi. Có làm gì thì Yến cũng không cho cậu thăng chức đâu.

“Tôi không có”. Ai cũng quá khinh người đi.

Các đồng nghiệp đều biết rõ lát nữa còn phải tăng ca nên không ai uống rượu. Nhưng mọi người đều thưởng thức các món ăn rất vui vẻ. Chu Cách còn đặc biệt sắp xếp hai vũ công trẻ đẹp mặc kimono vào múa hát. Thỉnh thoảng trong các động tác còn để lộ đùi và vai. Đấng mài râu cứ gọi là vỗ tay khí thế. Thật là giống geisha.

– Hết chương 83 –

Chương 84: Còn rất nhiều chuyện Mạch Đinh không biết

Bữa cơm này đã mang đến hiệu quả rất lớn. Đơn cử như các đồng nghiệp thậm chí có thể nhịn cả mấy ngày đêm để tập trung hoàn thành công việc. Nếu quá mệt mỏi thì trực tiếp ngủ thẳng trên ghế dài. Đói thì ăn mì gói. Cà phê cũng không đủ mà pha. Cuối cùng đề án cũng hoàn thành! Zombie thì chẳng có sức lực mà vui vẻ nữa. Cậu tìm tư thể thoải mái mà chìm sâu vào giấc ngủ. Hai mắt Mạch Đinh thâm đen, mí mắt trĩu xuống, nội tâm lại bất thường. Cuối cùng sự chú ý của cậu cũng tập trung vào phòng làm việc của An Tử Yến. Hắn vẫn ngồi đó làm việc. Đề án vẫn còn phải chỉnh sửa lại vài chỗ. Mấy ngày nay hắn cũng không nghỉ ngơi cho đúng nghĩa. Thật không công bằng. Sao trên mắt hắn không có chút quầng thâm nào vậy? Mạch Đinh ôm cái suy nghĩ chán chường này mà gục xuống bàn ngủ tiếp. Khóe miệng bất giác cong lên.

Sau khi tỉnh dậy. Mặc dù cổ cứng đờ, lưng thì đau, nhưng Mạch Đinh vẫn cảm thấy tinh thần sảng khoái. Tất cả mọi người cùng nhau hoàn thành một việc chính là cảm giác đạt được thành tựu và vô cùng hài lòng không cách gì có thể tưởng tượng được. Cậu nhìn xung quanh, vài đồng nghiệp đã thức dậy. Vẫn còn một số người nằm ngủ. Phùng Phỉ Mông vội vàng thúc tay Mạch Đinh: “Mạch Đinh, cậu vào phòng Yến lấy đề án đi. Tôi muốn đưa cho Vương tổng xem qua”. Mạch Đinh gật đầu. Trong phòng làm việc không có ai cả. Cậu lấy hồ sơ trên bàn xoay người lại mới phát hiện an Tử Yến đang ngủ trên ghế salon. Hắn nằm co chân, cánh tay đặt hờ lên mắt. Mạch Đinh bước đến cúi đầu nhìn An Tử Yến. Bờ môi hắn chính là cám dỗ người khác tội phạm mà. Tim Mạch Đinh đập thình thịch. Cậu liếc nhìn bên ngoài. Cũng đâu có ai để ý. Nếu như…

Mạch Đinh phải nhẫn nhịn. Nhưng cậu không kiềm chế được. Cậu cúi người xuống. Chắc không bị phát hiện đâu. Mà nhỡ bị phát hiện thì biết làm sao? Đột nhiên An Tử Yến lên tiếng: “Đang giờ làm việc em vào đây làm gì?”

“Em, em, em không có làm gì hết!”. Mạch Đinh mở cửa chạy ra ngoài. An Tử Yến mỉm cười. Đổi tư thế, tiếp tục ngủ.

Chuyện cuối cùng cũng được giải quyết nhanh chóng. Lúc Vương tổng đem đề án cho các sếp lớn duyệt, bọn họ đến một câu cũng không thể bắt bẻ. Dù sao chỉ muốn dạy dỗ An Tử Yến một chút thôi, cũng không muốn công ty chèn ép người trẻ tuổi quá đáng. Đối với những điểm chưa tốt, các sếp lớn không còn truy cứu nữa.

Bên trong bộ phận chăm sóc khách hàng vẫn tiếp tục duy trì hai loại không khí. Chốn thì cực vui vẻ. Còn chốn thì vô cùng tức giận. Trải qua cuối tuần được ngủ thoải mái, Mạch Đinh ngồi trong phòng làm việc hưởng thụ khoảng thời gian ngắn ngủi thư thái. Mà cứ mỗi lần Mạch Đinh hưởng thụ kiểu này thì sẽ có người không muốn cậu được như vậy. Bạch Tiểu Tư giống như khách không mời mà đến. Lúc đi ngang quá chỗ Mạch Đinh, cô hừ lạnh một tiếng: “Đồ xú nam”. Mạch Đinh không ngừng kêu khổ. Còn phải chơi đến bao giờ đây? Cô có muốn chơi thì nhanh tìm người nào đi. Đừng có đến đây tìm tôi nữa.

Bạch Tiểu Tư vừa vào phòng làm việc của An Tử Yến, liền đóng cửa lại, kéo hết rèm cửa sổ xuống. Phạm thiếu Quân vểnh tai, muốn nghe ngóng gì đó: “Mấy người nói, mỹ nhân kia có phải là bạn gái của Yến không?”

“Nếu thật là vậy thì không phải Mạch Đinh sẽ chết chắc sao? Dám đùa cợt với người của Yến”

Quan hệ của cậu và Bạch Tiểu Tư, cho dù có được nói ra, cậu cũng không nói. Bạch Tiểu Tử từng bạn gái của An Tử Yến. Rồi bị cậu đào góc tường*. Sau đó Mạch Đinh khẩn thiết cầu xin cô làm bạn gái của mình. Mối quan hệ này mà nói ra, người khác sẽ nghĩ về cậu như thế nào đây? Nói không chừng lại cho rằng cậu chính là Hoa hoa công tử vô liêm sỉ thật cũng nên.

(*Đào góc tường: Cướp người yêu/ vợ của người khác à Tiểu tam ý).Mười phút sau, Bạch Tiểu Tư từ phòng làm việc của An Tử Yến đi ra. Nếu xung quanh không phải còn các đồng nghiệp thì Mạch Đinh đã muốn gọi cô lại. Hai người ngoài liên lạc qua điện thoại, gần đây rất khó gặp nhau. Đối với Mạch Đinh, Bạch Tiểu Tư còn hơn cả một chữ bạn. Dù đôi lúc cũng bày trò trêu cậu, nhưng phần lớn thời gian cô đối với cậu rất tốt.

Mặt trời từ từ khuất bóng sau toà cao ốc. Giờ tan tầm, đường phố tấp nập không thể chen chân nổi. Mạch Đinh ngồi một mình trong quán cà phê, thỉnh thoảng ngóng ra ngoài cửa. Bạch Tiểu Tư lại muộn giờ hẹn rồi.

“Cô thật là khó hẹn”.

“Không phải ai cũng bận rộn cả sao?”

“Cô nhàn rỗi cứ tới tìm An Tử Yến, bận rộn gì mà so với tôi?”. Bạch Tiểu Tư cười cợt, cố ý trêu: “Cậu là ăn dấm chua của tôi với An Tử Yến à?”. Mạch Đinh chỉ nhìn mà không trả lời. Bạch Tiểu Tư uống một ngụm cà phê: “Chồng cũ không sao chứ?”. Mạch Đinh không biết ý cô là gì. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không ngờ ông nội đã qua đời hai tháng rồi. Tôi nghĩ anh ấy chắc vẫn chưa quên hẳn”.
“Thời gian đó chắc rất khó khăn. Thật may có cậu ở bên anh ấy. Cho nên tôi mới không cần phải lo lắng”.

“Tôi cũng không có khả năng lớn như vậy”.

“Mạch Mạch, cậu có. Có lẽ đối với người khác, cậu bình thường. Bình thường đến mức cũng không biết nếu không nói có tồn tại. Nhưng với An Tử Yến thì không như vậy”.

“Tôi nghe không ta cô đang khen tôi. Vậy còn cô? Không tính tìm nửa kia sao?”. Mạch Đinh hỏi, Bạch Tiểu Tư vẫn giữ gương mặt tươi cười, duỗi người: “Gặp được mới nói. Không thể gặp thì cũng vậy. Tôi đối với chuyện tình cảm không cố chấp. Ở một mình cũng quen rồi. Chung thì theo chủ nghĩa độc thân, ngao du ngoạ thuỷ khắp nơi cũng thấy vui. Đợi cậu và chồng trước chia tay thì tôi lắp vào chỗ khuyết đó là được rồi”.

“Đó là chuyện không thể!”.

“Hẹp hòi. Lúc trước nếu không phải tôi chủ động nhường thì cậu có được ngày hôm nay chắc? Nhắm như trước thì tôi cũng coi như chính cung. Cậu có là gì thì cũng phụ thôi”. Mạch Đinh không phục: “Vậy thì làm sao? Tôi có giấy đăng kí kết hôn đó”. Bạch Tiểu Tư không bị uy hiếp, phẩy tay: “Nó đâu có hiệu lực trong nước. Cậu nói như vậy thì tôi vẫn là mối tình đầu của An Tử Yến đấy”. Mạch Đinh không nói lại được. So đo kiểu gì thì mối tình đầu cũng chiếm ưu thế hơn.

Bạch Tiểu Tư trầm mặc một hồi. Dường như đang do dự có nên nói điều gì đó với Mạch Đinh hay không. Cuối cùng, cô cũng nghiêm túc ngẩng mặt lên: “Mạch Mạch, có chuyện, tôi không muốn giấu cậu. Có thể nói ra sẽ làm cậu tổn thương. Tôi nghĩ chuyện này cũng đã qua lâu lắm rồi. Cậu không ngại chứ?”. Đột nhiên không khí thay đổi nhanh như vậy khiến Mạch Đinh khó thích ứng: “Chuyện gì?”

“Dù tôi và chồng cũ đã thống nhất không nói cho cậu biết. Nhưng bây giờ cậu là bạn của tôi. Tôi mong giữa chúng ta không bí mật gì cả”. Mạch Đinh nghe âm điệu như vậy liền liên tưởng đến chuyện rất nghiêm trọng. Cậu ngừng một lúc lâu mới lên tiếng: “Được. Tôi muốn nghe”.

– Hết chương 84 –

Chương 85: Cái ngày đó… lại đến

“Tôi biết chuyện này trước cậu và An Tử Yến”. Bạch Tiểu Tư cường điệu hoá âm lượng. Nhưng vẫn không đề cập đến điểm chính. Mạch Đinh cũng không vội hỏi. Thậm chí cậu còn tự hỏi chính mình có thật sự muốn nghe hay không. Cà phê trong ly đã chạm đáy, Bạch Tiểu Tư mới chậm rãi lên tiếng: “Lúc đó tôi với chồng cũ còn quá trẻ. Chúng tôi khi đó còn chưa rõ ràng. An Tử Yến không nghĩ sẽ gặp được cậu. Mà tôi lúc đó cũng không để ý gì cả. Chúng tôi đến với nhau tự nguyện…”. Bạch Tiểu Tư dừng lại. Quan sát sắc mặt của Mạch Đinh. Mạch Đinh cố gắng giữ vững tinh thần. Nhưng vô ích. Cậu run rẩy nói: “Hai người có quan hệ?”

“Ừm. Không chỉ vậy. Mạch Mạch, tôi không ngờ còn có thai với An Tử Yến”. Tin tức này Mạch Đinh không tiếp nhận được. Cố gắng tự nhủ đó chỉ là chuyện trước đây. Nhưng có nói gì cũng không được rồi. Cậu không biết phải làm gì. Cũng không biết tiếp theo phải nói gì.

“Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó. Cậu xuất hiện. Chúng tôi liền giấu bí mật đó trong lòng”.

“Tôi… tôi muốn hỏi đứa bé đâu?”. Mạch Đinh khó khăn mở lời. Cậu chỉ cảm thấy đôi môi khô khốc, ngực khó chịu. Bạch Tiểu Tư nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chuyện còn lại cậu hãy hỏi chồng cũ đi. Mạch Mạch, tôi đã nói đó là chuyện trước đây. Còn nói chúng ta vẫn là bạn bè mà. Tôi biết chuyện này nhất thời không thể chấp nhận được. Tôi biết đối với cậu mà nói quá tàn nhẫn. Nhưng tôi cảm thấy, không nói cho cậu biết có lẽ sẽ càng tàn nhẫn hơn”.

“Vậy đó là chuyện trước đây của hai người. Tôi không thể xen vào được. Cảm ơn cô đã cho tôi biết. Chẳng qua tôi chỉ hơi giật mình thôi”. Bàn tay Mạch Đinh không ngừng ôm gối. Không rõ bản thân có nên thể hiện như vậy không. Đầu óc cậu trống rỗng. Bạch Tiểu Tư đau lòng nhìn cậu: “Tôi nghĩ mình đã làm sai rồi. Tôi không nên nói cho cậu biết”.

“Không có, không có…”. Mạch Đinh lắc đầu lặp đi lập lại câu nói. Không thể tìm được lời nào thích hợp hơn. Tiếp theo là một hồi dài trầm mặc. Mạch Đinh còn không dám ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tiểu Tư. Bởi vì cậu sẽ không kiềm chế được mà nghĩ đến cảnh cô cùng An Tử Yến ở bên nhau. Bạch Tiểu Tư đã hiểu lòng Mạch Đinh. Cô đứng lên: “Tôi để cậu yên tĩnh suy nghĩ. Thật xin lỗi”.

“Tại sao lại nói xin lỗi. Cũng không phải lỗi của cô mà!”

Bạch Tiểu Tư cười cười rời đi. Mạch Đinh cảm thấy phải chăng cậu vừa thể hiện thái độ quá tàn nhẫn với Bạch Tiểu Tư. Chẳng lẽ so sánh cậu và cô ấy. Cô không phải là người đáng thương nhất sao? Lúc cậu chạy ra đuổi theo, Bạch Tiểu Tư đã không thấy đâu rồi.Cơn gió không lạnh cũng không ấm thổi mạnh vào mặt Mạch Đinh. Cậu mặc áo khoác lên người rồi về nhà. Trong đầu không ngừng dâng lên những suy nghĩ rồi tự mình gạt đi. Chuyện trước kia của hai người họ cậu không cách nào can dự vào. Nhưng chuyện đã như vậy. Nếu An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư đã có con với nhau, Mạch Đinh nghĩ, có nên tiếp nhận hãy không? Mà không phải là ‘có nên hay không’. Chính là cậu nhất định có thể chấp nhận sao? Đứa bé đó? Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện con cái. Cũng chưa từng nghĩ cậu và An Tử Yến giống nhau. Cậu là một thằng đàn ông. Không thể nào có con được. Cậu chỉ nghĩ lần này thôi.

Về đến nhà, Mạch Đinh ngồi thừ trên ghế salon. Cậu không biết bản thân đã ngồi bao lâu. Có thể là vài phút. Cũng có thể là vài chục phút rồi. Cuối cùng, cậu vô lực lên tiếng: “An Tử Yến, em không trách anh giấu em. Em cũng không tin anh sẽ tàn nhẫn làm ra chuyện khiến Bạch Tiểu Tư phải phá thai. Cho nên, nói em biết, con hai người ở đâu?”

Ngón tay An Tử Yến lật sách dừng lại. Mạch Đinh không muốn nhìn nét mặt của An Tử Yến bây giờ. An Tử Yến lại rất bình thản. Mà giọng nói lại càng bình thản hơn: “Anh nói Mạch Đinh à, thỉnh thoảng sao em không xem lịch hoặc điện thoại đi. Anh cũng lừa em rồi. Em là muốn mỗi năm đều có người đến lừa em à?”. Một câu nói cũng có thể khiến Mạch Đinh hồn lìa khỏi xác. Nếu như dùng hiệu ứng manga, giờ phút này cậu chính là toàn thân trắng toát. Máu trong người Mạch Đinh muốn trào lên. Xém chút là bất tỉnh. Cậu rút điện thoại ra. Ngày 31 tháng 3! Không phải còn chưa đến ngày 1 tháng 4 sao! Bạch Tiểu Tư sợ năm nay cậu biết nên nói sớm hơn ư? Thật đáng sợ!! Cầu trời giết luôn cô ta đi!! Chả trách hôm nay rãnh rỗi đến gặp cậu!! Mạch Đinh càng nghĩ càng giận. Muốn cầm dao đến nhà Bạch Tiểu Tư.

“Sao anh không nhắc em!!”.

“Anh với em ở chung một chỗ đơn giản đối với anh đã quá xúc phạm trí thông minh rồi. Lần trước cô ta nói sắp kết hôn với anh. Lần này lại nói có con với anh. Lần sau có phải cô ta nói anh và cô ta là đầu thai từ kiếp trước em cũng tin đúng không?”“Không phải. Anh không thấy chứ lúc nãy cô ấy nói như thật ấy!!”. Bất kể Mạch Đinh có giải thích như thế nào, An Tử Yến cũng vẫn dùng ánh mắt đó nhìn cậu. Sao cậu cứ phạm phải sai lầm này. Thế này biết sống sao!!

Bạch Tiểu Tư còn có một sở thích rất thú vị. Chính là lâu lâu sẽ dùng Mạch Đinh chỉnh An Tử Yến. Cô nghĩ Mạch Đinh nhất định sẽ về nhà lải nhãi cho An Tử Yến nhức đầu. Đáng tiếc. Cô lại đánh giá Mạch Đinh quá cao rồi. Thật ra cô cũng không nghĩ Mạch Đinh sẽ tin. Dù sao thì vấn đề này cũng dung để lừa cậu không ít lần. Kết quá không ngờ Mạch Đinh lại tin sái cổ. Vậy nên cũng không thể trách cô được.

Hôm sau, Mạch Đinh ôm tâm trạng thất vọng với bạn bè mà đi làm. Cậu xem lại mớ giấy tờ cậu phải chỉnh sửa. So với các đồng nghiệp khác cũng không tươi sáng hơn là bao. Mạch Đinh không khỏi thở dài. Sức lực tuổi trẻ của cậu đã bị ma nữ Bạch Tiểu Tư hút sạch từ hôm qua rồi. Lại còn bị An Tử Yến cười nhạo cả đêm nữa.

Phạm Thiếu Quân vẫn còn vì sửa lại toàn bộ mười lăm tập hồ sơ do An Tử Yến giao đem qua bộ phận marketing mà không ngừng kêu khổ: “Tôi còn tưởng An Tử Yến chỉ doạ chúng ta chút thôi. Ai ngờ là thật. Chỗ này phải sửa đến khi nào đây?”. Một người thường ngày ít nói như Cao Sảng cũng lên tiếng: “Cậu có thể tìm Yến mà bày tỏ bức xúc”. Phạm Thiếu Quân trợn mắt với Cao Sảng: “Tôi cứ nói vậy đấy, ai cần cậu lo”. Liễu Vĩ bận rộn ôm di động, nhanh chóng đọc tin tức trên màn hình: “Ai dô, hôm nay là ngày cá tháng tư. Chả để ý gì cả. Ai cũng tốt nha”.

Mạch Đinh tức giận nói: “Tốt cái gì mà tốt. Cứ như ngày bình thường không được sao? Lại còn muốn chỉnh người khác. Ý tưởng cái khỉ gì. Tất cả đều thần kinh!”.

“Cậu tức giận gì đó?”

“Tôi chính là tức giận đấy”. May mà âm mưu của Bạch Tiểu Tư đã dùng từ hôm qua. Hôm nay nhất định phải đề phòng những người khác. Đã biết là ngày cá tháng tư rồi, cậu không thể trở thành nạn nhân được. Lúc An Tử Yến từ bên ngoài bước vào, gõ gõ lên bàn của Mạch Đinh: “Này chậm tiêu, pha cho tôi tách cà phê”. Hắn vẫn còn cười cậu chuyện hôm qua. Kết thúc được chưa vậy!

– Hết chương 85 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau