CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Mối quan tâm của người qua đường

Một con người đầy sự độ lượng như Mạch Đinh sẽ đi an ủi Chu Cách. Cậu cười cười: “Chỉ là diễn thôi, không cần để ý nhiều quá. Chúng ta đều là người trưởng thành. Phải học cách khống chế bản thân. Ellen là người của anh. Không lẽ anh không tin cô ấy? Biểu hiện của anh giống kẻ không có tiền đồ như vậy sẽ khiến cho Ellen coi thường đấy. Chúng ta là đàn ông. Đàn ông thì không nên nhỏ nhem. Lúc bình tĩnh mới chính là có sức quyến rũ”. Mạch Đinh thuyết trình vô cùng hùng hồn. Sau đó thì nhìn thấy An Tử Yến bị một đám người vây lấy. Trong đó còn có mấy cô làm bộ nói chuyện công việc mà cố ý dùng ngực dán sát vào cánh tay của An Tử Yến.

Giờ phút này, vẻ mặt của Mạch Đinh và Chu Cách không khác gì nhau. Một chút cũng không chắp nhặt? Bình tĩnh? Rồi sức quyến rũ gì gì đó?

Gã lùn nói những lời ngon tiếng ngọt với Ellen cùng uống nhiều rượu nên có chút say. Ellen đề nghị đưa gã xuống dưới. Gã hớn hở đồng ý. Mạch Đinh đi theo sau họ. Còn Chu Cách thì bị Tào Thành Nghị đột nhiên xuất hiện ngăn lại. Mạch Đinh không để ý đến Chu Cách. Bây giờ quan trọng nhất là Ellen. Cậu lên một buồng thang máy khác xuống dưới. Lái xe đã đánh xe đến trước cửa đứng đợi. Lúc nhìn thấy Ellen mở cửa chuẩn bị lên xe cùng gã lùn kia, Mạch Đinh toan gọi cô nhưng lại bị một bàn tay đứng chỗ cửa bịt miệng lại. Mạch Đinh kinh hãi quay đầu lại thì phát hiện là An Tử Yến.

“Hừm, đợi một chút”.

Mạch Đinh nhìn không chớp mắt về phía trước. Cậu dần hiểu An Tử Yến tại sao phải tìm đến sự giúp đỡ của Ellen. Phụ nữ ngoại quốc không phải chỉ có mỗi Ellen. Nhưng chung là bởi cô đã cùng Chu Cách làm nhiều hành động thân mật. Nên đối với những kĩ xảo trêu đùa, cô chính là đạt đến ngưỡng không có đối thủ.

Gã lùn kia không thể so sánh với bọn lưu manh ngoài đường được. Gà là một người có địa vị. Cho dù say cũng sẽ không quá trớn với phụ nữ. Để tránh xảy ra chuyện, gã phải kiên nhẫn thì mới có thể từ từ mà thưởng thức mỹ vị. Mặc dù gã đã tính toán đâu vào đấy, đáng tiếc lại gặp phải Ellen. Mùi hương trên tóc cô thoang thoảng bay vào mũi gã. Động tác mở cửa cùng với lúc chổng mông chui vào xe đã khiến gã nuốt nước bọt.

Cửa xe đóng lại. Mạch Đinh cũng không nhịn được nữa: “Nếu để hắn đi thì Ellen quay về cũng đã muộn rồi!”. An Tử Yến không lên tiếng.

Bên trong xe mở nhạc có tính kích thích. Ellen làm bộ đau chân. Cúi xuống tháo giày. Đôi chân thon dài hiện ra. Cô hơi khom lưng co chân. Bộ ngực tì lên đầu gối, thấp thoáng ẩn hiện bên dưới cổ áo. Gã lùn nói thế nào cũng là đàn ông. Rốt cuộc cũng không nhịn được mà nhào qua Ellen. Ellen hét ầm lên, đẩy gã ra. Mở cửa xe chạy xuống. Chỉ còn một chân mang giày. Tóc tai rối bùi, quần áo xộc xệch. Vừa đi vừa chửi: “Fuck. Đồ khốn. Ông nghĩ muốn làm gì với tôi?”. Cô chửi rất lớn khiến người đi đường quay lại nhìn.

Cảnh tượng tiếp theo khiến cho Mạch Đinh cảm thấy kinh ngạc. Cậu nhìn thấy lái xe cho gã lùn kia đưa một cánh tay ra, giơ cao lên làm kí hiệu OK. Sau đó thì lái xe đưa gã đi.

Đây là chuyện gì? Mạch Đinh rơi vào mù mờ, không biết mô tê gì cả. Sau khi gã lùn đi xa, Chu Cách mới được thả ra. Nhưng không thấy Tào Thành Nghị đâu cả. Nhắc đến cũng thật quái lạ. Tào Thành Nghị đối với thái độ của mình cũng không cần nói ra. Không quan ai quan tâm đến chuyện của bản thân dần dần cũng trở thành thói quen. Nhưng ngoài Chu Mạnh hoặc khí có việc cần thiết phải liên lạc thì trong công ty, Tào Thành Nghị và An Tử Yến như thể không quen biết nhau. Cũng chưa từng nói chuyện riêng với nhau. Quá nhiều thứ mù mờ.

Chu Cách và Ellen vừa vào phòng làm việc của An Tử Yến liền hôn nhau đắm đuối, táy máy tay chân. Tay của Chu Cách sắp luồn vào trong váy Ellen thì Mạch Đinh hét lớn: “Mấy người làm cái gì đấy? Ellen, ông ta không làm gì với cô chứ?”“Không có”. Ellen chỉ đem chuyện vừa rồi xem như trò chơi. Căn bản là Mạch Đinh lo lắng thái quá. Bình thường ở nhà Mạch Đinh cô chỉ mặc mỗi đồ lót đi khắp nơi thì làm sao còn ngại khi bị đàn ông khác nhìn ngực mình? Đối với cô mà nói, An Tử Yến giao cho cô chuyện này cũng chỉ dễ như ăn bánh thôi.

“Nhưng tôi nghe thấy cô hét trong xe rồi chạy ra ngoài”.

“Vậy nên nhiệm vụ của tôi xong rồi”.

Mạch Đinh quay đầu lại hỏi An Tử Yến: “Anh nghĩ gì đấy? Vất vả lắm mới có cơ hội lấy lòng ông ta. Anh là nghĩ gì…”. Cậu nói nhỏ dần. Vài giây sau thì mở to hai mắt: “Anh… không lẽ anh muốn uy hiếp ông ta? Đây là cái cái thói quen làm việc kiểu gì vậy? Làm vậy chỉ có thể làm trầm trọng thêm mối quan hệ thôi. Nhỡ ông ta không hợp tác với công ty nữa hoặc tố cáo anh với Vương tổng. Giờ anh phải làm sao?”. Mạch Đinh có thể suy diễn ra rất nhiều chuyện tiêu cực. Cậu đóng cửa phòng lại, kéo luôn rèm cửa sổ. Cắn móng tay đi đi lại trong phòng: “Anh làm việc lúc nào cũng không cân nhắc hậu quả. Lại còn không bàn bạc trước với em. Uy hiếp người khác có thể phạm pháp a. Thật là. Em còn tưởng anh nghĩ được cách gì hay ho. Quá bất cẩn rồi”. Mạch Đinh hành động tự nhiên như sếp lớn. Cậu không nghe An Tử Yến nói gì nên cho rằng hắn đang ý thức được sai lầm của bản thân. Nghĩ đến An Tử Yến cũng là vì công ty. Chẳng qua làm việc không tránh khỏi sai sót. Cậu an ủi An Tử Yến: “Không cần gấp. Anh đợi em nghĩ cách giải quyết. Nhất định sẽ không có chuyện gì hết. Chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn. Chỉ cần chúng ta cố gắng, ông trời cũng không tuyệt đường sống a”.

Chu Cách cuối cùng cũng không chịu được nữa, quay sang phía An Tử Yến: “Chúa ơi. Mạch Đinh thiệt là phiền phức. Phá hoại không gian lãng mạng của tôi với bảo bối này. Yến, cậu có bịt tai không đưa bọn này đi”. Mạch Đinh quay đầu lại. An Tử Yến tỉnh như không. Đeo tai nghe chơi điện thoại. Lời cậu nói vừa rồi tất cả đều vô ích. Cậu đi tới tháo tai nghe của An Tử Yến xuống. An Tử Yến nghiêng đầu hỏi: “Nói xong chưa?”

“Được rồi, chỉ có thể dựa vào em mà dọn dẹp mọi chuyện thôi”. Ánh mắt cậu dời đi một phút. Lại quay về chỗ Chu Cách và Ellen đang hôn nhau không kiềm chế được nữa rồi. Mạch Đinh đi tới đẩy hai người ra ngoài: “Đây là nơi làm việc, mấy người về nhà mà phong lưu”.
“Thật là tuyệt tình. Chúng tôi khó lắm mới được hành động trong phòng làm việc một lần a. Cậu cũng đừng cổ hủ như vậy. Yến, cho mượn phòng làm việc của cậu chút đi”. An Tử Yến lạnh lùng cười khẩy: “Cậu nghĩ tôi sẽ đưa chỗ tôi đã làm cho cậu mượn à?”

“An Tử Yến!”

“Cái gì?”. Chu Cách và Ellen nhìn Mạch Đinh với ánh mắt cực kì khinh bỉ. Chu Cách học theo khẩu khí vừa rồi của Mạch Đinh: “Đây là nơi làm việc. Nói nghe thật là hay. Chính là muốn đuổi chúng tôi đi rồi sau đó hai người làm ….”

“Không có. Mà cũng sẽ không có!”. Mạch Đinh cắt ngang mấy lời nói hạ lưu của Chu Cách rồi đẩy cả hai ra ngoài. Đang chuẩn bị đóng cửa thì gọi Ellen. Cậu lo lắng Ellen chỉ là giả bộ mạnh mẽ, dù sao cô cũng là con gái: “Ellen, mới nãy cô đơn độc ở trong xe với ông ta không sợ sao?”

“Không a. Mà cũng không phải đơn độc. Chú Phó cũng có ở đó. Chú ấy rất lợi hại. Nếu xảy ra chuyện gì. Chú ấy sẽ bảo vệ tôi”.

“Vậy sao? Vậy thì tốt. Thì ra chú Phó cũng có ở đó. Ờ mà cái gì chú Phó? Không lẽ người lái xe kia. Má ơi. Không thấy gì luôn. Như xuất quỷ nhập thần ấy”. Một đêm phải tiếp nhận quá nhiều tin tức, Mạch Đinh cần thời gian để tiêu hóa hết. Nhìn đám Chu Cách đi xa, cậu đóng cửa phòng lại. Bây giờ hẳn là thời điểm các nhân viên về nhà rồi. Cậu khoanh tay đứng trước mặt An Tử Yến: “Chúng ta nói chuyện đi”.

“Về nhà nói”. An Tử Yến đứng dậy. Hắn đi đến cửa thì thấy Mạch Đinh vẫn bất động tại chỗ. Cậu vẫn còn hậm hực việc An Tử Yến không nói gì cho cậu biết. Hại cậu nháo nhào lên đến mức xấu hổ. Cậu không thèm nhìn An Tử Yến: “Nói ở đây đi”.

“Không đi?”. An Tử Yến quay lại hỏi.

“Không”.

“Như vậy đi”. An Tử Yến xoay người lại, lập tức ôm ngang Mạch Đinh lôi ra ngoài. Mạch Đinh vùng vẫy: “Anh làm gì thế? Buông em ra. Nhỡ công ty còn ai thì sao!”. Nói là nói vậy chứ chính cậu cũng cười đấy chứ.

Chương 52: Cùng một câu chuyện nhưng kết thúc khác nhau

Không đợi  được đến về đến nhà, ở trong xe Mạch Đinh liền hỏi: “Chú Phó không thích em đúng không? Giống như không muốn gặp em ấy”.

“Trừ ông nội và anh, đến bố anh, chú ấy cũng rất ít gặp”.

“Chú ấy đã chăm lo cho ông nội lâu rồi hả?”

“Ừ, cũng hơn hai mươi năm rồi”.

“Cả tuổi thanh xuân rồi còn gì. Chú ấy hẳn có gia đình riêng của mình chứ?”

“Có con trai”.

Thật ra Mạch Đinh cũng từng nghĩ người đàn ông mà An Tử Yến gặp lần đó liệu có phải là chú Phó không. Hoặc chăng chỉ là bản thân cậu hy vọng đó là chú Phó thôi. Nhưng dù có thế nào cũng không phù hợp. Chú Phó hẳn là người có tuổi rồi. Nhưng người đàn ông đó nhìn khuôn mặt cũng tầm ba mươi. Giữa hai người họ lại không có quan hệ thân thích nên không thể dùng thứ bậc mà xưng hô. Vậy An Tử  Yến cũng không thể gọi một người mới ba mươi là chú được. Hỏi han về chuyện riêng của người khác hình như không tốt lắm. Mạch Đinh không nhắc đến chú Phó nữa. Cậu đổi sang chuyện khác: “Chuyện của ông kia anh tính sao? Cái gì anh cũng không nói cho em biết. Chúng ta phải thẳng thắn với nhau mới đúng chứ”.

“Khi nào em bỏ tính suy nghĩ vớ vẫn kia đi thì anh có thể cân nhắc đề nghị này của em”.

“Em vậy bao giờ?”. Cậu phủ nhận nhưng cũng có chút chột dạ: “Tuyệt đối không có chuyện đó”.

“Hơn nữa…”. Bàn tay An Tử Yến siết chặt vô lăng: “Ngày nào em cũng thầm nguyền rủa, mắng chửi anh sao không thấy em thẳng thắn?”

Sao hắn biết được?! Mạch Đinh lại chột dạ, cười cười: “Em thấy giữa chúng ta không nên thẳng thắn quá. Cần giữ lại chút cảm giác bí mật a”. Chỉ biết nói người khác, đến lúc ảnh hưởng đến bản thân thì chối bay chối biến. Cậu sợ An Tử Yến sẽ hỏi tại sao lại đi nguyền rủa hắn, vậy nên đã đem mặt dán lên cánh tay An Tử Yến: “Không muốn nói đến chuyện này với người yêu a. Sao em lại đi nguyền rủa với mắng chửi anh được. Em không phải là loại người đó. Sau này đừng nói đến chuyện này nữa được không?”

“Anh đang lái xe. Không có thời gian đánh em. Em nên thức thời một chút”. Mạch Đinh ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn. Nhớ lại chuyện về gã lùn kia chưa được giải quyết. Uy hiếp người khác là hành động không đúng. Tối nay tốt hơn hết là cậu nên nghĩ cách giúp An Tử Yến. Haizz, thật may là cậu đứng về phía chính nghĩa. Kịp thời cứu vớt đạo đức của An Tử Yến. Cậu giật mình nghĩ mình rất vĩ đại, lẩm nhẩm: “Anh tuyệt đối không thể thiếu em được”.

Tiếng động cơ chiếc xe bên cạnh át đi câu trả lời của An Tử Yến: “Ừ, đúng vậy”. Mạch Đinh chẳng qua là nhìn sang phía chiếc xe kia. Không biết cậu có nghe rõ không.

Về đến nhà cũng đã khuya lắm rồi. Lúc lên trên hai người lại gặp đôi vợ chồng hàng xóm cũng đang lên nhà. Bọn họ nắm tay nhau, vui vẻ hỏi: “Hai người về muộn nhỉ?”

“Vâng. Chúng tôi vừa tan ca. Hai người thì sao?”. Tất cả bước lên từng bậc thang. An Tử Yến lạnh lùng bước lên trước, không tham dự vào cuộc nói chuyện.

“Chúng tôi sang hàng xóm một vòng. Cậu xem, đứng lên thật khó khăn”.

“Vâng. Hôm nay công ty cũng xảy ra nhiều chuyện”.

“Thật vất vả. Đúng rồi. Cho cậu cái này”. Dư Dung Mỹ mở khóa túi xách lấy ra một hộp trà: “Tôi mới mua. Rất tốt cho thân thể”. Mạch Đinh quơ tay: “Không cần khách khí như vậy”. Dư Dung Mỹ nhét hộp trà vào tay Mạch Đinh: “Cậu mới là không nên khách khí như vậy”.“Cảm ơn nhiều”.

“Chúng ta là hàng xóm mà. Nên chiếu cố nhau nhiều hơn”.

Mọi người chúc nhau ngủ ngon rồi ai về nhà nấy. Mạch Đinh vừa vào nhà đã lên tiếng: “Anh vẫn không thích bọn họ?”. An Tử Yến cởi đồ, đi vào phòng tắm: “Bẩn”.

“Trả lời bất lịch sự. Cũng chả biết anh từ đâu mà nhìn ra được”. Mạch Đinh đi phía sau nhặt quần áo dưới sàn lên. Tiếp tục nói: “Anh khuyên em tránh xa bọn họ một chút. Nhưng lúc nói chuyện cũng đâu thấy anh tức giận. Thật ra anh cũng nghi ngờ trực giác của mình chứ gì?”

“Không muốn bị như lần trước thì làm như anh nói hạn chế kết giao bạn bè bừa bãi đi”. Nếu không nhầm thì An Tử Yến chính là nhắc đến chuyện Lữ Vĩ. Mạch Đinh bĩu môi: “Chuyện đã từ lúc nào rồi mà còn thù dai”. Mạch Đinh tỏ thái độ oán hận ném quần áo vào máy giặc.

Tầm hai ngày sau chuyện của gã lùn kia cũng đến. Gã tìm đến bộ phận chăm sóc khách hàng. Hơn nữa còn đến vào lúc nghỉ trưa, văn phòng không có ai. Lúc này Mạch Đinh đang ở trong phòng làm việc của An Tử Yến nói chuyện. Nhìn thấy gã đến, cậu không chút suy nghĩ chui tọt xuống dưới gầm bàn. Dù ngày nào cậu cũng dùng hết chất xám để nghĩ ra cách tốt nhất, nhưng kiểu gì thì đầu cậu vẫn trống trơn. Cậu nhỏ giọng dặn dò An Tử Yến: “Nếu em thấy anh nói không ổn thì sẽ kéo ống quần. Vạn nhất không dùng cái giọng thái độ, càng không được uy hiếp người ta. Nhân lúc bây giờ chưa có hậu quả gì nghiêm trọng thì làm cho ông ta quên quá khứ đi”. Cậu vừa dứt lời, gã đã đẩy cửa bước vào, quan sát xung quanh, vẻ mặt giả vờ bình tĩnh.

“Dương tổng, hôm nay sao có thời gian đến đây thế này?”

Mạch Đinh kéo ống quần An Tử Yến. Giọng hắn nghe có hàn khí. Phải nói là: Ôi, Dương tổng, ngọn gió nào đã đưa ông đến thế này. Cái này nghe mới nhiệt tình làm sao. Theo ý Mạch Đinh là phải thật nhiệt tình. Giống mấy cảnh mời chào khách hàng trong thanh lâu như trên phim ấy.

“Người bạn hôm đó của cậu có liên lạc hay nói gì với cậu không?”

“Bạn?” An Tử Yến không hiểu: “Ông nói ai?”Tốt rồi. Không ngờ An Tử Yến cũng nghe lời cậu, không đi uy hiếp gã. Cậu chỉ sợ nghe được An Tử Yến nói gã đừng gây phiền phức cho công ty nữa. Nếu không sẽ nói chuyện gã có ý đồ xấu với Ellen cho mọi người biết. Vừa nghĩ đến việc An Tử Yến nghe lời như vậy, cậu kích động không thể kiềm chế được. Cậu ôm luôn chân An Tử Yến. Sắc mặt An Tử Yến vẫn không thay đổi nhìn xoáy vào gã lùn, tiện dùng chân đá nhẹ cậu một cái. Cảm giác rất giống kiểu chủ nhân đuổi một con chó đang phá phách gây ảnh hưởng đến công việc.

“Chính là cô gái tóc vàng kia”.

“Ông nói Ellen? Chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần. Không thân thiết lắm”.

“Vậy à. Tôi…”. Gã muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Do dự có nên nói với An Tử Yến hay không. Gã nán lại một hồi rồi rời đi. Khi đến cửa, An Tử Yến nhàn nhạt hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao? Nếu Dương tổng gặp chuyện gì khó khăn, nói không chừng tôi có thể giúp được. Với tư cách cá nhân thôi”. Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘cá nhân’. Dương tổng dừng lại. Quan sát bên ngoài vài giây. Xác định không có ai mới đóng cửa phòng lại: “Nói cho cậu biết cũng được. Nhưng chuyện này không thể nói cho ai biết được”.

“Vâng”. Thái độ của An Tử Yến khiến cho người đối diện có cảm giác không thể không tin được. Gã lùn ngồi vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của An Tử Yến: “Hội họp hôm đó, có thể do tôi uống một chút rượu. Ở trên xe không cẩn thận chạm vào cô ta. Kết quả hôm nay cô ta gọi điện đến nói muốn tố cáo tôi. Tôi vốn nghĩ là vì tiền. Nhưng cái gì cô ấy cũng không cần”.

“Nếu ông thượng cô ta ở trên xe. Coi như muốn tố cáo thì cũng không có bằng chứng gì. Chỉ cần ông không thừa nhận. Chuyện này cũng không khó gì”. Thấy An Tử Yến đứng về phía mình, gã thả lỏng: “Nếu như đơn giản như vậy thì tốt rồi. Lúc cô ta ra chạy ra, trên đường có nhiều người nhìn thấy. Rõ ràng là tôi chưa làm gì cả. Nếu bị đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt đến tôi. Nếu để vợ tôi biết được…”

“Như tôi được biết, cô ta là một đại tiểu thư ăn chơi. Dùng tiền giải quyết thì có chút khó khăn”. Mạch Đinh bây giờ đã không còn biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Cậu chỉ muốn An Tử Yến làm bộ không biết gì. Hóa giải hết. Nhưng có thế nào cậu cũng không nghĩ đến việc bây giờ An Tử Yến và gã kia đang bàn bạc cách đối phó với Ellen.

Giờ phút này, gã lùn đã hoàn toàn tín nhiệm An Tử Yến: “Tôi nhớ cậu là bạn của cô ta, có lẽ sẽ giúp tôi thuyết phục được nên mới đến tìm cậu”. An Tử Yến trầm ngâm tầm hai, ba phút. Tính khí cao ngạo của gã lùn đã không còn nữa. Ngay đến ánh nhìn khó chịu đối với An Tử Yến cũng không có. Gã thấp thỏm lo lắng hỏi: “Tôi không hề biết gì về cô ta. Cô ta ở đâu tôi cũng không biết. Căn bản là không có cách nào liên lạc được. Cậu có thể…”. An Tử Yến nhếch miệng: “Chuyện này cứ giao cho tôi. Tôi sẽ giúp ông xửa lý thật tốt”. Mặt An Tử Yến không hề đổi sắc. Đưa tay xuống dưới chơi đùa đầu tóc của Mạch Đinh. Mạch Đinh khó chịu đẩy ra không biết bao nhiêu lần.

“Thật sao?”

“Vâng”.

“Vậy thì tốt quá. Nếu cậu có thể giúp tôi. Tôi sẽ nợ cậu một đại ân tình này. Sau này có chuyện gì chỉ cần nói một tiếng”.

“Ông khách sao rồi”.

Sau này của gã chính là muốn cho An Tử Yến chút tiền hay thứ gì đó. Nhưng lại bị hắn từ chối. Điều này càng khiến gã có cảm tình với An Tử Yến. Nghe thấy bên ngoài có người về phòng, gã không quấy rầy nữa. Đợi gã đi khỏi, Mạch Đinh từ bên dưới gầm bàn chui lên. Xoa xoa đối chân tê rần của mình. Ánh mắt vẫn không rời khỏi An Tử Yến. Ma quỷ! Nham hiểm! Rõ ràng kẻ xấu xa nhất là chính là hắn. Kiểu gì mà hắn lại thành người tốt được? Hại cậu lo lắng như vậy. May mà gã lùn kia không phát hiện.

“Anh…”. Lời nói của Mạch Đinh bị An Tử Yến tập kích cắt ngang. Mặt cậu đỏ rần đẩy An Tử Yến ra. Cậu dùng tay lau đi hơi còn lưu lại trên môi: “Em… em đi làm việc. Không muốn nói chuyện với anh nữa”. Cậu không có tiền đồ mà chạy thẳng ra ngoài. Sợ rằng nếu không cẩn thận sẽ lại rơi vào bẩy của ma quỷ.

Đúng thật bộ phận chăm sóc khách hàng không còn bị phía bên đối tác gây phiền phức nữa. Ngoài ra, bọn họ còn ở trước mặt lãnh đạo công ty khích lệ An Tử Yến. Chu Cách và Ellen cũng nhận được rất nhiều quần áo đẹp và vô số những thứ khác nữa. Muốn gì có nấy. Mạch Đinh mang theo cả núi bí mật của An Tử Yến thề sẽ không nói cho ai biết. Cậu còn phải tiếp tục xem An Tử Yến làm việc xấu. Cậu sẽ xem hết, sau đó giúp hắn bảo vệ nhiều bí mật hơn nữa.

Kết thúc chuyện này chính là: Người tự nhận bản thân là người tốt như Mạch Đinh, nội tâm sẽ không phút nào yên. Còn những người xấu thì chẳng cần lo nghĩ gì, cứ vô tư mà hưởng thụ cuộc sống.

Chương 53: Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P1]

Không phải tất cả mọi người đều thích cuối tuần. Cũng giống như không phải tất cả đàn ông đều thích phụ nữ.

Mạch Đinh đã có thói quen làm việc cả ngày trên công ty nên đến cuối tuần không có việc gì làm, đối với cậu mà nói thì đây chính là quá lãng phí thời gian. Nhớ lại cả buổi trưa ngủ trên giường cùng An Tử Yến, cậu đã sử dụng thời gian nhiều quá mức cho phép rồi.

Chủ nhật mà đánh thức An Tử Yến thì tàn nhẫn quá. Cậu là một con người dễ mềm lòng mà. Mạch Đinh kiếm cớ che lắp sự hèn nhát của bản thân. Làm gì đây nhỉ? Quét dọn rồi. Đồ ăn cũng mua rồi. Phí điện nước cũng thanh toán rồi. Mạch Đinh suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm được việc gì cần làm. Lúc này, cậu nghe thấy chuông di động của An Tử Yến vang lên. Cậu đi vào phòng ngủ, đẩy đẩy An Tử Yến: “Anh có điện thoại kìa. Mau nghe đi”. Thấy An Tử Yến không động đậy, cậu vươn tay với lấy điện thoại. Vừa nhìn thấy dòng chữ ‘Vương tổng’, cậu liền dùng sức mà lay An Tử Yến mạnh hơn: “Nhanh lên, biết đâu có chuyện quan trọng”.

An Tử Yến bực bội: “Em nghe không được à? Ồn quá”.

“Em nghe?! Nói gì vậy? Không thể để cho Vương tổng phát hiện chúng ta có quan hệ vợ chồng được”.

“Vậy thì nói chúng ta là quan hệ pháo hữu đi”.

Mạch Đinh ném điện thoại lên người An Tử Yến. An Tử Yến sờ sờ nhận cuộc gọi: “Vâng? Con gái ông?”. Mạch Đinh vễnh tai nghe nhưng chẳng thể nghe được Vương tổng đang nói cái gì.

“Không, tôi đang ngủ. Bây giờ không phải giờ làm việc. Tôi không cần phải nghe ông”. An Tử Yến ngắt cuộc gọi rồi vứt điện thoại xuống giường. Mạch Đinh bò lên giường ngồi trên đùi An Tử Yến: “An Tử Yến, trước đây em nghĩ Vương tổng thích anh đó”.

“Em có ý gì?”. An Tử Yến như nghe thấy điều không vui. Mạch Đinh nói: “Vì ông ta cứ tìm anh sửa máy tính a. Phụ nữ trung niên đói khát tìm thợ sửa ống nước không phải là chuyện thường hay xảy ra sao?”

“Anh muốn nghe từ đâu mà em biết chuyện phụ nữ và thợ sửa ống nước?”

“Chu Cách nói cho em biết. Anh ta nói lúc cùng Ellen sống thử, Ellen vào vai một người phụ nữ trung niên có chồng thường hay vắng nhà. Anh ta sẽ vào vai thợ sửa ống nước trẻ tuổi cường tráng. Hai người dần dần nảy sinh tình cảm. Bắt đầu diễn một đoạn tình yêu vui vẻ, hạnh phúc đầy sự hối hận. Haizz, số phận thật biết đùa cượt con người mà”.

“Anh thấy đó chính là ngoại tình”. An Tử Yến ngồi dậy, không quên liếc xéo Mạch Đinh. Không kiềm được mà nói: “Cái đầu em rốt cuộc là làm từ thứ gì vậy?”. Mạch Đinh tránh hắn, gãi đầu: “Anh đừng có xuyên tạc vấn đề. Chuyện Vương tổng thích anh là suy nghĩ trước đây rồi. Em nghe trong điện thoại anh có nhắc đến con gái của ông ta. Không lẽ ông ta nhìn trúng anh? Muốn giới thiệu con gái cho anh? Chuyện này cũng thường xảy ra. Làm sao bây giờ? Từ chối thì nhất định sẽ chọc giận Vương tổng. Nói không chừng sẽ không ngóc đầu trong công ty nổi ấy”.

An Tử Yến rút hai chân dưới mông Mạch Đinh ra, bước xuống dường, lười biếng đi vào phòng tắm: “Ai nói anh từ chối con gái ông ta?”. Mạch Đinh vọt nhanh tới phòng tắm: “Không lẽ vì muốn thăng chức mà anh đi diễn kịch? Không được. Anh phải có chừng mực chứ. Còn có em nữa. Em sẽ không cho anh ở cùng với con gái ông ta đâu. Em đâu có ngốc mà nhường anh cho người khác”.

An Tử Yến quẹt kem đánh răng lên bàn chải như thể không có chuyện gì xảy ra: “Hy sinh không phải là đức tính tốt đẹp của em sao?”. Mạch Đinh giật cốc nước súc miệng của An Tử Yến: “Đúng vậy. Hy sinh. Nhưng không phải là hy sinh anh. Nếu cô ta thích thật anh thì phải làm sao? Em không thích đâu. Nhắm chừng sẽ đánh cô ta đó”. Có âm thanh khinh bỉ truyền đến đâm trúng sự tổn thương của Mạch Đinh. Cậu nhìn chằm chằm An Tử Yến đang đánh răng trong gương: “Anh là muốn nhìn thấy em ghen, muốn thấy em xin anh đừng rời xa anh đúng không? Em nhìn thấu hết quỷ kế của anh rồi. Đợi dó. Vậy em cũng đi quyến rũ con gái Vương tổng. Xem lúc đó anh sẽ làm sao?”. Cậu cũng muốn khích An Tử Yến thử. Hắn nhổ bọt trong miệng ra, dùng nước súc lại cho sạch. Chậm rãi lên tiếng: “Vậy anh chúc mừng em. Cuối cùng em cũng được vào tù vì hành vi lạm dụng tình dục trẻ em”.

“Cái… cái gì?”. Cậu mất vài giây ngẫm nghĩ lời nói của An Tử Yến: “Vậy con gái Vương tổng vẫn còn nhỏ hả?”
“Tám tuổi”.

“Sao anh không nói sớm? Ờ mà… anh đã biết vậy anh gặp nó bao giờ?”. An Tử Yến về lại phòng, nhún vai: “Lần đầu tiên gặp là ở công viên gần chỗ em thực tập”.

“Không đúng. Lúc đó anh còn ở trường mà. Đã đi làm đâu. Càng không thể nhận ra Vương tổng đi. Mà anh còn đến công viên á?”

“Ờ”.

“Thế…”. Cậu chợt hiểu ra: “Anh biết nó là con gái Vương tổng nên mới cố ý đến gặp. Thông qua nó mà… Chả trách em cảm thấy quan hệ giữa anh và Vương tổng không tồi. Trời, anh mà đóng phim thì nhất định vào vai phản diện luôn đó!”

“Chẳng qua là tình cờ gặp thôi”.

“Có quỷ mới tin!”

Hai người nói qua nói lại cho đến lúc nghe thấy có tiếng gõ cửa mới dừng lại. Mạch Đinh ra mở cửa. Là Dư Dung Mỹ. Trên tay cô ôm hộp bánh bích quy. Cô mặc một chiếc tạp dề màu hồng: “Hi, may là các anh có nhà. Tôi với chồng có nướng rất nhiều bánh bích quy. Mang qua cho hai anh nếm thử”. Mạch Đinh nhận lấy hộp bánh. Vừa định nói cảm ơn thì Dư Dung Mỹ nói tiếp: “Nếu như anh định nói lời khách sáo thì không cần đâu. Là tôi có hứng muốn thử làm một chút ấy mà. Không ngờ lại nướng nhiều quá. Hai chúng tôi ăn không hết. Nên phiền các anh giải quyết hộ ấy mà”. Ánh mắt cô nhìn về phía An Tử Yến. Nhưng hắn lại không buồn quan tâm.

“Vợ chồng hai người đúng là biết tận hưởng cuộc sống ha”.
“Làm gì có. Cũng tạm thôi”.

Hứa Đức mở cửa, thò đầu ra ngoài: “Vợ ơi, em không về là anh phá cái bếp mất”.

“Rồi. Thiệt tình. Có chút chuyện nhỏ cũng làm không xong”.

“Đúng đúng, sao anh lại có được bà xã đại nhân có thể làm tất cả mọi thứ vậy chứ?”. Hứa Đức mặc một chiếc tạp dề màu xanh rêu. Dư Dung Mỹ cười duyên: “Bớt dẻo miệng đi”. Trong không khí tràn ngập tình yêu màu hồng khiến cho Mạch Đinh không có chỗ chen vào. Cậu giống như một cái bóng đèn cỡ bự ấy. Sau khi đóng cửa, không còn chút màu hồng nào nữa. Cậu nghiêng đầu nhìn người chồng của mình. Hắn mới rời giường đã chuyển sang nằm trên salon đọc sách.

“Đọc mà nằm vậy không tốt cho mắt đâu”.

“Liên quan gì em?”

Vợ chồng Hứa Đức và Dư Dung Mỹ đích thị sẽ mãi mãi không bao giờ có cái kiểu nói chuyện như cậu và An Tử Yến. Mà giữa cậu và An Tử Yến cũng sẽ mãi mãi không bao giờ mặc đồ đôi hay tạp dề. An Tử Yến sẽ mãi mãi không khen cậu thông minh, có thể gọi cậu là Mạch Đinh đại nhân. Ngốc quá, những điều đó mãi mãi sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Cậu đặt hộp bánh lên bàn. Lấy một miếng cho vào miệng: “Anh không ăn hả?”

“Không”.

“Anh còn ghét bọn họ hả? Sao vậy? Sống gần nhau cũng được một thời gian rồi. Đâu thấy hai người kia có chỗ nào làm anh ghét đâu”.

“Là ghét thôi”.

“Thật ra anh cũng không biết nguyên nhân đúng không?”.

“Ờ”. Hắn trả lời rất thẳng thắn. Mạch Đinh lại cho thêm một miếng bánh vào miệng: “Anh nên quản cho tốt tính tình của mình đi!”. Sau đó cậu ôm hộp bánh đi tới, vừa ăn vừa nói: “Nhưng mà anh yên tâm. Lần này nếu xảy ra chuyện gì. Coi như có nhìn thấy anh đánh Hứa Đức. Em cũng đứng về phía anh”. An Tử Yến đặt sách lên ngực, nổi hứng trêu chọc: “Nếu anh đánh Dư Dung Mỹ?”

“Không được đánh phụ nữ”.

“Nhưng nếu anh muốn đánh thì làm sao?”. Có cái loại nhân tài nào mà đi nói muốn đánh phụ nữ thế kia? Haizz, là chồng cậu chứ ai. Mạch Đinh nghĩ thầm, rồi lại nói: “Vậy anh nhẹ tay chút là được”. An Tử Yến không kìm được mà bóp mũi Mạch Đinh. Lúc này biểu hiện của cậu rất dễ thương. Nhưng hắn sẽ không nói ra đâu. Lúc trước Lữ Vĩ xuất hiện không chắc là chuyện xấu. Bởi vì hai người họ bây giờ đã vì tính cách của đối phương mà nhượng bộ rất nhiều.

Chương 54: Trái ngược với vợ chồng Hứa Đức [P2]

Thật khó tin lần đầu vợ chồng Hứa Đức làm bánh mà lại ngon đến vậy. Mạch Đinh chỉ biết nấu những món ăn gia đình thường ngày. Gì mà bánh bích quy, bánh ngọt, bữa ăn theo phong cách Tây, cậu đều không biết làm. Bây giờ cậu đang suy nghĩ xem có nên mua sách để học không. Một đại nam nhân chính là phải không ngừng tiến bộ cả trong công việc ngoài xã hội lẫn công việc trong bếp.

Mạch Đinh ăn hết bánh rồi đem hộp đi trả. Vợ chồng Hứa Đức cố ý mời cậu ngồi lại một chút. Đây là lần đầu tiên Mạch Đinh đến nhà họ. Phòng khách được bày trí rất ấm áp. Đồ nội thất đều mang sắc ấm. Mạch Đinh lịch sự ngồi xuống. Dư Dung Mỹ hỏi: “Bánh có được không?”

“Ngon lắm”.

Hứa Đức quay lại nhìn vợ: “Thấy chưa? Anh nói ngon mà em không tin”.

“Ai dô, em làm cái gì mà anh không bảo ngon”. Cảm xúc trong ánh mắt của hai người không hề có chút giả dối. Mạch Đinh có thể nhìn ra họ thích đối phương nhiều đến nhường nào. Dư Dung Mỹ đem bánh bích quy đến trước mặt Mạch Đinh: “Nếu ngon thì còn rất nhiều đây. Anh cứ tự nhiên”.

“Đúng rồi, nhà tôi còn có táo. Tôi lấy cho hai người nếm thử nhé”.

“Như vậy thì vợ tôi sẽ giận đấy. Chúng tôi chẳng qua chỉ làm ra hơi nhiều thôi. Không hề có ý muốn nhận đáp lễ”. Nghe Hứa Đức có ý trách móc, Mạch Đinh quơ tay giải thích: “Tôi không có ý đó”. Nhìn dáng vẻ gấp gáp của Mạch Đinh, Dư Dung Mỹ cười rộ lên: “Đùa với anh thôi, đừng nghiêm túc vậy chứ”.

“Tôi không bỏ được cái tật xấu này. Cứ bị An Tử Yến nói mãi”. Cậu dịu lại, đưa tách trà lên gần miệng. Dư Dung Mỹ quan sát nhất cử nhất động của Mạch Đinh, đột nhiên nói: “Mạch Đinh, cậu và An Tử Yến không phải là quan hệ bạn chung nhà, mà là quan hệ người yêu nhỉ”. Có vẻ không mang ý hỏi thăm bình thường. Mạch Đinh bị sặc nước trà. Ho khan vài cái khiến cho vợ chồng Hứa Đức bật cười. Dư Dung Mỹ đưa khăn giấy cho Mạch Đinh: “Mau lau đi. Xin lỗi. Tôi hỏi thẳng quá”. Nghe cô nói cũng không hẳn là lời xin lỗi nghiêm túc lắm. Mạch Đinh lau nước bắn ra. Chú ý đến thái độ của Hứa Đức và Dư Dung Mỹ không giống như phần lớn những người khác. Ánh mắt của họ rất bình thường. Dường như khá giống An Tử Yến. Mạch Đinh ngừng lại vài giây rồi nói: “Chúng tôi không phải là người yêu”. Nghe câu trả lời của cậu, thoáng thấy vẻ thất vọng trong mắt hai người họ. Mạch Đinh nói tiếp: “Chúng tôi kết hôn rồi. Nói đúng hơn phải là vợ chồng”.

Trong nháy mắt hai người họ thể hiện sự phấn khích cùng thái độ vô cùng hài lòng. Mạch Đinh không hiểu. Chẳng lẽ, Dư Dung Mỹ là hủ nữ trong truyền thuyết? Dư Dung Mỹ nói: “Tốt quá. Còn tưởng anh sẽ không thừa nhận. Thật ra tôi và chồng đã sớm biết rồi. Mà lo hỏi thì thất lễ. Kết quả anh xem, không kiềm được mà hỏi rồi”.

“Hai người…”.

Dư Dung Mỹ rạng rỡ nói: “Thời đại gì chứ. Chúng tôi không quan tâm. Anh cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ không nói cho ai biết đâu”.

“Không phải là tôi nghi ngờ hai người”.

“Để loại bỏ sự lo lắng của anh, tôi sẽ nói cho anh biết một bí mật”. Cô đến gần Mạch Đinh: “Thật ra thì người yêu cũ của Hứa Đức cũng là đàn ông”. Mạch Đinh kinh ngạc. Nhất thời không biết nói gì. Hứa Đức là bi sao? Thế Dư Dung Mỹ là thế nào? Hứa Đức miễng cưỡng nhún vai: “Lại lôi chuyện cũ ra nói. Thật hết cách”. Ấn tượng của Mạch Đinh đối với bọn họ so với trước đây còn tốt hơn. Có lẽ là bởi trong ánh mặt hai người họ không hề có ý mỉa mai hay ác ý gì. Trong một khắc như thể có cảm giác giải thoát không thể hình dung được. Duy chỉ có Mạch Đinh biết. Chỉ có ở bên hắn, cậu mới hiểu rõ được mọi thứ.

Mỗi khi nói không chấp nhất thì đó chỉ là giả thôi. Không ngừng nói ‘tôi không quan tâm’, ‘tôi căn bản không quan tâm đến việc các người nhìn tôi như thế nào, nói tôi ra làm sao’. Nhưng thực chất không phải vậy. Chính là không phải như vậy. Thật ra ‘tôi có quan tâm’. Chẳng qua là tôi không dám nói ra vì tôi sợ cái xã hội này. Bởi vì một khi đã nói ra rồi, tôi sẽ để lộ cái sự yếu đuổi của bản thân. Người ta sẽ dựa vào đó mà nuốt chửng lấy tôi.

Dư Dung Mỹ khiến cho Mạch Đinh không biết làm sao để khôi phục bầu không khí. Cũng không thể cứ trực tiếp mà hỏi người ta có phải là bi hay không. Nhưng nên nói gì đây? Hứa Đức nhìn đồng hồ, giúp Mạch Đinh gỡ nút thắt: “Được rồi. Em còn muốn giữ Mạch Đinh bao lâu nữa. Phải trả anh ấy về cho An Tử Yến chứ”.
“A đúng”.

“Tôi nên về chuẩn bị cơm trưa. Hôm nào lại gặp nhau trò chuyện”.

“Vâng. Tốt nhất là dẫn theo An Tử Yến. Tôi cứ cảm thấy hình như anh ấy có hiểu lầm gì đó với chúng tôi thì phải?”. Dư Dung Mỹ bất an hỏi. Mạch Đinh giải thích: “Không có chuyện đó đâu. Tính khí anh ấy như vậy đó. Anh ấy không thường quan tâm đến người khác ấy mà. Tôi sẽ nói cho anh ấy biết”.

Về đến nhà, tâm tình Mạch Đinh vui hẳn lên. Ngâm nga mấy câu hát trước mặt An Tử Yến. Thấy hắn không để ý đến cậu, cậu giật quyển sách trong tay hắn: “Anh đoán xem em mới nói chuyện gì với hai người họ?”

“Chuyện tình yêu của người phụ nữ đã kết hôn và thợ sửa ống nước”.

“Không phải! Em nói cho anh biết. Bọn họ biết quan hệ của anh với em á”.

“Vậy sao?”. An Tử Yến không mấy ngạc nhiên. Người khác có biết hay không đối với hắn mà nói cũng chẳng quan trọng gì. Hắn lấy một quyển sách khác rồi tiếp tục đọc. Thật là mất hứng, lại không biết phối hợp gì cả. Mạch Đinh lại tiếp tục giật sách: “Em sẽ nói cho anh biết một chuyện khác. Thì ra Hứa Đức cũng từng thích đàn ông”.

“Vậy sao?”

“Anh cũng nên ngạc nhiên cho em thấy chút đi. Chỉ biết nói mỗi ‘vậy sao?’. Anh nên nhảy dựng lên hỏi em đã có chuyện gì chứ. Mới nãy xém tí em nhảy lên luôn đó”. Cậu ngồi xuống ghế salon, ôm hai quyển sách cảm thán. An Tử Yến lại lấy một quyển sách khác: “Phiền em đi cho, anh không thích nghe”.
Mạch Đinh khịt mũi. Nhớ lại gì đó rồi giật sách của An Tử Yến: “Bọn họ nói lần sau mời anh sang chơi”.

“Không đi”.

“Tại sao? Anh cũng đâu biết nguyên nhân anh không thích họ. Có thể là vì chưa hiểu nhau thôi. Em đồng ý rồi. Anh như vậy em biết để mặt vào đâu a. Người ta sẽ hiểu nhầm tình cảm của chúng ta không tốt đó”.

“Đúng là không tốt thật”.

“Không phải. Rõ ràng rất tình cảm mà”. Mạch Đinh cười hì hì trườn lên người An Tử Yến. Sách rơi xuống sàn. Cậu dùng mặt cạ cạ vào bả vai An Tử Yến: “Lần sau cùng đi có được không?”

“Tránh ra”.

“Có được không? Được không?”

“Tránh”.

“Được không? Hử. Được rồi. Anh sẽ đồng ý đi với em chứ?”. An Tử Yến không nói gì nữa. Kiểu vậy thì chính là hắn đã đồng ý rồi. Mạch Đinh ôm chặt An Tử Yến hơn nữa: “Anh đúng là hiểu em nhất”.

“Anh không muốn nghe”.

“Anh là tốt nhất”.

“Anh biết là em có ý”.

Mạch Đinh cười rộ lên sung sướng: “Đúng là em cố ý đó”.

Câu chuyện giống nhau, động tác như nhau. Nhưng Mạch Đinh có thể cứ vậy mà làm đi làm lại trên người An Tử Yến. Tựa như một đứa trẻ thấy được món đồ chơi ưa thích sẽ không ngừng la hét: Nữa đi, nữa đi.

Chương 55: Những người trẻ tuổi nhàn rỗi

Gần đây bộ phận chăm sóc khách hàng của An Tử Yến và những nhân viên trẻ tuổi vô cùng rãnh rỗi. Từ ngày quản lý Thôi quay về, phàm những chuyện quan trọng đều do ông phụ trách. Ông dựa vào những thành tích trong quá khứ mà ôm hết mọi việc. Chỉ nhường lại những việc vớ vẫn cho đám người An Tử Yến. Không ngờ trong công ty cũng có những lúc nhàn rỗi như vậy. Cậu hỏi Quách Bình: “Sư phụ, làm sao bây giờ?”. Liễu Vĩ chơi điện thoại: “Cái gì mà làm sao bây giờ? Bọn họ thích làm thì để cho họ làm. Có lương là được rồi”.

Phùng Phỉ Mông nhàm chán: Nếu như có mạt chược chơi thì tốt rồi”. Đúng là một đám không có lý tưởng, không có mục tiêu, không có ý chí phấn đấu! Một người chính trực như Mạch Đinh không thể chấp nhận được hành động của bọn họ. Nếu cậu là sếp, nhất định sẽ không cho phép nhân viên rãnh rỗi như vậy.

“Cứ như vậy, đừng nghĩ đến việc tiền lương sẽ tăng”. Đây mới là vấn đề Mạch Đinh quan tâm nhất. Phạm Thiếu Quân lật lật quyển tạp chí thời trang: “Quản lý Thôi dù sao cũng đã làm việc trong công ty nhiều năm rồi. Tiếng nói của ông ta ở phòng này cũng có trọng lượng. Đoán chừng ông ta không muốn Yến cướp đi danh tiếng của mình”.

“Yên tâm. Thời gian cũng đâu còn nhiều. Làm sao mà ông ta cứ đến đây được”.

“Haizz, mọi người trong công ty không thể thoải mái mà làm việc với nhau sao?”

“Không thể”.

“Yến vẫn chưa đến công ty à?”. Liễu Vĩ hỏi. Quách Bình nhìn vào phòng làm việc: “Nhất định là bận lo việc quan trọng bên ngoài. Thật vất vả. Vì chúng ta mà đã làm rất nhiều việc. Giống như chuyện của Dương tổng. Chúng ta còn chưa biết gì thì mọi chuyện đã được xử lý rồi”. Những người khác nghe vậy liền gật đầu đầu ý.

Hắn cực khổ cái khỉ gì! Công ty không bị làm sao. Hắn chính là vẫn còn ngon giấc ở nhà đấy! Mạch Đinh lấy điện thoại nhắn tin cho An Tử Yến.

[Anh nên dậy đi. Xem bây giờ là mấy giờ rồi?]

Không hề có hồi âm. Nếu cậu mãi không tăng được tiền lương thì cậu và An Tử Yến sẽ không bao giờ thoát được quan hệ kiểu này! Quản lý Thôi từ phòng làm việc của mình bước ra. Nhìn vào phòng làm việc của An Tử Yến, nhíu mày: “An Tử Yến đâu?”. Quản lý Thôi có nghĩ ông đủ lý do và tư cách để gọi thẳng tên hắn.

Quách Bình lên tiếng: “Chuyện lần trước có chút vấn đề nên cậu ấy đi giải quyết rồi”.
“Nếu là vấn đề nhỏ thì còn cần cậu ta tự đi giải quyết sao? Tôi thấy không chừng cậu ta vẫn còn ở nhà ngủ”.

“Sáng nay là tôi lái xe đưa cậu ấy đến công ty X”. Quách Bình thận trọng trả lời. Điều chỉnh thái độ để mọi người không nghi ngờ anh. Quản lý Thôi nhìn chằm chằm vào anh rồi sau đó phát ra âm thanh lạnh băng: “Gọi điện bảo cậu ta về đây. Tôi có việc cần trao đổi”. Dứt lời thì trở lại văn phòng. Phạm Thiếu Quân đảo mắt: “Ông ta cũng đâu phải sếp của An Tử Yến. Giọng điệu gì đây? Nghe là thấy khó chịu rồi. Lại còn muốn bêu xấu Yến. Đúng là không có phong độ”.

Không phải bêu xấu. Lời ông ta nói là sự thật đấy. An Tử Yến đúng là còn ở nhà nằm ngủ! Quách Bình điện thoại cho An Tử Yến, vẻ mặt bất lực: “Còn không nhận điện thoại. Chắc vẫn còn bận”. Mạch Đinh cũng đã lén nhắn cho An Tử Yến nhiều tin. Bây giờ thật muốn chạy về nhà đè chết người nằm trong chăn.

Quách Bình bỏ cuộc, hai tay ôm sau gáy: “Bỏ. Quản lý Thôi nhất định là chả có chuyện quan trọng gì cần tìm An Tử Yến”. Sếp kiểu gì thì nhân viên kiểu đó. Mạch Đinh cảm thấy trước khi An Tử Yến lên chức, bọn họ không phải như vậy. Cậu lặng lẽ đi ra chỗ cầu thang, đánh liều gọi cho An Tử Yến. Cuối cùng, hơn cả chục phút sau bên kia cũng nhận điện. Trong điện thoại chỉ toàn là những âm thanh ngái ngủ khó chịu khi bị làm phiền: “Em muốn cái gì?”

Ở nhà nằm ngủ không lo đến công ty mà còn làm dữ với cậu. Mạch Đinh quát vào điện thoại: “Em mới là muốn hỏi anh câu đó đấy! Dậy đi làm mau”. An Tử Yến để điện thoại cách xa lỗ tai. Căn bản là đợi cậu hét xong mới áp lại vào tai: “Đi làm gì?”

“Xem anh hỏi cái gì kìa? Quản lý Thôi tìm anh có việc đó. May mà Quách Bình nói đỡ giúp anh rồi”.

“Em đi hỏi ông ta có chuyện gì. Nói với ông ta, anh không rãnh”.“Em không đi. Anh muốn hại chết em hả? Nhanh lên. Nói nghiêm túc đó. Ngủ và em cái nào quan trọng hơn?”. Bất đắc dĩ Mạch Đinh mới uy hiếp. Đầu bên kia im lặng. Mạch Đinh lại nói: “Anh có ý gì? Cần gì suy nghĩ lâu vậy?! Đừng có giỡn mặt em. Nếu không thì em…”. Cậu đang suy nghĩ nên lấy gì ra uy hiếp.

“Nếu không thì em làm sao?”

“Nửa tiếng. Nếu anh không đến hoặc đến trễ. Em sẽ đi uống rượu. Uống thật nhiều. Sau đó thoát y chạy quanh trong văn phòng. Anh tin không?”

“Anh không tin”.

“Anh… anh chờ đó”. Mạch Đinh cúp máy, bực bội quay về văn phòng. Cậu nhất định phải dạy dỗ An Tử Yến. Nếu không khi ở nhà lời nói của cậu sẽ không có chút trọng lượng nào. An Tử Yến sau này cũng sẽ không coi lời nói của cậu là thật. Nửa tiếng mà An Tử Yến chưa xuất hiện, cậu nhất quyết thoát y chạy quanh văn phòng.

Rất nhanh đã trôi qua nửa tiếng. Không ngờ An Tử Yến đem chuyện cậu trần truồng chạy khắp phòng không coi ra gì. Phải vào nhà vệ sinh cởi hết đồ ra, chụp lại gởi về cho hắn xem, để cho hắn thấy cậu thật sự làm chuyện đó. Dọa hắn cho biết mặt. Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng cậu vẫn không có dũng khí thực hiện. Quản lý Thôi lại đi ra lần nữa: “An Tử Yến còn chưa về sao?”

“Vâng”.

“Giở trò gì vậy? Không phải tôi mới các cô cậu gọi điện cho cậu ta sao?”. Cả đám người không ai lên tiếng. Ông ta quay lại phòng làm việc đóng mạnh cửa lại. Mạch Đinh rời khỏi chỗ ngồi, đi ra bên ngoài. Lúc thì nhìn ra cửa sổ, lúc thì nhìn sang phía thang máy. Rốt cuộc thì không lâu sau An Tử Yến cũng đến. Mạch Đinh chạy tới bên cạnh, nhỏ giọng: “Cuối cùng anh cũng chịu vì em mà đến a”. Trong giọng nói của cậu có chút tự hào và hài lòng.

“Sao em còn mặc đồ? Anh vì muốn xem em thoát y chạy quanh văn phòng mới đến đấy”.

“Em không muốn nhắc lại. Nghiêm chỉnh đi! Quản lý Thôi đang đợi anh đó”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau