CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Anh ta là ai?

Bộ phận chăm sóc khách hàng hoàn toàn bị chia cắt. Nhưng kì lạ là không khí lại thay đổi theo chiều hướng tích cực. Các vị tiền bối trước kia không vừa mắt với những việc mà những người trẻ làm thì bây giờ, thứ người trẻ làm không tốt, họ càng thấy có lợi.

Từ chối Quách Bình mở tiệc ăn mừng. Mạch Đinh chạy về nhà. Vừa mở cửa, còn chưa tháo giày An Tử Yến đã nói: “Đồng hồ báo thức”.

“Chỉ quan tâm đến đồng hồ báo thức! Hôm nay nguy hiểm thật đó. Em còn lo anh bị cách chức”. Đây mới là chuyện Mạch Đinh muốn nói. Chứ không phải là ba cái đồng hồ rách kia.

“Nếu trong vòng mười phút mà không tìm hết ra đây cho anh. Em nên lo lắng cho chính mình đi”.

“Em cũng vì tốt cho anh thôi. Nếu hôm nay không phải là em. Nói không chừng cả họp anh cũng đến trễ. Rồi sẽ bị Thôi hộp phê bình. Anh phải cảm ơn em mới đúng”. Vì quản lý Thôi và An Tử Yến không hợp nhau nên Mạch Đinh liền dựa vào đặt điểm cấu tạo khuôn mặt của quản lý Thôi mà đặt cho ông ta một biệt danh.

An Tử Yến không nói gì nữa. Mạch Đinh còn nghĩ sự lên án của mình quá nặng nề. Cậu nói tiếp: “Em không có giận anh. Chỉ là nói vậy thôi. Bây giờ em đi nấu cơm”.

Cơm nước xong xuôi. Hai người đang nằm trên giường xem phim. An Tử Yến đột nhiên nhìn đồng hồ rồi đi vào phòng ngủ: “Mạch Đinh, vào đây”.

“Làm sao?”. Mạch Đinh bấm dừng phim lại rồi đi vào phòng ngủ. An Tử Yến nói: “Nhắm mắt lại”. Lời thoại này đích thị là phim thần tượng rồi. Tim Mạch Đinh đập loạn xạ. Bình thường nếu như lời thoại này xuất hiện thì chính là lúc nam chính có điều bất ngờ muốn tặng có nữ chính. Mạch Đinh nhắm mắt lại, An Tử Yến đưa cậu đến chính giữa phòng: “Đợi”.

“Vâng”. Mạch Đinh cảm động gật đầu.

Một phút trôi qua. Tim Mạch Đinh giật bắn lên. Tiếng chuông báo thức vang lên như phim kinh dị. Mười chiếc đồng hồ báo thức đồng thời cùng rung. Xuyên thủng cả màng nhĩ. Lúc mua cậu cũng không ngờ đồng hồ báo thức mà cũng có uy lực như vậy. Mạch Đinh cài đặt tất cả vào lúc tám giờ. Cho nên sáng hay tối cùng giờ nó đều sẽ kêu lên. Đây chính là điều bất ngờ mà An Tử Yến dành cho cậu. So với phim thần tượng thì quá là khác nhau. Cậu nhìn bốn phía. An Tử Yến không có ở đây. Hắn đã chạy nhanh ra ngoài đóng cửa, che lỗ tai lại rồi.

“An Tử Yến!”.

“Em không phải muốn anh cảm ơn em sao? Đây là quà đáp lễ. Bây giờ em muốn cảm ơn anh à?”

Ghê tởm. Đáng giận. Xấu xa.

An Tử Yến ngồi trên ghế salon. Nhấn nút play tiếp tục coi phim. Mạch Đinh cũng nhanh chóng ngồi xuống cạnh hắn. Cậu không muốn bỏ lỡ bất kì chi tiết nào. Cũng như không muốn bỏ lỡ bất cứ phút giây nào ở cạnh An Tử Yến. Cậu xem một lát rồi ngã người vào lòng An Tử Yến.
Hôm sau, Vương tổng giá lâm đến bộ phận chăm sóc khách hàng. Vốn còn tiếng nói chuyện nhưng ngay lập tức cả căn phòng im như tờ. Chỉ còn sót lại tiếng lật giấy cùng âm thanh gõ bàn phím. Mạch Đinh nghĩ, không hỗ danh là lãnh đạo. Quả nhiên có khách phách. Qua chuyện ngày hôm qua, ấn tượng của Mạch Đinh đối với vương tổng đã có sự biến chuyển rất lớn. Trước kia cậu chỉ cho rằng Vương tổng là người có tiền. Nếu như cậu cũng có loại khí phách đó. Có thể tương lai không xa cũng trở thành lãnh đạo không? Suy nghĩ của Mạch Đinh thật có tính logic.

An Tử Yến đang tựa vào bàn làm việc của Quách Bình nghe báo cáo. Vương tổng đi đến cạnh An Tử Yến: “Lên sửa máy tính”. Lại sửa máy tính?! Sự nghiêm túc hôm qua sao không thấy nữa? An Tử Yến hạ mi mắt: “Tôi nói, máy tính cùi bắp của ông nên ném sớm đi”.

“Tôi dùng quen rồi”.

An Tử Yến bỏ mặt Vương tổng về lại phòng làm việc. Một phút sau đem một chiếc laptop mới ra đưa cho Vương tổng: “Coi như hối lộ ông, đem đi đi”. Ngay trước mặt tất cả các đồng nghiệp, An Tử Yến đang nói cái gì vậy?! Hối lộ phải là chuyện bí mật mới đúng chứ.

“Cậu cho tôi có ích lợi gì. Tôi không dùng máy này được”.

“Vương tổng, ông cũng không phải muốn giúp quản lý Thôi mới đến đây làm trễ nãi công việc của tôi chứ?”. Nói chuyện thật trực tiếp. Nếu Mạch Đinh có thể. Cậu nhất định sẽ nhéo thật mạnh hắn từ phía sau. Nhưng mà cậu không phải An Tử Yến. Cậu là một nhân viên cấp dưới rất quy cũ.

“Cậu nói chuyện với ai đấy?”

“Với ông”. An Tử Yến dừng lại một chút, càu mày nhẹ: “Tôi giúp ông chuyển tài liệu sang máy mới. Sau này đừng tìm tôi nữa”.
“Có bao nhiêu người còn ngóng trông tôi tìm đến. Cậu đây là thái độ gì?”

Hai người vừa nói vừa đi về hướng thang máy. Quan hệ của bọn họ, thật tình Mạch Đinh không lý giải được. Rõ ràng hôm qua trong phòng họp… Chẳng lẽ đây chính là cách thức làm việc của người trưởng thành: Công ra công, tư ra tư? Nhưng hành động của An Tử Yến đâu phải của người trưởng thành. Rõ ràng là ấu trĩ, trẻ con mà.

Vương tổng hút thuốc, chăm chú nhìn vào máy tính của An Tử Yến. Mới đầu biết An Tử Yến là bởi con gái ông thích hắn. Có lẽ là do ngoại hình. Con gái ông cứ suốt ngày nói An Tử Yến tốt chỗ này, An Tử Yến tốt chỗ kia. Điều này khiến cho người làm cha như Vương tổng có chút ghen tị. Sau đó ông phát hiện An Tử Yến vào công ty nên liền chú ý. Lo lắng hắn muốn lợi dụng lòng tốt của con gái ông. Sau thời gian từ từ quan sát, ông có thiện cảm với An Tử Yến. Ông rất hài lòng với phong cách làm việc của hắn. Ăn nói thẳng thắn. Xử lý công việc trơn tru không dùng mưu kế. Không quan tâm đến sự phản đối của người khác. Nói tin tưởng An Tử Yến, kết quả so với tưởng tượng của ông, hắn còn xuất sắc hơn nhiều. Đối với An Tử Yến, còn hơn cả sự tín nhiệm. Ra đời đã được một thời gian, tùy tình hình mà Vương tổng phải đề phòng người xung quanh. Nhưng ông cho rằng An Tử Yến không phải là loại người mưu hại kẻ khác. Vương tổng đối với An Tử Yến đã quá chủ quan rồi. Tính ra, không biết hắn đã mưu hại bao nhiêu người rồi.

Ông lại hít thêm một hơi thuốc lá. An Tử Yến đứng lên. Chuẩn bị rời đi thì Vương tổng gọi lại: “Thay tôi chú ý đến lão Thôi. Mặc dù bây giờ không bằng không chứng, nhưng tôi nghĩ ông ta đang làm chuyện gì đó”. An Tử Yến không lên tiếng. Đi ra ngoài.

Mạch Đinh đợi thang máy đi xuống, muốn lên phòng marketing đưa tài liệu. Cửa thang máy mở ra, cậu phát hiện An Tử Yến cũng đứng bên trong. Nhìn thấy hắn không có ý định ra ngoài, cậu hỏi: “Anh cũng đi xuống hả?”

“Ừ”.

Mạch Đinh cảnh giác An Tử Yến. Ai biết hắn sẽ làm chuyện gì trong thang máy. Cậu chỉ chỉ vào camera bên trên: “Trong thang máy có giám sát đó. Anh đừng có làm mấy chuyện kì quái với em. Nếu như bị phát hiện thì hậu quả nghiêm trọng lắm đó. Anh muốn em bị điều đi à?”

“Cũng được. Bị phát hiện thì hết vui”.

“Anh có thể đứng ở vị trí của em mà suy nghĩ không!!”. Cậu tức giận. Nhìn chỗ An Tử Yến nhấn số là tầng một, cậu hỏi: “Anh muốn đi đâu?”

“Chuyện riêng”.

Thang máy vừa lúc dừng tại tầng bốn. Mạch Đinh không kịp hỏi chuyện riêng đó là chuyện gì đã phải ra ngoài. An Tử Yến có thể có chuyện riêng gì? Không phải muốn tan việc trước rồi đi chơi đó chứ? Mạch Đinh càng lúc càng bất an. Vội càng chạy xuống bằng cầu thang thoát hiểm. Cậu muốn ngăn An Tử Yến. Tình thế bây giờ không như trước kia. Trước kia không có quản lý Thôi thì có thể sắp xếp được.

Cuối cùng cậu cũng tìm thấy bóng dáng của An Tử Yến. Nhưng Mạch Đinh dừng lại. Người đang nói chuyện với An Tử Yến kia chính là người đàn ông trong quán cà phê lần đó. Mạch Đinh nhìn một lần đã có thể nhận ra. Dù sao thì chuyện anh ta là ai cũng đã khiến Mạch Đinh bận tâm lâu lắm rồi. An Tử Yến nói chuyện riêng. Vậy người đó không phải là khách hàng của công ty rồi.

– Hết chương 71 –

Chương 72: Rốt cuộc em cũng không có cách nào để giận anh

Người đàn ông đó nhanh chóng chú ý đến Mạch Đinh. An Tử Yến cũng quay đầu lại. Lúc này Mạch Đinh rất lúng túng. Cậu cũng không muốn theo dõi An Tử Yến. Cậu nên là tiến tới hay quay lại công ty? Người đàn ông đó gật đầu với cậu. Mạch Đinh muốn biết anh ta là ai. Dù có bị An Tử Yến mắng thì cậu cũng không quan tâm.

“Lại gặp nhau rồi”. Người đàn ông lịch sự, nhẹ nhàng lên tiếng. Mạch Đinh không hề biết anh ta là ai. Nhưng dường như người đó lại biết rất rõ về cậu. Không lẽ… không lẽ là sự khiêu khích của tiểu tam với vợ cả? Mạch Đinh lại bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi. Người đàn ông lại nói: “Là tôi nói An Tử Yến đừng để ai biết chúng tôi gặp nhau. Mong cậu không trách An Tử Yến”. Hình tượng cùng tính tình của anh ta rất hòa hợp với nhau. Dịu dàng, nho nhã.

Trong đầu Mạch Đinh chỉ là một mảng mờ mịt. Nhưng cậu vẫn lịch sự xua tay: “Không đâu, không đâu. Là tôi quấy rầy hai người nói chuyện. Không phải tôi cố ý. Tôi cứ nghĩ anh ấy đi về nên mới ra ngoài xem một chút”. Nói xong cậu lại lúng túng. Đưa mắt ý bảo An Tử Yến giới thiệu.

“Vậy tôi đi trước”. Người đàn ông lên tiếng. An Tử Yến gật đầu. Như vậy mà đi? Không phải sẽ khiến Mạch Đinh nghi ngờ nhiều hơn sao? Đợi đến khi người đàn ông đó ngồi vào xe, cuối cùng Mạch Đinh cũng có cơ hội mở miệng: “Anh ta là ai?”. Nếu An Tử Yến không trả lời thì cậu phải làm sao? Thái độ của An Tử Yến kiểu như câu hỏi vừa rồi của cậu rất ngốc: “Cái gì mà ai? Không phải em đã biết chú Phó từ lâu rồi sao?”.

Một quả bom được ném mạnh vào đầu Mạch Đinh. Khiến cho mọi thứ bên trong nổ tung. Chú Phó? Anh ta chính là chú Phó ư? Anh ta sao lại là chú Phó? Sao có thể?

“Chú Phó không phải là một ông già sao?

“Ai nói?”. An Tử Yến hỏi ngược.

Đúng là chưa ai nói cả. Nhưng… Nhưng… Mạch Đinh vẫn chưa nghĩ thông: “Bất quá anh ta chỉ mới ba mươi. Sao mấy người lại gọi anh ta là chú? Không lẽ do thân phận cao?”

“Anh ta họ Phó, tên Thúc*”. Lần này, Mạch Đinh hoàn toàn bị đánh bại. Cậu phát điên kêu lên: “Có người nào lại lấy cái tên chiếm tiện nghi như vậy để gây hiểu lầm cho người khác vậy chứ. Sớm biết vậy em đã đổi tên thành Gia Gia (ông nội) luôn rồi. Ai gặp cũng phải gọi em là Mạch Gia Gia (ông nội Mạch)!!”

(*Bên Trung người ta để tên riêng trước danh từ chỉ người. Ví dụ như ở đây là Phó Thúc = Chú Phó – trong tiếng Việt. Từ đầu truyện mình vẫn nghĩ tác giả chỉ dùng theo nghĩa thông thường như vậy nên mình đã chuyển thẳng sang nghĩa thuần Việt là “chú Phó”. Đến chương này, tác giả đã giải thích rõ ràng nên bắt đầu từ đây, “chú Phó” sẽ để nguyên là “Phó Thúc” nhé ^^)

“Tùy em muốn đổi thế nào thì đổi”.

“Nhưng sao anh ấy lại cố tình không gặp em?”“Anh nói rồi. Anh ta không nói chuyện với người có IQ thấp hơn đám nhóc mười tuổi”.

“Tại sao?”. Mạch Đinh không có ý định buông tha. Cậu không tin chuyện đó. Nhìn kiểu gì cũng có thể thấy được An Tử Yến đang kiếm chuyện trêu chọc cậu.

“Khoảng cách thế hệ”.

Lòng tự ái của Mạch Đinh không thể nào tiếp nhận được cách nói chuyện của An Tử Yến! Cậu phải tự mình hỏi Phó Thúc. Cậu muốn Phó Thúc vạch trần câu nói dối của An Tử Yến. Phó Thúc nổ máy quay đầu xe, đang chuẩn bị rời đi thì Mạch Đinh chạy lên phía trước, gọi với: “Đợi đã. Tôi muốn hỏi tại sao anh lại cố tình tránh mặt tôi?”. Có thể có nỗi khổ gì? Ví dụ như cậu và người thân đã mất hoặc mối tình đầu của anh ta giống nhau. Cho nên…

Phó Thúc vẫn phong thái lịch sự như lúc đầu. Khí chất toát ra cũng không phải đóng kịch. Anh ta dùng thái độ ôn hòa trả lời câu hỏi của Mạch Đinh: “Gặp cậu cũng có chút khó khăn. Tôi không giỏi nói chuyện với những người có IQ thấp hơn đám nhỏ mười tuổi”. Dứt lời, anh ta lái xe đi. Mạch Đinh kinh ngạc nhìn về nơi xa. Thì ra An Tử Yến không nói dối. Cái gì mà không bằng đám nhỏ mười tuổi! Ai có IQ thấp hơn bọn nó! Có lầm không vậy? Lòng tự ái của Mạch Đinh được dịp dâng lên rồi.

Chần chừ một lúc Mạch Đinh mới nhớ phải đến phòng marketing đưa tài liệu. Tạm gác lòng tự ái sang một bên, cậu cùng An Tử Yến đứng đợi thang máy. Nhưng thang máy đang bị chiếm dụng rồi. Chờ mãi vẫn không thấy xuống. Cậu nói: “Chúng ta leo cầu thang đi. Anh lên tầng bảy cũng đâu cao lắm”. An Tử Yến thể hiện thái độ phiền phức nhưng vẫn đi về phía cầu thang bộ. Trong đường cầu thang bộ yên tĩnh vang lên tiếng công tắc bật đèn, Mạch Đinh suy nghĩ một hồi lâu: “An Tử Yến, anh nói em có nên học tập Vương tổng không? Lúc bình thường thì dáng vẻ thoải mái. Nhưng đôi lúc lại để lộ ra một loại khí chất. Như vậy sẽ không ai dám coi thường em nữa. Cả Phó Thúc và anh cũng vậy”.
An Tử Yến phát ra một tiếng cười lạnh: “Ví dụ như?”

“Ví dụ như…”. Mạch Đinh bước chậm. Dừng lại trên một bậc tam cấp, nhanh chóng tìm được phương pháp: “Ví dụ như sau này anh còn dám chỉnh em hoặc bắt nạt em, em sẽ giận thật. Anh sẽ bị dọa. Sau này hẳn phải tôn trọng em đi. Trước tiên phải lấy anh làm thí nghiệm, xem có hiệu quả không”.

“Làm gì thì bị coi là bắt nạt em?”

“Kiểu như đẩy đầu em. Mắng em có khuyết tật về đầu óc gì đó”.

An Tử Yến cũng dừng bước. Xoay người lại. Bước xuống hai bậc đứng trước mặt Mạch Đinh. Đưa tay đẩy đẩy đầu cậu: “Thần kinh”.

“An Tử Yến!”. Mạch Đinh trợn trừng hai mắt. Phải thể hiện khí chất! Tức giận! Phải tức giận! An Tử Yến rất có hứng thú nhìn biểu cảm trên mặt Mạch Đinh. Cậu đang cố thể hiện cơn tức giận. Nhìn kiểu này, Mạch Đinh giống đối tượng bị thí nghiệm hơn đấy.

“Anh đừng dùng cái gương mặt đó mà nhìn em”.

“Mặt nào?”. An Tử Yến cố ý tiến đến gần hơn. Mạch Đinh cố gắng phí sức rồi. Cậu đột nhiên ôm ngang hông An Tử Yến: “Tại sao em lại không thể giận anh được. Lạ quá đi”.

“Thả tay ra”.

Anh hại em mất hết danh dự. Anh để người khác nghĩ em là chó. Anh ở trong thang máy đặt cái tay lạnh như băng của mình vào người em. Anh lừa em vào phòng có đầy đồng hồ báo thức… Rõ ràng anh đã làm rất nhiều chuyện quá đáng với em. Nhưng tại sao em lại ngốc nghếch như vậy? Tại sao em lại không có cách nào để giận anh được?

– Hết chương 72 –

Chương 73: Sự bánh trướng của khinh khí cầu

Tháng một đã bước vào trung tuần rồi. Mạch Đinh xem lịch. Cậu còn không dám tin đã tới tháng một. Nhưng sau đó cậu cẩn thận suy nghĩ lại một chút. Xảy ra nhiều chuyện như vậy thì cũng đúng thật. Cậu từ một sinh viên chuyển sang giai đoạn quá độ lên nhân viên văn phòng và hoàn toàn thích nghi với công việc. Bây giờ cậu lại thấy so với trường học thì công ty thân thiết hơn nhiều.

Nếu An Tử Yến là địa ngục thì cậu có thể cảm nhận được địa ngục còn gần gũi hơn thiên đường.

Qua tháng là sang năm mới rồi. Mong muốn mọi việc sẽ được như dự định. Cậu ngồi trước bàn. Lật cuốn số ghi nhớ ra. Nào là ngày nào đi thăm bố mẹ An Tử Yến, ngày nào đi thăm ông nội An. Cần phải mua thứ gì cho năm mới…. Cậu càng nghĩ càng thấy hài lòng. Mùa xuân năm nay cậu mong rằng sẽ thật vui vẻ. Bởi vì đó là ngày lễ quý giá của Mạch Đinh mà. Mạch Đinh chính là mong đợi chiếc khinh khí cầu không ngừng bành trướng. Càng lúc càng lớn hơn. Cứ như vậy mà nổ tung.

Nửa đêm, di động của An Tử Yến trong bóng tối gào thét rung lên. An Tử Yến nheo mắt sờ sờ tìm kiếm. Đang muốn tắt thì hắn ngừng lại vại giây rồi nhận cuộc gọi: “Vâng?”

“Sao vậy?”. Mạch Đinh bị đánh thức lên tiếng hỏi. Đợi hắn trả lời nhưng chẳng qua hẳn chỉ yên lặng cùng màn hình điện thoại phát sáng trong đêm. Mạch Đinh mở đèn phía đầu giường. Dần thích ứng với ánh sáng rồi cậu mở hẳn mắt ra. Lòng cậu không khỏi xao động. Từ phía ngực lên trên, Mạch Đinh nhìn thấy những biểu cảm ít xuất hiện trên gương mặt An Tử Yến. Mạch Đinh chỉ duy nhất nhìn thấy một lần. Đó đã rất lâu rồi. Lần đó cậu vì lấy lòng Ngô Hinh, mẹ của An Tử Yến mà đã tự lái xe về nhà rồi gặp tai nạn.

An Tử Yến vén chăn lên, gió lạnh lùa vào cơ thể. Nhưng dường như hắn không cảm nhận được. Một bên đi thay quần áo, một bên ném quần áo đến chỗ Mạch Đinh: “Dậy, chúng ta vào bệnh viên”. Giọng nói của hắn nghe bình thản như thế. Không hề lẫn tâm tình vào trong.

“Ai vào viên?”. Mạch Đinh lo lắng đề phòng hỏi. Thật ra cậu không muốn hỏi vì cậu sợ biết được câu trả lời.

“Ông nội”.

Mạch Đinh siết chặt tay. Cậu cũng vội vội vàng vàng thay quần áo. Đi theo An Tử Yến xuống lầu. An Tử Yến lái xe rất nhanh. Mạch Đinh nhìn chằm chằm vào những cảnh vật đang lướt nhanh qua mắt cậu. Không ai còn lòng dạ nào mà nói chuyện, cũng như không còn lòng dạ nào mà an ủi đối phương. Có đôi lúc vài lời an ủi lại để lộ ra thứ mạnh mẽ giả dối. Bàn tay Mạch Đinh lạnh như băng. Mới đây gặp ông nội, rõ ràng là rất tốt. Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ. Cơ thể ông nội không tốt. Lúc cậu và An Tử Yến mới quen nhau, An Tử Yến vì ông nội nhập viên cũng đã mất tích một thời gian. Lần đó cậu và hắn cãi nhau. Cậu còn chuyển trường nữa. Tại sao bây giờ lại luôn nhớ về những chuyện không vui? Ông nội đã nuôi nấng An Tử yến từ tấm bé. Thời gian ông chăm sóc An Tử Yến nhiều hơn bất cứ ai. Tình thương ông dành cho hắn không biết nói sao cho đủ. Lúc đó cậu chỉ biết đau cho bản thân. Thật sự có từng nghĩ cho tâm trạng của An Tử Yến không?

Lúc đó, tình cảm của cậu còn rất non nớt. Lúc An Tử Yến cần người ở bên nhất thì cậu lại bỏ đi. Lần này, Mạch Đinh tuyệt đối không đi đâu cả. Cứ cho là An Tử Yến mắng cậu, đuổi cậu thì cậu cũng không quan tâm.

Đến bệnh viện, hai người họ chạy thẳng đến phòng bệnh của ông nội. Đẩy cửa vào thì An Tấn và Ngô Hình đã ở bên trong rồi. Phó Thúc đứng ở một góc căn phòng. Ông nội An nằm trên giường. Trông không khác thường ngày là bao. Nhìn thấy An Tử Yến và Mạch Đinh đến, ông trách cứ An Tấn: “Sao lại gọi Tử Yến và Tiểu Đinh đến? Đã hơn nửa đêm rồi. Anh không sợ con trai anh mệt nhưng tôi sợ cháu trai tôi mệt”.

“Ông nội”. Mạch Đinh đi đến bên giường: “Ông không sao chứ? Đừng làm cháu sợ”.

Ông nội rất có tinh thần: “Không sao. Là bọn nó sợ hãi quá thôi. Không nên đưa ông vào đây. Ông không quen ở đây”. Ông quay lại nói với Phó Thúc: “Nhanh làm thủ tục xuất viện cho tôi”. Phó Thúc không lên tiếng. Bình thường anh đều nghe theo lời của ông nội An. Nhưng bây giờ nét mặt lại lộ chút khó xử.An Tử Yến nhíu mày: “Trước hết ở lại bệnh viện đã. Xem bác sĩ kiểm tra cụ thể rồi nói sau”.

“Ông không sao”.

“Bây giờ mà ông còn nói không sao”. An Tử Yến mạnh mẽ nói. Ông nội hết cách, vẻ mặt mất hứng: “Tiểu Mạch, bây giờ ông không làm chủ được rồi”.

“Cháu giúp ông nói với anh ấy. Nếu ông thấy buồn quá thì ngày nào cháu cũng đến thăm ông”. Mạch Đinh cười nói. Chỉ báo động giả thôi chứ hắn dễ gì nghe. Tự trách ý tưởng mới rồi của mình quá không ổn.

“Là cháu nói đấy”.

“Cháu có lúc nào lừa ông đâu”.

Mạch Đinh cùng Ngô Hinh ở lại phòng bệnh chăm sóc ông nội. Phó Thúc, An Tấn và An Tử Yến ra ngoài đợi kết quả kiểm tra. Không biết bao lâu, bác sĩ gọi họ lên văn phòng. Ông lắc đầu: “Tình trạng của bệnh nhân như thế nào hẳn mọi người cũng đã rõ. Gia đình nên chuẩn bị tâm lý. Bệnh nhân có thể chỉ còn ít thời gian. Nói không chừng…”. Ông còn chưa nói xong đã bị An Tử Yến nắm lấy cổ áo nhấc lên: “Ông nói cái gì? Kiểm tra lần nữa cho tôi”. An Tấn cố gắng kéo hắn ra: “An Tử Yến, mau buông ra”. An Tử Yến buông lỏng tay, trầm mặc. Bác sĩ bị doạ đến mức nói không thành lời. Phó Thúc hỏi: “Bác sĩ, không có cách nào nữa sao? Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng có thể chi trả. Nếu như phẩu thuật, tỉ lệ thành công là bao nhiêu?”.
Bác sĩ lắc đầu: “Dù gia đình có đưa ra nước ngoài thì cũng như vậy thôi. Trừ phi có kỳ tích. Nếu không… Trước mắt chỉ có thể nằm viện trị liệu. Tận lực kéo dài mạng sống cho bệnh nhân. Thời gian này mọi người nên chăm sóc ông ấy thật tốt”.

Phó Thúc siết chặt tay, không muốn tin sự thật này. An Tấn cũng nói: “Có thể phiền ông cho tôi tất cả kết quả kiểm tra không? Tôi muốn đưa cho các bệnh viên khác xem thử”.

“Được. Tâm trạng của mọi người tôi có thể hiểu. Nhưng tôi hy vọng mọi người có thể xem xét tình hình rồi tiếp nhận sự thật này”. Dứt lời, khuôn mặt vô cảm của An Tử Yến ngẩng lên nhìn chằm chằm vào ông. Ông lại không nói được nữa rồi. An Tố vừa chạy đến cửa đã nghe rất rõ ràng lời nói của bác sĩ. Cô không còn chút sức lực nào nữa. Chỉ còn có thể xoay người hướng đến phòng bệnh. Nhưng lúc đến nơi, cô lại phát hiện bản thân không đủ dũng khí để bước vào. Cô đành ngồi trên băng ghế đợi bên ngoài.

Sau khi mọi người ra khỏi phòng bác sĩ, An Tấn âm trầm nói: “Chuyện này tạm thời đừng nói cho ông nội biết. Trước mắt chưa thể xác định tuyệt đối. Nói không chừng là chẩn đoán sai”. Ngay đến lời nói của chính mình cũng chẳng thể an ủi được gì: “Đừng khiến cho ông nội thêm bận tâm. Nói ông chẳng qua là bệnh vặt thôi. Sẽ được xuất viện sớm”.

“Vâng”. Phó Thúc gật đầu. An Tấn nhìn về phía An Tử Yến đang im lặng: “Con cứ đi làm bình thường. Sau khi tan việc thì đến. Chúng ta thay phiên chăm sóc ông. Bất quá nếu tối nào con cũng đến thì không chỉ cơ thể ông không chịu được, mà sẽ còn bị ông nghi ngờ đấy”. An Tử Yến không nói gì, chỉ đi về phía trước. An Tấn ở phía sau quát: “Ông nội hiểu anh nhất. Không lẽ anh muốn cho ông anh thêm nặng lòng. Để cho ông nội suốt ngày phải lo lắng cho anh à?”.

“Biết rồi”.

Mạch Đinh vẫn vui vẻ nói chuyện với ông nội An. An Tố đi vào. Ông nội lại bắt đầu trách cứ Ngô Hinh: “Sao ai cũng đến vậy? Mấy người thích chơi đùa con cái quá nhỉ?”

“Ông nội, cháu là lo lắng cho ông. Ông không sao thì tốt rồi. Tốt rồi”. An Tố nói. Mạch Đinh nhìn cô. Dáng vẻ mạnh mẽ thường ngày không còn nữa. Chẳng qua chỉ nhìn về phía ông nội mà mỉm cười.

“Ông muốn ăn cái gì, cháu mua cho ông”.

“Đã trễ thế này rồi, ăn uống gì nữa”.

“Vậy ông muốn ăn cái gì thì nói cho cháu biết ngay nhé”.

– Hết chương 73 –

Chương 74: Bất kì ai cũng không ngăn được

An Tấn cùng mọi người bước vào. Ông nội nhìn một lượt rồi lên tiếng: “Mấy đứa về nghỉ ngơi sớm đi. Tới chăm ông lão này làm gì? Ngày mai không phải đi làm à? Mấy đứa chưa muốn ngủ những tôi muốn ngủ”. An Tấn gật đầu. An Tử Yến ngồi xuống ghế salon trong phòng bệnh: “Bây giờ lái xe về rất phiền phức. Tối nay cháu tạm thời ở đây”.

“Ở đây kiểu gì? Vớ vẫn”. Ông nội nói.

“Bệnh nhân nên nghỉ ngơi sớm một chút. Cháu sẽ theo dõi”.

An Tấn nhìn An Tử Yến một lúc rồi lại quay sang ông nội: “Bố. Muộn rồi. Tất cả mọi người cũng mệt. Để nó lái xe về con không yên tâm”. Ngô Hinh cũng lên tiếng: “Đúng rồi đó bố. Bố không cần lo lắng cho nó. Cứ nghỉ ngơi cho tốt mới là quan trọng”. Mạch Đinh gật đầu: “Cháu với An Tử Yến ngủ trên ghế được rồi. Với cả ở đây cũng gần công ty hơn”.

Ông nội không nói lại mọi người. Chỉ có thể bất lực: “Chỉ đêm nay thôi đấy”. Ngô Hinh cố kéo An Tố không chịu rời đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại ba người. Mạch Đinh đặt gối ngang lại cho ông nội nằm xuống. Kéo chăn lên. Ông nội tiếp tục than thở: “Ông có cảm giác mình trở thành người thực vật rồi”.

“Đừng nói gở. Ông nội, ông mau ngủ đi. Ông không ngủ thì chúng cháu cũng không dám ngủ đâu”.

“Được, được”.

Người ta càng già thì sẽ càng giống một đứa trẻ. Ông nội nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. An Tử Yến vẫn ngồi yên trên ghế. Mạch Đinh nói nhỏ: “Thật may ông nội không sao. Chúng ta cũng nghỉ sớm thôi. Mai còn phải đi làm”.

“Em ngủ trước đi”.

Mạch Đinh nghe lời nằm xuống ghế. Cố gắng chừa chỗ thật nhiều cho An Tử Yến. An Tử Yến tắt đèn rồi quay lại ghế ngồi như cũ. Đầu gối của Mạch Đinh có thể chạm vào phần lưng của An Tử Yến. Căn phòng quá tối, cậu không thể nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của An Tử Yến. Rồi rất nhanh, rất nhanh cậu chìm vào mộng đẹp. Đến khi cậu tỉnh dậy, cậu cũng không hề biết đêm qua hắn đã không ngủ chút nào. Phó Thúc đi tới, nói với An Tử Yến: “Ở đây giao cho tôi là được rồi. Cậu đi làm đi”.

“Được”.

Vẻ mặt của mọi người là sao? Tối qua An Tố cũng vậy. Vì quá mệt mỏi sao? Ngồi lên xe, Mạch Đinh thắt dây an toàn: “Tối qua thật sự làm em sợ muốn chết. Ông nội không sao là tốt rồi. Chắc mấy hôm nữa sẽ được xuất viên. Em còn muốn năm mới sang chơi với ông. An Tử Yến, anh nói xem em nên mua gì cho ông? Mong ông không doạ em như lần trước. Chúng ta ở nhà ông nội chơi mấy ngày…”. Mạch Đinh biết ông nội không sao nên ngồi bên cứ thao thao bất tuyệt. An Tử Yến đột nhiên đạp thắng xe: “Đừng nói nữa!”. Mạch Đinh ngẩn cả người, nhìn chằm chằm An Tử Yến. Không hiểu sao hắn lại tức giận. An Tử Yến lắc đâu: “Xin lỗi. Không có gì đâu”.
Quá khác thường. An Tử Yến quá khác thường.

“Có phải anh có chuyện gì giấu em không?”

An Tử Yến nhìn về phía Mạch Đinh. Hắn không muốn nhìn thấy Mạch Đinh bị tổn thương. Nhưng hắn cũng biết cậu tuyệt đối không hy vọng hắn giấu cậu. An Tử Yến nắm chặc tay lái: “Ông nội,… Không còn được bao lâu nữa”. Nhất định là cậu đang nghe nhầm. Nhất định là An Tử Yến nói sai rồi. Nụ cười trên mặt cậu tắt đi. Vài phút trôi qua có lẽ khoảng thời gian rất dài. Mạch Đinh ôm tay áo An Tử Yến: “Anh nói bậy. Anh nói bậy. Đừng có lừa em. Đừng có nói như vậy!!”. Cánh tay bị Mạch Đinh kéo từ từ buông lỏng ra. Nước mắt Mạch Đinh rơi trên tay hắn.

An Tử Yến không trả lời cũng không nhìn Mạch Đinh. Nếu nói cậu đừng khóc mà cậu không khóc nữa thì có lẽ An Tử Yến sẽ nói. Nhưng trong chuyện này, lời nói của An Tử Yến cũng không thể ngăn được dòng nước mắt kia.

“Có phải bác sĩ nói sai rồi không? Ông nội nhìn rất ổn mà. Chúng ta đưa ông đến bệnh viện khác đi. Hơn nữa, trên thế giới cũng bị bệnh rồi có kì tích mà. Kì tích sẽ xuất hiện trên người ông nội đúng không?”. An Tử Yến đưa tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng trào ra của Mạch Đinh.

“Anh không tin đúng không?”

“Anh rất muốn tin. Mạch Đinh. Anh rất muốn tin”.Mạch Đinh cố nén nước mắt. Nếu như cậu vì ông nội mà làm loạn lên thì trong lòng An Tử Yến còn khổ sở hơn cậu gấp nhiều lần. Cậu khóc, là muốn dùng vết thương nghiêm trọng nhất của An Tử Yến chữa trị cho cậu sao? An Tử Yến đã dỗ dành cậu nhiều lần rồi. Nếu như lần này còn muốn hắn dỗ dành. Chẳng phải cậu quá đáng lắm sao?

“Nhất định sẽ có kỳ tích xuất hiện”. Giọng nói của Mạch Đinh chưa bao giờ kiên định như vậy.

Trong công ty, rất nhiều đồng nghiệp đều có thể phát giác tâm trạng Mạch Đinh đi xuống. Nhưng cậu vì An Tử Yến mà khống chế nước mắt. Còn hắn luôn biết cách để tình cảm ở chỗ sâu nhất. Ai cũng không thể phát hiện điều bất thường từ hắn. Mỗi ngày họ đều đến bệnh viện nhưng ông nội không cho phép họ ngủ lại. Mạch Đinh sẽ luôn vui vẻ hỏi về chuyện ngày xưa của ông nội. Cậu thật sự rất cố gắng để cho bản thân mình vui vẻ. Một bên nghe ông nội kể chuyện, một bên cắn chặc môi dưới run rẩy. Có nhiều lần, cậu cảm thấy mình sắp không chống đở được nữa. Cậu sẽ khóc toán lên. An Tử Yến luôn đứng bên cạnh cậu. Nói rất ít. Đôi lúc sẽ nhìn những dụng cụ duy trì mạng sống của ông nội. Nếu phát hiện có điều gì bất thường, hắn sẽ đi tìm y tá ngay. Các thể loại sách hắn đọc bây giờ đều đổi sang sách y học.

Nhưng trong số họ, không ai có thể ngăn cản được bệnh tật

Ông nội càng lúc càng ốm yếu. Tình trạng thân thể ngày một kém. Thậm chí còn cần có người đỡ mới có thể rời giường được. Giờ làm việc của An Tử Yến thay đổi. Mạch Đinh cũng rất muốn đi cùng hắn nhưng giờ hắn như kiểu sinh hoạt luôn ở công ty. Bệnh viên sớm đã trở thành nơi không thể chịu đựng được nữa. Mà An Tử Yến cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng Mạch Đinh cố kiềm nén cảm xúc mà phải cố gượng cười.

Mười giờ sáng, An Tử Yến nhận được tin nhắn của An Tấn. Tất cả bệnh viện xem qua kết quả kiểm tra đều có chung một kết luận. Mặt mày An Tử Yến vô cảm thu tay về. Hắn đứng lên rời khỏi phòng làm việc. Mạch Đinh đi từ phòng marketing về đụng phải An Tử Yến: “Anh qua đó hả?”

“Ừ”.

“Em cũng…”.

“Em cứ nghỉ ngơi đi. Sau khi tan việc đừng tới nữa”.

Quản lý Thôi bước ra từ thang máy khác. Nhìn thấy An Tử Yến thì hừ lạnh một tiếng: “Sao? Mới đến chưa lâu đã mệt rồi à? Vừa nghe Vương tổng nói trong nhà cậu có người bị bệnh. Nếu không muốn làm thì có rất nhiều người đống ý thay chỗ của cậu. Như vậy cậu vừa được nhận lương cao, vừa không phải làm. Thoải mái quá còn gì. Coi như nhà có người chết thì cậu cũng không nên làm việc cái kiểu đấy đi”. An Tử Yến lạnh lùng quan sát quản lý Thôi. Đột nhiên hắn tóm lấy cổ áo ông, áp ông sát tường. Nếu An Tử Yến đánh quản lý Thôi ở công ty thì cho dù là Vương tồng cũng không thể giúp gì cho hắn. Nhưng Mạch Đinh không quan tâm An Tử Yến có bị đuổi việc hay không. Bây giờ An Tử Yến vẫn còn chưa bộc phát. Nói không chừng sẽ đánh quản lý Thôi đến tàn phế. Mà cũng có thể là chết luôn. Hậu quả đó Mạch Đinh không dám nghĩ. An Tử Yến giơ tay lên. Mạch Đinh lớn tiếng: “An Tử Yến! Bình tĩnh một chút! Em xin anh bĩnh tĩnh đi mà!”. Giọng nói của Mạch Đinh dường như kéo lý trí An Tử Yến trở lại. Hắn buông quản lý Thôi ra. Đi vào thang máy. Sắc mặt quản lý Thôi trắng bệch. Vừa rồi ông nhìn thấy rất rõ ràng ánh mắt của An Tử Yến. Đó chính là ánh mắt muốn đưa ông vào chỗ chết.

– Hết chương 74 –

Chương 75: Mạch Đinh tin vào kỳ tích

Tối. Mọi người trong phòng dần rời đi, không muốn quấy rầy ông nội nghỉ ngơi. Ông nội đột nhiên mở mắt: “Tử Yến, Tiểu Đinh. Hai đứa tối nay ở lại. Ông có lời muốn nói với hai đứa”.

“Vâng”.

Mạch Đinh ngồi bên mép giường: “Ông nội, có phải ông còn chuyện gì đặc sắc thời xuân xanh muốn kể cho cháu nghe phải không?”. Ông nội lắc đầu, nhắm mắt lại: “Tiểu Đinh, không cần giả vờ nữa. Đứa ngốc cũng có thể nhìn ra ông sống không được bao lâu nữa”.

“Ông nội”. Dường như An Tử Yến đang trách lời nói của ông.

“Gần đây không chỉ có hai đứa. Nửa đêm An Tố cũng lén đến đây. Tiểu Tư và bạn bè của cháu bình thường không thấy cũng đến thăm ông. Tối hôm qua ông nghe Phó Thúc quỳ gối bên cạnh giường mà khóc. Kể từ lúc mười tuổi đưa nó về từ cô nhi viện, ông chưa từng nhìn thấy nó khóc. Bây giờ đã ba mươi rồi lại khóc không khác gì một đứa trẻ. Tử Yến, nếu ông đi rồi, ông lo nhất là cháu không có cách nào chấp nhận được. Cho nên Tiểu Đinh, ông già này muốn đưa ra một yêu cầu vô lý. Sau khi ông đi rồi, nhất định phải ở bên cạnh Tử Yến. Phải cứu nó. Lời nói của cháu có thể làm được”.

“Ông nội, ông đừng nói nữa”. An Tử Yến có chút tức giận. Ông nội cười: “Anh quản được tôi à?”. Mạch Đinh đã khóc đến mức không thở được. Cậu nắm chặt tay ông nội: “Ông ơi, ông nghe lời An Tử Yến đi. Đừng nói những lời không hay nữa. Ông sẽ vượt qua mà. Kiên trì một chút nữa thôi”.

“Ông đây đã không còn muốn kiên trì nữa”. Ông nội mở mắt lần nữa. Khó khăn quay đầu ra ngoài cửa sổ nhìn theo ánh trăng trên bầu trời đêm: “Hai đứa đều lớn cả rồi. Tử Yến vì có cháu mà rất hạnh phúc. Ông nội ghen tỵ lắm đó. Ông nội muốn gặp bà. Muốn theo chăm sóc bà ấy”. Ông đưa tay trái lên, An Tử Yến đi tới nắm lấy. Ông nội nói tiếp: “Tử Yến, ông nội muốn ích kỉ một lần. Ông cô đơn quá rồi”. An Tử Yến cúi người nhìn ông: “Cháu sẽ cứu sống ông. Không cho phép ông đi đâu cả. Ông có nghe không ông nội? Cháu sẽ không để ông đi đâu hết”.

“Thật giống một đứa trẻ mà. Ông nội thấy cô đơn mà anh không đau lòng à? Tiểu Đinh, cháu cũng nói gì đi. Ai da, Tiểu Đinh, chăn giường gì cũng bị cháu khóc ướt một nửa rồi. Còn muốn để ông ngủ không đây”.

“Ông, ông, ông nội ơi…”. Mạch Đinh vừa khóc vừa nức nở. Không nói rõ một câu nào. Thỉnh thoảng lại thút thít: “An Tử Yến sẽ cứu sống ông”.

“Ngay đến cháu cũng không nghe lời ông sao? Đúng rồi, đem cuốn album ảnh đến cho ông. Ông không đứng nổi nữa, đột nhiên muốn xem nó”.
“Ngày mai cháu sẽ mang đến cho ông. Ông ngủ đi đã. Đừng nói những chuyện này nữa”.

“Được rồi. Nhưng mà Mạch Đinh còn khóc lớn như vậy thì ông không ngủ được đâu”.

Mạch Đinh che miệng thút thít đợi đến khi ông ngủ hẳn. Hai người họ ra khỏi phòng bệnh. Mạch Đinh cầm tay An Tử Yến đánh lên người mình: “Sao lại không đau. Chuyện này nhất định là nằm mơ đúng không?”. An Tử Yến hung hăng ôm lấy Mạch Đinh: “Ừ, là mơ”. Bất kể là An Tử Yến ôm chặc đến thế nào, Mạch Đinh cũng không cảm nhận được cơ thể cậu đau đớn. Bởi vì lồng ngực cậu đã quá đau rồi.

Sáng hôm sau, An Tử Yến đến ngôi nhà gỗ nhỏ kia lấy cuốn album đến cho ông nội. Tâm trạng ông vui vẻ lật lật cuốn album. Đắm chìm trong những kỉ niệm trước đây. Đã rất lâu rồi ông không xem nó. An Tố đi tới: “Ông nội, cháu mua món ông thích ăn nhất đến rồi”.

“Đáng tiếc khẩu vị ông không tốt. Mấy đứa đừng cứ suốt ngày ở đây. Đi làm đi. Tử Yến cũng thật là. Nếu ông đi, ông sẽ thông báo cho mấy đứa tới”.

Giọng điệu An Tử Yến bực bội: “Nếu ông cứ nói như vậy, cháu sẽ giận đấy”. An Tố giúp ông nội đặt album xuống: “Chúng cháu nghe lời ông. Trừ phi ông khoẻ thì chúng cháu sẽ đi. Nếu ông đau lòng cho chúng cháu thì phải dưỡng bệnh thật tốt”. Cô đưa muỗng cháo đặt ở khoé miệng thổi bớt nóng cho ông nội.“Có y tá rồi. Mấy cô đó làm việc chuyên nghiệp hơn mấy đứa. Không cần mấy đứa. Y tá ở đây biết nghe lời. Haizz, ông già rồi. Sớm muộn gì cũng phải đi. Suốt ngày ở bệnh viên làm gì. Tử Yến, ông muốn đến thăm mộ bà nội”. Nghe ông nội nói vậy, An Tố không đồng ý: “Gần đây nhiệt độ hạ thấp, lại còn thường xuyên có mưa. Nếu ra ngoài rồi bị cảm thì sao? Đợi ông khoẻ hơn đã”. Ông nội không nói thêm gì nữa. Nhìn ra phía bầu trời bên ngoài cửa sổ. Có chút gì đó đau thương. Một hồi lâu sau An Tử Yến mới lên tiếng: “Đợi thời tiết tốt lên cháu sẽ đưa ông đi. Nhưng với điều kiện mấy ngày nữa nhất định phải tịnh dưỡng thân thể thật tốt. Nếu không thì không đi đâu hết”.

An Tố nhìn An Tử Yến. Ông nội nhếch miệng, động đến những nếp nhăn trên khuôn mặt: “Tiểu tử anh đừng có lừa tôi đấy”.

Năm mới sắp đến, ai nấy đều mong muốn về quê hương, về với người thân. Xuyên qua những con đường thành thị. Bầu trời xám xịt cũng không làm ảnh hưởng đến bước chân của họ. Cho dù hương vị mỗi năm càng ngày càng nhạt. Bữa tiệc đầu xuân càng lúc càng không có gì đặc sắc, mọi người vẫn khát vọng giây phút đoàn tụ.

Phòng bệnh của ông nội dường như không còn vắng lạnh nữa. Bất giác có nhiều người nghe ngóng tin tức đến thăm thường xuyên. Nào là bạn bè, cấp dưới, bạn đánh cờ,… Cuộc đời ông như được kể lại hoàn chỉnh trong một tháng ngắn ngủi ấy. Đợi người trong phòng bệnh dần rời đi, ông sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ ánh mặt trời rọi vào. Mẹ Mạch Đinh nhịn không được lau đi dòng nước mắt. Không nên khiến Mạch Đinh lo lắng cho mình, chăm sóc ông nội quan trọng hơn.

Tất cả mọi người đều cảm thấy ông nội hết hy vọng rồi. Nhưng Mạch Đinh không tin. Cậu đang đợi kì tích. Cậu nguyện nhận bất cứ giá nào để đổi lấy kì tích đó.

Vài ngày trước đêm giao thừa, bầu trời quang đãng hơn hẳn. Ánh nắng ấm áp xuyên qua tầng mây rơi xuống, men theo đường thẳng chiếu rọi vào phòng bệnh. Ánh nắng không chỉ mang đến sự rực sáng, tinh thần ông nội hôm nay cũng khởi sắc hơn nhiều. Thậm chí không cần ai đỡ ông cũng có thể tự ngồi dậy. Ông dùng giọng không thể từ chối để yêu cầu Phó Thúc mặc cho ông bộ vest trong ngày kết hôn năm đó. Tuy đã nhiều năm nhưng nó vẫn như xưa. Chỉ có điều thân thể ông nội đã gầy đi rất nhiều, không còn vừa vặn với bộ đồ nữa.

Mạch Đinh đẩy xe lăn đến. An Tử Yến bế ông ngồi lên xe. Ông nội nghiêng đầu nói với Phó Thúc: “Để Tử Yến và Mạch Đinh đưa tôi đi là được rồi. Tối tôi sẽ về”.

“Vâng”.

– Hết chương 75 –

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau