CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Ông nội, ông…

Nhà của ông nội Mạch Đinh đã rất quen rồi. Cho dù thỉnh thoảng cũng đến thăm ông nhưng khi đến trước cửa, cậu vẫn không đợi để kịp gõ cửa. Cậu nhớ ông nội. Trong nhà họ An, chỉ có mỗi ông nội là ngọn núi cho Mạch Đinh dựa dẫm. Cậu cảm ơn người quản gia ra mở cửa rồi chạy ngay vào trong, ngọt ngào gọi: “Ông nội, cháu tới thăm ông đây”. Ông nội đang ngồi trên ghế, bên trên hai chân có đắp một tấm chăn mỏng.

“Ừ, khụ khụ… ngoan lắm”. Giọng nói cưng chìu của ông xen lẫn tiếng ho khan. Mạch Đinh bước đến, lo lắng hỏi: “Ông sao thế ạ? Có phải là bị cảm không?”

“Khụ khụ. Không sao”. Ông nội đem giấu miếng khăn giấy ra sau lưng không muốn cho Mạch Đinh nhìn thấy. Nhân lúc ông nội không để ý, Mạch Đinh giật miếng khăn giấy. Nhìn thấy có vết máu trên đó, cậu bị dọa đến sắc mặt tái nhợt. Không biết là đang lầm bầm hay đang kêu cứu nữa: “Nhanh đến bệnh viện thôi. Đúng rồi. Gọi 120”. Cậu cuống cuồng lấy điện thoại ra. Đang tính nhấn phím gọi thì bị ông nội ấn tay xuống: “Không có chuyện gì đâu. Chuyện nhỏ thôi mà. Đừng nói cho An Tử Yến biết. Ông sợ nó lo”.

“Nhưng mà…”

“Cháu nghe ông nội đi, không cần gấp đâu”. Ông nội lại không nhịn được mà ho khan. Ông lấy miếng khăn giấy trong túi xách che miệng lại. Đợi ông thả tay ra, Mạch Đinh có thể nhìn thấy vết máu bám trên đó rất rõ ràng. Mũi cậu có chút cay cay. Cậu nhào lên đùi ông nội, nước mắt dàn dụa: “Ông nội, chúng ta đi gặp bác sĩ có được không? Cháu lập tức đi với ông mà”. Cậu ôm chặt chân ông, muốn kéo ông ra bên ngoài. Đột nhiên sắc mặt Mạch Đinh trắng bệch, vô cùng hoảng sợ. Sao cậu có thể tự mình lôi chân ông nội đi? Nó gảy rồi sao?! Người ta nói xương người già rất giòn. Sao cậu còn đi dùng sức? Thật đáng chết mà. Trong tay Mạch Đinh đang ôm chiếc chân tách rời cơ thể ông nội  khiến cậu xém chút ngất đi. Cậu ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ném đau của ông: “Không sao, dù gì thì chân của ông cũng không dùng được nữa”.

“Ông nội! đều do cháu không tốt. Đều tại cháu, cháu…”. Cậu nói không thành lời nữa.

Đỗ xe xong, An Tử Yến đi vào phòng khách liền thấy Mạch Đinh đang ôm một cái chân. Dưới đất còn miếng khăn giấy có vết máu khô. Hắn thấy đau đầu. Ánh mắt Mạch Đinh thì đờ đẫn, bị dọa mất hết hồn vía. Mặt mày An Tử Yến vô cảm bước đến đạp vào cái chân kia của ông nội. Mạch Đinh có cảm giác cậu đang xem một bộ phim đẫm máu kinh dị nước ngoài. Cậu tức giận quát lên: “An Tử Yến, anh làm cái gì thế!”. An Tử Yến chẳng qua là đưa một chân lên ấn lên ngực Mạch Đinh: “Em muốn không?”. Mạch Đinh ôm khư khư chân ông nội, nức nở: “Ông nội. Đừng chú ý đến anh ta. Cháu lập tức đưa ông đến bệnh viện. Ông đợi một lát, cháu đưa ông tránh xa thằng cháu bất hiếu kia”.

An Tử Yến không để ý đến Mạch Đinh, đưa tay về phía ông nội: “Đưa cho cháu”. Lúc này, ông nội lại giống như đứa trẻ, miễn cưỡng lấy một sập giấy dính máu từ trong túi xách ra. An Tử Yến lật tấm chăn lên. Mạch Đinh mới giật mình phát hiện ông nội đang ngồi xếp bằng trên ghế. Cả hai chân đều không hề bị tổn thương gì. An Tử Yến ngồi xổm xuống, nhíu mày nhẹ nhàng lấy chân ông duỗi thẳng ra: “Đã bao nhiêu tuổi rồi. Ngồi nghiêm chỉnh lại. Cháu giúp ông lấy gậy”.

Cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chiếc chân cậu ôm chặt trên người rơi xuống. Cầu vò đầu bức tóc lớn tiếng: “Ông nội! Ông lại vậy! Sao lần nào ông cũng bày ra mấy trò đáng sợ vậy? Quá đáng mà”. Cậu đá văng đôi chân kia đi, nhăn mày nhíu mặt.
Cầm gậy trên tay, An Tử Yến lạnh lùng nói: “Anh thấy em đi tin mới là đáng sợ đó”. Mạch Đinh cãi lại: “Bởi vì lâu rồi ông không có đùa em nữa. Em mới không cẩn thận…”.

“Chuyện như vậy không thể làm thường xuyên được. Phải từng đợt mới có thể thành công”. Ông nội nói vô cùng có kinh nghiệm, lại còn dùng giọng điệu rất đắc ý. Mạch Đinh tức giận càng đá mạnh hơn vào đôi chân giả kia: “Ông nội, ông nên bớt bớt đi!!”. Ông nội chống gậy đứng lên, hơi cử động lên xuống đôi chân vì lúc nãy ngồi xếp chân bị tê: “Ông già rồi, cần tìm chút thú vui đó mà”.

“Không lẽ cháu chính là thú vui?”, Mạch Đinh tổn thương nói. Cậu đột nhiên cảm thấy có lẽ ông nội không phải là nhìn An Tử Yến trở nên xấu xa. Mà chăng khi còn bé An Tử Yến cũng thường bị ông nội chơi những trò đó nên mới trở nên xấu xa như vậy. Cũng có khi là bởi di truyền chăng?

Trò đùa tàn ác kia khiến Mạch Đinh khôi phục lại nhân vật người phụ nữ nhiều chiện: “Ông nội, ông không biết An Tử Yến đã làm bao nhiêu chuyện quá đáng với cháu đâu. Thật sự có quá nhiều đau khổ không thể nói ra được”. Vừa nghe giống như cậu gặp oan khuất gì lớn lắm. Ông nội cũng quên luôn chính ông mới rồi còn đi lừa Mạch Đinh. Ông quay sang khiển trách An Tử Yến: “Cháu cũng thật là”. Nghe được ông nội đứng lên làm chủ cho mình, trong lòng Mạch Đinh thoải mái hẳn. Những chuyện đau khổ không thể nói ra được đểu có thể nói ra được rồi: “Anh ấy ở công ty làm khó cháu. Xé tài liệu rồi ném lên người cháu. Trước mặt mọi người còn tỏ ra không ưa cháu…”. Sau khi kết thúc một chuỗi dài những câu chuyện đau khổ, An Tử Yến nhàn nhạt bổ sung thêm một câu và một nụ cười đặc trưng: “Sao em không nói luôn anh làm khó em trong phòng làm việc như thế nào?”. Mạch Đinh vừa nghe xong liền đỏ mặt. Ông nội cũng chăm chú nhìn Mạch Đinh: “Nó lại làm chuyện gì nữa?”

Lần này Mạch Đinh không nói, càng không thể nói đang làm việc mà An Tử Yến lại phát tiết được. Cậu nói cho qua: “Chuyện đó cũng không phải là chuyện gấp gáp gì”.

“Đối với em không cần gấp vậy có thể làm thường xuyên phải không?”“Anh không cần nói, em không muốn nghe!”. Mạch Đinh lại tiếp tục tố cáo:”Ông nội xem đó, cứ thích tìm cháu tra hỏi. Mấy hôm trước chẳng qua là cháu tùy tiện nói mấy câu. Anh ấy liền đá cháu. Bây giờ, mông cháu còn sưng đây này”.

“Mông em sưng là vì chuyện khác đi”.

Lần này ông nội mắng An Tử Yến: “Cháu để nó nói”. An Tử Yến không nói gì nữa. Mạch Đinh cười lạnh. Chỉ có ở trước mặt ông nôi, An Tử Yến mới ngoan hiền thôi. Mạch Đinh tiếp tục lấy lòng ông: “Ông nội, đợi cháu kiếm được nhiều tiền, cháu sẽ đưa ông đi chơi. Có thể chăm sóc ông hằng ngày nữa”. Ông nội nghe xong bật cười, nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra:”Cháu đồng ý ở đây với ông già này à?”. Mạch Đinh gật đầu cái rụp: “Đồng ý chứ. So với ở cùng với một số người thì vẫn tốt hơn nhiều”. Cậu gởi ánh mắt kiêu ngạo sang An Tử Yến. Mỗi lần như vậy, Mạch Đinh không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

“Ông phải thật khỏe để đợi các cháu kiếm tiền thôi. Đúng rồi. Lương của các cháu có đủ không? Nếu không thì cứ nói với ông nội. Ông không có cổ hủ giống cái thằng con kia đâu”. Thật ra Mạch Đinh rất muốn nói không đủ nhưng vì ngại bản thân là người chính trực. Nên cậu giả vờ từ chối. Nói chuyện một hồi, Mạch Đinh cảm thấy nên chuyển sang chuyện quan trọng rồi: “Ông nội, cháu đói bụng quá. Trong nhà có bánh ngọt không ạ?”

“Ông không quen ăn đồ ngọt nên không có mua. Ông gọi người đi mua cho cháu”.

“Không cần đâu. Để An Tử Yến đi mua đi ạ. Ngày nào cháu cũng làm việc nhà. Anh ấy chả động chân động tay vào việc gì. Lại không bao giờ mua cái gì cho cháu cả. Thỉnh thoảng cháu cũng muốn anh ấy đi mua đồ”.

“Được. được. Tử Yến, đi mua chút bánh ngọt đi”.

An Tử Yến nghiến răng. Thấy hắn không động đậy, ông lên tiếng: “Có phải ngay đến lời nói của ông già này anh cũng không nghe đúng không. Ôi, ông vì anh làm bao việc, giờ chân không tiện đi mà…”. An Tử Yến cắt ngang lời ông: “Được rồi”. Hắn đứng lên cầm chìa khóa xe. Quay sang phía Mạch Đinh nói ba chữ bằng khẩu hình miệng: Em muốn chết.

Chương 47: Trở nên xấu xa

Sau khi xác định An Tử Yến đã lái xe rời đi, Mạch Đinh yên lòng quay sang ông nội: “Ông, không giấu gì ông, lần này cháu đến tìm ông là có chuyện cấp bách”.

“Làm sao?”

“Cháu muốn trở nên xấu xa!”. Ông nội không kiềm được mà bật cười. Nhưng vẫn cố ra vẻ nghiêm túc hỏi: “Vậy, ý cháu muốn…”.

“Cháu muốn hỏi ông An Tử Yến làm sao mà trở nên xấu xa như vậy?”.

“Nó xấu xa sao?”

“Hừm, ở trước mặt ông anh ấy mới như vậy. Ông không biết trước mặt cháu anh ấy dã man ra sao đâu”.

“Ông không biết phải giúp cháu như thế nào”.

“An Tử Yến không thể mới sinh ra đã như vậy được. Ông kể cho cháu nghe chuyện trước đây của anh ấy đi. Để cháu phân tích xem làm thế nào mà anh ấy trở nên như bây giờ”.

“Cũng được”.

Trong thời gian An Tử Yến ra ngoài, ông nội đã kể cho Mạch Đinh rất nhiều chuyện về hắn, về những chuyện trước kia. Trên mặt ông tràn đầy những hoài niệm, con người dường như cũng trẻ ra hơn. Mạch Đinh thích thú lắng nghe. Cậu như đã quên mục đích của chuyến đi này. Bởi vì chuyện quá khứ kia hấp dẫn quá, và cũng bởi vì nhân vật chính trong câu chuyện đó là người mà cậu thích nhất.

Bất giác hai người ở nhà ông nội đã đến khuya. Phải về rồi. Mạch Đinh nhớ lại chuyện hôm nay cậu đã làm với An Tử Yến. Sau khi mua bánh về, An Tử Yến cũng không có dấu hiệu bất thường gì. Có thể An Tử Yến đã quên rồi. Mọi người cứ hòa hoãn như vậy mà tiếp tục sống với nhau.

“Tử Yến, sau này không được khi dễ Mạch Đinh nữa biết chưa?”. Ông nội dặn dò khi ra đến cửa. Lời nói của ông khiến cho Mạch Đinh cảm động muốn khóc. Nhưng mà cậu không khóc. Bộ dạng dương dương tự đắc khoanh tay lại. Dùng ngón tay chọt chọt An Tử Yến: “Nghe thấy chưa? Sau này mà còn khi dễ em nữa, em nói cho ông nội xử tiểu tử nhà anh”. An Tử Yến như thể đang kiềm chế. Ông nội đập đập cây gậy xuống đất: “Đang nói chuyện với anh đó”.

“Vâng”.

“Lần sau tới, tôi không muốn lại nghe chuyện anh khi dễ Tiểu Mạch đâu”.

“Sẽ không có đâu ạ”. Có lời cam kết của An Tử Yến, Mạch Đinh mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu bước ra ngoài. Cánh cửa vừa mới đóng lại. An Tử Yến đã tiếp tục câu nói còn dang dở: “Cháu sẽ làm cho em ấy lần sau không còn dũng khí mà mở miệng nữa”. Tại sao lại đóng cửa rồi mới nói. Mạch Đinh tính quay lại, vừa định đưa tay lên gõ cửa thì đã bị An Tử Yến tóm lấy cổ áo lôi lên xe.

Sau khi vào xe, An Tử Yến khoác vai Mạch Đinh, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ: “Biết em thích ăn bánh ngọt. Cho nên anh đã không ngại khó khăn mà mua về cho em”.

“Ha ha ha, chuyện cũ nhắc lại làm gì. Cuộc sống biết bao nhiêu là giống tố”. Tự nhiên hát cái gì vậy! Mạch Đinh liếc thấy có cái bánh đặt ở ghế sau. Nó còn bự gấp đôi đầu cậu.

“Không phải muốn anh mua cho em thứ gì đó à? Sao? Không thích?”

“Không a. Em rất thích. Cảm ơn anh”. Mạch Đinh bắt chéo tay thành chữ thập trước ngực.“Thôi khỏi. Anh sẽ nhìn em ăn hết chỗ đó”.

“Anh đã hao tâm phí sức như vậy rồi thì hãy để mình em lặng lẽ mà hưởng thụ món quà này không được sao?”

“Không được”. Lực đạo cánh tay trên vai Mạch Đinh tăng thêm. Sau đó hắn buông cậu ra rồi khởi động xe. Mạch Đinh không muốn về nhà. Cậu giật mình đoán được tiếp đến sẽ có chuyện gì xảy ra. Ở nhà đợi hắn nhất định là sự trả thù tàn nhẫn vô tình của An Tử Yến.

Chịu đựng qua một đêm đau đớn, Mạch Đinh chào đón ngày mới yên bình tươi đẹp. Cậu cầm một tách cà phê hưởng thụ khoảng thời gian giải lao ngắn ngủi. Không khí hôm nay rất tốt. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào một góc trên bàn làm việc của cậu. Cậu đang đắm chìm trong không gian tĩnh lặng. Từ đâu đó thoáng nghe thấy tiếng gọi: “Mạch Đinh”. Chỉ nhìn thấy An Tố đeo kính đen sãi bước đến chỗ Mạch Đinh. Trên mặt thể hiện thái độ muốn ăn tươi nuốt sống cậu. An Tố tóm lấy cổ áo Mạch Đinh, lôi cậu đến gần, nhỏ giọng nói: “Cậu, tên khốn kiếp đi khắp nơi đồn tôi thích phụ nữ à?”

“Em, em không có. Em không biết chị đang nói gì”.

“Vậy sao?”. An Tố dùng sức bóp miệng Mạch Đinh: “Quản cái miệng cho tốt. Nếu không cẩn thận coi chừng tôi xẻo nó”.

“Em thật sự không có mà”. Có chết cũng không muốn thừa nhận. Mạch Đinh chỉ muốn lóc thịt Lý Minh thôi. An Tố nở nụ cười bí hiểm. Nụ cười khiến Mạch Đinh rợn tóc gáy. Cô tiếp tục nói nhỏ: “Tôi nghe Tiểu Tư nói, danh dự của cậu ở công ty không tốt lắm”. Mạch Đinh còn chưa hiểu mô tê gì, An Tổ đã đẩy cậu ra, chỉ thẳng vào mũi Mạch Đinh: “Cái thứ bại hoại. Cậu đừng hòng nhớ lại lúc đã nhìn thấy thân thể tôi. Rõ ràng bên dưới ngắn ngủn, lại còn nhỏ tẹo, mềm nhũn. Đã nhanh còn muốn tới. Tôi chịu đủ rồi. Cái thứ đàn ông ngắn thước mau mềm. Đừng để tôi thấy mặt cậu nữa!”. Nói xong thì An Tố tức giận rời đi. Ánh mắt của các đồng nghiệp lại nhắm vào người Mạch Đinh. Điều may mắn duy nhất của Mạch Đinh bây giờ đó chính là không ai biết An Tố, cũng không biết cô chính là chị của An Tử Yến.

“Mới có mấy ngày đã có phụ nữ đến tìm Mạch Đinh rồi”.

“Tôi thật không hiểu. Ngắn thước mau mềm mà có thể là hoa hoa công tử. Khó hiểu, quá khó hiểu”.

Ánh mặt trời vẫn tươi sáng rực rỡ không buồn quan tâm đến cảm giác của Mạch Đinh. Không có gì để hưởng thụ trong cuộc sống này nữa rồi. Tiếng di động vang lên. Có tin nhắn tới. Là của Lý Minh. Đây chính là cơ hội cuối cùng của Mạch Đinh.

[Các bước để trở nên xấu xa (Lưu ý: Phát sinh hậu quả gì, người cung cấp không liên quan)Đến một cửa hàng không có camera, mua một con dao. Đương nhiên nếu cậu mua được súng thì càng tốt. Nhớ phải dùng tiền mặt thanh toán.

Lái xe đi thám thính, tìm ngân hàng nhỏ, quan sát vài ngày.

Tiến vào trong ngân hàng yêu cầu nhân viên giao hết tiền cùng vật phẩm giá trị. Nếu như cậu muốn xấu xa hơn nữa thì có thể giết vài người.

Cậu sẽ thành công vào tù.

Đợi đến khi cậu ra tù, cậu lại đến cửa hàng không có camera mua một con dao. Lúc này thì chúc mừng cậu. Cậu đã trở thành một con người xấu xa thành công.

Chúc mừng cậu đã thành công. Bảo trọng. Tạm thời đừng làm bạn với Lý Minh nữa. Xin hãy xóa tin nhắn này]

Mạch Đinh xém chút ném điện thoại. Đây là cái phương pháp khỉ gì!!

Đến giờ nghỉ trưa, Mạch Đinh nhân lúc không còn ai, chạy đến chỗ An Tử Yến than vãn: “Gần đây đúng xui luôn. Tất cả đều khi dễ em. Em rất là cần trở nên xấu xa”.

“Anh nói Mạch Đinh này, anh muốn hỏi em lâu lắm rồi”.

“Hỏi cái gì?”

“Em cứ nói phải trở nên xấu xa. Không lẽ em nghĩ bản thân em bây giờ là người tốt hả?”. Một câu hỏi rất trực tiếp và thực tế.

“Anh có ý gì?”. Lại còn hỏi ý gì. Gần đây lúc nào cũng bị khi dễ không phải là không có nguyên nhân. Nếu không phải cậu bán đứng Bạch Tiểu Tư trước mặt An Tử Yến, nói nhảm về An Tố. Hơn nữa, cậu còn đi tin vào những trò đùa quá lố của ông nội thì cũng đâu đến mức thế này.

“Phẩm hạnh của em không cần hỏi đến vấn đề này!”. Mạch Đinh dứt khoát trả lời.

“Tùy em”.

“Anh không sợ em trở nên xấu xa hả?”

“Không sao”. Câu trả lời của hắn khiến Mạch Đinh cảm thấy có chút hụt hẫn. An Tử Yến xếp hồ sơ lại: “Em trở thành cái gì đối với anh mà nói cũng vậy thôi. Em vẫn là của anh”. Cảm giác hụt hẫn liền chuyển sang một cảm giác khác. Cứ đùa giỡn cậu mà. Cậu mang theo chút tức giận: Tại sao cuối cùng mình lại không thể làm gì được hắn thế này? Tại sao chỉ cần một câu nói thì hắn lại có thể làm được rất nhiều thứ với cậu? Thật không thể hiểu nổi mà.

Đúng vậy. Sống đến bây giờ, rốt cuộc chúng ta hiểu tình yêu được bao nhiêu?

Chương 48: Tình yêu khác nhau

“Đưa Ellen cho tôi mượn một ngày”. Khi An Tử Yến nói ra câu này, Mạch Đinh giật hết cả mình. Ellen thì bình thường. Nhưng Chu Cách lại như chó bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên: “Tôi không cho. Vì sao phải cho?”

“Cậu ở nhà tôi ăn hai bữa rồi”. Đây mà coi là lý do gì? Khó trách thái độ đối đãi với Chu Cách không giống lần trước. Hắn chính là chọn thời điểm để lên kế hoạch thôi. Mạch Đinh nổi hết da gà. Chu Cách lắc đầu: “Coi như Mạch Đinh không thể thỏa mãn cậu. Tôi cũng không thể đưa bảo bối của tôi cho bất cứ ai mượn được. Cậu cũng không được”. Mạch Đinh tổn thương nhìn An Tử Yến: “Chẳng lẽ em thật sự không thể thỏa mãn anh?”. An Tử Yến liếc cậu một cái: “Anh mượn cô ấy để giúp anh giải quyết công việc”. Chu Cách càng phản đối: “Cậu không có thư kí à? Bên bộ phận chăm sóc khách hàng của cậu không có nữ hả? Tôi không chịu. Không cho mượn. Cùng lắm là tôi đền tiền cho hai bữa cơm kia cho cậu chứ gì”.

“Không lấy tiền. Tôi muốn cậu nôn nguyên vẹn hai bữa ăn đó ra cho tôi”.

“Sao tôi làm được?”

Mạch Đinh chen vào: “Mấy người cũng nên hỏi ý kiến của Ellen chứ. Quá bất lịch sự. Không tôn trọng phụ nữ gì cả!”. Thái độ của Ellen lại rất thoải mái: “Tôi thì không có vấn đề gì hết”. Chu Cách khẩn trương: “Sao em lại không có vấn đề gì? Không lẽ em không thương anh?”. Bộ dạng của Chu Cách như thể đi đưa đám.

Ellen hôn Chu Cách: “Làm gì có chuyện đó. Một ngày thôi mà”.

“Anh không nhịn được!”.

Lúc đầu Mạch Đinh nghĩ Chu Cách rất phiền phức. Nhưng sau nghĩ kĩ lại. Cậu phát hiện một chuyện rất đáng sợ. Cho tới bây giờ, cậu chưa từng nhìn thấy hai người họ cách xa nhau. Mỗi lần đến chỗ nào có Chu Cách thì thể nào cũng có Ellen. Quả nhiên không hổ danh đôi tình nhất biến thái nhất mà.

“Em cũng không chịu được việc rời xa anh”.

“Bớt diễn đi”. An Tử Yến lại phá hoại không khí. Sau đó hắn quay về phía Chu Cách: “Cậu ra sau ngồi, tôi phải nói chuyện riêng với Ellen”.

“Có cái gì mà tôi không thể nghe được?”

“Chẳng qua là không thích cậu lắm chuyện thôi”.

Ellen vuốt ve bảo bối Chu Cách: “Lát nữa em sẽ nói cho anh biết. Không lẽ anh không tin em?”. Chu Cách lắc đầu: “Đương nhiên không phải vậy. Thế để anh ra sau”. Mạch Đinh yếu ớt hỏi: “Em cũng cần ra sau hả?”

“Không cần. Em không nằm trong phạm vi con người đối với anh”.

Thì ra là công ty đang dây dưa với một khách hàng lớn khó tính. Tình tình cực kì ẩm ương. Chỉ cần tâm trạng không tốt hoặc cảm thấy sản phẩm không đạt đến mức độ hoàn mĩ của họ thì sẽ gây phiền phức ngay. Nghiêm trọng nhất thậm chí còn muốn dùng pháp luật để giải quyết vấn đề nữa. Người này cũng chỉ là mạnh miệng. Mục đích chủ yếu là muốn công ty bồi thường. Kiếm chút lợi ích bỏ túi. Bộ phận marketing vì sức tiêu thụ của họ nên không chịu để mất con cá lớn này. Mà tất cả chuyện phiền phức lại đẩy sang bộ phận chăm sóc khách hàng. Có thể nói bên chăm sóc khách hàng tiêu rồi. Đến quản lý Thôi cũng không làm được gì. Lúc nào cũng cần đến Vương tổng tự mình ra mặt. Về chuyện tại sao lại muốn tìm Ellen. Là bởi vị khách hàng kia rất háo sắc. Hơn nữa, phụ nữ ngoại quốc thì càng thích. Sau khi biết sơ sơ sự tình, Mạch Đinh còn chưa biết An Tử Yến đang có kế hoạch gì. Không thể vì lấy lòng khách hàng mà đưa Ellen đi được. An Tử Yến chẳng qua là nói cho Ellen biết một số chuyện không liên quan. Kiểu nói mấy ngày nữa sẽ có tiệc, phải ăn mặc thật đẹp. Còn những chuyện khác thì không đề cập đến.

Chia tay bọn Chu Cách, Mạch Đinh ngồi lên xe cùng An Tử Yến về công ty. Cậu thật sự rất tò mò, không thể đợi được nữa: “Anh định làm thế nào?”

“Không biết”.

“Cái… cái gì!! Anh không biết mà đem Ellen đi bán rồi hả!”.“Giờ lười nghĩ”.

“Em phải làm sao để anh nghĩ được. Phải nhanh lên. Nhỡ Ellen bị…”.

“Cô ấy cũng không phải con nít”. Mạch Đinh không nói nữa, nghiêng đầu về phía cửa sổ. Ellen, thật xin lỗi. Có một người chồng ma quỷ như vậy, Mạch Đinh cảm thấy cậu không chỉ phải xin lỗi Ellen, xin lỗi công ty, mà còn cần phải xin lỗi loài người đã để cho con quỷ này tác oai tác quái.

“Sao? Lần đầu tiên theo Yến ra ngoài làm việc thế nào?”. Mới vào công ty, Quách Bình đã hỏi. Mỗi ngày đi làm chính là lúc Mạch Đinh đều muốn mất dạng. Có rất nhiều lời không thể nói ra. Mà cũng không thể nói cho bọn Quách Bình biết hai người họ đến đâu làm việc, còn đi mượn phụ nữ nữa.

“Cũng được”.

“Không bị chửi hả?”

“Mấy người sao cứ có suy nghĩ tôi sẽ bị chửi vậy. Nói không chừng một ngày nào đó tôi sẽ được trọng dụng a. Mới đầu vào công ty có thể anh ta không biết tôi. Nhưng làm việc một thời gian, tôi với anh ta có khi dần dần trở thành bạn tốt không chừng”. Tất cả mọi người vội vàng quay trở lại công việc. Chả có ai muốn nghe cậu nói. Cậu hít mũi. Quay về bàn làm việc lấy điện thoại ra.

Chỗ ở của Mạch Đinh gần trường nhưng cách công ty khá xa, cũng coi như là hài lòng. Không nghĩ đến việc đổi chỗ ở. Cách công ty xa thì càng không dễ bị phát hiện mối quan hệ của cậu và An Tử Yến. Căn hộ đối diện họ đã bỏ trống rất lâu, không ai đến ở. Hôm nay sau khi tan việc về nhà, Mạch Đinh nhìn thấy có người mang đồ đạc lên. Không khỏi ngạc nhiên. Lúc đi lên trên thì thấy có hai người đứng trước cửa chỉ đạo công nhân dọn dẹp. Nhìn thấy Mạch Đinh thì lịch sự cúi chào. Người đàn ông lên tiếng trước: “Chào cậu, cậu là hàng xóm đúng không? Chúng tôi mà người mới đến. Tôi là Hứa Đức. Đây là vợ tôi, Dư Dung Mỹ”. Người phụ nữ đứng bên cạnh mỉm cười với Mạch Đinh. Thái độ lịch sự của hai người họ khiến cho Mạch Đinh thấy có cảm tình. Hai người họ tầm hai mươi. Đều là nam thanh nữ tú, rất xứng đôi vừa lứa. Hẳn là mới cưới đi. Thật là một đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc.

“Xin chào, tôi là Mạch Đinh”.

“Chúng tôi vừa mới chuyển đến còn chưa biết gì nhiều. Nếu không phiền, mong hàng xóm chúng ta sẽ qua lại nhiều hơn”.“Vâng. Nếu như các bạn muốn tìm siêu thị hay cửa hàng gần đây thì cứ hỏi tôi”. Mạch Đinh nhiệt tình lên tiếng. Có cảm giác lâu rồi mới được nói chuyện với người văn hóa.

“Cảm ơn cậu. Vậy chúng tôi làm việc đã”.

“Vâng”. Mạch Đinh vừa mở cửa vào nhà đã hướng đến chỗ An Tử Yến: “Anh có thấy không? Ở đối diện có hàng xóm mới đó”. An Tử Yến lạnh lùng: “Ờ”.

“Bây giờ náo nhiệt rồi. So với cặp Chu Cách và Elle thì tốt hơn nhiều”.

“Em thấy tốt?”

“Tạo cho người khác cảm giác không tệ. Chắc nhỏ hơn chúng ta nhỉ?”.

An Tử Yến khịt mũi: “Khuyên em nên tránh xa bọn họ một chút”.

“Họ có thù oán gì với anh hả?”

“Có mùi bẩn”. Mạch Đinh không hiểu An Tử Yến nói gì. Hắn không chê Chu Cách, ngược lại đi có ác cảm với đôi vợ chồng trẻ kia. Cái tài nghệ gì vậy?

“Sao anh biết?”

“Không biết. Trực giác thôi”.

Mạch Đinh ôm tay: “Lại còn trực giác. Anh nghĩ mình là thám tử hả?”

“Nghe giọng em ý là có thái độ với anh?”

“Anh còn nói. Em không chỉ có thái độ với anh đâu! Bình thường lúc làm việc sao anh cứ trêu em! Đừng nói là anh quên!”.

“Anh quên rồi”. Mạch Đinh xông tới liều mạng với An Tử Yến. Còn chưa đến một phút đã nghe thấy tiếng cười của cậu: “Ha ha, nhột quá. Em sai rồi. Ha ha ha”.

Dù cho không phải là mới kết hôn, nhưng có làm sao đâu. Cả hai bọn họ làm gì có ai quan tâm đến cái chuyện mới kết hôn đó.

Chương 49: Khiến cho người ta phát hỏa

Hằng tháng công ty sẽ tổ chức hội họp để mời khách hàng cùng các quản lý cao cấp đến tham dự. Các ban ngành, bộ phận trong công ty cảm thấy rất phấn khích. Phấn khích là vì chẳng những không cần phải làm việc mà còn có thể ăn chùa uống chùa. Lý do nghe có vẻ thiển cận, nhưng thân làm công ăn lương, còn gì trong cuộc sống có thể vui hơn được nữa. Nhưng các nhân viên trong bộ phận chăm sóc khách hàng thì ngược lại. Vừa nghe đến hội họp đã chán ghét ra mặt. Tất cả nhân viên trong bộ phận chăm sóc khách hàng đều bắt buộc phải tham gia. Ai bảo họ là đại diện của công ty. Phụ trách thực hiện cái hội họp này cũng đủ phiền phức rồi. Thật may là quản lý Thôi cố ý chạy về. Vì  cái lý do sợ An Tử Yến cùng các nhân viên mới chưa có kinh nghiệm sẽ phạm sai lầm, nên đã nhận thầu hết mọi chuyện. An Tử Yến không quan tâm. Mạch Đinh cảm thấy hành động của quản lý Thôi cũng hợp ý hắn.

Địa điểm tổ chức hội họp nằm trên tầng 12. Đại đa số các nhân viên đã lên trước chuẩn bị. Mạch Đinh có chút mong đợi cùng lo lắng. Cậu chưa từng đến từ tầng 10 trở lên. Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cậu nghiêm túc chỉnh sửa lại trang phục. Phạm Thiếu Quân cầm theo một cái túi nhỏ đi đến, đặt trên bồn rửa mặt.

“Đẹp không? Bộ vest của tôi ấy. Rất là hâm mộ đi. Tôi cắn răng chi hẳn một tháng tiền lương để mua đấy. Cuối cùng hôm nay cũng có thể mặc rồi”. Chẳng ai hỏi nhưng Phạm Thiếu Quân vẫn nói rất tự nhiên. Mạch Đinh gật đầu. Cậu không hiểu về giá trị mấy bộ vest. Đành phải vờ như hiểu biết: “Quả nhiên rất khác nhau”.

“Đương nhiên rồi. Nhờ vào cái dịp này, các công ty khác cũng đến. Không thể để cho người ta thấy công ty chúng ta toàn là những đám nhóc nghèo khổ được”. Phạm Thiếu Quân nhìn bộ vest của Mạch Đinh trong gương: “Cậu cũng thức thời nhỉ. Bình thường ăn mặc như đồ bỏ giờ lên vest khác hẳn”.

“Tôi… tôi cũng là xem hoàn cảnh thôi”. Cậu lúng túng trả lời. Thật ra thì cậu căn bản không có nhìn dịp lễ gì. Cũng chẳng quan tâm đến thương hiệu. Quần áo đều chọn đại trên web. Cậu thấy có thể mặc được là mua. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, không biết An Tử Yến lấy đâu ra bộ vest ném cho Mạch Đinh. Muốn cậu mặc vào. Nguy hiểm thật. May mà nghe lời An Tử Yến. Phạm Thiếu Quân hiểu biết nên nhìn qua là đoán được giá trị bộ vest Mạch Đinh đang mặc. Sau khi nghe giá, trong đầu Mạch Đinh chửi An Tử Yến. Quá lãng phí. Không biết tiết kiệm gì cả. Bộ đồ mắc như vậy, thiệt đau đớn mà.

Mỗi ngày, cái tên An Tử Yến trong đầu Mạch Đinh hết khen, rồi lại bị chửi. Cứ thường xuyên như vậy. Cậu cũng không biết mệt a.

Phạm Thiếu Quân mở khóa kéo cái túi trên bồn rửa mặt. Bắt đầu các bước tẩy rửa trên mặt. Động tác vô cùng thuần thục. Thấy Mạch Đinh cứ nhìn chằm chằm mình: “Sao? Chưa từng thấy đàn ông trang điểm à?”

“Chưa”.

“Đúng là không biết thế giới rộng lớn mà. Đàn ông cũng cần tử tế với bản thân. Trên đời này không có đàn ông xấu, chỉ có đàn ông lười thôi”. Những lời này Mạch Đinh đã từng nghe qua, nhưng có chút không giống như Phạm Thiếu Quân nói. Chẳng qua là sau một hồi múa may. Làn da của Phạm Thiếu Quân đã thay đổi hẳn. Ánh mắt cũng có thần hơn. Thoạt nhìn đẹp trai hơn lúc bình thường nhiều. Nếu không nhìn kĩ thì hoàn toàn không nhìn thấy dấu vết trang điểm.

Cậu đứng bên như ếch ngồi đáy giếng. Hồi giờ cậu vẫn cho rằng đàn ông trang điểm thì chỉ có ba kết quả: dân rock, phụ nữ, yêu quái. Bây giờ mới hiểu được, nhiều cô gái phát cuồng vì mỹ phẫm cũng không phải là mù quáng. Phạm Thiếu Quân đẩy chiếc túi sang Mạch Đinh: “Thử chút đi”.

“Hả?”. Trong lòng Mạch Đinh vừa hiếu kì vừa do dự. Phạm Thiếu Quân nhận được điện thoại vội vả chạy đi. Nhắc nhở Mạch Đinh dùng xong thì đặt lên bàn làm việc cho anh. Muốn thử hay không? Cậu lại nhìn vào gương. An Tử Yến chọn vest rất vừa người. Mặc vào có cảm giác không giống như thường ngày. Nếu cậu trang điểm có thể giống như Lọ Lem vào lúc 12 đêm, bước vào buổi dạ hội, cả hội trường yên lặng. Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người cậu. Nói vậy cậu triển ngay và luôn.

Sau cả chục phút bôi trét, An Tử Yến cũng đi vào rửa tay. Mạch Đinh quay đầu lại. Hai người nhìn nhau vài giây. Một chút phản ứng, An Tử Yến cũng không có. Hắn đến dùng vòi nước bên cạnh Mạch Đinh rồi quay người đi ra. Không lẽ cậu đột nhiên đẹp trai đến mức An Tử Yến cũng không nhận ra? Mạch Đinh vẫn đang sống trong ảo tưởng thì nghe được đoạn đối thoại của An Tử Yến và Quách Bình.

“Trước đây trong nhà vệ sinh không có chuyện gì xảy ra chứ?”

“Chưa từng nghe. Sao vậy?”

“Mới nãy ở bên trong có nhìn thấy thứ kinh kinh”.“Không thể nào. Không lẽ có ma?”

“Ai biết”.

Cái gì mà kinh kinh! Rõ ràng hắn biết là cậu! Này mà giống ma gì. Nhìn kiểu gì mà giống! Mạch Đinh lại nhìn vào gương thêm lần nữa. Nháo nhào rửa sạch lớp trang điểm. Có lẽ nước lạnh làm cho cậu tỉnh táo không ít. Cậu ý thức được lúc này không phải lúc vẽ vời. Cậu ra khỏi nhà vệ sinh, đặt chiếc túi lên bàn Phạm Thiếu Quân rồi đi về phía thang máy. An Tử Yến và Quách Bình đang đứng đợi ở đó. Quách Bình thấy Mạch Đinh, hỏi: “Cậu vẫn còn ở đây à?”

“Vâng, có chút việc nên hơi trễ”.

“Sao không thấy cậu?”

“Tôi ở trong nhà vệ sinh”.

“Vậy cậu có thấy bên trong có gì kinh kinh không?”

“Không có!! Bên trong rất là được!”. Mạch Đinh uất ức trả lời.
Cửa thang máy mở ra, Chu Mạnh cùng vài người bên bộ phận marketing cũng có mặt. Những sợi tóc trắng trên đầu Chu Mạnh đã được nhuộm đen lại. Nhìn trẻ ra không ít. Mạch Đinh bước vào, vừa vặn đứng cạnh Chu Mạnh.

“Đây là chỗ cậu nên đứng à?”

Không phải thang máy còn nhiều chỗ trống sao? Hơn nữa đâu có quy định đi thang máy mà phải phân biệt cấp bậc a. Trong lòng Mạch Đinh mắng chửi nhưng ngoài mặt vẫn cung kính đứng nhích ra một chút. An Tử Yến đứng giữa Chu Mạnh và Mạch Đinh. Chu Mạnh nhìn số tầng trong thang máy, châm chọc: “Bây giờ cậu mới lên, đúng là nhiệt tình thật”. An Tử Yến như khiếm thính, không để Chu Mạnh vào mắt.

Mạch Đinh cảm thấy đau đầu. Kẻ thù của An Tử Yến trong công ty còn chưa đủ nhiều sao? Gặp chuyện thì trả lời người ta đi. Mong là không cãi nhau. Tính khí Chu Mạnh cứ như pháo có mồi lửa liền phát nổ.

“Tôi đang nói chuyện với cậu đó. Cậu có nghe không?”. Chu Mạnh tăng âm lượng.

“Nhảm nhí”.

“Cậu chửi ai đó? Tiểu tử thối. Đến lúc danh tiếng bộ phận chăm sóc khách hàng của các cậu bị lão Thôi đoạt hết thì xem cậu làm sao”.

Thấy chưa! Lại cãi nhau rồi. Bất quá khẩu khí của ông ta nghe kiểu gì cũng như ông anh lớn đang chửi thằng em không có tiền đồ. Chắc là ảo giác đi. Mạch Đinh muốn nghĩ như vậy.

“A~”.

Đột nhiên bên trong thang máy, Mạch Đinh kêu lên một cách khó hiểu. Ngay sau đó thì đỏ mặt cúi đầu xuống. Hai tay chắp sau lưng. Cậu không phải lên cơn, mà lúc nãy đang nghĩ đông nghĩ tây thì cậu cảm giác có một bàn tay đặt lên mông mình. Mạch Đinh biết rõ bàn tay đó là của tên khốn kiếp kia!!

Cửa thang máy mở ra, Mạch Đinh đi ra cuối cùng, nhân lúc không ai chú ý, cậu nhéo An Tử Yến một cái. An Tử Yến dừng lại. Mạch Đinh cứ cho rằng hắn muốn trả thù cậu. Nhưng hắn chỉ vào lại thang máy. Không nói không rằng, cứ vậy mà nhấn nút đi xuống.

“Cậu ta sao vậy?”

“Chắc quên chuyện gì đó. Chúng ta vào trước đi”.

Nhất định là để quên Ellen ở dưới rồi!! Nhiều chuyện cứ liên tiếp đến với Mạch Đinh khiến cậu bức bối. An Tử Yến thật đúng làm cho người khác phát hỏa mà.

Chương 50: Người lùn

Khi Quách Bình mở cửa ra, Mạch Đinh giống như bước vào một thế giời khác. Đây đích thị là thế giới của những người giàu có. Đàn ông ăn vặn vest sang trọng. Phụ nữ thì sắc nước hương trời. Đồng hồ cùng những món trang sức họ mang trên người càng thêm lấp lánh bởi ánh đèn trên trần chiếu xuống. Mơ hồ có thể nghe thấy tiếng cười chói tai của người phụ nữ nào đó: “Tôi mới đến Dubai. Cũng không có gì chơi. Cái khách sạn bảy sao ở đó cũng không đến nỗi tệ lắm”.

“Vậy hả? Hôm nào tôi cũng nên đi mới được. Dạo này bận rộn chuẩn bị chỗ cưới cho thằng con, không có thời gian đi chơi. Căn mới mua nó lại không thích”.

Cái gì mà hội họp. Căn bản là nơi khoe khoan sự giàu có của bọn họ thôi. Mạch Đinh còn là lần đầu nghe thấy có khách sạn bảy sao. Quách Bình dẫn Mạch Đinh đi qua đám người đông đúc. Cậu cảm nhận sâu sắc vì sao những đồng nghiệp khác lại chán ghét cái buổi hội họp này. So với sống trong văn phòng còn mệt hơn ấy chứ. Đầu óc chẳng tìm được loại ngôn ngữ gì để miêu tả. Cậu đi qua một người sẽ quan sát khuôn mặt họ. Nhưng không thấy người đàn ông lần trước An Tử Yến gặp mặt. Hay hai người chỉ gặp riêng? Người đó rốt cuộc là ai? Tầm ba mươi tuổi, khí chất ngời ngời, có thể là ai được? Chỉ bằng hai điểm này Mạch Đinh có suy nghĩ nát óc cũng không ra được. Hay người đó không đến? Không phải tất cả khách hàng đều đến tham gia mà.

Cánh cửa lại được mở ra lần nữa. So với những thứ trang sức ở đây còn lấp lánh hơn nữa. Đến mức hoa cả mắt luôn rồi. Làn da Ellen trắng nõn, tóc vàng ngang vai, trang điểm nhẹ nhàng. Mặc một chiếc váy ngắn cổ khoét sâu bó sát cơ thể. Người đi bên cạnh cô chính là An Tử Yến. Có lẽ phải là một họa sĩ nổi tiếng am hiểu về nghệ thuật mới phát họa được khung cảnh tuyệt đẹp này. Hay chăng cũng cần phải dùng một lượng lớn từ ngữ để ca ngợi cái vẻ đẹp đó. Hôm nay Mạch Đinh đã nhiều lần cố tình làm lơ không chú ý nhưng vẫn không thể nào thoát ra được. Ai nói muốn đẹp thì cần phải có thứ gì đó thấp kém hơn đứng bên mới tôn được nét diễm lệ? Hắn có cần bất cứ điều gì đâu.

Ellen kéo cánh tay An Tử Yến. Giống như thục nữ nhẹ nhàng mỉm cười. Đến cái điệu bộ bước đi cũng đủ cám giỗ những kẻ khác giới rồi. Mạch Đinh không ngốc mà đến Ellen cũng ăn giấm. Trong đầu cậu nghĩ chuyện này không liên quan đến mình. Đây chính là thời khắc chứng kiến kì tích. Quan hệ của Chu Cách và Ellen đã bị An Tử Yến phả hủy. Nơi có Ellen lại không thấy Chu Cách. Thật thú vị. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu phát hiện sau lưng có âm thanh khác thường. Quay người lại thì thấy Chu Cách đang dán chặt mắt lên Ellen ở phía bên kia.

“Sao anh lại ở đây!”

“Đừng quên tôi cũng là khách hàng của công ty hai người chứ”.

Mạch Đinh quên khuấy đi mất. Chu Cách chính là người bị hại khi An Tử Yến muốn thăng chức. Xem ra, ngay đến An Tử Yến cũng không có cách gì phá hoại mối quan hệ của Chu Cách và Ellen rồi. Dù cho tình yêu có biên thái thì đến ma quỷ cũng chẳng thể làm gì được! Mạch  Đinh nghĩ đến đây, không khỏi cảm thán. Ánh mắt của cậu đuổi theo An Tử Yến. Cuối cùng cũng được nhìn thấy cái gai của bộ phận chăm sóc khách hàng. Trước đây Mạch Đinh cho rằng người đó sẽ kiểu tai to mặt lớn, khuôn mặt sáng ngời. Ai ngờ đến khi gặp mặt rồi thì lại kiểu vóc dáng nhỏ bé, đầu nhỏ, mắt nhỏ, mũi nhỏ, miệng nhỏ. Không lẽ bên dưới cũng… E hèm. Mạch Đinh, cậu không phải là một người chính trực và trong sáng sao?

Gã lùn này cùng An Tử Yến chào hỏi xong cũng không nhìn đến hắn nữa. Gã không chút chú ý đối với An  Tử Yến. Bình thường người trao đổi với gã chính là Vương tổng. Gã là kiểu người không coi những người trẻ tuổi ra gì. Gã trực tiếp nhìn Ellen. Chỉ còn thiếu mỗi việc nước bọt chảy ra ngoài. Đúng là không có mắt nhìn người mà. Rõ ràng An Tử Yến mới là người đẹp nhất. Mạch Đinh lại đặt loạn biệt danh rồi. Có thể chính cậu cũng không phát hiện ra điều đó. Bình thường cậu sẽ lấy hết những biệt danh tốt đẹp của người khác mà áp lên người An Tử Yến. Quả thiên vị.“Đây là…”, giọng nói gã lùn chan chát mang sự ngưỡng mộ. Cho rằng Ellen là bạn gái của An Tử Yến. Ellen đưa tay ra: “Chào ông, tôi là bạn của An Tử Yến. Tôi vừa từ nước ngoài về đây. Yến, cậu không giới thiệu người đàn ông dễ mếm này cho tôi sao?”. Ellen bạo dạn bóp nhẹ bàn tay gã lùn. Gã bị cử chỉ thân mật của cô làm cho phấn chấn.

“Tôi còn tưởng em là bạn gái của quản lý An. Xem ra cậu ta không có may mắn rồi”.

Gã mới không có may mắn đó. Đứng với Ellen một chỗ, theo như truyện cổ tích thì chính là như công chúa Bạch Tuyết và chú lùn. Ellen mỉm cười duyên dáng: “Cậu ấy cũng không thích mẫu người như tôi”. An Tử Yến đột nhiên kéo Mạch Đinh sang đứng cạnh hắn: “Kiểu này hợp với tôi hơn”. Trong nháy mắt Mạch Đinh so với đá còn cứng hơn. Cậu gượng cười, đạp lên chân An Tử Yến. Gã lùn sửng sốt nhưng ngay sau đó bật lên tiếng cười lớn khiến cho mọi người xung quanh quay lại nhìn. Bởi vì tất cả đều biết gã là một người có tính tình kì quái, thường châm chọc và xem thường người khác. Vậy nên ai cũng tò mò muốn biết người nào có thể làm cho gã cười lớn đến như vậy. Quản lý Thôi đứng cách đó không xa tái xanh hết mặt mày chứng kiến sự việc.

“Tôi không nghĩ cậu lại là một người hài hước như vậy. Ha ha”.

“Vậy hai người trò chuyện đi, tôi còn có việc”.“Được”. Gã lùn không thể chờ để được nói chuyện riêng cùng Ellen. Gã gật đầu, trong mắt mắt còn có ý khen ngợi An Tử Yến. Mạch Đinh cùng Quách Bình theo An Tử Yến rời đi. Đầu óc Mạch Đinh bây giờ vẫn còn chưa tỉnh táo. Nhất định Quách Bình đã nghe được. Làm sao bây giờ. Cậu lén nhìn Quách Bình, đang muốn giải thích: “Sư phụ, vừa rồi…”.

Quách Bình chú ý đến vết ửng đỏ trên gò má Mạch Đinh, tinh thần bất an hoảng hốt, không khỏi có ý muốn trêu chọc: “Cậu cũng không cho lời nói Yến nói là thật đi. Quả nhiên là kinh nghiệm của cậu vẫn còn chưa đủ. Chỉ là kĩ thuật xã giao thôi. Nên là học nhiều một chút”. Vốn chỉ hy vọng Quách Bình không nên nghĩ là thật nhưng Mạch Đinh lại được người ta an ủi mới mệt. Thành ngữ Có tật giật mình của cổ nhân quả không sai.

Người đau khổ nhất trong cả hội trường này chính là Chu Cách. Mặt mày anh hiện rõ sự ghen ghét, tức giận, buồn tủi. Mạch Đinh bắt đầu cảm thông với anh nhưng cậu cũng còn lo chuyện khác nữa. Nhân lúc Quách Bình bận việc, cậu chạy đuổi theo sau lưng An Tử Yến. An Tử Yến quay đầu lại nhìn cái đuôi phía sau: “Sao? Cậu sẽ không nghĩ lời nói của tôi là thật đi”.

“Em… em không có. Chỉ là muốn hỏi anh một chuyện thôi”.

An Tử Yến đưa tay, giống như thần tượng vẫy chào fan hâm mộ: “Tôi kết hôn rồi, không thể cùng cậu ở đây được”. Mạch Đinh trợn mắt, vẫn giữ thấp âm lượng để không ai nghe thấy: “Anh đủ chưa! Đừng có làm loạn. Em với anh là nói chuyện chính sự biết chưa. Chu Cách đến rồi đó”.

“Biết”.

“Anh không cảm thấy anh ấy rất đáng thương sao? Anh đem Ellen nhường cho người khác đối với anh ấy mà nói rất là tàn nhẫn đó. Bây giờ anh nhất thời lấy được lòng tên lùn kia. Nhưng sau này, anh vẫn để Ellen đi với ông ta sao? Nếu như Ellen xảy ra chuyện gì, lương tâm em cả đời sẽ không yên được”. Mạch Đinh nhíu mày nói nghiêm túc. Nếu như bây giờ an Tử Yến mà đùa cợt với cậu, đoán chừng cậu sẽ rất tức giận. Bởi vì chuyện họ đang nói không phải chuyện giỡn chơi.

“Vậy thì nói cho em biết…”. An Tử Yến tiến đến gần. Không biết vì nguyên nhân gì mà cứ mỗi lần hắn hạ thấp âm lượng thì sẽ lộ ra một sức hấp dẫn mê người: “Anh tuyệt đối sẽ không làm những chuyện khiến cho lương tâm của mình lo lắng”. Cho đến khi An Tử Yến bị Vương tổng gọi đi, Mạch Đinh vẫn còn chìm đắm trong ma lực cuốn hút của An Tử Yến không thể thoát ra được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau