CẬU LÀ NAM TỚ VẪN YÊU (PHẦN 2)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cậu là nam tớ vẫn yêu (phần 2) - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Cách thức báo thù

Vừa vào phòng, Mạch Đinh đã cố ý để cửa mở. Ai ngờ An Tử Yến xua tay, ý bảo cậu đóng cửa, còn kéo cả rèm cửa lại nữa. Mạch Đinh đành làm theo lệnh nhưng vẫn không chịu đến gần hắn. Cậu ném tập hồ sơ lên bàn An Tử Yến bất lịch sự: “Hồ sơ mà anh cần đây. Không còn việc gì nữa thì tôi ra ngoài trước”.

“Em không phải muốn nói chuyện với anh à?”

“Ha ha, đột nhiên tôi không hứng nữa”.

“Đứng lại cho anh. Chúng ta sòng phẳng một lần đi”. An Tử Yến vòng lên trước bàn làm việc, tựa vào cạnh bàn: “Anh nói hôm nay cho phép em ở nhà”.

“Đúng, anh đã nói như thế?”

“Vậy em đến đây làm gì?”

“Em…”.

“Muốn ngất ở công ty rồi để công ty bồi thường à?”

“Không phải!”. Biết là hắn lo lắng cho cậu, nhưng sao càng nghe càng khó chịu. Mạch Đinh muốn tìm cách cứu bản thân. Cậu xoắn quẩy các kiểu. Ngẫm vòng vo chi bằng thẳng thắn. Không đợi An Tử Yến nói liền giải thích: “Là Tiểu Tư xúi em đến công ty. Cô ấy nói căn bản không để anh vào mắt. Em đã cương quyết từ chối. Em làm sao có thể không nghe lời anh được. Nhưng mà cô ấy khóc lóc loạn xạ cả lên bảo em đến công ty đi. Không thể trách em được. Ngủ cùng Tiểu Tư trên giường chỉ là hiểu lầm thôi. Em ngủ đi rồi chuyện gì cũng không biết. Còn lúc nãy, em chỉ là quan tâm đến công ty thôi”. Cái này mà thẳng thắn gì? Chính là đổ hết trách nhiệm sang người khác. Vậy mà vừa rồi còn nói với Tiểu Tư sẽ gánh hết hậu quả.

“Quan tâm?”. An Tử Yến khẽ nghiến răng. Đối với từ ngữ này, hắn cảm thấy rất khó chịu.

“À không phải quan tâm. Là cho động vật ăn đó mà!”. Loại suy nghĩ xàm xí này mà cậu cũng có thể nghĩ ra được.

“Không nghe lời. Em nói anh nên phạt em thế nào?”

Mạch Đinh giả vờ ngây thơ, nghiêng đầu chớp chớp hai mắt: “Em thì làm sao? Phải phạt Bạch Tiểu Tư chứ”. An Tử Yến không lên tiếng. Hắn đi đến chỗ Mạch Đinh. Mạch Đinh vội vàng vọt về phía góc tường. An Tử Yến chẳng qua là bước đến chỗ cửa. Mạch Đinh thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ đâu nhịp tim còn chưa ổn định đã phải đối mặt với chuyện kinh dị hơn. An Tử Yến tắt đèn, xoay người lại. Tay trái cởi nút trên cổ áo. Khuôn mặt hoàn mĩ nương theo ánh sáng mờ đi. Khóe miệng thấp thoáng nụ cười ma mị. Như thể thợ săn đang chuẩn bị thưởng thức con mồi. Mà con mồi của hắn lại cứ nhìn hắn với ánh mắt không thể tin được.

An Tử Yến muốn làm gì? Không phải là chuyện mà cậu đang nghĩ chứ? Bên ngoài có người mà. Lại không chỉ một người. Người ta còn có thể gõ cửa bất cứ lúc nào. Hắn sẽ không làm cái chuyện đó đúng không? Không đâu. Mạch Đinh tin chắc như vậy. Cậu không còn chỗ để lùi nữa. Chỉ còn cách nhau một bước chân. Cậu toan muốn chạy nhưng bị An Tử Yến dễ dàng bắt lại. Nụ hôm vội vàng ập đến khiến sự tin tưởng của Mạch Đinh đỗ vỡ. Hắn chính là muốn làm cái chuyện đó! Cậu muốn đẩy An Tử Yến ra, nhưng khoảng cách giữa họ càng lúc càng gần. Khó khăn lắm mới rời khỏi môi An Tử Yến. Mạch Đinh thở hổn hển: “Đừng làm loạn, An Tử Yến. Anh.. a~ a a ~~”.

“Lớn tiếng quá sẽ bị nghe thấy đấy”. Hắn ác ý chơi đùa bên tai Mạch Đinh.
(Không phải cố ý khiêu khích cơn đói của các bạn đâu. Nhưng mà… lại tiếp tục để đó cái đã)

Mạch Đinh bắt đầu nghi ngờ ngoài việc thỏa mãn dục vọng ra, liệu hắn có cố tình làm suy nhược cơ thể cậu để tống cậu về nhà không. Cậu khó khăn kéo quần lên, chỉnh sửa lại quần áo, bắt đầu lo lắng: “Em ở trong phòng anh lâu như vậy, nếu có người nghi ngờ thì tiêu rồi”. Cậu kéo An Tử Yến ra chỗ cửa, dặn dò: “Anh sẽ kiểu hung dữ, để bọn họ cho là em phải sửa nhiều lỗi sai. Còn nữa, kéo quần lên đi!”. Thấy An Tử Yến không động đậy, Mạch Đinh đành phải ra tay giúp hắn kéo lên.

Cửa được mở rộng hết cỡ. Mạch Đinh cúi đầu: “Thật xin lỗi, xin lỗi, lần sau tôi sẽ cố ý”. Lúc cậu nói lời xin lỗi thật sự tâm trạng có chút bi thương. Chính cậu vừa mới bị cường bạo xong, kết quả còn phải nói lời xin lỗi với cái kẻ cường bạo cậu. Mặt An Tử Yến vô cảm: “Lần sau cậu nên chú ý một chút. Hồ sơ nhàu nát như vậy mà đem cho tôi xem à?”. Mạch Đinh mở to hai mắt, quay về phía An Tử Yến cười toe toét. An Tử Yến lấy tập hồ sơ ném lên người Mạch Đinh: “Nếu không muốn làm thì biến khỏi bộ phận chăm sóc khách hàng đi, vô dụng”. Hắn đóng sầm cửa lại.

Quá hung dữ, cần gì dữ dội như vậy! Trong lòng Mạch Đinh gào thét. Nói là nói thế. Nhưng không phải kểu đó. Làm gì hung dữ vậy. Thật khó chìu lòng đi.

“Không sao, không sao. Đến lúc tìm được nhân viên nữ thì trút hết lên cô ta. Số Hoa hoa công tử tốt vầy, có thể tùy tiện mà đùa giỡn phụ nữ mà”. Quách Bình không khỏi ngưỡng mộ. Mạch Đinh chỉ có thể nuốt giận vào người, không thể nói ra được. Cậu đùa giỡn gì phụ nữ? Chính là bị cấp trên đùa giỡn rồi phải chịu đựng để cấp trên phát tiết đó. Mà còn có chuyện quan trọng hơn phải hỏi Quách Bình. Cậu vờ như thể vô tình hỏi chuyện: “Sư phụ, hôm đó rõ ràng tôi ngủ trên xe. Làm thế nào mà…”.

“Nhắc đến thì… Về công ty có gọi thế nào cậu cũng như chết. Tôi còn có việc nên giao cậu cho Phùng Phỉ Mông”.

“À, là vậy? “. Mạch Đinh trả lời rồi lặng lẽ quay sang Phùng Phỉ Mông: “Phùng Phỉ Mông, hôm qua sư phụ có nói cô đánh thức tôi. Nhưng mà tôi…”.

“Đúng rồi. Quách Bình đỗ xe dưới tầng hầm, có chuyện nên phải đi trước. Sau đó tôi cũng không có thời gian nên nói Thiếu Quân xuống xem chừng cậu”. Đây là cái câu chuyện ly kì gì vậy? Rồi làm sao cậu về được nhà? Không lẽ phải hỏi tất cả các đồng nghiệp mới biết được? Mạch Đinh không nản chí, tiếp tục quay sang phía Phạm Thiếu Quân: “Thiếu Quân, hôm qua tôi ngủ trong xe, là cậu có lòng tốt…”. Cậu có chút áy náy, các đồng nghiệp bận rộn những vẫn quan tâm đến cậu. Phạm Thiếu Quân cắt ngang lời Mạch Đinh: “Hôm qua Phùng Phỉ Mông có nói với tôi. Nhưng mà tôi quên mất. Đến lúc nhớ ra, tôi có xuống dưới xem thử. Mà thấy xe công ty vẫn ở đó nhưng cậu lại không thấy đâu. Tôi nghĩ chắc cậu đã tự về nhà rồi”. Áy náy cái gì chứ. Đồng nghiệp quên cậu nằm trên xe luôn kìa.

“Anh không sợ tôi bị bắt cóc hay bị xâm hại sao?”
“Cậu xem nhiều phim kinh dị quá rồi hả? Bắt cóc với xâm hại cậu thì có ích lợi gì? Vì mỗi ngày cậu chỉ mang ba mươi tệ trong người à?”

“Không thể nói như vậy được. Nếu không phải tôi tự tỉnh dậy rồi về nhà. Hậu quả không chừng sẽ rất nghiêm trọng đó”.

“Cậu cũng nghĩ quá nhiều đi. Về cũng đã về rồi, còn muốn điều tra gì nữa? Không lẽ có uẩn khúc gì?”. Phạm Thiếu Quân nghi ngờ hỏi. Mạch Đinh lắc đầu: “Tôi chỉ là muốn biết tại sao hôm qua tôi lại tỉnh dậy trong xe. Cũng muốn biết các đồng nghiệp của tôi có quan tâm đến tôi không? Thật là khiến cho người ta thất vọng mà”. Mạch Đinh vừa nói vừa thở dài. Cậu quay trở về chỗ ngồi.

“Lúc làm việc mà cậu đi ngủ thì có tư cách gì thất vọng với người khác?”. Lời chỉ trích lại vang lên. Mạch Đinh hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Hơn mười giờ, An Tử Yến ra khỏi phòng làm việc: “Hôm nay tới đây thôi, mọi người có thể về nghỉ ngơi rồi”. Quách Bình mệt mỏi đứng lên: “Yến mắng cậu xong tâm tình cũng không tệ a. Rõ ràng trước đó mặt mày u ám lắm. Sau này cậu năng đến phòng làm việc của cậu ấy để cậu ấy mắng đi nhớ”.

Sang đó nhiều là để hắn trêu chọc nhiều hơn mới đúng! Mạch Đinh bực bội. Cho dù có tan việc cũng không thể về nhà!

“Còn sang đó nhiều hơn nữa thì tôi sẽ đột tử ngay”.

“Bị mắng thật đau khổ a”.

“Chuyện này…”, cậu cúi đầu làm bộ thu dọn đồ đạc: “Cũng không phải đau khổ như vậy”. Chuyện thoải mái kia cậu sao có thể nói ra được. Mọi người đã ra chỗ thang máy, thúc giục Mạch Đinh nhanh lên một chút. An Tử Yến đi đến trước bàn làm việc của cậu, ném một vật thể không rõ hình dạng lên bàn: “Đồ cậu làm rơi”. Lúc Mạch Đinh xác định rõ vật thể đó là cái gì thì nhào đến lấy thân che đi. Vừa rồi vội quá quên mặc quần lót. Cậu len lét nhét vào trong túi xách: “Bị nhìn thấy thì phải làm sao?”. An Tử Yến nhún vai rồi rời đi. Mạch Đinh siết chặc nắm đấm. So với áp lực công việc thì cậu chịu áp lực từ An Tử Yến còn nhiều hơn!

Về đến nhà, Mạch Đinh vội vàng muốn tìm An Tử Yến chất vấn. Cậu phát hiện đèn điện trong nhà vẫn chưa được bật lên. An Tử Yến vẫn chưa về sao?  Lát sau cậu nhìn thấy hắn đang ngủ trên ghế salon. Nhất định là mệt quá rồi thiếp đi đây mà. Nhân lúc hắn ngủ chính là cơ hội để báo thù. Cậu xích đến gần, quỳ xuống đất đối diện An Tử Yến, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của hắn. Cậu suy nghĩ phải báo thù như thế nào. Cậu nhất định phải báo thù. Cậu không báo thù không được. Cậu muốn như vậy và nhất quyết là phải làm như vậy. Mạch Đinh nhìn tới nhìn lui, nhìn xuôi nhìn ngược. Cuối cùng, cậu không kiềm được mà nghiêng đầu hôn lên môi An Tử Yến một cái.

Cái cách thức báo thù này, thật là yếu đuối mà.

Vài ngày sau, phần lớn vấn đề đã được xử lý đâu vào đấy. Những chuyện còn lại đều do bộ phận khác quản lý. Hay nói cách khác, bộ phận chăm sóc khách hàng từ địa ngục nay cuộc sống đã được giải thoát. Vấn đề lần này được giải quyết, An Tử Yến và những người trẻ trong bộ phận từng bị coi thường, nay xem như một công đôi việc. Các vị tiền bối trong bộ phận chỉ cho rằng tướng số may mắn, không muốn thừa nhận. Nhưng suy nghĩ của họ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới. Qua chuyện này, An Tử Yến đã để lại tiếng tốt trong toàn thể công ty. Đương nhiên sự ngang tàng của hắn cũng được nhiều người biết. Ví như vừa mới hết việc, hắn đã không quan tâm đến quy định của công ty mà cho mọi người nghỉ phép hai ngày, bao gồm cả hắn. Dồn hết công việc cho bên quản lý Thôi cùng đám thuộc hạ của ông ta.

_________________

BTS_A.R.M.Y_ Bangtansoyeondan <3

Chương 42: Khiến cho người ta quên hết mọi thứ

Có đôi khi muốn nói: Anh mà không yêu thương tôi, tôi sẽ trở nên xấu xa. Biến thành một đứa nhóc ngỗ ngược, đi khắp nơi gây phiền phức cho anh. Vậy nên để tránh mệt mỏi, anh phải yêu thương tôi nhiều vào.

Uy hiếp nhưng nghe cũng giống làm nũng. Chung lại là cậu đang làm nũng đó.

Trong nhà, Mạch Đinh thở dài, quay về phía An Tử Yến đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế salon xem ti vi mà chỉ chỉ chõ chõ: “Thật vất vả mới thể hiện được trên công ty. Anh lại tự ý cho phép nghỉ. Vốn có thể một bước lên tiên, anh lại đi lùi mấy bước. Anh muốn em phải nói thế nào đây? Anh nghỉ thì không sao. Chả phải lo lắng gì. Cứ việc ngao du hạ thủy giết thời gian. Còn những người khác càng không cần phải nghỉ. Chỉ biết mỗi việc cười nhạo em. Phải để cho bọn họ cày trâu cày ngựa liều mạng làm việc chứ”. Hiển nhiên cậu thể hiện thái độ là vợ của sếp. An Tử Yến tăng âm lượng ti vi, Mạch Đinh lại nhỏ giọng xuống.

“Công ty không phải là trường học, quy định đã rõ ràng rồi. Anh cứ tiếp tục như vậy chắc chắn cấp trên sẽ không thích anh đâu”. Nhìn lại thì hình như cấp dưới đang dạy dỗ cấp trên rồi.

“Em còn như vậy, cấp trên cũng không thích em đâu”.

“Đàng hoàng coi, chúng ta đang nói chuyện nghiêm túc đó. Đôi khi anh cũng nên nghe ý kiến của em đi. Nếu không em đem cái hình tượng lười biếng của anh ở nhà lan truyền ra bên ngoài đó”. Lời uy hiếp của cậu không tạo cảm giác đau mà chỉ nhột nhột sơ sơ rồi tiêu tan trong không khí. Mạch Đinh cảm thấy sự tồn của cậu trong căn nhà này ngày một bị lu mờ. Kiểu như đến ti vi cậu cũng không bằng. Lúc cậu muốn tắt ti vi thì An Tử Yến lên tiếng: “Lúc anh không vui thì anh liền muốn sa thải người nào đó”.

“Anh, anh, anh uy hiếp em? Không phải nói công ty và công ty, ở nhà là ở nhà sao?”

“Anh muốn sao thì nó sẽ như thế”.

“Anh không nói lý lẽ mà”. Mạch Đinh chống nạnh: “Nghỉ ngơi thì chúng ta ra ngoài cho thoáng đi”.

“Không muốn ra”.

“Thật phải để cho mấy fan hâm mộ nữ trong công ty thấy được bộ mặt thật sự của anh. Con trẻ phải có ý hướng ngoại, ra ngoài hít thở không khí mới mẻ, thả lỏng tinh thần chứ”.

“Anh không có cái tinh thần gì cần phải thả lỏng cả. Không như ai kia, áp lực lớn thì khóc cha gọi mẹ. Còn bị dọa đến mức bất tỉnh”. Chuyện mất mặt mà bị người khác nói mãi thì sẽ càng thấy khó chịu. Cái miệng rộng của Bạch Tiểu Tư. Quả nhiên tình cảm đối chồng cũ tốt hơn hẳn.

“Em là quá mệt mỏi thôi. Ai mới vào mà thích ứng được. Lại còn mù mờ luống cuống nữa. Mỗi người đều sẽ trải qua giai đoạn trưởng thành. Nếu không gặp những chuyện như vậy thì em cũng không trưởng thành lên một chút rồi. Lần sau em nghĩ sẽ thoải mái tiếp nhận hơn”. Cậu học hỏi cách nói của Bạch Tiểu Tư, nhân tiện thêm vào chút văn thơ.“Tự nhiên muốn đánh em”. An Tử Yến không chỉ là muốn, hắn đã cho Mạch Đinh một cước rồi: “Anh xem lần sau em có bị dọa đến mức chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc không”. Hình tượng thanh viên văn thơ của Mạch Đinh bị phá vỡ. Cậu giả vờ hờn dỗi nằm ra ghế salon: “Sẽ không đâu. Được rồi. Ai cũng đổ lỗi cho em. Em thấy cái nhà này kiểu gì cũng dẹp. Anh nói em đứng lên em cũng không đứng đâu”.

“Anh sẽ đưa em đến chỗ này”.

Mạch Đinh ngồi dậy: “Thật không?”

“Đương nhiên là không rồi”.

“Anh hết chuyện hả?”, cậu lại nằm xuống ghế. Quay mặt vào trong không nhìn An Tử Yến nữa. Hắn có nói cái gì cậu thề cũng không để ý. Cậu nghe được tiếng động vang lên từ phía sau lưng, rồi tiếp đó là tiếng mở cửa: “Không đi thì em cứ ở đó”.

“Đợi em chút”, cậu lật người, hưng phấn hỏi: “Chúng ta đi đâu? Có cần mang theo gì không?”

“Không cần”.“Còn tiền? Để phòng ngừa chứ. Không phải đi siêu thị mua gì hả?”

An Tử Yến không trả lời. Hắn cầm túi lên, giả bộ đem theo một ít đồ rồi đi xuống cầu thang: “Em nhanh lên một chút. Anh xuống trước đợi. Nhất định phải nhanh lên đó”. An Tử Yến nhìn khuôn mặt hớn hở của Mạch Đinh, hắn nhớ lại trước kia, Mạch Đinh đứng trên lầu vẫy tay chào hắn đi học, thật sự rất giống nhau. An Tử Yến có cảm giác, Mạch Đinh như con trai mình.

Cuối cùng, xe dừng lại ở nơi không xa lạ với Mạch Đinh. Nhưng cũng không quen thuộc mấy. Cậu quên rằng đã lâu rồi cậu chưa đến đây. Đây là nơi có muốn quên cũng không được. Trong căn phòng nhỏ của ông nội An, Mạch Đinh đã cùng trải qua sinh nhật lần đầu tiên với An Tử Yến. Căn nhà thoạt nhìn có hơi cũ kĩ. Đồ đạc bên trong cũng đã đóng bụi. Mạch Đinh nâng nắp đậy phím đàn piano. Đưa từng ngón tay chạm lên phím đàn. Âm thanh dường như đã có chút kì lạ rồi.

Cậu không nhớ rõ kể từ khi tốt nghiệp, An Tử Yến đã không đánh piano bao lâu. Bản thân cậu đã bao lâu chưa xem một bộ phim viễn tưởng rồi. Mạch Đinh xăn tay áo cùng ống quần: “Được rồi, triển thôi”. Cậu bắt đầu vệ sinh khắp mọi ngóch ngách trong nhà. Cậu phát hiện trong góc tủ có một cuốn album. Mạch Đinh tò mò mở ra xem. Tất cả đều là hình thời trẻ của ông nội An: “Không phải chứ. Ông nội lúc còn trẻ đẹp trai quá đi”.

An Tử Yến đi đến phía sau Mạch Đinh, cũng nhìn vào album. Mạch Đinh chỉ vào một người con gái xinh đẹp trong một tấm hình đen trắng: “Là bà nội hả? Em cảm thấy đôi mắt của anh rất giống nội”.

“Vậy sao?”

“Ừ. Ánh mắt rất đẹp”. Mạch Đinh khẳng định trả lời. An Tử Yến dùng chân đá nhẹ vào mông Mạch Đinh đang ngồi dưới đất: “Không phải em đang dọn dẹp sao?”

“Làm ngay đâu. Cần gì đá em chứ! Chúng ta mang cuốn album này về đi. Vật quý giá thế này mà mất thì tiếc lắm”.

“Để đây đi, ông nội muốn để đây”.

Mạch Đinh không nói gì nữa, chỉ gật đầu một cái. Cẩn thận cất cuốn album vào vị trí. Cậu đứng lên tìm được một cái khăn lau, chạy đến bên hồ múc đầy nước vào thùng. Mở rèm cửa ra. Trong nháy mắt, ánh sáng mặt trời đã làm cho toàn bộ ngôi nhà bừng sáng. Mạch Đinh chăm chỉ lau chùi mọi thứ. Thỉnh thoảng bên tai còn nghe thấy tiếng đàn piano. Là An Tử Yến đang chơi nó.

Ở đây, thật dễ quên đi hết thảy mọi chuyện. Tựa như một ngồi nhà trong quyển truyện cổ tích ma thuật. Đem công việc, thế tục, tất cả mọi thứ khác nữa ra bên ngoài.

Chương 43: Dư thừa sức lực

Tất cả đồ đạc đều không còn bám một hạt bụi nào nữa. Mạch Đinh ngã người ra sàn nhà sạch sẽ. Nội tâm dâng lên một cảm giác đầy thành tựu. Cậu nhìn ngắm kiệt tác của bản thân xung quanh nhà. Dù sao thì hai người họ thường ngày đều ở nhà thuê nên không có được cái cảm giác nhà của mình như thế này.

“Chơi xong chưa?”. Cậu nhìn đôi giày của An Tử Yến.

“Cũng được”.

“Đàn bài kia cho em nghe đi”.

“Em nói anh đàn thì anh đàn à? Em có thân phận gì?”

“Thân phận gì? Anh không phải là chồng em hả?!”. Mạch Đinh trở người. Bây giờ cậu có thể thấy được hết một bên mặt của An Tử Yến. Cậu tiếp tục yêu cầu: “Hát bài đó đi. Bài anh viết tặng em á”.

“Anh chưa từng viết bài gì tặng em cả”. Hắn lạnh lùng từ chối.

“Cái gì? Anh không nhớ hả? Em hát cho anh nghe hen”. Tự hát bài của mình không cảm thấy hại tai lắm sao? Cậu bắt đầu hét lên: “Người hỡi, xấu tính nhé, lời nói và hành động đều không đi đôi với nhau; Người hỡi…”. An Tử Yến cắt ngang một cách thô lỗ: “Anh không hát vậy. Cũng chưa từng làm chuyện ngốc nghếch như thế”.

“Anh không muốn thừa nhận bản thân đã làm mấy chuyện sến súa chứ gì? Nhưng nghĩ kĩ một chút thì anh cũng đâu có phải chỉ làm một lần”.

“Không nhớ”.

“Vậy em kể từng chuyện cho anh biết nhà”.

“Thử xem”.

Mạch Đinh cười khanh khách. Thì ra An Tử Yến cũng sẽ xấu hổ về mấy chuyện mà hắn đã làm cho cậu a. Cậu bò dậy, ôm lấy eo An Tử Yến từ phía sau, dán mặt lên lưng hắn: “Vậy đàn bài khác cho em nghe có được không?”

“Ồn quá”. Âm thanh dương cầm tựa như ánh mặt trời nhẹ nhàng ôm lấy ngôi nhà nhỏ. Mạch Đinh không biết hắn đàn bài gì nhưng nghe rất êm tai. Mà cứ cho Mạch Đinh biết đi thì trên thế giời này, âm thanh hay nhất chính là của An Tử Yến mà thôi.

Hoàng hôn lặng lẽ tiến đến gần hai người. Mạch Đinh chậm chạp mở đôi mắt sau một giấc ngủ dưới sàn nhà. Cậu lấy tay chùi nước bọt trên khóe miệng rồi ngồi dậy. An Tử Yến đang đọc sách cách đó không xa.

“Tối ăn gì đây?”. Cậu hỏi một vấn đề rất thực tế. Cũng chả nhớ trong căn nhà không chút dấu vết thời hiện đại này có điện không nữa. An Tử Yến trả lời: “Ai biết”.

“Anh nên cảm kích vì đã cưới được em đi. May là em đã sớm có sự chuẩn bị rồi”. Thì ra hỏi câu đó cũng chỉ muốn tự khen bản thân thôi. Mạch Đinh cầm lấy túi xách, lôi ra sữa và bánh: “Nếu anh xin, em sẽ cho anh ăn”.

“Nếu em xin, anh có thể suy nghĩ không ném em ra ngoài”.

“Em biết anh sẽ chẳng nói được lời nào tử tế”.“Vậy em còn nói làm gì?”

“Em thử vận may xem. Nhỡ đâu tự nhiên anh xin em thật”.

“Từ trước đến giờ số em đâu có đỏ”.

“Em là tiết kiệm để dùng cho tương lai”. Lại ngụy biện.

Lắp đầy dạ dạy xong, Mạch Đinh muốn đi tắm. Dù sao hôm nay cũng ra rất nhiều mô hôi Cậu vào phòng tắm. Nước nóng là một hy vọng quá xa vời. Cứ mở có nước lạnh là được rồi. Mạch Đinh vặn chốt khóa, chỉ nghe thấy âm thanh rét rỉ ớn lạnh mà không thấy một giọt nước nào. Cậu thò đầu ra hỏi: “Ống nước trong phòng tắm hư rồi hả?”

“Ai biết”. Lại trả lời cho có lệ.

“Coi như em chưa hỏi đi. Em tự đi sửa”. Mạch Đinh tìm cây nến, tự sửa đường ống nước. Kết quả mất cả nửa tiếng đồng hồ, nước thì chưa thấy đâu mà toàn thân cậu lại trở nên bẩn hơn. Phía bên ngoài hồ truyền đến tiếng nước chảy. Cậu đi ra ngoài. Mặt nước rung động nhưng lại không thấy bóng người.

“An Tử Yến?”

Bỗng một bàn tay từ dưới nước đưa lên tóm lấy cổ chân Mạch Đinh. Mạch Định bị dọa đến mức hét không thành tiếng. Ngồi bệch xuống ván gỗ. Khuôn mặt An Tử Yến dần lộ ra từ dưới mặt nước. Từng giọt nước trên đỉnh đầu hắn trượt dài từ tóc men theo đường cong cơ thể. Khuôn mặt hắn hòa cùng chút ánh hoàng hôn sót lại tạo nên một hình ảnh vô cùng ấm áp. Nhưng nội dung câu nói tiếp sau đó thì hoàn toàn ngược lại: “Ta tới lôi ngươi xuống địa ngục đây”. Vừa nói vừa kéo Mạch Đinh xuống nước. Mạch Đinh xoay ngoài, luôn miệng hô không muốn, bàn tay bám chặt vào sàn nhà. Cậu như thể bị lôi xuống địa ngủ tới nơi rồi. Uổng phí hết cả sức lực mà nửa người của cậu vẫn bị kéo xuống nước. Miệng cậu vẫn còn kêu la: “Quần của em. Không muốn. Ướt hết rồi. Chỉ có bộ này thôi đó. Em mang theo có mỗi một bộ đồ chứ mấy. Không muốn. Đừng có làm vậy. Tha cho em đi. Không muốn a”. Nội dung lời nói rất dễ khiến cho người khác hiểu lầm mà. Cuối cùng cậu không nói nữa. Bởi chẳng còn ý nghĩa gì, cả người cậu đã bị ngâm trong nước rồi.

Mạch Đinh xoay người lại đánh An Tử Yến và không có dấu hiệu dừng tay: “Anh chưa bao giờ nghe em nói đúng không? Anh phải chọc em mới được hả?”
“Kiểu vậy”.

“Anh còn nhận!”

“Nói nhỏ một chút”.

“Bảo em nói nhỏ làm gì?”. Mạch Đinh cố ý tăng âm lượng.

“Tùy em, đánh thức oan hồn thì đến lúc đó đừng có mà sợ quá rồi lại tè ra quần”.

“Cái… oan hồn cái gì? Em không phải là người mê tin nhá”. Lại còn không mê tín. Ngày nào cũng xin xỏ thần này thần nọ. Cậu cảnh giác với mặt nước. Nhưng sắc trời không để cho cậu nhìn thấy tận bên dưới đáy hồ. Cậu thì không sợ nước. Nhưng lại sợ cái nơi không nhìn thấy bên dưới mặt nước kia. Thấy thần sắc của Mạch Đinh, An Từ Yến đành phải lên tiếng: “Lừa em thôi”.

“Anh lại lừa em!”. Sự chú ý của cậu chuyển hướng. Trợn trừng hai mắt. Giống như đưa ra một quyết định vô cùng trọng đại: “Được rồi! Em cũng muốn trở nên xấu xa. So với anh còn xấu xa hơn nữa. Sau này ngày nào cũng khi dễ anh. Xem tâm trạng của anh thế nào!”

“Không thành vấn đề”.

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề này”. Mạch Đinh đẩy An Tử Yến liên tục. Ai ngờ không làm chủ được lực, cậu lao người vào hồ nước. Cậu bị sặc nước, không ngừng ho khan. An Tử Yến vươn tay nâng mặt cậu lên: “Này, có sao không?”

“Khó chịu”.

“Đến mức chết không?”

“Không có nghiêm trọng như vậy!”

“Chỉ có hô hấp nhân tạo mới có thể cứu sống em được thôi”.

“…………………”

Mạch Đinh sống lại.

Mười giờ tối. Trời không lạnh cũng không đến mức nóng. Màn đêm dần buông xuống trải dài trên mặt nước. An Tử Yến tựa người vào một hòn đá cạnh hồ. Mạch Đinh nằm trong lòng hắn. Hai người họ không nói thêm lời nào nữa. Khuôn mặt cả hai nhìn về những hướng khác nhau. An Tử Yến nhìn vào ngôi nhà nhỏ còn Mạch Đinh nhìn lên bầu trời không một ánh sao.

Giờ phút này Mạch Đinh không cần phải nói gì cả. Có nhịp đập con tim của An Tử Yến làm bạn là đủ rồi. Sức lực của cậu liền trở nên dư thừa nhiều hơn.

Chương 44: Hại người cuối cùng hại mình

Hôm sau hai người phải trở về nhưng quần áo Mạch Đinh vẫn còn ướt. Tối qua cậu quên mất phải đem đi phơi. Cậu mở tủ treo quần áo ra, bên trong trống trơn: “Không có bộ nào sao?”

An Tử Yến mặc một bộ quần áo khô ráo mát mẻ nói: “Không có”.

“Vậy em biết về kiểu gì?”

“Ai biết”.

“Đừng có nói ba cái chữ đó nữa! Đành phải lấy mềm trùm lại vậy”.

“Không được. Đó là đồ của ông nội. Em lấy dùng là hành động trộm cắp”.

“Em cũng tính á?”.

“Em cho rằng mình có gì đặc biệt?”

Mạch Đinh gấp gáp đến độ đứng ngồi không yên. Không về được thì ngày mai đi làm trễ mất: “Em mượn dùng rồi sẽ trả ngay mà”.

“Không được”.

“Nếu không thì em không về được a”.

“Sao lại không về được?”. An Tử Yến có chút tà ác. Mạch Đinh lùi lại một bước: “Anh… Anh muốn em khỏa thân mà về nhà à? Không thể nào. Không muốn!”. Nói là nói vậy thôi chứ tầm mười phút sau, Mạch Đinh đã ôm hai tay quanh người, ngồi phía ghế sau và không một mảnh vải che thân. Cậu có thể nghe thấy tiếng cười của An Tử Yến ở phía trước một cách rất rõ ràng. Cậu đập vào ghế: “Cười cái gì? Có gì hay ho mà cười? Tập trung lái xe đi”. Mặt cậu đỏ bừng, lo lắng đề phòng sợ cảnh sát giao thông chặn lại hoặc bị người đi đường nhìn thấy.

Cậu có cảm giác rất là không an toàn. Hai cánh tay cứ ôm chặt vào người. Cảm giác như thể bản thân là nam chính phim AV. Lúc dừng đèn đỏ, vừa khéo gặp được Lý Minh đang đi xe máy. Anh nhiệt tình, hớn hở chào hỏi An Tử Yến: “Sao cậu lại ở đây? Mạch Đinh đâu? Cậu ấy không ở cùng cậu ấy à?”. Nhìn thấy Lý Minh mặc áo khoác, Mạch Đnh như nhìn thấy chân lý vậy. Đang muốn nói chuyện thì An Tử Yến bật nhạc lên. Kéo luôn kính cửa sổ xe lên luôn. Không nói không rằng nhấn ga bỏ mặc Lý Minh đang đơ ra tại chỗ.

“Sao anh không cho em nói chuyện một chút. Cậu ấy mặc áo khoác đó. Nói cậu ấy cho em mượn là được rồi”.

An Tử Yến không lên tiếng.“Anh muốn thấy em xấu hổ hả?”

“Sao anh để người khác thấy em như vậy được”.

Mặc dù hình tượng lúc này của Mạch Đinh không được đẹp cho lắm, dù tất cả đều do An Tử Yến gây ra, nhưng cậu cũng không ngăn được niềm vui khi nghe lời nói đó của An Tử Yến. Thích người ta thì cái gì cũng đều muốn chiếm làm của riêng. Đối với Mạch Đinh mà nói, ở bất cứ trường hợp nào cũng đều rất vui vẻ. Cậu đang vui thì lại bị lời nói tiếp theo của An Tử Yến vùi dập.

“Bất quá cũng có một phần muốn thấy em xấu hổ”.

“An Tử Yến!”

Khó khăn lắm mới đến được chỗ đậu xe. Mạch Đinh muốn tổn thọ mười năm. Cậu đẩy đẩy bả vai An Tử Yến: “Nhanh lên một chút. Đi lên lấy quần áo cho em đi. Phải nhanh lên đó. Em ở đây đợi anh”. An Tử Yến bước xuống xe, đi ra phía sau mở cốp, lấy ra một bộ quần áo đã được chuẩn bị từ mấy ngày trước cho những hôm làm thêm giờ. Hắn còn nói với cậu: “Lười lên lấy, nhớ giặc sạch cho anh”.

Bàn tay Mạch Đinh phát run. Trong mắt nổi đầy tơ máu. Cậu chính là giảm mất hai mươi năm tuổi thọ rồi: “An Tử Yến, anh là đồ khốn nạn. Em phải làm người xấu. Em phải giết anh!!!”

“Ồn quá. Khóa kĩ xe đấy”. Hắn ném chìa khóa vào trong xe rồi đi lên lầu.Ngày nghỉ vừa mới kết thúc đã phải quay về với công việc. Mạch Đinh chào hỏi mọi người. Quách Bình lại không chút thành ý: “Mới hai ngày không gặp đã thấy gió xuân tràn đầy trên mặt rồi. Gặp chuyện gì tốt hả?”. Gặp chuyện tốt thì ít mà gặp chuyện xấu thì nhiều. Ai gió xuân tràn đầy trên mặt. Đúng là một đám người khiếm thị mà.

“Nhất định là lại đi trêu ghẹo phụ nữ rồi”.

“Tôi không có. Giải thích bao nhiêu lần rồi. Sao mọi người lại không tin tôi”.

“Được rồi. Cậu không có trêu ghẹo người ta. Chúng tôi cứ làm bộ không biết là được rồi”.

“Vẫn chưa tin tôi? Sư phụ, anh giúp tôi nói với mọi người đi. Bình thường nhân phẩm của tôi thế nào. Anh phải biết chuyện đùa giỡn với phụ nữ là tôi bị người ta ác ý hãm hại”. Mạch Đinh cứ cho rằng Quách Bình ở cùng cậu trong thời gian dài nhất, kiểu gì cũng hiểu rõ cậu. Ai ngờ đâu Quách Bình chỉ im lặng.

“Tôi thật sự không đùa giỡn phụ nữ mà. Mọi người phải tin tôi a”. Mạch Đinh thành khẩn lên tiếng. Những người khác bắt đầu cảm thấy lời nói Mạch Đinh có chút chân thật. Nhìn thì cậu cũng không giống cái loại người đó. Đúng lúc, Mạch Đinh nghe được âm thanh quen thuộc từ phía sau truyền đến. Cậu nhanh chóng quay người lại. Bạch Tiểu Tư và An Tử Yến cùng nhau đi vào. Hơn nữa hai người họ còn thu hút mọi ánh nhìn trong cả văn phòng. Đây là lần đầu tiên An Tử Yến đưa phụ nữ đến. Tất cả mọi người đều đang suy đoán mối quan hệ của hai người.

Mạch Đinh vì không muốn để lộ bí mật nên làm bộ không quen biết Bạch Tiểu Tư. Cô cũng biết công ty cấm yêu đường trong cùng bộ phận nên hẳn phải phối hợp với cậu đi. Bạch Tiểu Tư đi tới chỗ Mạch Đinh thì dừng lại, sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm vào cậu: “Là anh?”

Cô lại muốn chơi cậu sao?! Mạch Đinh không dám nói lời nào. Bạch Tiểu Tư làm lố che miệng lại, lùi về sau trong trạng thái không chút sức lực, dường như không dám tin sự thật trước mắt: “Sao anh lại ở đây?”. An Tử Yến nghiêng đầu nhìn Bạch Tiểu Tư: “Cô biết cậu ta?”

Hai người sao lại đi diễn cái trò đó! Mạch Đinh kêu gào trong đầu. Bạch Tiểu Tư oán hận nhìn Mạch Đinh: “Đâu chỉ có biết. Không ngờ anh ta lại ở đây. Thế giới này thật nhỏ a…”. Cô dụi dụi khóe mắt không có lấy nửa giọt nước mắt. Rồi lại che hết khuôn mặt. Diễn y như lúc vào vai bạn gái Mạch Đinh khi đến gặp mẹ cậu vậy. Mạch Đinh cái gì cũng không thể nói ra. Đần luôn tại chỗ. Bạch Tiểu Tư khó khăn lắm mới kiểm soát được tâm trạng: “Anh ta không ngừng đùa giỡn tôi. Ngay đến bạn thân của tôi anh ta cũng không tha. Làm cho bụng của cô ấy to tướng. Không chỉ vậy, anh ta còn mặt dày muốn tôi cùng cô ấy chơi 3P với anh ta… Tôi… tôi không muốn nhớ lại những đau khổ trước đây nữa. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh ta nữa!!”. Dứt lời, cô còn cố ý thân mật ôm ôm cánh tay của An Tử Yến kéo vào phòng làm việc rồi đóng cửa lại.

Từ đầu tới cuối, một câu Mạch Đinh cũng không chen vào được. Đây là mơ, là ác mộng, là ngày cá tháng tư thôi. Ha ha. Không phải là thật. Ha ha ha ha. Mạch Đinh điên rồi.

Di động trong túi xách rung lên. Là tin nhắn của Bạch Tiểu Tư.

[Mạch Mạch, đừng trách tôi. Ai bảo cậu bán đứng tôi. Đây là hậu quả đó]

Hại người cuối cùng lại hại mình. Không biết Mạch Đinh có hiểu không.

Chương 45: Tìm hiểu phương pháp trở nên xấu xa

“Cậu tiêu rồi, hoa hoa công tử. Lại còn dám đùa giỡn người của sếp”.

“Chúng tôi xém tí đã tin cậu rồi. Chiêu thức cao thâm. Dựa vào chiêu này lừa không ít phụ nữ đi”.

“Mãi mãi đừng mong thăng chức”.

Phùng Phỉ Mông đại diện cho phái yếu lên tiếng: “Cặn bã”.

Danh dự của Mạch Đinh ở công ty chính là mãi mãi không cách nào rửa sạch được.

Bạch Tiểu Tư không ở quá lâu trong phòng làm việc. Mục đích chuyến đi lần này của cô đã hoàn thành. Cô quá buồn chán nên đến trêu chọc Mạch Đinh một chút. Nhìn biểu cảm của Mạch Đinh cũng đủ khiến cô vui vẻ cả tuần rồi. Đến tận lúc Bạch Tiểu Tư ra về, thần trí của Mạch Đinh vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Cậu cứ càng thêm lún sâu vào kế hoạch lột xác. Bị An Tử Yến, Bạch Tiểu Tư, ngay đến Tô Tiểu Mễ cũng có thể bắt nạt cậu, chính là bởi cậu quá hiền lành, quá chính trực. Bây giờ cậu phải đổi sang vai ác. Như vậy thì sẽ không có ai bắt nạt được cậu nữa!

Sau khi tan làm cậu cũng không trực tiếp về nhà mà đi tìm Lý Minh. Bạn bè của An Tử Yến không thể nhờ vả được. Chính là phải tìm đến bạn mình thôi. Nhà Lý Minh bên dưới bán tạp hóa, sinh hoạt ở tầng hai. Cậu nghĩ phòng Lý Minh nhất định sẽ dán đầy hình các nữ diễn viên AV. Nhưng cậu đã nhầm. Trên tường vô cùng sạch sẽ. Cả căn phòng không hề có một món đồ mờ ám gì. Mạch Đinh khó hiểu. Lý Minh đang chuyên tâm chơi game, Mạch Đinh gãi đầu: “Anh bạn trẻ, anh tính như vậy cả đời à? Cứ sống mãi trong phòng để bố mẹ chăm sóc đến hết đời sao? Con tôi mà như vậy, nhất định tôi xử nó ngay”.

“Ông có thể được đứa nào? Mà nói, trạch nam cũng có loại trạch nam biết kiếm tiền đấy”. Lý Minh chính là kiểu trạch nam vô cùng kiêu ngạo: “Thấy không? Những thứ tôi làm trên mạng có thể bán không ít tiền đâu. Nói không chừng một tháng tôi còn kiếm được nhiều hơn ông”. Mạch Đinh kinh ngạc. Mỗi lần nhìn thấy các đồng nghiệp giỏi giang cậu sẽ nghĩ đến Lý Minh mà an ủi bản thân. Ai ngờ anh lại không vô dụng như cậu nghĩ. Sau này cậu biết dựa vào cái gì để tìm sự tự tin đây? Thật may Lý Minh vẫn chưa hề biết gì về suy nghĩ tội lỗi này của Mạch Đinh,.

“Thật không ngờ. Tôi còn tưởng cuộc sống của ông là dán đầy hình diễn viên AV trên tường chứ”.

Lý Minh dừng lại một chút. Biểu cảm hết sức vi dịu: “Trước đây có dán. Nhưng bây giờ trái tim tôi chỉ thuộc về một người thôi”.

“Ông yêu rồi?”

“Còn không? Người đó cậu cũng biết”.

“Ai?”. Chuyện này gợi lên sự hiếu kì trong Mạch Đinh. Khi cậu dùng mọi cách để hỏi thì Lý Minh ấp úng nói ra: “An Tố”. Nghe được tên, Mạch Đinh vô lực buông lỏng hai tay.

“Ông thưởng thức kiểu gì mà đi thích cái người đó?”

“Tôi thích chị Tố đó. Rồi sao? Không cho phép ông nói xấu chị ấy”.

“Tôi khuyên ông nên từ bỏ đi”.

“Tại sao?”

“Không phải là tôi không ủng hộ tình yêu của ông. Tôi biết chị ấy lâu vậy rồi, chưa từng thấy chị ấy có bạn trai. Ngay đến tên của đàn ông cũng chưa từng nghe chị ấy nhắc đến. Tôi nghi…”. Cậu hạ thấp âm lượng, giống như sợ An Tố nghe thấy: “Không chừng chị ấy thích con gái”.

“Không thể nào. An Tử Yến nói sao?”

“Tôi chỉ là nghi thôi. Nghe đâu chị ấy còn luyện taewondo gì đó. Kiểu ông, không phải là đi chịu chết sao? Tôi giới thiệu đồng nghiệp tôi công ty cho ông thì hơn”.“Tôi không tin”.

Mạch Đinh lại lắc đầu: “Tình yêu khiến cho con người ta mù quáng mà. Ông tự lo đi ha”.

“Không phải hôm nay ông có chuyện đến tìm tôi à?”. Lý Minh hỏi, Mạch Đinh mới nhớ. Nghiêm túc ngồi xuống: “Ông biết làm sao để trở nên xấu xa được không?”

“Xem sếch”.

“Trở nên xấu xa, không phải thành kẻ biến thái.

“Xấu kiểu gì?”

Mạch Đinh suy nghĩ một lát: “Như kiểu An Tử Yến ấy. Người khác cũng không dám bắt nạt anh ta. Hơn nữa còn tình nguyện nghe lời anh ta nữa”. Cậu vừa mới xong, Lý Minh dứt khoát xua tay: “Cậu nên là đi tìm pháp sư giúp cậu hoàn thành tâm nguyện đi”.

“Vậy thì trở nên xấu xa thôi. Không cần giống An Tử Yến cũng được”.

“Được. Tôi giúp ông tìm cách trên mạng. Bất quá ông cũng phải cho tôi chút gì đó”.

“Cái gì?”

“Tôi muốn số điện thoại của An Tố”.
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Nhưng mà ông không được nói là tôi cho ông biết. Cũng đừng đi quấy rối người ta. Càng không được gởi mấy tin nhắn mất nết. Nói thế nào đi nữa, chị ấy cũng là chị chồng của tôi”.

“Tôi không có làm mấy chuyện đó. Tôi chỉ là không có cam đảm hỏi số của chị ấy thôi”.

“Được. Đồng ý. Nhanh lên coi”.

Giao dịch kết thúc hoàn mĩ. Mạch Đinh vừa nghĩ đến việc cậu sẽ thay đổi, bước chân về nhà cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Cậu ngồi trên xe buýt, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Rất nhanh xuất hiện một chiếc xe đỗ ở ven đường thu hút sự chú ý của cậu. Đó không phải là xe của An Tử Yến sao? Hắn không về nhà? Mạch Đinh nhìn xung quanh tìm An Tử Yến. Cậu phát hiện An Tử Yến đang ngồi trên tầng hai của một quán cà phê. Hắn ngồi cùng một người đàn ông. Người đàn ông đó tầm ba mươi tuổi. Mạch Đinh không nói ra được đây là cảm giác gì. Chỉ giống như nhìn thấy một quý ông trong phim nước ngoài vậy. Thoáng chốc xe buýt đã chở cậu lướt qua. Cậu không thể nhìn thêm nhiều hơn nữa.

Lén cậu đi gặp đàn ông ư? Mà khoan, chẳng phải chính cậu cũng lén An Tử Yến đi gặp Lý Minh sao?

Là khách hàng. Nhất định là khách hàng. Trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại như vậy. Cậu không thể ích kỉ được. Bỏ đi. Không phải là chuyện gì quan trọng cả. Nhưng sâu thẩm trong lòng cậu, cậu cũng không tin rằng người đàn ông đó chỉ đơn giản là khách hàng. Trên mặt An Tử Yến không thể hiện điều gì nhưng chung sống với nhau được một thời gian, Mạch Đinh cũng có thể đoán được chút gì đó.

Biểu hiện của An Tử Yến lúc đó là gì? Mạch Đinh không thể nào hình dung ra được. Thoải mái ư? Tiếp theo thì sao chính Mạch Đinh cũng không dám nghĩ đến nữa. Bởi vì biểu hiện đó đối với Mạch Đinh không quá xa lạ. Lúc nào ở cạnh cậu, hắn cũng đều biểu hiện như thế.

Cậu đem tất cả tinh thần tập trung vào việc làm thế nào để trở nên xấu xa. Cậu đúng là đang lừa gạt chính mình mà.

An Tử Yến về nhà lúc Mạch Đinh đang vui vẻ làm bữa tối. Cậu nếm chút mùi vị rồi quay sang hỏi An Tử Yến: “Anh đi đâu đấy?”

“Làm chút chuyện”.

Cậu quả nhiên là đoán chính xác, đi gặp khách hàng thôi.

“Anh ăn rồi. Bữa tối em ăn đi”.

“Hả?”. Mạch Đinh có thể nghe ra An Tử Yến là muốn báo cáo hành tung cho cậu biết, không chút giấu giếm: “Anh muốn đi thăm ông nội. Lâu rồi không gặp. Cảm thấy nhớ”.

“Anh tính sẽ đi một chuyến”.

“Vậy sao? Vậy chúc anh thượng lộ bình an”.

An Tử Yến nheo mắt, ánh mắt lóe lên nhìn Mạch Đinh: “Nghe em nói như có ý không muốn đi cùng anh”. Mạch Đinh cười cười: “Sao có thể?”. Cậu chính là không muốn đi cùng hắn. Mạch Đinh cũng chuẩn bị hai phương án rồi. Ông nội là người đã nuôi nấng An Tử Yến. Nhất định đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của An Tử Yến. Cậu muốn thu thập kinh nghệm từ người trong cuộc. Nếu đã sống cùng An Tử Yến thì cũng không phải là không biết.

“Trong đầu của em lại có suy nghĩ ngốc nghếch gì đó?”. An Tử Yến quan sát kĩ Mạch Đinh, tiện nói một câu liền đúng trọng tâm. Mạch Đinh xua tay: “Không có. Làm gì có chuyện đó. Gần đây giá rau tăng lên thật đáng sợ”. Nhất thời không tìm được lý do nên cậu chế bừa thứ gì đó để chuyển chủ đề. Chiêu này hẳn vô dụng với An Tử Yến đi: “Nếu không có thì ngày mai cùng đi”.

“Được”. Đành phải đồng ý vậy. Mạch Đinh nhìn An Tử Yến một cách cay đắng. Đến lúc đó, chuyện xấu của anh, bố sẽ lén đi hỏi ông nội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau