CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Kỳ tích là gì?

Thời gian này ở nghĩa trang ngoài bọn họ ra thì không còn người nào khác nữa. Chỉ có những tấm bia mộ cô độc đứng đó. Ông nội ôm bó hoa khó khăn rời chiếc xe lăn. Mạch Đinh có ý đỡ ông nhưng ông lại từ chối. Ông đứng lên, đặt bó hoa thật đẹp trước bia mộ. Ông ngồi xuống, nhìn lên tấm ảnh thời trẻ của bà nội trên tấm bia. Vươn từng ngón tay miết lên khuôn hình đó: “Tú, bà xem tôi đã già như thế này. Bà vẫn xinh đẹp như vậy. Mỗi lần nhìn thấy Tử Yến, tôi đều nhớ đến bà. Đôi mắt hai người quá giống nhau. Tôi được nhìn thấy đám trẻ trưởng thành, có phải bà rất ganh tị không? Ai bảo bà đi quá sớm làm gì? Tú à, những năm này, tôi rất nhớ bà. Thật sự rất nhớ bà…”. Nước mắt ông nội lăn qua từng nếp nhăn, rơi xuống mặt đất.

Cho đến tận bây giờ, Mạch Đinh chỉ nghĩ ông nội là ông nội mà thôi. Chưa từng suy nghĩ ông cũng là một người đàn ông. Chưa từng nghĩ đến tình yêu của ông. Không có tình cảm hay già rồi không cần tình yêu nữa? Chỉ có thể đứng nhìn người mình yêu ra đi thì sẽ có cảm giác gì? Ông nội đã kể cho Mạch Đinh nghe rất nhiều chuyện quá khứ. Nhưng ông chưa từng kể về chuyện của bà nội. Có lẽ hồi ức đó chỉ thuộc về ông và bà mà thôi.

Ông nội ngồi đó hơn hai mươi phút rồi bắt đầu ho khan, An Tử Yến bước đến đỡ ông: “Đã trễ rồi, nên về thôi”.

“Ông muốn đi dạo một chút. Sức khoẻ hôm nay cũng không tệ lắm. Cứ như vậy mà về thì thật đáng tiếc. Mấy anh không đồng ý thì tôi nằm đây với vợ tôi”.

“Ông muốn đi đâu nữa?”

“Nơi nào cũng được. Chỉ cần không phải bệnh viên là được”.

Mạch Đinh đi phía sau đẩy ông nội ngồi trên xe lăn không ngừng nói chuyện. Hai người chỉ nói những chuyện vui vẻ, không ai nhắc đến cái chết. Nếu thích chỗ nào, ông sẽ bảo An Tử Yến dừng lại. Ông nội biết thời nay có rất nhiều phương tiện hiện đại. Mạch Đinh cũng biết người đi trước có nhiều truyền thống. Ngày hôm nay ông nội rất có sức sống, dường như không hề có dấu hiệu bệnh tật nào trên cơ thể ông.

Một ngày bình yên cứ trôi qua với ba con người ấy như vậy.

Mạch Đinh thật sự rất vui bởi vì sức khoẻ lúc này của ông nội.

Nhưng, Mạch Đinh không đợi kỳ tích. Kỳ tích không phải thứ dễ dàng chờ đợi mà có được.

Hôm sau, bệnh tình của ông nội đột nhiên có chuyển biến xấu. Người ta lúc sắp ra đi dường như sẽ biết rõ điều đó. Lúc trước xem ti vi cứ nghĩ rằng đều do đạo diễn sắp đặt. Bây giờ Mạch Đinh mới biết tất cả đều là sự thật. Ông nội gọi tất cả mọi người vào phòng bệnh. Ngay đến nói chuyện ông cũng phải dùng rất nhiều sức. Mắt ông lờ mờ, nhìn chăm chăm lên trần nhà: “Cũng đến lúc rồi”. An Tố không cam lòng, nhào lên người ông. Cô ôm chặt ông, gào khóc: “Ông ơi, cố thêm chút nữa. Cháu xin ông. Ông có thể mà”.

“An Tố à, cháu thật là. Ông nội muốn đi rồi”.“Không! Cháu không muốn!”.

“Để ông nói xong lời cuối đã. An Tố, ông nội thật sự rất tiếc vì không thể đợi đến ngày cháu kết hôn. Nếu cháu có thể sửa đổi tính tình một chút thì có lẽ đã sớm được gã đi rồi”. Ông nội mỉm cười, nhưng chẳng ai cười nổi. Ông nhìn về phía An Tấn và Ngô Hinh: “Hai đứa lớn cả rồi chắc không cần tôi dặn dò gì nữa”.

“Bố, con…”. An Tấn muốn nói gì đó những lại không thể nói được. Bàn tay ông che lấy đôi mắt. Ngôi Hinh nước mắt dàn dụa: “Con đi tìm bác sĩ”.

“Không cần. Tìm ai cũng vô dụng thôi. Trong lòng tôi hiểu rõ”.

“Phó Thúc. Chuyện sau này giao cho cậu. Sau này, cậu có thể không cần vì cái lão già phiền phức này mà làm việc nữa. Cứ chăm sóc cho gia đình riêng của mình”. Phó Thúc siết chặc tay, không lên tiếng. Ông nội nói tiếp. Âm thanh của ông càng lúc càng thiếu sức lực. Nhưng ông vẫn cố gắng nói tiếp: “Để tôi giao phó cho cậu một việc cuối”.

“Ông nói gì tôi cũng sẽ làm”.
“An Tử Yến còn quá trẻ, mong rằng sau này cậu giúp nó….”. Ông nội ho khan. Phó Thúc tiếp lời: “Cho dù ông không nói cháu cũng sẽ làm”.

“Vậy thì tôi yên tâm rồi”. Ngón tay ông nội giật giật. Cánh tay lại không đưa lên được. Mạch Đinh chôn chân ở mép giường không ngừng khóc thút thít: “Tiểu Đinh, ông đã nói chuyện rất nhiều với cháu. Nhưng lúc này lại không có gì để nói cả. Ông nội rất thích cháu. Cũng rất vui vì người ở bên Tử Yến là cháu. Đừng khóc. Khó nhìn lắm. Bộ dạng của mấy người thật xấu. Ông nội nghĩ đến việc sắp được gặp bà nội còn rất kích động đây”.

Câu nói của ông nội bắt đầu đứt quãng. Tất cả mọi người kiềm nén tiếng khóc để lắng nghe lời nói của ông. Lời cuối cùng này là dành cho An Tử Yến. An Tử Yến không đến gần giường bệnh. Hắn chỉ đứng bên của sổ. Một mực không nhìn sang bên chỗ tất cả mọi người.

“Tử… Tử Yến… Bà nội đã cho cháu mượn ông nội hơn hai mươi năm rồi. Cháu cũng nên… đem ông… trả lại cho bà. Ông biết cháu… không thích… nghe những lời sến xẩm. Lời cuối cùng này hãy để cho ông… hành hạ cháu một chút… ông nội dù có đi đến nơi nào, cũng sẽ… sẽ cùng bà nội… cũng như lúc còn sống ở đây mà… yêu cháu…”.

An Tử Yến rốt cuộc cũng quay đầu lại. Có một loại biểu cảm khác hẳn trên khuôn mặt hắn. Dường như hắn sắp bị đẩy xuống vực sâu. Âm thanh của hắn so với phiến băng còn tái tê hơn: “Đừng rời xa cháu. Cháu xin ông, ông nội!”.

“Không đâu…”.

Ông nội mỉm cười bình thản nhắm mắt lại.Ông không nói gì nữa. Mà ông cũng sẽ không nói chuyện nữa. Mạch Đinh khẽ lay ông nội: “Mau tỉnh dậy đi, ông nội. Ông lại lừa cháu đúng không? Ông còn muốn dùng chiêu này để lừa cháu bao nhiêu lần nữa? Cháu không tin đâu. Ông giấu máy ghi âm ở đâu? Có phải ông lại nín thở không? Ông nội, ông còn lừa bao nhiêu nước mắt của cháu nữa? Lần này cũng như vậy đúng không? Mau dậy đi mà. Nếu không An Tử Yến sẽ vạch trần ông đó. Không vui đâu. Ông nội, một chút cũng không vui đâu. Ông mau tỉnh dậy mà lừa cháu đi. Tiếp tục lừa cháu đi. Mau lừa cháu đi, mau lừa cháu đi mà…”. Cậu kêu la đến khan cả giọng. Cứ gào thét trong tuyệt vọng. Nhưng dù có thế nào ông nội cũng vẫn nằm im như vậy.

Ông nội nằm trên giường bệnh nhưng chỉ giống như đang chìm vào giấc ngủ. Mạch Đinh không biết phải làm sao. Cũng không biết làm gì mới đúng. Sự sống một con người rõ ràng cần đến gần mười tháng trời mới có được. Sao lại có thể ra đi vội vàng như vậy. Cậu không muốn tin ông đã ra đi. Nhưng thật sự ông đã đi rất xa rồi.

Phải làm sao đây? Ngoài trừ chấp nhận thì còn có thể làm được gì?

Đừng hỏi tại sao ông nội phải chết. Bởi vì con người, mẹ nó, chính là rồi sẽ phải chết.

– Hết chương 76 –

Chương 77: An Tử Yến à…

An Tử Yến biến mất. Không ai biết hắn đã đi đâu. Nhưng tất cả mọi người đều không đi tìm hắn. Kể cả Mạch Đinh. An Tử Yến có lẽ cũng không chịu đựng nổi. Mạch Đinh biết. Nhất định phải để cho An Tử Yến yên tĩnh. Nếu như bây giờ đi tìm hắn, tâm trạng của cậu sẽ còn rối hơn nữa. Như vậy ngược lại sẽ khiến cho An Tử Yến phải an ủi cậu. Đối với An Tử Yến, người quan trọng nhất là ông nội. Chiếm hết phần lớn thời gian của An Tử Yến là ông nội. Người mà An Tử Yến dành tình cảm đặc biệt nhất, cũng là ông nội. Nhưng ông nội không còn ở đây nữa. Mạch Đinh sao có thể tàn nhẫn mà khiến An Tử Yến an ủi cậu cơ chứ.

Tình thân và tình yêu là hai loại tình cảm song song. Không ai có thể lấp đầy chỗ trống của người còn lại. Cũng như không ai có thể thay thế chỗ của người kia.

Cho đến ngày tổ chức tang lễ, không ai chờ đợi An Tử Yến. Cuối cùng thì điều này đối với An Tử Yến có bao nhiêu là ý nghĩa đây? Mạch Đinh vặn vest đen. Cố gắng duy trì nụ cười. Cậu hy vọng bản thân sẽ bình thường nhất mà đưa ông nội đến cuối con đường. Cậu phải cố gắng kiên cường một chút. Kiên cường để lần này không cần An Tử Yến nữa.

Tất cả những dự định năm mới vì biến cố đột ngột xảy ra mà không còn ý nghĩa nào nữa. Bầu trời âm u. Nội tâm của mọi người cũng âm trầm theo. Và dường như chỉ có mỗi ông nội là thanh thản. Ông nội nói ông muốn ích kỷ đi tìm hạnh phúc thuộc về ông. Ông không muốn mọi người quá đau buồn vì ông. Nhưng cho dù người ra đi có dùng bất cứ cách gì, cũng không thể làm an lòng những người ở lại được.

Ta đi rồi, mấy đứa đừng quá đau lòng.

Lời nói ấy nói ra thì dễ dàng. Nhưng có ai làm được? Đừng để lại chuyện khó khăn ấy cho chúng cháu chứ.

Người tham gia tang lễ dần rời đi. An Tấn vẫn tiếp tục vội vàng lo phần hậu sự. Một mình Mạch Đinh đứng thật lâu trước bia mộ. Gió thổi mạnh làm tóc cậu rối tung. Lật cả áo của cậu. Mạch Đinh nhìn vào tấm hình mỉm cười của ông nội trên tấm bia.
“Ông nội, ông cảm thấy cháu đủ dũng cảm chưa. Hôm nay cháu không khóc đấy. Nếu ông cảm thấy cháu vẫn chưa đủ dũng cảm thì hãy giúp cháu. Cháu muốn đi tìm An Tử Yến. Cháu muốn đưa anh ấy đến trước mặt ông. Nói lời tạm biệt ông”. Mạch Đinh quay người đi. Cậu biết nên đến đâu để tìm An Tử Yến. Cậu giống như bị trói chặt muốn giải thoát. An Tử Yến đã từng che chắn cho cậu vô số lần. Bất luận thế nào, lần này cũng đến lượt cậu rồi.

Ngôi nhà gỗ nhỏ không biết chủ nhân đã bỏ nó ra đi. Nó vẫn yên bình như vậy mà chờ đợi. Mạch Đinh đứng ngoài cửa một hồi lâu. Cậu hít một hơi thật sâu. Đẩy nhẹ cánh cửa không hề được khoá. Cánh cửa phát ra âm thanh nặng nề. Điều đầu tiên Mạch Đinh nhìn thấy là An Tử Yến. Giống như có người dùng mũi dao sắt nhọn đâm thẳng vào tim cậu vậy. Hoàn cảnh bây giờ so với cậu tưởng tượng còn đáng sợ hơn nữa. An Tử Yến ngồi dưới đất, hai tay ôm chặt đầu gối, đầu hắn vùi sâu bên trong. Nghe được tiếng động, hắn ngẩng đầu lên, biểu cảm có chút lúng túng nhìn Mạch Đinh: “Mạch Đinh, ông nội đâu?”. Hắn phảng phất như một đứa trẻ, phảng phất không biết ông nội đã ra đi. Mạch Đinh cắn chặt môi dưới đau đớn.

An Tử Yến bướng bỉnh, ấu trĩ, tuỳ tiện, luôn mang biểu cảm xấu xa trên mặt của Mạch Đinh đâu rồi? An Tử Yến trước mặt không phải là An Tử Yến mà Mạch Đinh biết. Rốt cuộc cậu đã hiểu vì sao ông nội lại yêu cầu cậu cứu An Tử Yến. Lúc đó Mạch Đinh còn cho cái từ “cứu” này quá nghiêm trọng. Nhưng quả nhiên như ông nội hình dung. An Tử Yến không thể nào chịu đựng được chuyện ông nội qua đời. Cho dù có rất nhiều chuyện bất mãn, hắn cũng không quan tâm. Cho dù rõ ràng hắn hoàn mỹ như thế nhưng hắn cũng có nhược điểm.

Phải cứu thế nào đây? Mạch Đinh không biết cách. Không biết nói. Thậm chí không biết có nên đến gần hay không. Sự đau đớn thể hiện trên khuôn mặt An Tử Yến, cả từ trong người hắn toả ra ngoài nữa. Khiến cho không khí xung quanh cũng trở nên đau đớn giống như hắn vậy. Mạch Đinh bước lên trước một bước. Con dao đâm vào tim cậu lại càng sâu hơn. Cậu đứng trước mặt An Tử Yến, cố ý không trả lời câu hỏi của hắn: “An Tử Yến, anh nói cho em biết em phải làm sao? Anh nói gì em cũng sẽ làm. Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh mà. Em cũng không giáo huấn anh nữa. Có được không, An Tử Yến?”. Dường như hắn không nghe được lời nói của Mạch Đinh. An Tử Yến đứng lên: “Anh phải đem album ảnh đến cho ông nội. Hôm qua ông có nói với anh”.
“Anh đã đem album đến cho ông nội rồi”.

“Không có. Em nhớ nhầm rồi”. An Tử Yến đang muốn đi tìm. Mạch Đinh dùng sức ôm mạnh An Tử Yến từ phía sau: “Đừng như vậy. Anh đừng như vậy mà. Ông nội đã đi rồi”.

“Đi đâu?”

Mạch Đinh cứng đờ. Cậu nhất định phải cho An Tử Yến biết rõ sự thật. Dù vậy, cậu cũng không muốn khiến An Tử Yến tổn thương. Cậu có rất nhiều điều muốn nói với An Tử Yến. Ông nội nằm viện, bác sĩ chữa khỏi bệnh cho ông rồi, đang đợi hắn trở về. Cậu thật sự muốn nói với An Tử Yến như vậy. Mà cũng muốn nói với chính mình như vậy. Bọn họ sẽ giả vờ được một thời gian. Nhưng cuối cùng, cậu cũng chỉ lạnh lùng nói ra một sự thật vô cùng tàn khốc: “Ông nội chết rồi. Ông đã chết rồi. Anh không biết à? Lúc đó anh cũng có mặt nhìn thấy ông nội nhắm mắt mà!!”.

Lời nói lạnh như băng đó làm cho sự tàn nhẫn của An Tử Yến quay trở lại: “Cho dù là em, nếu như còn dám nói lung tung, anh sẽ…”. Hắn đẩy cánh tay Mạch Đinh đang ôm hắn. Mạch Đinh cũng không sợ hãi. Hét lớn, âm thanh vang vọng khắp căn nhà: “Anh sẽ thế nào? Anh sẽ đánh em à? Vậy thì anh đánh đi. Em đã chứng kiến người ta hoả táng ông nội. Hôm nay em cũng nhìn thấy ông nội bị vùi vào lòng đất. Vô ích thôi, An Tử Yến. Không ai cứu được ông nội đâu. Kể cả khi anh cứ ở đây”. An Tử Yến siết chặc tay thành quả đấm. Cắn răng nhìn Mạch Đinh. Mạch Đinh tình nguyện để An Tử Yến đánh. Cậu có thể không một câu oán trách mà trở thành đối tượng phát tiết của hắn. Không phải vì rộng lượng. Mà chính là cần phải làm điều gì đó thật nhanh vì An Tử Yến.

Tình cảm của cậu dành cho ông nội rất sâu sắc. Nhưng so với tình cảm mà An Tử Yến dành cho ông thì thật không đáng nhắc đến. Giờ phút này nội tâm An Tử Yến tột cùng phải chịu bao nhiêu đau khổ. Cậu không có cách gì để An Tử Yên chia sẻ bớt cho cậu. Đó là nỗi đau của riêng mình hắn thôi.

– Hết chương 77 –  

Chương 78: Đau đớn nhất

Hai người họ cứ duy trì một tư thế. An Tử Yến nhìn xoáy vào Mạch Đinh. Trong ánh mắt đều là sự tức giận: “Em câm miệng cho anh”. Nếu không phải Mạch Đinh cố ý chọc giận An Tử Yến thì chuyện cũng sẽ không biến thành ra thế này. Nhưng câu nói vừa rồi không khó nghe như vậy thì An Tử Yến cũng không có cách nào nhìn nhận rõ thực tế.

“Chỉ có một mình anh cho rằng ông nội còn sống thì có ích gì? Ai cũng biết ông đã đi rồi. Nếu quả thật anh cảm thấy ông còn sống, vậy sao anh còn ở đây. Anh theo em ra ngoài đi. Chúng ta đi xem ai đúng ai sai!”.

Đột nhiên An Tử Yến nhếch mép. Trên khuôn mặt hắn nở một nụ cười chế nhạo: “Là em đúng rồi thế nào?”. Mạch Đinh mở to hai mắt không thể tin được. Cậu cho rằng cậu đã đâm vào sự ảo tưởng của An Tử Yến. Rồi đây biết phải làm sao? Cho dù cậu đã nghĩ đến hậu quả nhưng cũng không bao giờ nghĩ An Tử Yến sẽ có phản ứng như vậy. Hắn căn bản không quan tâm có sự thật gì. Coi như kéo hắn đến trước mộ ông nội, hắn tuyệt đối cũng không chấp nhận chuyện ông đã ra đi. Sự thật có như thế nào thì cũng không liên quan gì đến suy nghĩ của hắn.

Mạch Đinh cảm thấy sợ. Cậu không cứu được An Tử Yến. Bởi vì cậu không bao giờ thắng nổi An Tử Yến. Cậu đã vì hôm nay, vì An Tử Yến mà chuẩn bị dũng cảm, kiên cường. Rốt cuộc cũng không có ích lợi gì. Mạch Đinh cảm thấy tức giận đối với bản thân.

“Em nghĩ gì làm nấy. Mạch Đinh. Muốn anh và em vờ như không có chuyên gì xảy ra, thờ ơ với ông nội? Bây giờ anh không phải là An Tử Yến là em biết. Khiến em thất vọng? Đến cả việc anh đau khổ thế nào cũng phải có sự cho phép của em à?”

Ngay cả lời nói của An Tử Yến cũng tàn nhẫn hơn so với Mạch Đinh. Mạch Đinh lắc đầu: “Không phải, không phải như vậy. Em chẳng qua là…”. Cậu không thể nói được nữa. Muốn kéo An Tử Yến từ đáy vực sâu lên, nhưng lại bị hắn lôi xuống. Cậu có tư cách gì mà an ủi hắn? Hãy nói cho cậu biết cậu phải làm gì đi!

“Anh muốn em để mặc anh sao? Em không làm được! Không làm được!”

An Tử Yến cười lạnh: “Đúng vậy. Em thì có thể làm được gì? Anh có thể làm được gì? Đến ông nội cũng không cứu được thì anh cũng chỉ là thứ phế vật thôi”. Âm thanh chói tai vang lên. Bàn tay cậu đánh lên mặt An Tử Yến. Đến tột cùng là ai đau đây? Nước mắt Mạch Đinh lăn dài trên gò má. Cậu nức nở: “Không cho anh nói như vậy, An Tử Yến của em”. An Tử Yến hất tay Mạch Đinh ra: “Cút ra ngoài”.

Mạch Đinh vươn tay lên, vừa chạm vào mặt hắn, hắn quay mặt đi tránh né.

“Lần này bất kể anh nói gì, em cũng không bỏ anh đi đâu. Cho dù anh quyết định làm gì đi nữa. Nếu anh không chấp nhận ông nội ra đi, em sẽ nghe theo anh. Nếu anh không muốn đứng dậy, em sẽ theo anh. Nếu anh không muốn về nhà, em sẽ ở cạnh anh. Lúc nào anh cũng dễ dàng hoá giải nỗi buồn cùng sự đau khổ của em. Em không không bằng anh. Em không thông minh như anh. Nhưng em sẽ cố gắng. Ông nội đi rồi, còn em thì đang vô cùng cố gắng, vô cùng cố gắng để yêu anh. Còn có em ở đây. Ông nội đi rồi, nhưng vẫn còn em ở đây mà. Em không thể thay thế ông nội. Em chỉ là một Mạch Đinh rất, rất bình thường. Mạch Đinh tuyệt đối sẽ không rời bỏ An Tử Yến”.

An Tử Yến im lặng một lúc. Hắn quay người vô lực dựa vào tường, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, đầu óc anh rất loạn”. Trọng giọng nói của hắn dường như không chấp nhận nổi bản thân mình. Mạch Đinh lắc đầu. Cậu nhìn vào gò má của An Tử Yến. Đột nhiên Mạch Đinh nhìn thấy gì đó từ gò má của hắn. Nội tâm Mạch Đinh trong nháy mắt chuyển từ đau khổ sang trạng thái khó chịu.Sở dĩ An Tử Yến tới đây một mình. Chính là muốn trốn tránh chuyện mới xảy ra. Hắn không muốn vì tâm trạng mà không thể khống chế được bản thân. Cho rằng hắn trốn tránh nhưng hắn cũng là đang tự bảo vệ. Lúc ông nội qua đời, là tia lý trí cuối cùng còn sót lại của hắn.

Móng tay đâm sâu vào da thịt. Mạch Đinh nhanh chóng lấy tay xoá đi giọt nước mắt chờ chực trào ra. Cậu không muốn cho An Tử Yến phát hiện. An Tử Yến nhìn vào chiếc lổ nhỏ bên trên bức tường. Bên ngoài là tấm vải được vẽ bằng cọ. Màu sắc được đồ rất đậm. Đậm đến mức không còn nhìn thấy gì nữa.

Hai người họ đứng đó rất lâu. Cho đến khi không ai nhìn thấy nhau nữa. Không hề có nến, không có tiếng côn trùng kêu. Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của đối phương.

“Ông đã mặc gì?”

“Vẫn là bộ vest ngày kết hôn năm đó”.
Một hồi trầm mặc, hắn nói tiếp: “Trên bia mộ chọn tấm hình nào?”

“Lúc ông nội còn trẻ”.

Một hỏi, một đáp. Rồi lại yên lặng. Cuối cùng Mạch Đinh tiếp tục đón nhận câu hỏi mà hắn không hề mong đợi nhất. Âm thanh An Tử Yến lúc xa, lúc gần, lúc nặng, lúc nhẹ. Giống như đang hỏi nhưng lại như đang trả lời: “Ông nội đi thật rồi. Không trở lại nữa?”. Mạch Đinh dùng hết sức lực mới có thể nói được một chữ: “Vâng”.

“Cũng đúng. Ông đã chết rồi. Chết rồi”.

“An Tử Yến”.

Đột nhiên An Tử Yến nắm lấy cánh tay Mạch Đinh kéo ra phía cửa. Hắn mở cửa, đẩy Mạch Đinh ra ngoài. Nơi xa có pháo hoa sáng rực trên bầu trời. An Tử Yến đóng cửa, ánh sáng trên cao hắt lên khuôn mắt hắn. Thứ chất lỏng trên khoé mắt hắn dường như còn sáng hơn từng đợt pháo hoa kia. Mạch Đinh đứng bất động bên ngoài. Pháo hoa sau lưng cậu nối tiếp nhau, bắn lên bầu trời với đủ loại hình thù. Nhưng nó chẳng thể thu hút sự chú ý của Mạch Đinh. Cậu nghe được âm thanh khàn nhẹ của An Tử Yến bên trong ngôi nhà. Sau đó là âm thanh dùng sức đánh mạnh vào cánh cửa gỗ. Cứ liên tục như vậy. Ngay đến pháp hoa cũng không thể át đi âm thanh cũng như sự đau đớn của An Tử Yến. Bàn tay Mạch Đinh đặt trên cánh cửa. Bất lực.

Mũi dao đã đâm xuyên toàn bộ buồng tim của Mạch Đinh. Mỗi nhịp đập sẽ là một lần đau. Tim không đập thì cậu cũng không còn đau nữa.

Giờ phút này, chính là lúc Mạch Đinh đau đớn nhất kể từ lúc sinh ra trên thế giới này.

– Hết chương 78 –

_________________

Chương 79: Không thể nguôi ngoai

Tiếng động bên trong căn nhà dần biến mất. Khoá cửa động đậy. Mạch Đinh dừng lại vài giây, chậm rãi đẩy cửa ra. An Tử Yến ngồi dưới đất. Ánh sáng bên ngoài chợt sáng chợt tối. Hai con người bên trong căn nhà cũng như vậy.

Vẻ mặt hắn mệt mỏi không chịu đựng nổi. Hốc mắt ửng đỏ. Bất kể khuôn mặt của An Tử Yến bình thường, giọng nói bình thường, thể hiện cũng bình thường. Mà chung lại hắn chính là hết sức bình thường. Nhưng như vậy lại không thích hợp với nỗi buồn đau lúc này. Hắn tựa đầu vào bờ tường, đặt cánh tay lên đầu gối. Trong bóng tối phát ra một tiếng cười trào phúng: “Thật mất thể diện”.

Mạch Đinh lắc đầu. Lồng ngực nhói đau đến mức không phát ra thành tiếng. Không mất thể diện. An Tử Yến một chút cũng không mất thể diện. Khóc thì sao? Hắn chính là người có tư cách khóc nhất.

“Em nghe thấy rồi”.

Mạch Đinh lắc đầu nguầy nguậy: “Không nghe. Em không nghe cái gì hết. Tiếng pháo hoa lớn quá. Em ghét pháo hoa. Em rõ ràng muốn nghe anh làm cái gì trong nhà”. Cậu không phải luôn muốn tìm cơ hội cười nhạo An Tử Yến sao? Bây giờ có cơ hội rồi, lại không ngừng phủ nhận là sao? Cho dù dùng một thanh đạo đâm thẳng vào trái tim, cậu cũng sẽ không thừa nhận. Có chết cũng không thừa nhận.

An Tử Yến nghiêng đầu nhìn Mạch Đinh, sau đó đưa tay lên: “Lại đây, để anh ôm em”. Mạch Đinh nhìn thấy những ngón tay của hắn đã rách da sưng đỏ cả lên. Thậm chí nó còn đang chảy máu. Cậu không hỏi An Tử Yến có đau hay không. Bây giờ câu hỏi đó quá ngu ngốc. Cậu bước tới, quỳ xuống cạnh An Tử Yến. Nhưng cậu không ngã người vào lòng An Tử Yến mà dang hai tay ra, kéo An Tử Tử Yến vào lòng mình. Khuôn mặt hắn ép sâu vào lòng cậu. Bàn tay hắn đặt lên lưng Mạch Đinh. Giềm chặt lấy cậu.

Một lúc lâu sau, An Tử Yến mới buông Mạch Đinh ra. Hắn đứng dậy rồi kéo Mạch Đinh lên: “Về thôi”.

“Vâng”.

Đêm đó, cả người An Tử Yến và Mạch Đinh lạnh băng trở về từ ngôi nhà gỗ. Đã ủ kín trong chăn nhưng cũng không khác là mấy. Mạch Đinh nghe nhịp đập của trái tim An Tử Yên bên tai. Yếu ớt mà chậm rãi. Cậu ngẩng đầu lên. Phát hiện An Tử Yến vẫn chưa ngủ. An Tử Yến luồn tay vào tóc Mạch Đinh, ấn đầu cậu trở lại lồng ngực hắn: “Ngủ đi”.

“Sao anh không ngủ?”

“Anh muốn đợi em ngủ”. Lừa người mà.

Người ta có thể im lặng trong đêm mà sinh ra nỗi đau không?

Có thể.Người ta có thể im lặng trong đêm đen mà quên đi nỗi đau không?

Không thể.

An Tử Yến rời khỏi ngôi nhà gỗ, đón nhận sự ra đi của ông nội. Cũng không thể nói hắn đã nguôi ngoai. Ai có thể nguôi ngoai được? Mạch Đinh còn cảm thấy gượng gạo nữa là. Dường như cậu cảm thấy ông nội vẫn còn sống. Chỉ cần mở cánh cửa lớn kia ra, ông sẽ ngồi trên ghế salon, mỉm cười nhìn cậu.

Trên ti vi phát lại những chương trình về năm mới mà mọi người đã bỏ lỡ. Nhưng chẳng ai buồn quan tâm. Những từ ngữ vui vẻ trong đó không thể thay đổi được điều gì. Bàn tay băng bó của An Tử Yến không ngừng lướt trên phím đàn, ngày này qua ngày khác. Mạch Đinh quỳ dưới sàn dùng khăn lau, lau hết lần này đến lần khác.

Cậu muốn vì An Tử Yến làm chút gì đó. Nhưng lại không biết phải làm cái gì. Tại sao An Tử Yến luôn biết phải làm gì giúp cậu. Mạch Đinh cũng không thể hỏi An Tử Yến. Ông nội đã ra đi. Hắn như vậy đã tốt lắm rồi. Chúng ta không cần suy nghĩ nữa. Lần này cứ tiếp tục mà sống tiếp, dần quên đi ông nội chăng? Điều này quá tàn nhẫn. Bất kể là đối với An Tử Yến, hay với Mạch Đinh.

Chỉ có thể chờ đợi thời gian.  Nhưng tính tình của thời gian cũng vô cùng kì lạ. Lúc bạn không muốn, nó sẽ ùa đến rất nhanh để trừng phạt bạn. Lúc bạn muốn nó, nó lại chần chừ không muốn động khiến con người ta mệt mỏi.

Tiếng gõ cửa vang lên, Mạch Đinh ngưng động tác. Cầm miếng khăn lau đứng lên mở cửa. Phó Thúc đứng bên ngoài. Nhanh chóng chào hỏi Mạch Đinh rồi hỏi: “Cậu ấy đâu?”“Ở bên trong”.

Phó Thúc đi thẳng vào căn phòng có tiếng đàn truyền ra. An Tử Yến vẫn tiếp tục đàn. Miếng băng trắng trên tay hắn đã có chút rỉ máu. Phó Thúc đặt phong thư bên trên chiếc đàn piano: “Lúc dọn dẹp di vật của lão gia thì phát hiện. Hẳn là viết lúc nằm viện. Tôi đi trước đây”. Phó Thúc không nhiều lời. Nỗi đau vẫn còn đó trong lòng mỗi người. Không có cách nào tìm được lời nói thích hợp để an ủi đối phương. Sau khi phó Thúc đi khỏi. Tiếng đàn cũng dừng lại. An Tử Yến nhìn vào lá thư đơn sơ. Vài phút sau mới mở ra đọc.

[Tử Yến, thằng nhóc anh chắc không nghĩ tôi sẽ viết thư cho anh nhỉ. Cũng lâu lắm rồi ông không có dùng bút. Cũng không biết viết gì cả. Trước đây ông viết rất nhiều thư tình theo đuổi bà nội cháu đấy. Từ đó mới có ba cháu, rồi có cháu. Cháu nên là cảm ơn tài văn chương của ông đi.

Mấy tháng gần đây ông có cảm giác thân thể không được như lúc trước nữa. Ông không muốn nói cho mấy đứa biết để tránh mấy đứa lại đưa ông đi kiểm tra. Mấy năm nay ông nội đã làm quá nhiều kiểm tra rồi. Quá phiền phức. Lỡ như có ngày nào đó ông đi thật, cháu phải biết ông nội đã ra đi rất vui vẻ. Cuối cùng cũng có thể thoát được cái cuộc sống bệnh tật đau đớn này. Lúc nào cũng phải gượng cười nói. Lúc nào cũng sợ mất thể diện trước mặt mấy đứa. Ông thật sự rất sợ đau. Cũng không thích kim đâm vào người. Đương nhiên là ông nói lỡ như thôi. Sức khoẻ của ông nội rất tốt. Có thể sống đến 100 tuổi đấy.

Ông không biết đến bao giờ cháu mới tìm thấy bức thư này. Cũng không có ý định chủ động trao cho cháu. Nếu có ngày cháu tìm thấy được nó, có một số chuyện ông muốn nói cho cháu biết.

Ông hy vọng sau này cháu đừng có vạch trần ông khi ông lừa Mạch Đinh. Rất là mất hứng đó. Cũng mong đừng có vì nghe ông bị đau một chút đã bỏ hết công việc mà chạy đến chỗ ông. Ông nội xuất thân là quân nhân. Tự ái cao lắm. Không muốn biến thành gánh nặng cho bất kì ai. Ông rất vui khi cháu tìm được Mạch Đinh. Đừng bắt nạt nó nhiều quá. Bởi vì cháu sẽ không tìm thấy ai thích hợp với mình hơn đâu. Nếu nó mà tìm đến ông khóc lóc tố cáo, ông nội sẽ về phe của nó đấy.

Lúc nhỏ, ông nội nhìn cháu, thỉnh thoảng nghĩ: khi nào cháu mới lớn lên đây? Bây giờ ông nội nhìn cháu, lại có suy nghĩ: Từ khi nào mà cháu đã lớn như vậy? Haizz, càng già, lại dễ quên mấy chuyện mới xảy ra. Nhưng với những chuyện trước kia thì nhớ rất rõ. Ông nội đã chăm sóc cháu cả đời rồi. Bây giờ không cần ông nội nữa. Bởi vì sau này sẽ có người thích hợp hơn ông chăm sóc cháu.

Cho dù không phải bây giờ, đến một ngày nào đó, ông nội cũng sẽ rời xa cháu. Có một sự sống bắt đầu thì cũng sẽ có một sự sống kết thúc. Đó là quy luật tự nhiên. Không ai ngăn cản được.

Có lúc ông nội rất ganh tị với cháu. Ở một mình đối với ông nội mà nói rất cô đơn. Dù ở đây có cháu, có bố cháu, có Phó Thúc… có rất nhiều người thân. Nhưng… lại không có bà nội.

Cháu có hiểu cho cảm giác của ông không? Ông nghĩ cháu sẽ hiểu.]

– Hết chương 79 –

Chương 80: Sự dịu dàng của hắn

Đọc xong bức thư, biểu cảm của An Tử Yến cũng không thay đổi gì nhiều. Hắn lại tiếp tục chơi đàn. Mạch Đinh đứng ngoài cửa từ lúc nãy bước vào trong. Cậu hỏi: “Là của ông nội viết à?”. An Tử Yến không trả lời. Cậu lại hỏi: “Em có thể đọc không?”.

“Ừ”.

Mạch Đinh cầm bức thư ngồi xuống cạnh An Tử Yến. Cậu đưa lưng về phía hắn. Thỉnh thoảng cánh tay chơi đàn của An Tử Yến sẽ chạm vào lưng cậu. Trước mắt Mạch Đinh bắt đầu mơ hồ. Sau lưng cậu truyền đến giọng nói của An Tử Yến: “Đừng khóc nữa”.

“Em không có”.

Sáng sớm hôm sau, trong ngôi nhà không vang lên tiếng đàn piano nữa. Lúc Mạch Đinh thức dậy, An Tử Yến đã đứng bên cửa sổ từ lúc nào. Cậu luôn quở trách An Tử Yến không chịu dậy sớm. Bây giờ, cậu chỉ muốn hắn ngủ thêm chút nữa thôi. Thế giới trong mơ có phải sẽ đẹp hơn bên ngoài không?

“Hôm nay anh muốn đi gặp ông nội”. Nghe được lời nói của An Tử Yến, Mạch Đinh nhảy xuống giường. Nắm lấy ống tay áo của hắn, hai mắt mở to: “Không được!”. An Tử Yến sửng sốt. Sau đó có chút bất đắc dĩ nhìn Mạch Đinh: “Phải đến xem mộ ông nội chứ. Không phải sang thế giới bên kia đâu. Nhanh thay quần áo đi”. Lúc này Mạch Đinh mới buông lỏng tay. Sự ngốc nghếch vừa rồi của cậu thật là tai hại.

Đây là lần đầu tiên An Tử Yến đến nơi này sau khi ông nội qua đời. Hắn để một bên tay trong túi quần, bên còn lại buông xuôi ở ngoài. Cúi đầu nhìn phần mộ ông nội. Trước bia mộ được để đầy hoa tươi. Cả chục phút sau, hắn quay người: “Đi thôi”.

Mạch Đinh đi theo phía sau, thận trọng hỏi: “Anh không nói gì với ông nội sao?”. An Tử Yến dừng lại: “Em muốn anh nhìn cái tấm bia đó nói gì?”. Dứt lời, hắn lại tiếp tục đi về phía trước. Những lời An Tử Yến nói là có ý gì? Mạch Đinh không hiểu. Rốt cuộc An Tử Yến đang suy nghĩ điều gì. Mạch Đinh cũng không hề biết. Có quá nhiều chuyện cậu không biết. Cứ cho là mở đầu hắn ra, cậu cũng sẽ chẳng biết điều gì.

Ngồi lên xe, An Tử Yến nổ máy, nhìn đường chuyển động tay lái. Nhàn nhạt lên tiếng: “Thật may em vẫn ở đây”.

“Nhưng em chẳng thể làm gì cho anh cả. Em thật vô dụng”.

“Với anh, như vậy là đủ rồi”.

Nếu là trước đây, có lẽ Mạch Đinh đã bắt đầu đỏ mặt, tim đập nhanh rồi. Nhưng bây giờ sự dịu dàng của An Tử Yến lại khiến cho cậu đau lòng. Cậu nhìn ra ngoài, phát hiện không phải là đường về nhà: “Chúng ta đi đâu?”

“Năm mới phải đến thăm bố mẹ em chứ”. Sự dịu dàng này Mạch Đinh không thể chấp nhận nổi. Cậu lắc đầu: “Không sao. Bố mẹ em sẽ hiểu mà. Không đi cũng được”. An Tử Yến không lên tiếng. Hắn vẫn lái xe đến nhà bố mẹ Mạch Đinh. Mẹ Mạch Đinh mở cửa nhìn thấy hai người họ thì giả vờ cười cười: “Hai đứa đến rồi. Mau vào đi”.Cả nhà không hề nhắc đến chuyện của ông nội. Cũng không làm ra vẻ thương hại. Chẳng qua họ chỉ làm giống như thường ngày. Ai nấy đề không muốn chạm vào vết thương kia. Bố Mạch Đinh hút thuốc, nói chuyện cùng An Tử Yến. Mẹ Mạch Đinh kéo Mạch Đinh vào bếp giúp một tay. Bà rửa rau: “Hai đứa không sao chứ?”.

“Con không biết”.

“Rồi sẽ qua. Hai đứa còn trẻ. Bố mẹ cũng đã trải qua việc nhìn thấy các trưởng bối qua đời nhiều lần. Chỉ cần một thời gian rồi sẽ khá hơn thôi”.

“Vâng”.

Cả nhà ăn một bữa cơm gia đình. Trên ti vi phát lại những chương trình về năm mới. Mẹ Mạch Đinh nói: “Tối nay hai đứa ở đây đi. Mạch Đinh, con lên dọn phòng phía trên đi”. Mạch Đinh gật đầu. Lên phòng của cậu trên tầng hai. Cậu mở rèm cửa sổ ra. Cất những thứ không cần thiết vào tủ. Không biết An Tử Yến đã vào phòng từ khi nào. Hắn ngồi trên giường nhìn Mạch Đinh tất bật chạy tới chạy lui. Mạch Đinh nhón chân lên kéo tấm chăn trên cao.

“Em muốn dọn giường”. Mạch Đinh dứt lời. An Tử Yến liền đứng dậy, đi đến chỗ cửa sổ. Đẩy ra. Mạch Đinh yên lặng dọn dẹp. Lúc trước cậu luôn tìm thấy không ít chuyện phàn nàn. Nhưng sao bây giờ cậu không tìm thấy một điểm nào cả. Tại sao cậu không có chút tâm trạng gì thế này?

“Cái thang đâu?”. An Tử Yến đột nhiên lên tiếng. Mạch Đinh tốn mất vài giây mới hiểu ý tứ của hắn: “Đương nhiên. Chuyện đã từ lúc nào rồi. Nếu có người lạ giống anh trèo vào thì sao?”“Anh có làm loại chuyện đó à?”.

“Anh có”.

Thì ra thời gian đã trôi qua lâu như vậy. Lúc cậu bị cảm, An Tử Yến đã mượn cái thang, lặng lẽ không nói tiếng nào mà xuất hiện. Lúc đó hắn cũng đã mang đến cho Mạch Đinh giấc mơ ngọt ngào nhất. Nhìn thấy An Tử Yến từ ngoài nhảy vào, sự kinh ngạc, ngọt ngào, hạnh phúc ấy như còn ngay trước mắt. Khi đó hắn đã chữa hết bệnh cũng như sự cô đơn của cậu. Nhưng bây giờ, cậu lại chẳng thể làm gì với nỗi đau của hắn. Coi như An Tử Yến đã nói quá đủ rồi. Nhưng với Mạch Đinh, cậu vẫn cảm thấy không đủ. Không bao giờ đủ.

Đêm, ánh trăng làm cả căn phòng bừng sáng. Phía đầu giường là tấm hình thời trung học của Mạch Đinh. Bên trong ngăn kéo là tất cả bảo bối của Mạch Đinh. Cậu từng muốn dùng những thứ đó đối lấy An Tử Yến với Ngô Hinh. Nếu như có thể, bây giờ cậu muốn dùng nó đổi linh hồn với hắn. Thay hắn chịu đựng nỗi đau này.

Ánh trăng lướt dài trên da thịt hai người. An Tử Yến dưới ánh trăng thật đẹp. Nhưng lạnh lùng quá. Cậu đưa tay lên, muốn chạm vào hắn. Cậu không rõ là cậu đã chạm đến khuôn mặt hắn hay chỉ mới chạm đến ánh trăng thôi. Bất chợt, An Tử Yến hôn lên tay cậu.

(Để lại…)

Sau khi giải phóng, An Tử Yến vẫn nằm bên trên Mạch Đinh. Cánh tay hắn ôm lấy cậu. Cánh tay An Tử Yến lại có lực rồi. Âm thanh của hắn quá nhẹ, dường như sẽ bị bóng tối nuốt chửng: “Ông ấy nghĩ để lại một bức thư thì có thể thay đổi được điều gì?”. Hai chân Mạch Đinh kẹp chặt An Tử Yến. Cậu chưa hề lên tiếng. Mạch Đinh dần không cảm thấy sức nặng nữa cậu mới biết An Tử Yến đã ngủ rồi. Mạch Đinh mệt mỏi, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Trong mơ cậu gặp ông nội. Ông trẻ hẳn ra. Không cần ngồi xe lăn mà vẫn có thể đi lại rất dễ dàng. Bên cạnh ông còn có một người phụ nữ mặc váy trắng, đầu đội mũ rất đẹp. Đó là bà nội. Bà khoác tay ông nội. Hai người mỉm cười thật ngọt ngào.

Ông nội vẫy tay với Mạch Đinh: “Nói cho Tử Yến biết, ông bây giờ đẹp trai hơn nó nhiều, lại còn khoẻ hơn nó nữa. Bất quá bà nội cứ nói ông chọc Tử Yến. Còn muốn đánh ông nữa. Tiểu Đinh. Sau này Tử Yến nhờ cháu. Cháu là một đứa trẻ ngoan”. Âm thanh của hai người họ mỗi lúc một xa. Sau đó thì không còn nghe thấy nữa. Mạch Đinh mở mắt ra. Cậu không biết đó là thật hay chỉ trong tiềm thức. Nhưng cậu nguyện tin đây là sự thật. Ông nội đang sống vui vẻ ở một thế giới khác. Cậu mừng thay cho ông.

Nghe nói khi người ta ngủ, nếu có người ở bên tai thì thầm, nhiều khi có thể xuất hiện trong giấc mơ của người đó. Mạch Đinh không muốn nói cậu đã mơ thấy ông nội. Cậu chỉ muốn lặng lẽ đem những lời dặn dò của ông nói cho An Tử Yến biết thôi. Mạch Đinh ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ say của An Tử Yến. Không ngừng tự hỏi chính mình: Hắn sẽ mơ thấy chứ? Hắn thật sẽ mơ thấy chứ?

– Hết chương 80 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau